Buôn bán cô dâu Việt cho Hàn nhiều xã miền Tây có đến 70% con gái lấy chồng Hàn bỏ trai Việt khủng hoảng sinh lý tạo nên hiện tượng hiếp dâm và tự sướng nguy hại sức khỏ nam giới
02.04.2010 04:34
Lò tuyển dâu Hàn siêu tốc 10:33 | 02 - 04 - 2010
Chiếc xe 7 chỗ vừa đỗ trước cổng, căn phòng nhốn nháo tiếng hô:"Rể về, rể về". 4 người đàn ông Hàn Quốc mặc vest đen cười nói bước vào phòng, bắt đầu cuộc tuyển chọn gần 100 ứng viên.
Sáng ngày cuối tuần tháng 3, tại một khách sạn ở quận Đồ Sơn (Hải Phòng), hàng chục cô gái mặc quần bò, áo phông lục tục tìm chỗ ngồi, rồi lôi những bộ đồ nghề tút lại nhan sắc. Họ phần lớn là nông dân, công nhân các khu công nghiệp, đến dự tuyển lấy chồng Hàn. Cùng đi là những bà mối (được gọi là madam) tuổi 30-50, cười nói hỉ hả. Xen giữa những cô gái trẻ phấn son lòe loẹt, ở một góc phòng, một phụ nữ thấp bé, chân đi dép lê, mái tóc xõa ngang gối, ánh mắt ngơ ngác. Chị tự nhận là dân làm ruộng chính gốc, chẳng biết phấn son gì. "Hôm nay đành bỏ buổi làm cỏ lúa đến đây, hy vọng đổi đời, chứ suốt ngày cắm mặt xuống đất khổ quá", vừa nói chị vừa dùng đôi bàn tay chằng chịt vết xước vuốt nhẹ mái tóc. Theo lịch, 10h rể Hàn mới xuất hiện, nhưng mới 9h căn phòng rộng chừng 100 m2 đã đông đúc. Các cô gái chia thành từng tốp trò chuyện rôm rả về cuộc sống của những người sang làm dâu xứ Hàn. "Em nghe bảo chị Hoa từng đến đây thi tuyển, giờ sướng lắm. Có phải cứ vài tháng lại gửi quà và tiền về cho gia đình đúng không?", cô gái dáng nhỏ nhắn hỏi những người ngồi cạnh. Đáp lời cô, một madam hồ hởi kể: "Tết vừa rồi nó vừa gửi về hơn 2.000 USD cho bố mẹ ăn Tết đấy. Ngoài ra, đồ gia dụng như nồi cơm điện, bàn là... gia đình nó cũng mới nhận được. Đồ xịn lắm, xem sướng cả mắt".  | | Các chàng rể Hàn ở một "lò tuyển" tại quận Đồ Sơn (Hải Phòng). Ảnh: Hoàng Anh. |
Sốt ruột đi ra đi vào chờ rể đến, Mai quê Hà Nam cho biết, bất kỳ ai đến ra mắt rể Hàn cũng phải trải qua 2-3 vòng. Vòng đầu tiên ứng viên phải chụp hình, quay phim, để lại số điện thoại và trả lời một số thông tin về bản thân để người tổ chức nắm rõ. Họ cũng phải ký vào một tờ giấy với nội dung chấp thuận cho tung hình lên mạng (nếu cần thiết). Đến vòng hai sơ tuyển, chàng rể Hàn xuất hiện gặp gỡ vài chục cô. Thông qua phiên dịch, rể hỏi han một số thông tin về cô dâu tương lai như nghề nghiệp, trình độ, quê quán, bố mẹ, sở thích và một câu thường trực là "tại sao muốn lấy chồng Hàn Quốc". Từ 20-30, có khi đến 50-60 cô ở vòng hai, rể sẽ lựa ra chừng 4-5 để đi vào vòng ba, gay cấn và cũng hồi hộp nhất. Cũng có khi ngay từ vòng hai, chàng rể gặp hên đã ưng ngay một cô. Tuy nhiên số cô gặp may không nhiều. Có những người đi dự tuyển hàng chục lần, nhưng chưa lọt mắt xanh chàng rể nào. Họ ví lấy chồng ngoại quốc khó như thi đại học. "Có đợt gần 30 cô ra mắt mà chỉ có một rể xuất hiện. Với những cô gái thô kệch và béo thế kia làm sao mà có cơ hội trúng", cô gái cột tóc đuôi gà vàng hoe, miệng bịt kín khẩu trang hất hàm về phía người ngồi ở góc cửa ra vào. Sau 2 tiếng chờ đợi, chàng rể Hàn đến và cuộc thi tuyển vợ bắt đầu. Thấy một số ứng viên lần đầu xuất hiện còn tỏ ra e dè, một phụ nữ ngoài 30 tuổi ăn mặc khá sành điệu lớn giọng: "Em áo tím kia có thích lấy chồng Hàn không mà cứ lưỡng lự ở đó. Ra đây chị làm thủ tục cho. Tên gì, bao nhiêu tuổi, đã có chồng con chưa để còn ghi vào sổ". Ngay sau đó, giám đốc môi giới Bảo oang oang: "Những em nào ở độ tuổi 25-35 thì xuống đây anh thông báo. Rể 48 tuổi nhà cách thành phố Seoul 250 km, vợ mất cách đây hơn một năm, nhà có hai con, nhưng đã lập gia đình. Thu nhập của người này khoảng 40 triệu đồng một tháng. Tiêu chí của anh này không cần xinh, chỉ cần yêu mình...". Nghe thông tin đó, nhiều ứng viên cho rằng có thể dễ dàng lọt mắt xanh của người đàn ông mặc bộ vest đen, cao trên 1,7 m với nước da xám xịt đang đứng ở cửa phòng. Tuy nhiên, trái với dự đoán của họ, chỉ sau vài phút chuyện trò trong phòng riêng, lần lượt các cô gái lắc đầu đi ra. "Già, làm nông nghiệp mà còn kén chọn. Biết thế này đi mối ở huyện Thủy Nguyên từ sớm ...", ứng viên tên Giang (28 tuổi) nguýt dài về căn phòng vẫn đang nhộn nhịp. Đi một vài lần, biết cách trả lời nhuần nhuyễn câu hỏi của rể như "Tên em là gì, quê ở đâu", "Tại sao lại đồng ý lấy anh làm chồng", "Công việc hiện tại của em là gì"..., nhưng Giang cùng nhiều cô gái không hề hay biết vì sao bị loại.  | | Các cô gái chờ đến lượt ra mắt. Ảnh: Hoàng Anh. |
