39 thi thể trên xe container là 'công dân CHXHCNVN 'chối bỏ thiên đường XHCN
24.10.2019 06:28
39 thi thể trên xe container ở khu công nghiệp phía đông London đều là công dân CHXHCNVN, các nguồn tin cho biết. Phát hiện này lặp lại thảm kịch ở hạt Kent, phía đông nam nước Anh vào năm 2000, khi 58 người Trung Quốc cũng được tìm thấy đã chết trong một container
Linh mục: Hầu hết 39 người chết trong xe tải ở Anh đến từ Nghệ An, Hà Tĩnh quê hương hạnh phúc bác Hồ
26/10/2019
Các thi thể được phát hiện hôm 23 tháng 10 trong một container xe tải tại một khu công nghiệp ở Grays, khoảng 32 km về phía đông trung tâm London, Anh.
Các thi thể được phát hiện hôm 23 tháng 10 trong một container xe tải tại một khu công nghiệp ở Grays, khoảng 32 km về phía đông trung tâm London, Anh.
Hầu hết 39 người được tìm thấy đã chết trong xe tải gần London có thể đến từ Việt Nam, theo lời một linh mục ở một vùng quê thuộc tỉnh Nghệ An nơi nhiều nạn nhân được cho là xuất thân từ đó.
Các thi thể được phát hiện hôm thứ Tư sau khi cơ quan tình huống khẩn cấp được báo về những người bị nhốt trong một container xe tải tại một khu công nghiệp ở Grays, khoảng 32 km về phía đông trung tâm London.
Cảnh sát cho biết ban đầu họ tin rằng người chết là người Trung Quốc nhưng Bắc Kinh cho biết quốc tịch của họ vẫn chưa được xác nhận. Các quan chức Trung Quốc và Việt Nam hiện đang hợp tác chặt chẽ với cảnh sát Anh, đại sứ quán của hai nước cho biết.
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam ở huyện Yên Thành thuộc tỉnh Nghệ An, nói với hãng tin Reuters hôm thứ Bảy rằng ông đang liên lạc với người nhà của các nạn nhân.
Ông cho biết các gia đình nói với ông rằng họ biết người thân đang đi tới Anh vào thời điểm chiếc xe container đang chạy và không thể liên lạc được với người thân của họ.
“Theo thông tin tôi được biết, trong đợt này hình như có rất là nhiều, hơn 100 người đang trên đường để đi tìm sự sống cho mình,” ông nói với Reuters. “Có những gia đình đã xác định được con của mình đã ra đi trong chuyến đi định mệnh này.”
Vào chiều tối ngày thứ Bảy, linh mục Nam cùng khoảng 500 giáo dân cầu nguyện cho người chết khi họ thắp nến tưởng niệm trong nhà thờ ở Yên Thành, Reuters tường thuật.
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam dẫn đầu buổi lễ thắp nến cầu nguyện cho 39 người được tìm thấy đã chết trong xe tải bên ngoài London, tại giáo xứ Mỹ Khánh, tỉnh Nghệ An, ngày 26 tháng 10, 2019.
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam dẫn đầu buổi lễ thắp nến cầu nguyện cho 39 người được tìm thấy đã chết trong xe tải bên ngoài London, tại giáo xứ Mỹ Khánh, tỉnh Nghệ An, ngày 26 tháng 10, 2019.
“Không chỉ vùng quê Yên Thành mà có lẽ bao trùm không khí của cả nước rất là bi đát và buồn thảm,” ông nói thêm.
Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc đã chỉ thị các quan chức chính phủ giúp xác định danh tính của các nạn nhân và điều tra các trường hợp công dân Việt Nam bị đưa ra nước ngoài bất hợp pháp.
Cảnh sát Anh từ chối giải thích lí do tại sao ban đầu tiên họ xác định những người thiệt mạng là người Trung Quốc và nói rằng họ sẽ không cung cấp thêm chi tiết về danh tính hoặc quốc tịch của các nạn nhân cho đến khi quá trình nhận dạng chính thức diễn ra.
Nghệ An là một trong những tỉnh nghèo nhất của Việt Nam và là nơi xuất thân của nhiều nạn nhân của nạn buôn người mà cuối cùng có mặt ở Châu Âu, theo một báo cáo vào tháng 3 của Pacific Links Foundation, một tổ chức chống buôn người đặt tại Mỹ. Các nạn nhân khác được nói là đến từ tỉnh Hà Tĩnh lân cận, linh mục Nam cho biết, nơi mà trong tám tháng đầu năm nay đã chứng kiến 41.790 người bỏ quê đi tìm việc ở nơi khác, kể cả ở nước ngoài, theo truyền thông nhà nước.
Một người Việt kêu cứu 'con gái chết trong container tại Anh'
HÀ TĨNHNgày 25/10, ông Phạm Văn Thìn trình báo chính quyền: con gái Phạm Thị Trà My (26 tuổi) có thể là một trong 39 nạn nhân chết trong container ở Anh.
Trong đơn gửi UBND thị trấn Nghèn (huyện Can Lộc), ông Thìn nêu: "Con gái tôi là Phạm Thị Trà My, xuất phát từ Việt Nam ngày 3/10, sau đó sang Trung Quốc, Pháp và Anh. Có khả năng con gái tôi là một trong 39 nạn nhân trong xe container ở khu công nghiệp Waterglade, thị trấn Grays, Vương quốc Anh".
Tin nhắn ngày 23/10 của người được cho là Trà My gửi về cho mẹ.
Theo một số người thân trong gia đình ông Thìn, trước khi mất tích, Trà My nhắn tin về cho mẹ qua mạng xã hội với nội dung: "Con xin lỗi bố mẹ nhiều. Con đường đi nước ngoài không thành. Con chết vì không thở được".
Trà My cũng nhắn tin với anh trai tên Cường, dặn "hãy cố gắng làm ăn giúp bố mẹ". Tin nhắn đến vào khoảng 4h28 giờ Việt Nam, tức 11h28 tại Anh. Người nhà khi thấy chuyện chẳng lành gọi điện lại song đầu dây bên kia chỉ có tiếng đổ chuông.
Kèm đơn gửi chính quyền thị trấn Nghèn, ông Thìn gửi ảnh con gái Trà My, mô tả cô cao 1,5 m, nặng 46 kg. Ông đề nghị UBND thị trấn Nghèn xác nhận mình là cha của Trà My để làm các thủ tục pháp lý liên quan đến nhận dạng với mong muốn đưa con gái từ Anh về Việt Nam.
Lá đơn của ông Phạm Văn Thìn đính kèm ảnh con gái Phạm Thị Trà My. Ảnh: Đức Hùng
Ông Bùi Việt Hùng, Phó chủ tịch UBND thị trấn Nghèn cho biết, chính quyền đã tiếp nhận đơn của ông Thìn, gửi lên Phòng Lao động Thương binh và Xã hội huyện Can Lộc trình báo các cấp có thẩm quyền hỗ trợ công dân.
Theo ông Hùng, Trà My là con út trong gia đình có ba con. Cô từng đi xuất khẩu lao động ở Nhật Bản ba năm, một tháng trước mới làm hồ sơ sang Trung Quốc.
Trong diễn biến khác, chiều 25/10, Sở Ngoại vụ Hà Tĩnh cho biết đang liên lạc với huyện Can Lộc để xác minh một lao động quê Hà Tĩnh nghi mất tích ở Anh.
"Nếu đúng nạn nhân quê Hà Tĩnh, người nhà cần làm đơn gửi ra Cục Lãnh sự, Bộ Ngoại giao để đề nghị Đại sứ quán ở Anh làm thủ tục, đưa thi thể về nước", vị này nói.
Cùng ngày, ông Bùi Chính (trú phường Đậu Liêu, thị xã Hồng Lĩnh) cũng lên gặp UBND phường Đậu Liêu, nhờ xác nhận có con trai (37 tuổi), vừa sang Anh vài ngày để làm việc song hiện không liên lạc được. Ông làm thủ tục gửi lên các cấp nhờ tìm thông tin con trai.
Đại sứ quán Việt Nam tại Anh cho biết đang phối hợp với cảnh sát Anh tìm hiểu nghi vấn có nạn nhân mang quốc tịch không phải Trung Quốc.
Hiện, phía Trung Quốc chưa xác nhận 39 nạn nhân chết trong xe container tại Anh là công dân nước này.
Rạng sáng 23/10, cơ quan cứu thương hạt Essex, đông bắc thủ đô London của Anh, nhận được cuộc gọi trình báo về một phát hiện ghê rợn bên trong thùng container trên chiếc xe đang đỗ ở khu công nghiệp Waterglade, thị trấn Grays. Khi các nhân viên y tế mở cửa thùng xe, họ phát hiện thi thể 38 người lớn và một thiếu niên, được cho là người nhập cư.
Nhân viên sứ quán Trung Quốc tại London tới hiện trường để phối hợp với cảnh sát xác minh thông tin 39 thi thể trong container là công dân nước này.
Đức Hùng
Xe container màu đỏ trắng rời hiện trường ở khu công nghiệp tại hạt Essex cùng 39 thi thể hôm 23/10. Ảnh: Sky.
Cảnh sát hạt Essex, phía đông London phát hiện xe container chứa thi thể của 38 người lớn và một thiếu niên tại khu công nghiệp Waterglade, cách trung tâm thủ đô London 32 km. Giới chuyên gia cho rằng những người này có thể đã bị chết cóng hoặc chết ngạt.
Theo các nhà điều tra, 39 nạn nhân này là những người di cư bị bọn buôn người đưa tới Anh bằng cách giấu họ bên trong thùng container đông lạnh rồi chuyển từ thị trấn Zeebrugge của Bỉ tới Anh bằng đường biển. Đây là tuyến đường thường được những kẻ buôn người sử dụng để đưa lậu người di cư vào Anh.
Tài xế Mo Robinson, 25 tuổi, đến từ Bắc Ireland, đã bị bắt để phục vụ điều tra. Cảnh sát Anh cũng mở cuộc truy lùng trên phạm vi quốc tế để tìm ra băng nhóm buôn lậu đứng sau thảm kịch này. Cảnh sát đã khám xét hai ngôi nhà ở quận Armagh, Bắc Ireland để phục vụ điều tra. Một ngôi nhà của nghi phạm và căn còn lại thuộc sở hữu của bố mẹ anh ta
Huyền Lê (Theo Sky News)
Lộ diện bà trùm mạng lưới buôn người khét tiếng nhất thế giới
“Chị Ping”, bà trùm khét tiếng nổi danh với tên gọi “Mẹ của mọi con cá chuối”, là người lập ra nhóm buôn người được cho là đưa 39 người châu Á di cư vào Anh.
Nhóm người châu Á sau đó được cảnh sát Anh phát hiện đã chết trong thùng xe container hôm 23/10 ở khu công nghiệp Waterglade, hạt Essex.
Bà trùm khét tiếng tàn nhẫn
Theo Daily Mail, bà trùm người Trung Quốc này đã kiếm được nhiều triệu đô la từ việc buôn người trong suốt 20 năm làm thủ lĩnh Snakeheads - mạng lưới những tên buôn người tinh vi nhất thế giới. Băng nhóm này được cho là đã đưa khoảng 200.000 người di cư bất hợp pháp vào Mỹ.
Chị Ping cầm đầu mạng lưới buôn người tinh vi nhất thế giới
“Chị Ping” đã chết trong nhà tù Texas năm 2014 khi đang thụ án 35 năm tù. Tại phiên xử ở New York, Mỹ năm 2005, người phụ nữ này được mô tả là “Quỷ dữ hiện thân”, đối tượng làm giàu nhờ việc đưa hết thế hệ này tới thế hệ khác người Trung Quốc đi khắp thế giới với giá 20.000 bảng (khoảng 595 triệu đồng) kể từ những năm 1980.
Cảnh sát đã lần được dấu vết của “Chị Ping” tới tận khu China Town ở New York và đưa người phụ nữ này ra toà vì tội buôn người. Sau này, dù “chị Ping” đã chết thì nhóm Snakeheads vẫn rất mạnh và hiện không rõ kẻ kế nhiệm bà trùm này là ai.
Chiêu thức của mạng lưới buôn người tinh vi nhất thế giới
Không có “Chị Ping”, băng nhóm trên vẫn phát triển và dùng các ứng dụng mạng xã hội của Trung Quốc và ứng dụng nhắn tin WeChat để buôn người cùng cam kết “100% an toàn”. Các quảng cáo của nhóm này rất thu hút như “Trả tiền khi đến nơi! Qua các cửa khẩu cực nhanh!”.
Hành trình vận chuyển lậu của nhóm buôn người
Những người mơ ước có một cuộc sống mới ngoài Trung Quốc sẽ đặt trước một khoản tiền nhỏ qua mạng là 5.000 NDT (khoảng 16 triệu đồng). Sau đó, họ sẽ bị nhồi nhét trong các con thuyền hoặc thùng xe để thực hiện một chuyến đi dài và vô cùng nguy hiểm.
Ở Trung Quốc, đặc biệt là những người có trình độ thấp, vẫn tiếp tục bị ánh hào quang châu Âu và Bắc Mỹ thu hút cùng với cam kết lương cao hơn nhiều số tiền họ kiếm được ở nhà, dù rủi ro cao.
Các nạn nhân sẽ rời bỏ quê hương để tới Anh với hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, hành trình tới Anh của họ đầy nguy hiểm và đau khổ, kéo dài tới cả tháng trong thùng xe tải bẩn thỉu.
Hành trình dài hơn 40 ngày trong thùng xe bẩn thỉu mà những người muốn tới mảnh đất hứa phải trải qua
Hầu hết những người di cư trái phép này sẽ bay từ Trung Quốc tới Serbia rồi được vận chuyển xuyên Hungary, Áo, Pháp bằng đường bộ, sau đó được đưa từ Bỉ hoặc Hà Lan tới Anh bằng tàu biển.
Mike Gradwell, cựu cảnh sát điều tra thuộc sở cảnh sát Lancashire từng điều tra về thảm kịch Morecambe Bay – 23 người Trung Quốc di cư trái phép bị chết chìm, nói với BBC rằng hầu hết các nạn nhân trên con thuyền gặp nạn đều là người được bang Snakeheads vận chuyển.
Băng Snakeheads
Lisa Yam, luật sư chuyên về người Trung Quốc di cư cho hay: “Chúng tôi khó có thể hiểu được tại sao có quá nhiều người Trung Quốc chọn tới Anh theo cách như vậy”.
Phúc Kiến - hang ổ của Snakeheads
Trước vụ 39 thi thể được tìm thấy trong thùng xe đông lạnh tại Essex đã có 2 thảm kịch tương tự xảy ra, một ở Dover và một là vụ Morecambe Bay. Vụ ở Dover và Morecam Bay có một điểm chung: Tỉnh Phúc Kiến. Tất cả những người thiệt mạng trong hai thảm kịch này đều tới từ Phúc Kiến, phía đông nam Trung Quốc, khu vực nằm đối diện với Đài Loan.
Phúc Kiến cũng là “hang ổ” của băng nhóm khét tiếng Snakeheads, một chi nhánh của Hội Tam Hoàng.
Vào những năm 1990, Snakeheads (Những con cá chuối) hoạt động tập trung ở Hong Kong. Băng nhóm này chuyên cung cấp lao động chợ đen cho bếp ăn của các nhà hàng do cộng đồng người Trung Quốc đã hoạt động lâu đời ở Hong Kong điều hành.
Những năm tiếp theo, Snakehead tiếp tục đưa những cô gái trẻ, thường là bị bắt cóc và ép làm gái điếm, vào Anh. Một số cô gái, trẻ nhất mới 11 tuổi, đã được đưa tới Anh trong cảnh không có hộ chiếu hay visa để xin tị nạn. Ngay khi tới Anh và được giới chức di cư giao cho các trung tâm chăm sóc, những người này sẽ biến mất ngay lập tức
Wang Wei, từng được đưa lậu vào Anh qua ngả Dover đã kể lại hành trình khủng khiếp của mình như sau: “Họ - băng Snakeheads, nhét tôi vào thùng xe và nói sẽ đưa tôi tới nơi an toàn. Chuyến đi kéo dài hơn một tháng, hơn 40 ngày.
Tất cả đều trong thùng xe. Tôi không biết mình đang ở đâu. Tôi đoán mình ở trên biển. Tôi chỉ biết một điều đó là khi công te nơ được xếp lên và dỡ xuống. Họ đưa đồ ăn cho tôi, việc đi tiểu diễn ra trong công te nơ suốt hơn 40 ngày. Tôi phải trả họ hơn 15.000 bảng”.
Hoài Linh
Hành trình nhập cư trái phép vào Anh bằng những “nấm mồ di động”
Dân trí - Khi tin tức về 39 thi thể người được tìm thấy đằng sau xe tải ở Essex, Anh vào tuần qua nổ ra, Jawad Amiri, một người từng trốn vào Anh bằng cách tương tự, đã nhớ lại những ký ức ám ảnh khi anh phải ngồi trên thùng hàng mà anh gọi là “nấm mồ di động”.
Cách đây 3 năm, Jawad Amiri, 28 tuổi đến từ Afghanistan là một trong 15 người được kéo ra từ thùng hàng trên xe tải khi mức dưỡng khí bên trong xuống ngưỡng cực thấp.
Amiri mô tả lại hành trình đầy ám ảnh từ trại tị nạn Calais, Pháp tới Anh và câu chuyện anh đã may mắn sống sót nhờ 1 tin nhắn của cậu em trai 7 tuổi, Ahmad, người đi cùng anh trai tới miền đất mới.
“Nấm mồ di động”
Nhấn để phóng to ảnh
Chiếc xe tải do em trai của Amiri vẽ lại khi nhớ về trải nghiệm ám ảnh đằng sau xe tải (Ảnh: BBC)
"Vào mỗi đêm, những kẻ buôn người sẽ mở một cửa một chiếc xe tải, cho 20-30 người vào bên trong. Họ thu tiền của bạn và không quan tâm bạn sống hay chết", Amiri kể lại.
Amiri và em trai 7 tuổi đã được đưa vào bên trong một thùng hàng đông lạnh với 13 người khác. Những kẻ buôn người khóa cửa lại và mọi người trở nên hoảng hốt vì không thể mở cửa được từ bên trong. Trong thùng hàng, là các thùng các-tông thuốc men được xếp chồng lên nhau và cách nóc xe tải khoảng nửa mét.
Phía bên trong, Amiri cùng những người khác nằm bất động khoảng 15-16 giờ đồng hồ. Họ không thể nhúc nhích, ngồi dậy hay đứng lên. Người đàn ông này mô tả anh giống như đang ở trong một “nấm mồ di động”.
Hoàn toàn không có ánh sáng bên trong thùng hàng và ban đầu cả 15 người cảm thấy lạnh toát vì đây là một thùng đông lạnh. Tuy nhiên, sau đó một trục trặc kỹ thuật đã khiến hệ thống điều hòa bị hỏng và không khí bắt đầu nóng dần lên.
Tất cả những gì mà những người nhập cư trái phép có được là chăn và quần áo họ mang theo. Nước uống đã cạn kiệt nhanh chóng và họ cũng không thể đi vệ sinh.
Những người ngồi trên xe bắt đầu cảm thấy khó thở. Em trai 7 tuổi của Amiri bắt đầu òa khóc vì sợ hãi. Amiri chỉ biết động viên em trai rằng mọi thứ sẽ ổn và cửa sẽ được mở ra trong khi anh cũng hoang mang không biết điều gì sẽ xảy ra kế tiếp.
15 người bắt đầu đổ mồ hôi. Không khí trong xe nóng dần lên và mọi người không thể trò chuyện hay trao đổi vì ngột ngạt và bức bí. Họ dùng hết sức bình sinh gọi tài xế, đập vào nóc xe. Tài xế đã dừng lại nhiều lần trên đường, nhưng phớt lờ lời thỉnh cầu mở cửa xe từ nhóm di dân bất hợp pháp. Người này thậm chí còn dùng những từ ngữ rất nặng nề với Amiri và những người còn lại để buộc họ giữ im lặng.
Một vài người có điện thoại nhưng họ không muốn và không dám gọi cảnh sát vì sợ sẽ bị trục xuất trở lại.
Dưỡng khí cạn kiệt
Nhấn để phóng to ảnh
Cậu bé Ahmad (Ảnh: BBC)
Điện thoại của Amiri đã hết pin, nhưng cậu bé Ahmad có một chiếc điện thoại nhỏ được một phụ nữ thuộc một tổ chức từ thiện ở trại tị nạn Calais đưa cho. Cậu bé đã nhắn tin cho người phụ nữ kêu cứu rằng họ đã cạn kiệt dưỡng khí để thở và tài xế không chịu mở cửa cho họ.
Người phụ nữ nhắn tin lại: “Đừng di chuyển, hãy thư giãn, đừng trò chuyện quá nhiều. Chúng tôi sẽ gọi cảnh sát”.
Lực lượng hành pháp sau đó đã tới với chó nghiệp vụ và họ đã giải cứu cho 15 người trên xe.
Ban đầu, mọi người rất hạnh phúc vì họ cuối cùng cũng đã được thở nhưng ngay sau đó một số lại tỏ ra bi quan vì nỗi sợ hãi sẽ bị gửi trả về quê nhà và hành trình ám ảnh mà họ vừa trải qua sẽ “xôi hỏng bỏng không”.
Một bác sĩ được đưa tới kiểm tra sức khỏe cho nhóm người và sau đó họ được đưa tới một nhà nghỉ.
Ký ức ám ảnh
Nhấn để phóng to ảnh
Đoạn tin nhắn cầu cứu của Amiri và em trai (Ảnh: BBC)
Amiri hiện đang sống ở Anh và đang theo học cao đẳng để trở thành một thợ xây trong tương lai. Cậu em trai của anh hiện đã 10 tuổi và đã hòa nhập với cuộc sống ở vùng đất mới.
Tuy nhiên, khi nghe tin về vụ việc 39 người được tìm thấy khi đã thiệt mạng ở hạt Essex, trái tim của Amiri trở nên nặng trĩu khi mọi ký ức về chuyến hành trình ám ảnh bỗng dội lại.
“Họ không chỉ là 39 người chết. Đó là 39 gia đình mất anh trai, chị gái, người thân. Tôi cảm thấy rất tệ và những hồi ức không tốt đẹp liên tục quay trở lại. Tôi nghĩ những người này bị hết dưỡng khí và tôi cảm thấy thật tồi tệ”, Amiri nói với BBC.
Ngày 23/10, giới chức Anh phát hiện 39 thi thể người chết ở phía sau một chiếc xe tải ở Essex. Hiện thời, cảnh sát Anh đã bắt giữ đối tượng thứ 4 nghi có liên quan tới vụ việc trong khi cuộc điều tra vẫn đang được tiến hành.
Đức Hoàng
Theo BB
Trung Quốc yêu cầu nghiêm trị thủ phạm vụ 39 thi thể trong container
Bộ Ngoại giao Trung Quốc yêu cầu Anh sớm xác minh danh tính nạn nhân và trừng phạt nghiêm khắc thủ phạm khiến 39 người chết trong container.
"Chúng tôi hy vọng rằng Anh có thể sớm xác minh danh tính của các nạn nhân, xác định những gì đã xảy ra và trừng phạt nghiêm khắc những tên tội phạm có liên quan đến vụ án", người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh nói trong cuộc họp báo thường ngày hôm 25/10, theo Reuters.
Cảnh sát hạt Essex, phía đông London, hôm 24/10 thông báo toàn bộ nạn nhân bao gồm 31 người đàn ông và 8 người phụ nữ chết trong container được cho là đến từ Trung Quốc. Tuy nhiên, nhà chức trách hiện cho rằng các nạn nhân có thể mang quốc tịch khác.
Cảnh sát và nhân viên pháp y tại hiện trường container chở 39 thi thể được phát hiện ở Essex hôm 23/10. Ảnh: Sky News.
Đại sứ quán Trung Quốc tại London đã cử nhân viên tới Essex để xác minh tình hình, song chưa thể xác định được quốc tịch của các nạn nhân. Tờ Global Times của Trung Quốc cho rằng Anh phải chịu trách nhiệm về cái chết của 39 người.
Tài xế Mo Robinson, 25 tuổi, rạng sáng 23/10 trình báo nhà chức trách Anh sau khi phát hiện 39 thi thể bên trong thùng container sau xe đầu kéo của anh này đậu tại khu công nghiệp ở Essex, phía đông London. Thùng container này được chuyển tới Anh bằng đường biển từ thị trấn Zeebrugge của Bỉ một ngày trước đó.
Ngoài Robinson, cảnh sát Anh đã bắt thêm ba nghi phạm là cặp vợ chồng Thomas - Joanna Maher và một người đàn ông 48 tuổi ở Bắc Ireland. Truyền hình Bulgaria đưa tin vợ chồng Maher sở hữu xe đầu kéo Scania mà Robinson điều khiển. Tuy nhiên, hai người này nói với các phóng viên rằng họ đã bán nó 13 tháng trước cho một công ty ở hạt Monaghan, gần nơi Robinson sinh sống.
Công dân Việt Nam Phạm Văn Thìn hôm 25/10 gửi đơn tới UBND thị trấn Nghèn, Can Lộc, Hà Tĩnh, cho biết có thể con gái Phạm Thị Trà My "là một trong 39 nạn nhân trong xe container". Người nhà cho biết trước khi mất liên lạc, Trà My nhắn tin gửi cho mẹ với nội dung "con chết vì không thở được".
Quá trình vụ xe container chở 29 thi thể được phát hiện. Video: Guardian.
Huyền Lê (tổng hợp)
Đường dây buôn người Việt Nam - Trung Quốc - Anh Quốc
Mẹ Nấm (Danlambao) - 39 nạn nhân của một cuộc buôn người đã được phát hiện chết trong một chiếc xe tải đông lạnh -25 độ C (-13 độ F) tại Essex, Anh Quốc vào ngày 23.10.2019. Lúc đầu những nạn nhân này được cho là người Tàu. Tuy nhiên, hiện nay nhiều thông tin cho biết một trong số những nạn nhân này là người Việt.
Cảnh sát cho biết trong số 39 nạn nhân bị chết có 31 người đàn ông và 8 phụ nữ. Ba nghi can gồm 1 phụ nữ và 1 đàn ông ở vùng phía bắc nước Anh và 1 người từ Bắc Ái Nhĩ Lan đã bị bắt liên quan đến vụ buôn người gây tử vong này.
Theo NBC News, Đại sứ quán Việt Nam đã nhận yêu cầu từ một số gia đình tại Việt Nam xin trợ giúp để xác nhận người thân của họ có nằm trong danh sách những người bị tử vong. Tuy nhiên, nhân viên sứ quán cho biết họ chưa nhận được thông tin gì từ cảnh sát Anh Quốc.
Thông tin của Đại sứ quán Việt Nam đăng trên Facebook:
"Đến lúc này, quốc tịch của các nạn nhân chưa được xác nhận. Các cơ quan chức năng của Anh đang làm việc nhanh nhất có thể để xác định danh tính các nạn nhân và thông báo với gia đình họ.
