Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Hai 2026
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 8
 Lượt truy cập: 28528292

 
Văn hóa - Giải trí 02.02.2026 06:11
Nhìn lại vài nét mới của biến cố 30 tháng tư
22.04.2010 14:15

Năm nay 30–04
Nguyễn Văn Trần

Biến cố  30–04 của Việt nam, sau 35 năm, vẫn còn được nhiều người nhắc tới dưới những cái nhìn khác nhau, nhưng tuyệt đối không có cái nhìn đó là «sự giải phóng», ngoài trừ nhóm cộng sản cầm quyền ở Hà Nội.

 

Gần đây, trong dịp kỷ niệm 35 năm mất Miền Nam, một tác giả người Mỹ, Ts. Roger Canfield, cho xuất bản quyển “Comrades in arms : How the Ameri-cong won the Vietnam war against the common enemy-America” (Mỹ-cộng đã chiến thắng trong cuộc chiến Việt nam như thế nào). Sau 22 năm dài, từ 1988, nghiên cứu qua nhiều tài liệu của CIA, FBI và sách báo ngoại quốc và việt nam, cả Việt Nam cộng sản, ông đưa ra nhận định “Kết quả cuộc chiến là do người Mỹ thua mặt trận chánh trị ngay tại Quốc Hội Huê kỳ năm 1975 vì ảnh hưởng của truyền thông và các phong trào hòa bình-phản chiến, chớ quân Mỹ không thua trận do bị cộng quân đánh bại”. Thông điệp chánh mà ông muốn gởi qua quyển sách của ông là “hầu hết những gì người Mỹ hiểu về cuộc chiến Việt Nam là sai lầm, bởi vì phần lớn những gì được ghi lại trong sách vở là sự tuyên truyền của cộng sản Việt Nam. Khác biệt giữa quyển sách này với hàng ngàn cuốn sách viết về chiến tranh Việt Nam là ở chỗ chưa có một cuốn sách nào nghiên cứu chi tiết các cuộc tiếp xúc và thăm viếng qua lại giữa chính quyền Hà Nội với phe phản chiến tại Mỹ lúc bấy giờ.

Chiến tranh là điều không nên vì chiến tranh thật khủng khiếp, đặc biệt là cuộc chiến Việt Nam. Tuy nhiên, nó là một cuộc chiến nhằm ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản. Đây là một chiến trường quan trọng trong chiến tranh lạnh. Các chiến sĩ Cộng Hòa ở miền Nam Việt Nam không đánh bại được lính cộng sản miền Bắc vì quân đội Mỹ đã phản bội họ. Theo tôi, phản bội đồng minh của mình là điều đáng xấu hổ”. (Trà Mi, VOA, 23-03-2010).

Phê bình những nhận  định của tác giả Roger Canfield, Giáo sư Thayer, chuyên nghiên cứu về Việt nam ở Học Viện Quốc phòng Úc, phát biểu :

 
 Tiến sĩ Roger Canfield

“Cuộc chiến Việt Nam là một cuộc chiến cách mạng kéo dài. Và hiểu theo cách cộng sản đó là cuộc chiến kết hợp giữa quân sự và chính trị. Đó là cuộc đấu tranh quân sự kết hợp với đấu tranh chính trị và đấu tranh ngoại giao. Tôi không đồng ý với ý kiến cho rằng Hoa Kỳ thua tại mặt trận ở nhà. Có rất nhiều cuộc nghiên cứu sâu rộng về vai trò của truyền thông trong cuộc chiến này nhưng không có kết quả nào ủng hộ ý kiến cho rằng phong trào phản chiến tại Mỹ đã thành công trong việc dẫn tới việc Mỹ rút quân ra khỏi Việt Nam.

Tôi cũng không đồng ý với quan điểm cho rằng Hoa Kỳ thua trận. Cuộc chiến mà Hoa Kỳ đương đầu là một cuộc chiến cách mạng kéo dài và vì thế nói thắng hay thua là không hợp lý vì theo thời gian, mục tiêu của nước Mỹ thay đổi. Mỹ đã không thành công duy trì độc lập cho phe Cộng Hòa ở Việt Nam. Đây không phải là cuộc chiến tranh hiểu theo nghĩa thông thường là 1 quốc gia xâm lược một nước khác, mà đây là một cuộc chiến cách mạng, một cuộc chiến cách tân Việt Nam khỏi chủ nghĩa cộng sản ”. ( Trà Mi, VOA, 23-03-2010 ).

Ts Roger Canfield cho rằng Miền Nam thất thủ vì bị đồng minh Huê Kỳ phản bội. Lập luận này được tác giả người Việt Nam, Ts. Nguyễn Tiến Hưng, trong quyển sách của ông viết về “Tâm tư Tổng thống Thiệu” sắp phát hành (Giới thiệu trên Internet), xác nhận ngoại trưởng Kissinger thuyết phục để trấn an T.T Nixon là “Huê kỳ phải tìm ra một công thức nào đó để làm cho yên bề mọi chuyện trong một hay hai năm sau, sau đó thì …chẳng ai cần đếch gì nữa . Vì lúc ấy, Việt nam sẽ chỉ còn là bãi hoang vắng”. Và quả thật cái “công thức nào đó”,  ông Kissinger đã tìm được và đã áp dụng đưa đến kết quả như ông mong muốn khi ông trả lời ông Đổng lý Văn phòng John Erlichmann của TT. Nixon “Tôi nghĩ rằng nếu họ (Chánh phủ Sài gòn) may mắn thì được 1 năm rưi [mới mất]”.

