Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Hai 2026
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 8
 Lượt truy cập: 28537639

 
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca 03.02.2026 07:06
Cách mạng bạo động: Dân Quảng Nam nổi lên đâm cán bộ CS rồi tự sát
25.03.2012 05:49

Một người dân tỉnh Quảng Nam do bức xúc về việc đền bù đất đai đã đâm bị thương hai cán bộ huyện rồi tự sát.

Vụ việc bi thảm xảy ra trong bối cảnh phần lớn đơn thư khiếu nại ở Việt Nam là liên quan đất đai, nhà cửa.

Dân đâm cán bộ rồi tự sát vì đất đai

Ông Nguyễn Xong đau buồn sau cái chết của con (ảnh VietNamNet)

Ông Nguyễn Xong đau buồn sau cái chết của con, ông Nguyễn Văn Tưởng (ảnh VietNamNet)


Truyền thông trong nước đưa tin, vụ việc xảy ra tại thôn Ngọc Sơn Tây, xã Bình Phục, huyện Thăng Bình hôm 23/3.

Nó liên quan bất đồng trong việc giải quyết đền bù đất đai cho một hộ dân trong dự án xây dựng Trường trung cấp Cảnh sát Nhân dân.

Đâm rồi tự sát

Ông Nguyễn Văn Tưởng, 48 tuổi, là một trong 61 hộ dân thuộc diện giải tỏa của dự án đã đâm hai cán bộ Trung tâm Khai thác quỹ đất thuộc UBND huyện Thăng Bình, khiến họ bị thương nhẹ.

Tường thuật của báo chí nói vụ việc xảy ra trong buổi họp ghi nhận ý kiến người dân về việc bố trí tái định cư.

Ông Tưởng sau khi quá bức xúc đã hành động như trên và do “lo sợ công an” bắt giữ nên đã chạy về nhà tự sát bằng thuốc độc.

Những người dân có mặt tại cuộc họp được trích lời nói, nguyên nhân là vì ông Tưởng quá bức xúc trong việc đền bù giải toả mà gia đình cho là chưa thoả đáng, cộng với việc ông muốn phát biểu, nhưng cán bộ trung tâm không cho.

Tuy nhiên, trong một tường thuật trên trang điện tử Công an Nhân dân lại cho hay, “khi ông Phan Ánh - cán bộ của Trung tâm khai thác quỹ đất đưa micro cho ông Tưởng phát biểu thì bất ngờ ông Tưởng rút dao ra đâm ông Ánh”.

“Tiếp đó, ông Tưởng dùng dao đâm trúng ông Nguyễn Xuân Mai, Phó Giám đốc Trung tâm Khai thác quỹ đất đứng gần đó khiến lưỡi dao bị gãy.”

Bức xúc khiếu kiện

Giới đánh giá nhận định trong thời gian gần đây, các bất đồng tranh chấp liên quan đến khiếu kiện đất đai vẫn diễn ra phức tạp, cho thấy nhiều điểm bất cập về pháp luật.

Vụ việc hồi đầu năm, được gọi là “quả bom chính trị”, liên quan gia đình ông Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng cũng xuất phát từ vấn đề đất đai.

Mới đây, Đảng Cộng sản Việt Nam tiến hành hai hội nghị, một ở các tỉnh thành miền Bắc và một ở miền Trung – Tây Nguyên, về “công tác tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo” giai đoạn 4 năm từ 2008-2011.

Ở 18 tỉnh miền Trung – Tây Nguyên, gần 80% ̣đơn thư khiếu nại có nội dung về đất đai, nhà cửa, đền bù giải phóng mặt bằng.

Tương tự, tại miền Bắc, hội nghị cũng thừa nhận đất đai là vấn đề phức tạp.

Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Chu Phạm Ngọc Hiển được trích lời nhận định tổ chức, cơ chế giải quyết khiếu kiện “thiếu ổn định, bất cập so với thực tế”.


Tự Lập vùng lên

Trần Khải Thanh Thủy

-

I- Từ việc coi thường tính mạng của người dân

Ngày 12/3/2012, bỗng dưng 40 thanh niên của xã Tự Lập, huyện Mê Linh, ngoại thành Hà Nội bị công an xã bắt không rõ lý do, không thông qua gia đình cũng như không lập biên bản bắt người, cứ muốn bắt là tràn vào làng để bắt .Một số thanh niên khi ấy còn đang hì hụi làm cỏ, bỏ phân hoặc chăn trâu cắt cỏ trên đồng cũng lập tức bị lôi lên bờ tra tay vào còng.

Cả buổi chiều rồi buổi tối, gia đình, người thân chờ mãi không thấy liền nhà nọ tìm đến nhà kia, quyết dò cho rõ ngọn nguồn lạch sông. 9 giờ rồi 10 giờ đêm không thấy ai về , tất cả hàng trăm con người kéo lên ủy ban nhân dân xã để đòi người, mà chủ tịch như điếc như câm, không biết không bàn, không nói cũng không cho hỏi lôi thôi.

Bực mình vì cách làm việc của chính quyền xã mà đại diện là ông Dương Văn Nhạn, Chủ tịch UBND xã Tự Lập, tất cả hàng trăm con người cùng la lối gào thét:

-Trả con tôi đây, con tôi có tội tình gì?

- Các người cậy có chức có quyền định bắt nạt dân đen chúng tôi hả?

- Cứ cho là chúng nó trẻ người non dạ nên đánh nhau đi nhưng tại sao không bắt những kẻ đầu têu phá bĩnh ,những kẻ qúa khích ở thôn Bạch Trữ xã Tiến Thắng lại bắt người bị hại là con em chúng tôi hả?

- Thả người ra, tại sao khi bắt thì thông qua chính quyền xã mà khi hỏi lại bảo không biết, bắt lên huyện mà hỏi ? Huyện có liên quan gì đến đây. Là chủ tịch ủy ban nhân dân xã ông phải có trách nhiệm chứ?

Cứ thế suốt 3 tiếng đồng hồ, sự phấn kích ngày càng lan tỏa, cuối cùng như nước vỡ bờ, một tiếng nói cất lên:

- Không nhiều lời với lũ sâu mọt ăn trên ngồi trốc nữa, chính quyền này của ai hả? Tất cả trụ sở ủy ban này, nhà ông ta đang xây đều là thuế má của dân đóng góp, là mồ hôi công sức của chúng ta gây dựng nên, không thả người thì phá đi bà con ơi.

- Đúng đấy, phá đi cho chúng nó biết thế nào là lòng dân ? không thể cứ bóp hầu bóp họng dân mãi được.

- Bọn này khốn nạn lắm, đánh bắt quen tay rồi, từ trước đến nay có ai vào trụ sở công an mà ra về lành lặn đâu? Không bẹp phổi cũng sưng gan, không tím tái chân tay cũng tối đen mặt mũi lại, phải phá tan trụ sở cho chúng nó chừa cái thói cậy quyền cậy thế bắt người dân đi…

Một bảo hai, hai bảo năm, năm bảo mười, đầu tiên chỉ là những viên gạch, hòn đá ném vào các ô cửa kính bóng lộn, cuối cùng cơn phấn kích dâng cao khi một trong 40 người được thả về cho biết đã bị giải lên công an huyện Mê Linh, bị đánh đập, ép cung tàn nhẫn nên nhiều người phải nhập viện vẫn chưa được về. Số ít được thả thì người bị đánh tím tay, người thủng màng nhĩ, người tím bầm ở mắt do bị đấm v.v… Không còn gì để mất, vốn quý nhất là mạng người cũng bị xâm phạm nghiêm trọng hết lần này lần khác. Tất cả ùa vào trụ sở đập nát mọi thứ, xô đổ bàn ghế , xé nát các băng rôn khẩu hiệu, đập vỡ cửa kính. Ngay cả cầu thang vốn được bê tông hóa cũng bị người dân đập bỏ không thương tiếc. Không kể các loài hoa , cây cảnh quý giá hàng chục triệu đồng cũng bị đạp đổ ngả nghiêng hoặc lăn long lóc dưới chân đoàn người uất hận, căm hờn.

Bóng tối như nung nấu thêm các hành động căm thù bức xúc của bà con…Phát hiện ra phòng làm việc của trưởng công an xã đang khóa, tất cả ùa tới lấy gạch, đá, xà beng đập tung chốt khóa tràn vào , bao nhiêu máy móc trang bị, từ điện thoại , computer, bàn ghế, giấy tờ, quạt bàn, đập hết, phá nát.

Các phòng làm việc dù được khóa cửa nhưng cửa kính bị phá vỡ ghế nằm ngổn ngang trên hành lang UBND xã Tự Lập

Chưa hả giận, mấy trăm con người cùng kéo về nhà chủ tịch xã Dương văn Nhạn đập phá nốt. Bao nhiêu vật dụng trong nhà bị đốt cháy, chậu cây cảnh bị lôi xuống vứt ngổn ngang. Vừa làm vừa hò reo , náo loạn khiến toàn thể gia đình Chủ tịch xã phải cao chạy xa bay.

Trưa 13-3, tất cả chỉ còn là quang cảnh đổ nát hoang tàn, từ trụ sở UBND xã, đến trụ sở công an và nhà riêng của Chủ tịch xã.

II Thay cho lời kết:

Từ bao đời nay, người dân Việt Nam vốn nổi tiếng là cần cù chịu khó, chân chỉ, hạt bột, trong giao tiếp luôn lấy câu cửa miệng của ông bà để lại để tự răn mình: “một sự nhịn là chín sự lành”. Họ sẵn sàng nhường nhịn, chịu đựng, và luôn tìm cớ để biện hộ cho hành vi nhịn, nhục của mình. Sự nhường nhịn dường như đã thành bản chất cố hữu, thành phép tắc căn bản trong ứng xử riêng của mỗi người. Thậm chí cao hơn sự nhường nhịn là chịu đựng.  Chịu đựng để giữ lấy nếp nhà, để không vì việc nhỏ mà hỏng việc lớn, để không vì chuyện của mình mà phá vỡ mối quan hệ tốt đẹp với hàng xóm, với lãnh đạo xóm, thôn v.v … Chịu đựng, theo suy nghĩ đơn giản, thô mộc của họ- là cái gốc của điều thiện, là sự chia sẻ với những khó khăn của làng nước, cao hơn nữa là cấp xã, huyện tỉnh, trung ương. Sự chịu đựng của họ bao nhiêu năm qua, đặc biệt trong thời kỳ “chống Mỹ, cứu nước” cũng như xây dựng, kiến thiết trong thời bình đã chứng tỏ họ là những con người thật sự cao cả, biết hy sinh, sẵn sàng bỏ qua những sai lầm của lãnh đạo đảng và nhà nước để luôn tin tưởng vào các chính sách của chính phủ ban hành, từ thuế má, ruộng đất, chế độ v.v  Song con giun xéo mãi cũng phải quằn, kể từ khi đời dân có đảng là đồng nghĩa với đời dân…đáng cỏ …hoặc đáng…củ (!) Khi đảng hô “lấy dân làm gốc”, thì gốc nào có củ to được đảng tận dụng triệt để, moi hết củ rồi, dân chỉ còn trơ gốc, lại tiếp tục cặm cụi một nắng, hai sương, bỏ phân, nhổ cỏ, chờ vụ mùa mới tốt tươi, ra hoa, tạo củ, mời đảng xơi…Cả trăm nghìn cán bộ ngồi trên đầu dân, bòn rút công sức của dân qua hàng chục thứ thuế. Từ nông nghiệp, cầu đường, thuỷ lợi, giao thông, phụ nữ, thanh niên…đủ hết. Vậy mà vẫn không yên, giấc mơ “đánh giặc” xong trở về với mái nhà, luống cày của mình, ngày ngày chồng cày vợ cấy, con trâu đi bừa, đã vĩnh viễn không còn là hiện thực…Để thực hiện chính sách cai trị ác độc của mình, đảng đã ra cả một chiến dịch cướp đất, xúc dân để bán lại cho các ông chủ người Tàu, Đài Loan, Nam Hàn, Nhật Bản v.v với giá đền bù vô cùng rẻ mạt…một mét đất đồng bằng châu thổ, bờ xôi ruộng mật đổi bằng một bát phở (30.000 VND) còn miền núi, trung du (Hoà Bình, Lâm Đồng) đổi bằng vài chiếc bánh mỳ (5.000 VND)… Trong khi đại bộ phận nông dân nghèo đi, thì tầng lớp cán bộ xã lại giàu lên trông thấy, vì hiện tượng đục nước bèo cò, té nước theo mưa, dậu đổ bìm leo, cố tình vào hùa với cái ác, cái xấu, cái sai của tầng lớp lãnh đạo đảng, lãnh đạo trung ương để mua rẻ, bán đắt, cướp trắng của bà con hàng nghìn ha đất (bên cạnh những ha đất bị tịch thu trong diện quy hoạch, giải toả) đã thế lại cậy quyền cậy thế hống hách, bắt nạt . Đã “ghế cao ngồi tót sỗ sàng” rồi, ngồi từ năm này sang năm khác , càng ngồi lâu thì mức độ ăn hại, đái nát càng lòi ra. Thay vì đề ra những đối sách có lợi cho dân, những chính sách phù hợp lòng dân thì họ lại coi dân như kẻ thù, như những kẻ cần phải bị nô lệ hóa , cần bắt cứ bắt, cần đánh cứ đánh, đánh đến mức thân tàn, lực kiệt cũng không một lời xin lỗi, một đồng đền bù… Thế là uất hận nổi lên, không còn gì để mất, cả trăm người dân cùng vùng lên với tất cả sức mạnh tiềm tàng, quật khởi của mình, để dạy cho lũ đầu trâu, mặt ngựa từ thôn, xã đến trung ương một bài học nhớ đời, bất chấp sự nguy hiểm đang đe dọa tính mạng mình cùng con em mình.