Đây là một thảm kịch kinh hoàng, và chúng tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc tới gia đình và bạn bè của những người đã không may qua đời. Các cơ quan chức năng của Anh sẽ thực hiện một cuộc điều tra đầy đủ và toàn diện."
Theo báo The Guardian của Anh, một gia đình người Việt tại Hà Tĩnh đã lo ngại rằng con gái của họ là một trong những nạn nhân đã bị chết trong xe tải buôn người này.
Thông tin này đã được Facebooker Nghiêm Hoa đăng tải trước đó trên trang FB cá nhân. Nghiêm Hoa đã nhận được tin từ một người bạn, cho biết "một gia đình ở Hà Tĩnh đã mất liên lạc với con gái từ hôm 23, gần sát thời điểm xảy ra vụ việc. Cô gái 26 tuổi tên là My đã đi Trung Quốc để từ đó sang Anh. Hiện gia đình đang tìm kiếm mọi manh mối của con gái, và cần người ở Anh nhận ủy quyền để xác định xem con mình có trong số 39 người kia không."
Những lời nhắn cuối cùng của gia đình từ con gái Phạm Thị Trà My đã được Nghiêm Hoa đăng tải:
Theo người anh trai của Trà My nói với BBC thì Trà My rời Việt Nam bắt đầu hôm 3/10, bay sang Trung Quốc, ở đó vài hôm rồi đi Pháp để "vượt biên" sang Anh.
Theo thông tin của Daily Mail thì cô Phạm Thị Trà My, 26 tuổi đã phải trả £30000 (USD39000) cho hệ thống buôn người để đi từ Việt Nam sang Trung Quốc và từ đó đến Anh Quốc để mưu tìm một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Bên cạnh Phạm Thị Trà My, tờ Daily Mail cho biết có tổng cộng 6 nạn nhân người Việt trong số 39 người bị chết.
Một nạn nhân khác có thể bị chết trong vụ buôn người này là Nguyễn Đình Lương, 20 tuổi, theo BBC.
Theo báo Washington Post, vào năm ngoái, 21 người Việt trong đó có 11 trẻ em cũng đã được phát hiện sống sót trong một xe tải đông lạnh tại cảng Newhaven, miền Nam nước Anh. Tài xế người Romany đã bị kết án 6 năm tù.
Cũng theo Washington Post, nhiều chuyên gia về tệ nạn buôn người cho rằng những nạn nhân tại Essex là những người bị bị bắt cưỡng bức lao động hay là những người muốn nhập cư bất hợp pháp, phải trả tiền và được tổ chức vượt biên trong một đường dây buôn người nguy hiểm, đầy bất trắc.
CTV Danlambao - Theo báo cáo hàng năm của chính phủ Anh vào năm 2018 về nạn buôn người thì Việt Nam đứng thứ 3 trong những quốc gia xuất phát đưa người vào Anh Quốc qua các đường dây buôn người, qua mặt Trung Quốc là nước xếp hạng thứ 4.
Tuy nhiên, Anh Quốc chỉ là một trong rất nhiều "điểm đến" của hệ thống buôn người tại Việt Nam. Đàn ông, phụ nữ lẫn trẻ em Việt Nam đã trở thành những món hàng lao động cưỡng bức và nô lệ tình dục qua đường dây từ Việt Nam sang Trung Quốc, Đài Loan, Campuchia, Hàn Quốc, Thái Lan, Mã Lai, Ma Cao, các quốc gia ở Trung Đông... Những nạn nhân này hoặc là bị cưỡng bức lao động, hành nghề mại dâm tại những quốc gia này hoặc được chuyển sang các nước ở Âu Châu, trong đó có Anh Quốc.
Campuchia là nơi là các trẻ em thường bị đem bán vào các dịch vụ mại dâm, điển hình là tại "làng Việt Nam" Svay Pak đã làm dư luận quốc tế quan tâm từ hơn 10 năm trước hay tại Siem Reap kéo dài đến ngày hôm nay.
Trung Quốc trong đó có Ma Cao là "điểm đến" của các đường dây đưa phụ nữ Việt Nam cho các dịch vụ mại dâm. Trong khi đó thì Đài Loan "nổi tiếng" với thị trường môi giới phụ nữ Việt lấy chồng Đài và công nhân xuất khẩu lao động.
Trong nhiều trường hợp, thành phần môi giới bao gồm thành phần xã hội đen Việt, Tàu còn có sự tham gia, tiếp tay của các quan chức cộng sản cũng như thành phần doanh nhân xem đây là một dịch vụ làm ăn màu mỡ, không cần nhiều vốn liếng tài chánh mà chỉ cần vốn con người.
Hoa Kỳ hiện xếp hạng nhà cầm quyền CSVN vào hạng thứ 2 - Tier 2 trong lãnh vực buôn người. Tier 1 là quốc gia mà nhà cầm quyền không đáp ứng nhưng có cố gắng trong nỗ lực tuân thủ những tiêu chuẩn tối thiểu trong việc ngăn chận tệ trạng buôn người.
Trước đây một người Việt muốn sang "hợp tác lao động" phải mượn và ký giấy nợ từ USD 6000 đến USD 10000 với các "công ty môi giới" để được ra khỏi "thiên đường XHCN" để "đi tìm một tương lai tươi sáng" ở xứ người. Trong trường hợp mới xảy ra tại Anh Quốc, nạn nhân phải trả đến gần USD40000 để được đưa đi. Thường thì họ phải vay trước và sau đó trả nợ từng phần.
Số tiền nợ này đã trở thành "vòng kim cô" tròng vào đầu những nạn nhân. Họ trở thành những kẻ bị cưỡng bức lao động mà không thể phản đối hay chống lại vì nguy cơ bị tống trả về nước và mất nhà mất cửa, bị giới xã hội đen "làm thịt" vì không có khả năng trả nợ.
Nhưng đó vẫn là những người tương đối "may mắn". Nhiều nạn nhân thay vì được đưa vào những công ty tại Đài Loan để làm công nhân nô lệ thì bị đưa đến những hòn đảo hoang vắng ở Đài hay đưa sang các thành phố ở Trung Quốc làm nô lệ tình dục. Họ bị ngăn cách hoàn toàn với quê nhà, thế giới bên ngoài và ngay cả tại những thành phố bị đưa đến. Tất cả đều bị cô lập trong những nhà chứa, ngôn ngữ bất đồng và không được có phương tiện liên lạc như điện thoại, internet.
Việc những người Việt Nam bị chết trong xe tải đông lạnh ở Essex, Anh Quốc chỉ là một mảng nổi bị phát hiện trong một tình huống bi thảm. Bi thảm hơn là hàng ngàn trẻ em, thiếu nữ vẫn đang còn sống nhưng số phận còn thê thảm hơn những người đã chết như là một giải thoát cuối cùng. '
Ở khắp hang đen ngõ tối bên ngoài "thiên đường CSVN" là số phận đen tối của những người bị bỏ quên, đang là nô lệ thời đại mới "modern slaver". Tiếp theo họ sẽ là những người nô lệ mới cứ bị tiếp tục xuất khẩu khỏi Việt Nam trong một hệ thống mà trung ương vẻ vời những chính sách ngăn ngừa nạn buôn người, nhưng chính những chương trình xuất khẩu lao động chính thức cũng là bàn tiệc để cho các quan chức địa phương cấu kết với con buôn và xã hội đen khai thác món thịt người để bán ra xứ người.
Đấy là những lời nhắn tin tha thiết nhất của một người con gái trẻ 26 tuổi, Phạm Thị Trà My, gửi về cho Bố Mẹ trong phút cuối cùng của cuộc đời. Hình ảnh, lời nhắn xuất hiện tràn ngập trên trang đầu của truyền thông thế giới ngày 26/10 đã gây nên cơn sốc thương cảm cho không biết bao nhiêu người!
Ngày 23/10 Ông Thủ Tướng nổi tiếng cứng rắn của nước Anh cũng bày tỏ sự kinh hoàng trước vụ cảnh sát Anh phát hiện được 39 thi thể trong một container ở cách thủ đô London 32 Km.
Khi hay tin 39 người di dân xấu số là người từ Tàu, nhiều người Việt thở phào nhẹ nhõm “May quá! Lần này không phải là người Việt!”. Sau 30/4/1975, chuyện người Việt tị nạn, người Việt “lên thuyền đi du học nước ngoài”, “hợp tác lao động”, “du lịch rồi trốn luôn”, “lấy chồng nước ngoài”, "buôn người trồng cỏ"... là việc bình thường. Phương tiện ra đi khỏi đất nước có “Đảng quang vinh” cũng đủ mọi loại. Bằng đường thủy như ghe thuyền mong manh đến tàu buôn lớn. Bằng đường bộ như băng rừng lội suối qua Cam Bốt, Thái Lan,... Bằng xe tải, xe khách xuất phát từ Nga, từ Đông Âu... Thậm chí đến cả máy bay, chuyên cơ của Đảng và Nhà nước. Phải từ thời lập quốc đến nay, chưa bao giờ có nhiều người Việt vẫn tiếp tục rời bỏ quê hương “tươi đẹp” như thế này!.
Luôn ám ảnh hoàn cảnh bi thảm của người phải bỏ quê hương minh ra đi, người Việt vẫn mong ước người đồng quê hương đến đất nước tự do một cách an toàn. Nhưng đất nước đang có một ông Tổng Tịch tuy đứt gân nhưng vẫn cố gào to lên “Đảng Cộng sản quang vinh muôn năm”, lại là một đất nước phân chia giai cấp một cách rõ rệt. Những kẻ từng đảng viên thuộc giai cấp thống trị đất nước, có tiền bạc, quyền lực là những kẻ ra đi nước ngoài bằng phương tiện an toàn nhất. Hãy tìm xem bao nhiêu đảng viên, con cháu... đang bỏ tiền đầu tư xây dựng cơ sở thương mại rất lớn ở San Jose, ở Little Saigon. Tiền từ đâu ra? Chỉ những người đân đen, giai cấp bị trị, bị áp bức, bị thua thiệt nhiều nhất trong xã hội mới mạo hiểm, bất chấp đến tính mạng của riêng mình để tìm đường ra đi.
Có lẽ khi hỏi về cảm xúc riêng về người Việt di dân xấu số, những kẻ thuộc giai cấp thống trị ở Việt nam hiện nay sẽ bật cười hô hố: "Sao lại không biết cách làm giàu, có tiền bạc, có quyền lực như tụi tao đây, ra vào nước ngoài thoải mái. Cớ gì lại khổ thân mình mạo hiểm đến thế?”. Bởi thế đất nước có đảng quang vinh của Tổng Tịch mới không giống nơi nào trên thế giới, giới trẻ đua nhau để vào đại học Công An, một đại học cũng không thèm giống đại học nào trên thế giới. Ở đại học này người ta sẽ dạy cho cách đè đầu, đè cổ dân đen, để củng cố quyền lực giai cấp thống trị. Một ngày sẽ lên cấp tướng công an, đi nước ngoài, đi chiếc xe sang trọng nhất, làm nghề... bắt cóc đem về cho đầu thú!
Dù bị đứt gân, Tổng Tịch vẫn còn trị vì, vẫn sống trong hào quang của kẻ có quyền lực cao nhất nước so ngay cả thời Hồ Chí Minh. Xung quanh ông ta vẫn là những kẻ mà nghề “xua nịnh”, "thổi ống đu đủ” kẻ trên minh, trở nên chuyên nghiệp thuộc hàng đỉnh cao trí tuệ loài người, chắc chắn ông ta không thể hiểu được những người như Phạm Thị Trà My cũng như rất nhiều người dân thuộc giai cấp bị trị. Ông ta cũng không hiểu được tại sao thế giới lại quan tâm đến số phận bi thảm của cô gái trẻ Việt cũng như 39 người di dân đã chết tai Anh?. Cái đầu chỉ chứa đầy tư tưởng Mác Lê, của Bác chỉ luôn quan tâm đến bảo vệ quyền độc tài, quyền độc đảng, một thê giới cộng sản riêng, ông ta chỉ mở con mắt thấy được một đất nước tươi đẹp của riêng ông mặc bao nhiêu người bỏ nước ra đi.
Công bố tin nhắn của Phạm Thị Trà My đã tạo một khúc quanh cho cuộc điều tra của cảnh sát Anh. Chính quyền Việt Nam nay phải cộng tác để tìm xem có bao nhiêu người Việt trong số 39 người. Đã có 7 gia đình người Việt cho biết có thể thân nhân họ ở trên chiếc xe tải. Đồng thời Nhà nước VN giúp tìm ra đường dây buôn người, là người Việt hay người Tàu anh em? Hiện cảnh sát Anh đã bắt giữ bốn người tại Anh trong đường dây tổ chức. Còn cảnh sát, công an Việt Nam? Mọi người chờ đấy! Phải cẩn thận nhỡ dính vào cấp lớn nào thì sao?
Tội nghiệp Phạm Thị Trà My! Không phải em sinh ra dưới một ngôi sao xấu, em tươi đẹp không thua gì ai. Nhưng số phận đưa đẩy em lỡ sinh ra trong một đất nước “Chưa bao giờ quê hương ta đẹp như thế này!” để đưa đến một kết thúc bi thảm. Một kết thúc như thế đã xảy ra cho không chỉ riêng em, mà đã xảy ra cho bao nhiêu, cả hàng trăm ngàn người Việt. Tôi thực sự không cầm nước mắt đọc lời nhắn tin cuối cùng về cho gia đình của em. Suy nghĩ của tôi quay về một quá khứ đau buồn: "em tôi cùng chồng, con, cháu khi bỏ mình trên biển khơi đã rất tha thiết mong có lời cuối về cho Mẹ cho Bố... nhưng đã không còn kịp!”.
Mong ước một ngày không còn thảm cảnh cho di dân người Việt, phải rời bỏ quê hương, bố mẹ... mạo hiểm tìm đường đến miền đất tự do. Một ngày chắc chắn không còn “quê hương chưa bao giờ tươi đẹp hơn” theo kiểu cách khoác lác của kẻ độc tài cộng sản “Tổng Tịch”.
Trần Quốc Việt (Danlambao) - Hôm nay tôi đọc các báo mạng ở Canada, Anh và Mỹ và đều nhìn thấy hình em cùng những tin nhắn tuyệt mệnh em gởi cho gia đình. Biết bao nhiêu người con gái trước em và sau em phải tìm tương lai ở nơi quê người. Nhưng em là người chết sao đâu đớn quá và trẻ quá! Rồi tôi chợt nhớ hai câu thơ tôi viết cách đây 8 năm: "Quê hương là bến nước lạ / Phận gái trôi dạt trời xa".
Em chết đau đớn trong bóng tối kín mít của xe tải đông lạnh chung quanh những người đã và đang chết-những người phải rời bỏ quê hương để mưu sinh một cách lén lút, đầy bấp bênh và phập phồng lo sợ trên xứ người. Tôi gởi em bài thơ sau như lời chia buồn và mong hồn em về với gia đình và với quê hương mà đã không cưu mang nổi em để em chung cuộc hắt hơi thở yếu ớt cuối cùng sau khi gởi tin nhắn trong bóng tối bít bùng và khủng khiếp ấy.
Quê hương
(Phỏng theo bài thơ "Quê hương" của Đỗ Trung Quân)
19 năm trước, 58 công nhân Trung Quốc trốn chạy XHCN tìm cách sang Anh bất hợp pháp cũng đã phải chịu một kết cục khiến ai nấy nghe xong đều phải đau lòng.
19 năm trước, 58 công nhân cũng bỏ mạng khi sang Anh trong container
39 thi thể được tìm thấy trong xe container ở Essex, Anh là lời nhắc về một vụ án gây chấn động dư luận hơn 19 năm về trước. Theo đó, 56 nam và 2 nữ đến từ Phúc Kiến, Trung Quốc đã được chở lậu qua Dover, Anh vào hồi tháng 7/2000.
Họ bị nhét vào thùng xe container chứa cà chua đi từ cảng Zeebrugge - cũng chính là cảng biển ở Bỉ mà container trong thảm kịch mới nhất xuất phát đi sang Anh. Tất cả được tìm thấy trong tình trạng ngạt thở và chỉ có 2 người may mắn sống sót.
Tài xế lái xe người Hà Lan tên Perry Wacker đã đóng lỗ thông hơi của container vì sợ tiếng ồn bên trong sẽ gây chú ý với hải quan. Mỗi nạn nhân trong chuyến đi này đã phải trả 20.000 bảng Anh (khoảng 595 triệu đồng).
Lộ trình của chuyến di là đến Belgrade, Serbia bằng đường hàng không, rồi tiếp tục di chuyển tới Hungary, Áo, Pháp bằng xe tải nhỏ và chuyển qua Hà Lan ở trong một "ngôi nhà an toàn". Từ Rotterdam, tất cả sẽ di chuyển lên xe tải lớn và đi sang Bỉ để từ cảng Zeebrugge sang Anh.
Cuộc điều tra sau đó đã tiết lộ rằng vụ việc này có liên quan đến mạng lưới tội phạm lớn ở Trung Quốc, Thổ Nhĩ Kỳ, Hà Lan và Anh. Tất cả do băng đảng Trung Quốc Snakehead (Cá chuối) của Jing Ping Chen, hay còn được gọi là Chi Ping điều hành. Mỗi vụ chúng buôn bán tới 175.000 người, và kiếm hơn 12 triệu bảng (khoảng 357 tỷ đồng) từ những phi vụ này.
3 năm sau tức năm 2003, Jing Ping Chen bị toàn án Hà Lan kết án 3 năm tù, còn Perry Wacker chịu 14 năm tù vì tội ngộ sát. Vào năm 2014, Jing Ping Chen đã qua đời trong một nhà tù ở Mỹ .
Báo Anh phân tích tin nhắn tuyệt vọng, chứa thông điệp của Phạm Thị Trà My
Thứ Bảy, ngày 26/10/2019 08:04 AM (GMT+7)
Trong giới hạn tối đen của chiếc thùng xe đông lạnh, cô gái 26 tuổi đã gắng sức viết những lời cuối cùng dành cho cha mẹ và...
Báo Telegraph của Anh viết rằng, Phạm Thị Trà My, một cô gái Việt Nam nghi có trong danh sách những nạn nhân tử vong, đã dùng chút sức lực cuối cùng để nhắn tin cho cha mẹ mình ở quê nhà.
Theo trang báo Anh, khi biết mình có lẽ đã cận kề với cái chết, cô gái trẻ đã cố gắng dùng hết sức mạnh còn lại để viết một tin nhắn mô tả sự tuyệt vọng cuối cùng cho gia đình ở quê nhà, một trong những tỉnh nghèo nhất Việt Nam.
Gia đình Phạm Thị Trà My hiện đang sinh sống ở một vùng nông thôn của tỉnh Hà Tĩnh, trên bờ biển phía Đông Bắc Việt Nam, đã cùng nhau gom đủ số tiền khoảng 30.000 bảng để My ra nước ngoài, với hy vọng sẽ tìm được một cuộc sống tốt hơn và chính vì món tiền lớn này mà cô gái có lẽ đã cảm thấy mình nợ gia đình một lời giải thích và thậm chí là một lời xin lỗi - Telegraph viết.
Tin nhắn cuối cùng được cho là của Phạm Thị Trà My- ảnh Telegraph
Trong giới hạn tối đen của chiếc thùng xe đông lạnh bị đóng kín, nơi sắp trở thành chỗ kết thúc của My và 38 người di cư khác, cô gái 26 tuổi đã viết cho mẹ những lời cuối cùng.
"Con xin lỗi mẹ. Con đường ra nước ngoài của con không thành công. Mẹ mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm! Con sắp chết rồi con không thể thở được ... Thị trấn Nghèn, Can Lộc, Hà Tĩnh, Việt Nam ... con xin lỗi mẹ, mẹ ơi ".
Phạm Thị Trà My có lẽ muốn chắc chắn rằng cô đã gửi tin nhắn kèm những lời cuối cùng dành cho cha mẹ nhưng cũng để lại thông báo trong chiếc điện thoại về gốc tích của mình.
Trang báo uy tín của Anh cho rằng, nội dung nói về phần xuất sứ của người nghi là nạn nhân Phạm Thị Trà My có thể được hiểu là một kỹ thuật phổ biến được sử dụng bởi những người di cư để đảm bảo chính quyền biết nơi hồi hương thi thể của họ, trong trường hợp họ chết trong suốt các cuộc hành trình đầy nguy hiểm.
Phạm Thị Trà My được cho là đã trải qua chuyến đi dài 6.230 dặm, kết thúc tại một khu công nghiệp gần cửa sông Thames, ở Vương Quốc Anh. Hành trình đã đưa cô gái trẻ bắt đầu từ Hà Tĩnh đến Trung Quốc, nơi cô hy vọng sẽ có một chuyến đi ổn thỏa đến Anh.
Anh trai của Phạm Thị Trà My, Phạm Mạnh Cường, cho biết em gái anh đã bay từ Trung Quốc sang Pháp vào đầu tháng này.
Nhiều nhà hoạt động ở London thắp nến kêu gọi sự ủng hộ giành cho các nạn nhân.
Anh Cường cho biết em gái anh, sống ở thị trấn Nghèn, huyện Can Lộc, rời đi vào ngày 3 tháng 10, đi đến thủ đô Hà Nội, để hoàn tất các giấy tờ sau đó sang Trung Quốc.
Từ Trung Quốc, My đã cố gắng thực hiện hành trình tiếp theo tới Anh, bằng cách sử dụng 30.000 bảng mà một người quen của gia đình My đã nói với báo The Guardian rằng, gia đình cô đã cố gắng xoay sở để có được.
Tuy nhiên, khi đến nơi, cô đã bị cảnh sát Anh chặn lại và trở về Pháp.
Phạm Thị Trà My - ảnh Telegraph.
"My đã bay sang Trung Quốc và ở đó vài ngày, sau đó rời Pháp. My gọi chúng tôi khi cô ấy đến từng điểm đến. Nỗ lực đầu tiên cô ấy thực hiện để vượt biên sang Vương quốc Anh là ngày 19 tháng 10, nhưng cô ấy đã bị bắt và quay trở lại." - Báo Telegraph thuật lại lời anh Cường khi trao đổi với hãng tin BBC.
Quyết tâm tìm kiếm một cuộc sống tốt hơn cho chính mình ở Anh, cô Phạm lại đặt mình vào tay những kẻ buôn lậu. Cô ấy đã dặn gia đình đừng liên lạc với cô ấy bởi vì những người tổ chức đã không cho phép cô ấy nhận các cuộc gọi.
Chiếc xe tải chở theo thùng đông lạnh đóng kín có 39 người bên trong
Gia đình cô Phạm, cho biết họ không nghe thấy thông báo gì từ cô cho đến khoảng 10:30 tối giờ Anh vào thứ ba ngày 22 tháng 10, khi họ nhận được tin nhắn điện thoại cuối cùng của cô. Họ đã không nghe từ cô ấy kể từ đó.
Đến lúc này, chiếc xe container mà cô đang đi đã đến Zeebrugge và đang chờ để được đưa lên một chiếc phà đi qua Vương quốc Anh.
Chiếc xe đã đến Purfleet Docks lúc 12.30 sáng (khoảng hai giờ sau tin nhắn cuối cùng của My), họ được đón bởi một chiếc xe tải dự định sẽ di chuyển từ Ireland qua Holyhead và được điều khiển bởi một tài xế có tên là Mo Robinson, từ Portadown, Bắc Ireland.
Tài xế Robinson cho xe rời Purfleet lúc 1.05 giờ sáng và camera quan sát cho thấy anh này lái chiếc xe tải về phía Khu công nghiệp Waterglade ở Grays, Thurrock, nơi sau đó anh ta đỗ xe trên Đại lộ phía Đông.
Cảnh sát Essex đang bị chỉ trích vì năng lực điều tra
Anh ta được cho là đã liên lạc với dịch vụ xe cứu thương vào lúc 1h40, ngay sau khi tìm thấy thi thể của cô Phạm và những người khác ở phía sau thùng container trên chiếc xe tải của mình.
Những tiết lộ rằng trong số những người chết có ít nhất một người mang quốc tịch Việt Nam, đặt ra những câu hỏi nghiêm trọng về việc xử lý vụ án của Cảnh sát Essex.
Các cảnh sát viên trước đó đã thông báo với các phương tiện truyền thông rằng họ tin rằng tất cả các cơ thể trong xe tải đều có quốc tịch Trung Quốc.
Việc cảnh sát Essex ban đầu tuyên bố tất cả người chết đều là người Trung Quốc dường như đã dẫn đến một cuộc chiến ngoại giao với Bắc Kinh khi Trung Quốc chỉ trích chính quyền Anh vì đã không ngăn chặn được một kịch bản khủng khiếp tương tự, khi trước đó, vào năm 2000, 58 công dân Trung Quốc được tìm thấy đã chết trong một container ở Dover.
Steve Harvey, một cựu sĩ quan Europol, người đã làm việc trong lĩnh vực ngăn chặn buôn bán người trong 20 năm và đã từng trực tiếp tham gia điều tra về vụ việc ở Dover, nói: "Đây là một khởi đầu không gọn gàng cho một cuộc điều tra tội phạm rất nghiêm trọng... Tôi không nghĩ rằng cảnh sát Essex đã tự mình làm bất cứ điều gì..."
Vì sao nhiều người Trung Quốc tìm cách di cư sang Anh?
TPO - Cái chết của 39 người Trung Quốc trong một xe tải ở Anh khiến cả thế giới kinh hoàng. Chưa có nhiều thông tin được làm sáng tỏ về các nạn nhân, về lý do và bằng cách nào họ chấp nhận đi một chặng đường dài như vậy trong một chiếc xe tải đông lạnh.
Chuyên gia pháp y đang khám nghiệm chiếc xe chở 39 người Trung Quốc tử vong. (Ảnh: CNN)
Một vụ điều tra theo hướng giết người đang được triển khai. Văn phòng công tố liên bang Bỉ cũng mở cuộc điều tra riêng. Thủ tướng Anh Boris Johnson kêu gọi phải truy tìm và đưa những kẻ phải chịu trách nhiệm về vụ việc ra trước công lý.
Nhưng có một câu hỏi khiến nhiều người bối rối: Vì sao công dân của nền kinh tế lớn thứ hai thế giới đi theo cách đó để đến Anh, bằng cách tự nguyện hay bị ép buộc?
Theo tổ chức nghiên cứu MPI, trong gần 258 triệu người di cư trên thế giới thì có 10 triệu công dân Trung Quốc, khiến Trung Quốc trở thành nước xếp thứ tư thế giới về số lượng di dân quốc tế.
Hầu hết số đó, khoảng 2,5 triệu người, tìm sang Mỹ, còn 712.000 sang Canada và 473.000 sang Úc.
Theo MPI, tăng trưởng kinh tế nhanh chóng của Trung Quốc trong những năm gần đây càng làm tăng dấu dân kinh tế và địa chính trị của Trung Quốc khắp thế giới.
Ví dụ, năm 2018, hơn 730.000 visa được chính phủ Anh cấp cho người Trung Quốc, tăng 11% so với năm trước.
Người di cư là ai?
