Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Hai 2026
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 9
 Lượt truy cập: 28528840

 
Tin tức - Sự kiện 02.02.2026 07:47
Người Dân Chống Công An Tham Nhũng
18.05.2010 14:03

Xin giới thiệu với quý độc giả môt bài viết của Martha Ann Overland, trên báo Time, về những phản ứng của dân chúng trong nước đối với những hành động cưỡng áp của cảnh sát công an Việt cộng

A police officer directs rush-hour traffic in Saigon , Vietnam (Zoriah/Zuma).

Những phản ứng này tuy là hàng ngày và xẩy ra khắp nước, cũng tương tự như những hiện tượng cường hào ác bá khác tràn lan trên các báo chí VC kiểm soát, nhưng không làm cho chế độ rung chuyển, vì rời rạc và chưa được nối kết bởi cái ý thức rõ rệt là nguốn gốc ở tại nhóm lãnh đạo đảng CS biến thái ngồi trên đầu trên cổ dân với tinh thần sống chết mặc bay, và được bảo vệ bởi những công cụ vô cảm này."

Khi anh Trần Công Tiến kể lại chuyện đó (anh nói rằng) anh đã tức giận điên lên và đã không còn nhịn nhục được nữa. Cách đây vài tuần, anh bị ra lệnh tấp vào lề đường bởi một công an giao thông vì anh lái xe chạy ngược chiều trên con đường một chiều, anh kể là anh đã cố gắng tỏ ra biết điều. Tiến cho rằng khoản tiền đút lót 6 đô la [100 nghìn đồng] đã được anh đưa ra là cao hơn mức bình thường; thế nhưng viên công an muốn có nhiều hơn để bỏ qua lỗi vi phạm luật lệ giao thông này. Lời qua tiếng lại giữa hai bên đã gia tăng. Những lời xỉ nhục đã tuôn ra. Và thế rồi Tiến đã hành động rất nhanh. “Tôi đã chộp cổ hắn ta và đẩy thật mạnh,” anh kể. “Trước đây tôi chưa bao giờ dám thách thức công an. Tôi đã chán ngấy với trò tham nhũng rồi và vào thời điểm đó tôi đã quá thất vọng!” Cuối cùng, Tiến đã được cho đi khi một viên công an khác tới và xoa dịu tình thế đó.

Nhưng Tiến không phải là người duy nhất sống trong sự cuồng nộ. Ở tỉnh Kiên Giang thuộc miền nam, vào tháng 12 -2008, những nông dân giận dữ đã ném những hộp xăng đang cháy vào công an đang trưng thu nhà đất của họ và đã cầm giữ trong một thời gian ngắn ba trong số những công an đó làm con tin, bắt một công an phải lột hết cả áo quần.

Năm ngoái 2008, những nông dân ở tỉnh Hưng Yên đã đánh nhau với các giới chức chính quyền khi những người này đang cố tịch thu ruộng đất của nông dân rồi bán lại cho những nhà kinh doanh. “Đàn ông, đàn bà và trẻ con đã đánh trả bằng tay không, ném bùn đất, và đánh bằng bất cứ thứ gì họ túm được,” theo lời ông Nguyễn Đình Liên, ông ta đang làm việc ngoài ruộng khi công an đến. “Trước nay tôi chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng kiểu như thế.”

Nạn tham nhũng ở Việt Nam là không có gì mới mẻ. Năm ngoái, tổ chức Minh bạch Quốc tế đã xếp hạng Việt Nam đứng thứ 121 trong tổng số 180 quốc gia trong Chỉ số Đánh giá Tham nhũng. Thế nhưng có lẽ thật là dễ dàng để bỏ qua những hành động tống tiền thường ngày vẫn xảy ra của các cán bộ nhà nước khi mà nền kinh tế của Việt Nam lúc trước đang phát triển thuận lợi và mức thu nhập đã từng tăng lên gấp hai lần mỗi vài ba năm.

Trường hợp đó hiện nay không còn nữa. Người dân đang bị bóp chặt bởi sự suy thoái kinh tế, họ đang ngày càng thất vọng bởi tệ nạn tham nhũng dai dẳng tại quốc gia này, theo lời ông Trịnh Hòa Bình, viện trưởng về môi trường và sức khỏe ở Viện Nghiên cứu Xã hội thuộc nhà nước tại Hà Nội.

Các cán bộ nhà nước đang nắm giữ các đặc quyền đặc lợi dành riêng cho họ trong khi tình trạng kinh tế của những người Việt Nam bình thường đang trở nên không ổn định hơn. Dân chúng tức giận, ông nói, các cán bộ tham nhũng đó hiếm khi bị trừng phạt vì nhận tiền hối lộ.

Phản ứng bạo lực mạnh mẽ chống lại công an đang diễn ra khắp đất nước là bất bình thường, khi xét rằng Việt Nam là một quốc gia áp dụng chế độc tài tương đối có hiệu quả, nơi những người bất đồng chính kiến hiếm khi được khoan dung. Trong hai vụ xô xát xảy ra gần đây, những người đi xe gắn máy bị cảnh sát kéo vào lề đường đã đốt cháy xe máy của họ hơn là để xe bị công an giam giữ.

Tháng 2-2009, một chiếc xe hơi đã kéo một viên công an ở Hà Nội đi xa 15 foot trước khi bỏ chạy luôn.

Tại tỉnh Đồng Nai ở miền nam, một đám đông giận dữ chứng kiến việc một viên công an đánh một người lái xe, họ đã dùng gạch đá đập vỡ chiếc xe mô tô của viên công an này.

Những vụ xô xát đó chỉ gom góp được chút ít mối quan tâm của báo chí do nhà nước quản lý, hệ thống truyền thông bỏ qua hầu hết mọi chuyện khi đề cập tới tội phạm hay lưu manh côn đồ. Thế nhưng nhân chứng, những người đưa lên mạng trực tuyến các đoạn phim từ máy quay video hay điện thoại di động có camera quay cảnh những chiếc xe máy bị đốt cháy và nông dân đánh nhau với công an, đã nói lên rằng sự bùng phát bạo lực là một dấu hiệu cho thấy công chúng cuối cùng đã sử dụng chính thứ bạo lực này để chống lại tham nhũng.

Chính quyền đã không xác nhận rằng liệu những vụ tấn công cảnh sát có phải đang gia tăng hay không, nhưng mối quan ngại đã đủ để Bộ Công An phải tổ chức một hội nghị vào cuối năm trước để bàn về vấn đề này. Đại tá Huỳnh Thế Kỷ, giám đốc công an tỉnh Ninh Thuận ở phía nam, người tham gia trong hội nghị này, đã quy cho tình trạng gia tăng bạo lực là do “số thanh thiếu niên thiếu sự giáo dục thích hợp và bị hư hỏng.”

Ông Kỷ nói là ông muốn thấy công an được trang bị hơn nữa những công cụ tinh vi hiện đại hơn để tự bảo vệ họ, song ông nói thêm rằng “thái độ của một số công an đôi khi chưa thích hợp. Công an phải làm việc với tinh thần phục vụ nhân dân. Họ phải có hành vi đúng đắn hơn.”

Những tầng lớp lao động chân tay ở Việt Nam đã nổi lên chống lại các nhà chức trách từ trước đây - với những thắng lợi. Cuộc nổi dậy nổi tiếng nhất của nông dân đã nổ ra tại tỉnh Thái Bình ở miền bắc vào năm 1997. Bị đè nặng quá sức bởi thuế má và các lệ phí bất hợp pháp, hàng ngàn nông dân đã thách thức các viên chức địa phương qua một diễn biến kéo dài vài tháng. Khi những yêu cầu của họ cần được lắng nghe nhưng lại bị phớt lờ, họ đã ném đá vào các cán bộ cốt cán của Đảng Cộng sản, tấn công các trụ sở làm việc và nhà ở của những cán bộ này, và cầm giữ một số cán bộ làm con tin trong nhiều ngày. Sau cùng, chính phủ trung ương đã nắm lấy quyền điều hành, kỷ luật xử phạt các viên quan chức địa phương và tống một số viên chức nầy vào tù cùng một số nông dân nữa.

Vào năm sau 1998, một bản quy định trên toàn quốc được biết đến như là Nghị định 29 đã được thông qua, cho phép sự tham dự nhiều hơn vào việc đưa ra quyết định ở địa phương và ban cho các công dân nhiều cơ hội hơn nhằm để xả cơn giận của họ trước những viên chức cấp xã.

Thập niên tăng trưởng kinh tế đáng ngạc nhiên vừa qua ở Việt Nam đã giúp làm dịu những tâm trạng thất vọng này. Thế nhưng 10 năm trôi qua, với những cải thiện chỉ ở bên lề về tính minh bạch và với tình trạng tham nhũng vẫn tiếp tục lan tràn, lòng nhẫn nại đang mòn dần để trở nên mong manh nguy hiểm - một thực tế mà ban lãnh đạo của Việt Nam đang nhận ra. “có tình trạng tham nhũng và lạm dụng chức quyền tại các địa phương,” theo thừa nhận của ông Nguyễn Minh Thuyết, một đại biểu lâu năm trong Quốc hội Việt Nam .

Mặc dầu vậy, ông Thuyết đã không tha thứ những vụ tấn công gần đây vào tài sản (xe, cơ quan) của chính quyền, ông Thuyết nói là ông hiểu về nỗi tức giận và đồng ý rằng chính phủ phải làm nhiều hơn nữa để cải thiện tính minh bạch.

Trong lúc công ăn việc làm tiếp tục biến đi mất và nạn lạm phát ngốn vào đồng lương, sẽ không dễ dàng gì để xoa dịu những con người đang bị giáng những cú đòn mạnh mẽ nhất này khi mà công an vẫn đang toan tính chỉa tiền của người dân để lấy những khoản rất nhỏ nhoi. “Công an hiện nay thậm chí còn tham nhũng hơn trước đây,” một tài xế taxi ở Hà Nội tên là Nguyễn Văn Cường đã nói một cách cay đắng.

“Ngày nào tôi cũng bị công an chặn lại vài lần.” Và khi mà ít năm trước chỉ chi có 100.000 đồng, tức là khoảng 6 đô la là đủ, thì bây giờ không thể ít hơn 200.000. “Điều ấy có nghĩa là có một số ngày tôi làm việc mà chẳng có tiền công, vì công an lấy đi hết tất cả những gì tôi làm ra,” anh Cường bảo. “Làm sao mà quí vị có thể không tức giận được cơ chứ?”

Hiệu đính: Trần Hoàng


MỘT SỐ NGUYÊN TẮC CẦN THỰC HIỆN ĐỂ BẢO VỆ MÌNH KHI LÀM VIỆC VỚI CÁN BỘ, CÔNG AN

Nhiều người chủ quan khi phải đối diện hoặc làm việc với cán bộ chính quyền và công an, cho nên có thể bị “dính bẫy” của họ một cách đáng tiếc và đôi khi đáng trách.

Để giảm thiểu những tai nạn chết người kiểu này và để những người lương thiện tự bảo vệ mình và quyền lợi của mình cũng như của cộng đoàn mình, chúng tôi xin liệt kê một số kinh nghiệm nho nhỏ sau đây:

Nếu cán bộ đưa giấy không có thẩm quyền, không có danh tính, chức vụ, thì mình không nhận giấy. Mau chóng mời người ấy ra khỏi nhà mình.

Nếu mình biết cán bộ đưa giấy là ai, nhưng người ấy không mặc đồng phục, hoặc quân phục, không đeo bảng công chức, không mã số công chức, thì mình không nhận giấy tờ. Mau chóng mời người ấy ra khỏi nhà mình. Không nên phí lời kẻo dính bẫy từ vòng đầu!

Nếu cán bộ đưa giấy đến nhà mình vào ngoài giờ hành chính, thì mình không tiếp, không nhận giấy. Thường CA và cán bộ rất tiểu nhân, họ thường đưa giấy vào giờ trưa, hoặc giờ đêm, có khi ngay sát giờ đi làm việc, nếu mình nhận, mình đi là mình bị động và nguy cơ dính bẫy rất cao. Nếu nhận mà không đi thì CA hoặc chính quyền có bằng cớ tố cáo mình không hợp tác.

