"Ếch bay" và hiện tượng tự nâng người khỏi mặt đất
12.11.2011 17:47
Nâng cơ thể khỏi mặt đất rõ ràng là phản luật hấp dẫn. Thuật ngữ này chỉ những sự kiện xảy ra trong đời sống của các ông đồng, bà cốt khi "gọi hồn". Cũng có thông báo về hiện tượng người bình thường làm vật thể bay lên. Thí nghiệm "ếch bay Hà Lan" vạch ra bản chất của hiện tượng này?
Từ quá khứ... Một người đàn ông nâng mình khỏi tấm thảm trên mặt đất. Bà bói Marisa Lonzinskaya đang ngồi tại bàn vào một chiều chủ nhật ở thành phố Goshkovice (Ba Lan) cùng với nhiều khách hàng, những người muốn xem tương lai. Anneili Vozgolskaya đã mô tả những điều cô trông thấy: ""Đột nhiên Marisa nói bà đau đầu. Bà ngừng đọc các lá bài, mặt tái mét và thậm chí rên lên vì đau đớn. Ngay lúc đó, tôi nhìn thấy bà chầm chậm bay lên không trung trong khi cơ thể vẫn bất động. Mọi người xung quanh kinh ngạc khi chứng kiến Marisa lơ lửng trên mặt đất 3m trong khoảng 2 phút. Sau đó, thân thể bà từ tự hạ xuống. Khi chân chạm đất, bà bói ngã úp mặt xuống sàn nhà"". Bác sĩ Dobzinsky là chuyên gia đầu tiên kiểm tra bà bói Marisa. ""Mắt bà nhắm chặt, mạch yếu. Khi hồi tỉnh, câu hỏi đầu tiên là tại sao tôi đang nằm ở đây. Hoá ra là bà không nhớ điều gì đã xảy ra."" - bác sĩ nói. Theo tờ Zycie Warszawy, hàng chục người chứng kiện sự kiện khó tin này trong năm 1997. Các nhà nghiên cứu hiện tượng nói trên cho rằng đó không phải là trường hợp duy nhất trong lịch sử. Theo tài liệu, có nhiều nhân vật tôn giáo bay khỏi mặt đất trong trạng thái tham thiền nhập định. Serafim Sarovsky, tổng giám mục ở Novgorod và Pskov, là một trong những ""người bay"" ở Nga. Biên niên sử Moscow kể về thánh Basil bay qua sông Moskva trước những đám đông đầy kinh ngạc. Các linh mục Thiên chúa giáo cũng không thua kém vị thánh trên. Có vô số phù thuỷ bị thiêu sống do có khả năng nâng người khỏi mặt đất. Các sách tôn giáo viết rằng có tới 300 vị thánh có khả năng bay khỏi mặt đất. Tạp chí Rebus chuyên về những hiện tượng bí ẩn vào thế kỷ XIX đã đăng câu chuyện của Nikolai Yurlov. Vào ngày 18/7/1837, Nikolai, tám tuổi, đang ngủ trong phòng ở tầng hai. Tiếng sấm và mưa to làm cậu bé thức giấc. Khi chớp soi sáng căn phòng, Nikolai nhìn thấy một người đàn ông lớn tuổi, đầu hói, đang đứng cách giường vài bước. Ông ta đang mặc áo sơ mi xanh và giữ nắm cửa. Cậy bé hoảng sợ, chạy ra khỏi nhà, lao qua vườn và hướng tới sông Sviyaga. Người hầu nhanh chóng tìm thấy cậu bé khoảng 10 phút sau đó ở bờ bên kia và người hoàn toàn khô ráo. Nikolai nói: ""Nhiều người hầu chạy theo tôi. Họ thề là đã nhìn thấy tôi bay qua sông, thỉnh thoảng chân chạm nước"". Các tài liệu khác ở Nga cũng ghi chép nhiều câu chuyện tương tự, không thể giải thích. Cuốn sách ""From the Area of Mysteries"" năm 1900 kể câu chuyện của một mục sư tên là Benedikt Nursiiski. Ông có một học trò tên là Maurus. Một hôm, Maurus nhìn thấy một cậu bé chết đuối dưới sông và lao tới vớt cậu bé lên bờ. Sau đó, anh