Thế rồi vài thập niên sau giới chức 2 nước đã kêu gọi nối lại giao hảo ít nhất trong lãnh vực công, đầu tư giao thương song phương , gia tăng du lịch càng lúc càng tăng đều đặn mà số lượng đông đúc đó không phải là người Mỹ mà chính là người Tàu họ đã lộ ra một nổ lực to lớn nhằm nắm cho được cái yết hầu kinh tế lẫn chính trị tại Đông Nam Á Lượng đầu tư của Tàu chiếm rất nặng tại Vn ngay cả các dự án lớn giao thông cho đến hoạt động khai thác khoáng sản cho đến các nhà máy điện đếu có họ . Nhưng dù cho sự giao hảo giửa hai chính phủ có êm đẹp ra sao đi nữa thì cũng khó mà êm đẹp trong lòng người dân VN với 1 quá khứ chiến đấu chống lại người Tàu với hơn ngàn năm đô hộ và mới đây là cuộc chiến chống Tàu vào năm 1979 vẫn phủ lên trong lòng họ. Hầu hết người dân VN đều lo ngại rằng người Tàu đã năm hết các trọng điểm kinh tế quốc gia họ từ những nguồn khoáng sản thiên nhiên cho đến các điểm chiến lược trọng yếu nhất đe dọa đến an ninh đất nước . “Cái nguy là người Tàu họ đã thắng hết hợp đồng thầu xây dựng trong các lĩnh vực xây dựng điện năng , xi măng và hóa chất, “ông Nguyễn v Thu chủ tịch hiệp hội công nghệ VN lên tiếng báo động như thế , “ họ chiếm hữu hết mọi thứ không chừa gì cả !” Ông Thu đang lo ngại vì hợp người Tàu thắng quá thấp nên họ bỏ qua nhiều giai đoạn đưa đến an toàn cho các dự án . Nhưng nỗi lo lớn nhất của ông Thu là người Tàu lũ lượt ào ạt đi vào Vn ngay cả những thành phần nấu ăn và chùi dọn cũng đi theo nốt , họ đã thực sự ùa vào đẩy thợ thuyền VN đi mất , đe doạ ổn định xã hội VN . Ông Thu ta thán “lợi dụng thắng thầu người Tàu đã đem vào VN mọi thứ , các ông xem ngay cả cái cầu xí thứ chúng tôi làm ra được họ cũng đem vào !”
Làn sóng phản đối Tàu nổ lên mãnh liệt nhất kể từ vụ nhà nước VN cho phép hảng thầu của Tàu the Aluminum Corp. of China (chinallco) khai thác quặng bauxite tại vùng cao nguyên Trung phần VN. Bauxit là thành phần chính yếu tinh chế ra nhôm, thứ mà người Tàu rất cần cho nghành xây dựng trong lúc VN là nước đứng thứ 3 thế giới về trữ lượng loại quặng quý hiếm này- gồm khoảng 3 tỷ tấn trữ lượng . Song le, cái giá phải trả cho công việc chắt lọc thứ quặng này quả là quá cao : những hố hầm tha hồ lỗ chỗ khắp nơi mang lại những dòng đỏ lững lờ ô nhiễm tất cả nguồn nước do việc khai thác bauxite để lại. Cho nên có một số nhà khoa học lão thành VN đã đặt vấn đề rằng sự khôn ngoan của nhà nước VN bỏ nơi nào trong lúc vừa muốn phủ xanh đât nước lại cho một nước láng giềng như Tàu họ đã khôn ngoan hơn ngưng việc khai mỏ tại Tàu để bảo vệ môi sinh môi trương lại qua vung vẫy khai thác tại VN?
