Khám phá âm mưu TQ: Nguyễn Ái QUốc đã chết TQ thay HCM là người Tàu- Cờ đỏ sao vàng là cờ tình Phúc Kiến - TQ hiểm độc tạo nên chia cắt đất nướcVN và chiến tranh huynh đệ tương tàn
30.05.2010 23:14
Nguyễn Mỹ Linh

Cờ của tình Phúc Kiến VN được CSVN lấy làm quóc kỳ bị gỡ ra trong trang web http://www.worldstatesmen.org/China.html này ít ra từ 2005)
Trong tài liệu của http://www.worldstatesmen.org/China.html, quý vị nên chú ý lá cờ của VC vào 29/09/1945 là lá cờ đỏ ngôi sao vàng, với cánh sao cong bầu ra chớ không phải là đường thẳng, được ghi vào khoảng giữa trang như sau : {{ ghi chú : lá cờ đỏ sao vàng này đã bị lấy ra sau khi Worldstatemen.org bị VC khiếu nại, bây giờ chỉ còn để lại hàng chữ : Chairman of the People’s Government (at Fuzhou) 21/11/1933 – 21/01/1934 Li Jishen (*) (b. 1884 – d. 1959) }}
Năm 1941, ông( Nguyễn tất Thành ) về nước mang theo lá cờ đỏ sao vàng.Tháng 9.2007 chính trên tivi VN trong nước, chiếu một bộ phim Trung Quốc, bàng dân thiên hạ bàng hoàng thấy cảnh dân quân một tỉnh Trung Quốc mang lá cờ đỏ sao vàng giống y hệt lá cờ nước của VN diễn lại lịch sử nhập cuộc trường chinh của các địa phương với đội quân của Mao! Cảnh này diễu hành vòng qua vòng lại nhiều lần. Ngạc nhiên quá, bị sốc quá, nhìn lại cờ Trung Quốc một sao sáng trung tâm và bốn sao nhỏ xung quanh như bốn nước ...chư hầu ! Trước đây có bài báo nói cờ đỏ sao vàng là cờ của một tỉnh của Trung Quốc nhưng chưa biết mức chính xác của tài liệu này. Bây giờ thì có bằng chứng vô cùng xác thực. Cây kim trong bọc lâu ngày có dấu cũng lòi ra . Kể từ khi thấy cảnh người Trung Quốc mang cờ đỏ sao vàng y hệt cờ VN này trên Tivi CSVN, lòng dân Việt bỗng phẩn hận, muốn phải đổi lá cờ đỏ sao vàng mang ẩn dụ của sự lệ thuộc Trung Quốc này. Nhìn kỷ thêm lá cờ Trung Quốc một sao lớn và bốn sao nhỏ vậy quanh vậy có sao nhỏ nào là biểu tượng của VN không ? Ông Nguyễn tất Thành muốn nhập Bắc Việt vào làm Xô Viết với Tàu cộng như Nga và các nước Đông Âu. Lá cờ đỏ sao vàng hiện nay của VN là do ông Nguyễn Tất Thành mang về lấy theo cờ một vùng hay một tỉnh ở Trung Quốc.
Lá cờ đỏ sao vàng đã xuất hiện từ năm 1940, trong cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ. Do đó, việc ông Nguyễn Ái Quốc đem cờ đó về năm 1941 không có nghĩa ông là tác giả. Ước gì Ông Nguyễn Tất Thành là tác giả! Nếu ông ấy là tác giả thì cũng tốt vì ông ấy cũng là người VN. Đàng này ông tệ đến nỗi đảng CSVN không sáng kiến mà lấy cờ một tỉnh của Tàu . Ông ấy e rằng muốn đưa VN làm chư hầu trong thế giới đại đồng CS Tàu mới đau lòng chứ!
Tên Nguyễn ái Quốc là tên ký chung của bốn năm người thuộc nhóm cụ Phan Chu Trinh ở Pháp(Nhà sử học Dương trung Quốc).Hoạt động một thời gian với nhóm cụ Phan Chu Trinh nhưng không có tương lai nên ông NTT bỏ đi Anh. Sau mới được Liên Xô tuyển mộ làm tình báo xây dựng CS Đông Dương. Không có nơi nào thành công. Ông có lúc đi làm sĩ quan cho Mao trạch Đông ở Diên An và chắc chắn ông biết lá cờ đỏ sao vàng này. Tên Hồ Chí Minh là bí danh của cụ Hồ học Lãm dùng trong tổ chức VNĐLĐM Hội(Viêt Minh ) Ông NTT hoạt động nhiều năm trong tổ chức không cộng sản này{{fact}} cùng cụ Lãm nhưng cụ Hồ Học Lãm không tin cậy khi chết(1941 hay 1942) giao tổ chức lại cho Nguyễn hải Thần làm trưởng và ông Phạm văn Đồng làm phó. Ông Nguyễn Tất Thành lấy bí danh Hồ Chí Minh của cụ Lãm để dùng luôn. Ông NTT thành lập tổ chức cùng tên này để được làm lãnh tụ ở VN vì do mình thành lập nhưng theo hướng CS để được trí thức trong nước thời còn ít thông tin lầm tưởng nghe theo. Đây là tài liệu về lá cờ đỏ sao vàng . Lá cờ mới thấy trên truyền hình VN cũng đúng là cạnh cong hơi mập hơn so với sao vàng trên cờ VN hiện nay nhưng giống với lá cờ đầu tiên 1945. “Chính quyền cộng sản TQ đầu tiên do Li Ji-Shen (Lý kỷ Thần) sáng lập vào khoảng (21.11.1933 – 21.1.1934) được gọi là "Chính quyền Nhân Dân" sau một cuộc nổi dậy tại Huyện Phúc Châu (Fuzhou) tỉnh Phúc Kiến. Chính quyền này sử dụng lá cờ đỏ sao vàng,với đặc điểm là ngôi sao vàng mập. Sau khi chính quyền này bị dẹp bởi các thế lực dưới thời Tưởng giới Thạch, Li Ji Shen mới đi đầu quân vào dưới trướng Mao Trạch Đông và đem toàn bộ thuộc hạ dưới trướng mình vào với Mao và trở thành phó chủ tịch nước cộng hoà nhân dân Trung Hoa vào năm 1949. Trung cộng không xử dụng cờ đỏ sao vàng vì Bắc Việt đã dùng vào năm 1945. Mao mới đề nghị dùng lá cờ 5 ngôi sao . Ngụ ý của năm ngôi sao là gì thì chưa không có tư liệu chính xác .203.162.3.153 16:10, ngày 24 tháng 11 năm 2007 (UTC) Kết luận năm 2005 của nhà nước CSVN, viện trưởng Viện Lịch sử Đảng - tiến sĩ Nguyễn Trọng Phúc - đã “gút” lại tại hội thảo Mỹ Tho năm 2005 như sau : Theo chúng tôi, có một vấn đề chung cần thống nhất khẳng định: lá cờ đỏ sao vàng là từ chủ trương của Đảng, là biểu tượng của Mặt trận Dân tộc thống nhất. Nói chủ trương của Đảng là nói chung, nhưng trực tiếp xây dựng lá cờ là Xứ ủy Nam kỳ. Và thực tế đồng chí Khỏe, đồng chí Tiến và một số đồng chí nữa đều tham gia Xứ ủy Nam kỳ. Do đó có thể kết luận lá cờ đỏ sao vàng là do các đồng chí Xứ ủy Nam kỳ trực tiếp xây dựng, ý tưởng và kết quả công trình cờ đỏ sao vàng là của tập thể chứ không phải của cá nhân nào. Chúng ta khẳng định lá cờ đỏ sao vàng ra đời như thế. Sau này Hội nghị Trung ương 8 (năm 1941) đã quyết định: lá cờ Nam kỳ khởi nghĩa được chọn làm lá cờ của Mặt trận Việt Minh. Theo tôi đây là kết luận đúng, là chủ trương của đảng vì cả hai ông Tiến và Sô nếu có làm thực thì do truyền đạt miệng là làm "cờ đỏ sao vàng" do nhóm CS . Kết luận chỉ thiếu một điều là đó chính là lá cờ của nhóm CS địa phương Phúc kiến ở Trung Quốc. 1945 đến 1954 ông cũng lấy ngay cờ này làm cờ nước. Việc này làm cho tâm lý người VN bị ức chế nặng nề nhất là trong chuyện chiến tranh và xăm lấn đất đai hải đảo của Trung Quốc, Dài Loan xăm chiếm Trường Sa, Hoàng Sa... Viện Lịch sử đảng CS nếu biết thì cũng phải nói ra sự thật vì ông HCM cho quyền đưa ra cho dân sửa đổi. Có thể không còn che dấu thông tin được nửa .
Tử huyệt của ĐCSVN chính là dùng lá cờ của tỉnh Phúc Kiến (1933) bên TC làm lá cờ nước, bằng chứng : {{Chairman of the People’s Government (at Fuzhou) 21/11/1933 – 21/01/1934 Li Jishen (*) (b. 1884 – d. 1959)}}
Cờ Của tỉnh Phúc Kiến, Tàu

Khi bạn vào trang nhà của http://worldstatemen.org, bạn sẽ nhận thấy sự khả tín của trang nhà này với nhiều tài liệu lịch sử về tất cả các lá cờ trên toàn thế giới. Vào thời gian chỉ có 2 tháng, từ 21/11/1933 đến 21/01/1934, ông Li Jishen làm chủ tịch của thủ phủ Phúc Châu (Fuzhou) thuộc tỉnh Phúc Kiến (Fujian). Đây là tài liệu lịch sử có ghi chú (b. 1884 – d. 1959) và ông Li Jishen là một nhân chứng lịch sử. Ngoài ra, qúy vị có thể tham khảo bộ phim “Trường Chinh” 24 tập của TC do đạo diễn Kim Thao, với Đường Quốc Cường thủ vai Mao Trạch Đông đánh với quân đội của Tưởng Giới Thạch, nếu bạn để ý một chút sẽ thấy cảnh Hồng Quân TC phất cờ đỏ sao vàng mập trong các trận đánh. Phim này được chiếu trên đài truyền hình VTV3 tại Việt Nam. Phân tích, chúng ta thấy có thể có 2 trường hợp xảy ra :
1) Mao Trạch Đông đã có dã tâm xem VN như là một chư hầu, nên gạt lãnh đạo thời đó lấy lá cờ của tỉnh Phúc Kiến làm cờ nước, hoặc lãnh đạo thời đó đã tình nguyện làm quân khuyễn mã cho TC. Qua trường hợp 1 này, chúng ta thấy sự việc rất hữu lý vì cái quan niệm Đại Hán của người Tàu, lúc nào cũng xem VN như một chư hầu, trong suốt chiều dài lịch sử đô hộ ngàn năm. Chúng ta hãy nhìn xem lá cờ TC phía dưới. Sao lớn có thể tượng trưng cho chính sách Đại Hán và VN chính là 1 trong những ngôi sao nhỏ đó. Trường hợp 1 này rất hữu lý, nó nói lên tính cách làm tay sai, làm chư hầu, làm quân khuyễn mã của nhà cầm quyền Viêt Nam thời đó, trong đó có ông Hồ Chí Minh, ngày 29/09/1945 sau khi tuyên bố độc lập, đã đưa ra lá cờ đỏ sao vàng làm lá cờ nước. Toàn dân nếu biết được điều này thì đây chính là tử huyệt của Đảng CSVN, vì nhà cầm quyền thời đó là tiền thân của ĐCSVN trong hiện tại.
2) Lãnh đạo thời đó tự chọn lá cờ đỏ sao vàng, trường hợp 2 khó mà đứng vững. Tại sao tự nhiên có nền đỏ sao vàng ? ? ? Cái ý kiến này đã từ đâu mà ra ? ? ? Trong khi đó, lịch sử Việt Nam từ ngàn xưa đã nói đến lá cờ vàng qua 2 câu thơ truyền miệng có từ thời 2 bà Trưng :
- Đầu voi phất nhọn Cờ Vàng, - Chị em nương tử thay quyền tướng quân.
Nhà cầm quyền thời đó, có lẽ đã không biết chủ tâm qúa nham hiểm của TC. Có nghĩa là sau khi VC trương lá cờ đỏ sao vàng vào năm 1945, thì 5 năm sau, 1949, TC đổi lại lá cờ nước của họ thành lá cờ có 4 ngôi sao vàng và 1 ngôi sao lớn tượng trưng cho Đại Hán. Thế là lá cờ đỏ sao vàng trở thành lá cờ của 1 trong 4 chư hầu.
Thêm một bằng chứng nữa là sau này, có lẽ vì nhiều người biết được sự thật là lá cờ của tỉnh Phúc Kiến, nên vào ngày 30/11/1955, VC cho đổi lá cờ nước thành lá cờ hơi khác là những đường cong bầu, trở thành những đường thẳng, như được ghi lại trang trang nhà của http://www.worldstatesmen.org/Vietnam.html như sau :
29/09/1945 – 30/11/1955 North Vietnam Adopted 30/11/1955 ; (flag of North VN only to 02/07/1976)
Còn quái thai cờ MTGPMN VN thì giống lá cờ Bourkinafaso một nước Châu phi với 11 triệu dân có biên giới với giáp Gana . Lá cờ Bourkinafaso hai màu trên đỏ dưới xanh lá cây giửa có ngôi sao vàng! (theo tài liệu Em tìm hiểu quốc kỳ) tác giả Xuân Huy nhà xuất bản Thanh niên.
Kết luận :
Tất cả mọi người Việt Nam dù là theo chủ nghĩa cộng sản hay không cộng sản cần loại bỏ biểu tượng lá cờ máu này. Nó phát sinh từ tỉnh Phúc Kiến, hãy gởi nó trả về cho TC. Biểu tượng này vô cùng nhục nhã cho đất nước VN, vì nó là một phần nhỏ trong lá cờ của TC. Chấp nhận nó chẳng khác nào chấp nhận làm thân khuyễn mã cho TC. Hãy kiên quyết và dứt khoát đấu tranh đòi cho được việc thay đổi lá cờ máu này.
Mylinhng@aol.com Mylinhng@aol.com Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó. http://vn1info.com/mylinhng.htm
Năm 1945, Hồ Chí Minh đã lấy cờ tỉnh Phúc Kiến Trung Cộng làm cờ Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Chú thích của Saigon Echo: Những người Việt Nam sống trong thời kỳ Việt Minh cướp chính quyền cũng như những người nghiên cứu lịch sử đều biết rõ sự kiện chắc chắn này là vào năm 1945, Hồ Chí Minh đã nhận lá Cờ Đỏ có ngôi Sao Vàng ở giữa với CÁNH HÌNH BẦU làm quốc kỳ của nước VN Dân Chủ Cộng Hòa. Nhưng đến năm 1955, bỗng dưng Nhà Nước lại cho vẽ lại Ngôi Sao Vàng với CÁNH ĐƯỜNG THẲNG. Không ai biết lý do và Đảng CSVN cũng không hề giải thích. Qua bài khảo luận dưới đây của Mạng Lưới Mylinhng's Site, chúng ta mới biết được lý do là Cờ Đỏ Sao Vàng của Việt Minh năm 1945 chính là Cờ của tỉnh Phúc Kiến, Trung Cộng. Chúng tôi hân hạnh giới thiệu bài tham luận này đến quý độc giả của Saigon Echo.
