Vòng kim cô TQ do đảng CSVN đặt vào đâu dân tộc - Tàu TQ đâm tàu ngư dân VN 9 thủy thủ bị thương nặng đang bơi vào bờ
16.07.2009 08:46
Hoa Kỳ và Trung Quốc là mối quan tâm hàng đầu của Việt Nam hiện nay.
Nếu Trung Quốc tâm đắc phương châm: “Mèo đen hay trắng gì cũng được miễn bắt được chuột”, thì phương thức: “Cân bằng quyền lực thông qua chính sách ngoại giao khôn ngoan” được áp dụng triệt để trong toàn bộ chính sách của Hoa Kỳ.
Hoa Kỳ là một nước dân chủ ổn định và phát triển cao, sinh hoạt xã hội đã vào nề nếp văn minh, hệ thống nhà nước thừa hành ý chí xã hội thông qua các định chế dân chủ, vì thế cơ chế hoạt động của xã hội thông thoáng tự do, mọi người đều được quyền bày tỏ và chinh phục thế giới chung quanh trong sự bảo vệ của luật pháp. Quốc gia này muốn thiết lập một trật tự thế giới kiểu Mỹ với tư cách siêu cường duy nhất.
Trong khi đó, Trung Quốc là một quốc gia Cộng Sản vừa thoát khỏi đói nghèo nhờ ý chí của tầng lớp cầm quyền biết học tập kinh tế thị trường của thế giới tư bản, vẫn còn đang loay hoay chuyển đổi phần hồn của chủ nghĩa Cộng Sản qua chủ nghĩa dân tộc.
Trước đây Trung Quốc bị cái vòng kim cô của lý thuyết Cộng Sản phong toả trong ảo tưởng, ngày nay ngọn lửa vừa nhen lên từ chủ nghĩa dân tộc sau thời gian nóng bừng khí thế trong phát triển kinh tế đã trở thành lò bát quái nung chảy nhân dân Trung Quốc sục sôi khát vọng siêu cường rửa nhục Nam Kinh và quân phiệt Nhật.
Sống gần một anh láng giềng hừng hực tham vọng như vậy, Việt Nam bị áp lực từ Trung Quốc buộc thu hẹp chủ quyền tối thiểu nếu không muốn bị hoạ, trừ khi Việt Nam học và áp dụng phương thức: “Cân bằng quyền lực thông qua chính sách ngoại giao khôn ngoan” tìm kiếm lực đối trọng mạnh hơn Trung Quốc.
Khổ nỗi, lực đối trọng mạnh hơn Trung Quốc hiện nay chỉ có Hoa Kỳ; nước cựu thù của Việt Nam.
Quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ là quan hệ phức tạp đan xen chồng chéo nhiều hệ luỵ thời chiến và rắc rối quan hệ đa phương toàn cầu, trong đó Việt Nam mắc kẹt trong vỏ bọc Cộng Sản, và Hoa Kỳ muốn “Chúng ta phải đem chiến trường đến kẻ thù, làm rối loạn kế hoạch của chúng”, như lời TT Bush tuyên bố tại đại học quân sự West Point năm 2002: Có nghĩa thay vì trực tiếp đối đầu với Trung Quốc, Hoa Kỳ muốn đẩy Việt Nam vào cuộc chiến tranh với Trung Quốc; điều họ dự tính khi làm ngơ cho Hải quân Trung Quốc chiếm Hoàng Sa năm 1974 như mũi dao cắm vào tinh thần dân tộc người Việt.
Năm 1974 và 2009 cũng vậy, Hoa Kỳ tuyên bố không can dự đến tranh chấp biển Đông nếu Trung Quốc tôn trong hải trình quốc tế.
Giống như Trung Quốc, Việt Nam lấp đầy cái chủ nghĩa Cộng Sản đã bị rỗng ruột bằng tinh thần dân tộc. Và truyền thống cảnh giác thế lực phương Bắc hợp lưu với chủ nghĩa dân tộc vừa hồi sinh đã đẩy nhà cầm quyền Việt Nam vào thế kẹt: Cộng Sản Việt Nam muốn tồn tại trước nhân dân thì không được biểu lộ khiếp nhược trước Trung Quốc chứ đừng nói đến chuyện trở thành đàn em của Trung Quốc.