Cái gì phải đến sẽ đến, người xưa dạy: “Giặc giã là ai, giặc giã là dân đấy, nuôi dân không đủ thì dân thành giặc”. Người nông dân Việt Nam với bản tính cần cù, đảm lược, không cần đảng và nhà nước nuôi họ mà ngược lại, bản thân họ phải è cổ nuôi cả một bộ máy cồng kềnh, ăn hại của đảng và nhà nước, chínhlà bọn cường hào xã hội chủ nghĩa Việt Nam bao nhiêu năm nay rồi. Cái thời lấy dân làm gốc, làm củ đã qua rồi, lòng dân xã Tân Lập bị xéo mãi rồi, không thể quằn được nữa, đã vùng lên chống đảng và chính quyền với vũ khí thô sơ của mình là…lấy dân làm guốc, làm quả đấm, làm gạch đá chống lại dùi cui, roi gân bò, còng  xích của công an đảng.

Tiếng súng Đoàn văn Vươn đã nổ, làm rạn nứt thành trì xã hội chủ nghĩa, nay lại đến tiếng hét của bà con xã Tự Lập… thử hỏi cứ với cách cai trị này thì đảng còn tồn tại được bao lâu? Hay câu nói của người xưa: “Phản dân là chết, sóng to, lũ lớn tràn bờ”,  đã và đang thành hiện thực, dìm con thuyền “định hướng” cùng cả bè lũ giặc đảng xuống tận chín tầng đất đen, để độc lập, dân chủ – hoà bình và tự do mãi mở ra trên  mảnh đất cằn cỗi, hoang hoá bao nhiêu năm vì độc tài, gian dối này.

Sacramento 21-3-2012

© T.K.T.T

© Đàn Chim Việt

NGƯỜI DÂN TẤN CÔNG, ĐẬP PHÁ TRỤ SỞ CÔNG AN, VÌ CÔNG AN ĐÁNH CHẾT NGƯỜI: BÃO NỔI LÊN RỒI?

Danlambao

Kính thưa quý vị, 
Kính thưa quý thân hữu, quý chiến hữu cùng quý Niên trưởng,

Liên quan đến cái chết bất thường của anh Lê Quang Trọng trong trụ sở CA, vào lúc 14 giờ chiều ngày 21/02, người dân xã Thiên Lộc (Can Lộc - Hà Tĩnh) bất ngờ kéo đến tấn công, đập phá trụ sở Ủy Ban Nhân Dân Xã.

 

Sự việc xảy ra khi người thân, bạn bè của anh Lê Quang Trọng đang trên đường đưa thi hài nạn nhân đi chôn cất.

 

Bản tin trên báo VietNamNet trích lời tường thuật của một số cán bộ CA cho biết: Hàng chục người dân bất ngờ tràn vào phá cổng trụ sở CA và UBND xã. Trong khi đó, ở bên ngoài, một nhóm khác dùng gạch đá ném tới tấp vào lực lượng CA. 

 

Sau khi đã phá cổng tràn vào bên trong, người dân tiếp tục ném đá vào trụ sở công an và Ủy ban. Xe công vụ và các phòng làm việc đều bị phá nát.

 

Tin cho biết, hai cán bộ công an bị thương, nhiều cán bộ xã phải vội vàng chạy trốn

Người dân tấn công, phá cổng trụ sở UBND xã để mang xe tang vào (Ảnh: VietNamNet)

 

Sự kiện người dân Thiên Lộc bất ngờ tấn công trụ sở ủy ban cho thấy sự phẫn nộ trước cái chết bất thường của nạn nhân Lê Quang Trọng hôm 19/03.

 

Trước đó, trong hai ngày 19 và 20 tháng 3, rất đông người dân địa phương cũng đã kéo đến vây kín nhà xác bệnh viện Can Lộc & trụ sở CA để bày tỏ sự phẫn nộ trước hành vi CA giết người, tìm cách chối tội.

 

* Xe công vụ bị đập phá

Anh Lê Đình Ngân, anh trai của nạn nhân Lê Quang Trọng cho biết: "Chiều 18/3, khi tôi vào đưa cơm cho em, thấy nó than là bị công an đánh đập để lấy cung nhưng nó vẫn bình thường. Đến trưa 19/3, nghe tin nó treo cổ tự tử trong phòng tạm giam, tôi thấy bất bình và hoảng loạn vì không thể tin nó tự sát"

 

Tuy nhiên, ông Bùi Đình Quang, đại tá, Phó giám đốc CA Hà Tĩnh khăng khăng cho rằng : Cơ quan Điều Tra CA huyện Can Lộc làm đúng và không sai sót nghiệp vụ.

Bản tin trên báo ViệtNamNet, dẫn lời cơ quan CA cho rằng, những người tham gia tấn công vào trụ sở xã là những "đối tượng bị kích động". Tuy nhiên,  những thế lực nào kích động lại không được nêu ra.


Thời gian vừa qua, có nhiều vụ việc tương tự xảy ra từ nhiều nơi khác nhau, điểm chung của các vụ việc là có sự tham gia của hai thế lực là nhân dân và công an. Nhân dân luôn bị coi là đối tượng bị kích động, còn lực lượng CA được cho là những "thế lực kích động" bởi những hành vi giết người dưới danh nghĩa thi hành công vụ.
Rỏ ràng, còn cộng sản thì không ai có thể sống yên thân được!
Còn cộng sản thì ắt sẽ còn nhiều người dân Việt nam bị đánh chết trong đồn công an nữa.

 



Ngăn chặn tình trạng lạm quyền của công an

2012-03-23

Tình trạng lạm dụng quyền lực của công an thậm chí gây ra tử vong trong khi bị tạm giam đã bị lên án từ ba năm nay.

Source damlambao

Gia đình anh Trịnh Xuân Tùng khóc tức tưởi trên đường đến tòa.(Anh Tùng đã bị công an đánh gãy xương cổ và xương cột sống rồi còng, xích vào gốc cây rồi chết sau đó)

Tuy nhiên, sự nghiêm trọng của vần đề dường như chưa giảm đi khi ngày càng có nhiều cái chết bất thường dưới bàn tay của công an. Quỳnh Chi tường trình trong phần sau:

Những cái chết đầy nghi vấn tại trụ sở công an


Sáng thứ Ba, ngày 20 tháng 3, hàng chục người dân địa phương bao vây trụ sở Công an huyện Can Lộc (Hà Tĩnh) để bày tỏ sự bức xúc vì cái chết bất thường của anh Lê Quang Trọng. Theo người nhà nạn nhân chia sẻ với truyền thông trong nước, anh Trọng bị công an Huyện bắt trước đó 4 ngày vì nghi có liên quan đến một vụ trộm. Chiều ngày 19 tháng 3, gia đình nạn nhân được thông báo là anh này đã treo cổ tự tử trong phòng tạm giam. 

Gia đình cho biết, nạn nhân có dấu bầm tím ở lòng bàn chân, cổ và bị toạc đầu gối. Hiện tại chưa có kết luận cụ thể về nguyên nhân cái chết, tuy nhiên phát biểu với báo chí trong nước, cha nạn nhân uất ức cho biết “Nếu như con trai tôi tự tử thì tại sao không giữ nguyên hiện trường?” Ông này còn nhấn mạnh “khi chúng tôi đòi cho vô phòng tạm giữ để xem dấu vết hiện trường treo cổ thì họ lại không cho vào?”

Sự việc làm người ta nhớ đến các trường hợp tương tự trong những năm vừa qua, đặc biệt là trường hợp của anh Nguyễn Quốc Bảo (chết vào tháng 1 năm 2010 tại CA quận Hai Bà Trung, Hà Nội), ông Trịnh Xuân Tùng (chết vào tháng 2 năm 2011 do bị CA phường Thịnh Liệt, Hà Nội đánh) và anh Nguyễn Công Nhựt (chết tháng 
Chiếc xe tang của ông Lê Quang Trọng được thân nhân thay vì đưa ra nghĩa trang đã chạy thẳng vào UBND xã Thiên Lộc thuộc huyện Can Lộc.
Chiếc xe tang của ông Lê Quang Trọng được thân nhân thay vì đưa ra nghĩa trang đã chạy thẳng vào UBND xã Thiên Lộc thuộc huyện Can Lộc.
4 năm 2011 tại CA huyện Bến Cát, Bình Dương). Đây là ba cái chết được nhiều người biết đến vì đã 2 năm trôi qua, gia đình của những nạn nhân này vẫn đang đi tìm công lý cho người xấu số. 
Chúng tôi mong muốn gởi đến Quốc hội, cơ quan đại diện cho dân – để nói lên những oan khúc cho dân. Hiện tại những trường hợp bị công an đánh chết đến nay chưa sáng tỏ và cơ quan chức năng có vẻ bưng bít. Ngoài chúng tôi, còn những người khác cũng muốn nói lên tiếng nói bị oan ức nhưng không có điều kiện để nói.
Chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền

Hiện tại, gia đình của ba nạn nhân xấu số này vừa có đơn tố cáo và yêu cầu gởi đến Quốc hội nhằm tìm công lý cho người đã khuất. Chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền, vợ anh Nguyễn Công Nhựt, cho biết:

“Chúng tôi mong muốn gởi đến Quốc hội, cơ quan đại diện cho dân – để nói lên những oan khúc cho dân. Hiện tại những trường hợp bị công an đánh chết đến nay chưa sáng tỏ và cơ quan chức năng có vẻ bưng bít. Ngoài chúng tôi, còn những người khác cũng muốn nói lên tiếng nói bị oan ức nhưng không có điều kiện để nói. Thay lời cho họ, chúng tôi có trích ra danh sách một số người bị chết oan để QH biết rằng hiện tại người dân bị đánh chết rất nhiều”. 