Nhưng cốt lõi của vấn đề không nằm ở chổ là vấn nạn môi trường mà là nỗi lo từ nước láng giềng phương bắc . Những nhóm ái quốc họ đã buộc tội Hà nội đã quỵ lụy quá nhiều trước sức ép của Tàu đang khao khát tài nguyên bằng cách cho phép họ tiến hành khai thác . Các blogger đã rộ lên cùng một ý kiến chung rằng sự thâm nhập ào ạt của công nhân Tàu nhằm vào 1 chiến lược đường dài của Bắc kinh nhằm chiếm hữu đất nước VN. Các nhóm đấu tranh dân chủ lại là 1 cơ hội để phê phán các viên chức chính quyền VN , “biểu tình tại gia” được hoà thượng Quãng Đô đưa ra đầu tháng này .Theo hòa thượng thì việc khai thác này sẽ phá hủy hoàn toàn cuộc sống của dân tộc thiểu số. Người còn cho rằng chính cái kế hoạch đó đã vẽ lên 1 hình ảnh “nô lệ vào Tàu.” Cũng nên nhắc lại chưa từng có sự phản đối mạnh mẽ nào như thế này đối với Hoa kỳ với công ty khai thác nhôm khổng lồ Alcoa’s từng khai thác tại tỉnh Dak Nông Cao Nguyên Trung phần VN.
Có lẽ phần phản đối bất ngờ nhất phải kể đến từ tướng Võ Nguyên Giáp vị tướng đã thắng Pháp trước đây và sau này là Mỹ. Trong 1 bức thư gởi cho thủ tướng Nguyễn tấn Dũng vị tướng 97 tuổi từng là anh hùng trong chiến tranh đã quan tâm thực sự về sự hiện diện của ngừơi Tàu tại vùng Cao Nguyên này, một vị trí chiến lược hàng đầu .
Các nước khác trong vùng cũng tỏ ra bực tức về sự khao khát tài nguyên của Tàu . Tháng trước , chính phủ Úc đã phủ quyết một trị giá thầu 1.8 tỷ đô la của Tàu của công ty khai thác mỏ Minmetals nhằm khai thác một mỏ kẽm đứng hàng nhì thế giới chẳng qua cũng vì họ lo ngại tới nền an ninh nước họ . Mỏ OZ Minerals lại nằm gần vùng Wơomera nơi Úc thử võ khí của họ .
Chính quyền Hà nội thì làm ra vẻ đang lắng nghe ý kiến của dân nhưng đâu cũng vào đó mà thôi . Nguyễn tấn Dũng vừa rồi lại huyên hoang rằng đây là “kế hoạch lớn của đảng và đất nước” phó tt Hoàng trung Hải tái khẳng định sự ủng hộ chính quyền, còn các quan chức hàng tỉnh trong hội nghị về khai thác tài nguyên cũng lên tiếng ủng hộ kế hoạch họ biện minh rằng mặc dù có sự hiện diện của công nhân Tàu nhưng sự phát triển sẽ làm lợi cho những sắc dân nghèo khó ở vùng này .
Sức ép để VN khả thi kế hoạch trên quả thật rất lớn ! Carl A Thayer, nhà nghiên cứu về VN hiện đang giảng dạy tại viện đại học quốc phòng News South Wales Úc đã thốt lên như vậy. VN cần buôn bán với Tàu nước đứng hàng thứ 3 thế giới để sống còn . Nhưng chính Thayer đã cảnh báo rằng chưa hề có 1 công ty nào của Tàu mà không liên hệ với chính phủ nước họ. “ Nều bạn tiền xa hơn một chút nữa bạn sẽ thấy đằng sau đó là quân đội hay hệ thống an ninh , đối với sự trú đóng của Tàu thì tôi thực sự không tin tưởng cho mấy,” ông tiếp .
với cái nhìn của ông Thayer, thì VN đã tự tạo nên những vấn nạn cho nước họ: Đât nước VN đã tự gia tăng mức độ lệ thuộc vào đầu tư trực tiếp của ngoại quốc để phát triển kinh tế . Năm vừa qua đầu tư nước ngoài đã gia tăng lên mức 11.5 tỷ đô la vào VN. Tàu năm ngoái đã đạt đến 73 dự án tổng trị giá 334 triệu đô la vào đất nước này . Nhưng trong cơn suy thoái thế giới , mức độ đầu tư nước ngoài đã rớt mất tới 70% trong tam cá nguyệt đầu tiên năm 2009 so với thời kỳ này năm ngoái !!!
