Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Năm 2026
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 3
 Lượt truy cập: 29127718

 
Văn hóa - Giải trí 15.05.2026 23:07
Tin trong Nước: Phong trào toàn dân mặc áo cờ vàng xé tan cờ đỏ
17.08.2018 15:57

Trẻ già nam nữ đều mặc áo cờ vàng ba sọc đỏ thách thức nhà cầm quyền CSVN
  Mốt thời trang Hoàng Kỳ (cờ vàng) với chiếc áo màu vàng có ba sọc đỏ đang được chiếm được sự yêu thích của các bạn trẻ trong nước. Một bạn trong nhóm chia sẻ cảm nghĩ như sau:

http://intermati.com/forum/attachment.php?attachmentid=1042995&stc=1&d=1495369616
Cờ vàng ba sọc là cờ quốc gia Việt Nam khi chưa có Đảng cộng sản VN. Lúc ấy VN là một cõi thống nhất. Cộng sản Bắc Việt dưới tay Nguyễn Ái Quốc gây nên việc chia đôi đất nước. Miền Bắc bị đảng Cộng Sản dùng cờ của một tỉnh bên Trung Cộng làm cờ của Miền bắc VN. Miền Nam theo thể chế tự do dân chủ, và vẫn dùng cờ vàng ba sọc, cờ của quốc gia VN. Cộng Sản miền Bắc hung hăng đem quân gây chiến và bức tử miền Nam, rồi dùng cờ đỏ ngoại bang đó làm cờ quốc gia VN

Ai yêu cờ đỏ ngày nay là quyền cá nhân của bạn... Nhưng là người Việt mà chối bỏ cờ vàng, cờ tổ tiên ông bà xưa đã có công giữ nước Việt thì đều là THỨ PHẢN QUỐC !!!! bất kể người ấy theo chính kiến nào. Mọi người Việt Nam đều có quyền yêu thích mầu cờ riêng của mình. Nhưng cờ vàng tổ tiên cha ông tiền nhân là phải KÍNH TRỌNG! Đó mới là người Việt.


http://intermati.com/forum/attachment.php?attachmentid=1042996&stc=1&d=1495369616

Có một điều có thể nói là khá phổ biến rằng nhiều người Việt, đặc biệt là người trẻ, bị ảnh hưởng bởi tuyên truyền một chiều mà có một cái nhìn rất lệch lạc về biểu tượng cờ vàng. Về mặt lịch sử, cờ vàng (với các họa tiết khác nhau) có từ thời Hai Bà Trưng. Cờ vàng của Hai Bà không có họa tiết. Cờ vàng sau đó được Ngô Quyền dùng làm biểu tượng cho đất nước sau khi đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, mở ra một kỷ nguyên độc lập tự chủ cho dân tộc. Các triều đại sau đó đa số là dùng cờ vàng, chỉ khác nhau ở họa tiết trên nền cờ.
http://intermati.com/forum/attachment.php?attachmentid=1042997&stc=1&d=1495369616
http://intermati..com/forum/attachment.php?attachmentid=1042998&stc=1&d=1495369616


Tại sao lại là cờ vàng? Đó là bởi vì màu vàng tượng trưng cho vua, và bằng cách dùng cờ màu vàng, các vua của Việt Nam đưa ra một thông điệp cho giặc phương Bắc rằng nước Nam là một nước độc lập và ta đây là vua một cõi. Chính vì vậy, cờ vàng gắn liền với một lịch sử dựng nước và giữ nước huy hoàng của cha ông, và đó là lá cờ chúng ta nên trân trọng chứ không phải xa lánh hay mượn cớ để đàn áp.

Toàn dân mặc áo cờ vàng
Xé tan cờ đỏ bạo tàn, ác ôn


Mẹ Tôi & Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ



Mẹ tôi chỉ là một thư ký thường cho một công sở ở Sài Gòn trước năm 1975. Vào cái trưa ngày 30/04/1975, khi biết chắc miền Nam đã thất thủ và Việt cộng đang từ từ tiến vô Sài Gòn, Mẹ tôi lặng lẽ mở tủ lấy lá Cờ Quốc Gia, bỏ vô chiếc thau đồng vẫn thường để đốt vàng bạc trong các dịp cúng giổ trong gia đình, rồi đem xuống bếp, thắp ba cây nhang lâm râm khấn vái trước khi châm lửa đốt. Lúc đó chúng tôi cũng biết việc cất giữ những gì thuộc về chế độ cũ sẽ mang tới tai hoạ cho gia đình, huống chi là lá Cờ Quốc Gia, nên Mẹ tôi phải đốt đi; nhưng những điều mà Mẹ tôi giải thích sau đó về việc khấn vái trước khi đốt lá cờ mang một ý nghĩa khác hơn mà suốt đời tôi không quên được. Mẹ tôi nói: - «Biết bao nhiêu anh chiến sĩ quốc gia đã chết dưới lá cờ in, chừ vì thời thế mà mình phải đốt đi, mình cũng phải xin phép người ta một tiếng!».
Thế rồi, những năm tháng sống dưới chế độ cộng sản bắt đầu đến với người dân miền Nam. Như bao nhiêu gia đình khác, gia đình tôi ngơ ngác, bàng hoàng qua những chiến dịch, chính sách liên tiếp của Việt cộng. Hết “chiến dịch đổi tiền ”, “chính sách lương thực, hộ khẩu ”, đến “chính sách học tập cãi tạo đối với nguỵ quân, nguỵ quyền”, “chiến dịch đánh tư sản mại bản ”, «chính sách kinh tế mới » ... và nhiều nữa không kể hết. Ai nói Việt cộng ngu ngốc, chứ riêng tôi thì thấy họ chỉ vô đạo đức và kém văn hoá, kỹ thuật; chứ thủ đoạn chính trị thì thật cao thâm ! Chính sách nào của Việt cộng cũng làm cho người dân miền Nam khốn đốn, dìm sâu con người đến tận bùn đen.

Đầu tiên là «chiến dịch  tiền», họ phát cho mổi gia đình một số tiền bằng nhau, như vậy mổi gia đình đều nghèo như nhau, không AI có thể giúp AI được. Họ tuyên bố vàng, bạc, quý Kim, đá quý là thuộc tài sản của Nhà Nước, AI mua, bán, cất giữ thì bị tịch thu. Kế đến là «chính sách hộ khẩu», tức là mổi gia đình phải kê khai số người trong gia đình để được mua lương thực (tức là gồm khoai, sắn và gạo mốc) theo tiêu chuẩn, nghĩa là mổi người (mà họ gọi là «nhân khẩu») được 13 kg lương thực mổi tháng.
Bao vây như vậy vẫn chưa đủ chặt, Việt cộng sau đó còn ban hành lệnh cấm người dân mang gạo và các loại hoa màu khác từ vùng này sang vùng khác, bất kể là buôn bán hay chỉ là để cho bà con, con cháu. Thành thử các vùng thôn quê miền Nam (vốn dư thừa lúa gạo) mà lúc bấy giờ cũng không thể đem cho bà con, con cháu ở thành phố; nhiều bà nội, ngoại phải giấu gạo trong Lon sữa guigoz để đem lên thành phố nuôi con cháu bị bệnh hoạn, đau ốm…

Như vậy là họ đã hình thành một cái chuồng gia-súc-người khổng lồ, con vật-người nào ngoan ngoãn thì được cho ăn đủ để sống, con nào đi Ra khỏi cái chuồng đó thì chỉ có chết đói. Chính sách này còn cao thâm ở chổ mà miền Nam ngày trước không có là không thể có cái việc «các má, các chị nuôi giấu cán bộ giải phóng trong nhà» như Việt cộng đã đĩ miệng, phỉnh phờ người dân trước đây.

