Vì sao trường Đại Học Công Nghiệp TP HCM ra thông cáo dọa đuổi học những sinh viên biểu tình chống TQ
05.06.2011 02:17
Bọn nội gián và tay sai TQ tiếp tay vời giặc Tàu đang nắm giữ những chức vụ quan trọng trong buồng máy lãnh đạo của chính phủ CSVN không chừa lãnh vực nào kể cả giáo dục. Trong những ngày qua sinh viên Đại Học Công Nghiệp Thành phố HCM nhấn thấy thông cáo của trường cấm sinh viên tham gia biểu tình chống TQ vào chủ nhật 5-6.
Trường đại học Công Nghiệp TP HCM là một trong những trường công lập tồi tệ nhất về chất lượng giáo dục mà các sinh viên khuyên nhau trên các forum nên tránh xa, không những thế hiệu trưởng TS Tạ Xuân Tề lại là người có tư cách lem nhem tình ái với nữ nhân viên trong trường đến nỗi chính con gái ông ta đã post các trên các website tố cáo chính cha mình! Nên nhớ ở trường đại học cũng như các cơ sở chính phủ CSVN các lãnh đạo được cấpbằng tiến sĩ mà không cần học miễn có nhiều tuổi đảng và trung thành với đảng, những người có thực tài kể cả tiến sĩ không thuộc thành phần trung kiên chỉ làm nhân viên dưới quyền họ . Đặng Công Tráng trưởng phòng tổ chức nhân sự cũng là đảng viên trung kiên với nhiều thành tích hối lộ mua bán bằng cấp bị báo chí trong nước tố cáo những vì người của đảng nên vẫn vô sự thăng quan tiến chức:   Scandal của Hiệu Trưởng trường đại học Công Nghiệp TP. Hồ Chí MinhPhương Nam Theo blog ttpnam Tin liên quan: Rất cám ơn các bạn đã đọc, share links và nhân rộng người biết chuyện của mẹ tôi. Tuy nhiên, đã có rất nhiều bạn làm việc khác hơn việc chia sẻ đường dẫn vì vậy tôi xin đưa ra thông báo chính thức như sau: 1. Tôi có 2 blog sites chính thức đó là Facebook và Yahoo Blog Plus. Cả 2 đều dưới tên nick ttpnam. 2. Tôi chịu trách nhiệm về nội dung tin đưa vào blog, có archive và screenshot 2 blogs trên đầy đủ. 3. Ngoại trừ 2 blog sites trên, Tôi không chịu trách nhiệm về các luồng thông tin khác. 4. Tôi biết thông tin tôi đưa, không phải là thông tin dễ nghe, dễ đọc, và không ai có thể thấu hiểu được nỗi đau của mẹ tôi và cả gia đình tôi. Chính vì vậy, nếu các bạn hiểu và cảm thông được phần nào nỗi đau mẹ tôi, thì các bạn luôn được chào đón để chia sẻ. Nếu các bạn không làm được, xin chia sẻ ý kiến ở nơi khác. 5. Xin KHÔNG phát biểu chính trị trong blogs của tôi. 6. Xin không bóp méo sự thật. Chân thành cám ơn, Phương Nam Scandal của Hiệu Trưởng Đại Học Công Nghiệp TP.HCMChào các bạn, Có bao giờ bạn chứng kiến cảnh ông Tề đuổi đánh mẹ tôi trong tình trạng mẹ tôi đang bế một đứa bé 14 tháng (cháu ngoại) trên tay chưa? Ông Tề rượt mẹ tôi và cháu chạy vòng quanh bàn ăn, rồi dồn vào trong nhà tắm và trợn mắt lên đe dọa như muốn nuốt sống mẹ tôi. Có bao giờ bạn chứng kiến cảnh ông Tề vừa đập phá nhà cửa, vừa nhắn tin khoe thị Thủy là đã tát được mẹ tôi vài cái chưa? Và khoe với thị Thủy là: “Anh đang chống cự quyết liệt với ba con chó ghẻ” (ám chỉ mẹ và 2 chị em tôi) Có bao giờ bạn chứng kiến cảnh ông Tề vừa khóc vừa dọa với 2 con gái tại văn phòng: “tao sẽ đi Thanh Hóa ở luôn cho mẹ con mày biết tay”, nhưng 1 phút sau, quay lưng lại thì nhắn tin cho thị Thủy hỏi: “anh xin phép em, chiều nay anh đi Thanh Hóa có được không” Bạn có bao giờ bước vào văn phòng rất hiện đại và lộng lẫy của hiệu trưởng, nhưng ngay trong phòng HT lại có một phòng được gọi là: “phòng chúng mình” nơi mà quần áo, tư trang và những đồ cá nhân nhất của thị Thủy được để vung vãi khắp nơi chưa? Trong phòng tắm của HT thì cũng có đầy đủ mỹ phẩm và trang sức của thị Thủy, nếu bạn là con cua HT, bạn sẽ thế nào khi nhìn thấy? Có bao giờ bạn nhìn thấy thị Thủy hạch sách giảng viên trong trường và hỏi là: “Muốn đi dạy hay quét rác chưa?” Có bao giờ bạn thấy thị Thủy xé giấy tờ hợp đồng quan trọng ngay trước mặt bạn rồi bảo chưa nhận được chưa… Giả sử bạn thấy cảnh bố bạn dắt thị Thủy vào văn phòng làm việc, lấy cớ trực trường rồi ngủ luôn với nhau ngay giữa trường đến sáng hôm sau. Xung quanh là tầng tầng lớp lớp bảo vệ nên nếu mẹ bạn có xông vào để bắt gặp ngay giữa đêm thì họ vẫn tẩu thoát được. … Cho