Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Hai 2026
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 3
 Lượt truy cập: 28526919

 
Tin tức - Sự kiện 02.02.2026 01:42
Chiến lược thuê đất của Trung Quốc được CSVN tiếp tay
11.03.2010 01:21

Nguyễn Lệ Chi
Trong nhiều năm qua, người Trung Quốc đã thuê đất đai ở khắp các châu lục trên thế giới.

Theo BBC, ngày 30.1.2010, một cuộc biểu tình với hàng trăm người dân đã diễn ra tại thành phố Almaty ngay sau khi giới lãnh đạo Kazakhstan thông báo Trung Quốc muốn thuê hàng triệu héc-ta đất nông nghiệp của nước này.

Sự kiện trên chỉ là một trong vô vàn vấn đề liên quan tới chiến lược thuê đất của nước ngoài mà chính quyền Bắc Kinh đang đẩy mạnh trong nhiều năm qua.

Không ngừng mở rộng

Tờ The Finacial Times (Anh) ngày 8.5.2008 cho biết, dưới áp lực về lương thực, Trung Quốc đã phải hướng ra ngoài để thuê đất nông nghiệp, khích lệ các doanh nghiệp nông nghiệp xuất ngoại. Thực tế cho thấy Chính phủ Trung Quốc đã cổ vũ cho các doanh nghiệp ra nước ngoài thuê mua đất nông nghiệp, đặc biệt là ở châu Phi và Nam Mỹ. Ngoài ra, Bắc Kinh cũng đặc biệt khuyến khích các ngân hàng quốc doanh, doanh nghiệp sản xuất hoặc công ty dầu mỏ thuê đất đai ở nước ngoài.

Công ty Tân Thiên ở Tân Cương là một trong những doanh nghiệp đầu tiên của Trung Quốc đầu tư ra nước ngoài. Từ năm 1996, Tân Thiên đã đầu tư 50.000 USD vào Cuba để trồng lúa nước. Hai năm sau, công ty này mua thêm 1.050 héc-ta đất ở Mexico. Tương tự, tháng 3.2004, chính quyền thành phố Trùng Khánh đã ký thỏa thuận hợp tác “Khu nông nghiệp tổng hợp Trung – Lào” với diện tích 5.000 héc-ta đất với nhiều hạng mục: lâm nghiệp, thủy lợi…

Mới đây, một quan chức Trung Quốc tiết lộ trên tờ The Finacial Times: “Bộ Nông nghiệp đang làm việc với Brazil để bàn việc mua đất trồng đậu”. Tờ báo cũng phân tích nếu Chính phủ Trung Quốc cổ vũ các doanh nghiệp mua hoặc thuê đất ở nước ngoài để kinh doanh và đưa lao động bản địa sang làm việc thì sẽ gây nên không ít vấn đề lớn cho các nước sở tại.

Thêm nữa, hoạt động nông nghiệp của Trung Quốc cũng có thể ảnh hưởng tới hoạt động nông nghiệp của nước sở tại. Từ hơn 10 năm trước, người Trung Quốc đã tới Mông Cổ trồng rau, chủ yếu là rau cải, kinh doanh rất phát đạt. Vài năm trở lại đây, số người Trung Quốc sang trồng rau cải ngày càng nhiều, khiến chính quyền Mông Cổ lo ngại vì sản phẩm của Trung Quốc lấn át sản phẩm nội địa.

Người Trung Quốc nói gì?

Việc Trung Quốc thuê đất ở nước ngoài không còn là vấn đề mới mẻ. Một số nước như Nhật Bản, Hàn Quốc cũng đã có những bước đi tương tự. Nhưng Trung Quốc có vẻ như đang thực hiện một cách ráo riết hơn.

Một câu hỏi đặt ra là mục đích chính của Trung Quốc khi mua hoặc thuê đất đai ở nước ngoài phải chăng chỉ đơn thuần nhằm phát triển nông nghiệp? Ông Lý Vỹ Tường – Phó chủ tịch Phòng Nghiên cứu kinh tế vĩ mô thuộc Trung tâm Nghiên cứu phát triển nông thôn, trực thuộc Bộ Khoa học công nghệ Trung Quốc – trả lời tờ The Finacial Times: Kế hoạch làm nông nghiệp ở nước ngoài của Bắc Kinh mang lại hiệu quả chưa được như ý. Thông thường các doanh nghiệp nước này tự đi ra ngoài hoạt động, chủ yếu là châu Phi do đất đai ở đây dễ mua hoặc thuê. Tuy nhiên, sau khi mua hoặc thuê đất, họ lại vấp phải nhiều khó khăn như vấn đề an toàn, thiên tai, vận chuyển sản phẩm về nước. Theo ông này, việc ra nước ngoài mua hoặc thuê đất nông nghiệp nhằm bảo đảm vấn đề lương thực chỉ là một cách thử nghiệm.

Trong bài viết trên tuần báo Phương Nam hồi tháng 7.2009, ông Khổng Quốc Hoa – Tiến sĩ kinh tế tại Đại học Sơn Đông – cho rằng việc “mượn đất nông nghiệp” là một phương thức có nguồn gốc lịch sử và không chỉ đơn thuần là phục vụ mục đích nông nghiệp. Thời Tây Hán, Triệu Sung Quốc đã áp dụng phương sách này. Chính sách này sau khi được áp dụng đã có hiệu quả to lớn, lương thực không những dư thừa mà đất đai còn rộng mở. Triệu Sung Quốc được coi như một nhà chính trị tài ba nhìn xa trông rộng. Kế sách mượn đất của ông được người dân nước này truyền tụng từ đời này sang đời khác, trở thành “văn hóa mượn đất”, tác động mạnh mẽ tới tận thời nay.

