Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Hai 2026
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 9
 Lượt truy cập: 28533774

 
Tin tức - Sự kiện 02.02.2026 20:46
90 triệu người VN trong và ngoài nước đồng thanh biểu tình phản đối TQ xâm lược và bè lũ tay sai bán nước
17.07.2011 15:18

Đồng bào trong nước liên tục biểu tình chống TQ xâm lược bất kể nhà cầm quyền tay sai nhận lệnh từ Bắc Kinh ra sức đàn áp, đánh đập những người yêu nước, xin xem video và hình ảnh biểu tình tại Hà Nội trước tòa đại sứ TC hôm nay


Người từ bỏ thẻ đảng và đòi xóa chủ nghĩa Mác - Lê, tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ

Bức ảnh này cũng sẽ đi vào lịch sử … chống ngoại xâm của Nhân dân Việt Nam (ảnh do CTV NH chụp)


Biểu tình ở VN chủ Nhật 17.7.2011
Sunday, July 17, 2011

TƯƠNG LAI CỦA TRUNG HOA VỀ ĐÂU ?

image

Không biết các nhà lý luận đại tài của đảng cộng sản Việt Nam - những người chuyên nghĩ ra trăm mưu nghìn kế để cai trị dân Việt đương đại - nghĩ gì về thế giới trong gần 70 năm qua? Riêng tôi, tôi lại nhìn toàn cầu từ ngày có hiệp định Bretton Woods chỉ là một ván bài. Trong đó chủ sòng bài là Hoa Kỳ, các nước còn lại là những con bạc khát nước.

Ngược dòng lịch sử, khi nước Mỹ chiếm thị trường tiêu thụ toàn cầu hơn 50% và chỉ chưa đầy 200 triệu dân, nhưng họ tiêu thụ hơn 60% sản phẩm toàn cầu. Họ đã buộc người Anh phải chuyển quyền lãnh đạo tài chính toàn cầu bằng hiệp định Bretton Woods vào năm 1944. Từ việc đồng bảng Anh và thị trường chứng khoán Luân Đôn là trung tâm tài chính thế giới, sau hiệp định Bretton Woods, New York và đồng đô la Mỹ trở thành ông chủ tài chính toàn cầu.

image

Từ đó đến nay với sự lãnh đạo của một nền kinh tế thị trường tự do, cứ khoảng 7-10 năm thì tài chính thế giới lại có một cơn khủng hoảng. Đó còn gọi là chu kỳ khủng hoảng kinh tế do lòng tham của con người làm nên cung lớn hơn cầu. Nhưng tất cả những đợt khủng hoảng chỉ là hiện tượng và hậu quả của một nguyên nhân có tính bản chất, tất nhiên đằng sau là ông chủ Mỹ chia bài tốt xấu cho từng con bạc khát nước nào mà ông muốn phân chia.

image

Sau chiến tranh thế giới thứ hai, những hiệp ước và hội đồng bảo an Liện Hiệp Quốc ra đời. Một số nước cựu thù trở thành đồng minh và ngược lại đối với Mỹ. Hai cựu thù trong chiến tranh thế giới II ở châu Âu là Đức, và châu Á là Nhật đã được người Mỹ chia cho những quân bài tốt. Chỉ sau 20 năm, hai cường quốc Đức - Nhật bắt đầu muốn cạnh tranh quyền lãnh đạo toàn cầu độc tôn của Mỹ.

image

Họ phá vỡ hiệp định Bretton Woods. Buộc lòng Mỹ phải phá bỏ bản vị vàng đối với đồng đô la. Và các lá bài được chia lại cho các đối tác khác phù hợp hơn trong tình hình mới.

Họ đã làm gì?
Với cái bắt tay lịch sử giữa ông Nixon và ông Mao vào năm 1972, các con bài tốt bắt đầu chuyển từ Châu Âu và Nhật sang cho Trung Hoa. Ván bài ấy để lại nhiều biến cố cho lịch sử nhân loại: thành trì ngăn chặn làn sóng cộng sản thế giới ở miền Nam Việt Nam bị giỡ bỏ. Gần 20 năm sau bức tường Bá Linh sụp đổ kéo theo sự sụp đổ cái nôi chủ nghĩa Cộng Sản. Nhưng một đầu tàu nửa chủ nghĩa cộng sản pha tạp với nửa chủ nghĩa tư bản theo kiểu cực đoan - Trung Hoa - bừng tỉnh. bằng vào hơn 50% tiêu thụ sản phẩm phục vụ cho phát triển cơ sở hạ tầng, và 80% thị trường tiêu thụ hàng gia dụng văn phòng. Trung Hoa hiện đang là một con bạc đang thắng lớn, cũng giống nhự Đức và Nhật những năm 1970s.
Khi Trung Hoa bừng tỉnh như hôm nay, họ bắt đầu dùng chiêu bài cũ của Đức và Nhật và hơn thế nữa. Chiêu bài của Trung Hoa ngày nay có 2 việc lớn. Thứ nhất là muốn đồng Yuan của họ có tiếng nói trong việc lãnh đạo tài chính toàn cầu. Thứ hai là, muốn ăn chia quyền lãnh đạo toàn cầu về cả an ninh quốc phòng thế giới như một đại gia. Song Trung Hoa có thể thực hiện được điều ấy không? Tôi cho rằng không vì:

image

Từ khoảng 10 năm nay, các đại gia tài phiệt Mỹ đã bắt đầu rục rịch chia bài sang các nước nhược tiểu khác như: Hàn Quốc, Trung Mỹ, Nam Mỹ, Mã Lai, Thái Lan, Indonesia... và trong đó có cả Việt Nam. Nếu các nước này biết chớp lấy thời cơ thì chỉ trong vòng một thập niên tới sẽ trở nên hùng cường. Khi các nước trong vùng Đông Nam Á còn chậm chân để bắt lấy cơ hội thì Hàn Quốc và một số nước Trung và Nam Mỹ đã bắt đầu trở thành là thành viên của G-20 để bàn định chuyện toàn cầu.

