Hỡi Chàng Trai Quảng Nầy chàng trai Quảng sống tha hương Từ ðến rồi đi chỉ quãng đường Có giận mới thương, chàng có biết Ai trót ký rồi nợ nhớ thương? Từ lúc tinh thô gởi cho nhau Chàng để cho em một nỗi sầu Nhớ thương sao cứ ray rức mãi Ai người mang đền giọt mưa ngâu? Lòng em lai láng, vắng nguoi thơ Ai mô lại ngoảnh mặt làm ngơ? Trót đã viết nên Thi Tính Sử! Đừng để trăm năm chỉ giấc mơ! Thủy Tú ( VN) Nhớ Ai Trường Sơn đêm nhớ Thái Bình Dưõng Lữ khách tha hương nhớ cố hương Ngũ Hành Sõn nhớ Huõng Giang Thủy Thủy Tú làm Tân Văn vấn vương Tuy chưa tri diện, đã tri tâm Trước lạ sau thành bạn tri âm Nhờ những bài thõ duyên hạnh ngộ Keo sơn gắn bó suốt trãm nãm Xưa nay trai Quảng gái sông Hương Gặp nhau quấn quít, chuyện bình thường Duyên nợ tự ngàn xua tiền định Chưa gặp một lần, vẫn nhớ thương Từ độ ngày Xuân nhận được thơ Tương tư gái Huế đến bây giờ Gối mộng vòng tay dang mở rộng Xin đến người ơi, chớ hững hờ Ước gì môi sẽ được kề môi Thơ chở ta lên tận đỉnh đồi Thiên Thai hạnh phúc đang chờ đón Cho tình lai láng mãi không thôi Tân Văn Sao Quá Vội Vàng? Ô hay! Trai Quảng gái sông Hương Cách núi ngăn sông vạn dặm đường Duyên nợ chi mô mà nói rứa? Chửa tri tâm, diện mà nói thương! Tày hay, em thả nổi vần thơ Để nước Hương Giang cuốn lững lờ Tương tư say tỉnh làm sao biết Ngả nón qua cầu, dệt ước mơ Da diết chi mô nhớ lại thương Tha hương mơ mộng lẽ tình thường Hương Giang lờ lững xuôi dòng nước Núi Ngự thông ca nhạc yêu đương Lữ khách đường xa chỉ thích hoa Quê em khô hạn, nụ chẳng ra Cao sang chẳng dám dơ tay với Ân ái, chan hoà chuyện quá xa! Chao ôi! Răng quá quắt đi thôi
Mô dám kề môi, tận đỉnh đồi Thiên Thai em sợ không dám đến Làm sao thực hiện mộng chung đôi? Thủy Tú Chân tình Đâu phải gặp ai cũng nhớ thương Cảm mến người thơ đó chuyện thường Chim quyên nhớ bạn về núi Ngự Cá rới xứ Huê nhớ sông Hương Đường xa đâu phải chỉ tìm hoa Xin đừng lạnh nhạt khách phương xa Hữu duyên thiên lý, duyên Quảng-Huế Đây mối tình thơ, rất thực thà Có chi mà sợ chẳng kề môi? Em thử cùng ta mộng chung đôi Suối mơ róc rách chim ríu rít Thiên Thai ta đến tận đỉnh đồi Tân Văn Thủy Tú yên lặng...