Hiện Hà nội đang kêu gào gia tăng đầu tư vào nước họ, ngay cả việc liều mạng với chuyện cho chuyển lợi tức ra ngoài mà chính việc đó đã làm kinh tế nươc họ sẽ chẳng còn gì . VN hiện đang kẹt cứng với sự thâm thủng mậu dịch càng lúc càng lớn với bạn hàng Tàu . Rồi một khi các công ty của Tàu vượt qua biên giới đổ vào núi tiền vào những kế hoạch đầu tư mới mẻ tại VN , Hà nội sẽ không còn dám hé môi một lời nào lại cũng không còn khả năng nào để ngăn cản nữa . “Người Viêtnam nên cẩn trọng với những gì họ đang muốn, “ giáo sư Thayer cảnh báo .
Đọc bài báo “Đồng bào có đạo làm theo gương Bác” đăng trên báo Đồng Nai – cơ quan ngôn luận của tỉnh ủy Đồng Nai, kể về một vị linh mục từ ngày tham gia phong trào học tập tấm gương đạo đức của Bác thì lòng nhân ái của vị linh mục này “được nhân lên”, khiến nhiều người cảm thấy có gì đấy không bình thường.
Vẫn biết rằng trên báo chí của đảng may ra có thể tin được chi tiết đánh số trang, còn tin tức thì… hãy coi chừng, từ tin tích cực đến tiêu cực. (Tuy vậy, ngay cả việc đánh số trang, nhiều báo vẫn cố tình mập mờ đánh lận con đen. Chẳng hạn ngoài các trang đánh số thứ tự theo khuôn khổ lề phải còn cho phép các báo đánh số trang theo vần A,B, C để đăng quảng cáo). Nhưng đã có bài viết, nhất là lại liên quan đến một vị linh mục, thì cũng cần có vài ý kiến nhỏ.
Phản ứng đầu tiên của rất nhiều người là không tin những gì báo đã viết, bởi chẳng lẽ tới giờ này, lại có một vị linh mục nào ngô nghê đến như vậy, nhất là kể từ vụ Tòa Khâm sứ - Giáo xứ Thái Hà, những gì báo chí lề phải viết luôn đặt ra cho mọi người một sự nghi vấn về tính xác thực của thông tin. Và câu trả lời cuối cùng là: bịa đặt, bóp méo, xuyên tạc và dựng chuyện vu cáo.
Nếu đúng linh mục Vũ Hoàng Ánh đã nói rằng: “Sau khi cuộc vận động lớn được phát động, tôi có điều kiện hiểu sâu sắc hơn về tấm lòng của Người. Người đã hy sinh cả cuộc đời để đem lại hòa bình, độc lập, tự do cho dân tộc. Lúc đầu bà con cho rằng, cuộc vận động này là dành riêng cho cán bộ học tập. Tôi đã giải thích để mọi người hiểu rõ những giá trị đạo đức của các tôn giáo không xa với tư tưởng và tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Mọi người ai cũng có thể học tập và làm theo gương Bác từ những điều bình dị nhất trong cuộc sống hàng ngày"… thì ai cũng cảm thấy thương cho vị linh mục này, một người đã nguyện cả đời theo Chúa, nhưng lại đã đặt niềm tin không đúng chỗ, ham hố lợi danh đến mức quên mất bản thân và ơn gọi của chính mình.
Cái gọi là “tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh”. Nó là gì?
