Văn hóa con nhái…
14.11.2010 16:26
Trần Văn Giang
 Con nhái nom thấy con bò, Hình dung đẹp đẽ, mình to béo tròn. Nhái bằng quả trứng tí hon. Lại toan cố sức bằng con bò vàng…. (“Con nhái muốn to bằng con bò”- Thơ ngụ ngôn của Jean de La Fontaine, người dịch Nguyễn Văn Vĩnh)
Từ khi còn bé nứt mắt, lớp vỡ lòng, chúng ta đã được dạy dỗ là cứ liệu sức mình mà làm đừng có mơ tưởng viễn vông làm chuyện “trời ơi đất hỡi” chỉ làm trò cười cho thiên hạ qua bài học ngụ ngôn “Con nhái muốn to bằng con bò…” của La Fontaine. Cứ tính theo kích thước thì con nhái (cho dù sử dụng bất kỳ cách gì!) hiển nhiên không thể to bằng con bò… Có giỏi nín hơi, phùng mang trợn mắt hết cỡ thợ mộc thì con nhái cũng vẫn là một con nhái, có thể to hơn lúc chưa nín hơi một chút thôi, chứ không thể thay đổi thể dạng con nhái. Nhưng cái “văn hóa muốn to bằng con bò…” này được đảng csvn triệt đề sử dụng như một “quốc sách” mới “choáng!” Ngay sau khi thắng được “Mĩ Ngụy,” con nhái csvn nghĩ là có thể thừa thắng nhẩy lên và chỉ cần ngậm hơi lâu lâu một chút là có thể to thành con bò (!)…. Một “lô gíc” thật kỳ lạ chỉ thua có “lo gíc” vô địch Mác – Lê; hay đây là một trò hề lố bịch nhằm mục đích sỉ nhục sự thông minh của cả thế giới?… Từ sau khi hết bị Mỹ cấm vận (từ năm 1976 cho đến khi bình thường hóa quan hệ Việt - Mỹ vào tháng 7/1995), truyền thông nước ta có cơ hội hòa nhập với truyền thông thế giới và được biết là thế giới tư bản tây phương cơm no áo ấm, rửng mỡ ăn không ngồi rồi có một cái “cơ sở” gọi là “Guiness Kỷ lục Thế giới” (Guiness World Records) ghi lại các kỷ lục thế giới; thì “Voila!” một văn hóa mới toanh rất thích hợp với “văn hóa thích to,” đồng lại với các bệnh cố hữu như “bệnh thành tích,” “bệnh phô trương,” “bệnh anh hùng…” của đảng csvn đó là “văn hóa kỷ lục” (còn gọi là “văn hóa hoành tráng!”) phát triển như nấm dại sau cơn mưa… Báo chí lề phải được chỉ thị thi nhau viết bài, các đề tài với “tư duy tiểu nông” “giựt gân” về những cái nhất: to nhất, nhiều nhất, rộng nhất, cao nhất, nặng nhất, đắt tiền nhất… các cái nhất được “đẻ” ra liên tiếp, nối theo nhau “một cách có hệ thống” đến độ gần hết thuốc chữa!… Các “tư duy” loại ấu trĩ “nhất… và nhất” này thường dẫn dư luận đại chúng đang ở tình trạng ưu tư “ăn không đủ no, áo mặc không đủ ấm” đến chỗ “hoang tưởng” xa vời những giá trị thật, những chân lý, những cần thiết và “sự cố” của đời sống; làm các nỗ lực sản xuất, kinh doanh, phấn đấu và giáo dục đang được xem là đứng đắn… đi chệch hướng! Bây giờ hãy cùng nhau nhìn lại những cái “to…” Lọ độc bình Bát Tràng cao bằng ngọn tre (3.2 mét) năm 2004. Anh Lê Minh Ngọc, Sinh năm 1972 tại làng gốm Bát Tràng, được thừa hưởng “gen” gia truyền về tài làm gốm của dòng họ, nặn cặp độc bình sừng sững đứng cao 3,2m; có đường kính 0,94m; nặng đến 600 - 700kg. Cặp độc bình đã theo Lê Minh Ngọc đi tham dự triển lãm của làng gốm Bát Tràng chào SEA Games 24 và được ghi vào sách "Những kỷ lục Việt Nam" tháng 9/2004. (theo nguồn: http://vn.360plus.yahoo.com/blog-battrang360/article?mid=125&fid=-1). Lá cờ lớn nhất thế giới mừng Hội nghị APEC 2006. Hơn 13.000 m2 vải được sử dụng. Lá cờ nặng gần 1 tấn với tổng chi phí khoảng 300 triệu đồng. Phải huy động 50 nhân công làm liên tục trong vòng 15 ngày để thiết kế, cắt, may. Lá cờ phải “nhờ” đến 5 khinh khí cầu để nâng lên độ cao 100 mét. Lá cờ “siêu” khổng lồ tung bay trên bầu trời ngày 20/10/2006 nhằm chào mừng thành công của Hội nghị APEC Việt Nam 2006. Lá cờ do công ty Chiến Thắng cũng là công ty có ý tưởng và thực hiện nhiều vật phẩm giữ những “kỷ lục” của Việt Nam và thế giới như: Chiếc băng rôn dài nhất thế giới (dài 300 m, cao 2 m, làm bằng nhựa hiflex), được sản xuất để quảng bá cho chương trình ca nhạc đặc biệt “Sự trở lại của mùa Xuân” ngày 16/12/2005 tại Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình; Chiếc Nón Mẹ Âu Cơ cực lớn có thể che cho hơn 100 người; ông già Noel khổng lồ cao 15 m (dịp “Festival” ở Đà Lạt năm 2004); Lá cờ Tổ quốc lớn nhất Việt Nam (dịp 30/4/2005); Lá cờ ngũ hành lớn nhất Việt Nam (dịp lễ giỗ Tổ Hùng Vương năm 2005)… Được biết, Công ty Chiến Thắng cũng đã “liên hệ” để lá cờ khổng lồ tại APEC 2006 này được ghi vào sách kỷ lục thế giới Guinness. (theo nguồn: http://vietbao.vn/Van-hoa/La-co-lon-nhat-the-gioi-mung-Hoi-nghi-APEC/65073710/181/) Hai chiếc bánh lớn nhất thế giới 2008. 