Ts Nguyễn Tiến Hưng nêu lên 3 điểm chủ yếu của chủ trương lúc bấy giờ của Chánh quyền Nixon nhằm giải quyết gấp vấn đề Việt nam “trong danh dự” sau khi đã mật đàm nhiều lần với Trung công và Nga-sô, tức đạt được sự thỏa thuận của 2 nước cộng sản này để kết thúc chiến tranh việt nam theo đường lối của Huê Kỳ : 

  • Ký kết 1 hiệp định để Huê Kỳ triệt thoái trong danh dự,
  • Tôn trọng một khoảng thời gian giữa triệt thoái và sự sụp đổ sẽ xảy ra (một vài năm sau để dư luận không lến án Huê Kỳ phản bội bạn, mà cho rằng chánh quyền Sài gòn bất lực),
  • Mỹ có thể chấp nhận một chánh quyền cộng sản ở Sài gòn .

 Giáo sư Carl Thayer

Ts. Roger Canfield dùng tựa sách rất độc đáo “Mỹ-cộng”. Trước giờ, người ta nói “Việt cộng ” để chỉ cộng sản bắc việt xâm nhập và cộng sản ở Miền nam do Hà nội tổ chức . Cách nay 2 năm, trong một bài viết về cộng sản hà nội (Ai thống trị Việt nam ngày nay : Đảng cộng sản hay một ĐẢNG HÁN NGỤY?), Giáo sư Stephen Young, người Mỹ, gọi đảng cộng sản hà nội là đảng Hán Ngụy vì đã hoàn toàn lệ thuộc Tàu bắc kinh, dâng đất đai, biển cả cho Bắc kinh để mua chuộc sự an toàn cho phe nhóm cầm quyền ở Việt nam . Ông muốn phản bác lại tiếng Mỹ-ngụy của Hà nội trước đây gọi Chánh quyền và nhân dân Miền nam .Tưởng từ nay người Việt hải ngoại nên gọi cộng sản hà nội là Hán ngụy để phơi bày bản chất nô lệ tàu và đánh mất chủ quyền của chúng nó.

Tác giả  Roger Canfield giải thích tại sao ông viết “Mỹ-cộng” (Ameri-cong) là vì một số những người hoạt động phản chiến và kêu gọi hòa bình, họ tự xưng như thế.  Mỹ-cộng có nghĩa là những người Mỹ đồng quan điểm với Việt cộng, với công cuộc đấu tranh của cộng sản . Mỹ-cộng và Việt cộng đều xem chủ nghĩa đế quốc Mỹ là kẻ thù chung”.

Trong sách, ông Roger Canfield có đề cặp tới việc Huê Kỳ can thiệp ở Việt Nam là để ngăn chặn sự bành trướng của cộng sản trong thời kỳ chiến tranh lạnh . Nhưng chúng tôi nghĩ nếu chiến lược “be bờ ngăn cộng” của Huê Kỳ được đẩy mạnh thêm nữa thì chắc chắn ngày nay đã không còn tới 4 nước cộng sản tồn tại . Và Huê kỳ đã không bị thế giới lên án suốt 35 năm vì đã hoàn thành sứ mạng cao cả của mình. 

Giải phóng hay lệ thuộc?

Trả lời phỏng vấn nhân ngày 30-04 năm 2008, ông Bùi Tín, sĩ quan cao cấp nhứt vào Dinh Độc Lập ngày 30/04/75 nay là nhà báo tự do ở Paris, nói to cho mọi người ở Hà nội nghe rõ : “Ðất nước Việt nam ta sau ngày 30-4-1975 chưa được giải phóng và cũng chưa được thống nhất. Ngày 30-4 chỉ có đảng CS thắng, toàn dân vẫn thua, vẫn bị thống trị bới độc quyền đảng trị”. 

Vì theo ông, đảng Cộng sản ở Việt Nam, sau 30-04-75, đã thực sự trở thành một đảng xâm lược thực hiện chính sách chiếm đóng và thống trị Miền Nam, bỏ tù và quản thúc hàng triệu người dân, cướp đoạt tài sản của toàn dân, thanh toán ngay Mặt trận dân tộc giải phóng Miền nam, gây thảm cảnh hàng triệu thuyền nhân. Sau 30-4-1975, chỉ riêng duy nhất đảng CS cầm quyền, không cho ai lập hội, không cho một tư nhân nào ra báo, không có tự do ứng cử và bầu cử, đàn áp dã man những người tranh đấu đòi dân chủ, nhân quyền, đòi bảo vệ chủ quyền quốc gia, lảnh thổ, lảnh hải,…trước hiểm họa Bắc kinh xâm lược.

Trong Hội nghị TW 12 ở Hà nội vừa qua, đảng cộng sản vẫn kiên định con đường xã hội chủ nghĩa thật thảm hại trong lúc Hội đồng châu Âu đã tuyên bố Chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hội hiện thực do các đảng cộng sản ở Đông âu và Liên-sô chủ trương từ 1945 đến 1991 là phi nhân tính, là thảm hoạ cho các dân tộctội ác chống nhân loại. Quốc hội Ba Lan đã thông qua luật đặt chủ nghĩa cộng sản ra ngoài vòng pháp luật, và coi việc tuyên truyền cộng sản là phạm pháp.

Tại các nước Đông Âu, nơi chủ nghĩa cộng sản từng ngự trị, ngày nay, không có gì xấu, nhục bằng khi bị mắng nhiếc : "nói dối như cộng sản, lừa gạt như cộng sản!" . Cũng giống như ở Hoa kỳ, Canađa, Úc ...  ai bị vu cáo, chụp mũ là "tay sai Việt Cộng", "Việt Cộng nằm vùng", có thể phát đơn kiện kẻ chụp mũ, và đã có phiên toà xét xử tuyên án phạt kẻ chụp mũ gần 100 ngàn đô-la, vì quan toà tôn trọng giá trị xã hội “coi Cộng sản như là một điều gì xấu xa, bẩn thỉu, tồi tệ, ghê tởm” . Thế mà ngày nay, ở Việt nam lại còn một nhóm người “can đảm” ôm chặt con đường cộng sản! Chỉ vì quyền lợi phe nhóm mà vô cảm trước quyền lợi tối thượng của đất nước!