Không biết vị linh mục này ngây thơ, thiếu thông tin hay cố tình không hiểu, Hồ Chí Minh là người đã mang ý thức hệ vô thần vào trong đất nước này, khiến cho đất nước, cho dân tộc rơi vào tình cảnh tang tóc. Chính Hồ Chí Minh chứ không ai khác phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về việc đưa chủ nghĩa vô thần cộng sản vào đất nước này để làm suy đồi đạo đức xã hội như ngày nay. Với người cộng sản vô thần, vật chất là trên hết, tiền bạc, của cải là trên hết, chẳng có thần thánh, linh hồn hay bất cứ thứ gì để hạn chế tính thú vật và man rợ của họ.
Không biết ngài ngây ngô hay thật sự không hiểu rằng chính ông Nông Đức Mạnh trong cuộc tổng kết 2 năm phát động “phong trào học tập tấm gương đạo đức của Hồ Chí Minh” đã khẳng định rằng: “Cán bộ đảng viên, càng ở chức vụ cao càng ít học tập tấm gương đạo đức của Hồ Chí Minh”. Bởi vì với họ, Hố Chí Minh chỉ là bóng ma bao trùm lên để ru ngủ mọi người, được thần thánh hóa nhằm che chắn cho đống quan chức cộng sản núp đằng sau đục khoét đến tận xương tủy người dân. Bây giờ, cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh và tấm thẻ đảng viên cộng sản là chiếc cần câu cơm, là thẻ tham nhũng của họ.
Cái mà đảng luôn kêu gào học tập gọi là “đạo đức tư tưởng Hồ Chí Minh” thực chất là những lời hô hào, kêu gọi chung chung, suy diễn kiểu nào cũng được, chẳng có một chuẩn mực nào. Vì thế, các học trò được học món này tha hồ mà sáng tạo. Trong đó, sự sáng tạo lớn nhất là hầu hết đều là quan chức,lấy chạy chức, chạy quyền, tham nhũng là hàng đầu. Hẳn chưa có một học sinh học món này xong, dám làm một việc nhỏ nhất là dắt một cụ già qua đường. Họ đi ô tô sang trọng, ở nhà biệt thự, tham nhũng, hối lộ hàng tỷ, hàng chục triệu đola… để nhường cho những em nhỏ, những người nông dân làm cái việc mà họ hô hào là đạo đức.
Hẳn rằng vị linh mục Vũ Hoàng Ánh này đã bị ngộ độc thông tin và không hiểu được Hồ Chí Minh là ai. Một người nghiên cứu về Hồ Chí Minh cho rằng, thực chất là một nhân vật tưởng tượng, không có thật. Này nhé: Để xác định một con người có thật, thì các tiêu chí sau đây phải được xác định: Tên, tuổi, ngày tháng năm sinh, quê quán, dòng giống, ông bà cha mẹ, những người liên quan như vợ con bạn bè, ngày chết…
Với Hồ Chí Minh, tên không đúng của mình, hết Nguyễn Sinh Côông rồi trăm tên khác, và cuối cùng là Hồ Chí Minh. Cứ cho là ông ta hoạt động cách mạng nên thay họ đổi tên. Vậy tại sao đến cuối đời ông vẫn không lấy đúng họ của mình khi sinh ra là họ Nguyễn?
Ngày tháng năm sinh của ông cũng đã được xác định là giả.
Xem hồi ký Tô Hải TẠI ĐÂY :
http://blog.360.yahoo.com/blog-OOJtmTcldKkPt5ZeWinmN12pQuê quán ông cũng là giả nốt, ông được đảng cho rằng quê Nam Đàn, Nghệ An. Nhưng những tư liệu khác đã chứng minh rằng không phải thế, điều này không phải là không có lý.
Một điều khá lạ là đảng ca ngợi ông ngoại Hồ Chí Minh – ông Hoàng Đường - với muôn vàn lời ca tụng hết sức ưu ái. Nhưng ngay cả Hồ Chí Minh cũng chưa bao giờ nhắc tới ông nội của mình? Ông ta là ai mà bị người cháu của mình quên đi nhanh thế.