14 tháng 4 năm 2008, vào dịp lễ Quốc Tổ Hùng Vương dân chúng tại “Công viên ‘Văn Hóa’ Đầm sen” đã ngỡ ngàng nhìn thất một cái bánh chưng và một bánh dầy khỗng lồ đã được công ty “Văn Hóa” Đầm sen thực hiện, để dành kỷ lục thế giới là “hai chiếc bánh lớn nhất thế giới.” Hai chiếc bánh khổng lồ này đã được vận chuyển bằng xe lạnh từ Sài gòn ra đền Hùng ở Phú Thọ (ngoài Bắc) để dâng cúng trong dịp giỗ Tổ… Sáng ngày 18 tháng 4, 2008 ban tổ chức lễ giỗ Tổ Hùng Vương cắt bánh đã làm hàng triệu con dân nuớc Việt đang háo hức theo dõi phải phẫn uất, thất vọng vì bánh chưng nặng 2 tấn bị vữa thối và lên men không ngửi được; Chiếc bánh dầy nặng 1 tấn chỉ có một lớp bột dầy mốc xanh bên ngoài; còn bên trong toàn”mút xốp” không ăn được… Ngay cả Tổ Hùng Vương mà cũng bị gạt nói gì đến dân đen! Đây là sự dối trá, một hành vi “thiếu văn hóa” tậ mạng mà công ty Văn Hóa Đầm sen là tác giả…. Ban tổ chức lễ giỗ Tổ, gồm tòan cán bộ cao cấp csvn giải thích là: “Bánh chưng làm ra phải ăn ngay chứ không thể chờ 3 ngay sau thì ‘chất lượng’ không còn ‘đảm bảo;’ Riêng phần bánh dầy cần phải có mut xốp để tạo dáng bánh dầy; và chỉ để xem thôi không nên cắt ra ăn!” Nghe tới đây tôi đành phải xin sửa lại câu nói của TT Nguyễn Văn Thiệu cho hợp tình hợp cảnh hơn là: “Đừng nghe những gì cs nói; mà cũng đừng nên nhìn những gì cs làm.” Nói tóm lại tốt nhất là khi phải đứng gần cán bộ cs thì chỉ nên “che mắt; bịt tai” để khỏi phải chết oan lảng xẹc vì phải cười đến đứt ruột… 3 Kỷ lục của Festival Biển Nha Trang 2009. Ngày 8/9/2009, 3 kỷ lục khác của Việt Nam được chính thức công bố trong khuôn khổ “Festival Biển Nha Trang 2009.” Đó là: 1- “Bức tranh dài nhất, được nhiều người vẽ nhất” bằng chất liệu sơn dầu với chủ đề "Bảo vệ môi trường" do tập thể các em thiếu nhi, các du khách và người dân thành phố biển cùng vẽ. Tác phẩm hoàn chỉnh dài 100m x 1,4m. Tác phẩm gồm 3 chương: a- Thảm hoạ môi trường. b- Giải pháp giữ gìn môi trường. c- Thế giới xanh, sạch, đẹp. Tác phẩm cũng gửi đến “thông điệp:” Vì một thế giới tốt đẹp, mọi người hãy cùng nhau chung tay, góp sức bảo vệ môi trường. 2 - “Dàn nhạc dân tộc có số lượng nhạc công đông nhất” đã hoà tấu tác phẩm "Quê hương ngày hội" gồm bốn phần: - Nhịp sống - Sắc hoa - Đêm hội - Âm vang núi rừng. Đây là sự cộng hưởng văn hóa các dân tộc anh em trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam, như: âm thanh của biển cả, dạt dào như lời ru của mẹ đã mang âm hưởng văn hóa Chàm; thúc giục như tiếng trống xung trận của nghĩa quân Tây Sơn; rộn rã không khí lễ hội và âm vang tiếng đàn đá Khánh Sơn, cồng chiêng Tây Nguyên. Tác giả của "Quê hương ngày hội": nhạc sỹ - NSƯT (Nghệ Sỹ Ưu Tú!) Ngô Hữu Lai, nhạc sỹ Lê Nam Hải; chỉ huy dàn nhạc nhạc sỹ Lê Nam Hải. Tác phẩm được biểu diễn với 189 nhạc công là giảng viên, học sinh, sinh viên khoa Âm nhạc, Trường “Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật và Du lịch Nha Trang” (chỉ riêng cái tên trường dài lòng thòng này tự nó đã làm một kỷ lục rồi còn gì!) cùng với 30 loại nhạc khí dân tộc. 3 - “Nồi phở to nhất Việt Nam” được làm từ chất liệu nhôm tổng hợp, chế tạo thủ công, có thể tích 8.831 mét khối, chu vi 9.5 m; nặng 173,6 kg; cao 1,25 m; đường kính đáy 3 mét; có khả năng phục vụ 17.660 người. Trong ngày công bố kỷ lục, nồi dùng nấu món phở bò được nấu từ 450 kg xương, 125 kg thịt, 100 kg bánh phở, 158,5 kg rau, giá, chanh ớt và một số nguyên liệu khác, phục vụ 600 thực khách. Nồi phở do chủ tiệm phở Hồng tại thành phố Nha Trang chế biến và 30 nhân viên kỹ thuật thực hiện. (theo nguồn: http://vietnam.vnanet.vn/VNP/vi-VN/13/91/91/6198/Default.aspx)
Người bàng quang hiếu kỳ đến ăn / nếm thử tô phở từ “nồi phở to nhất Việt Nam” đều lắc đầu ngao ngán và cho là hương vị bát phở “kỷ lục” y như hương vị nước rửa bát… Nên biết thêm, năm ngoái Nha trang, thành phố đặc biệt yêu “thích kỷ lục,” này cũng đã làm một cái nem chua dài 11 thước, nặng 450 kí lô… Không hiểu việc làm và nấu mấy món to kềnh cho vài trăm người ăn để phá kỷ lục thì có lợi gì cho bác và đảng? cho nhà nước? (chưa nói đến nhân dân - trên giấy tờ và qua hệ thống loa phường là ông chủ của bác và đảng). Có lẽ trước khi cho vài trăm người ăn, Ủy ban nhân dân thành phố Nha trang nên xây sẵn một cái “nhà ỉa” to nhất kỷ lục thế giới (không cần phải xếp hàng) ngay sát cạnh đấy để mấy trăm thực khách nhẹ dạ cùng chạy vào một lúc cho kịp chuyến …. Áo dài 100 m. Ngày 4/10/2010, tại TP HCM, em Mai Phương Thúy, Hoa hậu VN 2006, để trình diễn trong Đêm "Hội trùng dương" diễn ra tại Trung tâm hội nghị White Palace, Sàigòn, sẽ mặc bộ áo dài kỷ lục, làm từ hơn 1.000 m vải. Chiếc khăn đóng đi kèm được “chế tác” từ hơn 0,5 kg vàng, đính 2.000 viên kim cương. Trong nhiều năm, nhà thiết kế Võ Việt Chung “nung nấu” ý tưởng thực hiện chiếc áo dài truyền thống xác lập kỷ lục Guinness. Từ năm 2007, anh bắt tay thiết kế và thực hiện bộ áo này. Sử dụng hơn 1.000 m vải, bao gồm chất liệu lụa truyền thống 3 miền Bắc, Trung, Nam (Vạn Phúc, Hà Đông, Tân Châu, Lãnh Mỹ A, Phong Phú, Đà Nẵng, Lâm Đồng...), Võ Việt Chung đã hoàn tất bộ áo với nhiều “họa tiết” rồng phượng đậm đà nét Việt Nam. Bộ áo có 9 tà, mỗi tà dài hơn 100 m, là biểu tượng của 9 nhánh sông Cửu Long. Thân áo được trang trí bằng vàng thật làm tăng nét sang trọng, quý phái cho tà áo Việt. Đi kèm với trang phục này là chiếc khăn đóng do nghệ nhân của công ty Zela “chế tác,” dát hơn 0,5 kg vàng và đính hơn 2.000 viên kim cương (?) với kích cỡ mỗi viên từ 1,2 đến 1,5 ly. Điểm “nhấn” của chiếc khăn đóng là “họa tiết” 9 rồng uốn lượn tượng trưng cho 9 nhánh Cửu Long. Điểm “xuyết” trên khăn là mắt rồng và những quả cầu lửa được làm bằng loại kim cương đẹp nhất được công ty này nhập từ nước ngoài. (theo nguồn: http://www.giaoducvietnam.vn/./?option=com_content&view=article&id=3265:mai-phng-thuy-trinh-din-ao-dai-100-m&catid=3:b-su-tp&Itemid=534).
