Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Hai 2026
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 2
 Lượt truy cập: 28528829

 
Góc thư giãn 02.02.2026 07:44
Phỏng vấn chuẩn tuóng Nguyễn Hữu Hạnh: 'Khó mà trông chờ vào người Mỹ'
10.05.2010 04:47

Ông Nguyễn Hữu Hạnh

Ông Nguyễn Hữu Hạnh từng giữ chức Phụ tá Tổng tham mưu trưởng VNCHChuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh, 87 tuổi, nguyên Phụ tá Tổng tham mưu trưởng quân lực Việt Nam Cộng Hòa, là một trong số 16 nhân vật lãnh đạo cao cấp nhất của miền Nam còn ở lại khi Sài Gòn thất thủ tháng 4/1975.

Từ sau khi kết thúc chiến tranh, ông sống ở trong nước và sinh hoạt Mặt trận Tổ quốc.

Đài BBC đã nói chuyện với Chuẩn tướng Hạnh về vai trò của người Mỹ ở miền Nam Việt Nam:

Ông Nguyễn Hữu Hạnh: Pháp đã ở Việt Nam 100 năm. Pháp đi sau Hiệp định Genève thì Mỹ lại nhảy vô.

Tôi nói thật, trong tất cả các đời tổng thống miền Nam Việt Nam, ai mà Mỹ không ưa thì người ấy bị hất đổ ngay. Ở miền Nam này, đã xảy ra không biết bao nhiêu cuộc đảo chánh - mười mấy lần chứ có ít đâu.

Tụi tôi trong quân đội, học ở Mỹ, học tiếng Mỹ, đi thăm Mỹ... đủ hết. Rồi tụi tôi cũng có nhiều bạn Mỹ rất tốt bụng, nhưng với Mỹ thì tôi vẫn không có bằng lòng. Thậm chí lần đi thăm đại bản doanh Cục Tình báo Trung ương (CIA) bên đó, thấy sợ hơn là thấy thích.

Người Mỹ họ có đường lối của họ: đó là họ phải nắm chỉ huy ở miền Nam này. Họ chỉ huy trong mọi lĩnh vực, từ chính trị, kinh tế tới ngoại giao... Mỹ nắm hết. Rồi chính Mỹ đã bỏ miền Nam Việt Nam.

BBC: Thưa ông, một thế hệ người Việt Nam cảm thấy rằng họ bị Mỹ phản bội và bỏ rơi. Họ sẽ nghĩ thế nào khi chứng kiến nỗ lực của Chính phủ Việt Nam hiện tại trong quá trình thúc đẩy quan hệ với Hoa Kỳ?

Ông Nguyễn Hữu Hạnh: Hiện tại Việt Nam đang cố gắng thúc đẩy quan hệ với tất cả các nước trên thế giới, nhất là các nước lớn như Trung Quốc, Nga, Mỹ... Đảng Cộng sản Việt Nam cũng đang cố gắng làm thế nào để hòa hợp với tất cả các nước.

Tôi nghĩ, tôi chẳng có ước muốn gì cao hơn là làm sao để Việt Nam hòa nhập thế giới một cách tốt đẹp.

BBC: Có ý kiệ́n cho rằng hiện nay, trong các vấn đề nóng thí dụ như bảo vệ biển đảo Việt Nam trước đe dọa của ngoại bang, thì Việt Nam phải dựa vào Hoa Kỳ, vào trợ giúp của Hoa Kỳ. Liệu suy nghĩ đó có khả thi không, thưa ông?

Ông Nguyễn Hữu Hạnh: Mỹ cũng chỉ là một nước, một quốc gia có thể liên quan trong chủ đề này thôi.

Cần phải xem lại lịch sử cái thời mà chính quyền Nguyễn Văn Thiệu làm mất Hoàng Sa (1974). Mỹ cũng ở đó, mà có giúp gì không? Chính quyền Nguyễn Văn Thiệu đánh nhau với Trung Quốc rồi để mất đảo là như thế nào, vai trò các nước ra sao, phải xem lại.

