HN SOS: Gái mại dâm than trời vì ế khách
07.01.2013 02:29
Những cô gái làm nghề “đưa người cửa trước, rước người cửa sau” ở đường Phạm Văn Đồng tới chân cầu Thăng Long (Hà Nội) co mình lại để tránh rét, nhưng đôi mắt không quên tìm bóng khách đi qua với mong muốn… một tối làm việc không ế ẩm.
Con đường Phạm Văn Đồng hôm nay vẫn ồn ào, tấp nập người qua lại nhưng vắng bóng những cô gái đứng hai bên đường như mọi ngày. Chỉ còn lại những cánh cửa xếp khép hờ của những căn nhà âm u, tối tăm, đủ thấp thoáng bóng dáng 1, 2 đào co ro trong áo rét, ngồi “hóng khách”.  NÊN ĐỌC Đường Phạm Văn Đồng (Hà Nội) những ngày mưa rét vắng bóng những cô gái đứng hai bên đường, chỉ còn những cô gái ngồi sau cánh cửa xếp trong những căn nhà âm u, tối tăm. Dưới ánh đèn mờ nhưng vẫn đủ để người qua đường nhận thấy lớp phấn son lòe loẹt trên gương mặt của những người phụ nữ với đủ mọi lứa tuổi: 20, 30 thậm chí cả U40. Rét đấy, nhưng họ vẫn diện cho mình những bộ quần áo sao cho thật mát mẻ để câu khách ngon. Khi khách đi qua, họ khoác lên mình chiếc áo ấm những mong chống chọi lại với cái giá buốt. Thoáng nhìn thấy 1 vị khách dừng lại, họ lại nhoài người tìm hi vọng. Vẫn là những thao tác mời khách như mọi ngày, nhanh chóng và kín đáo. “Bao nhiêu?”, người đàn ông hất hàm hỏi. “200.000 tàu nhanh, nhà nghỉ bên em lo”, một chị phụ nữ đậm người, phấn son trát đầy mặt, đang co ro vì cái lạnh nhưng cũng cố bước nhanh ra, đáp lại. “Nhìn cổ kính thế này mà giá cao thế. Trời lạnh giảm giá đi?”, người đàn ông hỏi tiếp và nhận được câu mát mẻ: “Đồ cổ đánh đổ đồ kim, các anh cứ đi rồi biết”. Còn cô gái đứng bên cạnh người phụ nữ, hai hàm răng va vào nhau nhưng vẫn nở nụ cười thật tươi với vị khách “hiếm”, những mong giữ chân được khách. Nhưng sau hồi ngã giá không thành, người đàn ông lại ngậm ngùi bước tiếp bỏ lại phía sau là cô gái đang đứng, mái tóc ướt không phải vì những hạt sương đêm mà vì cơn mưa phùn gió bấc. Đi thêm vài ba cửa, anh ta vẫn chỉ lắc đầu bước tiếp và chấp nhận “trắng tay” trên đoạn đường này. Ngay cả khách khi “giao dịch” cũng giữ dáng vẻ co ro, hai tay để trong túi quần. 
Một ngày làm việc ế ẩm nên chỉ thoáng thấy có khách tới, các cô gái lại tập trung nhau "săn đón" dù cho cả hai bên đang run lên trong cái lạnh dưới 10 độ của Hà Nội. Khách đi rồi, mỗi cô gái lại quay trở về chỗ của mình, cũng có một vài câu chửi thề. Họ tự tìm cách sưởi ấm cơ thể bằng cách dúi tay vào trong áo hay chạy sang quán nước bên cạnh nơi ánh lửa đang bập bùng trong gió, mũ áo kéo cao trùm kín đầu… Dáng đào đổ liêu xiêu trong ánh lửa hồng. Chốc chốc họ lại run lên bần bật khi có cơn gió thổi tới. Nhận được điện thoại, nét mặt họ bỗng chốc tươi hơn nhưng rồi nét vui ấy nhanh chóng vụt tắt khi khách hàng là người chủ động từ chối buổi “hẹn hò”. Trở lại với chiếc ghế đã ấm lên vì người ngồi lâu, cô gái đặt đôi tay lên má, xoa xoa cho tan đi cái giá để rồi lại tiếp tục… hóng khách. Một vài thanh niên rú xe lướt qua họ rồi bỏ lại một vài câu lả lơi: “Đi chơi với anh thôi em ơi, rét mướt thế này, làm gì cho nó khổ”. Tiếng cười của những thanh niên ấy đủ để làm tan cái khoảng không yên tĩnh đang  NÊN ĐỌC bao trùm nhưng không xóa được cái lạnh đến với họ và cũng chẳng thể tìm giúp họ khách để “mở hàng” khi trời đêm. Khách đi rồi, họ lại tụ tập nhau ngồi bên đống lửa để tự sưởi ấm cho mình và chờ cơ hội mong manh ở những khách tiếp theo khi ngoài trời "mưa phùn gió bấc" vẫn đang bao trùm con đường nơi họ đang "hành nghề". Suốt từ 7h tối tới 11h đêm, các cô gái vẫn đốt lửa sưởi ấm cho nhau, quyết tâm bám trụ địa bàn. Đôi bàn tay họ cũng ửng lên vì cái giá buốt của Hà Nội. Họ lại bàn bạc những câu chuyện đời, chuyện người, chuyện ông khách này, người khách kia rồi bọn này ở đây làm ăn được, bọn kia ở chỗ khác cũng ế ẩm như mình… Đó là những câu chuyện mà bao ngày qua họ vẫn nói với nhau. Vẫn là những tiếng cười khanh khách nhưng họ đang bỏ vào đó sự lo lắng cho một ngày làm việc không “lương, thưởng” nếu không được "cuốc khách" nào. “Xem dự báo thời tiết rồi, ngày mai trời vẫn tiếp tục rét. Có khi bọn mình còn chết đói dài dài” – lẫn trong tiếng than củi lép bép, tiếng gió thổi, tiếng xe cộ hai bên đường, nhưng vẫn nghe rõ tiếng những cô gái “làng chơi” than thở với nhau. Khách vào ngã giá vẫn thưa thớt. Họ có tấp vào rồi cũng vội phóng xe đi, bỏ lại phía sau những cánh tay vẫy lại đến cuồng nhiệt và những tiếng gọi như nài nỉ, van xin của các cô gái. Tỏ ra rất quen thuộc với cảnh tượng trên, bà bán quán nước ven đường Phạm Văn Đồng nói: “Ngày nào chả vậy, rét mướt như thế nào họ cũng đứng đó. Nhưng nghề của họ cũng như đi câu ấy mà. Toàn gái hết đát cả, nhiều khi đứng đường vẫy mãi mà có ai nhòm ngó đâu. Trời rét này cũng khổ thân chúng nó, khách thì không có mà cứ phải co ro hết đứng lại ngồi, không dám đi đâu vì nếu đi sợ khách tới mình không có ở đó lại mất cơ hội”. Thỉnh thoảng lại có cô gái hết thở dài rồi lắc đầu ngao ngán. Có lẽ với họ thì đây là thời điểm ế khách nhất trong năm. Về thăm làng... đánh vợ
Có người còn trói vợ bằng dây điện, gí vào ổ để điện giật, có người giữa cánh đồng nhét phân bò vào miệng vợ… Chuyện chồng đánh vợ đã trở thành chuyện thường ngày ở làng quê này.Ngôi làng trong vòng một năm có tới 70 vụ bạo lực gia đình Ở một ngôi làng mà mỗi năm có tới 70 vụ bạo lực gia đình, một ngôi làng mà khi hỏi những người đàn ông “ở đây có ai đánh vợ không” thì chỉ có duy nhất một người không đánh vợ! Những chuyện đó đã khiến cho ngôi làng ấy trở nên nổi tiếng như một địa danh của những người đàn ông đánh vợ. Ngôi làng ấy được nhắc đến không phải bởi tên làng, tên xóm cụ thể mà người ta vẫn gọi bằng cái tên: Làng đánh vợ!'' Những ngày giông bão Ở cái làng quê ấy, bạo lực gia đình đã trở thành chuyện cơm bữa. Những người phụ nữ nông thôn vất vả một nắng hai sương lại gầy còm, tiều tụy đi vì bị chồng đánh. Những người đàn ông thì suốt ngày rượu chè bê tha, say xỉn, đánh vợ triền miên.  NÊN ĐỌC Điển hình là anh Nguyễn Văn Toàn và chị Nguyễn Thị Nhài. Cả hai vợ chồng cùng làm ruộng. Anh Toàn trước là công nhân nhưng do sức khỏe yếu nên bỏ việc về quê. Động một tí là anh đánh vợ. Lần đánh vợ gần đây nhất là hôm hai vợ chồng đi cuốc cỏ lúa ngoài đồng. Gần trưa, anh Toàn bảo chị Nhài về nấu cơm. Chị Nhài cố làm thêm vài nhát cuốc nữa thì anh Toàn bực mình nghĩ vợ cố tình chống đối, không biết nghe lời chồng nên xông tới túm tóc vợ dúi vào bờ ruộng. Sẵn thấy bãi phân bò gần đó, anh Toàn vớ luôn phân bò nhét vào mồm vợ. Vợ chồng anh Vũ Văn Yên và chị Phạm Thị Hạ cũng có một thời giông bão. Dù đã sống với nhau 15 