Có một giả định rằng người di cư là người nghèo nhất trong xã hội, đi tìm kiếm việc làm đòi hỏi tay nghề thấp hoặc chạy trốn khủng bố. Nhưng điều này không phải lúc nào cũng đúng, nhất là với người di cư từ Trung Quốc.
“Người di cư từ Trung Quốc rất đa dạng, từ tay nghề thấp đến tay nghề cao”, bà Natalia Banulescu-Bogdan, phó giám đốc chương trình quốc tế của MPI, nói với CNN.
Những người Trung Quốc tìm đường sang châu Âu hoặc Mỹ không phải những người nghèo nhất trong những người nghèo, vì những chuyến đi như vậy rất tốn tiền, dù bằng con đường hợp pháp hay phi pháp, bà Banulescu-Bogdan nói.
Nếu đi qua con đường hợp pháp, họ phải làm hộ chiếu và xin cấp visa. Nếu qua con đường trái phép, những kẻ buôn người thu phí rất cao, và họ phải có trình độ nhất định mới hiểu được các rủi ro và cơ hội. Đi theo cách bất hợp pháp thường liên quan đến một mạng lưới rất phức tạp. Vì thế, những người di cư muốn đi theo cách này thường có người thân đang ở nước mà họ muốn đến.
Di cư từ Trung Quốc diễn ra dưới nhiều dạng. Theo các chuyên gia, nơi những người có tay nghề chọn để sống rất khác so với cách chọn của lao động tay nghề thấp.
“Có con đường di cư cho những người trình độ cao đến các trường học, trong ngành khoa học và công nghệ để đưa họ đến Mỹ và các nước thu nhập cao khác. Ngoài ra có con đường cho công nhân muốn sang châu Phi hoặc Đông Âu để làm trong ngành xây dựng”, bà Banulescu-Bogdan giải thích.
Theo MPI, đang có từ 10-20% người di cư Trung Quốc đang ở châu Phi và làm việc trong các lĩnh vực kinh tế xã hội rất đa dạng.
Ngoài ra còn có những sinh viên Trung Quốc đang học ở nước ngoài. Tại Anh, gần 100.000 visa du học hạng 4 được cấp cho người Trung Quốc.
Nhà kinh tế học Christian Dustmann, công tác tại Trung tâm nghiên cứu và phân tích di cư, trụ sở tại Anh, cho biết nhiều sinh viên Trung Quốc ở Anh xuất thân từ gia đình giàu có. “Họ sẵn sàng trả phí cao và sống ở những thành phố đắt đỏ như London”, ông Dustmann nói với CNN.
Nền kinh tế bóng tối
Theo báo cáo thường niên năm 2018 của chính phủ Anh về tình trạng nô lệ hiện đại, Trung Quốc là nước xếp thứ tư thế giới về số lượng người di cư trở thành nô lệ hiện đại ở Anh. Năm 2017, 293 nạn nhân nô lệ hiện đại ở Anh đến từ Trung Quốc.
Nhưng ông Dustmann cho biết thêm rằng số người nhập cư trái phép từ Trung Quốc vào Anh vẫn nhỏ so với các nước Địa Trung Hải như Tây Ban Nha và Ý, chủ yếu vì con đường khó khăn hơn.
“Dĩ nhiên cũng có những người di cư trái phép từ Trung Quốc đến tất cả các nước châu Âu. Ý là một điểm đến phổ biến. Họ chủ yếu đến làm trong ngành công nghiệp may mặc và chấp nhận lương thấp. Ý có một nền kinh tế trong bóng tối, nơi bạn có thể tìm thấy nhiều người nhập cư từ Trung Quốc và Trung Đông”, ông Dustmann cho biết.
Theo MPI, người Trung Quốc di cư vì nhiều lý do, trong đó có chính trị, chính sách một con và mong muốn đi du học.
Họ đi theo nhiều con đường khác nhau. Một thanh niên muốn tìm cơ hội làm việc ở nước ngoài có thể thuê dịch vụ vận chuyển từ điểm A đến điểm B, nhưng trên đường đi, quan hệ đó có thể biến đổi theo cách lòng vòng và khắc nghiệt hơn.
Một băng nhóm tội phạm có thể kiếm tiền từ những người này, hoặc có nhiều chân rết từ Trung Quốc sang Anh liên quan đến không chỉ một nhóm. Một số tài xế thậm chí còn không biết mình đang được thuê để chở người. BÌNH GIANG theo CNN
Bố của Phạm Thị Trà My: “Những kẻ môi giới nói đây là lộ trình an toàn”
VietTimes – Nguyễn Thị Trà My đã gửi một tin nhắn về xin lỗi bố mẹ, nói rằng “con chết vì không thở được”. Cô được cho là một trong số 39 nạn nhân đã chết trong chiếc container ở Essex, Anh quốc. Phóng viên CNN đã tìm đến nhà cô gái này ở thị trấn Nghèn để trò chuyện với bố mẹ cô.
Ông Phạm Văn Thìn cho biết gia đình mình đã trả cho những kẻ môi giới lao động 40.000 USD để con gái được sang Anh (ảnh CNN)
Ông Phạm Văn Thìn và bà Nguyễn Thị Phong sống trong một căn nhà nhỏ ở thị trấn Nghèn thuộc huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Căn nhà xây bằng những viên gạch rời, lợp mái tôn, có một lá cờ Việt Nam cắm ở ngoài cổng.
Gia đình ông bà thuộc diện hộ thu nhập trung bình, họ kiếm được khoảng 400 USD mỗi tháng. Ông Thìn bà Phong nói rằng họ đã phải xoay xở để có một khoản tiền cho cô con gái Phạm Thị Trà My đi du lịch đến Vương quốc Anh – nơi ông bà hy vọng con gái sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Cuộc hành trình đó kết thúc trong bi kịch. Phạm Thị Trà My được cho là 1 trong số 39 người được tìm thấy đã chết trong một xe container đông lạnh tại một khu công nghiệp ở Gray, hạt Esex, cách thủ đô London 30km vào sáng 24/10.
Cô nhắn tin cho cha mẹ vào rạng sáng khi mà chiếc xe container đang quá cảnh tại cảng Purfleet của Anh: “Con xin lỗi bố mẹ. Đường đi nước ngoài của con không thành. Con chết vì không thở được. Con thương bố mẹ rất nhiều”.
Căn nhà của Phạm Thị Trà My ở thị trấn Nghèn, Can Lộc, Hà Tĩnh (ảnh CNN)
Hiện nhà chức trách vẫn chưa xác nhận rằng Phạm Thị Trà My là một trong những nạn nhân trong xe tải, nhưng gia đình cô linh cảm rằng điều tồi tệ nhất đã xảy đến. Chính quyền Anh đang làm việc với phía Việt Nam để xác định nạn nhân nhưng chưa chính thức nêu tên bất kỳ ai trong số họ hoặc xác nhận quốc tịch của họ.
Nói chuyện với phóng viên CNN tại nhà, ông Phạm Văn Thìn kể rằng “rất đau đớn” khi nhận tin nhắn của con gái. Cô gái hẳn biết rằng mình sắp chết nên mới nhắn như vậy.
“Tôi đã mất đi con gái và cả tiền”. Ông Thìn nói rằng những kẻ môi giới lao động đã đánh lừa gia đình. “Chúng nói rằng đây là một lộ trình an toàn, mọi người đi bằng máy bay, ô tô. Nếu tôi biết con gái phải ngồi trong container, tôi sẽ không bao giờ để con đi”.
Nhiều khả năng Trà My và 38 người khác đã chết vì thiếu dưỡng khí do ngồi quá lâu trong container.
Bà Nguyễn Thị Phong – mẹ Trà My nói rằng bà hy vọng chính quyền Anh và Việt Nam có thể hỗ trợ đưa thi thể Trà My về nhà. Cả bà và chồng đều không biết có thể lấy lại số tiền đã đóng cho những kẻ môi giới xuất khẩu lao động hay không.
Bà Nguyễn Thị Phong hy vọng chính quyền Anh và Việt Nam có thể giúp đưa thi thể con gái về nhà (ảnh CNN)
Bốn người bị bắt
Vẫn còn nhiều điều chưa rõ về thảm kịch này. Cảnh sát Anh xác định chiếc xe tải và thùng container xuất phát từ hai địa điểm khác nhau và gặp nhau tại cảng Purfleet (Anh quốc). Sau đó khoảng một tiếng rưỡi thì thảm kịch xảy ra. Các nhân viên y tế đã được gọi đến nơi mà tài xế bỏ lại xe container. Khi mở thùng xe, họ phát hiện thi thể của 31 đàn ông và 8 phụ nữ ở trong tình trạng co cứng, có nhiều dấu máu bên trong container (có thể là vết tích họ đập thùng xe cầu cứu vì ngạt).
Cảnh sát đã bắt giữ tài xế xe tải, 25 tuổi, người Bắc Ai len. Ba người khác cũng đã bị bắt giữ khi cảnh sát Anh và Bỉ mở rộng điều tra. Họ bao gồm một người đàn ông 48 tuổi ở Bắc Ai len, một phụ nữ và một người đàn ông 38 tuổi cùng ở Warrington (Anh). Các nghi phạm bị bắt vì tội buôn người và ngộ sát.
Lộ trình xe tải và container. Chiếc xe tải xuất phát từ Bắc Ai len sau đó vào Anh qua ngả xứ Wales. Còn container được đưa đến cảng Purfleet (Anh) qua đường nước Bỉ. Chiếc xe tải sau đó chở container đến khu công nghiệp Gray, Essex thì tài xế bỏ trốn sau khi phát hiện 39 nạn nhân trong container đã tử vong (ảnh CNN)
Vào chiều thứ Sáu (25/10), nhiều thi thể của các nạn nhân đã được chuyển đến bệnh viện Broomfield ở Chelmsford để khám nghiệm.
Vụ việc đau lòng này lại gợi nhớ đến sự kiện bi thảm năm 2000 khi 58 người Trung Quốc được tìm thấy đã chết trong một container ở Dover (miền nam nước Anh).
Nguồn: CNN
Thêm 12 gia đình Hà Tĩnh, Nghệ An trình báo con mất tích ở Anh(tổng cộng 13 , tiếp tục tăng)
HÀ TĨNH-7 gia đình tại Hà Tĩnh và 5 gia đình ở Nghệ An qua thông tin từ người đồng hương báo về đã cho rằng con họ mất tích ở Anh từ hôm 23/10.
Anh Nguyễn Đình Lượng được người nhà lập bàn thờ vọng, sau nhiều ngày mất liên lạc. Ảnh: Đức Hùng
Ông Bùi Huy Cường (Phó Chủ tịch UBND huyện Can Lộc, Hà Tĩnh) cho biết, hôm nay thêm 7 người ở huyện xác nhận có con mất tích, trong đó 5 người trú ở xã Thiên Lộc, số còn lại ở xã Thanh Lộc và Vĩnh Lộc.
Cùng ngày, đến nhà 5 gia đình, ông Cường được cho biết họ nhận tin con mất tích qua những cuộc gọi báo tin của một số người Việt Nam đang làm việc ở Anh. Ông Cường nói đã khuyên các gia đình hợp tác với chính quyền để xác minh, không nên giấu thông tin.
Ông Nguyễn Đình Gia, trú xã Thanh Lộc, huyện Can Lộc nói có con trai Nguyễn Đình Lượng (20 tuổi) ở pháp một năm nay, trung tuần tháng 10 gọi điện thoại thông báo sắp sang Anh làm việc. Tuy nhiên đến ngày 23/10, không thể liên lạc được với con, ông làm đơn gửi UBND xã Thanh Lộc nhờ hỗ trợ.
Cũng làm đơn gửi UBND xã Thiên Lộc nhờ hỗ trợ, một gia đình cho biết có con trai tên Hùng làm việc ở Đức từ lâu. Gần đây, anh này thông báo chuẩn bị sang Anh làm việc và mất liên lạc từ ngày 23/10.
Sở Ngoại vụ Hà Tĩnh cho biết đang liên lạc với các huyện và đơn vị liên quan để xác minh thông tin. Hiện, Hà Tĩnh có 9 trường hợp được gia đình xác nhận có con mất tích ở Anh, bao gồm cả hai người do gia đình trình báo từ hôm qua là chị Nguyễn Thị Trà My (quê tại thị trấn Nghèn, huyện Can Lộc) và anh Bùi Thái Thắng (quê ở thị xã Hồng Lĩnh).
Tại Nghệ An, tính tới trưa 26/10, 5 gia đình tại các xã Đô Thành, Thọ Thành (huyện Yên Thành), xã Hưng Đông (thành phố Vinh) đã báo có con mất tích ở Anh. Nhà chức trách Nghệ An đang phối hợp chặt chẽ với các đơn vị liên quan để xác minh song cho rằng việc trình báo chủ yếu dựa vào thông tin qua người thân của họ từ Anh thông báo về. Các gia đình cần đợi công bố chính thức từ nhà chức trách nước sở tại.
Rạng sáng 23/10, cơ quan cứu thương hạt Essex, đông bắc thủ đô London của Anh, nhận được cuộc gọi trình báo về một phát hiện ghê rợn bên trong thùng container trên chiếc xe đang đỗ ở khu công nghiệp Waterglade, thị trấn Grays. Khi các nhân viên y tế mở cửa thùng xe, họ phát hiện thi thể 38 người lớn và một thiếu niên, được cho là người nhập cư.
Đại sứ quán Việt Nam tại Anh đang làm việc với cảnh sát Anh xác minh thông tin về quốc tịch của các nạn nhân, theo dõi sát tình hình, tiếp tục phối hợp để thúc đẩy quá trình xác nhận danh tính nạn nhân trong vụ 39 người thiệt mạng trên xe container tại khu công nghiệp Waterglade thuộc hạt Essex hôm 23/10. Đại sứ quán sẵn sàng các biện pháp bảo hộ công dân trong trường hợp có nạn nhân là công dân Việt Nam.
Chuyên gia "hiến kế" giúp quê hương Bác Nghệ An thoát khỏi tỉnh nghè
Muốn thoát nghèo đói bỏ hãy từ bỏ XHCN và học thuyết Mác Lê Nin
Sáng ngày 29/10, UBND tỉnh Nghệ An phối hợp với Viện Kinh tế Việt Nam tổ chức Hội thảo “Phát triển kinh tế Nghệ An đến năm 2020 theo tinh thần Nghị quyết 26 của Bộ Chính trị”.
Nhấn để phóng to ảnh
Gần 100 chuyên gia, nhà kinh tế tham dự hội thảo “Phát triển kinh tế Nghệ An đến năm 2020 theo tinh thần Nghị quyết 26 của Bộ Chính trị”
Nghệ An là tỉnh có nhiều tiềm năng, nguồn nhân lực dồi dào, điều kiện tự nhiên có nhiều ưu thế so với các địa phương khác trong cả nước. Mặc dù đã có nhiều thành tựu trong phát triển kinh tế, xã hội… nhưng không thể phủ nhận Nghệ An hiện vẫn đang tụt hậu so với nhiều tỉnh, thành và chưa đáp ứng được kỳ vọng của người dân.
Những lực cản của sự phát triển cũng được các chuyên gia mổ xẻ, nhìn nhận một cách thẳng thắn. Đó là sự chuyển dịch cơ cấu kinh tế từng ngành, từng lĩnh vực, từng vùng còn chậm, chưa phát huy được lợi thế, tiềm năng của từng vùng, chưa theo kịp sự biến động nhanh của thị trường trong và ngoài nước; nhiều tiềm năng chưa được khai thác tốt; trình độ công nghệ và năng lực tiếp nhận chuyển giao công nghệ nhìn chung còn yếu kém; hạ tầng kinh tế xã hội chưa đáp ứng được yêu cầu phát triển; quản lý quy hoạch chưa tốt; cải thiện môi trường thu hút đầu tư chuyển biến chậm; chất lượng nguồn nhân lực chưa đáp ứng được yêu cầu; cải cách hành chính, nhất là thủ tục hành chính chưa đồng bộ…
Ông Nguyễn Xuân Đường - Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An khẳng định: Sự tăng trưởng của Nghệ An chưa thực sự bền vững. Chính vì vậy, việc tìm những giải pháp để đưa kinh tế - xã hội tỉnh phát triển hơn nữa trong thời gian tới là yêu cầu vừa có tính cấp bách, vừa lâu dài. Đưa Nghệ An thoát khỏi tình nghèo, đó là yêu cầu cấp thiết. Tuy nhiên, Nghệ An sẽ không thu hút đầu tư bằng mọi giá mà hướng tới nền kinh tế phát triển một cách bền vững dựa trên nền tảng điều kiện tự nhiên, con người, lịch sử, văn hóa…
Nhấn để phóng to ảnh
Nghệ An không thu hút đầu tư bằng mọi giá mà hướng tới nền kinh tế phát triển bền vũng dựa trên cơ sở điều kiện tự nhiên, con người, lịch sử văn hóa...
"Tỉnh Nghệ An mong muốn nhận được nhiều ý kiến hiến kế của các nhà khoa học, viện nghiên cứu, các chuyên gia để giúp tỉnh khắc phục những khó khăn, đề xuất các giải pháp để thực hiện thành công Nghị quyết 26 của Bộ Chính trị, đưa Nghệ An trở thành tỉnh khá, cơ bản trở thành một tỉnh công nghiệp vào năm 2020”, ông Nguyễn Xuân Đường cho biết.
Muốn Nghệ An phát triển theo kịp các tỉnh thành khác, 1 trong những giải pháp được các chuyên gia đề ra đó là phải xây dựng thành phố Vinh trở thành trung tâm vùng Bắc Trung Bộ về tài chính, thương mại, du lịch, khoa học công nghệ, CNTT, công nghệ cao, y tế, văn hóa, thể thao, giáo dục; cùng với Cửa Lò phát triển thành cực tăng trưởng và mũi nhọn tăng trưởng kinh tế của cả tỉnh; phát triển vùng Hoàng Mai – Quỳnh Lưu gắn với vùng Nam Thanh Hóa – Bắc Nghệ An; phát triển kinh tế Miền Tây Nghệ An, trọng điểm vùng là Tân Kỳ - Đô Lương – Nghĩa Đàn – Thái Hòa – Quỳ Hợp.
Ông Đỗ Nhất Hoàng – Cục trưởng Cục đầu tư nước ngoài, Bộ KH-ĐT cho rằng, yếu tố quyết định đến sự phát triển kinh tế Nghệ An là vấn đề thu hút đầu tư. Tuy nhiên hiệu quả thu hút đầu tư của Nghệ An chưa tương xứng với tiềm năng của tỉnh, chưa đáp ứng được yêu cầu đặt ra; số lượng dự án và quy mô vốn đăng ký của các dự án FDI còn thấp; chưa thu hút được nhiều dư án sử dụng công nghệ hiện đại, công nghệ cao…
Nhấn để phóng to ảnh
PGS.TS Trần Đình Thiên – Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam: Quan trọng nhất là Nghệ An phải nghĩ khác đi, làm khác đi
Theo ông Đỗ Nhất Hoàng, muốn nâng cao hiệu quả thu hút đầu tư, Nghệ An cần xây dựng quy hoạch, kế hoạch, cơ chế chính sách; đẩy mạnh cải cách hành chính; phát triển cơ sở hạ tầng; tập trung phát triển nguồn nhân lực, đặc biệt là nâng cao chất lượng nguồn lao động và đổi mới công tác tiếp xúc đầu tư.
Còn PGS.TS Hoàng Văn Hải – Viện trưởng Viện Quản trị Kinh doanh, Trường ĐH Kinh tế (ĐH Quốc gia Hà Nội) cho rằng, muốn xây dựng nông thôn Nghệ An trù phú và văn minh, giải pháp chiến lược là thúc đẩy tư duy doanh nghiệp cho nông dân. “Đối với nông thôn Nghệ An, tư duy doanh nghiệp phải đi trước, làm tiền đề cho các tư duy và hành động tiếp theo. Tuy vậy, vận dụng bài học này có thành công hay không lại phụ thuộc vào cách tiếp cận đối với hoàn cảnh và đặc tính riêng có người nông dân Nghệ An. Giải pháp này nên được xem như là một đột phá chiến lược trong tái cấu trúc ngành nông nghiệp cũng như xây dựng nông thôn Nghệ An trong giai đoạn hiện nay”, PGS.TS Hoàng Văn Hải nói.
Theo PGS.TS Trần Đình Thiên – Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam hiện nay Việt Nam đang phải gánh chịu những hậu quả nghiêm trọng của phát triển công nghiệp hóa, làm nhanh làm nhiều nên đã phải trả giá. Formosa (Hà Tĩnh) là một ví dụ.
“Nghệ An cần phải đi đầu trong cách tiếp cận, tiếp “đà” tăng trưởng để thoát khỏi nguy cơ tụt hậu. Quan trọng nhất là Nghệ An phải nghĩ khác đi, làm khác đi, có bước đột phá mới, cần có những cách tiếp cận mới, tầm nhìn mới trong bối cảnh phát triển mới có nhiều yếu tố mới, diễn biến phức tạp để định hướng cho đà phát triển hiện tại được đúng hướng hơn”, PGS.TS Trần Đình Thiên phát biểu.
Hoàng Lam
THÀỞLẬUXỨNGƯỜIHƠNLÀMCÔNGNHÂNXỨVIỆT(KUBÚA)
“…Từ Đài Loan cho đến Châu Âu, người Việt trở thành dân tộc ăn nhờ ở đậu khắp nơi. Họ chấp nhận bị bạn chửi là những kẻ ở lậu, những người bất hợp phát hay những “nỗi nhục nhã cho đất nước.”…
Ba mươi chín (39) người nhập cư lậu chết ở An
Chưa bao giờ danh tiếng “Việt Nam” lại nổi tiếng như ngày hôm nay. Khi gần như tất cả tờ báo quốc tế đưa hình chụp tin nhắn tiếng Việt của một nạn nhân lên trang đầu.
Trong tổng 39 người nhập cư lậu đã chết trong xe tải ở Anh thì ước tính phần lớn là người Việt mang giả hộ chiếu Trung Quốc. Lý do là họ đi theo đường buôn người. Từ miền Bắc đi sang Trung Quốc làm giả giấy tờ, sau đó đi đường bộ hoặc máy bay sang Châu Âu. Đến nơi thì chờ thời núp trong xe tải rồi trốn sang Anh.
Điều làm nhiều người ngạc nhiên là mỗi nạn nhân phải chi trả tổ chức buôn người tầm 30,000 Bảng Anh, tầm 900 triệu VND. Với số tiền đó thì một người có thể làm nhiều thứ ở quê nhà. Nhưng không, họ chấp nhận đánh cược với mạng sống.
Năm vừa rồi tôi có chuyến đi qua Đài Loan. Sau hơn 3 giờ trên không, tôi đáp xuống sân bay Đài Bắc (Taipei). Mặc dù không mang theo hành lý ký gửi nhưng tôi rất mệt vì trong suốt khoảng thời gian ngồi, tôi không ngủ mà chỉ giả vờ nhắm mắt.
Tôi nghe thầm người ngồi sau bàn tán nhau về việc trả lời ra sao khi nhân viên an ninh Đài Loan hỏi. Tôi không nhiều chuyện nên chỉ lắng nghe. Trong lòng thì hơi bực và chửi thầm: “Vì những người như vậy cho nên Việt Nam mang tiếng.”
Khi ra khỏi máy bay và đi đến cửa khẩu thì mọi thứ trở nên lộn xộn hơn. Những người có nét mặt đồng quê, da thì đen, giọng nói thì chắc chắn không phải dân thành thị - trở nên lúng túng. Họ lo sợ điều gì, tôi chẳng hiểu.
Tôi bước đến xếp hàng, dù chỉ đứng chờ 5 phút nhưng chứng kiến nhiều điều phẫn nộ. Đó là các du khách khác chỉ mất tầm một phút, nhân viên kiểm tra, đóng dấu lên hộ chiếu, rồi họ đi. Còn những ai cầm cuốn hộ chiếu màu xanh của nước CHXHCNVN đứng lâu hơn nhiều. Nhân viên hỏi cả chục câu. Có 2-3 người bị nhân viên mời vào phòng để hỏi riêng. Tất cả mọi người đứng đều thấy nhưng lờ đi, như cảm thấy có điều gì đó xấu hổ.
Riêng tôi thì may mắn được đi nhiều nơi nên không bị làm khó gì. Chỉ được hỏi ở đâu, làm gì và bao lâu. Nhưng thay vì gửi một nụ cười như với bao công dân khác, tôi chỉ nhận được bộ mặt lạnh. Chẳng vấn đề gì cả, chuyện nhỏ.
Khi tôi kể điều này với người bạn của tôi đã ở quốc đảo này đủ lâu để hiểu chuyện, thì có chút cảm thông và bực bội.
Nơi này là quê hương của hơn 200,000 cô dâu Việt. Còn 200,000-300,000 còn lại thì đi xuất khẩu lao động. Đó chỉ là ước tính, còn con số thực tế thì khó mà biết. Người Việt trốn ở lại Đài Loan rất nhiều, tầm 25,000 người. Có thể nó chỉ là con số nhỏ so với dân số hay số người Việt, nhưng vẫn là lực lượng ở lậu khổng lồ.
Họ là những công nhân hết hợp đồng nhưng trốn ra ngoài để đi làm thay vì về nước khi hết visa. Họ là những người ở quê đi qua dưới danh nghĩa du lịch rồi trốn ở lại. Nhiều người còn lách luật bằng cách đi làm 2-3 tháng rồi về, rồi quay lại tiếp. Cứ như thế vòng xoay ở lậu tiếp diễn.
Có bao giờ bạn tự hỏi vì sao lại như vậy chưa? Tại sao họ không ở quê mình làm ăn mà phải ăn nhờ ở đậu nơi khác. Đâu ai muốn trở thành những người không giấy tờ và sống ngoài vòng pháp luật. Cũng chẳng ai muốn bị săn tìm bởi cảnh sát vì ở lại trái phép cả.
Họ đi làm bên ngoài cho các người chủ nông trại hay ở các nhà máy. Lương trả bằng tiền mặt. Không y tế, không bảo hiểm, không được ai bảo vệ và không được phúc lợi gì. Nếu lỡ bị tai nạn thì chẳng ai giúp. Nhưng bất chấp bao rủi ro, họ vẫn mạo hiểm và đánh cược.
Trước khi chửi thì hãy nhắm mắt suy ngẫm. Vì họ quá nghèo và hết đường sống rồi. Dù làm chui ở lậu nhưng họ vẫn có thể kiếm được 10-20 triệu mỗi tháng để gửi về nuôi gia đình. Ở quê thì ruộng lúa thất mùa, công việc thì không đến đâu, lương không đủ sống và tương lai mù mịt. Nên họ ra đi, vì khi cái bụng bạn đói thì liêm sỉ hay danh dự chẳng có ý nghĩa gì cả.
Dù đất nước đã thống nhất và chiến tranh đã chấm dứt hơn bốn thập niên nhưng người Việt vẫn tìm cách trốn thoát. Trước đây bằng thuyền còn bây giờ thông qua con đường du học, hôn nhân, đầu tư visa, lao động chui và mạo hiểm nhất là nhập cư trái phép.