Xem bài viết của Hồ Sỹ Sênh, cháu gọi Hồ Sỹ Tạo – ông nội Hồ Chí Minh - Tại Đây :
http://www.talawas.org/talaDB/showFi...=10781&rb=0302Chuyện vợ con Hồ Chí Minh thì sao? Có phải “Người” suốt đời hi sinh vì việc nước mà quên lợi ích của cá nhân không?
Hãy xem thông tin ở những người đã từng cùng thời vào sinh ra tử với ông kể lại TẠI ĐÂY :
http://dactrung.net/truyen/noidung.a...6WVhyEHA%3D%3D
Trong tiểu sử của Hồ Chí Minh, có nói đến thời gian đã từng học trường Quốc học Huế và dạy trường Dục Thanh. Nhưng ngay cả thuở sinh thời đến nay, hầu như chưa có ai tìm được một học trò cũ của ông ở đó. Họ đã nhanh chóng quên người thầy của mình, hay đã chết hết cả? Rồi còn đến ngày chết, khi thì đảng cho là ngày 3/9, sau đảng lại cho là 2/9. Biết đâu đến một ngày nào đó đảng không muốn cho bà con ăn tết âm lịch, hoặc Noel bên Công giáo được vui mừng, đảng chỉ luôn ngày bác chết vào những ngày đó thì cũng cứ phải … tin.
Sau khi chết, cái Di chúc được giấu diếm, được đưa ra mấy lần vẫn chưa phải là di chúc thật.
Với một con người hành tung bí ẩn, các chi tiết xác định nhân thân là không có thật, vậy có là con người thật hay không? Câu chuyện của người nghiên cứu về Hồ Chí Minh trên đây, quả là đáng suy nghĩ.
Có thể vị linh mục này chưa có những thông tin đang được đảng phong tỏa. Nhưng những việc liên quan trực tiếp đến từng người dân Việt Nam nhãn tiền thì hẳn không ai không biết.
Chắc ngài cũng không nhớ, lú lẫn quá, nên cũng chẳng thèm nhớ lúc sinh thời ông Hồ Chí Minh đã từng nói: “Đức Khổng dạy về lòng nhân. Đức Giêsu dạy về lòng bác ái. Tôi nguyện trở thành vị học trò nhỏ của các vị ấy”.
Khoan nói tới tính tự mãn của Hồ Chí Minh bắt cả dân tộc phải gọi mình bằng bác – từ ông tổ cho tới cháu chắt ba bốn mươi đời đều phải gọi ông bằng bác (!). Riêng điều này, đã làm hỗn loạn luân thường đạo lý của một đất nước vốn biết tôn trọng trật tự, ngôi thứ, một sự loạn ngôn. Khoan nói tới thói hợm mình khi ông viết sách tự xông hương mình, thì Hồ Chí Minh chưa bao giờ muốn là học trò của các vị ấy và ông cũng sẽ chẳng bao giờ có thể là học trò của các vị ấy bởi một lẽ đơn giản ông luôn tự cho mình ngang hàng với các vị ấy. Nếu có phải học thì học Chúa, chứ ai lại đi học cái ông học trò dốt nhất của Chúa như vậy. Bởi một lẽ, Hồ Chí Minh là người đầu tiên phản bội nhân dân khi phát động phong trào cải cách ruộng đất, khiến không biết bao nhiêu người đã phải chết một cách oan uổng.
Tìm hiểu Trần Dân Tiên là ai? :
http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%B...%A2n_Ti%C3%AAnỞ đời, người ta có thể học người này người kia, những điều hay lẽ phải, tuy nhiên, coi một người giết hại đồng bào mình là tấm gương soi và dạy giáo dân phải noi gương thì thật là quá quắt.
