Mạc-Việt-Hồng Việt Nam khác Nhật là lẽ thường. Bởi, lịch sử, văn hóa, nền giáo dục của mỗi dân tộc một khác. Vấn đề ở đây là tại sao lại khác đến như vậy, trong khi cùng ở châu Á, cùng máu đỏ da vàng. Tại sao không chỉ khác nhau ở văn hóa ứng xử mà còn ở đạo đức xã hội?
Trong những ngày qua, khi những trận động đất làm rung chuyển nước Nhật thì ở ngay nơi tâm chấn điêu tàn và đổ nát, nhiều câu chuyện đã làm rung động lòng người.
Người ta truyền nhau bức thư gửi từ Nhật Bản của một người gốc Việt đang làm việc cách nhà máy điện hạt nhân Fukushima khoảng 25 km. Anh đi trợ giúp người Nhật nhưng công việc chính là thu lượm và chôn cất những người xấu số.
Trong bức thư này, Hà Minh Thành- tên người viết- kể về một đứa bé 9 tuổi, có lẽ đã mất cả cha lẫn mẹ lầm lũi đứng, trong gió rét, với bộ quần áo mong manh, giữa hàng người rồng rắn để chờ lấy khẩu phần ăn bé nhỏ. Cảm thương với em và sợ em khi đến lượt sẽ chẳng còn thức ăn, người đàn ông đã khoác lên tấm thân bé nhỏ của em chiếc áo và đưa em gói lương khô khẩu phần của mình. Thằng bé khom người cám ơn nhưng không ăn ngấu nghiến – như phản ứng bình thường của một đứa trẻ đang đói – mà lẳng lặng đem lên nộp lại cho người phân phát rồi quay lại đứng tiếp vào hàng.
Hay chuyện không hề có cướp phá, hôi của ở Nhật. Chuyện dòng người dài, xếp hàng im lặng để lấy nước, lấy thức ăn, dầu thắp sáng… không hề chen lấn, xô đẩy, cãi cọ. Người khỏe tự giác chăm sóc, giúp đỡ người già yếu, có những người già được cõng trên lưng hàng km. Chuyện 30 đứa bé mồ côi ở một trường học vẫn lặng lẽ chờ cha mẹ tới đón mà mỗi tiếng kẹt cửa có thể làm lóe lên những hy vọng mong manh của chúng, chúng im lặng chịu đựng mà không hề than khóc dù có thể đã biết bố mẹ không bao giờ quay lại đón chúng nữa. Hay 50 kỹ sư và công nhân Nhật tình nguyện bám trụ ở nhà máy điện hạt nhân sau khi 4 tổ máy đã phát nổ và hàng trăm ngàn người cũng như hầu hết công nhân nhà máy phải sơ tán. Trong số người tình nguyện ở lại, có người chỉ còn 6 tháng nữa về hưu. Người công nhân sắp hưu trí ấy đã nhắn tin cho vợ mình, “Em đừng buồn, nếu anh không về“. Những người tình nguyện ở lại đều biết rằng mình có thể hy sinh. Rồi hình ảnh những người gói hàng cứu trợ làm việc hết sức khẩn trương. Các đội tìm kiếm nạn nhân miệt mài không kể đêm ngày, hối hả, lo lắng như đang tìm chính thân nhân của mình. Còn nhiều lắm những câu chuyện cảm động…
Vặt và cướp hoa trong lễ hội hoa Anh Đào
Báo chí Việt Nam cũng đưa tin khá đầy đủ và có nhiều bài viết ca ngợi tinh thần Nhật bản, bày tỏ sự khâm phục người Nhật và không ít người đã ngậm ngùi so sánh với Việt Nam. Có người đặt câu hỏi, nếu Việt Nam động đất thì sao nhỉ? Ừ nhỉ, thì sao?