Số phận huyền thoại và xác ướp Hồ chí Minh Ngày 09-07-2010, giờ 05:31
 Hoàng Giang, một lãnh đạo cao cấp đảng CSVN hồi hưu, trong bài viết “Sự im lặng lịch sử và món nợ hậu thế” ngày 15 tháng 6/2010 trên trang điện tử bauxite đã nói một điều nhiều người đã nói, rằng các lãnh đạo CS năm 1975 vì say men chiến thắng nên đã bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng để xây dựng đất nước. Điều đáng chú ý là Hoàng Giang đã nguỵ luận khoả lấp rằng thái độ đó là đã “bỏ giai đoạn cách mạng dân chủ nhân dân” , đã “thách thức vị trí và vai trò lịch sử của lãnh tụ Hồ chí Minh”. Tức là Hoàng Giang đã đề cao cái lý tưởng đảng và mang ra tô vẽ lại cái huyền thoại đã rách nát của Hồ, tương tự như là chuyện xây lăng Ba đình để cả đảng núp sau cái xác ướp có nhiều dấu hỏi này. Hiện nay trên thế giới chỉ còn xác ướp của 3 lãnh tụ CS: Lenin, Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh. Stalin là người đầu tiên thực hiện việc ướp xác. Xác Lenin được Stalin cho ướp và đăt trong lăng Lenin tại Công Trường Đỏ để mọi người chiêm ngưỡng,. Khi Stalin chết, các đàn em cũng ướp xác và để gần xác Lenin. Nhưng xác Stalin chỉ nằm đó được 3 năm. Khi Krushchev họp Đại Hội CS lần thứ 20 vào năm 1956, thì đem công và tội của Stalin ra…cân đo, và sau đó trục xuất xác Stalin ra khỏi Công Trường Đỏ. Xác ướp của HCM nằm trong lăng Ba Đình cho đến nay đã gần nửa thế kỷ. Nhiều dư luận trong và ngoài nước cả quyết rằng đây chỉ là xác làm bằng sáp, cho mặc quần áo, chứ không phải là người thật. Trong lăng, xác Hồ Chí Minh được đặt nằm trong lồng kính, để trên cao. Người vào thăm viếng phải bước đi liên tục, không được phép dừng lại quan sát ngắm nghía. Điều này đã làm nhiều người thắc mắc. Cuộc đời của HCM khi sống, đã có nhiều điều uẩn khúc. Khi chết, lại có nhiều chuyện thiếu minh bạch tạo nhiều nghi vấn. Tin chính thức loan báo Hồ chí Minh chết ngày 3 tháng 9/1969. Sau đó thì được biết rằng Hồ đã từ trần ngày 2 tháng 9, nhưng bộ Chính trị CSVN loan đi trễ một ngày vì sợ ảnh hưởng không tốt lên ngày quốc khánh CHXHCNVN. Di chúc của HCM chính thức được công bố ngày 5/10/69. Trong bản di chúc này không đề cập gì tới chuyện chôn cất. Nhưng dựa trên di chúc viết ngày 15/5/65 của HCM giao cho Vũ Kỳ, Bí thư, có chữ ký của HCM cũng như chữ ký “chứng kiến” của Lê Duẫn thì có đoạn: ” Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, nói chữ là hỏa táng. Tro xương thì tìm một quả đồi mà chôn. Trên mộ nên xây một căn nhà gỉan đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẻ để những người đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi….” Tới năm 1968, HCM sửa lại di chúc: “….Tôị yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, tức là hỏa táng. Tro thì chia làm 3 phần, bỏ vào 3 cái hộp sành: một hộp cho miền Bắc, một hộp cho miền Trung, một hộp cho miền Nam. Đồng bào mỗi miền nên chọn một quả đồi mà chôn hộp tro đó. Trên mả không nên có bia đá tượng đồng mà nên xây một ngôi nhà giản đơn,….” Tuy nhiên, vào tháng 8/1967, theo tài liệu của Liên Xô thì Viện Lăng Lenin được thông báo là tình trạng sức khỏe của HCM đang suy dần. Bộ Chính trị Liên Xô chỉ thị chuẩn bị ướp xác HCM. Ngày 14/9/67, 3 B/S VN là Nguyễn Gia Quyền, chủ nhiệm khoa Gỉai Phẫu Quân Y Viện 108, Lê Ngọc Mẫn, Chủ Nhiệm Khoa Nội Tiết, BV Bạch Mai, và Lê Điểu, Chủ Nhiệm Khoa Ngoại BV Việt Xô lên đường đi Moscow. Các B/S này ở lại Moscow 7 tháng để học cách ướp xác và bảo vệ xác ướp trong giai đoạn đầu từ 15 tới 20 ngày. Giai đoạn kế tiếp sẽ do các chuyên gia Liên Xô đảm trách. Tổ ướp xác VN được chính thức thành lâp vào tháng 8/1968 do B/S Nguyễn Gia Quyền đứng đầu. Như vậy, việc ướp xác được sửa soạn chu đáo này, HCM phải biết. Thế thì phải chăng Hồ chì Minh đã chỉ đóng kịch viết di chúc trao cho Vũ Kỳ, với lời lẽ làm mọi người phải cảm phục. Biết đâu đây chẳng là đòn phép chót của Hồ chí Minh để tô điểm cho cái huyền thoại mà chính ông ta tự dựng lên từ cuốn “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch”, dưới bút danh Trần dân Tiên ? Nhưng mà thực sự thì Hồ muốn xác mình được lưu giữ như là xác ông Lênin, ông Xít, ông Mao, mà Hồ tôn thờ? Đó là những dữ kiện quanh chuyện Hồ chí Minh có muốn ướp xác hay không. Còn quá trình ướp xác như thế nào thì cũng có nhiều điều khác nhau nữa. Theo tài liệu của Liên Xô, thì ngày 28/8/69, một đòan chuyên viên Y khoa Liên Xô gồm 5 người GS Debov, Polukhin, Michaelov, Kharascov, và Saterov tới Hà Nội. Ngày 2/9/69, họ tới Quân Y Viện 108 để khám nghiệm và mổ xác HCM với sự có mặt của Nguyễn Lương Bằng, Lê Quang Đạo, và Phùng Thế Tài. Hai B/S Polukhin và Michaelov mổ xác HCM với sự phụ tá của 2 B/S VN. Tối ngày 5/9, thi hài HCM được chuyển tới Ba Đình để cử hành lễ thăm viếng. Lại có tin nói rằng chuyên gia Liên Xô muốn đưa xác Hồ về Liên xô để ướp nhưng lê Duẩn không đồng ý. Rồi còn tin cho rằng xác Hồ phải đưa đi trốn tránh bom Mỹ ở các hang động sông Đà, do đó khó tránh khỏi hư thối. Gần 3 tháng sau khi HCM qua đời, trong phiên họp ngày 29/11/1969, Bộ Chính trị mới ra thông báo quyết định ướp xác HCM và xây lăng tại Quảng Trường Ba Đình. Đồ án của lăng do Liên Xô vẽ kiểu, na ná như lăng Lenin ở Công Trường Đỏ. Tất cả những tin này để dẫn đến kết luận rằng xác Hồ trong lăng chỉ là xác giả, bằng sáp. Rồi lại có tin xác Hồ mỗi năm phải đem sang Liên xô sang sửa vá víu cho tươm tất để khách tới thăm viếng. Tóm tắt thì tất cả những tin này cũng chỉ là khó tin và mâu thuẫn như các chuyện khác quanh Hồ chí Minh. Nhưng dù mâu thuẫn thì cũng vẫn không nhiều thì ít có người nghe và có người sùng bái Hồ chí Minh. Và như thế thì lăng Hồ và xác Hồ vẫn là cái dù để núp cho những lãnh đạo CSVN đã biến thái thành tài phiệt hết rồi. Cho nên, việc xây cất cũng như việc bảo tồn trông nom tốn kém, bộ chính trị đảng VC vẫn còn có gắng duy trì và củng cố bằng những bài viết kiểu Dương Thu Hương, Hoàng Giang tô vẽ huyền thoại Hồ, hay những bài viết khác đổ tội của Hồ cho những đồ đệ như Lê đức Thọ, Lê Duẩn đã chết, và giải thích rằng Hồ lúc già bị cô lập bởi bọn này. Cái huyền thoại đã rách và cái xác ướp mà nhiều người cho là giả này có lẽ vì thế sẽ không thể dùng được lâu. Hoàng Thế Hiển Nguồn trích: http://tamthucviet.com/articleview.aspx?artId=%c5%b8B%14%5b  
Hồ Chí Minh Là Người Khách Gia (Tàu) Tạ Phong Tần, Công Lý và Sự Thật's Blog,
Mời đọc bản dịch của Google dịch Sách “Hồ Chí Minh Sanh Bình Khảo” (Khảo cứu về cuộc đời Hồ Chí Minh) do tác giả Giáo sư Hồ Tuấn Hùng (Đài Loan) dày công nghiên cứu trong nhiều năm qua, vừa được Nhà xuất bản Bạch Tượng Văn Hoá ấn hành tại Đài Loan vào ngày 01/11/2008 (mã số ISBN : 9789866820779). Sách "Hồ Chí Minh Sanh Bình Khảo" giới thiệu trên website Press Store, của GS Hồ Tuấn Hùng
Giáo sư Hùng sanh năm 1949, tốt nghiệp khoa Lịch sử của Trường Đại Học Quốc Lập Đài Loan, có kinh nghiệm giáo chức 30 năm đồng thời ông còn là viên chức cao cấp Giáo Dục Hành Chính.
Theo Giáo sư Hồ Tuấn Hùng, cụ Hồ Chí Minh xuất thân là người dân tộc Hồ trong nhóm Khách Gia (Hakka, người Việt ở Bạc Liêu gọi là Hẹ) tại huyện Miên Lật, địa khu Đồng La, Đài Loan.
Lời giới thiệu sách trên website của Nhà sách Press Store như sau :
Mặc dù thời gian đã vào Thiên niên kỷ thứ 2, phương tiện truyền thông và công nghệ hiện đại đã phát triển mạnh, nhưng trong 40 năm qua, gia đình, lịch sử, khả năng ngôn ngữ, lý tưởng cách mạng, thực tế hôn nhân, thậm chí những bí ẩn của sự sống và cái chết của “cha Hồ Chí Minh” vẫn bị Đảng Cộng sản che giấu như “bị khoá trong hộp đen, tại sao ?”.
Giáo sư Hùng nhiều lần khẳng định rằng, ông Nguyễn Ái Quốc đã “bệnh vong” năm 1932, từ năm 1933 và người đội lốt cái tên Nguyễn Ái Quốc, sau này là Hồ Chí Minh, chính là một người tộc Khách Gia có tên là Hồ Tập Chương, một người dòng tộc Giáo sư Hồ Tuấn Hùng.
Quý vị có thể tham khảo nội dung sách tại website của nhà sách Press Store ở đây.
Công bố của Giáo sư Hồ Tuấn Hùng quả là một “quả bom tấn” gây chấn động mạnh trên thế giới và cộng đồng người Việt, hoàn toàn ngược lại với những gì mà người Việt Nam được biết về cụ Hồ Chí Minh qua các chương trình giáo dục của sách giáo khoa giảng dạy trong nhà trường và báo chí, sách vở xuất bản tại Việt Nam.
Sự việc quả là rất quan trọng vì Giáo sư Hồ Tuấn Hùng đã lật đổ toàn bộ “thần tượng” về một lãnh tụ được Đảng Cộng sản Việt Nam và nhà cầm quyền Việt Nam suy tôn là “Cha già dân tộc Việt Nam”, bỗng dưng đùng một cái, cụ Hồ Chí Minh lại trở “trở về cội nguồn” thành “con dân TC” thì rõ ràng là không thể chấp nhận được.
Sách đã xuất bản và lưu hành rộng rãi từ ngày 01/11/2008, tính đến nay đã 27 ngày, nhưng chưa thấy phía nhà cầm quyền Việt Nam có động tĩnh gì.
Thiết nghĩ nhà cầm quyền Việt Nam cần sớm có tiếng nói chính thức để phản biện lại vấn đề này (Ví dụ : Kiện tác giả ra Tòa Án Quốc Tế), giống như nhà cầm quyền TC đã phản ứng mạnh mẽ vụ sách giáo khoa lịch sử của Nhật che giấu những tội ác mà quân đội Nhật gây ra tại Châu Á trong thời gian Chiến tranh Thế giới thứ Hai.
Tạ Phong Tần http://blog.360.yahoo.com/blog-calB7c8leuiQNqd4fyQ2Ua1yzA-- ?cq=1 * * * * * Tài Liệu Mới : Hồ Chí Minh Là Người Khách Gia (Hakka) ! Chân Mây, 25/11/2008
http://www.haingoaiphiemdam.com/Tham-khao Khách Gia (Hakka) hay còn gọi là người Hẹ, là một tộc người Hán từ phương Bắc TC di cư xuống miền Nam từ đời Tống, Đường, Minh, Thanh, Dân Quốc ... ra đến hải ngoại. Tuy bôn ba như thế, nhưng người Khách Gia đã tạo nên một sự nghiệp nhân lực, nhân tài không chỉ riêng cho đại lục TC. Từ Hồng Tú Toàn của cuộc khởi nghĩa Thái Bình Thiên Quốc, sau đó càng sản sanh thêm những nhân vật hàng đầu có gốc là người Khách Gia như Tôn Dật Tiên, chị em nhà họ Tống, Đặng Tiểu Bình, Lý Đang Huy, Lý Quang Diệu ...
Tôi từng đọc trên một trang mạng giáo dục của người Khách Gia do Giáo sư A Quý thành lập (www.sctlog.sctnet.edu.tw), ông đã dẫn ra một loạt tên tuổi các nhân vật nổi tiếng người Khách Gia từ đời Đường, Minh ... đến các nước như Mã Lai, Ấn Độ, Mỹ Quốc, Tân Gia Ba v.v. Và thật bất ngờ, người Khách Gia nổi tiếng duy nhất trong dòng Khách Gia tại Việt Nam được Giáo sư A Quý ghi tên là ..."Hồ Chí Minh (Việt Nam chi Tổ phụ)" !