Tranh chấp biển đảo là vấn đề phức tạp, liên quan tới nhiều quốc gia. Biển Đông chẳng phải của riêng nước nào, nhiều nước đều liên quan (chủ quyền).

Trông chờ một nước giúp mình thì chắc không phải dễ. Đây là cả một quá trình tranh đấu của nhiều nước.

Viên tướng Sài Gòn cũ không biết... bắn súng

 -  Là một viên tướng của Việt Nam Cộng hoà, ông già 80 tuổi này đã có thời "thét ra lửa". Ít ai biết, viên sỹ quan quân đội Sài Gòn cũ có cái tên Nguyễn Hữu Hạnh lại chưa từng siết cò súng vì: "sợ bắn vào đồng bào", và ông cũng là đối tượng chống cộng hiếm hoi được Cách mạng "nhắm" vào danh sách có thể "bắt tay"...

Từ cái chết của người con trai

Năm 1972, lúc Nguyễn Hữu Hạnh đang làm Tư lệnh phó Quân đoàn 2 (tại Pleiku và Nha Trang), một chuyện đau lòng xảy ra với gia đình ông. Con trai đầu lòng của ông, Nguyễn Hữu Tài - sinh năm 1948, thiếu úy quân đội Sài Gòn - đã tử trận trong một cuộc càn quét tại địa bàn huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang.

Vợ ông và vợ con Tài chỉ biết khóc ròng. Còn ông như bị cắt từng khúc ruột, tự giày vò mình vì đã không ngăn được con dấn vào đường binh nghiệp. Một vài sỹ quan Sài Gòn thông báo cho ông rằng, Tài chết là do máy bay trực thăng dính pháo cộng sản.

nguyehuuhanh

Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh năm xưa nay là ông lão hay chuyện. (ảnh: Phạm Cường)

Trấn tĩnh hồi lâu, ông tự nhủ, lỗi không phải cộng sản, lỗi tại chiến tranh, người gây ra chiến tranh.

Ngày Tài được cử đi Mỹ học, anh có ý định xin vào học lớp lái trực thăng võ trang. Biết điều này, ông vội gửi thư sang nhắn nhủ:

"Ba là tướng, nhưng cả cuộc đời binh nghiệp chưa một lần cầm súng do chính tay mình bóp cò để bắn vào đồng bào. Ba khuyên chớ nên làm việc gì mà con không muốn người khác làm đối với mình!".

nguyenhuuhanh
Đại tá Nguyễn Hữu Hạnh, năm 1963. (ảnh tư liệu)
Không có gì bảo đảm rằng thư từ Việt Nam cộng hòa sang Mỹ không bị xem lén, nên ông chỉ viết có thế. Tài hiều ra, xin thuyên chuyển từ phi công lái trực thăng chở quân sang lái trực thăng chở thương, để chỉ phải "xuất trận" khi đụng độ đã kết thúc. Vậy mà vẫn không tránh nổi sự nghiệt ngã của súng đạn.

Từ đó, Nguyễn Hữu Hạnh càng thấm thía cái ác nghiệt của khói lửa, của sự đối đầu, chia cắt trong đất nước. Ông thêm thèm khát một ngày thống nhất, cái ngày cha con ông không phải mặc quân phục, đeo súng.

Viên Tư lệnh "không bao giờ chiếm mục tiêu"

Trước đó từ lâu, ông từng cùng tướng Dương Văn Minh ngồi hàng giờ bàn chuyện chính trị. Cả hai thống nhất một điều: Báo chí nước ngoài khi nhắc đến Hồ Chí Minh thường gọi một cách trân trọng "Cụ Hồ", "Hồ chủ tịch", còn nhắc đến các chính trị gia ở miền Nam thì thường chỉ để trơ trọi mỗi cái tên. Thêm nữa, miền Bắc giữ được sự tự chủ, trong khi miền Nam phụ thuộc vào người Mỹ từ vũ khí đến miếng ăn của binh sỹ.