image

Những quân bài bị rút ra khỏi Trung Hoa sẽ là thảm họa cho đất nước đông dân nhất thế giới. Thất nghiệp vì mất công ăn việc làm do các tổng công ty liên quốc ra rũ áo ra đi. Bao vây năng lượng khoáng sản sẽ làm thiếu hụt nhiên liệu cho phát triển. Ý thức toàn cầu phòng vệ dùng hàng nhiều độc hại của Trung Hoa sẽ dần làm cho sản xuất nội địa Trung Hoa đình đốn. Và một số chiêu mà cách đây chỉ hơn 10 năm người Nhật đã mắc bẫy người Mỹ khi bỏ tiền ra mua bonds chính phủ Mỹ và các tập đoàn đình đám của Mỹ để rồi khi người Mỹ đánh rớt giá trị, thì tiền mất mà tật lại mang. Làn sóng quan tham của Trung Hoa bắt đầu tẩu tán tài sản sang Mỹ cũng là một cách làm Mỹ giàu hơn và kinh tế Trung Hoa mất mác. Lòng tin nhân dân Trung Hoa đã mất, những bạo loạn đã bắt đầu xảy ra khắp nơi.

image

Nếu tiến trình chia các quân bài của người Mỹ đúng như hạn định thì thời gian vùng vẫy của Trung Hoa chỉ tính bằng nhiệm kỳ của đảng cộng sản Trung Hoa cho mỗi lần đại hội. Nếu không kịp thời thì sức mạnh Trung Hoa sẽ làm nước Mỹ và thế giới lao đao cũng chỉ một nhiệm kỳ.

Liệu thời gian bao lâu thì Trung Hoa sẽ sụp đổ? Ta hãy nhẩm tính lại với Nhật Bản phải mất gần 20 năm. Nước Đức vùng vẫy để cứu Đông Đức lầm đường lạc lối và gánh cả khối Euro dặt dẹo, mặc dù cán cân thương mại của họ đứng đầu châu Âu. Cả hai không thoát ra được khi những quân bài chủ đã rút khỏi chỗ ngồi sòng của họ.

image

Liệu một nước Trung Hoa đã bảo bọc Bin Laden ở ngay trung tâm an ninh quân sự của Pakistan, nhưng không hay biết gì khi người Mỹ điều 4 trực thăng tàng hình và 20 con người tinh nhuệ vào thủ tiêu. Và liệu một nước Trung Hoa sau 100 năm so với Mỹ muốn hạ thủy hàng không mẫu hạm, mà vỏ của hàng không mẫu hạm, thì mua lại của Ukraina, nhưng bất thành, có đủ khả năng để soán ngôi đại ca của Mỹ, hay là phải sụp đổ và suy tàn trở lại phân thây như quá khứ nhà Thanh? Và liệu dù rằng Trung Hoa là nền kinh tế thứ 2 thế giới, nhưng với vấn nạn ô nhiễm môi sinh và biến đổi khí hậu vì sự phát triển thiếu nhân bản, thì họ có đủ tự lo mình không mà nghĩ đến chuyện chia sẻ quyền lực trong tương lai?

Liệu một Trung Hoa đang bị bao vây tứ phía, mất lòng tin đối với khu vực vì chính sách Đại Hán của mình có thể sống được bao lâu, khi đất nước họ vẫn còn lệ thuộc vào quá nhiều yếu tố khách quan từ bên ngoài, mà họ chưa thể chủ động tạo quân bài cho mình.

image

Đại hội đảng cộng sản lần thứ 12 trong năm 2012 của Trung Hoa sẽ đi đến một bước ngoặc lớn. Bước ngoặc này, theo tôi, không phải là tăng tiêu thụ nội địa để nâng mức sống dân chúng để tránh nội loạn như các nhà kinh tế chính trị toàn cầu đang bàn luận. Mà là người Trung Hoa phải đưa ra phương sách để duy trì những quân bài được ông chủ sòng rút đi nơi khác trên một canh bài. Nếu không thời hạn để một nước đang phát triển và đông dân như Trung Hoa chỉ tính bằng một nhiệm kỳ 5 năm. Khác với Đức và Nhật là những nước đã phát triển, họ không cần những quân bài của người khác chia cho, mà họ đủ khả năng để tạo quân bài chủ cho mình.

Thế thì Việt Nam phải làm gì để đón nhận thời cơ đã và đang đến, nếu cứ mãi loay hoay vì tham nhũng và suy thoái vì một hình thái xã hội đã mục ruổng đang chờ cái chết trong tương lai gần?


BS Hồ Hải
BẮC KINH - Khủng hoảng tài chánh toàn cầu đã làm thiệt hại nặng nề cho kinh tế thế giới. Các nền kinh tế đã phát triển phải thực hiện các kế hoạch kích cầu để cứu nhiều hệ thống ngân hàng, nhưng tốc độ hồi phục của họ thì ít hơn mức đáng kể.
Kinh tế tại Hoa Kỳ đã bắt đầu hồi phục trong năm 2009, nhưng gần đây cho thấy sự sút giảm rõ rệt qua tỉ lệ thất nghiệp gia tăng. Bộ Ngân Khố vẫn còn lạc quan rằng đất nước đang hồi phục, đặc biệt trong các lãnh vực tiêu thụ cá nhân và đầu tư tư nhân, được xem là động cơ chính cho sự phát triển kinh tế tại Mỹ.
Các giới chức Bộ Tài Chánh tiên đoán sự phát triển kinh tế ở mức trung bình 3.8% mỗi năm trong 5 năm sắp tới với mức lạm phát trung bình 1.6%. Tuy nhiên, không có hành động trực tiếp nào được thực hiện để kích thích sự gia tăng tiêu thụ.
Khi tỉ lệ thất nghiệp còn ở mức cao cố định, cắt giảm thuế cho giới giàu có đang đi tới ngõ cụt và cải tổ y tế mới được thi hành, người tiêu thụ Mỹ sẽ trở nên cảnh giác hơn với đồng tiền của họ, kết quả là sự gia tăng tiêu thụ cá nhân thấp hơn mức được dự kiến.
Sự hồi phục kinh tế chậm chạp tại Hoa Kỳ cũng có thể cản trở sự phát triển các thị trường đang lên. Các nền kinh tế dựa vào xuất cảng có khuynh hướng bị thiệt hại trong một thời gian dài khi các thị trường xuất cảng lớn sút giảm, như Hoa Kỳ.
Và khi lạm phát tại Mỹ phản ánh sự xóa bỏ quyền lực mua sắm của đồng tiền Mỹ trong các thị trường nội địa Mỹ và quốc tế, Trung Quốc - nhà tín dụng lớn nhất của đồng đô la - và các thị trường đang lên khác, có nguy cơ rằng đồng đô la mà họ dự trữ sẽ mất giá vĩnh viễn.

Vào năm 1990 bạn mua một gallon xăng chỉ có 99 cents chẳng hạn , bây giờ 2011 một gallon xăng giá ngất ngưởng gần 4 đô . Như thế chỉ một galon xăng thôi bạn phải trả thêm 3 đô so với dạo trước.