Có phải chăng đây là sự thật ?
Sau trận công khai về những chuyện tình bê bối của Hồ Chí Minh do đàn anh Tàu Cộng thực hiện. Vào đầu tháng 11 năm nay, bức màn đen tối dần được vén cao hơn. Kỳ này là từ phía Đài Loan !
"Hồ Chí Minh Sanh Bình Khảo"
Sách "Hồ Chí Minh Sanh Bình Khảo" (Khảo cứu về cuộc đời Hồ Chí Minh) do tác giả Giáo sư Hồ Tuấn Hùng (Đài Loan) dầy công nghiên cứu trong nhiều năm quạ Sách vừa được Nhà xuất bản Bạch Tượng Văn Hoá ấn hành tại Đài Loan vào ngày 01/11/2008 (mã số ISBN : 9789866820779). GS Hùng sanh năm 1949, tốt nghiệp khoa lịch sử của Trường Đại học Quốc lập Đài Loan, có kinh nghiệm giáo chức 30 năm đồng thời là ông còn là viên chức cao cấp Giáo dục Hành chính. Với kinh nghiệm như thế, thì không lẽ nào GS Hùng lại đi nghiên cứu một đề tài xa vờị
Nhưng vì sao một người Đài Loan lại quan tâm đến Hồ Chí Minh ? Vì lẽ, Hồ Chí Minh xuất thân là người tộc Hồ trong nhóm Khách Gia tại huyện Miên Lật, địa khu Đồng La, Đài Loan (nơi mà tháng 07/2008, đoàn ca kịch nghệ sĩ Việt cộng đã phục vụ chương trình "Hát cùng người xa xứ" cho cô dâu Việt tại Đài Loan).
Theo ông Hùng, đề tài Hồ Chí Minh đã bị Việt cộng và TC che dấu ngụy trang quá nhiều, đến nỗi không còn biết đâu là sự thật. Tuy nhiên, theo các bậc trưởng lão trong dòng tộc của GS Hùng và truyền khẩu lâu đời giữa người Đài Loan thì Hồ Chí Minh "vị cha già của dân tộc Việt Nam" chính danh là Hồ Tập Chương, một người của dòng tộc GS Hùng !
Trong quá trình nghiên cứu để tìm ra sự thật. GS Hùng đã căn cứ theo hai cái tên là Nguyễn Ái Quốc và Hồ Chí Minh. GS Hùng đã phát hiện ra đòn "di căn tiếp mộc" (dời hoa ghép nhánh) thâm độc của bọn cộng sản TC : Nguyễn Ái Quốc đã chết có giấy chứng tử do bệnh lao vào năm 1932. Từ năm 1933 trở đi là sự thâm nhập của gián điệp Hồ Tập Chương !
Những nghiên cứu trong sách còn rẩt nhiềụ Như tác phẩm nổi tiếng "Ngục Trung Nhật Ký" là văn phong của người Khách Gia, chuyện hôn nhân, di chúc ... Nếu biết Trung văn, ta có thể tham khảo qua nội dung sách và trọn mục lục tại địa chỉ mạng của nhà sách Press Store. http://www.vital.com.tw/ps/book/book....asp ?bo_id=302
Tác giả GS Hùng dù sao cũng có chủ ý là tạo thêm thanh thế cho người Khách Giạ Nếu nghiên cứu của ông là chính xác, vô hình chung ông đã giúp cho dân tộc Việt Nam chúng tôi rất nhiều ! Hăy cảm ơn ông ! Dân tộc Việt !
Rất mong các cao thủ khai thác thêm cho dân tộc Việt Nam được sáng tỏ !
Hồ Chí Minh, kẻ chủ nhân của 7 triệu xác chết và 20 năm nội chiến đẫm máu tại Việt Nam ! Một tên người Hẹ không hơn không kém đã lãnh đạo cả nước Việt đi vào đường cùng, gây chia rẽ dân tộc không thể hàn gắn và một đám hậu duệ khốn nạn đang tiếp tục dâng hết đất biển Việt Nam cho Tàu Cộng ! Đất nước Việt Nam không thuộc về chúng nó ! Đúng vậy ! Bọn ngoại bang đứng ngay trong lòng dân tộc ! Tại sao lại còn giữ cái xác của hắn ?
Chân Mây
| Tác Giả : Dorling Kindersley | | Thứ Ba, 18 Tháng 5 Năm 2010 14:10 | Đây là bằng chứng Hồ Chí Minh là người Tầu chứ không phải Việt Nam. 
|
| Tác Giả : Dorling Kindersley | | Thứ Ba, 18 Tháng 5 Năm 2010 14:10 | Đây là bằng chứng Hồ Chí Minh là người Tầu chứ không phải Việt Nam. |
Cuối năm 2008, Giáo sư Hồ Tuấn Hùng ở Đài Loan đã “thả một quả bom” vào Việt Nam: ông ta tung ra cuốn sách nhan đề “Hồ Chí Minh Sinh Bình Khảo”, bảo rằng “Bác Hồ kính yêu” của mấy triệu đảng viên Việt Cộng thực ra là một người Tàu giả dạng, không phải là “thằng nhỏ tên Coong” con của Phó bảng Nguyễn Sinh Huy ở Huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, năm xưa. Chẳng những ba triệu đảng viên Việt Cộng xôn xao mà nhiều người Việt Nam ở trong và ngoài nước cũng bàn tán, ngờ vực, không biết thực hư thế nào.
Ở hải ngoại, cụ Bùi Tín, cựu đại tá Quân đội Nhân dân, cựu đảng viên CSVN, nay là nhà tranh đấu dân chủ ở bên Tây, vội vàng viết một bài bác bỏ luận cứ của ông tác giả người Tàu, cho rằng quyển biên khảo của ông ta chỉ là chuyện hoang đường. “Bác Hồ” chính là Hồ Chí Minh, là Nguyễn Tất Thành, là Nguyễn Ái Quốc, là Anh Ba, là Lý Thụy vân vân, và là “thằng nhỏ tên Coong” ngày xưa ở truồng chạy rông ở Nam Đàn, Nghệ An. Để làm bằng cớ, cụ Bùi Tín kể rằng vào tháng 8 năm 1945, khi tiếp bà chị ruột từ Nghệ An ra Hà-nội thăm, Hồ Chủ tịch nói rặt giọng Nghệ An với âm sắc vùng Thanh Chương Nam Đàn, và hỏi thăm nhiều người bà con đã chết hay còn sống ở quê cũ. Bà chị xác nhận tai, mũi, cằm Hồ Chí Minh đúng là tai, mũi, cằm của “thằng Coong” thuở nhỏ. Năm 1957, khi về thăm sinh quán ở làng Kim Liên, Hồ Chí Minh xom xom đi ngay vào ngõ trái căn nhà ông bố khi xưa, không đi vào cổng mới làm sau này, và rồi lại tự động sang lò rèn bên cạnh hỏi thăm các cụ ở đây ngày xưa. Cụ Bùi Tín hỏi Giáo sư Hồ Tuấn Hùng rằng làm sao một người Tàu quê ở Đài Loan lại có thể nói tiếng Nghệ An theo đúng âm Nam Đàn với bà chị ruột, và khi về vùng Kim Liên xa lạ lại am hiểu địa hình và các nhân vật tại đây như vậy. Bài của cụ Bùi Tín phổ biến trên mạng điện tử chưa được tác giả Hồ Tuấn Hùng “lý giải” thì Bác sĩ Trần Văn Tích, một nhà “chống cộng cực đoan” ở bên Đức, đã viết bài “Chuyện kể kiểu Bùi Tín” để ... xây dựng “đồng chí” cựu đại tá Quân đội Nhân dân là ngây thơ và kể chuyện “dật sự”, không bảo đảm có thật. BS Trần Văn Tích viết: “Tôi tưởng tượng thay vì ‘lý giải’, tác giả Đài Loan lại hỏi ngược ông Bùi Tín rằng các dật sự ông vừa đan cử làm dẫn chứng là do Trần Dân Tiên, Trần Huy Liệu, hay do Đặng Xuân Trừng kể thì chẳng biết ông Bùi Tín sẽ trả lời thế nào. Tình huống này dường như chưa được rất nhiều người Việt Nam hiện nay nghĩ đến.” Sau khi nhận định về ảnh hưởng của tuyên truyền chính trị trên tâm lý con người, BS Trần Văn Tích viết tiếp: “Những huyền thoại xã hội, những biểu tượng chế độ tác động lên tâm lý đám quần chúng bị bưng tai bịt mắt, bị nhồi sọ một chiều khiến cho các thành viên của dân tộc thường lặp lại những hình tượng tương tự mà cốt lõi tạo hình nằm trong noãn sào vô thức xã hội. Chế độ cộng sản tự ru mình trong những hư tưởng, ảo giác. Hô hấp một bầu khí quyển như thế, người công dân xã hội chủ nghĩa, tự tận cùng chiều sâu vô thức, rất sẵn sàng chấp nhận những dữ kiện lý lịch, những chi tiết hành trạng do guồng máy thông tin dối trá phịa ra, lăng xê ra để trang trí cơ chế cách mạng và đánh bóng con người tiến bộ. Có một thần tượng lớn, có những thần tượng vừa, có những thần tượng nhỏ. Đã có Tôn Thất Tùng, Lương Định Của, Trần Đại Nghĩa, Đặng Văn Ngữ còn có Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi, Út Tịch, La Văn Cầu, Phan Đình Giót, Bế Văn Đàn, Cù Chính Lan, Nguyễn Thi Chiên, Ngô Gia Khảm, v.v.” Cụ Bùi Tín đọc bài của BS Trần Văn Tích, vội vàng “đáp lễ” một cách bất bình: “Cần gì vòng vo tam quốc. Lại còn khái quát ‘kiểu Bùi Tín’!, lại còn ‘à la Bui Tin’! Bùi Tín chuyên có kiểu ăn nói tùy tiện? Không có cơ sở sự thật? Chỉ là tín điều à, thưa ông Tích? Oan cho tôi quá! “Ông có tính bông đùa cho vui, hay ông nhận định ngiêm túc vậy? Tôi viết bài báo nào cũng có mục đích. Lấy sự thật làm đầu. Phục vụ bạn đọc – Thượng đế của tôi. “Tôi nghe chuyện về cuốn sách của ông Hồ Tuấn Hùng nói về chuyện ông Hồ là người gốc Đài Loan đóng giả ông Hồ Chí Minh – Nguyễn Ái Quốc như thật, tôi nghiên cứu kỹ, cho là chuyện hoang tưởng, tôi thấy cần lên tiếng. Ông bác bỏ ý tôi, thì nói cho rõ. “Chính kiến tôi dựa vào nhiều cơ sở tôi cho là đúng, là thật. Tôi gặp ông Hồ hàng chục lần, nghe ông Hồ nói, được ông Hồ hỏi chuyện ít ra là 3 lần. Năm 1957, ông Hồ vào Vinh thăm Quân khu 4, thăm làng Sen quê ông, tôi được ông tướng Chu Huy Mân giao cho viết sẵn bài viết để chuẩn bị cho ông Hồ nói chuyện với bộ đội, kể ra vài thành tích giúp dân của bộ đội Quân khu 4; ông Hồ nhận bài chuẩn bị, hỏi tôi vài điểm, rồi khen vui: ‘Chú văn hay chữ tốt đấy! Nhưng Bác nói chứ không đọc đâu!’ Hôm ông Hồ về thăm quê, tôi đi theo, ghi chép cuộc du hành này, khi ông tự ý đi tắt vào cổng cũ, rồi ra giếng nhà sau bên lò rèn.” Không biết vì viết trong lúc nóng giận, hay vì coi thường “bạn đọc – Thượng đế của tôi” mà bài “đáp lễ” của cụ Bùi Tín viết rất lủng củng, chấm, phết, chấm than lung tung, và viết sai chính tả (ngiêm). Đọc bài “đáp lễ” của cụ Bùi Tín, ngày 29.3.2009, BS Trần Văn Tích lại viết bài “Lịch sử và Dật sự” để “phản hồi các phản hồi” như sau: “Trong khi vấn đề ông Hồ Chí Minh vốn người Nghệ An là một sự kiện lịch sử thì các chuyện do ông Bùi Tín nêu ra lại thuộc loại dật sự. Dật sự thường là chuyện kể gọn gàng về một sự kiện thú vị, lạ lùng, có ý nghĩa, ít người biết. Dật sự có thể mang tính chân lý lịch sử nhiều hay ít. Vua Lê khởi nghĩa đánh quân Minh là một sự kiện lịch sử. Chuyện Ngài được rùa thần trao cho gươm báu là một dật sự. Cho nên khi dạy chúng ta môn sử ký, thầy cố giáo thường mở đầu: ‘Tương truyền một hôm ...’ “ ... nay được đọc dật sự về chuyện hai tai, hai mắt và cằm của chú bé hồi nhỏ tên Coong với nhiều chi tiết mới thì tôi chuyển sang tin dật sự liên hệ hơn trước chút chút. Nhưng chuyện ông Hồ nói tiếng Nghệ An theo đúng thổ âm Nam Đàn thì tôi lại vẫn chưa có thể tin ông Bùi Tín nhiều hơn. Với những thủ đoạn độc đáo của các cơ quan phản gián, khi có một thời gian dài hàng chục năm, kế hoạch đào tạo ra một người nói đặc giọng Nghệ An không phải là bất khả thi. Nếu người Tàu bắt cóc vài ba thanh niên thanh nữ Nam Đàn rồi đem về cho ‘tam cùng’ với nhân vật được chỉ định đóng vai ông Hồ thì người lên ngôi Chủ tịch nước Việt Nam sau này có thể nói đặc giọng Nghê An lắm. Cựu Thủ tướng nước Đức Gerhard Schroder có người chị họ tên Renate G. sinh sống trong vùng Đông Đức cũ và được cơ quan Stasi (Mật vụ Đông Đức) tuyển làm nhân viên Toán 26, Ban 5, qui tụ mười bốn điệp viên. Chỉ cần hai năm, Stasi rèn luyện chu đáo, huấn nghệ kỹ lưỡng để bà trở thành một mật báo viên đắc lực nói lưu loát tiếng Anh đúng giọng Oxford của giới ngoại giao. Phản gián Bắc Hàn từng bắt cóc nhiều người Nhật Bản để các điệp viên của họ thực tập sống theo cách Nhật. Đến đây lại phải xin nhắc thêm là lập luận thế này không có nghĩa là tôi tin tác giả sách Hồ Chí Minh sinh bình khảo.” Thợ Hồ cũng không tin, dù chưa đọc cuốn sách của ông Hồ Tuấn Hùng, vì có sẵn thành kiến với mọi thứ “chuyện Tàu” và vì có “trực giác” rằng Hồ Chí Minh, tức Nguyễn Tất Thành, tức Nguyễn Ái Quốc, tức Anh Ba, tức Lý Thuỵ, tức Trần Dân Tiên, tức vân vân và vân vân... chính là “thằng nhỏ tên Coong” năm xưa ở Nam Đàn, Nghệ An. Chính nó chứ chẳng phải ai! Chính nó đã đem Mác Lê vào Việt Nam và gây ra bao tai ương, khổ đau, chết chóc cho dân ta, nước ta. Thợ Hồ chỉ không đồng ý với cụ Bùi Tín một điều là thay vì đem “dật sự” ra để chứng minh “Bác Hồ” chính là “thằng nhỏ tên Coong”, và tranh cãi với BS Trần Văn Tích, cụ nên viết thư cho đồng chí Nông Đức Mạnh, con rơi của “Bác Hồ”, đương kim Tổng Bí thư Đảng CSVN, ra lệnh “thẻo” một miếng thịt trên cái xác ướp của “bác” đem thử DNA lấy từ xương khô của Phó Bảng Nguyễn Sinh Huy, cha của “thằng nhỏ tên Coong”, chôn tại vùng Cao Lãnh ở miền Nam, là biết ngay 100 phần 100 sự thật. Vừa khoa học, vừa khỏi mất thì giờ tranh cãi, gây mất hòa khí trong khi các “nhà dân chủ” ở hải ngoại cần đoàn kết để tranh đấu thành lập một chế độ tự do, đa nguyên, đa đảng ở Việt Nam cho quý vị về kiếm ghế. Đồng chí Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh cũng sẽ tán thành việc thử DNA ngay để ba triệu đảng viên khỏi hoang mang, biết chắc chắn “Bác Hồ vô vàn kính yêu” chính là “thằng nhỏ tên Coong ở Nam Đàn Nghệ An” ngày xưa mà yên tâm ăn hối lộ, thụt két, làm giàu trong thời buổi kinh tế thị trường theo... định hướng xã hội chủ nghĩa. Cụ Bùi Tín cũng không bị BS Trần Văn Tích lật tẩy: “Ông Bùi Tín từng là Đại tá trong Quân đội Nhân dân, ông từng làm báo ở Việt Nam. Đó là hai sự kiện lịch sử. Tôi tin hai sự kiện này gần 100 phần trăm. Nhưng khi cụ Võ Tử Đản ở làng Nại Cửu tỉnh Quảng Trị lên tiếng tố cáo ông Bùi Tín từng chỉ huy du kích đến bắt cóc thân sinh cụ Võ dẫn đi thủ tiêu thì đó là một dật sự. Chuyện ông Bùi Tín vào tiếp thu Dinh Độc Lập và nhận sự đầu hàng của Dương Văn Minh cũng là một dật sự nốt. Hầu như ai cũng tin ông Bùi Tín từng là sĩ quan cấp tá, hầu như ai cũng tin ông Bùi Tín từng làm báo. Nhưng không phải ai cũng tin hai chuyện thủ tiêu người và tiếp thu dinh liên quan đến ông Bùi Tín. Tất nhiên tỷ lệ giữa hai thành phần tin và không tin các dật sự này thay đổi tùy theo suy nghĩ, lý luận của từng người. Cá nhân tôi tin cụ Võ Từ Đản đến 90 phần trăm nhưng chỉ tin chuyện tiếp thu Dinh Độc Lập có 10 phần trăm.” Cụ Bùi Tín còn đợi gì mà không yêu cầu đồng chí Nông Đức Mạnh cho thử DNA xác ướp “Bác Hồ”? Và, nếu Nông Đức Mạnh không dám cho thử DNA thì ông giáo sư Tàu Đài Loan nói sự thực. (Hết) |