Chỉ tính trong 3 năm trở lại đây, có hàng chục trường hợp tử vong trong trại giam. Tính riêng từ đầu năm đến nay, đã có 3 trường hợp bị cho là do công an bạo hành.  Đó là trường hợp của anh Hoàng Đạt Phước ở Q.9 Tp. HCM; ông Nguyễn Hữu Năm ở Long Hà – Bình Phước và mới nhất là anh Lê Quang Trọng ở Can Lộc – Hà Tĩnh. Tình trạng này chẳng những gây ra quan ngại cho gia đình của các nạn nhân mà còn cho các nước trên thế giới, đặc biệt là các tổ chức bênh vực cho nhân quyền trong đó có HRW. Ông Phil Robertson, phó Giám đốc khu vực Châu Á của tổ chức này cho biết:

“Nó rất đáng quan ngại. Theo ghi nhận của chúng tôi, tình trạng chỉnh đốn cảnh sát không hề có tiến triển từ khi HRW cho ra bản báo cáo về tình trạng lạm quyền của cảnh sát. Tôi không nghĩ là chính quyền Việt Nam có thực tâm muốn giải quyết tình trạng nghiêm trọng này. Đây là việc mà người dân lên tiếng thường 
Người dân đem quan tài Anh Nguyễn Văn Khương, người bị công an đánh chết đến biểu tình tại trụ sở UBND tỉnh Bắc Giang
Người dân đem quan tài Anh Nguyễn Văn Khương, người bị công an đánh chết đến biểu tình tại trụ sở UBND tỉnh Bắc Giang hôm 25/07/2010.
xuyên. Vấn đề này sẽ cứ diễn ra như thế nếu chính quyền cứ làm ngơ đối với sự việc”.


Bao che việc lạm dụng quyền lực của công an?


Hồi tháng 9 năm 2010, HRW đã cho ra bản báo cáo về  tình trạng lạm dụng quyền lực của công an Việt Nam, trong đó liệt kê khoảng 19 trường hợp bị chết trong lúc giam giữ tính từ năm 2009 đến lúc ra báo cáo. Trong năm 2011, có ít nhất 5 cái chết chưa rõ ràng gây ra bởi công an. 
Tôi nghĩ là người Việt Nam mất lòng tin nơi công an vì tình trạng tham nhũng và lạm quyền. Đó là cái làm người dân phẩn uất. Nhưng sâu xa hơn, là người dân không nhìn thấy chính quyền làm gì để chống lại tình trạng này.
Ông Phil Robertson

Điều đáng chú ý là hầu hết các trường hợp tử vong xảy ra trong thời gian tạm giam điều tra, thường là liên quan đến những tội tiểu hình như trộm cắp hay vi phạm luật giao thông. Ông Trương Văn Sương là một trong  những trường hợp tù chính trị hiếm hoi bị chết trong trại giam với nghi vấn do công an. 

Ông Phil Robertson còn cho biết thêm, việc lạm dụng quyền lực của cảnh sát và tình trạng bao che của chính quyền là hành vi vi phạm quyền con người, chẳng những đi ngược lại hiến pháp Việt Nam mà còn đi ngược lại các công ước quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam tham gia ký kết. Cũng theo ông, hậu quả sâu xa của việc lạm dụng quyền lực của công an là việc làm mất lòng tin nơi người dân: 

Một công an đứng trên xe buýt đạp liên tục vào mặt Anh Nguyễn Chí Đức trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc hôm 17-07-2011 tại Hà Nội. RFA Screen capture.
Một công an đứng trên xe buýt đạp liên tục vào mặt Anh Nguyễn Chí Đức trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc hôm 17-07-2011 tại Hà Nội. RFA Screen capture.
“Tôi nghĩ là người Việt Nam mất lòng tin nơi công an vì tình trạng tham nhũng và lạm quyền. Đó là cái làm người dân phẩn uất. Nhưng sâu xa hơn, là người dân không nhìn thấy chính quyền làm gì để chống lại tình trạng này.”


Ông Nguyễn Quang Phục, cha của anh Nguyễn Quốc Bảo, người vào năm 2010 bị chết tại đồn công an Hai Bà Trưng, Hà Nội cho biết gia đình ông có truyền thống  kháng chiến chống Pháp và nuôi giấu cách mạng. Tuy nhiên, sau cái chết bất thường của con trai ông tại công an Hà Nội cùng nhiều cái chết oan khác, ông đã mất lòng tin vào lực lượng gọi là “công an nhân dân”:

“Trường hợp bắt và đánh chết người thì xảy ra quá nhiều rồi nên bây giờ tôi không tin tưởng (công an) nữa. Những người lý ra bảo vệ quyền lợi, tính mạng tài sản của công dân thì lại chà đạp lên quyền tự do mà đó là bất khả xâm phạm. Bắt người trái pháp luật, hành hung, tra tấn. Tôi đang làm đơn yêu cầu Quốc hội, Nhà nước phải cùng với nhân dân, pháp luật trừng trị những người ác, làm trong sạch lực lượng công an. Làm như thế thì mới lấy lại lòng tin của dân”.

Những cái chết bất thường khi đang bị công an giam giữ thường được giải thích bằng cách cho rằng nạn nhân tự tử hoặc do sức khỏe yếu. Tuy nhiên, đa số trường hợp cho thấy dấu hiệu bạo hành trước khi chết, gây nên sự bức xúc cho gia đình nạn nhân. Hồi tháng 7 năm 2010, hàng ngàn người biểu tình trước trụ sở UBND Tỉnh Bắc Giang sau cái chết bất thường của anh Nguyễn Văn Khương.  

Hầu hết các cái chết này không có những phiên tòa thỏa đáng, để lại cho người dân nhiều nghi vấn từ hệ thống pháp luật. Ông Nguyễn Quang Phục cho biết:
Những người lý ra bảo vệ quyền lợi, tính mạng tài sản của công dân thì lại chà đạp lên quyền tự do mà đó là bất khả xâm phạm. Bắt người trái pháp luật, hành hung, tra tấn. Tôi đang làm đơn yêu cầu Quốc hội, Nhà nước phải cùng với nhân dân, pháp luật trừng trị những người ác, làm trong sạch lực lượng công an. 
Ông Nguyễn Quang Phục

“Chính vì việc chính quyền bao che cho một số thành phần mất đạo đức nên nó đã trở thành một cái nạn không phải tại một vùng mà ở mọi miền đất nước từ thành thị đến nông thôn. Nếu không ngăn chặn thì sẽ 
Công an lạm dụng quyền hành. RFA file
Công an lạm dụng quyền hành. RFA file
trở thành một cao trào”. 


Theo ông Phil Robertson, tình trạng này được cho là có hệ thống nên muốn chấm dứt, nhất thiết phải bảo đảm tính nghiêm minh của pháp luật:

“Cái mà chính quyền cần làm là mở những cuộc điều tra độc lập khi sự việc xảy ra. Họ phải điều tra, phải nói chuyện với tất cả những người có liên quan để hiểu rõ ngọn ngành vấn đề. Và nếu kết quả điều tra cho thấy ai vi phạm thì phải xử phạt theo pháp luật bất kể người đó là ai hay có chức vụ gì trong chính quyền”.

Chia sẻ với đài RFA, chị Trịnh Kim Tiến, con gái của nạn nhân Trịnh Xuân Tùng cho biết, ngoài dựa vào pháp luật để tìm công lý cho các nạn nhân, phải có sự phối hợp với các cơ quan khác và từ phía gia đình:

“Khi sự việc chẳng may xảy ra thì việc đầu tiên là phải bình tĩnh để đối diện với sự thật đó. Đối với trường hợp gia đình tôi, chúng tôi yêu cầu bên pháp y quân đội khám nghiệm. Vì có liên quan đến công an, chúng tôi đã yêu cầu cơ quan này khám nghiệm để bảo đảm tính khách quan. Khi khám nghiệm, mình có quyền có luật sư và người nhà. Khi đó, nếu thấy có những vết tích nào đáng nghi ngờ thì yêu cầu giải thích vì sao. Mỗi người có một cách tìm công lý khác nhau nhưng tôi vẫn muốn dựa vào pháp luật nhưng cũng muốn mọi thứ minh bạch rõ ràng. Khi bố tôi bị như thế, tôi cũng đã gởi đơn đi khắp các cấp và ban ngành”.

Trường hợp ông Trịnh Xuân Tùng là một trường hợp hiếm hoi có một phiên tòa xét xử viên công an gây ra cái chết – nguyên trung tá công an Nguyễn Văn Ninh. Tuy nhiên, bản án 4 năm dành cho tội giết người này đã gây ra phản ứng gay gắt từ gia đình và dư luận. 

Tình trạng công an dùng súng thị uy hoặc sử dụng bạo lực không cần thiết thậm chí gây ra chết người đang ngày càng trở nên phổ biến tại Việt Nam. Hầu hết các cái chết không được điều tra đúng mức theo trình tự pháp luật, gây ra sự mất lòng tin đối với cả công an và hệ thống pháp lý. Hậu quả của nó là tạo ra sự bất an, bất công và xáo trộn xã hội, đi ngược lại tiêu chí của một nhà nước pháp quyền. Và vấn đề này sẽ không tự nó biến đi nếu không được giải quyết tận gốc. 

Chế độ "công an trị"

2011-08-25

Trong thời gian qua tại Việt Nam xảy ra tình trạng một số trường hợp công dân bị bắt một cách đột ngột và thời gian tạm giữ vượt quá qui định của phát luật.

Source damlambao

Anh Paulus Lê Văn Sơn bị bắt một cách thô bạo

Gây hoang mang, reo rắc sợ hãi

Thông tin từ gia đình của hơn chục thanh niên, sinh viên Công giáo bị bắt trong đợt bắt đầu từ ngày 30 tháng 7 đến tuần đầu tháng 8 vừa qua cho biết năm người trong số họ vào ngày 18 tháng 8 vừa qua mới nhận được thông báo chính thức từ Bộ Công An cho biết họ là thành viên của Đảng Việt Tân và bị kết tội âm mưu lật đổ chính quyền Việt Nam theo điều 79 Bộ luật hình sự Việt Nam.

Đó là các anh Nguyễn Xuân Anh, Nguyễn Văn Oai, Nguyễn Văn Duyệt, Hồ Đức Hòa và Đặng Xuân Diệu. Hiện họ đang bị giam giữ tại trại tạm giam B14 của Bộ Công An ở phường Thịnh Liệt, quận Thanh Trì, thành phố Hà Nội.

Thân nhân của những người được thông báo như thế vào ngày 23 tháng 8 đã đến tại nơi với mong muốn được thăm gặp nhưng đã không được tọai nguyện.

Nếu đến nhà bắt thì tôi còn biết chứ bắt ở ‘ngòai đường, ngòai chợ’, mà tôi lên xã hỏi thì xã nói không biết, chỉ ra ngòai Bộ. Tại Bộ, khi họ thấy tôi vào thì cất bảng, cất tên hết; tôi mang đơn ra mà họ không tiếp đơn và đuổi tôi về. 
Bà Đinh Thị Oanh

Đối với họ đến nay qui trình bắt giữ thân nhân của họ cũng như việc công an gửi văn bản đến cho gia đình họ

Một người đàn ông bị công an mặc thường phục bắt trong lúc đang tuần hành phản đối Trung Quốc tại SG hôm 12/6/2011. Photo by Quang Dư
Một người đàn ông bị công an mặc thường phục bắt trong lúc đang tuần hành phản đối Trung Quốc tại SG hôm 12/6/2011. Photo by Quang Dư
vẫn không thuyết phục vì theo những hiểu biết thông thường về phát luật của họ thì hành xử của phía công an từ địa phương đến trung ương vừa qua là không hiểu được.

