Ông Tuấn, một người viết văn, đã từng bị ngồi tù 10 năm từ 1992 tới 2002 vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN.
Ông nói với BBC từ nhà riêng tại Tam Kỳ, Quảng Nam, rằng với các động thái mới đây của chính quyền cho thấy "gần như chắc chắn họ sẽ bắt cha con tôi cũng về tội Tuyên truyền chống Nhà nước".
Hiện ông Huỳnh Ngọc Tuấn đang sống cùng con gái, cô Huỳnh Thục Vy, và con trai Huỳnh Trọng Hiếu.
Hôm thứ Ba 08/11, Sở Thông tin và Truyền thông tỉnh Quảng Nam đã tổ chức cuộc kiểm tra đột xuất tới nhà ông Tuấn. Báo chí trong nước nói đoàn kiểm tra này 'phát hiện 5 cuốn vở có các bài viết chống phá Nhà nước'.
Sau đó, đoàn kiểm tra cũng đã niêm phong một số tài sản của cha con ông Huỳnh Ngọc Tuấn, bao gồm máy tính, máy in và USB, tịch thu để 'điều tra làm rõ hoạt động chống phá' của ba người.
Họ đã yêu cầu cha con ông Tuấn lên cơ quan chức năng để 'làm rõ việc tàng trữ tài liệu chống phá Nhà nước' vào thứ Năm 10/11 nhưng ông từ chối.
Ông giải thích: "Tôi đã nói trước với họ rằng, một khi đồ đạc tài sản của tôi bị tịch thu ra khỏi nhà thì tôi không chịu trách nhiệm về các tài sản đó nữa và sẽ không lên làm việc như đòi hỏi."
Tuy vắng mặt ông Huỳnh Ngọc Tuấn và các con ông, công việc kiểm tra các tài liệu và tài sản tịch thu vẫn được tiến hành. Cũng qua phương tiện thông tin đại chúng, nhà chức trách nói đã "phát hiện rất nhiều bài viết có nội dung bôi nhọ, phản động của ba cha con ông Tuấn. Ngoài ra, trong máy tính còn lưu lại rất nhiều tài liệu, hình ảnh chống phá Nhà nước".
Quan điểm cá nhân
Ông Huỳnh Ngọc Tuấn nói ông được biết rằng các giấy tờ tài liệu, nay bị coi là chứng cứ, sẽ được chuyển tới cơ quan công an để tiếp tục điều tra.
"Gần như chắc chắn họ đang dọn đường để bắt cha con tôi về tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN."
Ông Huỳnh Ngọc Tuấn đã từng chịu án tù 10 năm
Ông Tuấn cho rằng tội chống phá Nhà nước là 'một khái niệm hết sức nhập nhằng của chính quyền vì tôi và các con tôi chỉ thực thi quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm cá nhân của mình'.
"Có thể quan điểm của chúng tôi đi ngược lại với quan điểm của Nhà nước, có thể là quan điểm phê phán Nhà nước, nhưng đó là quan điểm của cá nhân và bày tỏ nó là quyền của công dân đã được minh định trong Hiến pháp cũng như các công ước quốc tế."
Ông Huỳnh Ngọc Tuấn cho rằng không thể nói một vài bài báo, một số ý kiến cá nhân là có thể chống phá được một "Nhà nước với bốn triệu đảng viên và hai triệu công an quân đội".
"Quy kết đó là cường điệu và không hợp lý."
Ông Tuấn (46 tuổi) và hai con Thục Vy (26 tuổi), Trọng Hiếu (22 tuổi) bị cáo buộc đã tẩy chay cuộc bầu cử Quốc hội khóa XIII hôì tháng Năm 2011, đồng thời có nhiều cuộc phỏng vấn với đài báo hải ngoại về việc đó.
Ông cho BBC hay rằng năm 1992, ông đã bị bỏ tù vì viết một truyện ngắn với nội dung cũng bị cho là 'Chống phá'.
Cô Huỳnh Thục Vy cũng là một blogger có nhiều bài viết trên mạng mang tính phê phán chính quyền.
Thư của SV Huỳnh Thục Vy gửi Anh Chị Em Tham Gia Biểu Tình
Kính gởi các anh chị em tham gia biểu tình
Một mùa thu nữa lại đến. Sau bao oi bức của thời tiết và rộn rã của nhịp sống mùa hè, mọi thứ dường như dịu hẳn lại để bước vào những ngày thu mát mẻ. Sau những ngày nhiệt tình, sôi nổi biểu tỏ tinh thần trách nhiệm của chúng ta khi tổ quốc lâm nguy, lại bị đối xử thô bạo,các anh chị em có thể bình tĩnh và dịu lòng lại để suy nghĩ về nhiều điều. Mùa thu, lòng người cũng lắng xuống dành chỗ cho những suy tư sâu kín: những nuối tiếc về quá khứ, bức xúc hiện tại và bất an cho tương lai; có thể sẽ là dịp để chúng ta loại bỏ những ngộ nhận của chính mình.