|
Nguồn: Copy từ blog của nhạc sĩ Tô Hải Vài lời phi lộ về nhân xưng-Trong entry này,tớ xin phép những người ghét hai chữ Bác Hồ mà vẫn dùng hai chữ đó chỉ khác ở chỗ chữ “bác”của tớ không viết hoa vì tớ luôn coi ông Hồ cũng như ông Nguyễn Tuân ,ông Tú Mỡ ,cụ bơm xe,bà bán bún chả…,ai đã hơn tớ tuổi, tớ đều có quyền và thậm chí phải gọi là ông,là, chú,là bác…,thế thôi đừng có nghe thấy hai tiếng Bác Hồ viết hoa đã nhảy dựng lên nhé!Tớ viết “bác Hồ hoặc "bác ấy" là cái sự học thời Tây nó dạy , viết văn là như dzậy đó.!!. Mấy tuần nay,để viết một entry "độc đáo" về sinh nhật bác Hồ,về những kỷ niệm cá nhân của tớ về bác ấy,về những nghĩ suy,đánh giá về Bác ấy,nên tớ phải lên mạng để cập nhật liên tục, muốn phát ốm!Nào ngờ,càng đi sâu tìm hiểu thì tớ mới thấy là tớ đã đi lạc vào một rừng tư liệu làm rối tung cái đầu và tớ… phát ốm thật.Tớ tự trách tớ:Ai bảo đi vào con đường của những nhà "Việt Nam Học","Hồ chí Minh học", có lương tâm nghề nghiệp làm gì! Họ có nhiệm vụ làm sáng tỏ thêm hay bác bỏ các lập luận của các nhà đã viết ra những tập sách nổi danh về Hồ Chí Minh như William J.Duiker,Sophie Quinn Judge, Douglas Pike,Anatoli Sobolov… và cả trăm ngàn hồ sơ mới được” bạch hóa” từ các cơ quan KGB,STASI….sau cuộc sụp đổ tan tành cái khối cộng sản tưởng như bất khả xâm phạm…Ngoài ra,tớ tin tưởng ở các nhà nghiên cưú có lương tâm, đã mê say nghề nghiệp này sẽ chẳng ngại xin phép nhà nước hoặc tự bỏ tiền túi ra bay ngay qua Nga,qua Pháp để được đọc nguyên bản những gì Hồ chí Minh đã làm ,dã viết đang còn được lưu trữ rất cẩn thận ở trung tâm lưu trữ hồ sơ hải ngoại”(C.A.O.M).Vạn dĩ nhà nước không cho tiền thì các học giả nào biết tí chút ngoại ngữ và biết xử dụng computer đâu có cần ai mách đường chỉ lối ,đều có thể cập nhật hàng vạn tài liệu khi gõ vào “Hô chí Minh,biography” Riêng tớ,vì quá câu nệ là “nói phải có sách,mách phải có chứng” nên tớ đâm... loạn tài liệu và đành… Stop và xin mời các tiến sỹ ,các học giả, cũng như các vị tiến sỹ-giáo sư cấp tướng như các bác(hay chú?) Nguyễn Hồng Dung (Viện Lịch sử Quân đội,)Vũ Quang Hiển(Đại học quốc Gia Hà Nội) hãy “dấn thân” để bạch hóa cái màn đen đang phủ kín lên sự nghiệp ,lên uy tín của một con người, .Riêng tớ,tài hèn sức mọn và với cái bản chất văn nghệ là chuộng biểu hiện bằng hỉ, nộ,ái,ố,hoan,lạc chứ không ưa những con số,những dẫn chứng cụ thể nên chỉ xin nói thật cái gì mà tớ cảm nhận và yêu,ghét bác Hồ chí Minh mà thôi.! . Cho nên tớ mới kể ra cái quá trình tớ đã từ yêu đến ghét bác ấy và cuối cùng thương bác ấy như sau: 1-/Ngay từ tấm bé,tớ là một người thích đọc những cái gì “cấm trẻ con”(interdit aux enfants)…rồi đến lúc biết tìm hiểu suy nghĩ,trình độ tiếng Pháp đã đủ để có thể đọc được những tác phẩm chính trị,triết học và báo chí Pháp,(mỗi tuần đều được gửi qua sở PTT của bố tớ do các quan Tây,quan ta đã com-măng….Thế là tớ quen cái tên Nguyễn Ái Quốc từ đầu những năm 42,43 gì đó..Đối với tớ, mỗi khi bố tớ mang những thứ "quốc cấm" ấy về,ông đều hạ giọng nói nhỏ vào tai tớ : “Đừng có đọc,đừng có cho ai mượn kẻo Tây nó không muốn cho dân anamít ta biết những thứ này đâu !Tù mọt gông đấy!”thì lại càng làm tớ thêm tò mò.Và tớ luôn tranh thủ mọi lúc ,mọi nơi….đọc ngốn,đọc ngáo các thứ quốc cấm đó.Cái tên Nguyễn Tất Thành sau luôn thay đổi ,các bản chụp đơn xin học ở trường thuộc địa (trung tiểu học?) ở Pháp ,các lệnh truy nã,,thậm chí cái mandat gửi tiền về cho ông Nguyễn Sinh Sắc…và sau này…những tài liệu truy tố ông ,thậm chí ông bị đưa ra các thứ tòa án "đế quốc", ông vẫn thoát hiểm,…Chỉ riêng cái tài thiên biến vạn hóa của ông như thay tên, đổi dạng để mật thám Tây,Tầu chẳng biết đâu mà lần cũng đủ làm ông,dưới mắt tớ ,quả là một “diệp viên,tình báo ngoại hạng”(Tớ vốn là đcj giả trung thàng của những Conan Doyle,Yang Flemming,Ken Follett mà..) Oai danh cuả ông cả thế giới đều biết,…thế mà khi có phong trào Việt Minh đánh Pháp đuổi Nhật,ông anh họ tớ,ở chiến khu về cho biết “Nguyễn Ái Quốc đã về nước lãnh đạo toàn dân đấy”thì tớ mừng như bắt được của..và trở thành fan của ông tức thì!Càng lạ lùng hơn là khi ông lại xuất hiện với cái tên lạ hoắc:Hồ Chí Minh đến nỗi một lãnh tụ cộng sản ở Miền Nam phải thốt lên :”Hồ chí Minh?Thằng nào dzậy?” và khi được chính thức phổ biến là Hồ chí Minh chính là Nguyễn Ái Quốc thì Trần văn Giầu và các đồng chí Xứ Ủy Nam Bộ mới chịu chấp hành lệnh Tổng Khởi Nghĩa !Xem thế mới biết cái chuyện đổi tên của ông nó lợi hại đến mức nào..Nếu đúng như ông có tới 40 cái tên(Douglas Pike) hoặc thậm chí 145 tên đủ loại Pháp,Anh,Mỹ Tầu,Nga…(theo Anatoli Sokolov) thì càng làm cho tớ thêm kính phục về con đường bôn ba hải n goại làm cách mạng của ông mà thôi! Tớ càng cực kỳ phục ông về những hành động "cao cả ,sáng suót,khiêm tốn,giản dị" có một không hai là: a-/Khi đã có chính quyền trong tay,ông tuyên bố cùng thế giới ngay lập tức GIẢI TÁN ĐẢNG CỘNG SẢN b-/Thành lập chính phủ liên hiệp,gồm đa số những người không cộng sản và mời cả những Huỳnh thúc Kháng,Nguyễn hải Thần,Vũ Hồng Khanh,Phan Kế Toại,Nguyễn Tường Tam ….ra thành lập nội các với cố vấn tối cao là…nhà vua Bảo Đại,mặc cho sau khi thành lập xong chẳng có mấy nước tư bản cũng như cộng sản công nhận.!?Phải mãi 1950 Mao Trạch Đông nhúng tay vào Việt Nam thì “phe ta”mới manh nha hình thành với nhiều thắc mắc như “Hồ Chí Minh có thật là cộng sản không?”hoặc "Hồ Chí Minh chỉ là một tên theo…cải lương chủ nghĩa"?.Kèm theo những câu trả lời báo chí hoặc do chính bác ấy tuyên bố khi tìm đến chủ nghĩa cộng sản là : “Đây là “cái chúng ta cần”để giải phóng quê hương rồi!;Vậy là Hồ chí Minh chỉ coi Chủ Nghĩa Cộng sản là PHƯƠNG TIỆN chứ không coi nó là MỤC ĐÍCH…Cho nên báo chí Pháp một thời gian dài thậm chí cả đến những nhân vật một thời đối đầu với bác ấy(Sainteny –Hístoire d’une paix manquée-) cũng đều viết và nói :” Hồ chí Minh ,trứớc hết và trên hết là một người yêu nước”.(HCM,avant tout et surtout un patriote)!? c-/Tất cả trong tớ về huyền thoại Nguyễn Ái Quốc dần dần,qua thực tế trước mắt đã biến thành một chính trị gia thiên tài bậc nhất mà người ghét bác ấy thường dùng từ “thủ đoạn,mưu mô”…,là “lừa đảo”…mà theo tớ thì có ai làm chính trị mà không thủ đoạn miễn là thủ đoạn gì có lợi cho nhân dân cho đất nước chứ không thủ đoạn để an vị trên ngôi vàng,cho mình, cho con cháu,chút chít mình suốt đời nọ sang đời kia…Tớ cứ bám vào những sự tự biện minh như thế để tiếp tục "theo chân" bác ấy,thậm chí không ít văn nghệ sỹ đã xúc động thật sự trước những hình ảnh”Bác hành quân ở chiến dịch Đông Khê”,”Bác vừa đi vùa phơi quần áo trên một cành cây vác trên vai”,”Bác câu cá,đập ruồi””,Bác về thăm nông dân,lội ruộng,đạp guồng nước …với bộ quần áo nâu,khăn mặt khoác vai cùng "đôi dép lốp muôn đời vẫn thế”…mà cho ra nhiều tác phẩm đến nỗi bác ấy trở thành người được đi vào thi ca,văn học, sân khấu,điện ảnh …đồ sộ,đến kinh khủng ,vượt mọi kỷ lục của mọi thời gian,mọi không gian.Không một anh hùng dân tộc của bất cứ dân tộc nào,thời đại nào lại có thể được nhiều người sáng tác xưng tụng mình bằng những ngôn từ hoa mỹ,đại ngôn đén mức ....hết cả chữ trong tự điển mà cứ phải nhai lại của người khác và của chính mình đến rỗng tuếch như thế như Bác là vâng dương,là lương tâm của nhân loại","Bác là niềm tin,là ước mơ của nhân loại"...(tớ cũng đã có góp phần được ghi trên bằng “giải thưởng nhà nuớc” ngay đợt đầu bằng “Chúng ta không muốn đói” và “Nông dân biết ơn Bác” đấy! CHO ĐẾN MỘT NGÀY…. Niềm tin,yêu ở bác ấy trong tớ cứ lạt dần….rồi từ tin yêu chuyển sang…nghi ngờ và….sau cùng là… thương hại.!Không phải là do tớ đọc nhiều tài liệu vu khống của các lực lượng thù đich”nào đâu.Sự thể cái vụ biến chuyển tư tưởng của tớ nó bắt đầu ngay từ rất sớm,chẳng có “anh téc nét ,chị téc niếc” gì.Nó biến chuyển theo những trang lịch sử đất nước mà tớ đã sống và chứng kiến tận mắt và tự thấy mình cần điều chỉnh con mắt,cái đầu và con tim không sợ gì cái “tiếng xấu” mà người ta đã khẳng định cho bọn tớ là bọn "tiểu tư sản luôn chao đảo ,lập trường luôn bấp bênh"..Cái sự mất lập trường của bọn tớ nó diễn ra theo trình tự như sau: 1- Cuộc cách mạng long trời lở đất có tên là “Cải Cách ruộng đất –Chấn chỉnh tổ chức”(mà người ta thường vô tình hay cố ý quên đi cái vế sau,không kém phần “chết người”,không kém phần ác độc như vế trước) mà tớ đã, nhân danh một đảng viên Đảng Lao Động Việt Nam được học tập mọi nghị quyết để sản xuất ra các "tác phẩm" tuyên truyền cho những nghị quyết đó, được tham gia (gọi là đi thực tế),được chứng kiến trực tiếp những cảnh cướp bóc,giết người không tòa án,không xét xử,chia của của nhà giầu hoặc có bát ăn,bát để hơn người nghèo ở nông thôn( theo đúng chỉ tiêu mỗi xã phải có tối thiểu 5% địa chủ!?.) Tớ không thể nào quên được cái cảnh con,(sau khi được "phát động") chỉ mặt cha gọi là: “thằng kia!”….Vợ chỉ mặt chồng hét lên : “Thằng địa chủ cường hào gian ác kia, mày hiếp dâm bà mỗi tuần 3 bận đến khi bà có mang mày mới nhận bà là vợ hai để tiếp tục bóc lột….!” Tớ cũng không thể nào quên được cái cảnh bố vợ tớ, chẳng có một thước đất nào trong tay nhưng do đi sơ tán còn tiền,còn vàng nên mua được mảnh vườn trồng cây na, cây bưởi ,nuôi con cái tiếp tục áo dài đi học ,nhưng cũng bị đôn lên cho đủ 5% là địa chủ để cướp từ cái soong, cái nồi, đánh ông bố vợ tớ gẫy hết cả hàm răng vì ông bị cho là “ngoan cố”! không chịu nhận tội là địa chủ!?