Thì:
- Động đất có khi chết 200 nhưng giẫm đạp lên nhau mà chạy, chết thêm nghìn nữa. - Các ban ngành sẽ họp bàn cách cứu hộ từ ngày này qua ngày kia. - Cướp giật sẽ phổ biến, hoa người ta còn cướp giật nói chi tới đồ ăn hay tiền bạc vào lúc hỗn quan hỗn quân như vậy. - Người đi hôi của sẽ nhiều hơn người đi cứu hộ. - Nếu có phát khẩu phần ăn sẽ chẳng có hàng lối gì, bà già trẻ nhỏ sẽ bị chen cho bẹp ruột, ai thắc mắc hay nhìn đểu mấy kẻ chen lấn, thì “bố cho mày mấy chưởng”. - Sẽ xuất hiện đủ loại cò: Cò mua, cò bán, cò di tản, cò cứu trợ, cò bệnh viện, cò nghĩa địa… tha hồ chặt chém đồng bào. - Tiền và hàng cứu trợ sẽ vào tay dân thì ít, cửa quan thì nhiều. - Ai muốn người nhà mình đang kẹt trong đống đổ nát được đào bới, tìm kiếm trước thì hãy chi đẹp cho đội cứu hộ. - Khu nào có quan chức ở thì được ưu tiên cứu hộ trước, khu nào dân đen sinh sống thì cứu sau. - Cửa hàng sẽ thi nhau tăng giá, bắt chẹt những người khốn khổ. - Tổ chức nào, tôn giáo nào muốn cứu trợ thì phải được sự đồng ý của Mặt trận Tổ quốc và các cấp chính quyền kẻo các “thế lực thù địch” lợi dụng. - v.v.
Bức tranh toàn cảnh động đất ở Việt Nam, nếu có, nó sẽ na ná như vậy. Nhiều người nhức lòng tự hỏi, sao dân Việt Nam lại tha hóa như thế, có khi cả thế kỷ nữa họ cũng không theo kịp nước Nhật về văn hóa ứng xử…
Nhưng sao họ không đặt câu hỏi, quan chức Việt Nam ra sao, giáo dục của Việt Nam thế nào? Em bé 9 tuổi kia chắc chắn được dậy dỗ trong một nền giáo dục đầy nhân bản, nơi cha mẹ em không phải đi tết lễ, đút lót thầy cô để em được đối xử tốt hơn, được điểm cao hơn, không bị liếm ghế khi phạm lỗi; nơi thầy hiệu trưởng của em không mua dâm hàng chục học trò; nơi giáo viên không chửi học sinh như hát hay bằng những từ “thằng nọ”, “con kia”; nơi các anh chị lớp trên không đấm đá hội đồng, giật tóc, lột áo nhau trong những giờ ra chơi; nơi em đi học không phải qua những con đường xây ẩu đầy hổ tử thần bẫy người hay những cây cầu bị rút ruột thay bằng xi măng cốt tre bởi những quan chức như Huỳnh Ngọc Sĩ.v.v.
Người dân Việt Nam chắc chắn sẽ tốt hơn, nhường nhịn, trật tự và tương thân tương ái hơn nếu họ không sống trong một xã hội chụp giật, mua quan bán chức, tham nhũng từ trên xuống dưới; nơi kẻ có quyền hành tha hồ vơ vét cho đầy túi tham; nơi quan chức sở hữu hàng hecta đất, nhà nọ nhà kia, mỗi căn hàng triệu đô mà trẻ em phải đu dây đi học; nơi quan bố chưa nhấc đít khỏi ghế, quan con đã nhăm nhắm ngồi vào; nơi vào cửa đồn công an thì ra cửa nghĩa địa, công an đánh chết dân như đập ruồi; nơi mỗi mét rừng đầu nguồn bị đám quan tham đem bán bằng những món tiền ít hơn tiền mua mớ rau muống.v.v. Quan như thế, sao đòi hỏi dân phải mẫu mực, phải liêm khiết, không hôi của, không cướp giật?