Việt Nam những ngày mùa hè vừa qua chắc sẽ là kỷ niệm khó phai trong lòng anh chị em. Nhưng những ngày đầu thu này lại càng sâu đậm hơn vì những tổn thương thường khó quên hơn những hồ hởi. Dõi theo hành trình của các anh chị em trong suốt 11 cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc vừa qua, nhiều suy nghĩ vui buồn, lo lắng và hi vọng đan xen trong lòng tôi kể từ ngày chủ nhật không biểu tình ấy.
Có lẽ đã có những đổ vỡ diễn ra trong lòng nhiều thanh niên Việt Nam- những người mà đối với họ những “dấu son” về ‘chiến tích” và “công lao” đã sừng sững giữa lòng họ như một tượng đài bất khả xâm phạm. Và cũng có những quyết tâm càng lớn dần lên trong tâm tư những người không còn “ngây thơ” nữa. Một pháo đài quyền lực đang ngự trị trên đất nước này, nhưng đối với những con người thực sự có tâm huyết và tri thức thì hôm nay pháo đài niềm tin ấy chắc chắn đã phải sụp đỗ (dù lẽ ra nó đã sụp đổ cách đây lâu rồi).
Hãy nhớ lại những ngày mùa thu 66 năm về trước, khi chính cái pháo đài quyền lực và niềm tin ấy được dựng lên giữa lòng một Việt Nam đau thương và hỗn loạn. Đó là những ngày được người ta gọi là “Cách mạng tháng 8”. Giữa những tổn thương tinh thần vì gần một thế kỷ bị kềm kẹp, đày đọa dưới gót giày kẻ xâm lược, giữa những tự ái dân tộc vì phải làm một dân tộc vong quốc, giữa cả những cơn đói ăn hành hạ ngày đêm, người Việt Nam ngơ ngác trước thời cuộc rối ren, lúc đó người cộng sản đã giương lên ngọn cờ của họ. Cả thế kỷ 20, họ đã đi hết chiến thắng này đến chiến thắng khác với những âm mưu dù đen tối nhưng lại được đặt trên niềm tin của nhân dân, dù huyễn hoặc nhưng vững chắc và chói lọi hào quang.
Thực tế người ta thật chóng quên và ít chịu suy nghĩ. Khi buông thả trong sự xa hoa giàu có, người ta thường rất mau quên những ngày khó khăn không một xu dính túi. Khi được “tiền hô hậu ủng” họ thường ít khi nhớ đến cái thời chui rúc trong những xó xỉnh của thành phố hay nơi rừng hoang nước độc. Khi vẫn được chờ đợi, vẫn được khoan thứ thì họ vẫn tiếp tục hoành hành không giới hạn. Lẽ nào người ta vô tri đến nỗi không biết được rằng sự giàu có, địa vị cao ngất ấy từ đâu và do ai mà có?! Chắc họ nghĩ họ cướp được ở đâu đó?! Không phải vậy, họ vẫn ở đó được vì người dân vẫn ngây thơ tin tưởng, tha thứ và chờ đợi. Nhưng chúng ta đều biết ngay cả những người ngây thơ và yếu đuối nhất, khi bị đẩy đến tột cùng tổn thương cũng sẽ tự nhiên sáng suốt và mạnh mẽ. Vì lẽ đời, con người luôn muốn được sinh tồn, muốn tìm đường sống trong cái chết. Và sự chờ đợi, tha thứ nào rồi có lúc cũng đi đến điểm cuối cùng.
Những hành động gần đây của Nhà cầm quyền khiến tôi nghĩ rất nhiều đến những cái “giới hạn” như thế. Đầu tiên là những lần trấn áp người biểu tình phản đối Trung Quốc. Riêng cái việc ngăn cản người dân thể hiện lòng yêu nước cũng đã là một hành động vô lý, vi hiến và đáng lên án rồi. Họ còn hạ nhục những tấm lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm chân chính của anh chị em bằng những vu cáo trên các phương tiện truyền thông và bằng những hành vi thô bạo ở hiện trường biểu tình. Tiếp đến, là việc người ta ra một bản Thông báo vi hiến, cấm người dân biểu tình. Những hành động này có lẽ đã gợi lên điều gì đó khá rõ trong lòng nhiều người dân Việt Nam.