Ấy vậy mà khi sửa sai thì ông cũng như trăm ngàn người khác, chẳng được trả lại bất cứ cái gì vì còn đâu nữa những thứ mà các “ông bà nông dân” đã chia nhau ,đã tranh cướp sạch sành sanh cho hết những gì bọn "kẻ thù giai cấp" đã có nhờ...bóc lột (!?) và gọi hành động “cướp có lãnh đạo" đó là… thóai tô !, Riêng bên nội bên ngoại nhà tớ thôi đã có bảy gia đình "oan sai" mà đến lúc sửa sai thì chẳng .. sửa được cái gì! Nguy hiểm nhất là những cốt cán được kết nạp vào Đảng trong cải cách ruộng đất thì sau “sửa sai” vẫn tiếp tục chung sống “không hòa bình” với những Đảng viên bị quy kết oan sai(?) gây nên một nỗi mâu thuẫn không thể giải quyết âm ỉ mãi đến bây giờ Tớ bắt đầu nghi ngờ :Lẽ nào chuyện này bác Hồ Chí Minh không biết mà khi ra trước công chúng để nhận sai lầm , bác còn sụt sùi khóc lóc rút mùi xoa chấm nước mắt cứ... y như những cái tội tày đình đối với dân tộc nàyn là của ai ấy chứ bác ấy,bác ấy không hề hay biết!? Thế là trong tớ xụp đổ thần tượng y như một fan ca nhạc bị ca sỹ lừa một quả bằng… “hát nhép”! Dù sau đó bác có cách chức ...Đảng của Trường Chinh, “hô biến” tên Hồ Viết Thắng nào đó khỏi Trung Ương cho mãi đến bây giờ(?) thì một câu hỏi được đặt ra trong tớ ngay lúc bấy giờ: : Liệu bác ấy có tội gì trong vụ diệt chủng này không trên cương vị chủ tịch một nước ?Sau này, hồi kí của Hoàng Tùng có thanh minh cho bác ấy , là "bác không bao giờ đồng tình cải cách ruộng đất kiểu đó, không đồng tình phát súng nổ đầu tiên của “cuộc cách mạng long trời lở đất” lại nhằm vào một người phụ nữ có công với cách mạng là bà Nguyễn thị Năm," nhưng tớ vẫn cứ giữ nguyên cái ý nghĩ "phản động" đó trong đầu là :Trong vụ sai lầm "giết người cuớp của,cướp đất" này bác ấy phải là người nhận tội về mình đầu tiên... Làm theo chỉ đạo cuả người Tầu giết hại dân mình phá tan mọi tổ chức ,cơ cấu xã hội Việt Nam tuy nghèo khổ nhưng thắm tình yêu nước,yêu con người .Thắc mắc to đùng ấy về Hồ chí Minh cứ theo thời cuộc mà phát triển dần dần...…. 2) Khi về Hà Nội, tớ còn một chút tin tưởng ở huyền thoại Hồ Chí Minh lại bị sụp đổ nốt khi: Trước những vụ cướp nhà, cướp xưởng máy, cướp cửa hàng ,cải tạo tư sản (cướp hết của cải của những người giầu kể cả những người được xếp là “tư sản tiến bộ”), của những người "có máu mặt" mà chẳng phải tư sản tư siếc gì (như một loạt các cửa hàng thợ may nổi tiếng ở phố hàng Trống với dăm bảy cái máy may và 3,4 người học nghề,thợ phụ)…..thì bác ấy cũng chẳng rút được một chút kinh nghiệm gì về sự sai lầm vĩ đại ở cuộc đấu tranh giai cấp diệt chủng ở nông thôn mà giơ một ngón tay út lên để mà ngăn cản!? . Còn về ngoại giao thì bác ấy luôn vô tư… “đi hai giây” thậm chí có lúc ba bốn giây mặc cho những bạn bè đồng chí, những người quanh năm phục vụ bác ấy bị đi tù có án,(Nguyễn Hữu Đang) bị đi cải tạo mút mùa như bố con ôngVũ Đình Huỳnh, Đặng Kim Giang, Lê Liêm, Nguyễn Văn Vịnh, .bác ấy cũng… ngậm tăm luôn.. Chuyện chia ruộng cho nông dân, bác cũng dự các buổi cắm bảng căng dây, nhận ruộng (có quay phim chụp ảnh với các bà mẹ răng đen bế con, hồ hởi) thì chỉ mấy tháng sau ruộng đất lại bị tập trung làm hợp tác hóa nông nghiệp, đưa nông dân vào cảnh “gõ kẻng đi làm”, “chấm điểm ăn công”, trên cương vị chủ tịch nước bác ấy cũng chẳng có trách nhiệm gì chăng? Riêng chuyện phát động cuộc chiến tranh để hòan thành nhiệm vụ cách mạng vô sản tức là “đỏ hóa” tòan bộ nước VN và làm “nhiệm vụ quốc tế” đối với Lào, Cam Pu Chia có phải bắt đầu bằng lời hịch hùng hồn của bác ấy “ Này hỡi Giôn- sơn!....Dù phải chiến đấu mười năm, hai mươi năm hay lâu hơn nữa…Dù Hà Nội Hải Phòng có tan thành bình địa….”Dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn chúng ta cũng quyết chiến đấu “ vv và vv. Lẽ nào những lời kêu gọi đó bác ấy không nhân danh chủ nghĩa quốc tế vô sản mà chiến đấu đến người Việt Nam cuối cùng đấy sao?Bác thừa biết là chẳng có bọn”thực dân mới” nào xâm lược nước ta nên bác ấy chỉ làm thơ rằng “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào” mà thôi.Chiếm được miền Nam là chiến thắng cuối cùng của chủ nghĩa cộng sản chứ đâu như chống Pháp giảỉ phóng quê hương năm nào Vậy mà đến nay, một số các nhà “Hồ Chí Minh học”, “Việt Nam học”,một số “sử ra” đánh giá bác ấy “quá thấp” về ý thức chính trị khi có những công trình nghiên cứu,những hồi ký,những tham luận tại Sầm Sơn là “kể từ đầu những năm 54 trở đi,Bác Hồ đã không còn thực quyền gì…Họp Bộ Chính Trị cũng không có Bác…mọi quyết định đều do một tay ông này,ông nọ…., thậm chí Bác đã bị “vô hiệu hóa” bị “giam lỏng” ở K5 ,K6 nào đó!?. Riêng điểm này thì tớ hòan tòan phủ nhận 100%!Hãy tìm hiểu từng chữ nghiã trong bản "tuyên bố lịch sử" “Này hỡi Giôn-Xơn…” năm 1964 đi hỡi các "nhà học rả",lãnh tiền tỷ để làm các "đề tài khoa học cấp nhà nước" muốn biện hộ cho bác ấy không can dự vào cuộc chiến huynh đệ tương tàn,gây đau thương,chết chóc cho hàng triệu triệu gia đình,gieo rắc hận thù trong hàng triệu triệu con Hồng cháu Lạc khó có thể xóa nhòa ,các vị trước sau cũng bị lịch sử xóa tên,ít nhất là hai cái chữ tắt G/S hay T/S mà thôi! Tóm lại,trong suốt hai mươi bốn năm bác ấy cầm quyền, (chính bác ấy viết trong di chúc là :Đảng ta là Đảng cầm quyền" ...)niềm tin vào Đảng vào Bác , trong tớ cứ mất dần mất dần... cho đến ngày…mất hẳn ! Ấy vậy mà!từ khi tớ biết xử dụng Internet,không còn phải bỏ tiền túi ra mua những tờ báo Nouvel Obs,Paris Match,Newsweek, bầy bán công khai trên đường Đồng Khởi Nguyễn Huệ ngay tư khi chưa có "Đổi Mới" ) để thoát khỏi cái nỗi khổ mù thông tin thì bỗng dưng tớ lại dần có những nhận định rất mới về Ông cụ này:đó là một con người khổ,cực kỳ khổ,khổ suốt cuộc đời,khổ cả lúc chết và khổ cả sau khi chết và... muôn năm khổ.Có một CON NGƯỜI nào như thế này không:? 1)Tên tuổi không có thật.Lúc thì gọi là Nguyễn Tất Thành,lúc thì gọi là Ba,là Nguyễn Ái Quốc,là Lý Thụy,là Tống văn Sơ,là Linov,là Victor,là Lucius (lúc “làm việc”với O.S.S –tiền thân của C.I.A-với bí số 19 dưới sự chỉ huy trực tiếp của trung tá Charles Fenn và thiếu tá Archimedes Patti) ….và hàng trăm cái tên khác nhau để rồi cuối cùng dừng lại ở cái tên…Hồ chí Minh mà cả những nhà cộng sản chính cống như Trần văn Giầu,Hoàng đế Bảo Đại cũng phải hỏi “Hồ chí Minh?Ai vậy!?Một cái tên mà cả núi sách trên thế giới phải truy tìm nguồn gốc mãi cho tới ngày nay và chắc sẽ còn tốn nhiều giấy mực.Chỉ riêng cái họ Hồ,tớ đã đọc được cả một mớ những tài liệu,đặc biệt là những lời đồn đại và cả bàn tán vỉa hè về bài phát hiện của giáo sư Trần Quốc Vượng viết thành văn bản hẳn hoi là Hồ Chí Minh chính là dân Quỳnh Lưu??? 2) Có ai ngày sinh cũng mập mờ như bác ấy. Tài liệu của các sở mật thám, trên các hộ chiếu mà nhiều nước cấp cho bác thì cả chục ngày sinh khác nhau. Trên hộ chiếu thông hành gần nhất số 1829 của Đức cấp cho bác thì đề rõ là Nguyễn Chen Wang sinh ngày 15/1/1895. Riêng tớ, cái ngày 19/5 được chính ông Hoàng Minh Giám khi nói chuyện về "tài ngoại giao của Bác Hồ" với một số văn nghệ sỹ cho biết là ngày 19/5 chính là bác Hồ đã cùng ông .."sáng tác" ra để tránh một cuộc “cụng ly” với những người mà bác chắc chắn rằng không thể tránh khỏi một cuộc chiến đấu trường kỳ chống lại họ: Một cách từ chối khéo và phải "bịa" ra một ngày sinh nhật đột ngột và được tổ chức... y như thật là như dzậy đó.Kể từ ngày 19 tháng năm 1946 đó, mỗi năm báo chí,phát thanh,truyền hình đều bắt toàn dân phải nghe,phải đọc,phải xem những điều "nói dzậy mà không phải dzậy" suốt bao nhiêu năm và chẳng hiểu sẽ còn tái diễn đến tận bao giờ đây hỡi các nhà "khoa học?" 3) Suốt hai mươi bốn năm hoạt động chính trị làm chủ tịch nước là hai mươi bốn năm luôn phải đối phó thậm chí nói dối, lừa đảo, đóng kịch,bị cấm cưới vợ,bị cấm nhận con để hòan thiện vai trò một “ông thánh” mà “người ta” muốn tạo dựng lên để thờ như một vị thần linh hơn cả Bà Trưng bà Triệu, Trần Hưng Đạo… để con rồng cháu tiên phải biết ơn và noi gương bác cùng các học trò xuất sắc của Bác ngàn đời : bác là chân lí, bác là đỉnh cao trí tuệ, bác là "niềm tin tất thắng", bác là "lương tâm của nhân loại", càng ngày càng được các văn nghệ sỹ phóng đại lên trong những tác phẩm văn nghệ nhất là thi ca và âm nhạc cho đến tận ngày nay. 4) Ngay cả khi chết, bác ấy lại chết đúng vào ngày mồng 2 tháng 9. Thế là “người ta” cũng sửa ngày chết của bác ấy là mùng 3 tháng 9(?) chắc là để khỏi “xui” hoặc là để sau những cuộc tiếp đón,nổ xâm banh,tiệc tùng đón bạn bè quốc tế ,công bố hết các điện chúc mừng của các nước lớn, nhân ngày quốc khánh nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.....rồi sau đó một hôm mới long trọng tuyên bố với thế giới và đồng bào trong nước là “Hôm nay , vào lúc …giờ…phút ngày 3 tháng 9 Bác Hồ kính yêu của chúng ta đã ra đi!” Bản di chúc bác ấy viết chính tớ được nghe đọc đi đọc lại nhiều lần (phổ biến nội bộ) nhưng khi công bố ra thì bị sửa chữa lung tung. Đặc biệt có lời yêu cầu “không nên làm tang lễ linh đình, tốn kém” và lời yêu cầu được “chôn tại một ngọn đồi, dưới chân đồi nên dựng một túp lều để nhỡ có bà con nào nhớ đến bác tới thăm thì có chỗ nghỉ chân”.thì bị cúp hẳn!.. Thì ra "người ta" đã quyết không vâng lời Bác và quyết tâmd làm ngược lại những diều bác dạy!, “Người ta” mang bác ấy vào bệnh viện 108,… mổ bụng, moi gan, bửa óc, khoét mắt rồi ngâm bác trong một bể formol để mỗi tuần phải vớt lên kì cọ, thay nước…Chuyện này các bác sỹ,y tá ở 108 trong đó có những người trực tiếp mổ ,xẻ,cưa, đục và những người chứng kiến trực tiếp các công đoạn phẫu thuật và hậu phẫu thuật chưa từng có trong đời họ đều phải ngán ngẩm mà thốt lên “ Sao mà cái kiếp ông cụ nó khổ thế?!” Chuyện cực kỳ bí mật này nếu chỉ trong một vài tháng thì còn giữ được. Đằng này, vì xây lăng quá to, quá tốn kém trong hòan cảnh đất nước nào có phương tiện gì hiện đại như ngày nay phải kéo dài quá lâu nên với dân Hà Nội, bí mật đó đã bị bật mí hết. Chẳng mấy ai mà không biết là xác của ông Hồ Chí Minh đặt ở trong lăng chỉ còn là…cái vỏ,được bơm silicon và hóa trang như thật mà thôi! . Riêng tớ, có những dịp phải đứng trong danh sách những người vào lăng viếng bác, bao giờ tớ cũng tìm cách trốn lủi vì tớ luôn bị ám ảnh cái hình tượng xác chết bị mổ bụng, moi gan nằm trong thùng formol mà ớn lạnh Thế đấy, chỉ riêng cái lăng bác đã làm cho biết bao người yêu cũng như ghét bác phải tranh cãi mãi không thôi. Và những kẻ chống cộng quá khích nhất, đã không ngừng lấy đó làm đề tài để bôi xấu bác ấy. Thế là tớ cảm thấy cần phải nói lên một tình cảm có thể gây sốc cho nhiều người : HỒ CHÍ MINH LÀ MỘT NGƯỜI TỪ LÚC RA ĐỜI ĐẾN KHI CHẾT ĐỀU SỐNG DỞ,CHẾT DỞ,LUÔN PHẢI ĐÓNG KỊCH ,SỐNG GIẢ VỜ ,SỐNG KHÔNG LÍ LỊCH, TÊN TUỔI, KHÔNG NGÀY SINH THÁNG ĐẺ, KHAI TỬ KHÔNG RÕ RÀNG,KHÔNG GIA ĐÌNH VỢ CON VÀ CẢ CHẾT RỒI CŨNG CHẲNG ĐƯỢC CHÔN CẤT TỬ TẾ. MÀ CÒN BỊ ĐỐI XỬ TÀN ÁC HƠN CẢ BỊ TỘI VOI GIẦY NGỰA XÉ ! Tớ suy nghĩ “tình củm” như thế có đúng “lạp xường tiểu tư sản” không các bạn??? Tô Hải Ðã nhiều lần, quý vị nghe nói Hồ chí Minh xuống tàu Pháp ra nước ngoài để tìm việc làm nuôi thân. Việc đi theo cộng sản, hoạt động chính trị là việc sau này, chứ ngày xuống tàu Tây xin làm phụ bếp từ bến cảng Sài Gòn chỉ là để kiếm việc làm nuôi thân, không còn lý do nào khác.
