Sao vẫn cứ hận thù?
07.05.2010 04:15
“Chiến tranh Việt Nam đã chấm dứt hơn ba mươi năm, sao (bên thua) vẫn cứ hận thù?” “Chiến tranh đã kết thúc từ bao nhiêu năm nay rồi, đã đến lúc (hai bên) chịu hòa giải chưa?”

Những câu hỏi này đã được nghe nhiều lần, nhất là từ khi bang giao giữa hai nước Việt-Mỹ được cải thiện, mặc dầu vậy cho đến ngày hôm nay vẫn chưa có được câu trả lời rốt ráo. Trả lời một cách vắn tắt thì không hài lòng, nhưng nếu chỉ có một phút để phát biểu thì xin được ngắn gọn như sau:
1. Chiến tranh Việt Nam của người Mỹ đã chấm dứt nhưng chiến tranh Việt Nam của người Việt Nam thì chưa, và vì bản chất của hai cuộc chiến hoàn toàn khác nhau cho nên phản ứng hận thù hay hòa giải của những người liên hệ cũng khác nhau. 2. Ðối với một quốc gia bị phân hóa trầm trọng bởi chiến tranh thì Hòa Giải phải là việc làm đầu tiên của kẻ thắng để bảo tồn nguyên khí và sức mạnh dân tộc. Hòa giải hay không là toàn quyền của kẻ thắng. Người thua mà đòi phải có hòa giải là không biết mình biết người…
3. Ở Việt Nam đã không có Hòa Giải chỉ vì kẻ thắng là những người cộng sản cực đoan đầy kiêu hãnh và tham vọng, đã quyết tâm áp dụng chủ nghĩa Cộng Sản với Ðấu Tranh Giai Cấp mà bản chất là Phân Biệt Kì Thị để cai trị. Hòa giải trong bối cảnh này là một ý niệm đi ngược lại với chính sách cai trị của kẻ thắng. Một cuộc Hòa Giải đúng nghĩa, là một công bằng xã hội cho người thua lẫn kẻ thắng, vì thế đã và sẽ không bao giờ xẩy ra.
4. Cho đến ngày hôm nay, 35 năm sau cuộc tàn chinh chiến, vấn đề hòa giải giữa người thua và kẻ thắng đã trở nên lỗi thời và vô nghĩa. Hận thù đã không phải là hậu quả của không có hòa giải giữa đôi bên. Hận thù đây chính là hậu quả của tất cả những gì mà đảng CS đã và đang làm cho cả một dân tộc. Câu hỏi đúng ra phải là Cộng Sản đã làm gì từ bao nhiêu năm nay? Sao vẫn cứ hận thù?
Hai cuộc “Chiến tranh Việt Nam”
Ðối với người Mỹ, Chiến Tranh Việt Nam là một cuộc chiến tranh trực diện giữa Mỹ và Cộng Sản Bắc Việt và là một điểm nóng của cuộc Chiến Tranh Lạnh giữa Mỹ và Liên Xô. Một tên gọi khác chính xác hơn cho cuộc chiến này là “Chiến Tranh VN của Người Mỹ” và đúng là nó đã chấm dứt cách đây 35 năm. Người Mỹ đã hăm hở tham chiến trong những năm 1964-1969 rồi từ từ rút quân. Người lính Mỹ cuối cùng rời khỏi Việt Nam ngày 30/4/1975 khi Saigon đang sụp đổ trước sự tấn công của quân thù. Năm 1995 quan hệ bang giao giữa hai nước dược tái lập, hận thù và hòa giải không còn là điều bận tâm giữa hai kẻ cựu thù. Ðối với người Việt,”Chiến tranh VN Của Người Mỹ” chỉ là một phần của cuộc xung đột kéo dài giữa Người-VN-Cộng-Sản và Người-VN-Không-Cộng-Sản, đây chính là cuộc “Chiến Tranh VN của Người Việt Nam”. Cuộc xung đột dai dẳng và đầy bạo động này đã có nguồn gốc và manh nha rất sớm từ 1930 là năm Hồ Chí Minh thành lập Ðảng Cộng Sản Việt Nam trong kế hoạch xâm lăng toàn cầu của CS Liên Xô. Mục đích tối hậu của Ðảng này là thống trị nước Việt Nam bằng một triều đại mới theo kiểu độc tài cộng sản. Muốn thế, bằng mọi cách HCM phải làm cho bằng được ba việc là 1/ đuổi được thực dân Pháp, 2/ chấm dứt vương triều nhà Nguyễn và 3/ tiêu diệt những người Việt bất đồng chính kiến. Người CSVN với tham vọng một quyền lực tuyệt đối đã là nguyên nhân của mọi biến động tang thương nhất trong lịch sử Việt Nam hiện đại.