Bà Đinh Thị Oanh, vợ của anh Nguyễn Xuân Anh trình bày về điều này:

"Nếu đến nhà bắt thì tôi còn biết chứ bắt ở ‘ngòai đường, ngòai chợ’, mà tôi lên xã hỏi thì xã nói không biết, chỉ ra ngòai Bộ. Tại Bộ, khi họ thấy tôi vào thì cất bảng, cất tên hết; tôi mang đơn ra mà họ không tiếp đơn và đuổi tôi về." 

Anh trai của anh Nguyễn Văn Duyệt là ông Nguyễn Văn Thu cũng có ý kiến:

"Nếu muốn bắt một tội nhân nào đó phải có thông báo về xã, về phường; trước khi bắt phải đọc lệnh. Trong những trường hợp này giống ‘bắt cóc’. Bây giờ từ mới gọi là ‘khủng bố, bắt cóc con tin’… Chúng tôi không hiểu, nhưng làm như vậy là chưa đúng."

Đối với cáo buộc thân nhân của họ là thành viên của Đảng Việt Tân, một tổ chức chính trị họat động công khai tại Hoa Kỳ nhưng chính quyền Hà Nội từng lên án là tổ chức khủng bố, thì thân nhân của những người bị buộc như thế tỏ ra ngạc nhiên.

Công cụ của chính quyền

Vợ anh Nguyễn Xuân Anh, trình bày về điều đó:

"Chồng tôi là người sống đạo đức, hiền lành, năng tay công việc. Trước đây chồng tôi cũng làm bên xã, cũng ‘yêu nước’, tìm hiểu thế này thế kia. Công việc chính của chồng tôi là làm đá, bán hàng. Rồi đi tập kèn thổi ở lễ, đi dạy võ. Kể cả làm mất lòng ai cũng không.Tôi chả thấy chồng đi đâu.

Một người thấp bé nhẹ cân như thế làm sao mà ‘lật đổ’ được những ông chức to quyền cao, với nhiều mưu mô.

Từ phản động lâu nay tôi nghe người ta nói công an phản động không lo cho dân, nay thì công an lại nói dân phản động. Hai bên nói thế tôi không biết ai đúng ai sai. Còn nói dân ‘lật đổ nhà nước CHXHCNVN’ thì tôi

Nhiều người bị bắt giữa đường phố cũng không có gì là lạ; những người bị bắt hôm 12/6 đều không hiểu vì sao mình bị bắt
Nhiều người bị bắt giữa đường phố cũng không có gì là lạ; những người bị bắt hôm 12/6 đều không hiểu vì sao mình bị bắt. RFA Screen shot
thấy họ xem dân như rác như rơm..."

Lâu nay tôi nghe người ta nói công an phản động không lo cho dân, nay thì công an lại nói dân phản động. Còn nói dân ‘lật đổ nhà nước CHXHCNVN’ thì tôi thấy họ xem dân như rác như rơm...

Bà Đinh Thị Oanh

Và ông Nguyễn Văn Thu có lập luận:

"Chế độ Nhà Nước lấy thế đè lực như thế. Nếu không làm gì nên tội thì việc bắt bớ như thế mấy anh đó không ngại gì. 

Đối với gia đình nếu các anh đó làm những gì vi phạm phát luật hay lương tâm con người mới sợ, chứ còn làm những việc lành, công đức bị Nhà nước hiểu lầm hay bắt bớ thì là ‘vinh dự’.

Có thể những anh đó thấy Nhà Nước làm những gì không đúng theo như Bác Hồ, Đảng nói, thậm chí còn làm ngựơc lại. Những anh ấy  làm những việc như ‘bảo vệ sự sống’, đòi những sự tốt đẹp cho con người. Nhà nước nói làm thế là ngựợc lại, nên trong truờng hợp đó bị bắt thì gia đình rất mừng, không có gì đáng ngại..."

Ngòai trường hợp của những thanh niên- sinh viên Công giáo thuộc giáo phận Vinh bị bắt đi một cách đột ngột không có thông báo như vừa nêu. Vào chủ nhật 21 tháng 8 vừa qua, có một số người tham gia biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội, cũng bị bắt giam đưa về trại giam Hỏa Lò cho đến hôm nay 25 tháng 8 vẫn

Cảnh anh Lê Quốc Quân bị bắt giữa đường phố. Source anhbasam
Cảnh anh Lê Quốc Quân bị bắt giữa đường phố. Source anhbasam
chưa được thả ra; mặc dù thời hạn tạm giam ba ngày đã hết trước đó nhiều giờ. 

Đó là trường hợp của bà Bùi Minh Hằng, bà Đặng Bích Phương, và anh Lê Văn Dũng.

Luật sư Lê Quốc Quân nói về qui định của phát luật và chuyện cơ quan công hành xử không theo luật định:

"Những người đó có thể đương sự tạm giữ đã có giấy tờ rồi như quyết định tạm giữ, bắt người…; nhưng buộc phải thông báo với gia đình. Gia đình phải đi đòi. Luật qui định như thế nhưng tại Việt Nam người ta có thể hành xử không có luật hay theo mục đích, chỉ thị đặc biệt của họ. Nhiều trường hợp nếu không biết sẽ không có thông tin gì cả." 

Anh Nguyễn Tiến Nam, một người từng bị công an giam giữ, có ý kiến:

"Họ nói rằng đó là qui định của họ; nếu muốn kiện thì khi ra khỏi khu vực của họ đi đâu kiện thì kiện, đó là luật của họ."

Tại Việt Nam có câu khẩu hiệu “Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật’. Thế nhưng qua những trường hợp vừa nêu, cơ quan công lực đã không thực hiện đúng những qui định của luật pháp khiến những người trong cuộc không thể ‘tâm phục, khẩu phục’.

Nguồn tin mới nhất chúng tôi nhận được cho biết vào khoảng 6 giờ 30 chiều hôm nay 25 tháng 8, nhà chức trách đã trả tự do cho ba người xuống đường biểu tình chống Trung Quốc hôm chủ nhật 21 tháng 8 vừa qua, đó là bà Bùi Minh Hằng, bà Đặng Bích Phương, và anh Lê Văn Dũng


Công an ngày càng lộng hành, phi pháp

2011-04-14

Công an Việt Nam xem chừng ngày càng hành động tuỳ tiện, phi lý, phi pháp… Công an có nhiệm vụ cao quý là bảo vệ dân, nhưng phải chăng “cứ vào tay công an là từ chết tới bị thương"?

courtesy damlambao.com

Ông Tùng bị công an đánh gãy cổ, chết

< object id="audioplayer1" data="http://www.rfa.org/vietnamese/manuallyupload/audio-player/player.swf" type="application/x-shockwave-flash" height="25" width="240">< /object>

Công an đánh người

Những nạn nhân gần đây của công an VN có thể kể đến trường hợp hai nhà bất đồng chính kiến là BS Phạm Hồng Sơn và LS Lê Quốc Quân, như chị Vũ Thuý Hà, vợ BS Phạm Hồng Sơn, từ Hà Nội lên tiếng với Đài Á Châu Tự Do: 

"Rõ ràng là 2 anh Phạm Hồng Sơn và Lê Quốc Quân trước hết là bị đánh, đánh 1 cách dã man giữa thanh thiên bạch nhật, sau đó còn bị giam cầm 1 cách tuỳ tiện"

Gần đây, nhà bất đồng chính kiến Tạ Phong Tần ở Saigòn cũng báo động về việc công an hành động nặng tay: 

"Tôi đâu có phạm tội gì đâu. Tôi nói rõ với nó là nó muốn bắt tôi thì cứ việc đem lệnh đến đọc tại nhà mà bắt, lập biên bản bắt đàng hoàng. Họ tống tôi vô trong tù, tôi kháng cự lại thì bọn nó ba bốn thằng đè, rồi nó kêu cả những thằng văn phòng nữa xúm vào đánh tôi,… lấy tay chém vào cổ tôi,… lôi kéo rồi đạp vô chân tôi,…đánh vào ngực tôi. 

Rồi cả cái xâu tràng hạt màu đen tôi hay đeo trên cổ có cái thánh giá trên đó có ảnh Chúa chịu nạn và cái tượng Đức Mẹ Maria - Đức Mẹ La Vang tôi đang đeo trên cổ thì… nó giựt nó ném xuống đất”

Hiện trường nơi CA bắn vào đầu bé trai 12 tuổi
Hiện trường nơi CA bắn vào đầu bé trai 12 tuổi
.

Sau cái chết tức tưởi đau thương của ông Trịnh Xuân Tùng do trung tá CA Nguyễn Văn Ninh gây ra ở khu vực phường Thịnh Liệt, Hà Nội hôm mùng 2 tháng Ba vừa rồi, thì gần đây nhất, hồi cuối tháng rồi, 1 nạn nhân khác, ông Trần Văn Dữ, đã bị công an thị trấn Sóc Trăng gây tử vong. 

Báo VNExpress đã phải mô tả việc này là “Công an lại giết người ở Ngã Năm, Sóc Trăng”

Từ Bắc vô Nam...

Nói đến việc công an gây thương vong cho người dân, có lẽ công luận vẫn còn đậm nét những vụ ra tay tắc trách, phi pháp và vô cảm trong thời gian qua của giới được mệnh danh bảo vệ dân chúng. 

Chỉ trong một thời gian ngắn đã xảy ra bao nhiêu vụ như vậy: 

- Thiếu tá CA Bùi Minh Thắng, Phó trưởng phòng CSGT Hậu Giang đánh công dân Đỗ Quốc Thái bằng dây thắt lưng phải nhập viện, công an Cửa Lò, Nghệ An đánh hội đồng anh Nguyễn Văn Hướng tét đầu.

- Công an Thuỳ Nguyên, Hải Phòng đánh gãy tay chị Ngô Thị Thu, công an phường Mỹ Bình, Long Xuyên đánh chết anh Đặng Văn Đen.

- Công an Phú Bình, Thái Nguyên, bóp cổ và đánh trọng thương anh Dương Đình Hiếu, công an Trảng Bom, Đồng Nai đánh chết công dân Trần Ngọc Đường.

- Công an huyện Châu Thành A, Hậu Giang đánh chết công dân Trần Duy Hải, anh Nguyễn Văn Khương chết về tay công an Tân Yên, Bắc Giang.

- Công an Thái Nguyên đánh chết anh Vũ Văn Hiền, công an Điện Bàn, Quảng Nam gây tử vong anh Võ Văn Khánh, công an Đà Nẵng đánh chết anh Võ Thành Năm.

- Công an quận Hai Bà Trưng, Hà Nội đánh chết công dân Nguyễn Quốc Bảo, và cái chết oan ức đau thương gần nhất là ông Trần Văn Dữ. Đó là chưa kể những trường hợp người dân bị công an bắn thủng tay, thủng đùi...

Những tình cảnh đó khiến bộ Ngoại giao Hoa Kỳ hồi thứ Sáu tuần rồi, 04/08/11, công bố bản phúc trình về nhân quyền thế giới, bao gồm tình hình ở VN, qua đó, lưu ý rằng lực lượng công an cảnh sát VN, nói chung, ngược đãi những nghi can khi họ bắt giam các nạn nhân này, nhốt trong điều kiện lao xá thường khắc nghiệt. 

Theo bản Phúc trình thì hành động sai trái của công an thường không bị trừng phạt trong khi tệ nạn tham nhũng trong ngành này tiếp tục là vấn nạn đáng kể. Nhiều cá nhân bị giam giữ độc đoán, kéo dài, vì hoạt động chính trị và không được xét xử công bằng giữa lúc hệ thống tư pháp VN bị ảnh hưởng đáng ngại vì yếu tố chính trị, tệ nạn tham nhũng và tình trạng kém hiệu năng. 