Rồi một sự kiện mà tôi cho là rất quan trọng gần đây, thể hiện rõ ràng nhất thái độ của Nhà cầm quyền độc tài là việc Thứ trưởng Bộ quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh đã hết lời ca ngợi quan hệ Việt-Trung theo lời dẫn của Thông tấn xã Việt Nam ngày 28 tháng 8 sau Đối thoại chiến lược an ninh quốc phòng Việt- Trung ở Bắc Kinh. Đây là lần đầu tiên sau sự kiện hai lần Trung Quốc cắt cáp tàu thăm dò Việt Nam và những cuộc biểu tình của anh chị em, chính quyền cộng sản biểu tỏ thái độ minh bạch và mạnh mẽ đến vậy. Sau những gây hấn trên biển và thái độ hống hách trên báo chí Trung Quốc, một lãnh đạo cao cấp của Chính phủ vẫn có thể tuyên bố: “Nếu Việt Nam cần sự ủng hộ, đồng cảm, hợp tác và phát triển thì còn có ai hơn một nước Trung Quốc xã hội chủ nghĩa láng giềng, … một khi các đồng chí tôn trọng độc lập chủ quyền của Việt Nam và mong muốn Việt Nam cùng phát triển?” ; vẫn biết rõ việc đưa tranh chấp biển Đông thành một vấn đề quốc tế, cần được giải quyết bằng luật pháp quốc tế là có lợi cho việc bảo vệ chủ quyền lãnh hải Việt Nam, chính quyền cộng sản, qua lời ông Vịnh vẫn cho rằng: “Việt Nam không bao giờ dựa vào bất kỳ một nước nào để chống Trung Quốc” thì tất cả những điều đó chứng tỏ lợi ích quốc gia chẳng là gì đối với những người lãnh đạo cộng sản này và những cuộc “thương lượng song phương” sẽ chẳng có chỗ để bàn cãi và bảo vệ lãnh hải Việt Nam. Vậy là hôm nay, chúng ta có thể nói rằng những nhà lãnh đạo Việt Nam đã vạch rõ chiến tuyến của họ với nhân dân Việt Nam rồi.
Cách đây hơn sáu thập niên, họ đã lôi kéo, nhân danh nhân dân để nắm quyền cai trị miền Bắc. Rồi tiếp đến họ cũng một lần nữa nhân danh chính nghĩa yêu nước để lật đổ Việt Nam Cộng Hòa. Họ đã làm được tất cả những mưu đồ đó cũng chỉ bởi chúng dựa trên niềm tin, sự khao khát hòa bình và lòng ái quốc của nhân dân. Họ đã kéo nhân dân về phía mình để trở nên chính nghĩa. Thì đến hôm nay, bằng chính những hành động dối trá và trở mặt của mình, họ đã xúc phạm niềm tự hào dân tộc và lòng ái quốc nồng nàn đó, họ thực sự đã đẩy nhân dân ra xa. Dù họ xấu xa, nhưng tôi nghĩ trong quá khứ họ đã thông minh theo một cách nào đó. Và rồi bây giờ sự độc đoán và tham lam của họ đã chiếm hết chỗ của những xảo thuật thông minh kia. Những hành động trái ngược này rồi sẽ đưa đến những hiệu ứng trái ngược.
Tôi biết rằng có rất nhiều anh chị em tham gia tuần hành phản đối Trung cộng là con cháu những gia đình “có công với cách mạng”. Các anh chị em ấy là những người vẫn luôn tin tưởng vào chế độ, vẫn cho rằng những sai lầm của chế độ là “không thể tránh khỏi” và Đảng có thể thay đổi để tiếp tục tồn tại và lãnh đạo đất nước. Thế nhưng cho đến hôm nay, các anh chị em và nhiều bạn trẻ khác nữa phần nào đã nhận diện được bộ mặt thật của Nhà cầm quyền. Đây là một bàn thua trông thấy của chế độ độc tài! Các chế độ độc tài luôn bám víu quyền lực đến phút cuối cùng, nhưng những kẻ đã lỗi thời cùng đường này có làm gì đi nữa thì cũng sai lại càng sai.
Thực sự xót xa và phẫn nộ khi nhìn thấy cảnh anh chị em biểu tình bị đối xử thô bạo: bị giằng kéo bắt lên xe bus, bị bắt giữ, bị đạp cả vào mặt…Không đau lòng sao được khi lòng yêu nước được thể hiện tự nhiên và chân thành nhất của mọi người không những bị bôi nhọ, bị phủ nhận mà còn bị chà đạp trắng trợn như thế. Nhưng tôi cho rằng: không có điều gì là hoàn toàn xấu, không có cục diện nào là hoàn toàn bất lợi cả. Những hành động của các anh chị dù có thể bị bạo quyền chặn đứng cũng không bao giờ là uổng phí. Qua những việc như thế, niềm hi vọng vào sự đổi thay trong tôi càng được xác quyết. Bởi vì tôi nghĩ rằng, khi chúng ta muốn làm một việc tốt đẹp thì một trong những việc quan trọng đầu tiên là nhận diện kẻ xấu muốn cản đường. Cũng như muốn cứu nước thì việc trước tiên là đa số người dân Việt phải biết đích xác ai là kẻ thù ngoại xâm và ai là kẻ đồng lõa. Nay Nhà cầm quyền đã lộ rõ bản chất độc tài, tham quyền cố vị, lệ thuộc ngoại bang thì mọi thứ càng trở nên rõ ràng hơn, con đường mà người Việt Nam phải đi, việc mà người Việt nam phải làm đã sáng tỏ hơn, không còn bị sự “lập lờ đánh lận con đen” làm cho bối rối và ngộ nhận nữa. Việc gì đến sẽ phải đến.
