Ăn chơi đua đòi hoặc vì hoàn cảnh đưa đẩy, không giữ được mình, nhiều nữ sinh, nữ sinh viên nhắm mắt làm liều đưa thân vào các ổ mại dâm và trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp. Bởi, “mác” sinh viên, học sinh được ví như “chứng chỉ” đắt khách để họ tiếp cận với khách mua dâm một cách dễ dàng.
Nữ sinh viên phục vụ "đại gia"
Trước đây không lâu, tại một hội nghị tập huấn công tác tuyên truyền phòng, chống mại dâm, thông tin gây chú ý do cơ quan chức năng đưa ra là trong thời gian qua, ở một số địa phương đã xuất hiện gái bán dâm còn ngồi trên ghế nhà trường. Họ bán dâm do thích ăn chơi đua đòi hoặc do không có tiền đóng học phí...
![]() |
Không ít sinh viên - học sinh hành nghề bán dâm bị bắt quả tang. |
Trong khi đó, người mua dâm từ những gái bán dâm sinh viên này phần lớn đều là những người lắm tiền nhiều của và mắc chứng ham của lạ bởi cái “mác” sinh viên, học sinh. Mới đây nhất, khi cơ quan chức năng kiểm tra khách sạn ở các thành phố lớn phát hiện có nhiều sinh viên, thậm chí học sinh đang hành nghề.
Điều đáng nói là nhiều người trong số ấy không phải là những đối tượng có gia cảnh nghèo khó hay hoàn cảnh gia đình đặc biệt. Nhiều người trong số đó chỉ đơn thuần là những nữ sinh thích ăn chơi đua đòi, thích hưởng thụ lối sống vật chất xa hoa, không muốn tìm công ăn việc làm bằng sức lao động chân chính và trí tuệ của mình.
Bị cơ quan chức năng bắt, N.T.T.L (20 tuổi, quê tỉnh B.T) là sinh viên năm 2 của một trường ĐH dân lập kể về quá trình trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp khi còn đang ngồi trên ghế nhà trường. L. nói, sau khi tốt nghiệp cấp 3, L. may mắn vào học tại một trường ĐH dân lập.
Trước ngày nhập học , L. được gia đình và người thân thưởng khá nhiều món đồ coi như quà đỗ đại học. Cũng từ đây, cô nữ sinh THPT ngây thơ ngày nào lột xác hoàn toàn khi trang điểm sặc sỡ mỗi lần đến lớp, ăn mặc quần áo thì không phù hợp với lứa tuổi sinh viên, mà chỉ phù hợp với những chốn ăn chơi. Nghe theo lời rủ rê bạn bè, L. bắt đầu tìm đến các vũ trường để vui chơi thỏa thích.
Sự thật phũ phàng
Sau một vài lần lên quán bar chơi, L. gặp một người phụ nữ trẻ đẹp cũng thường xuyên đến bar vào buổi tối. Sau vài câu làm quen, người phụ nữ kia đã tiêm vào đầu cô gái mới lớn những suy nghĩ lệch lạc về tiền bạc, đổi lại L. chỉ cần ngồi uống rượu với khách hàng tại các quán bar, vũ trường. Nếu gặp “khách sộp”, L. có thể được bo thêm rất nhiều, thoải mái chi tiêu...
![]() |
Các cậu ấm, cô chiêu tại một động lắc ở TP.HCM khi bị công an bắt giữ |
Ban đầu, L. từ chối lời mời mọc hấp dẫn này. Biết được tâm lý thích thể hiện của cô gái trẻ, “má mì” này tiếp tục đánh trúng tâm lý của L. khi vẽ ra viễn cảnh L. được chiều chuộng, ăn mặc sành điệu và mang phong cách của dân chơi, mọi người sẽ nhìn L. bằng con mắt ngưỡng mộ, ghen tị. Cách thuyết phục này của “má mì” khiến L. xiêu lòng.
Đúng vào thời điểm đó, L. chia tay bạn trai, lâm lý buồn chán khiến L. lần đầu tiên chủ động liên lạc lại với “má mì” để đi chơi với những người đàn ông sành điệu, giàu sang. Ban đầu L. chỉ đi uống rượu với những “đại gia”, “thiếu gia” hay la cà ở các quán bar. Mỗi khi vào cuộc nhậu, cánh đàn ông đều nhìn L. với ánh mắt khao khát thèm thuồng.