Tiến sĩ Khổng cũng cho rằng việc thăm dò khai phá đất biên cương cũng thúc đẩy sản xuất nông nghiệp, kích thích mậu dịch biên cương và giao lưu dân tộc phát triển, ổn định biên giới. Như vậy thông qua việc thuê mượn đất, người Trung Quốc xưa đã thực hiện được rất nhiều mục đích chính trị, xã hội.

Cũng theo ông Khổng, ngoài “mượn đất”, nước này còn sử dụng sách lược “mượn biển” hỗ trợ cho lĩnh vực kinh tế và quân sự, đặc biệt tăng thêm tự tin và khích lệ phát triển vùng duyên hải. Tính tới năm 2008, tổng giá trị sản xuất ngành hải sản nước này đã chiếm 9,87% tổng sản phẩm quốc nội. Theo Tiến sĩ Khổng Quốc Hoa, chính quyền Trung Quốc hiện tại đã sử dụng phương cách thời Tây Hán để tăng cường các hoạt động kinh tế trên biển.

Nguồn: Báo Thanh Niên số ra ngày 24-2-2010, bài này không được đưa lên báo mạng, do ĐTH chuyển từ báo giấy sang – BVN.

Phỏng vấn Tiến sĩ Phùng Liên Ðoàn về hiểm họa Trung Quốc đối với Việt Nam

Thực hiện: Ðinh Quang Anh Thái/Người Việt

Ông Phùng Liên Ðoàn học trung học tại Hà Nội và Sài Gòn; đi Mỹ năm 1958 và học tại Florida State University và Massachusetts Institute of Technology. Ông về nước làm việc tại Trung tâm nguyên tử Ðà Lạt giữa những năm 1964-1967; sau đó làm việc tại Mỹ từ 1967 tới nay, chuyên về các ngành nguyên tử và môi trường.

-ÐQAThái: Việt Nam đang phải đối diện trước chính sách bành trướng của Trung Quốc, theo TS, tình hình nghiêm trọng tới mức độ nào?

-Phùng Liên Ðoàn: Theo tôi, tình hình rất nghiêm trọng. Vào các thập niên trước, các nước cộng sản còn có chung một niềm tin đại đồng theo chủ nghĩa Marx – Lenin, nhưng ngày nay họ biết chủ nghĩa đó là không thể thực hiện, cái “thế giới đại đồng” là không tưởng và rốt cuộc họ cũng chỉ vì cái lợi của quốc gia họ. Việc Nga tấn công tàn phá Georgia và Chechnya trước kia là “anh em ruột thịt” của họ là một điển hình gần nhất. Trung Hoa ngày nay không còn là Trung Hoa của thế kỷ 19, 20 nữa. Việc bành trướng quyền lực với các quốc gia láng giềng mà họ luôn luôn gọi là “man” là “di” sẽ còn tiếp tục xảy ra trong thế kỷ này, nhất là tại những vùng có nhiều quyền lợi về tài nguyên hoặc quốc phòng. Với sức mạnh của họ về hải lục và không quân, họ có thể đánh phá Việt Nam. Khi quốc tế biết đến thì là “chuyện đã rồi!”

Ngay cả việc “sống chung hòa bình” ta cũng khó thoát khỏi ý đồ “tằm ăn lá” của Trung Quốc, để rồi trong vài ba thập niên nữa Việt Nam sẽ phải dùng hầu hết sản phẩm Trung Quốc, nhiều triệu phụ nữ Việt Nam sẽ có chồng Tàu, và khắp Việt Nam sẽ có rất nhiều “Chợ Lớn” là nơi nói tiếng Tàu, theo phong tục Tàu, và trung thành với nước Tàu.

Chiến tranh biên giới 1979 đã cho thấy các chứng cớ “người hàng xóm minh hương tốt” trở thành hướng đạo cho quân đội Tàu từ biên giới đánh sang.

-ÐQAThái: Có cách nào lý giải được thái độ nín nhịn của giới lãnh đạo Hà Nội trước tình hình này?

-Phùng Liên Ðoàn: Sự nín nhịn của lãnh đạo Hà Nội là có lý do. Bởi vì họ không thể chống đối để làm Bắc Kinh nổi giận. Nhưng họ cũng không nên khinh thường không cho người dân biết. Trung Hoa có nhu cầu Ðại Hán để khích động người dân trong nước họ quên đi những khó khăn trước mắt. Hiểm họa chiến tranh sẽ dễ xẩy ra hơn nếu ta quá cứng rắn, và phần tàn phá, chết chóc chắc chắn sẽ về phía Việt Nam hứng chịu. Bất cứ ai ở địa vị của lãnh đạo Hà Nội cũng phải nhẫn nhục, một mặt hòa hiếu với Bắc Kinh, một mặt sửa soạn quốc phòng, và một mặt thứ ba là tìm thêm đồng minh để cân bằng thế lực. Còn một mặt thứ tư thì tôi chắc họ cũng thừa biết, đó là tuyên bố bằng nhiều cách cho anh khổng lồ biết rằng “tôi là ớt hạt tiêu, nhỏ nhưng rất cay”. Ðó là phương pháp của Israel, có mưu ném bom đập Aswan của Ai Cập vào những năm 1950 nếu Israel bị biển người Hồi Giáo dồn vào thế bị hủy diệt. Ðó cũng là phương án “force de frappe” của De Gaulle vì sau Thế chiến thứ II và thua trận tại Việt Nam, Pháp quá yếu so với Nga, Anh và Mỹ.