Trong suốt thời gian 20 năm, những quân bài chính trị tại miền Nam đều do người Mỹ sắp đặt. Sau khi Ngô Đình Diệm bị lật đổ, Dương Văn Minh được nâng cao uy tín, đứng ra thành lập Hội đồng quân nhân nhằm thay thế chính phủ Ngô Đình Diệm. Dương Văn Minh tỏ ra là ứng cử viên nặng ký cho chiếc ghế tổng thống. Nhưng do "cứng đầu", không chấp thuận đưa thêm quân Mỹ vào miền Nam và phá đê Hồng Hà ở miền Bắc, nên Dương Văn Minh nhanh chóng bị hất, nhường chỗ cho chính quyền Nguyễn Văn Thiệu.

Trước đây, ông nghĩ người Mỹ từng bị trị nên sẽ giúp đỡ Việt Nam Cộng hòa phát triển độc lập hơn là Pháp. Nhưng thực tế không phải vậy. Cố vấn Mỹ xen nhiều vào việc của các cấp chỉ huy miền Nam. Nhiều người hách dịch, ỷ lại vào tiền viện trợ. Trong khi hành quân, họ sử dụng bừa bãi hỏa lực, coi thường mạng sống của người Việt Nam. Đối với đảng phái và tôn giáo, họ tìm cách chia rẽ. Không có một đường lối nào được tiến hành khi Mỹ không đồng ý.

"Nhận của người ta thì bị người ta điều khiển thôi, làm sao mà tự chủ được!" - Ông nhớ lại.

Và ông thấy, chính nghĩa đang thuộc về phía "bên kia".

Chính vì thế, tôi không muốn bắn vào những người cộng sản - những người mà tôi có cảm tình.

Năm 1967, Nguyễn Hữu Hạnh làm Tư lệnh phó sư đoàn 21 bộ binh tại Bạc Liêu. Ông là một trong số ít sỹ quan ra lệnh: trong lúc hành quân, trực thăng võ trang phải thận trọng, khi nào dưới đất bắn lên thì mới được bắn lại, chứ không được xả đạn lung tung.

Cố vấn Mỹ thấy vậy, mỉa mai: Ở đâu có phó tư lệnh Nguyễn Hữu Hạnh là ở đó có thận trọng!

Có lần, ông nói với tư lệnh sư đoàn 21, thiếu tướng Nguyễn Văn Minh: "Sư đoàn đã dùng hỏa lực bừa bãi. Thấy cảnh chết chóc nhiều tôi không chịu nổi. Có lẽ tôi không làm việc lâu với Minh!". (Minh từng làm việc dưới quyền và rất kính nể ông).

Một tuần sau, Minh tỏ ý nghi ngờ ông thân cộng sản, nên ngập ngừng nói: "Tôi không dám nói đại tá là Việt cộng, nhưng đại tá "đạo đức" quá!".

Một trận càn của quân đội Sài Gòn (ảnh tư liệu)
Nói chung, khi ấy tôi ở thế bị kẹt, phải cố gắng lách. Những việc tôi làm luôn không đến mức phạm lỗi đối với quân đội Việt Nam cộng hòa, đồng thời không gây hại cho cách mạng...

Năm 1968, ông làm Tư lệnh biệt khu 44 (tỉnh Hà Tiên, Châu Đốc, Kiến Phong và Kiến Tường). Nhiều trận xáp chiến với quân cách mạng, ông thường giằng dai cầm cự đến tối, chờ đến khi quân cách mạng rút, ông cũng rút quân về. Cố vấn Mỹ nhiều khi hậm hực, gọi ông là "Tư lệnh không bao giờ chiếm mục tiêu".

Lần ấy tiến đánh mật khu trên kinh Tháp Mười. Mật khu chẳng thấy đâu, chỉ thấy một vùng dân cư đông đúc dọc theo tuyến kinh. Phía Mỹ đề nghị dùng B.52 rải thảm để xóa sổ cộng sản. Tôi lắc đầu từ chối, viện lẽ dân quá đông. Ngày đó, được cái cố vấn Mỹ muốn làm gì, phải thông qua sỹ quan Việt Nam cộng hòa, chứ không được trực tiếp chỉ huy. Những lần ấy, cố vấn Mỹ chỉ biết trợn mắt ngạc nhiên. (Ông cười khà khà).

