Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Hai 2026
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 9
 Lượt truy cập: 28533774

 
Tin tức - Sự kiện 02.02.2026 20:46
Ông Nguyễn Cao Kỳ qua đời ở tuổi 80 do gián điệp TC ám hại? - Trung tướng Quang qua đời - Khủng bố giết cả trăm người tại Na Uy
23.07.2011 11:30

(TNO) Ông Nguyễn Cao Kỳ, từng là Tư lệnh Không quân Việt Nam Cộng hòa và sau đó trở thành thủ tướng chính quyền Sài Gòn năm 1965, vừa qua đời tại một bệnh viện ở Kuala Lumpur (Malaysia) ngày 23.7 ở tuổi 80, theo AP.


Hình Tướng Kỳ trên báo Time.

KUALA LUMPUR (VB) -- Cựu Phó Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Cao Kỳ đã từ trần tại một bệnh viện ở Kuala Lumpur, Mã Lai, rạng sáng Thứ Bảy 23-7-2011, hưởng thọ 81 tuổi, theo tin AP.
Cháu trai của tướng Kỳ là Peter Phan nói với AP rằng ông Nguyễn Cao Kỳ chết vì biến chứng hô hấp.

Phóng viên Việt Báo đã điện thoại trực tiếp cho nhà bình luận Bằng Phong Đặng Văn Âu, người thân tín của ông Nguyễn Cao Kỳ, xác nhận tin này, và được ông nêu nghi vấn rằng tình báo Trung Quốc đã ám sát ông Kỳ, vì không hài lòng việc ông Kỳ liên tục thuyết phục Đảng CSVN liên minh với Hoa Kỳ để gìn giữ cõi bờ.

Nhà bình luận Bằng Phong Đặng Văn Âu nói rằng, cách đây năm hôm, Tướng Kỳ từ Mã Lai gọi cho ông Âu với giọng rất vui vẻ, nói vừa đi khám tổng quát xong và các bác sĩ rất lấy làm ngạc nhiên về một người già 81 tuổi như ông mà cholesterol, lượng đường trong máu cũng như áp suất huyết đều bình thường.

Nhà văn Bằng Phong kể rằng, nghe vậy cũng mừng cho ông Kỳ, nhưng từ hơn ba tháng nay, mỗi lần nói chuyện điện thoại với ông Kỳ, ông Âu đều khuyên ông Kỳ: "Nhiệm vụ với Đất Nước của ông coi như xong rồi! Ông nên về Hoa Kỳ để sống bình an. Từ năm 2004 ông về nước cảnh báo với nhà cầm quyền cộng sản nguy cơ bị Hán hóa, nước ta sẽ trở thành Giao Chỉ quận. Ông khuyên họ nên bắt tay giao hảo tốt với Mỹ vì chỉ có Mỹ mới ngăn nổi tham vọng bành trướng của Trung Cộng mà thôi, nhưng điều ông khuyên rất dễ làm cho những phần tử bảo thủ trong Đảng khó chịu, vì họ thà mất Nước; chứ không chịu mất Đảng.”

Ông Âu kể tiếp, “mỗi khi tôi mở lời khuyên ông về mối nguy tính mạng của ông thì ông đều nói rằng con người sống chết có số mạng. Ông vẫn nói với giọng đầy tin tưởng rằng ông là Con Cầu Tự Chùa Hương, là đích thật con Phật, từng được Phật cứu nhiều phen...”
Bản tiểu sử trên Wikipedia ghi về Tướng Kỳ, tóm lược như sau.
Nguyễn Cao Kỳ (sinh năm 1930) là một sĩ quan quân đội cao cấp và cựu chính khách Việt Nam Cộng hòa. Ông từng là Thủ tướng (1965-1967) và Phó Tổng thống (1967-1971) của Việt Nam Cộng hòa...

Ông sinh ngày 8 tháng 9 năm 1930 tại thị xã Sơn Tây. Tham gia Quân đội Quốc gia Việt Nam năm 1952 và được đưa vào huấn luyện tại Trường sỹ quan trừ bị khoá I ở Nam Định. Sau đó Nguyễn Cao Kỳ được chọn đi đào tạo tại trường không quân Marrakech tại Maroc.
Khi đảo chính 1963 nổ ra, ông đứng về lực lượng đảo chính, nắm quyền chỉ huy không quân, tạo áp lực buộc lực lượng trung thành với tổng thống Ngô Đình Diệm phải đầu hàng.

Sau cuộc đảo chính, Nguyễn Cao Kỳ thăng chức nhanh chóng. Ông trở thành Tư lệnh không quân, mang hàm Thiếu tướng và là Ủy viên của Hội đồng Quân nhân Cách mạng...
Năm 1967, ông cùng với tướng Nguyễn Văn Thiệu ứng cử và đắc cử Phó tổng thống Việt Nam Cộng hòa nhiệm kỳ 1967-1971.

Năm 1975, ông đã thu xếp cho gia đình di tản và định cư tại Mỹ. Còn ông đã đào thoát bằng máy bay trực thăng do chính ông lái ra hàng không mẫu hạm Midway ngày 29 tháng 4 năm 1975 (trong chuyến bay này có cả tướng Ngô Quang Trưởng).
Ông Nguyễn Cao Kỳ hiện nay (2008), sau khi sống tại Hoa Kỳ, đã về Việt Nam bốn lần. Con gái ông, Nguyễn Cao Kỳ Duyên, là một ca sĩ, luật sư và là người dẫn chương trình nổi tiếng của cộng đồng người Việt hải ngoại. Khi trở về Việt Nam, ông được nhiều cấp cao của Việt Nam đón tiếp, đó là những người có trọng trách bên Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội và cả Mặt trận Tổ quốc (Chủ tịch Phạm Thế Duyệt).

Những ngày ở Việt Nam, ông là người đóng vai trò trung gian cho Đào Hồng Tuyển, người được coi là giàu nhất Việt Nam, thành công trong một thương vụ xây dựng resort và sân golf, được báo chí tường thuật là tới 1,5 tỉ USD với một doanh nhân Mỹ...
Sự trở về của ông cũng gây ra nhiều mâu thuẫn gay gắt. Đối với một số người, ông là sự phản bội và bị phản đối ở nhiều nơi. Nhưng với một số người khác, ông được xem như một biểu hiện của hòa giải, gác bỏ hận thù quá khứ...
AP dẫn lời cháu trai ông Kỳ là Peter Phan ở Nam California (Mỹ) cho biết, ông Nguyễn Cao Kỳ đã có một thời gian chữa biến chứng đường hô hấp tại bệnh viện trên.

"Sức khỏe của ông tôi vẫn tốt nhưng trong một hai tuần gần đây thì ông bắt đầu yếu dần", Peter Phan cho hay.

Một trong những người con gái của ông Kỳ đã gửi email cho AP hay, cô đã từ Los Angeles (Mỹ) bay sang Malaysia để tìm hiểu rõ nguyên nhân ra đi của bố mình.

Hãng tin Mỹ, AP, hôm thứ Bảy trích lời của gia đình ông Kỳ, người cũng từng giữ các chức vụ Thủ tướng, Thiếu tướng không lực VNCH, cho biết ông Kỳ đã qua đời sau khi được đưa tới bệnh viện tại thủ đô Malaysia để cấp cứu tai biến đường hô hấp.

Hãng AP dẫn lời một trong những người cháu trai của Tướng Kỳ, ông Peter Phan từ Nam California, cho hay ông Kỳ "có tình trạng sức khỏe tốt, nhưng trong mấy tuần lễ cuối cùng đã yếu đi."

Hãng tin Mỹ cũng dẫn lời Nguyễn Cao Kỳ Duyên, một trong các con gái của Tướng Kỳ vốn là một MC nổi tiếng trong làng văn nghệ VN hải ngoại, cho biết cô đã lên đường tới Malaysia để "tìm hiểu chính xác nguyên nhân cái chết của ông."

Tờ Người Việt o­nline, dẫn một nguồn tin từ công ty giải trí Thúy Nga Paris có liên hệ với người con gái này của Tướng Kỳ, cho biết thêm chi tiết cô Kỳ Duyên dự kiến "mang thi hài thân phụ về Việt Nam an táng."

Ông Nguyễn Cao Kỳ sinh ngày 8/9/1930 tại Sơn Tây, miền Bắc Việt Nam, từng giữ chức Thủ tướng Chính quyền VNCH trong giai đoạn từ 1965 - 1967 và Phó Tổng thống từ năm 1967 - 1971.

Ông Kỳ gia nhập Quân đội Quốc gia VN từ năm 1952, từng kinh qua huấn luyện tại Trường sỹ quan trừ bị khóa I tại Nam Định và huấn luyện tại Trường không quân Marrakech tại Maroc.

Sau năm 1954, ông Kỳ gia nhập Quân lực VNCH trong vai trò phi công và sau đó trở thành một trong các sỹ quan chỉ huy ban đầu của không lực VNCH.

Ông Kỳ được thăng hàm Thiếu tướng và trở thành Tư lệnh không quân, đồng thời nắm chức vụ Ủy viên Hội đồng Quân nhân Cách mạng, không lâu sau diễn biến đảo chính năm 1963 lật đổ cố Tổng thống đệ nhất cộng hòa, ông Ngô Đình Diệm.

"Chuyển đổi?"

Tướng Kỳ từng có thời gian dài là đồng minh chính trị trong liên minh gần gũi với cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, nhưng sau này đã trở thành đối thủ trực tiếp của ông Thiệu.

Sau khi Sài Gòn thất thủ năm 1975, ông Kỳ sang Hoa Kỳ định cư.

Từng được cho là một chính khách cao cấp của VNCH với tư tưởng chống cộng, ông Kỳ đã có sự chuyển đổi nhận thức khi về thăm VN từ năm 2004, theo đó ông công khai đề cao hòa hợp, hòa giải dân tộc và kêu gọi hợp tác giữa các bên người Việt cựu thù trong cuộc chiến VN.

Năm 2004, sau 29 năm, ông Nguyễn Cao Kỳ đã trở về Việt Nam, từ bỏ những quan điểm chống nhà nước Việt Nam đồng thời kêu gọi hòa bình và hòa giải.

Trong một cuộc phỏng vấn khi đó với truyền thông trong nước, ông tâm sự rằng "nhiều người cùng lứa già với tôi nay không còn phản đối chế độ trong nước nữa".

"Rồi chim lại bay về tổ mà", ông phát biểu và bày tỏ mong muốn được về Việt Nam sống những tháng ngày còn lại.

Quyết định quay về quê hương của ông đã khiến một số phần tử lưu vong chống phá phản ứng quyết liệt.

Ông Kỳ sinh ra tại Sơn Tây, Hà Nội vào năm 1930. Trong hồi ký của mình, ông cho biết đã kết hôn 3 lần, có 6 người con và 14 cháu. Trong đó, Nguyễn Cao Kỳ Duyên, con gái với người vợ thứ hai, là một nghệ sĩ nổi tiếng ở hải ngoại.

Người vợ đầu của ông là một phụ nữ Pháp. Còn người vợ thứ ba ông gặp trong giai đoạn sống tạm thời ở Bangkok (Thái Lan).

Thời trẻ

Ông sinh ngày 8 tháng 9 năm 1930 tại thị xã Sơn Tây, quê làng Mai Trai (Mai Chai)[2][3] - thị xã Sơn Tây (thời xưa (thế kỷ 19) là xã Mai Trai tổng Thanh Vị huyện Minh Nghĩa phủ Quảng Oai tỉnh Sơn Tây[4]), là con thứ ba và con trai độc nhất của ông giáo Nguyễn Cao Hiếu. Ông lúc trẻ học giỏi, nhưng rất ngỗ nghịch. Ông học ở Sơn Tây hết lớp 4 thì được cho về Hà Nội vào học ở trường Bưởi (hay trường trung học Bảo hộ - Lycée du protectorat - nay được gọi là trường trung học phổ thông Chu Văn An).

Binh nghiệp và hoạt động chính trị

Giai đoạn trước 1967
Nguyễn Cao Kỳ tham gia Quân đội Quốc gia Việt Nam năm 1952 và được đưa vào huấn luyện tại Trường sỹ quan trừ bị khoá I ở Nam Định. Sau đó Nguyễn Cao Kỳ được chọn đi đào tạo tại trường không quân Marrakech tại Maroc.

Sau Hiệp định Genève, ông ở lại tham gia Quân lực Việt Nam Cộng hòa, trở thành một trong những phi công và sĩ quan chỉ huy đầu tiên của Không lực Việt Nam Cộng hoà.

Khi đảo chính 1963 nổ ra, ông đứng về lực lượng đảo chính, nắm quyền chỉ huy không quân, tạo áp lực buộc lực lượng trung thành với tổng thống Ngô Đình Diệm phải đầu hàng.