dù Bạn là người nhiều trải nghiệm… nhưng tôi khẳng định, bạn không thể biết được bản chất thật của ông Tề Chúng tôi làm sao vượt qua được sóng gió khi một bên giàu có với tầng tầng lớp lớp ô dù bảo vệ Chúng tôi chỉ làm theo ý nguyện của mẹ tôi, người đàn bà đang bị ông Tề cô lập mà thôi. cập nhật ngày 30 tháng 5 Đây là câu chuyện thật 100% của gia đình tôi. Bố tôi, Tạ Xuân Tề, anh hùng lao động thời kỳ đổi mới, hiện là Hiệu Trưởng trường Đại Học Công Nghiệp TP Hồ Chí Minh. Trụ sở chính: 12 Nguyễn Văn Bảo, Gò Vấp, TP Hồ Chí Minh Mẹ tôi, Nguyễn thị Xô, làm ở Viện Quy Hoạch Khảo Sát Thủy Lợi Nam Bộ từ sau giải phòng, hiện đã nghỉ hưu từ năm 2009. Xin click “Share” và nhân rộng để chia sẻ cùng mẹ của tôi. Chân thành cảm ơn. Phương Nam NHỮNG TRƯỜNG ĐẠI HỌC TỒI TỆ TẠI VN NÊN TRÁNH XA 25-03-2009, 14:05 | | Registered User | | Tham gia: 28-11-2008 Bài viết: 21 |
| các bác ạ! Không những các trường dân lập mà các bác nói nên tránh đâu ! Niềm đau đớn nhất của em là thi vào một cái truong đại học công lập mà theo em nghĩ mọi thứ đầu tệ hơn tất cả mọi trừong dân lập khác! bởi lẽ : khi ở dân lập người ta bỏ tiền ra mua chữ thì sẽ có chữ và nhểu quyền lợi khác song ở đây em muốn nói đến TRƯỜNG ĐẠI HỌC CÔNG NGHIỆP THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH! cũng nằm trong cái top nên tránh. bởi nó có wa nhiều bức xúc trong giói sinh viên , em không giám nói quá khi mà nhửng sinh viên ngành tôi ,(công nghệ ô tô) ví "nó" như cái nồi cháo heo trường đại học công lập với mức học phí cao ngất ngưởng 110k 1 chỉ, chưa hết toàn trường có khoảng hơn 30k sinh viên chỉ là cơ sở 1 thôi nhưng ai cũng như ai từ tiểu học nhật tân cho đến trung cấp nghề mọi người đều mang cbho mình một cái thẻ" sinh viên" Thoạt đầu với cái vẻ bề ngoài hoành tráng của nó khó ai có thể nhận ra được sự tồi tàn của nội bộ . chúng tôi những sinh viên của trường mong rằng có một ngày nào đó thầy TẠ XUÂN TỀ là hiệu trưởng vô tình đọc được những dòng này , chỉnh đốn lại , theo chúng em thì mọi thứ tụi em bỏ ra để vào trường này mang đến sự đánh đỗi thế này là không công bằng! thầy đã hứa hẹn bao nhiêu? khi mà ngành ô tô của chúng em không hề có những linh kiên thực hành hiện đại như các trường dân lập hặoc công lập khác?! các ngành công nghệ thông tin thì nằm im với những con pentium 3 800mb nói tóm lại cái trường náy là truong nên tranh!!!! Nhà giáo Tạ Xuân Tề: Một đời gắn bó với sự nghiệp trồng ngườiThứ Sáu, 13 Tháng năm 2011, 14:05 GMT+7 Nhà giáo Tạ Xuân Tề là một trong số ít những người thuộc ngành GD&ĐT và là người duy nhất trong khoảng 40 trường của Bộ Công nghiệp được phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới. Thật khó khi viết về nhà giáo, Hiệu trưởng, Anh hùng lao động Tạ Xuân Tề. Bởi lẽ, khi đã được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng, thì đã có biết bao thành tích, nên không biết chọn lựa thành tích nào để viết… Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Chủ tịch UBND TP.HCM Lê Hoàng Quân trao bức trướng cho TS Tạ Xuân Tề |
Lớn lên từ chất lính Sinh ra và lớn lên trên quê hương tỉnh Thái Bình. Một vùng quê hiếu học, giàu truyền thống cách mạng. Trong lý lịch, anh sinh năm 1951 (theo người vợ đã cùng học phổ thông, thì anh sinh 1952, vì muốn đi bộ đội chống Mỹ nên phải tăng tuổi). Do hoàn cảnh gia đình, đang học phổ thông thì tháng 8/1967, anh chuyển sang Trường Công nhân Kỹ thuật I - Hà Bắc thuộc Bộ Cơ khí và Luyện kim vào tháng 02/1969. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tuy đang học nghề, anh đã lên đường tham gia chống Mỹ giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Trong quân đội, anh công tác tại Phòng chính trị - Bộ Tham mưu Chiến trường B2. Anh là người đã tham gia chiến dịch Mùa Xuân năm 1975 và đã có mặt tại Sài Gòn ngày giải phóng. Tháng 4/1976, anh chuyển ngành về công tác tại Trường Công nhân Kỹ thuật 4 (CNKT4) - Bộ Cơ khí và Luyện kim, nay là Trường Đại học Công nghiệp TP.HCM thuộc Bộ Công nghiệp. Suốt 15 năm công tác tại Trường ĐH Công nghiệp TP.HCM, anh đã kinh qua các công tác như: Cán bộ thi đua chuyên trách; làm Trưởng Ban đời sống; Chánh văn phòng và đến tháng 3/1991 giữ chức Phó hiệu trưởng Trường CNKT4. Anh còn được tín nhiệm bầu làm Chủ tịch Công đoàn Trường từ tháng 02/1980 đến tháng 5/1991. Đến tháng 4/1996, TS Tạ Xuân Tề đã vinh dự được Bộ Công nghiệp tin tưởng giao phó chức vụ hiệu trưởng. Từ đó, đã mở ra một bước ngoặt lớn cho cả Trường ĐH Công nghiệp lẫn bản thân TS Tạ Xuân Tề. Từ một sỹ quan quân đội, một nhà giáo, TS Tạ Xuân Tề không chỉ được biết đến với vai trò là một người thầy, một “doanh nhân” thành công trong lĩnh vực kinh tế tri thức mà còn được xem là một người tâm huyết hết mình với sự nghiệp trồng người. Và, những phần thưởng mà TS Tạ Xuân Tề đã được nhận, tôi đếm gồm 4 huân chương, 3 huy chương, 7 bằng khen các loại và nhiều danh hiệu như: Anh hùng, Chiến sĩ thi đua toàn quốc… đã phần nào minh chứng cho những tâm huyết của ông trong sự nghiệp giáo dục đào tạo. Trao đổi với chúng tôi, thầy Tề, tâm niệm: “Nếu chỉ đào tạo để cấp bằng cho sinh viên thì sự sống còn của nhà trường sẽ bị đe dọa. Điều cần phải làm bằng được chính là tạo được việc làm cho sinh viên sau khi ra trường. Vì thế, chất lượng đào tạo được đặt lên vị trí số 1 trong suốt quá trình phát triển của trường”. Suốt nhiều năm qua, những suy nghĩ đó đã được hiện thực hóa sinh động bằng việc tiên phong đổi mới chương trình đào tạo, lấy sinh viên làm trung tâm trong phương pháp giảng dạy. “Tay nghề, năng lực của sinh viên sau khi ra trường có đáp ứng được nhu cầu công việc tại các doanh nghiệp hay không” là một điều ông luôn trăn trở và không ngừng nỗ lực vì điều đó. Để thực hiện tiêu chí này, Nhà trường đã triển khai các biện pháp cụ thể như: tăng cường công tác kiểm tra nội dung chương trình đào tạo, hồ sơ giảng dạy của giáo viên; tổ chức các hoạt động dự giờ, hội giảng; chống gian lận trong thi cử, từ đó đã tác động tích cực đến quá trình học tập của học sinh, sinh viên; mạnh dạn thực hiện giao quyền cho các khoa với chức năng là đơn vị quản lý toàn diện; ban hành các nội qui, qui chế nghiệp vụ, đảm bảo chặt chẽ việc xét lên lớp, tốt nghiệp… 
Lãnh đạo Sở GD&ĐT tỉnh Quảng Ngãi thăm chi nhánh trường ĐH Công Nghiệp tại Quảng Ngãi |
Bình dân và mộc mạc, từ tốn và khiêm nhường là phong cách của TS Tạ Xuân Tề. Đối với hơn 2.000 CB, GV Trường ĐH Công nghiệp, ông là tấm gương mẫu mực về đạo làm thầy và là một “ông chủ” rất quan tâm đến đời sống của nhân viên. Đối với hơn 100 ngàn sinh viên đang theo học tại các cơ sở đào tạo của trường, ông là một người thầy nghiêm khắc nhưng cũng thật đáng kính và thương học trò. Đối với xã hội, ông là một nhà giáo, một doanh nhân có cách làm sáng tạo, thiết thực trong phương pháp đào tạo sinh viên, tổ chức hoạt động của trường, từ đó đã cung ứng cho xã hội một nguồn nhân lực chất lượng cao. Suốt nhiều năm qua, tỷ lệ sinh viên ra trường của Đại học Công nghiệp có việc làm đạt trên 95%. Đó là một con số mà nhiều địa chỉ đào tạo nhân lực đang mơ ước nhưng để đạt được cần có một hướng đi đúng và cần rất nhiều nỗ lực, sáng tạo. Xây dựng thành công thương hiệu đại học Một trong những yếu tố mang lại sự thành công nổi trội của Đại học Công nghiệp trong những năm qua chính là việc nhà trường gắn đào tạo với nhu cầu thực tiễn của xã hội và doanh nghiệp. Đến từng doanh nghiệp để tìm hiểu nhu cầu, đối thoại với doanh nghiệp để tìm hiểu tiêu chuẩn tuyển dụng của doanh nghiệp, liên kết đào tạo với doanh nghiệp, tổ chức các diễn đàn về cơ hội thực tập và cơ hội nghề nghiệp để sinh viên và doanh nghiệp gặp nhau… là những hoạt động thường xuyên diễn ra tại trường đại học này. Đặc biệt, thầy Tề cũng chỉ đạo tổ chức nhiều cuộc hội thảo, tọa đàm với doanh nghiệp trong và ngoài nước về vấn đề đào tạo và sử dụng nhân lực. Kết quả là nhiều sinh viên khi được đưa về thực tập tại các doanh nghiệp đã chứng tỏ được năng lực vượt trội của mình và được “đặt chỗ” trước sau khi ra trường. Nhiều doanh nghiệp đã tìm đến tận trường để “đặt hàng” ngay từ khi sinh viên chưa tốt nghiệp. 