Sau này, Phạm Văn Phú càn quét vào khu vực đó, chấp thuận ném bom. Gã khoe với tôi: "Anh xem, chúng tôi nhặt được 50 khẩu súng của của cộng sản ở mật khu này". Tôi hỏi vặn (lúc ấy Phú là cấp dưới của tôi): "Anh nhặt được 50 khẩu súng, công lớn rồi! Nhưng thử đếm xem có bao nhiêu xác phụ nữ, trẻ em?". Phú nín thinh, cúi mặt, lảng đi chỗ khác.

Lễ tang cha sỹ quan Sài Gòn trên "đất cộng sản"

Nguyễn Hữu Hạnh sinh năm 1924 ở Mỹ Tho (nay là Tiền Giang). Ông nội là một nhà nho, có vốn Nho học uyên thâm, từng không chịu tham gia làm hương chức hội tề và thường nói: "Làm dân tốt hơn làm làng". Ông thường giảng dạy cho con cháu về Nhân - Nghĩa - Lễ - Trí - Tín, đạo làm người.

Năm 1949, được 72 tuổi, ông thắt cổ tự vẫn vì uất ức. Ngày đó quân Pháp thường đi ruồng bố, hống hách lắm. Có lần, một tên lính Maroc dùng tay gõ lên đầu ông, hạch sách. Ông chỉ biết đứng lặng, mắt trợn trừng. Ông nói: "Lúc ấy tau muốn tát vào mặt nó để nó bắn chết cho rảnh, nhưng lại nhẫn nhịn!".

Từ đó, tôi biết thế nào là nỗi nhục bị phụ thuộc vào kẻ khác. Trong đầu tôi bắt đầu ẩn hiện suy nghĩ chuyện dân tộc mình thì phải do dân tộc mình tự quyết.

Sau khi tôi đậu tú tài, Pháp tái chiếm Mỹ Tho, nhiều người chạy sang Bến Tre lánh nạn. Tôi bơ vơ ở nhà với ông nội. Quân Pháp thường đi ruồng bố ngang qua xã. Làng xóm tiêu điều, ngột ngạt.

Tôi bèn lên Sài Gòn tìm việc làm. Chưa tìm được việc thì có người bạn giới thiệu vào quân đội Pháp. Nhập ngũ xong, tôi được thuyên chuyển về cùng đại đội với ông Dương Văn Minh. 

Lúc đó, tôi vào quân đội Pháp chỉ nhằm tìm chỗ dung thân, để dần tìm con đường đi của mình. Tôi chưa có cảm tình với cách mạng vì ở tận vùng xa xôi của miền Nam, có quá ít thông tin. Tôi chỉ nghĩ đơn giản, mỗi người có hướng đi riêng của mình, miễn sao là vì dân tộc. Khi kinh tế phát triển thì đất nước sẽ... tự thống nhất, vì mọi người cùng muốn hòa hợp dân tộc.

Nguyễn Hữu Hạnh từng được nhiều lần cử đi đào tạo tại các trường quân sự của Mỹ và Việt Nam Cộng hòa, như khóa đào tạo chỉ huy tham mưu cao cấp; khóa dạy tình báo, chiến thuật, chiến lược và phản gián tại Mỹ.

Năm 1955, ông được gọi về làm tham mưu trưởng cho Dương Văn Minh, nhận lãnh phân khu Sài Gòn - Chợ Lớn (gồm rừng Sát, tỉnh Chợ Lớn, Tây Ninh và thành phố Sài Gòn). Sau đó liên tục được giao nhiều vị trí quan trọng khác.

Nguyễn Hữu Hạnh

Nguyễn Hữu Hạnh (bên trái) được sự chấp thuận của Tư lệnh vùng 4 chiến thuật Huỳnh Văn Cao (bên phải) xin phép chính quyền cách mạng được an táng cha ở xã Phú Phong. (ảnh tư liệu)

Năm 1963, một chuyện bất ngờ xảy ra khiến viên đại tá Nguyễn Hữu Hạnh trở thành mối quan tâm số một đối với Ban binh vận của cách mạng.