Nhưng chống lại Trung Quốc thì thân cô thế cô.
Diễn biến gần đây cho thấy Trung Quốc đang ra sức triệt tiêu khả năng đề kháng của chính phủ Việt Nam để áp lên đầu Việt Nam một cái vòng Kim cô:
1. Trung quốc muốn phân hoá xã hội Việt Nam thành nhiều mảnh; họ khơi dậy tinh thần bài Hoa bằng những bài viết khiêu khích trên mạng, những thước phim công bố cảnh binh lính Việt Nam bị bắn giết trên đảo Gạt Ma năm 1988, những cuôc gây hấn nhằm vào ngư dân Việt Nam trên Biển Đông, những cuộc ẩu đả có quy mô lớn của công nhân người Hoa với cư dân địa phương cộng lực với vụ bauxite Tây Nguyên được tính toán từ trước, đã khiến công dân Việt Nam gốc Hoa lo sợ và các nhóm dân tộc Tây Nguyên hoang mang. Đó là chưa kể khả năng các chuyên gia kích động thuộc các nhóm tình báo của Trung Quốc khai thác mâu thuẩn Nam Bắc, Hải ngoại và Quốc nội, Cấp tiến và Bảo thủ, Cộng Sản và không Cộng Sản đang âm ỉ trong lòng nhân dân Việt Nam .Tất cả những hoạt động này của Trung Quốc góp phần làm sụp đổ uy tín của nhà cầm quyền Việt Nam trong nhân dân, xé to mâu thuẫn trong guồng máy cầm quyền của Việt Nam.
Vận dụng khe hở trong luật pháp Việt Nam, thương nhân Trung Quốc thông qua nhiều đầu cầu trong nước, mua những vùng đất trọng điểm dọc ven biển Việt Nam và đường Hồ Chí Minh như một hệ thống tai mắt chuẩn bị hỗ trợ khi cần thiết
2. Trao đổi thương mại giữa Trung Quốc và Việt Nam thực chất là cuộc xâm lăng kinh tế; dự báo thâm hụt thương mại năm 2009 của Việt Nam đối với Trung Quốc là 13 tỷ USD (tổng thu nhập quốc dân của Việt Nam ước tính 75 tỷ USD và thâm hụt thương mại 16 tỷ USD.)
Hàng hoá giá rẻ của Trung Quốc tràn ngập chiếm lĩnh thị trường Việt Nam đang đẩy các doanh nghiệp Việt nam vào vòng tay của doanh nhân Trung Quốc dưới nhiều hình thức. (Thực ra, cuộc xâm lăng kinh tế của Trung Quốc đã manh nha từ thời ông Võ Văn Kiệt tạo điều kiện cho doanh nhân người Hoa tháo gỡ những khó khăn của tp Hồ Chí Minh vào những năm cuối thập kỷ 70). Hiện nay mạng lưới bán buôn của người Hoa đang khống chế toàn diện các hoạt động kinh doanh sản xuất của người Việt. (Thí dụ: hoạt động của ngành vải thực chất là các hoạt động của các ông chủ người Hoa tập trung ở chợ Soái Kình Lâm tp Hồ Chí Minh. Nơi đây quyết định mẫu mã và bao tiêu sản phẩm cho các nhà máy dệt của Việt Nam.)
Kinh tế Việt Nam đang bị khựng lại vì ảnh hưởng biến động kinh tế toàn cầu và hệ quả của sự thiếu chuẩn bị trong tiến trình hội nhập WTO. (Nợ nước ngoài của Viêt Nam chiếm 35% GDP, thâm hụt ngân sách hằng năm gần 3% GDP tương đương gần 2,5 tỷ USD.)
3. Lôi kéo Việt Nam vào cuộc chạy đua vũ trang toàn diện hải lục không quân không cân sức. (Ngân sách quốc phòng Việt Nam gần 1 tỷ USD so với ngân sách quốc phòng Trung Quốc 70,2 tỷ USD tài khoá 2009.)
4. Với GDP hơn 4000 tỷ USD là thị trường lớn, Trung Quốc dụ dỗ Malaysia, thu phục Thái Lan, trợ giúp Miến Điện, khống chế Lào, Campuchia, khi hữu sự Trung Quốc dư sức cô lập Việt Nam trong cộng đồng Asean.