Có không ít người đàn ông còn tìm mọi cách để tiếp cận L. đưa đón, mua sắm và chiều chuộng L. Cũng từ đây, L. càng dấn sâu vào các cuộc vui thâu đêm suốt sáng rồi cặp kè với một trong số những người đàn ông đó.
Một thời gian ngắn ngủi, L. chia tay đại gia và rơi vào trạng thái trầm cảm nặng nề. Thấy vậy, “má mì” liền rủ L. đi chơi với nhóm khác. Sự chán chường về tinh thần và dạn dày trong chuyện chăn gối đã khiến L. trở nên dễ dãi hơn trong chuyện quan hệ tình dục. L. có thể quan hệ với bất kì người đàn ông nào mà không cần phải có tình yêu hay cảm tình. L đã rơi vào mê hồn trận các mối quan hệ phức tạp, khó có thể gỡ ra được.
Điều gì đến đã đến, cứ mỗi khi có người gọi gặp “tâm sự”, L. đều gật đầu. Kể từ đó, ngoài việc “phục vụ” những người quen biết trong ma trận các mối quan hệ phức tạp của mình, L. thường xuyên phục vụ những "đại gia" theo “chỉ đạo” của “má mì”. L. trở thành "gái bao" trong đường dây của "má mì" này từ lúc nào không hay ... L. bỏ học triền miên, khi nhận được thông tin bị cấm thi tất cả các môn, L. hoảng hốt đi xin nhà trường để được tiếp tục học.
Từ đây, sáng L. đến trường, tối lại theo các đại gia góp vui cho họ. Tuy nhiên, sợ bố mẹ biết chuyện sẽ không chấp nhận nên L. vẫn cố đi học. Mãi đến khi L. bị cơ quan chức năng bắt quả tang về tội bán dâm thì bố mẹ của L. mới vỡ lẽ...
(Theo Pháp luật Việt Nam)
Ba lần quan hệ là ba lần mang thai Cái bào thai trong bụng tôi không phải của B. Anh biết và bảo: Anh xem con em là con anh, đừng ngại. Tôi bảo anh cho tôi thêm thời gian. Mong anh tiếp tục làm bình phong cho đến khi tôi sinh . Anh buồn buồn đồng ý. Tôi ray rứt khôn nguôi. Tôi sinh được bảy tháng lại mang thai. B đòi ly dị vì tôi không giữ lời hứa. Tôi biết ở cương vị anh tôi còn lồng lộn hơn chứ không bình tĩnh được. Đồng nghiệp chúc mừng và e ngại vì vết sinh mổ lần trước còn quá mới. Biết mình có chửa trộm, tôi lúng ta lùng túng vì chưa sẵn sàng cho đứa con thứ hai. Trong giai đoạn này tôi chỉ lo thương thảo với B. Tôi chỉ còn cách là hứa sẽ bù đắp cho anh trong điều kiện vật chất có thể. Nhìn hai đứa con nheo nhóc B không nỡ làm lớn chuyện. Biết mình có lỗi tôi chỉ âm thầm mang ơn anh cũng mong có ngày đền trả. Con tim có lý lẽ riêng của nó. Tôi không thể yêu anh. Ảnh minh họa. Bé thứ gái thứ hai tròn tuổi tôi lại mang thai. B nhất quyết ly dị. Tôi vác bụng lùm lùm ra tòa. Tại đây mọi việc khuất tất được phanh phui. Tôi là gái nạ dòng. Đồng nghiệp e dè khi tiếp xúc. Học trò cũ xa lánh không phải vì khinh tôi mà vì không thể hiểu nổ̃i người như tôi. Tôi chới với dù đã lường trước sự việc. Người dân gần đó xầm xì không ngớt. Đi đâu cũng nghe họ nói về tôi. Ngườì thì bảo đầu gà đít vịt , người thì bảo Võ Hậu, người thì chép miệng thở dài thương cảm cho phận đàn bà. Tôi lên bờ xuống ruộng vì những lời đàm tiếu. Con trai nuôi