Nếu thấy cần, thì yêu cầu cán bộ văn thư cho xem thẻ cán bộ, CA. Nếu cần phải gọi điện thoại đến cơ quan kiểm tra xem có đúng cơ quan ấy có cán bộ ấy và gửi người ấy đem giấy đến cho mình không. Không thể chấp nhận ai đưa giấy cho mình cũng được và rồi mình cũng đi làm việc.

Khi nhận giấy tờ ghi rõ ngày, giờ, nơi chốn vào mặt sau giấy mình nhận được và phần còn lại của giấy cán bộ đưa giấy giữ và bắt cán bộ văn thư ký vào giấy mình giữ để làm bằng chứng bảo vệ mình nếu mình trong nhiều trường hợp liên quan.

Không nhận giấy mời đi làm việc về những vấn đề, sự vụ hiển nhiên trên nguyên tắc không liên quan đến mình hoặc quyền lợi của mình. Mình nhận giấy mời hoá ra là một kiểu nhận tội, “lạy ông tôi ở bụi này”, rồi còn có thể giúp CA khai thác thêm thông tin này khác có hại cho người và cho mình.

Không nhận giấy mời đi làm việc với cơ quan hoặc với cấp không có thẩm quyền đối với mình, hoặc không có thẩm quyền bảo vệ quyền lợi của mình. Vì nhiều khi chỉ mất thời giờ của mình và lại còn gián tiếp cho cơ quan có thẩm quyền biết con người, lập trường, quan điểm, hành động của mình, để từ đó họ có biện pháp lấn át mình, đối phó với yêu cầu chính đáng của mình.

Không nhận lời đi làm việc chỉ bằng một cuộc điện thoại trực tiếp hay gián tiếp của ai đó, thuộc cơ quan nào đó, dù người đó mình biết rõ tên tuổi, giọng nói, con người. CA cửa quyền và tuỳ tiện đe doạ người yếu bóng vía, cho nên nhiều khi gọi điện thoại đến các cá nhân và tập thể, nhất là giới tu hành để “hẹn làm việc”.

Không nhận giấy mời đi làm việc, nếu giấy không cho mình biết rõ mình đi làm việc ở đâu, với ai, bao nhiêu người, về vấn đề gì, từ lúc nào đến lúc nào. Nếu không biết rõ các yếu tố này mà vẫn cứ đi làm việc, thì bị dính bẫy của CA là điều khó tránh khỏi.

Không nhận lời làm việc sai nơi quy định. Chẳng hạn giấy mời lên phòng giáo dục mà lại phải gặp CA. Cơ quan nào mời, phải làm việc ở trụ sở của cơ quan đấy. Chủ tich UBND mời thì làm việc ở UBND. CA mời thì làm việc ở trụ sở công an. Coi chừng giấy mời không ghi nơi làm việc, cuối cùng CA gợi ý mình đưa CA vào quán nước, hoặc nhà hàng. Trong trường hợp này có thể mình bị tiền mất và tật mang, dính bấy nặng, bị chết êm ái mà vẫn không biết, thậm chí còn khen cán bộ công an “nhẹ nhàng và tình cảm”!

Không nhận lời làm việc nếu không có giờ giấc rõ ràng: Từ giờ nào đến giờ nào. Vì có thể mình bị CA làm việc thâu trưa, thâu đêm, không có giờ ăn nghỉ, khi ấy mình quá căng thẳng, mệt mỏi và từ đó dễ nói và làm những điều bất lợi.

Không nhận giấy mời làm việc nếu giấy không ghi rõ đại diện cơ quan, hoặc người mình sẽ gặp và làm việc.

Nên ghi rõ lý do không đi làm việc vào phần còn lại của giấy mời, hoặc vào một tờ giấy khác, giao cho cán bộ đưa giấy và mình phải giữ được bằng chứng, kẻo về sau cán bộ đểu cáng có thể làm khó mình lấy lý do đã mời mà mình không đi làm việc.

Nếu thấy thời gian nhận giấy gần sát giờ làm việc ghi trên giấy, thì chối ngay không đi làm việc.

Tuyệt đối không đi đến cơ quan nào làm việc khi chỉ nhận được một cuộc điện thoại hoặc một lệnh miệng từ cơ quan ấy, hoặc của một cá nhân trong cơ quan ấy.

Tuyệt đối không đi làm việc nếu không biết mình đến cơ quan nào làm việc, địa chỉ cơ quan, người làm việc với mình.

Nếu CA gửi giấy mời để triệu mình lên đồn “làm việc” về vấn đề gì đó, thì mình có thể chối từ. CA ăn lương để điều tra sự thật. Đấy là bổn phận và trách nhiệm của CA. Mình không phải lúc nào cũng rảnh để giúp CA. Còn nếu CA có đủ bằng chứng về việc “phạm tội” của mình thì CA đã bắt mình từ lâu rồi chứ chẳng cần phải “mời” mình đi làm việc.

Luôn xác tín rằng mình là người tốt và mình làm việc tốt, trong khi các hành vi CA hay cán bộ muốn áp đặt trên mình là những hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam và vi phạm luật pháp quốc tế về quyền con người. Luôn xác tín rằng mình có chân lý trong khi hành vi của CA hay cán bộ đang tìm cách áp đặt trên mình là bất công. Nếu mình không tin mình lương thiện thì khó có thể bảo vệ mình.

CA mời thì có thể chối từ. CA triệu tập thì có thể không đi đến lần thứ ba. Khi ấy họ sẽ đến áp giải mình đi làm việc và họ phải chịu trách nhiệm về tính mạng của mình trong khi đi, trong khi làm việc và họ cũng có trách nhiệm đưa mình trở về lại chỗ mình đang cư trú. Vì thế, nếu bị triệu tập, tốt nhất cứ để cho CA gửi đủ 3 cái và đến áp giải mình luôn. Làm như thế, mình vừa bảo toàn được tính mạng và lại khiến CA không thể chủ động trong khi làm việc với mình, trong khi mình giành được thế chủ động nhiều hơn.

Khi nhận được giấy mời đi làm việc gì với CA hoặc với các cấp chính quyền.

Luôn lớn tiếng và lịch sự phản đối khi bản thân mình bị phân biệt đối xử: Chẳng hạn đang ra khỏi phi trường thì bị tách riêng khỏi các hành khách và khám xét hành lý trong một phòng riêng. Tất nhiên, nếu CA muốn, CA có thể giở phép này kia nọ để làm, nhưng nếu mình phản đối, thì Ít ra việc này cũng khiến họ không thể tuỳ tiện ứng xử với mình thế nào cũng được!

Khi bị sách nhiễu, chẳng hạn bị tạm giữ, bị khám xét và thu giữ hành lý, yêu cầu cán bộ thi hành cho tôi biết căn cứ vào khoản nào, điều nào của bộ luật nào để khám xét hành lý hoặc thu giữ hành lý của tôi và nội dung cụ thể của các điều khoản ấy ra sao.

Yêu cầu được biết rõ việc tạm giữ tôi và khám xét hành lý của tôi được thực hiện theo lệnh của cơ quan nào, cấp nào và quyết định để thực hiện việc ấy đâu.

Yêu cầu được biết rõ danh tính, chức vụ, số hiệu của những người thi hành đang làm việc với bản thân mình. Nếu người thừa hành không cho biết và không chính danh, thì mình từ chối làm việc.

Phản đối cuộc khám xét và làm việc nếu thấy những người không mặc đồng phục công chức, hoặc quân phục, không rõ danh tính, không đeo bảng tên với số hiệu công chức hoặc quân nhân, không thuộc thẩm quyền làm việc, ví dụ đang làm việc với cơ quan văn hoá mà có CA hiện diện và xen vào.

Yêu cầu làm biên bản cuộc tạm giữ người, khám xét và thu giữ hành lý: Nội dung ghi rõ các yếu tố liên quan đến việc tạm giữ, đến việc khám xét và thu giữ hành lý và từng loại hành lý với số lượng, chất lượng, nhãn mác cụ thể và các yếu tố liên quan.

Nếu liên quan đến máy tính, thì yêu cầu phải ghi rõ hiệu máy tính, số máy, tình trạng máy…, danh mục ổ đĩa, dung lượng, số file, tên file, số trang mỗi file, kích cỡ trang, nội dung file…Làm thế để đề phòng kẻ xấu đổi máy, hoặc xoá bỏ những file quan trọng của mình, hoặc lại cài thêm file bất lợi cho mình để bỏ vạ cáo gian mình.

Yêu cầu sao chép toàn bộ nội dung từ máy tính sang những ổ đĩa khác và bản thân mình giữ những ổ đĩa này. Cùng với điều (7) trên đây, mình làm vậy để đề phòng kẻ xấu thay đổi nội dung từng file.

Yêu cầu làm biên bản diễn tiến cuộc tạm giữ và khám xét hành lý: Ghi đầy đủ, chính xác, rõ ràng diễn tiến vụ việc, các nhân vật, sự kiện, đồ vật, khung cảnh liên quan.

Để ý mẫu giấy làm biên bản: Nếu thấy người ta lập biên bản trên mẫu giấy in sẵn thì phải coi chừng. Nếu tựa đề cái giấy ấy in sẵn “BIÊN BẢN VI PHẠM HÀNH CHÍNH” hoặc nội dung gì đó có tính cách áp đặt từ trước, thì mìh phải phản đối, gạch bỏ tiêu đề biên bản, hoặc nếu cần thì làm sang một tờ giấy trắng hoàn toàn và ghi tựa đề chung chung kiểu như: BIÊN BẢN BUỔI LÀM VIỆC, BIÊN BẢN CUỘC TẠM GIỮ NGƯỜI VÀ KHÁM XÉT HÀNH LÝ, ...

Đọc kỹ biên bản trước khi ký, nếu thấy có những câu chữ bất lợi cho mình thì gạch bỏ, nếu cần thiết phải ghi những câu chữ có lợi cho mình thì thêm vào. Khẳng định việc mình làm là tốt đẹp, hợp pháp. Phủ nhận các nội dung vu cáo, xuyên tạc, chụp mũ mình.

Không ký vào biên bản ghi những điều chung chung như: TVA đã vi phạm điều 1,2,3 của luật xuất bản, vi phạm điều 4,5 của luật báo chí. Nếu thấy biên bản ghi thế, thì yêu cầu cho biết nội dung cụ thể từng điều luật người ta trích dẫn.

Trước khi ký, yêu cầu ký hai bản, mình giữ một bản, người ta giữ một bản, hoặc ít nhất cũng phải được giữ một bản photo. Điều này hạn chế nguy cơ kẻ xấu giả mạo chữ ký của mình, làm biên bản khác với nội dung đã được thực hiện, gây bất lợi cho mình.

Nếu giữ đồ đạc của mình, phải xác định rõ ngày liên hệ làm việc lại, giờ giấc, nơi chốn, nhân sự gặp, nếu chưa biết rõ tên tuổi thì ít nhất cũng phải biết đối tượng làm việc với mình là ai: Cán bộ hải quan, cán bộ văn hoá, hoặc cán bộ công an.

Tỉnh thức trước các chiêu thức: lừa đảo, dụ dỗ, mua chuộc, đe doạ của kẻ xấu. Càng ngọt ngào, càng phải tỉnh táo. Tỉnh thức trước từng câu chữ, từng lời nói, từng cử chỉ của các cán bộ thừa hành để có thể phi bác tại chỗ hoặc sau đó.

Nên nhớ kẻ xấu luôn muốn “ăn tươi nuốt sống” mình, đừng bao giờ nghĩ rằng mình tỏ ra ngoan nguỳ, quỵ luỵ, nhẹ nhàng, giữ “thể diện” cho chúng hoặc nhượng bộ chúng mà chúng sẽ ‘tử tế” với mình.

Thực ra, để có thể bớt dính bẫy CA, chúng ta phải học nhiều, gặp CA nhiều, cầu nguyện nhiều. Một trong những người chúng ta phải học là bản lĩnh đeo đuổi việc mưu tìm công lý của các dân oan. Bản mỗ thấy một trong những nguyên nhân khiến nhiều người ở Sài Gòn khi làm việc với cán bộ cầm quyền, nhất là với CA hay bị “dính chấu”, ấy là nhiều vị chẳng chịu đi làm việc với họ mà thường là nhờ người khác đi làm việc thay, hoặc có làm việc cũng là chỉ quen làm việc với các cán bộ trên bàn nhậu!./.