Bản phúc trình không quên đề cập đến nhiều trường hợp cụ thể liên quan tới việc công an VN gây tử vong cho người dân, kể cả việc công an sử dụng xã hội đen và dân phòng để hành hung, sách nhiễu, làm nhục dân chúng, nhất là những nhà bất đồng chính kiến. 

Họ quá đầy đủ, quá sung sướng đi, nên bảo vệ chế độ đến cùng.
Nhạc sĩ Tô Hải

Lên tiếng với Đài Á Châu Tự Do hồi tháng 2, nhạc sĩ Tô Hải từ trong nước nhận xét: "Ở nước ta, bất cứ chuyện gì cũng có thể trở thành tội phạm, cho nên việc đàn áp thì nhậy bén lắm. Bây giờ giới cầm quyền không ngại gì cả. Quân đội và công an, tôi xin nói, đó là những con người được chiều chuộng số một, được chiều chuộng về lương bổng, về các thứ. Do đó bộ phận này là bộ phận tuyệt đối trung thành với Đảng, vì không có đảng là họ mất hết. Họ quá đầy đủ, quá sung sướng đi rồi nên họ bảo vệ chế độ đến cùng." 

Nói đến việc CA “bảo vệ chế độ đến cùng” khiến người ta nhớ tới khẩu hiệu “Công an nhân dân chỉ biết còn Đảng, còn mình” từng được treo ngay tại mặt tiền trụ sở bộ Công an số 44, Yết Kiêu, Hà Nội nhân dịp kỷ niệm 80 năm ngày thành lập đảng CSVN. 

Trong khi nhiều tờ báo do nhà nước kiểm soát, từ báo điện tử Đảng CSVN, Công an Nhân dân, Quân đội Nhân dân cho tới Vietnamnet, cùng giới lãnh đạo Hà Nội, cũng thường nhấn mạnh đến khẩu hiệu “Chỉ biết còn Đảng còn mình” dành cho công an.

Đạo đức cách mạng?

Theo GS Nguyễn Hưng Quốc, khẩu hiệu này không phải do “ngẫu hứng" mà là 1 nguyên tắc lớn trong điều gọi là “đạo đức cách mạng” của ngành công an VN. 

GS Nguyễn Hưng Quốc nhận thấy “nguyên tắc lớn” đó sai ở 2 điểm"Thứ nhất, nó trái hẳn với bản chất của công an vốn ở đâu cũng được hình thành, trước hết, để bảo vệ luật pháp, bảo vệ trật tự xã hội và bảo vệ dân chúng. 

Để bảo vệ luật pháp, công việc chính của công an là phòng và chống tội phạm các loại… Để bảo vệ trật tự xã hội, công việc chính của công an là giúp cuộc sống được điều hòa một cách tốt đẹp, từ chuyện giao thông đến việc tụ tập của đám đông ngoài đường phố, v.v… 

Nó trái hẳn bản chất của dân chủ vốn được xây dựng trên tính chất độc lập của truyền thông, tư pháp, quân đội và công an.
GS Nguyễn Hưng Quốc

Cuối cùng, nhiệm vụ của công an là bảo vệ sự an toàn của dân chúng, đặc biệt trong các trường hợp khẩn cấp. Có lẽ không có ở đâu (trừ các nước độc tài, dĩ nhiên!) công an lại tự đồng nhất với đảng cầm quyền và tuyên bố thẳng thừng là “chỉ biết còn Đảng còn mình” như vậy.

Thứ hai, nó trái hẳn bản chất của dân chủ vốn được xây dựng trên tính chất độc lập của truyền thông, tư pháp, quân đội và công an... 

Khi nêu cao nguyên tắc “chỉ biết còn Đảng, còn mình” như vậy, công an Việt Nam, một mặt, tự phủ định lý do tồn tại chính của mình; mặt khác, tự tố giác tính chất phi dân chủ của Việt Nam. … Bởi vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi gần đây công an càng ngày càng lộng hành. Những vụ đánh người và giết người của công an diễn ra khắp nơi. 

Giáo dân Thái Nguyên tranh chấp với công an
Giáo dân Thái Nguyên tranh chấp với công an

Nhà dân chủ Nguyễn Khắc Toàn ở Hà Nội bày tỏ quan ngại rằng số nạn nhân của công an VN sẽ gia tăng, mà theo ông, nguyên nhân chính là do thể chế độc tài toàn trị hiện giờ:

" Trong 1-2 năm gần đây, tình trạng công an trong nước tuỳ tiện bắt giam, đánh đập, thậm chí bắn giết những người dân vô tội, đưa con số nạn nhân lên tới phải nói trên dưới 20 người. Tôi nghĩ tất cả nạn dân do những vụ bạo hành của công an như tôi trình bài sơ bộ chưa phải là con số cuối cùng, và sẽ còn tiếp tục tăng".

Sở dĩ người dân trong nước chịu đựng như vậy, khi công an tuỳ tiện hành xử bạo lực, nặng tay với người dân, gây những cái chết rất đau thương, tức tưởi cho dân, chính là vì thể chế chính trị trong nước hiện vẫn là thể chế độc tài toàn trị. 

Công an là công cụ riêng của đảng. Họ được dung dưỡng, dung túng và thậm chí được nhiều ân sủng của nhà nước. 

Bộ máy công an trong nước không những là công cụ riêng bảo vệ chế độ mà họ còn tuỳ tiện sử dụng những gì mà bộ máy công quyền trao cho. Rồi khi họ phạm tội, không có những biện pháp chế tài trừng phạt nghiêm khắc. Vì thế con số nạn nhân một ngày một gia tăng. 

Thêm vào đó, báo chí trong nước cũng bị “trói tay”, không được tự do lên tiếng để tranh đấu, ngăn ngừa tình trạng bạo hành và tội ác của công an. Nếu như ở quốc gia tôn trọng tự do dân chủ, nhân quyền, các quyền căn bản của người dân thì báo chí sẽ góp phần đẩy lùi tội ác do chính nhà cầm quyền, chính công an gây ra cho nhân dân.

Qua bài tựa đề “Khen các anh rất khó”, blogger Mẹ Nấm cũng lưu ý rằng: “Lực lượng công an nhân dân, được ví như thanh kiếm và lá chắn của xã hội. Nói một cách khác, các anh là công cụ bảo vệ. Số lượng con người trong ngành của các anh không lớn lắm – xuất thân của các anh là từ dân. Nếu thử làm phép “bổ đầu chia xôi” thì người ta sẽ thấy tỉ lệ vi phạm pháp luật của những người thừa hành luật pháp khá cao so với các ngành khác. Hay nói không ngoa cho lắm,… các anh phạm tội ác hơi nhiều

Án mạng liên quan đến thu hồi đất ở Quảng Nam

2012-03-25

Một án mạng liên quan đến vấn đề thu hồi đất đai vừa nổ ra ở Quảng Nam. Đâu là những tình tiết của vụ việc cần làm sáng tỏ trước công luận.

Photo courtesy of blog Ba Sàm

Mẹ anh Tưởng ngồi bên xác con (cụ bà ngồi bên trái hình).Trong mấy ngày qua, dư luận sửng sốt trước cái chết của anh Nguyễn Văn Tưởng, một nông dân ở thôn Ngọc Sơn Tây, xã Bình Phục, Thăng Bình, Quảng Nam. Anh Tưởng đã tấn công các cán bộ thuộc Trung tâm Phát triển quỹ đất, rồi quay về nhà tự sát. Chúng tôi đã trao đổi với ông Nguyễn Văn Ngữ, Chủ tịch huyện Thăng Bình về sự việc này, thì được biết như sau:

Thông tín viên Nhân Khánh có bài tường trình như sau:

Vụ án cưỡng chế đất đầm nuôi thủy sản của gia đình Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng chưa nguôi đi trong dư luận. Lần này vụ việc tại Quảng Nam nổ ra không kém phần khốc liệt, khi liên quan đến hành vi dùng dao đâm cán bộ rồi tự sát của một nông dân.

“Hành vi mà hắn dùng dao đâm người khác là cố sát rồi. Cái đó là do pháp luật quy định, có miễn hay không thì cũng do pháp luật xem xét thôi. Hiện nay cơ quan công an người ta đang làm.

Hiện nay cũng đang công khai tiếp theo phần bố trí tái định cư. Còn cái chủ trương trước đó, đền bù thì cũng đã họp họ đồng ý.”

Xét thấy cần phải minh bạch hơn các thông tin liên quan đến vụ việc ở Ngọc Sơn Tây, chúng tôi đã gọi điện đến bà Lê Thị Thanh Mai, Phó Chủ tịch huyện Thăng Bình thì được trả lời rằng:

“Anh có gì là có quy chế rồi. Anh có muốn nắm tình hình quan tâm đến địa phương thì mời anh về tại huyện. Huyện có bố trí làm việc đàng hoàng, công khai với dư luận. Cho nên huyện sẵn sàng mời anh đến để có những thông tin chính thống.

Anh coi qua kênh của bà con nào đó, anh có thể hỏi thăm được. Chớ còn bây giờ, về quy chế, Mai không trả lời anh được. Với lại cái đó là không thuộc phạm vi của Mai.”

Người dân bị thu hồi đất thì cũng đã chết, chúng tôi tìm hiểu về tình trạng thương tích của hai cán bộ thuộc Trung tâm Phát triển quỹ đất huyện Thăng Bình thì được bà Lê Thị Thanh Mai cho biết:

“Chỉ sây sát thôi anh. Nhè nhẹ thôi, không có gì.”

Uất ức

nguyen-van-tuong-250.jpg
Bố đẻ anh Tưởng năm nay gần 90 tuổi đang đứng trước sân nhà (24/3/2012). Photo courtesy of blog Ba Sàm.
Do không thể trực tiếp đến địa phương, chúng tôi đã tìm hiểu sự việc thông qua một kênh thông tin khác. Người dân tại xã Bình Phục, Thăng Bình đã kể về sự việc như sau:

“Hắn đền bù cái giá thấp quá đi, sào có 35 triệu. Lấy cái đất đó rồi hắn làm cái trường Trung cấp Công an. Hắn lấy hắn làm năm ngoái. Rồi để đến năm nay, hắn làm khu tái định cư chưa xong đó.

Mà cái giá năm ngoái là khác, cái giá năm nay là khác. Mà chừ dân ký hết rồi. Thua lận hắn rứa đó. Đưa tiền mà hắn chưa chuyển cho dân làm nhà. Năm nay giá công cán lên, chừ làm lại không đủ, dân hoang mang. Mấy chục hộ không chịu, đông lắm, hơn năm mươi.

Với lại nhà cửa trước đây, hắn áp giá cái khung nhà thấp quá đi. Lấy tiền làm lại không đủ. Đưa vô khu tái định cư, hắn đưa dân vô lô 3, lô 4 lận.

Người dân xã Bình Phục

Với lại nhà cửa trước đây, hắn áp giá cái khung nhà thấp quá đi. Lấy tiền làm lại không đủ. Đưa vô khu tái định cư, hắn đưa dân vô lô 3, lô 4 lận. Còn lô nhất, lô nhì hắn không đưa dân, dân kiện rứa đó. Hắn giữ cho hắn giá cao, 300 triệu một nền.”

