 |
 |
Các chuyên mục |
|
Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal
Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat
Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục
Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói
Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí
Web links
Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP
|
|
|
|
Xem bài theo ngày |
|
| Tháng Hai 2026 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| |
|
|
|
|
|
1 |
| 2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
8 |
| 9 |
10 |
11 |
12 |
13 |
14 |
15 |
| 16 |
17 |
18 |
19 |
20 |
21 |
22 |
| 23 |
24 |
25 |
26 |
27 |
28 |
|
|
|
|
|
Thống kê website |
|
 |
Trực tuyến: |
18 |
 |
Lượt truy cập: |
28531528 |
|
|
|
|
| |
|
 |
 |
|
|
|
Biểu tình lớn tại Nghệ An vì Công an đánh vỡ đầu dân lành - Hàng chục quốc gia có biểu tình
02.03.2011 01:09
Tin Vào ngày 01/03/2011, rất đông người dân xã Nghi Tân đã đồng lòng kéo đến trụ sở Công An biểu tình phản đối việc công an đánh người dã man, đồng thời cương quyết đòi lại công lý cho nạn nhân.
Sự việc được bạn đọc có nick “Thứ dân Nghệ An” tường thuật như sau : Sáng ngày 1/3, anh Nguyễn Văn Hướng (là ngư dân, sống tại xã Nghi Quang – Nghi Lộc) đang trên đường đi mua sắm một số dụng cụ đi biển thì bị đội tuần tra công an Nghi Tân đuổi theo vì không đội mũ bảo hiểm. Khi vừa rẽ vào đường làng, lập tức anh Hướng bị hai công an bắt kịp và đánh đập hết sức tàn nhẫn. Nạn nhân Nguyễn Văn Hướng bị công an đánh đổ máu chỉ vì không đội mũ bảo hiểm - Ảnh bạn đọc Theo mô tả, nạn nhân bị “hai công an cầm dùi cui đánh túi bụi vào đầu, từ đỉnh đầu, máu phụt ra kinh khủng”. Sự việc diễn ra trước sự chứng kiến của đông đảo người dân tại phường Nghi Tân. Ngay lập tức, quần chúng nhân dân đã tri hô và kéo đến bảo vệ nạn nhân. Bất bình trước hành động tàn bạo của công an, lúc 8 giờ sáng, người dân đã đồng lòng cùng nạn nhân kéo đến trụ sở CA phường Nghi Tân để biểu tình phản đối, đòi lại công công bằng và yêu cầu cơ quan công an phải có trách nhiệm vì hành vi côn đồ của mình. Người dân bất bình kéo đến trụ sở công an phản đối, đồng thời hỗ trợ nạn nhân đòi lại công bằng - Ảnh bạn đọc Tại trụ sở CA, tình hình càng căng thẳng hơn khi cơ quan công an tìm cách chối bỏ trách nhiệm, không chịu lập biên bản vụ việc trước yêu cầu của gia đình nạn nhân. Người dân nghe chuyện bất bình kéo đến mỗi lúc một đông, chủ tịch và trưởng công an phải cầu viện thêm lực lượng từ thị xã vào can thiệp, bên cạnh đó, chính quyền nhờ Linh mục Nguyễn Xuân Hoàng đến giải quyết, nhưng Linh mục Hoàng đã vắng xứ vì phải đi tập huấn. Mẹ của nạn nhân ngất xỉu ngay giữa trụ sở công an - Ảnh bạn đọc Sự việc chỉ được giải quyết khi có sự xuất hiện của linh mục Phaolo Nguyễn Xuân Tính. Linh mục Tính có việc đi ngang qua, thấy tình hình căng thẳng thì dừng lại để can thiệp. Ngài yêu cầu chính quyền phải lập biên bản vụ việc và đưa nạn nhân đi chữa trị, đồng thời khuyên bảo nhân dân giữ bình tĩnh Lúc 10 giờ, chính quyền buộc phải lập biên bản vụ việc trước sự chứng kiến của linh mục Phaolo Nguyễn Xuân Tính và đông đảo nhân dân. 
Trong biên bản, chính quyền và cơ quan công an đã cam kết : - Công an thị xã có trách nhiệm điều tra làm rõ sự việc xảy ra, đồng thời có biên pháp xử lý nghiêm túc những cá nhân sai phạm - Công an phường Nghi Tân và Công an Thị xã phối hợp tốt với gia đình bị hại để chăm sóc, điều trị. Mọi chi phí do công an thị xã chịu trách nhiệm. - Thay mặt tổ tuần tra và CA phường Nghi Tân, lãnh đạo CA thị xã xin lỗi trước gia đình bị hại và nhân dân vì sự việc do tổ tuần tra gây ra Cuối cùng, linh mục Phaolo Nguyễn Xuân Tính đã động viên gia đình nạn nhân & bà con nhân dân ổn định tình hình, không để sự việc đáng tiếc nào xảy ra thêm.
Về vụ tự thiêu trước ủy ban nhân dân TP Đà NẵngThanh Quang, phóng viên RFA2011-03-01Hồi 12 giờ 30 trưa ngày 17 tháng Hai vừa rồi, ngay trước toà nhà 3 tầng màu vàng của trụ sở Uỷ ban Nhân dân TP Đà Nẵng đã xảy ra một vụ chết cháy. Photo courtesy of Danlambao Trưa ngày 17/02, trước trụ sở UBND TP Đà Nẵng (trên đường Bạch Đằng) bất ngờ xuất hiện một chiếc xe máy bốc cháy dữ dội, bên cạnh là thi thể nạn nhân đã cháy đen. Vụ sự gây nhiều bức xúc giữa lúc giới hữu trách xem chừng như ra sức làm giảm tầm quan trọng của tin này. Thanh Quang tìm hiểu vấn đề và trình bày hầu quý vị như sau: Giới cầm quyền bịt đầu mối?Trong mấy ngày nay, công luận xôn xao về một vụ mà nhiều người cho là tự thiêu trước trụ sở Uỷ Ban Nhân Dân TP Đà Nẵng, qua đó, nạn nhân là kỹ sư Phạm Thành Sơn, 31 tuổi, bày tỏ sự phẫn uất khi mọi khiếu nại về tình trạng cưỡng chiếm đất đai, nạn tham nhũng không được giới hữu trách giải quyết. Tôi có một người bà con ở đó chỉ cách 50 mét, biết vụ sự rất rành nhưng không dám nói. Bây giờ tôi muốn tới đó chụp một tấm hình nhưng tôi cũng không dám nữa.
Cư dân địa phương
Khi chúng tôi tìm hiểu về vụ này, một cư dân tại địa phương chỉ có thể nói vắn tắt như sau: “Tôi có một người bà con ở đó chỉ cách 50 mét, biết vụ sự rất rành nhưng không dám nói. Bây giờ tôi muốn tới đó chụp một tấm hình nhưng tôi cũng không dám nữa. Cái tin này bây giờ khó moi lắm. Oan hồn của anh Sơn có thể khiến ai đó tự thú thế nào chứ còn giới cầm quyền bịt đầu mối mà. Vấn đề này nó gây khó chịu lắm. Người dân ở đây người ta sợ lắm. Khổ lắm.” Chúng tôi liên lạc với Công an TP Đà Nẵng để tìm hiểu sự việc, như qúy vị nghe sau đây: Công An: “Tôi đang nghe.” Thanh Quang: Đây có phải Công an TP đà Nẵng không, thưa ông?Công An: “Đúng rồi đó anh.” Thanh Quang: Tôi là Thanh Quang của Đài ACTD bên Mỹ. Thưa ông chúng tôi có nghe về việc kỹ sư Phạm Thành Sơn tự thiêu ở đó. Vấn đề này ra sao ?Công An: “Tôi không nắm được anh à.” Thanh Quang: Thế có vụ tự thiêu nào trước UBND TP Đà Nẵng không?Công An: “Không có đâu. Không có. Tôi không biết được. Tôi không nắm được tình hình như vậy đâu.” Nhưng mạng tin chính thức Vietnam+ hôm 17 tháng 2 vừa rồi phổ biến tin tựa đề “Xác định danh tính nạn nhân vụ tai nạn ở Đà Nẵng”, cho biết công an Quận Hải Châu, Đà Nẵng xác nhận anh Phạm Thành Sơn, 31 tuổi, chết cháy cùng với chiếc xe máy trên đường Bạch Đằng “do anh Sơn điều khiển đang đi trên đường thì tự nhiên xe bốc cháy dữ dội khiến anh Sơn chết tại chỗ”. Vẫn theo tin này thì lực lượng hữu trách “sử dụng ngay bình xịt chữa cháy nhưng vẫn không dập tắt được đám cháy”. Cũng ngày 17 tháng 2 ấy, báo mạng Lao Động đưa tin cho biết công an “xác định nạn nhân bị chết cháy”, nhưng bài báo chỉ dùng ảnh minh hoạ. Chiếc xe máy bốc cháy dữ dội, bên cạnh là thi thể nạn nhân đã cháy đen, trưa ngày 17/02, trước trụ sở UBND TP Đà Nẵng (trên đường Bạch Đằng). Photo courtesy of Danlambao.
Cùng ngày, báo mạng Đất Việt khẳng định là “Xe nổ bình xăng, chủ xe chết tại chỗ”, qua đó trích dẫn lời Đại tá Nguyễn Viết Lợi, Chánh Văn phòng Công an TP Đà Nẵng cho rằng “sự việc diễn ra vào thời điểm đường rất vắng người, nên có rất ít người chứng kiến sự việc trên”. Ngày hôm sau – 18 tháng 2, báo Thanh Niên online trích dẫn lời Đại tá Nguyễn Viết Lợi lại nói rằng “Đám cháy rất dữ dội, một số người dân tri hô anh Sơn nhảy xuống sông”. Và 2 ngày sau đó, tức 20 tháng 2, báo Công An Thành phố Đà Nẵng đưa tin này, cho đó là “vụ tự gây tai nạn giao thông” và “Sau khi được đưa vào bệnh viện cứu cấp, nạn nhân đã tử vong”. Dư luận phản ứngTình trạng đưa tin bất nhất và mập mờ như vậy đã gây nhiều phản ứng trong công luận, nhất là giới bloggers. Blog Dân Làm Báo trước hết lưu ý rằng các bài báo đều hoàn toàn không nhắc gì tới nơi xảy ra vụ việc là ngay trước trụ sở UBND TP Đà Nẵng. Bài blog nêu sự khác biệt giữa các nguồn tin, “từ chuyện anh Sơn chết liền tại chỗ, xác nạn nhân nằm cạnh xe máy” chuyển sang ông đại tá Chánh văn phòng công an cho rằng “một số người dân tri hô anh Sơn nhảy xuống sông’, rồi lại ‘tự gây tai nạn giao thông làm xe bốc cháy”, “chết ngay tại chỗ”, rồi “chết tại bệnh viện”… Theo những nguồn tin từ trong nước, anh Phạm Thành Sơn là một nạn nhân của sự chiếm đoạt đất đai từ phía nhà cầm quyền.
