Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Hai 2026
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 3
 Lượt truy cập: 28525495

 
Vietnam News in English 01.02.2026 20:54
Giặc giã là ai? Trần Khải Thanh Thủy
25.07.2009 15:09


1.  Từ những chuyện nổi loạn của dân oan Việt Nam:
Từ bao đời nay, người dân Việt Nam vốn nổi tiếng là cần cù chịu khó, chân chỉ, hạt bột, trong giao tiếp luôn lấy câu cửa miệng của ông bà để lại để tự răn mình: "một sự nhịn là chín sự lành".

 Họ sẵn sàng nhường nhịn, chịu đựng, và luôn tìm cớ để biện hộ cho hành vi nhịn, nhục của mình. Sự nhường nhịn dường như đã thành bản chất cố hữu, thành phép tắc căn bản trong ứng xử riêng của mỗi người. Thậm chí cao hơn sự nhường nhịn là chịu đựng.  Chịu đựng để giữ lấy nếp nhà, để không vì việc nhỏ mà hỏng việc lớn, để không vì chuyện của mình mà phá vỡ mối quan hệ tốt đẹp với hàng xóm, với lãnh đạo xóm, thôn v.v ... Chịu đựng, theo suy nghĩ đơn giản, thô mộc của họ- là cái gốc của điều thiện, là sự chia sẻ với những khó khăn của làng nước, cao hơn nữa là cấp xã, huyện tỉnh, trung ương. Sự chịu đựng của họ bao nhiêu năm qua, đặc biệt trong thời kỳ "chống Mỹ, cứu nước" cũng như xây dựng, kiến thiết trong thời bình đã chứng tỏ họ là những con người thật sự cao cả, biết hy sinh, sẵn sàng bỏ qua những sai lầm của lãnh đạo đảng và nhà nước để luôn tin tưởng vào các chính sách của chính phủ ban hành, từ thuế má, ruộng đất, chế độ v.v  Song con giun xéo mãi cũng phải quằn, kể từ khi đời dân có đảng là đồng nghĩa với đời dân...đáng cỏ hoặc đáng...củ (!) Khi đảng hô lấy dân làm gốc, thì gốc nào có củ to được đảng tận dụng triệt để, moi hết củ rồi, dân chỉ còn trơ gốc, lại tiếp tục cặm cụi một nắng, hai sương, bỏ phân, nhổ cỏ, chờ vụ mùa mới tốt tươi, ra hoa, tạo củ, mời đảng xơi...Cả trăm nghìn cán bộ ngồi trên đầu dân, bòn rút công sức của dân qua hàng chục thứ thuế. Từ nông nghiệp, cầu đường, thuỷ lợi, giao thông, phụ nữ, thanh niên...đủ hết. Vậy mà vẫn không yên, giấc mơ đánh giặc xong trở về với mái nhà, luống cày của mình, ngày ngày chồng cày vợ cấy, con trâu đi bừa, đã vĩnh viễn không còn là hiện thực...Để thực hiện chính sách cai trị ác độc của mình, đảng đã ra cả một chiến dịch cướp đất, xúc dân để bán lại cho các ông chủ người Tàu, Đài Loan, Nam Hàn, Nhật Bản v.v với giá đền bù vô cùng rẻ mạt...một mét đất đồng bằng châu thổ, bờ xôi ruộng mật (Thái Bình, Bắc Ninh, Tiền Giang v.v đổi bằng một bát phở (15.000 VND) còn miền núi, trung du (Hoà Bình, Lâm Đồng) đổi bằng một chiếc bánh mỳ (2.000 VND)... Trong khi đại bộ phận nông dân nghèo đi, thì tầng lớp cán bộ xã lại giàu lên trông thấy, vì hiện tượng đục nước bèo cò, té nước theo mưa, dậu đổ bìm leo, cố tình vào hùa với cái ác, cái xấu, cái sai của tầng lớp lãnh đạo đảng, lãnh đạo trung ương để mua rẻ, bán đắt, cướp trắng của bà con hàng nghìn ha đất (bên cạnh những ha đất bị tịch thu trong diện quy hoạch, giải toả). Con giun xéo mãi cũng phải quằn, không thể làm thân phận giun dế mãi được, họ phải vùng lên với tất cả sức mạnh tiềm tàng, quật khởi của mình, để dạy cho lũ đầu trâu, mặt ngựa từ thôn, xã đến trung ương một bài học nhớ đời.
 
 Bà con cả nước phẫn nộ tụ tập trước cửa toà án nhân dân tỉnh Bắc Giang sau phiên toà xử "vụ trộm" cổ vật ngày 22- 6-2006.  Ảnh do dân oan Bắc Giang cung cấp.
Xin dẫn chứng một số vụ điển hình  sau:
Đêm 18-01-2008, tại thôn Roi Sóc (xã Phù Chẩn, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh) khoảng 700 người dân trong xã kéo đến nhà ông Lê Nguyên Doanh – Bí thư chi bộ xã, ném gạch, đập phá. Nhận được tin báo, công an huyện Từ Sơn đã huy động hai xe cảnh sát cơ động 113 với lá chắn, áo giáp chống đạn, mũ bảo hiểm đến để giải vây cho ông Doanh, nhưng tất cả đều tan tác bởi những trận bão gạch của người dân. Hơn 10 cảnh sát đã bị thương, máu chảy xối xả, đầm đìa trên đầu, trên mặt, vì mũ bảo hiểm không thể nào chống trả nổi những viên gạch ném ra từ bụi rậm, bóng tối quanh nhà.  Kết cục, ông Doanh và gia đình đành phải "bỏ của chạy lấy người", để mặc đám đông đập phá tài sản trong nhà, cố kiết bơi qua vũng ao tù nước đọng, để  thoát hiểm ra ngoài, hòng tránh trận cuồng phong, khói lửa của cả 700 người dân trong xã.

Những ngày tiếp theo, cho dù vẫn dùng lực lượng công an vây giáp, sẵn sàng bắt đi những con người quả cảm, với tội danh "phá rối trật tự công cộng hoặc "chống người thừa hành công vụ", nhưng hầu như nhà của tất cả các vị lãnh đạo thôn, xóm trong xã, từ cán bộ địa chính, ban giải phóng mặt bằng, hay phó, chủ tịch xã...đều bị ném gạch. Cứ  tối đến là người dân đánh kẻng ầm ầm, và năm, bảy trăm người của 3 thôn Roi Sóc, Phù Lộc và Rích Gạo trong xã tập trung lại, tổ chức từng đoàn xe máy, cho gạch đá vào bao tải rồi chở đến đầu ngõ nhà cán bộ và những người đã nhận tiền đền bù. Bao nhiêu trai tráng trong làng, cả học sinh cấp II, cấp III, bảo nhau đội mũ bảo hiểm, rồi hò nhau ném gạch vào những "mục tiêu" đã chọn. Hết gạch, "tổ phục vụ" bao gồm hàng chục phụ nữ bịt mặt, choàng khăn kín đầu, cổ, chỉ hở hai con mắt lại bê gạch đến để cánh trai trẻ trong làng ném tiếp. Những trận mưa gạch kéo dài hết đêm này sang đêm khác, làm đám cán bộ thôn, xóm, xã sợ vãi... linh hồn, buộc phải sơ tán vợ con đi nơi khác, không dám ho he một lời.