Những diễn biến gần đây cho thấy Việt Nam đơn độc khi có tranh chấp với Trung Quốc.
Nhưng nếu Việt Nam chấp nhận ngầm lệ thuộc Trung Quốc thì cây kim trong bọc lâu ngày sẽ thò mũi ra, lúc đó đất nước rơi vào cuộc nội chiến khốc liệt. Người Việt sẽ đánh nhau chí tử trong cuộc chiến được uỷ nhiệm từ Trung Quốc và Hoa Kỳ, khác chăng là Hoa Kỳ không tài trợ một đồng xu nào ngoài đồng tiền của đám người Việt khốn khổ từ khắp nơi trên thế giới gởi về để đánh nhau với người Việt được tài trợ từ Trung Quốc.
Kịch bản này mà xảy ra, Việt Nam bị đẩy lùi vài trăm năm trong hành trình tiến hoá của nhân loại.
Thế giới ngày nay là thế giới của cạnh tranh không khoan nhựợng. Đằng sau vẻ đẹp mỹ miều của nền văn minh và thái độ ứng xử văn hoá của con người là những cuộc giết người man rợ bằng những vũ khí cổ điển và vũ khí bí mật của những thế lực vô danh và vô hình từ các phòng thí nghiệm. Không hề có cái gì cho không. Nhận một lát thịt bò khơi khơi đồng nghĩa với cái đầu cúi thấp một tí để trả lại cái gì đó giá trị tương đương. Để tồn tại, không chỉ khôn ngoan mà còn phải dũng cảm với người và với mình trong chiến đấu cũng như trong học tập. Đất nước đang ở thời kỳ nguy hiểm. Nhà cầm quyền cần minh bạch hoá những hiểm hoạ đang và sắp đến để kêu gọi toàn dân kết đoàn đối phó.
Thêm một tàu đánh cá bị đâm chìm trong Biển Đông
RFA 15.07.2009
Thêm một tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam bị một tàu lạ đâm chìm trên biển Đông vào trưa ngày 15 tháng 7.
Photo: RFA
Huyện đảo Lý Sơn thuộc tỉnh Quảng Ngãi có gần 100 tàu đánh cá với trên 1200 ngư phủ, thường xuyên hành nghề quanh vùng biển Hoàng Sa và Trường Sa
< meta name=ProgId content=Word.Document>< meta name=Generator content="Microsoft Word 12">< meta name=Originator content="Microsoft Word 12">
Tàu bị nạn mang số hiệu QNg 2203 của ngư dân Quảng Ngãi.
Ông Đinh Văn Chắc, Trưởng phòng Phối hợp Tìm kiếm cứu nạn của Trung tâmPhối hợp Tìm kiếm cứu nạn Khu vực 2, cho biết, một tàu đánh cá khác, mang số hiệu QNg 2416 đã cứu được 9 thuyền viên của tàu QNg 2203.
Cả 9 thuyền viên của tàu bị nạn đều bị thương, trong đó có hai thuyền viên bị thương rất nặng. Theo dự kiến, ngày 16 tháng 7, tàu QNg 2416 mới vào tới đất liền.
Hồi giữa tháng 5, đã từng có một tàu đáng cá của ngư dân Quảng Ngãi bị tàu lạ đâm chìm trên biển Đông. Sau khi bị chìm, 26 thuyền viên bị nạn đã bơi suốt đêm trên biển cho đến khi được một tàu đánh cá khác vớt.
Biển Đông đang trở nên hết sức nguy hiểm đối với ngư dân Việt Nam. Ngoài việcbị tàu lạ đâm chìm, một số tàu đánh cá còn bị hải quân Trung Quốc bắt giữ, đòi nộp tiền phạt.
Ai sẽ giúp người nghèo?
Trân Văn, phóng viên RFA
2009-07-15
Càng ngày, báo chí Việt Nam càng đề cập nhiều đến những cá nhân, những gia đình đang ngụp lặn dưới đáy xã hội.