Thí dụ Mỹ nợ Tàu cộng 1000 tỷ đô (bán Công khố phiếu) năm 2000. Bây giờ tiền đô sụt giá chỉ bằng phân nửa năm 2000 là do Mỹ cố tình hạ giá trị tiền tệ của mình xuống để chơi Tàu phù vì lưu manh cứ giữ nguyên đồng nhân dân tệ thấp ,để xuất cảng hàng hóa mọi loại giá rẻ mạt thao túng thị trường quốc tế, thiệt hại lớn nhất là Mỹ, khách hàng số một .Như thế là Tàu mất trắng mẹ nó 500 tỷ rồi .

Sau đó Mỹ muốn trả nợ Tàu cộng làm Tàu phù phát hoảng la lên rằng trả nợ là một "hành động nguy hiểm !" .Mỹ sẽ còn sụt đồng đô xuống nữa .

Tàu thâm ,Mỹ càng thâm hơn . Nguy hiểm thì làm đ...gì nhau ? Có đời nao chủ nợ mà từ chối con nợ trả nợ đâu?! Nợ của Mỹ là cái vòng kim cô của Tàu . Tiền Mỹ càng sụt thì Tàu lại càng phải bơm tiền cho Mỹ nợ (qua Công Khố phiếu) để giữ giá trị đồng đô Mỹ làm Tàu đau như bò bị thiến. Nếu tiền đô mất giá sẽ đẩy hàng hóa của Tàu lên cao. Hàng hóa Tàu lên giá chẳng ai thèm mua thì sản xuất bị đình trệ dẫn đến đóng cửa các nhà máy, nhân công thất nghiệp đói sẽ nổi loạn thé là chết cha đảng CS Tàu phù. Mỹ sẽ chơi cho Tàu mất sạch, gần như phá sản như thời TT.Reagan chơi Nga Sô .

TQ kêu gọi xử lý bất đồng về lãnh thổ

image
Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc hôm thứ Hai 11/07 kêu gọi Việt Nam và Philippines sử dụng biện pháp 'ngoại giao khôn khéo' trong khi Bắc Kinh điều tàu ngư chính tới Trường Sa.

Hãng thông tấn Reuters dẫn lời Thứ trưởng Phó Oánh nói trong bài phát biểu tựa đề 'Phát triển hòa bình của Trung Quốc và môi trường quốc tế' tại Hong Kong: "Điều quan trọng là cần xử lý các điểm bất đồng".
"Trung Quốc, Việt Nam và Philippines cần sử dụng các biện pháp ngoại giao khôn ngoan nhằm bảo đảm rằng các khác biệt của chúng ta được kiềm chế, xử lý tốt và chúng ta sẽ ngăn chặn không để các khác biệt ảnh hưởng tới quan hệ chung."
Bà Phó, cựu đại sứ tại Anh và là gương mặt khả ái của ngành ngoại giao Trung Quốc, khẳng định: "Chúng ta đang đi về hướng này".
Tình hình Biển Đông trong những tháng gần đây đang căng thẳng, với các động thái của các nước phản ứng trước hoạt động khẳng định chủ quyền ngày càng mạnh bạo của Bắc Kinh tại nơi này.

Việt Nam cáo buộc tàu Trung Quốc gây hấn và phá hoại thiết bị tàu thăm dò dầu khí, trong khi Philippines nói Trung Quốc đã vi phạm hải phận hàng chục lần từ cuối tháng Hai.
Manila đang có dự tính đưa vấn đề Biển Đông ra diễn đàn an ninh khu vực ARF tại Indonesia vào giữa tháng và khiếu nại Trung Quốc lên Liên Hiệp Quốc.
Đáp lại, Trung Quốc một mặt kêu gọi giải quyết tranh chấp qua thương lượng một cách hòa bình, mặt khác kiên quyết tuyên bố chủ quyền tại phần lớn Biển Đông.

Bà Phó Oánh nói trong bài phát biểu rằng dư luận đã quá phóng đại về phát triển quốc phòng Trung Quốc.
Bà nói quân đội Trung Quốc phát triển tương ứng với sự phát triển kinh tế của đất nước và "còn chưa phải là thuộc loại hùng mạnh nhất".

Tuần tra ở Biển Đông
Trong khi đó, cũng vào hôm thứ Hai 11/07, Trung Quốc làm lễ tiễn tàu ngư chính 46012 lên đường đi tuần tra ở khu vực quần đảo Trường Sa, mà Trung Quốc gọi là Nam Sa.
Tàu ngư chính 46012 được điều tới Biển Đông thay thế tàu ngư chính 301, và sẽ hoạt động ở khu vực đảo Vành Khăn trong thời gian 50 ngày.
Tân Hoa Xã cho hay tàu ngư chính 46012 với thủy thủ đoàn 22 người thuộc quyền quản lý của cơ quan Thủy hải sản tỉnh Hải Nam.
Đây là tàu dân sự thuộc thế hệ mới, được trang bị đầy đủ để thực hiện công việc tuần tra, và thông qua đó "thể hiện chủ quyền và sự quản lý của Trung Quốc" đối với quần đảo Trường Sa.
Từ đầu tháng Tư, Việt Nam đã lên tiếng phản đối việc Trung Quốc điều tàu ngư chính tới Trường Sa, nói đây là hành động vi phạm chủ quyền của Việt Nam.
Hiện chưa thấy Bộ Ngoại giao Việt Nam lên tiếng về quyết định điều tàu 46012.Video & Hình ảnh : Biểu tình phản đối Trung Quốc sau khi rời trụ sở CA
danlambao - Cuộc biểu tình sáng nay tại Hà Nội đã bị lực lượng CA nhanh chóng đàn áp, tin cho biết, 46 người bị trấn áp & lôi lên xe bus để đưa về Công an Huyện Từ Liêm (Mỹ Đình).
Đoàn biểu tình bị giữ tại trụ sở CA đến khoảng hơn 10h30 thì được thả về, nhưng những người bị bắt một cách vô cớ yêu cầu cơ quan CA phải điều xe đưa họ quay trở lại Đại sứ quán Trung Quốc, nơi họ bị bắt giữ trước đó, nhưng không được phía công an đáp ứng.

Khoảng 11h30' , đoàn biểu tình quyết định cùng nhau tuần hành trên phố, vừa đi vừa hô to các khẩu hiệu chống Trung Quốc, bảo vệ chủ quyền đất nước.