Blog Thằng Nông Dân
Theo blog Dân Làm Báo thì “ cả guồng máy công an, mật vụ, truyền thông của đảng đang ra sức bưng bít, bóp méo thông tin nhằm ngăn chận ngọn lửa Phạm Thành Sơn. Blog Thằng Nông Dân than phiền rằng “thay vì điều tra ngọn ngành để tìm nguyên nhân dẫn đến cái chết của nạn nhân, nhà cầm quyền địa phương đã vội đưa ra kết luận nạn nhân là người mắc bệnh tâm thần!”. Và blog này nêu lên một số nghi điểm: 1. Nếu cho rằng anh Phạm Thành Sơn mắc bệnh tâm thần, tại sao anh ta còn đủ sáng suốt để lái xe ra ngoài? 2. Tại sao anh ta không chọn bất cứ địa điểm nào, mà lại chọn điểm dừng trước trụ sở của ủy ban nhân dân thành phố Đà Nẵng là nơi mà có lẽ anh đã gửi đơn khiếu nại về việc tranh chấp đền bù đất đai? 3. Căn cứ theo xác định của CA Đà Nẵng thì nguyên nhân khiến chiếc xe bốc cháy là do nổ bình xăng! Đây là điều hoàn toàn khó có thể xãy ra vì nếu nổ bình xăng, thì nạn nhân sẽ bị sức nổ đẩy văng đi nơi khác, vì vậy, khả năng chết về bị bỏng hoàn toàn không thuyết phục, ngoại trừ nạn nhân đã có chủ định tẩm đầy xăng vào người trước. 4. Theo lời đại tá Nguyễn Viết Lợi, chánh Văn phòng CA Đà Nẵng thì sự việc diễn ra vào thời điểm đường vắng người, chỉ nghe một tiếng rầm và nhìn thấy đám cháy, nhưng những đơn vị cứu hỏa vẫn không dập tắt được đám cháy. Căn cứ theo hình ảnh thu nhận được, thì từ khi đám cháy bắt đầu, không hề có hình ảnh bất cứ đơn vị cứu hỏa nào làm công việc cứu hộ. Blog Thằng Nông Dân khẳng định rằng “theo những nguồn tin từ trong nước, anh Phạm Thành Sơn là một nạn nhân của sự chiếm đoạt đất đai từ phía nhà cầm quyền và anh đã nhiều lần nộp đơn khiếu nại, nhưng hoàn toàn không nhận được kết quả thỏa đáng”. Bài blog nhận xét “Việc một công dân tự thiêu trước công sở của một cơ quan nhà nước đã nói lên sự phẫn uất tột độ của người dân. Theo blog Dân Làm Báo thì trong khi giới cầm quyền VN ra sức ngăn chận để ngọn lửa Phạm Thành Sơn không thể trở thành ngọn lửa Mohammed Bouazizi vốn làm bùng phát Cách Mạng Hoa Lài, chỉ có toàn dân Việt Nam mới có thể quyết định số phận của ngọn lửa Phạm Thành Sơn. Hiến pháp Việt Nam cần được sửa đổi một cách căn bảnPhỏng vấn ông Mai Thái Lĩnh về vấn đề sửa đổi hiến pháp và trưng cầu dân ý Duy Ái - VOA Thứ Ba, 01 tháng 3 2011 Hình: Getty Images/iStockphotoTrước và sau Đại hội XI của Đảng Cộng Sản Việt Nam có hai sự kiện đáng chú ý. Một mặt, ông Đinh Thế Huynh, người đã từng là Tổng biên tập báo Nhân Dân, nay là ủy viên Bộ chính trị phụ trách mảng tư tưởng - văn hóa, đã thay mặt giới lãnh đạo đương quyền tuyên bố rằng "Việt Nam không có nhu cầu đa nguyên đa đảng". Mặt khác, báo chí trong nước đã đăng tải nhiều bài viết nói về vấn đề sửa đổi hiến pháp. Trong các bài viết này có hai bài được nhiều người chú ý bàn luận là bài trả lời phỏng vấn của cựu Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An về việc sửa hiến pháp và bài "Từ phúc quyết Hiến pháp đến trưng cầu chính sách” của Tiến sĩ Nguyễn Sỹ Phương. Gần đây nhất, ngày 10-2-2011, Bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường tuyên bố: “Đây là thời điểm chín muồi để sửa đổi Hiến pháp 1992.”
Các nhà quan sát cho rằng việc bàn luận rộng rãi và cởi mở về việc nên sửa đổi hiến pháp như thế nào để người dân có thể thật sự là người làm chủ đất nước là một diễn tiến tích cực cho mục tiêu dân chủ hóa Việt Nam. Để tìm hiểu thêm về việc này, đài VOA đã tiếp xúc với ông Mai Thái Lĩnh, cựu Phó chủ tịch Hội đồng Nhân dân Thành phố Đà Lạt (1989-1994), và được ông cho biết một số ý kiến như sau.
VOA:Xin ông cho biết sơ qua về những hoạt động của nhà chức trách VN liên quan tới vấn đề sửa đổi bản hiến pháp 1992, và theo ông, đâu là nguyên do làm cho việc này trở thành một việc bức thiết?
Mai Thái Lĩnh: Trong một bài trả lời phỏng vấn gần đây, ông Nguyễn Văn An, người đã từng là ủy viên Bộ Chính trị ĐCSVN hai khóa (8 và 9), và là cựu Chủ tịch Quốc hội (2001-2006), đã phát biểu như sau: “Trước tiên tôi muốn nhấn mạnh rằng chúng ta đã sửa đổi Hiến pháp nhiều lần rồi mà vẫn chưa đạt yêu cầu. Nếu tính từ năm 1946 đến 1992 là 46 năm, ta đã sửa đổi lớn 3 lần vào các năm 1959, 1980 và 1992. Đó là chưa kể nhiều lần chúng ta sửa đổi nhỏ khác.” Ông nhận xét: “… tôi cho rằng các lần sửa đổi Hiến pháp sau này có một vài vấn đề cốt lõi lại xa rời hoặc lại không rõ ràng bằng Hiến pháp năm 1946 - Hiến pháp đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.”
Như vậy, có thể nói Đảng cộng sản Việt Nam đã làm ra tổng cộng 4 bản Hiến pháp, nhưng những bản hiến pháp về sau đều kém hơn bản Hiến pháp 1946, tức là bản Hiến pháp được hình thành vào lúc Mặt trận Việt Minh mới cướp được chính quyền nhưng quyền lực chính trị vẫn chưa hoàn toàn nằm trong tay Đảng cộng sản.
Nếu chỉ tính từ thời kỳ đổi mới kinh tế (1986), đến nay đã được 25 năm. Nhưng trong khi chủ trương đổi mới về mặt kinh tế, ngày càng gắn chặt với kinh tế thị trường thì về mặt ý thức hệ, Đảng vẫn không dám rời bỏ chủ nghĩa Mác - Lê-nin, và về chính trị vẫn khư khư ôm lấy độc quyền chính trị. Sự khập khiễng, lệch pha giữa kinh tế và chính trị - tư tưởng khiến cho hệ thống chính trị và hệ tư tưởng của Đảng CSVN đã và đang trở thành vật cản đối với nhu cầu bảo vệ Tổ quốc và phát triển đất nước theo hướng bền vững. Chính vì vậy mà yêu cầu sửa đổi Hiến pháp trở thành một trong những vấn đề bức thiết. Mặc dù các thành phần bảo thủ trong Đảng chỉ có ý định sửa đổi một số điều trong bản Hiến pháp 1992 theo kiểu “giật gấu vá vai”, rất nhiều đảng viên và trí thức – kể cả những người đã từng giữ cương vị lãnh đạo như ông Nguyễn Văn An, đều cảm thấy không thể dừng lại ở đấy mà phải tiến hành sửa chữa những vấn đề mấu chốt liên quan đến thể chế chính trị.
VOA: Với tư cách là một người tranh đấu cho dân chủ VN, ông nghĩ gì về những ý kiến của hai ông Nguyễn Văn An và Nguyễn Sỹ Phương, trong đó có những đề xuất mà một số người cho là sẽ góp phần đáng kể để thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa, nếu được thực hiện?
H.Q.O.Ông Mai Thái Lĩnh, cựu Phó chủ tịch Hội đồng Nhân dân Thành phố Đà Lạt (1989-1994)Mai Thái Lĩnh: Những ý kiến của ông Nguyễn Văn An thông qua một số bài trả lời phỏng vấn có ý nghĩa tích cực ở chỗ đã nêu lên một sự thật: Hiến pháp phải được sửa đổi một cách căn bản chứ không thể chỉ sửa đổi một cách lặt vặt hay chỉ dừng lại ở một số chi tiết nhỏ nhặt. Và để có thể sửa đổi Hiến pháp cho phù hợp với yêu cầu của tình hình mới, cần phải để cho nhân dân – nhất là giới trí thức, được đóng góp ý kiến vào việc sửa đổi Hiến pháp, chứ không thể coi đó chỉ là công việc riêng của một số chuyên gia và các nhà lãnh đạo Đảng.
Đặc biệt đáng lưu ý là ý kiến của ông Nguyễn Văn An khi ông cho rằng đây là lỗi hệ thống. Mặc dù ông An đã tìm cách diễn đạt một cách khéo léo để cho vừa với cái khuôn của tư duy chính thống, người đọc cũng dễ dàng hiểu được: nói “lỗi hệ thống” có nghĩa là những khuyết, nhược điểm đó thuộc về bản chất của chế độ cộng sản chứ không chỉ là những “bệnh ngoài da”, những hiện tượng nhất thời.
Ông An cũng đặc biệt nhấn mạnh đến quyền lập hiến của nhân dân. Nói cách khác, Hiến pháp phải thể hiện ý chí của người dân chứ không phải chỉ thể hiện ý chí của một thiểu số đang nắm quyền.
Trong số những trí thức ủng hộ tích cực đề xuất của ông Nguyễn Văn An, đáng chú ý là những ý kiến của Tiến sĩ Nguyễn Sỹ Phương ở Cộng hòa Liên bang Đức. Tuy nhiên, nếu lùi lại một chút về mặt thời gian, chúng ta có thể thấy những ý kiến này xuất phát từ việc nghiên cứu và đánh giá lại bản Hiến pháp năm 1946 – thể hiện trong các bài viết của một số tác giả như Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng, Tiến sĩ Phạm Duy Nghĩa, v.v... đã phổ biến trên báo chí từ năm 2005 đến nay.
VOA: Theo ông, những ý tưởng của hai vị đó có những tương đồng, tương phản như thế nào với những ý kiến, mong muốn của giới tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ VN?
Mai Thái Lĩnh: Tôi không có tham vọng phát biểu thay cho tất cả những người hiện đang đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền ở trong nước cũng như ở ngoài nước. Ở đây tôi chỉ nêu ý kiến của cá nhân, và cũng có thể là của một số người gần gũi về mặt quan điểm:
Trước hết, ông Nguyễn Văn An – và cả Tiến sĩ Nguyễn Sỹ Phương, đã có một quan niệm chưa thật khoa học khi cho rằng “quyền lập hiến là của nhân dân, Quốc hội chỉ là cơ quan được ủy quyền, không thể làm thay hoàn toàn cho nhân dân”. Do lập luận như thế cho nên cả hai ông đều cho rằng sau khi được Quốc hội thông qua, dự luật sửa đổi Hiến pháp nhất thiết phải được đưa ra cho nhân dân phúc quyết. Thật ra, ý kiến này xuất phát từ bản Hiến pháp 1946, trong đó quy định mọi sự sửa đổi Hiến pháp đều phải được nhân dân “phúc quyết”, nghĩa là phải đưa ra “trưng cầu dân ý”.