< meta name=ProgId content=Word.Document>< meta name=Generator content="Microsoft Word 12">< meta name=Originator content="Microsoft Word 12">
Bích Thị Xuân đang chờ thi vào Đại học Sư phạm Sài Gòn. Photo courtesy of Dân Trí
Đã có không ít cá nhân, gia đình buông xuôi tất cả trong tuyệt vọng, chấp nhận thua thiệt như đó là sự mặc định của định mệnhnhưng cũng có những cá nhân, những gia đình không đầu hàng số phận…
Bất kể thế nào thì những câu chuyện về các cá nhân, các gia đình này vẫn gợi nơi người biết chuyện sự xót xa, day dứt. Còn gì nữa sau cảm nhận đó?
Nhà nghèo hiếu học
Tuần qua, trong các thông tin liên quan đến đợt tuyển sinh đại học của năm nay ở Việt Nam, công chúng đặc biệt quan tâm đến hai câu chuyện, liên quan tới hai thí sinh, một ở miền Trung và một ở miền Tây Nam bộ.
Câu chuyện thứ nhất kể về một nữ thí sinh tên là Bích ThịXuân, người Chăm, ngụở xã Phú Lạc, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận. Cha cô là một người chuyên vác cá thuê, còn mẹ cô thì đi mót lúa để nuôi năm đứa con. Cũng vì vậy mà họ không đủ khả năng nuôi các con ăn học thành tài.
Để có thể đeo đuổi việc học, Bích Thị Xuân cũng đi làm thuê. Song gánh nặng từ chuyện học hành của chị em cô không vì thế mà nhẹ đi. Một trong số bốn đứa em của cô gái này đã tự nguyện bỏ học đi chăn bò để các anh, chị, em của mình vẫn có thể tới trường. Mùa tuyển sinh đại học năm nay, Bích Thị Xuân vào TP.HCM để dự thi…
Cuối cùng, người chủ căn nhà mà cô thuê chỗ trọ đã kể với báo giới về việc, do quá nghèo, Bích Thị Xuânđã nhịn ăn suốt ba ngày nhằm tiết kiệm tiền chờ đợt thi thứ hai.
Bích Thị Xuân kể với phóng viên báo điện tử Dân Trí rằng, cô đã quen nhịn đói, các thành viên trong gia đình thường phải nhường cơm cho nhau nên cô ăn rất ít. Nhờ vậy, cô có thể nhịn bốn bữa liên tục...
Báo chí Việt Nam còn giới thiệu với công chúng một thí sinh khác: Trương Văn Dương, ngụ tại xã Hội Xuân, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang.
Vào thời điểm đang diễn ra đợt thi thứ nhất, ông Phạm Ngọc Đáng, tài xế xe đò phát giác chàng thanh niên gầy gò, rách rưới, ngủở vỉa hè là thí sinh đang tham dự kỳ thi tuyển sinh vào Đại học Sư phạm TP.HCM.
Quá ít tiền nên Trương Văn Dương tự đạp xe hàng trăm cây số, tìm về Sài Gòn dự thi. Quá ít tiền, Trương Văn Dương mang theo bánh tét, nước uống và ngủở lề đường để dựcho xong kỳ thi…
Hầu hết chúng tôi là người mua bán ve chai. Những ngày các em đi thi thì chúng tôi nghỉ làm công việc đó để giúp các em, để các em có tinh thần đi thi cho tốt!
Bà Trần Thị Ngân, Hà Nội
2 mặt của 1 vấn đề
Đã và đang có nhiều người chìa tay giúp Bích Thị Xuân và Trương Văn Dương. Trong đó có không ít người chẳng hề khá giả chút nào.
Hồi đầu tháng này, đài chúng tôi đã từng thực hiện một phóng sự giới thiệu việc linh mục, tu sĩ, giáo dân Tổng giáo phận Hà Nội và khoảng 800 sinh viên cả Công giáo lẫn ngoài Công giáo cùng góp sức hỗ trợ những thí sinh nghèo về Hà Nội tham dự kỳ thi tuyển sinh vào đại học.
Bà Trần Thị Ngân, một trong những người tình nguyện nấu nướng, cung cấp các bữa ăn cho những thí sinh nghèo kể: “Tôi bán ve chai. Hầu hết chúng tôi là người mua bán ve chai. Những ngày các em đi thi thì chúng tôi nghỉ làm công việc đó để giúp các em, để các em có tinh thần đi thi cho tốt!”.