Hơn nữa, trong lúc gia đình đang gặp hoạn nạn, anh Nguyễn Tất Thành, tức là Hồ chí Minh lúc bấy giờ, phải kiếm tiền để giúp gia đình. Hoạn nạn xảy ra cho gia đình ông Hồ là: ông Nguyễn Sinh Huy, cha của ông Hồ là người nghiện rượu, trong lúc say rượu đã đánh chết nông dân tên là Tạ Ðức Quang, tại Bình Ðịnh. Từ đó, ông Nguyễn Sinh Huy bị đuổi việc là gia đình lâm cảnh thiếu thốn. Những điều này có ghi rõ ràng trong các hồ sơ của sở Mật Thám Pháp với các lời khai của bà Thanh và ông Nguyễn Tất Ðạt, chị và anh của ông Hồ chí Minh. Những hồ sơ này đã được nhà sử học Pháp Daniel Hemery tìm thấy và đăng trên tạp chí Approches Asie, số tháng 11 năm 1992.
Hôm nay, chúng ta sẽ phải nói đến chuyện tình của Bác.
Các văn nô của chế độ cứ nhất định đề cao Bác là con người vượt lên trên sự bình thường của con người, là trọn đời "hiến dâng cho dân tộc", không biết yêu đương trai gái là gì. Do đó, việc ông Hồ không có vợ con, không yêu đương trái gái trở thành huyền thoại của một con người thờ chủ nghĩa độc thân.
Nhưng, sự thật lại khác hẳn. Ngay từ ngày đầu đặt chân đến Paris, Hồ chí Minh đã nếm mùi thất tình với cô đầm Tây tên là Bourdon. Bằng chứng này là lá thư tình của Hồ chí Minh và thư trả lời của cô đầm Bourdon, còn lưu trữ trong văn khố Solotfom, se'rie II, carton 14.
Về sau, khi Hồ chí Minh đến Mạc Tư Khoa, cộng sản Nga đã cung cấp cho một người vợ, mà cộng sản nói là cần vụ nữ. Khi Hồ chí Minh bị bắt ở Hồng Kông, thì sự việc phơi ra là ông ta đang sống với một phụ nữ Tàu tên là Lý Sâm. Rồi đến chuyện tướng Long Vân của Vân Nam đã từng tiếp Hồ chí Minh tại doanh trại ở Côn Minh và thu xếp cho ông ở chung với một gái Tàu. Theo hồi ký Mặt Thật, của cựu Ðại Tá cộng sản, phó tổng biên tập báo Nhân Dân, ông Bùi Tín có viết ở trang 92, là bác Hồ có người yêu hay vợ, ở Pháp tên là Biere, ở Tàu có cô Tuyết Cần, ở Nga có cô Ve'ra Vasiliera,...
Tuy nhiên, chuyện nổi bậc nhất về chuyện yêu đương trai gái của Hồ chí Minh vừa được khám phá mới đây, sau khi chế độ cộng sản Liên Xô bị sụp đổ. Ðó là Hồ chí Minh đã chính thức lấy nữ đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai làm vợ. Bà Sophia Quinn-Judge đã khám phá trong kho tài liệu tại Mạc Tư Khoa, và Bà thuật lại là Hồ chí Minh còn tán tỉnh cả vợ chưa cưới của Chu Ân Lai. Cũng theo Bà Sophia, thì lúc đến Nga, Hồ chí Minh có một nữ cán bộ hướng dẫn, và ông chinh phục được cô này.
Vẫn theo Bà Sophia Quinn-Judge, vào năm 1934, Hồ chí Minh ăn mặc rất sang trọng theo thời trang Âu châu. Lúc trở lại nhà Neiya Zorkaya --một cán bộ nữ-- có dắt theo người đàn bà Việt Nam rất đẹp, ăn mặc sang trọng, dùng loại nước hoa đắc tiền. Hồ chí Minh giới thiệu với mẹ của Neiya Zorkaya, người đàn bà đó là vợ, tên là Phan Lan. Phan Lan là bí danh của Nguyễn Thị Minh Khai. Nguyễn thị Minh Khai có lẽ là người đàn bà để lại trong tâm hồn của Hồ chí Minh nhiều dấu ấn tình cảm nhất.
Nguyễn thị Minh Khai là người cùng quê với Hồ chí Minh và hai người gặp nhau ở Mạc tư Khoa để công tác chính trị. Nguyễn thị Minh Khai ở chung với một cô gái khác tên là Lý Phương, vào tuổi độ 16. Hàng ngày Hồ chí Minh lui tới để chỉ dẫn cho Minh Khai về chính trị.
Theo sử gia Tàu, ông King Chen, Hồ chí Minh có giai đoạn hoạt động với tư cách là đảng viên Trung cộng mang tên là Hồ Quang, cho đến năm 1940. Cũng năm 1940, vụ bạo động ở Việt Nam thất bại, Pháp bắt được Nguyễn thị Minh Khai và đem xử bắn vào tháng 8 năm 1941. Một năm sau, tức năm 1942, Hồ chí Minh đến Trung Quốc để giúp Phong trào Giải phóng. Hồ chí Minh, muốn tìm một tên mới để tránh sự theo dõi của mật thám Pháp. Hồ chí Minh nghĩ đến người vợ yêu mến Nguyễn thị Minh Khai. Ông ta muốn gắn liền Minh Khai với ông đến suốt đời nên lấy tên là Minh, vì Minh với Quang có ý nhĩa gần nhau (minh là sáng, quang là ánh sáng); lại thêm chữ Chí vào để nói lên sự chí tình, trọn vẹn.
Hồ Chí Minh đã gói ghém mối tình với Nguyễn Thị Minh Khai đến trọn đời, những người khác chỉ là kẻ qua đường. Cho nên, càng thuê dệt họ Hồ độc thân, không vợ, không con, để trọn đời làm cách mạng,... càng làm cho sự việc trở nên trơ trẽn.
Còn việc đổi họ Nguyễn thành ra họ Hồ thì sao? Sử gia Trần Quốc Vượng, hiện còn ở trong nước, là một trong những người tìm ra ông Hồ Sĩ Tạo là ông nội ruột của ông Hồ chí Minh, và bố ông Hồ chí Minh là Nguyễn Sinh Huy không phải họ Nguyễn, là đứa con bị ông Hồ Sĩ Tạo bỏ rơi. Và chính cái ông NÔNG ĐÍT MẠNH ông ấy cũng phải công nhận là Bác Hồ CÒN TRINH. Là người dân trong nước Việt nam nếu những ai không công nhận ông Bác Hồ là CÒN TRINH thì người ấy được bị coi như là... PHẢN ĐỘNG / Còn những ai công nhận bác hồ CÒN TRINH , thì người ấy là người tốt.!!!!!!
Cả cuộc đời của bác hồ cũng chưa có bao giờ bác đụng đến cái vạt áo của người phụ nữ bao giờ cả. bác chỉ biết lo cho dân cho nước thôi các bạn ạ !
Bác Hồ... chơi bời Ngày 08-09-2008, giờ 08:31
Chuyện chơi bời không phải là... dễ. Đó còn là một nghệ thuật hiểu theo nhiều nghĩa, kể cả tội ác trong việc giết Nông Thị Xuân của bộ Chính trị đảng Cộng sản Việt Nam mà Trần Quốc Hoàn là nguời nhận chỉ thị và thi hành. Ngay trong truyện Kiều, cụ Nguyễn Du cũng có xác nhận “công phu” như vậy. Sau khi bị Sở Khanh lừa, cô Kiều bị Tú Bà “đang tay vùi hoa, dập liễu tơi bời” nên Kiều biết sợ, chịu tiếp khách. Tú Bà bèn dạy Kiều:
”Nghề chơi cũng lắm công phu, Làng chơi ta phải biết cho đủ điều
.. .. .. .. .. .. .. .. .. .. .. .. .. .. ”Này này thuộc lấy làm lòng. Vành ngoài bảy chữ vành trong tám nghề.”
Theo “Truyện Thúy Kiều” Trần Trọng Kim chú giải thì bảy chữ gồm có: 1.- Khấp: khóc lóc giả làm thương yêu người khách 2.- Tiễn: cắt tóc đưa cho người khách để làm tin 3.- Thích: thích tên người khách vào cánh tay 4.- Thiên: đốt hương thề nguyền 5.- Giá: hẹn hò lấy nhau 6.- Tẩu: rủ nhau đi trốn. 7.- Tử: giả cảnh chết làm cho người khách quyến luyến
Tám nghề là tám cách chơi. Trong bản Kiều chữ có dẫn rõ ràng nhưng vì tục lắm nên không thích vào đây.
(Truyện Thúy Kiều -trang 119, Trần Trọng Kim và Bùi Kỷ) ”Tự Điển Truyện Kiều” của Đào Duy Anh không giải thích gì hết vì ông cũng cho là tục lắm.
Tôi không phải là “tay chơi”, nói theo tiếng Mỹ là “Playboy” thành ra tôi cũng chẳng biết gì hơn ngoài sách vở tôi đọc.
Năm 1954, trước khi Hà Nội rơi vào tay Cộng Sản, tôi có đọc một truyện ngắn đăng trên tuần báo “Cải Tạo” xuất bản ở Hà Nội. Tờ báo nầy lúc đó cũng sắp đóng cửa vì Miền Bắc phải giao cho Cọng sản theo hiệp định Genève 1954. Truyện kể về một sự suy đồi của một gia đình quan lại. Ông bố già, nguyên là một vị quan của triều đình Huế trước 1945, nay đã về hưu, thuộc hàng “hít tô-phe”, suốt ngày nằm dí trong buồng kín “đi mây về gió”. Cô gái út, tuổi cập kê, rất mê tiểu thuyết, loại truyện đường rừng có những cái huyễn hoặc như cọp ưa ngửi mùi thuốc phiện, khiến ông bố già phải bực mình mắng: “Vớ vẩn. Thuốc phiện cũng không bằng thịt tươi máu sốt”. Ông anh cả, đang làm tri huyện, chỉ muốn đi “vi thiềng” ở các làng xã vì anh ta tìm ra một “chân lý” của sự chơi bời: Con gái thành thị tuy đẹp, nhưng ẻo lã, thịt da không rắn chắc như các cô gái quê làm ruộng. Chính Mao Trạch Đông đã "truyền nghề" cho Hồ Chí Minh về vấn đề nầy. Mao Trạch Đông chỉ thị cho các Huyện tuyển gái quê độ tuổi 14-15-16 cho Mao luyện "thái âm bổ dương".
Gần đây thôi, khoảng cuối thập Niên 1950, nhà văn Trang Thế Hy, - sau đó theo Cộng sản - có viết một truyện ngắn đăng trên báo “Nhân Loại” kể về một ông chủ giàu có, một hôm lái xe đưa một em “Mari sến” về nhà, -dĩ nhiên em Sến nầy góc ở quê lên tỉnh, cũng tìm ra cái “chân lý” trên khi ông ta “tấn công” con nhỏ Mari Sến, so với cô con gái con của bạn ông, dân thành thị, thì cô Sến này hơn xa.
”Bác” Hồ, một “nhà cách mạng suốt đời hy sinh” cho dân tộc, cho nhân loại, cũng là một tay chơi bời có... hạng.