Trong thực tế, nếu tìm hiểu các quốc gia có nền dân chủ thành thục, lâu đời, đáng cho chúng ta học tập, thì có nhiều cách khác nhau để sửa đổi Hiến pháp:
- Ở một số quốc gia, quy trình sửa đổi Hiến pháp thường chỉ giới hạn trong các cơ quan lập pháp. Như ở Hoa Kỳ, dự luật sửa đổi Hiến pháp phải được thông qua tại Thượng viện và Hạ viện với đa số tuyệt đối (2/3). Vì Hoa Kỳ là một nước liên bang cho nên sau khi thông qua tại hai viện của Quốc hội, dự luật sửa đổi Hiến pháp sẽ được đưa về các tiểu bang để thông qua. Nếu được đa số tiểu bang thông qua (quy định ở Hoa Kỳ là ba phần tư số tiểu bang, nghĩa là 38 bang) thì dự luật sửa đổi sẽ có hiệu lực. Có hai cách để thông qua tại tiểu bang: hoặc do cơ quan lập pháp của tiểu bang thông qua, hoặc thông qua tại các hội nghị phê chuẩn (ratifying conventions). Từ trước đến nay, chỉ có tu chính án số 21 (21st Amendment) được phê chuẩn bằng các hội nghị phê chuẩn cấp tiểu bang, còn tất cả tu chính án khác đều do các cơ quan lập pháp cấp tiểu bang phê chuẩn.
- Ngay tại nước Đức là nơi mà Tiến sĩ Nguyễn Sỹ Phương nêu dẫn chứng, việc sửa đổi Hiến pháp cũng không cần phải trưng cầu dân ý. Ông Phương dẫn chứng điều 146. Nhưng điều 146 của Luật cơ bản (Basic Law - tên gọi của Hiến pháp Cộng hòa Liên bang Đức) chỉ nói rằng Hiến pháp hiện hành (tức Hiến pháp 1949 sửa đổi) “sẽ hết hiệu lực vào ngày ban hành một hiến pháp được nhân dân Đức thừa nhận bằng một quyết định hoàn toàn tự do.” Như vậy, điều 146 chỉ mở đường cho một bản Hiến pháp mới sẽ hình thành trong tương lai, và bản Hiến pháp mới có thể sẽ được nhân dân Đức “phúc quyết” bằng một cuộc trưng cầu dân ý. Cho đến nay, việc sửa đổi Hiến pháp ở Đức vẫn dựa theo điều 79 của Luật cơ bản, nghĩa là dự luật sửa đổi Hiến pháp chỉ cần thông qua tại Nghị viện Liên bang (Bundestag, Federal Diet) và tại Hội đồng Liên bang (Bundesrat, Federal Council). Sau khi đã được 2/3 số thành viên của Nghị viện Liên bang (tức Quốc hội Đức) biểu quyết tán thành và đạt được 2/3 số phiếu tại Hội đồng Liên bang, dự luật sửa đổi sẽ có hiệu lực. Để đề phòng việc thay đổi Hiến pháp theo hướng độc tài, điều 79 có quy định một số vấn đề quan trọng không được phép sửa đổi.
- Ở một số quốc gia khác (như Hà Lan và một số nước Bắc Âu) việc sửa đổi Hiến pháp phải đạt được hai đa số kế tiếp nhau (successive majorities), có nghĩa là dự luật sửa đổi phải được thông qua hai lần liên tiếp với nội dung giống nhau, và giữa hai lần thông qua này phải có một cuộc tổng tuyển cử. Nói cách khác, việc sửa đổi Hiến pháp phải được hai khóa Quốc hội khác nhau thông qua.
- Chỉ có một số nước quy định “tất cả các sửa đổi Hiến pháp đều phải đưa ra trưng cầu dân ý”, trong đó có thể kể: Thụy Sĩ, Úc, Đan Mạch, Nhật Bản, Hàn Quốc (Nam Hàn), v.v... Ngay cả ở Pháp, mặc dù theo quy định dự luật sửa đổi phải đưa ra trưng cầu dân ý, nhưng Tổng thống vẫn có thể đưa dự luật ra cho hai viện của Nghị viện (Parlement) thông qua, dưới hình thức “đại hội” (congrès, tức là Thượng viện và Hạ viện họp chung), không cần phải tổ chức trưng cầu dân ý. Trong trường hợp này, dự luật sửa đổi phải đạt được đa số 3/5.
Tóm lại, không phải Hiến pháp của nước nào cũng buộc phải trưng cầu dân ý mỗi khi sửa đổi Hiến pháp. Trong thực tế, nhiều quốc gia không áp dụng phương thức trưng cầu dân ý vẫn bảo đảm được tính chất dân chủ của Hiến pháp, không để xảy ra hiện tượng Quốc hội hay một thế lực chính trị nào khác lạm dụng quyền lập hiến.
Như vậy, việc lạm dụng quyền lập hiến không bắt nguồn từ nguyên nhân nhân dân không được quyền phúc quyết Hiến pháp mà do những nguyên nhân khác.
VOA:Theo ông, quyền lập hiến ở Việt Nam có bị lạm dụng không?
Mai Thái Lĩnh: Quyền lập hiến của nhân dân Việt Nam đã bị lạm dụng, và theo tôi, tình trạng này phát sinh từ hai nguyên do:
(a) Quốc hội ở nước ta từ trước đến nay chưa thật sự là Quốc hội của dân mà chỉ là Quốc hội của Đảng, nói một cách chính xác là Quốc hội do Đảng lựa chọn. Do chỗ nhân dân chưa có quyền tự do để có thể tự ứng cử và bầu ra Quốc hội đại diện cho quyền lợi chính đáng của mình, nếu chỉ đổ lỗi cho “Quốc hội” một cách chung chung thì điều đó đồng nghĩa với việc chối bỏ trách nhiệm của Đảng cộng sản Việt Nam, đồng thời dễ gây ra sự ngộ nhận cho rằng lỗi hoàn toàn thuộc về phía nhân dân, trong khi nhân dân mới chính là người bị hại.
(b) Quốc hội của nước ta từ trước đến nay đều hoạt động dưới sự chỉ huy của Ủy ban Thường vụ Quốc hội. Ủy ban Thường vụ Quốc hội đáng lẽ chỉ làm công việc điều hành các hoạt động của Quốc hội nhằm bảo đảm và phát huy quyền và trách nhiệm của tất cả các đại biểu một cách bình đẳng, lại thay mặt cho Quốc hội để quyết định rất nhiều việc trọng đại. Có thể nói Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã tước đoạt quyền của tất cả các đại biểu. Cho nên nếu nói đến trách nhiệm lạm dụng quyền lập hiến của nhân dân thì chính các Ủy ban Thường vụ Quốc hội trong các khóa phải chịu trách nhiệm, chứ không phải toàn thể Quốc hội.
Ở các quốc gia dân chủ, Quốc hội không thể tước đoạt quyền lập hiến của nhân dân, bởi lẽ nếu Quốc hội khóa này làm sai thì nhân dân sẽ có cơ hội bầu ra một Quốc hội mới và Quốc hội khóa sau sẽ sửa chữa sai lầm của Quốc hội khóa trước. Ở nước ta, nhân dân không được quyền chọn Quốc hội, do đó cũng không có quyền thay thế Quốc hội, vì vậy sai lầm tiếp tục đẻ ra sai lầm, làm nảy sinh tình trạng lạm dụng quyền lập hiến hay tước bỏ quyền lập hiến của nhân dân.
VOA: Trong bài viết đăng trên trang Bauxite Việt Nam hồi tháng 9 năm ngoái, ông Nguyễn Sỹ Phương nói: “Phúc quyết chính là dân chủ trực tiếp, hình thức cao nhất của dân chủ; áp dụng đối với Hiến pháp là bước đi đầu tiên khẳng định nguyên lý đó.” Ông nghĩ sao về nhận định này?
Mai Thái Lĩnh: Điều này thật ra chỉ đúng về phương diện lý thuyết. Trong thực tế, các hình thức dân chủ trực tiếp chỉ có kết quả tốt trong hoàn cảnh các quyền căn bản của con người và của công dân được bảo đảm. Còn trong các chế độ độc tài hay dân chủ giả hiệu, khi mà những quyền cơ bản tối thiểu như quyền bày tỏ chính kiến hay quyền ra báo tư nhân vẫn còn bị ngăn cấm, đe dọa thì việc áp dụng các hình thức dân chủ trực tiếp (như trưng cầu dân ý) rất dễ trở thành những màn kịch nhằm che đậy bản chất phản dân chủ của chế độ.
Trong quá khứ, các nhà độc tài có tầm cỡ như Hitler và Mussolini đều là những bậc thầy trong việc sử dụng trưng cầu dân ý để thực hiện các ý đồ thâu tóm quyền lực. Vào năm 1934, sau khi Tổng thống Hindenburg mất, Hitler đã tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý để sáp nhập hai chức vụ Tổng thống và Thủ tướng Đức. Trong cuộc trưng cầu dân ý này, 95% cử tri đã tham gia bỏ phiếu, dẫn đến kết quả gần 90% số phiếu biểu quyết tán thành, tạo điều kiện cho Hitler nắm trọn quyền lực chính trị.
Gần đây, tại Ai cập, mặc dù tất cả các sửa đổi Hiến pháp đều phải thông qua trưng cầu dân ý, Hosni Mubarak và đảng của ông ta vẫn có thể khống chế toàn bộ hệ thống chính trị. Kể từ khi Mubarak nắm quyền Tổng thống (năm 1981), ông ta đã tái trúng cử ba lần vào các năm 1987, 1993 và 1999, tất cả đều thông qua các cuộc trưng cầu dân ý mà ông ta là ứng cử viên duy nhất do Quốc hội giới thiệu. Do áp lực trong nước và quốc tế, vào tháng 2 năm 2005, Mubarak đã yêu cầu Quốc hội sửa đổi điều 76 để cho phép bầu cử Tổng thống với nhiều ứng cử viên, nhưng nhiều điều kiện khắt khe đã được đặt ra để gây khó khăn cho những ứng cử viên trong hay ngoài đảng cầm quyền. Điều khoản sửa đổi này vẫn được cử tri Ai cập “phúc quyết” vào tháng 5 và sau đó, trong kỳ bầu cử tổ chức vào đầu tháng 9 năm 2005, Mubarak lại thắng cử một nhiệm kỳ nữa. Điều đó cho thấy “quyền phúc quyết Hiến pháp” đứng đơn độc không thể giúp cho nhân dân Ai Cập trở thành người làm chủ, trong thực tế lại trở thành một hình thức hoa mỹ để phụ họa cho trò hề chính trị của nhà độc tài Mubarak.