Tư tưởng Hồ Chí Minh

Hồ Chí Minh hoàn toàn không có tư tưởng, chỉ “có công” đem chủ nghĩa Mác-Lê về áp dụng ở Việt Nam nhằm đưa Việt Nam biến thành một bộ phận của quốc tế cộng sản. Hồ Chí Minh luôn luôn cúc cung tận tụy phục vụ Đệ Tam Quốc Tế . Lúc ký thỏa hiệp 6/3 đón tiếp thực dân Pháp trở lại, Hồ Chí Minh giải thích với cán bộ thân tín “Thà bị lệ thuộc 5, 10 năm nữa còn hơn là độc lập trong tay các đảng phái quốc gia”.  Mục tiêu của Hồ Chí Minh trước sau không phải là dành lại cho nhân dân quyền tự quyết, quyền bầu cử, quyền chọn lựa người lãnh đạo, quyền có luật pháp của mình và nếp sống của mình. Mục tiêu của ông ta là cưỡng bức nhân dân phải chấp nhận chế độ toàn trị kiểu Staline và Mao-Trạch-Ðông do ông ta chọn lựa, với tất cả đặc điểm của nó : những cuộc hành quyết không qua xét xử, trại tập trung, sự chà đạp nhân phẩm và áp dụng mọi cách trả thù bẩn thỉu trong “cải tạo”, bỏ dân chúng chết đói và đảng viên cầm quyền các cấp tự do tham nhũng vô tội vạ.

Khi phát động chiến tranh giải phóng, Hồ Chí Minh khơi dậy những khát vọng tự nhiên của con người : khát vọng tự do, thịnh vượng, tiến bộ, độc lập dân tộc để rồi hướng tất cả ý nguyện ấy của toàn dân vào những mục tiêu hoàn toàn trái ngược để chỉ nhằm phục vụ cho đường lối cộng sản Đệ Tam Quốc Tế mà thôi . Dân tôc Việt Nam đã bị ông ta lợi dụng thâm độc. Khi quần chúng nhận  ra được sự lừa đảo thì đã quá muộn. Họ đã bị cầm tù . Chính quyền độc tài toàn trị  đã được thiết lập và nhà tù đã khóa chặt cửa . Thế là Hồ Chí Minh đã thành công biển thủ những tình cảm cao quý, những sự dấn thân và hi sinh của toàn dân trong kháng chiến cho mục tiêu riêng của ông ta .

Trước những tội ác chống nhân loại trong các cuộc Cải cách ruộng đất, Nhân văn Giai phẩm, thảm sát Mậu Thân, và bao nhiêu vụ thanh toán các đồng chí để bảo vệ địa vị lãnh đạo của mình, Hồ Chí Minh vẫn giữ vẻ lương tâm thanh thản, cả trong khi nêu lên những mặt tiêu cực của chế độ như trong vụ Cải cách ruộng đất ở Miền Bắc hay khi thừa nhận hành động sát hại nhà ái quốc Tạ Thu Thâu với ký giả Guérin.

“Lịch sử là hệ quả không phải của những ý định con người mà là của hành động của họ.” (Hồ Chí Minh, con người và di sản, của Jean–François Revel, Việt nam Infos, số 36, ngày 25-05-2006, Paris) . Mà hành động tội ác chống nhân loại sẽ phải được đem ra xét sử trước một Tòa án dân chủ vì đó là những tội bất khả thời tiêu.

Mất nước

Ngày nay, người dân trong và ngoài nước đều khẳng định đất nước đã thật sự lệ thuộc Tàu Bắc Kinh . Nhưng thật ra Việt Nam đã bắt đầu mất về mặt chánh trị từ khi cộng sản Hà Nội cai trị cả nước. Chế độ độc tài toàn trị đã cướp đoạt mọi quyền của dân thì người dân không còn làm chủ đất nước của họ. Hơn nữa, họ không làm chủ được mạng sống của họ nữa. Nay chỉ mất thêm lãnh thổ, biển vào tay ngoại bang. Nhưng trên quan điểm «cùng phe xã hội chủ nghĩa» thì Việt nam vẫn tồn tại trong không gian xã hội chủ nghĩa vì Việt nam xã hội chủ nghĩa thì không có biên cương quốc gia . Cùng «Tổ quốc xã hội chủ nghĩa» với nhau . Vấn đề cầm quyền ở nơi này hay nơi nọ chỉ là sự ủy nhiệm mà thôi .

Trong lịch sử xưa nay, mất nước thường không do quân giặc mạnh, mà do lòng dân không biết hay không muốn gi nước . Ngày nay, Việt Nam bị mất vào tay giặc Tàu không vì lòng dân không biết gi nước, mà vì người dân không có quyền gi nước .

Ngày 30-04 nay không mang ý nghĩa gì khác hơn là ngày mất nước cho giặc Tàu trong tinh thần thỏa hiệp cùng phe xã hội chủ nghĩa anh em với nhau!.

Nhóm ‘Chính phủ VNCH’ muốn phục sinh Hiệp Ðịnh Paris


Old Ngày 20-04-2010, giờ 02:43



Ðây là một đòi hỏi hợp tình hợp lý. Nếu Hiệp Ðịnh Paris trước đây đã bị bỏ xó vì lý do chính trị thì nay Quân Dân VNCH phải đấu tranh phục sinh nó lại. Bởi vì Hiệp Ðịnh Paris vẫn còn giá trị và vô thời hạn. Thời điểm hiện nay đã quá chín mùi trong việc dùng mặt trận pháp lý và ngoại giao để tạo ra những áp lực cần thiết để xua đuổi bè lũ Cộng Sản Bắc Việt ra khỏi đất nước của Việt Nam Cộng Hòa mà không cần đến súng đạn và xương máu hy sinh”.