Từ chập tối đến tinh mơ mờ đất, bị tra tấn trong tiếng reo hò, hô hét, đả đảo khích bác, nguyền rủa và những trận mưa gạch, đá ùng oàng dội xuống, chưa kịp  hoàn hồn để có thể ngủ lại, thì 8 giờ sáng, toàn bộ hệ thống lãnh đạo thôn (trưởng thôn, kế toán, thủ quỹ) đều bị mời ra đình, bắt công khai những khoản thu chi, đặc biệt là diện tích đền bù đất đai của dự án ViSip (hợp tác Việt Nam–Singapore) không trừ một ai. Kế toán Nguyễn Thị Thi ( thôn Roi Sóc) cáo bệnh, xin được ở lại nhà, lập tức bị hàng chục người dân xông vào khênh lên cáng, khiêng ra đình để trả lời những câu hỏi của người dân. Hết ngày này sang ngày khác, cho đến khi sự thật được sáng tỏ mới thôi. Trưởng thôn Roi Sóc – Vũ Văn Nam bị cả trăm con người phẫn nộ xông vào đánh đập, ru đẩy, chửi rủa,  đến mức gãy xương đùi, rạn xương chậu, gãy 4 răng cửa, phải nhờ lực lượng bảo vệ của chính quyền áp tải vào điều trị dài ngày tại bệnh viện Việt Đức, Hà Nội. Hơn nửa năm trời, (từ cuối tháng 1-2008 đến nay) không dám bén mảng về làng.

Trước tình hình đặc biệt nghiệm trọng đó, các lãnh đạo còn lại, không ai dám ra điều trần trước dân, phải  bí mật bỏ trốn khỏi làng, cách xa cả nghìn km  để đảm bảo an toàn tính mạng.  Cho đến thời điểm này (8-2008), cả xã Phù Chẩn vẫn trong tình trạng không thể kiểm soát. Bão động đầy trời, lòng dân quá hờn căm, bất kể lý do gì cũng khiến họ manh động, thổi bùng ngọn lửa căm thù, uất hận vẫn đang âm ỉ cháy trong họ, kể từ ngày có đảng (đáng cỏ) đến nay. Riêng đám lãnh đạo từ thôn đến xã đều hoảng sợ...phải ra đi đầu không ngoảnh lại, mặc sau lưng thương tiếc đong đầy(!)

Sự việc của xã Phù Chẩn, tỉnh Bắc Ninh chưa qua, thì ngày 9 tháng 5-2008, cả nghìn người dân của thôn Mi Điền, xã Hoàng Ninh, huyện Việt Yên, tỉnh  Bắc Giang tràn vào trụ sở của công ty Bao bì Hoa Hạ - thuộc khu công nghiệp Đình Trám - để phản đối công an Việt Nam cũng như những ông chủ người Trung Quốc, vì đã dám coi thường tính mạng người dân, bóc lột họ kiệt quệ qua chế độ  nhân công rẻ mạt còn cố tình xúc phạm cả thân thể và nhân cách họ, khi vì điều kiện lạm phát chóng mặt ở Việt Nam, đồng lương không đủ sống mà phải cử đại diện để lên gặp giám đốc, đề đạt  nguyện vọng, tăng mức lương tối thiểu từ 35, 45 USD / tháng thành 50, 60 USD/tháng . Không những không tiếp nhận yêu cầu chính đáng của họ, tên giám đốc người Tàu còn đối xử hết sức thô bạo, tục tằn, trịch thượng. Cụ thể một nữ công nhân 20 tuổi đang mang thai bị chủ cầm thanh sắt dài hơn một mét thục vào cằm, vừa thục, vừa xỉ nhục bằng những ngôn từ tục tĩu, thoá mạ, trong khi 4 công an Việt Nam đứng ngây như tượng gỗ...Tức nước vỡ bờ, chỉ sau một cú điện thoại gọi về làng, hay gọi về phân xưởng, cả trăm công nhân bảo nhau đình công tại chỗ, dừng làm việc cho giới chủ cho đến khi nào các yêu sách được chấp thuận. Cả nghìn người dân của hai xã Hoàng Ninh và Nội Hoàng (nơi có số lượng công nhân làm việc đông nhất) cùng ùa vào phản đối, gây ra một cuộc bạo động, xô xát chừa từng thấy trong lịch sử đảng cộng sản Việt Nam. Cuộc bạo động giữa người bị trị và kẻ cai trị...Trụ sở bị bao vây, máy fax, điện thoại di động trong phòng giám đốc bị đập tung, máy móc trong  phân xưởng bị đập phá. Phía công an Việt Nam, dù đã gọi cảnh sát cơ động 113, điều hơn 100  tên công an huyện, tỉnh cùng cánh công an bạn để giải vây, trấn áp, cũng không thể nào xoay xoả trong làn sóng bừng bừng phẫn nộ của cả nghìn người, thuộc hai lực lượng công nhân và nông dân. Kết quả 34 người làng bị thương, 18 công an đổ máu, sau khi đã cố bắt đi  60 người, bảo vệ cho giám đốc chạy trốn khỏi trụ sở...

Hiện tại, sau 36 ngày cầm cự: Rào làng kháng chiến, đánh kẻng báo động mỗi khi giặc đảng, hoặc chó săn của đảng đến, đào giao thông hào quanh làng (chiều rộng 2 mét, sâu 1mét) chặn ô tô công an, ô tô của chủ  Đài Loan thuê vào đổ đất làm sân golf, cũng như ô tô của giám đốc công ty bao bì Hoa Hạ, đồng thời dựng lều, lập chốt canh gác ngay đầu làng cũng như trước cổng công ty, bắt  chủ công ty phải trả lại đất cho người dân trong thôn v.v... phong trào "công nông minh kết hợp" của bà con Mi Điền đã hoàn toàn bị dập tắt. Kẻng báo động bị công án lén tháo dỡ trong đêm, đón 3 đại đội quân đội tràn vào làng, đuổi người dân ra khỏi cổng trụ sở công ty cũng như các chốt canh đầu làng, nhổ hết lều cọc của bà con chặn ngay lối vào làng, san bằng hệ thống giao thông hào, vận động công nhân trở lại làm việc...hòng đập tan âm mưu nổi loạn trong lòng người dân Mi Điền, song ngọn lửa đã bùng lên một lần không dễ gì bị dập tắt. 14 con người kiên cường trung dũng của làng bị bắt giam tại trại Kế - một trại độc ác khét tiếng của Việt Nam với giai thoại "cơm bi, nước cống", gồm: Thân văn Liền (đội 7), Lê văn Khiêm (đội 3) Phùng văn Lập (đội 4) Thân văn Chuân (đội 4) Thân văn Bình (đội 4), Thân văn Tiễn (đội 3), Ngô văn Xuân (đội 2), Nguyễn văn Sinh (đội 2), Nguyễn văn Dân (đội 5),  Thân văn Duy (đội 6), Lê văn Tưởng (đội 7) v.v công an huyện Việt Yên còn bắt thêm người "cầm đầu" phong trào là anh Nguyễn văn Bình (đội 3) và tiến hành tra khảo thêm hàng chục đối tượng dân làng cũng như anh chị em trong khối dân oan, dân chủ khác. Song  kỷ niệm hào hùng của 36 ngày đêm lập chốt, giữ làng, đuổi giặc đảng, giặc tàu ra khỏi địa phận làng cùng nỗi đau của những người còn đang bị bắt nhốt, tra tấn trong tù, sẽ bùng lên, kêu gọi bà con đứng bên nhau quật khởi một ngày, khi thời cơ đến...
 