Như vậy, trưng cầu dân ý chỉ có giá trị trong hoàn cảnh người dân có được các quyền tự do căn bản (tự do tư tưởng, tự do ngôn luận và báo chí, tự do hội họp và lập hội,...). Hơn thế nữa, trưng cầu dân ý còn gắn liền với quyền tự do ứng cử và bầu cử. Ở bất cứ nơi nào quyền tự do ứng cử và bầu cử bị hạn chế, trưng cầu dân ý cũng sẽ trở thành giả dối, không phản ánh đúng ý chí và nguyện vọng của nhân dân.
Tóm lại, theo tôi, sửa đổi Hiến pháp là một dịp rất tốt để nâng cao dân trí. Giới trí thức và tầng lớp thanh niên cần tham gia vào việc tìm hiểu, thảo luận, phê bình để hoàn chỉnh Hiến pháp. Thế nhưng, một khi các quyền tự do căn bản chưa được thực thi, quyền tự do ứng cử - bầu cử còn bị hạn chế thì nhân dân sẽ không có được một Quốc hội thật sự đại diện cho mình, và như vậy sẽ không thể có được một Hiến pháp tốt. Trong hoàn cảnh đó, việc tiến hành “phúc quyết Hiến pháp” rất dễ trở thành một thứ hình thức dân chủ giả hiệu nhằm “hợp pháp hóa” và chỉ làm đẹp thêm cho một chế độ dân chủ phi-tự do (illiberal democracy).
Nói một cách dễ hiểu hơn: một chế độc tài mà khéo che đậy hoàn toàn có khả năng đánh lừa nhân dân và giành thắng lợi trong một cuộc trưng cầu dân ý có bề ngoài rất dân chủ nhưng nội dung lại hoàn toàn phản dân chủ. Vì thế, chúng ta cần phải hết sức cảnh giác!
VOA:Chân thành cám ơn ông đã dành thời giờ cho chúng tôi thực hiện cuộc phỏng vấn này. |
Đối thoại Mỹ - Việt về tự do thông tin BBC Vietnamese Chương trình phát thanh mỗi ngày Cập nhật: 14:28 GMT - thứ ba, 1 tháng 3, 2011
Trả lời báo chí trong chuyến thăm Việt Nam, Trợ lý Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ chuyên về nhân quyền khẳng định quan điểm ủng hộ tự do Internet nhưng muốn Việt Nam là đối tác lâu dài.
Trong tài liệu công bố hôm 27/2, sau chuyến thăm trước đó của ông Daniel Baer, Trợ lý Thứ trưởng phụ trách về dân chủ, nhân quyền và lao động của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, phía Mỹ nhắc rằng “ngăn chặn trang web như Facebook không làm người ta thay đổi quan điểm chính trị”.
Ông Baer đã trả lời báo chí, xác nhận ông gặp gỡ các quan chức Bộ Ngoại giao và Bộ Thông tin – Truyền thông của Việt Nam.
Ngoài ra, ông cũng có buổi tiếp xúc với sinh viên tại Hà Nội.
Nói với báo chí, ông nhắc đến nỗ lực làm rõ với phía chính quyền Việt Nam rằng tự do Internet là một nguyên tắc Hoa Kỳ luôn ủng hộ:
“Điều chúng tôi muốn nêu rõ ở đây là ngăn chặn trang như Facebook không chỉ là chuyện ngăn sự phát biểu tự do, và ngăn cản phát biểu chính trị cũng không thay đổi được ý kiến chính trị,”
Câu hỏi được phóng viên đưa ra trong bối cảnh có tin nói Facebook và một số trang mạng xã hội bị chặn ở Việt Nam thời kỳ trước Đại hội Đảng hồi tháng 1.
Ông Daniel Baer nói tiếp: “Vì thế, ngăn chặn một trang web không chỉ là ngăn chặn quan điểm chính trị mà còn là chuyện ngăn chặn một nơi để người ta gặp gỡ, hợp tác về ý tưởng kinh doanh, và cũng là ngăn cản nơi trao đổi tự do giúp tạo dựng ra các nhà lãnh đạo kinh tế thuộc thế hệ sau.”
Tự do Internet ở đây không phải vì lợi ích kinh doanh của Hoa Kỳ, mà vì tương lai của Việt Nam và mong muốn của chúng tôi muốn có đối tác lâu bền với Việt Nam Tiến sĩ Daniel Baer
'Vì tương lai của Việt Nam'
Ông Baer cũng xác nhận ông và các quan chức Mỹ đã từng nêu nhiều lần trường hợp của Linh mục bất đồng chính kiến Nguyễn Văn Lý:
“Chúng tôi đã công khai hoan nghênh và ghi nhận quyết định [của Việt Nam] hồi năm ngoái thả Cha Lý vì lý do y tế, và chúng tôi tiếp tục kêu gọi thả ông vô điều kiện.”
Trước câu hỏi liệu chuyến đi trong tháng 2 vừa qua của ông có liên quan gì đến chuyện đặt hay không Việt Nam vào danh sách các nước Hoa Kỳ quan tâm đặc biệt vì thiếu vắng tự do tôn giáo (CPC), ông Baer nói một cách ngoại giao rằng “Các vấn đề về tự do tôn giáo tiếp tục là một phần của cuộc đối thoại với chính phủ ở Việt Nam” mà Hoa Kỳ đang làm.
Nhưng ông tiết lộ rằng ngay sáng hôm đó, ông đã “Nêu ra chủ đề này trong cuộc họp với Bộ Ngoại giao Việt Nam”.
Nhìn chung, ông cho rằng các cuộc nói chuyện với quan chức chính phủ Việt Nam là “thân mật, thẳng thắn và hiệu quả”.
Ông cũng nhắc đến vụ nhân viên ngoại giao Mỹ Christian Marchant bị công an Việt Nam xô đẩy và bắt lên xe.
Phía Hoa Kỳ nêu ra vụ ông Christian Marchant bị công an Việt Nam xô đẩy tại Huế
Phía Mỹ gọi đây là “sự cố tại Huế” (incident in Hue) và qua lời ông Baer đã cho biết hai bên làm việc “qua các kênh ngoại giao và cùng cam kết để không xảy ra sự việc như vậy nữa”.
Nhắc lại quan điểm về tự do Internet mà Ngoại trưởng Hillary Clinton đã nêu trước đó, ông Baer cũng nói rằng “để tư tưởng, ý tưởng được trao đổi tự do” là điều hoàn toàn nằm trong quyền lợi lâu dài của Việt Nam.
“Chúng tôi nêu ra rằng tự do Internet ở đây không phải vì lợi ích kinh doanh của Hoa Kỳ, mà vì tương lai của Việt Nam và mong muốn của chúng tôi muốn có đối tác lâu bền với Việt Nam.”
Ông Baer xác nhận hôm 23/2 tại Hà Nội rằng chuyến đi của ông tiếp nối các chuyến thăm đến Việt Nam của Thứ trưởng Michael Posner từ Văn phòng Dân chủ, Nhân quyền và Lao động hồi tháng 12, và Ngoại trưởng Hillary Clinton trong năm 2010.
Tiến sĩ Baer, người gốc Colorado, lên nhậm chức ở Bộ Ngoại giao Mỹ tháng 11/2009 sau khi đã giảng dạy tại Georgetown University và nghiên cứu tại ĐH Harvard.
Là người quan tâm đến tự do Internet, ông Baer cũng dự và phát biểu tại hội thảo quốc tế về tự do trên mạng ở Budapest hồi tháng 9/2010.
Có vẻ như các chuyến thăm sang Hà Ṇôi cho thấy Washington tiếp tụ̣c chủ trương liên kết, thuyết phục và nhắc nhở hơn là trừng phạt Hà Nội khi nói đến tự do thông tin, nhất là thông tin qua mạng Internet.
Các giới bất đồng chính kiến tại Việt Nam liên tục nêu ra chuyện chính quyền ngăn chặn tự do thông tin từ trước và cả sau kỳ Đại hội Đảng vừa qua.
Gần đây nhất, công an tại TP Hồ Chí Minh đã bắt nhà đấu tranh dân chủ Nguyễn Đan Quế nhưng rồi tạm thả 26 tiếng sau đó.
Bác sĩ Quế bị bắt ngày 26/02 với cáo buộc "có dấu hiệu hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" trong lúc các bản tin quốc tế nói ông Quế đã đưa lên mạng lời kêu gọi biểu tình kiểu Cách mạng Hoa Nhài như ở Bắc Phi.
Anh trai của ông, bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, Chủ tịch Tổ chức Quốc tế Yểm trợ Cao Trào Nhân Bản tại Mỹ cho hay Sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội "đã can thiệp" để thả ông Quế ra.
Báo Washington Post hôm 28/2 nói một người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cho tờ báo hay về vụ bắt BS Quế vừa qua "là sự xách nhiễu không thể chấp nhận được".
Những người biểu tình Jordan đòi thả tù nhân
Thứ Ba, 01 tháng 3 2011 Hình: VOA - H. MurdockBiểu tình ở Jordan Hàng trăm người biểu tình trên đường phố thủ đô Amman của Jordan yêu cầu trả tự do cho hàng chục tù nhân mà họ nói là bị giam giữ bất hợp pháp.
Hôm thứ Ba, những người biểu tình cho biết những đồng nghiệp bị tù và thân nhân trong gia đình bị bắt giữ vì kỳ thị tôn giáo và bị cáo buộc khủng bố. Những tù nhân được biết là những phần tử Hồi Giáo bảo thủ cực đoan.
Tổ chức Human Rights Watch có trụ sở tại New York nói nhà cầm quyền Jordan giam giữ hàng năm hơn 10.000 người mà không đem ra xét xử. Chính phủ Jordan bác bỏ cáo buộc này.
Trong khi đó, một nhà ngoại giao Mỹ, ông Michael Posner đi thăm Amman vào ngày thứ Ba để gặp với các giới chức chính phủ sau một loạt các cuộc biểu tình kêu gọi cải tổ chính phủ và bầu cử Quốc hội.
Bộ Ngoại giao Mỹ nói ông Posner sẽ thảo luận về cải cách dân chủ, quyền phụ nữ và quyền lao động.
Những người biểu tình tổ chức các cuộc tụ tập tại Jordan vào ngày thứ Sáu từ nhiều tuần lễ qua. Các hãng tin nói ít nhất có 5.000 người tham gia cuộc biểu tình mới đây, một trong những cuộc biểu tình lớn nhất từ trước cho tới nay.
Tình hình ở Libya và YemenCác lực lượng ủng hộ chính phủ và chống chính phủ đã giao tranh đêm hôm qua tại khu vực phía Tây Libya trong khi cả hai phe đang cố gắng củng cố vị trí của họ. Tại Yemen, hằng chục ngàn người biểu tình chống chính phủ lại xuống đường đòi thay đổi. Edward Yeranian Thứ Ba, 01 tháng 3 2011 Hình: APCác chiến binh chống chính phủ Libya giữ một chốt kiểm soát ở thành phố Nalut Một ủy ban dân chúng tại thị trấn Zentan ở miền Tây Libya cho biết sẽ tham gia cuộc nổi dậy chống nhà lãnh đạo Libya Moammar Gadhafi.
