 |
 |
Các chuyên mục |
|
Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal
Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat
Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục
Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói
Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí
Web links
Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP
|
|
|
|
Xem bài theo ngày |
|
| Tháng Hai 2026 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| |
|
|
|
|
|
1 |
| 2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
8 |
| 9 |
10 |
11 |
12 |
13 |
14 |
15 |
| 16 |
17 |
18 |
19 |
20 |
21 |
22 |
| 23 |
24 |
25 |
26 |
27 |
28 |
|
|
|
|
|
Thống kê website |
|
 |
Trực tuyến: |
6 |
 |
Lượt truy cập: |
28536700 |
|
|
|
|
| |
|
 |
 |
|
|
|
Phó công an xã chĩa súng vào người dân
05.01.2012 00:54
Sửng sốt xem cảnh phó công an xã chĩa súng vào người dân(Dân trí) - Mấy ngày đầu năm 2012, huyện Yên Thành (Nghệ An) bàn tán xôn xao vụ ông phó Công an xã Công Thành ngang nhiên chĩa súng đe dọa và bắn người dân trong một vụ mâu thuẫn cá nhân.
Như Dân trí đã đưa tin, trước đó vào trưa ngày 1/1/2012, do mâu thuẫn cá nhân với ông Thái Danh Giá, ông Nguyễn Văn Vị - Phó CA xã Công Thành - đã lôi kéo “đàn em” đến gia đình ông Giá để gây sự. Tại đây, ông Vị có nổ một phát súng (đạn hơi cay). Sau tiếng súng, cháu Thái Bá Hiếu, 4 tháng tuổi, cháu ông Giá, phải nhập viện. Đến hôm nay (4/1/2012), cháu Hiếu vẫn đang phải cấp cứu tại BV Nhi Nghệ An với biểu hiện nôn mửa, bú ít, hoảng loạn trong khi ngủ...
Sau khi báo điện tử Dân trí đưa tin, nhiều độc giả tỏ ra phận nỗ với hành xử của vị phó công an xã. Đồng thời, độc giả Dân trí cũng cung cấp những hình ảnh và video "độc" ghi lại cảnh ông Vị chĩa súng uy hiếp người dân.
Sau đây là một số hình ảnh và Video clip liên quan đến vụ việc do độc giả cung cấp: Ông Vị lao vào đập phá cửa nhà ông Giá... trong sự can thiệp của mọi người. Mặc dầu được người dân can ngăn, nhưng ông Vị vẫn cố tình lao vào nhà để hù doạ gia đình ông Giá.
Ông Vị cầm súng và buông lời đe dọa. Ông Vị chĩa súng vào một người dân khiến người này hoảng hồn. Vỏ viên đạn được người dân nhặt lại. Nguyễn Duy
Bắt giữ người tố cáo để bảo vệ uy tín?Mặc Lâm, biên tập viên RFA2012-01-06Trưa ngày 2-1, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an TP.HCM đã chính thức bắt tạm giam nhà báo Hoàng Khương vì tội đưa hối lộ để giải quyết vi phạm giao thông trái quy định.  Source bao Thanh Nien Nhà báo Hoàng Khương được đưa ra xe về nơi tạm giam < object id="audioplayer1" data="http://www.rfa.org/vietnamese/manuallyupload/audio-player/player.swf" type="application/x-shockwave-flash" height="25" width="240">< /object> Việc bắt giam nảy sinh nhiều vấn đề khiến cả trong và ngoài nước quan tâm. Mặc Lâm có thêm chi tiết chung quanh vụ bắt giữ này. Đã bốn ngày trôi qua kể từ khi nhà báo Hoàng Khương bị bắt dư luận vẫn tiếp tục lên tiếng về trường hợp một nhà báo có các bài viết tố cáo sự hối lộ công khai của cảnh sát giao thông nay lại bị bắt và cáo buộc tội đưa hối lộ cho cảnh sát. Báo chí chính thức không lên tiếng nhiều nhưng các nhà báo tự do, các blogger và những cơ quan truyền thông quốc tế lại chú ý hết mức về trường hợp này. Hiểm nguy của một nhà báo nội chínhBáo Tuổi Trẻ là nơi Hoàng Khương công tác trong khối nội chính. Nhà báo làm việc trong khối này được yêu cầu nghiệp vụ chuyên môn