-ÐQAThái: Hơn 30 năm qua, người Việt hải ngoại lúc nào cũng trăn trở và ưu tư về mọi diễn biến tại quê nhà và cũng luôn nỗ lực góp tay cho đồng bào tại Việt Nam trong nhiều lãnh vực; riêng lần này, trước nguy cơ to lớn từ Trung Quốc, chúng ta làm gì để đạt hiệu quả?

-Phùng Liên Ðoàn: Người Việt ta, trong nước cũng như ngoài nước, sự thực rất yếu. Ta ít chủ động được việc gì có sức mạnh lớn, bởi vì ta bị phân hóa bởi chiến tranh, khiến ai cũng có những ưu tư, uất hận riêng và không có lòng tin với bạn bè, láng giềng, chính phủ. Người Việt hải ngoại tuy có lòng đối với đất nước trước hiểm họa Trung Quốc nhưng họ là công dân nước khác rồi. Họ chỉ có những tổ chức lẻ tẻ ít có sự ủng hộ của các quyền lực to lớn cả trong nước Việt Nam và trên thế giới. Thậm chí, họ còn bị Chính phủ Việt Nam nghi ngờ và coi là thù địch. Theo tôi, đây là lần đầu từ 1975 người Việt hải ngoại có thể bắt tay với người trong nước để làm việc cho tương lai của nước Việt Nam mà không cần phải nhắc lại những sai trái và tang thương trong quá khứ. Nhưng ta phải đi từ từ, không quá khích, tìm cách gây ảnh hưởng với các lãnh đạo ở xứ tự do để họ quan tâm đến các lo nghĩ của ta. Ta cũng làm việc giúp các người trong nước những việc ta có thể làm mà không gây thêm khó khăn, mâu thuẫn, chia rẽ. Ta cần làm việc giúp Việt Nam có tiếng nói lớn hơn và được quốc tế thông cảm hơn. Chỉ có phương pháp ngoại giao với ảnh hưởng quốc tế mới giải quyết được mâu thuẫn với Trung Quốc. Và chỉ có đoàn kết thì ta mới có sức mạnh, nhất là sức mạnh tâm huyết và trí tuệ là việc cần thiết ngày nay.

-ÐQAThái: Ðồng bào, nhất là giới trí thức trong và ngoài nước có kết hợp với nhau được không, để có một tiếng nói chung về vấn đề này; nếu được thì bằng cách nào?

-Phùng Liên Ðoàn: Theo tôi, trí thức trong và ngoài nước có thể kết hợp với nhau làm việc cho tương lai của đất nước và để đối diện với nạn bá quyền của Trung Quốc. Tuy nhiên, sự kết hợp này có nhiều khó khăn, ta cần biết trước để tránh làm hỏng mục đích chung. Mục đích chung là hòa bình và tự do hạnh phúc cho người Việt Nam. Các khó khăn gồm sự ngăn cản của chính phủ, sự lũng đoạn của các phần tử có ý đồ riêng tư, và sự khác biệt về tư tưởng và cách làm việc. Vì thế, theo tôi, ta nên hết sức thận trọng, kính trọng ý kiến của mọi người, và làm việc có phương pháp và kỷ luật minh bạch.

-ÐQAThái: Cám ơn Tiến sĩ đã trả lời phỏng vấn của Người Việt.