Thái Hà

Làm Sao Để Thắng Sợ Hãi ?
Lm. Tađêô Nguyễn Văn Lý – 24.8.2005


I. Nguồn gốc của sự sợ hãi nói chung
* Khi không nhận ra hoặc phủ nhận Thượng Đế, Thần Phật nên cuộc sống thiếu nền tảng
* Khi không cảm nhận được Thượng Đế, Thần Phật hài lòng, chở che và chúc phúc
* Khi làm điều sai, bị lương tâm dày vò hoặc thấy cần phải che dấu
* Đối mặt với các bí ẩn cuộc đời, nhất là cái chết thê lương
* Đối mặt các đe dọa “được xem” là mạnh hơn mình
* Đối mặt các đe dọa mông lung mơ hồ chưa hiểu rõ
* Đối mặt các phiền phức, đau thương, khốn đốn hầu chắc sẽ xảy ra cho thân nhân
* Đối mặt các thế lực hung bạo sẵn sàng gây hại cho thân xác, mạng sống và danh dự mình
* Đối mặt với sự bất lực cố níu giữ địa vị, quyền lợi có nguy cơ đe dọa tuột khỏi tầm tay

II. Nguồn gốc của sự sợ hãi do bạo quyền độc đoán, phát-xít, cộng sản và do CSVN
Ngoài các nguồn gốc chung nói trên, các đặc trưng sau đây, nhất là về nỗi sợ hãi có tính CSVN, muốn thắng vượt, cần nhận diện cho rõ:
* Một quần chúng luôn bị theo dõi, bị rình mò, có thể bị hạch họe, bị bắt bất cứ lúc nào.
* Một quần chúng thấp kém về nhận thức, quá mau mắn nhẹ dạ tin nghe theo sự tuyên truyền của CSVN. Chỉ cần vài xảo ngôn, thủ thuật là Nhà Nước có thể ngụy biện lừa gạt được quần chúng rồi.
* Một quần chúng quá quen với gian dối xảo trá, ứng xử trâng tráo, trơ trẽn, rất thiếu liêm sỉ.
* Một quần chúng rất dễ bị xách động để “xét xử, phê bình, đấu tố” “đồng bào” mình. Vì lúc đó, “đồng bào” đã trở thành “kẻ thù nhân dân” rồi.
* Một Nhà Nước chuyên dùng đe dọa, trừng phạt để khống chế Dân, buộc Dân vừa luôn “phấn khởi, hồ hởi, nhiệt liệt” hoan hô ca tụng Nhà Nước liên tục, không còn chút liêm sỉ, vừa luôn lệ thuộc NN từ sổ hộ khẩu, thẻ chủ quyền nhà đất, điện thắp,…đến xong đại học rồi bằng tốt nghiệp vẫn có thể bị “giam lại”, vào quan tài chưa chắc đã được cấp.
* Một NN luôn rêu rao là “vì Dân, của Dân, do Dân” nhưng chuyên bắt Dân “mang ơn bác, đảng” đến chết cũng đáp nghĩa chưa xong.
* Một hệ thống Pháp luật quá độc đoán, áp đặt, mâu thuẫn, chồng chéo. Kết tội “gián điệp, xâm phạm an ninh quốc gia, gây mất đoàn kết, lợi dụng dân chủ, chống đối chính sách,…” quá dễ dàng; phạm vi quá mông lung, mơ hồ, hoàn toàn theo ý chủ quan của đảng và NN. Các Nước làm luật để “ngăn ngừa Nhà Cầm Quyền đừng lạm dụng xâm phạm đời sống Dân”, còn CSVN làm luật để “giới hạn quyền tự do rất chính đáng của Dân để đảng và NN được an toàn”.
* Các trừng phạt mang tính đê hèn, hậu quả ảnh hưởng quá dễ dàng và lâu dài trên mọi thành viên của gia đình, giòng tộc, “di truyền” cho nhiều thế hệ xuyên qua “chủ nghĩa lý lịch”.

III. Để thắng vượt sự sợ hãi nói chung
III.1. Nền tảng cơ bản trên hết và trước hết: Tâm hồn trong sáng
Phải khiêm tốn nhìn nhận rằng: con người không thể tự đứng vững một mình trên đời được mà phải có sự trợ giúp của Ơn Trên. Còn Ơn Trên chỉ có thể tác động hiệu quả nơi một tâm hồn thành kính. Muốn có một tâm hồn thành kính liên lạc thân mật thường xuyên với Cha Toàn Năng, điều cơ bản là tâm hồn ấy phải trong sáng tối đa có thể. Khi tâm hồn thanh khiết, người ấy sẽ cảm nhận một sức mạnh nâng đỡ lớn lao liên lỉ đêm ngày từ Trên Cao, thanh thản trước các đe dọa của bất cứ mãnh lực nào. Khi làm điều tội lỗi sai trái thì dù một trẻ em, chúng ta cũng sợ em đó biết, thấy và nói ra.

III.2. Để nuôi dưỡng và củng cố tâm hồn thanh khiết, cần có đời sống thiền định, cầu nguyện, tĩnh tâm. Một chiến sĩ dân chủ đích thật, phải có ít nhất mỗi ngày 30 – 60 phút tĩnh tâm, thiền định, cầu nguyện. Cần ngồi lưng thẳng, mắt khép, thở sâu, nhẹ và đều. Tập trung tư tưởng rồi nghĩ đến và tâm sự với Đấng Tối Cao mà mình tin yêu phó thác. Dù gọi là Thiên Chúa, Thượng Đế hay Đức Phật, thực ra người bình dân thường cũng chỉ nhắm đến một Cha Toàn Năng mà thôi. Chính đời sống thiền định, cầu nguyện nầy sẽ giúp chúng ta vượt thắng mọi sợ hãi.

III.3. Không hận thù, căm tức: Chúng ta không tán thành tội ác, lên án điều ác xấu bất cứ từ đâu, nhưng chúng ta luôn thao thức và cầu nguyện cho người đang làm điều ác, nhất là những người vì cơm áo mà phải phục vụ bạo quyền. Một quả tim luôn yêu thương thì hằng vững mạnh. Thánh Gioan đã xác quyết ngay từ cuối thế kỷ I : “Tình yêu hoàn hảo loại trừ mọi sợ hãi” (Tân Ước, 1Ga 4,18). Nếu chúng ta hận thù, căm tức thì chúng ta yếu đi rất nhiều. Sức mạnh của chúng ta cốt ở chỗ luôn yêu thương, hằng từ bi, mãi thông cảm, kiên trì, lễ độ, nhẫn nhịn, khoan dung.

III.4. Không ước muốn tầm thường: Con người cao cả, có giá trị và hạnh phúc nhờ sống trong sạch và hữu ích cho người khác. Do đó không nên ham muốn những điều mà không có chúng, chúng ta vẫn sống được. Càng không nên ham muốn những điều mà để có được chúng, chúng ta buộc lòng phải trở nên yếu đuối bạc nhược còn hơn một em bé thèm kem, phải qụy lụy cầu cạnh đôi khi không còn chút liêm sỉ. Để vô úy (không sợ), một trong các điều cần thiết đầu tiên là phải vô cầu (không xin). (“Vô cầu” ở đây chỉ nhắm đến việc không cầu cạnh xin xỏ người đời).

IV. Để thắng vượt sự sợ hãi đặc trưng do bạo quyền CSVN gây ra
Cần xác định cho thật chính xác và rõ các điều sau đây:
IV.1. Mọi thế lực gian ác không bao giờ mạnh cả, tự bản chất, thế lực gian xảo là rất yếu, luôn luôn yếu, chỉ tạm thời “mạnh” bề ngoài và chỉ “xem ra mạnh” về bạo lực, bạo quyền mà thôi. Ngay cả các nhân viên của bạo quyền cũng tự cảm thấy mình dựa trên một quyền lực hư ảo, vì chỉ run rẩy chao đảo dựa trên sự sợ hãi của Dân, không thể tìm được chỗ tựa vững chắc và bền lâu là lòng kính trọng, khâm phục và tin yêu của người Dân. Do đó, đứng trước sự hiên ngang, vô tội, ngay thẳng của người Dân thì bạo quyền run sợ, lúng túng, đành phải dọa nạt, trấn áp, mắng chửi, bôi lọ và đánh đập hành hung. Bạo quyền VN gian trá quá lâu - 75 năm rồi - nên ngày càng yếu hơn. Vậy nếu chúng ta bình tĩnh và sáng suốt, ôn hòa mà hiên ngang, dịu dàng nhưng cương quyết thì chúng ta không sợ ai cả, trái lại còn chinh phục được các nhân viên của bạo quyền nữa.

IV.2. Không ngụy biện rằng chúng ta không cần điều gì đó cho chúng ta, nhưng chỉ vì người thân mà chúng ta phải làm điều nầy điều nọ. Một Linh mục chánh xứ một giáo xứ 5 ngàn giáo hữu khi được mời ký tên phản đối việc Nhà Nước VN chiếm đoạt đất Dòng Thiên An - Huế đã trả lời rằng: “Tôi không thể ký tên được, vì sẽ ảnh hưởng đến 5 ngàn giáo hữu xứ tôi”. Giáo hữu xứ ấy nghe biết và quá thất vọng thấy Linh mục quản xứ của mình cố tình không muốn hiểu rằng, nếu Vị ấy ký tên thì sẽ có thêm 5 ngàn giáo hữu ủng hộ Dòng Thiên An mà chẳng em học sinh nào sẽ bị đuổi học vì ủng hộ Dòng Thiên An cả ! Cũng vì thế mà trong khi Tự do tôn giáo ở VN hầu như mọi người đều thấy là chưa có, thế mà Linh mục ấy lại trả lời với báo chí VN rằng “TDTG ở giáo xứ tôi nhiều quá dùng không hết, nào là, nào là…”. Đáng tiếc, các kiểu ngụy biện nầy thường được “vận dụng một cách sáng tạo, linh hoạt” quá nhiều hiện nay tại VN.

Người thân chúng ta cần an ninh, cần cơm gạo, cần học hành,…nhưng người thân chúng ta còn cần sự hiên ngang, anh dũng chiến đấu cho lẽ phải của chúng ta và của chính họ hơn cả mọi thứ khác và chúng ta có bổn phận giúp người thân hiểu rõ điều nầy, nếu giả như họ chưa hiểu. Thực ra người bình dân thường trực giác và phán đoán về đúng / sai nhạy bén và chuẩn hơn người đã có chút địa vị, quyền lợi. Nếu một em học sinh lớp 10 được hỏi rằng: “Em muốn ba luồn lách để em được tiếp tục đi học, hay muốn ba em hiên ngang hùng dũng dù em phải nghỉ học?” Có lẽ đa số học sinh sẽ chọn phương án 2 ! Đáng buồn là đa số phụ huynh cứ tự cưỡng ép lòng mà chọn phương án 1 và cho rằng đó là “khôn ngoan” nhất. Chúng ta phải tin vào sự chuẩn xác của lương tri tự nhiên của những người “trong sạch” nhất dù là thiếu nhi.