phải cao vì luôn tiếp xúc với công an, quân đội, tòa án, viện kiểm sát cũng nhưng các lĩnh vực mà tính pháp lý luôn nằm ở hàng đầu. Khối nội chính được xem là quan trọng bậc nhất vì các phóng sự điều tra của nó luôn dính tới những vụ chống tiêu cực, có nghĩa là đụng chạm trực tiếp tới các thế lực liên kết với nhau vì lợi ích riêng của chúng. Khối nội chính chịu trách nhiệm bởi một biên tập viên riêng và bài được đăng hay không phải qua bộ lọc này. Những bài báo của Hoàng Khương xuất hiện liên tục và được độc giả theo dõi hàng ngày cũng có nghĩa tính pháp lý của chúng không có gì đáng bàn cãi. Câu hỏi đặt ra: khi nhà báo Hoàng Khương bị bắt thì Tổng biên tập của báo Tuổi Trẻ có liên đới trách nhiện hay không? Nếu có thì tại sao Tuổi Trẻ không hề lên tiếng để xác minh việc nhà báo Hoàng Khương bị bắt là sai trái? Câu hỏi được nhà báo Bùi Chí Vinh, một cây viết cho tờ Tuổi Trẻ từ những ngày đầu tiên cho biết: Các Tổng biên tập của Việt Nam bây giờ là vậy. Tất nhiên là phải qua hệ thống kiểm duyệt của hệ thống đảng trong tờ báo và cả sếp, cả Tổng biên tập tờ báo là cao nhất nhưng khi mà họ duyệt thì trách nhiệm cao nhất là của Tổng biên tập và của các sếp nhưng khi xảy ra tai họa thì cái người viết bài đó phải chịu tế thần, chịu trách nhiệm.
Cơ quan điều tra khám xét nhà của phóng viên Hoàng Khương(có dấu X) - Ảnh: D.Đ.M báo Thanh Niên Các Tổng biên tập của Việt Nam bây giờ là vậy. Tất nhiên là phải qua hệ thống kiểm duyệt của hệ thống đảng trong tờ báo và cả sếp, cả Tổng biên tập tờ báo là cao nhất nhưng khi mà họ duyệt thì trách nhiệm cao nhất là của Tổng biên tập và của các sếp nhưng khi xảy ra tai họa thì cái người viết bài đó phải chịu tế thần, chịu trách nhiệm.
Không riêng gì báo chí mà mọi ngành nghề khác đều như vậy. Tế thần xảy ra thường xuyên. Mấy ngày nay chính báo Tuổi Trẻ đã đưa tin phóng viên Hoàng Khương là phạm pháp! Họ đã mặc định, đã công nhận sự phạm pháp đó luôn. Điều này rất mâu thuẫn và khó hiểu của một tờ báo lớn.
Cán bộ đi tù vì Hoàng KhươngNhà báo Hoàng Khương trong ba năm qua được đồng nghiệp nể phục vì đã khui ra hơn 40 vụ cảnh sát giao thông nhận hối lộ, và tất cả những bài báo này được người dân đánh giá cao vì tính chất mạo hiểm, gan dạ của nó khi tiếp cận hiện trường và thu lại tất cả những hình ảnh, âm thanh của kẻ phạm tội. Hàng chục cán bộ, cảnh sát đã bị sa thải hay tống giam vì những bằng chứng không thể chối cãi do Hoàng Khương đưa ra. Thế nhưng anh lại bị bắt từ cách làm việc quen thuộc của mình. Hai sự kiện một vấn đềViệc bắt giữ nhà báo Hoàng Khương khiến người ta không khỏi liên tưởng tới hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải trước đây. Vào tháng 5 năm 2008, nhà báo Nguyễn Việt Chiến của tờ Thanh Niên, và Nguyễn Văn Hải của tờ Tuổi Trẻ cùng với hai sĩ quan Công an cao cấp bị bắt về tội danh ''Cố ý làm lộ bí mật công tác và lợi dụng các quyền tự do dân chủ trong vụ điều tra tham nhũng tại cơ quan PMU 18”. Không riêng gì báo chí mà mọi ngành nghề khác đều như vậy. Tế thần xảy ra thường xuyên. Mấy ngày nay chính báo Tuổi Trẻ đã đưa tin phóng viên Hoàng Khương là phạm pháp! Họ đã mặc định, đã công nhận sự phạm pháp đó luôn. Điều này rất mâu thuẫn và khó hiểu của một tờ báo lớn. Ban đầu khi hai nhà báo này loan tải những bằng chứng không thể chối cãi của nhiều quan chức cao cấp trong vụ PMU 18 thì chính quyền đã tuyên dương hai anh và