< object width=480 height=385>< /object>
Bấm vào đây để XEM TRÊN YOUTUBE
Chàng trai nghèo khó người Tunisia ấy trở thành “thánh tử đạo” trong con tim của hàng triệu người.
Trung Đông dậy sóng. Tunisia, Egypt, Bahrain, Libya, Yemen, Iran, Jordan, Iraq, Djibouti, Algeria, Sudan, Syria, Kuwait… hàng ngàn người vượt qua sự sợ hãi xuống đường mang theo ngọn lửa đổi đời.
Ngọn lửa từ thân xác của người thanh niên bán hoa quả đã bùng lên thành ngọn lửa Tự Do của thế kỷ.
Anh tên là Mohammed Bouazizi. Anh tự thiêu vào ngày 17 tháng 12.
*
12 giờ 30 trưa ngày 17 tháng 2 năm 2010, từ thành phố thân yêu Đà Nẵng, ngay trước tòa nhà 3 tầng màu vàng của trụ sở UBND TP, một kỹ sư công nghệ thông tin 31 tuổi đã thắp lên một ngọn lửa bằng chính thân xác của mình. Ngọn lửa bùng lên bởi sự uất ức, căm phẫn khi mọi khiếu nại về tình trạng cướp đoạt, tham nhũng bởi giới cầm quyền trong âm mưu giải phóng mặt bằng đã được trả lời bằng những cái đầu vô cảm.
Cái chết của người thanh niên thành phố cảng đang làm xôn xao cả nước, khắp nơi trên cộng đồng mạng từ trong ra ngoài nước.
Ngọn lửa từ thân xác anh đang làm bùng lên nỗi uất hận sẵn có bao nhiêu năm của những người dân oan nghèo khó bị chà đạp, cướp đoạt bởi những kẻ nhân danh giải phóng mặt bằng.
Anh tên là Phạm Thành Sơn. Anh tự thiêu vào ngày 17 tháng 2.
*
Bộ máy công an mật vụ Việt Nam lên cơn sốt. Mọi giao lộ dẫn đến nhà anh ở số 737 trên đường Ngô Quyền đầy đặc áo xanh áo vàng, công an chìm nổi túc trực. Mọi tiếp xúc với thân nhân của anh đều bị giám sát hoàn toàn. Lễ tang của cái gọi là “sự cố tai nạn” đã được Bộ Công An đưa lên tầm quốc sách: Ngọn lửa Phạm Thành Sơn không thể trở thành ngọn lửa Mohammed Bouazizi!
Bộ máy tuyên truyền của đảng rầm rập lên khuôn bằng thủ thuật xưa cũ là bưng bít song hành cùng bóp méo. Hệ quả của nó là những bất cập thông tin, lộ hàng láo khoét trên các trang báo lề phải. Từ chuyện xe máy nổ bình xăng đến tự gây tai nạn giao thông, từ tự nhiên bốc cháy chết tại chỗ, đến tri hô nhảy xuống sông, sang đến chết ở bệnh viện… Tại địa phương, chính quyền thông báo cho người dân là anh Phạm Thành Sơn bị bệnh tâm thần. Trên mạng, công an mạng ngày đêm ào ạt xả rác trên các diễn đàn phản hồi với những luận điệu tương tự. Chính sách bịt và bóp được áp dụng ở tầm quốc sách: Ngọn lửa Phạm Thành Sơn không thể trở thành ngọn lửa Mohammed Bouazizi!
*
Chỉ có toàn dân Việt Nam mới có thể quyết định số phận của ngọn lửa Phạm Thành Sơn.
Từ một vùng đất xa xôi, những người dân Tunisa đã quyết định không thể để ngọn lửa Bouazizi trở thành ngọn khói mờ ảo, vô danh, mất hút trong bóng đêm của lịch sử buồn bã. Họ đã biến những nỗi đau đớn, rát bỏng, uất hờn của Bouazizi thành ánh sáng lịch sử chiếu rạng cả cõi Trung Đông. Họ đã không để cái chết của Bouazizi trở thành một hàng chữ nhỏ trong bản báo trạng ngàn trang của tội ác độc tài. Họ đã biến nó thành những khẩu hiệu giương cao cho cả thế giới thấy: Chết có ý nghĩa hơn là sống vô nghĩa. Và họ đã không chết nhưng đã được bắt đầu sống một cuộc đời có ý nghĩa. Chính họ đã làm cho ngọn lửa Bouazizi đạt được trọn vẹn ý nghĩa của nó.