Ðó là lời phát biểu của cựu Thiếu Tướng Nguyễn Văn Chức đại diện tổ chức Chính Phủ VNCH trong buổi họp báo tuyên bố về đường hướng đấu tranh giải phóng quê hương vào sáng hôm Thứ Bẩy vừa qua tại đài truyền hình VHN, Nam California. Buổi họp báo đã được đài VHN trực tiếp truyền hình đi khắp 50 tiểu bang Hoa Kỳ và Canada. Khoảng trên 50 đồng hương thuộc các giới tranh đấu ở hải ngoại và truyền thông báo chí Việt ngữ Nam California đã có mặt trong buổi họp báo này.
Chủ tọa trong cuộc họp báo gồm cựu Thiếu Tướng Nguyễn Văn Chức, cựu Thiếu Tướng Lý Tòng Bá, Luật Sư Lâm Chấn Thọ. Bên cạnh có cô Nguyễn Mai Thy, ái nữ của cố Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn, ông Phạm Ðức Hậu và một cựu sĩ quan cấp Tá QLVNCH. Theo lời giới thiệu của ông Hồ Văn Sinh trong tổ chức VNCH Foundation thì đây là những thành phần trong Chính Phủ VNCH mà cố Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn, vị thủ tướng hợp pháp sau cùng của nền Ðệ II Cộng Hòa đã ủy nhiệm.

Cuộc họp báo có hai phần, một là sự trình bày về đường hướng đấu tranh giải phóng quê hương mà tổ chức Chính Phủ VNCH chủ trương và Chủ Tọa Ðoàn trả lời những câu hỏi của báo chí.

Ba vị trên chủ tọa đoàn là cựu Thiếu Tướng Nguyễn Văn Chức, cựu Thiếu Tướng Lý Tòng Bá và Luật Sư Lâm Chấn Thọ đã lần lượt trình bày những lý do và khía cạnh pháp lý trong đường hướng đấu tranh này.
Cựu Thiếu Tướng Nguyễn Văn Chức, người được các thành viên trong tổ chức Chính Phủ VNCH công cử thay thế cố Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn đã trình bày khá cặn kẽ về những lý do để chúng ta chọn đường hướng đấu tranh này.

Nói về nguyên nhân phải đấu tranh, cựu Thiếu Tướng Nguyễn Văn Chức nhắc lại CSBV đã vi phạm hiệp định ngưng bắn Paris 27 Tháng Giêng năm 1973 và với sự hỗ trợ của khối Cộng Sản đã ngang nhiên xua quân xâm lấn miền Nam, tự ý thống nhất, thay đổi tên nước đặt nền thống trị bằng bạo lực, bằng lừa bịp thế giới và nay lại đang dâng hiến lãnh thổ lãnh hải cho Trung Cộng để đổi lấy quyền lực và quyền lợi cho cá nhân và phe nhóm của họ. Do đó, cựu Thiếu Tướng Nguyễn Văn Chức nhấn mạnh: “Chúng tôi, những người còn lại trong Chính Phủ VNCH thề quyết tâm tranh đấu tiếp nối con đường mà cố Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn trước đây đã đề ra sau biến cố 30 Tháng Tư năm 1975 cho đến nay. Ðó là dựa trên văn bản của Hiệp Ðịnh Paris để vận động một Hội Nghị Quốc Tế về Việt Nam nhằm xét duyệt vấn đề tội ác xâm lăng và diệt chủng chống nhân loại của bè lũ Cộng Sản Bắc Việt”.

Trong phần phát biểu của mình cựu Thiếu Tướng Lý Tòng Bá, nguyên Tư Lệnh Sư Ðoàn 25 Bộ Binh đã chiến đấu bảo vệ Thủ Ðô Saigon đến giờ phút cuối cùng, bị Cộng Sản bắt giữ cải tạo hơn 10 năm trời đã trình bày tâm nguyện của mình với đất nước, dân tộc. Cựu thiếu tướng cho biết ngay sau khi đến được miền đất tự do, ông đã lao ngay vào các hoạt động tranh đấu cùng với các tổ chức Liên Minh Dân Chủ của Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy, với Tập Thể Chiến Sĩ VNCH, với VNCH Foundation... Cựu Thiếu Tướng Bá nhận định: “Quân sự chúng ta đã làm, chính trị chúng ta cũng đã nỗ lực và nay là về pháp lý. Tại sao chúng ta không trở về với Hiệp Ðịnh Paris đã được quốc tế thừa nhận. Luật pháp không có thời gian triệt tiêu. Ðây là nhiệm vụ của tất cả chúng ta phải làm cho bằng được”. Cựu Thiếu Tướng Bá cũng cho biết trong nhiều cuộc tiếp xúc, vận động thế giới ông đã được nhiều chính trị gia Pháp, Mỹ ủng hộ giải pháp trở lại duyệt xét Hiệp Ðịnh Paris về Việt Nam.