Với những kỷ lục nặng nề, thối inh và dễ gây tiêu chẩy đầy quần vừa kể (vì “nhà ỉa” kỷ lục chưa xây kịp) hình như chưa đủ. Nhà nước ta theo chỉ thị của Bộ chính trị trung ương phải tìm ra các cơ hội khác để còn tiềp tục cái “văn hóa con nhái” đã mà trung ương đảng vẽ hoạch ra. May quá, đã có cái vỏ bọc “kỷ niệm 1000 năm Thăng Long” đây rồi… Một dịp thật tốt để rầm rộ phô trương cái bệnh “thích to.” Trong khi dân còn đang đói rách và rét, làm gần hộc máu mồm mới kiếm được dưới 1 đô la mỗi ngày, nhà nước đã tốn phí gần 5 tỉ đô la để vừa ca bài “thề phanh thây uống máu quân thù” vừa làm các chuyện “kỷ lục” ruồi bu sau đây: Bức tranh thêu khổng lồ “Cội xưa.” Bức tranh thêu “Cội xưa” nặng khoảng 1 tấn, kích thước 5,5m x 31m và dùng tới 500kg chỉ thêu - một công trình nghệ thuật tâm huyết và tốn kém (khoảng 2 tỷ đồng) của họa sỹ trẻ Phạm Thị Hoài và cộng sự - được trưng bày từ tối 25/8/2010 tại Cung văn hóa Hữu nghị Hà Nội đến hết ngày 29/8/2010. Cùng với việc triển lãm bức tranh thêu kỷ lục, hình ảnh làng nghề thêu truyền thống 700 năm tuổi Văn Lâm (Ninh Bình) và các công đoạn tạo ra bức tranh “Cội xưa” cũng được trưng bày, giới thiệu tại triển lãm. Bức tranh “Cội xưa” được khảo sát thực địa lấy cảm hứng sáng tác và lựa chọn các hình ảnh trong 3 tháng từ cuối năm 2008 đến cuối tháng 2/2009, và được bắt đầu thực hiện từ tháng 3/2009 bởi hơn 100 “nghệ nhân” của làng Văn Lâm - Ninh Bình. Bức tranh được trình bày dưới dạng “đơn tuyến huỳnh đồ” với ba phần chứa đựng những nội dung ý nghĩa sâu sắc về lịch sử miền đất cố đô Hoa Lư trong sự liên hệ mật thiết với Thăng Long. (theo nguồn: http://www.baomoi.com/Info/Buc-tranh-theu-khong-lo-Coi-xua-ra-mat-cong-chung/52/4737619.epi). Lễ diễu binh, diễu hành lớn nhất lịch sử. Có hơn 4 vạn cán bộ, chiến sĩ và các khối đại diện cho các tầng lớp nhân dân trong cả nước tham dự. (không hề thấy đề cập việc “dàn dựng” nhà xí công cộng cho 4 vạn con người tham dự để họ có chỗ đái và ỉa trong lúc xem “diễu binh!” Nên biết có rất nhiều “nhân dân” đã cắm trại bên lề đường từ đêm hôm trước…. làm sao mà đám nhân dân cắm trại này nín được cho đến khi “diễu” xong hở giời!!!) Lực lượng diễu binh gồm 15 khối với sự tham gia của 12.000 người, đại diện các lực lượng quân đội gồm hải quân, lục quân, không quân, lực lượng đặc công... Đại diện lực lượng công an là cảnh sát giao thông, cảnh sát cơ động... và các khối dân quân tự vệ nam, nữ. Phần diễu hành có 17 khối tham gia, bắt đầu bằng khối Hà Nội với xe rước rồng thời Lý, xe rước biểu trưng Hà Nội, xe rước bằng UNESCO công nhận Hoàng thành Thăng Long là Di sản văn hóa thế giới… (theo nguồn: http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2010/10/3ba2165b/). Đốt pháo đồng loạt ở 28 điểm (chuyện đốt pháo chỉ thực hiện được một phần và phải hủy bỏ vì vụ nổ kho pháo ở sân Mỹ đình và nạn bão lụt ở miền Trung) Còn có một số dự án “thích to” đã và đang được bàn cãi; và nhà nước sẽ tìm cách thực hiện mai đây để lấy tiếng (ngu): 1- Đào tạo 20.000 tiến sĩ trong 10 năm. Vừa được Thủ tướng phê duyệt, trong giai đoạn 2010-2020, Việt Nam sẽ đào tạo bổ sung ít nhất 20.000 tiến sĩ (20 vạn). Đây cũng là một kỷ lục thế giới rồi còn gì! Bởi vì các tiến sĩ Việt Nam chỉ học kỷ lục trong một vài tháng là bằng rồi; chưa nói học ở đâu! Nhìn vào Bộ Chính trị trung ương; chỉ có vỏn vẹn 15 ủy viên mà đã có 6 đồng chí lấy xong bằng tiến sĩ (mà không thấy các đồng chí học hành cái gì? Học lúc nào?) 9 ủy viên còn lại đều có bằng cử nhân!!! OMG. Học vấn của đ/c Nguyễn Minh Triết lùn có ghi trong tư liệu của đảng là “tốt nghiệp đai học toán?” Ai cũng biết đ/c Triết lùn có bằng tú tài II của “Mĩ Ngụy” cấp, sau đó đang theo học chứng chỉ tóan ở đại học khoa học Sài gòn trước năm 1975. Đại học Khoa học Sài gòn chỉ có cử nhân toán (và chứng chì toán MPC của năm thứ nhất) chứ không hề có cái bằng tốt nghiệp quái nào gọi là “tốt nghiệp đại học toán” cả. Sau đo đ/c nộp đơn xin gia nhập khóa Biên tập viên cảnh sát quốc gia VNCH thì bị Tổng nha cảnh sát VNCH điều tra lý lịch, lòi ra đ/c là cán bộ vi-xi. Đ/c Triết lùn vội nhanh chân trốn tuốt vào bưng biệt tích luôn từ đó; lấy thời giờ ở đâu mà “tốt nghiệp đại học tóan!” Đảng csvn tưởng đân ta đều ngu muội cho nên muốn nói gì cũng xong. Đ/c thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trước năm 1975 là du kích xã (ban đêm); và kiêm luôn làm y tá chích dạo (ban ngày). Không hiểu thủ tướng học hành trong bưng ra làm sao lại ghi là có bằng cử nhân luật (rừng)? Hiện nay, Việt Nam có số lượng tiến sĩ tương đương với nước Pháp mà hoàn toàn chẳng thấy có một sáng chế nào đóng góp cho sự tiến bộ của quốc gia. Trong năm qua (2009-2010) chỉ ghi vỏn vẹn được có 5 bài khảo cứu khoa học; trong đó có 1 bài đã bị quốc tế “bác bỏ” vì “cốp pi” “đạo văn” nặng nề từ các bài báo khác khác??? Chi tiết như sau: Đầu năm 2010, một nhóm các tiến sĩ, tác giả danh tiếng thuộc hai viện Vật Lý Saigon & Hà Nội gồm có Lê Đức Thông, Nguyễn Mộng Giao (Viện Vật lý TP.HCM ), N.T.Hưng (Viện Vật lý Hà Nội) và Trần Văn Hùng (Trung tâm Nghiên cứu và triển khai công nghệ bức xạ ) đã gửi một bài báo với tựa đề “Constraining the cosmological time variation of the fine-structure constant” (Tạm dịch: “Buộc các biến thời gian vũ trụ của hằng số đẹp”) cho tạp chí “Monthly Notices of the Royal Astronomical Society.” Chỉ số Impact Factor (IF) của tạp chí này năm 2009 là 5,103, xếp hạng 8/52 tạp chí quốc tế về thiên văn học và vật lý thiên văn. Bài báo này đã được đăng vì có các kết quả khoa học hoàn toàn mới và rất tốt. Tuy nhiên, sau khi đăng một thời gian, một số người đọc thấy có một số chỗ dùng lời văn từ những bài báo khác mà không trích dẫn. Tổng biên tập của tạp chí này đã có thư gửi tác giả thứ nhất khẳng định bác bỏ bài báo đã nộp do sao chép nhiều từ các bài báo khác. Cuối thư, còn có đoạn: “...chúng tôi bác bỏ bài này và, hơn nữa, sẽ không xem xét bất cứ bài nào mà ông gửi đến cho tạp chí.” (theo nguồn: http://megafun.vn/channel/1922/201010/Trach-nhiem-thuoc-ve-ai-103315/). Thật vẻ vang cho các tiến sĩ cách mạng nước ta… kết quả vinh quang hiển hách của “Chính sách trồng người” mà bác đề xướng. 