năm, có 2 đứa con nhưng chị Hạ chưa một ngày hạnh phúc. Dăm ba ngày chị lại phải nhận những cơn đòn roi vô cớ của chồng. Chính anh cũng tự nhận mình là người đánh vợ nhiều nhất thị trấn Thanh Nê. Suốt ngày chìm trong cơn ma men của rượu, về đến nhà là anh gây gổ, đánh chửi vợ con. Sau những cơn say rượu của anh, chị Hạ chỉ biết ôm con ngồi khóc ở góc bếp, đau buồn khi nghĩ rằng không biết đến bao giờ mới chấm dứt được cảnh này. Gia đình chị Nguyễn Thị Lài lại có nỗi khổ khác. Anh Hưng, chồng chị thèm một đứa con trai mà đến lần mang bầu thứ 3 chị đi siêu âm vẫn là con gái. Bực tức anh Hưng suốt ngày uống rượu, gây sự với vợ con. Thậm chí vợ mang bầu anh còn bắt chị đi phun thuốc sâu, bê những bao thóc 20-30kg. Vợ động cãi lại là anh cho cái bạt tai nảy đom đóm mắt. Một cặp vợ chồng cũng một thời đầy bão tố là chị Nguyễn Thị Hoài và anh Phan Văn Mừng. Chị Hoài bị anh Mừng đánh suốt ngày. Đang ngồi xem ti vi mà vợ đi qua đi lại, thay vì chuyển đến chỗ ngồi không vướng lối đi hoặc góp ý với vợ thì anh Mừng xông vào đấm đá vợ túi bụi. Nhà nuôi gà tránh sao khỏi việc gà bậy ra sân nhưng anh Mừng hễ dẫm phải bãi phân gà là thế nào cũng tìm bằng được chị Hoài để “trị” tội. Một lần, chị Hoài đang ngồi bên nhà hàng xóm, anh Mừng đã đùng đùng chạy sang, vừa chửi, vừa giơ bàn chân đầy phân gà đạp vào người vợ. GS Lê Thị Quý - Viện Nghiên cứu Truyền thống và Phát triển cũng cho biết, trong một buổi ngồi nói chuyện với khoảng 15 người chồng ở thị trấn Thanh Nê, bà hỏi: “Trong số các anh đây có ai đánh vợ không” thì một người trong họ đứng lên nói: “Trừ một người, còn lại tất cả đều đã đánh vợ”. Tiếp tục hỏi lý do vì sao lại đánh vợ thì hầu hết đều không đưa ra được lý do gì xác đáng. Họ xem đánh vợ là bình thường vì người chồng có quyền được “dạy vợ” khi vợ không nghe lời. Ngôi làng trong vòng một năm có tới 70 vụ bạo lực gia đình
Và một hiện tại khác Thị trấn Thanh Nê, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình những ngày mùa đông này thật yên bình. Những con đường rải nhựa thẳng tắp, những ngôi nhà 2-3 tầng mọc lên san sát. Phía xa là cánh đồng lúa rộng mênh mông. Nhà nhà hối hả làm việc để chuẩn bị cho ngày Tết Nguyên đán sắp tới. Ít ai có thể nghĩ rằng ngôi làng này trước đây vốn “nổi tiếng” bởi những câu chuyện về những người đàn ông đánh vợ. Năm vừa qua, nơi đây còn trở thành một trong hai đơn vị điển hình được Quốc hội lấy làm căn cứ xây dựng Luật Phòng, chống Bạo lực gia đình.  NÊN ĐỌC Ngày hôm nay, trong những thôn xóm ở thị trấn này không còn nghe thấy tiếng la hét đánh chửi nữa. Những người đàn ông một thời đánh vợ đã trở thành hội viên của CLB những người chồng đảm đang. Chính anh Vũ Văn Yên cũng nói: Sau hai năm tham gia CLB Những người chồng yêu vợ của thị trấn Thanh Nê, tôi đã từ bỏ được thói quen đánh vợ, học cách tôn trọng và lắng nghe ý kiến của vợ. Đó là những bài học đầu đời đáng giá nhất khi đã bước vào tuổi tứ tuần. Bài học dễ vô cùng nhưng chẳng mấy ai là đàn ông nhận ra. Sau gần 15 năm lấy vợ rồi làm bố của hai đứa con, giờ đây tôi mới cảm nhận được, mới thấm thía được hai chữ “hạnh phúc” một cách trọn vẹn. Tôi đã từng là người đánh vợ nhiều nhất ở cái thị trấn Thanh Nê này. Nhưng từ năm 2004, tôi được mời tham gia vào câu lạc bộ, qua sinh hoạt tôi đã hiểu ra nhiều