Nhiều ứng viên khi biết mình bị loại đã nhanh chóng hối thúc madam đưa đến điểm thi tuyển khác. Không chỉ ở quận Đồ Sơn, nhiều điểm khác ở huyện Thủy Nguyên hay trong các khách sạn lớn ở nội thành cũng đang diễn ra thi tuyển tấp nập. Tại nhà riêng của một người phụ nữ tên Thất ở xã Lập Lễ, huyện Thủy Nguyên, dù giữa trưa, nhưng gần trăm ứng viên vẫn háo hức đợi. Vừa thấy chiếc ôtô 7 chỗ bóng loáng đỗ xịch trước cổng, ngoài sân đã nhốn nháo có tiếng hô: "Rể về, rể về". Sau ít phút, 4 người đàn ông diện những bộ vest đen bước vào sân nở nụ cười. Bị các madam dồn vào phòng riêng và yêu cầu giữ trật tự để làm những thủ tục cần thiết, nhưng các cô gái vẫn bàn tán xôn xao về diện mạo của mấy chàng rể. Người cho rằng 4 chàng hôm nay hiền và dễ nhìn, nhưng cũng có người chê già, không được cao to, thậm chí có người cổ còn bị vẹo. Nghe tiếng bàn tán rôm rả của các cô gái, madam với mái tóc quăn đứng cạnh tỏ ra khó chịu. Bà thì thào: "Mấy đứa này ngu lắm, cứ ham trai trẻ, có nhà riêng ở thành phố làm gì. Lấy ông lớn tuổi và xấu trai một chút về nó tha hồ chiều". Đồng hồ chỉ 13h30, lò tuyển vợ được xem là đông nhất ở huyện Thủy Nguyên vẫn rất sôi động. Không khí gian phòng khách sau khi 20 cô gái được lựa chọn và đưa lên gác xép để vào vòng ba càng trở nên căng thẳng. Tuy nhiên, sau những cái gật đầu không chút do dự của Thùy, Hoa, Lê và Phượng, tràng pháo tay của những cô gái bị loại rộn rã vang lên chúc mừng những cặp "xứng đôi vừa lứa". Theo ông Lê Khắc Dũng, Chủ tịch UBND xã Phả Lễ, huyện Thủy Nguyên (Hải Phòng), trong 5 năm trở lại đây, xã có gần 400 cô gái lấy người nước ngoài (chiếm khoảng 70% tỷ lệ kết hôn trong thanh niên toàn xã). Khẳng định thông tin về công ty môi giới và những người làm mai mối đều nắm được, tuy nhiên ông Dũng cho rằng để quản lý rất khó vì cấp xã không có thẩm quyền xử lý. Quá 22h, nếu họ tụ tập đông người xã mới có quyền xử lý theo Luật cư trú. | Dọc đường tố tụng | Thứ Năm, 04/02/2010-10:51 AM |
| | Báo động tình trạng hiếp dâm trẻ em gia tăng | Năm 2009 đã xảy ra rất nhiều trường hợp "cưỡng hiếp" trẻ em chưa đến tuổi vị thành niên. Đó là báo động “đỏ” đối với toàn xã hội, tình trạng này liên tiếp xảy ra từ thành thị đến nông thôn. Một báo động đối với các cấp, các ngành trong việc giáo dục đạo đức, tư cách con người. | | Chỉ vì một phút sai lầm trong chốc lát, Phạm Hồng Dươngđã tự đẩy mình vào trong song sắtchỉ vì xem sex. Khi mượn điện thoại của ông chú, Dương đã táy máy xem trong điện thoại có nhiều đoạn phim không lành mạnh nên Dương đã rủ các bạn cùng xem, trong lúc chăn trâu Dương đã cho cháu Mai ThịD (10 tuổi) cùng xem. Vì xem sex, Dương đã không kìm chế được nên đã rủ cháu D về nhà để thực hiện hành vi cưỡng hiếp D. Tưởng chuyện hiếp dâmchỉ xảy ra ở vào lứa tuổi từ thanh niên đến trung niên nhưng một điều thật sự đau lòng khi nghe câu chuyện ông già 81 tuổi, ở cái tuổi gần đất xa trời vẫn còn có hành vi cưỡng hiếp trẻ em. Câu chuyện ông Kha Văn Tủn ở xã Tam Đình, Tương Dương, Nghệ An có hành vi cưỡng hiếp cháu bé L.T. L (4 tuổi). Khi đang xem ông Tủn đan rổ, bé L ngồi bên cạnh, thú tính trỗi dậy ông Tủnkéo chiếc chiếu xuống nền nhà giở trò đồi bại với đứa trẻ ngây thơ ngay tại nền nhà của mình. Sau sự việc này, ông Tủn đã phải lĩnh án 8 năm tù vào cáituổi cuối đời mà lẽ ra ông ta phải sống hạnh phúc bên con cháu. Đó là bài học cho những kẻ đã có những hành vi đồi bại đối với trẻ em. Thực tế cho thấy, các vụcưỡng hiếp trẻ chưa đến tuổi vị thành niên đều do ảnh hưởng từ văn hóa đồi trụy và nhận thức về pháp luật của người dân chưa cao... Các phiên tòa lần lượt được mở ra nhưng nạnhiếp dâm vẫn không hề giảm mà có dấu hiệu tiếp tục gia tăng. Đó là mối lo của toàn xã hội. Với tình trạng hiếp dâm trẻ em cứ liên tiếp xảy ra trên địa bàn tỉnh từ vùng dân tộc thiểu số đến chốn thành thị văn minh. Thiết nghĩ cần phải có những hình phạt thật thích đáng đối với những kẻ suy đồi đạo đức để làm bài học cho toàn xã hội. Mặt khác chính quyền địa phương cần tăng cường hơn nữa công tác tuyên truyền phổ biến pháp luật, ngăn chặn các hình thức truyền bá phim ảnh đồi trụy. Tiếp tục lồng ghép các chương trình tuyên truyền đến tận các trường học, từng địa phương. Tổng kết của các cơ quan chức năng cho thấy, có đến 40% tội phạm đã xem phim sex, uống rượu trước khi thực hiện hành vi; 30% là do cách quản lý con em trong gia đình còn lỏng lẻo. Điều đáng nói là có đến 60% số vụ trẻ bị xâm hại bởi những người quen biết như hàng xóm, người thân ruột thịt. Nhằm ngăn chặn, giảm bớt tình trạng hiếp dâm trẻ em, ngoài sự vào cuộc của các cấp các ngành cần phải có sự quan tâm, giáo dục của chính các bậc làm cha làm mẹphải luôn luôn sát cánh bên những người con. Đặc biệt là giáo dục các em gái tránh được những cạm bẫy của xã hội.Anh Thắng |