2- Dự án đường sắt cao tốc Bắc – Nam. Dự án làm đường sắt “cao tốc” bắc - nam (còn gọi là dự án “Kim tự tháp” Việt Nam) hiện đang là chủ đề "gây sốt" tại diễn đàn Quốc hội csvn. Dự án này dự tính phí tổn khoảng 56 tỷ đô la. (50 tổng sản lượng quốc gia - GNP- Việt Nam). Lý do cần phải thực hiện dự án tốn kém này vì, theo các lãnh đạn csvn, các dân tộc có IQ – chỉ số thông minh – cao đều có đường cao tốc! Quốc hội nước CHXHCNVN có máu hài huớc “siêu” cao, cho là dân tộc Viêt đã có sẵn IQ cao rồi? Việt Nam vì cũng thông minh không kém thì phải có đường sắt cao tốc… Chuyện khôi hài XHCN loại tương tự nhưu vậy không bao giờ thiếu… 3- Chương trình đưa người vào vũ trụ… … và bây giờ, lãnh đạn csvn dở hơi đang dự định lập chương trình “vươn lên chinh phục… vũ trụ (?).” OMD. Nhân dân ta thấy chương trình này coi vậy mà thực tế…. và chưa thấy thành phần “phản động” nào phản đối phản điếc cà? Bởi vì qua chương trình “hoành tráng” này, nhân dân ta sẽ có cơ hội đóng thùng gởi vài ủy viên (hay toàn bộ 15 “nhân sự” cho tiện sổ sách) Bộ chính chị trung ương vào vũ trụ (one-way trip) thì hạnh phúc ấm no cho tổ quốc dân tộc biết bao… Nhân tiện đây, tôi xin liệt kê sẵn sau đây toàn bộ danh sách 15 Ủy viên Bộ Chính trị để nhân dân ta nhớ mà cho vào “khâu” đầu tiên của “tên lửa” một lượt: Nông Đức Mạnh Trương Tấn Sang Nguyễn Văn Chi Nguyễn Minh Triết Nguyễn Tấn Dũng Nguyễn Phú Trọng Phùng Quang Thanh Lê Hồng Anh Phạm Quang Nghị Lê Thanh Hải Tô Huy Rứa Hồ Đức Việt Nguyễn Sinh Hùng Phạm Gia Khiêm Tương Vĩnh Trọng Lời cuối: Có lẽ vì 1000 năm đô hộ của tầu và 100 đô hộ Tây làm tinh thần (và thể dạng) cho dân tộc ta nhỏ bé đi. Bây giờ là lúc cảm thấy cần phải “làm cho mình to” lên thì bên ngòai mới thấy mình “to” mà sợ (!) Đâu biết là càng to thì càng rỗng càng mất đi cái tỉ mỉ, cái trau chuốt, cái gọi là “chất lượng”…. Óai oăm oở chỗ là cái to nhất thời, giai đoạn, rẻ tiền đã không làm cho mình trưởng thành, đáng phục mà chỉ là những trận cười, những cái nhìn khinh bỉ bên ngoài (tưởng ng7ời Việt đều khùng, mất trí!) Cứ thực tế, lấy xôi đậu lèn chặt dạ. Việt Nam chúng ta không cần phải làm cái “hòanh tráng;” “phô trương,” “rỗng tuếch…” không ích quốc lợi dân…” mà ngay bây giờ cần phải xây dựng những cái nhỏ vừa sức lực, vừa khả năng, vừa tầm tay; và cứ thong thả thực hiện từng bước một cho vững cho chắc trước cho dân đen được nhờ; chẳng hạn như vấn đề cơm no áo ấm, nước sạch để uống, nhà ở ổ chuột, tiện nghi và vệ sinh công cộng, vấn đề giáo dục công dân, vấn đề nâng cao dân trí... Có hàng trăm hang ngàn vấn đề cần thiết, cấp bách cần phải làm ngay bây giờ… Các vấn đề thực tế này đòi hỏi sự kiên nhẫn và cố gắng. Còn cái bánh dầy cúng Tổ to kỷ lục với một lớp bột mỏng bao phủ bên ngoài một đống “mút sốp” ăn không được mà cũng khôn sử dụng được; thì cũng chẳng cần phải phí nhân lực và vật liệu làm gì… “Big shot is only a little shot that keeps shooting.” Theo kết quả của “Sách lược trăm năm trồng người,” nhìn qua nhìn lại chỉ thấy toàn công an… Mà kể ra cũng không uổng công bác đã đề hoạch… Bộ công an là một “cơ quan” duy nhất trong nước có rất nhiều sáng kiến tuyệt vời (được cả thế giới rất nể phục!) về việc dàn dựng, bày bắt, sửa chữa hình ảnh tang chứng bằng kỹ thuật cao, đánh xập, rọ mõm rất hiệu quả các thành phần, các tiếng nói mà nhà nước csvn gọi là “phản động” vì dám cả gan “bài bác bác và đảng;” “chống lại chế độ cộng sản vinh quang văn minh đạo đức…” qua các hình thức “kêu oan vớ vỉnh,” “diễn biến hòa bình cuội,” “đòi đa đảng đa nguyên,’’ “HS-TS của Việt Nam,” “chống khai thác bô sịt bô siếc…” Sau những cố gắng làm cho thật “to,” số phận của con nhái trong câu chuyện ngụ ngôn La Fontaine như thế nào chúng ta đã đều biết rõ. Bây giớ, số phận của những con nhái csvn coi bộ cũng không có gì sáng sủa hơn con nhái của La Fontain… chỉ có con nhái csvn (vì hơi đần) cho nên không biết đến thôi. Cscn cần một vài hơi “phô trương” nữa là xong phim… có hàng triệu triệu người dân khố rách áo ôm muốn nhìn thấy con nhái csvn này banh càng, càng sớm càng tốt, không để cho các lãnh đạo cscvn có cơ hội tìm xong “bãi đáp an tòan,” hay xuống khỏi “lưng cọp” một cách yên ổn. “Thấy quan tài (Nicolae Ceauşescu) rồi mà vẫn chưa đổ lệ!” Thiệt tình!!! Trần Văn Giang 11/09/2010
Luật sư của Cù Huy Hà Vũ: Tôi sẽ thuaTiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, một người trực ngôn chỉ trích chính quyền và 2 lần kiện Thủ tướng, bị bắt giam ngày 5/11, với các cáo buộc về những hoạt động “tuyên truyền chống phá nhà nước” và quan hệ bất chính với gái mại dâm bị bắt quả tang tại khách sạn, những cáo giác đang gây xôn xao công luận và dấy lên chỉ trích từ giới bảo vệ nhân quyền trên thế giới. Sau đơn kiện của vợ tiến sĩ Hà Vũ về điều mà bà cho là những sai phạm của giới hữu trách trong việc bắt giữ chồng bà, đến lượt người bị bắt giữ cùng lúc với ông Vũ từ một phòng khách sạn ở Sài Gòn là bà Hồ Lê Như Quỳnh, hành nghề tư vấn kinh doanh bất động sản từng cộng tác với các văn phòng luật sư, cũng đệ đơn kiện báo chí trong nước đã xuyên tạc sự thật, xúc phạm nhân phẩm của bà. Trong cuộc trao đổi với Trà Mi, luật sư Trần Đình Triển, người nhận lời bảo vệ cho cả ông Hà Vũ và bà Như Quỳnh, cho biết thêm chi tiết:
Hình: Cù Huy Hà Vũ Luật sư Cù Huy Hà Vũ từng 2 lần kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng Luật sư Trần Đình Triển: "Trong một xã hội độc tài, thì anh phải chết thôi." Luật sư Trần Đình Triển: Lúc anh Vũ bị bắt tạm giam, chị Như Quỳnh cũng bị tương tự. Ngày 8/11, chị Quỳnh được trả tự do. Chị gọi điện cho tôi, với lời tha thiết muốn gặp tôi ở Sài Gòn, vì mỗi bước của chị bây giờ đều có người đi theo. Tôi bay vào Sài Gòn. Hôm qua, 10/11, tôi đã gặp chị Quỳnh. Thú thật, tôi cũng đầy sự nghi ngờ khi đi gặp chị ấy.
VOA: Xin hỏi ông nghi ngờ vì lý do gì?
Luật sư Trần Đình Triển: Vì tôi chưa biết chị ấy là ai, và như anh Vũ đã bị như vậy thì biết đâu tôi cũng bị như vậy. Khi tôi gặp chị Quỳnh, tôi thấy đây là một phụ nữ rất lịch lãm, đoan trang, nghiêm túc. Tôi đánh giá rất cao về chị Quỳnh. Chị Quỳnh nói chị coi anh Vũ như một người thầy, người anh, người bạn. Vẫn theo lời chị, ngày hôm đó không có chuyện gì cả. Tờ báo đầu tiên đăng tin và các báo khác đăng theo đã xúc phạm danh dự, tương lai, và hạnh phúc của chị ấy khi đưa tin liên quan đến việc công an khám xét phòng khách sạn. Đây tất nhiên là một trò “đạo diễn”. Tôi cho rằng trò chơi này còn ấu trĩ hơn mấy đứa trẻ.
VOA: Theo ông, nguyên nhân vì sao lại có sự việc mà ông gọi là “đạo diễn” đó?
Luật sư Trần Đình Triển: Theo tôi, pháp luật phải rõ ràng. Nếu anh Vũ chống lại nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, có đủ tài liệu, thì khởi tố, bắt giam. Đừng mở ra trò mèo, “đạo diễn” đó, tự dưng giết chết luôn cả danh dự của một phụ nữ khác. Họ giết được một người thì sẽ giết được hơn 80 triệu người của dân tộc Việt Nam này. Đấy là tính dã man.
VOA: Thưa luật sư Triển, có nhiều dư luận tranh cãi về bức ảnh đăng trên báo trong nước. Ông nhận xét như thế nào, ông được biết ra sao về những bức ảnh đó?