Sau cuộc đảo chính, Nguyễn Cao Kỳ thăng chức nhanh chóng. Ông trở thành Tư lệnh không quân, mang hàm Thiếu tướng và là Ủy viên của Hội đồng Quân nhân Cách mạng. Tư cách Ủy viên Hội đồng tiếp tục là cơ hội để ông có bước tiến mới về chính trị, đặc biệt là sau khi Thủ tướng Nguyễn Ngọc Thơ bị buộc phải từ chức và tuyên bố trao quyền cho phe quân nhân. Ông được coi là thủ lĩnh của một phe quy tụ các tướng trẻ. Khi Hội đồng Quân lực thành lập thì vị trí của ông càng được củng cố. Trong khi đó Đại tướng Nguyễn Khánh, kiêm Bộ trưởng Quốc phòng, Tổng Tham mưu trưởng, Quốc trưởng bị nhiều thành phần chống đối. Ngoài những cuộc biểu tình phản đối của dân chúng, chính phủ còn phải đối phó với âm mưu đảo chính do hai tướng Dương Văn Đức cùng Lâm Văn Phát (Tháng Chín, 1964) và của Đại tá Phạm Ngọc Thảo (Tháng Hai, 1965). Tướng Nguyễn Khánh phải từ chức thủ tướng sau khi giữ ghế này chưa đầy năm. Sau sự thất thế nhanh chóng của Dương Văn MinhTrần Thiện Khiêm (hai đại tướng trong bộ ba Khánh-Minh-Khiêm) và của chính phủ ba tháng của Phan Huy Quát, Nguyễn Cao Kỳ qua giàn xếp của Hội đồng Quân lực trở thành thủ tướng, trên pháp lý là Chủ tịch Ủy ban Hành pháp Trung ương.

Chính ông là người ra quyết định cứng rắn, đàn áp cuộc đấu tranh của Phật giáo và mưu toan ly khai của tướng Nguyễn Chánh Thimiền Trung năm 1965. Một thời gian ngắn sau đó, vào năm 1966, Nguyễn Chánh Thi bị bắt rời Việt Nam và sống lưu vong tại Hoa Kỳ.
Giai đoạn 1967-1975

Năm 1967, ông cùng với tướng Nguyễn Văn Thiệu ứng cử và đắc cử Phó tổng thống Việt Nam Cộng hòa nhiệm kỳ 1967-1971. Trong hồi kí cũng như phỏng vấn của một số cựu sĩ quan cao cấp của chính quyền Việt Nam Cộng hòa, ban đầu ông giành được nhiều tín nhiệm trong giới quân nhân hơn Nguyễn Văn Thiệu và là người nhiều khả năng nhất có được sự đề cử duy nhất, trở thành đại diện duy nhất của quân đội tham gia bầu cử với vai trò ứng viên Tổng thống. Sự ủng hộ từ hàng ngũ các tỉnh trưởng dành cho ông cũng vượt trội so với sự hậu thuẫn mà Nguyễn Văn Thiệu có được. Tuy nhiên, sự bứt phá của Nguyễn Văn Thiệu sau khi ông này có được hậu thuẫn của những thế lực chính trị khác như từ phía lãnh đạo Công giáo miền Nam (Nguyễn Văn Thiệu là tín hữu Công giáo) và, quan trọng nhất, sự ủng hộ của chính quyền Hoa Kỳ đã làm Nguyễn Cao Kỳ được nhìn nhận là không phải người tốt nhất cho vị trí đại diện quân đội tham gia vòng bầu cử Tổng thống nữa. Nguyễn Cao Kỳ chấp nhận tham gia liên danh tranh cử Thiệu-Kỳ với vai ứng viên Phó Tổng thống. Lời tuyên bố của ông khi việc chọn ứng viên quân đội chưa ngã ngũ "...tôi sẽ trở về làm sếp không quân như cũ!" thường được trích dẫn với ám chỉ rằng đó là sự đe dọa sẽ gây khó dễ bằng các biện pháp quân sự nếu ông không thắng trong cuộc bầu chọn ứng viên. Lần bầu cử năm 1967, liên danh Thiệu-Kỳ thắng cử với chỉ trên 30% số phiếu và khoảng cách không vượt trội so với cặp đôi đứng sát sau. ầúíồốủếà[cần dẫn nguồn]

Từ năm 1968 trở đi là giai đoạn ông bị gạt ảnh hưởng ra khỏi các vị trí quan trọng trong chính quyền, dần chuyển sang vị thế đối lập với ê-kíp Nguyễn Văn Thiệu. Rút lui khỏi vòng bầu cử Tổng thống năm 1971 với những tố cáo công khai rằng đó là một trò hề chính trị, ông càng ngày càng xây dựng hình ảnh bản thân như là một trong những nhân vật bất đồng chính kiến gay gắt nhất đối với phe cầm quyềnầúíồốủếà[cần dẫn nguồn]. Ở kì bầu cử Tổng thống này, Nguyễn Văn Thiệu - Trần Văn Hương là liên danh tranh cử duy nhất với kết quả chung cuộc là họ giành hơn 90% số phiếu bầu. Trước khi cuộc bỏ phiếu được tiến hành, Dương Văn Minh, người mới trở lại Việt Nam sau vài năm lưu vong, cũng tuyên bố rút lui. Mặc dù trước đó cũng tham dự cuộc chạy đua, rốt cuộc Dương Văn Minh cũng quyết định từ bỏ cuộc đua nữa sau khi tham khảo ý kiến của một số người, trong đó có Phạm Xuân Ẩn.

Năm 1975, trước thắng lợi của quân đội nhân dân Việt Nam trước Việt Nam Cộng hòa và lo sợ sự trừng phạt của miền Bắc, ông đã thu xếp cho gia đình di tản và định cư tại Mỹ. Còn ông đã đào thoát bằng máy bay trực thăng do chính ông lái ra hàng không mẫu hạm Midway ngày 29 tháng 4 năm 1975 (trong chuyến bay này có cả tướng Ngô Quang Trưởng).

Những năm cuối đời

Ông Nguyễn Cao Kỳ từ năm 2004-2008, sau khi sống tại Hoa Kỳ, đã về Việt Nam bốn lần. Con gái ông, Nguyễn Cao Kỳ Duyên, là một ca sĩ, luật sư và là người dẫn chương trình nổi tiếng của cộng đồng người Việt hải ngoại. Khi trở về Việt Nam, ông được nhiều cấp cao của Việt Nam đón tiếp, đó là những người có trọng trách bên Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội và cả Mặt trận Tổ quốc (Chủ tịch Phạm Thế Duyệt).

Những ngày ở Việt Nam, ông là người đóng vai trò trung gian cho Đào Hồng Tuyển [5], người được coi là giàu nhất Việt Nam[6], thành công trong một thương vụ xây dựng resort và sân golf, được báo chí tường thuật là tới 1,5 tỉ USD với một doanh nhân Mỹ.

Gia đình

Ông nội của Nguyễn Cao Kỳ là Nguyễn Cao Côn làm tới chức thương tá (tức thương biện hay thương tá tỉnh vụ) tỉnh Sơn Tây. Bố của Nguyễn Cao Kỳ là Nguyễn Cao Hiếu, làm nghề thầy giáo, sinh được 4 người con: 3 gái 1 trai. Nguyễn Cao Kỳ là con thứ 3, và là con trai duy nhất. Thủa nhỏ, Nguyễn Cao Kỳ sống tại phố Hữu Lợi thị xã Sơn Tây tỉnh Sơn Tây, nay là số nhà 51 phố Ngô Quyền phường Ngô Quyền thị xã Sơn Tây Hà Nội. Ông Nguyễn Cao Kỳ có 3 người vợ với 6 người con:

  • Người vợ đầu là người Pháp, có với ông 5 người con. Khoảng năm 1962, ông Nguyễn Cao Kỳ đã làm thủ tục ly dị bà vợ này.
  • Người vợ thứ 2 là bà Đặng Tuyết Mai, trước khi lấy ông Kỳ năm 1964 là tiếp viên hàng không của hàng không Air Vietnam[7]. Ông Kỳ cùng bà Tuyết Mai sinh được duy nhất một người con gái là Nguyễn Cao Kỳ Duyên. Khi sang Hoa Kỳ, (khoảng năm 1989), ông Kỳ và bà Tuyết Mai đã ly dị nhau.[8]
  • Người vợ thứ 3, sống cùng ông Kỳ trong những năm cuối đời, có tên là Lê Kim.[9]

ngày 23 tháng 7 năm 2011, ông đã qua đời tại Malaysia.

Hình ảnh công cộngGiai đoạn trước 1975

Thêm vào đó, hành vi của những người được coi là cùng cánh với ông cũng là nguyên cớ khiến ông trở nên mất uy tín. Một trong những vụ tai hại nhất là vụ của Nguyễn Ngọc Loan với bức ảnh chụp lại cảnh ông Loan nã súng bắn thẳng vào đầu một người Việt Cộng trong Tết Mậu Thân 1968. Nguyễn Ngọc Loan, người giữ chức vụ cao nhất tại Đặc ủy Trung ương Tình báo, là cấp dưới trực tiếp của Nguyễn Cao Kỳ khi ông là Tư lệnh Không quân (Nguyễn Ngọc Loan là Tư lệnh phó).

Một trong những lời tuyên bố được xem là tai tiếng của ông là trong một cuộc tụ họp quần chúng có quy mô lớn vào ngày 21-4-1975, ông công khai tuyên bố "tử thủ Sài Gòn cho đến giọt máu cuối cùng", quyết tâm biến Sài Gòn thành giống "Stalingrad đệ nhị"[10]; nhưng ngay sau đó vài hôm, vào ngày 29-4-1975, ông quyết định đi di tản.

Giai đoạn định cư tại Hoa Kỳ

Theo lời tự thuật của ông với báo chí trong những lần trở về Việt Nam, khi rời khỏi Việt Nam ngay trước biến cố 30 tháng 4 năm 1975, ông chỉ kịp mang theo vài va-li nhỏ đựng vật dụng cá nhân và phải bỏ lại toàn bộ gia sản của ông, bao gồm một số lớn bất động sản, trang trại, máy móc, xe ủi tại Đà Lạt. Ông kiếm sống bằng cách đi làm thuê trong hơn 10 năm đầu sống trên đất Mỹ. Cũng theo tự thuật của Nguyễn Cao Kỳ, ông phải chịu nhiều châm biếm và dè bỉu từ người khác khi họ cho rằng ông chỉ làm bộ như vậy để che giấu món tài sản lớn mà ông đã mang theo trên thực tếầúíồốủếà[cần dẫn nguồn]. Những người cho rằng khi này ông thật sự nghèo khó thì so sánh ông với Nguyễn Văn Thiệu - người được đồn đại rộng rãi là đã mang nhiều của cải khi rời khỏi Việt Nam. Ông tự nhận xét là trong một giai đoạn dài ông không nhận được thiện cảm của bất cứ ai cả. ầúíồốủếà[cần dẫn nguồn]

Giai đoạn sau khi trở về Việt Nam

Sự trở về của ông cũng gây ra nhiều mâu thuẫn gay gắt. Đối với một số người, ông là sự phản bội và bị phản đối ở nhiều nơi. Nhưng với một số người khác, ông được xem như một biểu hiện của hòa giải, gác bỏ hận thù quá khứầúíồốủếà[cần dẫn nguồn]. Ông đã tuyên bố ủng hộ Nhà nước Việt Nam và lên tiếng chỉ trích những người tự xưng là đang tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam, và theo ông thì chuyện một số người Việt ở hải ngoại đòi Việt Nam có một thể chế dân chủ như ở Hoa Kỳ là điều rất sai lầm, vì dân chủ kiểu đó không phù hợp với thực trạng Việt Nam lúc này. [11]. Ông đã về Việt Nam nhiều lần và chuẩn bị cho ấn hành tập hồi ký Con cầu tự tại Việt Nam. Cuốn sách này được thông báo là sẽ được phát hành với số lượng vào cỡ 4000 bản.

Trước đó, ông cũng công bố một số bài viết (phần nhiều trước năm 2000) về Chiến tranh Việt Nam, chẳng hạn như những bài phân tích và mô tả binh sĩ Quân lực Việt Nam Cộng hòa không thể hoàn toàn thích nghi với lối huấn luyện, lối trang bị vũ khí tốn kém và đắt tiền kiểu Mỹ cũng như cách thức tiến hành chiến tranh theo kiểu nhà giàu. Ông cũng phê phán sự phụ thuộc thái quá của miền Nam, trên hầu như tất cả mọi phương diện, vào người "đỡ đầu" của họ là chính quyền Hoa Kỳ.

Tuy vậy, cho tới những năm 2000, vẫn xuất hiện những chỉ trích nhắm vào Nguyễn Cao Kỳ, kể cả những cựu quân nhân được coi là kín tiếng nhất và được tôn trọng ở cộng đồng hải ngoại về đạo đức như Cao Văn Viên. Tướng Cao Văn Viên, cựu Tổng Tham mưu trưởng quân đội Việt Nam Cộng hòa, trong môt bài phỏng vấn lúc cuối đời, phê phán Nguyễn Cao Kỳ là khoác lác và nhận về mình công trạng của người khác, cụ thể là trong trường hợp chính quyền Việt Nam Cộng hòa sử dụng biện pháp cứng rắn và đàn áp thành công những cuộc phản kháng của Phật tử Huế vào năm 1968.

Theo người thân của ông Kỳ, kế hoạch tổ chức tang lễ vẫn chưa được quyết định.


Thư bà Đặng Tuyết Mai, vợ cũ tướng Nguyễn Cao Kỳ PDF. In Email
Thứ tư, 25 Tháng 5 2011 11:42
Thư bà Đặng Tuyết Mai, vợ cũ tướng Nguyễn Cao Kỳ
Ảnh từ tạp chí Life.

LTS: Lá thư này bà Đặng Tuyết Mai gửi riêng cho tác giả Bằng Phong Đặng Văn Âu nhân đọc loạt bài viết của ông, nhất là bức thư gửi “Hùm xám” Đặng Văn Việt. Lá thư riêng nhưng ẩn chứa nhiều tâm tình về một giai đoạn lịch sử đau thương của đất nước, lồng vào đó là hình ảnh người chồng cũ, cựu phó thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ, về dòng họ Đặng.v.v. Được sự đồng ý của bà Tuyết Mai và tác giả Bằng Phong Đặng Văn Âu, chúng tôi xin công bố bức thư riêng này.