Theo thứ tự thời gian, “Cuộc Chiến VN của Người VN” có thể được chia ra làm 3 giai đoạn; 1930-1954, giai đoạn tiềm ẩn dưới thời Pháp thuộc; 1954-1975, giai đoạn công khai khi người Mỹ can thiệp, và kể từ 1975 trở di là cuộc chiến chính trị của Người Việt Tị Nạn Hải Ngoại bắt tay với Người Việt Dân Chủ Trong Nước để tranh đấu cho tự do và nhân quyền chống lại độc tài Cộng Sản.
Cộng-Sản và Không-Cộng-Sản
Sự xuất hiện của Ðảng Cộng Sản đã chia lực lượng chính trị VN ra làm hai khối, CS và Không-CS. Và chính vì khối Cộng Sản chủ trương phải tiêu diệt tất cả các người bất đồng chính kiến để sửa soạn cho việc chiếm đoạt chính quyền sau này mà hai khối đã trở thành hai kẻ tử thù. Khối CS, còn gọi là Quốc Tế CS, rất có tổ chức và giỏi kế hoạch, các thủ lãnh của khối này được huấn luyện và chỉ đạo bởi Liên Sô và Trung Cộng, sẵn lòng giết người để đoạt mục đích. Châm ngôn của khối này là “cứu cánh biện minh cho phương tiện.” Khối Không-CS, còn gọi là Quốc Gia Không-CS, thật ra đã hiện diện trên chính trường VN từ 1847 là năm đầu tiên người Pháp tấn công VN. Vì bản chất phức tạp, khối này về tổ chức thì không thuần nhất còn về chính trị thì ngây thơ. Mục đích đấu tranh của khối này là để giành lại chủ quyền quốc gia trong tay thực dân Pháp chứ không phải là để độc quyền cai trị đất nước. Các thành phần của khối này bao gồm vị vua cuối cùng của triều Nguyễn là Bảo Ðại và nội các của ông, tất cả các nhóm vũ trang chống Pháp dưới những danh nghĩa khác nhau, và tất cả những Trí Thức Tư Sản đang cố gắng thay đổi vận mệnh dân tộc bằng giáo dục và chính trị bất bạo động. Các vị lãnh đạo của khối này thường có chủ trương hợp tác hay hòa hoãn với nhau dễ cùng chống Pháp. Một cách ngây thơ họ đã hợp tác ngay cả với kẻ đang tìm mọi cách để giết mình là những người Cộng Sản! Châm ngôn của khối này là“không thành công thì thành nhân”. Bản chất tàn ác của chủ nghĩa CS đã tạo ra một tình trạng chiến tranh với biết bao tử vong xung đột. Người giết người và bị người giết ở mọi nơi mọi lúc. Chủ trương sắt máu của Cộng Sản không phải chỉ để tiêu diệt các dối thủ chính trị đương thời (khi chưa nắm chính quyền) mà còn được áp dụng để hành hạ và tàn sát nhân dân vô tội (sau khi đã nắm được chính quyền) nhằm triệt hạ tận gốc rễ mọi mầm mống chống đối trong tương lai. Sự viện dẫn cứu cánh là các ảo tưởng đẹp đẽ của chủ nghĩa để biện minh cho phương tiện là các hành vi cướp của giết người đã là ngón sở trường của Cộng Sản từ khi lập đảng cho đến ngày hôm nay.