Thứ nhứt là tình quê hưong: Theo hồ sơ KGB mới tộiết l thì trong hồ sơ “bác” khai với “Đệ Tam Quốc Tế” - vì “bác” là thành viên, nói cho đúng thực tế thì ”bác là tay sai” của tổ chức quốc tế này, làm bình phong cho chủ nghĩa xâm lăng của Cọng sản Nga, thì vợ "bác" tên là Nguyễn Thị Minh Khai. Trong các tài liệu của Cộng sản Việt Nam xuất bản thì Nguyễn Thị Minh Khai, tên tục là Nguyễn Thị Vịnh vì thị đẻ ở Vinh, thành phố nằm trong một cái vịnh, chồng Nguyễn Thị Minh Khai tên là Lê Hồng Phong. Như vậy thì Nguyễn Thị Minh Khai lấy hai chồng cùng một lúc, hay lấy người nào trước, người nào sau. Có thể là thị “gặp đâu lấy đó” chăng? Nguyễn Thị Minh Khai là chị vợ trước của Võ Nguyên Giáp, (vợ sau của Giáp là con gái của Đặng Thái Mai) Ông tên thực là Võ Giáp, học trò lớp 6 (Sixième) của trường Quốc Học Huế, bị đuổi học vì bướng bỉnh. Sau nầy làm tướng Cộng sản mới thêm chữ Nguyên: Võ Nguyên Giáp, nghĩa là Giáp còn Nguyên, chưa bị đâm thủng.
Tính ra thì có thể như thế nầy: Khi Nguyễn Thị Minh Khai mới qua Liên Xô, lạ nước lạ cái, chân ướt chân ráo, đồng đất xứ người, tộiếng Nga không rành nên nhờ “bác” Hồ hướng dẫn. Đó là Tình Quê Hương. Hướng dẫn như thế nào mà sau đó họ “chịu” nhau rồi khai là vợ chồng thì thuộc loại “bảy chữ” hay “tám nghề” của “bác”. Sau đó, Nguyễn Thị Minh Khai lấy Lê Hồng Phong. Cũng theo tài liệu Cọng sản VN thì hai người nầy lấy nhau khi còn ở bên Nga. Vậy thì lúc Nguyễn Thị Minh Kai lấy Lê Hồng Phong thì “bác” Hồ ở đâu? “Bác” còn ở Nga hay “bác” đã qua Tàu? Có thể vì “bác” bỏ qua Tàu, Nguyễn Thị Minh Khai thấy mình “cô đơn” nên lại phải nhờ Lê Hồng Phong “hướng dẫn” như đã nhờ “bác” trước đó vậy. Hai là có thể vì vắng “bác”, bác đi họp hành, công tác đâu đó, vắng nhà vài hôm, nên Nguyễn thị Minh Khai nhờ Lê Hồng Phong tạm thời thay thế vai “bác” vì nếu không có ai “hướng dẫn” thì Nguyễn Thị Minh Khai không “sống” được.
Thứ hai là tiến lên xã hội xã hội chủ nghĩa, thành lập “hợp tác xã nông nghiệp”. Có thể “bác” còn ở Nga. Ba người “Hồ Chí Minh, Lê Hồng Phong và Nguyễn Thị Minh Khai” tham gia chung một “hợp tác xã nông nghộiệp”. “Bác” và Lê Hồng Phong “cày” chung một đám ruộng -nông dân Bắc thì gọi đùa là đám ruộng chéo, nông dân Trung thì gọi đùa là đám ruộng chẹo -tức là đám ruộng có ba góc hay miếng đất xéo. Đó là “hợp tác xã nông nghiệp” đầu tiên và “mẫu mực” nhất của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam do đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo. Vì nó là mẫu mực nên về sau loại “hợp tác xã nông nghiệp” nầy mọc lên như nấm ở Việt Nam, từ trung ương tới địa phương, đâu đâu cũng có. Tài liệu cũng có nói “bác” có một người vợ Nga. Vậy thì lúc nầy người vợ Nga ở đâu? có gia nhập “hợp tác xã nông nghiệp” nầy không hay vì “bác chay lười lao động” nên người vợ Nga ấy gia nhập “hợp tác xã nông nghộiệp” khác vì người Nga to con hơn, “năng xuất lao động” cao hơn, “đạt hiệu quả, chỉ tiêu cao hơn”.
Chuyện có vợ Nga nầy là có thật. Trong cuốn “Con Rồng Việt Nam”, hồi ký của Bảo Đại, sau khi nhắc lại thời kỳ ông thoái vị ở Huế rồi ra Hà Nội làm cố vấn cho chính phủ Việt Minh, ông biết lý lịch Hồ Chí Minh như sau:
”Dần dà tôi khám phá ra được bộ mặt thật của Hồ Chí Minh. ”Một hôm, trong một cuộc họp của Hội Đồng Chính phủ, do sự sôi nổi tranh luận giữa vị chủ tịch và một bộ truởng. Vũ Trọng Khánh, bộ trưởng Tư Pháp, ngồi ở bên phải tôi, đã chìa ra cho tôi xem một cuốn sách nhỏ, và nói:
- “Thưa Ngài, hẳn ngài đang ngạc nhiên về những phản ứng của Chủ tịch của chúng ta. Xin ngài đọc đây thì hiểu.
”Tôi liền đọc đầu đề cuốn sách. Đời của Hồ Chí Minh do tác giả là A. Marty, chánh mật thám của phủ Toàn Quyền Pháp cũ. Khánh nhìn tôi và ra dấu bằng đầu để chỉ cho biết Chủ tịch Hồ Chí Minh đang đi ra, và sát chỗ chúng tôi ngồi. Hồ Chí Minh nhìn cuốn sách tôi đang cầm, hơi nhún vai, và mỉm cười một cách tinh quái, không nói một lời. Về đến nơi ở, tôi liền đọc tiểu sử của Hồ Chí Minh...
... ... ...
Trong thời gian ở Moscow, Hồ Chí Minh đã ăn ở với một phụ nữ người Nga, và có một đứa con gái, nhưng không bao giờ ông ta nhắc đến thời gian nầy của đời ông. Rất hiếm khi các đồng chí của ông nhắc đến quá khứ của họ,...”
(Con rồng Việt Nam, Bảo Đại, trang 203, 204, 205) Theo giáo sư Hoàng Văn Chí, một chuyên viên cao cấp trong chính quyền Việt Minh, thuật lại trong cuốn “From the Colonialism to Communism” (Từ Thực dân đến Cộng sản) thì khi hoạt động ở Trung Hoa, “bác” có một người vợ Tàu và có một đứa con gái với bà vợ nầy. Cả hai mẹ con đều chết trong “Quảng Châu Công Xã” năm 1925. Các tài liệu Cộng Sản dấu kín như bưng chuyện này. Thời gian trước khi cướp chính quyền tháng 8 năm 1945, “bác” trốn ở Tân Trào, qua lại biên giới Việt Hoa, “bác” có vợ nào không? Không thấy tài liệu nào nói tới. Tuy nhiên, sau nầy, khi Nông Đức Mạnh được chọn làm Chủ tịch cái gọi là Quốc hội Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì có dư luận cho rằng sở dĩ Nông nắm được cái ghế “ngồi chơi xơi nước” vì nhờ y là con rơi của “bác”. Có nghĩa là khi đang đi trốn ở vùng biên giới Hoa Việt, “bác” cũng không bỏ “nghề chơi”, léng phéng với một cô gái Nùng tên Nông Thị Ngát, kết quả là đẻ ra thằng Nùng họ Nông nầy. Dù “bác” chết rồi, “người ta” cũng nể tình “bác” mà cho Nông một ghế vô quyền, một chút “bơ thừa sữa cặn”, vừa chứng tỏ được rằng thì là ta đây đoàn kết dân tộc, và để cho thằng Nông nầy khỏi hô hoán tùm lum nó là con rơi của “bác”, khiến bàn dân thiên hạ người ta cười cho. Dù được tô vẽ là một nhà “cách mạng vĩ đại” hy sinh cho “đại cuộc” nhưng vẫn tư riêng chơi bời kỹ lắm.
Mới đây, theo sách “Đêm Giữa Ban Ngày” của Vũ Thư Hiên thì “bác” lại có thêm một vợ nữa. Vợ nầy tên là Nông Thị Xuân. Cám ơn ông Vũ Thư Hiên cho biết thêm về chuyện... chơi bời của “bác”. “Bác” sinh năm 1890, bác lấy Nông Thị Xuân năm 1955, sau khi từ chiến khu về Hà Nội. Lúc đó “bác” 65 tuổi, còn Nông Thị Xuân mới 20 tuổi, cách nhau 45 tuổi. Không những Nông Thị Xuân đã trẻ mà còn là người miền núi, da thịt còn rắn chắc hơn con gái miền xuôi vì Xuân leo núi nhiều. Chọn người như thế thì “cách mạng triệt để” hơn sự chọn lựa của các nhân vật trong các truyện tôi vừa kể trên. Tuy nhiên, cái nầy “hơi” bất ổn, không phải “đồng trang đồng lứa”, “nồi nào úp vung nấy” mà đáng tuổi ông Nội lấy cháu Nội. Năm 1945, khi “bác” mới cầm quyền thì Nông Thị Xuân mới 10 tuổi, tức là thuộc hàng “Cháu ngoan bác Hồ”. Dĩ nhiên Nông Thị Xuân rất “ngoan”. Không ngoan sao được khi “bác” biểu Nông Thị Xuân ngủ với “bác” thì Xuân ngoan ngoãn nghe theo nên mới có bầu đẻ ra Nguyễn Tất Trung, sau nầy đem cho Vũ Kỳ làm con nuôi. Đẻ con rồi đem cho. Thiệt là “thần diệu”. Tình cha con “nồng nàn thắm thiết”, tình máu mủ biết là bao. Do đó, trong chế độ Cọng sản làm sao có “Công cha như núi Thái sơn.”
Ai chọn Nông Thị Xuân cho “bác”?
Khi Nông Thị Xuân lớn lên, “bác” ở trong rừng rậm, có khi nào “bác” gặp Nông Thị Xuân để hai người yêu nhau mà lấy nhau. Theo đơn thưa của chồng cô Nông Thị Vàng (em của Xuân) thì Xuân chưa từng gặp “bác” để hai người yêu nhau bao giờ mà Xuân và Vàng “tình nguyện vào công tác hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Được mấy tháng sau ông Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục Hậu cần mấy lần đến gặp cô Xuân. Đầu năm 1955 thì đem xe đón về Hà Nội, nói là để phục vụ bác Hồ... “ Qua đoạn văn nầy, “bác” Hồ và cô Xuân chưa từng gặp nhau bởi vì gặp nhau, yêu nhau rồi lấy nhau là một chuyện, còn như trong thư khiếu nại trên viết “nói là để phục vụ bác Hồ” là một chuyện khác. Khác cái gì?
Nếu yêu và lấy nhau thì Nông Thị Xuân là vợ “bác”. Đã là vợ của “bác” thì Trần Quốc Hoàn đâu dám sàm sỡ với cô ta. Còn không phải là vợ “bác” mà chỉ để “phục vụ sinh lý cho bác” thì đó là đồ chơi của “bác”. Khi nào “bác” chán, “bác” không chơi thì “chú” Hoàn chơi. Có sao đâu. Chủ nghĩa Cộng sản mà, của là của chung. Có là đồ chơi thì Trần Quốc Hoàn mới hiếp Xuân. Có thể coi như trong trí Hoàn có câu: “Bác” không chơi thì tao chơi.” Thế thôi. Sau khi bị hiếp, Xuân nghĩ rằng: “Rồi từ đó, chị biến thành một thứ trò chơi của nó.” (trích trong thư nói trên) Thị Xuân đâu có phải chỉ là trò chơi của Hoàn mà thôi đâu. “Bác” coi Nông Thị Xuân cao hơn Hoàn sao?! Giá trị của Xuân, trong con mắt của bộ Chính Trị và ngay cả “bác Hồ” nữa là một thứ đồ chơi. Nam nữ bình đẳng ở đâu khi đàn bà là thứ đồi chơi của đàn ông.
Ai “tiến dẫn” Nông Thị Xuân cho “bác”?
”Bác” Hồ ở cương vị chủ tịch, không thể đi kiếm gái mà chơi được. Ngày xưa, “Càn Long du Giang Nam” chẳng hạn, vua Càn Long có muốn tự mình tìm của lạ thì giả dạng làm người dân thường, tìm tới mấy ổ chơi bời để kiếm gái. Dù là vua, nhưng người dân ngày xưa mấy ai biết mặt vua ra sao. Bây giờ thì khác, mặt mũi lãnh tụ được vẽ ra, được chụp hình, đăng quảng cáo tùm lum còn hơn thuốc cường dương Viagra hay thuốc bôi chơi dai Xây Xập Dì thì lãnh tụ mới chường mặt ra là người ta biết ngay. Huống chi “bác” Hồ mặt mũi khác người. Mặt thì nhọn, mắt thì sắc, tai thì vểnh như tai chồn, lại chừa râu dê, nhìn vào ai cũng biết là “bác” nên “bác” không giả dạng được. Vậy thì phải có người kiếm gái cho “bác”, nói theo kiểu vua chúa ngày xưa thì “tiến dẫn vào cung” - bây giờ thì gọi là vào Phủ Chủ tịch - nói theo kiểu cách mạng Cộng sản thì “phục vụ bác”, nói theo kiểu các cô gái điếm Saigon trước 75 thì “đi với bác”. Đưa cô Xuân vào với “bác”, nói theo kiểu văn nghệ máy nước là “tạo nhịp cầu thông cảm”, nói theo kiểu bình dân là “dẫn mối cho bác.” Người “dẫn mối” là người, cũng theo ngôn ngữ bình dân là “làm ma-cô”.
Ai là người “làm ma cô” trong vụ nầy?