Nhóm người này cũng cảnh báo rằng nhà lãnh đạo Libya đang tìm cách gây chia rẽ giữa các bộ tộc để họ giao tranh với nhau.
Hôm Thứ Ba, Đại Tá Gadhafi đã nói với nhiều nhà báo Phương Tây rằng “tất cả dân chúng yêu thương ông và họ sẵn sàng chết để bảo vệ ông.”
Sau đó một số người Libya đã nói với các đài truyền hình al-Jazeera và al-Arabiya rằng họ “không yêu quý gì ông đại tá này” và rằng “đã tới lúc ông ta nên từ chức.”
Các phần tử nổi dậy và những người trung thành với ông Gadhafi tiếp tục đụng độ với nhau đêm hôm qua tại nhiều thị trấn quan trọng ở miền Tây Libya, trong khi ngày càng gia tăng con số các giới chức chính phủ và sĩ quan quân đội đào nhiệm.
Một nhóm các sĩ quan mặc quân phục đã đọc tuyên bố trên đài truyền hình al-Jazeera nói rằng họ đã gia nhập phe đối lập.
Một nhân chứng tại thị trấn Zawiya, ở phía Tây thủ đô Tripoli, nói với đài truyền hình al-Jazeera rằng ông Magdi Arabi, một tướng lãnh Libya trung thành với ông Gadhafi, đe dọa những người biểu tình ở trung tâm thành phố là phải dời khỏi nơi đó nếu không thì sẽ bị không kích.
Đài truyền hình al-Arabia đưa tin rằng những người trung thành với ông Gadhafi đã chiếm lại được thị trấn Nalout và rằng họ vẫn còn giữ được ít nhất một chục chốt kiểm soát trên đường tới biên giới Tunisia.
Những người được chứng kiến cũng nói rằng chưa rõ ai kiểm soát các thị trấn Tarhouna và Bani Walid.
Tại thị trấn Misrata ở miền Tây Libya, ông Dan Porter, người Mỹ quê ở Florida điều hành một công ty xây dựng, đã nói trên Facebook với một tổ chức ủng hộ phe đối lập Libya rằng nhân dân Misrata giờ đây rất vui mừng khi được giải phóng khỏi chế độ của Đại Tá Gadhafi. Ông Porter nói:
“Cả đời tôi, tôi chưa bao giờ được thấy những chuyện như thế này. Dân chúng quá vui mừng, giống như được thả ra khỏi tù. Gadhafi đã đè nén họ 42 năm và bây giờ họ được tự do. Họ sẵn sàng lên đường để xây dựng một nước Libya mới.”
Trong khi đó, cựu Bộ trưởng Nội vụ Libya, ông Abdel Fatah Younes đã nói với nhiều kênh truyền hình Ả Rập rằng “sợi dây thòng lọng sẽ treo quanh cổ ông Gadhafi,” nhưng ông tin là sẽ có thêm nhiều nạn nhân nửa trước khi nhà lãnh đạo lâu đời này bị đánh bại.
Tại những nơi khác trong vùng, ở Yemen, hằng chục ngàn người biểu tình chống chính phủ tụ tập gần Trường Đại Học Sana'a để đòi Tổng Thống lâu đời Ali Abdullah Saleh từ chức.
Sinh viên và những người tranh đấu cho dân chủ đã cắm trại ở khu vực bên ngoài trường đại học từ hơn một tuần lễ nay để đẩy mạnh đòi hỏi của họ.
Hôm Thứ Ba,Tổng Thống Yemen đã nói chuyện với một đám đông khác khẳng định rằng những cuộc nổi dậy chống chính phủ trong thế giới Ả Rập là do Israel và Hoa Kỳ dàn dựng.
Ông nói rằng trung tâm chỉ huy những cuộc nổi dậy mới đây của dân chúng là ở Tel Aviv và rằng những phong trào này do Tòa Bạch Ốc kiểm soát.
Những năm gần đây, nhà lãnh đạo Yemen đã hợp tác với Hoa Kỳ trong việc chống các phần tử tranh đấu al-Qaida, vốn sử dụng các khu vực vô pháp luật của Yemen để âm mưu thực hiện các cuộc tấn công.
Khi các cuộc biểu tình chống chế độ cai trị của ông gia tăng, ông Saleh đã đề nghị đối thoại với các đảng đối lập về việc thành lập một chính phủ đoàn kết, nhưng các đảng này bác bỏ ý kiến của ông hôm Thứ Hai.
Người dân Bahrain biểu tình bên ngoài quốc hội Thứ Hai, 28 tháng 2 2011 Hình: APNgười biểu tình chống chính phủ làm việc trên máy tính tại Quảng trường Pearl ở Manama, Bahrain, ngày 28/2/2011 Người biểu tình chống chính phủ ở Bahrain đã tuần hành bên ngoài quốc hội ngày hôm nay, trong một nỗ lực nhằm gia tăng áp lực lên chế độ quân chủ nước này để đòi thực hiện cải cách dân chủ.
Nhiều người cũng đã đòi lật đổ gia đình al-Khalifa cầm quyền.
Người biểu tình đang duy trì sự hiện diện ở địa điểm chính của họ là Quảng trường Pearl ở Manama trong khi tiến hành các cuộc biểu tình ở các địa điểm nhạy cảm khác trên khắp thủ đô của Bahrain.
Phe đối lập Shia của Bahrain đã tiến hành các cuộc biểu tình hàng ngày đòi toàn bộ chính phủ từ chức. Chính phủ vốn do gia đình al-Khalifa người Sunni thiểu số thống lĩnh.
Những người biểu tình chống chính phủ cũng muốn chế độ quân chủ chuyển giao quyền lực cho một chính phủ dân cử có đại diện của người Shia đa số ở quốc gia vùng Vịnh này.
Hôm thứ bảy, sau hai tuần diễn ra các cuộc biểu tình chống chính phủ, Quốc vương Hamad bin Issa al-Khalifa đã cách chức 4 thành viên nội các, trong đó có hai thành viên gia đình hoàng gia.
Thủ tướng Sheikh Khalifa bin Salman al-Khalifa là người chú của quốc vương, vẫn giữ vị trí mà ông đã nắm giữ trong 4 thập niên qua.
Tổng thống Hoa kỳ Barack Obama hôm chủ nhật đã hoan nghênh hành động của quốc vương Bahrain nhằm cải tổ Nội các và hối thúc chính phủ tôn trọng nhân quyền. |
Người dân Yemen biểu tình đòi tổng thống từ chứcRFA 01.03.2011Hàng ngàn người biểu tình hôm thứ Ba tràn về các con phố ở Yemen để biểu tình đòi tổng thống từ chức, hưởng ứng “ngày thịnh nộ”. Ngoài xuất hiện ở thủ đô Sanaa người biểu tình còn đổ về đường Ibb và Taiza, phía nam Sanaa để phản đối chính phủ.
Tại Aden, dân chúng dựng lều và đưa những lá cờ đen với hình ảnh những người đã bị cảnh sát giết chết.
Tại Hodeidah, một tỉnh ở miền Bắc, những người ủng hộ Tổng thống Seleh cũng chống trả người biểu tình bằng đá và gậy gộc.
Hôm thứ Hai, ông Seleh cũng gặp các tù trưởng cũng như những lãnh đạo quân đội địa phương để thương lượng nhưng không thành. Họ cho biết họ sẽ đứng về phía người biểu tình.
Người dân Yemen tỏ ra giận dữ vì tình trạng tham nhũng của đất nước, tình trạng sinh viên tốt nghiệp không có việc làm và tình trạng thất nghiệp cao.
Yemen có 40% dân số thu nhập dưới 2 đô-la một ngày.
Dân chúng Oman biểu tình đòi cải cách chính trịRFA 01.03.2011Cảnh sát Oman bắn chỉ thiên để giải tán người dân chúng khi họ biểu tình đòi việc làm và cải cách chính trị. Cuộc biểu tình đã tiếp diễn đến ngày thứ 4, được châm ngòi từ cuộc cách mạng ở Trung Đông và Bắc Phi. Để làm dịu tình hình, lãnh đạo nước này hôm Chủ nhật đã hứa hẹn sẽ tạo 50 ngàn việc làm và tăng tiền trợ cấp thất nghiệp lên 390 đô-la. Ngoài ra, chính phủ còn hứa sẽ nới lỏng quyền lực quốc hội đồng giám cố vấn quốc hội.
Hôm thứ Hai, Hoa Kỳ cũng đã kêu gọi chính quyền đối thoại với dân chúng.
Oman sản xuất khoảng 850 ngàn thùng dầu mỗi ngày và mối quan hệ chính trị chặt chẽ với Hoa Kỳ.
Xứ vùng Vịnh này bị Sultan Qaboos bin Sain lãnh đạo 40 năm
An ninh Iran bắn hơi cay vào người biểu tình RFA 01.03.2011Lực lượng an ninh Iran hôm thứ Ba bắn hơi cay vào người biểu tình khi những người này biểu tình đòi chính phủ trả tự do cho 2 nhà lãnh đạo đối kháng. Các trang web của những người đối kháng đã kêu gọi biểu tình vào ngày thứ Ba để đòi chính phủ trả người.
Theo một trang web của lực lượng đối kháng có tên Sahamnews, chính phủ đã bắt giam 2 nhà lãnh đạo đối kháng, đồng thời từng tranh cử cho chức vị tổng thống. Tuy nhiên, phía chính phủ bác bỏ điều này và cho rằng họ chỉ cách ly 2 người này để họ không được tiếp xúc với người biểu tình.
Ông Mirhossein Mousavi và Mehdi Karoubi đã từng ra ứng cử tổng thống và vừa bị bắt tháng trước khi kêu gọi xuống đường ngày 14 tháng 2.
Iran: Biểu tình đòi trả tự do cho các nhà lãnh đạo đối lậpTin cho hay, những người biểu tình chống chính phủ tại Iran đã đụng độ với lực lượng an ninh ở thủ đô Tehran hôm thứ Ba. Người biểu tình phản đối vụ bắt giữ hai nhà lãnh đạo đối lập Mir Hossein Mousavi và Mehdi Karroubi. Thông tín viên đài VOA tường thuật về tình hình phong trào đối lập ở Iran khi vùng này bị rung động bởi các vụ xáo trộn chính trị. Selah Hennessy Thứ Ba, 01 tháng 3 2011 Hình: ASSOCIATED PRESSHai nhà lãnh đạo đối lập ở Iran Mahdi Karroubi (phải) và Mir Hossein Mousavi Trang Web của phe đối lập Iran kalemi.com nói rằng lực lượng an ninh được điều động với số lượng đông đảo và đã bắn hơi cay mắt vào người biểu tình gần trường Đại Học Tehran.
Những người biểu tình đó xuống đường đòi phóng thích các nhà lãnh đạo đối lập Mousavi và Karroubi mà theo tin cho biết thì đã bị bắt và bị tống giam cùng với vợ của các ông.
Hôm Thứ Hai, Hoa Kỳ đã yêu cầu trả tự do cho các ông nhưng chính phủ Iran chưa xác nhận vụ bắt giữ này.