IV.3. Nếu đông người cùng làm một điều gì đó hợp lẽ phải thì bạo quyền sẽ không làm gì được. Nhà Nước VN vẫn luôn rêu rao rằng là một NN “vì Dân, của Dân, do Dân”. Do đó, chúng ta phải khôn ngoan triệt để vận dụng nguyên tắc nầy mà đoàn kết lại để bảo vệ các quyền cơ bản của chúng ta. Cần nghiên cứu vài điều cơ bản của Hiến pháp 1992, bộ luật Hình sự 1995 và các bộ luật khác để buộc các Cán bộ NN ít nhất phải giữ Pháp luật theo nguyên tắc : “Dân được phép làm tất cả những gì Pháp luật không cấm rõ ràng, còn Cán bộ không được phép làm gì Pháp luật không cho phép” (ví dụ đánh đập Dân; lục soát, khám xét nhà hoặc sờ đụng vào người và đồ đạc của Dân khi chưa có lệnh chính thức…). Dù một điều mà bạo quyền buộc Dân làm (như đi bầu cử Quốc hội và HĐND các cấp,…), nhưng Dân thấy vô lý, giả tạo, gian trá, bất công, lố bịch,… mà đông người cùng nhau quyết tâm không làm (như trong cùng 1 khu phố, 1 thôn, 1 khuôn hội, 1 giáo xứ, 1 phường, 1 xã,…), thì NN luôn tự cho mình là “vì Dân” đành buộc lòng phải thua Dân, sẽ tỏ ra rất lúng túng buồn cười. Ví dụ kỳ bầu cử Quốc hội, nếu Dân, nhất là các Nhân sĩ có địa vị, biết tẩy chay trò bầu cử giả tạo đã kéo dài quá lâu nầy (11 kỳ trong 60 năm), cương quyết đồng loạt cùng nhau không đi bầu, thì sẽ rất hài hước lắm đây.

IV.4. Khi có việc va chạm với Dân, Cán bộ một bạo quyền luôn sợ hãi, chóng mệt, mất kiên nhẫn hơn Dân, nếu Dân biết sức mạnh có thật dựa trên lẽ phải của mình. Các Cán bộ dù luôn muốn thăng chức lên lương, nhưng vẫn vừa bị lung lay trong bạo lực tham tàn, vừa luôn nôn nóng về với gia đình, tìm chỗ yên thân, bất đắc dĩ mới phải va chạm Dân, nên bề ngoài thì hùng hổ, quát tháo mà bên trong thì căng thẳng, lo âu, sợ hãi. Mỗi khi chúng ta bị phiền lụy, bị giữ lại đồn bót, bị tạm giam ở Công an phường, xã, huyện,…nếu chúng ta biết bình thản, lịch sự, vui vẻ chấp nhận giá phải trả của một chiến sĩ dân chủ hòa bình luôn ôn hòa bất bạo động (không có chi nhiều, chỉ cần an tâm thanh thản ngồi yên lặng, nghỉ ngơi, thiền định và cầu nguyện ở nơi bị tạm giữ bao lâu cũng được, không một chút nôn nóng muốn được về sớm), thì Cán bộ của bất cứ loại bạo quyền nào cũng chóng mệt mỏi hơn chúng ta và sẽ tìm cách dọa nạt qua loa rồi đành để chúng ta ra về, chứ biết làm gì hơn.

(Đón đọc : “Cách ứng xử khi bị triệu tập hoặc bị bắt” và “Làm thế nào để chinh phục đối phương ?” )

IV.5. Trước đây NNVN vốn không đáng sợ như nhiều người đã lầm tưởng, và kể từ đầu năm 2005, đặc biệt từ tháng 8.2005, NNVN càng không đáng sợ nữa, vì đã bộc lộ rõ hơn các suy yếu:
• Cùng lúc phải chịu 6 áp lực rất mạnh, nếu kể riêng các Tôn giáo (cùng với Dân) ngày càng đấu tranh với NN bằng nhiều hình thức ngày càng mạnh thì NNVN đang phải chịu 7 áp lực cùng lúc (x. Vấn đề tương lai gần của VN – cùng tác giả ngày 08.8.2005).
• Một NN chỉ biết lợi dụng sự sợ hãi của người Dân để tồn tại thì không thể mạnh được.
• Đa số Cán bộ không còn tin vào CNXH nữa.
• Đa số Cán bộ không còn tin vào tầng lớp lãnh đạo nữa.
• Đa số Cán bộ không còn thiết tha củng cố quyền lực NN như trước nữa.
• Đa số Cán bộ không còn hăng say “thi hành nhiệm vụ đảng và nhân dân giao phó” cách sáo rỗng như bao năm qua đã từng mê muội bị lợi dụng nữa.
• Đa số Cán bộ hiện nay đã thấy rõ tính độc đoán, mâu thuẫn, chồng chéo và bất hợp lý của Hiến pháp và hệ thống Pháp luật của NNVN, nên rất mất tự tin khi bị buộc gượng ép hành xử.
• Đa số Cán bộ hiện nay chỉ chăm chăm tìm cơ hội làm kinh tế, thu vén thêm ngày nào hay ngày đó, tìm chỗ quen thân để tham gia cổ phần hóa các doanh nghiệp NN, chuẩn bị cho ngày tàn của chế độ.
• Đa số Cán bộ hiện nay xấu hổ về các quyền lợi mình đang hưởng một cách quá bất công.
• Một số Cán bộ không còn dám mạnh tay đàn áp Dân thô bạo như trước nữa.
• Một số Cán bộ lo cho “hậu sự”, không dám làm mất lòng Dân, đề phòng cho “ngày mai” thay chủ đổi ngôi đang trong tiến trình xảy đến và chắc chắn phải đến.
• Một NN dồn Dân đến chỗ tự thiêu (PGHH), thì NN đó là loại NN gì ? NN ấy chắc chắn đang bộc lộ rõ bản chất đớn hèn của mình và đang lết đến hồi tự kết thúc, không thể đảo ngược.
Do đó, nếu Dân biết mạnh mẽ biện luận, thì Cán bộ đành êm re, chuồn khéo cho mau…

IV.6. Trong lúc toàn Dân VN chưa có Tự do Ngôn luận bình thường như hầu hết các Nước toàn cầu theo qui định của Công ước Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị của Liên Hiệp Quốc (LHQ) ngày 16.12.1966 và NNVN đã xin gia nhập ngày 24.9.1982 (mà không hề giữ), thì một chuyện Dân cần biết nhất để bình thản đối phó hiện nay là: Nếu khi đang đọc 1 tờ báo, 1 cuốn sách, 1 tài liệu như bài nầy mà gặp loại Cán bộ HCM-Mácxít-Lênin-nít gây khó dễ thì:
1/- Lịch sự hỏi Cán bộ: “Chúng ta đang ở trong một Nước VN văn minh hay không? Đương nhiên Cán bộ phải trả lời : “Tất nhiên là văn minh rồi”. - “Thế thì VN phải tuân giữ điều 19,2 của Công ước Quốc tế của LHQ” (x. Phụ lục đính kèm đặc biệt cho bài nầy).

2/- Nếu Cán bộ vẫn độc đoán cho rằng:“Đã vi phạm luật pháp của NNVN”, thì chúng ta ôn tồn đáp lại: “Chúng tôi chỉ muốn đối thoại với Nhân viên một NN văn minh. Còn nếu NN nầy là một NN độc tài chuyên chính, thì chúng tôi không còn gì để nói nữa. Xin mời Cán bộ cứ việc thi hành nhiệm vụ mất hết nhân tính nầy. Hết”. Không nói nhiều.

IV.7. Dù hệ thống Pháp luật VN hiện nay còn rất độc đoán áp đặt, thực tế, nếu nhân danh quyền Tự do Ngôn luận rất chính đáng của người Dân mà Nước nào đã gia nhập LHQ như VN đều phải thật lòng tôn trọng, thì việc nghiên cứu, thông tin và bất cứ hành động đấu tranh ôn hòa bất bạo động nào cũng không đủ lý do để bị bắt. Và nếu NN bắt càn ẩu thì cũng không thể đưa ra tòa xét xử công khai được mà đành phải “xử chui” một cách rất ô nhục như các phiên tòa chùng lén đã và đang xảy ra mà thôi. Dân không nên sợ loại phiên tòa lén lút rất man trá nầy. Chỉ cần im lặng trước “tòa” là đủ làm NNVN quá sợ hãi và mất hết uy tín rồi. Không cần nói gì thêm với NN độc tài cả. Nếu Dân cùng nhau dành lấy quyền Tự do Ngôn luận hoàn toàn chính đáng cho mình, thì NN đành phải nhượng bộ dù vẫn còn hù dọa bằng vài loại đàn áp cổ điến và tinh quái khác mà cùng lắm chúng ta chỉ cần can đảm chấp nhận phiền lụy đôi chút lúc đầu rồi đâu lại vào đó ngay, không cần quá bận tâm lo âu về chúng (v/d : bị cắt điện thoại, thu sổ hộ khẩu, giam bằng đại học, gây rắc rối khó khăn về thương mại, giao thông, bị lệnh quản chế,…). Khi không ngại các phiền lụy ấy, chúng ta sẽ thấy chúng chỉ là chuyện quá nhỏ so với sứ mạng cần phải giải thoát toàn Dân khỏi ngục tù nô lệ mới hôm nay. Là một qui luật, trong mọi cuộc đối đầu, đặc biệt trong cuộc đối đầu toàn cục có tính quyết định cuối cùng nầy, nếu chúng ta không sợ bạo quyền, thì bạo quyền buộc phải sợ chúng ta !!!

IV.8. Khước từ mọi hình thức bạo lực
Người sử dụng bạo lực là đã tỏ ra yếu đuối rồi. “Sức mạnh” trên đầu ngọn súng thì muôn ngàn lần thua xa sức mạnh của quả tim và lương tri. Bạo lực chỉ sinh ra sợ hãi dây chuyền. Tình yêu, kiên nhẫn, lẽ phải sinh ra bình an và sức mạnh trường cửu chân chính. Kể cả bạo lực của ngôn từ (cường điệu thái quá) chúng ta cũng phải tránh xa mới dễ thuyết phục lòng người. Lời Ngài Mahatma Mohandas K. Gandhi “Khi tôi phê phán đối phương, tôi chỉ phê phán 80% sai lầm của họ, phòng khi tôi quá xúc động mà lỡ lời thì chỉ tăng lên đôi chút là vừa với sự thật, khỏi gây nên bất công cho đối phương” đáng cho chúng ta tâm đắc và nguyện quyết tâm sống theo. Đầu năm 2001, người viết đã kêu gọi 2 lần trước Quốc hội Mỹ rằng: “Để giải quyết vấn đề VN, cần làm sáng tỏ công và tội của ông Hồ Chí Minh, vì đây là một con người đại gian ác, siêu cao thủ, lường gạt được gần cả thế giới” thì hoàn toàn chính xác, chứ không cường điệu chút nào. Đấu tranh ôn hòa bất bạo động là như thế.

IV.9. Luôn tích cực chinh phục mọi đối tượng, kể cả đối phương
Nếu chúng ta chỉ phê phán đối phương mà không sao thuyết phục được họ thì phương pháp và nội dung phê phán của chúng ta chưa khách quan và khoa học đủ. Chúng ta muốn giải cứu toàn Dân khỏi nô lệ lầm lạc thì trong đó có bao gồm một bộ phận không nhỏ tuy tạm thời đang là đối thủ, nhưng vẫn là đồng bào và một ngày nào đó chắc chắn sẽ phải trở thành đồng minh của chúng ta. Do đó, dù đang là đối tượng bị đe dọa, bị lên án, chúng ta vẫn vững tin vào lẽ phải mà tìm mọi cách và mọi dịp thuận tiện để chinh phục cho được đối phương càng đông, càng nhanh, càng tốt. Vì thế, là chiến sĩ hòa bình, chúng ta phải luôn yêu thương, hằng từ bi, mãi thông cảm, kiên trì, lễ độ, nhẫn nhịn, khoan dung mới có thể thành công được, không có chỗ cho sợ hãi và hận thù.

Mến chúc Quý Vị và Bạn hữu luôn nhân từ, an vui, tĩnh định và chấm dứt hết mọi loại sợ hãi./.

Lm Tađêô Nguyễn Văn Lý
69 Phan Đình Phùng, Huế
< script language=JavaScript type=text/javascript> \n < /script>binhan2005@pmail.vnn.vn< script language=JavaScript type=text/javascript> < /script> Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó < script language=JavaScript type=text/javascript> < /script>



Kinh nghiệm đấu tranh khi phải đối diện với công an Cộng Sản
• Hoàng Bách Việt

Đối đầu với một bộ máy trấn áp dày dạn kinh nghiệm của CSVN từ công an, mật vụ cho đến hệ thống nhà tù. Các chiền sĩ dân chủ đi vào đường đấu tranh chỉ bằng trái tim thường không đủ sức đương cự lại thủ đoạn của an ninh. Khi tự nguyện tham gia đấu tranh chống chế độ toàn trị, phải chuẩn bị tâm lý cho mình một tình huống xấu nhất, đó là sẽ phải bước vào nhà tù và chấp nhận đối đầu với an ninh trong điều kiện tồi tệ. Nếu không đủ bản lỉnh, không đủ kinh nghiệm và chưa dám xả thân cho lý tưởng mình theo đuổi, hậu quả là dẫn đến sự kiện đầu hàng, từ bỏ lý tưởng, phản bội đồng đội và ngay cả tổ chức của mình, dẫn đến nhiều thiệt hại sâu xa.