Còn linh mục Nguyễn Văn Khải, giáo xứ Thái Hà, Hà Nội thì giải thích lý do khiến Tổng giáo phận Hà Nội, tổ chức công việc được gọi là “Tiếp sức mùa thi”:
“Thí sinh ở các vùng quê rấtnghèo mà lối sống ở Hà Nội khác các vùng quê. Cho nên chúng tôi kêu gọi mọi người ở thành phố này, đang định cư cũng như những người đanghọc tập, làm việc tạm thời tại đây, mỗi người hy sinh một tí giúp các em có điều kiện ăn ở, đi lại tốt hơn, cho các em yên tâm để thi cử cho tốt đẹp. Chúng tôi nghĩ rằng, mỗi một em thi đậu đại học thì đất nước, quê hương có tương lai hơn.”
Số thanh niên nghèo, nỗ lực đến kiệt sức, với hy vọng có thể học hành thành tài để thay đổi số phận, rộng hơn là những người nghèo đang phải gánh chịu vô số thiệt thòi, khổ đau, vẫn nhận được những sự giúp đỡ đáng trân trọng như thế của nhiều người giàu lòng hảo tâm. Song chừng đó đã đủ?
Nhà báo Vũ Đình Trọng, một biên tập viên của nhật báo Viet Herald, tại Nam California, chia sẻ suy nghĩ của ông về những phóng sự xã hội mà ông đã đọc trên báo chí Việt Nam:
“Tôi có nhiều cảm xúc trái ngược nhau khi đọc những câu chuyện như thế trên báo chí Việt Nam. Một mặt, những câu chuyện này khiến người ta cảm phục nghị lực của những người không khuất phục nghịch cảnh, cũng như cảm kích nghĩa cử của những người tham gia tương trợ người khác vượt qua nghịch cảnh.
Chính quyền Việt Nam sẽ dựa vào đâu để xây dựng xã hội dân chủ, công bằng, văn minh như họ vẫn tuyên bố? Thật đau lòng khi người nghèo, chiếm đa số trong xã hội chỉ biết trông chở vào may mắn và sự trắc ẩn của đồng loại.
Nhà báo Vũ Đình Trọng, California
Mặt khác, tôi lại cảm thấy hết sức phẫn nộ. Tai sao đến giờ này, Việt Nam vẫn chưa có chính sách an sinh xã hội hợp lý và hữu hiệu? Nếu may mắn được báo chí nhắc tới thì người nghèo, người bất hạnh mới có cơ hội vượt qua nghịch cảnh, còn không thì đành chịu!
Thiếu chính sách an sinh xã hội hợp lý và hữu hiệu, chính quyền Việt Nam sẽ dựa vào đâu để xây dựng xã hội dân chủ, công bằng, văn minh như họ vẫn tuyên bố? Thật đau lòng khi người nghèo, chiếm đa số trong xã hội chỉ biết trông chở vào may mắn và sự trắc ẩn của đồng loại.”
Trước nay, chính phủ Việt Nam vẫn thường tỏ ra rất tự hào về các thành tựu mà Việt Nam đã đạt được trong lĩnh vực kinh tế.
Còn trong lĩnh vực xã hội? Hồi tháng 3 năm 2007, tại một hội nghị về chủ đề “Cập nhật nghèo” do Viện Khoa học Xã hội Việt Nam tổ chức, giới nghiên cứu xã hội cho biết, so với các số liệu khảo sát năm 1993 thì tới năm 2004, khoảng cách giữa các nhóm người giàu nhất và nhóm người nghèo nhất đang nới rộng liên tục và đáng kể.
Năm 1993, chi cho tiêu dùng tính trên đầu người của gia đình giàu nhất cao gấp 5 lần so với gia đình nghèo nhất, đến năm 2004, tỷ lệ này tăng lên 6,3 lần. Phát triển đã làm tăng thêm khoảng cách giữa các nhóm dân cư, sự phân tầng xã hội rõ nét hơn và hệ lụy tất yếu sẽ là tạo thêm bất bình đẳng giữa nông thôn và thành thị, giữa người giàu và người nghèo.