Những ngày cuối hè đầu thu năm nay là khoảng thời gian buồn, thậm chí có cả nước mắt của anh chị em. Nhưng thái độ và cách cư xử của Nhà cầm quyền sẽ vạch rõ bản chất của họ ra trước con mắt phán xét của toàn dân và những cuộc tuần hành của quý anh chị em sẽ đi vào lịch sử như một dấu ấn về tinh thần ái quốc của người dân Việt Nam chúng ta. Và hơn thế nữa, chúng sẽ thúc đẩy những hành động có ý nghĩa khác trong tương lai. Nếu nước nhà có một cuộc thay đổi lớn lao và ý nghĩa thì hành động của anh chị em là bước đầu tiên cho cuộc chuyển mình quan trọng đó. Xin cho tôi gởi đến quý anh chị em lời chào thân ái và quý trọng.
Huỳnh Thục Vy
Huỳnh Thục Vy bị công an đe dọa
Huỳnh Ngọc Tuấn (Đàn Chim Việt) - Trong thời gian gần đây có những cuộc “viếng thăm” liên tiếp của Công an CSVN đến gia đình tôi. Tôi xin được kể ra 3 cuộc “viếng thăm” gần nhất.
1. Một cán bộ tên Vỹ (khoảng 32-34 tuổi) người miền Bắc tự giới thiệu là an ninh từ Bộ công an vào cùng đi với một người không chịu giới thiệu tên, chỉ nói là An ninh tỉnh Quảng Nam. Người này quá quen thuộc với tôi và Thục Vy con gái tôi vì đã thẩm vấn Thục Vy năm trước.
2. Lần kế tiếp là của Huỳnh Ngọc Truyền (đại úy) và Thuyết An ninh tỉnh Quảng Nam. Hai người này là “khách thường xuyên” của gia đình tôi trong thời gian dài, trước đây họ cùng đi với Đại úy CA: Đặng Quang Thái và Đại úy Thắng (Tôi nhớ mang máng là Nguyễn Đình Thắng), và một người nữa:Nhân vật vẫn giấu tên từ trước đến nay.Đều là CA tỉnh Quảng Nam.
Và một lần gần đây nhưng hôm đó tôi đi vắng.
3. Mới đây ngày 5/4/2011, Thuyết, An ninh tỉnh QN đến và yêu cầu tôi được làm việc với Huỳnh Thục Vy con gái tôi.
Tôi hỏi mục đích của buổi làm việc là gì? Anh ta trả lời: Về những bài viết của Huỳnh Thục Vy thời gian gần đây đã gây ra sự đụng chạm quá nhiều đến những vấn đề nhạy cảm, xúc phạm lãnh đạo, luận điệu tuyên truyền xuyên tạc chống chế độ. Và đặc biệt nghiêm trọng là Vy tham gia vào diễn đàn Café Wifi của Đài Á châu tự do. Trao đổi trên mạng xã hội Facebook, hô hào xuống đường biểu tình làm cuộc cách mạng Hoa Lài tại Việt Nam. Thục Vy còn liên hệ với các tổ chức phản động-khủng bố ở nước ngoài cho nên chúng tôi muốn gặp để tìm hiểu quan điểm của Vy và xác minh về những mối quan hệ đó.
Tôi nói với họ là những cáo buộc các ông nhắm vàoThục Vy là hoàn toàn bịa đặt,c ố tình làm cho vấn đề trở nên nghiêm trọng. Sự thực là các ông khó chịu vì những bài viết bộc trực của Thục Vy. Nhưng đó là cháu hành xử quyền tự do phát biểu chính kiến ôn hòa, không thể vì các ông không đồng ý với những quan điểm đối lập mà chụp mũ hoặc cấm đoán họ được.
Thuyết nói thêm: ”Chúng tôi muốn cho Vy được tiếp tục học hành thành đạt mà không gặp trở ngại gì, hơn nữa tôi thấy Vy đã lớn tuổi rồi. Ở VN tuổi như Thục Vy người ta đã có chồng có con từ lâu, cùng tuổi ấy người ta đã có con 3-4 tuổi rồi mà Vy cứ không chịu an phận học hành, lập gia đình cho tử tế… Chúng tôi quan ngại với đà này chúng tôi phải “RA TAY CAN THIỆP”, lúc đó sẽ ảnh hưởng đến việc học hành, chồng con của Vy. Đó là “thiện ý” của chúng tôi. Tầm cỡ như Nguyễn Đan Quế,Cù Huy Hà Vũ mà chúng tôi còn cho vô tù… thì tầm cỡ của Vy có là gì đâu đối với chúng tôi. Mong anh hiểu, chúng tôi không muốn bắt Vy vì sẽ ảnh hưởng đến việc học hành của Vy”.
Cũng như những lần trước: Họ đều “nhắc nhở” tôi.
“Anh phải kiểm soát và khuyên Vy nên chấm dứt những “việc làm nguy hiểm”, anh cũng không nên viết bài cho Đàn Chim Việt, Vy cũng vậy… Cái quý giá nhất của cuộc sống con người là con cái, ai cũng vì con cái của mình, NẾU CON ANH GẶP VẤN ĐỀ GÌ thì thời gian còn lại của anh trên cuộc đời này sẽ rất vô nghĩa”.