Các chiến sĩ dân chủ cần tự trang bị cho mình nhiều kinh nghiệm và học hỏi các nghiệp vụ an ninh, trong đó có kinh nghiệm đấu tranh trực diện với kẻ thù khi phải rơi vào vòng tay của an ninh CS. Anh Hoàng Bách Việt là một an ninh cao cấp của CS, đảng viên đảng CSVN, từng nhiều năm công tác trong nghành công an. Hiện nay, anh đã tham gia cùng góp sức đấu tranh chống chế độ toàn trị. Chúng tôi phổ biến lại bài viết này để các chiến sĩ dân chủ và đảng viên Đảng Dân chủ Nhân dân tham khảo. (ĐDCND)


Ngày 14/8/2006, chính quyền cộng sản Việt Nam ra tay khủng bố đồng loạt bắt giữ nhiều đảng viên Đảng Dân chủ Nhân dân ở cả trong và ngoài nước. Việc làm này chứng minh cho hành động vi phạm nhân quyền một cách trắng trợn của chế độ cộng sản Việt Nam. Chứng minh cho sự thất bại, bất lực của cường quyền, bạo lực trước sự kiên cường, bất khuất, đoàn kết đấu tranh của các lực lượng đấu tranh dân chủ cả trong và ngoài nước cùng sự nhiệt tình ủng hộ của các cá nhân và tổ chức Quốc tế. Thế nhưng, cho đến nay chính quyền cộng sản vẫn ngoan cố không trả tự do cho nhiều đảng viên khác của Đảng Dân chủ Nhân dân. Cùng với việc chính quyền cộng sản đã và đang đàn áp, bắt giam bao nhiêu chiến sĩ dân chủ khác, đây là một hành động cần phải kiên quyết lên án, đấu tranh. Đảng Dân chủ Nhân dân kịch liệt phản đối hành động vi phạm tự do nhân quyền của chính quyền cộng sản Việt Nam.

Qua kinh nghiệm về sự việc những đảng viên Đảng Dân chủ Nhân dân bị bắt giữ vừa qua, chúng tôi xin đề nghị như sau: đối với những chiến sĩ dân chủ hoạt động bí mật, trong trường hợp bị bắt giữ bất ngờ nếu đồng đội không biết để kịp thời thông báo đến các cơ quan ngôn luận, các tổ chức bảo vệ nhân quyền, các tổ chức, đảng phái mà họ tham gia hoạt động, chúng tôi xin yêu cầu những người gần gũi nhất trong gia đình, bạn bè, người thân nên lập tức thông báo ngay thông tin cho các tổ chức bảo vệ nhân quyền hoặc liên lạc với Đảng Dân chủ Nhân dân theo địa chỉ e-mail : < script language=JavaScript type=text/javascript> \n < /script> dangdanchunhandan@yahoo.com< script language=JavaScript type=text/javascript> < /script> Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó < script language=JavaScript type=text/javascript> < /script>

Chúng tôi sẽ kiểm tra rà soát lại xem có phải đảng viên Đảng Dân chủ Nhân dân hay của một Tổ chức nào khác để thông báo với họ, kịp thời có biện pháp phối hợp đấu tranh, đối phó và giúp đỡ. Và cũng do đó, Đảng Dân chủ Nhân dân nhận thấy rằng cần thiết phải phổ biến một số phương pháp và kinh nghiệm đấu tranh trong trường hợp phải đối mặt với cơ quan công an cộng sản.

Những Biện Pháp Nghiệp Vụ của Công An

Cộng sản Việt Nam nắm trong tay toàn bộ bộ máy chính quyền để bảo vệ chế độ, cơ quan công an được đào tạo chuyên nghiệp và trang bị đầy đủ các vũ khí, khí tài, trang thiết bị hiện đại. Ngược lại những chiến sĩ dân chủ chỉ có đôi bàn tay không và chủ trương đấu tranh công khai, ôn hòa, bất bạo động. Do vậy sự đối ngược, chênh lệch là rất lớn và sự đàn áp, khủng bố, bắt bớ, giam cầm sẽ là tất nhiên.

Vì vậy, để đảm bảo công việc của mình và để hoàn thành nhiệm vụ hướng dẫn quần chúng nhân dân đi đến thắng lợi cuối cùng trong cuộc đấu tranh đòi dân chủ. Các chiến sĩ dân chủ cần tự trang bị cho mình rất nhiều kinh nghiệm, trong đó có kinh nghiệm đấu tranh trực diện với kẻ thù khi phải rơi vào vòng tay của họ.Thật ra các biện pháp nghiệp vụ nghành công an của đa số các quốc gia trên Thế giới đều tương tự như nhau. Nhưng do đặc thù trong xã hội độc tài cộng sản, công an là công cụ bảo vệ chế độ, được chế độ nuôi dưỡng và dung túng, được quyền vi phạm, chà đạp lên tất cả Hiến pháp và Luật pháp, nên công an Việt Nam có rất nhiều thủ đoạn nghiệp vụ quái gở, tàn bạo và đê tiện.

Trong thời gian qua có một số biện pháp nghiệp vụ mà công an cộng sản rất thường xuyên sử dụng để khống chế, câu lưu các chiến sĩ dân chủ, nghiệp vụ ngành công an gọi biện pháp này là “chuyển nguồn chứng cứ”. Tức là tìm một chứng cứ khác, hoặc cố tạo ra một chứng cứ khác để lấy làm lý do kiểm tra, lục soát, bắt giữ đối tượng, từ đó mới phanh phui ra nội dung chính mà công an đang cần quan tâm.

Thí dụ như trường hợp bắt giữ Phương Nam Đỗ Nam Hải vào ngày 8/12/2005, công an vờ tạo ra tình huống gây va chạm phương tiện giao thông, sau đó tạm giữ phương tiện (là chứng cứ của vụ việc) và từ đó “vô tình” phát hiện ra những cuốn sách “Hãy trưng cầu dân ý”. Để đối phó trong những trường hợp này chúng tôi đã có bài viết “Đối phó với những thủ đoạn khủng bố, đàn áp đê hèn của chế độ cộng sản” trên Điện thư số 61 vừa qua.

Chúng tôi chỉ xin nhắc lại một lần nữa là trong bất cứ trường hợp nào xảy ra, các chiến sĩ dân chủ cần phải luôn luôn nắm thế chủ động đối phó trước. Bởi vì, dù bạn đã từng bị đàn áp hay chỉ là sự việc xảy ra với bạn lần đầu tiên thì đây cũng chính là những cái bẫy mà công an cộng sản đang giăng ra để bắt giữ bạn, không phải là sự việc vô tình, ngẫu nhiên gặp phải. Như vậy, nếu bắt buộc bị câu lưu, xét hỏi cũng hết sức bình tĩnh để tìm biện pháp đối phó. Có nghĩa là phải chuẩn bị phương án đối phó với tình huống xấu nhất, chứ không phải là màn kịch mà họ vừa dựng ra (đụng xe, sử dụng tiền giả, sử dụng phương tiện ăn cắp, gây rối trật tự công cộng …).

Sau đó, công an cộng sản sẽ có rất nhiều biện pháp nghiệp vụ khác nhau để đàn áp bạn. Ví dụ đối với một người mà họ nhận định là còn non trẻ, thiếu kinh nghiệm hay bản lĩnh không vững vàng, có thể họ sẽ đưa luôn thẳng đến cơ quan an ninh điều tra hay bảo vệ an ninh chính trị (mà lẽ ra đối với sự việc xảy ra phải là đưa đến phòng cảnh sát giao thông, công an phường hay một trụ sở công an gần nhất). Việc làm này chính là đòn “đánh phủ đầu”, những người thiếu kinh nghiệm hoặc kém bản lĩnh sẽ lập tức bị trấn áp tinh thần ngay từ đầu và có thể sẽ khai báo ra tất cả những hành vi khác ngay sau đó.

Khi bắt đầu làm việc, một việc làm vi phạm pháp luật khác là công an sẽ sử dụng ngay biên bản ghi lời khai của bị can để trấn áp bạn. Thông thường là họ sẽ dùng số đông để trấn áp bạn. Phụ thuộc vào đối tượng, nội dung và kế hoạch mà họ giăng ra, có thể có từ hai đến mười người bao vây quanh bạn.

Có thể chỉ có một hai người mặc cảnh phục đeo bảng tên, còn lại những người khác mặc thường phục. Chúng làm như vậy để dễ đàn áp bạn hơn, nếu có đe dọa hay lớn tiếng thóa mạ, bạn cũng không biết được tên tuổi của họ để phản đối. Việc sử dụng nhiều người một lúc là để bọn chúng trấn áp tinh thần bạn, trong lúc một người hỏi để ghi “lời khai” những kẻ khác sẽ cố tình soi mói từng hành vi, cử chỉ của bạn để xét đoán tinh thần, bản lĩnh của bạn, hoặc cố tình gây cho bạn cảm giác khó chịu để bạn bị phân tán tư tưởng, bị ức chế.

Đối với những đối tượng “hóc” hơn, bọn chúng sẽ thay phiên nhau tra vấn. Biện pháp này thứ nhất là nhằm đánh vào tinh thần bạn, thứ hai là trực tiếp đánh vào thể lực bạn, làm bạn suy yếu, mệt mỏi dẫn đến lúng túng và bị thua các đòn tấn công tiếp theo của chúng.

Thậm chí còn một số biện pháp nhỏ nhặt như: làm việc nhiều giờ đồng hồ nhưng không cho uống nước, hoặc tạm giữ cả ngày nhưng không cho ăn cơm, đối với những người nghiện thuốc lá thì chúng cũng ngăn cấm để gây ức chế, đối với người có bệnh tật thì tấn công vào bệnh tình của họ.

Trong một số trường hợp, nếu bọn chúng đánh giá đối tượng cao tay hơn, việc dùng nhiều người cùng tra vấn một lúc để phối hợp sử dụng các đòn nghiệp vụ khác nhau, khi đấm khi xoa. Tức là bọn chúng sẽ dùng hai điều tra viên cùng phối hợp tra vấn bạn. Một kẻ từ nhìn hình thức bề ngoài đến cử chỉ, lời nói đều rất có thiện cảm, tên này sẽ có nhiệm vụ dùng những đòn rất nhẹ nhàng, tình cảm để thuyết phục, để chiêu dụ, để gợi ý, để giăng bẫy. Một tên thứ hai lại rất ngang ngạnh, lỗ mãng nhiệm vụ của nó chính là gây cho bạn sự khó chịu, đe dọa, tấn công, khủng bố tinh thần bạn. Hai kẻ này sẽ thay phiên nhau vừa đấm vừa xoa để sao cho đạt được mục đích của chúng.

Để đối phó trong những trường hợp trên, một việc tối quan trọng là bạn phải giữ thái độ bình tĩnh, tự tin, thận trọng và chủ động. Không nao núng, không lúng túng, vội vàng; không nóng nảy, không bị ức chế khi bị khiêu khích, đe dọa; giữ một thái độ và vẻ mặt không thay đổi trong mọi tình huống; chậm rãi, thận trọng khi trả lời một câu hỏi; giữ thái độ im lặng khi thấy không cần hợp tác, không muốn trả lời; lắng nghe và ghi nhớ từng thông tin, từng cử chỉ của bọn chúng để sau này khi có thời gian sẽ tập hợp và phân tích xem bọn chúng đã biết những gì về mình, trong đó có những câu hỏi nào chỉ là đòn “chặn đầu”, đòn “gió”.

