Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Hai 2026
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 10
 Lượt truy cập: 28532654

 
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca 02.02.2026 17:50
Thủ đô CSVN quá dơ bẩn đến nỗi nữ sinh trung học Hàn Quốc phải ra đường lượm rác để dạy cho CS và nhân dân VN cách giữ vệ sinh đường phố!
05.04.2011 00:22

Nữ sinh Hàn xách túi xin rác tại Hà Nội

TPO - Mấy ngày nay, hàng chục nữ sinh trường Trung học Hàn Quốc, rong ruổi khắp phố phường Hà Nội, nhặt rác, nhằm góp phần cải thiện môi trường tại thủ đô.

xin rác cho vào túi ni lông. Ảnh: Minh Đức

Nhanh tay nhặt rác, làm sạch môi trường.

Chăm chỉ làm việc.










 

Vì sao Hà Nội đầy rác bẩn trong ngày Đại lễ!

< script type=text/javascript src="http://s0.wp.com/wp-content/plugins/adverts/adsense.js?m=1255548777g&1">< /script>

Chẳng thơm cũng thể hoa nhài,

Dẫu không thanh lịch cũng người Trường An.

Mãi tận giờ tôi vẫn chưa đến Hà Nội, dù chỉ một lần. Nhưng Hà Nội trong tôi, qua Tự lực Văn đoàn thuở còn bé, khoảng thập niên 50, luôn là một hình ảnh đẹp, thơ mộng và lãng mạn. Những Chùa Long Giáng, đê Yên Phụ, Hà Nội 36 phố phường, Hồ Gươm, Hồ Tây… bàng bạc trong Hồn bướm mơ tiên, Gánh hàng hoa, Nửa chừng xuân, Đoạn tuyệt v.v… cùng với những nhân vật trong truyện, theo tôi, đã thể hiện đầy đủ cái hương thơm và nét thanh lịch trong câu ca dao trên. Mặc dù Trường An là địa danh của Tầu, chẳng phải là kinh đô Hà Nội hay Thăng Long, mấy ông nhà nho của mình ngày xưa bị ảnh hưởng văn học Tầu nên thường vay mượn để tả cái hay, cái đẹp của đất nước mình. Nhưng mỗi khi đọc lên câu ca dao trên, ai cũng hiểu nó ám chỉ người Hà Nội, đất Thăng Long là người thanh lịch, văn minh, có văn hóa cao ví với hương thơm thoang thoảng của hoa nhài, chứ không như những nơi khác toàn là dân phàm phu tục tử, chém to kho mặn, ăn nói dấm dẵng như “ dùi đục chấm mắm cáy”.

Thế mà…

Sau cái gọi là “Đại lễ ngàn năm Thăng Long” được đảng ta tổ chức tưng bừng,“hoành tráng” từ ngày 1/10 đến 10/10 năm 2010, tức một ngàn năm mới có một lần, Hà Nội lại bày ra bộ mặt gớm ghiếc với rác rến bẩn thỉu chưa từng có. Khắp Hà Nội đâu đâu cũng là rác với rác.

Hình ảnh đó có phải là biểu trưng nét thanh lịch của người Trường An dưới chế độ cộng sản?

Một trong những bài báo trong nước, tờ TN&MT, đã mô tả và có kèm theo nhiều hình ảnh chụp minh họa cho thấy rác bẩn ngập thủ đô Hà Nội như thế nào.

Trích: “ Ngay tại tâm điểm Hồ Gươm, nơi được chú ý nhiều nhất với đầy đủ sắc màu cờ hoa, nhưng chỉ cần dạo một vòng quanh đâu đâu cũng bắt gặp rác thải sinh hoạt, rác từ các hoạt động đại lễ, rác mặt đường, vườn hoa và cả mặt Hồ Gươm làm nhiều du khách ngán ngẩm, lắc đầu…Thủ đô mới đi hết một ngày của Đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội thì dấu ấn còn lại là rác thải đủ các loại từ vỏ lon bia, nước ngọt, giấy ăn, cành hoa rụng… chắn hết lối đi….Khi công nhân môi trường rút đi, điểm đại lễ chỉ sạch đẹp được một lúc đêm về. Sáng lại bị xả ra rất vô ý thức. Những người bán hàng rong cố nán lại bên Hồ Gươm, bất chấp những thông báo của lực lượng công an, họ vẫn cố ý xả đủ các loại rác.Những luống hoa thiếu người quản gác dẫn đến hoa bầm dập, đổ gẫy bởi những bàn chân thiếu ý thức.Sân vận động Mỹ Đình nơi diễn ra nhiều chương trình trọng đại lại bị bôi bẩn không thương tiếc. Những ngàn người nhậu đêm vứt lại, rác quá tải ở mọi lúc, mọi nơi, chẳng có ý thức cho đại lễ. Ngoài trời dịch vụ nước mía, chân gà nướng và quán nước vô tư xả rác ra vườn hoa, bãi cỏ và mặt phố, biến nơi này thành một sân rác lớn mà nói như công nhân môi trường là quét dọn không hết. Cứ quét chổ này, chổ kia lại mọc ra rác nhiều hơn. Rác trên vỉa hè từ những người bán hàng rong còn để lại, từ những người đi dạo, người ngồi ghế vứt lại.”