Giám đốc sở điện lực Tokyo khóc. Ảnh AP
Người dân Nhật như vậy vì họ đượng hưởng nền giáo dục nghiêm khắc và trong sạch; vì họ có những quan chức biết đau nỗi đau của dân, biết khóc cùng dân như ông giám đốc sở Điện lực Tokyo dù sự cố xảy ra là do thiên tai, chứ không phải do lỗi ở ông; vì họ có những vị bộ trưởng như Ngoại trưởng Seiji Maehara, từ chức và xin lỗi dân vì đã nhận số tiền ủng hộ của một nữ doanh nhân nước ngoài trị giá (chỉ có) 610 đô la trong một hoạt động gây quỹ; bởi họ có vị thủ tướng rớm rớm nước mắt từ xin từ chức vì không thực hiện được một trong các cam kết của mình… Ở Việt Nam có những quan chức mẫu mực như vậy không? Câu trả lời là một ngàn lần không! Thủ tướng Việt Nam vẫn tại vị sau hàng loạt các bê bối. Quan chức ta không ai chịu trách nhiệm khi thủy điện xả lũ chết dân, khi dân hàng ngày sập bẫy tử thần. Ông Lê Đức Thúy vẫn là chủ tịch Ủy Ban Giám sát Tài chính Quốc gia và lên Ti vi trả lời phỏng vấn về chính sách tiền tệ khi báo chí Úc đã không ít lần nhắc tên ông trong vụ nhận hối lộ 10 triệu đô la in tiền Polymer. Bác Nguyễn Trường Tô vẫn đủ can đảm ngày ngày xách cặp tới cơ quan làm việc khi cả nước biết chuyện chủ tịch tỉnh cởi truồng… Thôi, đừng trách móc, đừng đòi hỏi ở người dân những phẩm chất mà ngay cả quan chức cũng không có! Đúng là nhà dột từ nóc dột xuống!
Còn tại sao ư?
Hồ Chí Minh khi sinh thời từng nói: “Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người”. Dân tộc ta đã 81 năm “có” đảng. Như vậy, đại đa số dân chúng Việt Nam hiện nay là những người sinh ra và trưởng thành – như cách chúng ta thường nghe- “dưới ánh sáng của đảng”, “dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng”. Vậy họ là sản phẩm từ sự gieo trồng của đảng mà ra. Không lẽ nói rằng tại đế quốc hay thế lực thù nghịch ư? Không lẽ ‘thành tích’ đánh đuổi đế quốc, thực dân , giành độc lập dân tộc, tăng trưởng kinh tế… là do đảng lãnh đạo, còn suy đồi đạo đức là do thiên tai? Xưa rồi, bây giờ không phải thời kỳ nói lấy được mà người ta vẫn tin.
Nghịch lý của Việt Nam là đời sống kinh tế càng đi lên thì nền đạo đức xã hội lại càng đi xuống.
Đó là bi kịch của dân tộc.
Chẳng biết bi kịch đó còn làm ai băn khoăn nữa không?
Mạc-Việt-Hồng
Hoàn cảnh dở khóc dở cười của các công nhân Việt về từ Libya
Gia Minh, biên tập viên
2011-04-03
Trong phần trình bày trước, chúng tôi gửi đến quí thính giả một số thông tin liên quan những công nhân Việt còn lại tại khu vực bất ổn ở Trung Đông.
AFP
Lao động xuất khẩu của Việt Nam có đến 60% là từ nông thôn.
Sau khi trở về từ những nơi thiếu an toàn như thế, cuộc sống của họ tại quê nhà ra sao? Mời quí vị theo dõi tiếp trong phần trình bày sau do Gia Minh thực hiện.
Chương trình hỗ trợ và giúp đỡ còn hạn chế
Vì chiến sự, các lao động Việt được đưa đến Libi làm việc, đa số phải trở về trước thời hạn. Tình hình này khiến cơ quan chức năng từ cấp trung ương đến điạ phương đều nhận được chỉ thị hỗ trợ cho những người trở về. Theo thông tin chính thức khi trở về mỗi công nhân nhận được khoản hỗ trợ đầu tiên là 1 triệu đồng. Tuy nhiên, số tiền này do Nhà Nước hay do công ty đưa người lao động đi xuất khẩu vẫn chưa rõ ràng.
Truyền hình cho biết đó là hỗ trợ của chính phủ, và công ty đứng ra nhận giúp cho lao động về nước thôi chứ không phải của công ty hỗ trợ.