hàng loạt vụ bắt giam cán bộ sai phạm xảy ra. Thế nhưng khi vụ việc lan rộng quá sức kiểm soát của chính phủ thì một tòa án được triệu tập nhằm chấm dứt các bài báo không có lợi cho uy tín của chính quyền. Nguyễn Việt Chiến, Nguyễn Văn Hải là hai vật tế thần để bảo toàn uy tín đó. Nhà báo Nguyễn Văn Hải bị tuyên án 24 tháng cải tạo không giam giữ; Nhà báo Nguyễn Việt Chiến bị kết án 2 năm tù giam. Photo AFP Việc bắt giữ nhà báo Hoàng Khương gần đây cũng không nằm ngoài quy luật này. Nhà nước không muốn người dân thấy sự tha hóa trong hệ thống, mặc dù có thấy mới sửa chữa được những tha hóa đó. Chống tham nhũng sẽ dẫn tới những bức tranh nhám nhúa nhưng mức độ nhìn nhận sự việc và chấp nhận sự lên án của người dân tới đâu sẽ là thước đo quyết tâm của chính phủ. Nhà văn Võ Thị Hảo cho biết quan điểm của bà về việc này: Qua việc bắt giam nhà báo Hoàng Khương thì tôi nghĩ rằng đây không phải là việc bảo vệ chế độ mà đang cầm dao tự chặt chân mình, nếu ai đó nghĩ rằng đây là việc bảo vệ chế độ. Điều này gây bất bình rất lớn trong giới nhà báo cũng như trong dân chúng. Vấn đề là mọi người có dám nói ra hay không mà thôi. Nếu việc bắt một người gài bẫy công an để tác nghiệp như vậy với mục đích đưa ra ánh sáng toàn bộ thực trạng đáng ghê tởm là nạn mãi lộ đang rất kinh khủng tại Việt Nam
Nạn mãi lộ thì cũng chỉ là một trong các vấn đề tham nhũng và sự mất nhân cách của những người hành nghề thôi, thế nhưng đấy là nơi dễ tấn công vào nhất mà người ta thấy hàng ngày. Tôi nghĩ Hoàng Khương là một nhà báo dũng cảm vì làm những việc như thế thì rất khó khăn. Vài năm nay thể loại phóng sự điều tra gần như chết ở một số tờ báo vì nhà báo không được bảo vệ. Nhiều khi những người có quyền lực thì lại đứng về phía những người làm sai. Vì vậy những người như Hoàng Khương rất dũng cảm và đáng được tôn vinh.
Qua việc bắt giam nhà báo Hoàng Khương thì tôi nghĩ rằng đây không phải là việc bảo vệ chế độ mà đang cầm dao tự chặt chân mình, nếu ai đó nghĩ rằng đây là việc bảo vệ chế độ. Điều này gây bất bình rất lớn trong giới nhà báo cũng như trong dân chúng.
Tranh cãi pháp lýVấn đề pháp lý khi bắt giữ nhà báo Hoàng Khương cũng là mối quan tâm hàng đầu hiện nay. Liệu việc gài bẫy để đưa hối lộ của một nhà báo có giống với việc công an chấp nhận hóa thân thành những kẻ buôn ma túy để bắt chúng hay không? Nhà văn Võ Thị Hảo có những so sánh rất đáng suy nghĩ: Những người công an mà họ trà trộn vào đường giây ma túy thì sao? Họ đã giả người buôn ma túy để bắt ma túy. Họ giả cướp để bắt cướp thế họ có bị khởi tố không? Nếu cứ làm như thế này thì tôi nghĩ đây là sự tận diệt xã hội Việt Nam. Sẽ đi tới điều đó là vì sự tử tế không còn chỗ đứng.
Những người công an mà họ trà trộn vào đường giây ma túy thì sao? Họ đã giả người buôn ma túy để bắt ma túy. Họ giả cướp để bắt cướp thế họ có bị khởi tố không? Nếu cứ làm như thế này thì tôi nghĩ đây là sự tận diệt xã hội Việt Nam. Sẽ đi tới điều đó là vì sự tử tế không còn chỗ đứng.
Trước 1985 thì Bộ luật hình sự chỉ phạt những người nhận hối lộ thôi, nhưng sau 1985 thì Bộ luật hình sự sửa đổi người đưa hối lộ cũng bị tội như thế là hoàn toàn triệt tiêu chống tham nhũng. Điều đó hoàn toàn sai và đó là bức tường thành không thể vượt qua dù lãnh đạo đảng và nhà nước có kêu gọi đến đâu thì những người có thực lòng chống tham nhũng cũng không thể vượt qua cái tường thành ấy được.