điều và thấy mình đã sai. Nhận thấy sự cần thiết của việc “giáo dục tư tưởng” này, anh Tân đã tình nguyện làm một tuyên truyền viên tích cực cho CLB. Chính anh đã đi vận động những người đàn ông hay đánh vợ từ bỏ thói quen này để cùng vợ xây dựng gia đình ấm no, hạnh phúc. Bản thân anh cũng yêu thương, chăm sóc, chia sẻ mọi việc với chị Hạ. Giờ đây, câu chuyện đánh vợ chỉ còn là quá khứ buồn của gia đình anh chị. Không chỉ có anh Tân mà anh Toàn, người đã từng nhét phân bò vào mồm vợ giờ cũng hoàn toàn đổi khác. Trước đây vì anh Toàn suốt ngày lăm le đánh vợ nên vợ chồng lúc nào cũng căng thẳng, chẳng còn thời gian để nghĩ ra kế sách gì kiếm sống. Bởi vậy, nhà đã nghèo càng trở nên nghèo hơn. Sau mỗi lần đánh vợ, anh Toàn thường phải chịu đựng bầu không khí ngột ngạt từ sự câm lặng của vợ. Anh cũng thường xuyên phải nhịn cơm vì hai nhẽ: Một là chị Nhài bỏ về nhà mẹ đẻ không ai nấu cơm cho. Hai là… tức không thể nuốt nổi cơm vì nhỡ có hỏi câu gì đó, chị Nhài cậy răng cũng không nói nửa lời. Càng đánh vợ thì mình càng mệt mỏi, tiền bạc càng túng thiếu. Không những vợ không nghe lời mà ngay cả con cái cũng chống đối lại. Tuy nhiên kể từ ngày được vận động tham gia câu lạc bộ, anh đã không còn đánh vợ nữa. Có chuyện gì thì hai vợ chồng cũng chia sẻ, bàn bạc. Anh cũng chuyên tâm chăm lo nhà cửa, ruộng vườn hơn. Vì thế không khí gia đình lúc nào cũng đầm ấm, vui vẻ, kinh tế gia đình phát triển do cả hai vợ chồng đều yên tâm làm ăn. Anh bảo: Đánh vợ là việc đáng xấu hổ nhất. Người vợ là người sinh con cho chúng ta, nuôi con cái ăn học, vun vén nhà cửa, một sớm hai sương tảo tần, hy sinh tất cả vì chồng con. Hàng ngày người vợ cũng là người nấu cơm cho ta ăn, khi ta ốm đau thì chăm sóc. Vì vậy phải yêu thương, biết ơn vợ mới đúng. Trước đây tôi đã sai khi tự cho mình cái quyền đánh vợ để không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề, vợ con, người thân khinh rẻ. Nói dại nếu như còn tiếp tục đánh vợ thì chẳng may xảy ra chuyện gì thì ân hận suốt đời, lúc đó gia đình tan nát, con cái mồ côi. Vì vậy tôi cho rằng việc thành lập CLB những người đàn ông yêu vợ tại cái vùng quê này là một dự án tuyệt vời. Nhờ có chương trình này mà tôi mới nhận ra sự u mê của mình. Từ ngày không đánh vợ nữa thì mọi việc lại đâu ra đấy. Vợ chồng giờ làm thêm nghề làm đậu phụ và nuôi lợn đàn. Ăn tiêu rồi cũng tiết kiệm được vài ba chục triệu/năm. Hai đứa con giờ ngoan lắm, chúng không còn cãi bố như trước nữa. Mô hình ý nghĩa và thiết thực CLB Những người chồng yêu vợ do Hội Phụ nữ thị trấn Thanh Nê (Kiến Xương, Thái Bình) thành lập cung cấp các kiến thức Luật Phòng, chống bạo lực gia đình, Luật Hôn nhân gia đình…Cứ vào tối thứ bảy hàng tuần, “lớp học làm chồng” của thị trấn Thanh Nê thu hút 40 - 50 anh em. “Khi anh em cùng chia sẻ, cùng tháo gỡ cho nhau, họ lại trở về hiền như cục đất ấy”. Chị Vũ Thị Tôn, Chủ tịch Hội phụ nữ chia sẻ: Như anh Tân, ngày đầu vào vận động anh ấy khó lắm. Lúc say thì anh ấy nhất định không ra mở cổng. Lúc tỉnh thì anh ấy còn thả chó ra. Sau thấy tôi  NÊN ĐỌC dọa đến luật, anh ấy mới ra tiếp chuyện. Từ đó về sau cứ tỉ tê rồi vào học cả lớp “những người chồng đảm đang”, một lớp học nhỏ do Hội Phụ nữ địa phương tạo nên để dạy... làm chồng, nên dần dà anh ấy đổi tính đổi nết được như