Trại giam Kế (Bắc Giang), nơi đang giam giữ 15 người con của quê hương Mi Điền.
Ảnh do người dân Mi Điền cung cấp.
Tình hình  bà con phường Tiền Phong, thành phố Thái Bình cũng vậy. Vốn đi đầu trong thành tích đấu tranh chống giặc ngoại xâm, xong trong hoà bình, lại luôn bị rơi vào quên lãng, phải thắt lưng buộc  bụng nuôi một lũ sâu mọt ăn dân, hại nước, vì thế không biết bao nhiêu đơn từ kiện tụng nảy sinh, không những không giải quyết dứt điểm để yên dân, chúng còn tổ chức bắt cóc người làm đơn tố cáo và đứng đầu hội chống tham nhũng của Thái Bình là ông Phạm Trung Phồn, khi ông đang tập thể dục lúc 5 giờ sáng. Không thể để bọn giặc đảng bắt người của mình một cách dễ dàng đơn giản và lật lọng như vậy được, nhóm bà con cùng tập thể dục với ông liền loan báo thông tin ra toàn thành phố, thế là một bảo hai, hai bảo năm, năm bảo mười, tất cả cùng kéo đến bắt cóc cả xe ô tô chở ông Phồn cùng toàn bộ đám giặc đảng vào trụ sở uỷ ban nhân dân xã Tiền Phong. Từ đó (ngày 11-5-2008) hơn hai tháng trời bà con ngày 3 bữa đem cơm đến uỷ ban phường để nuôi ông Phồn, biến trụ sở uỷ ban phường thành nơi đấu tranh trực diện với lãnh đạo đảng và bè lũ  tay sai. Sự việc càng nâng lên đỉnh điểm khi 4 giờ sáng, hai người của phường Tiền Phong là anh Lê văn Hạnh và chị Nguyễn thị Hiền, người cởi trần, người mặc quần áo ngủ trong nhà, bị công an đem còng số 8, kìm cộng lực, dùi cui vào tận nhà bẻ khoá cổng, đọc lệnh bắt đi...Thế là như một giọt nước làm tràn cả cốc nước căm thù uất hận đầy ứ trong lòng dân, gần một nghìn người của phường lại ào ào kéo đến ngồi bệt ăn vạ, biểu tình bất bạo động. Bao nhiêu xoong nồi, gạo nước, bát đũa, củi đuốc được vận chuyển đến nấu nướng ăn, ngủ tại chỗ...làm mọi hoạt động của uỷ ban trong hơn hai tháng trời bị tê liệt hoàn toàn .

Cố cùng liều thân, ngày 25-7/2008, cả trăm công an huyện, tỉnh được tăng cường về để...giãn dân, bắt ông Phồn về nhốt vào nhà giam của tỉnh. Như nước vỡ bờ, cả trăm con người đứng chờ nơi công an giải ông Phồn đi qua, đã âm thầm chuẩn bị gạch đá từ trước, xếp đầy hai dọc đường đi, suốt chiều dài 1,5 km...Cả một trận mưa gạch, bão đá dồn xuống lực lượng công an, khiến 7 thằng bị thương, máu me toé xuống mặt, xuống cằm...Để trả thù, chúng lấy cớ bắt đi 10 người bị coi là cầm đầu cuộc biểu tình với tội : "Chống người thừa hành công vụ". Cố tình làm cho khí thế của bà con phường Tiền Phong phải ...hy sinh anh dũng trong sự chỉ đạo của lũ lãnh đạo cộng sản từ trung ương tới địa phương(!).
 
 Công an áp giải "bị cáo" về trại giam". Ảnh do dân oan Thái Bình cung cấp.
2. Thay lời cảnh báo:

Cái gì phải đến sẽ đến, người xưa dạy: "Giặc giã là ai, giặc giã là dân đấy, nuôi dân không đủ thì dân thành giặc". Người nông dân Việt Nam với bản tính cần cù, đảm lược, không cần đảng và nhà nước nuôi họ mà ngược lại, bản thân họ phải è cổ nuôi cả một bộ máy cồng kềnh, ăn hại của đảng và nhà nước...cường hào xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Cái thời lấy dân làm gốc, làm củ đã qua rồi, lòng dân bị xéo mãi rồi sẽ không thể quằn được nữa, sẽ vùng lên chống đảng một ngày, với vũ khí thô sơ của mình là...lấy dân làm guốc, làm quả đấm, làm gạch đá chống lại dùi cui, roi gân bò, còng  xích của đảng. Phản dân là chết, sóng to, lũ lớn tràn bờ,  dìm con thuyền "định hướng" cùng cả bè lũ giặc đảng xuống tận 9 tầng đất đen, để độc lập, dân chủ - hoà bình và tự do mãi mở ra trong  mảnh đất cằn cỗi, hoang hoá bao nhiêu năm vì độc tài gian dối này



Quyền Được Rên”

Của Lê Mai



2009-07-19

RFA xin giới thiệu truyện ngắn của tác giả Lê Mai mang tên: “Quyền được rên”. Tác phẩm này không được in trong nước nhưng xuất hiện trên internet cùng lúc với tác phẩm “Con rồng đá” từng gây sự chú ý của dư luận trước đây.

Truyện ngắn "Quyền Được Rên" của nhà văn Lê Mai.

RFA PHOTO

Nhà văn Lê Mai sinh năm 1953 và theo ông cho biết thì tính đến nay ông đã in được một số tác phẩm như sau:

“Tôi có in hai tập thơ, tập “Hạnh Phúc Muộn” và tập “Lỗi tại mùa xuân”. Tôi cũng có viết ba cuốn tiểu tuyết là “Tẩu hỏa nhập ma” ở nhà xuất bản Văn Học, “Bạn cùng lớp” ở nhà xuất bản Quân Đội và “Thời gia xuẩn ngốc” do nhà xuất bản Công an nhân dân in.”

Phản ứng tự nhiên

Truyện ngắn “Quyền được rên” ngay cái tựa đã cho người đọc một cảm giác thích thú và cần tìm hiểu nội dung nó chứa đựng những gì.

Cảm giác đầu tiên mà người đọc có thể tưởng tượng là sự cấm đoán các hoạt động tình dục dưới thời bao cấp và những cặp tình nhân vốn sống chung đụng trong các khu tập thể chật hẹp dễ xảy ra những điều khôi hài mà các nhà văn thường kể lại trong những năm khó khăn trước 1975.

Truyện ngắn Quyền được rên anh Lê Mai viết về cuộc đời của nhà thơ Hoàng Công Khanh, là một nhà thơ trong nhóm Thi Nhân Thời Tiền Chiến cũng khá nổi tiếng. Ông ta bị tai nạn trong chuyện Nhân Văn Giai Phẩm thuộc lứa đầu tiên.

Nhà văn Vũ Ngọc Tiến

Thật ra Quyền được rên không dính gì tới chuyện tình dục mà truyện ngắn này mô tả phản ứng tự nhiên của con người khi bị tra tấn hay khi quá đau đớn do một nguyên nhân nào đó.

Nhà văn Vũ Ngọc Tiến, đồng tác giả của Con Rồng Đá với nhà văn Lê Mai cho biết về ý tưởng mà Lê Mai dựa vào sáng tác truyện ngắn này:

“Anh Lê Mai là một cây bút cũng hơi ẩn dật. Truyện ngắn Quyền được rên anh Lê Mai viết về cuộc đời của nhà thơ Hoàng Công Khanh, là một nhà thơ trong nhóm Thi Nhân Thời Tiền Chiến cũng khá nổi tiếng. Ông ta bị tai nạn trong chuyện Nhân Văn Giai Phẩm thuộc lứa đầu tiên.”