Tôi ngồi lắng nghe, quan sát cứ chỉ nét mặt của họ để mong biết được những gì ẩn chứa đằng sau những câu nói đó và không hề khó khăn gì để tôi đi đến kết luận: Họ đến đây để trực tiếp chuyển đến tôi và Thục Vy một thông điệp gay gắt đầy sự đe dọa. Vâng, ĐE DỌA là mục đích chính của những cuộc “viếng thăm” này.
Sau một hồi tranh luận gay gắt về nhiều vấn đề,tôi trả lời họ là: Không thể chấp nhận để họ thẩm vấn con tôi tại nhà của tôi như lần trước.”Nếu muốn thẩm vấn phải có giấy triệu tập hoặc giấy mời, và mọi việc phải phù hợp với luật pháp Việt Nam và luật pháp quốc tế. Và tôi cũng khẳng định những bài viết của Thục Vy nhằm thể hiện quan điểm cá nhân, nó phù hợp với luật pháp:Cụ thể là điều 69 Hiến Pháp VN và Công ước Quốc tế về quyền Dân sự Chính trị- cũng như Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền.
“Quan điểm của Thục Vy thể hiện sự quan tâm của một người trẻ đến hiện tình đất nước. Cấm đoán sự trình bày quan điểm một cách ôn hòa chính các ông mới là những người vi phạm luật pháp. Tôi phản đối sự đe dọa của các ông đối với Thục Vy, nếu an ninh của các con tôi có vấn đề gì thì thủ phạm chính là các ông… tôi phản đối việc cơ quan công an dùng áp lực đối với tôi và các con tôi.
Còn việc tôi và Thục Vy viết bài trên Đàn Chim Việt và các trang mạng khác, chỉ là việc hành xử quyền tự do ngôn luận,nếu muốn cấm các ông phải có văn bản chính thức về điều này… Tôi phản đối cung cách hành xử mờ ám của chính quyền này đối với gia đình tôi”.
Tôi trình bày việc này để cho công luận được biết, nếu Thục Vy gặp tai nạn gì thì trách nhiệm thuộc về chế độ này. Rất mong sự quan tâm của mọi người, hãy lên tiếng ủng hộ cho những người đang đấu tranh để thực hiện quyền Tự do ngôn luận tại VN.
Hãy đứng bên cạnh để bảo vệ những công dân trẻ của VN đang dấn thân cho sự nghiệp Dân chủ hóa đất nước. Vì những người trẻ là tương lai của một VN Dân chủ- thái hòa.
Chân thành cảm ơn mọi người đã quan tâm ủng hộ.
Những bài viết của cô được đăng trên nhiều blog đấu tranh, đặc biệt là trên trang Đàn Chim Việt (http://www.danchimviet.info/archives/author/huynhthucvygbcpuv-nhwqmdhvx5jn2mx-7grrvgg). Ngoài ra, cô có một blog Facebook riêng của mình mang tên An Đổ Nguyễn. Thêm nữa, cô còn tham gia và Diễn Đàn Cafe Wifi của Đài Á Châu Tự Do và hô hào xuống đường biểu tình làm cuộc cách mạng Hoa Lài tại Việt Nam. Trước đó vào ngày 2/6/2011, ông Huỳnh Ngọc Tuấn, cha của cô Vy đã viết một bài “Gia đình Huỳnh Thục Vy: Viếng thăm hay đe dọa?” (*1) để tố cáo bọn công an, trong đó có tên Thuyết, đe dọa: “Chúng tôi muốn cho Vy được tiếp tục học hành thành đạt mà không gặp trở ngại gì, hơn nữa tôi thấy Vy đã lớn tuổi rồi. Ở VN tuổi như Thục Vy người ta đã có chồng có con từ lâu, cùng tuổi ấy người ta đã có con 3-4 tuổi rồi mà Vy cứ không chịu an phận học hành, lập gia đình cho tử tế… Chúng tôi quan ngại với đà này chúng tôi phải “RA TAY CAN THIỆP”, lúc đó sẽ ảnh hưởng đến việc học hành, chồng con của Vy. Đó là “thiện ý” của chúng tôi. Tầm cỡ như Nguyễn Đan Quế, Cù Huy Hà Vũ mà chúng tôi còn cho vô tù… thì tầm cỡ của Vy có là gì đâu đối với chúng tôi. Mong anh hiểu, chúng tôi không muốn bắt Vy vì sẽ ảnh hưởng đến việc học hành của Vy“. Những lời hăm dọa như thế này dẫn đến việc đụng xe vào cô Vy rất hữu lý. Tuy đây chưa phải là bằng chứng nhưng qua việc công an sử dụng bọn xã hội đen là điều có thật ở Việt Nam. Chỉ cần search “công an và xã hội đen” trong Google.com, chúng ta sẽ thấy có trên 41 ngàn kết qủa, hay những sự kiện. Đã từng có biết bao nhiêu vụ đụng xe rất mờ ám xảy ra đối với những ai bị gọi là “phản động”, “chống đối chế độ”, hay đối với những nhà đấu tranh dân chủ như cô Vy. Vụ đụng xe giết người đầu tiên xảy ra đối với đại sứ Đinh Bá Thi tại Liên Hiệp Quốc. Khi Thi bị Hà Nội triệu hồi về thì bị giết một cách mờ ám trên đường đi từ Phan Thiết vào Sài Gòn. Kế đến là vợ chồng kịch tác gia Lưu Quang Vũ và Xuân Huỳnh đã bị đụng xe chết tại Quốc Lộ 5 Hải Dương. Nguyễn Văn Trấn, tác giả sách “Viết Cho Mẹ Và Quốc Hội”, cũng mất mạng khi bị một chiếc xe đâm vào. Giáo sư Nguyễn Ngọc Lan đã chở linh mục Chân Tín đến thăm cũng bị tai nạn trọng thương. Ngay cả ông Hà Sĩ Phucũng bị tông xe ở bờ Hồ Hoàn Kiếm vào 2005. Nhà dân chủ Hồ Thị Bích Khương bị tông xe máy lúc 21 giờ đêm ngày 12/2/2007. Bà Vũ Thúy Hà, vợ bác sỹ Phạm Hồng Sơn cũng bị xe tông trên đường đến tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội. Nhà dân chủ Nguyễn Ngọc Quang, hiện đang ở Thái Lan, cũng từng là nạn nhân trong 4 lần đụng xe.