lại là bố của ba đứa trẻ Hạ sinh đứa con trai tôi mới dám cho cha của ba đứa con tới nhà chăm sóc thăm nom. Một lần nữa phong ba bão táp lại kéo về khi biết P là tác giả. P kém tôi 14 tuổi từng là 'con nuôi' của tôi. Tôi nuôi P khi P mới học lớp 8. Trước đây P được một đồng nghiệp nam nhận nuôi (xuất phát từ tình thương, không dính dáng đến pháp luật thủ tục nhận con nuôi), vì anh qua đời đột ngột nên tôi nhận P về. Tình cảm nảy sinh từ lúc nào không rõ chỉ biết thiếu P tôi như thiếu đi hơi thở ngọt ngào. Định kiến người Việt còn khắt khe với những mối quan hệ như tôi. Nhưng thú thật, tôi như người đứng giữa đầm với đám bùn nhão bao quanh nên càng cố gắng vẫy vùng thoát thân hay càng tìm cách cải thiện thì lại càng lún sâu hơn trong mớ bòng bong hệ lụy. Ba lần quan hệ là ba lần mang thai. Đỉnh điểm của tủi nhục là gia đình P chửi bới tôi và cả lãnh đạo nhà trường nơi tôi công tác. Hiệu trưởng đau đầu, Phòng Giáo dục đinh tai nhức óc vì trường hợp của tôi. Tôi đã làm liên lụy nhiều người khiến họ vô cùng khó xử. Biết thế tôi càng khổ tâm hơn. Có miệng mà cũng như câm tôi hận mình sao sống quá bản năng như không biết cách nào để giải quyết. Giờ thì mọi chuyện coi như ổn. Ba đứa con đã có tên cha trong giấy khai sinh. P về ở hẳn với mẹ con tôi đường đường chính chính chứ không lén lút như trước nữa. Hàng ngày sau giờ lên lớp P vun vén gia đình như bao người đàn ông khác. Lấy nhau khá lâu nhưng P chưa hề lăng nhăng bồ bịch điều mà ai cũng lo ngại nó sẽ đến với gia đình tôi. Không dám khẳng định mình đang hạnh phúc, cũng chưa dám tin tưởng cuộc sống hơn tại sẽ yên bình mãi cho tới mai sau, tôi chỉ tâm niệm mình sống hết lòng vì tình yêu chắc tình yêu không nỡ phụ mình. Hạnh phúc là chiếc chăn hẹp, cuộc đời là biển cả mênh mông nào ai biết trước được điều gì tôi chỉ cầu mong cho cuộc đời của mỗi con người đừng quá phức tạp như tôi. Đã qua rồi quãng đời bị người ta nhổ nước bọt khi chạm mặt. Cũng xa rồi ánh mắt khinh khi dè bỉu khi lũ con chạy mừng đón cha về. Tôi xin tri ân cuộc đời này đã cho tôi hiểu, trải nghiệm và còn tồn tại với thiên chức: Làm vợ, làm mẹ. Cũng mong cuộc đời hiểu thêm nỗi lòng của những người trong cuộc với hôn nhân đôi đũa lệch như tôi thêm một lần nữa. Phong VũSóng gió cuộc tình mẹ "nuôi" và con trai kém 14 tuổi
Đây là câu chuyện có thật của một giáo viên miền Tây Nam bộ kể về mối tình sâu sắc mà cay nghiệt của chị với người con nuôi kém 14 tuổi
Đêm tân hôn được “chồng yêu” tôi đi cấp cứu!
- Tôi cố gắng đẩy anh ra nhưng không thể. Trải qua đêm tân hôn kinh hoàng đó, những giọt máu đào thấm ướt hết cả đôi bờ áo, lan sang cả ga giường.
Giờ đây, tôi không biết phải làm thế nào giữa những sự lựa chọn. Tôi yêu anh, nhớ mong anh đến từng giây từng phút - người cho tôi tìm lại được cảm giác của tình yêu. Và người chồng hiện tại của tôi.