Câu chuyện bắt đầu khi sự kiện Nhân Văn Giai Phẩm nổ ra. Nhân vật chính là một nhà văn không có tên, khi nghe tin công an đang chú ý đến mình thì phản ứng đầu tiên của ông là sự không tin vào tai mình. Ông nhà văn cứ suy nghĩ mãi về những điều mà thi sĩ Phương, một trong những người được cho là biết khá nhiều các đề tài có liên quan đến các vụ ruồng bố của công an văn hóa.

Nhà văn chờ đợi trong âu lo những điều tệ hại nhất sẽ xảy ra cho mình, và điều đó đã xảy ra sau đó không lâu.

Nhưng nỗi hoang mang không phải kéo lâu. Vào một ngày, ông cũng không rõ nắng mưa ra sao, chỉ biết vào khoảng gần trưa, có hai người đàn ông ăn mặc bình thường cùng người tổ trưởng dân phố bước vào nhà. Họ yêu cầu ông đứng dậy, rồi một người dõng dạc đọc lệnh khám nhà.

Sau lệnh, tất cả giấy tờ, sách báo, bản thảo và cả những quyển sách Mác-Lê dày cộp cũng được xếp lên chiếc xích lô đỗ xịch trước cửa nhà. Ông cúi đầu lặng lẽ bước theo họ. Vẳng theo ông là những tiếng thút thít kìm nén của vợ con. Định dừng bước nói với vợ con vài lời, nhưng họng ông nghẹn ứ. Một cú huých nhẹ và một lời thúc giục nhỏ, nhưng đanh: Đi. Đi mau…

Những tháng ngày nối tiếp là một cơn ác mộng cho nhà văn. Ông lầm lũi sống trong nhà tù Hỏa Lò rồi Yên Bái…cuộc săn đuổi giữa tự do và tù đày hành hạ tâm hồn ông ngày này sang ngày khác. Chung quanh những bạn tù đủ mọi thành phần, ông hốt hoảng sống, hốt hoảng nhận ra mình chỉ là một thằng người lẻ loi trong cái xã hội kỳ quặc của bốn bức tường lạnh lẽo.

Những ngày lao động nhọc nhằn đã khiến ông gần như kiệt sức và cuối cùng thì ông nhận ra rằng muốn sống thì phải thích nghi với môi trường chung quanh, bất kể môi trường đó tàn nhẫn, độc ác thế nào.

Ông nhìn các nhân vật cùng trại tù với ông như Apao như họa sĩ Kha và nhận ra rằng sự hồn nhiên trong lúc ở tù của họ đã chiến thắng hoàn cảnh khắc nghiệt của trại giam. Từ đó ông chấp nhận sự giam hãm một cách lặng lẽ nhưng bền bỉ và không trăn trở hay nghĩ ngợi nhiều.

Anh Đà Linh có khuyên chúng tôi cái truyện Quyền được rên nên để lại một dịp khác vì tính chất quá nhạy cảm của nó…

Nhà văn Vũ Ngọc Tiến

Mấy tháng sau, ông được giám thị gọi lên giao nhiệm vụ mới: làm y sinh – dùng lá lẩu quanh trại chữa bệnh cho phạm nhân của trại. Hồ sơ lý lịch cho họ biết, ông có tài vặt này từ khi ngồi tù thực dân ở Sơn La, có lẽ vậy. Tốt quá! Nhận nhiệm vụ mới ông rất vui. Vui vì nhiều lẽ. Từ đây ông được tạm chia tay với cuốc, với xẻng, với gánh phân… với những tối ngồi bình xét ngày lao động.

Từ đây không có người giám sát, ông sẽ có thời gian tranh thủ hái thêm mớ rau rừng, vồ thêm con cóc, đập thêm con rắn cải thiện bữa ăn, bồi dưỡng cơ thể để còn có sức mà về với mẹ đĩ. Ông bồi hồi nhớ tới lần vô tình nhìn thấy con cua đang lổm ngổm bò dưới đáy ruộng lúa.

Ông gạt vội đám đỉa lúc nhúc ngoe nguẩy trên mặt nước, ào xuống ruộng, vồ gọn mấy chú cua. Xé từng con ăn sống, mà chất ngọt chất bổ của con cua thấm đến đâu ông biết rõ đến đấy. Đúng là bổ hơn cả nhân sâm.

Từ đây, ông sẽ có dịp la cà sang các lán chuyện trò, thỏa chí tò mò ham biết của nhà văn. Và nhất là việc trị bệnh cứu người còn giúp ông nuôi dưỡng ngọn lửa tính người mà giờ đây trong ông nó chỉ còn leo lét cháy…

Ông gặp khá nhiều hoàn cảnh cả vui lẫn buồn trong khi ở tù. Những cái chết của tù nhân khiến ông suy nghĩ về cái bé mọn của con người trong đó có ông. Điều khôi hài nhất là bỗng dưng ông sợ được ra tù vì ông biết rằng đang khi ở tù thì ông còn được một số ít thời gian hiếm hoi để suy nghĩ, để trao đổi với bạn tù nhưng khi ra tù thì người ta sẽ xa lánh ông vì sợ liên lụy.

Kể cả bạn bè. Chơi với một tù chính trị không khác nào chơi với lửa và chắn chắn rằng họ sẽ dần dần xa lánh ông thôi…

Còn nữa..cái ngày ra tù là ngày ông phải đối phó với các thực tế khác đó là tem gạo, là hộ khẩu. Ông lạnh lưng khi nghĩ tới cái ngày ra tù đầy bất trắc trước mặt. Và rồi phải làm việc nữa chứ. Ông phải làm việc, phải làm việc….điệp khúc làm việc lẩn quẩn trong đầu ông như một ám ảnh. Ông giật mình nhớ ra rằng có mấy ai nhận một gã tù như ông làm việc trong cơ quan của họ. Chỉ nghĩ đến đấy, ông không còn ham hố ra tù…

Rên cũng là tội...

Cuối cùng thì ông cũng thoát ra cái trại giam ở Yên Bái để hòa mình vào đời sống. Bắt đầu bằng nghề đẩy xe bò, rồi đi buôn chó…cùng nhiều nghề lạ lùng khác. Làm gì thì làm nỗi ám ảnh được cầm bút trở lại vẫn theo đuổi ông suốt.

Ông mơ cái ngày mình ngồi vào bàn viết và viết như một nhu cầu bức thiết chứ không phải chỉ để giải sầu. Ông suy nghĩ thật nhiều những đề tài mà mình sẽ viết. Viết thôi, không cần in ấn, không cần độc giả. Ông viết cho ông đọc. Một mình ông đọc mà thôi…

Ông lập cập đeo kính rồi lập cập ngồi ngay ngắn trước màn hình, tay bật máy, tay rê rê con chuột. Rồi như có sức mạnh của quyền năng, các ngón tay ông bắt đầu múa nhanh trên bàn phím. Những con chữ hối hả chen nhau xuất hiện trên màn hình. Ông cứ gõ, gõ, tay như múa… Bỗng ông giật mình ngừng tay khi chợt nghe thấy tiếng nấc rất quen thân của vợ. Tiếng nấc của một thời tưởng đã là ngày xửa ngày xưa, không bao giờ trở lại.