Công Sản và “Hòa Giải”
Những xung đột bạo động giữa hai khối người Việt càng ngày càng gia tăng trong khoảng 1930 đến 1975. Ngày cuối tháng tư 1975, người CS đạt được muc đích, họ đã thắng trận và thống trị cả hai miền đất nước, triều đại mới của những người cộng sản đã được thành lập. Trái với những gì mà họ nói về Hòa Giải Dân Tộc, việc đầu tiên mà các thủ lãnh CS đã làm là một cuộc trả thù thâm hiểm và tàn độc. Tất cả mọi người miền Nam đều có tội, đặc biệt là tất cả những ai đã trực tiếp tham gia vào cuộc chiến đều phải bị trừng phạt nặng nề. Nếu họ đã chết, mồ mả của họ sẽ bị xâm phạm để linh hồn không được an nghỉ. Nếu họ vẫn còn sống sau nhiều năm tù khổ sai cải tạo thì tội chết đã xong nhưng tội sống vẫn còn. Ngoài việc phải kéo dài cuộc sống tối tăm tận đáy xã hội, họ còn phải nén lòng nhìn cảnh đám con cái vô tội bị kì thị không ngóc đầu lên được để mà thấm thía cho cái đau cái nhục của những người thua trận. Còn đối với toàn miền Nam thì CS đã có chủ trương: san bằng xã hội bằng cách đổi tiền và đánh tư sản. Thực chất đây là một cuộc cướp đoạt tiền bạc và tài sản của toàn bộ nhân dân miền nam một cách có hệ thống. Người dân miền nam dược bần cùng hóa trong một sớm một chiều. Ðảng và nhà nước gọi đó là Xóa Bỏ Giai Cấp và Công Bằng Xã Hội. Và đây mới chỉ là bước đầu của cuộc Cách Mạng Vô Sản, một mô hình cách mạng đẫm máu kiểu Liên Xô và Trung Cộng đã giết chết hàng trăm triệu người vô tội trên toàn thế giới. Trả Thù Chiến Tranh và bần cùng hóa xã hội là hai đòn thù của CS Hà Nội đánh người miền Nam trong những năm 1975-86 đã tạo ra một thảm cảnh chưa từng có trong lịch sử. Hàng triệu người miền Nam liều chết vượt biển bỏ nước ra đi, họ là những Thuyền Nhân mà chỉ có hơn một nửa sống sót đến được bờ bên kia. Các thủ lãnh Hà Nội đã thóa mạ họ là những kẻ phản quốc, ăn mày, đĩ điếm v.v… Còn cuộc Cách Mạng Vô Sản, tiếng là để nâng cao sản xuất thì ngược lại đã gây ra đói kém triền miên, người dân đã phải ăn thực phẩm của gia súc, lại thêm một sự kiện nữa chưa hề có trong lịch sử miền Nam. Hậu quả của trận đòn thù này là một thảm kịch: Tổ Quốc Việt Nam xinh đẹp với Saigon là “Hòn Ngọc Viễn Ðông” đã biến thành một trong những quốc gia nghèo đói nhất thế giới. Năm 1986, trước áp lực của một sụp đổ kinh tế không có cơ cứu vãn, Hà Nội bị buộc phải xét lại toàn bộ kế hoạch phát triển của mình và đã chọn cách Mở Cửa Từ Từ cho Kinh Tế Thị Trường nhưng tuyệt đối không nới lỏng gọng kìm Chuyên Chính Vô Sản.