Năm 2006, chính quyền Việt Nam loan báo triển khai “Chương trình quốc gia về xoá đói giảm nghèo”, theo đó, sẽ giảm tỷ lệ hộ nghèo xuống còn 15% vào năm 2010.
Chỉ còn sáu tháng nữa là đến năm 2010 nhưng các báo cáo gần đây của một số tổ chức quốc tế cho thấy, khoảng 50% dân số Việt Nam vẫn chưa có thu nhập vượt qua ngưỡng nghèo là 2 đô la Mỹ/người/ngày/.
Ai đã, đang và sẽ giúp người nghèo? Thực tế cho thấy đối tượng phải giúp họ thoát khỏi nghèo đói một cách căn cơ, hợp lý vẫn chưa phải là chính quyền. Chẳng lẽ đó không phải là chức trách của chính quyền?
Môi giới hôn nhân nước ngoài: Vẽ đường cho hươu chạy đúng
-Một tuần trước đây, Công an TP.HCM lại bắt quả tang 51 cô gái đang trình diễn cho 5 người đàn ông Hàn Quốc xem mặt. Vụ việc này đã khiến dự luận một lần nữa bức xúc về tình trạng môi giới hôm nhân nước ngoài trái phép. Trao đổi về vấn đề này, PGS-TS dân tộc học Nguyễn Văn Tiệp cho rằng: Kết hôn với người nước ngoài là nhu cầu có thực của một bộ phận phụ nữ Việt Nam, tại sao không vẽ đường cho hươu chạy đúng để môi giới hôn nhân nước ngoài trở thành hợp pháp?
[links()]PGS Nguyễn Văn Tiệp là Trưởng Khoa Nhân học Trường Đại học KHXH&NV TP.HCM, Đại học Quốc Gia TP.HCM, người có nhiều năm tâm huyết nghiên cứu về vấn đề hôn nhân xuyên quốc gia. Ông cũng đi điền dã tại nhiều tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long và cả Đài Loan, Hàn Quốc để tìm hiểu đời sống của các cô gái lấy chồng nước ngoài.
PGS-TS dân tộc học Nguyễn Văn Tiệp.
- Đứng ở góc độ một nhà nghiên cứu dân tộc học, ông nhận xét thế nào về tình hình môi giới hôn nhân trái phép với người nước ngoài hiện nay?
Theo tôi, nói là trái phép vì chúng ta chưa có giải pháp hữu hiệu quản lý vấn đề môi giới hôn nhân với người nước ngoài. Mà cũng chính vì thế, mặt trái của vấn đề này đang lớn dần, rủi ro xảy ra đối với phụ nữ Việt Nam lấy chồng nước ngoài thông qua môi giới hôn nhân trái phép cũng tăng cao.
Ở các nước như Malaysia, Indonesia, Philippines… vào những năm đầu thế kỷ 21 cũng đã từng “nở rộ” tình trạng môi giới hôn nhân trái phép. Thực chất đây là biểu hiện của hình thức di dân từ những quốc gia chậm phát triển sang những quốc gia phát triển.
Thời gian sau, tình trạng này sẽ dần bão hòa do sự mất cân bằng giới. Ở nước ta, đã có nhiều trường hợp môi giới hôn nhân với người nước ngoài làm ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục, xúc phạm đến nhân phẩm người phụ nữ Việt Nam. Nhưng theo tôi, việc cấm là giải pháp chưa triệt để, do lấy chồng nước ngoài là nhu cầu có thực của một bộ phận phụ nữ Việt Nam.
Nói đi cũng phải nói lại, do sự phát triển không đồng bộ của xã hội, các vùng miền, những cô gái đã và đang có ý định, xem việc lấy chồng nước ngoài là một lối thoát. Hầu hết các cô gái bị dụ dỗ bởi những người môi giới hôn nhân trái phép và bị kích thích bởi viễn cảnh sung túc mà một số ít lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc do nỗ lực thích nghi với môi trường sống tại quốc gia mới đã có điều kiện chu cấp tiền bạc cho gia đình tại Việt Nam.
- Theo ông, hình thức xử phạt môi giới hôn nhân trái phép hiện nay đã đủ sức răn đe chưa?