HO Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

Nguồn: Tài liệu do GS Lê Xuân Khoa cung cấp



http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=2&nid=156299
Tại Sao Trung Cộng Quá Cao Ngạo Với VN
Vi Anh
Trong cuộc họp báo ngày 6/1 ở Hà Nội để chuẩn bị dư luận cho kỷ niệm 60 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Trung-Việt trong năm nay 2010, Đại Sứ Đặc Mệnh Toàn Quyền của TC là Tôn Quốc Tường nói: "Kinh nghiệm quí báu nhất rút ra trong tiến trình 60 năm quan hệ Trung-Việt là 'hợp tác sẽ phát triển, đấu tranh sẽ thất bại".”  Oâng còn dạy Đảng Nhà Nước CS Hà nội  gác lại tranh chấp trên biển, cùng nhau khai thác. Mà gác lại tranh chấp đảo Hoàng sa và Trường sa -  tức là lợi cho TC mà hại cho VN vì TC đã lấy hai đảo này lập thành Huyện Tam Sa của tỉnh Hải Nam trực thuộc, thống thuộc  lãnh thổ TC rồi; thời gian đang đứng về phía họ. Và Oâng không quên dạy báo chí của Đảng Nhà Nước CS Hà nội không nên phổ biến những "thông tin xấu", ý nóiø những tin tức liên quan đến ngư dân Việt Nam bị lực lượng TC bắn giết, bắt bớ, đòi tiền phạt trên vùng biển tranh chấp . Oâng còn đưa  bài học rằng báo chí TC ít đưa loại tin này.
Đọc đến đây người Việt Nam ở Bắc, ở Trung, ở Nam và ở hải ngoại không thể kềm chế được phẩn nộ: TC là "cái thá" gì mà "làm trời" như vậy? Nhưng không khỏi tức giận nhà cầm quyền nước VN mình: vì ai mà VN nên nông nổi. Thời Pháp thuộc dù là Toàn Quyền Đông Dương cũng chưa dám nói với báo chí, nhân dân VN như vậy. Thời Mỹ đổ cả nửa triệu quân vào VN, viện trợ hàng trăm tỷ cho VN Cộng Hòa, các đại sứ Mỹ kể cả Cabot Lodge vua đảo chánh, Bunker Oâng Già Tủ Lạnh còn lâu mời dám họp báo ăn nói lớn lối, lộng quyền, lộng ngôn, cao ngạo như Đại Sứ Đặc Mệnh Toàn Quyền của TC là Tôn Quốc Tường đã nói trong cuộc họp báo nói trên.
May cho Đại sứ Tôn Quốc Tường. Oâng họp báo ở Hà nội, chớ nếu ở San Francisco hay Los Angeles, Texas, Washington DC gần cộng đồng người Mỹ gốc Việt, chắc Oâng sẽ ăn cà chua, trứng thúi, bị phun nước miếng, Oâng chạy không kịp. Về nhiệm sở ngoại giao ở Hà nội, Oâng vẫn còn nhiễm mùi uất hận của dân VN hải ngoại sống trong tự do, dân chủ, bộc lộ tinh thần bất khuất trước quân Tàu xâm lăng, kết tinh qua tiền cứu thù hậu hận quân Tàu qua 1000 năm bị đô hộ cũng là 1000 năm nằm gai nếm mật quyết chí đánh đuổi quân Tàu.
Vấn đề đặt ra là, tại sao một Oâng Đại sứ quèn của TC là Tôn Quốc Tường lại dám cao ngạo, khinh nhà cầm quyền CS Hà nội và coi thường đất nước và nhân dân VN một cách công nhiên, trịch thượng, tại ngay thủ đô của VN, còn hơn Thái Thú Tàu như vậy? Xin trả lời ngay. Đó là tại Đảng Nhà Nước CS Hà nội quá nhu nhược, yếu hèn, nặng đầu óc thần phục Bắc Triều.
Về tâm lý, thói thường mình thấy người ta cao là vì mình cúi xuống, khom xuống, mọp xuốâng, quỳ xuống quá thấp. Chế độ CS Hà nội sống với mặc cảm tự ti coi TC như thần thánh.  Nóù đã ám ảnh CS Hà nội,làm CS Hà nội hoang tưởng nhìn TC "thần tử" coi CS Bắc Kinh như "thần tứ kiến long nhan."
Tâm lý tự ti mặc cảm đó đến từ sự kiện  thực tế CS Hà nội không có nội lực dân tộc. 35 năm thống nhứt được giang san, con tàu Thống Nhứt chạy cả ngàn chuyến mà không thống nhứt lòng dân được một ly nào. CS  tước đoạt mọi tự do công dân của người dân Việt nên không khai phóng được sức mạnh của dân là sức mạnh Phù Đổng, sức mạnh Diên Hồng.
Còn CS Hà nội là loại khôn nhà dại chợ. Thói thường loại người như thế thì hay thượng đội hạ đạp. Thần phục quân Tàu mà chà đạp đồng bào, để cầu an hầu lấy quyền hành nội trị. Cái vòng lẩn quẩn oan nghiệt đó càng ngày làm CS hèn yếu với quân Tàu và tàn bạo với nhân dân đồng bào  hơn mình. Nên không ai ngạc nhiên khi thấy chế độ CS Hà nội là chế dộ duy nhứt trong lịch sử VN ra tay trấn áp những người dân yêu nước có ý kiến và biểu tình chống quân Tàu để bảo vệ chủ quyền quốc gia, gìn giữ giang sơn gấm vóc của đất nước ông bà để lại.
Vi vậy trên phương diện công luận, CS Hà nội phải giả đạo đức, ngụy biện viện lẽ vì đại cuộc mà "nhẫn  nhục" với TC. Nhẫn nhục cái gì  khi người ta cướp nhà mình, vào chiếm ngụ rồi còn bắt, bắn, giết, cướp của những người nhà bén mãn đến nơi xưa chốn cũ. Thử chế độ CS Hà nội hành động như một chánh quyền đúng nghĩa chánh quyền là bảo quốc an dân coi TC có dám lùa quân qua đánh VN không.
Oâng Thủ Tướng Dũng mới đây muốn lấy thế dân để áp đảo những đối thủ trong Đại Hội Đảng, giả đò kêu gọi báo chí của Đảng Nhà Nước phải chủ động thông tin trong vấn đề chủ quyền. Làø chính cũng Đại sứ TC Tôn Quốc Tường này đổi giọng liền. Đầu tháng hăm "đấu tranh sẽ thất bại", thì cuối tháng vuốt nói  "Quan hệ hữu nghị Trung - Việt mãi mãi xanh tươi". Không ai người VN đi tin lời một quan Tàu như vậy. Biết đâu Oâng này lùi một bước để vô nước cho gà nhà, cho phép và gà bài, tạo điều kiện giúp Nguyễn tấn Dũng, và gài độ để báo chí VN trăm hoa đua nở để phe Bảo Thủ thân Bắc Triều hốt ổ những nhà báo như trong vụ PMU 18.
Chớ những nhà quan sát và báo chí Tây Aâu Bắc Mỹ phân tích bằng sự kiện và con số vô tư, lý luận khoa học nhận thấy TC là một người khổng lồ có dối chân đất sét. Đó là một chế dộ làm bộ mạnh ngoài mà thực sự yếu trong vì cuộc cách mạng bất công xã hội chực chờ nổ vùi chôn chế độ.
TC giương cao diệu võ nhưng chỉ đánh gió , đáng giặc mồm mà thôi. Như mới đây cho một sĩ quan cao cấp của Quân đội giải phóng nhân dân Trung Quốc, thượng tá Lưu Minh Phúc, hiện giảng dạy tại Học viện Quốc phòng.xuất bản cuốn sách ''Giấc mơ Trung Quốc'' kêu gọi nước này giành vị trí siêu cường quốc từ tay Hoa Kỳ.  Cho một giáo sư Trung Quốc giảng dạy môn bang giao quốc tế tại Bắc Kinh, được hãng tin Reuters trích dẫn, nhận định Trung Quốc không muốn đóng vai phụ trên trường quốc tế.
Nhưng mặt khác thực là chính Thủ tướng Ôn Gia Bảo của TC cuối tuần qua, đã tuyên bố muốn tranh chấp thương mại của Hoa Kỳ dịu đi trước khi Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ James Steinberg viếng thăm Trung Quốc.
Vì hơn ai hết CS Bắc Kinh dù gia tăng ngân sách quốc phòng để hiện đại hóa quân đội nhưng phài vài thập niên nữa mới có thể đương đầu được vói quân lực Mỹ. Còn về kinh tế, hơn bất cứ nước nào khác, CS Bắc Kinh không thể mất thị trường xuất cảng lớn nhứt hoàn cầu là Mỹ. Và ở thế kỷ 21 này, quốc tế không bao giờ để yên một nước lớn và mạnh như TC xua quân tràn ngập lãnh thổ lấy thịt đè người một nước nhỏ láng giếng như VN.
 