Thư gửi Bằng Phong Đặng Văn Âu, người chiến sĩ không gian

Thành phố Los Angeles, California, ngày 12 tháng 4 năm 2011

Âu thân mến,

Theo dõi tất cả những bài viết của Âu lâu nay, chị rất thích sự lập luận có lý có tình của Âu trong mỗi bài viết. Nhưng qua bức thư Âu viết cho anh Đặng văn Việt vừa rồi, chị cảm thấy những nhận xét của chị về Âu không sai: một người hết lòng với Đất Nước, thẳng thắn, trung trực. Mặc dù gia pháp nhà họ Đặng rất nghiêm, Âu đã vì Đất Nước và lý tưởng mà nói lên sự bất đồng với nếp suy nghĩ của anh mình. Trong cuộc trao đổi email giữa những người bạn với nhau, chị đọc được ý kiến của anh Nguyễn văn Thêm – nguyên Đại tá KQ Việt Nam Cộng Hòa – gửi cho Tiến sĩ Lưu Nguyễn Đạt, trang chủ trang mạng Việt Thức cũng có nhận xét giống chị về bức thư vừa rồi Âu viết cho anh Đặng văn Việt.

Âu sinh trưởng trong dòng họ Đặng, may mắn có nhiều anh em bà con là những người tiếng tăm ở hai thể chế chính trị khác nhau, nên Âu có những dữ kiện để viết khá rõ về một giai đoạn lịch sử. Chị cũng có duyên là vợ một người từng giữ vai trò lãnh đạo Đất Nước, nên chị cũng là chứng nhân của một giai đoạn lịch sử. Vì vậy chị đang cố gắng ghi lại những gì chị đã nghe tận tại, thấy tận mắt vào hồi ký của chị.

Do sự thẳng thắn nói lên sự thật của Âu, chắc chắn những người không đồng quan điểm với Âu sẽ công kích. Nhưng trước sau gì rồi sự thật vẫn là sự thật, hãy cố giữ sự trong sáng của ngòi bút thì dần dà độc giả sẽ hiểu. Xuyên qua bức thư Âu viết cho anh Đặng văn Việt, chị biết thêm rằng Âu đứng ra bênh vực cái viễn kiến (vision) của Tướng Nguyễn Cao Kỳ – là bởi vì Âu đồng ý với giải pháp “làm bạn Mỹ” để nước mình thoát ra khỏi áp lực của nước lớn ở Phương Bắc.

Tuy cuộc tình giữa anh Kỳ và chị đã đổ vỡ, những cay đắng, giận hờn và TRẢ THÙ đã qua đi, cảm thấy đã “get even”. Giờ đây nhìn lại, chị vẫn cảm phục anh Kỳ và luôn nhìn thấy anh Kỳ là một người hết lòng với Tổ Quốc, với anh em đồng đội. Một nhà lãnh đạo rất trong sạch (chỉ khổ vợ con, bây giờ phải đi bán phở, và các con cũng vất vả với cuộc sống hàng ngày, chẳng được làm danh phận con ông cháu cha gì cả).

Những sự kiện Âu viết về anh Kỳ trong những bài viết của Âu, chị đều thấy rất chính xác, không tô vẽ, không hư cấu. Ví dụ:

– Thấy cuộc sống vật chất của vợ chồng chị không dồi dào, Đại tướng Nguyễn Khánh ký tặng anh Kỳ tấm ngân phiếu một triệu đồng. Giữ trong túi ít hôm, anh Kỳ cầm ra lại đút vào nói “không ngờ đời Nguyễn Cao Kỳ lại có ngày thành triệu phú” rút cục lại đưa tấm ngân phiếu đó cho Đại tá Hà Dương Hoán – sĩ quan tài chánh Bộ Tư Lệnh – để sung vào quỹ Xã hội Không Quân. (Mà sao ngày ấy chị cũng thật lý tưởng, không chịu “chộp” lấy cất đi thì anh Kỳ cũng đành chịu thôi. Đại gia người Hoa ở Chợ Lớn mang 200 triệu đồng tiền mặt vào tận tư dinh trong căn cứ Tân Sơn Nhất để xin anh Kỳ tha mạng Tạ Vinh bị kết án tử hình vì tội tham nhũng, anh Kỳ đã thẳng thừng từ chối. Chị còn nhớ mấy đêm trước khi quyết định, anh Kỳ ngồi ưu phiền như tượng gỗ. Anh tâm sự, “người lãnh đạo bao giờ cũng cô đơn”, bởi lạnh lùng quyết định sẽ xử chết một người nào, dù người đó có tội, không phải là dễ! Cuối cùng chị đã góp ý kiến là anh nên chuyển qua Ủy Ban Lãnh Đạo Quốc Gia và để tướng Thiệu quyết định tối hậu cũng là hợp tình hợp lý thôi. Thế là nhẹ được trách nhiệm đè nặng trong tâm.

– Khi ra dẹp loạn Miền Trung năm 1966, Tướng Thủy quân Lục Chiến Hoa Kỳ, Lewis Walt tỏ ra uy quyền, hạch hỏi, anh Kỳ đã nghiêm mặt dạy cho ông ta một bài học về lãnh đạo chỉ huy.

Anh hỏi: “Ông ở trong quân đội bao nhiêu năm rồi?”

“20 năm, sir”.

“Vậy anh có biết trong quân đội có những mệnh lệnh chỉ cho cấp dưới biết mấy phút trước khi hành quân không?”

“Yes Sir”

“Vậy tôi là Thủ Tướng chính phủ, còn anh là Tướng chỉ huy của quân đội đồng minh, dưới quyền của Thủ Tướng. Anh có nghĩ là tôi phải xin phép anh hay hỏi ý kiến anh trước khi hành quân không?

“No sir”

“Then we understand each other, you may dismiss”.

Chào “cốp” “Thank you Sir” rồi quay đi. Và từ đó chúng tôi trở thành bạn tốt. Sau 1975 sang đây rồi Tướng Walt vẫn hay gửi quà và Tabasco sauce cho chúng tôi vì gia đình ông sở hữu công ty này.

Đại sứ Maxwell Taylor khi sang nhậm chức ở Saigon đã mời các tướng trẻ (young turks) ăn cơm để ra mắt. Ông nhắn nhủ các anh nên duy trì ổn định để đánh giặc. Mọi người cùng đồng ý. Nhưng chỉ ít lâu sau lại có chuyện gì đó (Chị sẽ nghiên cứu lại cho chính xác khi viết vào hồi ký). Đại Sứ Taylor lại mời các tướng đến và “mắng”:

“Các anh có hiểu tiếng Mỹ không? Tôi đã dặn các anh không được lộn xộn mà, bữa cơm tôi mời các anh thật phí!” Mọi người im như “hến”, anh Kỳ chậm rãi mỉa mai nói:

“Thưa Ông Đại Sứ, chúng tôi hiểu tiếng Mỹ, và bữa cơm ông mời chúng tôi không phí đâu. Chúng tôi là dân tộc nghèo, được ăn steak từ Mỹ Quốc gửi sang thật quí hóa, chúng tôi ăn rất ngon miệng. Có điều chúng ta phải xác nhận lại lập trường. Ông Đại Sứ sang đây là đại diện một nước đồng minh, giúp đỡ chúng tôi chống cộng hay ông sang đây với tư cách là Sứ thần đô hộ chúng tôi? Và câu này đã làm vị Đại Sứ ấp úng. Trong tài liệu của Pentagon, Đại Sứ Taylor đã nhận định: “Ông Kỳ không phải là “YES MAN” và chị cũng thật hãnh diện vì anh Kỳ. Và riêng điều này có lẽ tất cả chúng ta đều nên hãnh diện!!!

Bà Đặng Tuyết Mai, vợ cũ Nguyễn Cao Kỳ và là mẹ của Cao Kỳ Duyên

Đại sứ Averell Harriman, trưởng phái đoàn Hoa Kỳ trong hòa đàm Ba lê tỏ ra nhân nhượng đối thủ, cũng bị anh Kỳ chỉnh, khiến ông ta phải cảm phục bằng câu nói bất hủ: “General, you deserve your reputation!” Chị nghĩ rằng người lãnh đạo quốc gia, dù mình là nhược tiểu, mà biết cách ứng xử xứng đáng thì khộng một nước nào dám khinh mình. Anh đã Kỳ đã biết cách ứng xử, tuy nhẹ nhàng lịch sự nhưng quả quyết.

Đúng như Âu đã viết: Anh Kỳ không phải là người làm chính trị, anh thường xác nhận anh không phải là chính trị gia. Anh là một nhà “Lãnh Đạo”, anh muốn dùng “vương đạo” để cảm hóa lòng người. Anh không dùng thủ đoạn để đạt tham vọng cá nhân. Trước sau anh Kỳ vẫn là một chiến sĩ, nhưng là một chiến sĩ có viễn kiến (vision). Anh Kỳ được các Tướng lãnh giao trách nhiệm cầm đầu chính phủ; chứ không hề chạy chọt với ngoại bang hoặc kết bè kết đảng để xây dựng thanh thế. Mặc dù là người không có bằng cấp cao, nhưng hình như ông Trời ban cho một số người cái thiên khiếu để nhìn thấy vấn đề sáng suốt hơn kẻ khác. Sống bên anh Kỳ, chị nhận ra điều đó rất rõ. Mặc dầu không có một chút hiểu biết nào về kinh tế, nhưng sau khi nghe ông Bộ trưởng Âu Trường Thanh thuyết trình thì anh Kỳ nắm bắt được ngay. Trả lời thắc mắc báo chí hết sức trôi chảy, anh Kỳ tỏ ra thông suốt vấn đề, khiến cho các Tướng lãnh cùng Khóa Nam Định như các anh Nguyễn Đức Thắng, Nguyễn Bảo Trị, Lê Nguyên Khang, Phan Phụng Tiên và nhiều người khác phải hết sức ngạc nhiên. Nhất là trong những chuyến công du, cả anh và chị đã học rất nhanh những cách ứng xử để làm tròn vai trò của mình khi mang chuông đi đấm nước người, không đến nỗi làm “nhục quốc thể”.

Anh Kỳ rất hài lòng về chương trình hữu sản hóa cho mấy anh em Xe Lam ba bánh, chương trình phát triển Quận 8 … Anh chủ chương là chính phủ của dân nghèo, và đã thực hành như thế. Báo chí hỏi anh Kỳ tại sao không thành lập đảng chính trị. Không một giây suy nghĩ, anh Kỳ đáp ngay: “Chúng tôi có đảng Kaki là đủ rồi”. Có lẽ vì câu nói đó mà những thành phần trí thức khuynh tả đã gán cho anh Kỳ cái nhãn hiệu Quân Phiệt? Anh Kỳ là người đặt tình chiến hữu, tình đồng đội rất cao. Nhằm mục đích đoàn kết anh em Quân Đội, anh Kỳ đã nhường cho Tướng Thiệu ra tranh cử Tổng thống và mình về với anh em Không Quân. Tướng Hoàng Xuân Lãm đòi trả lon lại cho Quân Đội, nếu anh Kỳ không chịu đứng cùng liên danh với Tướng Thiệu, nên anh Kỳ mới chấp nhận làm Phó cho Tướng Thiệu. Ngoài phố đồn đãi anh Kỳ bị sức ép của Hoa Kỳ nên phải chấp nhận làm phó cho Tướng Thiệu, hoặc anh Kỳ non “jeu”, nên thua trí Tướng Thiệu. Tất cả lời đồn đãi đó hoàn toàn sai. Anh Kỳ chủ chương nhường Ông Thiệu để gây tinh thần đoàn kết trong quân đội giữa các tướng lãnh, thì người lính ngoài tiền tuyến mới có tinh thần đánh giặc. Nghĩa cử cao đẹp như thế mà bị xuyên tạc chê bai. Chỉ tiếc vận nước xui xẻo khiến ông Thiệu không đủ bản lĩnh giữ nước để thua trận. Mà lạ một điều gần như không ai kết án ông Thiệu mà chỉ phê phán anh Kỳ? Không nhớ rằng chúng tôi đã kéo nhau lên rừng ở ẩn và không còn trách nhiệm và tí quyền nào vì bị chặt hết vây cánh.

Trưởng tình báo Hoa Kỳ ở Việt Nam – William Colby – khi nghe tin anh Kỳ nhường cho Tướng Thiệu, đã đích thân vào tận căn cứ Tân Sơn Nhất để yêu cầu anh Kỳ thay đổi quyết định nhưng anh từ chối, gạt đi. Hoặc phái đoàn dân biểu ở Quốc hội Lập Hiến do cụ Phan Khắc Sửu làm Chủ tịch, vào thuyết phục tổ chức bầu cử lại và đề nghị anh Kỳ lập liên danh riêng. Họ sẽ không phê chuẩn kết quả bầu cử, nếu anh Kỳ đồng ý. Anh Kỳ cũng nhất quyết từ chối, anh cho rằng thủ đoạn đó là trò chơi chính trị ma tịt. Ngoài ra chị còn hay trêu anh Kỳ là người có thiên tài về việc tự thắt “thòng lọng” rồi tự chui đầu vào!!!