Mới tháng trước, hàng trăm người dân cũng tại xã này đã đổ xô ra đường cản trở không cho đơn vị thi công chở cát trong làng đem đi bán. Sự việc nghiêm trọng đến mức buộc chính quyền xã Bình Phục phải chỉ đạo nhà thầu dừng thi công, Chủ tịch xã phải đứng ra xin lỗi công khai trước dân. Trong tình huống này, ý của bà con ở Ngọc Sơn Tây mong cố vớt vát, hòng giảm bớt những khó khăn đang đe dọa trực tiếp cuộc sống của họ. Người dân địa phương cho chúng tôi biết rằng:

“Ý của bà con mình thì đòi cái lô nhì, còn lô nhất để cho hắn bán cũng được đi. Đòi cái lô nhì hắn cũng không chịu. Rồi hắn họp dân, cấp qua, rồi hắn làm ào ào. Cái chuyện rứa đó.”

Con sẽ chết thôi mẹ ơi

Trong khi hiện nay tại địa phương, một sào đất có giá khoảng gần gấp đôi mức đền bù. Nỗi uất ức của người nông dân trong tình cảnh này, quả là không khó hiểu. Với câu hỏi về cuộc sống thường nhật của anh Tưởng, thính giả Đài Á Châu Tự do có thể nghe câu trả lời như sau, từ người trong làng của anh ta:

“Ổng thì bình thường. Ổng thì vui vẻ, chi có… Ổng thì người làm ăn bình thường, nuôi ông già bà già. Ông chưa có gia đình.”

Là con út trong nhà, anh Tưởng ở với cha mẹ già. Nhà nghèo rớt mồng tơi. Cái sổ đỏ của anh Tưởng vẫn còn cầm cố trên ngân hàng để vay tiền trả nợ dần. Anh Tưởng điêu đứng trước quyết định thu hồi đất của huyện. Mẹ anh Tưởng kể lại lời tâm sự như trăn trối của con mình: “Đất con họ lấy hết nhưng đền chỉ được mấy đồng. Con kiện không được thì con sẽ chết thôi mẹ ơi.”

Đất con họ lấy hết nhưng đền chỉ được mấy đồng. Con kiện không được thì con sẽ chết thôi mẹ ơi.

Anh Nguyễn Văn Tưởng

Chúng tôi vẫn muốn biết thêm về hoàn cảnh tại sao một người nông dân bình thường lại có những hành vi bộc phát như vậy, nhất là khi mọi chuyện được tiến hành công khai. Thực ra, trong thực tế tình huống được kể lại là như sau:

“Thì mới đây. Vừa rồi chỗ đất đai đương họp. Dân phát biểu, rồi cán bộ không cho phát biểu đó. Ý là cho phát biểu có hạn, ổng bức xúc. Hắn định đánh cán bộ, hắn về hắn uống thuốc chết.

Ông Tưởng là ổng xin cho có phát biểu. 3 lần, rồi hắn không cho ý kiến. Đám cán bộ kêu là phát biểu ít thời gian thôi.

Hắn xuống hắn đọc khan ba cái đồ… hắn cho phát biểu có mấy người. Rồi ổng tức, chớ có chi.”

Đến thời điểm này xác anh Tưởng vẫn còn quàn tại nhà. Cha mẹ anh lưng còng chống gậy ngồi bên thi thể con. Người đầu bạc khóc kẻ đầu xanh.
Những oan trái liên quan đến việc thu hồi đất đai đã đến mức báo động đỏ. Nông dân không phải là những con bò sữa hay chùm khế ngọt, họ là những con người đang sống. Phẩm giá của con người là bất khả xâm phạm.

Xin đồng bào khắp nước bỏ chút thì giờ đến thăm linh cữu của anh tại địa chỉ ghi dưới.

Phố Việt thiết tha kêu gọi bạn đọc gởi tiền giúp cho cha mẹ anh Tưởng để làm tang lễ cho anh qua địa chỉ sau: 

Cha mẹ Nguyễn Văn Tưởng, thôn Ngọc Sơn Tây, xã Bình Phục, Thăng Bình, Quảng Nam, VN.

Các dịch vụ gởi tiền bảo đảm giao tận tay cho qúy bạn đọc hảo tâm, đừng sợ mất! Anh ở quê nghèo khó không có số phone, chúng tôi không có tên cha mẹ anh




Tàu Trung Quốc xâm nhập trái phép vịnh Nha Trang

DR

Thanh Phương

Bộ đội biên phòng Khánh Hòa phát hiện hai tàu Trung Quốc neo đậu trái phép tại vùng biển Đầm Bấy, thuộc thành phố Nha Trang. Theo khai báo của các thuyền trưởng, hai tàu này đang trên đường từ Phú Quốc -Kiên Giang đi Đà Nẵng, khi qua vùng biển Khánh Hòa thì bị hỏng máy phải neo lại tại vịnh Nha Trang.

Báo chí trong nước ngày 25/03/2012 loan tin là hai tàu của Trung Quốc đã bị phát hiện hoạt động trái phép ở vịnh Nha Trang vào tối ngày 23/03/2012.

Cụ thể : Bộ đội biên phòng Khánh Hòa phát hiện hai tàu Trung Quốc neo đậu trái phép tại vùng biển Đầm Bấy, thuộc thành phố Nha Trang. Theo khai báo của các thuyền trưởng, hai tàu này đang trên đường từ Phú Quốc (Kiên Giang) đi Đà Nẵng, khi qua vùng biển Khánh Hòa thì bị hỏng máy phải neo lại tại vịnh Nha Trang. Nhưng họ không có giấy tờ nào chứng minh hoạt động của tàu. Các thuyền viên và thuyền trưởng đều có visa nhập cảnh vào Việt Nam bằng đường bộ. Vụ này đã được báo lên Uỷ ban Nhân dân tỉnh Khánh Hòa và Sở Ngoại vụ tỉnh này, nhưng chưa biết là hai chiếc tàu nói trên sẽ bị xử lý ra sao.

Theo một nguồn tin từ trong nước, thật ra, trong những năm gần đây, rất nhiều lần các tàu Trung Quốc xâm nhập hải phận Việt Nam, nhưng hiếm khi nào báo chí trong nước loan tin.

Vụ tàu Trung Quốc bị phát hiện xâm nhập trái phép vịnh Nha Trang xảy ra vào lúc quan hệ Việt Trung lại gặp sóng gió do việc Trung Quốc bắt giữ hai tàu cá và 21 ngư dân Việt Nam ngày 03/03/2012 và đòi tiền chuộc tổng cộng 11 ngàn đô la . Bộ Ngoại giao Việt Nam đã yêu cầu Trung Quốc trả 21 ngư dân nói trên về nước. Nhưng Bắc Kinh lại đòi Việt Nam phải chấm dứt những hành động gọi là « đánh bắt cá trái phép » trong khu vực.

Trong thời gian qua, nhiều tàu đánh cá của ngư dân Lý Sơn thường xuyên bị phía Trung Quốc bắt giữ, tịch thu tài sản, đòi tiền chuộc, khi họ đang hành nghề trên vùng biển Hoàng Sa

Phim về học giả Hoàng Sa được giải
Tiến sĩ Nguyễn Nhã

Tiến sĩ Nguyễn Nhã dành cả đời để nghiên cứu về chủ quyền ở Hoàng Sa

Một phim tài liệu cũ, từng bị gạt đi vì biến cố ngư dân Việt bị bắn chết năm 2005, được trao giải Cánh diều Bạc.

Phim Một đời nghiên cứu Hoàng Sa (kịch bản và đạo diễn: Phạm Xuân Nghị) nói về thành quả nghiên cứu hơn 30 năm của nhà sử học Nguyễn Nhã tại TP. HCM.

Tại lễ trao giải của Hội Điện ảnh Việt Nam hôm 17/3, phim được trao Cánh diều Bạc ở hạng mục Phim tài liệu truyền hình.

Đáng chú ý, phim này đã hoàn thành và được mang đi dự thi ở một vài liên hoan trong nước năm 2005, nhưng bị bỏ qua vì lý do "nhạy cảm".

Khi đó, vào ngày 8/1/2005, tám ngư dân thuộc tỉnh Thanh Hóa bị cảnh sát biển Trung Quốc bắn chết khi đang đánh cá tại vịnh Bắc Bộ.

Tám người khác bị bắt và đưa về đảo Hải Nam một thời gian trước một phiên tòa ở Hải Nam thả họ.

Bộ Ngoại giao Trung Quốc khi đó nói các ngư dân Việt Nam là ''cướp biển'' và rằng vụ việc là trường hợp "ăn cướp có vũ trang nghiêm trọng trên biển”.

'Đừng bóp méo lịch sử cuộc tranh chấp'


Tiến sĩ Nguyễn Nhã phản bác một số luận điểm của Trung Quốc về tranh chấp Biển Đông.

Nghemp3

Bạn cần mở JavaScript lên và cài phần mềm Flash Player mới nhất để nghe/xem.

Mở bằng chương trình nghe nhìn khác

Việt Nam phản bác rằng "việc tàu Trung Quốc bắn chết chín ngư dân Việt Nam và làm bị thương nhiều người khác, gây thiệt hại đến tài sản và ngư cụ của ngư dân Việt Nam là nghiêm trọng".

Trước những căng thẳng ngoại giao vì biến cố này, phim Một đời nghiên cứu Hoàng Sa tưởng như bị rơi vào quên lãng.

Phim nói về nhà sử học Nguyễn Nhã, từng chủ trương tập san Sử Địa ra mắt năm 1966 ở Sài Gòn.

Số cuối cùng của tập san này, ra mắt đầu năm 1975, là một Đặc khảo về Hoàng Sa và Trường Sa.

Kể từ ngày đó, ông Nguyễn Nhã vẫn tiếp tục nghiên cứu, thu thập bằng chứng lịch sử với mục đích chứng tỏ Hoàng Sa là của Việt Nam.

Phim của đạo diễn Phạm Xuân Nghị được làm không lâu sau khi ông Nguyễn Nhã nhận luận án tiến sĩ lịch sử năm 2003 với chủ đề về Hoàng Sa.

Bộ phim được giới thiệu là "tài liệu giáo khoa lịch sử bằng hình ảnh cụ thể, sinh động".

Sự liên quan giữa biến cố 2005 và tác động đến phim này hoàn toàn không được truyền thông trong nước nhắc đến.

Dẫu vậy, việc trao giải thưởng muộn cho tác phẩm dường như cho thấy sự thay đổi trong thái độ của giới chức.

Những ngày đầu tháng Ba năm nay chứng kiến khẩu chiến giữa Việt Nam và Trung Quốc quanh tranh chấp ở quần đảo Hoàng Sa.

Miến Điện hy vọng lại trở thành vựa lúa Đông Nam Á nhờ mở cửa chính trị

Miến Điện vựa lúa Đông Nam Á ?
Miến Điện vựa lúa Đông Nam Á ?
DR

Thụy My

Trước đây vốn là vựa lúa của khu vực Đông Nam Á, nhưng sau 50 năm dưới chế độ độc tài quân sự, sản lượng gạo của Miến Điện đã bị sút giảm trầm trọng. Cùng với việc mở cửa chính trị hiện nay, hy vọng bắt đầu quay lại với ngành nông nghiệp Miến Điện.

Phó tổng giám đốc Tổ chức Lương nông Quốc tế (FAO) Hiroyuki Konuma nhấn mạnh : « Miến Điện từng là nước xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới cách đây 60 năm. Trước đây mỗi năm quốc gia này xuất khẩu 5 triệu tấn gạo, nhưng sau đó sản lượng đã bị giảm xuống ». Lượng gạo xuất khẩu năm ngoái không vượt quá 700 ngàn tấn.

Trong khi các lãnh vực tiền tệ, ngân hàng, hệ thống luật pháp đang được cải cách mạnh mẽ, thì nông nghiệp vẫn Miến Điện vẫn đang dậm chân tại chỗ. Nhưng lạc quan đã quay lại với một loạt chủ trương cởi mở được tân chính quyền được bầu lên từ tháng 3/2011 đưa ra, tuy vẫn do các cựu quân nhân lãnh đạo.