thấy rằng quần áo của mình vẫn khô và đã chạy trên mặt nước. ... Tới hiện tại Theo các nhà cận tâm lý học, ngày nay chúng ta cũng có thể quan sát hiện tượng nâng người khỏi mặt đất. Những người luyện tập yoga, bậc thầy trong thiền định, khá thành công trong lĩnh vực nghệ thuật này. Một cuộc thi bay công khai dành cho những người tập luyện yoga đã diễn ra năm 1986 tại Washington. Khoảng 20 ""vận động viên"" tham gia và kỷ lục được lập ở mức 60cm bên trên mặt đất. Khoảng cách bay dài nhất là 1,8m. Các thầy tu Trung Quốc cũng đã chứng minh hiện tượng nâng người khỏi mặt đất trước các nhà khoa học và phóng viên. Cho tới gần đây, giới khoa học coi hiện tượng bay và phản trọng lực này là chuyện vớ vẩn. Tuy nhiên, giờ họ đã thay đổi quan điểm. Nhà vật lý người Nga Evgeny Podkletnov đã làm lạnh một chiếc đĩa đặc biệt tới -167 độ dưới không và đặt nó vào một trường điện từ. Trường điện từ làm chiếc đĩa quay tròn. Khi chiếc đĩa đạt tới tốc độ 3.000 vòng/phút, các vật thể được đặt bên trên nó bắt đầu mất trọng lượng. Báo cáo của Podkletnov đã gây "hiệu ứng bom". Các chuyên gia bắt đầu thông báo vô số hiện tượng phản trọng lực mà họ đã quan sát được. Nhà khoa học Mỹ John Schnurer ở bang Ohio đã trình bày kết quả nghiên cứu rất thú vị về trường trọng lực. Bản chất thí nghiệm của ông như sau: một chất siêu dẫn, được đặt trên nam châm, lơ lửng trong không khí. Hiện tượng này được gọi là ""hiệu ứng Meisner"". Điều kỳ lạ xảy ra khi một vật thể được đặt bên trên chất siêu dẫn lơ lửng này. Tính toán cho thấy hệ thống siêu dẫn tạo ra một vùng nơi vật thể mất tới 5% trọng lượng. Schnurer tin rằng đó có thể là một bước tiến thực sự trong việc tạo ra những hệ thống phản trọng lực. Các nhà khoa học Hà Lan đã tiến hành một thí nghiệm sửng sốt hơn. Họ đã thành công trong việc làm một chú ếch bay lên không trung. Họ tin tưởng rằng cuối cùng sẽ tạo ra một thiết bị đặc biệt để nâng vật thể, thậm chí là con người, khỏi mặt đất. Con ếch trên là sinh vật sống đầu tiên bay lên không trung mà không cần có sự chuyển đổi sức mạnh cơ học, không cần nhảy, đẩy, động cơ, hay cánh... Chờ nghiên cứu tương lai Những người hoài nghi trước đây phải nhún vai khi trả lời về vấn đề nâng người khỏi mặt đất. Thật là ngu ngốc khi phủ nhận hiện tượng này sau thí nghiệm ""ếch bay Hà Lan"". Nghiên cứu đặc biệt sẽ chứng tỏ hoặc bác bỏ các huyền thoại nói rằng con người có khả năng phá vỡ lực hấp dẫn của Trái đất mà không cần một thiết bị đặc biệt. Những thí nghiệm như vậy đang được tiến hành.
  
Một thí nghiệm thú vị đã được thực hiện tại một trường đại học ở Nga. Trong một buổi thôi miên, một người được nói rằng anh ta đang ở bên trong một phi thuyền quay quanh quỹ đạo Trái đất. Nhà thôi miên nói rằng anh ta sẽ thấy bản thân trong tình trạng không trọng lượng. Khi các thiết bị chỉ ra sự vắng mặt hoàn toàn của trọng lượng, các nhà khoa học không tin vào mắt họ: Trọng lượng của người bị thôi miên biến mất hoàn toàn!