PHỐ VIỆT KÊU GỌI BẠN ĐỌC GỞI GIÚP ĐỞ CHO GIA ĐÌNH HUỲNH THỤC VY THEO ĐIẠ CHỈ DUÓI ĐÂY :
Huỳnh thị Hường,
đội 1 thôn Phú Quý, xã Tam Phú, Tam Kỳ, Quảng Nam
Dưới đây là thư hồi báo đã nhận được 100$ báo Phố Việt vừa gởi xong, chỉ 1 ngày sau tới tay:
Tam Kỳ, Quảng Nam ngày 22-12-2011
Bác Tân Văn ơi,
Con là Huỳnh Thục Vy. Con vừa nhận được 100 CAD bác gởi cho. Con xin cám ơn bác.
Nhân thể con xin thông báo với bác là hiện tại con đang ở cùng nhà với hai cô con. Hai cô nuôi chúng con, không lấy chồng. Hiện tại con bị xử phạt vi phạm hành chính nên việc gởi tiền cho con không tiện lắm. Sợ công an chúng làm liều chúng lấy mất. Nên nếu bác có lòng ưu ái đến gia đình con, xin bác gởi qua tên cô con Huỳnh thị Hường, đội 1 thôn Phú Quý, Xã Tam Phú, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam.
Số điện thoại của con: 01184....
Vài dòng thông báo cùng bác, xin kính chúc bác và toàn thể đồng bào hải ngoại một Giáng Sinh an vui và năm mới sức khỏe, hạnh phúc và thành đạt.
Huỳnh Thuc Vy
Con đường nào giải cứu dân tộc
Con đường nào để giải cứu dân tộc
Thiết nghĩ,trên là một câu hỏi đã được tồn đọng của rất nhiều người theo dòng trôi thời gian.Niềm bâng khuâng khắc khoải,nỗi ưu tư lo lắng như mức triều cường,khi dâng cao chất ngất,khi lắng đọng theo dòng đời với những sự cố xung quanh của cuộc sống.
Là một con dân nước Việt,luôn mang nặng nỗi suy tư về Quê Hương và Tổ Quốc thân yêu,tôi nhận thấy bản thân lúc nào cũng bị đè nặng bởi những ý thức và trách nhiệm,mặc dầu đất nước là chẳng của riêng ai.
Từ nỗi ưu tư đó,nó được nung nấu và thúc đẩy ,cho nên tôi chẳng ngại ngần nói lên nếp suy nghĩ hoặc hoạch định một phương trình hầu góp phần tìm giải pháp cứu nguy trên con đường đấu tranh cho tương lai của dân tộc.Tôi biết chắc chắn rằng,khi tôi nêu lên những phương cách mà tôi suy nghĩ,bản thân sẽ gặp phải nhiều phản ứng rất dữ dội từ hai chiều,thuận cũng như nghịch của người đọc.Điều đó,với tôi không quan trọng mà sự giải cứu Quê Hương mới là điều mà tôi đặt nó lên hàng đầu.
Hãy tạm gác qua thời gian trước 1975 của miền Bắc.Từ ngày của cái gọi là " Giải phóng đất nước,thống nhất dân tộc". Từ đó, cả nước biết bao hệ lụy của sự sai lầm đã là một dấu ấn khắc sâu vào tâm khảm trong trí nhớ của từng người dân Việt,kể cả không ngoại trừ nhà cầm quyền,những người mà chính họ cũng phải e thẹn xấu hổ khi nhắc đến giai đoạn cực kỳ hắc ám đó.Bởi thế,trong cái gọi là " Đổi mới ",họ đã cố tình lấp liếm che dấu những sự tệ hại đốn đần...của thập kỷ đầu,thập kỷ của sự tàn phá hủy hoại đất nước một cách khủng khiếp.