Lên tiếng hôm thứ Ba, phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao Iran, ông Ramin Mehmanparast, đã nói với các nhà báo rằng tung tích của các nhà lãnh đạo đối lập này là vấn đề nội bộ của Iran.
Ông Mehmanparast nói rằng không nước nào có quyền can thiệp vào các vấn đề nội bộ của Iran.
Ông Baqer Moin là một nhà văn, nhà báo và cũng là một chuyên gia về Iran có trụ sở ở nước Anh. Ông nói rằng hiện không rõ tung tích của các ông Mousavi và Karoubi, và đó cũng có thể là một hành động cố ý của chính phủ:
“Điều này có thể cho thấy rằng chưa có một quyết định rõ ràng trong chính phủ là liệu có bắt họ hay không, hay đồng thời đây cũng có thể là một toan tính “thử nước” để xem dân chúng nhận được tin họ bắt giữ bằng cách nào.”
Các ông Mousavi và Karroubi bị đặt trong tình trạng giam giữ tại nhà hồi giữa tháng Hai sau khi đưa ra kêu gọi những người ủng hộ biểu tình tuần hành để ủng hộ cho các cuộc nổi dậy tại Ai Cập và Tunisia.
Cuộc biểu tình được tổ chức hôm 14 tháng Hai là dấu hiệu đầu tiên trong hơn một năm nay cho thấy rằng phong trào đối lập tại Iran vẫn còn nguyên vẹn.
Phong trào đối lập “Xanh” đã trỗi dậy tiếp theo sau vụ tranh chấp trong cuộc bầu cử Tổng Thống năm 2009 nhưng một cuộc đàn áp gắt gao của nhà chức trách Iran đã làm im tiếng phong trào này - ít nhất cũng tới tháng vừa qua.
Ông Moin nói rằng những người cứng rắn tại Iran muốn các ông Mousavi và Karroubi, lãnh đạo các phong trào đó sẽ bị gạt ra khỏi hình ảnh chính trị:
“Cả hai ông này là những nhân vật rất quan trọng và tên của họ rất có trọng lượng đối với những người ủng hộ ở trong nước cũng như đối với những người Iran ở nước ngoài.”
Trong những tháng mới đây, vùng Trung Đông và Bắc Phi đã gặp phải một đợt sóng xáo trộn. Cuộc nổi dậy tại Tunisia đã lật đổ nhà lãnh đạo lâu năm của nước này, ông Zine El Abadine Ben Ali, và một tháng sau đó, Tổng Thống Ai Cập Hosni Mubarak cũng cùng chung số phận.
Giờ đây, một số các nhà lãnh đạo khác trong vùng đang phải đứng trước những thách thức đối với thẩm quyền của họ.
Sir Richard Dalton là một chuyên gia về Iran làm việc với tổ chức khảo cứu Chatam House có trụ sở ở London.
Ông nói rằng các nhà lãnh đạo đối lập của Iran không trông đợi một cuộc cải tổ nước Cộng hòa Hồi giáo này:
“Vào lúc này không có nhà lãnh đạo nào ở trong nước là biểu tượng của yêu cầu thay đổi căn bản. Nếu có thì giới thẩm quyền Iran đã hành động rất nhanh chóng trong nước để làm cho họ phải im tiếng, nhưng sự kiện là trong trường kỳ, ai mà biết được các nhà lãnh đạo có thể xuất hiện ở cả trong nước lẫn ngoài nước, nhưng đó sẽ là một cuộc tranh đấu lâu dài.”
Nhưng chính phủ Iran đang bị một đợt sóng chỉ trích cả quốc nội lẫn quốc tế về vấn đề vi phạm nhân quyền. Và với sự tiếp tục thúc đẩy của Hoa Kỳ cho các biện pháp chế tài chặt chẽ hơn, nền kinh tế của Iran cũng sẽ bị tác hại.
Những cắt giảm trợ cấp của nhà nước đã dẫn tới lạm phát, và tỷ lệ thất nghiệp cao.
Tuy nhiên, ông Dalton cũng nói rằng ông nghĩ là chắc chính phủ Iran sẽ không phải đối phó với một vụ đảo lộn giống như tại các lân quốc của họ, trừ phi xảy ra một cuộc đàn áp bạo động dữ dội đối với nhân dân nước họ:
“Nếu chuyện đó không xảy ra thì tôi hy vọng là sự tiến bộ của phe đối lập tại Iran sẽ lâu dài và chậm chạp hơn là ngắn và nhanh chóng. Tuy nhiên, tôi không hy vọng sẽ có một cuộc cách mạng sớm cùng loại với Ai Cập hay Tunisia xảy ra tại Iran.
Đã có hai người thiệt mạng và ít nhất 150 người bị bắt trong cuộc biểu tình hôm 14 tháng Hai. Các giới chức tại Iran đã chụp mũ bất cứ ai ủng hộ các ông Mousavi và Karroubi là "phản cách mạng."
|
7 người biểu tình bị chôn sống trong nhà tù bí mật của GaddafiLực lượng cứu hộ cho biết họ đã tìm thấy 7 người bị chôn sống trong một nhà tù dưới lòng đất ở Benghazi của nhà độc tài Gaddafi. Đây chính là những người đã biểu tình chống lại Tổng thống Libya.  Một nhà tù dưới lòng đất của Gaddafi (ảnh: Reuters)Lực lượng cứu hộ đã tiến hành đào xới và tìm thấy các tù nhân bị chôn sống, nhiều người chỉ còn sống thoi thóp. Ngoài ra, họ còn phát hiện thấy một mê cung các nhà tù dưới lòng đất và kho chứa nhiên liệu, vũ khí. Mê cung này cũng được kết nối với dinh thự của Gaddafi ở ngoài đường hầm. Hiện tại, tất cả khu vực này đều đã bị phá hủy bởi lực lượng biểu tình. Trước tình hình những người chống đối ngày càng mạnh và chiếm giữ nhiều khu vực, Gaddafi đã cho phân phối vũ khí tới những người dân thường ủng hộ chính quyền và dùng tiền, ô tô để lôi kéo người tham gia bảo vệ chế độ. Thậm chí, Saif al-Islam, con trai của nhà độc tài còn phát biểu trên đài truyền hình quốc gia và với báo chí quốc tế rằng: "Chúng tôi đang xử lý bọn khủng bố. Xin đừng nhầm giữa tiếng pháo và tiếng súng. Đất nước chúng tôi đang hòa bình trở lại". TQ đổ lỗi cho truyền thông nước ngoài gây ra những cuộc biểu tìnhTrung Quốc đổ lỗi cho những phóng viên nước ngoài gây nên những cuộc xung đột giữa cảnh sát mặc sắc phục và thường phục và người biểu tình tiếp theo những lời kêu gọi biểu tình đòi dân chủ ôn hòa trên mạng tại hai thành phố lớn của nước này hôm Chủ Nhật. Một số nhà báo hành nghề tại Trung Quốc lo ngại có một cuộc đàn áp giới truyền thông. Peter Simpson | Bắc Kinh Thứ Ba, 01 tháng 3 2011 Hình: APCảnh sát Trung Quốc yêu cầu một phóng viên của AP rời khỏi 1 khu vực gần khu mua sắm Wangfujing ở Bắc Kinh, Chủ Nhật 27/2/2011 Các nhà báo nước ngoài tại Trung Quốc lo ngại chính phủ nước này lại đảo ngược các quyền tự do dành cho giới truyền thông được ban hành 3 năm trước đây nhân dịp Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008. Những quan ngại của các nhà báo tiếp sau một loạt các vụ tấn công vào hơn chục phóng viên nước ngoài được gởi đến để tường trình về những cuộc biểu tình đòi dân chủ vào cuối tuần tại 35 thành phố, gồm cả thủ đô Bắc Kinh và Thượng Hải.
Nữ phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Khương Du bác bỏ lời than phiền của các nhà báo là họ bị tấn công bởi các đám đàn ông mặc thường phục dù không có hành vi khiêu khích, và nói rằng cảnh sát và các lực lượng an ninh khác đã hành động một cách hợp pháp.
Trong suốt 90 phút họp báo, bà Khương Du đã bị vặn hỏi nhiều lần, yêu cầu giải thích về hành vi tàn bạo của các lực lượng an ninh. Bà Khương Du khuyến cáo các nhà báo tuân thủ luật lệ báo chí của nước này. Bà phủ nhận sự kiện là các qui luật đã thay đổi kể từ khi những luật mới được ban hành cho Thế Vận Hội Bắc Kinh.
Và bà khẳng định là cảnh sát đã thi hành nhiệm vụ của họ một cách đúng đắn và nói rằng các nhà báo nước ngoài phải báo cáo bất cứ vụ tấn công nào cho các văn phòng cảnh sát địa phương.
Một nhà báo Mỹ đã phải nhập viện để chữa trị sau khi bị 5 người đàn ông không rõ tung tích đánh đập tàn nhẫn tại một khu mua bán tại Bắc Kinh gần quảng trường Thiên An Môn.
Bà Khương Du nói cảnh sát địa phương lo về an ninh sẽ điều tra vụ này theo luật định.
Những phóng viên khác cũng bị đối xử thô bạo hay bị bắt giữ.
Một số khác bị những người không xưng tên họ xóa bỏ những cuộn phim video hay phim chụp.
Trưởng Văn phòng VOA tại Bắc Kinh Stephanie Ho được cứu thoát khỏi một băng đàn ông dồn bà vào một cửa tiệm.
Băng video hay phim chụp dùng cho những phóng sự tin tức quốc tế về những vụ đánh đập này cho thấy một nhóm người tấn công các nhà báo trong khi cảnh sát sắc phục đứng nhìn.
Đại sứ Mỹ tại Trung Quốc Jon Huntsman và những đại sứ khác thuộc Liên hiệp châu Âu và Nhật đã đưa ra những tuyên bố lên án các vụ bạo động và yêu cầu Bắc Kinh bảo vệ những nhà báo nước ngoài.
Những qui luật về tường thuật được ban hành trước Thế Vận Hội Bắc Kinh cho phép truyền thông nước ngoài được tự do phỏng vấn người dân Trung Quốc miễn là có sự đồng ý của họ.
Các luật lệ cũng giảm bớt những giới hạn về du hành, trừ những vùng nhạy cảm như Tây Tạng.
Nhiều câu trả lời của bà Khương Du về việc tường trình của các nhà báo có vẻ mơ hồ.
Nhưng bà Khương Du nói các nhà báo nay phải xin phép để tường thuật tại những vị trí quan trọng của Thượng Hải và Bắc Kinh.
Bạo động và những hạn chế chặt chẽ hơn xảy ra sau những lời kêu gọi vô danh trên mạng liên tiếp trong hai tuần lễ liền đề nghị biểu tình ôn hòa.
Kinh tế phát triển trong vòng 20 năm nay tại Trung Quốc. Không có cùng mức độ bất mãn làm nẩy sanh những cuộc nổi loạn chống lại chế độ cai trị độc đảng tại một số quốc gia Trung Đông.