Minh Sơn (Tổng hợp) Cô gái nghĩa hiệp ( Truyện Liêu Trai Phố Việt ) Thư sinh họ Nguyễn cư ngụ tại khu phố ViệtMontréal, học rộng tài hoa, cầm kỳ thi họa đều hay nhưng nhà rất nghèo, lại vì có mẹ già không nỡ rời dưới gối, nên hàng ngày chỉ vẽ thuê viết mướn kiếm ăn. đã hai mươi lăm tuổi mà vẫn phòng không lạnh lẽo. Cô gái nghĩa hiệp
Trước cửa nhà chàng trên đại lộ Saint Denis lúc đó là một ngôi nhà bỏ hoang từ lâu, một hôm có một bà già cùng một cô gái đến thuê để ở. Vì thấy không có đàn ông, nên chàng cũng chưa tiện thăm hỏi gốc tích của họ. Một hôm tình cờ từ ngoài về, chàng gặp cô gái trong phòng mẹ đi ra, tuổi chừng mười tám mười chín, xinh đẹp, thanh tú, trên đời ít có người sánh kịp. Gặp chàng, cô không tránh mặt nhưng có vẻ nghiêm lạnh. Chàng vào nhà hỏi mẹ, bà bảo:
- Đó là cô gái ở nhà trước cửa, sang mượn thước và kéo maỵ Cô vừa cho biết nhà cũng chỉ có một con một mẹ. Trông cô có vẻ không phải con nhà nghèo. Hỏi sao không lấy chồng, đáp vì còn mẹ già. để mai mẹ sang chào bà cụ, nhân tiện dị ý xem sao. Nếu ước vọng của họ không cao xa quá thì con có thể phụng dưỡng mẹ già thay nàng.
Hôm sau bà qua nhà cô gái, thấy mẹ nàng là một bà lão điếc. Nhìn trong nhà, tònh không còn một bữa gạo cho ngày mai; hỏi cách sinh sống thì chỉ trông nhờ vào hai bàn tay cô gái. Dần dà mẹ chàng đem chuyện kết thân giữa hai nhà ra ướm hỏi; bà cụ ý như cũng bằng lòng, nhưng còn quay sang bàn bạc với cô gái; nàng nín lặng, xem chừng không được vui.
Mẹ về, kể lại cho con nghe và tỏ ý ngờ vực nói:
- Hay là cô ấy ngại nhà mình nghèo chăng? Tính tình nghiêm nghị không nói không cười, xinh như đào mận mà lại lạnh lùng như sương tuyết, thật là người kỳ lạ!
Mẹ con than tiếc một lúc rồi cũng bỏ qua.
Một hôm chàng ngồi ở phòng, bỗng có một thiếu niên đến gỏ cửa nhờ vẽ tranh. Chàng ta dung nhan đẹp đẽ nhưng ý tứ thì khá buông tuồng. Hỏi ở đâu đến, đáp là ở Brossard qua.Từ đấy đi lại rất thân thiết.
Gặp khi cô gái đi ngang, thiếu niên đưa mắt nhìn, hỏi là ai, chàng đáp:
- Cô hàng xóm.
Thiếu niên nói:
- Đẹp thì đẹp thật, mà sao thần sắc đáng sợ thế!
Lát sau chàng vào nhà trong, mẹ bảo:
- Vừa rồi cô gái sang xin gạo, nói đã hai ngày bếp không đỏ lửa. Cô gái thật có hiếu nhưng nhà nghèo quá, kể cũng đáng thương, ta cũng nên chu cấp ít nhiều.
Chàng nghe lời, mang đấu gạo sang, gõ cửa nói lại ý mẹ. Cô gái nhận gạo cũng không cảm tạ.
Hàng ngày nàng sang nhà, thấy mẹ chàng may vá, cũng vá áo xâu kim giúp mẹ. Ra vào trong nhà, làm lụng mọi việc như con dâu. Chàng càng thêm biết ơn nàng, mỗi khi có ai biếu xén thức gì đều chia ra biếu lại mẹ nàng. Cô gái vẫn không hé răng nói một lời cảm tạ. Bỗng nhiên mẹ chàng mọc cái nhọt ở chỗ kín, đêm ngày kêu khóc. Cô gái thường xuyên đến tận giường chăm sóc, rửa mụn bôi thuốc cho bà, ngày ba bốn bận. Mẹ rất áy náy nhưng cô không nề hà chuyện bẩn thỉu. Mẹ nói:
- Ôi, làm sao có một nàng dâu như con trông nom mẹ lúc tuổi già, để chết cho mát mẻ đây!