Nhớ thương Ta đếm sao trời đo nhớ thương Người đến rồi đi bỏ tơ vương Để lại cho ta buồn kỷ niệm Mưa rơi lệ nhỏ ngập lối đường Em đến chiều Xuân thật nhẹ nhàng Rồi từ dạo ấy đã sang ngang Bài thơ hạnh ngộ thành dang dỡ Để lại đêm buồn, tiếng thở than Nếu chẳng có duyên được với nhau Thì sao người đến để thương đau? Tim ta đã lỡ trao người mất Người nỡ trao ta một nỗi sầu! Mây tím che dần vầng trăng tỏ Côn trùng rên rỉ gọi tri âm Đổ quyên khóc bạn tình muôn thuở Ta nhớ tên em, khẽ gọi thầm! Tân Văn Nhịp Cầu Đừng đếm sao trời đo nhớ thương Đa mang chi một chút tơ vương Hội ngộ, chia ly đời vẫn thế Bèo hợp rồi tan ấy chuyện thường Xin khách yêu hoa chớ có buồn Dẫu xa em vẫn nhớ chàng luôn Đêm ngủ ôm thơ và gối mộng Bắc nhịp cầu qua Thái Bình Dương Thủy Tú Duyên Thơ Hai đứa mình nay nối duyên tơ Cùng mơ hạnh phúc, những vần thơ Đêm vắng hai ta cùng xướng họa Ngắm ánh trăng vàng, dệt ước mơ Những lời âu yếm được ngân nga Tiếng sáo đêm xuân, tiếng dế hoà Xen lẫn tiếng em cười khúc khích Tỉếng hôn chùn chụt, tiếng thít thoa Tiếng thơ hoà lẫn tiếng ái ân Tiếng chim chin chít ở trên cành Gió nhẹ đêm xuân lòng mát mẻ Vũ trụ chỉ còn em với anh Em nói làm thơ đã đủ rồi Em thích nhiều hơn: nụ hôn môi Anh hãy hôn em nhiều hơn nữa Khi nào cho đủ mới ngưng thôi Tân Văn Một Ngày Một Đời Một ngày bỗng biết nhớ Anh Một ngày nghe trái tim lành reo vui Một ngày quên hết rong chơi Một ngày em chợt thấy đời bao dung ... Trời cao, biển rộng vô cùng Em tìm đâu gặp thủy chung giữa đời ? Tình sao tình cứ chơi vơi ! Để em lạc giữa đất trời bao la. Một ngày biết ... nhớ "người ta" Một ngày ước được chung nhà ... cho vui Một mình tim sẽ ... mồ côi Một đời ước được riêng tôi cùng người. Thủy Tú Một Đêm Một Kiếp Một đêm trằn trọc miên man Một đêm thao thức vì nàng tương tư Một đêm ôm gối tìm thơ Trời sao cho gặp duyên tơ bẽ bàng? Em say trong giấc mộng vàng Tình anh vằng vặc vầng trăng đêm rằm Để anh mòn mõi tháng năm Một đời yêu một trăm năm đợi chờ Một mình đêm ngủ nằm mơ Một người biết đến bao giờ gặp nhau? Tân Văn (Montreal, Canada) Một ngày... (1) Một ngày Anh đến như mơ Tình yêu bỗng hóa lời thơ ngọt ngào Ngoài kia biển vẫn rì rào Vỗ bờ nỗi nhớ lao xao tháng ngày ... Ai chờ ai đứng nơi đây ? Phố xưa vẫn vậy, vai gầy liêu xiêu ! Em qua dáng nhỏ trong chiều Ngậm ngùi một bóng đìu hiu bên đời . Dối lòng chi nữa, người ơi ! Lời thề ngày đó trói đời được đâu ? Anh quay lưng, vạn nỗi sầu Yêu thương nào cũng thay màu thời gian Mùa Thu vội trút lá vàng Để mùa Đông chớm ngỡ ngàng heo may Giật mình tỉnh giấc mơ say Nửa đời thôi thế đắng cay, đủ rồi ! Nửa đời mưa nắng mình tôi Biết rằng chẳng thể thành đôi cùng người Thì đành để mặc mây trôi Tôi về đơn chiếc, riêng tôi ... một đời !!! Thủy Tú Một ngày...