Người Việt tỵ nạn và Hà Nội
Cùng trong khoảng thời gian này, những người tỵ nạn Việt Nam, do những cố gắng vượt bực của từng cá nhân trên vùng đất mới đã thay đổi được hiện trạng của chính mình. Họ đã sống quây quần với nhau thành những Cộng Ðồng VN-Không-CS lớn mạnh tại nhiều nơi trên thế giới, nhất là ở Mỹ. Từ ngày Hà Nội mở cửa, họ đã trở về quê cũ thăm gia đình và bạn bè, đem theo nhiều tỷ Mỹ kim mỗi năm. Làm như vậy, một cách trực tiếp, họ đã cải thiện sự nghèo đói của đám đông cùng khổ trong nước, trong đó có gia đình bà con của họ, nhưng với cái giá phải trả là đã làm giầu cho đám Cộng Sản tham nhũng và vô tình đã gián tiếp củng cố cho chính cái chế độ tàn ác mà họ đang muốn thay đổi này. Hà Nội rất thích tiền bạc và tài sản của người tỵ nạn, coi đây là nguồn tài nguyên béo bở để khai thác nhưng hiển nhiên là không tin tưởng và có cảm tình gì với những người này. Hà Nội tích cực moi tiền của Việt kiều bằng mọi cách như chiêu dụ về nước làm ăn, du lịch, buôn bán, từ thiện v.v… nhưng Hà Nội cũng biết rằng Dân Chủ, Tự Do, Nhân Quyền và Tôn Giáo cũng theo đường này mà về nước vì thế tiền thì thích lấy nhưng lòng thì rất úy kị. Hà Nội, bằng mọi cách, muốn kiểm soát và thao túng những cộng đồng tỵ nạn này từ gốc rễ. Hãy nghĩ về diều đó: có một Ðảng Cộng Sản của một tiểu quốc ở Ðông Dương đang đặt kế hoạch để kiểm soát hàng triệu công dân Mỹ trước đây từng là nạn nhân của họ, ngay trên đất Mỹ. Nghe thì khôi hài đấy nhưng đó là sự thật mà đảng CSVN đang quyết tâm thực hiện. Cái khó khăn lớn nhất của Hà Nội là không sử dụng được bạo lực trong kế hoạch này. Công an, nhà tù và đe dọa bẩn thỉu chỉ công hiệu ở trong nước. Ở ngoài nước, các thủ lãnh Hà Nội đành phải tạm thời thu lại nanh vuốt, đổi giọng kêu gọi “đối thoại” và “hòa giải”. Và khi mà CS Hà Nội phải đổi giọng đóng kịch thì chuyện lạ xẩy ra, những kẻ phản quốc, ăn mày, đĩ điếm ba mươi năm trước nay bỗng nhiên biến thành anh chị em, những khúc ruột sa nghìn dậm và ghê hơn nữa, thành Việt kiều yêu nước. Những danh từ sáo rỗng này thật ra đã khuấy động cái ký ức cô đọng về sự tàn ác của CS trong những năm sau cuộc chiến càng khiến cho người Việt tỵ nạn khó lòng quên đi và bỏ qua mọi chuyện. Người Việt Nam hải ngoại đã quyết tâm chống lại tham vọng thống trị của Hà Nội với cường độ mạnh mẽ bội phần hơn là Hà Nội đã tưởng. Người Việt Nam hải ngoại đang phất lá cờ vàng lịch sử khắp mọi nơi trên thế giới để phản đối các thủ lãnh Hà Nội với cái đảng CS tham nhũng và tàn ác. Nhưng còn hơn thế nữa, Người Việt Nam hải ngoại muốn đối chất cặn kẽ với Ðảng Cộng Sản (1) về việc dâng đất và biển của tổ quốc cho ngoại bang,(2) về trách nhiệm trong việc suy đồi tàn tệ của môi trường sống, văn-hóa, xã-hội và (3) về sự vi phạm trầm trọng tự do và nhân quyền của người dân trong nước.
Vết thương không lành
Hơn ba mươi năm đã trôi qua, người Việt tỵ nạn đã ổn định trên vùng đất mới. Ðời sống của họ trông bề ngoài có vẻ bình thường tốt đẹp nhưng chính họ biết rằng họ không được như vậy. Tận đáy sâu của bóng tối ký ức, những gì còn lại của một tổ-quốc-đánh-mất và sự hiện diện lì lợm của một chế độ độc- tài lỗi-thời tham-tàn vô-trách-nhiệm vẫn tiếp tục gây ám ảnh đau xót.
Với thời gian, vết thương của cuộc chiến tuy đã khép nhưng không lành, nó mở vào bên trong!
Los Angeles, Tháng Tư 2010
CHUYỆN "ĐỐI THOẠI"
Nực cười mấy gã ba lơn Đối thoại tai cối, khải đờn tai trâu
Nhớ một thuở cùng nhau bỏ chạy Mất cửa nhà, để lại quê hương Bôn ba hớt hãi lên đường Tránh giặc cướp nước, lánh phường cộng nô
Ai cũng biết rợ hồ độc ác Bước xuống tàu lưu lạc phương xa Người thì vượt biển, phong ba Kẻ băng suối hiểm, rừng già, núi cao
Kẻ chậm chân trể tàu, lỡ vận Ở lại nhà cam phận làm tôi Bạc tiền cộng cướp hết rồi Đi "vùng kinh tế " sống đời ngựa trâu !