Nói xong, buồn bã nghẹn ngào. Cô gái an ủi bà rằng:
- Anh nhà là người con chí hiếu, còn hơn cảnh nhà cháu mẹ goá con côi gấp trăm lần.
Mẹ nói:
- Tới lui hầu hạ bên giường, nào phải là việc người con trai hiếu làm nổi đâu. Vả lại, thân này cũng đã xế chiều, hôm trái nắng trở trời chẳng biết thế nào nên rất khắc khoải về một người nối dõi.
Đang nói thì chàng vào, mẹ khóc bảo:
- Mẹ mang ơn nương tử nhiều lắm, con chớ quên báo đáp.
Chàng cúi đầu vái tạ. Cô gái nói:
- Chàng kính trọng mẹ tôi, tôi không vái tạ, chàng vái tạ làm gì?
Do đấy chàng càng thêm kính yêu, nhưng cử chỉ nàng rắn rỏi, không đằm thắm, nên chẳng sàm sỡ được. Một hôm cô gái ra khỏi cửa, chàng đăm đăm nhìn theo. Nàng bỗng quay đầu lại cười tươi tắn. Chàng mừng rỡ vì việc xảy ra đến ngoài ý muốn, bèn chạy theo sang nhà; chọc ghẹo cũng không kháng cự, vui sướng cùng giao hoan. Xong xuôi, nàng dặn:
- Việc này chỉ một lần, không có lần thứ hai đâu nhé!
Chàng không đáp, ra về. Hôm sau, lại hẹn, thì nàng nghiêm nét mặt, không ngoái nhìn, đi thẳng. Ngày ngày nhiều lần qua lại, thường gặp nhau luôn, nhưng nàng không hề làm bộ tươi cười hay dùng lời đưa đẩy; hơi đùa cợt một chút đã nghe những câu lạnh người. Một hôm, nhân chỗ vắng người, nàng chợt hỏi:
- Chàng thiếu niên hàng ngày vẫn đến là ai thế?
Chàng kể rõ; nàng bảo:
- Đã nhiều lần y có những cử chỉ, thái độ vô lễ với thiếp rồi. Vì là chỗ thân quen với chàng nên thiếp đành bỏ qua. Nhờ chàng chuyển lời; nếu còn tái phạm tức là không múôn sống nữa đấy!
Đến tôi, thiếu niên tới, chàng nói lại, rồi dặn thêm:
- Anh phải cẩn thận, người ấy không đụng đến được đâu!
Thiếu niên nói:
- Không đụng đến được, sao anh lại đụng được?
Chàng chối là không có chuyện ấy, thiếu niên nói:
- Nếu không có gì sao những lời thô lỗ cợt nhả kia lọt vào tai anh được?
Chàng không còn biết nói thế nào. Thiếu niên nói:
- Cũng phiền anh chuyển lời hộ: Cô nàng đừng giả vờ nghiêm nghị nữa. Nếu không tôi nói toạc ra cho mọi người cùng biết.
Chàng rất giận, đỏ mặt tía tai; Thiếu niên bèn bỏ đi.
Một đêm, chàng đang ngồi một mình, bỗng nhiên cô gái tìm đến, cười bảo:
- Em với chàng tình duyên chưa dứt, lẽ nào không phải là số trời?
Chàng mừng cuống lên, ôm nàng vào lòng. đột nhiên, nghe tiếng giày lộp cộp, hai người giật mình nhổm dậy, thì thiếu niên đã xô cửa bước vào. Chàng kinh hải hỏi:
- Cậu là gì vậy?
Anh ta cười đáp:
- Tôi đến để xem con người trinh trắng đấy thôi.
Rồi ngoái nhìn nàng nói:
- Hôm nay không chê trách người khác nữa ư?
Cô gái mặt đỏ lừng , lông mày dựng đứng lên, không nói một lời. Nàng hất mạnh vạt áo, để lộ một chiếc bao da, thuận tay rút phắt ra một con dao găm sáng loáng, dài chừng một thước. Thiếu niên trông thấy, sợ hãi bỏ chạy. đủôi theo ra đến cửa, nhìn quanh, thì đã mất hút. Nàng cầm dao găm ném vào khoảng không, chỉ nghe một tiếng rẹt đã thấy hiện ra một luồng sáng rực rỡ như cầu vồng. Lát sau nghe tiếng một con chồn trắng, đầu và mình mỗi thứ văng một nơi, nhìn mà thất kinh. Cô gái nói:
- Anh bạn đẹp trai của chàng đó. Tôi đã dằn lòng tha thứ, nhưng hắn nhất định không muốn sống thì biết làm thế nào?