Ba ông qua đời vì bệnh ung thư. Trước khi nhắm mắt, ba ông chỉ giối lại một điều: hãy chôn thi thể bên cạnh mộ ông nội tại xã Phú Phong, huyện Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho.

Đây là điều khó khăn với Nguyễn Hữu Hạnh. Xã Phú Phong hiện nằm trong vùng giải phóng. Làm cách nào mà viên đại tá quân đội Việt Nam cộng hòa có thể tổ chức tang lễ ở đó một cách an lành?

Nếu nơi chôn cất là Cần Thơ thì tiện biết mấy. Với quyền lực của mình, Nguyễn Hữu Hạnh có thể chọn một vùng đất thuộc quyền kiểm soát của quân đội Sài Gòn, huy động quân lính, tổ chức một lễ an táng long trọng. Ở Cần Thơ cũng tiện cho việc các sỹ quan trên Sài Gòn xuống viếng.

Nhưng đây là ước nguyện cuối cùng của ba, tôi không thể làm khác. Tôi cũng không thể táng ba ở Cần Thơ, rồi chờ dịp thuận tiện cải táng xuống Mỹ Tho.

Cuối cùng, tôi nghĩ ra cách nhờ bác Chín Quá là họ hàng đứng ra xin phép chính quyền xã Phú Phong.

Yêu cầu của Nguyễn Hữu Hạnh nhanh chóng được chính quyền các cấp đưa ra bàn thảo. Có người còn nghi ngờ ông có âm mưu. Lại có người nói: "Người ta có quyền thế. Người ta có thể làm việc này không cần hỏi ý kiến của mình bằng cách tổ chức càn quét qua xã, rồi bố trí một, hai tiểu đoàn bảo vệ khi làm đám tang. Người ta muốn giữ tình làng, nghĩa xóm, muốn gửi hài cốt của ông già cho mình trông coi, mình không nên từ chối".

nguyenhuuhanh1.jpg

Một đôi lúc nào đó, tôi phải chịu sự nghi kỵ của quân đội Sài Gòn, nhưng tôi thấy bình thản... (ảnh: Phạm Cường)

Hai bên bèn giao ước tạm ngừng mọi hoạt động quân sự, không được bắn một viên đạn nào tại vùng tổ chức lễ tang. Lệnh được quán triệt tới từng binh sỹ. Mọi việc diễn ra xuôi chèo mát mái.

Mấy hôm sau, tôi lại xin phép được ngồi trên trực thăng tới thăm mộ ba. Bên cách mạng lại phản hồi: "Sẽ không có viên đạn nào bắn lên nếu chiếc trực thăng đó đi một mình, không có trực thăng hộ tống!". Tôi thực hiện đúng giao ước và trở về an toàn.

Kể cũng lạ, vì chút nghĩa bà con, chòm xóm, mà hai bên đang muốn ăn tươi, nuốt sống nhau, đột nhiên ngừng bắn! (Giọng ông trầm lại).

Từ dạo đó, Nguyễn Hữu Hạnh được Binh vận TW Cục của cách mạng đưa vào danh sách các sỹ quan có thể bắt tay với cách mạng. Lý do chủ yếu là: ông sinh ra từ gia đình nho học, được người ông có tinh thần dân tộc gần gũi, dạy dỗ từ nhỏ; ông có biểu hiện yêu quê hương, tôn trọng những người cộng sản...

Ban binh vận chọn ông Nguyễn Tấn Thành (tự Tám Vô Tư) là cán bộ tiếp cận và "đánh" dần viên đại tá này. Ông Tám là bác họ của Hạnh, hồi nhỏ từng kèm Hạnh học và từng nhiều lần đàm đạo với ông nội Hạnh về nho học. Trong một gia đình nho học, lời nói của bề trên có giá trị với bề dưới gần như tuyệt đối. Hơn nữa, ông Tám chỉ hơn Hạnh 12 tuổi, cùng thế hệ, nên dễ đồng cảm với nhau.