Cấp cứu bệnh nhi 5 tuổi bị hiếp dâmCác bác sĩ khoa Phẫu thuật chỉnh hình BV Việt Đức (Hà Nội) vừa cấp cứu một bệnh nhi 5 tuổi bị hiếp dâm, dẫn đến tổn thương nặng nề về thể chất và tinh thần. Ngày 31/1 (tức mùng 6 Tết vừa qua), bé gái N.T.H, 5 tuổi (ở Yên Lạc, Vĩnh Phúc) bị một đối tượng hiếp dâm trong lúc chơi đùa ở khu vực gần nhà. Khi bố mẹ H phát hiện sự việc thì bé đã trong tình trạng sốc nặng do chảy máu nhiều và quá kinh hãi. Sau khi được cấp cứu tại bệnh viện tỉnh, bé H đã được đưa lên khoa Phẫu thuật chỉnh hình BV Việt Đức. Tại đây, các bác sĩ xác định bé H bị bầm dập nhiều phần phụ với một vết thương rộng, rách trực tràng, đứt một phần cơ thất và một số vùng lân cận... dẫn đến biến dạng phần phụ Các chuyên gia đã phải tiến hành tạo hình thẩm mỹ phục hồi trạng thái ban đầu cho bé H. Hiện sức khoẻ của bệnh nhi này đã dần hồi phục nhưng vẫn trong tình trạng hoảng loạn về mặt tinh thần. Được biết, gia đình bé H đã làm đơn tố cáo gửi chính quyền sở tại. Hiện công an tỉnh Vĩnh Phúc đang tiến hành điều tra sự việc nghiêm trọng này. Nguồn đọc thêm: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=102018#ixzz0k9V1SjZE |
Thanh niên VN phải thủ dâm vì thiều phụ nữ quan hệ
Theo một số thăm dò về lĩnh vực tình dục cho thấy 70% thanh niên ở VN vì thiếu gái do hậu quả bán phụ nữ cho ngoại quốc phải thủ dâm. Báo chí trong nước báo động hiện tượng nguy hiểm nầy vì nhiều thanh niên sau đó lấy vợ không tìm thấy thoả mãn do thói quen thủ dâm

Thủ dâm tai hải cho bản thân và tiêu diệt nòi giống! Thực tế, tuy thủ dâm không làm lây nhiễm các bệnhnhưng nếu thủ dâm thường xuyên với cường độ và ma sát mạnh có thể làm lớp da của “cậu bé”, “cô bé” bị kích thích gây tổn thương niệu đạo.
Ngoài ra, thủ dâm quá đà còn là nguyên nhân khiến “cậu bé” bị gãy, hoặc “cô bé” bị cháy máu do tổn thương hoặc bị rách màng trinh. Dù thủ dâm có nhiều tác hại không tốt cho tâm lý khi bạn thủ dâm quá nhiều.
Bạn vẫn nên hạn chế thủ dâm để tránh được những ám ảnh dai dẳng về tâm lý.
Thủ dâm làm tăng nguy cơ ung thư tuyến tiền liệt
Nếu như với những người già, thủ dâm làm giảm nguy cơ ung thư tuyến tiền liệt thì ở những XY trẻ tuổi, thủ dâm thường xuyên sẽ làm tăng nguy cơ ung thư tuyến tiền liệt.
Nguyên nhân không phải do bản thân thủ dâm làm tăng nguy cơ ung thư tuyến tiền liệt ở những XY trẻ tuổi mà là do khi hay thủ dâm sẽ làm tăng do nồng độ hormone nam quá cao. Điều này khiến làm tăng ham muốn, tăng nội tiết tố nam của XY khi thủ dâm. Đây cũng là nguyên nhân làm tăng nguy cơ ung thư tiền liệt tuyến
Làm gì khi chàng thích "tự sướng"? | Thứ sáu , 2 / 4 / 2010, 11: 28 (GMT+7) | Đối với hiện tượng thanh niên VN vì thiếu phụ nữ do chính sách CSVN chủ trương bán phụ nữ cho ngoại qúôc nên quay qua thủ dâm trở thành thói quen ngay sau khi lập gia đình, chuyên gia tình dục Ian Kerner cho hay " Có rất nhiều yếu tố khiến hiện nay càng ngày càng có nhiều đàn ông thích 'tự sướng', và chính việc 'tự sướng' quá nhiều gây cản trở đời sống tình dục của đàn ông. Chuyên gia sex Ian Kerner cho hay " Có rất nhiều yếu tố khiến hiện nay càng ngày càng có nhiều đàn ông thích 'tự sướng', và chính việc 'tự sướng' quá nhiều gây cản trở đời sống tình dục của đàn ông. Đầu tiên là do nên kinh tế khủng hoảng như hiện này khiến rất nhiều người mất việc bởi thế học chỉ biết ở nhà, chán nản và bắt đầu tìm đến thủ dâm. Thứ hai là do hiện nay băng đĩa sex có tràn lan trên thị trường, mọi người có thể tiếp cận văn hóa phẩm đồi trụy này một cách dễ dàng. Có nhiều đàn ông xem phim sex hàng ngày".
Sẽ có nhiều hậu quả bị gây ra nếu như thủ đâm quá nhiều. Nếu thủ dâm với tần suất cao thì rất khó để có thể đạt được cực khoái với bạn tình. Bàn tay có thể tạo ra nhiều ma sát hơn cơ quan sinh dục và khi quen dần với mức độ ma sát này thì dần dần cơ quan sinh dục sẽ không đáp ứng đủ kích thích như khi sử dụng tay.