Tóm lại, anh Kỳ là người mang chứng “quân tử Tàu”, chứ không phải là người không có mưu trí. Bằng cớ là ba ông Tướng Bộ Binh được anh Kỳ cử ra dẹp loạn Miền Trung đều thất bại, nhưng khi anh Kỳ đích thân ra dẹp thì mọi việc đều được thu xếp ổn thỏa, không tốn một giọt máu anh em. Tuy nhiên, dù là vợ nhưng không phải cái gì cũng khen. Cho đến nay, chị vẫn nghĩ cái quyết định nhường Tướng Thiệu là một sai lầm lớn, đưa đến hậu qua 30 Tháng Tư năm 1975.

Ra hải ngoại, trong khi các Tướng lãnh khác lo lập tổ chức Kháng Chiến, lập đảng chính trị, anh Kỳ thì rất ưu tư về hiểm họa Trung Cộng. Đã nhìn thấy từ trước nên sau 75, hễ khi nào các trường Đại học Hoa Kỳ mời nói chuyện, anh Kỳ đều vận động, thuyết phục Hoa Kỳ trở lại Việt Nam, vì anh tin rằng chỉ có Hoa Kỳ mới có đủ sức mạnh để ngăn giấc mộng bành trướng từ Phương Bắc. Các nước nhỏ như Nhật Bản, Đài Loan, Nam Hàn nếu không có cái dù của Mỹ thì nay các nước ấy đã bị Trung Cộng khống chế.

Tuy không nói chuyện với anh Kỳ từ 20 năm qua nhưng chị biết, anh Kỳ về nước với mục đích thuyết phục lãnh đạo Nhà Nước Việt Nam nên có chính sách đối ngoại thân thiện với Hoa Kỳ để giữ vững chủ quyến quốc gia. Có thể nói, anh Kỳ là một lãnh đạo của Miền Nam còn sót lại hiểu rõ Hoa Kỳ hơn ai hết thì sẽ giúp nhà cầm quyền Việt Nam có nhận thức chính xác về Hoa Kỳ, đừng xem Mỹ là kẻ thù như xưa. Những đối thủ chính trị của anh Kỳ dùng thủ đoạn bôi nhọ anh Kỳ là không đúng, mà còn khiến cho người trong nước đánh giá thấp hải ngoại. Khi đảm đương trách nhiệm với quốc gia, anh Kỳ đã không quỵ lụy đồng minh để giữ địa vị, không tham nhũng để làm giàu, không mua quan bán chức thì không lý do gì ngày nay anh Kỳ đi bán rẻ danh dự của mình. Trong một đời làm chính trị, chức vụ Tổng Thống là chức vụ cao quí nhất mà anh còn nhường cho Tướng Thiệu, tiền bạc cả trăm triệu dollars, chỉ cần gật đầu là có ngay trong các nhà bank bên Thụy Sĩ còn không mua chuộc được anh Kỳ, (mặc dù chúng tôi rất nghèo). Thử hỏi còn điều gì ghê gớm hơn quyền lợi đất nước để có thể khiến anh Kỳ quay về bắt tay với những người đã từng là kẻ thù của nhau trên chiến tuyến? Cũng có nhiều anh em Không Quân xôn xao, kết án và thất vọng về anh Kỳ… Xin hãy bình tĩnh lại. Muốn kết án một người, cần xét đoán lại dĩ vãng, hoàn cảnh, và thời thế. Đường nào là đường khôn ngoan nhất để đạt mục đích? Chị biết những người khác “xầm xì” thì không sao, đó là giá mình phải trả cho mục tiêu đặt những viên đá đầu tiên trên con đường dài đưa đến ấm no, hạnh phúc và tự do cho toàn dân. Riêng anh em Không Quân không hiểu mà chỉ chích là anh Kỳ đau lắm. Cũng tội nghiệp Âu nhỉ. Phải chi ai cũng nhìn được như Âu !

Mặc dầu ngày nay anh Kỳ và chị không còn là vợ chồng, chị vẫn muốn trả lại sự thật cho sự thật, như người ta thường nói cái gì của Cesar hãy trả lại cho Cesar. Bây giờ là lúc mọi người Việt phải đoàn kết, sống tử tế với nhau để chung nhau giải quyết những khó khăn của Đất Nước, hơn là công kích nhau bằng những ngón đòn chụp mũ. Đồng ý là có những mất mát và nỗi đau không thể quên được. Đó là kết quả của tất cả mọi chiến tranh. Vết thương nào dù sâu đến đâu, với thời gian rồi cũng phải biến thành sẹo thôi… Mục đích tối hậu của chúng ta là gì? Có phải là tương thân tương ái để xây dựng một Việt Nam phú cường, hạnh phúc tự do không?

Nhiều người ngoại quốc đã nhận định về chúng ta: một dân tộc về phương diện cá nhân rất thông minh nhưng không đoàn kết. Đó là sự bất hạnh của chúng ta. Hãy nhìn dân tộc Nhật qua kiếp nạn động đất vừa rồi. Dân trí họ rất cao, trật tự và đoàn kết khiến cả thế giới ngưỡng mộ! Ngay từ một em bé 9 tuổi, trong hoàn cảnh cực kỳ khe khắt khiến chị phải cúi đầu thật sâu bái phục, nếu gặp được em ấy.

Trong thư Âu viết cho anh Đặng văn Việt, chị thấy Âu bày tỏ lòng biết ơn dòng họ Đặng, biết ơn dân tộc Việt Nam. Chị cũng thuộc dòng họ Đặng (thấy sang bắt quàng làm họ, nhà Đặng Trần của chị là con cháu Đức Trần Hưng Đạo đó, có gia phả đàng hoàng!) cũng mang ơn dòng họ Đặng và dân tộc Việt Nam. Thư này chị viết cho Âu với tư cách là nhân chứng lịch sử, không thiên vị hay cảm tình cá nhân đối với Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ. Sống bên cạnh anh Kỳ nhiều năm, từng góp ý trong những vấn đề quan trọng của đất nước, chị biết rất rõ bản chất của anh Kỳ. Đó là một con người thật thà, lương thiện, trực tính. Nói nôm là “ruột ngựa”, có nhiều sơ xuất nhưng không ai, kể từ đồng minh cho đến kẻ thù lúc ấy đều phải công nhận là anh rất mực yêu nước.

Chị chỉ muốn nhấn mạnh một điều để mọi người hiểu: Anh Kỳ là người yêu nước, không đâm sau lưng chiến sĩ, không bao giờ phản bội anh em, chỉ có điều mỗi người chọn một con đường, rồi cũng gặp nhau ở Rome thôi.

Hôm nay sao chị lại cao hứng ngồi viết thư cho Âu dài thế! Hoàn toàn xúc động vì đọc bài viết của Âu thôi. Dĩ vãng nào lại ào ạt trở về và tràn ra trên giấy? Chúc Âu và gia đình dồi dào sức khỏe để tiếp tục viết, nhằm đánh thức mọi gỗ đá tỉnh dậy.

Thân ái,
Chị Mai

Gián điệp Trung Quốc

Hiện đang có bao nhiêu gián điệp hoạt động cho Trung Quốc tại Việt Nam? Chúng ta không có thể biết chính xác là bao nhiêu, nhưng chắc chắn không phải là ít. Thậm chí, có thể Bắc Kinh cũng đã gài được gián điệp vào các cấp chỉ huy cao cấp trong chính phủ Hà Nội. Không nói chuyện phim ảnh hay tiểu thuyết, cứ nói ngay như đời thực: đọc về người kỹ sư Boeing gửi hồ sơ mật kỹ thuật về cho Bắc Kinh thì biết, hẳn là phải luồn sâu trèo cao, phải nằm ém quân để tìm biết là bao nhiêu cơ hội nhằm đưa bí mật khoa học về cho Bắc Kinh.

Báo The Christian Science Monitor hôm 18-7-2009 nêu thắc mắc là vì sao các cơ quan phản giám Mỹ phải mất quá nhiều thời gian mới bắt được Dongfan “Greg” Chung, người kỹ sư gửi bí mật khoa học về cho Trung Quốc, trong đó đã trộm được các hồ sơ mật về chương trình Con Thoi Không Gian (Space Shuttle) của NASA và bí mật phi đạn Delta IV.

Câu hỏi là vì sao lâu như thế? Và vì sao Mỹ biết là có nhiều điệp viên TQ trên đất Mỹ mà không bắt kịp hết?

Brett Kingstone, người đaị diện cho FBI và các công ty khế ước quốc phòng để thuyết trình toàn quốc ở Mỹ, nói rằng hiện đang có 3,500 gián điệp Trung Quốc tại Mỹ, mang nhãn hiệu ngụy trang làm sinh viên hay là mang visa H1B (giấy phép visa làm việc đặc biệt) chỉ để tìm việc làm trong ngành quốc phòng Mỹ để sẽ trộm bí mật về cho chính phủ Trung Quốc.

Chỉ cần nhìn riêng về Chung thôi, là đủ thấy thiệt hại quá sức rồi. Huống gì, nếu TQ gài được vài trăm, hay vài ngàn gián điệp vào các vị trí nguy hiểm như thế.

Nhưng câu hỏi làm vì sao FBI cần tới 27 năm mới bắt được Chung? Thời gian đầu, Chung mang bí mật về nhà bằng cách kẹp hồ sơ vào xấp báo mang về nhà. Sau 27 năm, FBI mới lục lọi các thùng rác nhà Chung, và rồi mới lục soát toàn bộ khu nhà của Chung và nơi đó khám phá ra 250,000 trang hồ sơ, trong đó một số hồ sơ giấu trong một hốc dưới nhà, có nơi phải bò vào. Không phải phim ảnh, mà là đời thực. Thế mới lạ.

Hồ sơ Bộ Tư Pháp Mỹ viết rằng Chung đã gửi 24 cuốn cầm nang liên hệ tới phi cơ chiến đấu B-1 Bomber. Rồi hồ sơ về chiếc đấu cơ từ F-15 cho tới B-52 cho tới trực thăng Chinook đều gửi về Bắc Kinh.

Có phảỉ vì FBI đã tôn trọng luật pháp Mỹ, và tìm chứng cớ hoài rất là vất vả? Scott Christie, cựu công tố liên bang, bây giờ laà việc cho công ty luật McCarter and English tại Newark, N.J., nói rằng chứng minh một ai đó là gián điệp nước ngoài thực là khó.

Thực ra, trường hợp của Greg Chung thì không khó gì. Lộ nguyên hình là khi một cán bộ Bộ Hàng Không TQ gửi thư cho Chung, yêu cầu tìm thông tin về các phi cơ và phi thuyền Con Thoi. Chính FBI đã tìm ra lá thư viết từ năm 1979 để giao công tác cho Chung phải tìm thông tin về các phi cơ dân sự và quân sự.

Trong một lá thư phúc đáp không đề ngày, Chung trả lời, “Tôi ước muốn cống hiến cho sự nghiệp Tứ Hiện Đại Hóa của Trung Quốc.”

Điều chúng ta thấy rằng, chắc chắn rằng Trung Quốc đã có nhiều gián điệp tại Việt Nam, trong nhiều lĩnh vực hoạt động khác nhau.

Không, chúng ta không muốn nhắc chuyện Trọng Thủy, Mỵ Châu. Chuyện xưa rồi. Thêm nữa, đó là lịch sử không sửa đổi được. Và thực ra, có bàn tới thì cũng trở thành bàn chuyện văn học, giảm quá nhiều tính chính trị.

Không, chúng ta cũng không bàn chuyện ông Hồ Chí Minh là một người Khách Gia mạo danh từ Trung Quốc sang Việt Nam hoạt động, theo một cuốn sách của một nhà văn nêu ra. Chuyện này không có nguồn nào khác để kiểm chứng, và có bàn cũng vô ích.

Không, chúng ta cũng không muốn nhắc nơi đây bản công hàm của ông Phạm Văn Đồng về lãnh hải. Cũng không muốn nhắc về thái độ chính phủ Hà Nội khi hải quân Trung Quốc tiến chiếm Đảo Hoàng Sa, lúc đó do quân lực chính phủ Sài Gòn trấn đóng. Chuyện cũng lỡ rồi. Bàn cũng không cứu vãn được.

Điều chúng ta muốn bàn là về tháí độ chính phủ Hà Nội hiện nay: những chính sách ưu đãi Trung Quốc quá lộ liễu, và cách xử thế quá nhu nhược với Trung Quốc.

Thí dụ, các hợp đồng ưu đãi các công ty khai thác mỏ Trung Quốc tại Quảng Ninh, và nổi bật đáng lo ngại là các hãng khai thác mỏ beauxite Tây Nguyên — điều được nhiều trí thức và Tướng Võ Nguyên Giáp báo nguy về an ninh qúôc phòng. Nhưng rồi mọi chuyện cũng êm xuôi, sau khóa họp quốc hội để gọi là bàn cho có, nhưng không thực là cặn kẽ tới đâu.

Điều chúng ta muốn bàn còn là chuyện các tàu lạ tấn công ngư dân Việt, thậm chí còn bắt cóc về đảo Hải Nam đòi tiền chuộc mới thả. Điều mà ai cũng biết rằng các tàu lạ này không có gì là lạ: đó là các tàu của người nhái Hải Quân Trung Quốc, đang dạy bài học cho đàn em Hà Nội.

Chúng ta vẫn im lặng? Có phải có gián điệp Trung Quốc đã mua chuộc, hay khống chế các ban biên tập báo chí trong nước, hay thực sự là gián điệp TQ đã khống chế Bộ Thông Tin Văn Hóa CSVN?

Vậy rồi, chúng ta vẫn chưa làm thủ tục khiếu kiện lên Liên Hiệp Quốc? Có phải gián điệp TQ đã khống chế Bộ Ngoại Giao CSVN?