Về pháp lý, Luật Sư Lâm Chấn Thọ xác định vị trí pháp lý của Chính Phủ VNCH qua hành động nộp hồ sơ “Thềm Lục Ðịa VN” lên Liên Hiệp Quốc với tư cách một quốc gia và đã được ủy ban phụ trách thềm lục địa của LHQ thu nhận. Ngoài ra chiếu theo Hiến Pháp VNCH thì hành động trao quyền của Tổng Thống Trần Văn Hương cho Ðại Tướng Dương Văn Minh để ông ta đầu hàng Cộng Sản là vi hiến. Do đó chính phủ VNCH vẫn còn với thủ tướng là Nguyễn Bá Cẩn. Chính phủ ấy chỉ mất đất và nay ở hải ngoại vẫn tồn tại. Luật Sư Lâm Chấn Thọ cũng trình bày một số tài liệu phía Cộng Sản ghi nhận những nhân vật trong Chính Phủ VNCH đang có mặt hôm nay ở đây, sau 30 Tháng Tư năm 1975 còn hoạt động ở Thái Lan trong tư cách chính phủ VNCH. Ðó là tờ báo Xuân của công an thành phố Saigon năm 2002.

Chấm dứt phần trình bày của tổ chức Chính Phủ VNCH, các phóng viên báo chí của nhật báo Việt Báo, Saigon Times và Thời Luận đã đặt nhiều câu hỏi về tình trạng hồ sơ về Thềm Lục Ðịa do Chính Phủ VNCH nộp LHQ, về thành phần của Chính Phủ VNCH thế nào và chính phủ sẽ nói chuyện thế nào với Cộng Sản. Luật Sư Lâm Chấn Thọ đã thay mặt chủ tọa đoàn trả lời những câu hỏi.

Sau cùng trước khi chấm dứt cuộc họp báo, Chủ Tọa Ðoàn đã khẩn thiết kêu gọi đồng bào trong và ngoài nước cùng các giới truyền thông hải ngoại hãy hỗ trợ và tham gia tích cực vào đường hướng đấu tranh giải phóng quê hương này.

(Người Việt)


Chủ Tọa Ðoàn cuộc họp báo của tổ chức
Chính Phủ VNCH. Từ trái qua là cựu Thiếu
Tướng Lý Tòng Bá, cựu Thiếu Tướng Nguyễn
Văn Chức, Luật Sư Lâm Chấn Thọ. Phía sau
từ trái là cô Nguyễn Mai Thy (bị che khuất),
ông Phạm Ðức Hậu và một cựu sĩ quan QLVNCH (bị che khuất).



Ký giả Nguyên Dzuy của Thời Luận đang đặt
những câu hỏi với Chủ Tọa Ðoàn.

Viên gạch lót đường
Old Ngày 22-04-2010, giờ 12:19
Ngày xưa, thi sĩ Nguyên Sa gọi ông là Kinh Kha. Trên báo Ðời số đặc biệt năm 1982 xuất bản ở quận Cam, nhà văn Hư Trúc gọi ông là Mặt Trời Không Bao Giờ Lặn. Ðồng bào Việt ở Úc Châu gọi ông là Chiến Sĩ. Báo chí Hoa Kỳ gọi ông là Người Tù Anh Hùng.

Trên tờ báo lớn ở miền Tây Úc, ký giả nổi tiếng Norman Aisbett gọi ông là Ðại Tá Cô Ðơn. Trong quân đội tên ông là Võ Ðại Tôn, với bí danh Wòng-A-Lìn. Ngoài văn giới ông mang bút hiệu Hoàng Phong Linh. Và sau cùng, khi tìm đường gai góc mà đi, ông tự coi mình là Viên Gạch Lót Ðường.

Với chuyến trở về vào đầu thập niên 80, viên gạch quý của chúng ta được sản xuất tại miền đất Quảng anh hùng đã làm nên lịch sử. Khi tin tức về cuộc họp báo tại Hà Nội ngày 13-07-1982 được loan báo trên hầu hết các hệ thống truyền thông thế giới, đồng bào Việt Nam hải ngoại lập tức coi Võ Ðại Tôn như là một biểu tượng chung của người quốc gia đang tìm đường quang phục quê hương.

Ðoạn phim ngắn của truyền hình Nhật Bản đã làm nhỏ lệ biết bao khán giả xen lẫn niềm hãnh diện vốn đã vắng bóng từ lâu. Từ màn ảnh nhỏ, Võ Ðại Tôn xuất hiện vĩ đại, bất khuất. Một trận thư hùng đã mở màn. Một bên là toàn thể bộ máy cầm quyền, cao ngạo, hùng mạnh, khốc liệt và vô cùng hiểm độc. Một bên là người tù biệt giam, cô đơn, đói khát, tuyệt vọng.

Ðây là cuộc chiến của một người chống một chế độ trước ống kính của truyền hình, máy ảnh và những cây bút ghi chép đại diện cho hàng trăm cơ sở truyền thông trong và ngoài nước. Trong số này có trên 10 phóng viên ngoại quốc đã được Hà Nội triệu tập khẩn cấp từ Vọng Các qua. Không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra. Trong khi đó, nhà cầm quyền Hà Nội úp mở nói rằng sẽ cho trình diện một gián điệp của Hoa Kỳ và của tình báo Thái, xâm nhập vào làm công tác phá hoại Việt Nam.

Từ loa phóng thanh, tiếng viên Thứ Trưởng Bộ Văn Hóa Thông Tin Cộng Sản Hà Nội, Lê Thành Công, chủ tọa và điều hợp buổi họp báo vang lên: Ðây là tên tay sai của trung ương tình báo Hoa Kỳ CIA.

Với gương mặt khắc khổ và cặp mắt cương nghị, người đàn ông họ Võ, sinh năm 1936 tại Ðà Nẵng cúi đầu chào cử tọa. Tiếp theo ông đứng lên phía sau một chiếc bàn gỗ ghé đầu xuống micro: Tôi, Võ Ðại Tôn, chỉ huy trưởng Chí Nguyện Ðoàn Phục Quốc, tôi xác nhận hoàn toàn chịu trách nhiện về dự mưu xâm nhập Việt Nam...