Còn chúng ta và ngọn lửa Phạm Thành Sơn?
Quyết định nằm ở mỗi người. Tự do có giá phải trả. Freedom is not free. Những bài học của Tunisia, Ai Cập đã quá đủ để cho chúng ta thấy sự kỳ diệu của lịch sử chỉ xảy ra trong tích tắc so với chiều dài của nó. Những gì xảy ra ở quãng trường Giải Phóng của thành phố Cairo đã đủ để cho thấy kết quả cuối cùng là sức mạnh cộng hưởng vô song của hàng trăm ngàn con người nhỏ bé, yếu đuối, từng sợ hãi và nhu nhược trước cường quyền. Chỉ có khác là một ngày họ quyết định đi theo tiếng gọi, không phải của ai khác, mà là tiếng gọi từ con tim và lương tâm của chính họ, từ nhịp đập của mạch máu yêu nước đang sùng sục thúc hối. Họ bước khỏi căn nhà ảm đảm và mang theo ngọn lửa của Mohammed Bouazizi hừng hực sáng trong tâm hồn.
Và họ đã tìm thấy được ánh sáng Tự Do.
Mohammed Bouazizi. Anh tự thiêu vào 11 giờ 30 sáng, ngày 17 tháng 12 trước trụ sở thành phố Sidi Bouzid – Tunisia.
Phạm Thanh Sơn. Anh tự thiêu vào 12 giờ 30 trưa, ngày 17 tháng 2 trước trụ sở UBND thành phố Đả Nẵng – Việt Nam.
Tin thêm về vụ “tai nạn” trước UBND TP Đà Nẵng

Nguyên nhân dẫn đến việc thương tâm này xuất phát từ tình trạng tham nhũng trong kế hoạch giải phóng mặt bằng phục vụ dự án Cầu Rồng. Được biết, gia đình nạn nhân Phạm Thành Sơn đã nhiều lần khiếu nại với lý do đền bù không thỏa đáng, sau nhiều lần làm việc, chính quyền vẫn thẳng tay ra lệnh cưỡng chế.
Trưa ngày 17/02/2011, kỹ sư Phạm Thành Sơn đến UBND TP Đà Nẵng khiếu nại lần cuối cùng, nhưng đáp lại vẫn là những cái lắc đầu vô cảm của của chính quyền. Quá uất ức, lo sợ gia đình rơi vào thế cùng đường, anh Sơn đã dừng xe ngay trước trụ sở UBND Đà Nẵng để tự thiêu.
Ngọn lửa bùng lên đã thiêu rụi chiếc xe cùng nạn nhân, lực lượng công an được điều động tỏ ra vô cảm, không nỗ lực dập tắt đám cháy là một phần nguyên nhân dẫn đến cái chết của người kỹ sư trẻ Phạm Thành Sơn.
Ngay sau vụ tự thiêu diễn ra, chính quyền Đà Nẵng đã định hướng dư luận bằng cách lệnh cho báo chí đưa tin đây chỉ là một “tai nạn nổ bình xăng hy hữu”. Trơ trẽn hơn, chính quyền địa phương đã thông báo cho người dân rằng kỹ sư Sơn là một người mắc bệnh tâm thần. Việc tiếp xúc với thân nhân nạn nhân đều bị giám sát hoàn toàn, khắp tuyến đường Ngô Quyền dẫn đến ngôi nhà số 737 của nạn nhân đều bị công an chìm nổi túc trực.
Bạn đọc danlambao có nick “Một Người dân ở đường Ngô Quyền” cho biết:
Tôi vừa đi ngang qua nhà anh Sơn: 737 Ngô Quyền. 16h30 ngày 19.2.2011
Cáo phó ghi: Tên Phạm Thành Sơn
Các giao lộ gần nhà anh Sơn có rất nhiều Công an áo xanh, áo vàng, và thường phục – với các loại xe mô tô Công An.