Ông Konuma nói thêm : « Chúng tôi rất hy vọng Miến Điện sẽ có được phân bón cùng với các sản phẩm nông nghiệp khác, và các biện pháp trừng phạt kinh tế sẽ được dỡ bỏ, giúp nước này có được những gì cần thiết để tăng xuất khẩu ».

Nhưng theo nhận xét của AFP, thì thay đổi trong nông nghiệp sẽ chậm chạp hơn, vì hiện nay nông dân Miến Điện lao động từ sáng sớm đến chiều tối trên đồng ruộng mà không có cơ giới hỗ trợ.

Ông Ohn Thaung, 75 tuổi ở huyện Bago, đông bắc Rangoon cho biết, ông phải làm việc 16 tiếng đồng hồ mỗi ngày để có tiền trả nợ. Căn lều của ông là nơi ông cùng sinh sống của năm người con, 15 đứa cháu và hai con trâu. Ông đã vay 200.000 đồng kyat (tương đương 300 đô la) của hợp tác xã để trồng 28 hecta trong mùa này, ngoài ra còn phải chịu nhiều loại thuế và phí. Ông lão nói, gia đình có nhiều lúa nhưng không thể ăn được vì còn phải thu hoạch và đem bán, và thất vọng trước việc con cháu cũng sẽ bị lâm vào vòng xoáy nợ nần.

Còn ông Zaw Moe, tuy mới 34 tuổi nhưng cũng cảm thấy bị sa lầy trong một nghề nghiệp không có tương lai. Là người cha của hai con nhỏ và thêm một em bé sắp ra đời, ông đặt trọn hy vọng vào công cuộc cải cách của chính phủ mới. Trong khi chờ đợi, « mỗi ngày trên đồng ruộng là một cuộc đấu tranh để sống còn ».

Các nhà phân tích nhấn mạnh về thử thách khổng lồ của việc phát triển nông thôn, khi mà một phần ba trong số 60 triệu dân Miến Điện vẫn đang sống dưới ngưỡng nghèo khó. Tuy nhiên nước này có thể trông cậy vào các điều kiện thiên nhiên ưu đãi.

Nhà phân tích kinh tế Sean Turnell thuộc trường đại học Macquarie ở Sydney nhận định : « Đây là một quốc gia có nguồn nước hết sức dồi dào, đất đai rất phì nhiêu, từng là vựa lúa không chỉ của châu Á mà còn cho đế quốc Anh. Ngày nay Miến Điện phải đối mặt với một nền nông nghiệp bị chểnh mảng từ 50 năm qua, không hề sinh lợi được một chút gì. Nhưng trên cơ sở đó vẫn có thể đạt được một sự tăng trưởng cũng rất ngoạn mục ».

Theo nhà nghiên cứu trên, thì vào đầu thế kỷ 20, Miến Điện đã biết cách trở thành một nhà xuất khẩu chủ chốt trong vòng 20 năm, nhờ có đầu tư của Anh và Ấn Độ. Một trăm năm sau, thế giới lại quan tâm đến thị trường này, và không có lý do gì mà tăng trưởng không quay trở lại.

Hồi ký của một thiếu nữ Bắc Triều Tiên : 9 năm để thoát khỏi địa ngục

Trang bìa cuốn sách của Eunsun Kim
Trang bìa cuốn sách của Eunsun Kim

Trọng Thành

Ngày 8 tháng Ba 2012, nhà xuất bản Pháp Michel Lafon vừa cho ra mắt cuốn tự thuật của một thiếu nữ Bắc Triều Tiên, kể về con đường khổ ải gần một thập kỷ dẫn cô thoát khỏi miền Bắc Triều Tiên. Cuốn tự thuật của cô Eunsun Kim, mang tên « Bắc Triều Tiên : Chín năm để thoát khỏi địa ngục ». Tác phẩm này được thực hiện với sự hỗ trợ của nhà báo Pháp Sébastien Faletti, thông tín viên của Le Figaro tại Seoul từ 15 năm nay.

Khác với nhiều người cố tình chôn vùi ký ức đau đớn, người thiếu nữ Triều Tiên Eunsun Kim quyết định kể lại cuộc chạy trốn kinh hoàng cách đây hơn 10 năm, để thoát khỏi một trong những xứ sở tàn bạo nhất thế giới. Eunsun Kim muốn làm sống lại quá khứ đau đớn mà cô đã trải qua, để chuyển đến cộng đồng quốc tế một thông điệp : có một đất nước như Bắc Triều Tiên, nơi mà vẫn luôn luôn có nhiều người chết vì đói, và những người muốn chạy trốn.

Năm Eunsun Kim 11 tuổi, cô đã từng viết một bản di chúc, vì nghĩ rằng mình khó lòng sống sót, sau khi cha chết vì đói. Eunsun có lẽ đã phải chịu số phận giống như hàng trăm nghìn người Bắc Triều Tiên khác trong những năm 1990, nếu như mẹ cô không quyết định vượt sông Tumen trốn sang Trung Quốc vào năm 1999, lúc cô 12 tuổi, cùng với một người chị em gái.

Vừa sang đến Trung Quốc, người môi giới đã bán cả gia đình cô cho một nông dân Trung Quốc thô bạo và thất học, để ông ta lấy mẹ cô làm vợ. Trong khi tiếp tục chạy trốn khỏi gia đình Trung Quốc, cả nhà cô đã bị công an Trung Quốc bắt và trao trả lại cho chính quyền Bắc Triều Tiên. Giống như tất cả những ai tìm cách trốn khỏi nước này, gia đình cô bị đưa vào trại « cải tạo » và bị đối xử hết sức tàn khốc. May mắn thay, cả mẹ và hai chị em Eunsun đã trốn được khỏi trại và một lần nữa vượt sông sang Trung Quốc. Eunsun đã vượt qua Mông Cổ, sa mạc Gobi để cuối cùng đến được Hàn Quốc, miền đất hứa của những người tỵ nạn Bắc Triều Tiên.

Hiện tại sống ở Seoul cùng mẹ và người chị em trong một căn hộ cấp cho người tỵ nạn, Eunsun Kim cảm thấy hài lòng, dù cô biết thân phận của một người tỵ nạn. Điều chủ yếu ám ảnh người thiếu nữ Bắc Triều Tiên này là số phận của đồng bào mình ở miền Bắc. Eunsun Kim lo ngại chế độ độc tài khép kín nhất trên thế giới này sẽ còn trở nên tàn bạo hơn nữa. Niềm hy vọng mơ hồ đặt vào một khả năng thay đổi, vào thời điểm Kim Jong-Un, người kế vị trẻ tuổi của chế độ Bình Nhưỡng lên nắm quyền, đã nhanh chóng tắt ngấm. Cô mới nhận được thông tin, lính tuần tiễu được lệnh bắn vào những người chạy trốn sang Trung Quốc.

Trả lời phỏng vấn của phóng viên RFI Frédérique Misslin về ấn tượng mạnh mẽ nhất để lại trong cô về những năm tháng đã qua, Eunsun Kim cho biết :

« Nhớ lại những người lang thang không nhà cửa, không có gì để sống ở miền Bắc, điều đó khiến tôi vô cùng phẫn nộ. Khi đó tôi chỉ là một đứa trẻ nhỏ, nhưng những hình ảnh đó mãi mãi in đậm trong trí não tôi. (…) Hiện nay còn hàng triệu người ở miền Bắc cũng sống tranh cảnh ngộ như tôi trước kia, họ cũng có những niềm hy vọng như tôi, cũng mong trốn thoát được như tôi. Tôi rất mong muốn làm được điều gì đó để giúp họ."

Về câu hỏi, tại sao khổ cực và bế tắc như vậy mà người dân ở Bắc Triều Tiên lại không nổi dậy, Eunsun Kim giải thích :

« Ngay cả người miền Nam Triều Tiên cũng đặt câu hỏi như vậy. Tại sao người miền Bắc không nổi dậy ? Hoặc là họ ngớ ngẩn ngu dốt, hoặc là mọi thứ thật là tốt đẹp ở đấy. Dân Bắc Triều Tiên như chúng tôi, về bản chất, không phải là ngu dốt gì, nhưng chúng tôi không có thông tin, chúng tôi sống trong một xã hội hoàn toàn khép kín. Thậm chí chúng tôi không nhận thấy rằng, chế độ này đã biến chúng tôi thành những con người ngu dốt."

Trong cuốn hồi ký vừa xuất bản, theo lời kể của Eunsun Kim, người đọc có thể thấy « sự tẩy não » hay nói cách khác, nền giáo dục tuyên truyền nhồi sọ của chế độ hiện hành ở Bắc Triều Tiên hết sức có hiệu quả. Khi đặt chân tới Trung Quốc, cô đã nhiều lần tự hỏi : « Tại sao người ta lại nói xấu đất nước của cô đến thế ? ». Người thiếu nữ Triều Tiên đã phải mất rất nhiều thời gian để có thể nhận ra được bản chất thực của chế độ đã đày đọa cô. Ngay cho đến bây giờ, theo nhận xét của những người đã tiếp xúc với Eunsun Kim, cô vẫn cảm thấy khó khăn khi nói về hai lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Nhật Thành và Kim Jong-Il, hai triều đại mà cô đã từng biết đến.

Dường như để giải thích về việc tại sao cô không căm thù họ một cách mãnh liệt, Eunsun kể lại là, trước khi biết đến nạn đói, gia đình cô cũng không đến nỗi nào, cô đã từng được ăn kem, mẹ cô đã rất tự hào về cô khi đến xem con hát ở trường.

Điều ám ảnh nhất hiện nay đối với Eunsun Kim là làm một điều gì đó cho các đồng bào mình, một khi đất nước thống nhất. Cô tâm sự :

« Tôi sẽ tiếp tục việc học tập, tôi muốn trở thành một nhà tâm lý cho trẻ em. Tới ngày tái Thống nhất hai miền Triều Tiên, tôi muốn làm công việc giảm nhẹ đi nỗi đau khổ của những em nhỏ miền Bắc Triều Tiên. Tất nhiên đấy chỉ là một việc làm nhỏ để đóng góp vào việc tái Thống nhất, để giúp cho những người ở miền Bắc bớt đau khổ. » 
 

Xung đột “bên trong” người Việt và đề xuất mới cho công cuộc đấu tranh vì dân chủ

Vạn Tường
-

Người Việt chúng ta có lẽ là một trong những dân tộc chất chứa nhiều mâu thuẫn bên trong nhất thế giới. Đành rằng mỗi người ai cũng có những mặt tốt – xấu đan xen lẫn nhau nhưng có lẽ người Việt đã để cho sự xung đột bên trong của mình tồn tại dai dẳng. Các suy nghĩ nội tâm cứ liên tục xuất hiện, đấu tranh và giằng xé lẫn nhau, bất phân thắng bại. Một người Việt có thể xúc động, rơi lệ cho những mảnh đời bất hạnh nhưng cũng con người đó có thể nghĩ ra các hình phạt ghê gớm nhất dành cho kẻ giết người, hoặc, thờ ơ nếu những mảnh đời đó ở 1 nơi xa xôi hẻo lánh bên châu Phi v.v…! Những lời bình phẩm trên các báo Việt Nam về vụ án Lê Văn Luyện là minh chứng rõ nét cho thấy “tính 2 mặt” của nội tâm người Việt. Tục ngữ Việt Nam có câu: ”Việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng”. Không phải là chỉ toàn bộ dân tộc Việt nhưng nó cho thấy con người Việt Nam tồn tại song song 2 đặc tính mâu thuẫn nhau trên cùng 1 con người, không hẳn làm biếng nhưng chắc chắn không phải siêng năng. Văn hóa làng xã Việt Nam cũng cho thấy người Việt tuy đoàn kết nhưng cũng có óc cục bộ địa phương, thủ cựu. Đoàn kết trong dòng tộc họ hàng, trong làng. Nếu khác làng thì “thần làng nào làng ấy thờ”. Vừa đoàn kết, vừa chia rẽ. Triết lý âm-dương hay 2 mặt mâu thuẫn tồn tại song song ăn sâu vào tâm trí người Việt đến nỗi nó khiến cho người Việt trở nên cầu toàn, nửa vời trong tư duy lẫn suy nghĩ. Vấn đề không phải là dập tắt các suy nghĩ, tư tưởng xung đột ấy ra khỏi đầu óc mà là kiểm soát nó. Người Việt hầu như không kiểm soát hoặc không muốn kiểm soát những suy tư của chính mình. Họ sẵn sàng nổi giận nếu ai đó nói ngược lại ý muốn. Có những thứ thực ra mọi người cùng chung một chí hướng, cùng đồng ý về một đích đến nhưng nếu không đồng tình về cách thức thực hiện thì mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ, thậm chí là địa ngục.