Trước đó, hai lần ông Tám bị địch bắt thì cả hai lần, Nguyễn Hữu Hạnh tìm cách thả ra. Riêng lần đầu, vào năm 1956, Hạnh đã dùng chức tham mưu trưởng chiến dịch Thoại Ngọc Hầu đòi lãnh về để "khai thác". Hạnh nuôi ông Tám một thời gian trong khám, rồi đưa về Sài Gòn, che giấu tại nhà riêng.

Sau một thời gian trao đổi với ông Tám về thời cuộc, Hạnh chấp nhận giúp đỡ cách mạng và mang bí số riêng chứ không gọi tên thật. Bên cạnh những việc làm tự giác kể trên, ông còn thực hiện nhiều yêu cầu của TW Cục trong khả năng có thể.

Năm 1968, một cán bộ tên là Xuân đưa vũ khí vào khu quản lý của quân đội Sài Gòn chẳng may bị bắt. Khi ra tòa, Hạnh đứng ra nhận Xuân có từng giúp ông và đổ lỗi cho người đã chạy thoát. Xuân được trả tự do.

Đầu những năm 70, ông đứng vào lực lượng thứ 3 (những người chống lại chính quyền Nguyễn Văn Thiệu).

Ông còn cung cấp nhiều tin tức chiến lược quan trọng. Khi Phước Long thất thủ, ông thông báo không có quân tiếp viện. Ông còn thông báo Buôn Mê Thuật bị bỏ ngỏ, và khi bị thất thủ thì không có đơn vị nào ở lại hậu phương. Những thông tin ấy giúp cho quân giải phóng táo bạo hơn, tiến bước nhanh hơn.

nguyenhuuhanh8.jpg
Cái chết của con tôi giục tôi hành động rốt ráo hơn cho ngày hòa bình, thống nhất đất nước. Một đôi lúc nào đó, tôi phải chịu sự nghi kỵ của quân đội Sài Gòn. Nhưng tôi thấy bình thản, bởi những gì tôi làm là cho dân tộc. Mục đích thiêng liêng đó có thể cảm hóa được những người từng chống cộng, khiến họ dần hiểu ra và đứng về phía Cách mạng.

  • Phạm Cường



'Tâm Tư Tổng thống Thiệu'

Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu (bên phải) đã chịu nhiều sức ép từ Hoa Kỳ

Vào thời điểm này, nhiều người Việt Nam lại có thể Bấm trông đợi vào Hoa Kỳ như một sức mạnh có khả năng quân bình tương quan lực lượng ngoài Biển Đông.

Có thể lắm, nếu đó là vì quyền lợi của Hoa Kỳ.

Trong khi chờ đợi, hãy nhìn lại trang sử cũ, khi Hoa Kỳ dùng Việt Nam làm bàn đạp để nói chuyện với Trung Quốc. Rồi cho bàn đạp này tuột xuống biển đỏ...

Sách mới của Giáo sư Nguyễn Tiến Hưng, cuốn "Tâm Tư Tổng Thống Thiệu" có thể giúp cho một cái nhìn về giai đoạn đó.

Xin nhắc lại rằng ngay từ cuối năm 1967 - trước khi tranh cử Tổng thống năm 1968 - ông Richard Nixon đã viết trên tờ Foreign Affairs (số tháng 10) rằng:

"Về lâu dài [Hoa Kỳ] không thể mãi mãi để Trung Quốc nằm bên ngoài cộng đồng các quốc gia để nghiền ngẫm sự hoang tưởng, ôm ấp hận thù và đe dọa các nước láng giềng".

Sau khi đắc cử, ông thận trọng chuẩn bị việc giải vây và kéo Trung Quốc ra khỏi tình trạng bế quan toả cảng, để sẽ đứng cùng phe với Hoa Kỳ.