này. Những thành viên trong CLB cũng chính là những người đã từng đánh vợ nhưng đã tự sửa sai và đi tuyên truyền, vận động những người đàn ông khác. Không chỉ có anh Tân mà 100% những người chồng đã từng đánh vợ ở thị trấn Thanh Nê và Vũ Lạc (Kiến Xương, Thái Bình) nơi trung bình mỗi năm xảy ra trên 70 vụ bạo lực gia đình, chủ yếu là chồng đánh vợ sau khi tham gia CLB những người chồng yêu vợ đã thay đổi hoàn toàn. Có những người lúc đầu chần chừ không tham gia, thậm chí có người trốn tránh phải nhờ đến công an mới chịu đến CLB nhưng cuối cùng, khi đã hiểu ra rồi thì họ lại là những người tham gia CLB một cách tích cực và thường xuyên nhất. Vừa qua, tại tọa đàm “Nâng cao vai trò của nam giới trong phòng chống bạo lực gia đình” do Trung ương Hội LHPN Việt Nam, Quỹ Dân số Liên hợp quốc tại Việt Nam và Hội Nông dân phối hợp tổ chức tại Hà Nội, vợ chồng anh Vũ Văn Yên và chị Phạm Thị Hạ ở thị trấn Thanh Nê cũng được mời đến nói chuyện về chính câu chuyện bạo lực gia đình của họ. Nhờ mô hình này mà thị trấn Thanh Nê và xã Vũ Lạc, đã trở thành hai đơn vị điển hình được Quốc hội lấy làm căn cứ xây dựng Luật Phòng, chống Bạo lực gia đình. Một sự thật là trong những gia đình có bạo hành thì người phụ nữ thường nảy sinh lòng căm thù. Họ có thể nhẫn nhịn nhưng sự căm thù luôn âm ỉ trong lòng. Đến một lúc nào đó, hành động đánh chửi của các ông chồng vẫn được coi là bình thường như mọi ngày nhưng nó lại trở thành giọt nước tràn ly. Hậu quả thường không thể lường hết. Vì vậy để ngăn chặn bạo lực gia đình, cần sự vào cuộc tích cực của chính quyền, Hội phụ nữ địa phương… trong đó mô hình CLB những người chồng yêu vợ có thể xem là một mô hình có nhiều ý nghĩa. | Theo thống kê của Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, 34% số phụ nữ đã có gia đình bị chồng bạo hành (tức là trung bình cứ 3 người phụ nữ đã kết hôn có một người đã từng bị chồng bạo hành). Tuy nhiên, đa phần nạn nhân vẫn im lặng dù năm 2007, Quốc hội đã thông qua Luật Phòng chống Bạo lực gia đình. Sự im lặng có nhiều lý do nhưng tựu trung lại là sự yếu mềm và lòng vị tha của người phụ nữ. Vấn đề thay đổi trong tư duy và cách ứng xử trong gia đình là rất bức thiết. |
Khỏa thân để lấy chồng: Xúc phạm phụ nữDù biết đàn ông ngoại nghèo khó nhưng so với lấy chồng Việt Nam vẫn hơn, nhiều cô gái đã bất chấp việc khỏa thân, uốn éo... để được tuyển làm vợ người nước ngoài. “Đa số người nước ngoài lấy vợ Việt Nam theo con đường nhờ mai mối “tuyển vợ” đều là những người đàn ông nghèo khó. Tuy nhiên, với những cô gái Việt Nam tham gia “tuyển chồng” ngoại, họ cho rằng, dù ở nước họ nghèo khó vẫn hơn lấy chồng và sống ở Việt Nam. Nên bất chấp tất cả, kể cả "khỏa thân", uốn éo để được tuyển làm vợ người nước ngoài”. PGS.TS dân tộc học Nguyễn Văn Tiệp, Trưởng khoa nhân học, Trường Đại học KHXH&NV TP.HCM trao đổi với PV xung quang vấn đề bùng nổ xu hướng lấy chồng ngoại của các cô gái ở miền Tây và trên cả nước thời gian gần đây. Đua nhau "khỏa thân" tuyển chồng ngoại Liên tiếp trong thời gian qua, nhiều vụ “tuyển vợ” Việt của đàn ông nước ngoài qua môi giới đã bị phát hiện. Nhiều vụ các cô gái Việt “khỏa thân” uốn éo đủ tư thế, cạnh tranh với nhau để lọt vào “mắt xanh” của đàn ông ngoại quốc chủ yếu là Hàn Quốc, Trung Quốc và Đài Loan. Chỉ cần