Công nhân
Một công nhân từ Libi trở về cho biết: Truyền hình cho biết đó là hỗ trợ của chính phủ, và công ty đứng ra nhận giúp cho lao động về nước thôi chứ không phải của
Cuộc khủng hoảng chính trị ở Trung Đông khiến nhiều quốc gia Châu Á phải đưa công nhân của họ trở về nước.
công ty hỗ trợ. Tỉnh cũng nói cho một triệu nhưng với điều kiện phải nộp tất cả bản hợp đồng cho huyện. Sau đó huyện nộp lên tỉnh và tỉnh rót tiền về cho anh em. Một người khác trình bày việc làm hiện nay: Tôi đi sau, tiền gửi về chưa ‘ăn thua’, còn nợ nhiều lắm. Giờ về tạm thời ‘ông bà già’ nuôi và đi làm thêm như phụ hồ, trồng trọt chăn nuôi phụ gia đình kiếm tiền tiêu. Để đi xuất khẩu lao động, các công nhân mà đa phần là những người ở nông thôn phải lấy sổ đỏ đất đai nhà cửa, ruộng vườn để vay tiền ngân hàng đóng cho đơn vị đưa đi xuất khẩu lao động. Số tiền nợ đó được trả dần khi người công nhân sang nước ngoài làm việc lãnh lương gửi về. Nay phải về trước thời hạn nên nhiều người lâm vào cảnh nợ nần. Nhiều địa phương hỗ trợ cho công nhân từ Libi về- có nơi một triệu, nơi hai triệu, nơi ba triệu. Còn chung áp dụng cho tất cả, chính phủ đang xây dựng.
Tôi đi sau, tiền gửi về chưa ‘ăn thua’, còn nợ nhiều lắm. Giờ về tạm thời ‘ông bà già’ nuôi và đi làm thêm như phụ hồ, trồng trọt chăn nuôi phụ gia đình kiếm tiền tiêu.
Công nhân
Hiện có sáu bảy, doanh nghiệp trong nước có nhu cầu lao động xây dựng đông. Vừa qua Bộ Lao động- Thương binh & Xã hội, Cục Việc Làm và Cục Quản lý Lao động Ngoài nước có gặp các doanh nghiệp và các nơi có nhu cầu. Trên cơ sở đó các doanh nghiệp có cơ hội gặp những đơn vị đưa người lao động đi để thông báo. Tuỳ từng điều kiện của từng người lao động có thể tham gia lao động trong nước. Đối với số khi đi phải vay nợ, mà qua mới một vài tháng chưa có thể có tiền để trả. Chính phủ có chính sách đối với ngân hàng khoanh và giãn nợ cho họ đến khi nào có tiền thì thanh toán.
Tìm được việc làm không đơn giản
Trong khi đó phiá cơ quan chức năng cao nhất là Cục Lao động Ngoài nước thuộc Bộ Lao động- Thương binh và Xã hội cho
Công nhân không có tay nghề, khó kiếm việc thường chỉ làm bốc vác mướn theo ngày. (ảnh minh họa) AFP
hay đang có những biện pháp để giúp cho người lao động trở về từ Libi. Ông Đào Công Hải, Cục phó cho biết: Tất cả mọi việc công ty thực hiện theo chỉ đạo của các cấp các ngành từ việc đưa đón lao động về nước đến các chương trình tiếp theo: tạo điều kiện chuyển đơn hàng cho các lao động…
những người lao động xuất khẩu không có chuyên môn cao mà chỉ làm những công việc tay chân như xây dựng đối với nam và giúp việc nhà đối với nữ; cũng như làm công việc đơn giản khác như lắp ráp trong dây chuyền, đứng máy sản xuất … Ngay tại Việt Nam số lao động giản đơn như thế cũng khá nhiều.