Ngay sát lễ tang cũng có rất nhiều người mặc thường phục ngồi trên xe máy, và lảng vảng tới lui, không biết họ là người “lạ” hay “quen”.
Gia đình và khách đến viếng đang được Công An “chăm sóc đặc biệt”.
Lễ tang một “tai nạn” thật đặc biệt!!!
Một chính quyền tráo trở!
Một bạn đọc khác cũng xác nhận: Dường như tất cả “xe ôm” ở Đà Nẵng đều tập trung về đường Ngô Quyền, vừa dừng xe đã bị hỏi giấy tờ…
Nguồn tin giấu tên hiện đang công tác trong chính quyền TP Đà Nẵng cũng xác nhận về trường hợp tự thiêu của kỹ sư Phạm Thành Sơn, người hiện đang công tác tại công ty cao su Đà Nẵng.
Thương tâm từ dự án tham nhũng
Từ khi Đà Nẵng bắt đầu các kế hoạch “Chỉnh trang đô thị” dưới sự lãnh đạo của Bí thư Thành Ủy Nguyễn Bá Thanh, bộ mặt TP tuy đã thay đổi đáng kể, nhưng kéo theo là một lượng lớn những người dân oan bị mất đất, mất nhà, ngày đêm oan khuất thấu trời.
Với cách điều hành độc đoán của Nguyễn Bá Thanh, chính quyền địa phương đã răm rắp làm theo một cách máy móc, bất kể hậu quả gây ra, miễn là đạt được chỉ tiêu. Bộ máy chính quyền Đà Nẵng thường xuyên tham gia vào các dự án có mùi tham nhũng.
Nguyên tác của Nguyễn Bá Thanh: lãnh đạo địa phương nếu không hoàn tất được chỉ tiêu, tiến độ kế hoạch đề ra sẽ bị cách chức. Vì vậy, những nhân viên dưới quyền ông ta thường bất chấp mọi thủ đoạn để được giữ ghế.
Dự án Cầu Rồng vốn là một dự án tham nhũng ngay từ khâu giải phóng mặt bằng, nhưng để giữ ghế và đẩy nhanh tiến độ công trình, chính quyền Đà Nẵng đã thẳng tay đẩy người dân vào thế đường cùng dẫn đến thảm cảnh thương tâm như trên
Vũ Đông Hà
danlambao
Cách mạng Hoa Lài: Một kiểu cách mạng mới
Cuộc cách mạng lật đổ Tổng thống Zine El Abidine Ben Ali ở Tunisia và Tổng thống Hosni Mubarak ở Ai Cập trong mấy ngày đầu tháng 2 khiến cả thế giới sửng sốt. Sửng sốt, trước hết, vì sự bất ngờ; sau đó, vì tốc độ nhanh chóng ngoài sức tưởng tượng; và cuối cùng, vì những đặc điểm mới mẻ và có phần lạ lùng của chúng.
Báo chí Mỹ tiết lộ là từ tháng 8 năm ngoái, Tổng thống Barack Obama đã ra lệnh cho các cố vấn an ninh soạn thảo một bản báo cáo mật về khả năng nổi dậy của dân chúng ở các quốc gia thuộc khối Ả Rập. Điều này có nghĩa là lúc ấy, ông và các quan chức cao cấp trong Tòa Bạch ốc đã nhận thức được sự bất mãn của dân chúng đã lên cao, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Vậy mà, khi các cuộc biểu tình tại Ai Cập nổ ra, giới tình báo Mỹ vẫn không hề biết trước, và chính phủ Mỹ vẫn thấy ngỡ ngàng và lúng túng, khiến nhiều người, nhất là những người trong đảng Cộng Hòa, cho là Tổng thống thiếu hẳn thông tin và cũng thiếu cả những dự đoán cần thiết để có thể đưa ra những quyết định nhanh nhạy và phù hợp với các diễn biến mới. Riêng chính phủ Pháp, dù có quan hệ lâu đời và mật thiết với Tunisia, cũng thấy bất ngờ trước các chuyển biến ở quốc gia cựu thuộc địa ấy.
Không những bất ngờ, các cuộc xuống đường của dân chúng tại Tunisia và Ai Cập còn diễn ra với một tốc độ rất đáng kinh ngạc. Nhanh. Cực nhanh. Từ lúc khởi sự cho đến lúc kết thúc, cuộc cách mạng ở cả Tunisia lẫn Ai Cập chỉ mất có mấy tuần.