Trung Quốc chi hàng triệu đô la vào một chiến dịch giao tế công cộng nhằm nâng cao hình ảnh của nước này trước mắt thế giới vào lúc Trung Quốc nổi lên như một siêu cường kinh tế và có tầm ảnh hưởng quan trọng.
Bà Khương Du từ chối trả lời câu hỏi là liệu những phim ảnh thu được về những sự kiện xảy ra hôm Chủ Nhật mà nhiều nhà báo mô tả là côn đồ có một ảnh hưởng tiêu cực lên hình ảnh của Trung Quốc hay không. |
Thái Lan: Phe áo Vàng thu hẹp khu vực biểu tình 
Phe áo Vàng biểu tình rầm rộ tại thủ đô Bangkok (VOV) - Phe áo Vàng đã phải nhường 2 làn đường, nơi họ tập trung biểu tình cho phương tiện giao thông qua lại Ngày 28/2, những thành viên Liên minh Nhân dân vì Dân chủ (PAD) đã buộc phải nhường 2 làn đường Rajdamnoen tại thủ đô Bangkok để đảm bảo hoạt động giao thông tại khu vực này. Trước đó, Chỉ huy trưởng Cảnh sát Hoàng gia Thái Lan Wichean Potephosree công bố kế hoạch chiếm lại đường Ratchadamneon và Phitsanulok, nơi Liên minh Nhân dân vì Dân chủ (PAD) tập trung biểu tình từ hơn 1 tháng qua đòi Thủ tướng Abhisit Vejjajiva từ chức. Tướng Wichean, người đồng thời là Giám đốc Trung tâm Gìn giữ Hoà bình và Trật tự (CAPO), cho biết: Nếu đàm phán không có kết quả, cảnh sát sẽ dùng vũ lực chiếm lại khu vực biểu tình. Đây là việc làm bắt buộc vì những người biểu tình tiếp tục chiếm đường bất chấp việc chính phủ đã ban hành Luật An ninh nội địa tại 7 quận ở thủ đô Bangkok, trong đó có khu vực biểu tình. Phát biểu ngày 28/2, Thủ tướng Thái Lan Abhisit Vejjajiva cám ơn người biểu tình PAD đã tự nguyện mở đường Ratchadamnoen. Tuy nhiên, Thủ tướng Abhisit yêu cầu những người biểu tình tiếp tục rút khỏi các con đường xung quanh Toà nhà chính phủ trong đó có đường Phitsanulok./. Tổng thống Yemen đổ lỗi cho Mỹ, Israel gây rối loạn thế giới Ả Rập Thứ Ba, 01 tháng 3 2011 Hình: APNgười biểu tình chống chính phủ xuống đường ở Sanna đòi Tổng thống Yemen Ali Abdullah Saleh từ chức Hàng vạn người thuộc phe đối lập Yemen đã biểu tình ở thủ đô Sana’a để đòi lật đổ Tổng thống Ali Akbar Saleh, người lần đầu tiên tố cáo Hoa Kỳ hỗ trợ cho những cuộc biểu tình hàng ngày chống lại ông.
Hôm nay, Tổng thống Saleh tố cáo rằng Hoa Kỳ và Israel đang làm việc chung với nhau để gây ra những cuộc nổi dậy ở Yemen và những nơi khác trong thế giới Ả rập.
Ông Saleh nói rằng âm mưu này được hoạch định ở Tel Aviv dưới sự giám thị của Mỹ.
Ông Saleh đã hợp tác với Washington trong vài năm qua để chống lại những phần tử Hồi giáo hiếu chiến đã dùng những phần đất rơi vào tình trạng vô pháp luật ở Yemen để hoạch định những âm mưu tấn công Hoa Kỳ và các nước đồng minh.
Ông Saleh nắm quyền từ năm 1976 và không chịu rút lui cho tới khi nhiệm kỳ hiện nay của ông kết thúc vào năm 2013.
Không lâu sau khi Tổng thống Saleh đưa ra tuyên bố vừa kể, những người thuộc phe đối lập đã tụ họp tại một quảng trường gần Đại học Sana’a, hô các khẩu hiệu chống ông Saleh và phản đối việc những người trung thành với ông này đã giết chết ít nhất 24 người kể từ khi vụ nổi dậy bùng ra hồi tháng trước. Hầu hết những vụ giết hại xảy ra tại thành phố Aden ở miền nam.
Ông Saleh đề nghị đối thoại với các đảng đối lập về việc thành lập một chính phủ đoàn kết, nhưng các đảng này ngày hôm qua đã bác bỏ đề nghị của ông Saleh và tham gia những cuộc biểu tình phần lớn là do sinh viên tổ chức ở Sana’a và những nơi khác. |
Malaysia phá vỡ kế hoạch biểu tình 
Người biểu tình bị cảnh sát trấn áp (VOV) - Cảnh sát Malaysia đã bắt giữ các thủ lĩnh Hindraf và một số người tham gia tụ tập trước tháp đôi Pettronas Cảnh sát Malaysia ngày 27/2 đã ngăn chặn thành công một kế hoạch biểu tình với số lượng lớn do Lực lượng hành động vì quyền của người Hindraf dự kiến tổ chức trước Tháp đôi Petronas . Từ đêm 26/2, một số đường dẫn vào trung tâm thành phố Kuala Lumpur đã được cảnh sát dựng các điểm kiểm tra, nhằm ngăn chặn những đối tượng quá khích, mang theo vũ khí hay vật dụng có thể sử dụng làm vũ khí chuyển vào khu vực dự kiến biểu tình. Đến sáng 27/2, gần 1.000 cảnh sát đã được triển khai trước khu vực tòa tháp đôi ở Kuala Lumpur. Những người bị nghi ngờ tham gia cuộc biểu tình đều bị cảnh sát chặn lại, kiểm tra giấy tờ, hành lý và không cho phép đi vào khu vực tháp đôi. Bất chấp việc không được cấp phép tổ chức biểu tình, lực lượng này vẫn triển khai kế hoạch kêu gọi người dân xuống đường. Lực lượng chức năng Malaysia đã bắt giữ các thủ lĩnh Hindraf cùng với một số người tham gia tụ tập trước tháp đôi Pettronas, góp phần ngăn cản cuộc biểu tình lớn có thể xảy ra. Với việc triển khai các kế hoạch ngăn chặn hiệu quả, cuộc biểu tình với số lượng lớn như dự định của Hindraf đã không thành công. Tuy nhiên, lực lượng này cũng đã tổ chức biểu tình ở một số địa điểm khác với số lượng mỗi nơi khoảng 200-300 người./. Ấn Độ biểu tình phản đối xây dựng nhà máy nhiệt điện 
Người Ấn Độ tham gia cuộc biểu tình (VOV) - Cảnh sát buộc phải dùng tới dùi cui, hơi cay và đạn cao su để trấn áp cuộc biểu tình này Hàng trăm người dân ở bang Andhra Pradesh (miền nam Ấn Độ), vừa tổ chức biểu tình phản đối việc xây dựng nhà máy nhiệt điện ở quận Srikakulam thuộc bang này, do lo ngại dự án này sẽ ảnh hưởng xấu tới môi trường. Cảnh sát địa phương ngày 26/2 đã phải sử dụng cả dùi cui để trấn áp những người biểu tình, cản trở tới dự án xây dựng do tập đoàn tư nhân Năng lượng biển Đông đảm trách. Phát biểu trước giới truyền thông, ông Gopala Rao, sĩ quan cảnh sát quận Srikakulam cho biết, cảnh sát đã có hành động tự vệ khi những người biểu tình vi phạm các lệnh cấm, không tuân theo yêu cầu và có hành vi tấn công cảnh sát. Khoảng 30 người biểu tình đã bị thương trong các vụ đụng độ với cảnh sát, sau khi cảnh sát dùng hơi cay và đạn cao su trấn áp những người này. Căng thẳng leo thang trong suốt 2 tuần qua tại quận Srikakulam khi những người biểu tình tiến hành phong tỏa hoạt động của các phương tiện dẫn tới nơi xây dựng nhà máy nhiệt điện./. Người biểu tình đụng độ với cảnh sát tại Croatia 27/02/2011 | 11:04:00 Cảnh sát Croatia đụng độ với người biểu tình ở Zagreb, Croatia ngày 26/2. (Nguồn: AP) Đài truyền hình quốc gia Croatia đưa tin, ngày 26/2, đụng độ giữa cảnh sát với khoảng 15.000 người biểu tình phản đối chính phủ đã xảy ra tại thủ đô Zagreb, buộc cảnh sát phải sử dụng hơi cay để giải tán đám đông. Vụ đụng độ đã khiến ít nhất 33 người bị thương, trong đó 12 cảnh sát. Theo đài truyền hình, hàng chục thanh niên quá khích đã đụng độ với cảnh sát khi lực lượng an ninh lập hàng rào ngăn những người biểu tình tiến về quảng trường trung tâm thủ đô Zagreb, nơi đặt các trụ sở đầu não của Chính phủ Croatia. Những người biểu tình đã ném gạch đá vào cảnh sát khiến một số người bị thương và nhiều cửa kính gần đó bị vỡ. Cảnh sát cho biết họ đã bắt giữ 60 người biểu tình quá khích. Cùng ngày, hãng thông tấn HINA của Croatia cho biết, tại quảng trường Bana Jelacica cũng ở thủ đô Zagreb, hàng nghìn người đã tham gia biểu tình hòa bình phản đối chính phủ, đồng thời thể hiện sự ủng hộ đối với một cựu chiến binh nước này đang bị giam giữ tại một nhà tù Bosnis chờ dẫn độ sang Serbia xét xử. Một cuộc biểu tình tương tự cũng diễn ra tại thành phố Osijek, miền Đông Croatia. Croatia đang phải nỗ lực vượt qua khủng hoảng kinh tế và khôi phục tăng trưởng sau hai năm suy thoái. Hiện tỷ lệ thất nghiệp ở nước này ở mức gần 20%, cao nhất trong tám năm qua. Nhiều người dân cho rằng chính phủ phải chịu trách nhiệm về những khó khăn kinh tế cũng như tình trạng tham nhũng. Trước tình hình trên, Thủ tướng Croatia Jadranka Kosor đã yêu cầu chấm dứt các cuộc biểu tình, đồng thời cảnh báo sự mất ổn định có thể phá hoại các nỗ lực gia nhập Liên minh châu Âu (EU) của nước này./. Ả Rập Saudi chi 36 tỷ USD để chấm dứt biểu tìnhĐể đáp ứng một phần nguyện vọng của người biểu tình chống đối đang lan rộng khắp thế giới Ả Rập, Quốc vương Ả Rập Saudi đã quyết định chi 36 tỷ USD để giải quyết vấn đề này.  Ảnh minh họaQuốc vương Ả Rập Saudi Abdalla đã chỉ thị cho các cơ quan chức năng phải nhanh chóng đưa ra biện pháp khắc phục và ngăn chặn dòng người biểu tình chống đối đang ngày càng lan rộng. Một trong số các biện pháp đưa ra là chi tiền đề ngăn chặn các hoạt động chống đối mang tính xã hội và chính trị. Trong hơn một tháng trở lại đây, các hoạt động chống đối này đã lan ra phần lớn thế giới Ả Rập gây bất ổn chính trị. Số tiền trên sẽ được sử dụng để đáp ứng một phần nguyện vọng của người dân tham gia biểu tình chống đối chính quyền, trong đó có hỗ trợ tài chính cho sinh viên và những người thất nghiệp, đầu tư cho các chương trình, dự án an sinh xã hội. Ngoài ra, lãnh đạo Ả Rập Saudi cũng dự định sẽ chi khoảng 400 tỷ USD cho giáo dục, y tế và phát triển cơ sở vật chất hạ tầng kỹ thuật cho xã hội cho tới năm 2014. Trong một vài năm trở lại đây, tình trạng thất nghiệp ở quốc gia này đã tăng lên tới 10% . Điều đáng chú ý là có tới 90% số người thất nghiệp không phải công dân của quốc gia này.