- Ông!... Ông viết cái gì thế này? Sao lại bắt đầu bằng ngày ông bị đi tù, hở giời!

- Tôi viết lại những kỷ niệm buồn vui của đời mình ấy mà.

- Ông dừng ngay, dừng ngay không được viết nữa! Tôi lạy ông, xin ông đấy. Bới lại những cái đó làm gì. Phế thải hạt nhân đã chôn rồi thì không được bới, nguy hiểm lắm, ông a...à…ạ!...

- Bà yên tâm. Bây giờ đổi mới rồi. Con người đối xử với nhau nhân văn hơn trước nhiều rồi. Mà bà còn lạ gì tôi, nào có biết hận thù, căm uất ai đâu mà bà phải lo, phải sợ. Họ đánh mình đau quá thì mình rên. Rên cho nó đỡ đau, bà ạ! Con người ai chẳng có quyền được Rên.

- Sắp xuống lỗ rồi mà ông còn thơ ngây thế? Ông tưởng Rên là tội nhẹ lắm ư? Các ông ngày xưa ngợi ca – hát ông ổng còn bị kẻ độc miệng cho mang vạ. Giờ lại đòi Rên. Quyền được Rên! Ơ hơ…quyền được Rên! Ngớ ngẩn, ngớ ngẩn hết chỗ nói…

Nghe vợ mắng, ông buông tay sững sờ… ờ… ờ… Bà ấy nói… Bà ấy nói… Ông đưa mắt nhìn ra ngoài trời… Mưa! Mưa! Mưa vẫn xối xả. Trong làn mưa mù mịt ông lại thấy quản giáo Quang lừ lừ đi vào, tay vẫy vẫy, miệng làu bàu mà như ra lệnh cho ông: Hồ hởi, phấn khởi nhé! Hồ hởi, phấn khởi nhé!

Một làn gió lạnh thổi thốc vào nhà. Ông rùng mình, tê buốt.

Truyện ngắn “Quyền được rên” lẽ ra đã được in chung với tập truyện “Con Rồng Đá” thế nhưng theo nhà văn Vũ Ngọc Tiến kể lại thì số phận của truyện ngắn này vẫn còn khá gian nan.

-Anh Đà Linh có khuyên chúng tôi cái truyện Quyền được rên nên để lại một dịp khác vì tính chất quá nhạy cảm của nó…

Cho tới giờ này, truyện ngắn “Quyền được rên” vẫn nằm trong ngăn kéo của Lê Mai. Ông không tin rằng nó sẽ xuất hiện trở lại trong tủ sách văn nghệ mặc dù như ông đã cho biết ông từng có tác phẩm được nhà xuất bản Công an nhân dân ấn hành trước đây.

Tổ chức để tránh những hiểm họa chánh trị.

PhanVăn Song

Các công ty quốc tế đa quốc gia, sau vụ Công an Trung Cộng bắt bốn nhơn viên cao cấp của Tập đoàn khai thác hầm mỏ Anh-Úc Rio Tinto với « tội ăn căp những bí mật Nhà nước Tàu » tại Shanghai vừa qua, đang xét lại chiều hướng suy nghĩ làm ăn trong tình thế toàn cầu hóa, với những hiểm nguy chánh trị. Vụ bắt nhơn viên của Rio Tinto tuy chỉ là một vụ đẵc biệt nhưng đấy cũng là một tiếng chuông báo động.

« Chuyện vừa qua ở Shanghai, chỉ là việc bắt để điều tra bốn nhơn viên Rio Tinto gốc Tàu, tình nghi làm gián điệp cho Đài loan thôi ! » một chuyên viên thương mại với Trung Cộng, (người Tây phương), vội vã đính chánh trấn an.

Thế nhưng, trong một quốc gia độc tài, phi luật pháp, với những động lực chánh trị lẫn lộn với nhữnghành độngkinh tế, mỗi mỗi sự việc đều có thể những tác dụng bất bình thường. Vào năm 2007, một nhơn viên cao cấp điều hành của tập đoàn Aréva (Pháp) bị tạm giữ để điều tra suốt một tháng trời về vụ viên Phó Chủ tịch Công ty China Guangdong Nuclear Power Corp (CGNPC) bị tình nghi làm thất thoát tin tức bí mật ra ngoài. Nhơn viên cao cấp, hàng Giám đốc, của Aréva, một đại công ty Pháp chuyên vế xây dựng nhà máy nguyên tử, bị bắt giữ ngay trong lúc đang làm công tácthương thuyếtmột hợp đồng trị giá 8 tỷ Euros để bán hai lò nguyên tử cho CGNPC, sau dịp Tông thống Pháp Sarkozy đang thăm viếng Trung hoa Công sản. Aréva phải tự đặt câu hỏi có phải việc bắt giữ anh nhơn viên cao cấp của công ty nhà có liên quan gì đến việc thương thuyết không ?, hoặc Trung hoa Cộng sản có dụng đích làm khó dễ, để mặc cả, trả giá gì không ? Câu trả lời phải chờ đến gần cả thời gian sau mới biết được, đó chỉ là một cuộc điều tra của Công an Tàu trong công tác điều tra chống tham nhũng có dính líu đến công ty Siémens, là một đại công ty Tây phương.

Những chuyện như vậy, công bằng mà nói, cũng đã xảy ra dưới những bầu trời khác, không phải chỉ là ở Tàu đâu. Vào năm 2008, bốn tay « xếp xòng » Nga vì muốn « kiểm soát » công ty dầu mỏ TNK-BP đãkhông ngần ngại « vận động » với nhà cầm quyền Nga tịch thu sổ thông hànhông Chủ tịch công ty tên Robert Dudley cùng vài vị nhơn viên cao cấpcủa công ty, đang xuất ngoại công tác, buộc các vị nầy phải sống xa xứ, không trở về Nga được.

Để phòng tránh những hiểm nguy tương tự, các tập đoàn kỹ nghệ thương mại quốc tế phải tổ chức một cơ sở chuyên môn về an ninh. Đó là phòng vệ tất cả những nguy hiểm chánh trị, bắt người không bằng chứng, hay những nguy hiểm của khủng bồ, hoặc bất lương, bắt cóc, khảo của, .... Các cơ sở chuyên môn được tổ chức để phản ứng nhanh chóng và đúng thời điểm tất cả những hiểm nguy bảo vệcác nhơn viên và của cải của công tytrước những bạo lực « hợp pháp » hay « không hợp pháp » . ( Chả bùvới những năm 1975 – 80, người viết, cựu nhơn viên cao cấp, hàng Giám đốc một công ty quốc tế,đã bị bắt vô cớ, và bị « tạm giữ để điều tra » bốn năm ở Trại T20 đường Phan Đăng Lưu Gia Định – Sài gòn, thực tìnhlàở tù 4 năm khơikhơi,bởichế độ Cộng sản Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam,.....) .