Làm thế nào để hạn chế chàng thủ dâm
Bạn để ý nếu anh ấy mất khá nhiều thời gian mới có thể đạt được cực khoái thì bạn có thể nghi ngờ anh ấy thủ dâm quá nhiều. Hyax nói với anh ấy rằng bạn thấy anh ấy dường như không cảm thấy thỏa mãn trong khi quan hệ và bạn muốn anh ấy thoải mái hơn. Sau đó, nói với anh ấy bạn đã đọc trên Cosmo người ta bảo rằng nếu thủ dâm quá nhiều thì sẽ rất khó đạt được cực khoái khi quan hệ với bạn.
Khuyến khích anh ấy bằng cách giải thích cho anh ấy biết rằng "chuyện chăn gối" sẽ hoàn hảo hơn khi anh ấy có thể kết thúc và bạn sẵn lòng "yêu" anh ấy bất cứ khi nào muốn. Nếu như anh ấy vẫn "chứng nào tật nấy" thì đã đến lúc bạn tìm cho anh ấy một bác sĩ chuyên khoa để nhờ tư vấn. Hi vọng rằng sau đó anh ấy sẽ bỏ được thủ dâm và tìm niềm vui thực sự khi bên bạn
Minh Thùy
|
Trong khi đó quan chức cán bộ CS có nhiều vợ lớn nhỏ, còn dụ gái vị thành niên mua trinh để sướng và lấy hên:
LỜI KHAI “KỲ QUẶC” CỦA THẦY GIÁO MUA DÂM TRẺ VỊ THÀNH NIÊN CÓ GIÚPĐẢNG VIÊN, HIỆU TRƯỞNG SẦM ĐỨC XƯƠNG THOÁT TỘI? Vụ "Hiệu trưởng Sầm Đức Xương mua dâm nữ sinh": Lời khai "kỳ cục" trước tòa có giúp bị cáo Xương thoát tội?
"Một nhà giáo, một hiệu trưởng thì không bao giờ làm việc đồi bại là ngủ với học sinh của mình" - Bị cáo Sầm Đức Xương, nguyên Hiệu trưởng trường PTTH Việt Vinh (Hà Giang) đã hùng hồn tuyên bố như vậy tại phiên phúc thẩm xử "thầy" về tội mua dâm người chưa thành niên. ông Xương cho rằng mình bị bệnh tiểu đường và viêm tinh hoàn nên gần 3 năm nay không còn khả năng quan hệ tình dục. Để chứng minh, bị cáo Xương còn đề nghị HĐXX TAND tỉnh Hà Giang cho tụt. quần.. ngay tại tòa?! Còn việc 2 nữ sinh Nguyễn Thị Hằng và Nguyễn Thị Thanh Thúy khai với cơ quan cảnh sát điều tra đã lên... giường với bị cáo, ông Xương cho là chuyện bịa đặt...? 
Biết đâu là "của" giả?
Nếu câu chuyện "thầy" Xương bất lực... chốn phòng the là có thật thì việc các cơ quan tiến hành tố tụng vẫn buộc tội ông có khiên cưỡng không?
Để trả lời câu hỏi này, chúng tôi đã tìm đến Tiến sĩ - luật sư Trần Đình Triển, tham gia bảo vệ cho Nguyễn Thị Thanh Thúy. Câu chuyện mới nghe tưởng rằng... tào lao nhưng đây là sự phân tích khoa học, rất logic của vị luật sư quê xứ Nghệ này.
Luật sư Triển cho biết: Hôm đó ông đang ngồi dự tòa, bỗng chiếc điện thoại ngọ nguậy trong túi (điện thoại trong tòa đều phải để chế độ... rung). Chả là có mấy ông bạn là giáo sư, tiến sĩ y khoa đọc báo, biết ông Xương "kêu oan" như vậy, liền nhắn tin vào máy của luật sư: "ông Triển ơi! Bệnh rối loạn cương dương chính là bệnh liệt dương". Khi đó luật sư kêu lên, chuyện này cần phải cho "thầy" Xương đi giám định mới rõ được thực, hư À ha, chúng ta cùng đợi xem cái Nhà nước Pháp quyền XHCN Việt Nam chừng nào sẽ đem những tên Đảng viên của Đảng cộng sản ra xét xử và tuyên án, tốt nhất là án tử hình vì những tên này đã bôi tro trát trấu bằng cách để lộ những việc làm dơ bẩn, thiếu đạo đức vốn có của Đảng cộng sản VN mà từ lâu Đảng phải bỏ biết bao công sức tiền của và tính mạng để bưng bít những sự việc tồi tệ của Đảng, hòng tránh rò rỉ thông tin ra ngoài sẽ mất đi uy tín của Đảng. Cảm ơn đời, cảm ơn những ai đã hy sinh vạch trần bản chất thật của Đảng cộng sản VN cho dân tộc VN được thấu hiểu Đảng cộng sản thực sự chỉ là một tập thể gian xảo, lưu manh, điếm đàng, vô đạo đức, thiếu nhân cách và cướp bóc cả tiền của lẫn thân xác của dân tộc VN không một chút ngượng ngùng đắn đo. Sau đây là 2 lá đơn kêu cứu của 2 em học sinh nạn nhân của chế độ XHCN được mượn từ Mốc Xì VN. Mời quý vị đọc để xem Đảng cộng sản nó thực sự là cái Đảng gì nhé !