Cần tránh những cử chỉ được nghành công an gọi là biểu hiện tâm lý phạm tội như sau: luống cuống, run tay (chân), đổ mồ hôi, thái độ mệt mỏi, bồn chồn, hay ngáp dài, vẻ mặt lo lắng, thiếu ngủ, hay bẻ ngón tay, cắn móng tay, tư thế ngồi không yên, rung đùi, rung chân, mắt không dám nhìn thẳng, hay liếc nhanh, nhìn trộm.

Việc cần thiết thứ hai là phải tự trang bị cho mình những hiểu biết tối thiểu về qui định pháp luật trong khi làm việc với cơ quan công an, từ đó bạn sẽ có cơ sở để đối phó hoặc tấn công lại họ. Những hiểu biết đó sẽ giúp bạn tự tin và tấn công ngay khi họ sơ hở hoặc cố tình vi phạm pháp luật.

Ví dụ như khi bắt đầu làm việc bạn lập tức đề nghị họ phải mặc cảnh phục có gắn bảng tên đầy đủ như điều lệnh qui định, bạn sẽ từ chối và tấn công lại những kẻ mặc thường phục lại muốn tra vấn bạn. Hoặc nếu gặp trường hợp bọn chúng đập bàn, quát tháo hoặc đe dọa bạn, như vậy bạn cũng có thể từ chối không làm việc với họ, đề nghị thay đổi người khác, hoặc có quyền không trả lời câu hỏi của họ (theo qui định điều 6, 49, 50 của Bộ luật tố tụng hình sự). Thậm chí có thể ghi thẳng những ý kiến này vào biên bản. Hoặc tuyên bố sẽ gửi đơn thưa kiện họ đến các cấp có thẩm quyền về các hành động đe dọa, ép cung, bức cung, mớm cung.

Bạn đòi hỏi phải có luật sư của bạn cùng được làm việc theo qui định của pháp luật. Nếu không có, bạn có thể từ chối không kí hoặc ghi ý kiến trước khi kí là: biên bản này không đảm bảo tính pháp lí vì tôi không được luật sư của mình bảo vệ theo qui định của pháp luật (theo Bộ luật tố tụng hình sự điều 58 “quyền và nghĩa vụ của người bào chữa” thì luật sư có mặt ngay từ khi lấy lời khai của người bị tạm giữ hay khi hỏi cung bị can).

Do sống trong một chế độ độc tài, chính quyền sử dụng luật pháp làm công cụ để bảo vệ chế độ nhưng ngược lại họ lại chối bỏ trách nhiệm phổ biến, giáo dục pháp luật cho công dân (chỉ mới có luật an toàn giao thông là bắt đầu được đưa vào các chương trình giáo dục phổ thông), do đó sự hiểu biết pháp luật của người dân còn rất hạn chế, không nắm rõ được các quyền lợi và nghĩa vụ của chính mình do pháp luật qui định. Vì vậy, có một chi tiết nhỏ rất quan trọng cần được nói rõ là: rất nhiều người vẫn còn bị các cơ quan công an vô cớ sách nhiễu mà không biết rằng: chỉ có cơ quan điều tra mới có quyền ra lệnh khởi tố vụ án, khởi tố bị can và chỉ có cơ quan điều tra có quyền ra lệnh triệu tập, lúc đó những người bị triệu tập mới cần phải suy nghĩ xem có cần thiết phải đến làm việc với cơ quan công an hay không (có nghĩa là bạn vẫn được quyền từ chối nếu đưa ra lí do chính đáng, sau đó họ sẽ gửi giấy triệu tập ghi số lần: 1,2 ,3 hoặc ra lệnh dẫn giải), còn tất cả các loại thông báo hay giấy mời khác, chúng ta đều có quyền từ chối không làm việc.

Bởi vì bạn chấp nhận đến làm việc với những cơ quan kia là bạn đang tự gây khó khăn cho mình và tiếp tay cho họ làm sai pháp luật. Trong những trường hợp đó còn giúp bạn hiểu được rằng: cơ quan điều tra chưa có đủ cơ sở, chứng cứ để triệu tập bạn, sự việc của bạn vẫn chỉ đang nằm trong tầm của các cơ quan trinh sát, nghiệp vụ. Từ đó bạn phải nhận thấy đây là khoảng thời gian hiếm hoi cho bạn bí mật thủ tiêu tất cả những chứng cứ có hại đến bạn. Tất nhiên khi cơ quan công an đã muốn “hỏi thăm” đến bạn thì có nghĩa là họ đã nắm giữ những chứng cứ nhất định, những cơ sở nào đó, do vậy phải tập trung cảnh giác cao độ, tự kiểm tra lại các quá trình công việc có thể gây nguy hiểm cho bạn, chuẩn bị phương án đối phó.

Rung Chà Cho Cá Nhảy

Trong một trường hợp cụ thể, có thể ban đầu cơ quan nghiệp vụ trinh sát chỉ nắm bắt được một manh mối nào đó rất nhỏ (chẳng hạn qua nghe lén điện thoại hay nắm được thông tin qua liên lạc trên Internet), họ sẽ theo dõi và dùng biện pháp nghiệp vụ để truy vấn bạn. Nếu bạn tự tin và hiểu biết các qui định trên, bạn sẽ có cách từ chối không làm việc với họ, đồng thời xóa hết các dấu vết và tạm ngừng hoạt động một thời gian, như vậy họ sẽ khó khăn để tìm ra các chứng cớ khác để buộc tội bạn. Vậy việc hiểu rõ các qui định pháp luật trong những trường hợp này có thể cứu bạn thoát khỏi nguy hiểm.

Nhưng đồng thời phải đặc biệt lưu ý: thường khi cơ quan công an đã muốn “mời” bạn đến làm việc có nghĩa là lúc đó các hoạt động của bạn đã nằm trong tầm theo dõi của “trinh sát ngoại tuyến”, cho nên việc xóa dấu vết lúc này cũng phải được tiến hành tuyệt đối kín đáo. Nếu không chính bạn sẽ mắc phải một biện pháp nghiệp vụ gọi là “rung chà cho cá nhảy”, biện pháp này thường được sử dụng rất hiệu quả trong giai đoạn đầu của công tác trinh sát.

Như thế này nhé, khi cơ quan công an nắm trong tay một manh mối nào đó nhưng họ chưa có đủ chứng cứ buộc tội (hoặc chưa khẳng định được bản chất sự việc), họ sẽ có một tác động nhẹ để theo dõi phản ứng của đối tượng (gọi là “rung chà”), lúc ấy mọi hành vi của đối tượng đã nằm trong tầm theo dõi của trinh sát, nếu đối tượng để lộ ra các biểu hiện hoặc hành vi sau đây: tỏ ra hoảng sợ, hoang mang, thủ tiêu các chứng cứ, xóa dấu vết, liên hệ với những người khác nhằm đối phó với cơ quan công an…(tức là “cá nhảy”), tất cả những ghi nhận đó hoặc sẽ là chứng cứ buộc tội, hoặc sẽ là cơ sở để cơ quan công an quyết định tiến hành điều tra.

Như vậy, khi bạn bị rơi vào tình trạng đó, bạn phải giữ được trạng thái “động mà không động”, có nghĩa là một mặt phải tìm mọi biện pháp kín đáo âm thầm thủ tiêu hết những chứng cứ bất lợi cho bạn, nhưng bề ngoài lại phải giữ thái độ bình thường như không có gì xảy ra, tất cả công việc, sinh hoạt, quan hệ phải tiến hành bình thường, trạng thái tâm lí phải bình thản như không, tránh những cử chỉ hấp tấp, vội vã, lo lắng, đăm chiêu, cáu giận.

Thả Hổ Về Rừng

Cũng cần phải đề phòng biện pháp “thả hổ về rừng” của cơ quan công an. Trong một số trường hợp, khi nắm giữ được đối tượng cơ quan công an lại tha bổng ngay sau đó, coi như sự việc là một vi phạm nhỏ không cần thiết điều tra, nhưng thật ra là họ đã nắm rõ đối tượng và đang cần truy tìm ra những manh mối khác hoặc những nhân vật chủ chốt hơn đứng đằng sau. Việc tha bổng lúc đó đồng thời được tiến hành kèm theo là một mạng lưới trinh sát dày đặc được tung ra để bám sát mọi hành vi, quan hệ, liên lạc của đối tượng, kể cả liên lạc qua điện thoại, internet. Vì vậy, các chiến sĩ dân chủ cần phải rất cảnh giác với thủ đoạn này, nhằm bảo vệ an toàn cho bản thân, các đồng đội, những người có quan hệ, giúp sức và đảm bảo an toàn cho cả tổ chức mà mình đang hoạt động.

Luôn ghi nhớ nguyên tắc cơ bản khi phải làm việc với công an là nói rất ít, trả lời rất ngắn gọn, thậm chí chỉ lặp đi lặp lại một câu trả lời là “không biết” và “không nhớ”. Ghi nhớ tất cả mọi chi tiết bạn đã trả lời họ và sẽ phải bảo vệ đến cùng những câu trả lời đó.

Cần nắm rõ những qui định pháp luật làm nguyên tắc rất cơ bản như qui định tại điều 10 Bộ luật tố tụng hình sự: “Trách nhiệm chứng minh tội phạm thuộc về các cơ quan tiến hành tố tụng. Bị can, bị cáo có quyền nhưng không buộc phải chứng minh là mình vô tội”. Có nghĩa là bạn không việc gì phải trả lời, phải tiếp tay cho họ đưa ra những bằng chứng bất lợi cho bạn, để kết tội bạn. Họ ăn lương của bộ máy công quyền thì họ phải có trách nhiệm tự đi điều tra, tìm hiểu; thật vô lí khi việc bạn trả lời họ lại chính là những cơ sở để cơ quan công an buộc tội chính bạn.

Biện Pháp “Mềm”

Trong trường hợp gặp các “đối tượng rắn mặt” như vậy họ lại hay sử dụng một số thủ đoạn khác. Hoặc là đánh vào tình cảm cá nhân. Hoặc là nói chuyện vu vơ để đưa bạn vào “mê cung” của họ, sau đó bỗng đột ngột quay ngoặt lại “chủ đề chính”. Hoặc là ngồi tán chuyện gẫu với bạn nhưng thỉnh thoảng lại làm như vô tình “đá” vào một vài câu hỏi có vẻ “không đâu vào đâu”, nhưng khi ghép dần các chi tiết lại với nhau sẽ cho họ biết được một số manh mối. Những thủ đoạn này tinh vi hơn, nên tóm lại khi đối diện với công an cộng sản bất kể ở đâu, trong trường hợp nào: ngồi làm việc, “tâm sự thân mật”, hay ngồi trò chuyện ở quán cà phê …, bạn cũng phải cảnh giác cao độ, mọi lời nói, mọi câu trả lời đều phải suy nghĩ hoặc né tránh, cười trừ, im lặng.

Phương pháp điều tra chính của họ là hỏi đi hỏi lại nhiều lần một vấn đề, họ sẽ phân tích từng chi tiết nhỏ từ những câu trả lời của bạn để tìm ra các mâu thuẫn, tiếp đó sẽ “xoáy” vào các mâu thuẫn đó để đấu tranh với bạn. Do vậy, bất kể những gì bạn đã trả lời họ một lần rồi thì phải giữ vững lập trường, dù hỏi đến 100 hay 1000 lần cũng vẫn chỉ nhất nhất là như vậy. Điều cấm kị nhất là “tiền hậu bất nhất”.

Đặc biệt, trong điều kiện hiện nay có sẵn các phương tiện kĩ thuật hỗ trợ như Camera, máy ghi âm …, trong các phòng hỏi cung của Bộ công an đều có gắn thiết bị này. Họ sử dụng nó trên hình thức tuyên truyền cải cách tư pháp, nhằm đảm bảo tính trung thực, khách quan. Nhưng thực chất mục đích chính vẫn là để đàn áp các đối tượng bị thẩm vấn. Về mặt tâm lí, ai cũng có cảm giác khó chịu khi đang làm việc mà lại bị ống kính camera chĩa vào, dòm ngó. Nhất là không biết sau cái ống kính đó có bao nhiêu kẻ khác đang cố tình theo dõi từng hành vi, cử chỉ của mình? Vì thế, đây cũng chính là một thủ đoạn trấn áp tinh thần được cơ quan công an áp dụng. Đối phó với nó cần phải có thái độ bình tĩnh, tự tin tuyệt đối, tránh các hành vi thể hiện tâm lí tội phạm như đã nói bên trên.