Hồ Chí Minh, một thần thánh đã được đảng tạc ra Chắc linh mục Vũ Hoàng Ánh cũng không biết rằng: những tư liệu, hình ảnh về con người Hồ Chí Minh được đưa ra cho dân chúng chiêm ngắm, chỉ là những hình ảnh và tài liệu đã được đảng tô trát lớp son phấn vào cho thêm màu, thêm vị. Thậm chí là bịa đặt và dối trá để đánh lừa cộng đồng dân chúng Việt Nam, dân tộc Việt Nam.
Cũng như cái xác của ông trong lăng hiện nay hàng năm ngốn một nguồn kinh phí khổng lồ từ tiền thuế của người dân, mặc dân đói, mặc dân nghèo nhưng đảng cứ cố giữ.
http://www.giaoxuthaiha.org/Web/Cont...px?distid=2130Hãy xem, sách giáo khoa cho học sinh, báo chí nhà nước, sách lịch sử do đảng biên soạn đã ghi: “Hồ Chí Minh đã được Ủy ban Giáo Dục, Khoa học và Văn Hóa Liên Hiệp Quốc (UNESCO) công nhận là Danh Nhân Văn Hóa thế giới”. Thế nhưng nếu hỏi lại rằng: “ UNESCO công nhận Hồ Chí Minh ngày nào, tháng năm và bằng văn bản nào :
http://www.rfa.org/vietnamese/people...008110454.html ” thì đảng ta im tịt? Bởi làm gì có sự công nhận nào như vậy, đây chỉ là bịa đặt trắng trợn và đã bị bóc trần.
Đó là sự lừa bịp không chỉ với chỉ cả dân tộc và thế giới hôm nay, mà còn là cả với các thế hệ tương lai của đất nước.
Đạo đức đâu ở Hồ Chí Minh, một con người đã không còn nhân tâm với ngay cả người vợ đầu gối tay ấp của mình, với người con của mình khi “làm chồng chẳng dám làm cha”?

Một nhà báo trẻ đã viết: “Tôi cứ thần tượng HCM, nhưng đến khi biết được một con người hô hào có lòng yêu đất nước, yêu thương nhân dân bao la mà lại không yêu nổi chính vợ và con mình đẻ ra, không che chở được cho một người phụ nữ khi biết sẽ bị đồng bọn giết chết, thì thử hỏi thứ đạo đức, lòng nhân ái đó ở đâu ra và để làm gì”?
http://dactrung.net/truyen/noidung.a...6WVhyEHA%3D%3DNgày nay, những thông tin, những sự thật dù được giấu kín công phu với bao nhiêu lớp vỏ bọc, thì dần dần cũng sẽ được phơi bày trước toàn thể loài người. Những điều mà đảng cố tình giấu kín dưới mười tầng địa ngục rồi cũng được phơi bày, thì thần thánh được tạo nên sẽ mất thiêng.
Chỉ cần vào Google.com và đánh vào một chữ “sự thật Hồ Chí Minh” thì chúng ta có ngay hàng triệu kết quả.
Đó là mối họa lớn cho sự tồn vong của đảng đang núp dưới xác chết này để đục đến mục ruỗng bộ xương nhân dân. Vì vậy mà đảng càng giương cao, càng trát phấn.
Điểm qua vài nét về nhân vật Hồ Chí Minh, để những người còn chưa hiểu, hoặc đã bị ngộ độc nặng nề về thông tin hãy học cách mà tìm hiểu sự thật về cái gọi là “đạo đức, tư tưởng Hồ Chí Minh”.
Với những người chưa có đầy đủ thông tin mà không chịu tìm hiểu, đã là một điều đáng trách. Nhưng một vị linh mục mà vẫn ngộ độc thông tin và cố tình không chịu tìm hiểu, thì điều đáng phải suy nghĩ.