Tôi xin các nhà báo vì lương tâm chức nghiệp của người cầm bút, xin hãy tường thuật trung thực.

Một cách gián tiếp, Võ đại Tôn bác bỏ vai trò của trung ương tình báo Hoa Kỳ. Ông xác nhận đã là người chủ dộng và chấp nhận tất cả mọi hậu quả. Như chúng ta đã thấy, hậu quả tàn khốc nhất là ông đã làm mất mặt toàn thể guồng máy công an và tình báo Hà Nội. Sau khi thấy Võ đại Tôn nói không đúng bài bản dự trù là sẽ thành khẩn thú nhận tội lỗi, lập tức cộng sản cúp điện, và lôi ông vào.

Sau đó khán giả không được thấy hình ảnh tiếp theo. Bình luận gia của đài truyền hình cho biết là người ta đã đem ông Võ đi và cuộc họp báo chấm dứt. Cuộc chiến đã ngưng ở đây. Một người đã thắng một chế độ. Kinh Kha của Việt Nam đã hoàn tất sứ mạng và không ai nghĩ rằng người tráng sĩ đó lại có ngày trở về.

Trần Bình Trọng của lịch sử Việt Nam, lúc sa cơ trong tay giặc đã bày tỏ tâm nguyện không làm vương đất Bắc. Người chiến sĩ họ Võ ra đi năm 1975, trở về năm 1981 vỏn vẹn với hai chiến hữu, sa cơ ở miền biên giới, đã đành quyết một lòng làm quỷ nước Nam. Sau này, khi đã xin tỵ nạn tại Pháp, nguyên đại tá cộng sản Bùi Tín kể lại rằng năm 82 Võ đại Tôn đã đem chính thân xác ra hy sinh để đánh lừa cả bộ chính trị Hà Nội một quả vô tiền khoáng hậu. Ai cũng biết rằng ông đã phải trả giá cho cuộc họp báo quốc tế phi thường như thế nào.

Tại San Jose, những thước phim ngắn trên truyền hình Nhật Bản được in ra phổ biến trong cộng đồng và một cuộc biểu dương hàng ngàn người đã được tổ chức tại công viên St James

Từ đó đến nay, giữa ngục tù Cộng Sản, ông Tôn đã đếm được 10 năm 1 tháng và 17 ngày. Báo chí ở Úc nói rằng: Mr. Võ có một trí nhớ sắc bén như lưỡi dao cạo. Ông nhớ rằng với trọn năm tù đầu tiên ông bị đánh suốt 45 ngày. Biệt giam trong một xà lim 3 thước và 2 thước rưỡi. Suốt 10 năm ông đã bị đánh đập 96 lần.

Sau ngày 13-7-1982, khắp thế giới nói đến Võ Ðại Tôn, nhưng cũng từ ngày ấy không một ai biết thêm tin tức gì về viên gạch lót đường yêu quý đó nữa.
Tại Úc châu, tiểu bang New South Wales, nơi cộng đồng Việt Nam thân yêu mà ông từ giã, vẫn mòn mỏi chờ đợi là một người vợ trẻ và đứa con trai 3 tuổi.

Năm 1990, khi có cơ hội qua Úc châu thăm bà Võ Ðại Tôn, chúng tôi đã tìm thấy một gia đình rất bình thường như bất cứ một gia đình tỵ nạn nào của cộng đồng Việt Nam. Bà Tuyết Mai, vợ Võ Ðại Tôn đi làm công chức và thay chồng nuôi con. Trong căn nhà nhỏ bé, có treo một tấm chân dung vĩ đại của người chồng và người cha ngàn trùng xa cách. Trở về Hoa Kỳ, chúng tôi đã bắt đầu công cuộc vận động với các giới lập pháp Hoa Kỳ, kể cả việc gửi người trong phái đoàn về đấu tranh với Hà Nội. Cuối thập niên 80, các hội đoàn tại San Jose hòa nhịp với người Việt toàn thế giới cùng lên tiếng đấu tranh cho tù tập trung “Lao Cải”.

Tên của Phan nhật Nam và Võ đại Tôn dược nhắc nhở nhiều lần. Sau đó, đại diện cơ quan IRCC là ông phó giám đốc Nguyễn đức Lâm trong phái đoàn quốc hội California đã về Sài gòn trong sứ mạng thăm dò với cùng muc đích của bộ ngoại giao Hoa Kỳ. Cũng vào thời gian đó, Phan Nhật Nam vừa được tự do và IRCC đã có dịp phỏng vấn trực tiếp ông tại Sài Gòn đem về phát lại trên radio San Jose. Nhưng trường hợp Võ đại Tôn hy vọng rất mong manh.

Ðối với gia đình của ông Tôn, tin tức ghi nhận được ngày 13-7-1982 cũng là tin tức chính thức cuối cùng. Ít nhất cho đến 9 năm sau, với sự vận động rất tích cực của chính phủ Úc Ðại Lợi, Hà Nội đã cho phép ông nhận quà và gửi thư về. Rồi đến áp lực chung của toàn thế giới và sự lưu tâm đặc biệt của Úc châu. Sau cùng Cộng Sản Việt Nam quyết định trả tự do cho ông Võ Ðại Tôn ngày 10-12-1991.

Ông trở về Úc châu với cả một cộng đồng thân yêu chào đón. Với người vợ đỏ mắt chờ mong và đứa con trai mà người cha như là một huyền thoại. Hà Nội đã giam giữ ông trên 10 năm, từ 72 kg xuống còn 48 kg. Thân hình tiều tụy trông già hơn 20 tuổi. Tuy nhiên, trí óc sắc bén còn nhớ hàng trăm bài thơ dài ngắn và 3 cuốn sách mà ông đã viết bằng ký ức trong thời gian biệt giam, vì không có ánh đèn và giấy bút. Ngay như cuốn hồi ký Tắm Máu Đen (đường về quê hương và cuộc chiến cô đơn trong lao tù Hà Nội) dày hơn 500 trang, ngay sau khi ra khỏi tù trở về Sydney, đã được đánh máy trong vòng một tuần lễ và phát hành ngay tại Úc, 1992. Tái bản tại Hoa Kỳ năm 2000.