Nhưng điều khiến nhiều người, nhất là giới chính trị gia và trí thức sửng sốt nhất chính là những đặc điểm của các cuộc cách mạng mới vào đầu năm 2011 này.
Trước, trong thế kỷ 20 vừa qua, có vô số cuộc cách mạng ở khắp nơi trên thế giới. Có thế nói thế kỷ 20 là thế kỷ cách mạng, từ cách mạng cộng sản đến các cuộc cách mạng giành độc lập của các quốc gia thuộc địa của phương Tây. Riêng tại Việt Nam đảng Cộng sản thường tự hào là họ tiến hành đến cả ba cuộc cách mạng, có khi cùng lúc: cách mạng giải phóng dân tộc, cách mạng thống nhất đất nước và cách mạng xã hội chủ nghĩa. Đó là chưa kể các cuộc cách mạng gọi là cách mạng quan hệ sản xuất, cách mạng khoa học kỹ thuật và cách mạng văn hóa, v.v…
Tất cả các cuộc cách mạng trong thế kỷ 20 đều có một số đặc điểm giống nhau: một, gắn liền với một đảng chính trị; hai, đảng ấy gắn liền với một ý thức hệ nhất định; và ba, đảng ấy có một tổ chức chặt chẽ, được rèn luyện và đã gặp nhiều thử thách, hơn nữa, còn đặt dưới sự lãnh đạo của một cá nhân dược xem là có tài kiệt xuất.
Cách mạng xã hội chủ nghĩa ở nửa đầu thế kỷ 20 như thế. Các cuộc cách mạng phản- xã hội chủ nghĩa vào hai thập niên cuối của thế kỷ 20 cũng như thế. Cũng gắn liền với các tổ chức chống cộng và tranh đấu cho tự do dân chủ. Cũng được đặt trên nền tảng một ý thức hệ phi-vô sản nào đó. Cũng có những gương mặt lãnh tụ sáng chói từng vào tù ra khám và được đông đảo dân chúng cũng như thế giới ủng hộ. Nếu trước đây, trong các cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa, có những gương mặt đầy hào quang như Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Fidel Castro, Tito, v.v… thì gần đây, trong các cuộc cách mạng giải-vô sản hóa, tức cách mạng đánh dấu sự cáo chung của chế độ xã hội chủ nghĩa, cũng nổi bật lên những tên tuổi lớn, có sức quyến rũ đặc biệt đối với quần chúng, chẳng hạn, trường hợp của Vaclav Havel, người sau này lên làm Tổng thống của Czechoslovakia; hay trường hợp của Lech Walesa, người đồng sáng lập phong trào Đoàn Kết, giải Nobel hòa bình năm 1983, sau trở thành Tổng thống đầu tiên của Ba Lan thời hậu-cộng sản.
So với các cuộc cách mạng trong quá khứ, các cuộc cách mạng gần đây ở Tunisia cũng như ở Ai Cập và nhiều cuộc cách mạng khác đang manh nha ở một số quốc gia Ả Rập như Yemen, Bahrain, Libya và Iran có những đặc điểm khác hẳn.
Nét khác biệt đầu tiên là: chúng thực sự là cuộc cách mạng của quần chúng. Xưa nay, nói đến cách mạng, bao giờ người ta cũng nhấn mạnh đến yếu tố quần chúng. Nhưng trong hầu hết mọi trường hợp, quần chúng bị/được kích động, xúi giục, dẫn dắt, điều khiển, quay cuồng phía trước hoặc phía sau một tổ chức, thường là một đảng chính trị nào đó, vốn đóng vai trò đầu não, lãnh đạo. Còn các cuộc cách mạng vừa diễn ra ở Tunisia và Ai Cập? Trước và sau quần chúng, không có tổ chức chính trị nào cả. Một số người đóng vai trò cổ động chỉ giữ chức năng điều hợp, vậy thôi. Chứ không phải là những nhà lãnh đạo. Đó là những cuộc nổi dậy của dân chúng, hoàn toàn có tính chất tự phát. Mở đầu cuộc cách mạng ở Tunisia không phải là một buổi ra mắt chính trị với những tuyên ngôn, tuyên cáo, thề nguyền, quyết tâm thư ồn ào. Mà chỉ là cái chết của một thanh niên 27 tuổi nghèo khó tên Mohamed Bouazizi. Bán hàng ngoài đường, bị cảnh sát sách nhiễu và nhục mạ, anh tự thiêu để phản đối vào ngày 17 tháng 12 năm 2011. Chính ngọn lửa thiêu cháy anh cũng sẽ thiêu cháy cả chế độ độc tài của Tổng thống Zine El Abidine Ben Ali, khiến nhà độc tài này phải từ bỏ quyền hành từng nắm giữ trong cả 23 năm và chạy trốn vào ngày 14 tháng 1, đúng 10 ngày sau khi Mohamed Bouazizi chết vì các vết bỏng quá nặng.