Luật sư Trần Đình Triển: Có hai ảnh. Một cho thấy anh Vũ mặc áo quần đầy đủ, chị Quỳnh cũng thế, và chị Quỳnh đang ký vào biên bản của công an. Một ảnh kia cho thấy chị Quỳnh mặc đầy đủ áo quần và có quàng thêm một cái khăn cổ, còn anh Vũ thì mặc quần dài có thắt lưng. Tôi phản đối các tờ báo cho rằng hai bức ảnh đó là ảnh giả, chụp ngày nọ ngày kia. Nhưng tôi đã gặp chị Quỳnh, tôi hiểu ra một điều và với tư cách là luật sư, tôi không bao giờ làm ngơ trước những chứng cứ đó. Hôm qua, tôi từng xác minh người lái xe taxi chở chị Quỳnh đi, và thực tế khi tôi gặp chị tại khách sạn tôi ở (khi vào Sài Gòn gặp chị), tôi cũng có gọi điện cho một nhà báo cùng đến với tư cách của Văn phòng luật sư Vì dân đến đấy thì tôi chứng kiến rằng chị Quỳnh không bao giờ chịu được điều hòa nhiệt độ, kể cả khi ngồi taxi. Đó là lý do vì sao hôm đó anh Vũ cởi áo, mặc quần dài, và chị Quỳnh mặc đầy đủ áo quần. Lúc ấy, anh Vũ mở điều hòa nhiệt độ thì chị Quỳnh không cho. Vì vậy, nóng quá nên anh Vũ cởi áo ra.
VOA: Thưa luật sư, có người thắc mắc rằng nếu quan hệ không đến mức đủ thân thiết thì không có việc một người đàn ông cởi trần trước một phụ nữ trong không gian chỉ có 2 người ở khách sạn vào ban đêm. Luật sư lý giải điều này thế nào ạ?
Luật sư Trần Đình Triển: Nếu ai hiểu anh Cù Huy Hà Vũ thì thông cảm chuyện đó. Tôi đến nhà thậm chí anh ấy mặc quần đùi tiếp tôi, đặc tính dân dã của dân xứ Nghệ mà.
VOA: Những hoạt động của anh Vũ bị cho là “chống phá nhà nước”. Là luật sư bảo vệ anh Vũ, ông sẽ dựa trên những cơ sở nào, lý luận nào để bảo vệ cho anh ta?
Luật sư Trần Đình Triển: Anh Vũ vẫn cứ phạm tội theo điều 88, điều đó đương nhiên rồi.
VOA: Vì sao ông cho là “đương nhiên”, thưa ông? Luật sư Trần Đình Triển: Khi một đất nước chưa có nhà nước pháp quyền và chưa có xã hội công dân, pháp luật chưa trở thành tối thượng thì chuyến đó còn cứ xảy ra thôi.
VOA: Bây giờ trước hai vụ việc, một của anh Hà Vũ, một của chị Như Quỳnh…
Luật sư Trần Đình Triển: Tất cả hai vụ việc này, tôi phải trả lời với chị là tôi đều thua.
VOA: Chưa chính thức ra trận mà ông đã đoán là mình sẽ thua thì nên hiểu việc này như thế nào ạ?
Luật sư Trần Đình Triển: Đương nhiên rồi. Chị Quỳnh khiếu kiện một tờ báo xúc phạm chị ấy thì người ta sẽ trả lời là nguồn tài liệu của họ từ đâu. Và cái từ đâu đó thì ai dám bác bỏ? Còn trường hợp của ah Hà Vũ, phiên tòa xử kín, thì lời bào chữa của tôi hay nghìn lần thì cũng chỉ trong 4 bức tường thôi. Có chăng lịch sử sau 20 năm sẽ chứng minh lời tôi đúng và những hành động của anh Cù Huy Hà Vũ đúng. Và tôi nói lại, ít nhất phải 20 năm sau. Mặc dù “chó không ăn thịt chó”, tôi với bạn bè cùng học chung một mái trường, nhưng ngày mai họ sẵn sàng “ăn thịt” tôi ngay.
VOA: Thưa luật sư, trước khi chính thức đứng ra bênh vực cho hai thân chủ của mình, ông dự đoán khả năng thành công rất ít. Ông có nghĩ tới phương cách nào..
Luật sư Trần Đình Triển: Không thành công một điểm nào cả. Về mặt lý trí, pháp luật, về mặt Tổ quốc, đảng và nhà nước, thì tôi thắng 100%. Nhưng trong bối cảnh hiện nay thì tôi thua tất cả.
VOA: Thế ông có nghĩ tới phương cách nào khác giúp có thể bênh vực những điều mà ông cho là công lý, vốn là nghề ông đang theo đuổi không?
Luật sư Trần Đình Triển: Tôi để cho lịch sử chứng minh chứ tôi nói sao được nhỉ? Ngày mai lịch sử viết lại về tôi, về vụ việc này, viết về lời tôi biện hộ. Còn tôi làm gì được. Hiện tôi còn chưa được cấp giấy chứng nhận bào chữa.
VOA: Thời gian chờ đợi dự kiến trong bao lâu, thưa ông?
Luật sư Trần Đình Triển: Theo đúng là trong 3 ngày tức họ đã phải trả lời tôi hôm qua, 10/11. Nhưng tôi cũng chưa nhận được. Theo quy định pháp luật, tôi đã nộp hồ sơ hợp pháp thì trong thời hạn 3 ngày họ phải trả lời. Thế nhưng chị hiểu rồi, 3, 5, hoặc 10 ngày đối với họ chả là gì cả. Pháp luật không phải là pháp luật mà trong quyền uy của kẻ đang được đảng và nhà nước giao chọ họ.
VOA: Trước vụ việc xảy ra với tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ cũng như đơn kiện của cô Như Quỳnh, nhận xét riêng của ông về trường hợp đang được công luận chú ý và tranh cãi này ra sao?
Luật sư Trần Đình Triển: Những việc anh Vũ làm, tôi nói anh ấy là một người tốt. Nếu tôi làm lãnh đạo, tôi rất thích nghe lời của anh phản biện như thế. Những lời anh công khai như thế, dân rất mến mộ anh, hợp lòng dân chứ không hợp vài ba người vớ vẩn. Nhưng nhớ là những người vớ vẩn đó là những người đang trên cả pháp luật. Trong một xã hội độc tài, thì anh phải chết thôi. Tôi đang mong muốn là Viện kiểm sát tại tòa hôm đó sẽ trả lời thế nào, tranh tụng thế nào với tôi, hay ngậm mồm mà ngồi đấy như một bức tường hay một máy ghi âm. Nếu họ như một bức tường, một máy ghi âm thì họ là người thắng, tôi là người thua.
VOA: Xin chân thành cảm ơn luật sư Triển đã dành cho chúng tôi cuộc trao đổi này.
Bình Thuận , Quê Hương Trong Ngấn Lệ
BÌNH THUẬN QUÊ HƯƠNG TRONG NGẤN LỆ
Mường Giang
Là tỉnh cuối cùng của Trung phần , Bình Thuận tiếp giáp và chịu ảnh hưởng từ kinh tế lẫn khí hậu, với khu vực miền đông Nam phần, quanh năm mưa ít nắng nhiều, tài nguyên rất phong phú nhưng bao đời nghề biển, làm nước mắm và chế biến các loại hải sản, vẫn là nguồn lợi chính.
Xưa nay người ta hay nói Bình Thuận là chốn biển bạc rừng vàng vì có một kho tàng vô giá dưới làn nước xanh, quả không ngoa chút nào và là sự thật, ít ra là thời gian từ 30-4-1975 trở về trước. Với chiều dài bờ biển 192 km, vùng lãnh hải rộng 52.000 km2 và thềm lục địa 21.600 km2. Khí hâu Bình Thuận ấm áp quanh năm, gồm 9 huyện thì 5 huyện ven biển. Ngoài ra còn có đảo Phú Quý hiện có trên 500 tàu thuyền đánh cá đủ loại. Bình Thuận có các hải lộ trong nước và quốc tế ngang qua, đồng thời là hậu phương trực tiếp trách nhiệm đối với quần đảo Trường Sa đang trong dầu sôi lửa đỏ, vì sự tranh chấp của nhiều nước trong vùng nhưng nguy hiểm và tàn bạo nhất vẫn là Trung Cộng qua đồng thuận của Ðảng ta đang muốn bán đứng cho giặc như Hoàng Sa, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc và vùng lãnh hải trong vịnh Bắc Việt.