(2) Một ngày, rồi một ngày qua Bao thương nhớ vẫn đậm đà trong tôi Người về chốn ấy xa xôi Câu thơ thả giữa lưng trời tìm nhau ... Hỏi người bên ấy mưa Ngâu Giọt buồn, giọt nhớ, giọt sầu ... cho ai ? Tôi về cửa đóng then cài Hoàng hôn nhuộm tím ngày dài ngóng trông Chờ ai se sợi tơ hồng Dặn lòng yêu nhé, tình đong thật đầy Một ngày, rồi lại một ngày Yêu người để nhớ quắt quay sớm chiều ... Một ngày cho hết thương yêu Một đời vẫn mãi hắt hiu bóng hình Bên người em cứ lặng thinh Trách gì người chẳng để tình bay xa ... Cuộc đời dù lắm phong ba Cũng xin được mãi mãi là của nhau Một ngày, rồi một ngày sau Xin chờ người đến gửi câu thơ tình. Thủy Tú Một Đêm...(1) Một đêm nhận đưọc bài thơ Tình yêu chợt đến trong mơ hiện về Đêm dài sực t tỉnh cơn mê Người đâu không thấy, tái tê nổi buồn Ai mang nỗi nhớ niềm thương Gởi vào tận dáy tâm hồn của ta Ai mời ta đến xem hoa? Rồi từ ngày đó thiết tha không còn! Bên nầy ngập bòng hoàng hôn Mà ta thổn thức, mõi mòn đợi trông Một dòng thơ cũng là không! Hay người chẳng hiểu nổi lòng của ta? Người mang chi đến phong ba! Đến rồi đi để cho ta thẩn thờ Giận hờn người chăng gởi thơ Chỉ lời trách móc rối tơ trong lòng Không, không, trăm vạn lần không Không yêu ai cả, chỉ mong đợi người Bài thơ ta viết thay lời Xin người hãy nở nụ cười làm duyên Tân Văn Một Đêm (2) Một đêm người đến trong thơ Bao giờ hiện thực giấc mơ gặp người? Người ơi, tuy ở xa xôi Câu thơ giao cảm cả đời nhớ nhung Hỏi người còn nhớ đêm Xuân? Giọt mưa đọng lại nổi buồn mang mang Hường về bờ biển Nha Trang Hoàng hôn bên nớ đêm tàn bên ni Chờ thơ mãi chẳng thấy gì Xin người đừng đến rồi đi bẽ bàng Một đêm thao thức miên man Yêu thơ yêu cả Nha Trang có người Một đêm thương nhớ bùi ngùi Một mình ta nở nụ cười với ai? Bên Đông thương nhớ bên Đoài Trách người sao chẳng đoái hoài tới ta Cuộc tình thơ dẫu đi qua Cũng còn đọng lại tim ta suốt đời Một đêm thao thức nhìn trời Xin cho tôi được gặp người trong thơ Tân Văn Lời từ biệt gởi cô bán hoa Gªi NgÜ©i Trong M¶ng NgÜ©i con gái Çó xinh nhÜ Ng†c Giam trái tim tôi suÓt m¶t Ç©i Uyên ÜÖng m¶ng ܧc song Çôi mãi Yêu ngÜ©i, ngÜ©i có bi‰t yêu tôi? Êm ÇŠm trong n¡ng Mai næm m§i Nghe ti‰ng ngÜ©i Çang hát lä lÖi ñã khi‰n hÒn tôi nhÜ ngây ngÃt Ai Çó cho tôi phút tuyŒt v©i Ong bܧm còn Çang Çi hút nhuœ Nh§ ngÜ©i, ngÜ©i có nh§ ljn tôi? GÀn nhÜ tôi Çã yêu tha thi‰t Oan nghiŒt ai xui cách biŒt rÒi? Ch© bi‰t khi nào chung chæn gÓi! MÖ màng nhìn thÃy quá xa xôi Ai xui tôi g¥p ngÜ©i trong m¶ng Im l¥ng ngÒi Çây trách Çát tr©i! Tân Văn Tå TØ NgÜÖì h«i hãy coi nhÜ kÏ niŒm Gªi ngÜ©i tØ B¡c MÏ xa xôi Uyên ÜÖng không ÇÜ®c nhÜ mình tܪng Yêu Ç‹ làm chi, chÌ thêm sÀu? Em hãy vŠ Çi, vui duyên m§i Nh§ thÜÖng cÛng chÌ thoáng qua thôi ñâu còn nh»ng lúc ch© thÜ n»a Ai bi‰t lòng ta, chÌ có tr©i! Ong bܧm có nhiŠu trong m¶ng äo Ngåi ngÀn Çâu cän ÇÜ®c chia phôi Gió Öi xin gªi dòng tâm s¿ Oan trái g¥p nhau ch£ng Çúng th©i! Ch© ljn ki‰p nào ta g¥p låi M¶ng vàng mình së ÇÜ®c chung Çôi Anh ôm kÏ niŒm và nhung nh§ Im l¥ng nghe tØng gi†t lŒ rÖi Tân Văn
|