Ba tôi rồi cũng đi tù «cải tạo» như bao nhiêu sĩ quan, công chức miền Nam khác, Mẹ tôi ở lại một mình phải nuôi bầy con nhỏ. Bây giờ mổi khi hồi tưởng lại đoạn đời đã qua, tôi vẫn tự hỏi, nếu mình là mẹ mình hồi đó, liệu mình có thể bươn trãi một mình để vừa nuôi chồng trong tù vừa nuôi một đàn con dại như vậy không? Trong lòng tôi vẫn luôn có một bông hồng cảm phục dành cho Mẹ tôi và những phụ nữ như Mẹ tôi đã đi qua đoạn đời khắc nghiệt xưa đó.

Từ một công chức cạo giấy Mẹ tôi trở thành “bà bán chợ trời” (bán các đồ dùng trong nhà để mua gạo ăn), rồi sau khi kiếm được chút vốn đã “tiến lên” thành một «bà bán vé số, thuốc lá lẻ» đầu đường. Thời đó, cái thời chi mà khốn khổ! Mẹ tôi buôn bán được vài bữa thì phải tạm nghỉ vì hễ khi có «chiến dịch làm sạch lòng, lề đường», công an đuổi bắt những người buôn bán vặt như Mẹ tôi, thì phải đợi qua “chiến dịch” rồi mới Ra buôn bán lại được. Có khi Mẹ tôi đẩy Xe vô nhà sớm hơn thường lệ, nằm thở dài, hỏi ra mới biết Mẹ tôi bị quân lưu manh lường gạt, cụt hết vốn.

Thời bấy giờ, do chính sách «bần cùng hoá nhân dân» của Việt cộng đã tạo ra những tên lưu manh, trộm cắp nhiều như nấm. Có tên đến gạt Mẹ tôi đổi vé số trúng mà kỳ thật là vé số cạo sửa, vậy là Mẹ tôi cụt vốn; có tên đến vờ hỏi mua nguyên một gói thuốc lá Jet (thời đó người ta thường chỉ mua một, hai điếu thuốc lẻ, nên bán được nguyên gói thuốc là mừng lắm), thế rồi hắn xé bao lấy một điếu, rồi giả bộ đổi ý, trả gói thuốc lại, chỉ lấy một điếu thôi, vài ngày sau Mẹ tôi mới biết là hắn đã tráo gói thuốc giả!

Một buổi tối, tôi ra ngồi chờ để phụ Mẹ tôi đẩy xe thuốc vô nhà, thì có một anh bộ đội, còn trẻ cỡ tuổi tôi, đội nón cối, mặc áo thun ba lỗ, quần xà lỏn (chắc là đóng quân đâu gần đó) đến mua thuốc lá. Hồi đó, bộ đội Việt cộng giấu, không mang quân hàm nên chẳng biết là cấp nào, chỉ đoán là anh nào trẻ, mặt mày ngố ngố là bộ đội thường, cấp nhỏ, anh nào người lùn tẹt, mặt mày thâm hiểm, quắt queo như mặt chuột thì có thể là công an hay chính trị viên…
Anh bộ đội hỏi mua 3 điếu thuốc Vàm Cỏ, rồi đưa ra tờ giấy một đồng đã rách chỉ còn hơn một nửa. Mẹ tôi nói:
- «Anh đổi cho tờ bạc khác, tờ ni rách rồi, người ta không ăn». 
Anh bộ đội trẻ măng bỗng đổi sắc mặt, cao giọng lạnh lùng:
- «Chúng tôi chưa tuyên bố là tiền này không tiêu được!».
À, thì ra những thằng oắt con Việt cộng này cũng biết lên giọng của kẻ chiến thắng, giọng của kẻ nhân danh một chính quyền ! Lúc này tôi mới sực thấy cái quần xà lỏn màu vàng mà hắn đang mặc được may bằng lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ ! Mẹ tôi lẳng lặng lấy tờ tiền rách và đưa cho hắn 3 điếu thuốc. Khi hắn đã đi xa, Mẹ tôi vò tờ bạc vất xuống cống và nói nhỏ đủ cho tôi nghe:
- «Thôi kệ, một đồng bạc, cãi lẫy làm chi cho mệt… Hắn mặc cái quần… làm chi rứa, thắng trận rồi thì thôi, sỉ nhục người ta làm chi nữa, con hí?».
Thì ra Mẹ tôi cũng đã nhận ra cái quần hắn mặc may bằng lá Cờ Quốc Gia và điều mà Mẹ tôi quan tâm nhiều hơn là lá cờ, chứ không phải tờ bạc rách!

Khi Việt cộng mới chiếm miền Nam, nhiều người vẫn tưởng Việt cộng cũng là người Việt, không lẽ họ lại đày đoạ đồng bào. Nhưng sau nhiều năm tháng sống dưới chế độ cộng sản, tôi hiểu ra rằng Việt cộng xem dân miền Nam như kẻ thù muôn kiếp, họ tự cho họ là phe chiến thắng «vẻ vang» và có quyền cai trị tuyệt đối đám dân xem như không cùng chủng tộc này.
Một hôm, đang ngồi bán thuốc lá, Mẹ tôi tất tả vô nhà, kêu đứa em tôi ra ngồi bán để mẹ đi có việc gì đó. Một lúc sau Mẹ tôi trở về và kể cho chúng tôi một câu chuyện thật ngộ nghĩnh. Mẹ kể:
- «Mẹ đang ngồi ngoài đó thì nghe mấy bà rủ nhau chạy đi coi người ta treo Cờ Quốc Gia trên ngọn cây. Té ra không phải, có cái bao ny-lông màu vàng có dãi đỏ, chắc là gió thổi mắc tuốt trên ngọn cây cao lắm, người ta tưởng là Cờ Quốc Gia. Mà lạ lắm con, có con chó nó cứ dòm lên cây mà sủa ra vẻ mừng rỡ lắm, rứa mới lạ, chắc là điềm trời rồi!».

Mẹ tôi là vậy đó, bà hay tin dị đoan, nhưng chính ra là Mẹ tôi nhìn mọi việc bằng tình cảm trong lòng mình.
Thời gian trôi mãi không ngừng… Cuối cùng rồi Ba tôi cũng may mắn sống sót trở về sau gần 10 năm trong lao tù cộng sản, Mẹ tôi vẫn bán thuốc lá lẻ, chúng tôi sau nhiều lần bị đánh rớt Đại Học, đành phải tìm việc vặt vãnh để kiếm sống. Đôi khi tôi tự hỏi, cuộc đời mình sẽ ra sao, liệu mình có thể có một mái gia đình, vợ con như bao người khác không trong khi mà cả gia đình mình không hề thấy một con đường nào trước mặt để vươn lên, để sinh sống với mức trung bình!? «Mọi người sinh ra đều bình đẳng... và ai cũng được quyền mưu cầu hạnh phúc…» câu ấy nghe có vẻ hiển nhiên và dễ dàng quá; nhưng phải sống dưới chế độ cộng sản, việc gì cũng bị truy xét lý lịch đến ba đời, mới thấm thía ý nghĩa và hiểu được vì sao người ta dùng câu ấy để mở đầu cho bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền bất hủ.
Một ngày khoãng đầu năm 1990, công an phường đến đưa cho Ba tôi một tờ giấy có tiêu đề và đóng dấu của Công An Thành Phố, nội dung vỏn vẹn “đến làm việc”. Gia đình tôi lo sợ là Ba tôi sẽ bị bắt vô tù lại, Ba tôi thì lẳng lặng mặc áo ra đi, hình như các ông «sĩ quan học tập» về đều trở thành triết gia, bình thản chấp nhận thực tại. Hay là thân phận của con cá nằm trên thớt, thôi thì muốn băm vằm gì tuỳ ý.
Rồi Ba tôi về nhà với một tin vui mà cả nhà tôi có nằm mơ cũng không thấy được, công an thành phố kêu Ba tôi về làm đơn nộp cho Sở Ngoại Vụ vì gia đình tôi được Nhà Nước “nhân đạo” cho đi định cư ở Hoa Kỳ! Thật không sao kể xiết nổi vui mừng của gia đình tôi với tin này, đang từ một cuộc sống tuyệt vọng nơi quê nhà mà nay được ra đi đến một quốc gia tự do, giàu mạnh nhất thế giới! Những ngày sau đó lại cũng là Mẹ tôi đi vay mượn, bán những món đồ cuối cùng trong nhà chỉ để có tiền làm bản sao photocopy các giấy tờ “Ra Trại” của Ba tôi, khai sinh của chúng tôi, đóng tiền cho “Dịch Vụ”… để làm thủ tục xuất cảnh.
Chỉ khoảng 6 tháng sau là gia đình tôi lên máy bay để bay qua trại chuyển tiếp bên Thái Lan. Tôi lên máy bay, ngồi nhìn xuống phi trường Tân Sơn Nhất dưới kia mà nước mắt cứ trào ra không ngăn được. Thế là hết, đất nước này của tôi, thành phố Sài Gòn này của tôi, nơi mà tôi sinh ra và lớn lên, một lát nữa đây sẽ vĩnh viễn rời xa, bao nhiêu vui buồn ở đây, mai sau chỉ còn trong kỷ niệm! Tôi quay lại nhìn thấy Ba tôi mặt không lộ vẻ vui buồn gì cả, còn Mẹ tôi thì nhắm mắt như đang cầu nguyện và Mẹ tôi cứ nhắm mắt như thế trong suốt chuyến bay cho đến khi đặt chân xuống Thái Lan, Mẹ tôi mới nói:
- “Bây giờ mới tin là mình thoát rồi!”.