Biển Bình Thuận chạy dài từ Vĩnh Hảo, Tuy Phong ở phía bắc vào tận Cù Mi thuộc huyện Hàm Tân giáp ranh với Làng Phước Hải, Bà Rịa-Vũng Tàu. Ðây là vùng biển có trữ lượng hải sản rất lớn với đủ loại cá cũng như những đặc sản quý hiếm như Cá Ngừ Ðại Dương (ăn sống), các loại tôm, mực, các loài nhuyễn thể như sò điệp, sò lông, dòm, nghêu lụa, nghêu rằn, hàn mai, hào.. Khắp tỉnh cũng đã có hơn 1400 ha đất nuôi các loại tôm và các loài cá nước ngọt. Riêng các cơ cấu hạ tầng, nhờ vốn đầu tư và quỷ tài trợ của Liên Hiệp Quốc, các ngư cảng Phan Rí Cửa, La Gi, Liên Hương, Phú Qui và nhất là Bến Cá Cồn Chà-Ðức Thắng, được xây dựng rất qui mô và lớn nhất trong số 9 ngư cảng thuộc khu vực miền đông, vì đây là cửa ngỏ ra biển của các tỉnh Lâm Ðồng, Quảng Ðức, Tuyên Ðức, Phươc Long..
Hiện nay nhờ không còn Việt Cộng đặt mìn, đắp mô, phá hoại cầu cống đường xá, nên con đường cái quan chạy ven biển Bình Thuận ngày xưa thời Nhà Nguyễn, đả được mở lại để phục vụ cho ngành du lịch. Cho nên không ngạc nhiên khi thấy Ðảng hồ hởi liên doanh vay vốn, đem lãnh thổ thế chấp đầu tư để làm đẹp vùng biển mặn, câu khách hốt bạc. Tính đến nay, coi như đã hoàn thành quốc lộ 709 từ La Gi đi Vũng Tàu, qua Cù Mi, Bình Châu, Long Hải dọc theo bờ biển. Ðoạn đường từ La Gi đi Hoà Thắng, Hòn Rơm dài 109 km, dọc theo bờ biển theo báo đảng nói cũng đã xong, gồm các lộ trình La Gi-Cầu Quang 18 km, Cầu Quang-Khe Gà 18 km, Khe Gà-Thuận Quý 10 km, Thuận Quý-Phan Thiết 9 km, Phan Thiết-Mũi Né 22 km, Mũi Né-Bình Thiện 22 km, Bình Thiện-Hòa Thắng 6 km. Hiện đoạn cuối từ Hòa Thắng tới Liên Hương dài 47 km cũng đã hoàn thành với cầu sông Lũy, nối xã Hòa Phú với Phan Rí Cửa, dài 474,1 m . Riêng cầu sông Lũy trên quốc lộ 1, ngay ngã ba xuống Phan Rí Cửa, đã được Liên Ðoàn 20 Công Binh Kiến Tạo của VNCH làm xong năm 1971, có Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu tới cắt băng khánh thành.
Giờ du lịch là quốc sách của tỉnh đảng bộ Việt Cộng Bình Thuận, vào Hàm Tân có Hòn Bà, Ngảnh Tam Tân. Ở Hàm Thuận Nam, Phan Thiết có Thuận Quý, Tân Thành, Kê Gà, Tà Cú, Ðồi Dương, Thương Chánh, Mũi Né, Hòn Rơm. Xa hơn thì vào Bầu Trắng (Bắc Bình), Gành Son, Cù Lao Câu, Bình Thạnh, Vĩnh Hảo (Tuy Phong). Ngược lên miền núi có Sông Quao, Ða Mi (Hàm Thuận Bắc), Biển Lạc, Thác Bà (Tánh Linh-Ðức Linh). Phòng ngủ, khách sạn cũng mọc lên như nấm với số phòng lên tới 3756 phòng với đủ loại sao và giá cả.
Chuyện tây tà ở Phan Thiết tưởng đã kết thúc, đâu ngờ lại tiếp diễn với PHỐ TÂY ở Làng du lịch Hàm Tiến, tức là Rạng, một nơi mà cách đây chừng vài chục năm, là xã Thiện Khánh, từ Ðá Ông Ðịa tới cái cầu nhỏ giáp Thiện Nghiệp, dời từ Bầu Me ra, đếm đi đếm lại, chừng vài trăm nhà lá nằm dưới rặng dừa xanh, ngút ngàn gió cát. Riêng tỉnh lộ 9, Phan Thiết-Mũi Né thì kinh khiếp không bút mực vì khắp nơi đầy ổ voi, ổ gà và bị cát lấp gần hết.
Nhộn nhịp nhất ở đây là Khu phố 1, xã Hàm Tiến qua danh xưng là Phố Tây, vì nơi này ngoài một số khách vãng lai là Việt kiều hay doanh gia đỏ, hầu hết đều là người ngoại quốc tới từ khắp nơi trên thế giới. Khiếp thật chỉ một đọan đường chừng 3 km, nhưng đây là chốn bồng lai tiên cảnh dành cho thượng đế có tiền, không thiếu hay thua kém một chốn ăn chơi nào tại Sài Gòn, Hồng Kông, Tân Gia Ba.. nhất là về đêm. Phố Tây hai bên đường của Thiện Khánh cũ, nay một bên là những khu nhà nghĩ mát, những khu du lịch liên doanh và bề bề những Kiốt, siêu chợ, nhà hàng thời trang bán đủ món kể cả thịt người tươi. Tất cả những gì của một xóm Rạng bình yên dưới rặng dừa xanh trước năm 1995, nay là một khu phố sầm uất nhộn nhịp, người xưa nếu có trở về chắc cũng không biết cái đồn nghĩa quân của phân chi khu năm đó, nay ở đâu mà mò. Tóm lại quang cảnh me mẽo, Mỹ đen. Bar sờ nách xưa ở Cam Ranh, Ba Ngòi ra sao, thì nay xóm Rạng cũng vậy, với những tên tuổi của chốn nhất dạ đế vương như Hòa Bình, Rạng Ðông, Thụy Sĩ, Ngọc Sương, Biển Xanh, Sài Gòn, Mũi Né, Hải Dương và các Bar, nhà hàng cũng tên tuổi nhưc nhối như Trăng Thu, Good Morning, Hotdoc, Nhà Rừng, Hoa Kiều, Hoàn Vũ, Nhà Rừng, Chuồn Chuồn, Quê Hương.. Ðây là phố tây dành riêng cho người ngoại quốc đến để hưởng thụ, cho nên chuyện người địa phương chỉ đứng ngó cũng là sự thường tình.
Kiếm ăn ở trên bờ hay vươn ra khơi xa là ước vọng lớn của muôn người Bình Thuận. Hiện nay qua báo cáo của đảng thì thiên đường trước mắt là Trường Sa, vì ở đó ngư trường có trữ lượng hải sản rất lớn , lại quí và toàn là những mặt hàng xuất cảng. Nhưng thấy vậy không phải là vậy và lao đao nghề biển, lao đao thuế cũng vẫn là những giọt nước mắt luôn đong đầy trên má của giới thuyền chài. Biển là giả nhất là từ ngày thiên đàng xã nghĩa mở rộng và số tàu thuyền đánh cá toàn tỉnh đã lên tới 5000 chiếc , trong đó có 90 chiếc gắn máy trên 90 CV có thể hành nghề giáp hải phận quốc tế. Về chế biến thủy sản, dù VC đã ban hành cái gọi là luật Doanh nghiệp, mở gần 100 công ty nhưng tới nay vẫn không có gì thay đổi, ngư dân nghèo vẫn đói và cứ cuối mùa là phải mượn trước tiền của chủ ghe, đầu nậu, hàm hộ Việt lẫn Hoa như bao đời. Tất cả đều là con số báo cáo, nào là sản lượng tôm cá khai thác hàng năm trên 130.000 tấn nhưng chỉ xuất cảng ra nước ngoài có 10.000 tấn ( báo cáo 2003), chủ yếu là hàng sơ chế, bán tháo cho đại tư bản với giá trị chừng 25 triệu US/1 năm.