Nói chung công ty chúng tôi cũng có cơ chế nhất định cho lao động bị rủi ro từ Libi trở về; tuy nhiên thực tế còn nhiều cơ chế khác của các cấp ban, ngành chỉ đạo. Chúng tôi sẽ thực hiện theo đó thôi. Một số đơn vị trong nước cho hay sẽ nhận công nhân lao động trở về như công ty Khang Thông ở Long An đang xây dựng dự án Happy Land. Tuy nhiên, những người trở về cho biết không phải dễ dàng nhận được những việc làm mới với các lý do như sau: Bây giờ phải chờ công ty tính thế nào mới có thể tính hướng đi thị trường khác được. Một người khác cho biết: Hướng đưa ra nhiều nhưng phải chờ công ty thanh lý hợp đồng và các chương trình cần thiết chứ vào đó rồi công ty gọi ra sẽ trở ngại.
Thực tế cho thấy các chính sách hỗ trợ của Nhà nước và cơ quan chức năng khi đến được với đối tượng thụ hưởng cũng có khoảng cách nhất định. Trong khi đó, người công nhân trở về thường là nguồn lợi tức chính yếu của gia đình
Có thể nói đa số những người lao động xuất khẩu không có chuyên môn cao mà chỉ làm những công việc tay chân như xây dựng đối với nam và giúp việc nhà đối với nữ; cũng như làm công việc đơn giản khác như lắp ráp trong dây chuyền, đứng máy sản xuất … Ngay tại Việt Nam số lao động giản đơn như thế cũng khá nhiều. Theo các đơn vị tuyển dụng công nhân như Công ty Khang Thông thì họ cần phải kiểm tra tay nghề của công nhân và đến tháng năm mới có thể tuyển dụng. Thực tế cho thấy các chính sách hỗ trợ của Nhà nước và cơ quan chức năng khi đến được với đối tượng thụ hưởng cũng có khoảng cách nhất định. Trong khi đó, người công nhân trở về thường là nguồn lợi tức chính yếu của gia đình; mỗi ngày trôi qua trong thất nghiệp là một gánh nặng đối với họ
Tạo được đồng thuận chung, phải chăng, một thách đố khó vượt qua? Nguyễn Chính Kết
Ngày xưa, tại một thung lũng nọ có một làng khoảng 1000 dân cư. Một con đường độc đạo giúp dân cư ra khỏi thung lũng chẳng may bị một tảng đá khổng lồ từ trên núi lăn xuống, chắn ngang giữa đường khiến việc giao thông bị trở ngại. Tảng đá rất to nên dân làng dự đoán phải 500 người hợp lực lại cùng một lúc mới đẩy được ra khỏi con đường.
Trong làng có hàng chục nhóm thân hữu, nhóm nào cũng hạ quyết tâm dẹp bỏ cho bằng được tảng đá ấy. Có nhóm khoảng 50 người, có nhóm 100, có nhóm tới 200. Tuần nào cũng có một nhóm xung phong ra đẩy hòn đá. Nhưng chẳng nhóm nào đủ 500 người để có thể làm tảng đá di chuyển. Suốt ba mươi mấy năm qua, dân làng cứ hì hục liên tục hết năm này tháng nọ, cố gắng đẩy tảng đá ra khỏi con đường, nhưng tảng đá vẫn cứ nằm đó, không chịu rời đi.
Cả làng, ai cũng biết chỉ cần 500 người hợp lại cùng một lúc là đẩy được hòn đá ra. Dân làng có đến cả 1000 người nên có dư tiềm năng làm chuyện ấy. Nhưng chưa bao giờ dân làng tụ được đủ số người để làm. Các nhóm thân hữu tuy nhiều nhưng rất rời rạc: chẳng nhóm nào đông tới 500 mà cũng chẳng nhóm nào chấp nhận liên kết hay hợp tác với các nhóm khác để có đủ con số ấy.