Riêng ở Anh thì thuật ngữ “Vietnamese” được gắn liền với các nhóm trồng buôn cần sa và nhập cư lậu. Trong mắt người bản xứ và bạn bè quốc tế, chúng ta thật đáng khinh. Tôi cũng không biết nên nguyền rủa hay trách các nạn nhân. Quá khờ để nghĩ rằng có thể đi lậu, quá dại khi tin những kẻ buôn người và quá ngốc để đánh cược mạng sống. Nó không những làm ảnh hưởng đến uy tín của tất cả người Việt khác mà còn hạ thấp danh dự quốc gia.
Từ Đài Loan cho đến Châu Âu, người Việt trở thành dân tộc ăn nhờ ở đậu khắp nơi. Họ chấp nhận bị bạn chửi là những kẻ ở lậu, những người bất hợp phát hay những “nỗi nhục nhã cho đất nước.” Họ mặc kệ, tính mạng quá rẻ để có lòng tự trọng, gia đình mình đói thì có chết cũng chẳng sao.
Ai đã khiến người dân đất nước này trở nên bần cùng như vậy? Những người điều hành đất nước này đã làm gì để biến nó thành nơi dừng chân cho công dân của mình? Cái nghèo đã cướp đi danh dự của họ rồi. Như vị thế đất nước này vậy, nó không còn chút giá trị.
Chừng nào người Việt mới hết ra đi, cho tới bao giờ họ mới coi nơi đây là quê nhà thay vì một trạm dừng chân để mơ tưởng đến vùng đất khác? Những người nghèo đó sẽ tiếp tục làm chui ở lậu. Vì thà ở lậu xứ người còn hơn làm công dân xứ CHXHCNVN. [26.10.2019] Ku Búa@ Cafe Ku Búa
CON CHẾT VÌ KHÔNG THỞ ĐƯỢC!
Paul Trần Minh Nhật (facebook) “Con xin lỗi bố mẹ nhiều! Con đường đi nước ngoài không thành… Con chết vì không thở được”.
Tôi đọc lời trăn trối đầy tang thương đó từ một nạn nhân được cho là có mặt trong chuyến xe tử thần sang Anh Quốc. Dòng tin nhắn ám ảnh đó đến từ cô gái Phạm Thị Trà My, quê gốc Can Lộc – Hà Tĩnh.
39 thi thể được tìm thấy trong xe container đông lạnh tại khu công nghiệp Waterglade, thị trấn Grays (Essex, Anh Quốc). CNN đưa tin nạn nhân gồm 31 nam và 08 nữ đều mang hộ chiếu Trung Quốc. Nhưng theo tìm hiểu từ BBC thì một nạn nhân có thể đến từ Việt Nam đó là em PHạm Thị Trà My, 26 tuổi. Gia đình đã cho biết em Trà My xuất phát từ Việt Nam sang Trung Quốc ngày 3/10/2019 và sau đó bay sang PHáp để rồi qua Anh.
Lần đầu em tìm cách vượt biên giới vào Anh là hôm 19/10, nhưng bị bắt và phải quay lại. Đoạn tin nhắn này được gia đình cho biết là em đã gửi đi trước khi hơi thở lịm tắt không bao giờ trở lại. Theo thông tin từ gia đình: Trà My đã trả 30 ngàn bảng – khoảng 892 triệu đồng, cho đường dây đưa người đi lậu. Tại mỗi địa điểm mới, Trà My có gọi về và địa điểm cuối cùng là 7:20 giờ địa phương hôm thứ Ba, từ Bỉ (6:20 sáng giờ Anh). Trà My nói rằng, lúc đó em đang chuẩn bị vào một container và phải tắt điện thoại để tránh bị phát hiện.
Tôi không thể kìm lòng khi nghĩ đến khuôn mặt cô gái xinh đẹp Phạm Thị Trà My mà tôi có thể được nhìn thấy qua bức hình. Tôi không thể kìm được khi đọc những dòng trăn trối viết vội trước giờ biết mình sẽ không thể sống sót.
Vì sao? vì sao lại có thể như thế? Nếu những nạn nhân là người Trung Quốc thì cũng hiểu rằng tại sao họ lại phải bỏ xứ một nước được cho là đứng thứ 2 thế giới về kinh tế. Và nếu có những người Việt trong đó nữa thì sao, bởi điều này là có thể.
Tôi đã từng đi qua thị trấn Nghèn, Can Lộc, Hà Tĩnh. Tôi từng vào một số khu vực của tỉnh Hà Tĩnh sau đợt thảm họa Formosa. Tôi có thể hiểu lý do vì sao họ phải ra đi. Đa phần phải đi để kiếm kế mưu sinh, để tiếp tục cuộc sống. Họ phải đi với một cái giá rất đắt cả về kinh tế và cả việc bất chấp tính mạng. Vì không đi thì cả cuộc đời họ sẽ phải chìm trong đau khổ của nghèo nàn. Ai sẽ cứu họ đây? Cả vùng đất sỏi đá Miền Trung xưa nay “chó ăn đá, gà ăn sỏi”. Đã nghèo lại còn mắc eo với thảm họa môi trường cá chết do Formosa gây ra. Nhưng chúng – bọn quan chức đã làm gì để người dân bớt khổ? không, chúng chẳng làm gì cả. Không công ăn việc làm, không tiền, không giáo dục – không tương lai… Họ phải đi!
Nếu “quê hương là chùm khế ngọt” chẳng có ai muốn rời xa nơi đó cả. Nhưng tất cả chỉ còn chua chát, đắng cay. Tất cả đều trong bế tắc, tuyệt vọng. Nhất là với những người thấp cổ bé họng. Họ không bao giờ là trung tâm của chính sách hay sự hỗ trợ, mà chỉ đơn thuần bị coi là đối tượng ăn bám. Những người nghèo thường bị coi là rắc rối, bị coi là phiền phức và dốt nát. Không ai cho họ một cần câu. Những kế hoạch kinh tế sai lầm, những dự án táo bạo nhưng bất lương đã đẩy dân nghèo thành dân oan mất đất. Những bất công đẩy dân ta vào thành dân ức – ức hận.
Không ai muốn rời bỏ quê nhà yêu dấu. Người ta chỉ phải bỏ đi khi không thể sống trên mảnh đất cha ông mình để lại. Người ta đi chỉ vì bị bức hại, chỉ vì không thể dung thân, vì không có tương lai trên chính đất nước của mình. Ai chẳng một lần nhớ đến nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Trong những đêm miệt mài mưu sinh trên xứ lạ quê người, nơi gác trọ vắng vẻ đìu hiu, ai đã chẳng một lần khóc. Khóc cho thân phận của mình, khóc cho những kỉ niệm đã đi vào dĩ vãng. Khóc cho cha mẹ và nhớ em thơ… Khung trời nhớ thương cho mỗi người con xa xứ, lưu vong có sướng gì đâu.
Tôi cũng tin rằng vạn bất đắc dĩ những bậc cha mẹ mới phải để con cái hay chính mình đi vào con đường vượt biên đầy chông gai đó. Bao nhiêu hiểm nguy rình rập, bao nhiêu cạm bẫy trong một hành trình không biết trước đó. Đừng chửi họ tham lam, đó chỉ là một phần của bức tranh thôi. Họ chỉ vì nghèo thôi, nếu giàu có họ đã chẳng bao giờ phải vượt biên đánh đổi số mạng mình mà tìm một con đường khác để con mình di cư. Họ cũng chỉ là nạn nhân của đói nghèo, thiếu hiểu biết. Chính họ là người mỗi đêm trằn trọc khi con mình chưa tới đích. Những cuộc gọi điện về cho người thân ở mỗi đích đến đủ biết họ mong ngóng từng ngày.
Tôi không dám tưởng tượng rằng chính trên quê hương này, bao nhiêu con người quyết tử để bỏ nước ra đi. Sự thật đó vẫn diễn ra dù bất chấp bao nhiêu nguy hiểm. Tôi chưa thấy một đất nước nào dù nghèo mà công dân xứ họ phải trốn chạy quê hương như cùi hủi. Ngoại trừ, những quốc gia đang bị chiến tranh tàn phá kiểu của Trung Đông hoặc Châu Phi. Chẳng phải đất nước đã hòa bình, chẳng phải chúng ta giàu mạnh lắm sao? Đến cả các nước lân bang như Thailand, Lào, Campuchia dù nghèo cũng làm gì đổ xô trốn chạy như thế. Đến cả những quốc gia bị li tán cả hàng ngàn năm như Israel họ vẫn hẹn nhau ngày trở về. Còn chúng ta thì sao? tôi không dám nói.
Đừng nói rằng tôi tiêu cực khi chưa có thông tin chính thức. Chúng ta chẳng xa lạ gì khi chính các quan chức cao cấp cũng chạy nạn bằng đủ con đường. Tị nạn giáo dục, tị nạn kinh tế, tị nạn chính trị và tị nạn bằng mọi giá. Bắt đầu từ những con cái của các nhà lãnh đạo như Nguyễn Xuân PHúc, Nguyễn Tấn Dũng… Tất cả chỉ muốn trốn chạy khỏi “thiên đường” này.
Vâng, xin tiễn biệt em Phạm Thị Trà My – “con chết vì không thở được”. Xin tiễn biệt những nạn nhân xấu số. Sẽ sớm có câu trả lời cho một tình trạng chẳng con xa lạ với Việt Nam. Nhưng tới bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi tại sao “con chết vì không thở được”. Sẽ không có câu trả lời cho câu hỏi “con đường đi nước ngoài không thành”. Bao lâu những lãnh đạo quốc gia vẫn còn bận đấu đá để dành những chiếc ghế quyền lực, vơ vét tất cả tài nguyên vào túi riêng và sống xa hoa trên máu của dân nghèo thì sẽ vẫn còn dòng người ly hương.
Máu và nước mắt hôm nay cho người quá cố cũng chính là máu và nước mắt cho một xứ sở điêu tàn.
Xin Chúa xót thương chúng con.
Trần Minh Nhật
24 gia đình ở Nghệ An, Hà Tĩnh trình báo con mất tích
Nhà chức trách Nghệ An, Hà Tĩnh xác nhận có thêm 10 gia đình trình báo, nâng tổng số 24 trường hợp đang có con mất tích ở châu Âu và Anh, tính đến chiều 27/10.
Công an hai tỉnh cho hay đã tới nhà các gia đình trình báo có con mất tích lấy mẫu tóc, móng tay của bố, mẹ những người đang mất tích để xác định họ có thuộc danh sách 39 thi thể chết trong container ở Anh hay không.
Tại Hà Tĩnh, trưa 27/10, làm việc với Công an huyện Nghi Xuân và chính quyền xã Cương Gián, anh Nguyễn Huy Hoàng (16 tuổi, trú thôn Bắc Sơn) xác nhận, em trai Nguyễn Huy Hùng (15 tuổi) mất tích khi trên đường xuất ngoại vào Anh; người thân không thể liên lạc từ hôm 22/9 đến nay.
Anh Hoàng cho hay, gia đình có ba chị em, Hùng là con út, chị gái đang làm việc ở Hàn Quốc, bố mẹ làm việc ở Anh một năm nay. Ba tháng trước, Hùng vào Đắc Lắk, sau đó sang Anh, mọi thủ tục đều do bố mẹ chuẩn bị. Chuyến đi của Hùng có thể thuộc nhóm 3 container vào Anh hồi đầu tuần này.
"Hôm 23/10, khi nhà chức trách Anh phát hiện xe container chứa 39 thi thể, mẹ của Hùng không liên lạc được với con đã lên mạng xã hội đăng thông tin tìm kiếm, đến nay chưa có kết quả", một nguồn tin nói.
Hiện, Hà Tĩnh có 10 trường hợp được gia đình xác nhận có con mất tích ở Anh, bao gồm cả 9 người do gia đình trình báo từ hôm 25/10, họ đến từ xã Thiên Lộc, Vĩnh Lộc, thị trấn Nghèn (huyện Can Lộc), phường Đậu Liêu (thị xã Hồng Lĩnh).
Tại Nghệ An, nhà chức trách địa phương cho biết đến chiều 27/10, thêm 9 gia đình ở huyện Yên Thành, Diễn Châu, trình báo mất liên lạc với con tại châu Âu một tuần qua.
Gia đình ông Lê Tuân, xã Đô Thành, huyện Yên Thành ngóng tin con là Lê Văn Hà đang mất liên lạc. Ảnh: Hải Bình
"Công an tỉnh đang tiếp tục nắm bắt tình hình. Song chưa có căn cứ nào để khẳng định những trường hợp này có liên quan tới vụ phát hiện 39 thi thể trong container tại Anh hay không", đại diện Công an Nghệ An nói.
Sở Ngoại vụ Nghệ An cho hay, nếu như có công dân tỉnh Nghệ An thuộc danh sách 39 nạn nhân tử vong trong container tại Anh, đơn vị sẵn sàng hỗ trợ người thân ở quê nhà thực hiện các thủ tục pháp lý. Tuy nhiên tới nay Sở chưa nhận được yêu cầu nào từ các gia đình nghi có con mất liên lạc.
Hiện, Nghệ An có 14 người được gia đình xác nhận có con mất tích, bao gồm cả 5 người ở huyện Yên Thành và TP Vinh trình báo với chính quyền hôm 26/10.
Diệu Nguyên (Danlambao) - Các báo quốc tế mấy ngày qua đăng tin 39 người vượt biên lậu bị chết ngạt và cóng trong thùng xe tải tại nước Anh gây xôn xao khắp nơi. Đặc biệt các tin nhắn của cô gái Phạm Thị Trà My gởi cho ba mẹ sống ở Hà Tĩnh càng gây xúc động nhiều người Việt Nam. Tin nhắn: Con đường đi nước ngoài không thành; con xin lỗi bố mẹ, con chết vì không thở được…
Nhạc sĩ Trần Chí Phúc cảm xúc viết nên ca khúc lấy tên Mẹ Ơi Con Đang Sắp Chết, đàn và hát, ghi hình bằng Iphone rồi đưa lên Youtube.
Lời ca như sau:
Mẹ ơi con đang sắp chết
Mẹ ơi (thưa mẹ) con không thở được, mẹ ơi con đang sắp chết, trong thùng xe con ngộp quá, người con lạnh cóng, vĩnh biệt mẹ yêu thương.
Mơ tìm về nơi đất hứa, xứ người văn minh no ấm, con đường vượt biên xa quá, con đành dừng chân, vĩnh biệt mẹ yêu thương.
Quê mình Nghệ An Hà Tĩnh, biển xanh tôm cá lội đầy. bọn người làm cho biển chết, người dân đói rách lang thang,
Quê mình Việt Nam héo hắt, rừng khô sông suối cạn dần, bọn người quan tham áp bức, quê hương không có ngày mai.
Trần Chí Phúc tâm sự rằng lý do sâu xa để bao nhiêu người Việt Nam tiếp tục bỏ nước ra đi sau đợt thuyền nhân từ năm 1975 cho đến 1989 là dưới sự cai trị độc tài của chủ nghĩa cộng sản và quan chức cán bộ tham nhũng áp bức dân lành, môi trường thiên nhiên bị tàn phá làm cho đất nước không có tương lai. Đây là câu trả lời rõ ràng nhất cho sự việc mấy chục người vượt biên lậu sang Châu Âu bị chết.
Cụ thể nhất là công ty Formosa với sự tiếp tay và bao che của nhà cầm quyền CSVN đã xả chất độc làm cho biển vùng Hà Tĩnh Nghệ An và lân cận bị chết. Bao nhiêu người sống nhờ biển đã thất nghiệp đói rách lang thang.
Mấy chục năm trước Trần Chí Phúc có bản Xác Em Nay Ở Phương Nào phổ thơ Ngọc Khôi nói về thảm cảnh Thuyền Nhân (Boat People) thì hôm nay anh có bản Mẹ Ơi Con Đang Sắp Chết nói về thảm cảnh Thùng Nhân (Container People).
Võ Ngọc Ánh (Danlambao) - Từ ngày cộng sản thiết lập sự cai trị, người Việt không ngừng phải rời bỏ quê hương để mưu tìm một cuộc sống tốt hơn. Họ ra đi trên con đường đầy rủi ro, bất trắc, may rủi... với cái chết luôn rình rập.
Cả tuần nay báo chí quốc tế đầy tin, bài về cái chết của 39 người trong thùng container được phát hiện tại Anh quốc. Nhiều nạn nhân trong đó được xác định người Việt.
Trong những tin nhắn cuối cùng gởi về nhà, Phạm Thị Trà My đã viết: “Con thương ba mẹ nhiều”, “Con chết vì không thở được”.
Không phải người thân của em, nhưng khi đọc được những tin nhắn kia một cảm giác đau thương xâm chiếm trong tôi. Bởi, tôi, em và nhiều nạn nhân trong thùng container kia đều cùng dòng máu Việt. Tôi cảm nhận được một cái chết không hề dễ chịu chút nào với cái lạnh, thiếu oxy xâm chiếm để giết từng người.
Ra đi vì không chịu nổi Cộng sản
Người Việt không có truyền thống xa nhà, xa quê hương, tính phiêu lưu, khám phá... để đến một vùng đất mới lập nghiệp. Bởi thế, trong gần bốn nghìn năm lịch sử, người Việt không có mấy cộng đồng bên ngoài biên giới quốc gia.
Tuy nhiên, từ ngày cộng sản từng bước áp đặt sự cai trị trên lãnh thổ Việt Nam, người Việt không ngừng bỏ làng, bỏ nước ra đi. Bỏ nước ra đi khi quê hương đã im tiếng súng, để thấy cộng sản còn đáng sợ hơn chiến tranh.
Năm 1954, khi Hiệp định Gieneve được ký kết và thực thi, đã có gần một triệu người miền Bắc phải rời bỏ quê hương vào Nam vì lo sợ chủ nghĩa cộng sản. Lịch sử đã chứng minh qua những người đã ở lại, lo sợ của người bỏ xứ ra đi không sai.
Khi cộng sản miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam vào tháng 4/1975, thiết lập sự cai trị trên toàn cõi Việt Nam, thêm một lần nữa hàng triệu người Việt phải bỏ nước ra đi. Họ phải đối mặt với cướp biển, cướp rừng, cưỡng hiếp, làm mồi cho cá, thú hoang... Máu người Việt thẫm đỏ biển Đông, loang rơi tại nhiều cánh rừng ở Đông Nam Á. Dù đi bằng cách khác nhau nhưng họ có chung lý do, chạy trốn sự cai trị độc đoán, hà khắc của cộng sản và chính quyền của nó để mưu tìm cuộc sống tốt hơn.
39 người chết trong thùng container hôm nay không phải lần đầu tiên xác người Việt được phát hiện trên chặng đường tìm cách vào các nước châu Âu để lao động, và chắc chắn sẽ không phải lần cuối cùng.
Ra đi để tìm cuộc sống tốt hơn
Tôi được một người bạn quê Nghệ An kể rằng: Trong xóm anh có một ông từng đi lao động chui ở Anh hơn 10 năm. Lúc quay về nước ông không hài lòng với những gì ở quê hương và chỉ muốn trở lại Anh, nhưng vì các con cần bố nên ông đành phải ở nhà. Với ông, dù sống lậu, làm việc bất hợp pháp, nhưng cuộc sống ở đó vẫn tốt hơn trong nước.
Theo BBC tiếng Việt, ông Phạm Ngọc Tuấn, anh trai của nạn nhân Trà My gia đình ông đã phải trả một phần khoản phí 30 nghìn bảng để được đưa vào Anh.
Tại sao một số người Việt chấp nhận bỏ ra một khoảng tiền lớn, bất chấp nguy hiểm để vào các nước châu Âu? Lý do không ngoài tiền và mong muốn cuộc sống tốt hơn theo kiểu, “hy sinh đời bố cũng cố đời con” được ở quốc gia mà ban đầu họ sống bất hợp pháp.
Bởi số tiền kia trong tay không hề nhỏ, ở trong nước nếu chăm chỉ, đầu tư đúng sẽ trở nên giàu có. Tuy nhiên, họ vẫn phải sống trong một xã hội đầy bất an, thiếu công bằng, với đầy hiểm nguy vây quanh, rình rập. Bệnh tật, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, hoặc những lý do trên khiến họ phải tán gia, bại sản.
Người Việt cần thấy trách nhiệm trước cái chết của đồng bào
Trong khi nhiều người Anh thương xót, tưởng nhớ, cầu nguyện cho 39 con người xấu số kia, thì nhiều người không ngại ngần lên án nạn nhân. Chính quyền cộng sản Việt Nam gần như vô cảm trước cái chết của công dân mình. Cho đến lúc này họ chưa có bất kỳ sự lên tiếng nào.
Họ biện minh bào chữa cho đảng, chính quyền, những người ra đi chỉ cá nhân, không thể đại diện cho xã hội. Các nạn nhân kia đáng lên án vì làm xấu hình ảnh Việt Nam. Người không đồng tình với cộng sản lại mỉa mai, một số nạn nhân từng ủng hộ nhà cầm quyền trong nước sao phải bỏ nước ra đi...
Thực tế, những nạn nhân này đáng thương hơn đáng trách. Cho dù họ có thể sai lầm đã tự đưa mình vào cái chết. Nhưng mỗi người dân Việt có lương tri sẽ ít nhiều thấy trách nhiệm của mình trong đó.
Nếu chúng ta làm cho nước Việt tốt hơn, người dân có được những phúc lợi tốt, pháp luật thật sự vì con người, bình đẳng, kỷ cương. Một quốc gia mà bất kỳ ai siêng năng sẽ có được một cuộc sống đầy đủ, tử tế... Tôi tin, chắc chắn sẽ có mấy người bỏ nước ra đi trong một chặng đường đầy hiểm nguy như thế.
Nhiều người trong đó có tôi và bạn sẽ nói do đảng cộng sản cai trị, làm mọi việc trở nên tồi tệ. Điều này hoàn toàn không sai. Tuy nhiêu, tại sao dân Việt trở nên ươn hèn đến vậy? Cộng sản tệ đến vậy mà vẫn cứ tiếp tay, để cho họ đè đầu cỡi cổ dân mình? Để chúng ta chỉ còn con đường bỏ nước ra đi.
Tôi nghĩ người Việt không thể đổ hết lỗi lên đầu nạn nhân, có như thể chính mỗi người và quốc gia này mới có thể tốt lên được.
Gần 75 năm dưới sự cai trị của đảng cộng sản dân Việt đã bớt đói nghèo, nhờ đánh đổi bằng sức lao động rẻ mạt của công nhân. Một lao động siêng năng trong một nhà máy ở Việt Nam, đồng lương của họ rất khó để có được nhà, phương tiện đi lại đủ an toàn, con cái học hành đảm bảo tại gần nơi làm việc. Điều này hoàn toàn khác xa với các nước tư bản, dân chủ.
Một đất nước mà quan chức, đảng viên cộng sản, người giàu có quá nhiều đặc lợi, quản lý xã hội kém, người dân thiếu an toàn thì người dân sẽ còn tìm mọi cách bỏ nước ra đi để mưu cầu cuộc sống tốt hơn.
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) - Thống kê từ Cơ quan chuyển tuyến quốc gia Anh, năm 2018 là năm thứ 03 liên tiếp người Việt nằm trong top 03 nước có tổng số người được chuyển tuyến với nghi vấn là nạn nhân của buôn bán người và di cư trái phép. - Quảng Định
“Tôi mới đọc được mẩu tin nho nhỏ, mà chắc chả mấy ai bận tâm, mẩu tin cũng nhẹ nhàng tình “củm” có tựa đề là “How did this Swedish cat turn up in south France?”. Tức là có một chú mèo tên là Glitter sống ở Bromolla, miền nam Thụy Điển mất tích đã 8 tuần. Anh chủ Sammy Karlsson tưởng chừng như sẽ không có hy vọng tìm lại được Glitter nữa thì bỗng dưng vào đúng tuần lễ Thanksgiving, anh nhận được một cuộc gọi từ vùng Nimes tại miền nam nước Pháp hỏi anh về chú mèo lông xù này.
Sammy ngạc nhiên tới mức anh tưởng người ta đang đùa cợt mình, nhưng khi bức hình được gửi đến, thì chú mèo đó chính xác là Glitter của anh. Trong một bài phỏng vẫn, anh nói đùa rằng “Có lẽ Glitter đã phải lòng một cô gái Pháp nào đó, và chàng quyết định đội chiếc mũ bê rê.” Hiện chàng mèo đang được tiêm phòng và làm quốc tịch Pháp sau đó sẽ được gửi trả về với chủ tại Thụy Điển. Câu chuyện mới đáng yêu làm sao, cứ tưởng tượng một chú mèo thong dong trên khắp nẻo phố châu Âu, chu du hơn 1,700km, mà tự dưng cũng muốn mình được như thế, vô lo vô nghĩ...
Ước muốn được “thong dong trên khắp nẻo phố châu Âu” của Hoàng Giang tuy không có gì là viển vông nhưng vẫn rất xa vời, và mỗi lúc một thêm xa, nếu chúng ta (chả may) sinh ra là... người Việt Nam – cái xứ sở mà nhiều người dân phải cầm cố nhà cửa/ruộng vườn mới đủ chi trả cho con cái một chuyến đi ra khỏi nước.
Dù giá quá đắt nhưng không phải ai đi (rồi) cũng đến. Hãy nghe qua một mẩu đối thoại giữa một cô gái Việt, và người bạn trai (đồng cảnh) từ hai phòng giam sát cạnh nhau – trong một nhà tù nào đó ở Âu Châu:
Tuyết ho, tôi xót ruột. Ho xong, nó nói: “Em mơ còn nằm trong cái xe thùng chở em sang đây. Ðứa con gái nằm ngay bên cạnh em chết ngạt.”
“Chết!?”
“Chết. Bị nhốt trong thùng xe hai ngày hai đêm. Khi bọn đầu gấu mở cửa xe ra, thấy bốn người chết từ bao giờ. Con ấy thân với em nhất. Chúng em đã từng chia phiên nhau kề mũi vào cái lỗ nhỏ để thở.
Thương hại nó hay nhường cho em thở lâu hơn. Dọc đường nó cứ đòi về, không muốn đi nữa. Nhưng em biết về thế nào được với bọn đường dây. Nó mà sống sót cũng bị đường dây hành tới chết về cái tội đòi về... Anh có nghe không đấy?”
“Nghe rõ cả.”
“Nó nói khổ đều quanh năm chịu được, dồn vào một ngày thì chết. Anh nghĩ có đúng không?”
“Chắc đúng.”
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm” - Diễn Đàn Thế Kỷ 1/7/2010).
Người rơm còn có một tên gọi khác, dễ nghe hơn, theo ngoại ngữ: nouveaux boat people – những thuyền nhân mới. Khác với lớp người tị nạn từ Việt Nam vào cuối thế kỷ trước, những kẻ đến sau không còn được thế giới chào đón nữa.