Vì đâu có sự tác tệ đối với một tỉnh ngư nghiệp đứng đầu cả nước ? theo báo Bình Thuận thì có rất nhiều nguyên nhân như chỉ huy dở, công nghiệp sản xuất lạc hậu, báo cáo láo nên không thu hút được thị trường.. Nhưng trên hết là đói tiền vốn vì ngân sách quốc gia hay đầu tư, phần lớn đã bị cán quan và bọn hàm hộ, đầu nậu, Hoa kiều, trí thức đỏ chia chác ăn xén, nên không còn bao nhiêu để mua nguyên liệu hay đầu tư, nên chỉ còn chờ tiền của nhà nước cấp tiếp, rồi thì cứ vòng vo xén, chận như trước, rốt cục đâu lại vào đó, cứ chờ tiền. Riêng cái gọi là CÔNG TY XUẤT NHẬP KHẨU quốc doanh Bình Thuận, từ năm 1975 tới nay, chỉ thua với lỗ và nhưc nhối hơn hết là ngư cảng Cồn Chà tân tiến, thế nhưng không thấy ai là tư nhân chính thức mua bán thủy sản của ngư dân, kể cả việc cung cấp nhiên liệu cho tàu thuyền
Ba trăm năm qua, nghề biển vẫn là yếu tố kinh tế tuyệt đối của tỉnh Bình Thuận, mặc dù luôn luôn gặp phải những thăng trầm, thách thức và lao đao nghề biển lao đao thuế cũng như sự chết chóc thường trực của ngư dân trên biển, khi hành nghề. Theo tin tức thì mấy năm nay, nghề biển Bình Thuận quá xuống dốc nhất là tại Hàm Tân và cửa La Gi lại thường bị nghẽn do cát bồi. Thêm vào đó là thời tiết thất thường do Elmino, gây ra nhiều cơn bão biển nhiệt đới. Biển đói kéo theo mọi ngành nghề cùng đói, kể cả sự mua bán. Dân biển quen tính nổ, rất tự tin nên không bao giờ tính toán, vay nợ ngập đầu và khi không trả nổi thì sạt nghiệp. Nhiều người muốn làm giàu, nên đóng tàu to máy lớn nhưng chỉ có hai tay trắng, nên vay ngân hàng, đầu nậu, chủ dầu, chủ đá và hàm hộ. Do đó con cá lên bờ đã chia năm xẻ bảy, người chủ không còn là bao và khi mất mùa thì bó tay. Còn nửa, phải nộp đủ thuế má , tàu thuyền mới được ra khơi, cho nên nhiều ngư dân rất sợ biển nhưng biết chuyển nghề gì ?Tóm lại ngư dân Bình Thuận hiện nay trong thiên đàng xã nghĩa, nộp thuế cho đảng rất cao, một điều mà trước năm 1975 không hề có. Thôi thì thuế là thuế, nào là Thuế Nghề Cá (TNC), Thuế Buôn Chuyên Hải Sản, Bảo Hiểm Thuyền Tàu, Lệ Phí Giao Thông và Thuế Phạt Nộp Chậm..
Nghề biển bao đời là các bực thang và thảm trải để các chủ sản xuất nước mắm tại Bình Thuận làm giàu. Nhưng rồi vốn liếng và cơ sở xây dựng, tích lũy bao đời tại Ðức Thắng, Lạc Ðạo, Bình Hưng, Hưng Long.. đã bi Việt Cộng chiếm đoạt sạch láng, mặc dù hầu hết mấy ông nhà giàu làm nước mắm Bình Thuận, đi đêm và đóng thuế cho Việt Minh, Việt Cộng suốt cuộc chiến 1930-1975. Làm nước mắm là nghề không bao giờ bị lỗ lã, làm ít lời ít, càng làm nhiều thì càng giàu nhiều, đó là một chân lý. Thế nhưng bây giờ thì nó cũng lao đao như nghề biển vì thuế.
Biển Bình Thuận giờ cũng ít cá hơn trước nhất là cá nục để làm nước mắm, nên phải dùng nhiều loại cá, vì vậy nước mắm không được tốt hay ngon như trước. Ðể có được nước mắm, phải cần một thời gian nhất định cho cá chín như cá nục ( 9 tháng), cá cơm ( 7 tháng). Ngày xưa hàm hộ Bình Thuận tiền vàng biển bạc nên chỉ ngồi chờ mắm chin để bán. Ngày nay phần lớn chủ làm nước mắm, ít vốn phải vay nợ ngân hàng hay tư nhân. Ðến khi cá thành nước mắm để bán, thì nợ cũng chồng chất. Cứ thế một vòng quay chậm rãi cứ tới nào là chôn vốn, phí tổn và thuế. Tất cả phải qua thủ tục đầu tiên cho cán bộ. Tóm lại do lắm chuyện buồn mà ngày nay nghề làm nước mắm cá biển truyền thống Bình Thuận, đang dần bị thay thế bằng nghề chế biến cá cơm, ruốc tươi hấp cách thủy, sấy khô đóng hộp xuất cảng. Nhưng Bình Thuận là xứ biển, cá dư hàng ngày không tiêu thụ hết, chẳng làm nước mắm thì làm gì ?
Phan Thiết là thành phố biển, có kỹ nghệ sản xuất nước mắm ngon thơm và quy mô nhất nước từ lâu đời. Cái mùi hăng hắc khắp thành phố, thường là sau tháng chin âm lịch tới tết nguyên đán, chính là những bao xác mắm dùng làm phân bón cây xanh, rất được thông dụng tại Ðà Lạt. Nước mắm Phan Thiết-Phan Rí-Mũi Né ngon thơm nổi tiếng vì biển Bình Thuận có đủ loại cá làm mắm như cá nục, cá cơm, cá mòi, mực.. Ngoài ra khắp Bình Thuận còn sản xuất được loại muối rất ngon tại Vĩnh Hảo, Duồng, Phú Hài, Phan Thiết.. không ở đâu sánh bằng.Về phương pháp đánh cá, người Bình Thuận-Phan Thiết thường dùng các phương pháp kéo lưới chạy như giả, thụ động có lưới quay, lưới rùng, mành chà, rớ hoặc cố định như lưới quay, lưới chuồn, lưới đăng. Nghề câu thường là câu kiều, câu chạy và câu ống. Cuối cùng là nghề nò bẩy.
Ngư trường Bình Thuận nhờ tiếp xúc với Biển Ðông và hải phận chạy tới quần đảo Trường Sa ở phía nam, nên rất rộng và có nhiều loại cá, tôm và loài nhuyễn thế quý hiếm mà các địa phương khác không có. Cá quý ở biển Bình Thuận có gần 50 loại và phân thành hai nhóm : cá ăn nổi và cá ăn chìm
Từ năm 1999 tới nay, vùng biển Bình Thuận có nghề MÒ SÒ mà địa phương gọi là MÒ NGHÊU LỤA. Bình Thuận có nhiều Sò Lông, Sò Ðiệp, Nghêu Lụa, Dòm.. với 500 thuyền và hàng ngàn thợ lặn hành nghề hàng ngày. Ða số những người làm nghề lặn cho chủ ghe, phần lớn nghèo, không có nghề khác, vì vậy hết mùa lặn lại làm bờ như phụ hồ, đốt than hay làm ruộng. Ðây là một nghề nguy hiểm, như báo Thời Ðời-Giáo Dục của VC mô tả, sinh mạng của người thợ lặn giao cho cái máy nén khí, nếu trục trặc thì xong mạng, vì tắt nghẽn nguồn cung cấp ôxy, người thợ lặn vì trồi mau lên mặt nước, khiến cho lượng Nitro tràn vào máu, làm tê liệt hệ thần kinh não tủy. Vả lại đây là nghề đem máu đổi cơm nuơi miệng, nên chủ và thợ không làm giao kèo trên giấy tờ, nên chủ không chịu trách nhiệm. Vẫn theo báo trên, thợ lặn chết không nhiều nhưng bị tai nạn nghề nghiệp thì không ít và chỉ riêng trong năm 2003, đã có 237 thợ lặn Bình Thuận bị liệt, điếc và rối loạn thần kinh, chỉ sau một mùa lặn.
Hàng năm mùa sinh sản của mực từ tháng giệng tới tháng năm và cũng là mùa bóng mực lá. Các xã Chí Công, Phước Thể, La Gàn (Tuy Phong), Phú Hài, Thanh Hải, Phan Thiết.. chuyên nghề bóng mực lá, thường ra khơi vào lúc 3-4 giờ chiều và vớt bóng trở vào bờ lúc 7-8 giờ sáng hôm sau. Bắt mực sống từ trong bóng bỏ vào túi nylon có nước biển, mực sẽ tươi rói cho tơí khi giao cho vựa hoặc nhà hàng. Riêng mực ống khi câu, thường bị dập túi mật nên không ngon bằng mực lá.
Theo các ngư dân sống lão làng trong nghề câu mực, cho biết với cái đà nay ai cũng đổ xô đi bóng mực, thì chắc không lâu lắm, loài mực lá trên biển Bình Thuận sẽ tuyệt chủng. VC cũng thông cáo cấm ngư dân không được bóng mực lá trong mùa sinh sản từ tháng 2-6 nhưng nếu vậy thì sẽ lấy gì mua gạo và trên hết còn mực một nắng đâu để bọn tư bản đỏ ăn nhậu ?