Đại đa số người Việt chỉ mới ở dạng “nhất nguyên”, còn lâu lắm mới đạt tới “đa nguyên”. Có lẽ một phần nào đó, đây là nguyên nhân khiến các tổ chức đấu tranh vì dân chủ ở Hải ngoại không huy động được lực lượng quần chúng tại Việt Nam. Đảng cầm quyền đã làm quá tốt điều này. Họ hô hào, tuyên truyền, làm đủ mọi cách mị dân để quần chúng tin họ. Họ thành công rực rỡ. Các lực lượng đấu tranh ở Hải Ngoại tuy có rất nhiều thuận lợi về mặt con người, tài chính, trong tay có khá nhiều phương tiện nhưng tới nay vẫn chưa đạt được thành tựu gì đáng nói. Họ bận cạnh tranh lẫn nhau, thậm chí công kích lẫn nhau hơn là thu phục cảm tình của người dân trong nước bằng tài năng, và quan trọng hơn, bằng tấm lòng của họ. Họ sẽ và chẳng bao giờ là đại diện của dân tộc Việt Nam nếu không phục vụ cho lợi ích cho nhân dân trong nước. Một điều mỉa mai mà đa số người dân trong nước nói về các tổ chức đấu tranh vì dân chủ: Mấy anh dân chủ này cái gì cũng giỏi, cái gì cũng biết nhưng có một thứ mà mấy ảnh không biết. Đó là biết… thắng Cộng sản. Vì đâu nên nỗi? Có thể có lời giải thích nào thỏa đáng không? Câu chuyện sau phần nào đó nói lên thực trạng hiện nay.

Ở Việt Nam, hầu như ai cũng biết truyện ngụ ngôn Thầy bói xem voi. Xin lược sơ qua nội dung câu chuyện. Có 5 ông thầy bói mù, chưa từng biết đến con voi bao giờ, một ngày nọ nhờ 1 người đem 1 con voi đến để xem voi la như thế nào. 5 ông sờ 5 bộ phận khác nhau của con voi là vòi, ngà, tai, chân, đuôi, và cùng đưa ra quan điểm của mình.

Thầy sờ vòi bảo:

- Tưởng con voi nó thế nào, hóa ra nó dài như con đỉa!

Thầy sờ ngà bảo:

- Không phải, nó cứng như cái đòn càn chứ!

Thầy sờ tai bảo:

- Ðâu có! Nó to bè bè như cái quạt thôi!

Thầy sờ chân cãi lại:

- Ai bảo? Nó sừng sững như cái cột nhà!

Thầy sờ đuôi lại nói:

- Các thầy nói không đúng cả. Chính nó tua tủa như cái chổi xể cùng.

Năm thầy, thầy nào cũng cho mình nói đúng, không ai chịu ai, thành ra xô xác, đánh nhau toạt máu đầu, chảy máu.

Đoạn kết của câu chuyện Thầy bói xem voi vẫn còn nguyên giá trị dù nó đã tồn tại từ rất lâu. Từ quy mô nhỏ như đánh nhau vì quẹt xe ở ngoài đường ngoài chợ, cho tới quy mô lớn là chiến tranh Nam-Bắc huynh đệ tương tàn. Chúng ta vẫn chưa học thuộc bài học này và nghiêm trọng hơn, không thèm học bài học này. Người dân Việt Nam vẫn dành sự tin tưởng cho những tổ chức chính trị đấu tranh cho dân chủ nước nhà hệt như họ vẫn thường tin vào những ông thấy bói, nhưng nếu những ông thầy bói này nông cạn, không nhìn xa trông rộng, chỉ biết đến mình, không ai chịu ai và sẵn sàng ẩu đả thì họ liệu có ủng hộ và sát cánh vì mục tiêu lớn hơn cho dân tộc?

Hãy bình tâm, đối xử tương kính với nhau trước khi bàn đến những chuyện đại sự. Hãy là những người bạn trước khi trở thành những… ”đồng chí”.

Trong bài viết đăng trên Dân Luận, một trong những phản hồi phê phán rằng, những bài “kiểu Dân Luận” (nghĩa là phân tích có lý, lập luận sâu xa) nhiều quá rồi, nói riết cũng nhàm chán, hãy làm gì đó cụ thể. Tôi rất tâm đắc và xin đề xuất 1 giải pháp nhỏ. Có thể sơ sài nhưng nếu được mọi người ủng hộ, đóng góp ý kiến, nó có thể sẽ giúp ích rất nhiều cho công cuộc đấu tranh vì dân chủ cho nước ta hiện nay.

Đó là: Dân Luận (hay Tập hợp dân chủ đa nguyên) hoặc các tổ chức dân chủ khác hãy làm 1 tài khoản trên mạng xã hội như facebook chẳng hạn. Mục đích không phải tuyên truyền cho dân chủ nữa vì ở Việt Nam ai cũng biết quá rõ chuyện gì đang diễn ra (biết sâu tới đâu thì xin không bàn đến). Mỗi tổ chức hãy cùng phân tích và đưa các chính sách của mình nhằm phản biện lại chính sách của nhà cầm quyền. Không biết có quá chủ quan hay không nhưng tôi có cảm giác hầu hết các tổ chức dân chủ đều chưa hành xử như những nhà chính trị chuyên nghiệp. Có rất nhiều người nặng lòng với đất nước, có tâm huyết nhưng không xem chính trị là… nghề. Hầu như vắng bóng các phản biện về chính sách trong nước. Gần như là phủ định hoàn toàn. Chính khách chuyên nghiệp (theo nghĩa đẹp của nó) phải đưa ra được các chính sách hoặc giải pháp canh tân cho đất nước. Nếu có cạnh tranh giành quyền lực thì cũng nên đấu một cách minh bạch, sòng phẳng. Có lẽ chính vì thế mà Đảng cầm quyền đã chiến thắng vì họ đều là nhà chính trị lão luyện với đủ mọi “chiêu thức”, đối lập với những người chỉ là… “học giả chính trị”. Người trong nước do thiếu vắng thông tin, chỉ nghe được toàn là “chửi rủa” từ bên ngoài thì dẫu không ghét gì nhưng họ không thể ủng hộ những kẻ “chỉ biết chửi” như thế. Cách tốt nhất là đọ sức một cách công khai nhất có thể. Chính sách của anh tốt, nhưng không tốt bằng cái của tui nên tui phải được chọn, đại loại như thế. Các phản biện sâu sắc, hợp lý như vậy sẽ kích thích quần chúng nhân dân ý thức hơn về những vấn đề đang diễn ra, đồng thời góp phần minh bạch hóa – tự do hóa thông tin, dẫn đến ý niệm về dân chủ tự do. Người dân Việt Nam nhìn vào kết quả đó, sẽ biết phải ủng hộ cho ai, tổ chức nào bênh vực, khai sáng cho họ. Rõ ràng nếu phải cạnh tranh một cách minh bạch như vậy, nhà cầm quyền sẽ thua vì đối lập của họ quá mạnh, với đầy đủ phương tiện và con người ưu tú. Người dân trong nước sẽ được “khai trí” qua những chính sách cụ thể và từ đó, đặt niềm tin vào các tổ chức có uy tín và mạnh mẽ. Các tổ chức cũng công khai cạnh tranh lẫn nhau dựa trên sự minh bạch, từ đó thúc đẩy các sáng kiến cũng như viễn kiến cho nước nhà. Các tố chức dân sự trong nước nhờ đó mà từng bước lớn mạnh nhờ vào sự hậu thuẫn to lớn về mặt lý luận cũng như pháp lý vững chắc. Một xã hội dân sự dần được hình thành.

Hãy khoan đặt mục tiêu là giành chiến thắng trước Đảng cầm quyền. Mục tiêu là sự ủng hộ của quần chúng nhân dân trong nước và sự hình thành của xã hội dân sự. Đó mới là điểm đến cuối cùng mà những chính trị gia cần nhắm tới. Một khi đã dành được sự ủng hộ của dân chúng (trong nước cũng như hải ngoại), điều tốt đẹp sẽ đến với dân tộc chúng ta. Nhưng chúng ta cũng cần đề phòng, Đất nước chúng ta sẽ không bị tan vỡ như đoạn kết của câu chuyện thầy bói xem voi nếu như chúng ta không chịu tương kính, lấy đối thoại thay vì sự ích kỷ cục bộ.

Vào thời buổi công nghệ thông tin như hiện nay, sức mạnh của mạng xã hội vô cùng to lớn. Sự lan truyền theo cấp số nhân. Các vấn đề sẽ được cập nhật 1 cách nhanh chóng. Và, quan trọng hơn, nhà cầm quyền sẽ khó ngăn chặn được mạng xã hội vì đa phần giới trẻ Việt Nam thường dành thời gian cho các mạng này và đủ hiểu biết để vượt tường lửa. Nếu có một “chính sách marketing” tốt + “sản phẩm tốt”, người dân Việt Nam sẽ “mua sản phẩm” với bất kỳ giá nào và “kế hoạch kinh doanh” sẽ thành công rực rỡ.

Sài Gòn, 26 tháng 3 năm 2012
Vạn Tường




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
💔 Tố Hữu và Mối Tình Đầu Định Mệnh: Lời Tố Cáo Đau Thương trở thành mối thù giai cấp muôn đời! [Đã đọc: 508 lần]
💔 Lời Nguyền Hận Thù: Phế Phẩm Độc Hại Trong Văn Hóa Giao Tiếp Việt thời đại HCM CSVN [Đã đọc: 452 lần]
Mức lương cụ thể và thủ tục nhập cư để các bạn VN được thuê làm chồng [Đã đọc: 399 lần]
CHIẾN LƯỢC TOÀN DIỆN ĐỐI PHÓ VỚI BIÊN GIỚI – AN NINH KHU VỰC CAMPUCHIA 2025 [Đã đọc: 382 lần]
Sự im lặng đồng lõa – khi lãnh đạo miền Bắc đứng nhìn Trung Quốc nuốt Hoàng Sa [Đã đọc: 378 lần]
Đạo Đức và Cái Bẫy Tự Tôn của dân tộc VN- Mẹ Thứ Anh Hùng - Bi kịch của Thuyền nhân Việt Nam [Đã đọc: 361 lần]
Giữa Mạc Tư Khoa Nghe Câu Hò Ví Dặm [Đã đọc: 316 lần]
Bẫy thu nhập trung bình của VN [Đã đọc: 294 lần]
Chúc Mừng Năm Mới 2026 [Đã đọc: 276 lần]
Constitution of the Federal Republic of VCL [Đã đọc: 276 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.