Sau khoảng 3 tuần ở Thái Lan, gia đình chúng tôi lên máy bay qua Nhật, rồi đổi máy bay, bay đến San Francisco, Hoa Kỳ.
Ngày đầu tiên đến Mỹ được người bà con chở đi siêu thị của người Việt, thấy lá cờ Việt Nam bay phất phới trên mái nhà, Mẹ tôi nói: «Úi chao, lâu lắm mình mới thấy lại lá cờ ni, cái Cờ Quốc Gia của mình răng mà hắn hiền lành, dễ thương hí?».
Rồi Mẹ kêu tôi đi hỏi mua cho mẹ một lá Cờ Quốc Gia bằng vải, đem về cất vào ngăn trên trong tủ thờ.
Chúng tôi dần dần ổn định cuộc sống, cả nhà đều ghi tên học College, Mẹ tôi cũng đi học College nữa và xem ra bà rất hứng thú với các lớp ESL (English as a Second Language); đặc biệt là các lớp có viết essays (luận văn).
Mẹ tôi viết luận văn rất ngộ nghĩnh, thí dụ đề tài là «Bạn hãy nói các điểm giống nhau và khác nhau của một sự việc gì đó giữa nước Mỹ và nước của bạn» thì Mẹ tôi lại viết về lá Cờ Quốc Gia. Ý Mẹ tôi (mà chắc chỉ có mình tôi hiểu được) là nước Việt Nam có đến hai lá cờ khác nhau với hai chế độ tương phản nhau mà người Mỹ thời này hay ngộ nhận cờ Việt Nam là cờ đỏ sao vàng của Việt cộng; trong khi lá cờ đó không phải là lá cờ thiêng liêng của người Việt tại Mỹ. Rải rác trong suốt bài luận văn dài tràng giang đại hải của Mẹ tôi là những mẩu chuyện thật mà Mẹ tôi đã trải qua suốt thời gian sống dưới chế độ Việt cộng. Mẹ tôi kể là mẹ thấy bà giáo Mỹ đọc say mê (tôi nghĩ có lẽ là bà giáo Mỹ sống ở nước tự do, dân chủ không thể ngờ là có những chuyện chà đạp, bức hiếp con người như thế dưới chế độ cộng sản). Khi bài được trả lại, tôi cầm bài luận của Mẹ tôi xem thì thấy bà giáo phê chi chít ngoài lề không biết bao nhiêu là chữ đỏ: «interesting!», «Narrative», «I can’t believe it!”… . và cuối cùng bà cho một điểm “D” vì… lạc đề!

Cuộc sống chúng tôi dần dần ổn định, vô Đại Học, lấy được bằng cấp, chứng chỉ, rồi đi làm, cuộc sống theo tôi như thế là quá hạnh phúc rồi. Dạo đó, có anh chàng Trần Trường nào đó ở miền Nam California, tự nhiên giở chứng đem treo lá cờ đỏ sao vàng của Việt cộng trong tiệm băng nhạc của anh ta làm cho người Việt quanh vùng nổi giận, đồng bào đem cả ngàn lá Cờ Quốc Gia, nền vàng ba sọc đỏ đến biểu tình trước tiệm anh ta suốt mấy ngày đêm. Mẹ tôi ngồi chăm chú xem trên truyền hình và nói với tôi:
- “Tinh thần của người ta còn cao lắm chớ, mai mốt đây mà về thì phải biết!”
Ý Mẹ tôi nói là sau này khi không còn cộng sản ở Việt Nam nữa thì chắc đồng bào sẽ hân hoan trở về treo lên cả rừng Cờ Quốc Gia chớ không phải chỉ chừng này đâu.

Thời gian trôi nhanh quá, chúng tôi đã xa quê hương gần 20 năm, Việt cộng vẫn còn đó, vẫn cai trị đất nước tôi. Sau này do chúng tôi, kể cả cha chúng tôi nữa, đều học xong và ra đi làm, không ai có thể chở Mẹ tôi đi học ESL nữa nên Mẹ tôi phải ở nhà thui thủi một mình, buồn lắm. Có lần tôi hỏi mẹ có muốn về Việt Nam một chuyến để thăm bà con lần cuối không, Mẹ tôi nói:
- “Không, về làm chi, rồi mình nhớ lại cảnh cũ, mình thêm buồn; khi mô mà hoà bình rồi thì mẹ mới về!”

Ý mẹ nói “hoà bình” nghĩa là khi không còn cộng sản nữa.Rồi Mẹ tôi bệnh, đưa vô nhà thương, bác sĩ chẩn đoán Mẹ tôi bị ung thư phổi, cho về nhà để Hospice Care đến chăm sóc (Hospice là các tổ chức thiện nguyện ở khắp nước Mỹ, nhiệm vụ của họ là cung cấp phương tiện, thuốc men miễn phí nhằm giảm nhẹ đau đớn cho những người bệnh không còn cứu chữa được nữa). Mẹ tôi mất không lâu sau đó. Mẹ nằm lại đất nước Mỹ này và vĩnh viễn không còn nhìn thấy lại quê hương mình lần nào nữa.

Trong lúc lục giấy tờ để làm khai tử cho mẹ, tôi tìm thấy chiếc ví nhỏ mà Mẹ tôi vẫn thường dùng để đựng ít tiền và các giấy tờ tuỳ thân như thẻ an sinh xã hội, thẻ căn cước... Trong một ngăn ví là lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ bằng giấy, khổ bằng chiếc thẻ tín dụng mà có lẽ Mẹ tôi đã cắt ra từ một tờ báo nào đó. Tôi bồi hồi xúc động, thì ra Mẹ tôi vẫn giữ mãi lá Cờ Quốc Gia bên mình, có lẽ lá cờ vàng hiền lành này đối với Mẹ tôi cũng thiêng liêng như linh hồn của những người đã khuất.