Đọc bài báo, tôi cứ phân vân tự hỏi, không lẽ người Hà Nội ngày nay lại kém văn hóa đến như thế sao? Nửa thế kỷ trước, xã hội nước ta vẫn còn lạc hậu mà người Hà Nội đã được ví von thanh lịch như người Trường An, thơm như hoa nhài thì sao bây giờ lại tệ hại đến thế?

Có người giải thích rằng, Hà Nội bây giờ làm gì còn người Hà Nội thanh lịch chính gốc. Một phần, họ đã di cư vào Nam từ năm 1954. Số còn lại, giờ đã già nua hoặc cũng là di dân nơi khác hết trơn rồi. Hà Nội hiện nay chỉ rặc một thứ dân Thanh, Nghệ, Tĩnh… tràn vào. Dân ấy toàn là thành phần bần cố nông, loại cá gỗ, cá rô cây, dựa hơi “cách mạng, quê hương Hồ”, đem cái văn hóa làng xã nhà quê và cái giọng nói trọ trẹ, ngọng nghịu “thế nà, nàm thao…con tâu tắng buộc gốc te quất tót tót” du nhập vào Hà Nội. Từ cách ăn mặc quê mùa như quần xắn gối, khăn mặt vắt vai, trán bịt khăn đầu rìu, đi chân đất hoặc mang dép lốp xe… đến cách ăn nói bỗ bã, đỏng đảnh của kẻ hãnh tiến, đã dần dần biến Hà Nội thành một nơi xô bồ, bát nháo, hỗn tạp. Và luôn ưỡn ngực xưng “Ta nà người Hà Lội”.

Người ta còn nhớ cách đây mấy năm, tòa đại sứ Nhật tổ chức lễ hội Hoa Anh đào ở Hà Nội với mấy trăm gốc hoa đào mang từ Nhật sang cho dân chúng Việt Nam thưởng lãm đã bị dân “Trường An” tranh nhau bẻ hoa, vặt cành trơ trụi chỉ trong một buổi sáng, trước sự chứng kiến ngỡ ngàng, sững sốt của nhân viên Sứ quán Nhật. Khỏi phải nói ra, người ta cũng đoán biết sự đánh giá của người Nhật đối với người “Trường An” ở mức độ tồi tệ như thế nào rồi.

Hà Nội không chỉ có vậy thôi đâu. Hà Nội còn nổi tiếng ở văn hoá ẩm thực với “Phở quát, bún chửi” nữa. Đã có rất nhiều bài báo trong nước nêu lên hiện tượng quái đản này diễn ra dài dài, từ ngày này qua tháng khác, một cách chi tiết, tỉ mỉ. Và cái “văn hóa chửi” này còn hứa hẹn sẽ bước vững chắc trong nhiều năm nữa nếu cái “Đảng CS Việt Nam quang vinh muôn năm” này vẫn còn tiếp tục tồn tại. Bên cạnh đó, cũng không thể thiếu “tính man dã” của bọn lục lâm thảo khấu là chém đẹp, cắt cổ du khách viếng Hà Nội với giá cả hét trên trởi mới đủ bộ lệ của người “Trường An” thời đại a còng @ với kinh tế thị trường có cái đuôi Xã hội Chủ nghĩa kéo lết phía sau.

Du khách nào lỡ đến Hà Nội một lần đều tởn tới già. Một đi không trở lại.

Nhưng giải thích đơn giản như thế e rằng thiếu phần thuyết phục. Bởi cái thời của đám bần cố nông, chăn trâu, chận bò, thiến heo, cạo mũ cao su… theo chân Hồ chí Minh trong hang Pắc Pó mò ra cướp Hà Nội từ cái đận “cách mạng mùa thu” đã quá xa rồi. Con cháu chúng giờ đây đều là thành phần ăn trên ngồi trước cả. Đứa nào cũng đều là thạc sĩ, tiến sĩ, phó giáo sư… 15 “Ngài” trong Bộ Chính trị Trung ương đã có đến 14 đậu bằng tiến sĩ. Còn sót lại một thì là Phó Giáo sư. Thậm chí ông Phường trưởng cũng có học vị tiến sĩ. Cậu nhóc công an khu vực cũng có bằng đại học. Bây giờ câu “ra ngõ gặp anh hùng” đã được nhân dân đổi thành“ra ngõ gặp tiến sĩ” cho hợp thời đại “vươn ra biển lớn”. Phường, khóm, xã, ấp, nhà nhà đều có bảng “văn hóa” treo toòng teng trước cửa. “Văn hóa Xã hội Chủ nghĩa”, cái thứ hoa cứt lợn đang được mùa nở rộ, nở tòe loe khắp hang cùng, ngõ hẻm.