TS. Tạ Xuân Tề trao học bổng cho học sinh nghèo vượt khó |
Tiếng lành đồn xa, Trường Đại học Công nghiệp đã được không ít doanh nghiệp ký kết hợp đồng đào tạo và liên kết đào tạo nhân lực. Nhiều hợp đồng liên kết đào tạo với các trường đại học nước ngoài cũng đã được ký kết. Nhiều lượt sinh viên Đại học Công nghiệp đã được gửi đi đào tạo giai đoạn II ở Mỹ, Anh, Malaysia, Singapore, Đài Loan và nhận bằng tốt nghiệp do trường bạn cấp… Sau tất cả những dòng chảy sự kiện đó, chất lượng sinh viên đã được nâng cao lên rất nhiều, uy tín của Trường Đại học Công nghiệp cứ ngày một lan tỏa và niềm tin của xã hội vào một mô hình đào tạo hiện đại, thiết thực. Chia sẻ về vấn đề này, thầy Tề, bộc bạch: “Chúng tôi coi quá trình đào tạo là quan trọng hơn cả. Mỗi con người đều có một tiềm năng. Một khi tiềm năng ấy được phát hiện, chú ý và khích lệ thì con người sẽ phát triển rất tốt. Và nghiên cứu khoa học là một cách để mỗi sinh viên và cả giáo viên của trường bộc lộ và phát huy tiềm năng ấy”. Vậy là, nghiên cứu khoa học đã được xem là một trong những phương pháp chính yếu góp phần nâng cao chất lượng đào tạo của trường Đại học Công nghiệp và chính bản thân ông - TS Tạ Xuân Tề là người đi đầu trong việc khởi xướng và thổi tinh thần say mê nghiên cứu khoa học vào khát vọng lập thân, lập nghiệp của từng giảng viên, sinh viên. Nhờ đó, thời gian qua Trường ĐH Công nghiệp TP.HCM có 3 đề tài cấp Nhà nước được triển khai với tổng kinh phí thực hiện gần 10 tỷ đồng. Trong đó, đề tài “Nghiên cứu và chế tạo hệ thống máy và thiết bị cắt trong, vớt bèo tây, cỏ rác trên kênh rạch” của Th.S Bùi Trung Thành làm chủ nhiệm được thực hiện tại Trung tâm Máy và Thiết bị công nghiệp của trường, đã hoàn thành và chạy thử nghiệm ở Tây Ninh có hiệu quả cao. 
Đoàn bà mẹ Việt Nam anh hùng về thăm trường ĐH Công Nghiệp |
Hiện tại, Trường Đại học Công nghiệp TP.HCM là một trong những cơ sở đào tạo nghề lớn nhất Việt Nam từ dạy nghề đến đại học và sau đại học. Cơ sở chính của Trường đã được chuẩn hoá về xây dựng, trang thiết bị, hệ thống trường học gồm 350 phòng học lý thuyết, 30 xưởng thực hành, 4.000 máy tính, 2.200 đầu sách, 10.000 chỗ ở cho sinh viên. Ngoài ra hệ thống dịch vụ của Trường bao gồm: Nhà ăn, siêu thị, ngân hàng và bưu điện… Đội ngũ giáo viên có 2.000 người, mức lương trung bình đạt gần 6 triệu đồng/ người/ tháng, hơn 60% giáo viên trong Trường đạt trình độ trên đại học. Hiện nay, Nhà Trường đã có trên 100 tiến sĩ và nghiên cứu sinh, hơn 600 thạc sĩ và cao học, có thể đảm nhận tốt việc nâng cao chất lượng đào tạo ở tất cả các ngành học và bậc học. Về hệ thống quản lý, ngay từ năm 1998, Trường Đại học Công nghiệp TP.HCM đã đầu tư hệ thống phần mềm quản lý tin học với 35 modul để quản lý khép kín từ khâu tuyển sinh đến đào tạo, lập thời khoá biểu, đăng ký học phần đến quản lý sinh viên, ký túc xá, thư viện, thi cử, bảng điểm, khen thưởng, kỷ luật… Do đó, chất lượng giáo dục - đào tạo của Trường hoàn toàn được đảm bảo. Chi sẻ về những thành quả này, TS Tạ Xuân Tề, tự hào: “Với một tập thể đoàn kết, tâm huyết, Nhà trường tin tưởng sẽ hoàn thành sứ mệnh cao cả của mình. Trong đó gồm các mục tiêu: Xây dựng Nhà trường trở thành một trung tâm đào tạo đa cấp, đa ngành theo hướng tiên tiến, hiện đại và hội nhập quốc tế, đáp ứng nhu cầu đào tạo nhân lực trình độ cao cho sự nghiệp CNH - HĐH đất nước. Phấn đấu trở thành trường