Người đưa hối lộ là nạn nhân. Trong cái tương quan giữa người đưa và người nhận hối lộ thì người đưa vẫn là nạn nhân. Bởi vậy nếu trừng phạt những người đưa hối lộ thì hãy tuyên bố một câu rằng là chúng tôi bảo vệ tham nhũng, chúng tôi chống những người chống tham nhũng. Các nhà làm luật Việt Nam cần phải để ý điều này và nếu có lương tâm thì phải sửa đổi ngay cái Bộ luật hình sự ấy.Khi uy tín bị ngộ nhậnKhông phải ngẫu nhiên mà nhiều tổ chức quốc tế lên án việc làm này của chính phủ Việt Nam. Tổ chức “Phóng viên không biên giới” không thể nói là không hiểu luật pháp quốc tế có cho phép phóng viên gài bẫy để viết phóng sự điều tra về các vụ tham nhũng hay không; khi tổ chức này lên tiếng yêu cầu Việt Nam thả ngay nhà báo Hoàng Khương vì việc làm của nhà báo này hoàn toàn vì nghề nghiệp. Không những kêu gọi trả tự do ngay cho Hoàng Khương, “Phóng viên không biên giới” còn khẳng định chính phủ Việt Nam phải nên đánh giá đây là một lợi ích chung trong việc phát hiện tham nhũng thông qua cách điều tra của phóng viên này.
Không những kêu gọi trả tự do ngay cho Hoàng Khương, “Phóng viên không biên giới” còn khẳng định chính phủ Việt Nam phải nên đánh giá đây là một lợi ích chung trong việc phát hiện tham nhũng thông qua cách điều tra của phóng viên này. Dư luận trong và ngoài nước đang chú ý và đặt câu hỏi có phải nhà nước thông qua việc bắt giữ này để đe dọa toàn xã hội về uy quyền của mình hay còn một lý do khác là không muốn khuôn mặt của chính phủ trở nên hoen ố khi có quá nhiều vụ mãi lộ bị phát hiện như PMU 18 trước đây? Nhiều bài viết của trí thức cho rằng bảo vệ uy tín cho chế độ không thể bằng cách bịt miệng nhà báo hay che mắt người dân. Cách hay nhất nhưng cũng đau đớn nhất là chấp nhận sự thật để rồi chỉnh đốn nó như Đảng đang kêu gọi chỉnh đốn. Làm ngược lại với quy trình này không khác gì lấy tờ giấy mỏng manh để che ánh lửa đang hừng hực cháy trong lòng xã hội hiện nay. Tôi vô tình học luật - Huỳnh Thục Vy 
Hồi học cấp ba, tôi mong muốn được vào học ở một trường Đại học ngoại ngữ, rồi học tiếp để nghiên cứu chuyên sâu về ngôn ngữ học để trở thành một nhà ngôn ngữ học hay một dịch giả. Thế rồi ba tôi ở tù về, lúc đó tôi học lớp 12. Nhà chẳng có tiền để tôi vào Đại học, giấc mơ trở thành nhà ngôn ngữ học vỡ tan tành. Sau mấy năm đi làm công nhân cho mấy công ty nước ngoài ở một khu công nghiệp, tôi đi học trở lại , nhưng vì em gái tôi đã đi học nên tôi chỉ có thể học đại học ở hệ đào tạo từ xa (vừa học vừa làm). Ba bảo tôi học luật, vì học luật chỉ cần đọc nhiều sách, có tư duy logic là được. Quả thực lúc đó tôi không thích mấy vì nghĩ mình chỉ có năng khiếu ngôn ngữ và viết văn chứ không có khả năng tranh biện – điều kiện cần thiết của một luật sư. Nhưng cuối cùng, vì tin tưởng vào những lời thuyết phục của ba, tôi nhắm mắt học luật. Trở thành một luật sư là giấc mơ tuổi trẻ của ba. Trước 1975, dưới thời Việt Nam Cộng Hòa, ba tôi chỉ là một cậu nhóc. Một lần, ba nhìn thấy trong một vụ tranh tụng một ông luật sư mặc bộ complet thật oai, tranh biện trước tòa thật hùng hồn, giấc mơ trở thành luật sư nhen nhóm trong ba. Hình ảnh ông luật sư oai phong ấy và giấc mơ thành luật sư ba ấp ủ từ những ngày ấy. Rồi đùng một cái, quân đội cộng sản Bắc Việt tổng tấn công “giải phóng” miền Nam.Thế là không luật pháp, luật sư gì nữa cả. Luật