Văn hóa được Nhà nước ta trình diễn đại trà trong cả nước như đồ bán lạc xon ngoài chợ trời như thế thì cái chuyện xả, vứt rác ra đường bừa bãi làm thủ đô Hà Nội trong ngày Đại lễ ngàn năm thành một bãi rác ghê tởm khiến du khách phải ngán ngẩm, lắc đầu thì không thể giải thích bằng sự ngu dốt, kém văn minh của đám dân Thanh, Nghệ, Tĩnh được.

Vì thế người viết cứ thấy cách lý giải ấy vẫn còn có điều lấn cấn chưa ổn.

Mặc dù ông Hà sĩ Phu đã có lần đề cập đến “Phẩm chất con người Việt Nam” trong bài viết “Vong bản từ đâu” nhận định rằng con người Việt Nam ở thời “Cách mạng Vô sản” rất tồi tệ.

Theo ông thì “Phẩm chất con người Việt Nam đạt đỉnh cao nhất ở nửa sau của thời kỳ Pháp thuộc. Còn đoạn lõm nhất, bị tha hóa tệ hại nhất là ở nửa sau của cuộc “Cách mạng Vô sản”, tức chính là những năm tháng này”. Hãy nhìn vào thực tiễn xã hội: Có bao giờ người Việt Nam lại thờ ơ trước nguy cơ vong quốc, nguy cơ bị đồng hóa như bây giờ? Có bao giờ sự thờ ơ trước đau khổ của đồng loại, sự đâm chém, băm chặt nhau dễ dàng như cơm bữa, sự nhố nhăng mất gốc, sự phô bày thú tính, sự vênh vác rởm đời, sự hành hạ người yêu nước một cách ngang nhiên, sự nịnh bợ kẻ nội xâm và ngoại xâm… lại được tôn vinh trước thanh thiên bạch nhật như bây giờ? Có bao giờ sự thành thật lại thua sự giả dối, người lương thiện lại sợ kẻ gian manh, người yêu nước lại bị lép vế, bậc thức giả lại bị cười khinh, công lý lại bị nhạo báng môt cách thảm hại như bây giờ?


Mãi đến tháng rồi, khi xem Tivi thấy người dân Ai Cập, cả triệu người, già trẻ, bé lớn rầm rộ kéo nhau ra Quảng trường Tahrir biểu tình chống chế độ độc tài Hosni Mubarak suốt 18 ngày đêm, họ dựng cả lều trại, ăn ngủ luôn tại chổ để tranh đấu, lật đổ bạo quyền, cho đến lúc tên tổng thống tham quyền cố vị này phải bỏ chạy mà Quảng trường vẫn sạch bong, không một cọng rác thì tôi chợt hiểu một cách rõ ràng vì sao Hà Nội lại đầy rác rưởi?. Nhất là trong những ngày Đại lễ 1000 năm Thăng Long, bộ mặt Hà Nội lại càng nhớp nhúa, bẩn thỉu hơn bao giờ hết.

Hóa ra người dân Hà Nội không “vong bản” đến độ như ông Hà sĩ Phu nhận xét một cách bi quan mà họ đã rất thâm và cay độc trong cách hành xử, trong sự phản đối, ngấm ngầm chống lại cái chế độ cộng sản độc tài này bằng hành động tích cực là thẳng tay bôi bẩn bộ mặt thủ đô Hà Nội trong ngày Đại lễ 1000 năm Thăng Long trước sự chứng kiến của hàng trăm con mắt của giới truyền thông quốc tế thế giới. Họ đã lựa đúng thời điểm quan trọng nhất, đỉnh điểm cao nhất trong giờ phút lịch sử để đồng lòng “chơi” đảng cộng sản một vố, bêu xấu cho bẻ mặt, ê càng để đời. Theo thiển ý, nhận xét này mới có thể lý giải tại sao người “Trường An” đã xả, vứt rác bừa bãi vào bộ mặt Hà Nội. Đấy mới là hương nhài, là nét thanh lịch nhất của người Trường An!

Để dẫn chứng và so sánh, người viết xin trích một đoạn bài viết của nhà báo Thomas L. Friedman viết từ Cairo trong bài “Out of Touch, Out of Time” về chuyện người dân Ai Cập tự động nhặt rác ở ngoài đường:

Tôi đã dành ra một phần buổi sáng tại Quảng trường để quan sát và chụp hình một nhóm sinh viên trẻ Ai Cập đeo găng plastic, nhặt rác bằng cả hai tay và gọn gàng hốt rác bỏ vào những bao bằng plastic màu đen, để giữ cho nơi này được sạch sẽ. Điều này làm tôi xúc động, nhất là bởi vì hơn một lần, tôi đã trích dẫn câu cách ngôn trong mục của tôi, là “trong lịch sử thế giới không một ai mang xe thuê đi rửa bao giờ”. Tôi dùng nó để nói rằng cũng không bao giờ có ai rửa một đất nước đi thuê – và trong thế kỷ qua người Ả Rập đã phải thuê đất nước họ từ vua chúa, độc tài và các thế lực thực dân. Vì vậy họ không thèm rửa chúng”. Người Ai Cập đã ngừng đi thuê, ít nhất tại Quảng trường Tahrir, nơi có treo môt biểu ngữ hôm Thứ Năm, viết “Tahrir – nơi tự do duy nhất tại Ai Cập”.Tôi tiến tới một trong những cậu có nhiệm vụ hốt rác – Karim Turki, 23 tuổi, từng làm việc tại một tiệm săn sóc da – và hỏi: -Tại sao anh tình nguyện làm việc này? Anh vội vã trả lời bằng thứ tiếng Anh đứt đoạn: – Đây là đất tôi. Đây là nước tôi. Đây là nhà tôi. Tôi sẽ làm sạch cả Ai Cập khi Mubarak ra đi”.