Rồi nàng cất dao vào bao. Chàng cố kéo trở vào phòng, nàng bảo:
- Vừa rồi yêu quái làm mất cả hứng, xin để đêm mai.
Nói đoạn ra cửa đi thẳng. đêm sau, quả nhiên cô gái lại đến, bèn cùng nhau ân ái. Hỏi về kiếm thuật, nàng đáp:
- Đó không phải là điều chàng nên biết. Hãy giữ kín, nếu lộ ra, e tai vạ đến chàng.
Lại bàn chuyện hôn nhân, cô gái nói:
- Đã chung chăn gối, lại lo liệu việc nhà, không phải vợ thì còn là gì? đã là vợ chồng hà tất phải nói đến cưới hỏi.
Chàng hỏi:
- Hay là chê tôi nghèo?
Nàng đáp:
- Chàng đã đành là nghèo, nhưng thiếp giàu sao? Sum vầy đêm nay, chính là thương chàng nghèo đấy thôi.
Khi chia tay lại dặn:
- Việc làm cẩu thả này không thể thường luôn được. Lúc nên đến, thiếp sẽ tự đến, không nên đến thì ép buộc nhau có ích gì!
Về sau mỗi lần gặp gỡ, hễ chàng nói chuyện riêng tư là cô gái lại tránh đi. Tuy nhiên, việc vá may nấu nướng vẫn một tay nàng quán xuyến, không khác gì người vợ chính thức.
Được mấy tháng, mẹ nàng bị stroke chết, chàng dốc sức lo việc ma chaỵ Từ đó, nàng ở nhà một mình. Chàng ngó phòng không bóng chiếc có thể tính chuyện chung chạ được, bèn nhảy qua tường mà vào, đến bên cửa sổ gọi mãi, nhưng rốt cuộc chẳng một ai thưa. Bèn lại cửa chính nhìn vào thì nhà trống không mà cửa vẫn cài. Trộm ngờ cô gái có nơ ihò hẹn nào khác. đến đêm sau, lại tới, vẫn y như vậy, bèn tháo viên ngọc vẫn đeo bên mình để lại trên cửa sổ rồi đi. Hôm sau gặp nhau ở buồng mẹ. Khi chàng đi ra, cô gái theo sau,nói:
- Chàng ngờ thiếp ư? Mỗi người đều có tâm sự riêng, không thể nói hết với người khác. Nay dẫu muốn chàng hết ngờ cũng đâu có được. Nhưng có một việc phiền chàng lo liệu gấp.
Hỏi việc gì, đáp:
- Thiếp có mang đã tám tháng rồi, e sinh nở nay mai. Nhưng danh phận của thiếp chưa rõ ràng, chỉ có thể sinh con cho chàng chứ không thể nuôi con cho chàng được. Chàng hãy thưa riêng với mẹ lo tìm một người vú nuôi, nói dối là con xin được chứ đừng nói là con do thiếp sinh ra.
Chàng nhận lời, về kể lại với mẹ, bà cười bảo:
- Con bé này kỳ thật! Hỏi cưới thì không chịu, mà lại ăn vụng với con mình.
Bà vui mừng làm theo ý nàng và chờ đợi.
Lại cách hơn một tháng, có đến mấy ngày cô gái không sang. Mẹ lấy làm ngờ, đến cửa nhịm xem thì cửa đóng mà nhà vắng lặng. Gõ cửa hồi lâu mới thấy cô gái đầu bù tóc rối, mặt mũi không rửa, từ trong buồng bước ra, mở cửa cho bà vào xong, đóng lại ngaỵ Vừa vào trong nhà đã nghe tiếng trẻ khóc oe oe trên giường. Bà kinh ngạc hỏi:
- Con sinh từ bao giờ vậy?
Nàng thưa:
- Đã ba ngày.
Giở tã lót ra xem thì là đứa bé trai, má bụ bẫm trán rộng, bà vui mừng nói:
- Con đã vì già mà nuôi cháu; một mình lênh đênh, rồi sẽ nương tựa vào ai?