Nhân loại, xem chừng, đã oải. Không ai còn đủ kiên nhẫn và bao dung với những kẻ khốn cùng, (không vốn liếng, không ngoại ngữ, không nghề nghiệp, không cả một mảnh giấy tùy thân) cứ tiếp tục đến mãi từ một xứ sở… Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc!
Thêm một điều khác biệt nữa là tuy được gọi tên “những thuyền nhân mới” nhưng họ không vượt biên bằng thuyền.
“Trong cuộc hành trình dài bằng phần nửa vòng trái đất, họ thường bám trên các xe vận tải hạng nặng xuyên qua Châu Âu. Trốn trong những thùng chứa hàng trong xe, họ phải ép xác, có khi chịu đựng không ăn uống trong nhiều ngày...” (PhươngVũ Võ Tam Anh, “Người Việt Khốn Khổ Tại Paris”).
Sau khi đặt chân được đến miền đất hứa (Anh Quốc) có một hiện tượng lạ xẩy ra là lớp người rơm, ở tuổi vị thành niên, đều mất biến – theo bài tường thuật (Missing Kids UK) của Sam Judah, qua Tạp Chí Thời Sự BBC:
"Người ta tin rằng hầu hết các trường hợp đều được các băng đảng đưa lậu vào Anh, bị cảnh sát phát hiện và đưa vào các trung tâm chăm sóc.
Các em rõ ràng là không bỏ trốn khỏi những kẻ bắt giữ mình, mà còn thường trốn khỏi các gia đình nhận nuôi dưỡng mình và các trung tâm chăm sóc để trở lại với những kẻ đó, nhằm tìm cách trả các khoản nợ lớn và nhằm để gia đình ở Việt Nam khỏi bị trả thù.
Văn, một cậu bé người Việt 15 tuổi, mà dường như được đăng tải trên trang mạng trẻ mất tích dưới một cái tên khác, đã được đưa lậu vào Anh bằng xe tải và đã bị buộc phải giúp việc nhà cho những kẻ đã đưa cậu vào. Sau đó, cậu được đưa vào làm ‘thợ vườn’ ở một số trại trồng cần sa trên cả nước...
Hồi năm ngoái, 96 thiếu niên người Việt đã được chuyển tới cho cơ quan quản lý tình trạng buôn bán người của chính phủ, khiến Việt Nam trở thành quốc gia có nhiều đối tượng được cho là nạn nhân ở tuổi vị thành niên nhất tại Anh. BBC, nghe được hôm 18 tháng 2 năm 2014, còn cho biết thêm một khía cạnh tồi tệ khác: “Số liệu từ Cơ quan Tội phạm Quốc gia Anh Quốc (NCA) cho thấy trẻ em từ Việt Nam nằm đầu bảng danh sách bị đưa lậu vào Anh vì mục đích lạm dụng tình dục.”
Cập nhật hơn, The Guardian, số ra ngày 23 tháng 5 năm 2015, có bài tường thuật (“3,000 children enslaved in Britain after being trafficked from Vietnam”) của hai ký giả Annie Kelly và Mei-Ling McNamara. Xin ghi lại vài đoạn ngắn, theo bản dịch (“3.000 trẻ em bị buôn bán từ ‘đất nước Hồ Chí Minh’ sang Anh làm nô lệ”) của blogger Nguyễn Công Huân:
“Giống như nhiều trẻ em Việt Nam khác, Hiền đã được đưa đến Anh để sống một cuộc đời nô lệ hiện đại. Em cuối cùng phải vào tù về tội trồng cần sa...
Chuyến đi của Hiền tới Anh Quốc bắt đầu khi em bị bắt cóc khỏi làng lúc 5 tuổi bởi một người nói rằng ông ta là chú của em. Như một đứa trẻ mồ côi, em không còn lựa chọn nào khác ngoài làm theo những mệnh lệnh của người khác. Em đã mất năm năm đi qua nhiều quốc gia bằng đường bộ, hoàn toàn không biết mình đã đi qua những đâu, từ Việt Nam qua biên giới giữa Pháp và Anh để tới một căn nhà ở London. Ở đây em phải làm nô lệ trong nhà trong 3 năm, nấu ăn và dọn dẹp cho nhóm những người Việt đi ra vào ngôi nhà em bị giam giữ...
Trong lời khai với cảnh sát, Hiền nói rằng em vẫn không hiểu chính xác loại cây em trồng là cây gì, mặc dù em hiểu rằng nó rất có giá trị. Em chăm sóc đám cây, sử dụng thuốc trừ sâu khiến em bị ốm, và chỉ rời căn hộ khi em giúp chuyển các cây cần sa này tới nơi khác để sấy khô. Em bị khóa trong nhà, bị đe dọa, bị đánh đập và bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài.”
Ước mơ của đám trẻ con Việt Nam đang bị giam giữ trong những trang trại trồng cần sa, hay những nơi mua bán tình dục – nếu có – hẳn không phải là được “thong dong trên khắp nẻo phố châu Âu” (như chú mèo Glitter trong câu chuyện của Hoàng Giang) mà là được trở lại quê hương. Được “cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời,” như nguyên văn tâm sự của một nhân vật (dẫn thượng) của nhà văn Tâm Thanh.
Chuyện hồi hương, buồn thay, cũng không dễ dàng chi – theo tường trình của thông tín viên Lê Hải, từ Luân Đôn:
“Khi đã vào đến nước Anh rồi thì tùy thuộc vào chính quyền Việt Nam có chịu nhận những người này về hay không. Thường thì số lượng người bị trục xuất về Việt Nam gia tăng khi giữa hai nước có các đoàn công tác cấp cao, và chính phủ Anh có thể đề nghị tăng viện trợ để đổi lại bằng chuyện Việt Nam nhận người về.”
Cách ứng xử của những người lãnh đạo ở Việt Nam hiện nay (Luân Đôn phải tăng viện trợ Hà Nội mới chịu nhận người về) dễ làm người ta liên tưởng đến lời lẽ cứng rắn trong bức thư mà ông Lý Quang Diệu gửi cho bà Thủ Tướng Anh, về vấn đề thuyền nhân Việt Nam, vào ngày 5 tháng 6 năm 1979. Xin được trích dẫn đôi dòng, theo bản Việt Ngữ của nhà văn Phạm Thị Hoài:
“Phải nói, phải nhắc đi nhắc lại, cho nhân dân và các nhà lãnh đạo trên toàn thế giới biết rằng chính quyền nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam chính là kẻ tích cực xúc tiến cuộc di tản ồ ạt này, gây thiệt hại nặng nề cho các nước Đông Nam Á...
Họ có đầu óc lạnh lùng tính toán, không hề biết động lòng với chính đồng bào mình, nhưng làm phép tính giữa chi phí và lời thu về thì rất nhanh.” (People and leadears throughout the world must be told, again and again, that this is the government of the Socialist Republic of Vietnam which has actively promoted this massive migration, causing havoc to the countries of Southeast Asia... They have cold, calculating minds, which, whilst incapable of compassion to their own people, are nevertheless most acute in computing cost-benefits.)
Từ 1979 đến nay là gần nửa thế kỷ. Trong khoảng thời gian này đã có hai đợt di dân tập thể từ Việt Nam: thuyền nhân cũ và những thuyền nhân mới - ancient boat people and nouveaux boat people.
Giữa hai lớp người này có nhiều điểm dị biệt nhưng chính sách của nhà đương cuộc Hà Nội thì trước sau như một, hoàn toàn xuyên suốt và nhất quán: “Họ có đầu óc lạnh lùng tính toán, không hề biết động lòng với chính đồng bào mình, nhưng làm phép tính giữa chi phí và lời lãi thu về thì rất nhanh.”
Nói cho nó gọn thì đây là một hình thức buôn dân của giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay. Nước họ còn dám bán thì buôn dân, tất nhiên, chỉ là chuyện nhỏ.
39 người chết đau đớn, từ từ trong "quan tài kim loại" lạnh -25 độ C
Minh Nhật Thứ Năm, ngày 24/10/2019 17:00 PM (GMT+7)
(Dân Việt) 39 di dân được cho là đã chết từ từ và đau đớn trong một tình huống khủng khiếp khi họ bị nhốt trong cỗ "quan tài kim loại" có thể lạnh -25 độ C trên xe container trong hành trình bi thảm từ Bỉ đến Essex, Anh, theo Daily Mail.
Chiếc xe container chứa thi thể 39 di dân
38 người lớn và 1 thiếu niên dường như đã không có cơ hội sống sót khi tiếng kêu cứu tuyệt vọng từ bên trong thùng container của họ không được hồi đáp. Họ đã từ từ bị đóng băng đến chết trong điều kiện 'hoàn toàn khủng khiếp' sau khi cố gắng đến Vương quốc Anh trên một thùng container chở hàng từ Bỉ,
Các chuyên gia hôm qua cho biết nhiệt độ bên trong bộ phận làm lạnh của thùng container được cho là có thể thấp đến -25 độ C. Thùng container xuất phát từ Bỉ, vượt eo biển vào Anh ngày 22/10, trước khi được một tài xế xe đầu kéo chở đi và phát hiện thảm kịch.
Rạng sáng 23/10, cơ quan cứu thương hạt Essex, đông bắc thủ đô London của Anh, nhận được cuộc gọi trình báo về một phát hiện ghê rợn bên trong thùng container trên chiếc xe đang đỗ ở khu công nghiệp Waterglade, thị trấn Grays. Khi các nhân viên y tế mở cửa thùng xe, họ phát hiện thi thể của 38 người lớn và một thiếu niên, được cho là người nhập cư.
Tài xế Mo Robinson không biết bên trong container chứa hàng gì khi tiếp nhận nó từ cảng Purfleet chỉ hơn một giờ trước đó. Anh là người đã gọi cứu thương sau khi phát hiện những thi thể bên trong thùng xe.
Tài xế Mo Robinson
Tài xế 25 tuổi người Bắc Ireland sau đó bị cảnh sát tạm giam để điều tra về cái chết của nhóm người nhập cư. Những người di cư được cho là đã chui vào bên trong thùng container ít nhất 15 giờ và chết trong đó trước khi được phát hiện. Trong thực tế, họ có thể đã ở trong "quan tài kim loại" lâu hơn nhiều.
Các thám tử hiện đang xem xét một đường dây buôn lậu người Ireland có liên kết với thành phố Varna của Bulgaria, nơi chiếc xe tải được đăng ký.
Một số nguồn tin cho hay thùng container này trên thực tế thuộc sở hữu một công ty ở Bắc Ireland do một phụ nữ và con trai bà ta điều hành. Danh tính người phụ nữ này chưa được công bố.
Container và xe rơ-mooc sau đó được GTR, một công ty đăng ký tại Ireland, cho thuê và gần đây được đưa đến làng Zeebrugge bên bờ biển tây bắc nước Bỉ. Nó sau đó được vận chuyển bằng đường biển đến cảng Purfleet, hạt Essex vào 0h30 sáng 23/10. Tại cảng này, chiếc rơ-mooc được gắn vào xe đầu kéo của tài xế Robinson. Sau khi chạy xe tới khu công nghiệp Waterglade, Robinson mở thùng xe và phát hiện nhiều người bên trong nên vội vã thông báo với nhà chức trách.
Richard Burnett, giám đốc điều hành của Hiệp hội vận tải đường bộ Anh cho biết, những người bên trong sẽ bị đóng băng đến chết nếu chế độ làm lạnh được bật.
"Nơi duy nhất để đi vệ sinh cũng là bên trong container. Bạn có thể tưởng tượng nếu họ đã ở đó trong nhiều ngày thì sẽ rất là nghiệt ngã", ông Burnett nói.
Làm rõ thông tin có 10 nạn nhân người Việt trong vụ 39 thi thể trên xe container ở Anh
Nguyễn Thái - Tổng hợp Thứ Bảy, ngày 26/10/2019 07:59 AM (GMT+7)
(Dân Việt) Ít nhất 4 người bị bắt giữ trong quá trình cảnh sát Anh điều tra vụ 39 thi thể được phát hiện trên xe container. Trong khi đó, tờ Reuters cho biết, xuất hiện thông tin cho rằng ít nhất 10 nạn nhân có thể là người Việt.
Bộ Ngoại giao thông báo vụ 39 thi thể chết trong xe container ở Anh
Thu Loan Thứ Bảy, ngày 26/10/2019 06:20 AM (GMT+7)
(Dân Việt)Bộ Ngoại giao khẳng định Đại sứ quán Việt Nam tại Anh đang theo dõi sát tình hình và sẵn sàng các biện pháp bảo hộ công dân trong trường hợp có nạn nhân là công dân Việt Nam.
Cảnh sát lái xe tải dọc theo một con đường từ hiện trường tại Khu công nghiệp Waterglade.
Theo thông báo của Bộ Ngoại giao phát đi đêm khuya 25/10, Đại sứ quán Việt Nam tại Anh cho biết, ngày 23/10, cảnh sát Anh phát hiện 39 thi thể ở khu công nghiệp Waterglade thuộc hạt Essex, phía Đông Bắc London, Anh. Ngay sau khi nhận được thông tin, Bộ Ngoại giao chỉ đạo Đại sứ quán Việt Nam tại Anh làm việc với cảnh sát Anh xác minh thông tin về quốc tịch của các nạn nhân.
Đồng thời, Bộ Ngoại giao chỉ đạo Cục Lãnh sự làm đầu mối phối hợp với các cơ quan chức năng trong nước, các địa phương, cung cấp thông tin liên quan từ Việt Nam để hỗ trợ xác nhận quốc tịch nạn nhân. Đại sứ quán Việt Nam tại Anh đang theo dõi sát tình hình, tiếp tục phối hợp chặt chẽ cùng với các cơ quan chức năng của Anh và Việt Nam thúc đẩy quá trình xác nhận danh tính nạn nhân và sẵn sàng các biện pháp bảo hộ công dân trong trường hợp có nạn nhân là công dân Việt Nam.
Để nhận được sự hỗ trợ trong trường hợp cần trợ giúp, đề nghị liên hệ theo số đường dây nóng Bảo hộ công dân của Đại sứ quán Việt Nam tại Anh là: +44 7713 181501 hoặc số điện thoại của Tổng đài Bảo hộ công dân là: +84981 8484 84.
Tr. M. (trái) và N. D. L. được người thân thông báo mất tích khi trên đường tới Anh và nghi ngờ là nạn nhân trong vụ 39 thi thể trên xe container
Tờ Reuters hôm 25/10 đưa tin, khi các chuyên gia pháp y bắt đầu quá trình xác định danh tính nạn nhân trong vụ phát hiện 39 thi thể ở xe container tại Anh, Đại sứ quán Việt Nam tại London, Anh, cho biết một số gia đình ở Việt Nam đã thông báo về việc người thân mất tích khi trên đường tới Anh, nghi ngờ là nạn nhân trong số 39 thi thể. Tờ báo Anh cho biết có thể có ít nhất 10 nạn nhân là người Việt.
Chia sẻ với báo chí, đại diện Đại sứ quán Việt Nam tại Anh xác nhận đang phối hợp chặt chẽ với cảnh sát Anh để tìm hiểu thông tin liên quan đến việc nghi ngờ có người Việt trong số 39 nạn nhân tử vong trong xe container.
"Ngay sau khi thảm kịch xảy ra, Đại sứ quán Việt Nam ở London đã liên hệ với Cảnh sát Essex để xác minh danh tính của những người bị nạn vào ngày 24/10.
Sáng 25/10, thông qua đường dây nóng, Đại sứ quán nhận được yêu cầu từ một số gia đình người Việt nhờ giúp đỡ tìm kiếm người thân của họ có nằm trong số 39 nạn nhân hay không.
Theo đó, Đại sứ quán đã liên hệ và cung cấp thông tin chi tiết của những người nghi bị nạn đến Cảnh sát Essex, Bộ Nội vụ, Bộ Ngoại giao Anh, Cơ quan Tội phạm Quốc gia, Phòng Bảo vệ Ngoại giao thuộc Cảnh sát Thủ đô, để xác thực thông tin và sắp xếp cử người đại diện đến Essex.
Tính đến 17h ngày 25/10 (giờ địa phương), Đại sứ quán vẫn chưa nhận được phản hồi chính thức từ bất kỳ cơ quan nào nêu trên. Đại sứ quán sẽ tiếp tục theo sát vụ việc và liên lạc thường xuyên với các cơ quan hữu quan Anh để đẩy nhanh quá trình điều tra'', trích thông báo của Đại sứ quán Việt Nam tại Anh về vụ việc.
Trước đó, tờ CNN đưa tin, cảnh sát Anh xác nhận có 8 phụ nữ và 31 nam giới chết trên xe container được phát hiện ở Anh hôm 23/10. Ban đầu, tất cả được xác định là công dân Trung Quốc. Tuy nhiên, Bắc Kinh phủ nhận tuyên bố này, nói rằng "hiện chưa đủ bằng chứng" để xác nhận 39 thi thể là công dân Trung Quốc.
Theo truyền thông Anh, mọi thông tin cụ thể về các nạn nhân phải chờ tới khi có kết quả khám nghiệm tử thi mới có thể xác định chính xác.
Hôm 25/10, truyền thông Anh đưa tin trong số 39 người thiệt mạng trong một chiếc xe container ở Anh dường như có một phụ nữ Việt tên P. T. Tr. M., 26 tuổi.
Tờ Daily Mail và đài Sky News cho biết Tr. M. cố gắng nhập cảnh vào Anh nhưng không may chịu chung số phận với 38 nạn nhân trên xe container. Tờ Daily Mail còn đưa tin, gia đình Tr. M. đã kêu gọi sự giúp đỡ sau khi cô gái này gửi cho mẹ một loạt tin nhắn viết rằng mình " sắp chết vì không thở được".
Trong khi đó, tờ BBC đưa tin, một người Việt khác là N. D. L., 20 tuổi, cũng được người thân thông báo mất tích khi tới Anh và nghi ngờ là một trong số 39 nạn nhân chết trên xe container.
Người di cư kể về 'mùi cái chết' trong xe đông lạnh
Al-Rashid, người di cư từ Syria tới Anh, nói rằng anh không thể quên được "mùi của cái chết", những tiếng la hét tuyệt vọng trong thùng đông lạnh.
Ahmad Al-Rashid trải qua hành trình nguy hiểm 55 ngày từ Aleppo, Syria tới London, Anh vào năm 2015. Khi nghe tin 39 thi thể được phát hiện trong xe container ở phía đông Essex, những ký ức kinh hoàng của hành trình 4 năm trước sống lại trong tâm trí Al-Rashid.
"Tôi ở trong thùng sau của vài chiếc xe tải đông lạnh vào năm 2015 cùng với thịt gà và thịt lợn đông lạnh. Do sự cố, tôi bị mắc kẹt trong đó suốt hai giờ và rất lạnh. Mọi người bắt đầu ho và co quắp, vì vậy chúng tôi đập cửa liên tục với hy vọng những kẻ buôn người sẽ đến cứu chúng tôi vì toàn bộ cửa đều bị khóa từ bên ngoài", Al-Rashid cho hay.
Ahmad Al-Rashid, một người di cư Syria hiện sống tại London, Anh. Ảnh: BBC.
Theo Al-Rashid, những tiếng la hét của mọi người khi đó vẫn ám ảnh anh. Họ ở cùng nhau trong một thùng xe đông lạnh thiếu khí, ánh sáng, không có gì ngoài "mùi của cái chết". "Tôi không thể nào quên được khoảnh khắc đó. Tôi có thể nghe thấy họ la hét đến chết vì tôi ở đó. Tôi có thể cảm thấy họ đang cố bám vào sự sống nhưng vô ích. Tôi biết rằng bản thân đã may mắn thế nào khi được sống sót", anh nói.
Al-Rashid, hiện đã tốt nghiệp chuyên ngành văn học tại Anh, chia sẻ rằng mọi người không sẵn sàng thực hiện những hành trình nguy hiểm như vậy nếu họ không "tuyệt vọng". Anh rời Syria trong bối cảnh quốc gia này bị chiến tranh tàn phá nghiêm trọng.
"Mọi người không sẵn sàng chọn cái chết. Mọi người không đặt tính mạng của họ vào tình trạng nguy hiểm mà không có lý do hay mục đích. Bạn sẽ không làm điều này trừ khi bạn không có lựa chọn khác. Khi tôi rời Syria, tình hình ở đó rất khủng khiếp. Bạn chỉ muốn đến một nơi an toàn để con bạn được lớn lên và có tương lai", anh chia sẻ.
Khi nhìn thấy những tin tức bi thảm từ Essex, Al-Rashid nói rằng anh rất cảm thông với các nạn nhân và gia đình họ.
Gulwali Passarlay, một người tị nạn đến từ Afghanistan, cũng từng đến Anh bằng xe tải đông lạnh. "Rất khó để thu hút sự chú ý của các tài xế nếu có sự cố xảy ra vì đó là một không gian rất hẹp. Nếu người lái xe bật máy lạnh, chúng tôi sẽ chết ở chặng cuối của hành trình. Chính phủ cần thay đổi các chính sách thù địch và thể hiện lòng trắc ẩn, tình người", Passarlay nói.
Cảnh sát Essex phát hiện xe container chứa thi thể của 38 người lớn và một thiếu niên tại khu công nghiệp Waterglade, cách trung tâm thủ đô London 32 km. Giới chuyên gia cho rằng những người này có thể đã bị chết cóng hoặc chết ngạt.
Theo các nhà điều tra, 39 nạn nhân này là những người di cư bị bọn buôn người đưa tới Anh bằng cách giấu họ bên trong thùng container đông lạnh rồi chuyển từ thị trấn Zeebrugge của Bỉ tới Anh bằng đường biển. Đây là tuyến đường thường được những kẻ buôn người sử dụng để đưa lậu người di cư vào Anh.
Tài xế Mo Robinson, 25 tuổi, đã bị bắt để phục vụ điều tra. Cảnh sát Anh cũng mở cuộc truy lùng trên phạm vi quốc tế để tìm ra băng nhóm buôn lậu đứng sau thảm kịch này.
Hiện trường phát hiện xe container chở 39 thi thể ở khu công nghiệp Waterglade, phía đông London hôm 23/10. Video: Sun.
Huyền Lê (Theo Sun)
Hành trình định mệnh của 39 người chết trên xe container
Thùng container xuất phát từ Bỉ, vượt eo biển vào Anh ngày 22/10, trước khi được một tài xế xe đầu kéo chở đi và phát hiện thảm kịch.
Rạng sáng 23/10, cơ quan cứu thương hạt Essex, đông bắc thủ đô London của Anh, nhận được cuộc gọi trình báo về một phát hiện ghê rợn bên trong thùng container trên chiếc xe đang đỗ ở khu công nghiệp Waterglade, thị trấn Grays. Khi các nhân viên y tế mở cửa thùng xe, họ phát hiện thi thể của 38 người lớn và một thiếu niên, được cho là người nhập cư.
Chiếc xe mới đi vào lãnh thổ Anh được 70 phút và tài xế Mo Robinson không biết bên trong container chứa hàng gì khi tiếp nhận nó từ cảng Purfleet chỉ hơn một giờ trước đó. Anh là người đã gọi cứu thương sau khi phát hiện những thi thể bên trong thùng xe.
Tài xế 25 tuổi người Bắc Ireland này sau đó bị cảnh sát bắt với cáo buộc liên quan đến cái chết của nhóm người nhập cư. Dựa theo lời khai của anh, cảnh sát bắt đầu ráp nối các chi tiết về hành trình định mệnh của 39 người thiệt mạng trong thùng container khi đến Anh.
Xe rơ-mooc chở thùng container đông lạnh này được đăng ký ở Bulgaria năm 2017 dưới tên một công ty do một phụ nữ người Ireland sở hữu. Tuy nhiên, Thủ tướng Bulgaria Boyko Borissov cho biết chiếc rơ-mooc đã rời khỏi nước này ngay sau đó và đến nay chưa quay lại. "Chúng tôi không liên quan gì tới xe rơ-mooc đó ngoại trừ biển số đăng ký", Borissov nói.
Còn thùng container đông lạnh có liên quan tới một công ty đăng ký văn phòng ở Dublin, Ireland. Tuy nhiên, khi phóng viên tới địa chỉ này, nhân viên lễ tân thông báo đây chỉ là địa chỉ hòm thư. Một số nguồn tin cho hay thùng container này trên thực tế thuộc sở hữu một công ty ở Bắc Ireland do một phụ nữ và con trai bà ta điều hành. Danh tính người phụ nữ này chưa được công bố.
Container và xe rơ-mooc sau đó được GTR, một công ty đăng ký tại Ireland, cho thuê và gần đây được đưa đến làng Zeebrugge bên bờ biển tây bắc nước Bỉ. Nó sau đó được vận chuyển bằng đường biển đến cảng Purfleet, hạt Essex vào 0h30 sáng 23/10.
Tại cảng này, chiếc rơ-mooc được gắn vào xe đầu kéo của tài xế Robinson. Xe container của Robinson rời cảng Purfleet vào lúc 1h05 và lên đường tới thị trấn Grays. Đến 1h13, camera bên ngoài một cửa hàng ghi lại cảnh chiếc tải phanh lại dọc đường và dường như rẽ vào một chỗ đỗ.
Sau khi đỗ xe tại khu công nghiệp Waterglade, Robinson mở thùng xe và phát hiện nhiều người bên trong nên vội vã thông báo với nhà chức trách. Một số chuyên gia nhận định rằng nhiệt độ bên trong thùng container đông lạnh này có thể hạ xuống tới mức -25 độ C, khiến những người bên trong không có cơ hội sống sót.
Chiếc xe tải được các nhân viên pháp y lái khỏi khu công nghiệp Waterglade, thị trấn Grays, hạt Essex hôm 23/10 để thu thập các thi thể và nhận dạng. Ảnh: Reuters
Hiện khu công nghiệp đã bị cảnh sát phong tỏa để điều tra. Phó cảnh sát trưởng hạt Essex, bà Pippa Mills, cho biết thùng container đã được chuyển đi để giới chức thu thập các thi thể và nhận dạng.
Cảnh sát nhận định đây là một trong những vụ giết người lớn nhất trong lịch sử nước Anh, nhưng chưa công bố danh tính nạn nhân cũng như các giả thuyết liên quan đến vụ án.
Anh Ngọc (Theo Telegraph)
Cuộc chạy trốn cộng sản kinh hoàng trong lịch sử Việt Nam
Mỗi năm, ngày 30 tháng tư gợi lại vết thương đau buồn và mất mát của người Việt hải ngoại, người Việt mất nước, người Việt tỵ nạn, người Việt chạy trốn chế độ độc tài Cộng Sản.
2* Chiến dịch “Gió lốc” (Operation Frequent Wind)
2.1. Chiến dịch Frequent Wind Chiến dịch Gió lốc (Operation Frequent Wind) là một cuộc di tản bằng trực thăng của Hoa Kỳ và của Việt Nam Cộng Hòa, diễn ra từ ngày 29 đến ngày 30 tháng 4 năm 1975. Có 50,493 người, trong đó có 2,548 trẻ mồ côi được di tản từ phi trường Tân Sơn Nhất. Các phi công đã bay tổng cộng 1,054 giờ, với 682 chuyến bay trong chiến dịch. Đã có hơn 7,000 người được di tản bằng trực thăng tại nhiều địa điểm khác nhau ở Sài Gòn.