đại học trọng điểm quốc gia; trung tâm nghiên cứu khoa học và công nghệ, có các công trình nghiên cứu khoa học đạt giải quốc gia và quốc tế. Đặc biệt, phấn đấu đến năm 2015 trở thành trường đại học đạt chất lượng đẳng cấp quốc tế”. Có lẽ những thành quả mà TS Tạ Xuân Tề đã đạt được hôm nay, ngoài sự đoàn kết một lòng của tập thể CB-GV toàn trường, một tầm nhìn xuyên suốt của một tấm gương tận tâm với sự nghiệp giáo dục, phải kể đến sự hỗ trợ và tình yêu thương của người vợ với mái ấm gia đình, khi các con của ông đều học giỏi và thành đạt. Và hôm nay, ông vẫn như con tằm tiếp tục nhả tơ để cống hiến cho sự nghiệp giáo dục, đặc biệt là luôn tận tâm và sống có trách nhiệm với xã hội về những “sản phẩm” đào tạo của mái Trường ĐH Công nghiệp - nơi ông đã, đang và vẫn tiếp tục giữ cương vị của một vị thuyền trưởng tài ba. “Với những nỗ lực của nhà trường, Đảng và Nhà nước đã dành nhiều phần thưởng cao quý: * Huân chương Lao động hạng ba năm 1995 * Huân chương Lao động hạng nhì năm 1999 * Huân chương Lao động hạng nhất năm 2004 Đặc biệt Nhà giáo Tạ Xuân Tề, Hiệu trưởng nhà trường được phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới năm 2005. Từ năm 2006 - 2008, hội thi học sinh giỏi nghề Asean, trường đã đạt nhiều huy chương vàng, bạc và đồng góp phần đưa đoàn Việt Nam đạt thứ hạng cao toàn đoàn, đây là niềm tự hào của nhà trường cũng như của nước ta trong xu thế hội nhập thế giới”. |
|
7 triệu đồng một bằng đại học giả có chữ ký Tạ Xuân Tề và con dấu trường đại học Công Nghiệp TP HCM! Thâm nhập một đường dây làm bằng cấp giả: Bài 1:  | “Cò” Đồng (bìa trái) đang ngồi trong một quán cà phê khi lên TP.HCM giao dịch - Ảnh: Như Hùng |
Hơn một tháng, phóng viên TT đã lần theo một đường dây làm bằng giả. Đường dây này có qui mô liên tỉnh, từ Biên Hòa đến Vũng Tàu và TP.HCM, cung ứng bằng giả cho nhiều người “chui” vào làm việc tại các nhà máy, xí nghiệp... | Nghe đọc nội dung toàn bài: | |
Trong vai người đi tìm đường dây mua bán bằng giả, chúng tôi lên đường đi tìm đầu mối... Cánh cửa bắt đầu hé mở khi có được thông tin về N., một người đang sử dụng bằng giả, hiện công tác tại quận Tân Bình (TP.HCM). N. là nhân viên đang làm việc tại một công ty truyền hình cáp. Sau hơn một năm làm việc, N. chẳng được công ty để ý vì chỉ có bằng CĐ nghề và thu nhập cũng bấp bênh, nên N. nghĩ ngay đến việc kiếm bằng ĐH để có thể có lương cao. Chúng tôi đã gặp N. Tiếp cận kỹ sư dỏm N. đã làm bằng tốt nghiệp tại Trường ĐH Công nghiệp TP.HCM với mác kỹ sư loại khá, đồng thời làm luôn cho vợ mình tấm bằng CĐ ngành kế toán. “Nếu học liên thông lên ĐH thì phải ba năm mà chưa chắc có điều kiện để học, hai vợ chồng tôi chỉ đưa người ta 14 triệu là có ngay hai tấm bằng ĐH trong vòng một tuần. Vừa qua tôi đã được công ty tăng lương, vợ tôi cũng được công ty cân nhắc lên làm kế toán. Thu nhập của hai vợ chồng bây giờ hơn 10 triệu đồng/tháng, bạn bè đồng nghiệp nể lắm” - N. khoe. “Nộp bằng giả công ty phát hiện thì sao?” - chúng tôi hỏi. N. kể: “Phát hiện sao được, bằng tôi làm là bằng thật có hồ sơ gốc đàng hoàng, tôi chấp cả công chứng đấy. Hai vợ chồng tôi đem bằng đi công chứng tại quận Tân Bình mà có ai biết đâu”. Cầm trên tay tấm bằng của N., chúng tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy nó chẳng khác gì bằng thật. Trên tấm bằng ghi đầy đủ: bằng tốt nghiệp ĐH hệ chính qui, ngành điện tử công nghiệp loại khá; công nhận danh hiệu “kỹ sư” cho T.T.N.... quê Hà Tĩnh... số hiệu bằng 227916 và có cả con dấu của trường cũng như chữ ký của hiệu trưởng Tạ Xuân Tề... Tháng ba năm nay N. đã “làm lễ tốt nghiệp” ĐH Công nghiệp TP.HCM tại một quán nhậu!  | | Giấy biên nhận làm bằng do “cò” Đồng viết |