Nét khác biệt thứ hai là: cuộc nổi dậy tự phát của quần chúng, các cuộc cách mạng ở Tunisia và Ai Cập không gắn liền với một ý thức hệ với những cương lĩnh hay guồng máy tổ chức nào cả. Chúng chủ yếu chỉ gắn liền với những mạng truyền thông xã hội, từ facebook đến twitter, điện thoại di động, v.v… Trước hết là facebook. Với nhiều nhà nghiên cứu chính trị, dấu mốc xa xôi khởi đầu cuộc cách mạng ở Ai Cập vừa qua là việc một phụ nữ trẻ mở trang facebook để ủng hộ cuộc đình công của các thợ dệt vào tháng 4 năm 2008. Người phụ nữ ấy bị bắt và chỉ được thả ra sau đó trước áp lực của dư luận quốc tế. Chính việc làm ấy đã giúp người dân Ai Cập, đặc biệt giới trẻ, nhận thức được sức mạnh của kỹ thuật truyền thông hiện đại. Và họ đã sử dụng facebook như một thứ vũ khí hữu hiệu trong việc tập hợp lực lượng trong cuộc nổi dậy vừa qua. Đóng vai trò có khi còn quan trọng hơn facebook là điện thoại di động. Theo các bình luận gia trên thế giới, chính cái máy chụp hình gắn trong các chiếc điện thoại di động được sáng chế từ đầu thập niên 1990 đã trở thành một vũ khí chống độc tài quan trọng. Nó cho phép mọi người, bất cứ là ai, cũng có thể chụp được những bức ảnh ấn tượng nhất rồi đăng tải trên các mạng xã hội như facebook hoặc twitter, hoặc gửi cho bạn bè hoặc giới truyền thông, từ đó, lan rộng khắp thế giới. Trong cuộc biểu tình tại Iran vào tháng 6, 2009, bức ảnh về cái chết của Neda làm chấn động thế giới đã được chụp và truyền bá rộng rãi bằng cách ấy. Trong hai cuộc nổi dậy tại Tunisia và Ai Cập vừa rồi, cũng chính những bức ảnh tương tự đã là những mồi lửa làm thiêu rụi nền chuyên chế kéo dài cả mấy chục năm một cách nhanh chóng ngoài sức tưởng tượng của mọi người.
Cuối cùng, là một cuộc nổi dậy tự phát của quần chúng chung quanh các phương tiện truyền thông hiện đại, các cuộc cách mạng mới mẻ mở đầu thập niên thứ hai của thế kỷ 21 này không hề có lãnh tụ! Hình ảnh nổi bật nhất trong cuộc nổi dậy ở Tunisia là hình ảnh anh thanh niên tự thiêu Mohamed Bouazizi 27 tuổi; còn ở Ai Cập là anh thanh niên tên Wael Ghonim, 30 tuổi, giám đốc điều hành về tiếp thị của công ty Google ở Dubai.
Những đặc điểm vừa kể – theo nhiều nhà nghiên cứu – sẽ là những đặc điểm chung của các cuộc cách mạng thế kỷ 21. Theo tôi, chúng cũng giúp giải đáp nhiều thắc mắc từng dày vò những người Việt Nam hay ưu tư đến tự do, dân chủ và tiền đồ của đất nước lâu nay liên quan đến một số vấn đề “cổ điển” như lãnh tụ và tổ chức.

Các chuyên mục 


0