Một nhà báo khác, Roger Cohen, ghi nhận sau ngày Mubarak bỏ chạy, cũng liên hệ đến chuyện hốt rác tại Quảng trường Tahrir:

“Cô Kamal, 26 tuổi, có vẻ hãnh diện trong bộ hijab màu hồng. Cô đứng cạnh một biển hiệu viết “Xin lỗi làm phiền, chúng tôi đang xây dựng Ai Cập” Được hỏi tại sao quét đường, cô nói: – Tất cả bụi bặm là quá khứ. Chúng tôi muốn thanh toán cái cũ và bắt đầu làm sạch”.

Đúng vậy! Không một ai lại đem xe thuê đi rửa hoặc lau chùi đánh bóng bao giờ. Dân Ai Cập từ hơn nửa thế kỷ đã là người thuê lại đất nước họ từ vua chúa, thực dân và độc tài.

Dân tộc Việt Nam cũng trong nghịch cảnh tương tự. Người Việt Nam cũng đã thuê lại đất nước mình từ tay Thực dân Pháp cả trăm năm trong thời gian bị Pháp đô hộ. Nhưng tại sao “phẩm chất của người Việt Nam lại đạt đỉnh cao nhất ở nửa sau của thời kỳ Pháp thuộc” như nhận định của ông Hà sĩ Phu? Phải chăng, tuy là Thực dân nhưng người Pháp vẫn còn có tính nhân bản của thế giới văn minh?

Ngược lại, nửa sau của cái gọi là “Cách mạng Vô sản” phẩm chất con người Việt Nam lại bị tha hóa tệ hại nhất? Phải chăng bởi người Việt Nam đã thuê lại đất nước mình từ người nhà của mình tức từ cái đảng cộng sản, một cái đảng tàn độc, vô nhân tính, của người man di mọi rợ? Người Việt Nam muốn sống còn đều phải biết sợ và chịu nhục. Từ lúc cái đảng cộng sản lên cầm quyền, chúng lập tức cướp lấy hết và tuyên bố tài sản đất nước là của toàn dân do đảng quản lý, có nghĩa là đất nước này thuộc quyền sở hữu của chúng. Người dân muốn có ruộng để cày, có đất để cất nhà ở đều phải thuê lại chúng. Luôn cả chính bản thân của mình cũng phải thuê lại, bởi mình không thể định đoạt được số phận của mình. No, đói, sống, chết, tự do, tù tội, đi lại, cư trú, ngôn luận, tín ngưỡng… nhất nhất đều do quyền bọn chúng quyết định tất tật.

Sống trong một đất nước của mình mà mọi thứ đều phải đi thuê lại, luôn cả sự độc lập nước nhà cũng phải thuê lại từ tay bọn Tầu thì ai dại gì đi chăm lo dọn dẹp sạch sẽ cho nó và hy sinh xả thân bảo vệ nó trước sự xâm lấn của ngoại bang?

Không phải là vô ý thức khi tác giả bài viết “Những ngày Đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội: Xả rác bữa bãi, ý thức để đâu” của báo TN&MT đã viết những câu: “Những người bán hàng rong cố nán lại bên Hồ Gươm, bất chấp những thông báo của lực lượng công an, họ vẫn cố ý xảđủ loại rác” hoặc lời một bà bán nước: “Du khách đông, lo bán hàng, hơi đâu để ý đến việc giữ gìn vệ sinh.

Nhìn những ảnh chụp khắp Hà Nội trong ngày Đại lễ, nơi nào có tổ chức vui chơi, người ta thấy vô vàn là rác bẩn đủ loại. Chắc chắn là rác do người dân đi dự lễ đã xả, vứt ra đường, mặc dù thỉnh thoảng cũng có vài thùng rác được đặt ở lề đường nhưng người dân cứ “vô tư” vất rác vào mặt Nhà nước một cách thoải mái.

Người Ai Cập hốt rác. Người Hà Nội xả rác. Một tích cực, một tiêu cực. Hai hành động tuy khác nhau nhưng vẫn cùng chung một mục đích: đả phá chế độ.

Chỉ trong vòng hai tháng, làn sóng biểu tình đòi dân chủ ở Trung Đông – Bắc Phi đã bừng bừng nổi dậy lan tràn khắp thế giới từ Tunisia, Ai Cập, Bahrain, Lybia, Yemen, Iran và Trung quốc đang rục rịch. Người dân Bắc Phi đã chiến thắng và thành công một cách nhanh chóng. Hai tên độc tài Ben Ali và Mubarak đã bỏ chạy. Moammar Gadhafi tổng thống của Libya cố tử thủ, không biết được mấy ngày nữa.