Có quỳ lạy, cộng đâu thương tiếc Dân Miền Nam đảng giết chẳng sao (*) Đừng mong đối thoại tào lao Lèm bèm đảng giận tống vào ngục xa .
Ba mươi năm, đảng ta càng điếm Dụ "Việt kiếu" để kiếm đô la Rằng nay đảng đã bỏ qua Quên thù, quên hận nước nhà yên vui
Đảng "hồ hỡi" gài người hải ngoại Gạt đồng hương qua lại "giao lưu" Tìm phường diện mã đầu ngưu Tặng tiền hứa chức chúng bu theo liền
Bọn đón gió thấy tiền choá mắt Phản đồng bào, chường mặt Việt gian Theo phường cộng sản hung tàn Tuyên truyền cho đảng chẳng màng danh nhơ
Đứa ra mặt trở cờ thấy rõ Về Việt Nam nịnh bợ đảng ta Cho rằng người Việt Quốc Gia "Chống cộng quá khích" chỉ là ít thôi
Đứa nhận lệnh làm bồi cho đảng Mở diễn đàn bàn luận xôn xao Rằng nay đảng "thoáng" làm sao Thôi thì "đối thoại" đi nào ai ơi !
Đồng bào hỡi, đừng chơi với vẹm Cộng bây giờ chẳng kém cộng xưa Gian mưu, độc kế có thừa Buôn dân, bán nước chúng chừa chi đâu
Hãy bền chí cùng nhau chiến đấu Quyết diệt trừ thảo khấu cường đồ Loại trừ bè lũ cộng nô Mới mong khôi phục cơ đồ Việt Nam !
Hương Sài-Gòn
Báo Công An Nhân Dân xuyên tạc, miệt thị và thách thức đồng bào hải ngoại biểu tình
“Nghề… biểu tình” ở hải ngoại 11:56:00 18/04/2010 Mấy mươi năm nay, mới có chuyện Nguyễn Hữu Lễ, Đỗ Hoàng Điềm, Nguyễn Hữu Chánh, cặp "mèo mả gà đồng" Nguyễn Công Bằng - Trịnh Thị Ngọc Anh, Trần Quốc Bảo... là những tay lái buôn "nghề... biểu tình" ở hải ngoại, chẳng phải làm gì mà đã thành triệu phú Mỹ kim, tiền tiêu như nước. Còn một bộ phận nhỏ người Việt thì cứ nai lưng ra, làm lấm lưỡi, thỉnh thoảng lại đi "quyên" cho bọn chúng. Thật buồn là, trong đó không ít người còn nghèo lắm! Thôi thì, cứ tạm gọi, cái trò kiếm cơm độc nhất vô nhị, của thiểu số những kẻ mạt hạng trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại là "nghề" vậy. Nhưng mà, thứ "nghề" ấy có từ bao giờ? Nghe ra, để đoán định chính xác tháng - ngày, thì có lẽ, hơi khó. Song, có thể khẳng định, chắc như đinh đóng cột rằng, mầm mống quái gở ấy, đã có từ dạo cộng đồng người Việt dần hình thành ở hải ngoại, sau sự kiện 30/4/1975... Độ mươi năm trở lại đây, thứ "nghề" này "phát" tương đối "thịnh". Và nói chẳng ngoa, có không ít kẻ - thuộc thứ dân vật vờ, sống cù bất cù bơ, không công ăn việc làm, ở xã hội nước sở tại - theo đuổi "nghề" này, đã thành triệu phú Mỹ kim. Cứ gọi là tiền "chùa" tiêu mệt nghỉ. Song, chung quanh cái thứ "nghề" kia, cũng lắm chuyện buồn ra nước mắt! Mới sẩm tối, tiết trời vùng ngoại ô thành phố Melbourne, Australia đã lạnh run người. Vậy mà, bên trong một nhà hàng, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ ở vùng ngoại ô thành phố, đã thấy xuất hiện lố nhố mấy chục gã người Australia, gốc Việt lầm lũi chuẩn bị khán phòng cho buổi tiệc "chiêu đãi gây quỹ pháp lý cộng đồng", nảy sinh hôm 10/2 mới rồi. Gã Nguyễn