Và trong tận cùng, câu hỏi là có bao nhiêu gián điệp Trung Quốc đang ngồi trong Chính Trị Bộ CSVN? Tất nhiên, không ai tin là trên đất nứơc Việt Nam hiện nay, sẽ không có một Greg Chung tương tự nào

HCM là một gián điệp Tàu.

1) Xin được bắt đầu câu chuyện bằng cuộc Cách Mạng Mùa Thu, xảy ra vào ngày 19 tháng 8 năm 1945, HCM cướp chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim, đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập vào 2 tháng 9 năm 1945, và lá cờ đỏ sao vàng mập của Tỉnh Phúc Kiến bên Trung Quốc, được treo lên trên Quảng Trường Ba Đình. Đây, bắt đầu cho một chuỗi dài nghi vấn, cho rằng HCM là một tên gián điệp Tàu, được Mao Trạch Đông dựng lên. HCM đã từng sống bên tàu rất nhiều năm, chẳng lẽ ông ta lại không biết đó là lá cờ của tỉnh Phúc Kiến (#1) từ năm 1933? Có 3 gỉa thuyết về lá cờ đỏ sao vàng mập:

a) Nguyễn Hữu Tiến (http://vietbao. vn/Phong- su/Nguyen- Huu-Tien- hay-Le-Quang- So/40173772/ 263/ (http://vietbao.vn/Phong-su/Nguyen-Huu-Tien-hay-Le-Quang-So/40173772/263/)) là người đã vẽ lá cờ đỏ sao vàng mập vào tháng 4/1940. Nhưng trong công văn số 1393/VHTT-BTCM do Thứ trưởng Bộ Văn hóa – thông tin Lưu Trần Tiêu ký ngày 18-4-2001 có ghi: “Tất cả các nguồn tài liệu hiện có tại Cục Lưu trữ Trung ương Đảng, tại Viện Lịch sử Đảng trực thuộc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, tại Bảo tàng Cách mạng Việt Nam, Bảo tàng Hồ Chí Minh đều không có tài liệu nào chứng minh đồng chí Nguyễn Hữu Tiến là người vẽ lá cờ.

b) Lê Quang Sô (http://sites. google.com/ site/cotoquoc/ viet-ve-quoc- ky/nghien- cuu-quoc- ky/chatoidhavequ ocky (http://sites.google.com/site/cotoquoc/viet-ve-quoc-ky/nghien-cuu-quoc-ky/chatoidhavequocky), người đã vẽ lá cờ đỏ sao vàng mập vào tháng 8/1939, với nhân chứng là người con đã kể lại. Nói cho ngay, gỉa thuyết này cũng chẳng đáng tin. Một biểu tượng của quốc gia chẳng biết ai là tác gỉa, nên việc nhận bừa cũng rất dễ hiểu. Thêm một dấu hỏi, chuyện hệ trọng như thế mà tại sao giữ bí mật đến năm 2002 mới đưa ra?.

c) Hồ Chí Minh là gián điệp Tàu, quyền hạn số 1, muốn dùng lá cờ nào lại chẳng được, nên chọn ngay lá cờ của tỉnh Phúc Kiến, để về sau, dễ dàng hợp thức hóa Việt Nam là một tỉnh bang của Trung Quốc. Nếu có tác gỉa, chắc chắn sẽ được nói đến rồi, chứ đâu phải đợi đến thập niên 2000, mới bắt đầu đặt câu hỏi, ai là tác gỉa. Gỉa thuyết này đứng rất vững, vì nó nằm trong tiến trình thôn tín Việt Nam của Trung Quốc.

2) HCM ký ngay Hiệp Định Sơ Bộ ngày 6 tháng 3 năm 1946 với pháp để hợp thức hóa việc trở lại chiếm đóng của quân đội Pháp, rồi thừa cơ, tiêu diệt tất cả những người Việt Nam yêu nước nằm trong Việt Nam Quốc Dân Đảng và Đại Việt Quốc Dân Đảng, 2 đảng phái lớn nhất thời bấy giờ. Điều dễ hiểu, chỉ có một tên gián điệp Tàu mới hành xử việc tiêu diệt tất cả những người yêu nước Việt Nam.

3) Tại sao quyển sách “Những mẫu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch” của Trần Dân Tiên, bốc thơm HCM tận mây xanh. Trong nhiều tài liệu, kể cả tài liệu viết từ ĐCSVN đều công nhận Trần Dân Tiên chính là bút hiệu của HCM. Cuốn sácnh này, được xuất bản lần đầu tiên tại Trung Quốc vào năm 1948, trong có một đoạn được viết như sau: “…Nhiều nhà văn, nhà báo Việt nam và ngoại quốc muốn viết tiểu sử của vị chủ tịch nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa, nhưng mãi đến nay, chưa có người nào thành công. Nguyên nhân rất giản đơn: chủ tịch Hồ chí Minh không muốn nhắc lại thân thế của mình…” Một người, đến lúc công danh được chức chủ tịch nước, lại không muốn người ta nhắc lại thân thế, qủa là có điều gì muốn giấu giếm. Rồi đến năm 1950, lại có thêm một cuốn sách cũng được in bên Trung Quốc, với tựa đề: “Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện” của T Lan. Có phải mục đích anh Trung Quốc là tiếp tục bốc thơm tên gián điệp HCM?

4) HCM, ra đi với 2 cái tên cúng cơm Nguyễn Tất Thành và Nguyễn Sinh Cung, khi công thành danh toại, đương nhiên phải trở về cái tên thật của mình là điều dễ hiểu, đằng này lại dùng tên Hồ Chí Minh. Qủa thật, có một điều gì bí ẩn hay gian dối. Cũng vì điều bí ẩn này, mới đẻ ra nhiều gỉa thuyết cho rằng HCM là cháu nội của Hồ Sĩ Tạo. Gỉa thuyết như thế này hoàn toàn không đứng vững, vì người cần đổi họ Hồ trước tiên phải là cha của HCM, tức Nguyễn Sinh Sắc. Đơn giản, Nguyễn Tất Thành, hay Nguyễn Sinh Cung đã chết rồi, chỉ còn lại gián điệp HCM.

5) Theo tài liệu của Lịch Sử Kinh Tế Việt Nam 1945-2000” gồm 3 tập, đã ra được 2 tập, tập I (1945-1954), tập II (1955-1975), do Viện Kinh tế Việt Nam xuất bản tại Hà Nội, trong thời Cải Cách Ruộng Đất, có tổng cộng 172.008 người dân bị giết hại, trong đó có 123.266 người được coi như bị hàm oan, dựa theo tài liệu của ông Nguyễn Minh Cần (#2). Theo nhiều tài liệu, con số bị giết hại bởi CCRĐ lên đến 500.000. Chỉ có một tên gián điệp Tàu mới tàn sát người dân Việt Nam như thế. Việt Nam có trên 4000 năm văn hiến, bản chất của người Việt Nam rất nhân hậu, hiếu hòa, hiếu học, tôn trọng tinh thần theo thứ tự “sĩ nông công thương“. Sĩ là người có học được đứng đầu danh sách. Cớ sao, HCM lại phát động “trí phú địa hào, đào tận gốc, tróc tận rễ“. Trí cũng là Sĩ lại bị tiêu diệt hàng đầu. Thử hỏi, thành phần trí thức bị tận diệt thì tương lai nước VN sẽ ra sao? Nước VN sẽ không còn nhân tài, và lúc đó Trung Quốc dễ dàng thôn tính VN.

6) Trong lúc HCM làm Chủ Tịch Nước, lại chỉ thị cho văn nô Tố Hữu viết ra những vần thơ bắt học sinh sinh viên phải học thuộc mà chúng ta không thể tưởng tượng được:

- Thương biết mấy khi con tập nói,
Tiếng đầu lòng con gọi Xi’t Ta Lin.
- Thương cha thương mẹ thương chồng,
Thương mình thương một thương ông thương mười.
- Giết giết nữa bàn tay không ngút nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong
Cho Đảng bền lâu rập bước chung lòng
Thờ Mao chủ tịch thờ Xít Ta Lin bất diệt

Những bài thơ như thế này làm băng hoại tinh thần tự tin, tự chủ, tinh thần kính mến tiền nhân. Rất xấu hổ cho dân tộc Việt Nam, đi thờ những tên ngoại bang giết người không gớm tay. Bảo đảm Tố Hữu không khi nào tự động dám làm những vần thơ như thế, mà phải làm theo chỉ thị của một tên gián điệp Tàu. Vì nó người Tàu, nó bắt toàn dân Việt Nam phải tôn sùng Mao Trạch Đông, không được tôn sùng tiền nhân.

7) Sau thế chiến thứ 2, các quốc gia Anh, Pháp, Tây Ban Nha… trong khối Liên Hiệp Quốc đã đồng ý trao trả lại quyền độc lập tự do cho các quốc gia như Mã Lai Á, Indonesia, Phillipine, Ấn Độ, cũng như các quốc quốc gia Phi Châu, Nam Mỹ … Trong khi đó HCM lại phát động cuộc chiến tranh chống Pháp. Tuy rằng có đánh thắng Pháp tại Điện Biên Phủ vào tháng 5 năm 1954, nhưng đó là một cuộc chiến tranh không cần thiết. Cuộc chiến tranh này có sự trợ giúp của quân đội Trung Hoa. Đây cũng là một mưu đồ đen tối của Trung Hoa, để chia đôi đất nước Việt Nam sau này. Nói HCM là gián điệp qủa thật không sai.

8) Miệng của HCM vừa nói: “Nước Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi.” Vừa nói xong câu nói ấy, ông đã đặt bút ký ngay vào Hiệp Định Geneve, ngày 20 tháng 7 năm 1954, chia 2 lãnh thổ của Việt Nam ở vĩ tuyến 17. HCM có trưng cầu ý kiến của toàn dân chưa, mà tự động ký chia 2 đất nước. Bất luận, kẻ nào ký chia 2 đất nước, kẻ đó mang tội phản quốc, hay bán nước. Đây là việc làm rất hợp ý với thằng Tàu. Nó lúc nào cũng muốn Việt Nam mình chia đôi, mất đi sự đoàn kết, để nó dễ dàng thôn tính về sau. Không một người Việt Nam nào đủ can đảm ký vào văn kiện chia 2 lãnh thổ, ngoại trừ tên gián điệp Tàu HCM. Bác sĩ Trần Văn Đỗ, cựu Bộ Trưởng Ngoại Giao của Việt Nam, lúc đó làm trưởng phái đoàn đại diện Quốc Gia Việt Nam ở Geneve, ông nhất định không ký vào Hiệp Định Geneve, ông bật khóc, và đưa ra một tuyên bố: “… chính phủ Việt Nam yêu cầu Hội nghị ghi nhận một cách chính thức rằng Việt Nam long trọng phản đối cách ký kết Hiệp định cùng những điều khoản không tôn trọng nguyện vọng sâu xa của dân Việt. Chính phủ Việt Nam yêu cầu Hội nghị ghi nhận rằng Chính phủ tự dành cho mình quyền hoàn toàn tự do hành động để bảo vệ quyền thiêng liêng của dân tộc Việt Nam trong công cuộc thực hiện Thống nhất, Độc lập, và Tự do cho xứ sở.”

9) Chia đôi đất nước vừa xong, HCM lại phát động: “Dù có đốt cả dải Trường Sơn cũng phải giải phóng miền Nam”. Thay vì như Đông Đức, Tây Đức, họ biết yêu dân yêu nước, ngày nay họ thống nhất thành một nước Đức hùng mạnh mà không phải trả một giọt máu. HongKong và Trung Hoa cũng vậy, họ cũng thống nhất với nhau mà không đổ một giọt máu. Trong khi đó, HCM thực hiện Con Đường Mòn HCM vào năm 1959 để đem quân vào miền Nam, và thành lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam năm 1960, cố tình vi phạm Hiệp Định Geneve, trong lúc đó chưa có một người lính Mỹ nào hiện diện ở miền Nam. Trong khi đó, người miền Nam, vì tấm lòng yêu nước, không tấn công ra Bắc, và chỉ lo tự vệ. Chỉ có tên gián điệp HCM mới làm tổn phí đi sinh mạng của từ 3 đến 5 triệu dân trong cuộc chiến tranh.

10) Chỉ có gián điệp Tàu HCM mới dâng Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc qua việc Phạm Văn Đồng ký công hàm bán nước ngày 14 tháng 9 năm 1958. HS và TS ngay hông VN, nó là vị trí chiến lược vô cùng quan trọng trong việc giữ gìn bờ cõi. Hiện tại, Trung Quốc có những hỏa tiễn xuyên lục địa, chỉ cần đặt ở Hoàng Sa là có thể nã vào Việt Nam. Máy bay Trung Quốc cũng có thể cất cánh từ HS đến VN trong ít tiếng đồng hồ.

11) Tết là ngày truyền thống xum họp của mọi gia đình Việt Nam. 3 ngày Tết, mùng 1, mùng 2, mùng 3 là những ngày thiêng liêng nhất trong một năm của dân tộc Việt. Ấy thế, HCM đã ra lệnh tổng tấn công vào đồng bào miền Nam vào Tết Mậu Thân. Rồi còn bắt người lính phải xích chân vào xe tăng, vào đại pháo. Muốn chôn sống trên 6000 thường dân vô tội trong những hầm tập thể tại Huế, phải có lệnh từ HCM, chứ không một cá nhân nào dám làm chuyện vô luân ấy. Tên gián điệp Tàu HCM đâu có thương tiếc gì sinh mạng của người Việt Nam.