Một khi nhân dân không còn sợ hãi nữa thì bất cứ chế độ độc tài nào dẫu có được sự bảo vệ bởi quân đội hay công an hung dữ, tàn bạo đến đâu cũng phải bị sụp đổ, phải bị tiêu diệt.

Làn sóng thần Tsutami đòi dân chủ ở Trung Đông – Bắc Phi chắc chắn sẽ nhanh chóng lan tỏa đến Việt Nam nay mai. Đảng cộng sản Việt Nam đã đè đầu cởi cổ dân tộc ta quá lâu bằng một chế độ tàn ác, ăn cướp và lừa dối. Cả một bè lũ quan chức, cán bộ từ chóp bu Trung ương đến hạ tầng cơ sở Phường, Xã, công an viên đều ra sức vơ vét cướp bóc tài sản của nhân dân làm giàu cho mình. Bọn chúng đã vơ vét cho mình một tài sản khổng lồ trên xương máu của người dân lao động hơn 80 năm rồi. Ngày hôm nay chúng phải móc họng ói ra cho bằng hết để đền tội.

Hôm nay chúng buộc phải ra đi. Nếu không, chúng ta phải đứng lên, muôn người như một, hạ bệ chúng. Chúng ta phải xông thẳng vào hang ổ của chúng, lôi cổ chúng ra pháp trường.

Chúng ta quyết giành lại tự do cho đất nước, cho dân tộc. Chúng ta quyết quét sạch chúng, thứ rác rến dơ bẩn ra khỏi đất nước.

Người Trư ờng An hôm nay không cần phản kháng chế độ bất nhân này bằng cách tiêu cực ném rác bẩn vào mặt chúng nữa.

Người Trường An hôm nay phải hành động tích cực bằng hành động quét bọn chúng như quét rác để đất nước ta lại sạch đẹp như xưa.

Việt Nam chắc chắn sẽ là một Ai Cập thứ hai, sẽ vinh quang, tự do, độc lập và phú cường trong những ngày bão nổi vang rền sấm sét sắp tới./.

Nguyễn Thanh Ty

Bẩn thỉu ngay cổng KĐT đẹp bậc nhất Hà Nội

Xem tin gốc 

ANTĐ - 1 tháng trước 232 lượt xem

Ban thiu ngay cong KDT dep bac nhat Ha Noi

(ANTĐ) - Khu đô thị Ciputra được đánh giá là đẹp và sạch bậc nhất Hà Nội. Tuy nhiên, ngay trước cái cổng vào hoành tráng của khu đô thị này lại nhoe nhoét toàn bùn đất.

Từ trên dốc cầu Thăng Long người ta đã có thể nhìn thấy cái cổng vào hoành tráng của khu đô thị (KĐT) Ciputra, với bầy ngựa chồm mang phong cách châu Âu. Đến đêm, cái cổng này lại càng trở lên lung linh, huyền ảo hơn với dàn đèn màu mang sắc xanh chủ đạo.

Thế nhưng ít ai có thể ngờ, ngay dưới cái cổng đẹp đẽ ấy là cả một đống bùn nhão nhoét, kéo dài đến cả trăm mét. Nguyên nhân là do các xe tải chở nguyên vật liệu xây dựng (KĐT này vẫn trong quá trình xây dựng, hoàn thiện); xe trộn bê tông ra vào liên tục, tha lôi theo bùn đất từ các khu vực khoan cọc nhồi.

Lẽ ra, những chiếc xe này ngay khi ra khỏi khu vực xây dựng phải tẩy rửa sơ bộ đất cát rồi mới được phép tham gia lưu thông. Đống bùn đất đã khiến cho người dân sống trong KĐT rất ngại đi ra phía cổng này, đi ôtô thì bẩn ôtô, đi xe máy thậm chí không cẩn thận có thể trượt ngã.

Đáng nói hơn, ngay bên tay phải cổng ra vào của KĐT Ciputra còn có dựng một tấm bảng “Tóm tắt báo cáo đánh giá tác động môi trường” khá to. Theo đó, KĐT được duy trì vệ sinh môi trường bằng đơn vị vệ sinh chuyên nghiệp hoạt động 12h mỗi ngày, giữ cho cảnh quan và môi trường luôn luôn xanh mát, sạch sẽ….

Không rõ, khu vực trước cổng vào của KĐT Ciputra có thuộc cảnh quan và môi trường của KĐT này? Hay chỉ sau cánh cổng và bức tường bao mới được người ta quan tâm và làm cho sạch sẽ?

Một chiếc xe trộn bê tông từ trong KĐT chạy ra, mang theo bùn đất

Hàng rào kiểm soát ở cổng KĐT cũng nhem nhuốc đất cát

Một chiếc xe tải hạng nặng chở sắt xây dựng đi vào...