sư là một “giống người” chỉ có trong xã hội tư bản, chứ trong xã hội XHCN thì cần gì luật sư. Luật pháp chính là Đảng cầm quyền, với “nền chuyên chính vô sản của giai cấp công nhân”, chủ trương “bạo lực cách mạng”. Luật pháp của họ chính là nòng súng và nhà tù. Ai muốn “thọc gậy bánh xe” không cho Đảng yên vị lãnh đạo cả dân tộc “tiến lên CNXH” thì coi như không chết cũng khó sống. Tôi có thể hiểu được sao lúc đó ba tôi mơ ước thành luật sư. Tuy tôi chỉ nghe ba kể và đọc một số tài liệu lịch sử trên mạng về Việt Nam Cộng hòa, nhưng tôi nghĩ rằng mình có thể hình dung khá tổng quan về chế độ VNCH. Với hai nền cộng hòa, chúng ta không thể nói đây là một thế chế dân chủ pháp trị hoàn chỉnh nhưng có thể nói đây là một nền dân chủ non trẻ, tuy đối mặt với nhiều khó khăn trong thời chiến nhưng vẫn đạt được những thành tựu không thể phủ nhận so với các quốc gia Đông Nam Á đương thời. Lúc đó chúng ta có tất cả những yếu tố nền tảng để có thể xây dựng một nền dân chủ thực thụ. Dù là một quốc gia đang trải qua những giai đoạn chiến tranh khốc liệt, nhưng trong cuộc sống hằng ngày của người dân vẫn luôn hiện diện một nền luật pháp khá mạnh mẽ. Nếu không nói đến những vấn nạn như cửa quyền, tham nhũng (không đến nổi nghiêm trọng như bây giờ), chúng ta không thể phủ nhận vai trò to lớn và sự ngự trị đầy quyền uy của nền luật pháp dân chủ trên xứ sở này. Tôi nhiều lần nghe ba kể rằng: mấy ông cộng sản “nằm vùng” đánh phá cầu cống, trường học bị vây bắt, nếu không bị chết tại hiện trường thì đều được đem ra tòa xét xử có luật sư hẳn hoi. Ngay cả mấy ông tình báo và nhà văn, nhà thơ thân cộng hoạt động chống lại chính quyền VNCH cũng được luật pháp dân chủ bảo vệ, được xét xử trước tòa dưới sự bào chữa của những luật sư, mà không ai có thể tước đi cái quyền đó của họ. Những người hành nghề lụật sư dưới thời VNCH quả có “uy” thật, vì dưới ánh sáng của luật pháp họ có thể dùng cái đầu và “ba tấc lưỡi” để thay đổi bản án của tòa dành cho thân chủ họ. Thế nên những luật sư như Huỳnh Tấn Phát, Nguyễn Hữu Thọ, Ngô Bá Thành mới có thể dùng quyền uy mà chế độ dân chủ pháp trị trao cho họ để tấn công chính nền dân chủ non trẻ này. Trong một quốc gia pháp trị, luật sư có một vai trò hết sức đặc biệt. Nếu công tố viên (district attorney) là những luật sư công, đứng về phía quyền lực nhà nước, bảo vệ nền công lý và lợi ích chung của toàn xã hội, thì chúng ta lại cũng có những luật sư tư nhân (lawyer) làm công việc ngược lại, đó là bảo vệ lợi ích các cá nhân. Đôi khi chúng ta thấy những luật sư rất giỏi lại đi biện hộ cho một kẻ phạm tội. Chúng ta cho rằng điều đó là không nên, là đi ngược lại lợi ích chung sao? Câu trả lời của tôi là : nên để điều đó được thực hiện. Đứng trước một guồng máy quyền lực nhà nước hùng hậu bao gồm lực lượng cảnh sát, viện Công tố, Tòa án thì một cá nhân quả thật cô thế (cho dù đó là một tên tội phạm khét tiếng), thiết nghĩ một hay hai luật sư đứng ra bào chữa, đại diện cho lợi ích của người này quả là điều cần thiết. Kẻ có tội tất nhiên phải chịu sự trừng trị của luật pháp, nhưng họ phải bị trừng trị trong một hoàn cảnh mà ở đó phẩm giá con người của họ được xã hội thật sự tôn trọng.Vì thế để bảo vệ cá nhân, luật pháp dân chủ văn minh có “nguyên tắc suy đoán vô tội” đầy nhân bản. Nếu chúng ta phủ nhận vai trò của luật sư trong những