Văn Bon, vừa mới nhậm chức chủ tịch "Cộng đồng người Việt tự do Victoria" - một tổ chức đã bị chèo kéo vào các hoạt động "chống Cộng" cực đoan ở Australia - thỉnh thoảng xộc xuống giục đám nhà bếp, nhoáng lại chạy lên Hội trường lên giọng thúc đám chân gỗ đệ tử nhanh tay hoàn tất phần trang trí khánh tiết khán phòng cho kịp giờ khai tiệc. Quãng giữa giờ Dậu, lác đác đã có mấy mống mò đến cổng nhà hàng. Người ta kịp nhận ra, nào là Thanh Trúc, "họa sĩ" Hùng Thắng, vài ông bà Tây da màu, như bà Neeta... Thương nhất là hai cháu bé Lê Khánh Vân và Lê Quốc An độ ba, bốn tuổi, rõ tội, rét mướt thế này, ăn uống được gì, mà cũng bị lôi đến "dự tiệc". Vừa thấy khách, Nguyễn Văn Bon đưa mắt, hất hàm sai mấy tên đệ tử ra rước vào bên trong... Chạm giờ Tuất, phần chính buổi tiệc bắt đầu. Sau một hồi nêu đủ lý do, thành phần, cảm ơn... khách đến dự. Nguyễn Văn Bon cầm chai rượu dốc ngược vào cốc, kịp bốc miếng xúc xích ấn vội vào mồm chạy lăng xăng giục nâng ly... Sau khi diễu một vòng, tu hết sạch cốc rượu. Bon chạy ngược lên bục, cầm micro ông ổng một hồi chửi rủa Nguyễn Thế Phong, gã chủ tịch "Cộng đồng..." tiền nhiệm của y, khóa 2007 - 2009, vừa mãn hạn. Mấy tên đệ tử quá khích chỉ chờ Bon dứt lời, thì ngay lập tức đã hô hào nhau hò hét: "đả đảo Nguyễn Thế Phong"... loạn cả khán phòng... Chỉ chờ cho "quan khách" vừa nuốt trôi miếng thịt lạc đà - thực đơn chính của bữa tiệc - là Nguyễn Văn Bon tuyên bố đến phần quan trọng của buổi gây quỹ. Đi đến bên cạnh chiếc thùng hình chữ nhật đã được người ta cố ý nhét vào mấy tờ Mỹ kim loại mệnh giá lớn làm chim mồi...! "Mỗi người góp 1 Mỹ kim hay 1 đôla Úc - một đồng cho công lý ủng hộ vào ủy ban pháp lý của cộng đồng" - tiếng Nguyễn Văn Bon chốc chốc lại tru tréo từng hồi qua chiếc loa rè, đặt ở góc hội trường... Bon lại rống thêm một hồi đến rát cổ, bỏng hầu, vin đủ 1001 trò vật vã kêu gào ủng hộ, hậu thuẫn, đấu tranh... để khởi kiện, hạ bệ gã tiền nhiệm Nguyễn Thế Phong. Mặc Bon gào thét, mãi mà chẳng thấy ma nào hưởng ứng. Dừng một hồi, hớp miếng nước để lấy giọng, Bon lại rít lên "của ít lòng nhiều"... Lác đác có người dừng đũa, đi đến bên cạnh chiếc hòm! 10, 20... rồi 50 Mỹ kim được nhét vào. Bon đứng trên sân khấu nhìn chằm chằm vào chiếc hòm, mặt y dần dãn ra... Giữa giờ Hợi, buổi tiệc "gây quỹ pháp lý..." hôm ấy hạ màn. Chẳng hiểu sao, từ bấy lâu nay, không thấy Bon và đám đệ tử gây quỹ công bố số tiền "quyên" được bao nhiêu?  | | Một cuộc tụ tập gây quỹ ở hải ngoại. |