Thì ra, cuối cùng thì chỉ vì ông linh mục Vũ Hoàng Ánh, Chánh xứ Giáo xứ Thanh Hóa (xã Hố Nai 3) này là linh mục quốc doanh, vì ông là Trưởng ban đoàn kết Công giáo huyện Trảng Bom.
Đến đây, hẳn bà con công giáo và mọi người sẽ hết thắc mắc và càng hiểu hơn mối nguy hại của tổ chức ngụy tôn giáo này của cộng sản.
Song An
Vì sao người Hàn khóc ông Roh?
Không chờ đến lúc chính phủ thông báo về hình thức tang lễ cho cựu tổng thống Roh Moo Hyun - người đã nhảy xuống vách núi tự sát ngày 23-5 tại làng quê Bongha (TP Gimhae, Nam Gyeongsang), người Hàn đã tự lập bàn thờ ông ở khắp nơi nào có thể: bến tàu điện ngầm, trong đền, chùa, hay đơn giản là một vỉa hè góc phố.
Ở trung tâm Seoul, đoàn người mặc đồ đen đứng dài hàng cây số nhẫn nại chờ rất nhiều giờ để được đặt hương hoa và quỳ lạy trước hình ông. Nước mắt tuôn tràn, nức nở trên hàng triệu khuôn mặt, già có, trẻ có. Rất nhiều người chấm nước mắt trước màn hình tivi đặt ở các phòng chờ nơi bến tàu xe, bệnh viện, ngân hàng...
Với rất nhiều người, ông Roh là một nhân cách khác biệt, xuất chúng. Từ một cậu bé sinh ra trong một gia đình nông dân ở một ngôi làng nghèo vào loại nhất nước, nơi mà “ngay cả những con bò cũng muốn bỏ đi”, nhưng khi từ giã quan trường ông lại trở về và mong ước ở lại đó mãi mãi. Ông cũng đã tự học và vượt qua kỳ thi hóc búa bậc nhất mà thế hệ trẻ bây giờ điều kiện tốt hơn cũng vẫn rất khó qua được. Ông quyết liệt chỉ trích chế độ quân sự độc tài, dũng cảm bênh vực những sinh viên và công nhân đòi dân chủ, kiên quyết giữ lập trường độc lập với Mỹ và hòa hợp dân tộc với CHDCND Triều Tiên, nhưng cũng hiền lành mộc mạc như một bác nông dân cần mẫn trên mảnh ruộng làng mình. Dân lao động và sinh viên nghèo tìm thấy sự đồng cảm rất lớn từ ông.
Nhưng như người Hàn nói “ngọc còn có vết”. Cuộc đời ông Roh cũng không ít mâu thuẫn nội tại. Chủ trương phản đối sự “quỳ gối trước Mỹ”, nhưng chính phủ của ông lại gửi quân tham chiến cùng Mỹ ở Iraq. Kêu gọi một chính phủ minh bạch, nhưng khi về hưu ông bị cáo buộc “quên” trả lại dữ liệu mật chứa thông tin quốc gia cho chính quyền kế nhiệm. Và từng được mệnh danh là “Ông Sạch”, nhưng lần lượt người trong gia đình, bạn bè của ông bị điều tra vì dính líu đến tham nhũng. Kết thúc đầy bi kịch vốn bị coi là “định mệnh” trong tất cả các đời tổng thống tiền nhiệm của ông đã lặp lại với ông.
Khát vọng xây dựng một xã hội dân chủ, trong sạch của dân Hàn đã khiến các nhà lãnh đạo thời hiện đại phải trả những giá đắt nhất. Người dân nhỏ lệ vì cá nhân ông, và hơn thế, vì lý tưởng độc lập, dân tộc, dân chủ và trong sạch mà họ tin là ông thực tâm kêu gọi nhưng đã không thể vươn tới. Họ nhỏ lệ vì ông đã quyết định nói lời xin lỗi cho sự sụp đổ niềm tin này bằng cái chết của chính mình.