Tôi sinh ra trong một gia đình gia giáo. Tuy điều kiện gia đình khó khăn nhưng bố mẹ vẫn lo cho tôi chu đáo về việc học hành. Tôi thi đậu vào một trường sư phạm hóa sinh. Trong những năm tháng học xa nhà. Tôi chỉ biết lao vào học hành không màng tới chuyện yêu đương. Mặc dù có rất nhiều chàng trai theo đuổi tôi nhưng chẳng bao giờ tôi để ý tới họ. Vì tôi nghĩ tình yêu sinh viên chỉ là giây phút thoáng qua không có lâu dài. Ấy vậy mà một người con gái xinh đẹp như tôi lại đi yêu một anh chàng “bóng râm” học trên tôi hai khóa. Tuy vậy khi có anh chàng nào tán tỉnh, tôi lại đi chơi với họ vì tôi nghĩ rằng mình xinh đẹp thì thiếu gì người nâng gót sửa chân.
Tôi thất vọng về anh chàng “bóng râm” ấy, đơn giản chỉ vì sự im lặng đã chế ngự sự yếu ớt của con người anh. Tôi yêu anh nhưng cái tôi cần là một người đàn ông mạnh mẽ, đủ sức che chở tôi suốt cả cuộc đời. Rồi chúng tôi chia tay nhau vào năm cuối. Chán nản thất tình tôi lao vào học như để quên đi bóng dáng của tình yêu.
Ảnh minh họa
Trái với những gì tôi nghĩ, đêm tân hôn anh như con thú cuồng điên lao vào như muốn cáu xé tôi. Tôi cố gắng đẩy anh ra nhưng không thể. Trải qua đêm tân hôn kinh hoàng đó, những giọt máu đào thấm ướt cả ga giường. Tôi đã phải đi cấp cứu ngay trong đêm đó. Tôi cảm thấy rất đau và sợ. Tôi nghỉ ba ngày không đi dạy được và trong vòng một tháng sau tôi không cho anh chạm vào người. Anh bắt đầu đánh tôi.
Nửa năm sau ngày cưới cuộc sống đối với tôi dường như chỉ là đau thương và nước mắt. Có những hôm đi dạy về mệt mỏi tôi muốn đi nghỉ thì lại bị bắt dậy phục vụ anh, anh rất thô bạo trong chuyện đó, nếu tôi không chịu thì anh lại đánh tôi, ép tôi làm. Sáng hôm sau đến trường với đôi mắt thâm quầng, đồng nghiệp hỏi tôi bị làm sao và tôi phải nói tránh rằng do đêm qua thức khuya soạn giáo án. Và ánh mắt đáng thương của tôi lại nhìn họ với vẻ ngại ngùng. Không dừng lại ở đó, anh còn cho rằng tôi không đủ khả năng đáp ứng nhu cầu của anh ấy và anh đi ngoại tình mặc cho tôi đắm chìm trong đau khổ.
Tôi bắt đầu lên mạng và tìm đọc những câu chuyện về ngoại tình. Và tôi quen anh – một người đàn ông hào hoa và lãng mạn. Anh biết tôi yêu thơ nên luôn viết những bài thơ tình tặng cho tôi. Lúc đầu cũng chỉ là vài lời nói xã giao hay một tin nhắn vội vàng.
Nhưng rồi vào ngày lễ tình nhân. Khi chồng còn đi nhậu nhẹt với bạn bè không quan tâm tới tôi đang vò võ buồn ở nhà một mình. Tôi lại lên và gặp anh. Tôi hỏi anh sao không đi chơi với người yêu ? Anh trả lời rằng anh chưa có vì anh đang mải miết đi tìm nó đã từ lâu. Anh hỏi tôi ngược lại? Tôi cười mỉm một mình nghĩ thầm có lẽ giờ này chồng tôi đang vào nhà nghỉ với một cô gái nào đó! Và anh – người đã cho tôi một buổi tối thật hạnh phúc của ngày lễ tình nhân. Mỗi năm chỉ có một lần.