Số là, sở dĩ, có buổi tiệc gây quỹ hôm ấy, là do có chuyện... Chuyện là thế này: Từ cuối tháng Chạp năm ngoái tới nay, sau khi nhậm chức chủ tịch "Cộng đồng...", Nguyễn Văn Bon và đám chân gỗ đệ tử của y rất cay cú với gã tiền nhiệm Nguyễn Thế Phong - kẻ trước khi hạ cánh đã xơi sạch bách mấy chục ngàn Mỹ kim quỹ "Cộng đồng" - số tiền mà khi chuẩn bị nhậm chức, Bon đã khấp khởi mừng thầm phen này, thể nào chẳng vớ được món bẫm. Vậy nên, mấy tháng nay, Bon ra sức chỉ huy bọn chân gỗ đệ tử khởi kiện Nguyễn Thế Phong ra tòa. Nhưng, chết nỗi án phí theo kiện lên tới sáu chục ngàn Mỹ kim. Vậy là, từ bấy đến nay, Nguyễn Văn Bon phát triển mẹo cũ, liên tiếp ra sức diễn trò mở tiệc gây quỹ ở khắp vùng thành phố Melbourne để lấy tiền theo kiện Nguyễn Thế Phong... Rõ là, vừa có tiền để trả thù cho bõ tức, lại có thêm một khoản bỏ túi xài riêng. Quả là cao thủ, "bắn một mũi tên trúng hai đích"! * * * Gần đây hơn, cách ngót hai chục ngày, hôm 25/3 vừa qua, ở thành phố Houston, bang Texas, đã diễn ra "tiểu phẩm" đặc sắc của "nghề... biểu tình" kiếm tiền ở hải ngoại, của thiểu số những kẻ "chống Cộng" trên đất Mỹ. Chạm giờ Thìn, hôm ấy, trời mưa lún phún, lạnh dưới 7oC, một đám đông người Mỹ gốc Việt đến từ mấy vùng của thành phố Houston, đông nhất là từ Dallas và hạt Tarrant, mang theo đủ thứ cờ, băng rôn, khẩu hiệu dán cả tiếng ta lẫn tiếng Tây, đứng lúc nhúc hai bên lề đường Sage, góc 5251 Westheimer, cạnh Galleria Mall của thành phố, thi nhau kêu gào "biểu tình! biểu tình! biểu tình kỷ niệm 35 năm ngày miền Trung thất thủ..." và phá rối buổi khai trương Tổng lãnh sự quán Việt Nam tại Houston. Cầm đầu đoàn người hỗn độn hôm ấy, là gã Phan Như Học - biệt danh là Học “như không", Trịnh Du - biệt danh Du “côn", Trương Như Phùng - Phùng “hói", Đặng Quốc Việt - Việt “hỗn", Nguyễn Văn Nam, Trần Minh Tâm, Phạm Thông - Chủ nhiệm "Tạp chí Con ong tị nạn", Nguyễn Gia Bảo - người của đảng "Việt Tân", Nguyễn Văn Nam Hải, Nguyễn Thúy Vân - Vân “dại"... Cả lũ ấy, đếm nhanh cũng độ vài chục mạng lầm lũi dẽo trên phố. Chốc chốc lại thấy bọn họ hò hét: "Đả đảo", "go home", "hãy về..." v.v... và v.v... Tất thẩy, tiếng ta pha lẫn tiếng Tây tạo ra mớ âm thanh hỗn độn, làm mấy ông người Mỹ "xịn" qua đường, không hiểu đám người này diễn cái trò quái gở gì (?) sợ hành động quá khích, không dám nhìn mà vội đi nhanh. Mấy chú cảnh sát nước sở tại - có cả cảnh sát cưỡi ngựa, đi xe phân khối lớn - tuần tra dọc hai bên lề đường để canh chừng hành động gây mất trật tự trị an của đám người "biểu tình". Thương nhất là mấy cụ già, lụ khụ chống gậy tham dự "biểu tình". Trong đám ấy, không khó để người ta nhận ra một bà cụ đã ngót ngét tuổi 100, được ban tổ chức rước lên ngồi xe lăn kéo xềch xệch trên đường, nói là đi "biểu tình" để làm gương cho con cháu. Trả lời phỏng vấn gã "nhà báo" Tạp chí "Đẹp Magazine" phát hành trong cộng đồng người Việt ở Mỹ, cụ bà vừa thở dốc, nói không thành tiếng... Lý do có mặt là để: xem "đám Việt gian tham tiền, quên liêm sỉ"... Tay nhà báo hét vào tai bà cụ: "Đấy là cụ nói ai vậy!?”