Mục đích của Nixon là giải toả tình trạng cô lập của quốc gia đông dân nhất địa cầu - khi đó có hơn 500 triệu dân - hầu lập thế liên minh Mỹ-Hoa trong mối quan hệ tay ba giữa Hoa Kỳ, Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa và Liên bang Xô viết.

Ông thành công mỹ mãn, với cái giá là đẩy một đồng minh là Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan) ra khỏi Liên hiệp quốc.

Còn đồng minh kia, "tiền đồn thế giới tự do" là Việt Nam Cộng Hoà, thì bị đẩy xuống biển. Câu chuyện ấy khiến người ta cần nhìn lại để còn nhìn tới.

Là Giáo sư danh dự về kinh tế học tại Howard University ở thủ đô Hoa Kỳ, ông Nguyễn Tiến Hưng từng làm Tổng trưởng Kế hoạch của Việt Nam Cộng Hoà.

Khi miền Nam hấp hối, ông được Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trao cho các mật thư cam kết của Tổng thống Nixon và phái đi vận động viện trợ của Hoa Kỳ mà không thành.

Có lẽ đây là lần đầu mà một cách gián tiếp độc giả có thể nhìn ra tâm tư của ông Thiệu

Nhà báo Nguyễn Xuân Nghĩa

Tỵ nạn từ năm 1975, ông vừa dạy học vừa thu thập các chứng liệu về mối quan hệ giữa Việt Nam Cộng Hoà với Hoa Kỳ, và đã xuất bản ba cuốn sách. Thứ nhất là cuốn "The Palace File", xuất bản năm 1986, được Cung Thúc Tiến dịch sang Việt ngữ thành "Hồ Sơ Mật Dinh Độc Lập", kể lại sự bội tín của Hoa Kỳ với miền Nam tự do.

Cuốn thứ hai xuất bản năm 2005, "Khi Đồng Minh Tháo Chạy", nói rõ hơn về những tình tiết của sự bội phản.

Cuốn thứ ba sẽ ra mắt ngày 16 tháng 5 này tại California nói về khung cảnh lịch sử đó và về tâm tư của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu.

Mỗi cuốn lại cung cấp thêm những văn kiện đã được Hoa Kỳ giải mật hoặc được tác giả sưu tập và kết hợp thành một chuỗi dài của thảm kịch.

Số phận miền Nam

Cuốn "Tâm Tư Tổng thống Thiệu", dày hơn 700 trang với rất nhiều tài liệu mới, được Thư khố Hoa Kỳ giải mật sau này và đặc biệt là 150 trang tài liệu Anh ngữ để giới trẻ tham khảo.

Riêng tựa đề cuốn sách cũng khiến tác giả đắn đo vì Nguyễn Tiến Hưng vừa muốn trình bày những dữ kiện lịch sử về miền Nam, về Tổng thống Thiệu và về chính sách Hoa Kỳ với Việt Nam, nhưng cũng đề cập tới tâm lý và con người của ông Thiệu, một nhân vật ông có nhiều chia sẻ riêng tư trước khi ông Thiệu tạ thế vào năm 2001.

Bố cục cuốn sách gồm bốn phần và một lời kết về thân phận Việt Nam.

Trong phần một, tác giả trình bày một số diễn tiến dẫn tới việc Tổng thống Thiệu phải từ chức và rời Việt Nam.

Độc giả có dịp tìm hiểu những uẩn khúc trong các quyết định rút quân, nào Đà Nẵng, Huế, Pleiku, hay những hy vọng bừng sáng sau trận Xuân Lộc, rồi những vận động bên trong để cố cầm cự cho tới khi miền Nam thực tế bị bức tử. Rồi bị giao nộp gần như nguyên vẹn cho Cộng sản Bắc Việt.

Tổng thống Nixon khi còn cầm quyền tại Tòa Bạch Ốc

Phần hai mới truy nguyên lên chính sách của Hoa Kỳ tại Việt Nam từ thời Tổng thống Lyndon Johnson đến Richard Nixon. Lồng bên trong là những tính toán của Hoa Kỳ với Trung Quốc.