Mặc dù tuần hành giữa trưa nắng chang chang lên đến 40 độ, nhưng đoàn người vẫn hừng hực khí thế, khuôn mặt ai cũng tươi cười vui vẻ, bất chấp cuộc đàn áp dữ dội vừa xảy ra trước đó không lâu.

Video ghi lại diễn biến về cuộc tuần hành lần thứ hai trong ngày được thực hiện bởi "binh nhì" Nguyễn Tiến Nam, người trước đó đã được đoàn biểu tình giải cứu trong cuộc biểu tình lần thứ 5 tại trụ sở CA Tràng Tiền.

Trong cuộc biểu tình sáng nay, Tiến Nam may mắn không bị bắt. Khi được báo tin có rất đông người bị đưa về Trụ sở CA Từ Liêm (Mỹ Đình), Nam vội vàng đến tận nơi ngóng tin.

Đoạn Video ghi lại những diễn biến chính sau khi đoàn biểu tình rời khỏi trụ sở CA và tuần hành trên đường phố, trong đó có hình ảnh một em nhỏ 15 tuổi cũng tham gia biểu tình. Cuối video là một hình ảnh rất đẹp : một nhân sỹ đi đến và tặng hoa cho những người biểu tình yêu nước bị bắt.

danlambao xin chân thành cảm ơn bạn Nguyễn Tiến Nam đã cung cấp đoạn video trên, kèm một số hình ảnh về cuộc biểu tình lần thứ hai trong ngày :






Cảnh sát cơ động bắt người dân yêu nước 17/07/2011
Theo dõi trên các diễn đàn và liên lạc viễn liên, nhiều người đều than thở, ngao ngán cho sự ươn hèn của chế độ Cộng Sản Việt Nam. Căm phẫn cho lực lượng công an an ninh, cảnh sát, đã ra tay đàn áp biểu tình, chà đạp lên quyền tự do bày tỏ chính kiến chính đáng của nhân dân…

Trên Diễn đàn Chính trị Tranh luận Dân chủ (Paltalk), MC Nguyễn Nam Phong khi theo dõi trực tiếp diễn biến cuộc đàn áp người biểu tình, đã cay đắng thốt lên: “Tôi không còn biết nói gì được nữa với quý vị và các bạn, tôi buồn vô hạn…”

Chúng ta buồn cho việc đồng bào bị bắt bớ, nhưng chúng ta vui vì thành công lớn của họ. Trước khi cuộc biểu tình sáng hôm nay nổ ra, ai cũng có thể tiên đoán được là sẽ lại có bắt bớ giống như chủ nhật trước. Nhưng đồng bào vẫn cứ xuống đường. Đó là một quyết tâm rất lớn, riêng điều đó đã là một chiến thắng: Chiến thắng của lòng dũng cảm, chiến thắng của những người yêu nước!

 Gỉa sử như cuộc biểu tình hôm nay có 100 ngàn người tham gia trong trật tự (một con số trong tương lai), và không có ai bị bắt, thì mục đích cuối cùng của cuộc biểu tình cũng chỉ là bày tỏ lòng yêu nước, gửi thông điệp quyết tâm bảo vệ biển đảo ngàn đời của cha ông đến những dã tâm xâm lược của ngoại bang mà thôi. Sau vài giờ nhóm họp hô khẩu hiệu và giương biểu ngữ thì ai lại về nhà nấy.

Nhưng những cuộc biểu tình của người Việt Nam hôm nay và các chủ nhật trước đã cho toàn thế giới thấy rõ sự ươn hèn của chế độ Cộng Sản, trước ngoại bang. Thấy rõ rằng quan chức lãnh đạo Đảng Cộng Sản yêu sự bình an cho ngôi vị cầm quyền của họ, yêu sự yên ấm cho gia đình họ hơn yêu nước. Vì nếu phải chiến đấu chống xâm lược thì họ không còn được ăn ngon ngồi yên nữa. Đó chính là một thắng lợi của những người biểu tình!

Hơn ai hết, chính Bắc Kinh là người sẽ phải theo dõi sát sao nhất những diễn tiến biểu tình của người dân Việt Nam. Qua đó họ biết được sự thần phục của nhà cầm quyền Việt Nam thể hiện như thế nào, và tất nhiên là họ cần biết lòng dân Việt quyết tâm bảo vệ tổ quốc đến đâu. Vì một khi nhà nước quyết chống, mà lòng dân không thuận thì Trung Quốc không có gì phải bận tâm. Nhưng ngược lại điều đó thì rõ ràng là họ phải dè dặt hơn với tham vọng Biển Đông. Đó chính là chiến thắng quan trọng của những người biểu tình!

Dù với số lượng người tham gia biểu tình chưa đông, nhưng Trung Quốc cũng có thể đánh giá được là, nếu không có những thủ đoạn ngăn cấm từ xa, tại các xã phường, đến các trường học, tổ dân phố, Đoàn thanh niên, Hội phũ nữ vv.., kết hợp cùng với lực lượng công an an ninh chìm nổi, cảnh sát cơ động hùng hậu đã ra tay, thì các cuộc biểu tình sẽ lên đến con số hàng vạn, hàng triệu người trên khắp cả nước. Cuộc biểu tình đầu tiên ngày 05/06/2011 đã cho thấy khả năng đó. Vậy thông điệp quyết tâm bảo vệ tổ quốc của nhân dân Việt Nam, dù bị ngăn cản phũ phàng nhưng vẫn được gửi đi khắp Năm châu, và đặc biệt nó chính là lời cảnh báo dứt khoát với âm mưu xâm lấn của Trung Quốc. Có ai dám phủ nhận thắng lợi này của những người biểu tình?

Biểu tình là một sinh hoạt văn hóa, thể hiện sự văn minh của một chế độ. Nó ôn hòa vì người ta thể hiện chính kiến trong hòa bình. Mục đích cuối cùng là bày tỏ quan điểm, bày tỏ tình cảm, bày tỏ chính kiến, không có gì khác. Nhiều người cứ nghĩ rằng biểu tình sẽ làm cho giặc lui quân, hay làm cho kẻ Độc tài từ bỏ quyền lực. Đó là những suy nghĩ hết sức ấu trĩ. Biểu tình là để thể hiện ý chí quyết tâm, thể hiện tình đoàn kết trong một vấn đề chính trị xã hội nào đó, sau đó nó mới biến thành các hành động cụ thể khác. Đôi khi một cuộc biểu tình đơn thuần chỉ là để chào mừng một cái gì đó mà thôi…

Như vậy dù là với quy mô lớn hay nhỏ, các cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Việt Nam những ngày qua đã thành công, vì những người biểu tình đã đạt được mục đích cuối cùng là bày tỏ lòng yêu nước, họ đã gửi được thông điệp quyết tâm bảo vệ tổ quốc ra toàn thế giới. Nếu không bị ngăn cản, không bị đàn áp, chắc chắn là cả nước sẽ sẵn sàng xuống đường. Xin chúc mừng chiến thắng của những người yêu nước!