 VI ANH

Việt Cộng và "Xuất Khẩu Lao Động"

Mỹ Linh
Việt Cộng và
Nhìn vào bức biếm họa trên, chúng ta để ý bên góc phải có chữ ký Cờ Lau, quả là có sự thay đổi của cậu bé 16 tuổi trong nước. Em đã nghĩ gì về quê hương đất nước qua bức tranh này ??? Có lẽ bất cứ ai nhìn qua, nếu hiểu rõ được ý nghĩ của em muốn nói gì, sẽ rớt ngay những giọt nước mắt. Những người Việt Nam nghèo khổ đang đội nón lá được đem ra mua bán trước cộng đồng thế giới với một tên gọi rất mỹ miều "xuất khẩu lao động". Họ có một niềm mơ ước đơn giản, mỗi tháng kiếm được 5000 đô la trở lên, có thể giúp đỡ cho vợ con hay chồng con ở quê nhà một món tiền lớn, để có thể trang trải được nợ nần và còn dư ra một chút đỉnh tiền để tiêu xài. Qua hình biếm họa, có lẽ nói về anh chàng ở Phi Châu đang rao bán cam cho một bà Mỹ. Cam là một món hàng được dùng để mua bán, chẳng lẽ con người cũng được xem như một món hàng để mua bán ???

Người ta có thể nói, xuất cảng hay xuất khẩu cam, quýt, xoài, ổi, cá, thịt, gạo, khoai, dầu lửa, cao su, gà, heo, vịt..., nói chung là bất cứ đồ vật, động vật, nói chung là hàng hóa, chứ chưa từng xuất khẩu con người, ngoại trừ nước CHXHCNVN. Nhà nước CHXHCNVN này đang xuất khẩu con người nhưng chẳng dám tự nhận. Thử hỏi "lao động" là một sản phẩm tưởng tượng, chẳng ai sờ, nắm được thì làm sao xuất khẩu ??? Vậy có phải là nhóm chữ "xuất khẩu lao động" là một sự sai lầm, hay nói cách khác, chỉ là sự mỹ miều trong từ ngữ để che đậy hành vi tội ác là buôn bán con người trong thế kỹ 21 này. Sự thật, trong thế giới này cũng có những trao đổi không phải hàng hóa.

 
Ví như người Phi, thường hay qua bên Mỹ để hành nghề y tá với lương rất cao, hoặc ở những nước thiếu những kiến thức đặc biệt phải mướn những người ngoại quốc vào, vì người bản xứ không làm được, và những người được mướn như thế này được trả lương rất cao. Ở đây, người ta có thể gọi là xuất cảnh lao động, hay nhập cảnh lao động cho con người khi đi lao động nơi xứ người, người mướn, kẻ chịu làm thuê sòng phẳng, thường chẳng có ai làm trung gian. Còn ở nước CHXHCNVN khác xa lắm, phải gọi "xuất khẩu người VN làm nô lệ" mới đúng nghĩa. Hàng triệu người Việt Nam bị đem ra như những món hàng hóa để mua bán, trả gía.