Con đường đối thoại giữa Hoa Thịnh Đốn và Bắc Kinh thực ra mở đầu tại Việt Nam và Hoa Kỳ đóng cửa Sài Gòn để mở cửa vào Bắc Kinh.

Kết luận là bốn năm hoà đàm để đưa tới Hiệp định Paris năm 1973 chỉ là hư vô - vô ích.

Trong phần ba, tác giả Nguyễn Tiến Hưng tập trung vào con người Nguyễn Văn Thiệu, một nhân vật đa nghi và những nguyên nhân sâu xa của sự đa nghi, đặc biệt với Hoa Kỳ, ông Thiệu đã dự tính rồi lại bỏ ý định viết hồi ký.

Ông không quan tâm đến dư luận Mỹ, cũng chẳng muốn phân bua giải thích với người Mỹ về những lập luận hàm ý đổ lỗi cho Việt Nam Cộng Hòa và bản thân mình.

Nhưng ông chú ý đến dư luận của người Việt Nam, nhất là của các chiến binh trong quân đội, và muốn giãi bày cảm nghĩ của mình với họ. Có lẽ đây là lần đầu mà một cách gián tiếp độc giả có thể nhìn ra tâm tư của ông Thiệu.

Phần thứ tư có thể khiến độc giả tại miền Nam ngậm ngùi vì đề cập tới những thành tựu của Bấm Việt Nam Cộng Hoà và những cơ hội bỏ lỡ cho một nước Việt Nam phú cường và tiến bộ.

Có lẽ đây là một niềm an ủi muộn màng: ông Thiệu không toại nguyện, phải sống lưu vong tại Anh rồi tại Mỹ.

Ông lâm bệnh tại Hawaii ngay khi Mỹ bị vụ khủng bố 9-11. Sau khi phi trường Boston được giải tỏa sau vụ khủng bố thì ông mới được trở về nhà. Và sau đó tạ thế....

Tổng kết lại về con người Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu cùng số phận của miền Nam, tác giả Nguyễn Tiến Hưng đưa ta về hiện tại, về đối sách của Hoa Kỳ tại Iraq hay Afghanistan...

Đây là một tài liệu hấp dẫn và hữu ích cho độc giả hiểu thêm về Hoa Kỳ và có một cách đánh giá về ông Nguyễn Văn Thiệu, một người mà thảm kịch cũng phần nào là số phận bi thảm của miền Nam.

Bài giới thiệu sách thể hiện quan điểm và cách hành văn của nhà báo Nguyễn Xuân Nghĩa, hiện sống tại California, Hoa Kỳ. Mời quý vị đóng góp các bài, ý kiến khác nhau về chủ đề này.



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
💔 Tố Hữu và Mối Tình Đầu Định Mệnh: Lời Tố Cáo Đau Thương trở thành mối thù giai cấp muôn đời! [Đã đọc: 490 lần]
💔 Lời Nguyền Hận Thù: Phế Phẩm Độc Hại Trong Văn Hóa Giao Tiếp Việt thời đại HCM CSVN [Đã đọc: 448 lần]
Mức lương cụ thể và thủ tục nhập cư để các bạn VN được thuê làm chồng [Đã đọc: 389 lần]
CHIẾN LƯỢC TOÀN DIỆN ĐỐI PHÓ VỚI BIÊN GIỚI – AN NINH KHU VỰC CAMPUCHIA 2025 [Đã đọc: 373 lần]
Sự im lặng đồng lõa – khi lãnh đạo miền Bắc đứng nhìn Trung Quốc nuốt Hoàng Sa [Đã đọc: 371 lần]
Đạo Đức và Cái Bẫy Tự Tôn của dân tộc VN- Mẹ Thứ Anh Hùng - Bi kịch của Thuyền nhân Việt Nam [Đã đọc: 354 lần]
Giữa Mạc Tư Khoa Nghe Câu Hò Ví Dặm [Đã đọc: 309 lần]
Bẫy thu nhập trung bình của VN [Đã đọc: 285 lần]
Constitution of the Federal Republic of VCL [Đã đọc: 269 lần]
Chúc Mừng Năm Mới 2026 [Đã đọc: 268 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.