Lê Nguyên Hồng
e-mail 
***

VIỆT NAM TỰ DO MUÔN NĂM ! 

MUÔN NĂM ! MUÔN NĂM !

***

Đả đảo Tàu cộng xâm lăng & Việt cộng bán nước.



Chợ Tân Thanh buôn bán ế ẩm. (Hình: báo Tuổi Trẻ)

Ðây là hiện tượng chưa từng có tại ngôi chợ lâu nay sầm uất, lúc nào cũng nườm nượp người mua, kẻ bán.
Phúc trình mới nhất của ban điều hành Khu Kinh Tế Cửa Khẩu Ðồng Ðăng-Lạng Sơn cho biết số sạp đóng cửa lên tới 343 trong tổng số 1,100 sạp chợ Tân Thanh. Khoảng một nửa chủ sạp người Trung Quốc cũng đồng chung số phận.
Ngôi chợ này nằm trong khu vực biên giới Việt Nam-Trung Quốc lâu nay buôn bán sầm uất vì hàng hóa được đưa về từ Trung Quốc hết sức phong phú, đa dạng mà giá lại rẻ. Hầu hết du khách từ các nơi đến thăm Hà Nội đều tìm đến chợ Tân Thanh mua hàng và được tận mắt nhìn thấy cảnh hoạt động sôi nổi, nhộn nhịp diễn ra suốt ngày.
Chợ biên giới Tân Thanh cũng là nơi mà giới thương buôn trong nước đến đóng hàng về tận miền Nam, miền Trung... Chỉ có ở chợ này, người ta mới mua được một nồi nấu cơm điện với giá 2.5 Mỹ kim, hoặc một chiếc radio nhiều băng tần chỉ mất 1-2 đô la Mỹ...
Theo báo Tuổi Trẻ, chợ Tân Thanh đang mất dần ngôi vị “thiên đường mua sắm.” Từ đầu năm đến nay, số sạp chợ đóng cửa, dẹp tiệm mỗi ngày một tăng chỉ vì một nguyên nhân: khách đến lưa thưa, buôn bán ế ẩm.
Một tiểu thương tên Ðinh Văn Thụ, quê Hà Tây cho biết lượng hàng hóa của sạp ông bán ra mỗi ngày hiện nay giảm gần 40% so với mọi năm. Ông này nói: “Vì không bán được hàng trong khi thuế má không giảm, chúng tôi đành đóng cửa, chuyển nghề chứ biết làm sao được.”
Tình trạng này phản ảnh thái độ của người tiêu thụ Việt Nam đối với hàng Trung Quốc. Một cư dân Hà Nội tâm sự: “Vài chục năm trước đây, dân mình thiếu hàng nên thấy hàng Trung Quốc nhiều mà lại rẻ thì mê. Nay mọi người đã hiểu ra, hàng hóa Trung Quốc kém phẩm chất lại chứa nhiều hóa chất độc hại cho sức khỏe lại không bảo hành gì cả nên chẳng ai muốn dùng. Tôi có mua một đèn sạc Trung Quốc hình thức bên ngoài rất đẹp nhưng chỉ mới xài 2 tháng thì hỏng.”
Tình thế này theo báo Tuổi Trẻ là cơ hội hiếm có đối với các nhà sản xuất Việt Nam. Người ta chỉ e rằng các hãng xưởng Việt Nam bị tiêm nhiễm thói làm ăn chụp giật của “đàn anh Trung Quốc” thì cũng lại bị người tiêu thụ trong nước tẩy chay theo. (PL)


Nhận diện công an đạp mặt dân

Đại úy Minh (áo vàng) đứng cạnh Thượng tá Canh (áo trắng - chỉ tay)

Đại úy Minh và người đeo kính áo đen bị tố cáo đã đánh người vô cớ

BBC được biết người đạp vào mặt anh Nguyễn Chí Đức là một đại úy trong khi người chỉ đạo là thượng tá công an ở Hà Nội.

Một trong số những người biểu tình bị bắt nói vị đại úy tên là Minh.

"Khi chúng tôi bị đưa lên xe, tôi nghe thấy có người gọi 'anh Minh ơi lên xe đi' và anh ta lên.

"Đây cũng là người đã đánh chúng tôi," người biểu tình này nói với BBC.

Ông cũng nói thêm người mặc áo trắng và chỉ tay trong ảnh chính là Thượng tá Canh, Phó trưởng công an quận Hoàn Kiếm.

Ngoài ra, người đeo kính và đứng đằng sau ông Canh cũng bị tố cáo đã vô cớ đánh người biểu tình.

Cho tới nay ít nhất năm người đã nói rằng họ bị cảnh sát đánh đập mặc dù họ không hề có thái độ khiêu khích.

'Phũ phàng'

Anh Nguyễn Chí Đức thậm chí còn đang bị bốn công an cầm tay cầm chân khi bị Đại úy Minh đạp vào mặt.

Anh Đức nói anh đã bị "khống chế như con lợn... mấy đồng chí công an còn đạp (sút) tổng cộng 4 phát. Đạp từ trên đạp xuống trong lúc mình đang còng queo.

"Trong đó có hai phát được ăn "bánh giầy" vào mồm. Một phát trượt qua cổ. Một phát vào ngực."

Trước cuộc tuần hành một ngày, tôi đã biết cuộc trấn áp sẽ rất phũ phàng.

Nguyễn Chí Đức

Blogger này nói với BBC rằng anh đã từng xuống đường hai lần năm 2007 và năm lần trong tháng 6-7/2011.

"Trước cuộc tuần hành một ngày, tôi đã biết cuộc trấn áp sẽ rất phũ phàng. Một cán bộ an ninh cũng đã nhắc nhở tôi về tình hình chung và của cả cá nhân tôi. Cho nên sự việc đến thì tôi cũng thấy bình thản."

Hiện chưa rõ công an Việt Nam đã có lời xin lỗi anh Đức hay có công an nào bị xử lý trong vụ này chưa.

Báo chí Việt Nam hoàn toàn im tiếng trong vụ công an hành hung người dân lần này.