Theo đơn thưa trích ở trên, người làm ma cô trong vụ án Nông Thị Xuân- Hồ Chí Minh là Trần Đăng Ninh, Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Hậu cần. Công việc Tổng cục nầy và việc dẫn gái có thích hợp với nhau không? Thông thường người ta hiểu hậu cần là lo về tiếp liệu lương thực, thực phẩm, quân trang, quân dụng, vũ khí cho quân. Hiểu thế không sai nhưng chưa đủ. Lỡ khi ông tướng cần chơi bời, cần gái (nói theo kiểu bình dân), cần “giải quyết sinh lý” (nói theo kiểu mấy ông bác sĩ) thì cục nào lo, tổng cục nào lo? Không lý để vợ mấy ông lo? Mấy bà nổi máu tam bành thì sao?! “Bác” không vợ, không con (hay có con mà dấu kỹ), “bác” cần chơi bời thì có “các chú” lo. “Các chú” nói ở đây chính là các “chú” Đồng, “chú” Giáp, “chú” Khu (Đặng xuân Khu, tức Trường Chinh), v.v... Nói chung là “các chú” trong bộ Chính trị. Làm việc tập thể, cho nên không có chuyện Trần Đăng Ninh một mình tự chuyên dẫn gái cho “Bác”. Phải thông qua nghị quyết của bộ Chính trị. Nghị quyết thông qua rồi thì giao cho một hay hai đồng chí phụ trách công tác đó. Gái là “hậu cần” của “bác” nên để cho Tổng Cục Hậu cần lo là đúng bài bản, tổ chức. Nói cho rõ, Trần Đăng Ninh là trực tiếp, bộ Chính trị là gián tiếp lo dẫn gái cho “bác”, nói cách khác là làm “ma cô” cho “bác”. Hễ bực mình mà mắng thì có thể gọi “Trần Đăng Ninh là thằng ma cô” hay “Bộ Chính Trị Ma Cô” cũng vậy thôi. Gọi thế cũng không sai. Ngoài vụ Nông Thị Xuân, Bộ Chính trị ma cô” còn ra lệnh cho Tổng cục hậu cần lo thêm vụ “hậu cần” nào khác cho “bác” nữa không. Cái nầy còn dấu kín. Ai biết xin nói ra nghe chơi. Các tay ma cô nầy cũng “được” lắm. Gài “bác” dính vào vụ gái xong rồi là coi như khóa miệng “bác”. Có vậy, Lê Duẫn, theo trong Đêm Giữa Ban Ngày, mắng: “Bác biết gì!”, còn Lê Đức Thọ thì vỗ ngực tự xưng: “Đảng là tao. Tao là Đảng đây nầy.”
Ai giết Nông Thị Xuân? Chính thị giết thị. Không ai khác.
Nông thị Xuân ngây thơ, đâu có biết mình chỉ là một thứ đồ chơi. Thị tưởng mình là “vợ” “bác”. Vợ Chưa (chớ không phải là Không) chính thức. Thư trên viết: “Chị Xuân nói: “Sau ngày sinh cháu Trung, chị thưa với Bác, bây giờ đã có con trai, xin Bác cho mẹ con ra công khai.” Bác nói: “Cô xin như vậy là hợp tình hợp lý. Nhưng phải được bộ Chính Trị đồng ý.. .” ”Bác” nói nghe ngon lành. Chắc “bác” có “bảy chữ” nên Nông Thị Xuân mới tin “bác” mà xin với “bác” ra công khai. Tại sao Thị Xuân tin “bác’. Tại vì “bác” rất khéo, có hẹn hò, có thề bồi, có “Tiễn”, có “Khấp” chăng? “Bác” ít tóc. Chắc “bác” cắt râu mà Tiễn vì “bác” nhiều râu. Nông Thị Xuân không biết rằng Cộng sản Việt Nam đã tô vẽ nên một “Bác Hồ vĩ đại” là vĩ đại ở chỗ nào? Vĩ đại ở chỗ hy sinh. Không gia đình là hy sinh, không vợ con là hy sinh, chỉ lo phục vụ đảng, phục vụ quốc tế vô sản là hy sinh. Vậy mà bây giờ dân chúng lại được thông báo cho biết là “bác” có... vợ, mà lại là vợ trẻ đáng tuổi cháu Nội thì thiên hạ “tá hỏa” ra, còn thấy “bác” hy sinh ở chỗ nào nữa, còn vĩ đại ở chỗ nào nữa. “Bác” nói” xin như thế là hợp tình hợp lý” vì “bác” rất rành chữ “Giá” trong bảy chữ. Nghĩa là “bác” thề nguyền lấy nhau nhưng “bác” đã thuộc bài Sở Khanh rồi. Chẳng qua nói như thế là “bác” một là từ chối khéo, tìm đường “tẩu mã” hai là đổ tội cho bộ Chính trị. “Bác” muốn có vợ nhưng bộ Chính trị cấm. Nếu Nông Thị Xuân không được như ý nguyện trong lời xin “ra công khai” thì Nông Thị Xuân sẽ làm gì? Lỡ nó trốn! Nó về trên bản Nùng của nó, nó “méc” tùm lum, thì “bác” sẽ mất thể diện lắm, “bác” bị chê là Sở Khanh, “Bộ Chính trị ma cô” cũng bẽ bàng lắm.
Lỡ “Mỹ ngụy” bắt được Nông Thị Xuân, “nó” ghi băng được lời Nông Thị Xuân khai thì sao?! Cũng không riêng gì “Mỹ Ngụy”, còn “Trung quốc vĩ đại, Liên Xô vĩ đại”. Chúng nó cũng có thể bắt được Nông Thị Xuân và dùng Xuân làm “xăng ta”. Chúng nó tử tế trước mặt đấy, nhưng sau lưng thì biết nó “đá giò lái” lúc nào. Phải đề phòng. Biết bao nhiêu là cái nguy! Quan trọng nhất là sự trong sáng của thần tượng. Sách lược của Cộng sản là phải tô vẽ lên những thần tượng, dù không có cũng cố nặn ra cho có để tuyên truyền, để kêu gọi dân chúng hy sinh cho thần tượng, cho đảng. Nga thì có thần tượng Stalin, Tàu thì có thần tượng Mao Trạch Đông, Bắc Triều Tiên thì có thần tượng Kim Nhật Thành. Vậy thì Việt Nam phải có thần tượng Hồ Chí Minh. “Con nhỏ” Nông Thị Xuân nầy, nếu nó đòi làm vợ mà không được, túng thế nó trốn đi, nó hô hoán tùm lum; “Mỹ ngụy” khai thác, các “đồng chí” Trung quốc, Liên Xô khai thác thì nguy lắm. Thần tượng sẽ sụp đổ. Thần tượng sụp đổ thì đảng sụp đổ theo. Muốn cứu thần tượng, muốn cứu đảng thì không còn cách nào khác hơn thì thủ tiêu Xuân, giết Xuân. Không phải bộ Chính trị muốn giết Xuân. Vì Bộ Chính trị sợ Xuân nói tùm lum nên mới giết Xuân đó thôi. Bộ Chính trị “phúc đức” lắm, “thủy chung” với nhân dân lắm, đâu có giết ai. Việc “tiến cử” gái chơi cho “bác” là quyết định của bộ Chính trị. Vậy thì việc giết thị cũng phải là quyết định của bộ Chính trị, không riêng gì Trần Quốc Hoàn. Nghe tôi nói thế, chắc mấy ông trong “Bộ Chính Trị Giết Người” hả lòng hả dạ lắm. Họ có giết người đâu. Vụ đụng xe làm cho Nông Thị Xuân mất mạng là vì y thị muốn làm vợ “bác” Hồ đấy chứ.
Bọn Phát xít Đức giết 6 triệu người Do Thái là có tội ác với lịch sử. Thế bộ Chính trị đảng Cộng sản Việt Nam giết Nông Thị Xuân không phải là tội ác sao? Dù giết hàng triệu người hay giết một người (trong trường hợp Nông Thị Xuân không chỉ giết một người mà còn giết cả em thị Xuân là thị Vàng nữa) thì cũng là giết người. Ai nói rằng giết 6 triệu người thì có tội còn giết một người thì không có tội? Luật nào nói như vậy?
Còn với “bác”? Vì “bác” chơi bời mà sinh ra những vụ giết người thì “bác” không có tội sao? Lương tâm “bác” không cắn rứt sao? Hay vì lương tâm “bác” già quá, rụng hết răng nên không thể cắn rứt được nữa. Một người từng ngủ với mình, chăm sóc mình, thương yêu mình, cho mình những cảm giác khoái lạc, sung sướng, rồi mình lại giết người đó đi, dù không trực tiếp ra tay nhưng đồng ý cho người khác giết. Trời ơi! sao có người nhẫn tâm đến thế, tàn ác đế thế. Kiệt, Trụ cũng là đây, Tần Thủy Hoàng cũng là đây. Trong truyện Kiều, sau khi khuyên Từ Hải ra hàng, rồi Từ bị phục binh của Hồ Tôn Hiến mà chết, Kiều vẫn cứ ân hận hoài. Ân hận vì Kiều tự cho rằng chính vì Kiều mà Từ chết. Kiều than “Mặt nào còn đứng ở trong cõi đời.” “Bác” Hồ có “mặt” nào hối hận vì “bác” chơi bời mà Xuân phải mạng vong? em của Xuân phải mạng vong?
Lại có một dư luận nữa. Nguyễn thị Định, “anh hùng cách mạng miền Nam” ra Hà Nội thăm “bác”. Mặc dù thị Định có chồng ở miền Nam nhưng “làm bé ông lớn còn hơn làm lớn ông bé”. Vậy nên có dư luận thị léng phéng với “bác”. Từ dư luận nầy, Bút Tre có câu thơ:
”Bác Hồ có một con chim, Bác sai chị Định đi tìm cái lông.”
Trong thơ lục bát, chữ cuối câu 8 (chữ) -câu thứ hai ở trên) thuộc vần trắc (không dấu, dấu sắc), không thể là vần bằng (dấu huyền). Đúng ý câu thơ thì phải là cái lồng. “Bác” sai chị Định đi tìm cái lồng. Đi tìm cái lồng để nhốt con chộim. Nhưng nếu dùng chữ lồng, vần bằng thì “lạc vận”. Phải là cái lông, vần trắc mới đúng vận.
Nhưng ai cho rằng nhà thơ Bút Tre phải dùng chữ lông mới đúng vận hay có ý gì khác, bởi vì thơ Bút Tre thường rất dồi dào ý tứ, nghĩ cách nầy cũng hay mà nghĩ cách khác cũng hay. “Bác Hồ” có con chim. Đó là con chim gì? Chim cà cưởng, chim sáo, chim chích, chim gi, chim cu, v.v... có thể con chim theo một nghĩa khác, nghĩa bóng. Đàn ông con trai ai cũng có chim, có khi còn gọi là chim cu. Con trai, thường được gọi là thằng Cu. Con cu của nó có khi gọi là con chim. Vậy con chim của “bác” thuộc loại chim nào ở trên? ”Bác” sai chị Định đi tìm cái lồng để nhốt chim. Như thế, chim của bác là loài vật, một con chim theo nghĩa đen. Chị Định đến thăm “bác”, có thể ở lại trong nhà “bác”, “cháu” của “bác” thì “bác” xem như con cháu trong nhà, sai chị tìm cái lồng để nhốt chim thì cũng không có gì đáng nói lắm. Nhưng ở đây là cái lông mà không phải cái lồng. Có thể là cái lông chim rụng ra, tìm lượm lại. Chim thật thì không gắn lông lại được. Vậy là chim giả sao? Mà chắc gì là cái lông chim theo nghĩa đen. Không thể là cái lông chim theo nghĩa bóng sao? Cái lông của con chim theo nghĩa bóng thì lại càng... rắc rối nữa. Nói chung, Bút Tre muốn tạo ra một sự rắc rối, tạo ra những câu hỏi, những nghi vấn, để người đọc phải thắc mắc, phải suy nghĩ. Việc xảy ra trong phủ Chủ Tịch, không ai vào đó mà thu băng, chụp hình được ngoại trừ các “chú” của “bác”. Vì không có đủ bằng chứng, (và dù có bằng chứng Bút Tre cũng không dám trưng ra), do dó, Bút Tre dựng nên một lô những mơ hồ, thắc mắc, nghi vấn. Người đọc tự hỏi, tự giải đáp thì sẽ thấy dư luận chị Định có ngủ với “bác” có con với “bác” là đúng hay sai. Mới đây, trên báo Văn Nghệ Tiền Phong có bài lột mặt nạ Bùi Tín. Y viết một bài chê “bác Hồ” nhưng thực là để chạy tội cho “bác”. Tôi viết bài nầy dựa trên dư luận và chứng cớ trong sách Vũ Thư Hiên. “Nói có sách mách có chứng” chớ không nói ẩu nói vu. Còn “dư luận thì đáng trọng mà cũng đáng khinh.” (tục ngữ) Dư luận do những kẻ có ác ý tạo ra, nhằm mục đích bôi lọ người mình ghét, bôi lọ kẻ thù thì khác; dư luận do dân chúng tạo ra vì muốn chống đối, đã kích kẻ xấu, nhất là người có quyền thế, có tiền bạc mà không nói được, chống được là một chuyện khác. Dư luận thuộc hạng thứ hai nầy thì ca dao gọi là “bia miệng”:
Trăm năm bia đá thì mòn, Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ.
Không cần với dư luận, chỉ với những chứng cớ trong bài nầy, tôi thách Bùi Tín chạy tội cho “bác”. Chạy đằng trời. Trời không tha, đất không dung là tội giết vợ nầy đây.
Tuy nhiên, Bùi Tín hay bộ Chính trị cũng có cách trả lời. Cứ chối bay đi rằng vụ Nông Thị Xuân là không có và bức thư Vũ Thư Hiên đăng trong phần phụ lục là do tác giả ngụy tạo. Cứ trơ mặt ra mà nói như thế cũng có người tin. Ở đời thiếu gì người ngu tin Cộng sản, có cả ngàn Trần Trường chứ đâu có phải chỉ một mình y đâu!
Tại sao tôi gọi là “Bác” Hồ chơi bời? Khi một người đàn ông yêu một người đàn bà, muốn cưới người đó làm vợ, dù có ăn ở với người đàn bà đó như vợ chồng trước ngày cưới như người Âu Mỹ thường làm thì đó là việc vợ chồng. Cái ý định muốn Cưới nhau tức đó là chuyện vợ chồng. Ngày xưa, đàn ông có nhiều vợ, thậm chí vua có nhiều cung tần mỹ nữ, là để đẻ cho nhiều con. Nhiều con là “đa phúc” là quan niệm của người xưa. Vua thì có nhiều hoàng phi, thứ phi, cung tần mỹ nữ, v.v... là để có hoàng tử, thái tử để nối ngôi vua và có công đông, đông vi cánh.
Khi một người đàn ông ăn ở với một người đàn bà mà không có ý định cưới làm vợ thì đó là chơi bời. Bác Hồ, ngoài việc ăn ở với Nguyễn Thị Minh Khai và khai tên thị trong hồ sơ, có thể là y muốn lấy thị Khai làm vợ thật. Ngoài ra, với những người đàn bà khác, “bác” không có ý định cưới, chỉ ăn ở mà thôi thì đó không chơi bời thì là gì? Thậm chí chơi bời, có con, nhưng vẫn không chịu cưới, đem con cho người khác nuôi thì người đàn ông đó ăn ở “tệ” lắm, bội bạc lắm.
Vì lý do đó, để kết thúc, tôi xin nhại hai câu thơ trong Kiều để “tặng bác”:
Giết xong vợ, vẫn tươi cười, Mặt nào còn xứng làm người hay không?
Làm người còn không xứng, nói chi tới vĩ nhân.
Tuệ Chương |
|