Gặp “cò” Ngồi ngay quán cà phê trước cổng vào Nhà máy Nhiệt điện Phú Mỹ (Tân Thành, Bà Rịa - Vũng Tàu) chúng tôi nôn nao chờ gặp Đồng, một người được giới thiệu là “cò”, chuyên chạy làm các loại bằng cấp. Nói là hồi hộp vì sau nhiều lần hẹn hò bất thành, bây giờ chúng tôi mới gặp được Đồng. Đồng, theo giới thiệu sinh năm 1983 nhưng lại mang gương mặt của một người ngoài 30. Khác với sự tưởng tượng của chúng tôi, Đồng không hề nghi ngờ gì cả mà đi ngay vào vấn đề mua bán bằng. Đồng bảo: “Các anh tìm đến tôi là đúng rồi”. Chúng tôi theo Đồng về nhà. Qua trò chuyện Đồng cho biết mình là công nhân hiện đang làm trong một nhà máy chuyên về thép cán lá tại Phú Mỹ. Quê Đồng ở Hà Tĩnh, vì muốn “theo nghề” buôn bán bằng giả nên Đồng không ở trong khu nhà tập thể của công ty mà ra ngoài thuê phòng trọ cho tiện làm ăn. Đồng từng tốt nghiệp Trường CĐ Công nghiệp 4 (nay là ĐH Công nghiệp TP.HCM) nên có nhiều mối làm ăn ở trường này. “Nói thật làm xong mỗi tấm bằng, các anh cho tôi xin một cái cạc điện thoại để liên lạc. Nghề này chủ yếu là kiếm thêm chút đỉnh nhưng cũng dễ tiêu lắm” - Đồng nói. Phôi bằng gốc lấy từ các trường Để làm được một tấm bằng người mua phải đưa trước tiền đặt cọc tùy theo mức độ làm nhiều hay ít, thông thường nếu chỉ làm một vài bằng thì phải đưa toàn bộ số tiền mua bằng. Sau đó được yêu cầu phải nộp một bản sao giấy chứng minh nhân dân và sáu tấm hình thẻ. Sở dĩ phải có nhiều ảnh vì đường dây này cho biết phôi bằng gốc lấy từ các trường, các thầy trong các trường yêu cầu phải như thế; vì hằng năm đều có sinh viên bỏ học, số hình này để dán vào hồ sơ của sinh viên bỏ học, sau đó lấy phôi bằng dư đem bán. Đó là những thông tin mà chúng tôi được dặn dò phải chuẩn bị kỹ “hồ sơ”. |
Sau khi nghe chúng tôi giới thiệu, Đồng bắt đầu ra giá: bằng ĐH chính qui gốc có thể đem đi công chứng đàng hoàng giá 7 triệu, bằng nghề CĐ hoặc trung cấp giá 3-3,5 triệu, bằng tốt nghiệp THPT giá 3 triệu. “Nếu bằng nào tôi nói là gốc thì các anh yên tâm đi công chứng thoải mái, còn bằng nào tôi nói là bằng giả thì các anh đừng đem đi công chứng. Nói vậy chứ các anh yên tâm, bằng làm đẹp lắm” - Đồng hào hứng. Kèm theo lời nói, Đồng đưa ra một xấp bằng đại học, trung cấp và khoe: “Những người này đang làm ở các công ty lớn, họ cần bằng để hợp thức hóa công việc, được tăng lương... Các anh không tin thì tôi sẽ gọi thằng bạn ra gặp mấy anh. Hai vợ chồng nó nhờ tôi làm bằng bây giờ oách lắm, chồng là kỹ sư, vợ là kế toán mà đâu có học hành gì”. Khuyến mãi lấy ơn Đồng cho biết đã làm hàng chục tấm bằng ĐH cho hàng chục người quen: “Mấy người nhờ tôi làm bằng bây giờ đã trở thành kỹ sư, trưởng phòng này nọ rồi, lương cao ngất ngưởng. Nhiều người coi tôi như là người ơn của họ, suốt ngày người này mời nhậu người kia quà cáp mệt lắm” - Đồng huyên thuyên kể, và cho biết thêm nhờ uy tín đó mà bây giờ Đồng có thể bao luôn việc đưa người vào làm trong các công ty khi có nhu cầu tuyển dụng. Đường dây làm bằng, chạy việc, theo lời Đồng, đã mang lại nguồn thu nhập đủ để tậu một miếng đất tại xã Phú Mỹ. Không chỉ “sản xuất” hàng