Qúy vị nào còn nhớ cách đây 2,3 năm, có một bài viết của VNN đăng tin về việc xuất khẩu lao động qua Mỹ làm nghề hàn, cắt cỏ, hái cam, với lương tháng từ 5000 đô la trở lên được đăng trên các báo Tuổi Trẻ, Lao Động, Tiền Phong, Bình Dương, Việt Báo (trong nước)... và nói chung được đăng trên hầu hết tất cả các tờ báo khác ở trong nước. Điều kiện được đi lao động, cần trả chi phí 6500 đô đến 7000 (chi phí gì dữ thần vậy, chỉ có mấy chuyến máy bay, cộng lại dưới 2 ngàn đô, ăn lời khoảng 5000 đô qúa tàn nhẫn), và trả tiền ký qũy "chống trốn" lên đến 15000 đô la. Đây là một cuộc bịp bợm có hệ thống mà những viên chức cao cấp của Nhà nước CHXHCNVN đã nhúng tay vào. Nó liên hệ với Bộ Lao Động Thương Binh và Xã Hội, và cũng liên hệ đến Nguyễn Thị Thanh Nhàn - Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ Công ty Cổ phần tiến bộ Quốc tế AIC. Nói thiệt, bên Mỹ này, với nghề cắt cỏ, hái cam, làm việc giỏi lắm được 2000 đô một tháng là cao tay, ở đâu ra được 5000 đô. Đây là một việc làm vô cùng tội ác của Nhà nước CHXHCNVN. Con dân Việt Nam không biết, sẽ bị lường gạt, mất chồng, mất vợ, còn mất luôn cả nhà cửa. Nhiều người dân tưởng thiệt, phải cầm sổ đỏ của căn nhà để có đủ 22000 đô, nghĩ đơn giản rằng làm việc chỉ 1 năm thôi, sẽ kiếm được 60000 ngàn để trang trải hết mọi nợ nần. Tội ác này không thể dung thứ được. Người vợ ở nhà có khi nào biết rằng, ông chồng mình đang lang thang đất khách, sống không giấy tờ, nằm trong khu rừng Calais, Grande Synthe ở Pháp và từ từ sẽ tìm cách xâm nhập bất hợp pháp vào Anh để làm nghề trồng cần sa.

Theo ước lượng của ký gỉa Huỳnh tâm, người từng đã phỏng vấn trên 540 rừng nhân đã cho biết có 3.653.343 (#2) người dân đi xuất khẩu lao động. Thật, người dân Việt Nam qúa đau khổ, hết thuyền nhân, bộ nhân, rồi đến rừng nhân. Qúy vị thấy đấy, có dân quốc gia nào khổ giống dân Việt Nam ???. Chắc chắn rằng, không phải chỉ có 800 rừng nhân ở Pháp. Hiện tại còn bao nhiêu rừng nhân trên thế giới, chỉ có trời mới biết. Những rừng nhân, tạm may mắn rời khỏi khu rừng ở Pháp, trốn qua Anh Quốc, được đưa vào những căn nhà trồng cần sa có nhiệt độ nóng quanh năm, được trả lương chỉ khoảng 500 Euro một tháng, vừa đủ cho tiền ăn tiêu một tháng, chẳng có dư. Sống trong thế giới xã hội đen, trồng cần sa, mua bán ma túy rất phức tạp, bí mật. Gặp nhau, giao hàng chỉ ra những ký hiệu, gần như không ai biết ai, không ai được quyền nói chuyện, than thở với ai. Có những người qúa cực khổ, muốn ra làm ăn riêng, liền bị các chủ nhân thanh toán ngay. Phải nói, đa số những người trồng cần sa đến từ miền Bắc Việt Nam. Theo sự phân tích, đường dây buôn lậu ma túy, bạch phiến bắt đầu từ chỉ thị của Đảng Cộng Sản Việt Nam, và một trong những người điều hành đường dây đó là Bùi Thiện Ngộ. Vào năm 1991, Ngộ làm Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ (nay là Bộ Công An) thay cho Mai Chí Thọ và kiêm luôn chức vụ Ủy viên Bộ Chính Trị Khóa 7. Tháng 12 năm 1992, Ngộ được lên cấp thượng tướng. Đàn em của Ngộ lúc đó là đại úy Vũ Xuân Trường (công tác tại Cục Cảnh Sát Hình Sự). Trường dính líu vụ buôn bán ma túy lớn nhất tại Hải Phòng bị xử tử hình, trong khi đó Ngộ là người mới đáng bị tử hình. Đường dây ma túy của Ngộ cũng là đường dây ma túy của Đảng. Nếu Đảng xử Ngộ, té ra Đảng xử chính Đảng à ??? Vì thế, đại úy Trường đã trở thành một con dê tế thần. Nhưng sự dính líu với Ngộ rõ rệt qúa, nên Đảng đã cho Ngộ về hưu và sau đó được trao tặng huân chương HCM, qua đời 2006. Trở lại chuyện rừng nhân, còn những người vợ ở nhà, không đủ tiền trả nợ cho nhà ngân hàng, nên nhà cửa và đất đai bị tịch thu, vợ con, phải sống lang thang không nhà cửa. Điều trớ trêu, kẻ ở lại trách người ra đi đã thờ ơ, không gởi tiền về giúp đỡ gia đình. Trong khi đó người ra đi đã trở thành những rừng nhân, sống bữa đói bữa no trong những túp lều dựng tạm. Nói tóm lại, người chồng trở thành nô lệ ở xứ người, người vợ và con ở quê nhà cũng trở thành nô lệ trên chính quê hương của mình, chui vào những quán bia ôm, cà phê ôm để có thể sống qua ngày.