Cô gái nói:
- Điều con canh cánh trong lòng, chẳng dám phơi bày cùng mẹ. đợi lúc đêm hôm vắng vẻ sẽ cho cháu về với bà.
Mẹ về nói chuyện với con trai, cũng thầm cho là lạ. đến đêm, bế đứa trẻ về. Lại mấy đêm sau, vào khoảng nửa đêm, cô gái bỗng gõ cửa, bước vào, tay xách chiếc túi da cười nói:
- Việc lớn của thiếp đã xong rồi. Từ nay xin vĩnh biệt!
Chàng vội hỏi duyên cớ, nàng nói:
- Công ơn nuôi mẹ thiếp vẫn khắc sâu trong dạ. Trước đây từng nói chỉ một lần thôi, không có lần thứ hai không phải có ý đem việc chung đụng gối chăn ra để báo đáp. Chỉ vì chàng nghèo không thể lấy được vợ nên gắng sinh cho chàng một đứa con để nối dõi. Thiếp canh trước ngày rụng trứng những mong chỉ một lần là thành, chẳng ngờ lại thấy có kinh sau đó nên phải phá giới lần thứ hai. Nay ơn chàng đã đền, chí thiếp đã toại, chẳng còn gì ân hận nữa!
Hỏi:
- Trong túi có vật gì đấy?
Đáp:
- Đầu kẻ thù!
Hé ra cho nhìn, thì râu tóc bết vào nhau mà máu loang nhoè nhoẹt. Chàng sợ muốn đứt hơi, lại hỏi kỹ thêm. Nàng nói:
- Trước đây không dám nói với chàng, vì sợ nếu chuyện không giữ kín được sẽ lộ ra. Nay việc đẫ xong, kể chàng nghe cũng chẳng hại gì. Thiếp vốn người miền Trung VN, cha làm phó quận trưởng bị VC bắt đi cải tạo rồi bắn chết trong tù vì chống đối chính sách tàn ác của VC, nhà cửa bị tịch biên. Thiếp phải cõng mẹ già đi trốn, vượt biển tìm tự do qua Hong Kong rồi đến Canada.Thiếp giấu họ tên, chôn vùi tung tích đã bao năm rồi. Sở dĩ không báo thù ngay chỉ vì mẹ còn sống. Đến khi mẹ mất, lại vướng khối thịt đang mang trong bụng. Vì thế cứ nấn ná mà thành lâu. đêm hôm nọ đi vắng, chẳng có duyên có gì khác, chỉ vì đường sá cổng ngõ chưa thông thuộc, sợ có sự nhầm lẫn mà thôi. Tên ác ôn công an VC nầy từng hảm hại nhiều dân loành và hành hạ, bắn chết cha của thiếp ngày xưa, tuy xa quê lâu năm nhưng thù vẫn chưa nguôi, thiếp cẫn dò la tin tức và biết nhờ có nhiều công trạng với chế độ, y cũng được cho qua Canada để làm công tác kiều vận cho đảng nên tội đáng chết.
Nói xong, ra cửa, lại dặn rằng:
-Đứa con thiếp sinh ra, hãy chăm sóc cẩn thận! Chàng phúc mỏng, chẳng sống lâu được, con rồi sẽ làm rạng rỡ cửa nhà. đêm khuya đừng làm kinh động đến mẹ, thiếp đi đây!
Chàng đang rầu rỉ, toan hỏi đi đâu thì nàng đã vụt đi nhanh như chớp, chỉ nháy mắt đã không thấy đâu nữa. Ngoài trời tuyết rơi đêm giáng sinh trắng xóa, tiếng chuông nhà thờ ngân vang đón mừng ngày Chúa ra đời… Chàng than tiếc, đứng sững như kẻ mất hồn. Sáng hôm sau kể lại với mẹ, hai mẹ con luyến tiếc như trải qua giấc mơ, cứ tấm tắc là chuyện lạ lùng.
Ba năm sau quả nhiên chàng mất. đứa con về sau được bà nội nuôi khôn lớn học giõi sau vào y khoa vừa tốt nghiệp Bác sĩ hiện đang làm việc tại khu phố Việt,Nam.Tuy sinh bên nầy nhưng vẫn hiếu thảo phụng dưỡng bà nội cho đến hết tuổi già.Bồ Tùm Lum
|