Tình yêu thời XHCN: Sinh viên bác sĩ cắt cổ người yêu đến chết
Khu nhà trọ nơi xảy ra sự việc | Theo đuổi mãi mà không chiếm được tình cảm của Thanh, Quân vẫn cứ nuôi hy vọng đến một ngày nào đó, cô bạn gái sẽ đáp lại tình cảm của mình mà nhận lời tỏ tình. Thế nhưng trong một phút không kìm nén được cảm xúc, một hành động bột phát đã xảy ra để lại hậu quả thật kinh hoàng: người bạn gái bị chính Quân tước đi mạng sống. |
Án mạng đau lòng
Vụ án xảy ra được hai ngày nhưng người dân ở khối Xuân Bắc, phường Hưng Dũng, TP Vinh, nhất là số sinh viên trọ học tại địa bàn này vẫn chưa hết bàng hoàng. Khắp cái ngõ 51 đường Tôn Thất Tùng, dấu vết của vụ việc vẫn chưa được gột rửa. Rải rác khắp ngõ dẫn vào khu vực phòng trọ nhà anh Tô Thành Dũng đâu đâu cũng thấy vết máu vương vãi. Người dân ở đây, kể cả số sinh viên trong khu trọ vẫn không thể hiểu tại sao lại xảy ra một vụ việc động trời như thế, bởi bình thường cả thủ phạm lẫn nạn nhân là những người rất dễ gần và chưa hề có một chút xích mích với nhau. Thậm chí trước khi án mạng xảy ra, họ còn là những người có quan hệ khá thân thiết. Tối ngày 20/2/2011, khoảng 19 giờ, nhiều người trong khu trọ thấy Lê Ngọc Quân đến phòng trọ của chị Thái Thị Thanh chơi và ngồi ăn cơm với chị Thanh và người bạn ở cùng phòng. Vậy mà đến khoảng 22 giờ 30 phút cùng ngày, nghe tiếng chị Thanh kêu thảm thiết bên phòng trọ, mọi người trong khu trọ chạy sang thì đã thấy cửa phòng khoá kín. Qua khe hở cửa sổ, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt mọi người. Chị Thanh và Quân máu tuôn đầm đìa nằm bất động cạnh nhau ở giữa nền nhà. Vì cửa bị khoá trong nên chủ nhà là anh Tô Thanh Dũng phải cố hết sức mới phá bung được cánh cửa. Lúc mọi người vào được nhà, tình trạng của chị Thanh đã hết sức nguy kịch. Chị Thanh bị một vết cắt khá sâu và rộng ở phía cổ phải, trên mặt, hai tay và bụng còn bị một số vết đâm khiến máu chảy đầm đìa. Lê Ngọc Quân cũng bị một vết cắt ở cổ, một vết cắt ở cổ tay và một vết đâm ở bụng, trên tay Quân vẫn còn cầm một con dao dính máu, loại dao gọt hoa quả của Thái Lan sản xuất. Ngay lập tức, cả hai được mọi người gấp rút đưa vào Bệnh viện đa khoa Nghệ An cấp cứu. Tại đây, Lê Ngọc Quân được các bác sỹ cho cầm máu nên có dấu hiệu tỉnh táo trở lại. Riêng nạn nhân Thái Thị Thanh, do vết thương quá nặng nên đến sáng 21/2/2011 thì tử vong. 
Lê Ngọc Quân đang phải nằm điều trị sau khi tự sát không thành Ngay sau khi nhận được tin báo về vụ việc, Công an phường Hưng Dũng, Công an TP Vinh và Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh đã có mặt tại hiện trường để thu thập chứng cứ, đồng thời thực hiện một số công việc cần thiết để làm sáng tỏ vụ việc. Trưa ngày 21/2/2011, công tác khám nghiệm tử thi cũng được Hội đồng khám nghiệm tiến hành khẩn trương. Nạn nhân Thái Thị Thanh bị rất nhiều vết thương ở vùng mặt, hai cánh tay và một vết đâm ở vùng bụng, nhưng chính vết cắt sâu và dài 18 cm ở vùng cổ là nguyên nhân chính khiến nạn nhân tử vong. 15 giờ chiều ngày 21/2, thi thể chị Thái Thị Thanh đã được gia đình đưa về quê ở xã Liên Thành – Yên Thành an táng. Riêng Lê Ngọc Quân đã qua cơn nguy hiểm và tỉnh táo trở lại nhưng vẫn phải nằm điều trị tại khoa Ngoại Bệnh viện đa khoa Nghệ An dưới sự giám sát chặt chẽ của cơ quan công an. Bi kịch từ mối tình đơn phương Thông tin về vụ án khiến cho cả thầy và trò Trường Đại học y khoa Vinh không khỏi bàng hoàng và bất ngờ. Vừa tiếc thương người học trò, người bạn xấu số nhưng tất cả vẫn không thể hiểu nổi tại sao một sinh viên hàng ngày vốn hiền lành như Lê Ngọc Quân lại dám làm một việc tày trời như vậy. Lê Ngọc Quân và Thái Thị Thanh đều sinh năm 1991 và là sinh viên năm thứ hai khoa Điều dưỡng của Đại học Y khoa Vinh. Theo lời khai nhận của Quân thì dù học khác lớp nhưng cả hai quen biết nhau từ khi là hàng xóm trong một khu trọ ở địa bàn phường Hưng Dũng. Từ quen biết, chơi với nhau rồi nảy sinh tình cảm, Lê Ngọc Quân đã nhiều lần bày tỏ tình cảm của mình với chị Thanh nhưng chưa được chị Thanh đáp lại. Dù sau đó, cả hai chuyển đi hai xóm trọ khác nhau nhưng không vì thế mà tình cảm của Quân dành cho chị Thanh thay đổi. Ngày Valentine (14/2) vừa qua, Quân lại một lần nữa bày tỏ tình cảm với chị Thanh và lần này có vẻ như chị Thanh đã xiêu lòng. Tuy nhiên, chỉ ít hôm sau, Thanh lại tiếp tục khước từ không đồng ý yêu Quân. Và điều đó khiến Quân cảm thấy rất chán nản. Tối 20/2/2011, Lê Ngọc Quân lại tìm đến phòng trọ của chị Thanh và được chị Thanh mời ở lại ăn cơm. Cơm nước xong xuôi, Quân nói phải về phòng trọ có việc, lát nữa sẽ quay lại. Quân về phòng trọ lấy một con dao dấu ở trong người rồi quay trở lại phòng trọ của chị Thanh. Mục đích ban đầu mà Quân nghĩ đến là sau khi nói chuyện tình cảm với chị Thanh, nếu tiếp tục bị từ chối thì sẽ dùng dao đâm vào mình để doạ chị Thanh cũng như để chứng minh cho tình cảm của mình. Khi đến phòng của Thanh, Quân đã nói người bạn ở cùng với Thanh đi chơi để hai người nói chuyện riêng. Trong quá trình nói chuyện, giữa hai người không tìm được tiếng nói chung nên đã xảy ra mâu thuẫn, cãi cọ nhau. Thế rồi trong một phút không kìm nén được cảm xúc, Lê Ngọc Quân đã có hành động điên rồ, hắn rút con dao ra định đâm vào mình. Thấy Quân cầm dao, chị Thanh hét lên, sợ mọi người nghe thấy, Quân chạy lại chốt cửa phòng rồi một tay ghì cổ chị Thanh, một tay cầm dao cứa mạnh vào cổ nạn nhân. Không dừng lại ở đó, Quân còn đâm nhiều nhát vào vùng má, hai tay và bụng chị Thanh cho đến khi nạn nhân gục hẳn. Thấy chị Thanh bất tỉnh, máu ra lênh láng, Quân liền trở dao cắt vào cổ mình, rồi tiếp tục cắt đứt động mạch quay ở tay trái và đâm vào bụng rồi gục xuống bên người chị Thanh. Chiều ngày 21/2/2011, tại khoa Ngoại Bệnh viện đa khoa tỉnh, người ta thấy một người đàn bà dáng khắc khổ, khuôn mặt rầu rĩ hớt hải chạy đi chạy lại. Lúc tìm được Lê Ngọc Quân tại phòng bệnh, nước mắt trên mặt người đàn bà chảy dài. Đó là bà Nguyễn Thị Sơn, mẹ của Lê Ngọc Quân. Khi nhận được tin dữ, bà Sơn vẫn không tin thằng Quân lại dám làm chuyện đó. Từ Nghĩa Dũng – Tân Kỳ, bà bắt chuyến xe sớm nhất để xuống Vinh. Khi thấy Quân nằm bất động trên giường bệnh, bà bật khóc. “Tui sinh được 4 đứa, nó là thứ 3, ở nhà nó hiền lành lắm. Cũng chưa dám đánh nhau với ai bao giờ chứ đừng nói đến chuyện giết người. Tết vừa rồi về nhà, nó còn khoe kết quả học lực rất khá, cả nhà mừng lắm, sao bây giờ lại ra cơ sự thế này hả Quân ơi?”. 
Chiều 21/02, rất đông bạn bè đã đến tiễn đưa chị Thanh tại nhà tang lễ Bệnh viện Đa khoa tỉnh Theo nhiều người bạn của Thanh cho biết, trước hôm án mạng xảy ra, vào thứ 7 ngày 19/2/2011, giữa Quân và Thanh cũng đã xảy ra xích mích và Quân đã có hành động bóp cổ chị Thanh khiến cô sinh viên này rất sợ hãi. Dù đã có những sự cảnh giác cần thiết nhưng chính Thanh cũng không thể ngờ Lê Ngọc Quân dám dùng dao để tước đi mạng sống của cô. Được biết, gia đình Thái Thị Thanh ở xã Liên Thành, Yên Thành rất nghèo. Ngay sau khi sự việc xảy ra, Trường Đại học Y khoa Vinh và UBND phường Hưng Dũng đã phải hỗ trợ một số tiền để gia đình đưa thi thể cô về quê an táng. Chiều 21/2/2011, cơ quan CSĐT Công an tỉnh đã công bố lệnh bắt khẩn cấp đối với Lê Ngọc Quân về hành vi “Giết người”. Ngay sau khi ra viện, Lê Ngọc Quân sẽ được đưa về cơ quan CSĐT để phục vụ cho quá trình điều tra, làm rõ vụ việc. |
|
|
Những nội dung khác:
|
|
|
 |
|