12) HCM tự nhận mình là tác gỉa của những bài thơ tiếng Hán nằm trong cuốn Ngục Trung Nhật Ký (Nhật Ký Trong Tù) chắc chẳng sai, vì chính HCM là người Hán (Tàu). Vì qua những bài thơ này chúng ta thấy HCM rất giỏi tiếng Hán. Thật ra, trong suốt cuộc đời của HCM, chẳng mấy khi ông làm thơ để lại hậu thế. Ấy thế mà ông đã để lại 134 bài thơ trong NTNK. Chính giáo sư Lê Hữu Mục đã vạch ra để chứng minh NTNK là của một người Hán, không phải của HCM:

Trung thành, ta vốn lòng không thẹn
Lại bị hàm nghi làm Hán gian
Vốn biết là đời không dễ xử
Đến nay càng khó xử muôn vàn
Ngủ thì người Hán nào cũng lương thiện (Hà Nội dịch: Ngủ thì ai cũng lương thiện)
Tỉnh dậy phân ra kẻ dữ hiền
Hiền dữ phải đâu là tính dữ
Phần nhiều do giáo dục mà nên

Trong bài thơ, HCM bị hàm nghi là người Hán Gian. Khi ông ta viết như thế, có ý nghĩa ông ta là một người Hán tốt, không phải Hán gian. Chỉ có những kẽ tự nhận mình là người Hán mới viết câu: “Ngủ thì người Hán nào cũng lương thiện”, trong khi đó, Hà Nội lại cố tình dịch sai:” Ngủ thì ai cũng lương thiện” để che dấu cái gốc Hán của HCM. Vậy, đích thật HCM là một người Hán, một gián điệp Tàu, cũng là tác gỉa của NTNK.

13) Qúy vị để ý cho, sau những lần in tiền, bọn VC vẫn cứ tiếp tục in chỉ một mình HCM trên những đồng tiền. Bộ đất nước mình chỉ có một tên HCM? Còn biết bao tiền nhân anh hùng trong dòng lịch sử của dân tộc Việt Nam như Đức Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Lý Thường Kiệt, Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Quang Trung… Làm như thế chẳng khác nào xóa bỏ hết tất cả dòng đóng góp lịch sử của tiền nhân, chỉ vì nó liên quan đến 1000 năm nô lệ giặc Tàu. Việc in bất cứ đồng tiền nào cũng là hình ảnh HCM, để toàn dân ta mãi tôn thờ một tên gián điệp Tàu mà quên hết công lao của tiền nhân.

14) Qúy vị nhìn vào Lời Nói Đầu của Bản Hiến Pháp 1992, cũng chẳng một lời nào nói đến giòng sử hào hùng của dân tộc Việt Nam. Họ phủ nhận những gía trị đóng góp của tiền nhân. Họ xem như đất nước ta chỉ mới thành lập từ năm 1930, khi Đảng CSVN ra đời. Bằng chứng là đại sứ Lê Công Phụng tại Mỹ đã từng tuyên bố rằng đất nước Việt Nam chỉ mới có vài chục năm, còn qúa trẻ so sánh với Hoa Kỳ. Coi như đất nước Việt Nam này không phải là một Việt Nam khi xưa nữa, chắc đó cũng là ý của tên gián điệp Tàu.

15) Từ lúc HCM làm chủ tịch nước cho tới lúc chết đi, chưa một lần ông ta bận quốc phục Việt Nam với áo dài khăn đóng, như cụ TT Ngô Đình Diệm, hay cụ TT Nguyễn Văn Thiệu. HCM toàn bận đồ Tàu, vậy HCM là ai?

16) Khi giữ chức Chủ Tịch Nước, HCM vẫn chưa từng một lần về thăm lại quê hương ở đất Nghệ An, nơi mà có bà con cô bác, giòng tộc của mình, vậy HCM là ai?

17) Khi HCM làm Chủ Tịch Nước, Chị của HCM là Nguyễn Thị Thanh có đến phủ chủ tịch để thăm hỏi thì HCM không cho gặp mặt. Rốt cuộc chị Thanh đã bị giết chết một cách rất mờ ám. Vậy HCM là ai?

18) Trước khi chết, HCM có yêu cầu được nghe bài dân ca Tàu và ông ta có vẻ thích thú mỉm cười, đó là nụ cười sau cùng trước khi chết. Vậy HCM là ai?

Vào ngày 3 tháng 2 năm 1930 Nguyễn Ái Quốc triệu tập khi thành lập ĐCSVN các đại biểu cộng sản VN để thành lập Đảng Cộng Sản Việt Nam. Lúc đó, NAQ được coi như một người lãnh đạo của ĐCSVN. Vậy tại sao NAQ chưa từng giữ chức Tổng Bí Thư? Qúy vị có thể vào link (http://vi.wikipedia .org/wiki/ %C4%90%E1% BA%A3ng_C% E1%BB%99ng_ s%E1%BA%A3n_ Vi%E1%BB% 87t_Nam (http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A3ng_C%E1%BB%99ng_s%E1%BA%A3n_Vi%E1%B B%87t_Nam)) để thấy rằng từ năm 1930 đến 1945, HCM chưa từng giữ bất cứ chức vụ nào cho đến khi làm Chủ tịch nước năm 1945. Có thể HCM đã chết vào năm 1932 như ông giáo sư Hồ Tuấn Hùng bên Đài Loan viết sách. Rồi Nguyễn Ái Quốc được thay thế bằng một gián điệp Tàu tên Hồ Chí Minh, trở lại hoạt động vào thập niên 1940.

Trung Quốc tuyển mộ gián điệp


Trần Khải

T́nh báo Trung Quốc đă tuyển mộ được ‒ hay đă mua chuộc được, hay đă gài bẫy bắt chẹt được ‒ để có một hàng ngũ gián điệp ở Việt Nam? Và trong số bị mua chuộc đó có vị lănh đạo cao cấp nào hay không? Đó là những suy nghĩ cần quan sát. Bởi v́ chỉ cần một cao thủ gián điệp luồn sâu trèo cao được, th́ với một chữ kư trên một bản công hàm là Việt Nam có thể mất đi một đảo, hay một vùng biển...
Hiển nhiên không thể nói rằng Trung Quốc không muốn gài gián điệp tại Việt Nam. Điều chúng ta biết chắc rằng, ngay cả khi t́nh báo Hà Nội có bắt được gián điệp Trung Quốc, th́ chuyện này cũng không bao giờ lên được một bản tin trên báo. Tự do báo chí là cái ǵ c̣n rất xa tại Việt Nam. Những người chỉ viết trái ư nhà nước một tí, đă có thể bị quy chụp là tiết lộ bí mật quốc gia, và kể như là đếm lịch trong tù mệt mỏi.
Câu hỏi nữa: khi các nhà thầu Trung Quốc kinh doanh tại Việt Nam, có hối lộ để tranh thầu hay không? Cũng không thể nói là không có được, bởi v́ cảnh sát Nhật Bản đă khui ra vụ PCI hối lộ để thầu xây cất tại Sài G̣n c̣n vang dội trên mặt báo quốc tế và Việt Nam, chưa êm. Không lẽ các bạn Trung Quốc lạị dở hơn các bạn Nhật Bản trong các màn ăn nhậu bí mật?
Mới tuần này, lại bể thêm vụ Trung Quốc đă hối lộ 30 triệu đô la để giành một dự án phát triển cho một hăng quốc doanh Hoa Lục ‒ và người được hối lộ là một bộ trưởng Afghanistan. Bản tin AFP hôm Thứ Năm viết rằng Bộ Trưởng về tài nguyên hầm mỏ của Afghanistan đă nhận hối lộ 30 triệu đô la để trao một dự án phát triển cho một hăng quốc doanh Trung Quốc, theo tin báo Washington Post hôm Thứ Tư, dẫn nguồn tin từ viên chức chính phủ Mỹ.
Báo này dẫn lời một viên chức Mỹ ẩn danh liên hệ tới các bản phúc tŕnh t́nh báo quân sự nói là hầu như chắc chắn rằng khoản tiền hối lộ 30 triệu đô la đă trao cho Bộ Trưởng Mohammad Ibrahim Adel.
Tiền hối lộ này trao tại Dubai khoảng tháng 12-2007, khi hăng China Metallurgical Group Corp (MCC) được trao hợp đồng trị giá 2.9 tỉ đô la để khai thác mỏ đồng Aynak ở tỉnh Logar, một trong các mỏ đồng lớn nhất thế giơi.
Năm ngoái, Adel nói với AFP rằng Aynak có hơn 11 triệu tấn đồng trị giá 88 tỉ đô la, và dự toán sẽ đưa về cho chính phủ 400 triệu đô la/năm qua tiền lệ phí và thuế.
Đó chỉ mới là chuyện hối lộ thôi. Nhưng qua đó, cũng sẽ là một đầu cầu để tuyển mộ gián điệp. V́ lằn biên sẽ rất là mong manh, v́ từ chỗ cầm tiền hối lộ cho tới chỗ bán các bí mật quốc gia cho “nước lạ” có khi chỉ cần một nàng tuyệt sắc giai nhân buông nhẹ chiếc áo xường sám quanh gót hài.
Theo một thông tin tŕnh lên quốc hội Hoa Kỳ hôm Thứ Năm, t́nh báo Trung Quốc đang tăng tốc tuyển mộ gián điệp tại Hoa Kỳ, và bơm tiền ào ạt để mau chuộc người cộng tác về t́nh báo.
Một bản tin của AFP hôm Thứ Năm nói rằng Trung Quốc tăng tốc hoạt động gián điệp chống Mỹ, nổi bật là 2 lĩnh vực chiến tranh không gian mạng và tuyển mộ gián điệp, theo một bản phúc tŕnh tŕnh lên quốc hội Mỹ hôm Thứ Năm.
Trong bản phúc tŕnh, ủy ban US-China Economic and Security Review Commission đề nghị Mỹ phải cứng rắn hơn đối với quan hệ thương mại Mỹ-Trung Quốc, trong khi phúc tŕnh rằng Trung Quốc đang vận dụng hối suất tiền để hưởng lợi.
Bản văn nói là đang tăng vọt các vụ tin tặc từ Trung Quốc tấn công các trang web chính phủ Mỹ và các trang bị xem là thù địch Bắc Kinh như của ngài Đạt Lai Lạt Ma.
Đại tá Gary McAlum nói với ủy ban rằng Bộ Quốc Pḥng Mỹ ḍ ra 54.640 vụ tin tặc tấn công trong năm 2008, 20% nhiều hơn năm 2007. Con số này tăng thêm 60% trong năm nay.
Ủy Ban cũng nói là CS Trung Quốc tăng cường gián điệp ráo riết ở Mỹ, và đang tuyển mộ công dân Mỹ làm điệp viên.
Trước kia, tin tưởng rằng họ sẽ thân với Bắc Kinh, Trung Quốc theo truyền thống tuyển người Mỹ gốc Hoa, thường là sai lầm, bây giờ lại theo mô h́nh Liên Xô để dùng tiền và quà để hối lộ người cho tin.
Bản tin trên mạng quốc pḥng www.defensenews.com kể chi tiết hơn qua bài báo của phóng viên William Matthews hôm 19-11-2009. Đặc biệt là nêu lên t́nh h́nh lực lượng ở Biển Đông, điều mà người Việt ḿnh quan tâm nhất.
Bản phúc tŕnh thường niên của cơ quan có tên là U.S.-China Economic and Security Review Commission (Ủy Ban Duyệt Xét T́nh H́nh An Ninh và Kinh Tế Mỹ-Trung Quốc) đưa ra trước quốc hội Mỹ hôm 19-11-2009 cho biết Trung Quốc tăng tốc hiện đại hóa các lực lượng Hải quân, t́nh báo và đặc công Internet.
Bản phúc tŕnh nói rằng Hải Quân Trung Quốc đă có thêm 38 taù ngầm, 13 tàu chiến loại destroyers (có thể dịch là hộ tống hạm, hay trợ chiến hạm, theo định nghĩa của tự điển wikipedia.), 16 tàu chiến loại frigate (có thể dịch là khu trục hạm, vừa tác chiến chống tàu ngầm, chống phi cơ địch, vừa dùng để đưa quân đổ bộ lên đất địch), các tàu hậu cần và hàng chục phi cơ dùng cho Hải quân.
Bản phúc tŕnh cũng nói Hải quân Trung Quốc tăng cường thêm nhiều vũ khí tối tân, kể cả các phi đạn đạn đạo chống tàu chiến được thiết kế đặc biệt để phá hủy các hàng không mẫu hạm của Mỹ. Bản phúc tŕnh dày 358 trang đă nói với quốc hội Mỹ như thế.
Ủy ban nói, Hải quân Trung Quốc “đă có thể ngăn cản việc quân lực Mỹ tiếp cận khu vực trong trường hợp xảy ra khủng hoảng.” Bản văn ám chỉ nhiều phần khủng hoảng sẽ là trường hợp Mỹ cần can thiệp khi Trung Quốc tấn chiếm Đài Loan.
Thực ra, người đọc Việt Nam có thể thấy rằng xác suất nhiều hơn có thể là sẽ xảy ra khủng hoảng tại Biển Đông của Việt Nam. Trường hợp này, hẳn nhiên là Mỹ sẽ không can thiệp làm chi, v́ chưa chắc Khối ASEAN đă can thiệp, may ra là la làng thôi, huống ǵ là Mỹ.
C̣n chuyện gián điệp Trung Quốc trộm tin và trộm các bí mật quân sự, kỹ thuật, kinh tế Hoa Kỳ nữa. Bản phúc tŕnh nói là nỗ lực t́nh báo Trung Quốc lấy tin “đang tăng rộng lớn, dầy đặc và phức tạp.” May mắn, gián điệp Trung Quốc chưa mua chuộc được một Tổng Cục 2 nào tại Hoa Kỳ.
C̣n đặc công mạng cũng là đáng lo, v́ bản phúc tŕnh nói rằng các hoạt động tin tặc từ Trung Quốc “có khả năng phá hủy hạ tầng cơ cấu quan trọng, gây gián đoạn thương mại và ngân hàng, và trộm dữ kiện quân sự và quốc pḥng.”
Không phảỉ là chưa xảy ra. Bản phúc tŕnh kể ra trường hợp tin tặc Trung Quốc đă trộm “nhiều terabytes (mỗi terabyte =1024 gigabytes) dữ kiện liên hệ tới hệ thống điện tử và thiết kế” của Joint Strike Fighter (kiểu phi cơ tác chiến F-35, loại tàng h́nh thế hệ thứ 5).
Chỉ kể sơ như thế để biết: nếu Hoa Kỳ c̣n lo ngại, th́ Việt Nam thật khó mà trực chiến đương cự.
Hăy nh́n cho rơ: tiền hối lộ bơm ra ào ạt. Điều chúng ta muốn biết là Trung Quốc đă mua được ai ở Hà Nội, và nhờ đó được trúng thầu những ǵ tại Việt Nam. Khi Trung Quốc hối lộ 30 triệu đô để khai thác mỏ đồng Afghanistan, th́ họ đă hối lộ bao nhiêu để có mỏ bauxite Tây Nguyên.
C̣n chuyện Biển Đông nữa. Có ai ở Hà Nội đă lặng lẽ cầm tiền để bỏ qua mọi chuyện ở Biển Đông hay không?
Không thể nói rằng Trung Quốc không hề tḥ tay vào Hà Nội. Hăy xem.