Chắc chắn là không, vì lợi nhuận mà tổ chức môi giới thu được quá cao so với số tiền xử phạt. Chiếu theo Nghị định 150/2005/NĐ- CP, người tổ chức môi giới hôn nhân trái phép chỉ bị xử phạt từ 1.000.000 - 2.000.000 đồng. Nhưng để tăng tiền phạt và hình thức thức xử phạt như dư luận từng đề cập, theo tôi khó khả thi.
Một mặt, như tôi đã phân tích, kết hôn với người nước ngoài là nhu cầu có thực của một bộ phận phụ nữ Việt Nam. Cho dù đó là hành động “cực chẳng đã”, về mặt quản lý nhà nước, chúng ta vẫn nên giải quyết nhu cầu cho họ, vì nếu cấm, họ vẫn tìm cách thông qua những đường dây môi giới chui để đạt mục đích. Vậy tại sao không vẽ đường cho hươu chạy đúng?
Mặt khác, trong khi môi giới hôn nhân với người nước ngoài không được pháp luật cho phép, tức là không hợp pháp, mà nâng mức xử phạt hành chính cũng như đề nghị truy cứu trách nhiệm hình sự là điều chưa thỏa đáng. Tại sao chúng ta không thử lật lại vấn đề thế nào là môi giới hôn nhân với người nước ngoài một cách hợp pháp?
Rất nhiều những cô gái xuất hiện trong hoạt động kinh doanh này với vai trò tiếp viên, nhân viên phục vụ, gái nhảy... sau khi bị dạt vòm từ những đường dây môi giới hôn nhân trái phép, một số người liên quan đến cả tệ nạn mại dâm. Ảnh: Quốc Quang
- Vậy từ nghiên cứu dân tộc học có thể giải quyết vấn đề hôn nhân xuyên quốc gia như thế nào?
Tôi cho rằng có thể đặt ra những tiêu chuẩn, ràng buộc về mặt pháp lý đối với môi giới hôn nhân xuyên quốc gia. Từ đó nâng cao mức xử phạt hành chính so với hiện nay cũng như đề nghị truy cứu trách nhiệm hình sự đối với những tổ chức môi giới hôn nhân trái phép. Đó là cách lấy hợp pháp để răn đe, xử phạt bất hợp pháp.
Ở nhiều nước Châu Á, môi giới hôn nhân với người nước ngoài là hợp pháp vì nhà nước quản lý chặt chẽ. Cũng theo đó, các trung tâm, tổ chức môi giới hôn nhân xuyên quốc gia phải đóng thuế và tuân thủ những quy định mà luật pháp nước họ đề ra.
Hiện nay, vai trò tư vấn để có nhiều thông tin thẩm định trong hôn nhân xuyên quốc gia ở Việt Nam không cao. Các cô gái lấy chồng nước ngoài hầu hết chỉ quan tâm người mình sắp lấy “hơi giàu” hay “giàu lắm” mà không tìm hiểu nhiều về phong tục tập quán của quốc gia mình sẽ đến. Từ đó, khoảng cách giữa cô dâu Việt Nam với chồng cũng như gia đình chồng ngày một xa, dẫn đến những bị kịch đáng tiếc.
- Đã xảy ra không ít vụ việc, những tổ chức, đường dây môi giới hôn nhân trái phép biến tướng thành tổ chức đường dây mua bán phụ nữ xuyên quốc gia. Hợp pháp hóa việc môi giới hôn nhân với người nước ngoài có khả năng tạo điều kiện cho một số đối tượng xấu dễ dàng núp bóng hoạt động hơn không?
Không tránh khỏi những trường hợp đó, nhưng cơ quan chức năng tại nhiều địa phương cũng đang kiến nghị bổ sung thêm tội danh “buôn người” thay vì chỉ quy định tội danh “mua bán phụ nữ và trẻ em”. Kết hợp vấn đề này với việc hợp pháp hóa hôn nhân với người nước ngoài trên cơ sở giữ gìn thuần phong mỹ tục và giao lưu văn hóa, xã hội, chúng ta càng có sơ sở để phạt nặng những đường dây môi giới hôn nhân trái phép khi biến tướng thành đường dây mua bán phụ nữ.
Nếu không giải quyết để quản lý chặt chẽ hơn, môi giới hôn nhân trái phép có nguy cơ trở thành bóng ma “hộ tống” nạn buôn người.