Trong khi đó họ Bấm đưa tin một cô gái ở thành phố Hồ Chí Minh sẽ bị khởi tố vì tát công an.

Cũng trong ngày 20, VnExpress chạy tin Bấm 'Hạ gục kẻ bắn chết một công an' trong đó không hề nói cảnh sát đã cố gắng tới đâu để có thể bắt sống người gây án.

Cảnh sát Việt Nam đã nhiều lần bị tố cáo sử dụng bạo lực quá mức cần thiết và lạm dụng quyền hành.

   “Đáp Lời Sông Núi” hát vang lên tại Saigon

   trong cuộc Biểu tình chống Tàu cộng

 
Đáp Lời Sông Núi
 
Am thanh, hình ảnh hùng tráng, lãng mạn … của anh chàng cỏng con trai bé (cầm biểu ngữ chống Tàu cộng) trên đầu, đi kế bên là người vợ trẻ - chàng hát hăng sayĐáp Lời Sông Núigiữa phố phường Sài Gòn tất bật (ngày 12-6-2011). Video dưới đây, phần đầu là phần solo của chàng - tiếp ngay đó là phần Hợp Ca Hải Ngoại Asia 58 (nhạc & lời: Trúc Hồ). Nghe như lời réo gọi của Hồn Thiêng Sông Núi:Này Công dân ơi, đứng lên….”
 


 

Đức Đạt Lai Lạt Ma: Đảng Cộng sản Trung Quốc nên ‘về hưu’

0

Đăng bởi  bvnpost | ngày   16-07-2011 | Mục  > Trung quốc, Hoa kỳ

Đức Đạt Lai Lạt Ma trả lời phỏng vấn với đài VOA, 12/7/2011

Trong vài ngày qua, giữa lúc chính phủ ở Bắc Kinh công bố một bạch thư để tuyên dương những thành tích của Trung Quốc ở Tây Tạng nhân dịp kỷ niệm 60 năm ngày mà họ gọi là “Tây Tạng được giải phóng trong hòa bình”, nhà lãnh đạo tinh thần Tây Tạng, Đức Đạt Lai Lạt Ma, kêu gọi đảng Cộng Sản Trung Quốc hãy theo gương ông để “về hưu”. Trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ đầu tiên kể từ khi từ bỏ địa vị lãnh đạo chính trị của người dân Tây Tạng, vị tu sĩ được nhiều người gọi là Phật Sống này nói rằng “thế giới là của nhân loại, và quốc gia là của người dân — chứ không phải của đảng nào, vua nào, hay lãnh tụ tinh thần nào.” Mời quí vị theo dõi các chi tiết trong tiết mục Nhìn Về Á Châu do Duy Ái phụ trách.

Đức Đạt Lai Lạt Ma cho biết, 60 năm trước, khi còn trẻ, ông say mê học thuyết Mác xít và có lúc đã muốn gia nhập Đảng Cộng Sản Trung Quốc.

Ông nói: “Lúc đó tôi say mê học thuyết Mác xít nên tôi tỏ ý muốn gia nhập Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Cho tới bây giờ, nếu xét về mặt lý thuyết kinh tế xã hội, tôi vẫn là một người Mác xít. Vì thế có thể nói chúng tôi là người “cùng hội cùng thuyền”. Nhưng sau đó, từ giữa thập niên 1950 trở đi, mọi sự đã thay đổi. Dĩ nhiên là tôi rất bực bội trước thái độ đạo đức giả [của Đảng Cộng Sản Trung Quốc]: [họ] nói những điều rất hay, nhưng làm thì khác hẳn. Sự áp chế đã trở nên quá đỗi nặng nề trong 50 năm qua. Vì vậy nên tôi thật sự tôn trọng và ngưỡng mộ dân chủ và tự do.”

Đức Đạt Lai Lạt Ma đã phát biểu như thế trong cuộc phỏng vấn dành cho đài VOA hôm thứ ba (12 tháng 7, 2011) vừa qua, khi ông thực hiện chuyến viếng thăm Hoa Kỳ đầu tiên kể từ khi từ bỏ vai trò lãnh đạo chính trị của người dân Tây Tạng hồi đầu năm nay.

Trong khi đó, chính phủ ở Bắc Kinh hôm thứ hai đã phổ biến một bạch thư để tuyên dương những “thành tựu” của Trung Quốc ở Tây Tạng nhân dịp kỷ niệm 60 năm ngày mà họ gọi là “Tây Tạng được giải phóng trong hòa bình”. Sách bìa trắng này nói rằng dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, nhân dân Tây Tạng đã “tạo được một phép lạ”, và đã “từ một quá khứ đen tối tiến vào một tương lai tươi sáng”. Văn kiện này cho biết từ năm 1951 tới nay chính phủ trung ương Trung Quốc đã đầu tư vào Tây Tạng hơn 300 tỉ nhân dân tệ (gần 50 tỉ đô la) và tuổi thọ trung bình của người dân ở đây đã từ 37 tuổi tăng lên tới 67 tuổi.

Khi được hỏi phải chăng người dân Tây Tạng “vong ơn” khi tiếp tục chống đối Trung Quốc, vị tu sĩ đoạt giải Nobel Hòa bình này trả lời như sau:

“Không phải vậy. Chúng tôi là con người. Người Trung Quốc cũng vậy. Chỉ có thức ăn để ăn và chổ ở để ở là không đủ. Chúng tôi là con người. Chúng tôi yêu chuộng những giá trị khác nữa. Trong chuyến viếng thăm mới đây ở Washington, Thủ tướng Ấn Độ nói rằng Ấn Độ thua sút Trung Quốc về kinh tế nhưng Ấn Độ có những giá trị cơ bản mà Trung Quốc không có. Đó là dân chủ, tự do, pháp trị, minh bạch, tự do ngôn luận, tự do xuất bản, vân vân… Đây là những giá trị cơ bản của con người. Thủ tướng Ôn Gia Bảo của Trung Quốc cũng nhiều lần nói rằng Trung Quốc đã tiến bộ nhiều trong lãnh vực kinh tế và giờ đây đã tới lúc phải cải cách chính trị. Ông ấy nói công khai như vậy và ở Trung Quốc hiện nay cũng có nhiều cuộc thảo luận về vấn đề tự do.”