trường hợp thế này thì cũng đồng thời phủ nhận vai trò của họ trong những trường hợp khác –khi mà cá nhân có thể bị hàm oan. Luật sư bảo vệ lợi ích cá nhân chính là một thiết chế để cân bằng, để chúng ta vừa có thể bảo vệ lợi ích chung của toàn xã hội, vừa bảo đảm không đánh mất hay phủ nhận quyền tự do của mỗi cá nhân. Cá nhân là chủ thể cơ bản của xã hội, nếu quyền lợi cá nhân không được tôn trọng thì “lợi ích xã hội” chỉ là mỹ từ để chỉ “lợi ích băng nhóm lãnh đạo”. Luật sư trong xã hội dân chủ xuất hiện như một người bảo vệ cho cái “dinh lũy” yếu ớt và nhạy cảm nhất- đó là mỗi cá nhân. Trong các chế độ độc tài, đặc biệt là chế độ cộng sản thời còn “chuyên chính vô sản”, không có trường luật, vì thế cũng chẳng có luật sư. Vì ở đó họ không cai trị bằng luật pháp, thay vào đó là bạo quyền, và quyền lợi cá nhân hoàn toàn bị triệt tiêu. Sau này, để cho “hợp thời” và không dẫm lên vết xe đổ của Liên Xô, cộng sản Việt Nam thực hiện “đổi mới”, rồi họ mở trường luật, đào tạo luật sư. Nhưng đâu phải có luật sư thì vai trò thê thảm của nền luật pháp của chúng ta sẽ được khởi sắc!…(Một thí dụ cụ thể là vào năm 1992 trong phiên tòa Sơ thẩm của Tòa án “nhân dân” tỉnh QNĐN xử ba tôi với tội danh “Tuyên truyền chống chế độ XHCN”,với bản án 10 năm tù giam và 4 năm quản chế, hoàn toàn không có Luật sư và vi phạm nghiêm trọng đến chuẩn mực của luật pháp Việt Nam và luật pháp quốc tế mà nhà cầm quyền CSVN đã ký kết và cho dù lúc đó luật sư đã được phép tham gia tố tụng!). Chính nền pháp trị làm cho vai trò của luật sư được coi trong chứ không phải ngược lại. Dưới chế độ này, công tố viên (mà người ta gọi là Kiểm sát viên cho nó có màu sắc XHCN), là kẻ nắm quyền sinh sát đối với những ai phạm tội hoặc nằm trong tầm ngắm của chính quyền. Còn luật sư chỉ là những chiếc bóng mờ nhạt, yếu ớt, nói không thành tiếng. Nếu ai dũng cảm muốn làm người phát ngôn cho sự thật, bảo vệ công lý và quyền lợi người dân thì phải xem lại những tấm gương trước mắt của các luật sư: Lê Công Định, Lê Trần Luật, Nguyễn Văn Đài!…. Trước đây, tôi không hiểu vì sao trong những người đấu tranh cho tự do dân chủ trong nước có khá nhiều người là luật sư nhưng bây giờ tôi đã hiểu. Từ khi học luật tôi hiểu ra khá nhiều điều dù không ít lúc phải chết dở với đống sách vở mà người viết sách cũng không tin nổi vào những gì mình viết ! Dù những kiến thức mà tôi có được không do ngôi trường XHCN này mang lại nhưng nó cho tôi manh mối để tìm đến với những tác phẩm mang tính lý luận chính trị sáng giá của những nhà tư tưởng nổi tiếng thế giới, để rồi tôi biết được những gì mình có thể làm được với những kiến thức này. Khác với những ngành học khác, ngành luật cho chúng ta cách tiếp cận trực diện với những vấn đề liên quan trực tiếp đến chính trị như : nguồn gốc và bản chất của nhà nước, bản chất của nền luật pháp, nhân quyền và dân quyền….Tôi nghĩ rằng, hơn ai hết, sinh viên luật là những người có nhiều cơ hội để tiếp cận những vấn đề lý luận chung về nhà nước và pháp luật để có cái nhìn cụ thể về những vấn đề này, rồi đem so sánh với hiện tình đất nước của chúng ta. Khi nhận diện được vấn đề từ giác độ lý luận, chúng ta sẽ hiểu sâu sắc sự cần thiết của một nền dân chủ pháp trị; một nhu cầu bức bách, không thể khoan nhượng về nhân quyền và dân quyền trong việc phát triển quốc gia. Ý thức