Ngày hôm sau, tôi nhận được mail từ anh ấy “Oanh à! thực sự đêm qua anh rất muốn nói rằng em hãy là người yêu của anh. Dù chỉ là một đêm thôi!”. Và tôi nghĩ về người đàn ông đó! Tôi bắt đầu nghĩ rằng sẽ lợi dụng tình cảm của anh để lấp đầy khoảng trống trong tôi. Vậy là những đêm chồng đi làm về muộn, tôi lại lên nói chuyện với anh. Tôi giấu anh tôi đã có chồng và nói rằng mình đang đi tìm một tình yêu đích thực, mà cũng đúng thôi, trái tim tôi đã nguội lạnh từ lâu. Tôi khát khao làm con tim tôi ấm lại. Cũng có chút giận chút hờn với anh nhưng mỗi ngày dần qua, anh như làm tôi tìm thấy lại được tình yêu của mình. Lúc nào anh cũng thế, mạnh mẽ, hào hoa và lãng mạn, rất biết cách quan tâm tôi. Tôi nói rằng đừng bao giờ gọi cho tôi mà chỉ khi nào thấy tôi gọi thì hãy nghe và khi nào tôi nhắn tin thì hãy nhắn tin lại. Tôi dặn anh nếu có nhắn tin thì hãy nhắn rằng là cô và trò ấy!
Thời gian cứ trôi qua, tôi thấy mình yêu anh thật lòng, nhiều lúc tôi muốn nói ra sự thật, tôi không muốn lừa dối anh nhưng tôi cũng không muốn mất anh. Tôi sợ nếu tôi nói ra anh sẽ rời xa tôi mãi mãi. Cho tới một ngày, khi tôi đang nói chuyện với anh thì bất ngờ chồng tôi trở về. Anh giật lấy điện thoại trên tay tôi và chửi tới đầu dây bên kia vô cùng thậm tệ. Anh cũng không quên buông ra những lời tục tĩu nhất và anh lại đánh tôi, dằn vặt tôi đêm đó. Đớn đau, tôi khóc một mình suốt đêm. Tôi thương anh, chỉ cần mình tôi nghe chồng nói những câu đó là thấy đủ lắm rồi, tôi không muốn anh hứng chịu vì tôi.
Ngày hôm sau, tôi nhận được tin nhắn từ anh. Tôi đã gọi cho anh và khóc. Tôi mong anh tha thứ cho tôi, tôi không muốn lừa dối anh nhưng tôi đã không thể dừng lại bởi vì tôi yêu anh. Tôi trách tôi đã lấy chồng sớm trước nửa năm để anh là kẻ đến sau. Sao chỉ nửa năm thôi mà thay đổi cuộc đời người đến thế? Nếu thời gian có trôi chậm lại, tôi sẽ không để mất anh. Những tưởng anh sẽ nạt tôi, sẽ ruồng bỏ tôi. Nhưng không, anh rộng lượng thứ tha cho tôi, an ủi và quan tâm tôi. Thà anh cứ mắng cứ chửi thì tôi còn chịu được đằng này anh lại làm như thế, tôi lại thấy mình là người có lỗi.
Anh bảo anh yêu tôi nhiều lắm! Anh đã hy vọng ở tôi rất nhiều cùng với bao nhiêu dự định thì giờ anh lại thất vọng vì tôi. Anh khuyên tôi hãy sống thật với tình cảm mình và anh nói anh sẽ chờ tôi. Tôi đã khóc, giọng nghẹn lên trong tiếng nấc. Tôi không muốn anh bị tổn thương. Dù gì thì tôi cũng là gái đã qua một lần đò, còn anh là trai chưa vợ. Tôi thấy mình không xứng với tình cảm anh dành cho tôi. Tôi sẽ rời xa anh dù đó là điều mà tôi không hề muốn. Anh bảo cuộc đời tôi là bất hạnh, hồng nhan thì bạc phận. Vậy thì hãy yêu anh cho dù là trong nỗi nhớ nhung. Dù anh ở xa nhưng anh muốn tôi tin rằng trên thế gian này vẫn còn có anh.
Tôi yêu anh, tôi biết. Nhưng tôi còn chồng, còn gia đình và những em học sinh ngày ngày vẫn ngóng chờ tôi tới lớp. Tôi phải làm sao đây, một bên là cuộc sống cam chịu, một bên là hạnh phúc tình yêu mà tôi tìm thấy?
Oanh oanh

Các chuyên mục 