chục “kỹ sư”, Đồng còn làm hàng trăm bằng tốt nghiệp THPT và bằng nghề. Vờ như bị thuyết phục từ những câu chuyện huyên thuyên của Đồng, chúng tôi ra “kèo thơm” là làm mười bằng tốt nghiệp THPT để giới thiệu vào các khu chế xuất và năm bằng nghề cho những người đang cần để đi xuất khẩu lao động. “Chuyện nhỏ như con thỏ, bao nhiêu bằng cũng được hết. Chỉ cần anh em mình sòng phẳng và uy tín với nhau, mấy anh cứ đưa hình và photo chứng minh nhân dân của họ cho tôi. Tiền thì như đã nói, 3 triệu đồng bằng THPT và 5 triệu bằng nghề, đặt cọc hay đưa trước cũng được, một tuần sau nhận bằng. Đúng ra mấy người đi xuất khẩu lao động thì phải lấy khoảng 10 triệu nhưng đây là lần đầu nên tôi khuyến mãi, với lại để còn lấy cái ơn về sau. Đợt này thầy chuẩn bị đi du lịch nước ngoài, mấy anh cố gắng tiến hành sớm nếu không thì đợi cả tháng sau đấy” - Đồng tiếp thị. “Thầy nào?”, nghe hỏi, Đồng lắc đầu nguây nguẩy: “Các anh không gặp được đâu, thầy không cho người ngoài gặp bao giờ. Chỉ có tôi mới gặp được thầy thôi. Sáng nay thầy mới giao cho tôi hai tấm bằng, hai thầy trò uống cà phê xong, thầy vừa về là các anh tới”. NGUYỄN PHAN - HỒ VĂN
Chúng tôi không ngây thơLan Phương ( blog Lan Phương)
Ngày hôm nay, suốt hơn bốn tiếng đồng hồ biểu tình và một tuần trước đó, chúng tôi đã nhận được nhiều lời khuyên răn, nhắc nhở. Có lẽ phải viết cái note này gửi tặng quý vị.
Trước ngày biểu tình, trên nhiều diễn đàn, FB của các cá nhân, FB của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có nhiều người khuyên răn không nên biểu tình. Họ cho rằng đó là lời xúi giục của Việt Tân. Dạ xin thưa, ở xứ này, hiếm hoi lắm trên báo chí mới thấy từ “Việt Tân”, còn hai từ “tàu lạ” thì xuất hiện liên tục. Và chúng tôi xuống đường vì chúng tôi không chấp nhận hành vi xâm lược của Trung Quốc, chủ nhân của những chiếc “tàu lạ” đó. Nhiều anh chị cũng cho rằng chúng tôi bị bọn xấu lợi dụng, kích động. Cảm ơn anh chị đã lo cho chúng tôi. Chắc anh chị nghĩ chúng tôi dễ bị nhồi sọ quá. Mà anh chị cũng quên rằng ngoài cái đầu, chúng tôi còn có trái tim, còn biết xót xa khi nhân dân mình bị bắn chết ngoài biển Đông. Chúng tôi không thể để trái tim mình nguội lạnh bằng cách ngày ngày cầu nguyện: “tiền, chứng khoán, xe hơi, nhà lầu, túi xách, giày dép”.
Khi chúng tôi xuống đường, mấy chị của hội liên hiệp phụ nữ liên tục khuyên răn. “Chuyện đó của nhà nước lo. Mấy em về đi. Biểu tình thì phải do nhà nước tổ chức chứ!” Dạ thưa các chị, cái Thành Đoàn nằm chành ành bên Phạm Ngọc Thạch, nhà Văn hóa Thanh niên cũng nằm kế đó, cách lãnh sự quán Trung Quốc có vài chục bước chân thôi ạ. Bao nhiêu năm qua, đã có lần nào Thành Đoàn tổ chức cho chúng tôi một cuộc biểu tình chưa? Nếu có chăng là treo cờ sau xe, cùng Đàm Vĩnh Hưng làm từ thiện, uống trà xanh không độ thôi. Kiểu biểu tình ấy, chúng tôi xin nhường cho Thành Đoàn. Chúng tôi làm phận sự một công dân, khi thấy kẻ thù xâm lược, chúng tôi phải lên tiếng. Chúng tôi có nhảy qua Singapore làm thay việc của tướng Vĩnh đâu mà quý vị phải lo. Khuyên răn không được thì các chị chuyển sang điều tra coi ai là kẻ cầm đầu cuộc biểu tình này. Với suy nghĩ các chị, hành vi biểu tình vô vụ lợi, nhiều nguy cơ như chúng tôi hẳn phải có lợi lộc gì đó mới đi, hoặc có kẻ nào xúi giục xúi dại thì mới vác xác ra đường. Hồi nào tới giờ, tôi nghĩ các chị bị tẩy não, ai dè các chị còn bị thay máu nữa.