Họ không hợp tác với nhau do bất đồng ý kiến: nhóm này chủ trương đẩy tảng đá qua phải, nhóm khác muốn đẩy qua trái, nhóm khác nữa đòi đẩy tới một vị trí khác. Nhóm này muốn dùng phương cách này, nhóm kia muốn dùng phương cách khác; nhóm này muốn đẩy vào giờ này, nhóm khác đòi vào giờ khác… Các nhóm đều thấy: chỉ bằng cách hợp tác với nhau mới có thể làm nổi việc ấy. Nhưng chẳng nhóm nào chấp nhận cùng hợp tác với nhóm khác. Có những nhóm chỉ muốn dành vinh dự đẩy được tảng đá ra cho riêng mình, không chấp nhận chia sẻ vinh dự ấy với nhóm nào khác. Có những nhóm đòi phải làm theo phương hướng hay cách thức của mình, nhóm nào muốn hợp tác với họ thì phải làm theo cách thức của họ, theo sự chỉ đạo của họ; nhưng có nhóm nào chấp nhận làm theo phương cách của nhóm khác đâu! Ngay trong cùng một nhóm, có những người tuyên bố: “Hễ có ông A hay có chị B thì không có tôi”.
Suốt ba mươi mấy năm qua, các nhóm cứ thay phiên nhau ra đẩy tảng đá theo hướng và cách của mình, nhưng than ôi, tảng đá vẫn cứ sừng sững ở đó, gây không biết bao nhiêu khó khăn cho dân làng.
Dân làng trên thật đáng thương, nhưng cũng đáng tội! Chỉ cần ba bốn nhóm thân hữu liên kết với nhau là có dư người để đẩy bay tảng đá đi. Liên kết được với nhau thì chỉ một vài ngày là dẹp xong tảng đá, đâu phải để đến mấy chục năm mà không xong?! Việc đẩy tảng đá qua trái hay qua phải, làm theo cách này hay cách kia, nào phải chuyện quan trọng? Điều quan trọng là cùng đồng thuận với nhau theo một hướng nào đó, giờ nào đó, cách nào đó. Giả như đồng thuận được với nhau theo hướng dở nhất, cách dở nhất hay giờ bất thuận lợi nhất mà liên kết được với nhau và đẩy được tảng đá đi thì vẫn tốt và khôn ngoan gấp trăm lần việc đòi cho được mọi người phải theo hướng mà mình cho là hay nhất, để rồi cuối cùng chẳng làm được gì!
Hễ cùng đồng thuận được với nhau thì việc gì cũng xong, khó mấy cũng thành. Người xưa nói: “Thuận vợ thuận chồng, tát bể Đông cũng cạn”. Trái lại, không đồng thuận với nhau thì việc dù nhỏ cũng khó thành. Đông người nhiều nhóm mà không đồng thuận được với nhau thì không bằng ít người ít nhóm mà đồng thuận. Nên vấn đề chính yếu nhất chính là sự đồng thuận.
Nhưng Trời sinh con người “bá nhân bá tánh”, mỗi người nghĩ một cách, mỗi người quan niệm một kiểu, làm sao đồng thuận được? Nhất là ai cũng cho tư tưởng mình là hay nhất, ý kiến mình là tuyệt vời nhất, ít ai muốn chấp nhận ý kiến người khác, làm sao đồng thuận bây giờ? Đó là vấn đề muôn thuở của con người.
Trước sự khác biệt ý kiến như vậy, trong lịch sử, ta thấy có hai phương cách chính để đạt được sự đồng thuận:
1) Phương cách độc tài: Tiêu biểu của phương cách này là câu: “Lý kẻ mạnh bao giờ cũng thắng”, “Lẽ phải và quyền lực ở trên đầu súng”. Theo đó, người hoặc phe nào mạnh thì dùng sức mạnh hay bạo lực để ép buộc người khác phải theo ý của mình. Ai không theo sẽ bị trù dập, loại trừ, hoặc bị tiêu diệt. Đồng thuận theo kiểu này là đồng thuận giả tạo, vì mọi người dù trong lòng không đồng thuận cũng phải tỏ ra mình đồng thuận vì sợ hãi.
2) Phương cách dân chủ: Tinh thần của phương cách này là “Đa số thắng thiểu số”, hay “Thiểu số phục tùng đa số”. Theo phương cách này, mọi người đều được tự do phát biểu ý kiến, nhưng chỉ một vài ý kiến có đông người phát biểu nhất được tuyển ra để mọi người bỏ phiếu chọn. Ý kiến nào được hơn một nửa số người chọn thì được coi là ý kiến chung. Nhờ vậy mọi người đều vui vẻ chấp hành.