Danh sách “khách làng chơi” của Đảng CS VN mà Hằng chỉ nhớ đến đó, chắc mấy bác này lên giường với Hằng thường xuyên nên Hằng nhớ tên rõ mồn một: 1. Ô. Sầm Hứa Xương – Hiệu trưởng trường Việt Lâm (Trường sex V.I.P.) 2. Ô. Nguyễn Trường Tô – Chủ tịch Tỉnh Hà Giang 3. Ô. Đinh Xuân Hùng – Giám đốc Ngân hàng Chính sách Tỉnh Hà Giang 4. Ô. Bích – Trưởng Ban tổ chức Công an Tỉnh 5. Ô. Tiến – Công an Tỉnh Hà Giang 6. Ô. Hướng – Cán bộ Hải quan của khẩu Thanh Thủy 7. Ô. Minh – Cán bộ Công an Tỉnh Hà Giang Còn đây là danh sách những tên Đảng viên thuộc hạng chóp bụ của cộng quyền được Thúy nêu ra và còn nhiều tên khác mà Thúy chưa thể nhớ hết được: 1. Ô. Hùng – Giám đốc Ngân hàng Chính sách Tỉnh – ĐT: 0913271307 2. Ô. Tô – Chủ tịch Tỉnh – ĐT: 0913271133 3. Ô. Tấn – Công an Tỉnh (em của 1 Giám đốc CA Tỉnh) – ĐT: 0912061622 4. Ô. Định – Phó Chủ tịch Huyện Vị Xuyên 5. Ô. Thành – Giám đốc Doanh nghiệp – ĐT: 0912144888 6. Ô. Dũng – Lái xe Bưu điện Tỉnh Đang chờ 2 nạn nhân cập nhật thêm danh tính của các vị Cán bộ ưu tú của Đảng hòng để nhân dân noi gương và các Thượng cấp chưa được hưởng mùi cỏ lạ của các thiếu nữ VN thèm nhỏ rãi cũng như để các đồng chí cùng hội cùng thuyền lo sốt vó. Một tỉnh phía Bắc thế mà lắm tên cán bộ loại bự thuộc thành viên Đảng Dâm Đãng, thế thì còn biết bao nhiêu tên như thế trong guồng máy cộng sản nhỉ ? Có mà trời biết và Đảng biết, vì chuyện gì Đảng cũng khôn khéo cho chìm xuồng cả nút cơ mà. Đơn của nạn nhân Hằng Đơn của nạn nhân Thúy Chỉ cần “dạo” quanh một vòng trên các báo ở VN, thì những tin về những hành vi tồi tệ,suy đồi đạo đức của một số người như bọn chóp bu của tỉnh Hà Giang và tên Sầm đức Xương là không ít. ( Tuy nhiên báo không đề tên thật, chỉ nói chung chung về vụ việc thôi) Nhưng ai cũng hiểu rằng đó chỉ là bề mặt không thể che giấu được, chứ che được thì nhất định “Pháp luật” không dại tự làm xấu bộ mặt thật của bọn đảng viên này, vì xấu chàng thì hổ ai! Đảng luôn hô hào rằng những người được vào đảng là những người “ gương mẫu“ mới được vào đảng!? Nhưng thật ra đa số trong bọn họ là lũ sâu bọ, bằng mọi thủ đoạn bè phái để vào đảng rồi lợi dụng quyền hành làm mưa làm gió ( không riêng phạm vi ép dâm) (báo Pháp Luật VN số 36 (4.097) ngày 5.2.2010 lại đưa thêm tin theo đơn tố cáo của một số nữ sinh trường CĐSP Vĩnh Phúc,“Thầy” Phạm thanh Sơn là giảng viên của trường thường xuyên gạ đổi điểm lấy tình. Cqđt theo dõi và bắt quả tang Thầy PTS đang quan hệ tình dục với một nữ sinh của trường tại nhà nghỉ ở TX Phúc Yên.”) Rồi sẽ còn bao nhiêu người bị lôi mặt ra ánh sáng, điều này nói lên gì? Một chế độ mà đa số là những kẻ vô đạo đức như thế thì thế hệ sau này của VN ra sao? Nữ sinh thì học dốt (nên mới chấp nhận “điều kiện” đổi điểm với thầy) Thầy thì mặc kệ đạo đức lợi dụng thân xác của học trò rồi cho điểm càng quấy để “sản xuất” ra một bầy hư thân mất nết ( Vì thật sự những nữ sinh này đâu còn nhỏ dại để không hiểu đó là việc không nên) xhcn càng nhiều loại lưu manh là vậy ( cũng thật oan cho những người đàng hoàng, con sâu làm rầu nồi canh…nhưng biết sao được khi mà cái xã hội này hình thành từ việc tráo trở, điêu ngoa, gian xảo mà hồ chí minh đã dạy bề tôi như thế) Trở lại chuyện nếu lời "kêu oan" của "thầy" Xương là đúng sự thật thì trong vụ việc này các cơ quan tiến hành tố tụng đã vi phạm tố tụng khi chưa cho ông Xương đi giám định. ở đây, việc giám định là bắt buộc chứ tòa không thể "đơn thương độc mã" ra kết luận được. Giám định pháp y ở đây để xem bị cáo Xương có còn khả năng "ấy" không. Mà nếu mất thì mất vào thời điểm nào? Còn bình thường không thể khẳng định được. Nếu "thầy" Xương bị bệnh thật thì theo luật sư Triển, cũng đừng vội nghĩ là "thầy" Xương không có tội. Nếu không phải tội mua dâm thì vẫn có thể phạm tội khác như dâm ô với trẻ em chẳng hạn... Do vậy, ở điểm này cơ quan điều tra cần làm rõ.
Ăn vụng không biết chùi mép... Chợt thấy ông Triển im lặng, chúng tôi hỏi luật sư có thể nói rõ hơn vấn đề này được không. Luật sư Triển cho rằng: "Nhiều người bị bệnh lý, không còn khả năng đó, nhưng vẫn ham muốn, đành phải "biểu đạt" bằng cách khác (như nhìn, sờ...). Nếu ông ấy hỏng "cái kia" cũng không có nghĩa là không thể làm được "việc đó" nữa. Đấy là hai việc hoàn toàn khác nhau. Nếu bị rối loạn thì có nghĩa là lúc "được", lúc "không", chứ không phải mất hẳn khả năng. Luật sư Triển dẫn chứng: "Trong quan hệ tình dục có những trường hợp bệnh lý, như kiểu bạo dâm chẳng hạn.
Chồng rất yêu, rất thương vợ, nhưng trước khi làm "việc ấy", lại cứ phải ra... đòn. Đánh vợ thâm tím mặt mày, người chồng mới... có hứng "quan hệ". Nhưng lại có anh không thể "quan hệ" nhưng vẫn có thể dùng phương pháp khác mà vẫn đạt được khoái cảm. Đấy là bệnh lý, xảy ra không ít trường hợp. Nói chuyện này để nêu trường hợp của ông Xương, thật hay giả còn phải chứng minh. Nếu bị cáo Xương đã sử dụng những cách khác để thoả mãn tình dục thì cũng vẫn cấu thành tội mua dâm. Những tình tiết này cần phải cho bị cáo và các nạn nhân (và cũng là bị cáo trong vụ án này) đối chất để làm rõ.