Chiến dịch có 4 phương án: 1. Phương án 1. Di tản bằng phi cơ dân sự tại phi trường Tân Sơn Nhất 2. Phương án 2. Di tản bằng phi cơ quân sự 3. Phương án 3. Di tản bằng tàu thuyền từ cảng Sài Gòn 4. Phương án 4. Di tản bằng trực thăng, bóc người đưa đến các chiến hạm ngoài khơi. Ngày 28-4-1975, phi trường Tân Sơn Nhất bị pháo kích và bị 5 phi cơ A-37 ném bom, nên di tản bằng phi cơ cánh cố định chấm dứt, và phương án Operation Frequent Wind, di tản bằng trực thăng bắt đầu. 2.2. Giai đoạn chuẩn bị Đây là một chiến dịch được chuẩn bị trước rất tỉ mỉ. Cả một hạm đội gồm 50 chiến hạm được huy động từ nhiều tháng trước ngày 30-4-1975.
Đầu tháng 3 năm 1975, khu trục hạm USS Kirk được lịnh nhổ neo từ căn cứ San Diego, để đi hộ tống hàng không mẫu hạm USS Hancock. Hàng không mẫu hạm Hancock được lịnh cặp bến Hawaii, để đưa những chiến đấu cơ lên bờ và thay vào đó bằng những trực thăng vận tải của TQLC/HK, rồi trực chỉ đến Biển Đông. Chiếc USS Kirk bắt đầu vào cuộc, với Chiến dịch Eagle Pull để di tản 300 người Mỹ rời khỏi Phnom Penh. Campuchia thất thủ ngày 17-4-1975. Sau đó, chiếc USS Kirk xuôi xuống phía nam, hướng về Singapore để cùng với khu trục hạm USS Cook hộ tống hàng không mẫu hạm Midway, thả neo chờ tham gia chiến dịch Frequent Wind.
2.3. Kế hoạch bí mật, không chỉ cứu những con tàu Chiến dịch Frequent Wind do ông Richard L. Armitage phụ trách. Ông nguyên là một sĩ quan HQ/HK, lúc đó là đặc phái viên của Bộ QP/HK, thực hiện nhiệm vụ lập kế hoạch di tản những chiến hạm của HQ/VNCH, cụ thể là giải cứu những chiến hạm và kỹ thuật công nghệ được trang bị trên những chiến hạm đó. Nếu không giải cứu được thì phá hủy, để không bị lọt vào tay CSBV làm chiến lợi phẩm. Nhiệm vụ chính của ông Armitage là cứu những con tàu, không để lọt vào tay VC. Khu trục hạm USS Kirk cùng thủy thủ đoàn 200 người, được lịnh đến đảo Côn Sơn, là nơi được chọn để tập trung tàu bè và người di tản tại đó.
Một vài tuần lễ trước ngày 30-4-1975, ông Armitage đã có mặt tại văn phòng của người bạn thân là đại tá Đỗ Kiểm, Tư lịnh phó HQ/VNCH. Hai người lập kế hoạch giải cứu những chiến hạm của HQ/VNCH. Đại tá Kiểm cho ông Armitage biết rằng, muốn đưa những con tàu rời VN, thì phải cần thủy thủ đoàn, nhưng thủy thủ VN sẽ không đi, nếu gia đình của họ không được đi theo. Kế hoạch cứu thoát những con tàu đưa đến việc di tản người lánh nạn Cộng Sản. Ông Armitage không báo cáo với thượng cấp về việc nầy, vì lo ngại chính quyền Mỹ có thể không giải cứu họ. Cả hai ông, đại tá Kiểm và Armitage không ước lượng được con số người di tản là bao nhiêu. 2.4. Chiến hạm USS Kirk bắt đầu tiếp nhân trực thăng di tản.
Khu trục hạm USS Kirk là mục tiêu cho trực thăng đáp xuống. Từ sáng sớm ngày 29-4-1975, USS Kirk loan báo, có một sân đáp dành cho trực thăng trên boong, nhưng suốt buổi sáng không có trực thăng nảo đến cả. Mãi đến xế chiều, một trực thăng UH-1 của KQ/VNCH dẫn theo 16 chiếc UH-1, 1 chiếc CH-47 Chinook khổng lồ với 2 chong chóng và 1 chiếc vũ trang Cobra, cùng với 200 người di tản đã có mặt trên chiếc Kirk. Trong số UH-1, có 1 chiếc của Air America, là hảng hàng không của CIA.
2.5. Hỗn loạn ở Côn Sơn Ngày 1-5-1975, chiếc Kirk đã có mặt ở Côn Sơn từ hừng sáng. Đã có 30 tàu HQ/VNCH, hàng chục tàu đánh cá và tàu chở hang, đầy khẳm những người tỵ nạn ở khu tập trung nầy. Ông Kent Chipman, một người thợ máy, lúc đó 21 tuổi, thuật lại: “Những con tàu nhồi nhét đầy người, tôi không thể xem bên dưới lòng tàu, nhưng trên boong tàu thì chật cứng, người san sát nhau”. Một tài liệu lịch sử cho rằng có khoảng 30,000 người.
Một số tàu không còn chạy được, nên họ cùng lôi kéo nhau đi. Một chiếc quá khẳm nên đang chìm. Nhiều người trên tàu nhảy xuống biển. Một trung úy HQ/VNCH nổ lực giúp hành khách rời khỏi chiếc tàu đang chìm. Hành khách được chuyển sang tàu kế bên bằng một tấm ván gỗ hẹp. Cảnh hỗn loạn xảy ra.
Một người đàn ông ra tay đánh ngã một phụ nữ phía trước anh ta, cô bị rơi xuống biển, và được cứu vớt. “Người trung úy VN không hề lưỡng lự, anh ta đến ngay sau anh chàng đó, rút súng bắn một phát vào đầu giết chết anh ta, rồi đá xác qua một bên, tiếp tục cứu người. Cú bắn thật kinh hoàng, nhưng ngăn chặn được hỗn loạn”. Ông Stephen Burwinkel, người y tá trên chiếc Kirk thuật lại như thế.
2.6. Các chiến hạm Hải quân Việt Nam Cộng Hòa tự giải giới Đến thứ ba, ngày 6-5-1975, toàn thể hạm đội di tản của HQ/VNCH gần đến cảng Subic (Philippines). Lịnh ban ra: “Tất cả những chiến hạm phải tự giải giới hoàn toàn”. Tàu chiến Mỹ cho những Cano cặp vào những chiếc tàu nầy để hốt hết súng ống, đạn dược.
Trên đường đi, thủy thủ và y tá Mỹ cung cấp nước uống, thức ăn, thuốc men và khám bịnh cho người tỵ nạn. Trên đại dương, ở hải phận quốc tế, chiếc tàu nào đăng ký ở quốc gia nào, mang cờ nước nào, thì được xem như là lãnh thổ của quốc gia đó. Vì thế, một đứa trẻ được sinh ra trên tàu, thì có quyền xin được mang quốc tịch của quốc gia của chiếc tàu.
Qua 6 ngày trên biển, trong 30,000 người tỵ nạn, đã có 3 người thiệt mạng và được thủy táng, vì Philippines không cho phép mang xác chết lên nước họ. Khi đoàn tàu đến gần Philippines thì thuyền trưởng chiếc Kirk, nhận được một tin không tốt lành gì. Đó là chính phủ của Tổng thống Ferdinand Marcos e ngại rằng sự hiện diện của tàu HQ/VNCH có thể gây khó khăn về ngoại giao của họ, đối với chính quyền CSVN. Hạm trưởng Jacobs của chiếc Kirk kể lại: “Chính phủ Philippines không cho phép chúng tôi vào cảng Subic và đề nghị những con tàu nên trở về Việt Nam”.
Đại tá Đỗ Kiểm và ông Armitage đưa ra một giải pháp buộc Tổng thống Ferdinand Marcos phải chấp nhận. Đó là cờ VNCH được hạ xuống và trương cờ Mỹ lên, chứng tỏ những con tàu nầy là của Hoa Kỳ. Mà thật, những con tàu nầy là của HK. Cơ sở lý luận là, trong chiến tranh, tàu HK được trao cho VNCH như là một khoản cho mượn để chống Cộng Sản, nhưng bây giờ chiến tranh kết thúc, HK thu hồi những chiếc tàu nầy trở lại. Thế là một cuộc tìm kiếm khó khăn, làm sao có đủ 30 lá cờ Mỹ trong lúc ở trên mặt biển. Buổi lễ hạ cờ chính thức.
Hàng chục ngàn người VN trên các con tàu bắt đầu hát quốc ca. Cờ VNCH hạ xuống trong những tiếng bật khóc. Khóc. Và khóc… Chưa bao giờ có một buổi lễ hạ cờ đầy xúc động đến như thế. Lãnh thổ VNCH cuối cùng đã mất thật sự. Cái đau gậm nhấm khôn nguôi của người Việt miền Nam là mất nước. Những người còn lương tri thì không nên quên nổi nhục đó.
3* Chiến dịch di tản trẻ sơ sinh (Operation Babylift)
3.1. Chiến dịch Tháng 4 năm 1975, miền Nam đang sụp đổ dưới sự tấn công của Cộng Sản Bắc Việt, Tổng thống Gerald Ford lý lịnh cho thực hiện chiến dịch di tản để cứu trẻ “mồ côi”, cho rằng, có thể VC sẽ không nương tay, vì một số là con lai Mỹ. Hoàn cảnh buộc phải di tản trẻ thơ Những trẻ mang tên là trẻ “mồ côi”, thật ra là đã có cha hoặc mẹ còng sống, nhưng vì hoàn cảnh nào đó, họ đã từ bỏ các em, đưa vào cô nhi viện, mang tên trẻ mồ côi.
Một số những người chăm sóc các em là những người ngoại quốc vào VN làm công tác thiện nguyện cho các nhà thờ và các tổ chức từ thiện nước ngoài. Họ phải rời VN. Trong hoàn cảnh vô củng hỗn độn của những ngày gần cuối tháng 4 năm 1975, hàng chục ngàn gia đình VN đang chờ di tản. Trẻ mồ côi cũng không thể bị bỏ rơi trong hoàn cảnh hỗn độn đó được. Những người thiện nguyện HK đã nổ lực vận động, đưa các em ra khỏi VN để tiếp tục được chăm sóc và nuôi dưỡng. Các em đã bị cha mẹ bỏ một lần rồi, không thể bị bỏ lần thứ hai, cho nên việc di tản trẻ mồ côi là đầy lòng nhân đạo.
Một điển hình là bà Betty Tisdale, đã nổ lực chạy đôn chạy đáo để hoàn thành thủ tục làm hồ sơ xuất cảnh cho 219 trẻ sơ sinh rời VN. Bà Tisdale thuật lại: “Tôi chạy đến bịnh viện Nhi đồng, xin 225 mẫu giấy khai sanh, rồi điền vào ngày giờ và nơi sanh một cách nhanh chóng. Tôi hoàn toàn không biết những em bé nầy là con của ai, sinh ra lúc nào, nơi nào. Những ngón tay của tôi cứ viết đại để tạo ra những bản khai sanh. Tôi tức tốc đến gặp đại sứ Graham Martin xin phương tiện di tản cho các em. Đại sứ bằng lòng với điều kiện các thủ tục giấy tờ phải được chính phủ VN chấp thuận.” Ông Edward Daly, chủ tịch World Aiways đang có mặt ở VN, trong lúc đó, thì con gái của ông là một thiện nguyện viên đang ở Colorado, đánh điện xin ông giúp đở cho trẻ mồ côi được ra đi.
Chiến dịch Babylift được thực hiện trong 3 tuần lễ, từ ngày 2-4-1975 đến ngày 26-4-1975. Tổng cộng có 26 chuyến bay, đã đưa 2,548 trẻ mồ côi đến Hoa Kỳ. Sau đó, các em được các gia đình Mỹ nhận làm con nuôi. 3.2. Bắt đầu bằng tang tóc Chiếc Lockheed Martin C-5A Galaxy, được xem là phi cơ vận tải lớn nhất thế giới, đã từng chở xe tăng và cầu quân sự nặng 70 tấn, từ căn cứ không quân Clark (Philippines) được phái đến Sài Gòn, trong nhiệm vụ di tản trẻ thơ, bắt đầu từ ngày 4-4-1975.
Ngày 4-4-1975, lúc 4:15 chiều, sau khi 328 trẻ em và người lớn, trong đó có nhân viên sứ quán Mỹ và nhiều nhân viên của các đơn vị Mỹ, được đưa lên máy bay. Chiếc C-5 bắt đầu rời đường băng. Khoảng 12 phút sau, cách phi trường Tân Sơn Nhất 64km, thì một biến cố xảy ra. Cửa sau, nằm dưới bụng phi cơ, là nơi đưa hành lý lên tàu, đã bung ra và bị thổi bay mất. Hành khách bị xô ngã, nhiều người bị thương. Một nhân viên phi hành ngồi gần cửa bị hút bay ra khỏi phi cơ. Những người còn lại bất tĩnh do thiếu dưỡng khí. Hai phi công chính và phụ không còn điều khiển được phi cơ, nên quyết định trở lại Sài Gòn.
C-5 không phải là phi cơ chở hành khách, cho nên những mặt nạ tiếp dưỡng khí không được thiết kế cho trẻ em, vì thế, các em được bế lên cao để gắn mặt nạ dưỡng khí vào. Linda Adam, một y tá quân y kể lại như thế. Khi còn cách Sài Gòn 5km, phi cơ mất độ cao, lao mình ầm ầm xuống cánh đồng lúa ngập nước, đụng phải con đê, gãy làm 4 khúc, và bình xăng phát cháy.
Trên cánh đồng lúa thuộc khu vực Cát Lái, cảnh tang tóc với những xác người nằm vương vãi trên bùn đất. 153 người thiệt mạng, trong đó có: 98 trẻ em. 34 nhân viên bộ QP/HK. 5 dân sự. 11 nhân viên KQ/HK. Và những y tá của nhiều quốc gia. 175 người sống sót.
Có nhiều giả thuyết về lý do xảy ra tai nạn: cho rằng bị phá hoại do những người thân Cộng muốn phá kế hoạch di tản trẻ thơ, do lỗi thiết kế của công ty Lockheed, và cho rằng phi cơ không được bảo trì chu đáo. Người chị của một y tá thiệt mạng, đại diện cho các nạn nhân, đâm đơn kiện tập thể, đòi công ty Lockheed bồi thường 200 triệu USD. Việc điều tra được tiến hành, và cho mãi tới năm 1990 vẫn chưa có kết quả.
4* Những di sản của chiến dịch Babylift
4.1. Không có hồ sơ lý lịch cá nhân Ngày 5-4-1976, tờ Time cho biết, nhiều trẻ em hoàn toàn không có hồ sơ về lý lịch cá nhân, đó là những con người không có họ và tên, không có giấy tờ chứng minh ngày và nơi sinh, quốc tịch…cho nên không thực hiện hồ sơ con nuôi. Cục di trú và nhập tịch cho biết, có 1,671 em hợp lệ, và 353 không hợp lệ. 4.2. Bi kịch gia đình Nhiều trường hợp đau lòng khó xử xảy ra. – Bà Hà Thị Võ Người từng đưa 3 đứa con đi theo chương trình Babylift, khi đến Mỹ, đưa đơn kiện, khi nhận ra đứa con út 3 tuổi tại một gia đình nhận con nuôi, bà đòi con lại. Cậu bé không nhận bà, khiến cho nhà chức trách bác bỏ yêu cầu của bà. – Bà Doãn Thị Hoàng An Bà An ở bang Montana, nhận mình là mẹ ruột của cậu bé Ben, 4 tuổi, được vợ chồng Johnny và Bonnie Nelson nhận làm con nuôi từ chương trình Babylift. Khi ra toà, cậu bé Ben không nhận bà Hoàng An, không có phản ứng trước những cử chỉ triều mến và thương yêu của bà Hoàng An, dù vậy, tòa phán quyết cậu Ben thuộc về bà mẹ Việt Nam. Thế là vợ chồng Nelson tiếp tục đưa đơn kiện lên toà thượng thẩm.
5* Trở về cố hương
5.1. Trẻ mồ côi trở về Việt Nam trong vai trung tá Mỹ Cô Kimberly Mitchell có chuyến về Việt Nam trong vai một trung tá Mỹ. Gần 40 năm sau khi được một trung sĩ Mỹ, thuộc KQ/HK và vợ ông, nhận làm con nuôi năm 1972, cô Mitchell được biết là một trẻ sơ sinh mang số 899, bị bỏ rơi tại cô nhi viện Thánh Tâm, Đà Nẳng. Trung tá Mitchell hiện là Phó giám đốc văn phòng Trợ giúp Quân nhân và Thân nhân tại Bộ QP/HK, cho biết: “Tôi muốn cố gắng nối kết lại với quá khứ còn chưa biết của mình. Trung tá Mitchell đã thăm Sài Gòn và Đà Nẳng trong chuyến đi một tuần lễ về VN.
Chuyến thăm tại trại mồ côi Thánh Tâm, nay là một tu viện, được coi là phần xúc động nhất của chuyến đi. Tại tu viện, Mitchell gặp “Sơ” Mary, là người đã từng làm việc trong thời gian tiếp nhận em bé số 899 vào cô nhi viện. “Sơ Mary cho biết, cái tên mà họ đặt cho tôi là Trần Thị Ngọc Bích, nghĩa là viên ngọc quý. Đây là chuyến thăm của một đời người, nghĩa là một lần duy nhất. Tôi chắc chắn sẽ không chờ 40 năm nữa để quay trở lại”, Mitchell thuật lại.
5.2. Phim Ngưòi con gái Đà Nẳng (The daughter from Da Nang) Phim tài liệu The daughter from Da Nang được đề nghị lãnh giải Oscar về loại phim tài liệu. Phim đã chiếm nhiều giải nhất trong các Đại Hội Điện Ảnh (Film Festival) Hoa Kỳ năm 2002: Sundane Film Festival, San Francisco International, Ojai Film Festival, Durango, Colorado, Texas, New Jersey International, Nashville, Cleveland. Nội dung phim Vào những ngày sau cùng của cuộc chiến VN, chính phủ Gerald Ford đã bỏ ra 2 triệu USD để mở chiến dịch Babylift. Gần 3,000 trẻ mồ côi từ VN sang Hoa Kỳ, Canada, Pháp và Úc để làm con nuôi. Cuộc di tản bắt đầu bằng một tai nạn kinh hồn làm chết hàng trăm trẻ em.
Cuốn phim xoay chung quanh cuộc đời của Heidi Bub và trong chuyến đi tìm mẹ ruột sau 22 năm. Heidi Bub sinh năm 1968 tại Đà Nẳng, con của bà Mai Thị Kim và một quân nhân Hoa Kỳ. Chồng bà Kim là Đỗ Hữu Vinh, từ năm 1964, đã bỏ vợ và 3 con ở lại Đà Nẳng, nhảy núi theo Việt Cộng chống Mỹ. Bà Kim vào làm công nhân trong căn cứ Mỹ ở Đà Nẳng. Ở đó, bà đụng một ông lính Mỹ rồi sanh ra Mai Thị Hiệp (Heidi) Khi VC đánh vào Đà Nẳng, vì sợ con lai Mỹ bị VC khủng bố, nên bà đưa con vào Hội Cha Mẹ Nuôi lúc Heidi 6 tuổi. Khi sang Mỹ, Mai Thị HIệp được bà Ann Neville, một phụ nữ độc thân, khoa trưởng ở một trường đại học, nhận làm con nuôi, tên là Heidi Bub.
Bà Ann Neville sinh sống ở bang Tennessee, thánh địa của kỳ thị chủng tộc Klu Klax Klan. Bà che dấu nguồn gốc và cố làm cho Heidi giống 101% như Mỹ để bảo vệ con. Về vật chất, Heidi không thiếu thốn gì cả, nhưng tình cảm giữa hai mẹ con rất khô khan cằn cỗi, thiếu hẳn những bộc lộ tình thương mẹ con. Bà Ann quá nghiêm khắc. Cuối cùng, bà đuổi Heidi ra khỏi nhà mà không giải thích lý do. Lúc 6 tuổi, Heidi tưởng rằng mình không ngoan nên bị mẹ ruột từ bỏ. Lúc 22 tuổi, cô có mặc cảm, có lẻ mình quá tệ hại nên đã bị mất mẹ hai lần. Năm 22 tuổi, Heidi bắt đầu tìm mẹ ruột. Trong lúc đó, ở VN, bà Mai Thị Kim cũng ra sức tìm lại đứa con. Năm 1991, mẹ con bắt liên lạc được, qua một nhân viên của sứ quán HK. Heidi bắt đầu học tiếng Việt. Năm 1997, ký giả Trần Tương Như, người VN đầu tiên mà Heidi tiếp xúc tại Mỹ. Trần Tương Như giúp Heidi trong chuyến về VN gặp lại mẹ ruột.
Tại phi trường Đà Nẳng, Heidi gặp lại mẹ ruột và các anh chị cùng mẹ khác cha. Tiếp theo là những tổ chức, như những bữa cơm đại gia đình, viếng thăm hàng xóm, đi chợ… Chỉ vài ngày sau, Heidi cảm thấy khó chịu, bị sốc vì khác biệt văn hoá. Biên giới riêng tư của mình bị xâm phạm. Bà Kim muốn ngủ chung giường với Heidi để tâm sự suốt đêm, không muốn rời con, nhưng đối với Heidi thì đó là một cuộc tấn công, lấn át không gian cá nhân. Heidi không có thì giờ để suy nghĩ về những sự việc quá mới, quá xa lạ đối với mình. Heidi thật sự bị sốc khi các anh chị cho rằng cô có bổn phận phải cung cấp tiền bạc và làm đơn bảo lãnh cho gia đình sang Mỹ.
Heidi nghĩ rằng cô bị bóc lột và bị lợi dụng, nên đã đổi vé máy bay về Mỹ sớm hơn lịch trình ấn định. Khi về đến Mỹ, cô nhận được thơ của các anh chị khác cha, chủ yếu vẫn là tiền bạc và bảo lãnh. Cô cảm thấy không sốt sắng để trả lời những búc thơ đó.
6* Trí thức Việt kiều giữa hai lằn đạn
6.1. Quê hương là chùm khế ngọt Người tỵ nạn Cộng Sản đã nhận đất nước đã mở rộng vòng tay cứu giúp và cưu mang mình là quê hương thứ hai. Quê hương nầy, cụ thể là Hoa Kỳ, đã trợ giúp tài chánh bước đầu để xây dựng cuộc sống mới. Con cái người tỵ nạn được có nền giáo dục rất tiến bộ, và nhất là đất nước nầy đã cho ngưòi tỵ nạn một đời sống bình đẳng với người bản xứ, nhân quyền được tôn trọng. Sống ở quê hương thứ hai, nhiều người cho đó là nơi tạm dung, nên không bao giờ quên quê hương mà mình được sinh ra. Quả thật đó là chùm khế ngọt. Quê hương VN cụ thể là 84 triệu đồng bào của mình trong nước.(Không kể 3 triệu đảng viên CSVN) Có hai quan niệm và hình thức phục vụ quê hương. Đó là đấu tranh đòi tự do, dân chủ và nhân quyền cho đồng bào trong nước, và một hình thức khác là về nước, phục vụ đảng CSVN góp phần xây dựng quê hương.
6.2. Trí thức Việt kiều bị kẹt giữa hai lằn đạn Ngày chạy trốn chế độ độc tài CS bằng di tản, vược biên, vượt biển, người tỵ nạn bị VC chửi tơi bời. Tôi xin trích nguyên văn lời của tác giả Tống Phước Hiến như sau: Trích nguyên văn. “Cộng Sản xem những người vượt biên, vượt biển chạy trốn chúng là bọn phản quốc, phản động, là cặn bã, bọn ăn bám, vong bản, lười biếng…” (hết trích) Thế rồi Nghị Quyết 36 của đảng CSVN ra đời. Người trí thức tỵ nạn được hoan nghênh khi trở về thành Việt Kiều Yêu Nước. Những trí thức Việt Kiều Yêu Nước nầy lại bị một lằn đạn thứ hai, cũng không kém nặng nề như những lời chửi bới của Việt Cộng trước kia.
Phục vụ quê hương là không có điều kiện. Tổng thống Kennedy có nói một cây đại ý như sau, ta không nên đòi hỏi tổ quốc phải làm gì cho ta, mà tự hỏi, ta phải làm làm gì cho tổ quốc. Một vị trí thức về nước góp phần xây dựng quê hương, chưa làm được gì mà xin được mua nhà ở VN. Suốt mấy năm không được đáp ứng, bèn than phiền nầy nọ lung tung, khiến cho trí thức chân chính trong nước xem thường ra mặt. 6.3. Câu chuyện mất quyền tỵ nạn của một Việt kiều Pháp Bài viết của ký giả Xuân Mai trên báo áp phê số 4 tại Paris như sau
“Ông Nguyễn Văn Tuyền, 59 tuổi đến định cư tại Pháp năm 1980. Với lá đơn thống thiết như sau: “Nếu tôi ở lại, nhà cầm quyền CSVN sẽ bắt giam, đánh đập và bỏ tù không có ngày ra. Vì lý do nhân đạo, tôi trân trọng thỉnh cầu nước Pháp, vui lòng chấp thuận cho tôi được tỵ nạn chính trị, sống tạm dung trên mảnh đất tự do nầy, và tôi chỉ trở về quê cũ khi nào quê hương tôi không còn chế độ độc tài Cộng Sản.”. Nhưng ông Tuyền đã phản bội tư cách tỵ nạn của ông đến 7 lần từ năm 1995 đến năm 2000. (Theo tài liệu của OFPRA=Office Francais de Protection des Réfugiés et Aptride-Cơ quan Bảo vệ Người Tỵ nạn và Vô Tổ quốc
Ngày 27-6-2000, ông Tuyền và 544 Việt kiều Pháp bị OFPRA gởi thơ thông báo rút lại thẻ tỵ nạn, với lý do trở về quê cũ khi còn chế độ độc tài Cộng Sản. “Chiếu theo điều 1, khoản 2A của Hiệp Định Genève ngày 28-7-1951, chúng tôi thu hồi thẻ tỵ nạn. Đồng thời cũng trình lên Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ, kể từ nay, OFPRA không còn chịu trách nhiệm với ông, về tình trạng cư trú, xin việc làm, hưởng trợ cấp xã hội theo diện người tỵ nạn chính trị”.