pháp luật là một hình thức ý thức xã hội mang tính chính trị sâu sắc, ảnh hướng to lớn đến đời sống chính trị -xã hội, nên khi người dân càng có ý thức pháp luật cao thì càng nhận thức được quyền làm chủ đất nước của chính mình, càng nhận rõ được những vấn đề khó khăn của quốc gia là do hình thức và bản chất của nhà nước và nền luật pháp. Thế nhưng không giống như người dân ở các quốc gia dân chủ văn minh, người dân Việt Nam (có thể nói) hoàn toàn mù tịt về luật pháp, vì nó chẳng bảo vệ lợi ích của họ thì họ quan tâm làm gì! Và hệ lụy của sự thiếu vắng này là người dân hoàn toàn không có hiểu biết căn bản về những quyền mà mình phải được hưởng mà không ai có thể tước đoạt. Đối với người dân Việt nam hiện nay, cái được gọi là “luật pháp” chỉ như một bóng ma, chỉ chờ ai sơ sẩy là “ám” ngay. Đó chính là cái nền “luật pháp” đã dùng những “thủ thuật’ để những người trẻ tài giỏi và có hoài bão như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung phải từ chối chân giá trị của mình. Ấy thế mà có một vài người đã khen việc nhà cầm quyền dùng “thủ thuật” để những người này nhận tội hòng làm giảm uy tín của những người đấu tranh cho dân chủ hiện nay là một hành động có “tư duy chiến lược”. Tôi thật sự thất vọng vì cách nhìn nhận luật pháp theo nhãn quan như vậy…Đó không phải là luật pháp mà là thủ đoạn của ma quỷ !..Việc thực hiện những thủ đoạn như vậy là hành vi tấn công vào luật pháp và chà đạp công lý, tạo nên những tiền lệ xấu xa và nguy hiểm! Tôi viết những dòng này khi vừa kết thúc phiên tòa Sơ thẩm xử 6 giáo dân Cồn Dầu và việc từ chối cho phép các Luật sư của văn phòng Luật sư Cù Huy Hà Vũ- Nguyễn Thị Dương Hà được tham gia bào chữa cho họ của Chánh án tòa án quận Cẩm Lệ- Đà Nẵng và việc tiếp tục câu lưu blogger Điếu Cày (Nguyễn văn Hải) sau khi đã mãn hạn tù với tội danh “trốn thuế” làm cho các quốc gia và các tổ chức bảo vệ nhân quyền thế giới bất bình lên án. Những dòng này cũng là để tâm sự với các bạn cái cơ duyên tôi đến với ngành luật, để cùng các bạn bỏ ra vài phút trong cuộc sống đầy bận rộn này cùng suy nghĩ về hiện tình đất nước, với nền luật pháp đang tồn tại nhiều bất cập và bất công. Đặc biệt để tỏ lòng ngưỡng mộ Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, luật sư Lê Trần Luật, những con người kiên dũng và đầy trí tuệ. Cuối cùng là để cảm ơn ba, một chỗ dựa tinh thần vững chắc cho cuộc đời tôi, một người đã biến ước mơ của chính mình thành hoài bão của một đứa con gái được may mắn thừa hưởng văn tài và tư duy logic của ba. (Tam Kỳ ngày 29 tháng 10 năm 2010)
Thí sinh Nữ hoàng Trang sức bị BTC bắt tiếp rượu?Nhiều thí sinh kể về việc Ban tổ chức đưa họ đến một nhà hàng, bắt họ mời rượu và gọi những người đàn ông bằng tuổi cha mình là anh.
Nhiều người đẹp khóc và ngất vì bị bắt tiếp rượu
Người đẹp Trần Thị Hoa, một thí sinh của cuộc thi Nữ hoàng Trang sức 2011 đã nức nở kể với phóng viên về việc cô và tất cả các thí sinh tham dự vòng bán kết cuộc thi Nữ hoàng Trang sức 2011 bị Ban tổ chức (BTC) đưa đến nhà hàng Cobe ở quân 3, TP HCM tiếp rượu trong một bữa tiệc trước đêm bán kết cuộc thi. Người đẹp này kể cô và các thí sinh bị đưa đến đây vào buổi chiều và được đưa lên một phòng. Ở đó, người ta dậy các cô cách cầm ly rượu, sử dụng thìa dĩa. Sau đó, các cô được trang điểm, mặc quần áo đẹp rồi xuống tiếp rượu.