gõ cụm từ "khỏa thân tuyển chồng ngoại" trên công cụ tìm kiếm Google, đã cho đến 1.690.000 kết quả trong thời gian 0,38 giây. Cũng trong thời gian qua, rất nhiều vụ việc đau lòng xảy ra liên quan đến các cô dâu Việt lấy chồng ngoại quốc như chuyện cô dâu Phạm Thị Loan (38 tuổi) bị chồng sát hại tại Hàn Quốc sau chưa đầy 2 tháng rời Việt Nam vào tháng 3/2012. Hay như ngày 23/11, chị Võ Thị Minh Phương, quê ở Hòa An, Phụng Hiệp, Hậu Giang ôm 2 con nhảy lầu tự tử do mâu thuẫn với chồng Hàn Quốc. Những vụ việc trên đã không ít lần khiến dư luận trong nước "dậy sóng", thế nhưng, nhiều cô gái Việt Nam vẫn bất chấp những rủi ro khi sống ở xứ người để tham gia ứng tuyển chồng ngoại với ước mơ...đổi đời. Mới đây nhất, ngày 27/12/2012, Công an TP Cần Thơ phát hiện Hua Xiaole (37 tuổi) và cô vợ Việt 22 tuổi tổ chức cho 6 người đàn ông Trung Quốc xem mặt 4 cô gái miền Tây tại khách sạn Hoàn Cầu ở phường Thới Bình (Ninh Kiều, Cần Thơ). 
Nhiều phụ nữ Việt Nam cảm thấy bị xúc phạm khi nhìn những hình ảnh này Xiaole khai nhập cảnh vào Việt Nam với mục đích du lịch nhưng đã cùng vợ "tuyển" 11 cô dâu miền Tây lấy chồng Trung Quốc, tiền công môi giới 20 triệu đồng một cô. Cùng ngày hôm đó, lực lượng quản lý xuất nhập cảnh Công an TP Cần Thơ phát hiện tại khách sạn Hoàn Cầu có người đàn ông Trung Quốc 42 tuổi tên Hao Bin đang sống như vợ chồng với một cô gái quê tỉnh Hậu Giang. Hai tháng qua, Bin với người tình nhận được 32 triệu đồng là tiền môi giới "tuyển" 2 cô dâu Việt lấy chồng Trung Quốc.  NÊN ĐỌC Trước đó, trên nhiều trang mạng xã hội, liên tục xuất hiện các video clip liên quan đến việc các cô gái Việt Nam đua nhau trình diễn "khỏa thân", uốn éo, phô diễn cơ thể của mình, phân tài cao thấp về nhan sắc với nhau... Tất cả chỉ vì muốn lọt vào trong "mắt xanh" của "cánh mày râu" người ngoại quốc. Họ bất chấp truyền thống văn hóa của người phụ nữ Việt Nam, chỉ để thực hiện ước mơ... có một cuộc sống tốt đẹp hơn ở Việt Nam. Trao đổi với PV về vấn đề này, PGS.TS Nguyễn Văn Tiệp cho rằng, đó là thực trạng mà xã hội cần quan tâm. “Vì sao các cô gái Việt lại thích lấy chồng ngoại quốc mà bất chấp danh dự, sẵn sàng trình diễn để tuyển chồng, bỏ qua tình cảm cá nhân? Đó là do đời sống kinh tế ở một số vùng nông thôn nước ta còn quá khó khăn. Người nước ngoài sang Việt Nam tuyển vợ qua đường môi giới, đa phần đều là người nghèo khó ở bên nước họ, họ chủ yếu là nông dân, công nhân, không đủ tiền lấy vợ bên ấy. Nhưng sang Việt Nam số tiền ấy lại dễ dàng lấy được vợ. Hơn nữa, với một số cô gái ở các vùng nông thôn, dù sang nước ngoài có khó khăn mấy, nghèo khó mấy vẫn hơn ở Việt Nam. Đó là thực tế cần phải nhìn nhận”, PGS.TS Nguyễn Văn Tiệp cho biết. PGS.TS Nguyễn Văn Tiệp cho biết thêm: “Thậm chí, nhiều cô gái sẵn sàng đánh cược số phận mình, bởi họ không biết bên kia biên giới cuộc sống của họ thế nào, nhưng vẫn liều nhắm mắt đưa chân. Bởi với họ, việc lấy chồng ngoại là một cuộc đánh đổi để tìm một lối thoát cho cuộc sống nghèo khó mà họ và gia đình đang phải đối mặt. Nhiều người chấp nhận lấy chồng ngoại vì kinh tế gia đình nên khi họ bị dụ dỗ bởi những kẻ môi giới hôn nhân trái phép, họ đã đồng ý làm theo”. Hạ thấp nhân phẩm người phụ nữ, xúc phạm tự tôn dân tộc Việc nhiều cô gái miền Tây, và một số cô gái ở các vùng nông thôn nghèo Việt Nam, quyết tâm chăm sóc sắc đẹp, trình diễn “khỏa thân” để tuyển chồng ngoại qua con đường môi giới đã gây lên nhiều bức xúc trong xã hội. Nhiều ý kiến cho rằng, còn nỗi đau nào hơn nữa. Vì tiền mà nhiều cô gái trẻ quyết hạ nhân phẩm của mình để mang tấm thân "ngọc ngà" ra "đánh cược" chỉ để đổi lấy sự may rủi về viễn cảnh sung túc bên nước ngoài, thậm chí không biết ngày mai mình sẽ ra sao. 