Ai phản quốc mãi quốc cầu vinh thì đến các quán tiệm phố Tàu đang tuyểm mộ

Đời bi kịch của một vị tướng VNCH

Bùi Văn Phú

 

Ông Đặng Văn Quang được phong Trung tướng của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa năm 1965

Trung tướng Đặng Văn Quang, nguyên cố vấn quân sự và an ninh quốc gia của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu qua đời tại Hoa Kỳ, khép lại cuộc đời một vị tướng miền Nam phản ánh của bi kịch chính trường Sài Gòn và quan hệ giữa Hoa Kỳ với Việt Nam Cộng hòa

Ông rời Việt Nam trong những ngày cuối tháng 4-1975, đến trại tị nạn ở bang Arkansas. Sau đó tướng Quang vội vã rời đây vì e ngại nỗi uất hận của đồng hương bột phát sẽ không an toàn cho bản thân ông, vì có một số lời đồn đại không tốt từ thời chiến.

Ông sang Canada thăm con và khi trở lại Hoa Kỳ thì chính phủ Mỹ không cho nhập cảnh mà không nêu lý do. Canada cũng không muốn sự có mặt của tướng Quang trên đất nước họ vì những cáo buộc liên hệ đến ông và muốn trả ông về Việt Nam.

Sự việc đã làm xôn xao dư luận người Việt hải ngoại trong thời gian đầu định cư ở nước ngoài.

Ra đi vất vả

Theo cựu trưởng phân tích gia của CIA Frank Snepp viết trong tác phẩm Decent Interval xuất bản năm 1977, ngày 29-4 tướng Quang đến trước Đại sứ quán Mỹ ở Sài Gòn trong lúc đông người đang chen lấn mong được di tản.

Từ trong sân toà đại sứ, giám đốc CIA tại Việt Nam Tom Polgar nhận ra tiếng tướng Quang gọi và ra lệnh cho lính thủy quân lục chiến mở cổng cho vào. Vào bên trong, tướng Quang tiếp tục tìm cách cầu cứu vì đã bỏ lại người con và cháu bên ngoài.

Theo Snepp, lúc này tướng Quang chẳng còn là người quan trọng đối với Hoa Kỳ vì ông đã “phản bội người Mỹ” khi không báo cho CIA biết về kế hoạch bỏ cao nguyên của Tổng thống Thiệu. Chiều hôm đó tướng Quang được di tản ra khỏi Việt Nam bằng trực thăng.

Trong Decent Interval còn ghi chi tiết là trước đó vài hôm tướng Nguyễn Cao Kỳ đã muốn bắt giam tướng Quang khi các tướng có mặt tại Bộ Tổng tham mưu, nhưng ông đã lẩn thoát được.

Những bất đồng giữa tướng Kỳ và Tổng thống Thiệu trong thời gian nắm quyền lãnh đạo miền Nam, trong khi tướng Quang lại được ông Thiệu tín cẩn, đã gây nhiều hiềm khích giữa tướng Kỳ và tướng Quang với nhiều đồn đoán. Có dư luận cho rằng do phe tướng Kỳ đưa ra, về tham nhũng, buôn bán bạch phiến dính tới tướng Quang mà người dân miền Nam có một thời gian được nghe biết.

Hai tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và Johnson tại Honolulu năm 1968 trong thời kỳ rất khó khăn của VNCH

Tuy nhiên những ghi nhận trong các tác phẩm Decent Interval xuất bản năm 1977 và CIA and the Generals của Thomas L. Ahern, Jr. xuất bản năm 2009 đưa ra những tài liệu được giải mật cho thấy tướng Quang không liên hệ đến các cáo buộc buôn bạch phiến.

Vì tướng Quang được ông Thiệu tin cẩn và ông còn là người liên lạc giữa Dinh Độc lập với CIA nên cơ quan tình báo Mỹ đã có những điều tra riêng về nhân cách và biết rõ ông không liên quan đến bạch phiến như những tin đồn hay thông tin được nhà báo Mỹ Alfred W. McCoy viết trong tác phẩm The Politics of Heroin in Southeast Asia xuất bản vào đầu thập niên 1970.

Nhiều thông tin trong sách này đã được các nhóm chống đối chính quyền của ông Thiệu, điển hình như phong trào chống tham nhũng của linh mục Trần Hữu Thanh, dịch và phát tán tại Việt Nam trong những năm sau khi Hiệp định Paris được kí kết vào tháng 1-1973.

Tổng thống Thiệu lúc đó cho rằng các phong trào chống chính phủ của các tôn giáo Phật giáo, Công giáo là có người Mỹ đứng sau giật dây.

Theo Frank Snepp, tướng Quang là người giao tiếp giữa Dinh Độc lập và Đại sứ quán Mỹ. Ông đã có rất nhiều cuộc gặp với giám đốc cũng như nhân viên cao cấp của CIA ở Sài Gòn để trao đổi tin tức, phân tích tình hình chính trị, quân sự và chính sách của lãnh đạo Việt Nam Cộng hoà với người Mỹ. Snepp nhận xét tướng Quang có nếp sống với chuẩn mực đạo đức cao, sòng phẳng về tiền bạc.

Vì thế câu chuyện tướng Đặng Văn Quang sau khi rời Việt Nam không được chính phủ Mỹ cho định cư, còn Canada đòi trục xuất đã làm xôn xao dư luận một thời.

Sống tạm dung ở Canada tướng Quang đã làm đủ mọi việc để kiếm sống.

"Trong đời tôi mang ơn nhất Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu"

Trung tướng Đặng Văn Quang

Phục hồi danh tiếng

Năm 1988, một sĩ quan Lực lượng Đặc biệt của Mỹ, cựu Trung tá Dan Marvin từng phục vụ tại Quân đoàn IV khi tướng Quang là tư lệnh, biết được việc chính phủ Hoa Kỳ không cho phép ông vào Mỹ nên đã vận động để trả lại sự thực và đòi công đạo cho một vị tướng Việt Nam Cộng hoà bị quá nhiều tai tiếng.

Marvin coi tướng Quang là người đã cứu mạng ông trong một tranh chấp lúc chiến tranh khi ông làm cố vấn tại làng Hoà hảo An Phú trong vùng đồng bằng sông Cửu Long. Sự kiện này được Dan Marvin ghi trong tác phẩm Expandable Elite xuất bản năm 2003.

Tác giả đưa ra giả thuyết chính phủ Mỹ không cho tướng Quang nhập cư vì ông đã không tán đồng kế hoạch của Hoa Kỳ nhằm ám sát Thái tử Norodom Sihanouk của Cam Bốt vào năm 1966.

Dan Marvin đã kiến nghị đến các dân cử, ban ngành liên hệ và cả với Tổng thống George H.W. Bush (Cha). Cựu giám đốc CIA tại Sài Gòn Tom Polgar, người đã có rất nhiều dịp gặp gỡ, tham khảo với tướng Quang khi còn làm việc trong một bản tường trình ủng hộ cho ông được vào Hoa Kỳ.

Tướng Đặng Văn Quang có cuộc sống khá vất vả kể cả sau khi được định cư tại Hoa Kỳ

Ông Polgar đưa ra nhận xét là tướng Quang và gia đình lúc ở Việt Nam đã không có một cuộc sống giầu sang, phú quý và những cáo buộc liên quan đến chuyện ông buôn bán bạch phiến là không có cơ sở vì theo những điều tra riêng của CIA thời đó, trước khi tổ chức này tin và liên lạc với ông, tướng Quang không có dính líu gì đến bạch phiến.

Sau đó chính quyền Canada hủy bỏ những cáo buộc liên quan đến tướng Quang và chính phủ Mỹ đồng ý cho ông định cư.

Đến Mỹ vào tháng 9-1989, hai ông bà có lúc sống ở Atlanta, khi ở nam California. Ông tiếp tục làm những việc lao động và vợ là bà Đỗ Thị Năm cũng làm bánh bán để kiếm sống.

Sau này vì tuổi già sức yếu, hai ông bà được sự giúp đỡ của cựu Thiếu tá Trần Văn Ngà, nguyên Trưởng ban Thông tin Báo chí Quân đoàn IV, đưa về sống trong một chung cư dành cho người già ở Sacramento, thủ phủ của bang California.

Mùa hè năm ngoái tôi có dịp đến thăm tướng Quang nhân cùng đi với đoàn quay phim của Hội Bảo tồn Lịch sử và Văn hoá Người Mỹ Gốc Việt (VAHF) đang thực hiện phỏng vấn 500 người để lưu lại trong thư viện Đại học Texas ở Austin. Tướng Quang đã yếu và trí nhớ kém nhiều vì tuổi già.

Hỏi ông về những biến cố trong đời có điều ông nhớ, có điều không. Tôi có hỏi ông trong đời ông mang ơn ai nhất, tướng Quang nói đó là Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu.

Đối với những người đã gây phiền lụy, tướng Quang nói ông tha thứ hết.

Cựu Trung tướng Đặng Văn Quang sinh ngày 21-6-1929 tại Sóc Trăng.

Ông là một vị tướng trẻ nhất của quân đội Việt Nam Cộng hoà, từng giữ chức tư lệnh Sư đoàn 21 Bộ binh, tư lệnh Quân đoàn IV Vùng IV Chiến thuật. Chức vụ sau cùng của ông là phụ tá đặc biệt về quân sự và an ninh quốc gia cho Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu.

Ông qua đời hôm 15-7 tại Sacramento, California, hưởng thọ 82 tuổi, để lại vợ, 7 người con và 9 cháu nội ngoại.

Tang lễ cựu Bấm Trung tướng Đặng Văn Quang đã được cử hành theo nghi thức công giáo tại nhà thờ Các Thánh Tử đạo Việt Nam ở Sacramento, California vào chiều ngày 20-7-2011 và nghi thức hoả táng diễn ra vào trưa ngày hôm sau.

Tác giả Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và sống tại vùng Vịnh San Francisco.



Na Uy sốc sau hai vụ tấn công đẫm máu

Vụ bắn giết xảy ra ở trại thanh thiếu niên của đảng Lao Động Na Uy trên đảo Utoya

Tin đêm thứ Sáu sáng ngày thứ Bảy 23/7 xác nhận có 84 người bị tay súng hạ sát tại trại thanh thiếu niên và tám người vì vụ nổ lớn tại khu văn phòng ở Oslo.

Ban đầu truyền thông chỉ chú ý tới vụ nổ lớn đã phát ra gần trụ sở cơ quan chính phủ Na Uy ở thủ đô Oslo.

Nhưng sau đó, số nạn nhân bị giết tại một trại hè của thanh thiếu niên Na Uy còn cao hơn.

Cảnh sát bắt một người đàn ông Na Uy 32 tuổi bị nghi là đã nổ súng bắn vào các thiếu niên.

Nhà chức trách tin rằng người bị bắt, Anders Behring Breivik có quan điểm cực hữu, bài xích Hồi giáo.

Vào chiều thứ Sáu tại Oslo còn có vụ đánh bom xe hơi gần tòa nhà chính phủ Na Uy.

Các cửa số của Văn phòng của Thủ tướng Na Uy, thuộc đảng Lao Động thiên tả bị đánh vỡ kính.

Hãng thông tấn Na Uy NTB cho biết thủ tướng nước này Jens Stoltenberg vẫn an toàn.

Anders Behring Breivik, nghi phạm bị bắt tại Na Uy có liên hệ với các trang mạng cực hữu

Vụ nổ xảy ra vào lúc 3 giờ 30 phút chiều theo giờ địa phương.