Câu chuyện bị cáo Sầm Đức Xương kêu mình bị... bất lực đã được luật sư Triển mổ xẻ dưới góc độ pháp lý. Tại phiên toà, ông Xương bị VKS đề nghị y án sơ thẩm, phạt 10 năm 6 tháng tù giam vì tội mua dâm trẻ vị thành niên. Nhưng cái đáng bàn hơn ở đây là: 6 năm tù dành cho các nữ sinh Nguyễn Thị Hằng và 5 năm tù cho Nguyễn Thị Thanh Thúy về tội môi giới mại dâm, theo luật sư Triển cần phải xem xét lại. Vì người mua dâm phải mua với gái mại dâm, mà 2 cô này thì đâu phải là gái mại dâm (trong Luật ghi rõ: mại dâm là người phải sống bằng nghề đó). Còn ở đây, Hằng và Thuý có đòi hỏi đâu, khi được bị cáo Xương cho tiền thì lấy. Còn việc ông Xương, cùng các "Vip" khác trong "bản danh sách đen" (mà số báo trước đã nêu) nếu có hành vi quan hệ với trẻ dưới 13 tuổi thì sẽ cấu thành tội hiếp dâm trẻ em; nếu cưỡng bức các em thì cấu thành tội cưỡng dâm. Còn nếu các nạn nhân "cho" những người này "quan hệ" mà không phải với mục đích kiếm tiền thì các "ông" này lại dính vào tội dâm ô trẻ vị thành niên. Tất nhiên dối với các dân tộc Á Đông nói chung và người Việt nam nói riêng, bởi yếu tố văn hóa, dẫu thích sex đến cháy lòng, dẫu sex là một phần tất yếu trong cuộc sống của con người, họ vẫn ngại đề cập đến, ngay cả những sinh hoạt sex chính đáng của vợ chồng, huống chi đối với những việc làm quá suy đồi trụy lạc thế này của các cán bộ đảng viên, khiến họ không chối bay chối biến sao được. Chúng tôi dám cam đoan rằng nếu dựng mồ cho cụ Hồ sống đậy chắc chắn ông cụ cũng cãi cối cãi chày và chối bay chối biến việc quan hệ tình dục với hàng ngàn trẻ em vị thành niên "cháu ngoan của bác", với Nông Thị Xuân, Nông Thị Vàng, với Huỳnh Thị Thanh Xuân và với các nữ dũng sỹ miền Nam trong những lần ra Hà nội báo công với "bác".
Thành Vương - Nguyễn Sơn
Lần Gặp Bác Hồ Tôi Bị Mất Trinh Huỳnh Thị Thanh Xuân Quãng Nam - Đà Nẵng 02/4/2010
http://ukdautranh- truyensuutam1. blogspot. com/2008/ 12/ln-gp- bc-h-ti-b- mt-trinh. html 
Năm 1964, tôi được cơ quan và Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam cho ra miền Bắc học văn hoá, đi bộ trên 3 tháng vượt Trường Sơn ra Hà Nội. Trường Hành Chính gần Cầu Giấy, Hà Nội là nơi đón tiếp chúng tôi đầu tiên. Năm đó tôi mới 15 tuổi. Bởi vì sống trong vùng tạm chiếm của Mỹ - Diệm nên hiểu biết của tôi về Bác Hồ rất chi là ít ỏi.
Tôi đã sớm giác ngộ cách mạng, đã tham gia làm giao liên hợp pháp cho Thành uỷ, Biệt động thành Đà Nẵng và Huyện uỷ Điện Bàn, Đại Lộc. Cho đến khi lên chiến khu, tôi được ba tôi và các chú trong cơ quan dạy bảo thêm về tiểu sử của "Bác Hồ" - nhà ái quốc vĩ đại của dân tộc ta. Phải lúc bấy giờ " Bác " như là thần thánh trong đầu tôi. Trước khi tôi ra miền Bắc, ba mẹ tôi ôm tôi ngồi trên chõng tre căn dặn : “Con ơi, ra đến miền Bắc nếu được gặp Bác Hồ, con nói ba mẹ và gia đình mình cũng như các cô chú trong cơ quan gởi lời thăm sức khoẻ của Bác. Con phải cố gắng học thật tốt để sau này về phụng sự quê hương nghe con”. Lúc đó tôi chỉ biết im lặng. 
Thật là vinh dự biết bao cho bản thân, gia đình và quê hương chúng tôi, tôi có tên trong danh sách gặp Bác Hồ. Đó là lúc 17 giờ ngày 30/08/1964. Sau khi ăn cơm chiều về có lệnh tập trung, bác Tố-Hữu, người phụ trách chung, nói : “Các cháu có danh sách sau đây ở lại cùng với anh Hanh phụ trách đội thiếu niên tiền phong”. Bác Hữu đọc : “… Lập, Lộc, Dung (con bác Nguyễn Hữu Thọ), Đệ, Hoà (Khánh Hoà), Độ, Đâu và Thanh, Kiến (QNĐN)”. Bác Hữu nói : “Các cháu chuẩn bị tư trang, sau 20 phút tập trung lên xe và được đi gặp Bác Hồ”. Nghe vậy, tất cả chúng tôi có tên trong danh sách reo ầm cả lên làm vang dội cả phòng. Trong lòng ai nấy đều phấn khởi chạy về phòng thay áo quần, quàng khăn đỏ, chải đầu tóc gọn gàng rồi chạy xuống cầu thang (lúc đó chúng tôi ở tầng 3 nhà A1 của Trường hành chính Hà Nội). Xuống khỏi cầu thang chúng tôi thấy có 4 xe đậu trước cửa, 2 xe Vônga - 1 xe màu đen, 1 xe màu cà phê sữa - và 2 xe com măng ca màu rêu. Tôi nhanh chân nhảy lên chiếc xe Vônga ở gần cùng với Ba Đen và anh Hanh phụ trách. Đoàn chúng tôi gồm 16 người lên xe đầy đủ. Chiếc xe từ từ lăn bánh rẽ tay trái đến cầu Giấy đi thẳng đường đê Bưởi rồi rẽ phải vào đường Hoàng Hoa Thám, đến đường Hùng Vương chạy từ từ và dừng lại. Một chú công an mở cổng và đoàn chúng tôi đi bộ vào dọc theo con đường rải đá sỏi nhỏ, hai bên trồng nhiều cây cảnh đều và gọn đẹp.