Cách đây mấy năm, hình ảnh gần 200 cô gái trần truồng đang trình diễn cho những tên Đại Hàn chọn vợ đã bùng nổ trên những trang mạng. Từ đó cho đến nay, biết bao nhiêu vụ cứ tiếp tục xảy ra, nhưng số lượng trần truồng giảm xuống cho tới vài chục cô, cho đến hình ảnh mới đây nhất, có 6 cô. Ở đây chỉ nói giảm số người trần truồng khi lựa "vợ" (để tránh sự việc qúa lộ liễu), chứ không có nghĩa là giảm sự việc mua bán.

6 cô Việt Nam này, đầu tiên mỗi cô choàng qua mình một tấm khăn trắng. Mỗi cô đều phải trần truồng khi trình diễn, giơ tay, banh chân ra rất thô tục. Có một điều, ai xem qua đoạn video này, đều có thể nhận xét các cô này rất ư mắc cở, không phải chuyên nghiệp. Cô nào "may mắn" được anh Đại Hàn chọn, sẽ làm đám cưới tập thể cho đỡ tốn kém và cha mẹ cô sẽ nhận được số tiền mặt khoảng từ 100 cho đến 500 đô la. Có thể nói, chưa khi nào con gái VN bị bán với gía rẻ mạc như thế. Xin qúy vị hãy hỏi ông Dũng, ông Mạnh, ông Triết xem, trách nhiệm này thuộc về ai ??? Phải chăng các ông này không còn biết nhục ??? Phải chăng các ông này đã trở thành dân Tàu rồi ???

Mới cách đây mấy ngày thôi, chỉ cần 20 ngàn nhân dân tệ thôi, chưa đến 3 ngàn đô, có thể mua được một cô xinh đẹp còn trinh về làm vợ. Trong những mẩu quảng cáo này, có anh chàng chỉ bỏ ra 500 nhân dân tệ, khoảng 73 đô la, là đã mua được 1 phụ nữ Việt Nam.

Tấm hình quảng cáo cô dâu Việt đăng trên trang web Trung Cộng www.qq.com


Thật là kinh hoàng và nhục nhã khi đọc những dòng quảng cáo của www.qq.com này. Càng đọc càng nóng, càng tức giận với bọn cầm quyền. Bà phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao Nguyễn Phương Nga đâu ??? bà cũng là một phụ nữ Việt Nam, tại sao bà không lên tiếng ??? Hay chính bà và bọn cầm quyền đã đồng ý những việc mua bán phụ nữ Việt Nam ??? Đã từng có hàng trăm câu chuyện thương tâm xảy ra đối với phụ nữ VN lấy chống nước ngoài. Gần như tất cả phụ nữ VN đều phải gánh chịu nhiều cay đắng khi về nhà "chồng". Có khi người phụ nữ VN phải phục vụ cùng một lúc 3 ông "chồng", chồng ông nội, chồng cha, rồi đến chồng con, coi như làm vợ cho 3 thế hệ cùng một lúc. Người phụ nữ VN đôi khi phải phục vụ cho những người gìa, cùng với những người tàn tật. Có thể nói, cái trở ngại lớn lao nhất, vì họ không rành về ngôn ngữ, không biết thổ lộ điều bất công đối với ai. Tại sao hàng triệu con gái VN không được gần gia đình như người con gái của bất cứ quốc gia nào khác, mà phải đi chu du làm dâu nô lệ nơi xứ người, tủi nhục biết chừng nào khi gia đình chồng hoàn toàn xa lạ, xa lạ về tạp quán, về phong tục, về ngôn ngữ... Tại sao 35 năm CS cai trị đất nước, người VN vẫn tiếp tục rời bỏ quê hương ra đi, bằng cách này hay cách khác ??? Muốn chấm dứt việc này chỉ còn một cách duy nhất: Treo Cổ Bọn Cầm Quyền.

Ngoài việc làm dâu nơi xứ người, hàng trăm ngàn thiếu nữ phải rời xa gia đình đi làm nô lệ ở những nơi vô cùng tồi tệ như Jordan, như Mã Lai, với những lời tường thuật kinh hoàng. Bạn có thể vào
www.youtube.com để tìm công nhân Việt Nam tại Jordan, hay Mã Lai, sẽ hiểu rõ những đời sống nô lệ của công nhân Việt Nam.

Những vấn nạn nêu trên có lẽ cũng không đau lòng bằng những trẻ em từ 5 đến 14 tuổi đang làm điếm tại Campuchia. Phóng sự của đài truyền hình MSNBC, với những đoạn phim trình chiếu gây xúc động mạnh với mọi người trên toàn thế giới, nhưng có lẽ nhà cầm quyền CHXHCNVN đã điếc hoặc đui hết rồi, vì chưa từng lên tiếng để tìm cách giải quyết. Cuối phần tường trình của MSNBC, bà Bộ Trưởng về phụ nữ của Campuchia, Mu Soc Hua cho rằng có khoảng 30 ngàn em bé VN đang làm điếm bên Campuchia.