Nhà lãnh đạo tinh thần Tây Tạng nói thêm rằng việc chính phủ Trung Quốc tìm cách ức chế truyền thống văn hóa và tôn giáo nhiều nghìn năm của Tây Tạng đã gây ra những thương tổn vô cùng lớn lao cho người dân ở đây. Và đó chính là lý do khiến người Tây Tạng phải chống lại sự cai trị của Trung Quốc.

Tại một cuộc hội thảo về quan hệ Tây Tạng-Trung Quốc ở Washington hôm thứ 7 tuần trước (9 tháng 7, 2011) Đức Đạt Lai Lạt Ma cho biết ông tin rằng người dân Trung Quốc có khả năng phân biệt thiện, ác, đúng, sai; và theo ông, nhà đương cuộc ở Bắc Kinh nên thực thi dân chủ và tôn trọng các quyền cơ bản của người dân. Ông cũng đề nghị Đảng Cộng Sản Trung Quốc chuẩn bị “về hưu”:

“Bây giờ tôi đã cao tuổi, đã nghỉ hưu. Đảng Cộng Sản Trung Quốc cũng cao tuổi rồi. Có lẽ họ cũng nên chuẩn bị về hưu là vừa. Đó có lẽ là cách tốt nhất.”

Vị tu sĩ được người dân Tây Tạng và nhiều người trên thế giới sùng kính như một vị Phật Sống này nói rằng tệ nạn tham ô và chênh lệch giàu nghèo ở Trung Quốc hiện nay quá đỗi nghiêm trọng; và chỉ có một cách duy nhất để giải quyết là tôn trọng quyền làm chủ của người dân:

“Những vấn đề khó khăn của người dân Trung Quốc chỉ có thể do người dân Trung Quốc giải quyết, không thể giải quyết bởi một cách thức nào khác ngoài người dân. Thế giới này thuộc về người dân trên toàn thế giới, và cũng in hệt như vậy, nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa thuộc về người dân của Cộng hòa Nhân dân Trung hoa chứ không phải của bất kỳ nhà lãnh đạo nào.”

Về vấn đề quan hệ giữa Tây Tạng với Trung Quốc, nhà lãnh đạo tinh thần Tây Tạng cho biết hầu hết đồng bào ông hậu thuẫn cho chủ trương mà ông gọi là “Trung Đạo”, nghĩa là chỉ đòi tự trị chứ không đòi giành lại độc lập, mặc dầu chủ trương này gặp phải sự chỉ trích của một số người thuộc giới trẻ Tây Tạng ở nước ngoài.

Cũng tại cuộc hội thảo ở Washington, Đức Đạt Lai Lạt Ma đã giới thiệu ông Lobsang Sangay, người mới được bầu làm thủ tướng của chính phủ lưu vong Tây Tạng. Sau đó, Tiến sĩ Lobsang cho biết chính phủ ông theo đuổi mục tiêu xây dựng một xã hội Tây Tạng dân chủ và thế tục hóa mà Đức Đạt Lai Lạt Ma đề ra và hậu thuẫn cho chủ trương Trung Đạo:

“Tôi muốn nói rằng, trong lịch sử, Tây Tạng là một quốc gia độc lập. Và dựa theo luật pháp quốc tế cùng với nghị quyết năm 1961 của Đại hội đồng Liên hiệp quốc, dân tộc Tây Tạng có quyền tự quyết. Tuy nhiên, Đức Đạt Lai Lạt Ma chủ trương Trung Đạo và Quốc hội Tây Tạng cũng đã thông qua 3 nghị quyết tán đồng chủ trương Trung Đạo. Vì vậy tôi hậu thuẫn cho chủ trương này và đó là lập trường của tôi.”

Thủ tướng Lobsang cũng cho biết chính phủ ông sẵn sàng đàm phán với Bắc Kinh bất kỳ lúc nào, nơi nào và bằng mọi hình thức để giải quyết vấn đề Tây Tạng:

“Tân chính phủ sẽ tiếp tục các nỗ lực đối thoại, bất kể đó là đối thoại giữa sinh viên học sinh với nhau hay giữa các học giả với nhau, hay giữa hai chính phủ với nhau, nếu phía Trung Quốc muốn như vậy. Về phía chúng tôi, chúng tôi sẵn sàng tiến hành đối thoại với chính phủ Trung Quốc ở bất cứ nơi nào, vào bất cứ lúc nào.”

Lâu nay chính phủ Trung Quốc vẫn kiên quyết không chịu tiếp xúc với chính phủ lưu vong Tây Tạng, trụ sở đặt tại Dharamshala ở miền bắc Ấn Độ. Giới hữu trách ở Bắc Kinh cũng không ngớt tố cáo Đức Đạt Lai Lạt Ma là một phần tử nguy hiểm, có âm mưu chia cắt đất nước. Nhà lãnh đạo được thế giới biết tiếng về chủ trương tranh đấu bất bạo động này nói rằng ông thừa nhận Tây Tạng là một phần lãnh thổ Trung Quốc và ông chỉ muốn tranh đấu để quê hương ông được hưởng một nền tự trị thật sự.



Yêu nước
Nguyễn Hưng Quốc – VOA
Ở đời, có nhiều thứ tội. Tôi giết người. Tội cướp của. Tội ăn trộm. Tội lường gạt. Tội hiếp dâm. Tội tàng trữ hay buôn bán ma túy. Tội hành hung người khác. Tội trốn thuế. Tội lái xe quá tốc độ hoặc lúc đang say. Tội khai man hay làm giấy tờ giả (kể cả bằng cấp giả!). Tội phá rối trật tự công cộng. Tội bôi nhọ hay xâm phạm đời tư người khác. Vân vân.

Hầu hết các tội ấy đều được ghi rõ trong luật pháp với những khung án rõ ràng ở từng nước.

Riêng trong Hiến pháp, ít nhất là Hiến pháp Việt Nam, người ta còn nêu đích danh một tội: “phản bội tổ quốc là tội nặng nhất” (điều 76).

Cả trong Hiến pháp lẫn luật pháp, không những của Việt Nam mà còn của cả thế giới, tôi dám chắc không ở đâu ghi cái tội này: Tội yêu nước.

Vậy mà, trên thực tế, nó lại bị xem là một cái tội, thậm chí, tương đương với cái tội được ghi là “nặng nhất” trong Hiến pháp.