Như vậy là, sau cùng người chiến sĩ xuất thân từ biệt kích đã có nhiều lần đảm nhận nhiều công tác tình báo đặc biệt, nay đã trở về. Lần cuối cùng ông đi vào lòng địch không hề có lệnh công tác mà cũng không có được một tiểu đội xung kích. Nếu không kể toán lính kháng chiến Lào hộ tống đã tan hàng, thì thầy trò chỉ vỏn vẹn có 3 người. Một người là Vũ Ðình Khoa đã hy sinh tại chỗ, một người thứ hai đã bị bắt cùng một lượt với Võ Ðại Tôn và được thả năm 1987.

Năm 1981, khi ông Võ Ðại Tôn lên tiếng với toàn thế giới là ông đang tìm đường trở về quang phục quê hương, trong chúng ta đã có nhiều người bày tỏ sự hoài nghi rất hợp lý.

Dứt bỏ cuộc sống ổn định, bỏ gia đình vợ con đơn chiếc để tìm con đường về mịt mù vô vọng. Quyết định này không dễ gì thực hiện. Mở cuộc thánh chiến cô đơn để chống chế độ Hà Nội lúc đó còn đầy đủ sắt máu và phong độ vào thập niên 80, rõ ràng đối với nhiều người thì đây là một hành động không khôn ngoan và thiếu thực tế.

Nhưng chúng ta không thể lấy tri thức của mọi người mà đo lòng của một người. Không thể lấy bụng dạ của thường nhân mà đo lòng chiến sĩ. Và không thể lấy đất mà đo với gạch. Vì vậy mới có Võ Ðại Tôn. Con người này khi đi làm anh hùng thể hiện sứ mạng lịch sử, quả thực đã thiếu sự khôn ngoan của đa số bình thường. Chúng ta đâu có biết ông đã nghĩ gì khi quyết “Tìm đường gai góc mà đi”.

Tháng 4 năm 1992, miền đất ấm California đã có dịp chào đón Võ Ðại Tôn trên đường từ Úc Châu qua Hoa Kỳ. Lúc đó phong độ vẫn quả cảm quyết liệt, nhưng già dặn chín chắn hơn. Chúng ta thường có thói quen dành hết lòng thương yêu thành kính cho những người liệt sĩ ra đi vĩnh viễn vào cõi vô cùng. Trong khi đó cộng đồng và quê hương thực sự rất cần những anh hùng còn tồn tại.

Hai mươi năm trước San Jose đã lên tiếng cảm ơn đất Quảng đã sản xuất ra một Võ Ðại Tôn trước sau như một. Chúng ta đã ca ngợi cộng đồng Việt tại Úc châu có được một Võ Ðại Tôn hơn một lần bước chân đi, lẫm liệt đường hoàng.

Con đường đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền dù trong hoàn cảnh nào cũng luôn luôn mở rộng trong một cuộc chiến mới đầy hy vọng cho quê hương và dân tộc.

Trên con đường đó vẫn cần rất nhiều viên gạch lót đường. Trong đó, chúng ta đã có sẵn một viên gạch bất khuất. Viên gạch lót đường mang họ Võ.
Tháng 4 năm nay, chúng tôi lại mời ông Võ Ðại Tôn qua Mỹ.


Ngày thứ bẩy, 15 tháng 5-2010 lúc 1 giờ trưa ông sẽ có dịp gặp gỡ đồng hương và chiến hữu tại San Jose. Tại hội trường Santa Clara County số 90 W. Hedding. Ông sẽ giới thiệu những cuốn sách mới viết xong, trong đó có cuốn hồi ký “Tuổi thơ và chiến tranh” và quan trọng hơn hết là ông sẽ trải rộng tâm tình với bà con San Jose, nơi cũng đã trải tấm lòng ra với ông suốt 30 năm qua.

Rồi một tuần sau, đến ngày chủ nhật, 23 tháng 5-2010 trong chương trình văn nghệ 35 năm nhìn lại tại đại hí viện CPA, nhà thơ Hoàng Phong Linh, bút hiệu văn nghệ của Võ Ðại Tôn sẽ cất tiếng hát lời thơ do chính ông sáng tác (Nguyễn Ánh 9 phổ nhạc) :” Mẹ Việt Nam ơi, chúng con vẫn còn đây...
Tháng tư 1975, cách đây 35 năm miền Nam đã có biết bao nhiêu anh hùng tuẫn tiết. Tình cờ chúng tôi ghi nhận được tướng Nguyễn Khoa Nam của đất Thần kinh, Trung Việt. Tướng Lê Nguyên Vỹ, quê Sơn Tây, Bắc Việt và tướng Lê văn Hưng, Nam Việt. Quả thực anh hùng ở khắp mọi nơi và hào kiệt thời nào cũng có.

Trên con đướng đấu tranh phục quốc Trần văn Bá về từ Âu Châu, Hoàng cơ Minh về từ Mỹ Châu và Võ Ðại Tôn về từ Úc Châu. Trên sân khấu lịch sử 35 năm nhìn lại ngày 23 tháng 5-2010, chúng tôi ước mong có đại diện sinh viên Trần Văn Bá, có người con trai của tướng Hoàng cơ Minh. Liệt sĩ Trần văn Bá đã bị cộng sản xử tử hình tại Sài Gòn. Ðề đốc Hoàng cơ Minh đã hy sinh miền biên giới. Ta nỡ lòng nào đề một mình viên gạch lót đường cô đơn Võ Đại Tôn đứng đó mà hát rằng:” Mẹ Việt nam ơi, chúng con vẫn còn đây...