Trẻ em gái bị tiếp tục đẩy qua Campuchia làm điếm, trẻ em nam còn lại trong nước phải đi bán vé số, đánh giày, bán báo, bán bánh kẹo... Nhìn kỹ các em để biết tương lai của đất nước đi về đâu ??? Điều 59 của bản hiến pháp: "bậc tiểu học được miễn phí và bắt buộc" đến giờ vẫn chưa thực hiện được. Trong khi đó Nhà cầm quyền phải chi ra một số tiền khổng lồ để mướn những tên công an chìm bám sát theo những nhà yêu nước đang hoạt động đòi dân chủ cho Việt Nam. Ngay cả, mới đây nhất, công an cũng lơ là trong việc giữ an ninh những nơi công cộng. Qúy vị có thể vào thẳng link này
http://www.youtube.com/watch?v=frCvqCYEPhc để thấy những vụ móc túi xảy ra ở những trạm xe với hàng ngũ cả chục tên. Theo tin tức của VietNamNet đưa ra: "Mỗi lần thấy công an là bọn chúng bỏ chạy". Nghe bản tin mà giận run cả người. Đối phó với mấy tên này có lẽ nó dễ giống như ăn một cái bánh thôi. Tại sao công an không chịu bận thường phục gỉa làm khách lên xe buýt ??? Hay chỉ giỏi bận thường phục để theo dõi các nhà dân chủ. Có lẽ chẳng còn ai dám về quê hương với tình trạng móc túi cướp giật như thế này.

Đâu phải chỉ có người ra đi làm nô lệ, hàng chục triệu người VN còn ở lại đang làm nô lệ trên chính mảnh đất của mình. Họ làm nô lệ vì được trả những đồng lương rẻ mạc, 45 đô một tháng, lương căn bản tối thiểu của Nhà nước đặt ra, trong những điều kiện làm việc vô cùng tồi tệ. Mỗi ngày chỉ được đi vệ sinh 2 lần, rồi còn bị những chủ nhân ức hiếp, đánh đập, làm nhục...Ở VN cũng có thành lập công đoàn, nhưng công đoàn này chỉ bảo vệ cho phe chủ nhân vì được chủ nhân trả lương. Ai không làm công nhân nỗi thì ra làm gái, để gánh chịu cảnh nô lệ tình dục cho những tên tham quan, cán bộ với tiền đầy túi. Khắp nước VN, đi tới đâu cũng thấy "ôm" đủ thứ, kể cả câu cá ôm, võng ôm...

Một nước Việt Nam với qúa nhiều tài nguyên thiên nhiên, một bờ biển dài với dầu hỏa và tôm cá, một miền Nam với những mảnh đất mầu mỡ thuận lợi cho việc trồng trọt, chăn nuôi, miền Trung và Bắc thì đầy khoáng sản, quặng mỏ. Ấy thế mà có trên 3 triệu 600 ngàn người Việt Nam đang làm nô lệ trên xứ người và hàng chục triệu người đang làm nô lệ ngay tại quê hương của mình. 3 triệu 600 ngàn người ra đi sẽ có 3 triệu 600 ngàn gia đình ly tán. Một gia đình thiếu vắng người cha có hạnh phúc không ??? Đứa con trẻ thiếu vắng tình thương và sự dạy dỗ của người cha, tương lai sẽ như thế nào ??? Tất cả đều tan nát, ngoại trừ 3 triệu đảng viên ĐCSVN đang sống trên xương máu của chính đồng bào ruột thịt của mình.

Mỹ Linh
Mylinhng@aol.com



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Chúc Mừng Năm Mới 2026 [01.01.2026 19:26]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
💔 Tố Hữu và Mối Tình Đầu Định Mệnh: Lời Tố Cáo Đau Thương trở thành mối thù giai cấp muôn đời! [Đã đọc: 485 lần]
💔 Lời Nguyền Hận Thù: Phế Phẩm Độc Hại Trong Văn Hóa Giao Tiếp Việt thời đại HCM CSVN [Đã đọc: 446 lần]
Mức lương cụ thể và thủ tục nhập cư để các bạn VN được thuê làm chồng [Đã đọc: 384 lần]
CHIẾN LƯỢC TOÀN DIỆN ĐỐI PHÓ VỚI BIÊN GIỚI – AN NINH KHU VỰC CAMPUCHIA 2025 [Đã đọc: 371 lần]
Sự im lặng đồng lõa – khi lãnh đạo miền Bắc đứng nhìn Trung Quốc nuốt Hoàng Sa [Đã đọc: 367 lần]
Đạo Đức và Cái Bẫy Tự Tôn của dân tộc VN- Mẹ Thứ Anh Hùng - Bi kịch của Thuyền nhân Việt Nam [Đã đọc: 349 lần]
Giữa Mạc Tư Khoa Nghe Câu Hò Ví Dặm [Đã đọc: 307 lần]
Bẫy thu nhập trung bình của VN [Đã đọc: 283 lần]
Constitution of the Federal Republic of VCL [Đã đọc: 266 lần]
Chúc Mừng Năm Mới 2026 [Đã đọc: 264 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.