Nguyễn Kiến

Ý NGHĨA CỦA LÁ CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ VÀ BÀI “TIẾNG GỌI CÔNG DÂN”

Lê Duy San

Đã có cả hàng chục bài viết về lịch sử, ý nghĩa của Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ (quốc kỳ của VNCH) và bài “Tiếng Gọi Công Dân” (quốc ca của VNCH) cùng nhiều bài tranh luận có nên treo Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và hát bài Tiếng Gọi Công Dân trong các buổi sinh hoạt cộng đồng của người Việt tỵ nạn Cộng Sản hay không. Nhiều bài viết rất là công phu và giá trị như bài “Quốc Kỳ và Quốc Ca Việt Nam” của cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, nhưng chính giáo sư Nguyễn Ngọc Huy cũng công nhận: “Viết bài này, tác giả chỉ có mục đích trình bầy một số dữ kiện lịch sử xác thật về quốc kỳ và quốc ca Việt Nam…” Còn hầu như chưa có bài nào viết thật rõ ràng và ngắn gọn về ý nghĩa của Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và bài “Tiếng Gọi Công Dân” để người Việt hiểu rỏ nhất là trong giai đoạn hiện tại và tại sao chúng ta, những người Việt hải ngoại tỵ nạn Cộng Sản cần phải tôn kính và vinh danh mỗi khi có dịp hội họp tại nơi công cộng.

1/ Lịch sử và ý nghĩa Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và bài “Tiếng Gọi Công Dân” trước 1975.

a/ Lịch sử Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và bài “Tiếng Gọi Công Dân”

Có thể nói, trước ngày quân đội Nhật lật đổ chính quyền thuộc địa Pháp ở Đông Dương vào ngày 9/3/1945, Việt Nam chưa hề có quốc kỳ và quốc ca. Ngày 17/4/1945 chính phủ Trần Trọng Kim được thành lập, lá cờ Quẻ Ly (sọc vàng ở giữa đứt đoạn làm hai) được chấp nhận là quốc kỳ của Việt Nam. Có thể nói đây là lá cờ đầu tiên của Việt Nam. Nhưng trên thực tế, lá cờ này chỉ đại diện cho nhân dân Việt Nam 2 miền Bắc và Trung mà thôi vì nhà cầm quyền quân sự Nhật chưa chịu trả Nam Kỳ cho triều đình Huế . Mãi tới ngày 14/8/1945, tức sau khi chính phủ Nhật đã đầu hàng Đồng Minh được 4 ngày (ngày 10/8/1945) lá cờ quẻ ly mới thực sự đại diện cho cả 3 miền Bắc, Trung và Nam Việt Nam và bản Quốc Ca Việt Nam là bài Việt Nam Minh Châu Trời Đông của Nhạc Sĩ Hùng Lân.

 

Thời gian tồn tại của lá quốc kỳ Quẻ Ly và bài quốc ca Việt Nam Minh Châu Trời Đông qúa ngăn ngủi vì 5 ngày sau tức ngày 19/8/1945 chính phủ Trần Trọng Kim đã bị Việt Minh tức Hồ Chí Minh, tay sai của Cộng Sản đệ tam quốc tế cướp chính Quyền và quốc kỳ được thay thế bằng Cờ Đỏ Sao Vàng là cờ đảng của đảng Cộng Sản Việt Nam (1) và quốc ca được thay thế bằng bài “Tiếng Quân Ca “ của Văn Cao.

Sau khi cướp được chính quyền, ngày 6 tháng 3 năm 1946, ông Hồ Chí Minh đã ký Hiệp Định Sơ Bộ Pháp-Việt với Jean Sainteny, đại diện chính phủ Cộng hòa Pháp, rước quân đội Pháp vào để rảnh tay tiêu diệt các đảng phái quốc gia (2), ông Hồ Chí Minh mới mở cuộc chiến chống Pháp để giành chính nghĩa. Chiến tranh Việt (Việt Minh) Pháp bùng nổ vào ngày 19/12/46. Pháp chiếm hầu hết các thành phố của cả ba miền Trung Nam Bắc, Việt Minh phải rút ra hậu phương để kháng chiến. Sau hơn 2 năm đánh nhau với Việt Minh, người Pháp thấy không thể chiến thắng nên đã liên lạc với Hoàng Đế Bảo Đại để trao trả quyền độc lập cho VN nhưng vẫn nằm trong khối Liên Hiệp Pháp (3). Ngày 2/6/1948, chính phủ lâm thời Việt Nam ra đời do tướng Nguyễn Văn Xuân chủ tọa, lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ do họa sỉ Lê Văn Đệ đề nghị được chấp nhận làm quốc kỳ và lấy bài Tiếng gọi Thanh Niên của Lưu Hữu Phước (4) được đổi tên là Tiếng Gọi Công Dân đã được chập nhận làm quốc ca của quốc gia Việt Nam.

Ngày 7/7/1954, Ông Ngô Đình Diệm về nước thành lập chính phủ và lập nên nền đệ Nhất Cộng Hòa VN. Quốc Hội Lập Hiến VNCH năm 1956 đã quyết định giữ lại bài Tiếng Gọi Công Dân làm quốc ca, nhưng lời được đổi lại như sau:

Này công dân ơi! Quốc gia đến ngày giải phóng.

Ðồng lòng cùng đi, hy sinh tiếc gì thân sống!

Vì tương lai quốc dân, cùng xông pha khói tên,

Làm sao cho núi sông từ nay luôn vững bền.

Dầu cho thây phơi trên gươm giáo,

Thù nước lấy máu đào đem báo.

Nòi giống lúc biến phải cần giải nguy,

Người công dân luôn vững bền tâm trí,

Hùng tráng quyết chiến đấu làm cho khắp nơi

Vang tiếng người nước Nam cho đến muôn đời!

(Ðiệp khúc)

 Công dân ơi! Mau hiến thân dưới cờ!

Công dân ơi! Mau làm cho cõi bờ

Thoát cơn tàn phá, vẻ vang đời sống

Xứng danh ngàn năm dòng giống Lạc Hồng.

Có nhiều người chỉ trích việc dùng bài Tiếng Gọi Thanh Niên của Lưu Hữu Phước là một người theo Cộng Sản. Thực ra thì bài Tiếng Gọi Công Dân chỉ mượn Nhạc, còn Lời thì đã thay đổi gần như khác hẳn. Hơn nữa, khi làm bài Tiếng Gọi Thanh Niên, Lưu Hữu Phước chỉ là một sinh viên với lòng yêu nước nhiệt thành, ông chưa hề gia nhập một đảng phái nào, kể cả đảng Cộng Sản Việt Nam.

 

 b/ Ý nghĩa Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và bài “Tiếng Gọi Công Dân”.

Theo giáo sư Nguyễn Ngọc Huy thì:

” …quan niệm cổ của dân tộc Việt Nam, màu vàng thuộc hành thổ và màu đỏ thuộc hành hỏa và vì hỏa sanh thổ nên hai màu này rất hợp với nhau. …, ba sọc đỏ nhỏ như những tia nắng rọi xuống một mặt đất rộng rãi làm cho mặt đất này ấm áp và có điều kiện thuận lợi cho cây cỏ mọc lên được”.

“…nền vàng tượng trưng cho quốc gia và dân tộc Việt Nam nói chung và ba sọc đỏ tượng trưng cho ba kỳ. Vậy, ba sọc đỏ nằm trên nền vàng hàm ý là nước Việt Nam gồm cả ba kỳ và dân tộc Việt Nam gồm người của cả ba kỳ”.

Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và bài Tiếng Gọi Công Dân không những là Quốc Kỳ và Quốc Ca của Việt Nam mà còn là biểu tượng cuả một nước có tự do và dân chủ và đã được tất cả các nước trên thế giới trong khối tự do dân chủ công nhận. Còn Cờ Đỏ Sao Vàng và bài Tiến Quân Ca chỉ được những nước độc tài chuyên chính trong khối Cộng Sản công nhận mà thôi.