Được biết, từ năm 1988 đến năm 2000, tổng số người Việt ở Pháp bị truất bỏ quyền tỵ nạn và quyền lợi, với con số là 22,417. Bài viết ghi như sau: “Chính phủ Việt Cộng qua các đại sứ từ Võ Văn Sung, Mai Văn Bộ, Trịnh Ngọc Thái đến Nguyễn Chiến Thắng đã coi người Việt Nam là thành phần cực kỳ phản động, cần phải triệt hạ, hoặc áp dụng chính sách gậy ông đập lưng ông. Đó là, dễ giải trong việc cấp chiếu khán cho họ, để họ bị OFPRA cắt quyền tỵ nạn và trợ cấp xã hội. Sau khi cấp chiếu khán, tòa đại sứ thông báo danh sách cho Bộ Nội vụ Pháp biết tên họ của những người vi phạm luật tỵ nạn. Một khi mất thẻ tỵ nạn, thì mất luôn thẻ thường trú (Carte de Séjour) nên không xin được việc làm. Trường hợp đó, muốn sống ở Pháp trên 3 năm, thì phải có Passport của chính phủ CSVN, để trở thành công dân Việt Cộng cho đến mãn kiếp. Cái thâm độc của VC là như thế.
Việt Cộng nhìn con người ở bản chất. Một bản chất bị cho là “Phản động, phản quốc, cặn bã…” thì khó gột rửa được. Nếu không có tiền gởi về hàng tỷ đô la mỗi năm, thì cái bản chất đó vẫn tồn tại trong đầu óc của VC. Khúc ruột thừa ngàn dậm vẫn luôn luôn là như thế. Có những câu hỏi cho “trí thức Việt Kiều Yêu nước”: Quý vị về phục vụ quê hương với thân phận nào đây? – Quý vị có được đối xử bình đẳng với người dân trong nước không? Tại sao, người dân được tự do mua nhà, còn quý vị thì không.?
– Có ai được giữ chức quản lý, như trưởng toán, trưởng phòng, trưởng ban hay giám đốc không? Quý vị chỉ là những người thừa hành dưới quyền sai bảo của cán bộ đảng viên Việt Cộng mà thôi. – Quý vị có được tự do phát biểu ý kiến riêng của mình không? Có được quyền binh vực cho công lý, công bằng, lẻ phải, sự thật hay không? Khi thấy những cảnh bất công, đàn áp đánh đập người yêu nước…quý vị có dám đứng về phía đồng bào của mình không? Nếu không, thì quý vị có thể bị xem như a tòng với tội phạm. – Về nước phục vụ quê hương mà không dám đứng về phía công lý, lẻ phải của đồng bào mình, thì lương tâm quý vị ra sao? Hỏi, tức là trả lời vậy.
7* Kết
Ngày 30 tháng 4 mở ra một trang sử đau buồn của dân tộc. Trí thức Việt Kiều nên đồng tâm hiệp lực với trí thức chân chính trong nước, để đòi lại những quyền công dân và quyền con người mà dân tộc 84 triệu người Việt Nam xứng đáng được hưởng ở thế kỷ 21 nầy. Đó là cách phục vụ dân tộc đúng đắn.
Trí thức trong nước rất kiên cường, bất khuất, đã can đảm đòi tự do dân chủ cho đồng bào của mình, thì trí thức Việt Kiều không nên “Áo gấm về làng”, phát biểu linh tinh vô tổ chức để được nhận bằng khen hoặc xin được mua nhà… Tấm gương của những trí thức chân chính trong nước như: Nguyễn Quang A, Nguyễn Xuân Diện, Lê Đăng Doanh, Trần Vũ Hải, Nguyễn Huệ Chi, Hoàng Tụy, Chu Hảo, Lê Hiếu Đằng trong việc đòi tự do, dân chủ và nhân quyền cho dân tộc Việt Nam, cần được nên theo.
Làm người, nhất là trí thức, thành phần ưu tú của dân tộc, phải nên có tư cách tối thiểu để có thể ngữa mặt nhìn thiên hạ, ở trong cũng như ở ngoài nước.
Trúc Giang
Hình ảnh trốn chạy loài quỷ đỏ: Tháng tư đen, tham tàn tràn xuống miền nam
Ôi những hình ảnh vô cùng thống khổ!! Càng xem , càng uất hận nghẹn ngào. Tôi thét gào, hỏi Thượng đế trên cao! Quân-Dân miền Nam làm chi nên tội..?!!!
4 năm 1975, đồng bào bỏ chạy khi việt cọng tới Xuân Lộc và người thanh niên xấu số này đã gục ngã trong vòng lửa đạn trên quốc lộ 1
Ngày 13 – 4 – 1975.
Tại Xuân Lộc
Ngày 14 – 4 – 1975, em trai này di tản một mình bằng chiếc xe lăn trên đoạn đường dài từ Xuân Lộc, đang di chuyển trên quốc lộ 1
Ngày 14-4-1975 , dân chúng Xuân Lộc chạy hổn loạn tranh dành leo lên chiếc trực thăng.
Ngày 15 – 4 – 1975
Ngày 23 tháng 3 năm 1975 tại Xuân Lộc
Ngày 31 – 3 – 1975
Ngày 23 tháng 3 năm 1975 Xuân Lộc thất thủ
Tại Lâm Đồng , Long Khánh
Ngày 15 tháng 4 năm 1975, tại tuyến phòng ngã ba Dầu Giây
Ngày 19 – 3 – 1975, trên quốc lộ 20 từ Lâm Đồng về Dầu Tiếng
Ngày 20 – 4 – 1975, Quốc lộ 20 từ Lâm Đồng về Dầu Giây
Ngày 20 – 4 – 1975 tại Dầu Tiếng
Ngày 21 – 4 – 1975, dân chúng Long Khánh chạy tránh cọng sản
Ngày 21 – 4 – 1975, người chồng cuả phụ nữ này bị trúng đạn pháo kích của cộng sản
Ngày 21 – 4 – 1975, cộng sản vô tới Long Khánh
Ngày 21 tháng 4 năm 1975 Long Khánh thất thủ
Khắp nơi – Dân chạy tránh giặc cộng sản
Một chiếc tàu vận tải Vishipco chở số người tị nạn nặng trĩu từ miền trung khi cộng sản tràn vô
Một chiếc thuyền tị nạn ở miền trung
Người chạy giặc chỉ có đôi giày, vài cái túi, và một cái radio
Một gia đình dắt dìu nhau chạy giặc từ miền trung tránh đợt tấn cộng của cộng sản
Gia đình và trẻ em chạy giặc từ miền trung vào nam trong ngày cuối tháng 4 năm 1975
Hai em bé lạc loài trong dòng người di tản
Với chút hành trang còn lại người cha cõng đứa con chạy trốn cộng sản ở Trảng Bom ngày 23 – 4 -1975
Khắp nơi – Dân chạy tránh giặc cộng sản
Vũng Tàu Ngày 9 tháng 4 năm 1975
Dân chúng chen chúc tìm lối thoát tại các bến tàu
Ngày 21 – 4 – 1975, người dân Sài Gòn lũ lượt kéo nhau chạy ra Vũng Tàu tị nạn
Tại Xuân Lộc
AI CÒN NHỚ VÀ AI ĐÃ QUÊN ?
Tại Tuy Hòa, Vạn Ninh (Tỉnh Phú Yên, Tỉnh Khánh Hòa) Ngày 23-3-1975 phần đuôi đoàn xe di tản bị mắc kẹt trên Tỉnh Lộ 7 gần quận Phú Túc, cách Thành Phố Tuy Hòa khoảng 40 km về phía tây, vì pháo cộng sản bắn vào đoàn xe ở phía trước
Bà mẹ mất con tại Tuy Hòa. Ngày 25 – 3 – 1975
Ngày 26 tháng 3 năm 1975 tại Vạn Ninh, Ninh Hòa. Những người dân chỉ có vài món đồ trên lưng , tức tưởi dẫn gia đình trốn chạy cộng sản
Tại Nha Trang
Ngày 31 – 3- 1975 tại phi trường Nha Trang
Trên chuyến bay cuối cùng rời khỏi phi trường Nha Trang ngày 31 – 3- 1975 Trong cuộc hổn loạn những người Lính VNCH không chỉ lo cho riêng bản thân mình mà còn giúp đở bảo vệ sự sinh tồn của người dân nhất là những em bé
Phi trường Nha Trang Ngày 1 – 4- 1975
Ngày 2 – 4- 1975. Trong cảnh di tản ra khỏi Nha Trang. Một người dân đang đu trên cánh cửa máy bay
3 giờ sáng Ngày 30 – 3 – 1975. Chiếc HQ 802 cập bến cãng Cam Ranh
… đến 8 giờ tối Ngày 30 tháng 3 năm 1975, nhổ neo tiếp tục cuộc hành trình, rời cảng Cam Ranh để về Vũng Tàu
Hai ngày sau, là ngày 3-4-1975. Tàu HQ 802 đang trên biển Đông
Ngày 2 tháng 4 ngăm 1975 Nha Trang thất thủ
Tại Phan Rang , Phan Rí
Tại Phan Rang . Ngày 16 tháng 4 năm 1975.
Tại Cửa Phan Rí . Ngày 18 tháng 4 năm 1975.
Vòng đai thành phố Sài Gòn những ngày cuối tháng 4 năm 1975 đã bị vây chặt bởi nhiều sư đoàn của cọng sản Tại Sài Gòn
Ngày 24 – 4 – 1975. cọng sản đã ném bom vào Sài Gòn
Lúc 3 giờ 30 Ngày 27 tháng 4 năm 1975, cộng sản pháo kích vào hành phố Sài Gòn
Tien Dung Pham
Đại gia quan chức CSVN cũng trốn thiên đường HCN, 9 người đi theo đoàn Quốc hội Việt Nam bỏ trốn ở lại Hàn Quốc
Ngày 23/9, đài truyền hình MBC (Hàn Quốc) đưa tin về 9 người trong phái đoàn kinh tế đi theo đoàn Quốc hội Việt Nam do Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân dẫn đầu đã bỏ trốn để ở lại bất hợp pháp tại Hàn Quốc cách đây 10 tháng. 2 người đã bị trục xuất về nước, trong khi 7 người khác vẫn chưa được tìm thấy.
Đài MBC (Hàn Quốc) đưa tin về người Việt nam bỏ trốn ở lại Hàn Quốc (Ảnh chụp màn hình)
Theo đó, từ ngày 4-7/12/2018, đoàn Đại biểu cấp cao Quốc hội Việt Nam do Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân dẫn đầu đã có chuyến thăm 4 ngày tại Hàn Quốc.
Đoàn đại biểu Việt Nam có 162 người, bao gồm hơn 20 Bộ trưởng, Thứ trưởng đã bay riêng tới Hàn Quốc bằng máy bay của hãng Vietnam Airlines, hạ cánh tại sân bay Gimhae (Busan), với lịch trình 4 ngày 3 đêm.
Tại Hàn Quốc, đoàn đại biểu đã có các buổi gặp mặt với Quốc hội Hàn Quốc, hội kiến với Tổng thống Moon Jae In, tham dự Diễn đàn thương mại và đầu tư Hàn – Việt.
Đoàn Đại biểu cấp cao Quốc hội Việt Nam do Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân dẫn đầu đi thăm Hàn Quốc (Ảnh chụp màn hình)
Sau đó, đoàn quay về Việt Nam từ sân bay Incheon. Tuy nhiên, đã có 9 thành viên trong đoàn đại biểu này không xuất cảnh vào thời điểm đó.
Theo MBC, Chính phủ Hàn Quốc cũng không biết về sự kiện trên cho đến đầu năm 2019 khi 1 trong số 9 người này ra đầu thú để được về nước.
Chính phủ Hàn Quốc đã bắt thêm được 1 người nữa và tiến hành trục xuất. 7 người còn lại vẫn chưa được tìm thấy.
Trong đoạn phỏng vấn với 1 quan chức trong Quốc hội Hàn Quốc (giấu tên, ngồi quay lưng), phóng viên MBC đã hỏi ông này liệu những người Việt Nam bỏ trốn đã có chủ đích ngay từ đầu sang Hàn Quốc cư trú bất hợp pháp hay không.
Vị quan chức này cho biết, “dường như là như vậy,” và nói thêm, “Tôi đang tự hỏi không biết những người này có liên quan mức độ nào tới những quan chức chính phủ…”
Được biết, Quốc hội Hàn Quốc đảm nhận việc cấp giấy mời cho đoàn đại biểu cấp cao; Bộ Ngoại giao thẩm tra và cấp visa; Bộ Tư pháp quản lý việc xuất nhập cảnh của đoàn ngoại giao.
Tuy nhiên, vì sợ sứt mẻ quan hệ ngoại giao với chính phủ Việt Nam nên Quốc hội Hàn Quốc không thông báo với phía Việt Nam về vụ việc.
Quốc hội và Bộ Ngoại giao Hàn Quốc cho biết sẽ chú ý hơn trong công tác cấp visa cho các đoàn ngoại giao trong thời gian tới.
Người dân Venezuela xếp hàng mua giấy vệ sinh và tã trẻ em tại Caracas.REUTERS/Carlos Garcia Rawlins
L’Obs tuần này nhìn sang Venezuela tại châu Mỹ La-tinh, viết về « Maduro, nhà độc tài vùng Caribê ». Lũng đoạn tư pháp, vô hiệu hóa Quốc hội, tra tấn những người đối lập trong lúc dân tình đói khổ…Trong ba năm qua, người kế nhiệm Hugo Chavez đã dập tắt những ngọn lửa leo lét cuối cùng của cuộc cách mạng Bolivar.
Thiếu đói, ba phần tư dân số sụt mất 9 kí lô
Tờ báo cho biết, theo nghiên cứu của một trường đại học, chỉ trong một năm qua, gần ba phần tư người dân Venenezuela đã bị sụt mất trung bình 9 kí lô. Sữa, mì, dầu ăn, trứng…tất cả đều thiếu thốn. Giáo viên bỏ lớp, bác sĩ rời bệnh viện để đi xếp hàng mua thực phẩm, xà bông…Họ phải chọn lựa, hoặc xếp hàng 5 đến 10 tiếng đồng hồ một ngày, hoặc phải trả cái giá gấp năm lần khi mua ngoài chợ đen. Có thể làm gì khác hơn, khi một giảng viên đại học đầy kinh nghiệm lương chỉ có 40 đô la mỗi tháng ?
Tại các khu lao động cũng như những khu phố sang trọng của thủ đô Caracas, người dân phải đi lục thùng rác. Mùa hè vừa qua, có những con thú biến mất khỏi sở thú, cảnh sát cho rằng những người bắt cóc chúng là để ăn thịt. Có đến 9/10 hộ gia đình khẳng định không có đủ thức ăn, và 10 triệu người mỗi ngày chỉ ăn một bữa, hầu hết là để nhường phần cho con. Ông Pedro José Garcia Sanchez, nhà xã hội học Venezuela nay sống ở Paris thổ lộ với tuần báo L’Obs : « Tôi nhận được những email đầy tuyệt vọng của bạn bè cũ, các giảng viên, cán bộ, van nài tôi giúp đỡ. Trước đây khi về Caracas, tôi mang theo gan béo, rượu vang ngon làm quà, thì bây giờ các va li của tôi nhét đầy những mặt hàng thiết yếu ».
Ngày lại ngày, đất nước chìm dần vào khủng hoảng, còn tổng thống Nicolas Maduro lại chối bỏ thực tế, từ chối viện trợ lương thực. Từ năm 2014, khi các siêu thị bắt đầu trống rỗng, ông kêu gọi « Đừng tiêu thụ quá trớn ». Maduro tố cáo « những kẻ tư bản lợi dụng » đã đầu cơ, tạo ra nạn khan hiếm giả tạo ; và các « đế quốc », đứng đầu là Mỹ, đã « bức hại Venezuela về tài chính ». Ông mặc kệ hai triệu người dân Venezuela phải tị nạn ở Brazil, Ecuador hay Colombia – những nước láng giềng nghèo mà trước đây Venezuela nhìn bằng nửa con mắt. « Ai không yêu nước mình thì cứ việc ra đi, chúng ta không cần họ ».
Cực tả châu Âu vẫn bênh vực đất nước của «chủ nghĩa xã hội thế kỷ 21»
Bạo lực của lực lượng an ninh đã làm ít nhất 115 người chết từ tháng Tư đến tháng Bảy ? Đó là do lỗi của người biểu tình. Bắt bớ các lãnh đạo đối lập ? Đó là những kẻ muốn đảo chính. Giựt dây tư pháp, gây áp lực lên báo chí, hủy trưng cầu dân ý vì biết sẽ thua, vô hiệu hóa Quốc hội từ khi đối lập chiếm đa số năm 2016…Trong ba năm, ông Maduro đã phá sập từng thành lũy một của dân chủ, và mới nhất là việc dựng lên Quốc hội lập hiến, thâu tóm mọi quyền lực.
Nhà xã hội học Garcia Sanchez khẳng định : « Rõ ràng đó là một chế độ kiểu Stalin áp đặt một cách tuần tự, khiến nó trở nên hết sức hiệu quả ». Cũng như nhiều nhà ly khai khác, ông ngạc nhiên trước sự im lặng của cộng đồng quốc tế.
Theo L’Obs, đó là vì phe cực tả khắp châu Âu vẫn dành cảm tình cho « chủ nghĩa xã hội thế kỷ 21 » mà Hugo Chavez hứa hẹn. Ngay tại Pháp, thủ lãnh đảng cực tả Nước Pháp Bất Khuất là ông Jean-Luc Mélenchon chưa bao giờ có một lời nào phê phán. Khi gọi Nicolas Maduro là « nhà độc tài », tổng thống Emmanuel Macron đã bị phe này chỉ trích dữ dội. Nhưng liệu có cách gọi nào khác cho một chế độ đang giam giữ ít nhất 600 tù nhân chính trị, trong những điều kiện tồi tệ ? Những bằng chứng do Human Rights Watch thu thập được cho thấy những người tù bị bỏ đói, không cho ngủ, tra tấn, bị buộc phải ăn phân…
Chiếc bóng của Cuba
Ông Hector Navarro, cựu bộ trưởng thời Chavez cho biết, Hugo Chavez trước đây biết lắng nghe, còn Nicolas Maduro chỉ thích bao quanh mình là những kẻ phỉnh nịnh. Xuất thân là tài xế xe buýt, Maduro là nhà hoạt động nghiệp đoàn đầy tham vọng, quen điều hành những cuộc biểu tình, « một kẻ quấy rối chuyên nghiệp ». Maduro nhanh chóng leo lên những bậc thang của Liên đoàn Xã hội, một phong trào nhỏ có liên hệ chặt chẽ với Cuba, sau đó trở thành đệ tử trung thành của Chavez. Vài năm sau khi được bổ nhiệm làm ngoại trưởng, Maduro theo hẳn chính sách của La Habana.
Nhà xã hội học Margarita Lopez Maya nhấn mạnh : « Ông ta toàn sang đảo quốc nhờ cố vấn. Nhiều nhà ngoại giao Venezuela đã từ chức, Maduro bèn thay thế bằng người của mình, những quân nhân chẳng biết gì về đối ngoại. Ông ta hoàn toàn bị Cuba khống chế ». Năm 2012 khi Chavez lâm bệnh nặng, việc chọn người kế vị rất đơn giản, tuy Nicolas Maduro không hề có được sự thu hút của Hugo Chavez lần tầm nhìn của Fidel Castro. Bà Maya nói : « Maduro chỉ là một người thừa hành, luốn thực hiện chính xác những gì Chavez yêu cầu ».
Castro đã áp đặt sự chọn lựa này chăng ? Cha Luis Ugalde, giảng viên đại học Dòng Tên vốn hiểu rất rõ chế độ cho biết : « Đây là chủ đề thảo luận giữa Chavez đang hấp hối và lãnh đạo Cuba ». Điều duy nhất có thể khẳng định là La Habana đã vớ bở. Hiện nay G2, cơ quan tình báo đầy quyền lực của Cuba, vẫn đang chiếm trọn một tầng lầu trong tòa nhà của cơ quan tình báo Venezuela !
Thuyền trưởng bất lực trước giông bão
Nhưng Nicolas Maduro không có được tầm vóc của một vị thuyền trưởng, đặc biệt là trong phong ba bão tố. Chiếc tàu mà ông được thừa kế có nguy cơ bị chìm đắm. Trước đây, nhờ nguồn lợi trời cho là dầu lửa, người hùng Chavez đã vung tiền không cần đếm, như một người trúng số độc đắc. Chavez chiếm được cảm tình của các nước láng giềng, các đảng anh em, và của nhân dân, với những chương trình xã hội hào phóng. Nhưng ông không hề chuẩn bị cho tương lai : không đầu tư vào sản xuất, không dự trữ ngoại hối, không có quỹ đầu tư. Khi Chavez qua đời, ngân sách quốc gia trống rỗng.
Không may cho Maduro : giá dầu thô thời Chavez từ 8 đô la tăng vọt lên 120 đô la một thùng, nhưng đến khi Maduro lên kế vị lại rơi xuống chỉ còn 20 đô la. Làm thế nào bây giờ ? « Con trai của Chavez » - như người ta mệnh danh – chỉ còn giải pháp tình thế. Quân đội tha hồ buôn lậu, tham nhũng. Dù có trữ lượng vàng đen thuộc loại lớn nhất thế giới, từ hai năm qua, Venezuela bắt đầu phải nhập dầu lửa.
Tình hình y tế rất thê thảm : không còn insuline hay vắc-xin, không có thuốc cho người bị SIDA lẫn bệnh nhân ung thư cần hóa chất để trị liệu…Cũng như Liên Xô trong cuộc khủng hoảng thập niên 80, người bệnh phải cung cấp găng y tế và gạc cho bác sĩ nếu muốn được giải phẫu. Chính phủ không còn công bố những con số thống kê về tỉ lệ tử vong trẻ em, sự tái xuất hiện của một số bệnh như bại liệt…
Tổng sản phẩm nội địa sụt 30% trong ba năm liên tiếp – một kỷ lục thế giới – lạm phát trên 50% hàng tháng đối với thực phẩm, và trong nửa đầu năm 2017, giá cả đã tăng 366%. Hậu quả là trên ¾ người dân sống dưới ngưỡng nghèo khó. Nếu năm 2001, Venezuela là nước giàu nhất châu Mỹ la-tinh, thì nay vừa nằm trong số nước nghèo nhất, lại vừa nguy hiểm nhất : tỉ lệ các vụ giết người lên đến 91,8 trên 100.000 dân, cao gấp 20 lần so với Bắc Mỹ. Bị nghẹt thở vì món nợ khổng lồ, Venezuela nay đành phải bán mình cho Trung Quốc.
Ông Maduro sẽ còn đi đến đâu ? Nhà phân tích Mauricio Hernandez cho rằng : « Sẽ đi càng xa càng tốt nếu có thể, để duy trì quyền lực. Những người thân cận đều biết họ đang lao thẳng vào băng sơn, nhưng cũng hiểu rằng nếu mất quyền, họ có nguy cơ vào tù ».
Cuba mở hé cửa thị trường, nhưng vẫn chống tư bản !
Cũng về châu Mỹ La-tinh, Le Monde Diplomatique nhận định « Cuba thích kinh tế thị trường nhưng lại không muốn tư bản chủ nghĩa ». Chủ tịch Raul Castro loan báo sẽ rời chức vụ vào năm 2018, người kế vị có thể là Miguel Diaz-Canel, sinh sau khi Fidel lên ngôi ở La Habana. Đây là một cuộc cách mạng nho nhỏ, sau khi ông Raul cố gắng đưa mô hình kinh tế Cuba thích ứng với thời thế.
Các nhà quan sát ghi nhận, chủ tịch 86 tuổi Raul Castro đã bỏ qua nhiều dịp kỷ niệm : 55 năm cách mạng chiến thắng, 161 năm ngày sinh người hùng José Marti…Từ khi lên thay người anh Fidel, ông Raul đã mở cửa cho những người làm ăn cá thể, với 201 nghề nghiệp được cho phép, chủ yếu là nghề thủ công. Các tiểu chủ còn được mời tham dự cuộc diễu hành trang trọng nhân ngày lễ Lao Động 1/5. Năm ngoái, đảo quốc đã tiếp đón đến 4 triệu khách du lịch.
Nhưng năm 2016, lần đầu tiên Cuba bị suy thoái (-0,9%), dầu thô được Venezuela bán với giá hữu nghị đã giảm 40%. Người dân phải tự xoay sở bằng mọi cách để sinh tồn, nhưng phe cứng rắn trong chính quyền vẫn coi lãnh vực tư nhân là kẻ thù của cách mạng. Nhà kinh tế Pedro Monreal nhận xét, trong khi hầu hết các nước cố gắng xóa đói giảm nghèo, thì Cuba lại đấu tranh chống giàu có !
Aung San Suu Kyi, thần tượng sụp đổ
Thảm trạng của người Rohingya tại Miến Điện, tình hình căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên, chiến thắng mang dư vị đắng của thủ tướng Đức Angela Merkel, Catalunya đấu tranh đòi ly khai khỏi Tây Ban Nha… là những vấn đề thời sự quốc tế được các tuần báo Pháp kỳ này quan tâm.
Về châu Á, Le Courrier International có hồ sơ « Miến Điện : Tất cả đều chống lại người Rohingya ». Điều trớ trêu là quân đội vốn bị ghét bỏ sau 50 năm độc tài quyền lực, nay lại giành được tính chính danh khi tấn công lực lượng ARSA mới thành lập của người Rohingya mới thành lập, khiến trên 400.000 thường dân phải di tản. Nhưng chính sự im lặng của giải Nobel hòa bình Aung San Suu Kyi mới gây sốc cho phương Tây.
Trong bài « Aung San Suu Kyi, thần tượng sụp đổ », tờ Mekong Review ở Sydney tỏ ý tiếc là Lady của Răngun đã rơi xuống khỏi chiếc bục mà phương Tây đã dựng lên. Từ khi lên nắm quyền, bà luôn từ chối đề cập cụ thể đến vấn đề người Rohingya. Năm 2015, bà cấm các thành viên theo đạo Hồi của đảng LND ra ứng cử Quốc hội, và đến 2016 còn yêu cầu các viên chức và ngoại giao đoàn không dùng từ « Rohingya », thay vào đó là « những người Hồi Giáo bang Arakan ».
Bán nguyệt san Mỹ The New Republic nêu lên thắc mắc của nhiều người : « Liệu đó có phải là bàAung San Suu Kyi thực sự hay không ? ». Lá thư ngỏ của hơn một chục giải Nobel hòa bình gởi lên Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc tháng 12/2016 về nạn đàn áp người Rohingya đã khiến tên tuổi bà bị ảnh hưởng nặng nề, nhiều chuyên gia về Miến Điện gọi bà Suu Kyi là « nhà dân chủ độc tài ». Sử sách sẽ ghi lại cái tên Aung San Suu Kyi như một ngôi sao rơi rụng, một thần tượng có đôi chân bằng đất sét.
Hồng Kông : Cuộc chiến biểu ngữ của sinh viên đòi độc lập
Cũng về châu Á, Le Monde cuối tuần cho biết « Tại Hồng Kông, những người đòi độc lập đấu tranh bằng biểu ngữ ». Nếu mùa tựu trường 2016 được đánh dấu bằng việc phát các tờ rơi vận động cho độc lập trước các trường trung học và đại học ở Hồng Kông, thì mùa khai trường năm nay ý tưởng này lại xuất hiện tại giảng đường, các diễn đàn đại học.