...trong khi hai chiếc xe tải khác đợi ở phía xa, chờ đến lượt.

Lớp bùn đất dưới ánh đèn flash

Chiếc bảng lớn tóm tắt báo cáo đánh giá tác động môi trường được dựng ngay bên phải cổng vào KĐT Ciputra

Rác ngập đường vào đền Hùng

TTO - Dọc tuyến đường vào tham quan khu di tích đền Hùng thuộc xã Hy Cương, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ, không ít du khách phải lắc đầu ngao ngán trước những bãi rác thải đủ loại chất đống hai bên đường (ảnh).

Rác đủ  kiểu loại "chào đón" khách thập phương - Ảnh: Đ. Luyến

Đối với bà con ở đây, những hình ảnh này khá quen thuộc nhưng với những du khách lần đầu bước chân vào đền Hùng, hầu hết đều ngỡ ngàng.

Giải thích tình trạng này, một nhân viên quản lý Khu di tích đền Hùng cho hay: "Rác ở đây chủ yếu do du khách khi đến tham quan vứt ra bừa bãi, một phần do người dân ở đây tự ý tập kết bên đường”.

Thiết nghĩ nếu có tình trạng này chúng ta cũng cần sớm có biện pháp dẹp bỏ và không nên để rác tồn đọng lâu ngày như vậy.

Những hàng cây hai bên đường cũng trở thành điểm tập kết rác.

Không những thế, ngay trước cổng tham quan các đền, du khách còn bị "đe dọa" bởi những nắp cống ngay giữa đường không nắp đang chầu chực "bẫy" những du khách vãn cảnh không để ý.

Nắp cống vô tác dụng - ảnh: Đ. Luyến

Ngày giỗ Tổ Hùng Vương đang đến gần. Hàng ngày, hàng ngàn lượt khách trong và ngoài nước tìm đến đây tham quan. Đùng để những hình ảnh này tạo ấn tương không hay về chốn linh thiêng đất Tổ.

Tin, ảnh: ĐÌNH VŨ - ĐỖ LUYẾN

  • Ngoại thành Hà Nội ngập rác
    • < meta name=ProgId content=Word.Document>< meta name=Generator content="Microsoft Word 11">< meta name=Originator content="Microsoft Word 11">

      Nhiều làng quê ngoại thành Hà Nội đang khổ sở vì rác thải. Nhiều địa phương không còn quỹ đất để làm nơi trung chuyển rác. Rác đã ảnh hưởng môi sinh, thậm chí gây tai nạn.


      Bãi rác cạnh thị trấn Chúc Sơn (Chương Mỹ) đang âm ỉ cháy

      Rác lấn đường, lấp kênh mương

      Rác thải ngập đường liên xã đoạn giáp ranh giữa thôn Thái Hòa, xã Bình Phú với thôn Giếng, xã Hữu Bằng (huyện Thạch Thất, Hà Nội ). Khối rác khổng lồ này đang gây ô nhiễm nặng. Anh Mai Xuân Hợi, thôn Giếng, xã Hữu Bằng cho biết: “Buổi tối gió lùa mùi hôi nồng vào nhà, tôi không thể chịu nổi, bữa cơm gia đình ăn chẳng thấy ngon. Mùa hè, ruồi muỗi đầy nhà. Năm ngoái, tôi phải đứng ra kêu gọi hàng xóm đóng tiền thuê máy ủi gạt rác sang hai mép đường để tiện cho việc đi lại và giảm mùi hôi thối. Nhưng qua Tết Nguyên đán, rác lại đầy đường”.

      Khu bãi rác này thuộc đất của thôn Thái Hòa, xã Bình Phú, người dân không cấy lúa mấy năm nay, ruộng trở thành điểm đổ rác. Rác lấn gần hết lòng đường, lấp kín hệ thống kênh mương. Cảnh “cha chung không ai khóc” khiến khu vực này bị ô nhiễm nặng, sau mỗi trận mưa, nắng lên, mùi hôi thối lại tra tấn người đi đường và những hộ dân ở gần đó. Theo phản ánh của người dân, tại đoạn đường này đã xảy ra một vụ tai nạn thương tâm do nạn đốt rác và rác lấn lòng đường.

      Một bãi rác khác nằm tại khu vực cánh đồng giáp ranh giữa xã Ngọc Sơn, thị trấn Chúc Sơn và xã Đại Yên (huyện Chương Mỹ). Theo anh Hữu, ở xã Đại Yên, bãi rác khổng lồ này tồn tại đến nay gần 10 năm. Những ngày giáp Tết lượng rác đổ về hàng trăm khối mỗi ngày, rác âm ỉ cháy suốt ngày đêm, khói mù mịt.

      Cũng theo anh Hữu, có đợt khói rác cháy như sương mù ảnh hưởng đến cuộc sống, sức khỏe người dân các xã Đại Yên, Ngọc Hòa, thị trấn Chúc Sơn. Trước đây, do dân phản ánh nhiều, cơ quan chức năng ngăn chặn việc đổ rác về đây được một thời gian, nhưng nó lại sống lại cách đây gần 2 năm. Có hộ dân ở gần bãi rác nhiều lần phải di tản vào làng vì khói rác. Nhiều gà vịt ở các trang trại còn bị chết.