Trên FB của tôi, có bạn khá giàu có, lấy chồng tây, đi xe hơi, ăn cheese cake, uống rượu vang lên than vãn. Biểu tình đã khiến các bạn ấy không đi spa được, không tập gym được, kẹt xe, biểu tình làm ảnh hưởng đến các bạn. Dù bạn nói đùa hay nói thật, tôi cũng thấy shock. Và tôi hiểu ra, với các bạn, ông chồng ngon, cái xe lành, nhà penthouse và rượu vang chất chồng thì cũng khó để các bạn từ bỏ mà xuống đường biểu tình. Và bởi chưng, các bạn tự thấy mình không liên quan gì đến hành vi xâm lược Trung Quốc, ngư trường đánh bắt của ngư dân. Nếu ngày mai Trung Quốc không ở biển Đông nữa mà tràn vô Sài Gòn, các bạn cũng vẫn ấm thân. Các bạn có thể đi Mỹ do gia đình bảo lãnh, đi Châu Âu theo chồng con và tiếp tục cuộc đời cheese cake, rượu vang, gym, massage, spa, chồng tây. Các bạn quên rằng các bạn vẫn ăn cá, ăn nước mắm. Con các bạn ăn cơm ở Việt Nam. Ai trồng lúa, ai bắt cá, ai làm nước mắm cho bạn và con bạn ăn vậy?
Người được “khinh bỉ” nhất trước khi biểu tình có lẽ là Hiệu trưởng Trường Đại học Công nghiệp. Với công văn cấm sinh viên đi biểu tình, nổi nhục này của ông Hiệu trưởng không biết bao giờ mới rửa nổi. Nhưng không sao, ông không lẻ loi. Ở cuộc biểu tình hôm nay, cùng đứng bên ông còn có giảng viên trường ĐH KHXH và NV, cùng vị tướng Hải quân nữa. Những người đáng tuổi cha chú của chúng tôi đứng đó, lặp lại những điều bà Phương Nga đã nói (có khi bà Phương Nga cũng lặp lại của ai đó, tôi đoán vậy). Thưa các thầy, chúng tôi nghe đủ rồi. Các thầy cứ nói, cứ thuyết, rồi được gì? Các thầy sẽ lên chức ư? Hay được khen đã có công giải tán biểu tình? Các thầy ạ, các thầy già rồi, thế cũng đủ cho một đời danh vọng rồi. Tôi không biết ngày đầu tiên cắp sách đi dạy, các thầy đã hứa với lòng mình điều gì? Đào tạo một thế hệ tài đức hay đào tạo một thế hệ hèn nhát? Thầy muốn chúng tôi học Đại học xong, ôm đống kiến thức cũ mèm đó đi làm mướn và cắm cúi làm mướn trọn đời, đừng ngước mặt lên, đừng nhìn xung quanh mình làm gì. Nếu Trung Quốc đến cảng Sài Gòn, chắc thầy vẫn còn ra rả khuyên chúng tôi về đi, họ mới ở cảng Sài Gòn, đã vào Dinh Độc Lập đâu mà sợ. Giờ thì tôi sợ thầy rồi đó!
Sáng nay khi chúng tôi xuống đường, những người từng tham gia biểu tình năm 2007 hoặc bị mời đi uống trà, hoặc bị canh gác. Họ còn phá sóng điện thoại tại khu vực biểu tình. Tôi nghĩ họ sai rồi. Tình yêu nước không truyền qua đường truyền internet hay điện thoại di động. Nó ăn trong máu chúng tôi rồi, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Dù nhạc sĩ Tuấn Khanh, nhà thơ Trần Tiến Dũng, nhà thơ Bùi Chát có bị đuổi ra khỏi Sài Gòn, chúng tôi vẫn xuống đường. Chúng tôi xuống đường vì ông nội tôi từng là cảm tử quân, giờ chỉ có mộ gió. Chúng tôi xuống đường vì xung quanh chúng tôi, ai cũng có cha, chú, ông, bà đổ xương máu cho đất nước này. Chúng tôi xuống đường vì chúng tôi không chấp nhận hành vi ngang ngược của chính phủ Trung Quốc. Cách hành xử hàm hồ của họ có thể thành công ở Trung Quốc nhưng nó chắc chắn bị phản đối ở Việt Nam. Tôi thật nể phục một anh trung niên người miền Trung khi anh ta đặt câu hỏi cho những anh công an: “Nếu chiến tranh xảy ra, ai sẽ là người cầm súng đánh kẻ thù? Chúng tôi hay các anh? Để bảo vệ ai? Bảo vệ con tôi, và con của các anh nữa!”
Cuộc biểu tình sáng nay tan từ trưa cũng nhờ vào phần lớn công lao chia rẽ nội bộ của mấy anh chị Thành Đoàn. Có thể nói dù không lãnh đạo thanh niên đi biểu tình nhưng Thành Đoàn rất xuất sắc trong việc dẫn dắt anh em ra về. Viết đến đây, tôi thấy rùng mình khi nghĩ về một cái vòng lẩn quẩn. Một sinh viên sau khi ra trường, hoặc làm cho Thành Đoàn rồi leo lên chức Bí thư Đoàn và mang theo đống tư duy ấy. Già rồi thì chắc lại ra thuyết phục thanh niên như bác tướng Hải Quân kia. Hoặc là tốt nghiệp xong rồi được giữ lại trường, lại thành ông giảng viên trường Nhân văn hoặc ông Hiệu trưởng trường Công nghiệp.
Ối giời, thế thì tôi còn mong chờ gì ở quý vị nữa |
|