Mới đây lại nghe tin VC loan báo tìm thấy bốn mỏ dầu ở vùng thềm lục địa ngoài khơi Phan Thiết, cách bờ chừng 60 km. Các mỏ dầu trên có trữ lượng khoảng 70 triệu tấn và hai trong bốn mỏ trên chứa 300.000 tấn dầu, đã được đảng bán cho công ty Chevron của Mỹ. Dầu có ngoài khơi Bình Thuận tiền bạc thu được không biết ai hưởng nhưng cái nạn dầu tràn trên biển vì tàu chở dầu bi chìm tại La Gàn (Tuy Phong) và mới đây tại Mũi Kê Gà (Hàm Thuân) thì dân biển Bình Tuy, Phan Thiết lãnh đủ.
Làm biển là nghề cha truyền con nối hết đời nọ tới đời kia, vì vậy dù biết đây là nghề hạ bạc bấp bênh nhưng không mấy ai muốn bỏ nghề. Trước tháng 4-1975, nhiều ngư dân Phan Thiết rất tài ba, điều khiển tàu thuyền từ bờ ra khơi hay ngược lại không cần la bàn bản đồ, mà chỉ căn cứ vào những chòm sao trên trời và kinh nghiệm. Họ nổi tiếng ‘ sát cá’ và nghe được chúng nói chuyện dưới đáy biển. Cho nên không cần phải có máy móc, cũng biết được biển nào có cá bò, cá hồi, cá thu, mực nang , mực ống.. cứ thế đem tàu tới thả lưới chở cá về.
Nhưng sinh nghề thì tử nghiệp, ở VN ngày nay nói chung , Bình Thuận-Phan Thiết nói riêng, nhiều người làm biển chuyên nghiệp tổ truyền bao đời, giờ tất cả dường như chỉ còn lại hai bàn tay trắng. Câu chuyện bắt đầu từ năm 2003, thời gian mà hai đảng Tàu đỏ và Việt Cộng công khai hóa vùng đánh cá chung trên biển riêng của nòi giống Lạc Hồng. Cũng kể từ đó những chiếc tàu đánh cá của ngư dân từ 150 CV trở lên, hễ ra khơi là lỗ vốn. Riết lắm các chủ tàu đành cho người chủ khác mướn, để kiếm hơn triệu tiền Hồ mỗi tháng trả nợ cho ngân hàng. Rốt cục người mướn tàu cũng đói nên dành giao hoàn của nợ lại cho chủ đang lúc tuyệt vọng.
Hởi ơi mấy đời tung hoành trên biển cả, người Bình Thuận Phan Thiết trước tháng 4-1975 chỉ làm chơi mà ăn thiệt. Nay thì khác rồi, vì làm thật chết bỏ nhưng vẫn không kiếm đủ cái ăn và nay lại phải đứng bờ nhìn biển, để cắt ruột đem tàu thuyền của mình giao cho ngân hàng nhà nước theo giá rẽ mat, để trừ một phần nợ đã vay. Nếu không nhà sẽ bị tịch biên còn mình thì vào tù.
Tất cả cũng chỉ vì nghe theo lời xúi dại của cán bộ nhà nước, nhắm mắt vay nợ ngân hàng bạc tỷ để sắm máy móc tàu thuyền to lớn để đánh cá xa bờ, với mơ ước thoát được phận nghèo của người xóm biển. Nhưng biển giả biết đâu mà mò hơn nữa biển VN bây giờ là cái ao sau của Tàu đỏ, nên bao nhiêu ngư trường tốt, vựa cá đầy đâu có tới tay người dân Việt. Bởi vậy bao năm lăn lộn sống chết với biển. Rốt cục tay trắng vẫn trắng tay, người xóm biển trở về xóm nghèo với nợ nần thua lỗ phải bán tàu nhưng vẫn không đủ để trả nơ .
Những người làm biển xưa nay, ngoài kiếm cơm nuôi thân và gia đình, Hầu hết họ hành nghề chỉ vì mê biển. Ai đã từng đi biển mà bảo là mình không có đam mê, thích thú mỗi khi đêm về một mình ngồi trên boang tàu nhâm nhi ly rượu với mấy con mực tười vừa câu lên được vùi vội trong bếp lữa. Nay thì biển đã phụ người làm cá khắp miền Nam. Ở đâu tàu thuyền cũng nằm đầy trong cạn, để chờ ngân hàng nhà nước xuống định giá mua lai trừ nợ. Ngư dân không bán thì tàu thuyền neo bến lâu ngày cũng trở thành đống sắt vụn mà thôi.
Sống chết vì biển, những chủ tàu ngày xưa giờ muốn đi bạn cũng đâu phải dễ kể cả xin một chân khuân vác ở Bến Cá Cồn Chà Ðức Thắng, lương ngày chưa tới 1 đô la, cũng đâu phải là chuyện bình thường. Từ tháng 4-2005 VN bắt đầu tăng giá dầu đợt một rồi đợt hai với 60.000 tiền Hồ/1 lít dầu cặn. Do đó chi phí cho những tàu lớn đánh cá xa bờ tăng thêm mỗi tháng 90 triệu tiền Hồ, số tiền dành cho chủ lẫn bạn trong chuyến làm cá kéo dài 2 tháng.
Trong khi đó tiền bán cá mực và các loại hải sản không tăng bao nhiêu so với vật giá và xăng dầu. Tình trạng trên khiến cho gần hết số tàu thuyền đánh cá xa bờ đành nằm ụ vì không kham nổi thua lỗ. Nhiều người vì miếng ăn, nên cố sức vật lộn với biển qua một chuyến đi kéo dài cả 100 ngày, mới mang về bờ chừng tấn cá tạp nhạp. Ðem bán trừ chi phí, nhiều lúc cả chủ lẩn bạn chỉ còn biết cười. Hởi ơi thời oanh liệt này còn đâu cái thuở ban đầu của ngày mở cửa đổi mới. Lúc đó không riêng gì Phan Thiết mà gần như khắp Bình Thuận từ Long Hương vào tới Cù My, tàu thuyền đánh cá tăng nhanh như ‘ nấm mọc trong mùa mưa’. Con sông Cà Ty từ đầu nguồn tới cửa Thương Chánh, đặc quánh tàu thuyền đủ loại hằng ngàn chiếc với công suất trên 60 CV. Việt kiều phương xa về thăm quê cũ, cứ chục hình đem ra hải ngoại, để cùng nhau mừng cho dân ta giờ đã thoát được cảnh nghèo.
Nhưng tất cả đã trở thành ảo vọng vì tàu thuyền ngày một thêm nhiều, trong lúc sản lượng thì cứ tụt dần vì ngư trường bị thu hẹp khiến cho tàu lớn đánh cá xa bờ nay chỉ còn biết quanh quẩn ở những vùng biển đã cạn dần tôm cá. Rồi xăng dầu, thuế má cứ tăng mãi trong lúc giá cá đứng yên một chỗ theo quy định của nhà nước.
Tất cả trở thành hổn loạn trong nổi ‘ chim trời cá nước ‘ muốn sống phải vật lộn với nghề, bởi không theo biển thì biết làm gì khác để mà sống ? Cả nước VN ngoài một thiểu số của đảng sống trong nhung lụa bạc vàng. Hầu hết còn lại nếu không làm nông thì chỉ biết sống bằng nghề biển. Ðó là tình cảnh làm biển ngày nay, lưới của tàu này bũa chồng lên tàu khác, Chỉ một vùng biển nhỏ còn lại của VN tại ngư trường Trường Sa, mà có hằng ngàn tàu đánh cá từ Bình Ðịnh, Khánh Hòa, Ninh Thuận, Bình Thuận tới Kiên Giang ùa vào khai thác. Tất cả các loại hải sản lớn nhỏ đều bị vét sạch không chừa một thứ gì, miển sao bán kiếm thêm chút tiền là được.
Bổng thấy thương vô cùng những người lính VNCH, suốt thời gian 1955-1975, ngư phủ VN từ Cửa Việt vào tới Hà Tiên, ngày ngày giăng câu thả lưới, bạn với gíó mát trăng thanh, mà không sợ một kẻ thù nào kể cả VC. Than ôi thời oanh liệt nay còn đâu nếu ngày nào tập đoàn CSVN bán nước còn nắm quyền. Chừng đó chúng chẳng bao giờ dám công khai giữ nước để chống lại kẻ thù truyền kiếp Tàu đỏ.
Nên đừng bảo Biển đã phụ người mà tội nghiệp cho Biển /
Viết từ Xóm Cồn Hạ Uy Di
Tháng 11-2010
MƯỜNG GIANG |
|