Trong gần 30 năm, từ 1948 đến 1975, người dân VN tự do cũng như người lính VNCH chống Cộng Sản Việt Nam đã hy sinh không biết bao xương máu không phải là để bảo vệ cho một chủ nghĩa hay một chủ thuyết nào mà chỉ là để bảo vệ cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho Việt Nam. Vì thế ngọn Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và bài Tiếng Gọi Công Dân không những là biểu tượng cho quốc kỳ và quốc ca của Việt Nam mà còn là biểu tượng cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền, cho nguyện vọng tốt đẹp của quốc gia, dân tộc. Biểu tượng Cờ Đỏ Sao Vàng và bài Tiến Quân Ca của Việt Cộng trái lại, nó là biểu tượng chủ nghĩa Cộng Sản, một chủ nghĩa tam vô: vô tổ quốc, vô tôn giáo, vô gia đình, và học thuyết Mác Lê, một học thuyết chuyên chính vô sản. Bởi vậy những kẻ chiến đấu dưới lá Cờ Đỏ Sao Vàng, dưới bài Tiến Quân Ca không phải là chiến đấu cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, cho quốc gia dân tộc mà là chiến đấu cho đảng Cộng Sản, cho chủ nghĩa Mác Lê.

2/ Tại sao phải tôn kính và vinh danh Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và bài “Tiếng Gọi Công Dân”.

a/ Để nêu cao chính nghĩa của người Việt quốc gia.

Năm 1954, gần một triệu người miền Bắc VN đã phải bỏ hết cả nhà cửa ruộng vườn chạy trốn Việt Cộng để di cư vào Nam với 2 bàn tay trắng cũng chỉ vì muốn được hưởng tự do, dân chủ và nhân quyền của chính quyền miền Nam Việt Nam tức chính quyền quốc gia VN mà biểu tượng là lá cờ Vàng với ba sọc đỏ.

Suốt 20 năm cuộc chiến VN từ 1954 tới 1975, Việt Cộng mà biểu tượng là lá cờ máu (đỏ) với ngôi sao vàng đi tới đâu là đồng bào VN chạy khỏi đó và tìm tới vùng có lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tức vùng quốc gia để được bảo vệ và che chở. Hàng triệu quân dân cán chính của VNCH đã phải bỏ mình cũng vì để bảo vệ cho lá cờ Vàng ba sọc đỏ tức bảo vệ cho người dân miền Nam VN được Tự Do, Dân Chủ và có Nhân quyền

Năm 1975, Việt Cộng xóa bỏ Hiệp Định Ba Lê và cưỡng chiếm miền Nam, lại một lần nữa, hơn một triệu người Việt bỏ hết cả tài sản, nhà cửa, ruộng vườn ra đi với 2 bàn tay trắng để tìm tự do và trong số này cũng có tới vài trăm ngàn người đã chìm xâu dưới lòng đại dương cũng vì 2 chữ tự do.

b/ Để giữ vững căn cước của người Việt tỵ nạn Cộng Sản

Sau năm 1975, chế độ Việt Nam Cộng Hoà không còn, Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ cũng như bài Tiếng Gọi Công Dân không còn là biểu tượng cho Quốc Kỳ và Quốc Ca của nước Việt Nam nữa. Nhưng trong lòng mọi người, dù đã bỏ nước ra đi hay hãy còn ở lại trong nước, Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và bài Tiếng Gọi Công Dân vẫn là biểu tượng của Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền.

Chúng ta bỏ nước ra đi vì không muốn sống dưới chế độ tàn ác, phi nhân của Cộng Sản Việt Nam. Các quốc gia tự do trên thế giới nhận cho chúng ta nhập cư cũng vì tư cách tị nạn chính trị của chúng ta.Vì thế, là người Việt tỵ nạn Cộng Sản, chúng ta cần phải bảo vệ tư cách này bằng cách tôn kính và vinh danh Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ (quốc kỳ VNCH) và bài Tiếng Gọi Công Dân (quốc ca VNCH) mỗi khi có dịp hội họp tại nơi công cộng.

c/ Để phân biệt rõ ràng làn ranh Quốc Cộng.

Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và bài Tiếng Gọi Công Dân không những là biểu tượng lý tưởng của người Việt tỵ nạn Cộng Sản, không những là căn cước của người Việt tỵ nạn Cộng sàn, nó còn là biểu tượng để phân biệt rõ ràng làn ranh Quốc Gia và Cộng Sản. Một buổi họp có tính công cộng mà không treo Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, không hát bài Tiếng Gọi Công Dân thật khó lòng biết rõ đó là buổi họp của người quốc gia hay của bọn Cộng Sản.

Bởi vậy, là người Việt tỵ nạn Cộng Sản, chúng ta tuyệt đối không những không tham dự những buổi họp công cộng không có treo cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và hát bài Tiếng Gọi Công Dân mà còn có bổn phận phải tẩy chay và thông báo cho mọi người biết để xa lánh.

Trên thế giới nhiều nước đã ra nghị quyết vinh danh Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của người Việt tỵ nạn Cộng Sản, nhất là tại Hoa Kỳ. Trong bài “Quốc Kỳ và Quốc Ca Việt Nam” cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy nói: “ Hiện nay, quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ không còn được chánh thức dùng bên trong nước Việt Nam, nhưng mọi người Việt Nam ở quốc nội đều biết rằng nó là lá cờ tượng trưng cho nền độc lập và tự do của Tổ Quốc, chống lại chế độ cộng sản tàn ác, phi nhơn và nô lệ ngoại bang. Bên ngoài Việt Nam, nó cũng được người ngoại quốc xem là biểu tượng của phía người Việt Nam chống lại Cộng Sản. Không biểu tượng nào khác có thể thay thế cờ vàng ba sọc đỏ về các mặt này. Vậy, việc tỏ lòng tôn trọng quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ và dùng nó một cách rộng rãi ở nơi nào có người quốc gia Việt Nam là một công cuộc đóng góp lớn vào việc giải phóng đất nước khỏi ách Cộng Sản”.

Tóm lại, mặc dầu Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ cũng như bài Tiếng gọi Công dân, kể từ 30/4/1975, không còn là biểu tượng quốc kỳ và quốc ca của Việt Nam nữa, nhưng đối với người Việt tỵ nạn Cộng sản, nó vẫn biểu tượng cho tự do, dân chủ, nhân quyền, cho căn cước của người Việt tỵ nạn Cộng Sản. Nó là bằng chứng để phân biệt người quốc gia với người Cộng Sản.

Không phải chỉ có người Việt tỵ nạn Cộng Sản, những miền Nam, đã sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hoà và được hưởng những ân huệ của chế độ Việt Nam Cộng Hòa mới trân qúy, bảo vệ và mong muốn Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ sẽ có ngày lại đại diện cho nước Việt Nam, mà ngay cả những người sinh ra dưới chế độ Cộng Sản và được dậy dỗ bởi Cộng Sản cũng mong muốn Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ sẽ có ngày tung bay khắp vùng trời Việt Nam. Trong bài “Còn Cờ Đỏ Sao Vàng Thi Không Bao Giờ Có Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc” đăng trong tờ báo chui trong nước, tờ “Báo Sinh Viên Yêu Nước”, tác giả Lê Trung Thành, một sinh viên du học tại Đài Loan nói “lá cờ vàng ba sọc đỏ chắc chắn sẽ lại tung bay ngạo nghễ trên quê hương Việt Nam”.

Mọi sự lạm dụng cũng như khinh thường Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và bài Tiếng Gọi Công Dân của những kẻ vô ý thức cần phải được kết án nghiêm khắc.

Lê Duy San

 

Chú thích.

(1) Thực ra thì cờ đảng của đảng Cộng Sản Việt Nam cũng là lá cờ Búa Liềm như cờ của Cộng Sản Nga, Cộng Sản Tầu. Nhưng vì muốn lưà gạt nhân dân và các đảng phái quốc gia nên chúng chọn Cờ Đỏ Sao Vàng. Khi cướp được chính quyền từ chính phủ Trần Trọng Kim, chúng đã áp đặt lá cờ Đỏ Sao Vàng thành quốc kỳ VN.