Chứ không phải sao? Thì hãy cứ nhớ lại thời Pháp thuộc mà xem. Hầu hết những người mà chúng ta xem là anh hùng của thời ấy đều là những kẻ từng bị buộc “tội yêu nước” đấy! Trong phong trào Cần Vương, ở Quảng Nam, Trần Văn Dư bị xử bắn, Nguyễn Duy Hiệu bị hành hình; ở Quảng Ngãi, Lê Trung Đỉnh bị giết; ở miền Bắc, Nguyễn Cao bị xử trảm; trong các cuộc vận động chống Pháp sau đó, Trần Quý Cáp, Trần Cao Vân, Thái Phiên, Nguyễn Thái Học, v.v… bị tử hình; Phan Bội Châu bị tuyên án tù chung thân, sau, đổi thành án quản thúc; tất cả đều bị ghép vào một tội: Tội yêu nước!

Dĩ nhiên, chữ “tội yêu nước” ấy là chữ của lịch sử, về sau. Thời ấy, trước tòa án, qua miệng của công tố viên cũng như chánh án, tội của họ là tội “làm loạn” hay “làm giặc”. Không ai dám nói là họ mắc “tội phản bội tổ quốc”. Nhưng thực chất ý nghĩa của “làm loạn” hay “làm giặc” thì cũng vậy.

Có điều, ai ghép tội và tuyên án họ? Đó là thực dân Pháp và tay sai của Pháp: kẻ thì không được quyền nói đến sự trung thành đối với tổ quốc trên đất Việt Nam và kẻ thì không được phép nói vì bản chất của họ, khi chấp nhận làm việc cho Pháp, đã không đặt ra vấn đề trung thành hay không trung thành với tổ quốc rồi. Vậy mà, suốt gần cả trăm năm, cả Pháp lẫn những người làm tay sai cho Pháp đều nhân danh lòng yêu nước, hoặc ít nhất, sự ổn định của đất nước, để xét xử những người yêu nước thực sự.

May, lịch sử công minh. Những sự hy sinh của bậc anh hùng dám chấp nhận ngay cả cái chết để cứu nước ấy đã được mọi người ghi nhận. Hiện nay, tên tuổi của họ còn sáng rỡ trên sử sách. Ai cũng biết rõ một điều: Họ không có tội gì cả, trừ “tội” yêu nước.

Không ngờ cái điều hài hước một cách cay đắng như thế bây giờ lại lặp lại.

Trong suốt mấy chục năm vừa qua, có vô số người bị bắt ở tù, thậm chí, bị hành hình, chỉ vì “tội” duy nhất: tội yêu nước.

Xin miễn nhắc lại những chuyện đau lòng ngay sau năm 1975 với trại tù và trại cải tạo nhan nhản khắp nơi: Tạm thời cứ coi đó là chuyện thuộc quá khứ, gắn liền với những “điều kiện lịch sử và khách quan” nhất định. Cũng xin miễn nhắc lại những vụ án gắn liền với các cuộc vận động đánh đổ chính quyền một cách bạo động: Đó là nhiệm vụ của các sử gia sau này.

Chỉ xin mọi người nghĩ và nhớ đến những người bị bắt bớ chỉ vì “tội” duy nhất là chống lại Trung Quốc, và một phần nhỏ, nạn độc tài trong nước, như nhà báo Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, blogger Anh Ba Sài Gòn Phan Thanh Hải và Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ.

Còn nữa. Những người vì tham gia các cuộc biểu tình chống sự gây hấn và xâm lấn của Trung Quốc trong các ngày Chủ nhật vào tháng 6 vừa qua mà bị công an bắt bớ, quấy nhiễu và đe dọa, đã phạm tội gì?

Vâng, tất cả những người đó đã phạm tội gì?

Câu trả lời không thể tránh được: Tội yêu nước.

Tôi cho không có gì phản ánh đầy đủ diện mạo của nhà cầm quyền bằng sự kiện biến lòng yêu nước thành một cái tội.

Ngày xưa, chỉ có bọn cướp nước và bán nước mới làm điều đó.

Còn bây giờ?

Tôi không nghĩ, và thực tình, không muốn nghĩ những người cầm quyền hiện nay là bán nước. Không, nhìn vào quá khứ của nhiều người trong họ, tôi không nghĩ vậy.

Nhưng nếu vậy, tại sao họ lại trấn áp những người yêu nước? Tôi nghĩ nguyên nhân chính là họ muốn được độc quyền yêu nước: Chỉ có họ mới yêu nước; chỉ có cách yêu nước của họ mới có hiệu quả. Còn người khác? “Bọn mày hãy câm mồm lại! Hãy ở yên trong nhà! Đừng hoan hô, đừng đả đảo, đừng tụ tập, đừng biểu tình gì cả! Hãy để tao lo! Bọn mày mà xớ rớ là tao bắt, tao đánh, tao nhốt! Nghe chưa?” Dĩ nhiên, họ không nói thẳng ra như thế. Nhưng bất cứ ai theo dõi các sinh hoạt chính trị tại Việt Nam hiện nay đều biết rõ là họ nghĩ thế.

Bán nước và độc quyền yêu nước khác hẳn nhau về động cơ. Nhưng biểu hiện bên ngoài và không chừng cả hậu quả nữa, lại là một.

Nguyễn Hưng Quốc – VOA



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Chúc Mừng Năm Mới 2026 [01.01.2026 19:26]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
💔 Tố Hữu và Mối Tình Đầu Định Mệnh: Lời Tố Cáo Đau Thương trở thành mối thù giai cấp muôn đời! [Đã đọc: 506 lần]
💔 Lời Nguyền Hận Thù: Phế Phẩm Độc Hại Trong Văn Hóa Giao Tiếp Việt thời đại HCM CSVN [Đã đọc: 450 lần]
Mức lương cụ thể và thủ tục nhập cư để các bạn VN được thuê làm chồng [Đã đọc: 398 lần]
CHIẾN LƯỢC TOÀN DIỆN ĐỐI PHÓ VỚI BIÊN GIỚI – AN NINH KHU VỰC CAMPUCHIA 2025 [Đã đọc: 379 lần]
Sự im lặng đồng lõa – khi lãnh đạo miền Bắc đứng nhìn Trung Quốc nuốt Hoàng Sa [Đã đọc: 377 lần]
Đạo Đức và Cái Bẫy Tự Tôn của dân tộc VN- Mẹ Thứ Anh Hùng - Bi kịch của Thuyền nhân Việt Nam [Đã đọc: 358 lần]
Giữa Mạc Tư Khoa Nghe Câu Hò Ví Dặm [Đã đọc: 314 lần]
Bẫy thu nhập trung bình của VN [Đã đọc: 290 lần]
Chúc Mừng Năm Mới 2026 [Đã đọc: 272 lần]
Constitution of the Federal Republic of VCL [Đã đọc: 272 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.