Gần đến nhà khách, chúng tôi thấy xuất hiện ông già mặc bộ đồ kaki màu xám với đôi dép cao su đen đang từ từ đi ra nở nụ cười phúc hậu. Bỗng anh Hanh và tất cả chúng tôi reo lên : “Bác Hồ !” rồi thi nhau chạy đến ôm chầm lấy Bác. Chúng tôi tranh nhau ôm chặt lấy Bác, còn Bác thì xoa đầu và vỗ lưng chúng tôi rồi Bác dẫn chúng tôi cùng đi vào nhà và bước lên cầu thang tầng 2. Chúng tôi ríu rít như đàn chim được tụ về tổ ấm. Lên khỏi cầu thang rẽ tay phải đi vào phòng họp mặt, lúc đó chúng tôi và các chú, các bác đi cùng với Bác ngồi vào từng ghế quây quần xung quanh chiếc bàn lớn. Câu đầu tiên Bác nói : “Dân chố gộ có mặt đây không ?” (ý nói vui người dân QNĐN). Bạn Dung ngồi gần chọc nách và nói “có ạ”. Bác nói tiếp : “Dân dưa cải mắm cái có không ?” (ý nói chỉ người địa phương Quảng Ngãi), tất cả chỉ qua phía Ba Đen (người dân tộc Tây Nguyên) Ba-Đen nói “có ạ”. Bác lại nói : “Dân đầu gấu (đầu gối chân) có không ?” (ý nói người quê ở Phú Yên, Khánh Hoà, Bình Thuận). Tất cả chúng tôi rất khó chịu với sự giả tiếng và hỏi một cách kỳ cục của Bác, Sau đó Bác chỉ qua phía bạn Hoà, rồi Bác nói tiếp : “Các cháu ăn mích chính ích ích thôi nghen” (ý nói quê ở Nam Bộ). Tất cả lại chúng tôi lại không biết Bác nói gì nữa, sao bác dễu dỡ quá vậy, những gì tôi học được về Bác khi còn ở miền Nam hoàn toàn ngược lại khi tôi gặp con ngươì bác thật sự.
Bác nói : “Hôm nay là ngày vui mà Bác cháu chúng ta gặp nhau như vậy chúng ta lại hát bài Kết đoàn”. Bác vẫy tay bắt nhịp cùng chúng tôi, hội trường lúc này ngày càng tươi vui náo nhiệt. “Kết đoàn chúng ta là sức mạnh, kết đoàn chúng ta là sắt gang ...”. Khi mà chúng tôi say sưa hát thì bác đi bóp vai những đứa con gaí, tới chổ tôi thì bác không những xoa lưng tôi mà bac còn để cho bàn tay đi xuống hai bờ mông của tôi xoa xoa bóp bóp làm cho tôi thâý rất là khó chịu, nhưng tôi không dám lên tiếng đành đứng yên chịu thôi. Trước mắt chúng tôi là bánh cức chó và kẹo bột cám ngào đường và nước chè xanh mà Bác cho dọn sẵn, Bác nói : “Mời các cháu cùng ăn với các bác cho vui”. Nói xong, Bác giới thiệu với chúng tôi : “Bác là Hồ Chí Minh, còn đây là bác Phạm Văn Đồng, người dưa cải đấy ! Và đây là bác Trường Chinh, bác Võ Nguyên Giáp, bác Lê Thanh Nghị, các bác ở Bộ Chính Trị hôm nay cũng có mặt với các cháu”. Bác đang nói thì thấy một ông già từ từ đi vào, miệng cười, vừa đi vừa vỗ tay, Bác Hồ giới thiệu luôn : “Đây là bác Tôn của các cháu”, cả phòng lại vỗ tay một lần nữa. Bác đi đến từng người trong chúng tôi và ôm hôn mỗi người một cái. 
Đến lượt tôi được Bác hôn vào môi tôi một cách say đắm lưỡi của bác còn thò vào miệng tôi ngoáy ngoáy, ngay lập tức tôi nhổm dậy và né khuôn mặt tôi qua một bên. Lúc này tôi muốn nói về tình cảm gia đình tôi, quê hương tôi với Bác nhưng bàn tay của bác không chịu dừng lại sau bờ mông của tôi, còn tôi thì nghẹn ngào và mắc cỡ rôì Bác lướt qua bạn bên cạnh. Tự dưng tôi chảy nước mắt, tôi thấy Bác Hồ này có gì kỳ cục quá không giống như bác hồ mà chúng tôi học được trong miền Nam ... Bác nói : “Bây giờ có cháu nào đứng lên hát cho các chú và các bác ở đây nghe một bài nào ?”. Lúc này các bạn nhìn lẫn nhau vì đột ngột quá và thấy mắc cỡ không ai chuẩn bị kịp. Sau đó, anh Hanh chỉ Dung hát một bài. Bạn Dung hát : “Ngày con mới ra miền Bắc con còn bé xíu như là cái hạt tiêu ...”, hát xong Dung nhận được một tràng vỗ tay khích lệ. Đến bạn Hoà mạnh dạn đứng lên hát bài : “Vui họp mặt. Từ ngàn phương về đây cùng nhau đoàn kết cùng đi tới tương lai ...”, lại một tràng vỗ tay khích lệ nữa vang lên. Sau đó Bác nói : “Bác đại diện các chú ở đây căn dặn các cháu mấy điều. Bác biết các cháu ngồi đây là ở khắp các địa phương của miền Nam, Bác muốn gặp tất cả các cháu cũng như gia đình của các cháu và toàn thể đồng bào miền Nam song điều kiện chưa cho phép, đất nước đang bị chia cắt nhưng các cháu tin tưởng một ngày không xa Tổ Quốc ta được thống nhất, gia đình chúng ta được sum họp, Bác sẽ có điều kiện đi thăm hỏi. Các cháu viết thư hoặc nhắn tin cho gia đình là Bác và các chú ở đây gửi lời thăm gia đình và bạn bè các cháu ở miền Nam”. Một tràng vỗ tay nữa lại vang lên trong không khí trang nghiêm và ấm cúng. Bác Hồ nói tiếp : “Các cháu đã ra đến miền Bắc xã hội chủ nghĩa rồi đấy. Bác mong các cháu ngoan, học giỏi để xứng đáng là cháu ngoan của Bác. Các cháu là những " hạt giống đỏ " của đồng bào miền Nam gửi ra đây học tập cho nên phải làm sao cho xứng đáng với lòng mong mỏi đó. Bác chúc các cháu ngoan, khoẻ, vui và học tập thật giỏi”. Nói xong, Bác Hồ quay qua bên cạnh hỏi : “Các chú có ý kiến chi không ?” (ý hỏi ý kiến các bác trong Bộ Chính trị có mặt lúc đó). Các bác đều không nói thêm và tán thành ý kiến với Bác. Bác nói tiếp : “Bây giờ các cháu xuống dưới xem phim”. Chúng tôi đứng lên và đi xuống với Bác, bạn thì đi cạnh bác Tôn, bạn thì đi cạnh bác Đồng, bác Duẩn, bác Chinh, bác Giáp, bác Nghị ... 