(2) Hiệp định bao gồm các điểm chính sau đây:

Chính phủ Pháp công nhận nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là một quốc gia tự do trong Liên bang Đông Dương và trong khối Liên hiệp Pháp, có chính phủ, nghị viện, quân đội và tài chính riêng

Chính phủ Việt Nam đồng ý cho 15.000 quân Pháp vào miền Bắc thay thế cho 200.000 quân Trung Hoa Quốc dân đảng để làm nhiệm vụ giải giáp quân Nhật. Pháp hứa sẽ rút hết quân trong thời hạn 5 năm, mỗi năm rút 3000 quân.

(3) Ngày 8/6/1948 trên một chiến hạm bỏ neo tại Vịnh Hạ Long,  Cao ủy Bollaert, đại diện chính phủ Pháp và Nguyễn Văn Xuân thủ tướng Chính phủ Trung ương Quốc Gia Lâm thời đã ký thỏa ước Vịnh Hạ Long. Pháp nhìn nhận VN độc lập và tự do thực hiện sự thống nhất quốc gia. Đến ngày 8/3/1949, tại Dinh tổng thống Pháp (Điện Elysée) cựu hoàng Bảo Đại và TT Vincent Auriol ký Hiệp ước Elysée. Pháp chính thức nhìn nhận VN là một quốc gia độc lập thống nhất thuộc khối Liên Hiệp Pháp (Vũ Quốc Thúc, “Thời Đại Của Tôi”)..

(4) Bài Tiếng Gọi Thanh Niên của Lưu Hữu Phước như sau:

  1. Này sinh viên ơi! Ðứng lên đáp lời sông núi!
    Ðồng lòng cùng đi, đi, mở đường khai lối.
    Vì non sông nước xưa, truyền muôn năm chớ quên,
    Nào anh em Bắc Nam! Cùng nhau ta kết đoàn!
    Hồn thanh xuân như gương trong sáng,
    Ðừng tiếc máu nóng, tài xin ráng!
    Thời khó, thế khó, khó làm yếu ta,
    Dầu muôn chông gai vững lòng chi sá.
    Ðường mới kíp phóng mắt nhìn xa bốn phương,
    Tung cánh hồn thiếu niên ai đó can trường.
    (Ðiệp khúc)
    Sinh viên ơi! Ta quyết đi đến cùng!
    Sinh viên ơi! Ta thề đem hết lòng!
    Tiến lên đồng tiến! Vẻ vang đời sống!
    Chớ quên rằng ta là giống Lạc Hồng!
  2. Này sinh viên ơi! Dấu xưa vết còn chưa xoá!
    Hùng cường trời Nam, ghi trên bảng vàng bia đá!
    Lùa quân Chiêm nát tan, thành công Nam tiến luôn,
    Bình bao phen Tống Nguyên, từng ca câu khải hoàn.
    Hồ Tây tranh phong oai son phấn,
    Lừng tiếng Sát Thát Trần Quốc Tuấn.
    Mài kiếm cứu nước nhớ người núi Lam,
    Trừ Thanh, Quang Trung giết hằng bao đám.
    Nòi giống có khí phách từ xưa chớ quên,
    Mong đến ngày vẻ vang, ta thắp hương nguyền.
    (Trở lại điệp khúc)
  3. Này sinh viên ơi! Muốn đi đến ngày tươi sáng,
    Hành trình còn xa, chúng ta phải cùng nhau gắng!
    Ngày xưa ai biết đem tài cao cho núi sông,
    Ngày nay ta cũng đem lòng son cho giống dòng.
    Là sinh viên vun cây văn hoá,
    Từ trước sẵn có nhiều hoa lá.
    Ðời mới kiến thiết đáp lòng những ai
    Hằng mong ta ra vững cầm tay lái.
    Bền chí quyết cố gắng làm cho khắp nơi
    Vang tiếng người nước Nam cho đến muôn đời!
    (Trở lại điệp khúc)

Phong trào áo vàng dẹp tan cồ đỏ

Năm xích lô (Danlambao) - Đảng cướp sạch Việt Nam (CSVN) bắt đầu lo sợ trước sự phẫn nộ của người dân vì đã thông đồng với Tàu cộng phá hoại đất nước hoặc đảng viên của họ tham nhũng, bóc lột đến tận cùng trên nỗi cơ cực của người dân,... nên người dân bị thống trị đã ít nhiều nhận thức được nguy cơ của đất nước, từ đó dần bớt đi sự sợ hãi chế độ dẫn đến nhiều cuộc biểu tình cả chục ngàn người làm rúng động nhà cầm quyền CSVN. Trong quá khứ họ đã từng cho công an giả danh côn đồ để khủng bố cá nhân nhưng nay tình thế đã khác, họ phải đối đầu với nhân dân chớ không phải cá nhân nên bắt đầu chỉ thị cho đảng viên thực tập cách khống chế biểu tình và lập hội cờ đỏ,...

Tuy thụ động nhưng chúng ta có nên phát động phong trào áo vàng? Xin lập hội chắc chắn chế độ độc tài khủng bố CSVN sẽ không cho. Chúng ta chỉ vận động qua internet hoặc phương tiện mà chế độ không thể cấm. Nhà cầm quyền dựa vào đâu, lý do gì để cấm người dân mặc áo vàng nơi công cộng? Người viết nhớ không lầm là lúc trước khi tổ chức lễ kỷ niệm Hai Bà Trưng đều giương cờ vàng. Tại sao chúng ta không treo cờ vàng viền đỏ để đề cao gương Anh thư của tiền nhân mỗi ngày để lấn át sự ép buộc của chế độ khi bắt treo cờ máu? Nếu họ cấm đoán tức là chống lại lịch sử và truyền thống dân tộc.

Trong thế đối kháng với chế độ độc tài khủng bố CSVN, chúng ta phải mưu trí và vận dụng tất cả mọi phương tiện trong thế hợp pháp nhằm bảo vệ tiềm lực của người dân và dần tạo áp lực lên nhà cầm quyền, đẩy họ vào thế thụ động chống đỡ. Khi họ nhìn đâu cũng thấy kẻ thù như lần người viết có dịp đọc lời hiệu triệu của cựu phó đề đốc Hoàng Cơ Minh (VNCH), không nhớ nguyên văn nhưng đại ý nói về đảng CSVN là "nhìn đằng trước lại lo phía sau, nhìn phía sau lại lo đằng trước", nói chung là phải đẩy chế độ vào thế tứ bề thụ địch hoặc ít nhất là lo lắng phập phồng thì chính đảng viên của họ cảm thấy không an toàn vì bản thân của đảng viên CSVN là vinh thân phì gia nên "phấn đấu" và mua chức bán quyền như một hình thức kinh doanh chính trị. Nay thấy lòng dân từ bất mãn đến phẫn nộ nhà cầm quyền thì họ phải tìm cách "hạ cánh an toàn" chớ không thể bảo vệ chế độ khi chính bản thân bị nguy hiểm.

Điều mong ước của người dân VN chúng ta là đất nước độc lập, tự chủ, thái hòa, nhân bản, quyền công dân được tôn trọng, luật pháp nghiêm minh,... có gì bất chính và khó hiểu dưới một thể chế tự xưng dân chủ? Tại sao một số người dân bị cấm xuất cảnh khi chẳng phạm pháp hoặc tòa án tuyên triệu? Hiểu thế nào khi người dân chúng ta không được phép nói lên suy nghĩ của mình về những sai trái của nhà cầm quyền? Chế độ tuyên truyền là "được nhân dân tin yêu" lại nhìn người dân với thái độ nghi ngờ là thế lực hoặc bị thế lực "phản động" lôi kéo? Có gì rất mâu thuẫn giữa tuyên truyền và thực tế nhưng đảng CSVN vẫn nói cho được.

Theo nguyên tắc tuyên truyền thì nói một chục lần người nghe chưa tin, trăm lần sẽ cảm thấy có gì đó, ngàn lần sẽ cảm thấy hình như đúng. Nguyên tắc đó vẫn có tác dụng nhưng với thời đại internet thì chưa hẳn khả quan vì con người không còn nằm trong không gian hạn hẹp nữa mà có thể biết những thâm cung bí sử hoặc kết nối toàn cầu. Bạn đọc có thể cho là người viết lan man không đi vào mệnh đề nhưng vẫn phải nói để truyền thông và người dân hiểu chúng ta tạo phong trào áo vàng với lý do gì.