      Bãi rác cạnh xã Hữu Bằng (Thạch Thất) gây ô nhiễm nặng

      Thiếu nơi tập kết, xử lý

      Một trong những vấn đề khiến chính quyền địa phương một số nơi đau đầu là thiếu nơi tập kết rác, hết quỹ đất quy hoạch nơi đổ rác. Có nơi do quy hoạch điểm tập kết rác không hợp lý, đội thu gom rác ngại đi xa nên đã đổ rác tự phát ven đường.

      Trong khi đó, đơn vị ký hợp đồng vận chuyển rác lại chậm chuyển đi xử lý khiến cho lượng rác tồn ứ ngày một nhiều. Đây là thực trạng đang diễn ra ở một số huyện ngoại thành Hà Nội, đặc biệt là huyện Thạch Thất, Chương Mỹ, Hoài Đức, Ba Vì, Thường Tín.

      Tại điểm chờ xe buýt trên tỉnh lộ 419, thuộc thôn Bình Xá, xã Bình Phú và cạnh cổng trường THCS Bình Phú xuất hiện những bãi rác lớn ảnh hưởng trực tiếp đến người dân và học sinh.

      Ông Nguyễn Ngọc Vực - Trưởng thôn Bình Xá cho biết: Hiện nay, địa phương đã có kế hoạch xây dựng điểm tập kết rác ở ngoài cánh đồng, diện tích khoảng 1.500m2. Tuy nhiên, đến nay, dự án vẫn chưa được triển khai. Vì thế, rác phải tập kết ở ven tỉnh lộ 419 chờ xe của HTX Thành Công chuyển đi.

      Thôn Bình Xá có 300 hộ, rác thải ra nhiều song, vẫn còn khoảng 20% số hộ không chịu nộp tiền phí thu gom rác mà tự đi vứt rác nên hình thành những bãi rác ven đường, cạnh trường học...

      Hầu hết các huyện ngoại thành Hà Nội hiện có đội thu gom rác, mỗi thôn đều được tài trợ thùng chở rác. Tuy vậy, nạn vứt rác ven đường liên xã, tỉnh lộ, bờ mương, cánh đồng, trệ đê vẫn khá phổ biến, thậm chí có nơi còn đổ rác ra nghĩa trang nhân dân. Một cán bộ xã kiến nghị, cần phải có quy định xử phạt hành chính đối với những người dân vứt rác không đúng nơi quy định. Như vậy mới góp phần giải được bài toán rác thải nông thôn.  

      Theo Trường Văn (TPO



    Cận cảnh “dòng sông đen” - Nhuệ giang

    Xem tin gốc 

    Dân Trí - 3 tuần trước 45 lượt xem

    Can canh “dong song den” - Nhue giang

    (Dân trí) - Nằm trong lòng Thủ đô Hà Nội, dòng sông Nhuệ được mệnh danh là “dòng sông đen”, chứa trong lòng nó đủ thứ rác rến tù đọng, vô cùng ô nhiễm. Cận cảnh đoạn sông Nhuệ chảy qua quận Hà Đông, đủ thấy... rùng mình về mức độ ô nhiễm của con sông này.

    Và dòng sông ấy vẫn mỗi ngày một... đen do sự thiếu ý thức của chính những con người đang sống hai bên dòng sông.

    Rác hình như đã chen lấp dần mặt sông

    Dưới là rác và dòng nước đen ô nhiễm, bốc mùi. Phía trên, quán giải khát vẫn đông khách

    Một dòng chất thải đổ ra dòng sông

    Những bãi rác tràn bên bờ sông

    Tù đọng

    Rau muống mọc lẫn cùng bèo và rác rưởi. Thứ rau này có được hái đem bán?

    Những luống rau ngày ngày được tưới bằng dòng nước Nhuệ Giang, có chắc là rau sạch?

    Nước thải từ Nhà máy nước Hà Đông chảy ra sông Nhuệ

    Dưới dòng sông, thứ gì cũng có...

    Con người vứt rác xuống sông. Con người lại "hưởng" chính sự ô nhiễm do mình gây ra

    Một bà cụ nhặt rác sống nhờ vào những bãi rác ven sông.

    Hồng Hạnh

    Chào các bạn,

    Thời của rác rến là thời mà rác rến tràn ngập đời ta, có thể đến mức ta ăn rác, ngủ với rác, hít thở rác từng giầy đồng hồ. Đó là thời mà các tôn giáo hay gọi là thời mạt pháp, tức là thời ít người hiểu được con đường chính trực trong sáng là gì, mà chỉ nghe toàn là rác cả ngày. Như là:

    • Phải biết khi nào thành thật khi nào dối trá (thay vì “Luôn luôn thành thật”).