Cựu Tổng Bí thư Mikhail Gorbachev nói: Chủ nghĩa Cộng sản sai lầm ngay khi nó "còn trên giấy". Nó như con quái vật càng ngày càng phình to, không còn cách gì khác là sớm vứt nó đi." Tôi đã bỏ hơn nửa cuộc đời đấu tranh cho lý tưởng cộng sản ; nhưng ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và nói láo" hoặc ai đó đã phát biểu rằng : " Muốn thắng cộng sản,phải để cộng sản thắng trước "
Từ 1975 cho đến ngày hôm nay 11-11-11,đã hơn 36 năm,đất nước chìm sâu trong quằn quại đau thương như mọi người đã biết.
- Quan liêu,cửa quyền,tham nhũng hết thuốc chữa.
- Xã hội thờ ơ gian dối...
- Đạo lý suy đồi và vỡ tan toàn diện.
- Cướp của,đàn áp trí thức,giáo dân và tài sản các tôn giáo...
- Đất biển teo dần,Hoàng Trường Sa,vịnh Bắc bộ,Ải Nam Quan,thác Bản Giốc,rừng dọc biên giới và nội địa,Bô-Xít Tây nguyên,Thòng lọng lưỡi bò.
- Nguy cơ Bắc thuộc,toàn dân Việt sẽ là những nô lệ trên chính quê hương mình.
- Tương lai sẽ còn đầy nước mắt và máu rơi...
Như mọi người đều hiểu,cộng sản là một thể chế độc tài toàn trị,dưới tổ chức của cơ chế ấy,mọi thành viên trong xã hội phải tự buột trói lấy chình mình,kể cả cán bộ đảng viên ngay trong hệ cầm quyền cao cấp nhất cũng đều không thể tránh khỏi cái còng kim cô ấy,ý định ly khai hoặc đảo chánh ,sẽ bị tiêu diệt không nhân nhượng và như thế,toàn bộ xã hội sẽ triền miên nối tiếp trong sự lừa mị bịp bợm gian trá...
Hơn 36 năm rồi,còn chờ đợi đến bao giờ ? 36 năm của sự chịu đựng,lòng kiên nhẫn,36 năm chiều dài của thời gian theo tỉ lệ thuận với bao kiến nghị ,yêu cầu,đề bạc thư gởi...Bao oán hận lầm than theo chuỗi dài oan khiên vô tận...Tất cả đều gói gém trong chủ trương : Đấu tranh bất bạo động mà kết quả của sự đấu tranh ấy,trải suốt thời gian qua,chưa có được những thành quả mang tính chiến lược đáng kể.
Sau bao đắn đo,gạn lọc suy nghĩ...Ngày hôm nay 11-11-11,tôi không ngần ngại nói rằng : Đã đến lúc công cuộc đấu tranh phải cần cả hai phương sách,bạo động và bất bạo động.
Cựu tổng thống Nga Boris Nikolayevich Yeltsin :
” Cộng sản chỉ có thể thay thế chứ không bao giờ thay đổi. “.
Thế thì nó phải được thay thế bằng cách nào ?.
* Đấu tranh bất bạo động
Là một chủ trương gồm những ý tưởng cao đẹp,mang sắc nét cùng phong thái của giới trượng phu,của hàng quân tử.Sự tốt đẹp đó,tôi không hề từ khước hoặc chối bỏ nhưng chả lẽ ta cứ tiếp tục đem nghĩa cử cao đẹp đó để ứng xử với một bọn côn đồ hạ cấp như đảng cộng sản VN mãi sao ?.
Trên thực tế,điều này hình như đã minh chứng cho những giọng điệu mà tận thâm sâu có ẩn chứa những sự hèn nhát qua vỏ bọc quân tử hầu tránh đi những sự hy sinh về thể xác,mất mát về tài sản,sự nghiệp cơ ngơi...
Đấu tranh bất bạo động không phải lúc nào cũng đúng và đúng trong mọi hoàn cảnh.Đấu tranh bất bạo lực là mục đích cao thượng nhưng phải biết kết hợp hài hòa giữa bạo động và bất bạo động,thậm chí đôi khi phải biết xử dụng bạo động , bởi nó là một trong những phương tiện cần thiết để biện minh cho cứu cánh.
* Đấu tranh bạo động
Trong cục diện hiện nay trên toàn thế giới mà Trung Đông Bắc Phi là những tấm gương soi.Ben Ali sẽ không rời khỏi quyền lực nếu không có cuộc nổi dậy của toàn dân Tunisia qua cái tên : Cuộc cách mạng Hoa Lài.
Gadhafi sẽ không bao giờ từ bỏ quyền cao nhung lụa để trở thành một con chuột cống nếu không có sự vùng dậy bằng võ lực tự phát của người dân Libya,và sẽ không bao giờ có hình ảnh người dân tự nguyện xếp hàng dài hằng hà cây số để biểu hiện tấm lòng phơi phới khi đi bầu bằng chính lá phiếu tâm hồn của mình.Bao giờ dân Việt cũng hành động giống như dân Libya thì những tên độc tài toàn trị của csVN sẽ là những Gadhafi chui cống.Đó là những kết quả hiển nhiên,tuy thấy nhưng ta chưa dám làm !.