... Cái gì, tôi cũng không biết nữa... Đến nước này, tay "nhà báo" cụt hứng, bực mình bỏ đi trước... Theo ban tổ chức ra rả trên loa, thì bà cụ ấy tên Nguyễn Thị Bách, từng có thâm niên ngót nghét chục năm làm "nghề... biểu tình". Nghe đâu, cách đây đã 3 năm, hồi 2007, cụ đã được "đệ nhất thiên hạ đại bịp" kiêm trùm trưởng băng khủng bố "Chính phủ Việt Nam tự do" của Nguyễn Hữu Chánh, ở Nam California, Mỹ, thuê đi "biểu tình" đòi trả tự do cho đệ tử Nguyễn Tấn Vinh, ở mãi tận bên Los Angeles. Chẳng hiểu sao, do "biểu tình" thế nào, mà tên Vinh, không những chẳng được tha lại còn bị Tòa liên bang Mỹ đặt tại Los Angeles ra phán quyết tuyên phạt 14 tháng tù giam, vì tội âm mưu đánh bom khủng bố tòa Đại sứ Việt Nam ở Philippines, tháng 8/2001. Cao điểm là từ cuối giờ Tị, đến chính giờ Ngọ, đoàn "biểu tình" đã "dàn trận" trước Galleria I. Nhác thấy số này, có thể gây cản trở giao thông, ảnh hưởng đến hoạt động của người đi "shopping" (mua sắm) ở siêu thị đối diện bên kia đường, cảnh sát địa phương bắt đầu triển khai nhiệm vụ ngăn chặn. Sau loạt còi của cảnh sát, đám người "biểu tình" chạy te tua như ong vỡ tổ, dạt ra hai bên lề đường... Một cảnh tượng hỗn loạn làm những người dân bản xứ lái xe qua đường được trận cười vỡ bụng... Chính giờ Ngọ, hai gã Trịnh Du (Du “côn”), Trương Như Phùng (Phùng “hói”) tuyên bố giải tán "biểu tình". Nhưng không quên nhắc loa mời những người tham gia quay về nhà hàng Ocean Palace Restaurant ăn trưa dự "tiệc gây quỹ cộng đồng"... Vậy là, lại một màn giống hệt "tiệc gây quỹ pháp lý..." diễn ra ở Australia trước đó tái diễn trên đất Mỹ. * * * Có lẽ, nguyên nhân nảy sinh ra thứ "nghề... biểu tình" quái gở trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại ấy, đếm nhanh về mặt số học chắc cũng đến 1001 lý do. Nhưng, chung quy lại, chúng bắt nguồn từ nguyên nhân sâu xa và cơ bản nhất: Đó là, chính sách của vài ba nước ngoại bang, có khác biệt với Việt Nam về thể chế chính trị. Vậy nên, chẳng lạ lẫm gì cho cam, ấy là cứ khi vào dịp ở Việt Nam diễn ra các ngày lễ trọng đại của dân tộc: Lễ mừng Quốc khánh 2-9, Lễ chiến thắng 30-4, Lễ giỗ Tổ Hùng Vương - Lễ hội Đền Hùng... hàng năm, là y như rằng "nghề... biểu tình" diễn ra trong thiểu số những người Việt ở hải ngoại... Vậy nên, mấy mươi năm nay, mới có chuyện Nguyễn Hữu Lễ, Đỗ Hoàng Điềm, Nguyễn Hữu Chánh, cặp "mèo mả gà đồng" Nguyễn Công Bằng - Trịnh Thị Ngọc Anh, Trần Quốc Bảo... là những tay lái buôn "nghề... biểu tình" ở hải ngoại, chẳng phải làm gì mà đã thành triệu phú Mỹ kim, tiền tiêu như nước. Còn một bộ phận nhỏ người Việt thì cứ nai lưng ra, làm lấm lưỡi, thỉnh thoảng lại đi "quyên" cho bọn chúng. Thật buồn là, trong đó không ít người còn nghèo lắm! |
| Bài, ảnh: Thi Nga (Chuyên đề ANTG số 950) |
| đăng trên Công An Nhân Dân18-04-2010 http://www.cand.com.vn/vi-VN/binhluan/2010/5/129314.cand |
|