Một chuyên viên an ninh của Công ty dược phẩm Sanofi-Aventis nhận định «  Chúng tôi tổ chức một hệ thống tin tức chuyên môn nghiên cứu cập nhựt tình hình an ninh các quốc gia trên thế giới và chúng tôi trao đổ thường xuyên với các công ty bạn như Carrefour, Bouygues vân vân ... ». Khi Iran có biến động, tất cả những di chuyển của các chuyên viên thương mại hay kỹ nghệ đều ngưng lại. Nhưng ở Irak, tuy tình hình có khó khăn, nhưng vì các di chuyển về y tế và dược phẩm cần vẫn phải tiếp tục duy trì, vì vậy phải có tổ chức, như dùng xe bọc thép, vệ sĩ để bảo vệ các chuyên viên. Ở Pakistan, một sơ đồ di chuyển được ấn hành với những bắt buộc : khách sạn đặc biệt, những khu vực cấm, vệ sĩ... chương trình, lộ trình phải được nghiên cứu, báo trước, đi thưa, về trình ... Khi cuộc chiến giữa Hezbollah và Israël nỗ ra, các tập đoàn mướn những công ty vệ sĩ quân sựchuyên môn để đi cứu các nhơn viên của mình bị kẹt trong những vùng có tranh chấp, có chiến sự ở Beyrouth.

Hảng xăng dầu Total, quản lý cả ngàn chuyên viên làm việc trên hàng chục quốc gia ngoài quốc gia gốc, có một cơ sở an ninh đặc biệt với hàng chục tay nghề chuyên nghiệp bảo vệ và an ninh. Tập đoàn Total ngày nay, ngoài cái nghề chánh của mình là khai thác và tìm kiếm dầu mỏ, lại có thêm một cái nghề phụ là quản lý an ninh, bảo vệ chuyên viên. Vì tập đoàn Total có những cơ sở chi nhánh, những Hãng Total địa phương, tuy chỉlà một cơ sở chi nhánh đối với Total quốc tế,nhưng đấy lại là cơ sở thương mại kỹ nghệ lớn nhứt tại quốc gia địa phương, nơi cơ sở chi nhánh cư ngụ. Vì lý do đó, Total thuộc mạng lưới kinh tế thương mại của quốc gia địa phương, an ninh cơ sở phảihội nhập với không khí và môi trường xã hội của quốc gia địa phương.

« Chúng tôi huấn luyện chuyên viên chúng tôi sống với không khí địa phương, học tiếng nói, học phong tục, học văn hóa địa phương. Chúng tôi huấn luyện nhơn viên chúng tối sống với người địa phương, sanh hoạt như người địa phương, chúng tôikhông thể lúc nào cũng sử dụng xe bọc thép và vệ sĩ, cùng còi hụ... ».

« Hiện nay chỉ còn ở Nigéria, nơi còn nhiều nhóm du kích khủng bố là chúng tôi không cho các chuyên viên mang gia đình theo. Nhưng biện pháp ấy chỉ mới đây thôi. Các chuyên viên đi làm việc xa xứ, luôn được khuyến khích di chuyển với gia đình mình. »

Aréva, tập đoàn chuyên môn ngành nguyên tử, vừa qua, nhờ có những quen biết sở tại với những « lực lượng thủ cực và chánh trị  địa phương » ởNiger và dân du mục Touaregs nên đã cứu được bốn nhơn viên của mình làm việc tại môt hầm mỏ uranium ở Niger ( Phi châu) bị dân Touaregs bắt giữ. Tập đoàn nầy dỉ nhiêncó biện pháp che chở những nhơn viên nước ngoài nhưng vẫn lo lắng đến những nhơn viên bản xứ của mình. Khi có báo động, nhưcó thể có những vụ bắt cóc người để khào của ở Kenya,Aréva báo động và tổ chức cho những nhơn viên địa phương mình cảnh giác và tồ chức lại cuộc sống hàng ngày của mình như hạn chế sự đi lại, tổ chức di chuyển thành từng đoàn...

Aréva cũng tổ chức một hệ thống « trung tâm điều hành về an ninh » tại bốn quốc gia ở hai vùng Trung Đông và Nam Mỹ. Các chuyên viên an ninh thường thường là những cựu chiến binh “cao thủ” các binh chủng“biệt kích”. Tháng 11 năm 2008, Aréva đã nhờ đến những “tay cao thủ” nầy để cứu các nhơn viên của mìnhở Mambaï (Phi Châu) đang bị bọn khủng bố bao vây .

Tất cả các tập đoàn quốc tế đa quốc gia trên thế giới đều khẳng định: sự phát triển của một công ty đều phải đượcdựa trên « sự tin tưởng » của nhơn viên họ đối với tổ chức an ninh của công ty. Ngày nay tại các công ty, một « không khí an ninh » phải được đặt lên hàng đầu; công ty phải tạo một “không khíyên tâm, an lành”, một không khí“an toàn” cho các nhơn viên trong sanh hoạtviệc làm và trong đời sống hằng ngày của toàn thể các nhơn viên.

Những nhận địnhnầy chúng tôi trích dẫn từ một bài báo đăng trên nhựt báo Le Monde, trang Kinh tế, ngày 11 tháng 7 năm 2009, dohai phái viên Yves Mamou và Brice Pedroletti tại Shanghai viết.

Tại sao một bài viết điều tra về tổ chúc an ninh trong các tập đoàn thương mại và kỹ nghệ đa quốc gia lại được hai anh nhà báo ở Shanghai (Tàu) chú ý.

Sở dỉ như vậy làhai anh nhà báo đang sống trên đất Trung Hoa văn minh của thời đại toàn cầu hóa, trong cái tự hào dân tộc của mấy anh “con trời” vừa được hội nhập vào cái văn minh tư bản, nhưng vẫn giữ cái thói “độc tài” do cái « văn hóa du côn » của chế độ Cộng sản để lại.

Trung Hoa Cộng sản ngày nay muốn lên làm bá chủ hoàn cầu. Liên Bang Nga cũng muốn lên làm bá chủ hoàn cầu. Nhưng những chuyện giết các nhà báo chỉ có ở Nga, những chuyện bắt các nhà báo chỉ cũng chỉ có ở Tàu. Tổng thống NgaPoutine không ngại ngùng bắt giam không xét xữ anh Chủ tịch Đại công ty dầu và khí đốt Gazprom để cướp công ty nầy vềphe của y. Chủ tịchTàuHu Jintao không ngần ngại ra lệnh nhốt anh nhà báo Huang Qi, khi anh nầy tổ chức giúp đở các nạn nhơn cuộc động đất ở Sichuan tháng năm 2008, lập hồ sơ đòi bồi thường kiện tụng nhà nước Sichuan. Anh bị bắt ngày 18 tháng 7 năm 2008, và hiện nay người ta không biết anh ở đâu !

Trung Cộng và Nga là hai cường quốc cả về mặt kinh tế lẫn chánh trị trên thế giới mà giới thương mại làm ăn phải có những lo ngại và biện pháp bảo vệ an ninh cho các nhơn viên và cộng sự viên cao cấp của mình. Các tập đoàn đi làm ăn ở Phi châu, ở Nam Mỹ lo lắng cho an ninh của các nhơn viên mình đã đành. Đàng nầy ở tại Shanghaithành phố lớn số một của Trung Hoa mà các nhơn viên cao cấp của mình vẫn lo sợbị bắt không bằng chứng. Thật là một thế giớiphi pháp luật, hay đúng hơn là một thế giới xài luật Mafia,luật rừng.