    • Đừng bao giờ tin ai (thay vì “Give everyone the benefit of the doubt”, “Cho mọi người lợi ích của sự nghi ngờ”, tức là nếu chỉ nghi ngờ nhưng không chắc là nguời ta có tội, thì hãy cho nguời ta lợi ích đựơc tạm tin là vô tội).

    • Có ai quan tâm đến xã hội đâu mà mình phải quan tâm làm gì (thay vì “Luôn luôn quan tâm đến xã hội dù mọi người khác có tác phong thế nào”).

    • Yêu ta trước, yêu người sau (thay vì, “Hãy quên cái tôi của mình,hãy yêu người).
    . . .

    Tất cả những trái tim lý tưởng của tuổi trẻ đều trở thành bệnh họan và héo úa sau khi ăn các loại rác rến này, hít thở các loại rác rến này, ngủ chung với các loại rác rến này trong đầu.

    Nhưng rác rến là bóng tối. Mà bóng tối thì không có sức mạnh. Sỡ dĩ có bóng tối là vì không có ánh sáng. Chỉ cần ánh sáng đến thì đương nhiên là bóng tối sẽ biến mất.

    Sở dĩ bóng tối có thể tràn ngập đến nỗi gọi đó là thời mạt pháp, thời của rác rến, thời của bóng tối, vì chẳng ai chịu thắp đèn cả. Chỉ cần một ngọn đèn là có thể xua đi cả một vùng bóng tối. Nhiều cây đèn có thể xua đi cả một vũng tối mênh mông.

    Cho nên chúng ta phải đứng lên và nói rất to:

    • Luôn luôn thành thật,

    • Luôn luôn cho mọi người lợi ích của sự nghi ngờ (Give everyone the benefit of the doubt),

    • Luôn luôn quan tâm đến xã hội.

    • “Không tôi”.

    • Yêu người

    Và mỗi chúng ta phải lên tiếng nói như thế. Mỗi tiếng nói là một ngọn đèn. Mỗi chúng ta phải góp công vào việc xua đuổi bóng tối.

    Và đương nhiên là ta phải thực hành điều ta nói.

    Các bạn, thế giới của chúng ta, đất nước của chúng ta, có quá nhiều rác rến vì chúng ta không là người nói lên những lời trong sáng, tích cực. Thế giới có nhiều bóng tối không phải đó là lỗi của bóng tối mà là lỗi của chúng ta, những nguời không chịu thắp đèn. Đừng đỗ lỗi cho ai cả, mỗi người chúng ta phải tự thấy phần trách nhiệm của mình.

    Đây là thời mạt pháp, không phải vì có một cái gọi là “thời mạt pháp” đang đi đến, mà vì chúng ta ù lì và để thời kỳ này biến thành thời tối tăm, thiếu ánh sáng. Mạt pháp hay hoàng pháp là do ta tạo ra. Muốn hết “mạt” và trở thành “hoàng” thì mỗi nguời chúng ta phải nói to những lời “vàng”.

    Nếu ta không nói gì cả và để rác rến tự do phát triển trên Internet, radio, TV, báo chí hàng ngày, thì đó là lỗi của chúng ta.

    Đừng phàn nàn nguời khác. Hãy thắp lên ngọn đèn của chúng ta. Nói, rất to và rất rõ, những tiếng nói tích cực, mạnh mẽ và trong sáng. Biến mạt pháp thành hoàng pháp.

    Chúc các bạn một ngày ánh sáng.

    Mến,

    Hoành



     Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


    Những nội dung khác:




    Lên đầu trang

         Tìm kiếm 

         Tin mới nhất 

         Đọc nhiều nhất 
    💔 Tố Hữu và Mối Tình Đầu Định Mệnh: Lời Tố Cáo Đau Thương trở thành mối thù giai cấp muôn đời! [Đã đọc: 502 lần]
    💔 Lời Nguyền Hận Thù: Phế Phẩm Độc Hại Trong Văn Hóa Giao Tiếp Việt thời đại HCM CSVN [Đã đọc: 449 lần]
    Mức lương cụ thể và thủ tục nhập cư để các bạn VN được thuê làm chồng [Đã đọc: 396 lần]
    CHIẾN LƯỢC TOÀN DIỆN ĐỐI PHÓ VỚI BIÊN GIỚI – AN NINH KHU VỰC CAMPUCHIA 2025 [Đã đọc: 378 lần]
    Sự im lặng đồng lõa – khi lãnh đạo miền Bắc đứng nhìn Trung Quốc nuốt Hoàng Sa [Đã đọc: 375 lần]
    Đạo Đức và Cái Bẫy Tự Tôn của dân tộc VN- Mẹ Thứ Anh Hùng - Bi kịch của Thuyền nhân Việt Nam [Đã đọc: 356 lần]
    Giữa Mạc Tư Khoa Nghe Câu Hò Ví Dặm [Đã đọc: 313 lần]
    Bẫy thu nhập trung bình của VN [Đã đọc: 289 lần]
    Chúc Mừng Năm Mới 2026 [Đã đọc: 271 lần]
    Constitution of the Federal Republic of VCL [Đã đọc: 271 lần]

    Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

    Bản quyền: Vietnamville
    Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.