Tại sáu trường đại học Hồng Kông uy tín nhất, những bức tường để dán những mẩu rao vặt bỗng đầy những áp-phích kêu gọi độc lập cho Hồng Kông. Phe thân Bắc Kinh bèn thức suốt đêm để gỡ bỏ, dán chồng lên những áp-phích tuyên truyền cho chế độ, và trong nhiều trường hợp, bảo vệ nhà trường phải can thiệp để tránh xô xát giữa hai bên.
Nhưng cuộc đấu khẩu bộc phát dữ dội vào giữa tháng Chín, do trong một cuộc tập hợp những người thân Bắc Kinh, dân biểu Hà Quân Nghiêu (Junius Ho) và cán bộ quận Tăng Thụ Hòa (Tsang Shu Wo), tuyên bố rằng các lãnh đạo phong trào dân chủ xứng đáng « bị giết chết không thương tiếc ». Báo chí Hồng Kông so sánh với thời Cách mạng Văn hóa, 22 dân biểu đối lập ra thông cáo chung lên án. Còn về các biểu ngữ, nghiệp đoàn trường đại học danh giá Hong Kong U đòi hỏi phải có quy định rõ ràng về những gì được và không được dán, nếu không thì phải để sinh viên tự do biểu đạt.
Tổng thống Pháp biếu không 4,5 tỉ euro cho những người giàu nhất ?
Về thời sự nước Pháp, tuần san L’Obs đăng ảnh tổng thống Pháp Emmanuel Macron trên trang nhất và đặt câu hỏi « Canh bạc 4,5 tỉ euro : Tại sao ông đem cho người giàu ? ». Kể từ năm 2018, tổng thống Pháp giảm đến 4,5 tỉ euro tiền thuế cho những người giàu có nhất, với hy vọng số tiền này sẽ được tái đầu tư vào nền kinh tế. Nhưng theo tờ báo, đây là một canh bạc đầy rủi ro.
Những người được lợi nhiều nhất trong việc cải cách sắc thuế đánh vào tài sản (ISF) chỉ chiếm 1% dân số Pháp. Đó là khoảng 280.000 gia đình rất giàu : có thu nhập trên 30.000 euro/tháng, hoặc có tài sản trị giá trên 2 triệu euro. Một đại biểu hội đồng quận 15 Paris than thở : « Làm thế nào giải thích cho những người tuổi 60 sở hữu một căn hộ cũ là họ sẽ bị đánh thuế nhiều hơn các nhân viên giao dịch chứng khoán trẻ tuổi đi xe Ferrari ? »
Trên lãnh vực xã hội, Le Point dành hồ sơ cho giấc ngủ. Theo những phát hiện mới nhất của khoa học, thì giấc ngủ ngon vô cùng quan trọng cho sức khỏe, khả năng tập trung tư tưởng, trí nhớ và cả sự thành công.
Không phải là ngẫu nhiên khi con người phải dành đến một phần ba cuộc đời để ngủ. Theo Viện nghiên cứu về giấc ngủ (INSV), những phụ nữ ngủ dưới 6 giờ/ngày, có 34% nguy cơ bị béo phì, còn đối với nam giới thì lên đến 50%. Nguy cơ bị đau tim và cao huyết áp tăng 48%, đột quỵ 15%, bên cạnh đó là tiểu đường, ung thư.
Đối với các nhà lãnh đạo, ngủ ít không có nghĩa là làm việc được hiệu quả hơn. Cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton từng thú nhận : « Tất cả những sai lầm lớn mà tôi phạm phải trong cuộc đời đều là do mệt mỏi ». Đức giáo hoàng Phanxicô mỗi ngày đều dành ra 40 phút cho giấc ngủ trưa.
Tất nhiên là luôn có những người không thích theo quy luật tự nhiên, mà người nổi tiếng nhất đang ngự trong Nhà Trắng. Ông Donald Trump khoe rằng chỉ ngủ bốn tiếng đồng hồ mỗi ngày, nên có nhiều thì giờ hơn các đối thủ. Trong thời gian tranh cử, đôi khi ông chỉ ngủ có 90 phút mà thôi. Thế nên mới có chuyện ông viết Twitter mắng cô hoa hậu hoàn vũ Alicia Machado vào lúc ba giờ rưỡi sáng.
XHCN tự do hạnh phúc, tại sao dân liều chết ra đi?
Vụ 39 người chết: Những người Việt liều mạng để vào Anh
Lucy WilliamsonBBC News, Pháp
Image captionNgười Việt Nam chờ hành trình đến Anh
Cách bờ biển Pháp khoảng một giờ lái xe, khoảng mười người đàn ông Việt Nam uống trà bên lửa trại trong khi chờ cuộc điện thoại từ một người đàn ông mà họ gọi là "ông chủ". Một người Afghanistan, họ cho biết, sẽ mở các thùng chứa hàng trong bãi xe tải gần đó và nhốt họ vào trong.
Đức đã trả trước 33.200 đôla cho hành trình từ Việt Nam đến London - qua Nga, Ba Lan, Đức và Pháp. Chuyến đi này, Đức nói, do một đầu mối ở Việt Nam tổ chức.
"Tôi có một vài người bạn người Việt ở Anh, họ sẽ giúp tôi tìm việc khi tôi đến đó," Đức nói với tôi. "Những bạn này giúp tôi lên xe tải hoặc xe chở hàng đi qua biên giới."
Image captionĐức trả 33.200 đôla cho hành trình từ Việt Nam đến London
An ninh trong khu đậu xe tải gần đó lỏng lẻo hơn so với các bãi xe quanh các cảng xa hơn ở phía bắc. Nhưng rất ít người ở đây vượt qua được lực lượng kiểm soát biên giới.
Chúng tôi được cho biết đường giây đưa người nhập cảnh lậu có hai hạng dịch vụ; người trả nhiều tiền hơn cho chuyến đi đến Anh thì không cần phải tìm vận may trong những thùng xe tải, mà sử dụng bãi xe này như một trại trung chuyển trước khi được hộ tống đi chặng cuối hành trình.
Một tay buôn lậu người Việt, được một tờ báo Pháp phỏng vấn vài năm trước, mô tả ba cấp gói 'vượt biên' này. Cấp cao nhất cho phép người di cư lên xe tải và ngủ trong khách sạn. Cấp thấp nhất được đặt biệt danh là "không khí", hay còn gọi là "CO2" - ám chỉ việc thiếu không khí trong các thùng hàng.
Một tình nguyện viên địa phương trong trại nói với chúng tôi rằng họ đã thấy những người đàn ông Việt và Anh lái xe Mercedes đến thăm người di cư ở đây. Và rằng một khi người di cư đến được Anh quốc, một số phải đi làm trong các trang trại cần sa, sau đó mọi liên lạc đều chấm dứt.
Image captionTrong khi chờ chặng cuối hành trình
Đức cho tôi biết anh cần một công việc ở Anh để trả nợ tiền vay cho hành trình của mình.
"Chúng tôi có thể làm bất cứ điều gì", anh nói, "công việc xây dựng, quán bar hay làm móng, nhà hàng hoặc các công việc khác."
Báo cáo của một trong những tổ chức từ thiện lớn nhất của Pháp mô tả những kẻ đưa người nhập cảnh lậu nói với người di dân Việt Nam rằng xe tải đông lạnh giúp họ có nhiều cơ hội tránh bị phát hiện hơn và đưa cho mỗi người một túi nhôm để phủ trên đầu khi đi qua máy quét ở biên giới.
Không ai ở đây nghe nói về 39 người được phát hiện đã chết trong tuần này.
Hành trình này là hành trình tới tự do, một người nói
Vụ cô gái Việt nghi mất trong Container tại Anh: Chờ nhận dạng thi thể
26/10/2019 10:30Thông tin về 39 nạn nhân nghi là người Việt và Trung Quốc bị thiệt mạng trên một chiếc container tại Anh đang là chủ đề thu hút sự chú ý của nhiều người.
Vào ngày 23/10, cơ quan cứu thương hạt Essex ở Đông Bắc thủ đô London, Anh đã nhận được cuộc gọi trình báo khẩn cấp. Nội dung cuộc gọi đề cập đến một chiếc xe container đang đỗ ở khu công nghiệp Waterglade, thị trấn Grays.
Ngay sau đó, nhân viên y tế đã đến hiện trường. Khi mở cửa xe ra, họ phát hiện thi thể của 38 người lớn và 1 thiếu niên, tất cả được cho là người nhập cư bất hợp pháp.
Người bố kêu cứu vì nghi con là một trong 39 nạn nhân trong container tại Anh
Mới đây, ông Phạm Văn Thìn đã viết đơn gửi UBND thị trấn Nghèn (huyện Can Lộc) vì nghi ngờ con gái mình là Phạm Thị Trà My (26 tuổi) có thể là một trong 39 nạn nhân tử vong trên container tại Anh.
Trong đơn trình báo của mình, ông Thìn đã nêu: "Con gái tôi là Phạm Thị Trà My, xuất phát từ Việt Nam ngày 3/10, sau đó sang Trung Quốc, Pháp và Anh. Có khả năng con gái tôi là một trong 39 nạn nhân trong xe container ở khu công nghiệp Waterglade, thị trấn Grays, Vương quốc Anh".
Người thân của ông Thìn cho biết rằng, trước đó không lâu, gia đình đã nhận được tin nhắn Trà My gửi về cho mẹ với nội dung: "Con xin lỗi bố mẹ nhiều mẹ ơi. Con đường đi nước ngoài không thành. Mẹ ơi. Con thương bố mẹ nhiều. Con chết vì không thở được. Mẹ ơi con xin lỗi mẹ, mẹ ơi".
Sau đó, Trà My lại nhắn tin cho anh trai tên Cường: "Hãy cố gắng làm ăn giúp bố nhẹ nha". Nhận thấy có chuyện chẳng lành, người nhà My đã gọi điện lại cho cô nhưng chỉ nghe chuông đổ mà không có ai bắt máy.
Lá đơn của ông Phạm Văn Thìn được UBND thị trấn Nghèn xác nhận. Ảnh: Zing.
Kèm theo đơn gửi UBND thị trấn Nghèn, ông Thìn đã gửi kèm ảnh con gái Trà My của mình. Theo mô tả, Trà My cao 1,5m, nặng 46 kg. Cô đã từng đi xuất khẩu lao động ở Nhật Bản 3 năm, 1 tháng trước mới làm hồ sơ sang Trung Quốc.
Ông Thìn yêu cầu UBND thị trấn Nghèn xác nhận mình là cha của Trà My để làm các thủ tục đưa con gái từ Anh về. Phó chủ tịch UBND thị trấn Nghèn, ông Bùi Việt Hùng cho biết, chính quyền đã tiếp nhận đơn của ông Thìn, gửi lên Phòng Lao động Thương binh và Xã hội huyện Can Lộc để trình báo các cấp có thẩm quyền hỗ trợ công dân.
Chiều 25/10, ông Bùi Chính (ngụ phường Đậu Liêu, thị xã Hồng Lĩnh) cũng đã lên gặp UBND phường Đậu Liêu, nhờ xác nhận có con trai (37 tuổi), vừa sang Anh để làm việc được vài ngày nhưng hiện không liên lạc được. Ông đang làm thủ tục gửi lên các cấp nhờ tìm thông tin về con trai mình.
Hiện trường xe container chứa thi thể 39 nạn nhân.
Truyền thông Anh cũng đăng tin về nghi vấn 1 cô gái Việt 26 tuổi tử vong trong container ở Essex. Ảnh: Guardian.
Ông Nguyễn Hữu Sơn, Phó chủ tịch UBND thị trấn Nghèn (huyện Can Lộc, Hà Tĩnh) nói trên Zing: "Sáng nay gia đình có lên UBND thị trấn xin chính quyền xác nhận họ là người địa phương để làm các thủ tục pháp lý gửi sang Anh, nhận dạng thi thể xem đó có phải con gái mình hay không".
Cộng đồng mạng bày tỏ lòng thương xót với 39 nạn nhân xấu số
Ngay khi thông tin này được đăng tải, cộng đồng mạng đã vào chia buồn cũng như bày tỏ sự thương xót với gia đình các nạn nhân. Hầu hết mọi người đều cho rằng, dù mang quốc tích nào, thì họ cũng đều đáng thương như nhau.
"Thương quá, 39 con người chỉ vì muốn kiếm việc, kiếm tiền mà phải bỏ mạng nơi xứ người".
"Dù chưa xác định được quốc tịch cũng như danh tính các nạn nhận nhưng tôi vẫn chia buồn với họ, họ không đáng phải bỏ mạng như vậy".
"Đọc những dòng tin nhắn cuối cùng của co gái kia gửi cho bố mẹ mà xót xa quá. Ai cũng vậy, vào lúc sinh tử người nghĩ đến đầu tiên lại chính là bố mẹ".
"Người đã ra đi cũng đáng thương, mà gia đình họ còn đáng thương hơn nữa khi phải người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh".
"Cô gái ấy chắc phải tuyệt vọng lắm khi gửi những dòng tin nhắc cuối cùng cho bố mẹ. Cũng vì gia đình nên mới muốn kiếm tiền đấy chứ".
"Đáng thương nhưng cũng đáng trách thật, giờ thiếu gì việc, tại sao lại cứ phải kiếm việc bằng cách xuất khẩu lao động chui cơ chứ. Nguy hiểm rình rập, thậm chí bỏ cả mạng".
"Biết con mình đang chết dần mà chẳng thể làm gì được. Ám ảnh thật sự".
"Cũng vì cơm áo gạo tiền mới phải xa xứ, muốn thay đổi cuộc sống nhưng cái giá phải trả lại quá đắt".
Đại sứ quán Việt Nam tại Anh cho biết rằng đang toàn lực phối hợp với cảnh sát Anh để xác nhận danh tính các nạn nhân. Trước đó, các nạn nhân từng được cho là mang quốc tịch Trung Quốc. Hiện, phía Trung Quốc cũng chưa đưa ra bất kỳ xác nhận nào về việc 39 nạn nhân tử vong trong xe container tại Anh là công dân nước này.
Cùng cập nhật thêm nhiều thong tin mới tại Oh!man nhé!
Ảnh: Internet
Cuộc sống của những người xuất khẩu lao động chưa chắc đã đầy đủ như ở nhà:
Góc khuất của lao động xuất khẩu sang Hàn
Xuất khẩu lao động đã là hình thức tìm việc khá phổ biến hiện nay, tuy nhiên không phải ai cũng đổi đời nhờ nó. Cách đây không lâu, đoạn clip ghi lại hình ảnh những lao động Việt ăn cơm bằng xô, bằng chậu tại Hàn đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người..
CĐM nghi ngờ 39 nạn nhân ở Anh đều là người Việt
26/10/2019 15:15 - Theo dân mạng thì cả 39 nạn nhân rất có thể đều là người Việt, tuy nhiên họ nằm trong đường dây du lịch từ Trung Quốc sang châu Âu nên có hộ chiếu Trung Quốc.
Dân mạng nghi ngờ rất có thể 39 nạn nhân đều là người Việt
Sáng ngày 23/10, 39 thi thể được phát hiện khi tài xế xe container Mo Robinson mở thùng đông lạnh và báo tin với nhà chức trách Anh. Thùng container đông lạnh này được chuyển tới Anh bằng đường biển từ thị trấn Zeebrugge, Bỉ.
Chồng Thu Phương - Dũng Taylor đã tổng hợp lại các bài viết tìm kiếm người thân trên MXH trong cùng thời điểm và nêu ý kiến của mình về vụ tai nạn thương tâm này.
Tài xế xe container đông lạnh chứa 39 thi thể - Mo Robinson.
Cụ thể, Dũng Taylor viết như sau:
"Không cầm được nước mắt, quá đau xót! 39 người trước giờ chết đã nhắn tin về cho gia đình vì nghẹt thở. Thông tin chưa chính thức, nguồn tin của Dũng đến từ bạn bè của nạn nhân và cộng đồng người Việt Nam tại Anh Quốc. Theo nguồn tin thì hiện tại chính quyền Trung Quốc (TQ) chưa xác nhận 39 nạn nhân là công dân của họ.
Truyền thông Mỹ và Anh Quốc đã loan tin Đại sứ quán Việt Nam (ĐSQ VN) tại London đã vào cuộc đang làm việc với cảnh sát Anh Quốc. Theo hộ chiếu của nạn nhân thì là người TQ, nhưng thông tin từ cộng đồng Việt Nam tại Anh Quốc và thân nhân là vì đường dây môi giới đưa người theo du lịch từ TQ sang Âu Châu nên tất cả điều có hộ chiếu TQ.
Gia đình nạn nhân đã cung cấp hình ảnh và ADN cho chính quyền để nhận dạng và đã gởi hình ảnh nhờ cộng đồng người Việt tại Anh Quốc và cộng đồng mạng nhận dạng vì họ mất liên lạc với người thân trùng hợp với thời gian 39 người mất tích trong container. Theo nguồn tin thì một đại diện cộng đồng người Việt ở Anh Quốc đang làm việc với cảnh sát và đã nhận dạng được 20 nguời.
Trước bài viết, Dũng Taylor có đăng đây chỉ là ý kiến của riêng anh.
Đa số là người Việt đi theo đường dây TQ nên ai cũng có hộ chiếu TQ du lịch đến các nước Âu Châu như Thổ, Hy Lạp, Tiệp, Nga, Đức rồi sang Bỉ, Pháp với mục tiêu cuối cùng là Anh Quốc. Đây là lý do tất cả nạn nhân có hộ chiếu TQ và mang theo điện thoại di động từ Việt Nam để liên lạc với gia đình. Khi bị nghẹt thở họ đã nhắn tin cho thân nhân để báo cho môi giới sau đó báo cho tài xế biết.
Trong trường hợp này thì người tài xế nằm trong đường dây môi giới vì người nhà đã liên hệ với môi giới và báo cho tài xế biết nhưng vì đang qua phà nên không dám mở cửa container hoặc giảm độ lạnh trước khi vào trạm kiểm soát, sau khi qua trạm hơn một giờ sau mở cửa xe container thì đã quá muộn.
100 người trong ba chiếc container, hai chiếc đã lọt, chiếc thứ ba bạc mệnh. Lý do trạm kiểm soát có máy rà nhiệt nên tài xế phải tăng độ lạnh trong chiếc container xuống âm 25 để không bị phát hiện, nhưng vì bị kẹt ở trạm kiểm soát lâu hơn dự định nên dẫn đến bi kịch này.
Truyền thông Anh đưa tin nghi ngờ trong số cạc nạn nhân có 1 cô gái người Việt 26 tuổi tên Phạm Thị Trà My.
Cái bọn đường dây đưa người sang Anh hám lợi nên dồn quá nhiều người vào một container nên chết ngộp. Dã man! Số tiền 30 - 40 ngàn bảng chi trả cho đường dây môi giới là do gia đình vay mượn bạn bè hoặc ngân hàng ở Việt Nam, thân nhân ở Âu Châu đi trước ứng cho mượn hoặc anh chị em đã đi trước dành dụm được để đưa anh em sang Anh Quốc.
Mình khóc cho thân phận con người, cho kiếp người và đồng hương. Xin miễn bàn về vấn đề chính quyền, chính trị nơi đây. Hãy chia sẻ với những người tóc bạc khóc tiễn đưa người tóc xanh và những đứa con tha hương nay trời cao đã chấp cánh về nhà thôi đời phiêu bạc.
Hiện tại quí vị nên cầu nguyện cho 39 hương linh đồng hương của chúng ta. Những hình ảnh Dũng cập nhật là từ thân nhân của những nạn nhân, họ đưa lên để nhờ người khác nhận dạng vì họ không liên lạc được, trước đó vài giờ họ liên lạc với gia đình bảo rằng bị nghẹt thở trong container vào Anh Quốc.
Dũng sẽ tiếp tục gởi đến đầy đủ thông tin cho những người quan tâm và muốn chia sẻ. Con xin cầu nguyện ơn trên xót thương cho đồng hương của con, mong rằng đây không phải là sự thật!".
Dân mạng ráo riết truy tìm người thân, nhiều sự trùng hợp đáng ngờ
Bên dưới bài viết, Dũng Taylor cũng đăng tải loạt hình ảnh chụp lại những bài đăng tìm người thân sau khi vụ tai nạn thảm khốc xảy ra.
Ngoài trường hợp ông Phạm Văn Thìn đã viết đơn gửi UBND thị trấn Nghèn (huyện Can Lộc) vì nghi ngờ con gái mình là Phạm Thị Trà My (26 tuổi) có thể là một trong 39 nạn nhân tử vong trên container tại Anh, thì còn có rất nhiều bài đăng tìm người khác với nhiều sự trùng hợp đáng ngờ.
Thậm chí, có ý kiến còn cho rằng rất có thể 39 nạn nhân đều là người Việt, trong đó có 25 người Nghệ An và 4 người Hà Tĩnh, còn những người khác chưa được xác định.
Người này đi từ hôm thứ 3 tức 22/10 từ Bỉ đến Anh.
1 bài đăng tìm người thân khác.
1 cô gái 2k khác cũng đi từ Bỉ hôm thứ 3 đến nay vẫn chưa liên lạc được.
Có người cho biết đã xác nhận 20/39 nạn nhân là người Việt và rất có thể số lượng sẽ tăng lên.
Phạm Mạnh Cường - em trai của Phạm Thị Trà My đăng tin về việc My là 1 trong 39 nạn nhân ở Anh.
Một bài viết cho rằng 39 người chết tại Anh đều là người Việt, trong đ1o có 25 người Nghệ An và 4 người Hà Tĩnh.
Dũng Taylor dự đoán những người này đều là người Việt nhưng có hộ chiếu Trung Quốc, điều này khiến người khác lầm tưởng họ là người Trung Quốc.
Ở diễn biến mới nhất, Dũng Taylor cũng đã cập nhật thêm thông tin về vụ 39 nạn nhân ở Anh.
Dẫu tất cả chị là phỏng đoán và nghi vấn của cư dân mạng và Dũng Taylor nhưng có 1 điều không thể phủ nhận là thông tin này đang khiến nhiều người xôn xao và hoang mang.
Đại sứ quán Việt Nam tại Anh cho biết rằng đang toàn lực phối hợp với cảnh sát Anh để xác nhận danh tính các nạn nhân. Trước đó, các nạn nhân từng được cho là mang quốc tịch Trung Quốc nhưng phía nước này và cảnh sát địa phương cũng chưa đưa ra thông báo chính thức nào.
Bạn suy nghĩ thế nào về chuyện này, cùng chia sẻ ý kiến với Oh!man nhé!
Nguồn ảnh: FB Dũng Taylor
Người bố kêu cứu vì nghi con là một trong 39 nạn nhân trong container tại Anh
Mới đây, ông Phạm Văn Thìn đã viết đơn gửi UBND thị trấn Nghèn (huyện Can Lộc) vì nghi ngờ con gái mình là Phạm Thị Trà My (26 tuổi) có thể là một trong 39 nạn nhân tử vong trên container tại Anh.
Trong đơn trình báo của mình, ông Thìn đã nêu: "Con gái tôi là Phạm Thị Trà My, xuất phát từ Việt Nam ngày 3/10, sau đó sang Trung Quốc, Pháp và Anh. Có khả năng con gái tôi là một trong 39 nạn nhân trong xe container ở khu công nghiệp Waterglade, thị trấn Grays, Vương quốc Anh".
Người thân của ông Thìn cho biết rằng, trước đó không lâu, gia đình đã nhận được tin nhắn Trà My gửi về cho mẹ với nội dung: "Con xin lỗi bố mẹ nhiều mẹ ơi. Con đường đi nước ngoài không thành. Mẹ ơi. Con thương bố mẹ nhiều. Con chết vì không thở được. Mẹ ơi con xin lỗi mẹ, mẹ ơi".
Đoạn tin nhắn ám ảnh của My khiến người thân nghi ngờ có chuyện chẳng lành.
Sau đó, Trà My lại nhắn tin cho em trai tên Cường: "Hãy cố gắng làm ăn giúp bố nhẹ nha". Nhận thấy có chuyện chẳng lành, người nhà My đã gọi điện lại cho cô nhưng chỉ nghe chuông đổ mà không có ai bắt máy... >>>
6 phụ nữ Việt bị ép phục vụ khách liên tục ngày qua ngày ở nhà thổ Đài Loan
Hơn 50 người bị bắt giữ trong một cuộc đột kích bất ngờ của cảnh sát ở thành phố Đài Bắc, đảo Đài Loan hôm 24/10. Trong số này, có 6 phụ nữ Việt bị chủ nhà thổ ép phải phục vụ khách làng chơi bằng thủ đoạn phi nhân tính.Sự kiện:
Tin tức Đài Loan
42 gái mại dâm bị cảnh sát Đài Bắc bắt giữ trong cuộc đột kích hôm 24/10, trong số này có 6 phụ nữ Việt
Taiwan News dẫn tin từ tờ CNA cho hay, phát biểu tại một cuộc họp báo hôm 25/10, Chen Wei-jen, trưởng nhóm điều tra thuộc sở cảnh sát quận Wanhua, thành phố Đài Bắc, cho biết cảnh sát nhận được tin mật báo có tình trạng mua bán dâm xảy ra tại tòa nhà Diamond, nơi từ lâu được coi là nhà thổ ở đường Kangding, quận Wanhua.
Khoảng 18h ngày 24/10, gần 100 sĩ quan cảnh sát đã đột kích vào tòa nhà và phong tỏa mọi lối ra.
Bên trong, cảnh sát bắt giữ 10 kẻ tình nghi điều hành đường dây buôn người và bán dâm cùng 42 gái mại dâm, trong đó có 6 phụ nữ Việt. Lực lượng chức năng cũng thu giữ nhiều tang vật như bao cao su, chất bôi trơn cùng sổ sách ghi chép.
Gái mại dâm cùng một số nam giới bị cảnh sát Đài Bắc bắt giữ trong cuộc đột kích
Sau khi thẩm vấn, 10 nghi phạm cầm đầu đường dây buôn người và mại dâm được chuyển tới Văn phòng Công tố Đài Bắc với các tội danh vi phạm Đạo luật về chống lại đạo đức tình dục và Đạo luật phòng chống nạn buôn người.
Về 42 gái mại dâm, một số được đưa về Cơ quan Di trú để điều tra thêm. Số còn lại bị trục xuất, phải trở về nước.
Cảnh sát cho biết 6 phụ nữ Việt cùng 36 gái mại dâm khác bị chủ nhà thổ vắt kiệt sức lực bằng nhiều thủ đoạn như: Tiêm thuốc ngăn kinh nguyệt, ép phục vụ khách mà không có ngày nghỉ, tịch thu hộ chiếu và chỉ được trả một nửa mức lương hứa hẹn, SET News đưa tin.
Những kẻ cầm đầu đường dây mại dâm thường lừa các phụ nữ nhẹ dạ cả tin rằng họ sẽ được làm việc trong các tiệm làm móng, chăm sóc sắc đẹp hoặc mát xa. Khi các "con cá" đã cắn câu, chúng mới lộ nguyên hình lưu manh, dùng bạo lực đe dọa, ép phụ nữ phải bán dâm.