Biện Pháp “Cứng”

Cùng với các thủ đoạn nghiệp vụ xảo quyệt cộng sản còn sử dụng biện pháp giam giữ trong những điều kiện khốc liệt nhất để đàn áp các chiến sĩ dân chủ. Điển hình như trại giam B34 tại Sài Gòn là một nhà giam được xây dựng từ thời Pháp thuộc, có kiến trúc rất đặc biệt, ở đây có những phòng biệt giam vô cùng man rợ, dùng để trấn áp những con người quả cảm, những phạm nhân gan dạ nhất. Những phòng giam này không hề có ánh sáng lọt vào, đặc biệt là thiết kế để mọi thứ âm thanh nhỏ ở bên ngoài lọt vào thì ở bên trong đã nghe rất vang dội, từ một tiếng kẹt cửa hay tiếng giày đinh đi trong hành lang là đã làm những người bị giam giữ trong đó bị choáng váng đầu óc.

Trải qua cả hai thời kỳ Pháp, Mĩ đến nay nhà giam này vẫn còn được cộng sản sử dụng làm phương tiện đàn áp dân chủ. Song song với những biện pháp nghiệp vụ trong quá trình điều tra, xét hỏi là rất nhiều những thủ đoạn nghiệp vụ khác như: xây dựng đặc tình ngay trong trại giam.

Gần đây công an cộng sản đã sử dụng biện pháp này nhiều hơn để trấn áp phong trào đấu tranh dân chủ, do vậy cần phải nói rõ hơn một chút về biện pháp nghiệp vụ này.

Xây Dựng Đặc Tình

Để xây dựng một chuyên án, sau khi có hiềm nghi ban đầu các biện pháp nghiệp vụ được tiến hành theo các bước thứ tự như sau: đặc tình, trinh sát, điều tra. Do vậy công tác xây dựng đặc tình là một công tác được tiến hành từ rất sớm mà đối tượng không hề biết. Thật ra mạng lưới đặc tình là một mạng lưới sẵn có, cơ quan công an sử dụng “mật quĩ” rất lớn để xây dựng mạng lưới vô hình này.

Một công tác xây dựng đặc tình (được gọi là ĐT) gồm hai cách: một là trong móc ra, hai là ngoài đánh vào. Tốt nhất là móc được từ bên trong ra, tức là tìm một đối tượng đang tham gia trong cơ sở (hay có quan hệ với cơ sở) để mua chuộc, khống chế, buộc phải phục vụ cho bọn chúng. Thường là bọn chúng sẽ tìm những “mắt xích” nào yếu nhất để tấn công vào, chẳng hạn như đối tượng trước đây đã có một cái “phốt” nào đó để bọn chúng khống chế, hay là đối tượng là người có lập trường tư tưởng dao động, không vững vàng, đối tượng bị cài bẫy, bị mua chuộc bằng vật chất hoặc tình cảm. Nếu không thể dùng cách thứ nhất bọn chúng sẽ sử dụng cách thứ hai, tức là đánh một cơ sở của công an vào trong nội bộ những tổ chức đấu tranh dân chủ.

Để đánh được một cơ sở vào điều quan trọng nhất là bọn chúng phải lựa chọn được đối tượng có một “vỏ bọc” rất sạch đẹp, sau đó sẽ phải tạo ra những tình huống rất ngẫu nhiên nhằm đưa đối tượng này tiếp cận với những tổ chức đấu tranh dân chủ, tình huống càng “hấp dẫn” càng gây được uy tín cho đặc tình, càng tránh được các mối nghi ngờ của những người có kinh nghiệm. Trách nhiệm của đặc tình là sẽ phá hoại tổ chức, gây mất uy tín, gây chia rẽ mất đoàn kết, ăn cắp các thông tin, kế hoạch hoạt động, nhằm bắt bớ, triệt phá hoàn toàn tổ chức hoặc cả phong trào.

Việc xây dựng đặc tình trong trại giam lại khác với việc xây dựng đặc tình tung vào phá hoại các tổ chức. Chỉ đơn giản thế này, nếu bạn là một người có kinh nghiệm và thật sự “gai góc”, bọn chúng sẽ bố trí cho bạn một “bạn tù” trong phòng giam. Kẻ này mới ban đầu vào có thể còn “hăng hái” hơn bạn rất nhiều, chống chế độ dữ dội hơn bạn rất nhiều, chửi bới rất thậm tệ, để làm cho bạn yên tâm, tin tưởng, để làm quen. Sau đó dần dần trò chuyện, tâm sự và “moi” dần các thông tin mà bọn chúng đang cần biết. Hoặc có kẻ lại dựng ra những câu chuyện, hoàn cảnh rất bi thương, những chi tiết rất chính xác để bạn có muốn kiểm chứng cũng không phát hiện ra, đánh vào tâm lí, vào lòng thương hại của bạn để lấy lòng tin, gây cảm tình, sau đó mới khai thác. Nên lưu ý: để cho bạn tin tưởng, kẻ này có thể đã được đưa vào phòng giam trước bạn. Nói chung việc xây dựng đặc tình là rất nguy hiểm, các chiến sĩ dân chủ phải luôn cảnh giác cao độ để không bị vướng vào những cái bẫy này.

Rung Cây Nhát Khỉ

Một biện pháp nghiệp vụ nữa mang tính chất trấn áp và ép cung là việc dẫn giải những người có liên quan đi qua trước buồng giam hoặc nơi xét hỏi, cố tình cho bạn nhìn thấy để uy hiếp tinh thần bạn. Việc làm ấy mang một tính chất đe dọa như: “thấy chưa, tao đã bắt được hết những kẻ đồng đảng với mày rồi, khai hết ra đi”, “khai hết ra đi, những thằng kia cũng đã khai cả ra rồi, mày muốn chối cũng không được đâu”.

Trong những trường hợp ấy vẫn phải luôn luôn vững vàng, không để những trò nghiệp vụ ấy làm lung lạc tinh thần, dứt khoát bảo vệ quan điểm riêng của mình đến cùng. Thậm chí những người nhanh trí, quả cảm khi nhìn thấy đồng đội lập tức phải tìm cách “thông cung” ngay, như: hát một câu “không, không, tôi không còn yêu anh nữa…”, hoặc ngâm câu vọng cổ “tôi với anh đôi người xa lạ…”, … hoặc có thể nói vu vơ gì đó, tùy theo tình huống cần nhắn gửi đến đồng đội của mình.

Ném Đá Dấu Tay


Một biện pháp nghiệp vụ rất đê hèn mà công an cộng sản thường sử dụng trong giai đoạn đầu điều tra là giam chung những người đấu tranh dân chủ, những người tù chính trị với các loại tù thường phạm bị bệnh Sida, nghiện ma túy hoặc “đầu gấu”. Biện pháp này dùng để uy hiếp các chiến sĩ dân chủ, làm cho những người yếu đuối hoặc lo sợ cho tính mạng của mình sẽ phải cung khai, hợp tác với công an.

Ngoài ra cũng còn mục đích khác là dùng bàn tay của bọn “đầu gấu” tấn công các chiến sĩ dân chủ thay cho các biện pháp dùng vũ lực của công an, đấy chính là trò “ném đá dấu tay”. Gặp hoàn cảnh này các chiến sĩ dân chủ cần phải ôn hòa giải thích, cảm hóa các đối tượng, đồng thời vạch rõ âm mưu của công an cộng sản cho họ biết, để không mắc mưu và tiếp tay cho những thủ đoạn đê hèn đó.

Chứng Cứ Giả Mạo

Tiếp theo những biện pháp ấy là những trò tạo chứng cứ giả, giả mạo chữ viết … để ép cung, mớm cung. Những trò này tưởng rằng đã nhiều người biết đến, thế nhưng không ít người vẫn còn nhẹ dạ bị mắc lừa. Trong tài liệu “Những chiến sĩ dân chủ chuyên nghiệp” chúng tôi đã phổ biến trước đây, đã nhắc đến việc này. Nay chỉ xin nhắc lại rằng, tất cả các chứng cứ trinh sát như ghi âm, chụp ảnh, bảng chi tiết các cuộc gọi điện thoại, hàng đống các nội dung tin nhắn được ghi lại … chỉ là những chứng cứ gián tiếp, chứng cứ trinh sát, có nghĩa là những chứng cứ để cơ quan điều tra có cơ sở trong quá trình điều tra chứ không phải là những chứng cứ pháp lí để buộc tội trước tòa, cho nên dù rằng cơ quan công an có đưa ra bất cứ bằng chứng nào, bất kể cả là thật hay giả chúng ta cũng không cần phải công nhận.

Những chứng cứ rút ra trong máy tính hay lấy trên mạng Internet lại càng không có cơ sở nào để khẳng định ai là tác giả. Bởi vì máy tính thì nhiều người dùng chứ không phải một người, có thể là bạn mua máy tính cũ và những số liệu trong đó là của người chủ cũ, có thể là bạn bè hay người lạ ở đâu đó đến mượn sử dụng, cũng có thể là chính công an lén đột nhập vào nhà bỏ các tài liệu có hại vào máy tính.

Như vậy làm sao có cơ sở để kết luận ai là tác giả? Mà việc chứng minh tội phạm thuộc về trách nhiệm của cơ quan tiến hành tố tụng chứ đâu phải là trách nhiệm của người dân (điều 10, bộ luật TTHS đã ghi rõ rồi còn gì). Vậy thì công an cứ tự đi tìm bằng chứng, còn chúng ta không bao giờ thừa nhận bất cứ điều gì gây hại cho mình. Nói tóm lại, kiên quyết không công nhận bất cứ điều gì có hại cho mình, kiên quyết không chịu khuất phục, kiên quyết bảo vệ ý kiến, lập trường, quan điểm đến cùng.

Ly Gián - Hỏa Mù


Trong quá trình điều tra, một biện pháp thường xuyên được công an sử dụng là: li gián, tung hỏa mù. Bọn chúng tung hỏa mù nhằm rất nhiều mục đích: nhằm bắt nọn, chặn đầu, nhằm chia rẽ, khiêu khích, nhằm gây hoang mang, gây áp lực. Phải rất tỉnh táo trước các đòn nghiệp vụ này, phải giữ vững lập trường, tránh các âm mưu chia rẽ mất đoàn kết trong tổ chức, với những người có quan hệ. Kết hợp với việc tung hỏa mù đồng thời bọn chúng có thể đưa ra những bằng chứng rất cụ thể, vật chứng rõ ràng, nhưng thật ra đây cũng chỉ là những chứng cứ giả như đã nói ở trên. Vì vậy phải tuyệt đối cảnh giác, không mắc mưu công an, kiên định lập trường để tấn công lại bọn chúng.

Cũng cần nhớ rõ, cơ quan công an không chỉ áp dụng biện pháp li gián với riêng bạn mà còn áp dụng đối với gia đình, người thân của bạn, nhằm tìm ra các chứng cứ chống lại bạn. Không ít các trường hợp bị bạn bè hay vợ chồng cung cấp các thông tin cho cơ quan công an vì trúng kế li gián của họ. Kể cả trong những trường hợp đó cũng phải giữ vững lập trường, quan điểm, như vậy sẽ tự hóa giải được áp lực mà bọn chúng định tạo ra cho bạn.

Gia Đình Trị

Đối với những người đấu tranh chính trị, một biện pháp nghiệp vụ hay được công an sử dụng là: dùng người thân để gây áp lực về tinh thần. Khi nắm được đối tượng có một số yếu điểm như: có cha mẹ già, vợ yếu, con nhỏ, cơ thể có bệnh tật … công an không ngần ngại dùng biện pháp này để gây áp lực với bạn.

Đây là một biện pháp rất đê hèn và gây tổn thương tình cảm, tinh thần cho nhiều người, mà đa số trong đó là những người yếu đuối. Nếu hoàn cảnh gia đình bạn có những điểm yếu như trên, bạn phải sớm xác định rằng họ sẽ áp dụng biện pháp này đối với bạn để chuẩn bị các phương án đối phó.