Người viết kêu gọi tất cả những ai mong muốn đất nước VN chúng ta sớm có Tự do – Dân chủ, thoát ách độc tài CSVN hãy chủ động tích cực hơn nữa dẫu đang sống nơi nào trên địa cầu, quốc tịch hiện nay ra sao nhưng trái tim vẫn thổn thức về/cho đất nước. Không thể nói suông rồi chế độ CSVN sẽ sụp đổ, điều này ai cũng hiểu nhưng chưa biết làm sao đây. Chúng ta phải hiểu và đồng hành với những nhu cầu thực tế của người dân. Có những việc trong tầm tay nhưng mãi ưu tư lý thuyết xa vời sẽ thiếu thực tế, hãy nói và viết những gì mong muốn của người dân hiện nay dưới chế độ CSVN. Người dân VN sẽ không hiểu khi bạn bàn về Tự do ra sao, Dân chủ thế nào khi họ còn đang lo toan cho cuộc sống hàng ngày. Bạn hãy nói thực tế cuộc sống công dân trong xã hội Dân chủ ra sao, quyền của họ thế nào. Bạn gợi ý là muốn được như công dân của xã hội Dân chủ nên bắt đầu từ đâu. San bằng một ngọn núi có thể là khó trong suy nghĩ nhưng nếu mỗi người trong chúng ta hãy dọn một ít đất, chuyển đi vài khối đá tùy sức, với thời gian và ý chí chắc chắn sẽ đạt mục tiêu, đó là sự kết hợp. Lịch sử VN chúng ta và thế giới cho thấy không có thể chế nào là "muôn năm" như tuyên truyền của CSVN, nay chế độ độc tài kềm hãm sự phát triển đất nước và thậm chí phá hoại cùng với thái độ khinh thường nhân dân thì chắc chắn chế độ này sẽ sụp đổ. Sớm hay muộn tùy vào thái độ của người dân chúng ta.

Dân tộc Việt tuy nhỏ bé so với phương bắc nhưng tổ tiên chúng ta đã từng viết những trang lịch sử oai hùng bảo vệ đất nước trước họa ngoại xâm. Chúng ta hôm nay làm gì đây để con cháu sẽ không là thần dân của Tàu cộng và trách sự yếu hèn của chúng ta? Cây ngọt có thể sinh trái đắng, chúng ta có thể nào chấp nhận làm trái đắng để bị phỉ nhổ trong lịch sử thế giới, dẫu chúng ta không còn hiện diện? Dứt khoát là không! Dẫu có ra sao thì chí khí dân tộc Việt phải bảo vệ đến hơi thở cuối cùng!

Kính thưa quý bạn đọc! Người viết đưa ra gợi ý áo vàng mong nhận được sự góp ý. Đảng CSVN hiện nay nắm quyền cai trị nên thu thuế và đang bán tháo tài nguyên đất nước hoặc thương lượng bán đứng Tổ quốc nên họ có phương tiện trong tay để lập hoặc ban phát quyền lợi cho một số người thiểu năng hoặc kém hiểu biết trong khi chúng ta vì tình yêu Tổ quốc và trách nhiệm đất nước nên trong tương đối chúng ta ở thế yếu nhưng chính nghĩa bảo vệ đất nước trước hiểm họa ngoại xâm không cho phép chúng ta im lặng và quan trọng hơn là phải hành động. Hành động ra sao như thế nào xin quý bạn hãy lắng nghe nhịp đập con tim và lý trí, chắc chắn sẽ biết phải làm gì.


Năm xích lô
danlambaovn.blogspot.com

Áo vàng ba sọc đỏ của sinh viên Luật Hà Nội


Nhiều hình ảnh hiện đang lưu truyền trên Facebook với hình các bạn trẻ mặc áo cờ vàng có ba sọc đỏ. Ðó là áo thể thao của các bạn sinh viên Khóa 37 Ðại Học Luật Khoa Hà Nội. Ba hình phía dưới có bạn thuộc lớp 6, lớp 17 và lớp 25. Có thể toàn khóa sử dụng màu áo này. Có hình khác các bạn khác mặc áo thể thao xanh đỏ.

Các hình này chủ yếu xuất phát từ albums và Facebook cá nhân của Hà Ngọc và của Mỹ Hà, có thể là hai sinh viên Ðại Học Luật khóa 37.


Có hình chụp là ở sân vận động Mỹ Ðình Hà Nội, ở công viên Hòa Bình Mỹ Ðình, Hà Nội và ở trước cổng trường Ðại Học Luật, đường Nguyễn Chí Thanh, Ðống Ða, Hà Nội

Một cư dân Hà Nội đã thấy các bạn mặc áo vàng có ba sọc đỏ cho biết: “Thực ra chả có tin tức gì cả, chả phải phong trào mặc áo cờ vàng gì hết, nhưng việc xuất hiện những bộ áo như này giữa thủ đô làm tôi ấm lòng lắm, tôi nhận ra tổ quốc ta phải đại diện bởi lá cờ đó, không thể là cờ cộng sản được. Ðó là những hình ảnh đẹp về sinh viên thủ đô mà là sinh viên trường luật.”


Một người ở Melbourne Úc lại cho biết: “Nếu màu áo cờ này, mặc trong ngày 30 tháng 4, 2013, thì nó sẽ có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Và mọi người muốn thay đổi chế đô cộng sản bán nước hại dân, thì tiếp tục vận động, mặc áo cờ vào những ngày như vậy, nó biểu hiệu cho việc bất tín nhiêm chế độ, cộng sản rất sợ nhưng rất khó lấy lý do để trấn áp. Cám ơn người có sáng kiến này.”

NGƯỜI DU KHÁCH MỸ MANG ÁO CỜ VÀNG 3 SỌC ĐỎ ĐI TỪ HÀ NỘI ĐẾN SÀI-GÒN LÀM CÔNG AN CSVN BÓ TAY


Wednesday, April 20, 2016
Du khách Mỹ với áo thung mang Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ đi vào Việt Nam

VietPress USA (20-4-2016):  Hôm 24/3/16 tại phi trường Tân Sơn Nhất ở Saigon, một du khách Mỹ với chiếc áo thung T-Shirt màu xanh in cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của VNCH phía trước ngực đã bị an ninh sân bay hoạnh họe.


Một thanh niên đã chụp được bức hình,như kèm theo đây nhưng sợ sự chú ý của an ninh nên thanh niên nầy đã vào một quán cafe ngồi chờ xem động tĩnh.

Một lát sau du khách Mỹ đó vào đúng quán anh bạn đang ngồi và anh thanh niên đã lân la làm quen trò chuyện thì du khách Mỹ cho biết anh đi từ Hà Nội vào, và cũng vì chiếc áo thung mang Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ này mà anh đã bị an ninh phi trường Nội Bài làm phiền anh 3 tiếng đồng hồ. Họ yêu cầu anh lột chiếc áo,không mặc nữa nhưng anh du khách từ chối và nói mặc gì là quyền tự do cá nhân của anh.

Người du khách Mỹ nói rằng anh không làm bất cứ đều gì theo lệnh giới chức của Chính quyền CsVN vì anh không hề vi phạm luật pháp của nước CHXHCNVN. Anh nói nếu Chính quyền csVN muốn gì thì phải có đại diện của Đại sứ Hoa Kỳ tại VN và anh chỉ tuâm theo quyết định của Ngoại giao Hoa Kỳ tại VN mà thôi.