Một nhân chứng cho BBC hay ông bị choáng vì vụ nổ lớn, sau khi chạy ra phố thì thấy mặt đường đầy mảnh kính vỡ.

Ông mô tả nhiều người kêu khóc và xe cứu thương cùng cảnh sát, và cả quân đội tập trung cứu người.

Trên đường phố có nhiều người bị thương, chảy máu được cứu chữa.

Vụ nổ khiến một số khu vực văn phòng bị phá nát.

Theo AP cho biết trụ sở một số cơ quan báo báo chí ở gần đó cũng bị hư hại, khói bốc lên trên phố.

Tin tức cũng nói văn phòng Bộ dầu khí cũng bị hư hại.

Tin mới nhất ngày 23 nói có tám người đã chết trong vụ nổ này.

Cho đến gần 6 giờ chiều theo giờ địa phương, các đài báo châu Âu đều hỏi liệu đây có phải là một vụ tấn công khủng bố hay không.

Oslo sau vụ đánh bom gây chấn động cả nước Na Uy và châu Âu

BBC News cũng đưa tin chưa được kiểm chứng về một vụ bắt ít nhất là một người tại sân bay quốc tế ở Oslo.

Nhưng sau đó, cuộc điều tra chuyển sang hướng có phải tổ chức tân phát-xít nào đó gây ra vụ tấn công vào trại hè của thanh thiếu niên và khu văn phòng.

Hiện có cảm giác bàng hoàng trong dư luận Na Uy vốn tin rằng đất nước có tiếng là rất hòa bình, ít bạo lực.

Theo phóng viên chuyên về an ninh của BBC, anh Gordon Corera, hai vụ tấn công tại Na Uy có tác động tới dư luận tương tự như vụ đánh bom Oklahoma Ciy với nước Mỹ năm 1995

Thách thức chờ đợi tân Chính phủ VN

Quốc hội mới của Việt Nam khai mạc phiên họp đầu tiên ở Hà Nội ngày 21/07

Quốc hội khóa 13 của Việt Nam mở kỳ họp thứ nhất từ ngày 21 tháng 7 đến ngày 6 tháng 8 tại Hà Nội, với một trong các nội dung quan trọng then chốt là việc chính thức bầu ra một tân Chính phủ cho nhiệm kỳ mới (2011-2015).

Đây là một nhiệm kỳ với rất nhiều thách thức to lớn đặt ra trước tân Chính phủ, khi nền kinh tế có hàng loạt căn bệnh kinh niên, cần phải chữa trị dứt điểm nhưng trong nhiệm kỳ qua đã không được xử lý kịp thời.

Tiến sĩ Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương, lưu ý với BBC về thực trạng nền kinh tế Việt Nam hiện nay:

“Thực tế cho thấy, Việt Nam hiện nay không còn là nền kinh tế tăng trưởng lớn thứ hai sau Trung Quốc, điều mà báo chí trong nước vẫn nói lâu nay đó là hoàn toàn không đúng sự thực.”

Chuyên gia cho biết hiện nay nhiều quốc gia trong khu vực như Indonesia, Lào hay Campuchia đã tăng trưởng cao hơn Việt Nam.

Được biết, Singapore, trong năm 2010 đã tăng trưởng nhanh hơn Việt Nam, tới mức 15,2%, mặc dù trước đó đảo quốc này đã bị sút giảm tăng trưởng nghiêm trọng vào năm 2009, mức tăng trưởng này vẫn được cho là “ngoạn mục.”

“Hiện nay, Việt Nam là một nước tăng trưởng rất vừa phải thôi, xếp thứ tư hay thứ năm trong khu vực, và không phải là tăng trưởng cao.”

Một chuyên gia từ Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam cho hay tình hình kinh tế ở trong nước hiện nay là rất “khó lường,” trong lúc đà lạm phát đã ở mức rất cao, thâm hụt thương mại rất lớn, bội chi ngân sách quá cao và đồng tiền liên tục mất giá.

Theo chuyên gia không muốn tiết lộ danh tính này, nếu tiếp tục vận hành nền kinh tế theo cách thức như nhiệm kỳ trước của Chính phủ, “với bội chi ngân sách cao, đầu tư quá tràn lan, tập trung và thiên vị cho khu vực nhà nước, trong khi lỏng lẻo kiểm soát hiệu quả đầu tư và kỷ luật tài chính ở các tập đoàn, doanh nghiệp ở khu vực này, thì nền kinh tế sẽ tiếp tục xuống dốc”.

“Bẫy Chính phủ”

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Có những đánh giá trái chiều về nhiệm kỳ vừa qua của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Theo Tiến sĩ Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chính sách độc lập IDS, ngoài điều được gọi là nguy cơ mắc phải cái bẫy phát triển “thu nhập trung bình”, Việt Nam đang đứng trước một cái bẫy khác nghiêm trọng hơn mà ông gọi là “bẫy Chính phủ”.

Ông Quang A cho rằng nếu các cán bộ, quan chức của Chính phủ được tuyển dụng, cất nhắc dựa vào các tiêu chí như “cánh hẩu”, “con ông, cháu cha,” thậm chí “mua quan bán chức”, thì không thể có những người tài giỏi tham gia vào chính quyền.

“Và như thế, chất lượng chính sách sẽ tồi, làm cho kinh tế kém phát triển, hoặc phát triển một cách méo mó, toàn bộ nền kinh tế hoạt động không có hiệu quả. Mà khi không có hiệu quả, đát nước khó có đủ nguồn lực để trả công cho công chức một cách đàng hoàng để họ làm việc. Tôi gọi đây là một cái vòng luẩn quẩn,” ông nói với BBC.

Nhiều nhà tư vấn tài trợ quốc tế, các cơ quan và định chế quốc tế và châu lục như Ngân hàng Thế giới, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế, Ngân hàng Phát triển Á Châu... đã nhiều lần lưu ý Việt Nam về việc giải quyết vấn đề tham nhũng trong bộ máy Chính phủ ở các cấp, tuy nhiên, theo giới quan sát, Việt Nam đạt được các tiến bộ rất chậm chạp và thiếu các động thái chủ động, cụ thể trong các lĩnh vực này.

Tiến sĩ Lê Đăng Doanh cho rằng, trong nhiệm kỳ vừa qua của Chính phủ đã xuất hiện một hiện tượng “chưa từng có trước đây”:

“Đó là các đại gia tư nhân, các nhóm lợi ích có thể ảnh hưởng đến các chính sách và những quyết định. Ví dụ, người ta nói quyết định mở rộng Hà Nội không do Thành ủy, UBND Thành phố Hà Nội khởi xướng, mà do một nhóm đại gia nào đấy đã có tính toán về việc mở rộng đất đai, giá đất sẽ lến, và đã có khởi xướng, dẫn đến những quyết định như vậy,” cựu thành viên Ban Nghiên cứu tư vấn chính phủ, đã bị giải thể, nói với BBC.

“Người ta cũng nói là quyết định đầu tư ở chỗ này, chỗ kia, ở sau lưng đó, đều có đại gia có tác động vào đấy. Tức là Chính phủ áp dụng những cơ chế, chính sách để phù hợp và đáp ứng lợi ích của một nhóm rất nhỏ, chứ không tính đến lợi ích của đại đa số người dân,” tiến sĩ cho biết thêm.

Nợ nước ngoài

"Người ta cũng nói là quyết định đầu tư ở chỗ này, chỗ kia, ở sau lưng đó, đều có đại gia có tác động vào đấy."

Tiến sĩ Lê Đăng Doanh

Giới quan sát trong nước còn phản ánh tình hình nợ nước ngoài của Việt Nam hiện đang có những vấn đề nghiêm trọng.

Báo chí và truyền thông nhà nước cũng thừa nhận tình hình tiết kiệm nội địa Việt Nam đã giảm đi nhiều, với mức tiết kiệm trước đây đạt xấp xỉ 30% của GDP, nhưng nay chỉ còn ở mức từ 25-26% của Tổng Sản phẩm Quốc nội này.

“Tức là chỉ trong một thời gian rất ngắn, người Việt đã tiêu dùng nhiều hơn. Hiện nay, một số người tiêu dùng quá mức cho phép so với mức thu nhập đầu người bình quân là 1.100 USD,” tiến sĩ Lê Đăng Doanh bình luận.

Ông cho biết thêm rằng do muốn thúc đẩy tăng trưởng nhanh, Chính phủ đã tăng đầu tư của mình từ khoảng 34% GDP lên mức 40-41% Tổng Sản phẩm Quốc nội, do đó kéo theo nợ tăng lên.

“Nợ đó được vay và chuyển vào các tập đoàn Nhà nước như Vinashin v.v... mà chúng ta đã biết người ta sử dụng đồng vốn vay đó như thế nào,” ông Doanh nhận xét tiếp.

“Chúng ta cần xem xét lại một cách nghiêm chỉnh tốc độ tăng nợ và việc vỡ nợ của các nước như Hy Lạp. Tôi rất mong Quốc hội có những quy định rất nghiêm ngặt trong việc vay nợ. Bởi vì nợ công của VN, nợ của doanh nghiệp nhà nước cũng là một mối đe dọa sự ổn định kinh tế.”

Cải cách thể chế

"Rất đáng tiếc, những chính sách như thế đã không được hình thành trong suốt thời kỳ qua cũng như nhiệm kỳ vừa qua của Chính phủ."

Tiến sĩ Nguyễn Quang A

Trong nhiệm kỳ vừa qua của Chính phủ, giới quan sát cũng nhận thấy nhiều chính sách kinh tế vĩ mô đã được thiết lập “thiếu hợp lý,” trong đó Việt Nam đã chững lại trong xu hướng cải cách thể chế nói chung, cổ phần hóa các doanh nghiệp, tập đoàn nhà nước, khuyến khích động lực thực sự của khu vực tư nhân (trong và ngoài nước) vốn đóng góp tới gần 70% hiệu quả đầu tư.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A tin rằng chính sách kinh tế trong vòng 25 năm trở lại đây, có cốt lõi là “trả lại cho người dân, doanh nghiệp quyền tự do kinh tế vốn đã bị tước đoạt một thời” và là một sự “giải phóng và động lực rất lớn” trong giai đoạn đầu những năm 1990 và đầu những năm 2000.

Nhưng nay, theo ông, nền kinh tế cần phải chuyển sang một giai đoạn phát triển mới, vì chính sách trên có lẽ đã “phát huy hết nội lực của nó” và chính phủ phải có những chính sách kinh tế dẫn dắt, khuyến khích động viên tốt hơn người dân và các doanh nghiệp hoạt động hiệu quả hơn, như “một bước hay một cuộc đổi mới thứ hai".

“Rất đáng tiếc, những chính sách như thế đã không được hình thành trong suốt thời kỳ qua cũng như nhiệm kỳ vừa qua của Chính phủ,” Tiến sĩ Quang A nói.

Một số nhà quan sát cho rằng nhiều chính sách của chính phủ đã tập trung quá nhiều vào sức mạnh kinh tế của các doanh nghiệp nhà nước, các tập đoàn kinh tế, mà lại thiếu kiểm soát kỷ luật tài chính, hiệu quả đồng vốn của các doanh nghiệp này, dẫn đến nền kinh tế tiếp tục sa lầy ngay trong bối cảnh tham nhũng lan tràn và thu hút vốn đầu tư quốc tế không còn dễ dàng như trước.

Cuối cùng, về mặt tổng thể, các ý kiến được BBC tham khảo cũng cho rằng thách thức lớn nhất và cơ bản nhất chính là vấn đề Chính phủ có dám thực hiện việc cải cách thể chế một cách tổng thể hay không. Bởi vì theo các chuyên gia, đằng sau các cải cách kinh tế, hành chính v.v..., thực ra chính là đòi hỏi cải cách thể chế và cải cách chính trị.

"Nếu cải cách thể chế và chính trị không đi theo kịp kinh tế, thì nói đến cải cách kinh tế cũng chỉ là nói chơi mà thôi," nguyên Viện trưởng Viện IDS đã tự giải thể, TS Nguyễn Quang A khẳng định với BBC



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Chúc Mừng Năm Mới 2026 [01.01.2026 19:26]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
💔 Tố Hữu và Mối Tình Đầu Định Mệnh: Lời Tố Cáo Đau Thương trở thành mối thù giai cấp muôn đời! [Đã đọc: 506 lần]
💔 Lời Nguyền Hận Thù: Phế Phẩm Độc Hại Trong Văn Hóa Giao Tiếp Việt thời đại HCM CSVN [Đã đọc: 450 lần]
Mức lương cụ thể và thủ tục nhập cư để các bạn VN được thuê làm chồng [Đã đọc: 398 lần]
CHIẾN LƯỢC TOÀN DIỆN ĐỐI PHÓ VỚI BIÊN GIỚI – AN NINH KHU VỰC CAMPUCHIA 2025 [Đã đọc: 379 lần]
Sự im lặng đồng lõa – khi lãnh đạo miền Bắc đứng nhìn Trung Quốc nuốt Hoàng Sa [Đã đọc: 377 lần]
Đạo Đức và Cái Bẫy Tự Tôn của dân tộc VN- Mẹ Thứ Anh Hùng - Bi kịch của Thuyền nhân Việt Nam [Đã đọc: 358 lần]
Giữa Mạc Tư Khoa Nghe Câu Hò Ví Dặm [Đã đọc: 314 lần]
Bẫy thu nhập trung bình của VN [Đã đọc: 290 lần]
Chúc Mừng Năm Mới 2026 [Đã đọc: 272 lần]
Constitution of the Federal Republic of VCL [Đã đọc: 272 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.