Trong trường hợp này bạn cần hết sức trấn tĩnh bởi vì chính bạn là chỗ dựa vững chắc nhất cho những người thân, và họ sẽ chỉ thật sự yên lòng khi bạn không nao núng, giữ vững khí tiết. Ngược lại lúc đó bạn cũng có thể phỏng đoán ra rằng cơ quan công an đã tung ra hết các đòn nhưng không khuất phục được bạn và họ đang phải sử dụng những biện pháp cuối cùng.

Kết Luận

Tất nhiên, một bộ máy đã có kinh nghiệm hơn 60 năm đàn áp cùng với một đội ngũ chuyên nghiệp được đào tạo và công tác nhiều chục năm chỉ chuyên để điều tra, trấn áp thì họ có sức mạnh hơn một cá nhân là một sự dễ hiểu. Nhưng thật ra điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với những chiến sĩ quả cảm, bản lĩnh, mưu trí. Để khẳng định điều đó, chúng tôi xin đanh thép tuyên bố rằng: từ trước đến nay những gì mà cơ quan công an Việt Nam vẫn tự hào là thành tích và chiến công xuất sắc của họ thật ra cũng chỉ là những minh chứng và thành quả của việc: trắng trợn chà đạp lên pháp luật; vi phạm thô bạo nhân quyền và các quyền tự do cá nhân; áp dụng những thủ đoạn tàn bạo, hèn hạ, vô nhân tính; chuyên nghiệp trong các hành vi ép cung, bức cung, mớm cung. Đấy là những việc làm mà ở các quốc gia văn minh, dân chủ không bao giờ cho phép và dung túng.

Những chiến sĩ dân chủ khi chấp nhận dấn thân vào sự nghiệp đấu tranh vinh quang nhưng đầy gian lao, thử thách này có nghĩa là sẽ chấp nhận tất cả, kể cả điều xấu nhất để cho đồng bào mình được thoát khỏi ách độc tài cộng sản, được thực sự tự do, dân chủ, đất nước Việt Nam được phát triển vượt bậc, dân tộc Việt Nam được kiêu hãnh, ngẩng cao đầu với các dân tộc khác trên Thế giới.

Vì thế các chiến sĩ dân chủ sẽ vượt qua tất cả mọi thử thách, đập tan mọi âm mưu, thủ đoạn của công an cộng sản để đưa dân tộc Việt Nam đi đến thắng lợi cuối cùng.

Hà Tĩnh:
Lãnh đạo CS côn đồ: Huyện ủy viên đánh y tá trọng thương!
- Bí thư xã xông vào buồng bệnh hành hung y tá rách môi máu chảy. Sau gần 3 năm chỉ kỷ luật tự phê bình ở Chi bộ thôn, Ủy ban Kiểm tra Huyện ủy làm ngơ không xửa lý. 

Huyện ủy viên đánh y tá ngay tại buồng bệnh nhân 

Ngày 14/5, VietNamNet nhận được sự phản ánh của ông Hoàng Văn Sanh, y tá của Bệnh viện Đa khoa Cẩm Xuyên (Hà Tĩnh) phản ánh như sau: 

Tối 16/6/2007, tại phòng khám Đa khoa khu vực Cẩm Trung (thuộc Bệnh viện Đa khoa Cẩm Xuyên), cháu Phan Anh Toàn (14 tuổi, trú xã Cẩm Trung, huyện Cẩm Xuyên) bị bệnh phải nhập viện vào Phòng khám để điều trị. Trong lúc ý tá đang luồn kim vào ven, cháu Toàn kêu đau, ông Sanh bảo “khó chịu một tý, vì do áp lực của tĩnh mạch đầy máu lại dây, khi chưa mở khóa sây truyền”. 

Lúc đó, ông Phan Công Lợi (bố đẻ của cháu Toàn), là huyện ủy viên, Bí thư Đảng ủy - Chủ tịch HĐND xã Cẩm Trung xông vào chửi mắng, lăng nhục, hành hung bóp cổ và đánh ông Sanh ngay tại phòng khám bệnh nhân.

Mô tả ảnh.
Y tá Hoàng Văn Sanh với chiếc áo blu dính đầy máu do bị Bí thư xã Cẩm Trung hành hung.
Hậu quả, ông Hoàng Văn Sanh bị thương ở môi dưới, máu chảy nhiều ướt loang lổ trên trên áo công tác (blu trắng). 

Chưa dừng lại  ở đó, trong đơn khiếu kiện, y tá Hoàng Văn Sanh còn tố cáo ông Lợi: “Sẽ giết mày (y tá Sanh) không phải chỗ này thì chỗ khác”. 

Sau khi ông huyện ủy viên bức xúc dẫn đến hành động thái quá, mọi việc sẽ ổn thỏa nếu như chính quyền địa phương có hình thức kỷ luật thích đáng đối với ông “quan xã” có tính côn đồ này. Đến nay, đã gần 3 năm, nạn nhân nhiều lần gửi đơn thư đến huyện, đến tỉnh và đã có công văn chỉ đạo của Ban Tổ chức Tỉnh ủy. Nhưng vì lý do nào đó mà vẫn không giải quyết dứt điểm và thỏa đáng để đảm bảo lòng tin cho nhân dân dẫn đến khiếu kiện kéo dài. 

Trao đổi với VietNamNet, ông Sanh rất bức xúc với ông huyện ủy viên có tính côn đồ này: “Trong lúc tôi đang điều trị con ông, nhưng ông Lợi quay sang đánh đập, lăng nhục cán bộ y tế đang làm nhiệm vụ. Một huyện ủy viên, Bí thư xã lại làm như vậy là chưa có đạo đức”. 

Phó Chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra huyện ủy “phân thân” (!?) 

Để khách quan, ngày 15/5, VietNamNet trực tiếp trao đổi ông Phan Công Lợi về sự việc này. 

Ông Lợi không nhận mình đã đấm và hành hung y tá Sanh mà cho rằng sơ sẩy, chứ không đánh người. “Bức xúc, tôi chỉ túm cổ áo thôi chứ không đấm, không hiểu vì sao có máu ra trên người ông Sanh”. 

Sau đó một lúc ông Lợi lại cho rằng “việc đơn giản, không lớn nên tôi nhận”. Song nói về hình thức kỷ luật đối với “việc đơn giản” này chỉ dừng lại ở mức tự kiểm điểm ở chi bộ xóm và “không kỷ luật gì cả”- lời ông Lợi. 

VietNamNet tìm hiểu về hình thức kỷ luật đối với Huyện ủy viên này chỉ dừng lại ở mức “tự kiểm điểm trước chi bộ” thì ông Lợi không ngần ngại: "Kết luận làm thế nào mà tôi biết, Huyện ủy làm đúng hay sai các anh lên huyện mà hỏi". 

Ngày 17/5, ông Nguyễn Văn Huyên - Bí thư Huyện ủy trao đổi với VietNamNet như sau: Tôi mới về đây 8 tháng nên sự việc này cần phải xem xét lại hồ sơ, chưa thể trả lời ngay được. Đây chỉ là một phần nhỏ trong phẩm chất đảng viên. Với tư cách một cán bộ như thế cần xem xét lại”. 

Đồng thời, ông Huyên giới thiệu đến ông Hà Huy Thìn, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Huyện ủy Cẩm Xuyên - người đã có văn bản việc giải quyết tố cáo ông Phan Công Lợi.

Mô tả ảnh.
“Bức xúc, tôi chỉ túm cổ áo thôi chứ không đấm, không hiểu vì sao có máu ra trên người ông Sanh”- ông Phan Công Lợi phân trần.

Tuy nhiên, việc gặp ông Thìn rất khó khăn, bởi vì sáng ngày 17/5, VietNamNet đến Ủy ban Kiểm tra Huyện ủy Cẩm Xuyên không gặp được ông, lên lạc qua điện thoại thì được ông hẹn gặp vào đầu giờ làm việc buổi chiều. Đúng giờ hẹn nhưng ông Thìn vẫn không tới phòng làm việc, liên lạc qua điện thoại ông Thìn lại cho rằng “tôi đang đi cơ sở chưa về, các anh cứ làm việc với văn phòng”. 

Ngay sau đó, chúng tôi gặp lại ông Nguyễn Văn Huyên xin ý kiến tác động để tiếp cận và trao đổi ông Thìn, ông Huyên cho hay “anh cứ lên làm việc đi, tôi vừa thấy anh Thìn ở tầng 1”. Đồng thời, ông Huyên cũng cho ý kiến để Chánh Văn phòng Huyện ủy liên lạc với ông Thìn và cũng nhận được câu trả lời từ phía máy bên kia của ông Thìn là: Đang đi cơ sở ở xã Cẩm Trung. 

Điều đặc biệt nữa là, đến 15h30 phút cùng ngày, VietNamNet tiếp tục liên lạc với vị “quan huyện” này thì nhận được câu “tôi đang ở miền Nam” và cúp máy. 

Như vậy, nếu theo lời ông Thìn, thì chỉ trong một lúc mà ông có thể xuất hiện nhiều địa điểm khác nhau. 

Trong một diễn biến khác, ngày 07/01/2008, Ban Tổ chức Tỉnh ủy Hà Tĩnh có Công văn số 114 TLĐT/BTC nêu rõ: “Việc ông Sanh tố cáo ông Phan Công Lợi dọa giết và cho rằng bản thân ông luôn nơm nớp lo sợ, sau khi tìm hiểu và làm việc với Đảng ủy xã Cẩm Trung chúng tôi nhận thấy nếu ông Lợi có những lời lẽ trên (việc này chúng tôi không xác minh được) thì chỉ là phát ngôn trong lúc ông Lợi có uống rượu bia và bức xúc”. 

Trong văn bản này cũng đưa ra vấn đề ông Sanh và Nguyễn Văn Thiệu (kíp trưởng trực của phòng khám Đa khoa Cẩm Trung hôm xảy ra sự việc) không đồng tình với kiểm điểm của chi bộ 10 xã Cẩm Trung. Theo ý kiến của ông Nguyễn Văn Thiệu: Buổi kiểm điểm giống như một buổi trao đổi, nói chuyện không nghiêm túc và ông này cho rằng UBKT huyện Cẩm Xuyên chưa làm tròn trách nhiệm của mình. 

Đằng sau việc những sai trái của Bí thư Đảng ủy xã Cẩm Trung kéo dài gần 3 năm mà vẫn không được giải quyết thỏa đáng cho người bị hại, phải chăng còn có vấn đề gì khác? 

  • Trí Thức – Kiều Trinh



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận Xem thảo luận (tổng cộng: 1)


Những nội dung khác:
Chúc Mừng Năm Mới 2026 [01.01.2026 19:26]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
💔 Tố Hữu và Mối Tình Đầu Định Mệnh: Lời Tố Cáo Đau Thương trở thành mối thù giai cấp muôn đời! [Đã đọc: 490 lần]
💔 Lời Nguyền Hận Thù: Phế Phẩm Độc Hại Trong Văn Hóa Giao Tiếp Việt thời đại HCM CSVN [Đã đọc: 448 lần]
Mức lương cụ thể và thủ tục nhập cư để các bạn VN được thuê làm chồng [Đã đọc: 389 lần]
CHIẾN LƯỢC TOÀN DIỆN ĐỐI PHÓ VỚI BIÊN GIỚI – AN NINH KHU VỰC CAMPUCHIA 2025 [Đã đọc: 373 lần]
Sự im lặng đồng lõa – khi lãnh đạo miền Bắc đứng nhìn Trung Quốc nuốt Hoàng Sa [Đã đọc: 371 lần]
Đạo Đức và Cái Bẫy Tự Tôn của dân tộc VN- Mẹ Thứ Anh Hùng - Bi kịch của Thuyền nhân Việt Nam [Đã đọc: 354 lần]
Giữa Mạc Tư Khoa Nghe Câu Hò Ví Dặm [Đã đọc: 309 lần]
Bẫy thu nhập trung bình của VN [Đã đọc: 285 lần]
Constitution of the Federal Republic of VCL [Đã đọc: 269 lần]
Chúc Mừng Năm Mới 2026 [Đã đọc: 268 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.