Giao Chỉ - San Jose
4.2010
* Source: http://lyhuong.net/viet/./?op...ndoc&Itemid=56


Thứ Năm, 22/04/2010 - 16:55

“Jordan trúng 2 tên lửa bắn từ Ai Cập”

(Dân trí) - 2 quả rocket được cho là bắn từ Ai Cập sáng nay đã rơi xuống lãnh thổ Jordan và Israel khẳng định mục tiêu thực sự vụ bắn là nhằm vào nước này.

Theo nguồn tin quân sự Israel, các quả rocket được bắn đi từ bán đảo Sinai của Ai Cập và nhằm vào thị trấn Eilat của Israel. Tuy nhiên giới chức Ai Cập đã phủ nhận điều này.

 

Các nguồn tin khác lại cho rằng các quả tên lửa trên là được bắn từ chính Jordan, để nhằm vào Israel. Song phía Jordan cũng phủ nhận thông tin.
 

Được biết, 1 quả rocket rơi trúng một nhà kho trống ở thành phố Aqaba và một quả khác rơi xuống biển của Jordan.

 

Không có thông báo nào về thương vong.
 

Israel gần đây đã cảnh báo các hoạt động của chiến binh ở bán đảo Sinai, địa điểm du lịch quen thuộc đối với người Israel, ngày một gia tăng. Tuần trước, nước này cho biết họ nắm được thông tin chắc chắn về một âm mưu bắt cóc công dân Israel ở đây, khiến Israel phải ra lời kêu gọi tất cả người Israel rời Sinai ngay lập tức.

 

Năm 2005, 4 quả rocket cũng được bắn từ Jordan tới Israel, nhưng trượt đích và rơi xuống Jordan. Một binh sỹ Jordan thiệt mạng trong vụ việc.

 

Phan Anh

Theo BBC

Người Pháp “sốc” vì bức ảnh “lau mông bằng quốc kỳ”

(Dân trí) - Bộ trưởng tư pháp Pháp đã kêu gọi có hành động pháp lý đối với những người liên quan đến bức ảnh cho thấy một người đàn ông dùng quốc kỳ Pháp để lau mông.
 
Bức ảnh khiến người Pháp bị sốc (Ảnh AFP).

Bộ trưởng Michel Alliot-Marie cho biết không thể chấp nhận được khi lá cờ ba màu của Pháp bị xúc phạm như thế và kêu gọi khởi tố những người liên quan.

 

Phản ứng của bà Bộ trưởng được đưa ra sau khi bức ảnh được “trưng” ở một cuộc thi do nhà kinh doanh truyền thông FNAC tổ chức.

 

Bức ảnh được chụp trên phố và chụp từ phía sau của một người đàn ông, với quần kéo xuống dưới mắt cá chân và có vẻ như người đàn ông đang lau mông bằng lá cờ Pháp.

 

Bức ảnh xuất hiện vào tháng trước ở Metro, một tờ báo tự do, và nhanh chóng đã được rút khỏi cuộc thi ở thành phố Nice, miền nam nước Pháp, sau khi bị các nhóm cựu chiến binh phản đối.

 

“Ngay sau khi chúng tôi nhận thấy tấm ảnh gây phản cảm, chúng tôi đã cho rút khỏi danh sách người chiến thắng, với sự đồng ý của nhiếp ảnh gia”, người phát ngôn của FNAC cho hay.

 

Chính phủ đã vào cuộc sau khi được một nghị sỹ địa phương thông báo.

 

Nhưng luật của Pháp chỉ đề cập đến trường hợp gây xúc phạm đến lá cờ trong sự kiện do giới chức trách tổ chức, chứ không phải là một sự kiện tư nhân, văn hóa như thế này.

 

Song bà Alliot-Marie cho rằng trong trường hợp này, luật pháp sẽ phải thay đổi. “Nếu luật pháp hiện thời chưa hoàn thiện, chúng ta cần phải xem xét lại”, bà nói.

 

Phan Anh

Theo BBC



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Cải Tạo! [27.04.2025 10:06]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
💔 Tố Hữu và Mối Tình Đầu Định Mệnh: Lời Tố Cáo Đau Thương trở thành mối thù giai cấp muôn đời! [Đã đọc: 488 lần]
💔 Lời Nguyền Hận Thù: Phế Phẩm Độc Hại Trong Văn Hóa Giao Tiếp Việt thời đại HCM CSVN [Đã đọc: 447 lần]
Mức lương cụ thể và thủ tục nhập cư để các bạn VN được thuê làm chồng [Đã đọc: 388 lần]
CHIẾN LƯỢC TOÀN DIỆN ĐỐI PHÓ VỚI BIÊN GIỚI – AN NINH KHU VỰC CAMPUCHIA 2025 [Đã đọc: 372 lần]
Sự im lặng đồng lõa – khi lãnh đạo miền Bắc đứng nhìn Trung Quốc nuốt Hoàng Sa [Đã đọc: 370 lần]
Đạo Đức và Cái Bẫy Tự Tôn của dân tộc VN- Mẹ Thứ Anh Hùng - Bi kịch của Thuyền nhân Việt Nam [Đã đọc: 352 lần]
Giữa Mạc Tư Khoa Nghe Câu Hò Ví Dặm [Đã đọc: 308 lần]
Bẫy thu nhập trung bình của VN [Đã đọc: 284 lần]
Constitution of the Federal Republic of VCL [Đã đọc: 267 lần]
Chúc Mừng Năm Mới 2026 [Đã đọc: 266 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.