Trở lại hiện tình đất nước,trong giai đoạn này và về sau,con đường tiến đến Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền và Cường Thịnh,dĩ nhiên không bao giờ là một con đường bằng phẳng mà là một con đường đầy gian khó,có cả máu lẫn nước mắt.Nhưng đường đi khó,không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại múi e sông ( Nguyễn Thái Học ),tiếc thay.
* Tính đấu tranh bạo động là gì
Đã là con người thì ai cũng phải một lần chết.Chết bởi nghèo đói bệnh tật trong âm thầm lặng lẻ,cũng là chết.Chết trong vinh quang,góp thân mình cho sông núi ngàn xanh,cho Quê Hương ngời rạng,cho thế hệ cháu con được an lành hạnh phúc vươn lên ngẩn đầu với nhân loại thì cũng là một cái chết nhưng những cái chết ấy hàm chứa vô vàn ý nghĩa.
Cuộc đời,không gì quí hơn sự sống.Nhưng sống trong tủi nhục cúi đầu để nhận lấy chữ " xin cho ",sống trong nỗi hận căm áp bức,sống và mục kích bao cảnh nhũng nhiễu oan trái mà phải cúi mặt quay lưng trong dằn vặt bởi tự thấy rằng mình là một kẻ hèn đuối ích kỷ thì tuy có sống nhưng một cuộc sống hoàn toàn vô vị.
Giá trị của cái chết và sự sống là ở chỗ đó,từ nhận thức cái giá trị ấy,chúng ta hãy đơn cử một vài ví dụ điển hình:
- Mỗi ngày,chỉ một tỉnh trong 64 tỉnh thành có một chiến sĩ dân chủ hy sinh bằng cách ôm bom ôm mìn chất nổ ập vào cơ quan công quyền như công an chẳng hạn,cho nổ tung và nếu tình hình ấy cứ tiếp tục lan tràn thì thử hỏi nhà cầm quyền sẽ chịu đựng được bao lâu đồng thời tiếng vang vùng dậy tràn đến lòng dân kêu gọi sự thức tỉnh đồng lòng đứng dậy tiếp tay cho những đứa con hy sinh vì Tổ Quốc sẽ mạnh bạo đến dường nào.![]()
Một ví dụ khác,gài hoặc quăng lựu đạn vào nhà các hung thần công an hoặc tham quan hống hách,bắn những mũi tên tự chế có tẩm độc vào đầu những tên ác ôn...tạo nên phong trào cùng nhau diệt giặc bằng mọi cách , mọi nơi và cuối cùng là toàn dân,tất cả cương quyết một lòng xuống đường giành lấy chính quyền.
Qua điều nghiên và ứng dụng thực tiễn,bản thân người viết đã thu nhặt được một số kết quả khiêm nhường.Công an hay cán bộ,chúng cũng là con người,cũng có vợ có con,có gia đình,cũng biết lo sợ cho sự an nguy của chính họ.Hơn nữa,khi không còn niềm tin và lý tưởng thì họ không dại gì mà phải liều thân với những hận thù ân oán...Nói một cách bình dân là ở Việt Nam,cán bộ,công an chỉ sợ giới giang hồ liều mạng,có những hành động liều lĩnh chứ không hề ngán trí thức kỹ sư tiến sĩ có lời ngay lý phải.
Dưới thể chế được cầm nắm bởi một băng đảng cực đoan hung tàn bạo ngược với dã tâm vì những mối lợi riêng mà quên đi cội nguồn và tương lai của dân tộc , đưa đất nước vào vòng nô lệ tăm tối...Bắt buộc chúng ta , những con người nặng lòng ái quốc trong thế chẳng đặn phải hành động.Sự tham gia thể hiện ý chí càng đông càng rộng thì càng rút ngắn con đường tiến đến Tự Do Dân Chủ Nhân Bản và Hưng Thịnh cho Việt Nam.Tất cả chỉ có vậy.
Thiết nghĩ,trên con đường đấu tranh,chiến thuật nào không mang lại kết quả nhiều và nhanh thì tưởng cũng nên thay đổi.Tại sao không ?.
Chúng ta không thể ngồi chờ đợi phép lạ mà hãy chủ động tạo ra phép lạ.Bùi Vũ Châu (danlambao) -
Tôi thừa biết,bài viết này sẽ gây nhiều phản ứng từ nhiều phía nhưng hy vọng rằng ,tuy không đồng quan điểm,cầu mong quí vị hãy cho tôi được quyền nói lên cái tư duy đã từng ấp ủ của riêng mình một cách chân thành bởi " Nói gần nói xa,không qua nói thật ". Ngược lại nếu nhận thức rằng ý niệm và phương cách trên là khả thi thì nào,những trái tim,những anh hùng ái quốc bất luận sang hèn,hãy bắt tay đi vào hành động.Từ đó,cục diện Việt Nam sẽ thay đổi,tôi tin là như vậy.
Nguyên Thạch
11-11-11

Các chuyên mục 