Thấy anh du khách Mỹ đầy cương quyết nên cuối cùng csVN phải để anh đi sau 3 tiếng làm khó dễ. Rồi khi đến phi trường Tân Sơn Nhất, du khách Mỹ nầy lại bị Công an Tân Sơn Nhất cách ly và hoạnh họe.thế nhưng anh du khách Mỹ quyết định mặc chiếc áo T-Shirt màu xanh mang Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ đi vào thăm Sài-gòn. Anh đi đến đâu cùng gây sự chú ý cho người dân và bị Công an chìm nỗi chạy theo; trong khi nhiều người dân mĩm cười chào dón và đưa ngón tay cái chỉa lên bày tỏ khen ngợi anh là "anh hùng" Numbr o­ne!

Phương Như từ Việt Nam

www.Vietpressusa.com

Trong thời gian gần đây nhiều người đã yêu chuộng vẻ đẹp và đầy ý nghĩa của lá cờ vàng nên đã sử dụng để may áo dài hay một LOGO trên áo. Gần nhất là tại lễ cưới của hai cựu tù nhân chính trị Huỳnh Anh Tú và Phạm Thanh Nghiên tại Sài Gòn 17/04/2016 hai tà áo dài có biểu tượng cờ vàng đẹp tuyệt vời xuất hiện.

 
  

Vài ngày trước đó trước Nhà Thờ Đức Bà một phụ nữ đã mặc một chiếc áo với huy hiệu cờ vàng.

Cựu Tù nhân chính Trị Nguyễn Viết Dũng rời nhà tù với lá cờ vàng + 3 sọc đõ thêu trên ngực áo

 
  

Một người ngoại quốc đã mặc một áo thung in hình cờ vàng

+ 3 sọc đõ tại Sài Gòn

Sự xuất hiện biểu tượng cờ vàng cờ tự do là một bước tiến mới của Phong Trào đấu tranh cho tự do. Xin gởi lại bạn đọc bài viết trước đây để chia sẻ sự quan trọng của biểu tượng cờ vàng.

Sự xuất hiện biểu tượng cờ vàng cờ tự do là một bước tiến mới của Phong Trào đấu tranh cho tự do. Xin gởi lại bạn đọc bài viết trước đây để chia sẻ sự quan trọng của biểu tượng cờ vàng.


Hôm 24/3/16 tại phi trường Tân Sơn một du khách Mỹ với chiếc T Shirt in cờ Vàng bị an ninh sân bay hoạnh họe ,anh bạn chụp được bức hình,nhưng sợ sự chú ý của an ninh anh vào một quán cafe ngồi chờ xem động tĩnh, một lát sau du khách mỹ đó vào đúng quán anh bạn đang ngồi, anh lân la trò chuyện thì anh Mỹ cho biết anh đi từ Hà Nội vào, và cũng vì chiếc áo này anh đã bị an ninh phi trường Nội Bài làm phiền anh 3 tiếng đồng hồ. 
Họ yêu cầu anh lột chiếc áo,không mặc nửa, anh cho biết mặc gì là quyền tự do của anh, anh không làm bất cứ đều gì theo lệnh giới chức trừ phi đó làyêu cầu của đại diện toà đại sứ Mỹ . 

Cuối cùng họ phải để anh đi sau 3 tiếng. 

Anh cho biết anh quyết định mặc cùng chiếc áo đó vào Sài Gòn như một hành động thể hiện quyền tự do cá nhân ...

Image result for cờ phúc kiến csvn 
Cờ Phúc Kiến CSVN mang về làm biểu tượng quốc gia 

Người dân miền Nam xé cờ đỏ khi biết đây là cờ Phúc Kiến - YouTube

Video for xé cờ đỏ▶ 11:44
https://www.youtube.com/watch?v=A5-LeMXhUH4
Sep 16, 2017 - Uploaded by DTV
Người dân miền Tây Nam Bộ tẩy chay cờ đỏ, không cho treo trước nhà vì biết rõ đây là lá cờ của tỉnh Phúc Kiến do Hồ Chí Minh và đảng ...

XÉ CỜ ĐỎ - YouTube

Video for xé cờ đỏ▶ 0:59
https://www.youtube.com/watch?v=kWVYRTSOyQ0
May 29, 2017 - Uploaded by Joe Nguyen
24:26. Canada và nghịch lý cờ đỏ sao vàng - Duration: 24:29. VO MEDIA 86,068 views · 24:29 · Paris Tết Qúy ...

Xé Cờ Máu ngay tại Việt-Nam !!! 08.2015 - YouTube

Video for xé cờ đỏ▶ 11:31
https://www.youtube.com/watch?v=Ri5jQO_wMS8
Aug 26, 2015 - Uploaded by Dào Liège
Xé Cờ Máu ngay tại Việt-Nam !!! 08.2015 - Thật đáng kính ... Người dân Việt Nam cấm treo cờ đỏ sao vàng trước cửa nhà ...

Trào lưu mới: Thời trang Cờ Vàng xuất hiện ở Việt Nam - YouTube
Video for phong trào mặc áo cờ vàng▶ 25:12
https://www.youtube.com/watch?v=K43eeSBl34s



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Kinh tế thị trường định hướng XHCN [28.01.2026 16:21]
Tố Cáo Bất Công Hệ Thống tại VN [12.11.2025 19:14]
🧨 Tham nhũng hệ thống và guồng máy quyền lực miền Bắc: Một bản cáo trạng chính trị [06.11.2025 12:44]
Không có gì quý hơn độc lập, tự do [20.10.2025 13:35]
Cách giúp Ukraine tăng tốc sản xuất vũ khí quy mô lớn [19.10.2025 19:53]
Các hành vi thiếu văn minh của một bộ phận người Việt Nam ở nước ngoài [12.10.2025 20:28]
Tuyên Cáo Lên Án: Chính Sách Trả Thù và Tàn Bạo của Cộng Sản Việt Nam Sau 1975 [03.10.2025 09:03]
Bài trừ sự dã man trong xã hội Việt Nam hiện đại: Hồi chuông cảnh tỉnh [24.06.2025 18:44]
Phản Chiếu Tự Do Báo Chí: Vì Sao The Economist Bị Cấm Ở Việt Nam? [31.05.2025 08:59]
Cải Tạo! [27.04.2025 10:06]
Sản xuất rau quả trong mùa đông ngay tại Canada [02.02.2025 14:08]
Why Canada Should Never Become the 51st State of the USA [01.01.2025 19:54]
Cựu thiếu Mỹ úy William Calley bị kết án trong vụ thảm sát Mỹ Lai chết ở tuổi 80 [30.07.2024 21:34]
Trung đoàn thiện chiến nhất của quân đội Nga bị Ukraine bao vây nhưng Putin ra lệnh không được hàng nên bị dội bom lượn chết không toàn thây [21.06.2024 21:10]
Hỏa hoạn tại trung tâm thương mại có nhiều tiểu thương Việt Ba Lan phải chăng do ky thị? [12.05.2024 19:24]
Đọc tiếp...




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Kiều bào phát triển quê hương
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ
Chủ tiệm tạp hóa của người Đại Hàn bị đâm chết tại metro Laurier, Montréal
Mỹ se bị sa lầy khi đổ quân vào Iran
FBI truy nã tội phạm ma túy gốc Hoa Việt sát hại hai đồng hương VN
Kinh tế thị trường định hướng XHCN
NỖI NHỤC BẮC THUỘC, PHÁP THUỘC VÀ TINH THẦN NÔ LỆ DÂN TỘC VN
4000 năm văn hiến hay 4000 năm chậm tiến lạc lậu!
Chúc Mừng Năm Mới 2026
Constitution of the Federal Republic of VCL
Bẫy thu nhập trung bình của VN
Giữa Mạc Tư Khoa Nghe Câu Hò Ví Dặm
Đạo Đức và Cái Bẫy Tự Tôn của dân tộc VN- Mẹ Thứ Anh Hùng - Bi kịch của Thuyền nhân Việt Nam

     Đọc nhiều nhất 
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 172 lần]
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 172 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 158 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 157 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.