Người ta bắt chúng em tới trước từng người đàn ông và nói: “Em chào anh. Rất vui được làm quen với anh. Mời anh uống ly rượu này với em” rồi cụng ly, uống rượu với họ. Khách toàn là đàn ông và nhiều người còn hơn cả tuổi bố em. Trong đám người đó có mấy người quen em. Họ nhìn thấy em thì hốt hoảng hỏi “nghe nói em đi thi Nữ hoàng Trang sức mà sao em lại làm tiếp viên ở đây”. Lúc đó, em chỉ muốn chui xuống đất thôi”, Trần Thị Hoa kể. “Qua những người quen đó em mới biết, người ta phải bỏ ra 200 USD để mua một suất ăn trong bữa tiệc này”, người đẹp cho biết thêm. 
Người đẹp Trần Thị Hoa cho biết nếu biết trước sẽ phải đi tiếp rượu, cô sẽ không tham gia cuộc thi Nữ hoàng Trang sức 2011.
|
Cũng theo lời người đẹp Trần Thị Hoa, nhiều thí sinh đã bị ngất trong cuộc tiếp rượu này. Bởi họ đã phải tập luyện cả ngày và đến tối, chưa được nghỉ ngơi thì phải đến đây. “Thế là bọn em khóc khóc lóc tùm lum. Những nhỏ bị ngất được đưa đi, làm cho tỉnh lại rồi lại phải tiếp rượu tiếp. Khi thấy nhiều thí sinh bị ngất quá, nhà hàng này cho chúng em xuống tầng hầm, nơi ăn uống của những người phục vụ, và cho chúng em ăn một ít cơm canh. Sau khi lại sức, chúng em lại phải lên tiếp rượu”, người đẹp Trần Thị Hoa kể.
Trong cuộc tiếp rượu này, người đẹp Trần Thị Hoa may mắn không bị ngất, nhưng cũng bị nôn thốc nôn tháo. Người đẹp này cũng cho biết: “Nếu biết trước phải đi tiếp rượu như thế này, em sẽ không thi nữa”.
Bỏ thi cũng không dễ
Cao Thái Hà, người đoạt giải Thí sinh đeo trang sức đẹp nhất cuộc thi này, cũng chung bức xúc trên. Cô cũng không chịu nổi khi phải tiếp rượu trong bữa tiệc này và đã gọi người nhà tới đưa về. “Người nhà của em đã phải làm ầm lên mới đưa được em về. Vì người ta quản lý thí sinh ghê lắm. Không dễ mà bỏ về được đâu”, Cao Thái Hà cho biết.

Người đẹp Cao Thái Hà đã phải nhờ người nhà đưa khỏi cuộc tiếp rượu ép buộc này.
|
Người đẹp Phạm Thị Hiền, một thí sinh tham gia cuộc thi này, đã phải nói dối là mắt bị dị ứng để không phải đi tiếp khách như các thí sinh khác. Sau đó, cô đã gọi cho quản lý của mình, bà Đinh Hồng Sơn, xin bà đến đón về vì “ở đây, người ta bắt con tiếp rượu như gái”.
Ngay sau khi biết về vụ việc này, bà Đinh Hồng Sơn đã đến đón học trò. Tuy nhiên, “khách sạn giữ chứng minh thư của Hiền, không trả cháu. Họ không muốn gây khó dễ cho chúng tôi nhưng họ cho biết là nếu họ trả chứng minh thư, để chúng tôi đi, họ sẽ bị Ban tổ chức cuộc thi phạt”, bà Đinh Hồng Sơn cho biết.
“Tôi dị ứng với cuộc thi này. Nữ hoàng Trang sức mấy năm trước lần nào cũng đầy scandal. Tôi tưởng năm nay thay BTC thì sẽ tốt hơn nên mới mang thí sinh đến thi. Ai ngờ năm nay vẫn thế. Tôi có kiến nghị là Bộ VHTT&DL nên quản lý những cuộc thi như thế này. Dù đây chỉ là cuộc thi nhỏ nhưng nó cũng đại diện cho ngành trang sức Việt Nam. Nó phải được tổ chức tử tế và người đoạt giải phải xứng tầm. Tôi mong cuộc thi này những năm tới sẽ sạch sẽ hơn và người đoạt giải tôn vinh được vẻ đẹp của trang sức Việt”, bà Đinh Hồng Sơn nói. |
Theo Đất Việt thethaovanhoa.vn |
|
Những nội dung khác:
|
|
|
 |
|