PGS.TS Nguyễn Văn Tiệp “Tôi đã từng sang Hàn Quốc, Đài Loan để tìm hiểu cuộc sống của những người phụ nữ Việt Nam lấy chồng ngoại. Đa số đều có cuộc sống khá giả hơn. Nhiều người vất vả làm việc nhưng đổi lại họ có cuộc sống sung túc, thậm chí có tiền phụ giúp gia đình ở Việt Nam. Từ đó, tôi hiểu được nguyên nhân vì sao, các cô gái vùng nông thôn nghèo lại quyết tâm phải lấy được chồng ngoại dù qua môi giới. Trong làng, trong ấp có một người lấy chồng ngoại mà phụ giúp được gia đình, rất nhiều cô gái sẵn sàng theo chân. Tuy nhiên, mỗi người mỗi cảnh, nếu cứ nhìn vào đó mà bất chấp tất cả nhân phẩm của mình để được tuyển chồng thì đó là nỗi đau nhói lòng không chỉ của đàn ông Việt, mà còn nhiều phụ nữ Việt cũng thấy bị xúc phạm khi nhân phẩm phụ nữ Việt Nam bị hạ thấp thông qua những cuộc tuyển chọn kiểu này”, PGS.TS Tiệp nhìn nhận. “Khi xem những cảnh các cô gái Việt Nam “khỏa thân” uốn éo để tuyển chồng ngoại, tôi đã rất bức xúc. Chưa bao giờ lòng tự tôn dân tộc bị xúc phạm đến như thế. Chưa bao giờ nhân phẩm người phụ nữ Việt Nam bị coi rẻ đến như vậy. Thân phận của họ chẳng khác gì những người “vợ nhặt”. Giàu sang thì ai cũng mơ ước, nhưng giàu sang theo kiểu “hi vọng đổi đời” nhờ lấy  NÊN ĐỌC chồng ngoại tôi thấy bất ổn. Mong rằng, các cô gái Việt Nam có ý định ứng tuyển chồng ngoại sẽ suy nghĩ lại, để không còn những vụ tự tử đau lòng liên quan đến cô dâu Việt ở ngoại quốc”, chị Đỗ Thị Huế, nhân viên giao dịch Viettel cho biết. Nhà tâm lý Lê Thị Bích Ngọc, Trung tâm Phụ nữ và Phát triển cho rằng, dù khi đi ứng tuyển để được lấy chồng ngoại, nhiều cô gái Việt Nam ôm ước mơ đổi đời. Nhưng khi sống ở đất khách quê người, cô dâu Việt khi bị bạo hành về thể xác lẫn tinh thần, sẽ không có ai chia sẻ, cuộc sống bế tắc không lối thoát. Nhiều vụ tự tử gần đây của một số cô dâu Việt tại Hàn Quốc đã cho thấy điều đó. Những cô dâu đó mất đi, để lại cho gia đình những nỗi đau khó có thể nguôi, mà xã hội cũng đớn đau không kém. "Bên cạnh số ít người phụ nữ Việt may mắn lấy được người chồng ngoại có kinh tế khá giả, biết quan tâm vợ con, lo cho gia đình nhà vợ, không ít cô dâu Việt khi sang đất khách quê người phải chịu đựng cuộc sống nghiệt ngã, bị bóc lột về thể xác, trở thành nô lệ tình dục cho nhiều người trong nhà. Nhiều cô dâu Việt đã phải tự vẫn vì không chịu được cuộc sống qua nhiều nghiệt ngã. Họ cũng dễ rơi vào đáy bi thương, thấy mình cô độc nơi xứ người, không tiền, không nghề nghiệp và hay một chỗ dựa nào đó", PGS Tiệp cho biết. Nói về vấn đề này, PGS Nguyễn Văn Tiệp cho rằng: “Cô dâu Việt lấy chồng ngoại quốc, do bất đồng ngôn ngữ, bất đồng văn hóa. Nên cuộc sống có nhiều lúc xung đột. Nếu vì tình yêu họ sẽ bỏ qua cho nhau. Nhưng đây là cuộc hôn nhân “rổ rá kẹp lại”, nên với những người chồng ngoại, họ chỉ xem nhiều cô dâu Việt là món hàng mà họ bỏ tiền ra để lấy về”.