Hai phương cách này, phương cách nào cũng có ưu và nhược điểm của nó. Nhưng cho tới nay, sau hàng nghìn năm được thử nghiệm trong lịch sử, phương cách dân chủ có ưu điểm vượt trội hẳn phương cách kia. Hiện nay, hầu hết các quốc gia trên thế giới đều chọn phương cách dân chủ để đạt được sự đồng thuận chung. Chỉ còn một số rất ít quốc gia vẫn còn theo phương cách độc tài. Những quốc gia này hầu hết bị tụt hậu, đói khổ, tệ hại nhất là nhân quyền bị chà đạp. Nếu có phát triển được về kinh tế như Trung cộng thì số người hưởng được thành quả sự phát triển ấy chỉ là một thiểu số rất nhỏ so với đại đa số dân chúng đều nghèo khổ.
Trở lại câu chuyện tảng đá chắn đường tại thung lũng kia, ta thấy các nhóm không có khả năng liên kết với nhau, không tạo được sự đồng thuận chung theo phương cách dân chủ để cùng hợp tác với nhau đẩy tảng đá ra khỏi con đường. Điều đó có nghĩa: chính họ chưa có tinh thần dân chủ, không biết tạo sự đồng thuận bằng phương cách dân chủ. Như thế, làm sao họ làm cho mọi người có tinh thần dân chủ được? Làm sao họ xây dựng được một xã hội dân chủ? Làm sao họ lãnh đạo được xã hội trong tinh thần dân chủ? Nếu có lãnh đạo, thì thể chế thích hợp nhất mà họ sẽ áp dụng hẳn nhiên phải là một chế độ độc tài.
Vì thế, quả là một thách đố lớn lao đối với những nhóm người cùng quyết tâm xây dựng một xã hội dân chủ nhưng lại không tạo được sự đồng thuận với nhau theo phương cách dân chủ để có thể liên kết hay hợp tác với nhau? Việc tương đối dễ mà làm còn không được, nói gì đến việc khó hơn? Dân làng không mấy tin tưởng hay kỳ vọng vào các nhóm thân hữu này, họ có lý của họ! Phải chăng quyết tâm hay ước muốn của các nhóm thân hữu kia chỉ là... ảo tưởng?
Houston, 30/3/2011 Nguyễn Chính Kết
Hàng ngàn trẻ em bị bán làm nô lệ tình dục
RFA-30-03-2010
Việt Nam vừa công bố một tài liệu cho thấy có ít nhất là 4500 trẻ em và phụ nữ đã bị đưa sang biên giới bán làm nô lệ tình dục.
< meta name=ProgId content=Word.Document>< meta name=Generator content="Microsoft Word 12">< meta name=Originator content="Microsoft Word 12">
Từ năm 1998 trở đi tệ nạn này ngày một nhiều sau khi Việt Nam mở cửa cho du khách nước ngoài du lịch vào Việt Nam.
Ngoài đường biên giới với Cambodia, việc mua bán phụ nữ và trẻ em rất thường xuyên xảy ra tại biên giới phía bắc giáp ranh với Trung Quốc. Nhiều vụ đã bị phát hiện nhưng số đông trẻ em và phụ nữ khi bị đưa sâu vào đất Trung Quốc kể như không thể liên lạc được với gia đình tại Việt Nam nữa.
Biên giới của các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Thanh Hóa và Quảng Trịcũng có hơn 6% nạn nhận bị đưa đi nước ngoài bán cho các hộp đêm hoặc các ổ mại dâm.
Các nạn nhân cũng thường được đưa tới hai phi trường Tân Sơn Nhất và Nội Bài để lên đường đi Malaysia, Kồng Kông, Macau hay các nước thuộc châu Âu châu Phi và cả châu Mỹ.
Bọn buôn người thường rất nhiều thủ đoạn và nhà nước khó phát hiện chúng. Một phần do người dân chưa rõ dã tâm của bọn buôn người, mặc khác do vần đề kinh tế nên họ thường nhắm mắt chịu đựng.