Quan hệ làm ăn, quan hệ thương mại là một khế ước ngầm bất thành văn, một cái nghéo tay, một cái deal (it's a deal !) một thỏa thuận giữa những người quân tử. Ngoại giao cũng vậy, những ký kết, những thỏa hiệp đều là những thỏa thuận giữa các gentlemen với nhau (gentlemen aggrements). Tất cảnhửng nến tảng của Công pháp quốc tế đều là những gentlement aggrements. Viết lên những Khế ước, viết lên những Công ước là biến những lời hứa, lời thoả thuận thành văn thế thôi. Thế giới dân làm ăn cũng như thế giới dân ngoại giao từ ngàn xưa đã có những thủ tục, tập tục ngầm. Khi thương thuyết thì cứng rắn, một lời không bỏ, một xu không rời; kèn cựa từng lời chữ một, tưng đồng xu một, từng dấu phẩy, dấu chấm, từng cắc, từng xu. Như khi thỏa thuận xong rồi, trờ thành những người xã giao đầy lịch thiệp, cụng nhau một cốc bia, cùng cưa một chai champagne. Đối thủkhông phải là địch thủ, kẻ thù. Người chiến sĩ khi còn cầm súng có thể bắn nhau, giết nhau, nhưng khi một kẻ đã thất trận, đã ngã ngựa, vẫn được kẻ chiến thắng đối đải như một con người, đó là cái luật hiệp sĩ thời Trung Cỗ Tây phương, hay các kiếm sĩ Samourai của Nhựt bổn.

Thế nhưng các anh em người miền Nam Việt nam chúng ta,sau 30 tháng Tư 1975, đã nếm mùi “trả thù” của quân Cộng sảnBắc Việt dã man thế nào chúng ta khỏi cần phải kể. Mà đó là chúng ta là cùng người Việt nam với nhau, cùng chung tiếng nói, cùng chung một giòng máu, thế mà “văn hóa” Cộng sản đã biến những con người Việt nam miền Bắc xem chúng ta không bằng một con vật. Còn đâu tinh thần Hiệp sĩ của truyền thống Việt nam, còn đâu Văn hóa hiền hòa của truyền thống Á đông.? Còn đâu đạo đức của thánh hiền Việt nam, của Tam giáo ? Ai có thể nghĩ đến cái ăn nói lật lọng, cái dối, cái trá, cái láo, cái lếu của cái “văn hóa” Tàu và Việt nam ngày nay không ? Những bạn bè Tây phương chuyên viên văn minh Á đông và Á đông ngữ (langues O) thường kháu với chúng tôi là họ mê cái thật thà, cái thẳng thắn, cáichữ Tín, cái chữ Nghĩa trong Văn hóa truyền thống Á đông. Tôi vội vàng cải chánh ngay và làm thất vọng nhiều người bạn.

Vì ngày nay, ôi thôi, không thiếu gì hàng Tàu làm ẩu, hàng Tàu làm dỏm, hàng Việt làm ẩu, hàng Việt làm dỏm. Món hàng đặt đã thỏa thuận, chuyến đầu giao hàng, OK làm đúng, nhưng qua chuyến thứ hai là đã sai rồi. Làm ăn không trọng chữ Tín, ngoại giao không trọng chữ Nghĩa.

Còn đối đãi với công dân mình? Những anh Luật sư Việt nam, những nhà đấu tranh dân chủ, họ có tội gì đâu ? Họ chỉđặt một câu hỏi vế dân chủ, họ chỉ nói đến chữ dân chủ, họ chỉ nói chuyên dân chủ, họ chuyễn ngữ“quan niệm dân chủ” từ mạng Mỹ sang Việt ngữ, thế là có tội “chống phá Nhà nước”, là Việt gian ! Trong lúc đó,chính các nhà cầm quyền đã ký tên giao lãnh thổ Việt nam chongười Tàu mà không bị gọi là Việt gian. Đối với công dân, những người câm quyền đã phản bội sứ mạng. Nhà cầm quyền là những người đã được công dân giao cho sứ mạng quản lý đất nước. Đó là một khế ước, dân giao khế ước là dân đặt chữ Tín lên con người các nhà cầm quyền. Người cầm quyền đã bội ước.

Nhà cầm quyền phải trọng chữ Tín đối với dân, nhà cầm quyền phải đối đải có Ơn có Nghĩa vớidân. Các Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung ... là những từng lớp trí thức trẻ có học thức, có kiến thức, biết luật pháp, đã dám nói tiếng nói can gián ôn hòa đóng góp quan niệm, suy nghĩ, tư tưởng cùng vớicác nhà cầm quyền... Các vị trí thức lớn tuổi hơn thuộclớp người đã theo đấu tranh cách mạng, đã một thời đồng ý với chánh sách Đảng Cộng sản kháng chiến chống Pháp, đấu tranh chống Mỹ như Nhà báo Bùi Tín, nhà văn Vũ thư Hiên, Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, anh cựu quân nhơn Trần Anh Kim ... cũng ồn hòa đóng góp ý kiến để nhà cầm quyền sửa sai, tĩnh ngộ, quản lý công bằng đất nước Việt nam, sữa sai tĩnh ngộ, lấy lại tự ái và hãnh diện dân tộc, bênh vực, bảo vệ quyền lợi của ngư dân Việt nam, được đi làm ăn, đánh cá trong Hải phậnViệt nam mà không bị thằng Tàu nó vào nhà, nó cướp của. Tiếng nói của các nhà trí thức đấu tranh dân chủ là những tiếng nói của lương tâm, các vị cầm quyền đã không nghe lại còn đi bịch miệng bằng đưa họ đi tù. Đó là Việt nam với Việt nam. Còn việc Tàu và Ta.

Tàu nó tự tuyên bố, nó tự biên tự diễn, nó bảo dất nầy của nó, nó bảo đảo khi cuả nó, thực sự chỉ là láo !Từ thời Trung Cổ, từ thời Tam quốc, kẻ nào mạnh thì cứ tự xưng Vương, tự xưng Đế được cả, biên giới cứ việc lấn bừa, hể mạnh thì lấn đất, hể yếu thi thua đất. Nhưng ngày nay có luật có lệ. Luật lệ được đưa ra là để bảo vệ cái thằng yếu. Thằng Tàu nó đưa luật 350 hải lý, tại sao Ta lại đưa 200 hải lý? Yếu quá ! Nó tuyên bố Vùng Kinh tế trên thềm lục địa thì ta cũng cứ tuyên bố như rứa. Cớ sao lại chịu thua. Nếu có đánh nhau. Thằng Tàu nó có đánh tagảy tay, thì nó cũng vỡ đầu. Ngày nay nó giàu lắm, chắc gi nó đánh nhau không ?

23 tháng bảy nầy, ngày mai nầy tại Phú Kết Thái lan, cuộc Hội thảo về An Ninh Vùng Á Châu lần thứ 16 ( ARF – 16) sẽ diễn ra. Hội thảo cho các thành viên khối Asean. Việt nam sẽ là Chủ tịch cho năm tới, và sẽ tổ chức hội thảo 2010 tại Hà nội. Việt nam phải mạnh dạn đặt vấn đề An ninh đối với Tàu lên hàng đầu. Thái độ bành trướng “du côn” của Tàu sẽ là một hiểm họa cho nền An ninh ở Á châu. Bành trướng, côn đồ không xem các quốc gia láng giềng ra thể thống gì sẽ là một hiểm nguy cho nền hòa bình, và cũng là một hiểm nguy cho “không khí thương mại ôn hòa” của Vùng. Bằng chứng là bài viết trên của hai ký giả đặc phái viên nhựt báo Le Monde.