Sống dưới chế độ CS đạo đức và danh dự dân tộc chẳng còn, chưa bao giờ trong lịch sử người Việt Nam cảm thấy xấu hổ bỉ ổi như hiện nay!
Phở gà miễn phí ở Hà NộiSáng Chủ nhật, người nghèo ở phường Khương Trung (Hà Nội) được phát phiếu ăn phở gà miễn phí. Mỗi cuối tuần, 100 suất phở được phát miễn phí đã làm ấm lòng những người lao động, hoàn cảnh khó khăn trong giá lạnh. | | Lao động nghèo, người có hoàn cảnh khó khăn, người già... đều có thể đến ăn phở miễn phí tại đây. Ngoài bán phở vào các ngày trong tuần, chủ nhật, quán sẽ miễn phí cho người nghèo. |  | | 100 phiếu ăn sẽ được phát cho người nghèo từ thứ 6 và thứ 7. Sáng chủ nhật, họ chỉ cần mang phiếu đến hoặc nếu chưa nhận được phiếu có thể nói với chủ quán đều nhận được tô phở gà nóng hổi. |  | | Anh Khánh, chủ quán phở chia sẻ, gia đình anh có truyền thống làm từ thiện. Quanh khu vực anh sống có rất nhiều cụ già nghèo và người lao động không đủ tiền ăn một bát phở. Mục đích mở quán ăn miễn phí giúp họ ấm lòng những ngày đông giá lạnh. 'Khách không cần phải mang bất cứ giấy tờ nào chứng minh mình nghèo, chỉ cần đến chúng tôi sẽ phục vụ', chủ quán cho hay. |  | | Anh Khánh cho biết thêm, quán mở từ hôm 30/12 và tới chiều cùng ngày, 100 phiếu ăn đã thu về đủ. Phần lớn khách tới ăn phở miễn phí là người giúp việc, đánh giày, các cụ già và trẻ mồ côi. Thịt gà được ông chủ này đặt mua trên phố Hàng Bè rồi dậy từ 4h sáng tự tay chế biến và nấu. |
 | | Bà Nguyễn Thị Pho, phường Khương Trung, chống nạng đến nhận phở miễn phí. Có hai con bị động kinh, bà lão hơn 80 tuổi này hàng ngày vẫn lê đôi chân tật nguyền đi xin ăn các gia đình hàng xóm. Bà tâm sự, chẳng bao giờ có tiền để ăn một bát phở. 'Chú cho ăn miễn phí tôi mới biết đến mùi vị phở. Tuần trước được phát phiếu, tôi đến ăn rồi và thấy rất ngon', bà Pho nói. |
 | | Nhân viên và chủ quán chạy ra đỡ bà lão. |
 | | Bà xách cặp lồng và cầm theo lá phiếu được phát từ tuần trước đến nhận phở về ba mẹ con ăn chung. |  | | Mỗi suất mang về, nhân viên đều chuẩn bị thịt và bánh phở đầy đặn hơn. |

| | Đang vào quán mời khách đánh giày, anh Lý (Nam Định) bất ngờ nhận được phiếu ăn miễn phí. Anh chia sẻ, tiền công đánh giày kiếm được phải dành dụm gửi về quê nên chẳng khi nào dám ăn phở. 'Tôi sẽ về nói với những người bán hàng rong ở xóm trọ đến nhận phiếu', anh Lý vui mừng nói. |  | | Bát phở gà miễn phí dành cho khách. |
 | | Chủ quán cũng tận tình phục vụ khách miễn phí. |
Bình Minh |
|