Thơ Khẩn Thiết Kêu Cứu và Kêu Gọi Cầu Nguyện cho Tiến sĩ Luật Sư Cù Huy Hà Vũ được Tự Do
Đồng Kính Gởi:
- Quý Ủy Hội, Tổ Chức Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, - Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế, - Quý Quốc Hội, Chính Phủ các Quốc Gia Dân Chủ Tiến Bộ trên Thế Giới, - Quý Đòan Thể, Tổ Chức, Cơ Quan Truyền Thông Trong và Ngòai Nước, - Quý Nhân sĩ Thiện Tri Thức, Thân Hữu, Ân Nhân ...
Kính thưa
Vào ngày 4/4/2011 tới đây, chế độ độc tài, tòan trị của Cộng sản Việt Nam sẽ đem nhà đấu tranh cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền Việt Nam là Tiến sĩ Luật Sư Cù Huy Hà Vũ ra xử án sau khi đã đàn áp, khủng bố và bắt giam oan ức từ ngày 5/11/2010 đến nay.
Chúng tôi Khẩn thiết kính gởi thư này kêu cứu đến quý Tổ Chức Nhân Quyền Quốc Tế cùng Quý Quốc Hội, Chính Phủ Dân Chủ, tiến bộ trên Thế Giới xin vì lòng nhân đạo và dựa trên các Công Ước Quốc Tế, mà chế độ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã ký kết mà bênh vực, can thiệp cho Tiến sĩ Luật Sư Cù Huy Hà Vũ sớm thóat khỏi sự đàn áp, bách hại, tù đày oan ức của chế độc tài, tòan trị, vô thần, phi nhân của Cộng sản Việt Nam.
Chúng tôi xin cực lực lên án và kêu gọi chế độ Cộng sản Việt Nam nên sám hối những tội ác chống lại: Đồng Bào, Dân Tộc, Nhân Lọai của mình mà trả tự do và chấm dứt những hành động khủng bố, đàn áp, tù đày, quản chế, sách nhiễu, bách hại đối với những nhà đấu tranh cho Dân Chủ, Nhân Quyền, Tự Do Tôn Giáo Việt Nam – cùng những Sinh Viên Yêu Nước – Những Dân Oan bị chiếm đọat tài sản – những Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa đã bị chế độ Cộng sản kỳ thị, đàn áp, đối xử Vô Nhân Đạo.
Xin Thành Kính kêu gọi và Thành Tâm chia xẻ, Cầu Nguyện đến tất cả những Gia Đình, Đồng Bào, Nạn Nhân bị Chế Độ Cộng Sản tù đày, khủng bố, đàn áp, bách hại trong mấy chục năm qua và Cầu Nguyện cho Tiến sĩ Luật Sư Cù Huy Hà Vũ sớm thóat khỏi tai ách của chế độ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Cộng Sản Việt Nam và được Tự Do.
Chùa Liên Trì Việt Nam , ngày 02 tháng 4 năm 2011. Thành Kính Kêu Cứu Tỳ Kheo Thích Không Tánh
Nhìn hành động côn đồ của tên công an.đã chứng minh cho chúng ta thấy...Tại sao biết bao Dân Lành chêt tức tưởi dưới tay lũ công an khốn nạn. "Không chết vì gẩy cổ ,thì cũng liệt toàn thân , ,với cú đá dã man của chúng "
Luật pháp dưới chế độ csVn là như thế..!!!
Xem hình ảnh này các bác có nóng mặt không ? Đặt trường hợp như các bác bị tên côn đồ kia đá vào mặt thì phản ứng của các bác ra sao ?
Hoặc các bác là người chứng kiến sự hiếp đáp này, các bác sẽ làm gì ? Ngồi yên ? Can thiệp ?
Trừ gian diệt bạo, cứu người hoạn nạn là nghĩa khí hiệp sĩ của bậc Anh Hùng ,Quân Tử .
Những cảnh đánh đập dã man như thế thường xẩy ra thường xuyên ở VN của bọn chó săn công an VC và lũ xã hội đen, đầu gấu !