Thực vậy, Công An Tàu, theo thuyền thống Công An Cộngsản,muốn bắt ai thì bắt, tạm giữ để điều tra một tháng hoặc bốn năm cũng thế thôi. Luật Habeas Corpus mặt dù ra đời thời Trung Cỗ bên Anh cũng quá văn minh đối với họ.Xong thì thả ra không một lời xin lỗi. Cá nhơn người viết bài, bị Công An Việt Cộng tạm giữ để điều tra bốn năm, thả ra bằng giấy tạm thả (chúng tôi đâu có bắt anh mà chúng tôi tha anh, vì, chúng tôi chỉ tạm giữ anh nên chúng tôi tạm thả anh ) sau đó người viết bị trục xuất đi Pháp. Người viết là người Việt nam, nếu tôi muốn đi Pháp thì tôi tự ý xin đi chứ, hoặc là tôi tự quyết định vượt biên, đằng nầy nhà cầm quyền Cộng sản trục xuất tôi đi Pháp, nhơn danh tội gì ? (Anh ở đây tốn của chúng tôi, Anh đi về Pháp với vợ Anh đi – Tôi trả lời tôi xin đính chánh Các Anh đuổi tôi đi qua Pháp chứ, không phải về Pháp ). Trong cái không khí “cái cột đèn cũng muốn đi”, tôi cũng đành im miệng ra đi. Chứ trục xuất một người Việt nam không tội tình gì ( nếu tôi có tội phải đưa tôi ra tòa, có cáo trạng , có trạng sư, có biện lý, có bản án chứ !) khỏi đất nước Việt nam là một chuyện bất hợp pháp. Ngày nay nếu tôi muốn điViệt nam, tôi phải làm đơn xin phép điViệt nam. Vì vậy không bao giờ tôi đi Việt nam.

Có phải đấy là nhữngthủ tục thiếu « văn hóa » không ?

Chúng tôi ngày nay là công dân nước Pháp, chúng tôi muốn đi Mỹ, muốn đi Úc, chúng tôi chỉ việc mua vé máy bay, ra phi trường đi. Dỉ nhiên vào cổng, cũng có ba cái lăng nhăng chụp hình lăn tay. Nhưng đấy là từ ngày hoàn cầu mất an ninh. Mất an ninh làm do cái bọn Khủng bố quá khích Al Queda,Mất an ninh là do nhóm quá khích phái tả theo thuyết Cộng sản chủ nghĩa ở Nam Mỹ, bắt người như bọn Farc, ...Mất an ninh là do bọn Cách mạngPhi châu theo chủ nghĩa Cộng sản như Soudan, như Somalia, vừa giết người vừa bắt cócngười cho chuộc...

“Văn hóa Cộng sản “ là văn hóakhủng bố, nào là Tháng Chín Đen của dân Palestinien, nào là Carlos với Cách mạng Palestine, nào là Hezbollah .. tất cả đều dùng “cách đánh kháng chiến quân”. Ca tụng cảm tử quân, nhưng trốn ở nhà, trồn trong hang, trong núi,xúi « trẻ ăn cức gà », bắt các “trẻ con” đánh bom tự sát. Việt cộng cũng từng ca tụng anh hùng ?, ra cái thuyết dỏm“anh hùng Lê Văn Tám”.Kháng chiến gì ? mà chỉ biết núp sau dân để đánh giặc, kháng chiến gì? mà chỉ biết pháo vào dân, mổ bụng chặt đầu các chức sắc không có một võ khí trong tay, ( ông Hương, ông Cả ...) của chánh quyền, nhưngmà khi đụng trận là chạy trốn, đào hầm trú ẩn ( ngày nay ca tụng hầm núp Củ chi... ).

Vì vậy ngày nay, mặc dù đã được « văn minh » phần nào, được mặc áo tây, quần tây, đồ bộ (suite), mang cà vạt, chải đầu mướt nhưng chừng nào vẫn tật nấy. Muốn bắt người thì bắt, muốn nuốt lời hứa thi cứ nuốt. Chơi ngang « du côn du đảng », nhưng Tây vẫn muốn nhào vô làm ăn.

Làm ăn với Tàu ngày nay là chuyện không tránh khỏi, một thị trường khổng lồ, đang sức lớn, Một công ty chỉ cần bán cho mỗi tên Tàumột dollars một năm cũng có một con số kinh doanh trên một tỷ dollars/ năm. Vì vậy Tây phương đổ xô vào làm ăn với Tàu. Tàu đang lớn, cái gì cũng mua, cái gì cũng sắm, cái gì cũng mê. Muốn thế phải tạo mãi lực cho Tàu, vì vậy cho Tàu làm thợ sàn xuất. Tàu là cái xưởng của cả thế giới. Tàu làm đồ dỏm, Tây cũng ráng mua, vì ham rẽ. Nhưng Tây đang tổ chức một “hệ thống an ninh để có dịp rút thì rút”. Tàu, Nga, vì “văn hóa cộng sản” vẫn còn đó, nên các anh Tây vẫn cảnh giác.

Cũng vì vừa chơi vừa thủ nên người Việt chúng ta ở Hải ngoại không trông cậy anh Tây, anh Mỹ trong công việc đấu tranh dân chủ hóa đất nước, hay kêu gọi thế giới ủng hộ Việt nam khỏi hiểm họa bành trướng Trung Cộng. Tây tạng với tai tiếng của Đức Đạt Lai Lạt Ma mà vẫn không kêu được các anh Tây Mỹ tẩy chay tên Tàu. Chỉ mừng là ngày nay dân Oighours Hồi giáo ở Tân Cương đang nỗi lên chống Tàu. Chỉ chờ ngày mai sẽ có Nội Mông và Mản Thanh nỗi lên là ngon lành.

Lúc ấy mong Việt nam cũng bắt chước các chư hầu Trung Cộng nỗi lên Kháng Hán.

Mong thay !

Viết cho ngày Hội Thảo An Ninh Vùng Á châu thứ 16 (ARF -16)

Phan Văn Song



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
100 cách làm giàu [10.03.2025 21:06]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
💔 Tố Hữu và Mối Tình Đầu Định Mệnh: Lời Tố Cáo Đau Thương trở thành mối thù giai cấp muôn đời! [Đã đọc: 485 lần]
💔 Lời Nguyền Hận Thù: Phế Phẩm Độc Hại Trong Văn Hóa Giao Tiếp Việt thời đại HCM CSVN [Đã đọc: 445 lần]
Mức lương cụ thể và thủ tục nhập cư để các bạn VN được thuê làm chồng [Đã đọc: 383 lần]
CHIẾN LƯỢC TOÀN DIỆN ĐỐI PHÓ VỚI BIÊN GIỚI – AN NINH KHU VỰC CAMPUCHIA 2025 [Đã đọc: 370 lần]
Sự im lặng đồng lõa – khi lãnh đạo miền Bắc đứng nhìn Trung Quốc nuốt Hoàng Sa [Đã đọc: 365 lần]
Đạo Đức và Cái Bẫy Tự Tôn của dân tộc VN- Mẹ Thứ Anh Hùng - Bi kịch của Thuyền nhân Việt Nam [Đã đọc: 343 lần]
Giữa Mạc Tư Khoa Nghe Câu Hò Ví Dặm [Đã đọc: 305 lần]
Bẫy thu nhập trung bình của VN [Đã đọc: 280 lần]
Constitution of the Federal Republic of VCL [Đã đọc: 265 lần]
Chúc Mừng Năm Mới 2026 [Đã đọc: 262 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.