Vào phòng chiếu phim ở tầng 1, Bác chiêu đãi bộ phim thiếu nhi miền Nam đánh Mỹ (phim hoạt hình). Lúc đó tự nhiên tôi thấy vinh dự đến lạ kỳ, một niềm vui khó tả, Bác Hồ ngồi cạnh tôi bác ôm chặc tôi, một tay choàng qua vai tôi và xoa xoa lên ngực tôi bộ ngực mớí lớn của một cô gái miền Nam. Khi đèn phòng bật sáng Bác hỏi về gia đình tôi và cuộc hành trình của tôi đi bộ vượt Trường Sơn hơn 3 tháng như thế nào kể cho Bác nghe. Bác xoa đầu và hôn lên trán tôi hai cái rất lâu, tôi nhớ rất kỹ, tôi kể sơ về hoạt động giao liên của tôi cho Bác nghe và nhớ đến lời căn dặn của ba mẹ tôi cùng các chú trong cơ quan, ba tôi ở chiến khu Đại Lộc QNĐN thế nào. Ngồi một lúc, Bác đi qua bên con Hoa, Con Lan và tôi thâý bàn tay của bác cũng không bao giờ chịu làm biếng.  Hãy nhìn kỷ gương mặt tên Quỷ Ấu Dâm Hồ Tặc
Đêm hôm đó tôi được một chị thư ký của bác nói nhỏ cho tôi biết là tôi hân hạnh được bác muốn cho gặp riêng bác, có những chuyện bác muốn hỏi tôi nhưng vì sáng nay đông quá bác không tiện. Khi tôi cùng chị Nhàng đi tớí chổ Bác ở thì tôi được chị Nhàng dẫn đi tắm rữa sạch sẽ và chị Nhàng nhìn tôi trong đôi mắt u buồn và tội nghiệp. Tôi được chị Nhàng dẫn đi qua môt hành lang, và tới phòng ngủ của bác, chị Nhàng gõ cữa 3 tiếng cánh cửa mở ra, chị Nhàng bảo tôi đi vào và chị xoay lưng bỏ đi. Khi tôi vào, Bác ôm chầm lấy tôi hôn môi tôi, hai tay bác xoa nắn khắp người tôi, Bác bóp 2 bờ ngực nhỏ của tôi, bác bóp mông tôi, bác bồng tôi lên thiều thào vào trong tai tôi : - Để bác cấy hạt giống đỏ cho cháu, cháu mang về miền Nam cho bác nhé.
Bác bồng tôi lên gường hai tay bác đè tôi ra và lột áo quần tôi, Bác như một con cọp đói mồi. Sau một hồì kháng cự tôi biết mình không thể nào làm gì hơn nên đành nằm xui tay ... Hai hàng lệ một cô gái miền Nam vừa tròng 15 tuổi đã bị bác cướp đi mất cái trong trắng. Những đêm sau mấy đứa con gái khác cũng được dẫn đi như tôi, tôi biết là chuyện gì sẽ xảy ra với chúng, nhưng chúng tôi không ai dám nói vớí ai lời nào. Và qua cái chết của con Lành và con Hoà thì những ngày sau đó chúng tôi sống trong hoang mang và sợ sệt không biết là khi nào tới phiên của mình.
Cho đến khi thống nhất nước nhà, ba mẹ tôi không còn nữa, đã hy sinh cho độc lập dân tộc song họ hàng tôi vẫn vui lòng bởi vì tôi đã thay mặt gia đình và các cô chú trong cơ quan cũng như bạn bè tôi được vinh dự gặp Bác Hồ. Nhưng có ai biết được rằng sau cái gọi là vinh danh gặp bác hồ là chuyện gì xảy ra đâu. Kể cã chồng tôi khi hỏi tới trinh tiêt' của tôi, tôi cũng không dám nói vì anh ấy là một đảng viên cao cấp là một người lảnh đạo của tỉnh QNDN. Tôi chỉ nói là khi đi công tác tôi bị bọn ngụy quân bắt tôi và hảm hiếp tôi, chứ làm sao tôi dám nói tôi bị hảm hiếp lúc mơí 15 tuổỉ và bị hảm hiếp ngay phủ chủ tịch và chính là " Bác hồ " hảm hiếp tôi cho chồng tôi nghe.
Bây giờ ngồi đây tự điểm mặt lại trong số chúng tôi được vinh dự gặp Bác Hồ hơn 40 năm trước đây, chúng tôi đều trưởng thành, ngôì ngậm nguì nhớ laị những đứa bỏ xác laị trong phủ chủ tịch và không bao giờ về lại được miền Nam. Tự nghĩ lại, chúng tôi thấy rất thấm thía lời Bác Hồ đã dạy : “Bác sẽ cấy những hạt giống đỏ của của bác cho đồng bào miền Nam”. Huỳnh Thị Thanh Xuân Quãng Nam - Đà Nẵng 02/09/2005  2 bồ nhí của "Bác" trong chiến khu, Châu & Quyên
- Mặt thật Bí thư xàm sở tiếp viên nhà hàng Hồ Xuân Mãn: Điển hình tiêu biểu học tập theo gương hcm: http://baotoquoc.com/2010/02/02/nh%E1%BB%AFng-di%E1%BB%81u-ong-h%E1%BB%93-xuan-man-h%E1%BB%8Dc-t%E1%BB%AB-ong-h%E1%BB%93-chi-minh/comment-page-1/#comment-8640 |
|