- CS là đảng duy nhất, độc đảng có quyền sinh sát và cai trị tối cao, là chúa tể đầy quyền hành.
- Theo tinh thần Điều 4 hiến Pháp nhà nườc “CHXHVN”, Việt cọng là kẻ phân phát sự sống cho người dân Việt.
- Vô gia đình, vô tổ quốc, và vô tôn giáo. Không cần biết ai sinh ra mình, không biết sợ tội với trời.
Chống lại tôn giáo, chống lại trời. Vì tôn giáo thì đi ngược lại với chủ nghĩa CS.
- Cướp của, giết người. Cán bộ CS muốn lấy vợ con của ai, CS muốn giết ai, thì “cách” một cái là một “mạng” người (Cách mạng). Như vậy chúng có quyền cướp của, giết người. Nếu chúng có lấy đi vài con gà, một con bò, …. chúng có đòi một số tiền bạc thì có sao đâu!??
- Mỗi cán bộ đảng viên là một ông trời lớn, có toàn quyền.
Vì vậy:
Cọng sản là một đảng cướp trá hình. Một đảng cướp thì không có tội danh “ăn cướp”. Trong một đảng cướp ai cướp được của nhiều thì trở thành một tên cướp giỏi, uy tín với đảng, oai phong và đáng được khen thưởng, lên chức…và tương lai có thể trở thành đảng trưởng.
Như vậy, “tham nhũng” không thể gọi là một tội danh trong hệ thống luật lệ đảng Cọng sản. Cướp của là một cái quyền tối thượng trước để thoả mãn thú tính sau là dùng tài sản lấy của dân để củng cố chế độ. Nếu Việt cọng không cướp của dân chúng thì hôm nay chúng đã sụp đổ từ lâu.
Người Việt Nam thường hay dùng từ ngữ ăn gian nói dối, có nghĩa là hễ ăn gian thì phải nói dối. Khi bị hải ngoại áp lực về tội gian tham của cán bộ CS, bọn Việt Cọng liền dối trá với thế giới là “cố gắng diệt tham nhũng” để che lấp những “ông Tây” ngây thơ rằng nước CHXHCNVN có ý muốn diệt tham nhũng. Nhà nước CSVN làm sao mà diệt được tham nhũng khi hiếp pháp của nó cho phép cán bộ được làm điều gian ác. Một đảng cướp mà không đi ăn cướp thì nó sẽ bị tan rã. Và nếu không có gian dối, ác độc thì không phải là cọng sản. Hiện nay người ta vẫn thường nói là lý thuyết CS đã hết chỉ còn lại bọn tư bản đỏ. Nhưng thực ra, bản chất gian dối của người CS đã ăn sâu vào máu huyết con người CS và cả con cháu của chúng nữa. Nếu con cháu của chúng thực tâm muốn rửa nhạt đi cũng khó lắm.
Tôi thiết nghĩ, ngày nào còn những tên Việt cọng dù là VC đỏ, VC xám, VC xanh, …, ngày đó tài sản của đồng bào và tài sản nước Việt Nam còn bị tước đoạt. Vì theo sự định nghĩa như trên, ngày nào còn Việt-Cọng thì còn bị Vét-Của. Vét -của là bản chất của CS. Nói chuyện “tham nhũng” với VC hư lời.
Tại sao chúng ta không tìm một danh từ khác thay thế cho danh từ “tham nhũng” khi nói về tội cướp ngày của tập đoàn Việt gian.
Trần Việt Trình
Câu chuyện xoay quanh Nguyễn Bá Thanh, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Thành ủy kiêm Chủ tịch Hội đồng nhân dân thành phố Đà Nẵng (ĐN). Nguyễn Bá Thanh được xem là nhân vật có công lớn trong việc phát triển thành phố ĐN, lập lại kỷ cương thành phố, biến ĐN thành địa phương cho các tỉnh thành khác noi theo và được Thủ tướng Phan Văn Khải “biểu dương”. (thật ra kế hoạch phát triễn thành phố Đà Nẵng thành thủ đô kinh tế miền Trung cũng như thành phố giàu đẹp nhất VN là giấc mơ của nhà thơ Tân Văn đã viết ra chương trình năm 1990 trong mục tiêu Phong Trào Thịnh Vương , VC đọc được rồi áp dụng thôi, ghi chú của tòa soạn)
Câu chuyện bắt đầu vào đầu năm 2000, dư luận ở Việt Nam đề cập đến hàng loạt sai phạm xảy ra ở Công ty hợp doanh Xây lắp và kinh doanh của Quảng Nam Đà Nẵng (QNĐN). Một thời gian ngắn sau đó thì ông Phạm Minh Thông, giám đốc công ty bị khởi tố.
Pháp lệnh mâu thuẫn
Vụ này được xem là vụ tham nhũng lớn nhất miền Trung. Ông Thông bị đưa ra xử hai lần về hai tội phạm khác nhau, một lần vào năm 2001 và một lần vào năm 2004. Hình phạt cho cả hai tội là 16 năm và 4 tháng tù. Trong quá trình điều tra vụ án, các cơ quan pháp luật của ĐN phát giác ông Nguyễn Bá Thanh, lúc đó đang là Chủ tịch thành phố ĐN có trách nhiệm liên đới. Phạm Minh Thông đã khai là phải đưa cho Nguyễn Bá Thanh 4.4 tỷ để được duyệt thanh toán vốn trong các công trình xây dựng Cầu Sông Hàn và đường Bắc Nam ở ĐN. Viện Kiểm Sát ĐN xác định Phạm Minh Thông phạm tội đưa hối lộ và Nguyễn Bá Thanh phạm tội nhận hối lộ. Viện này cho rằng nếu chỉ xử Phạm Minh Thông mà không điều tra, không xử Nguyễn Bá Thanh thì vụ án không được giải quyết thỏa đáng và dân chúng sẽ bất bình.
Không những chỉ có Viện Kiểm Sát ĐN nhận định như vậy, báo cáo của Văn phòng Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng gửi Thủ tướng Chính phủ và Ban Bí thư Trung ương Đảng tháng 10 năm 2007 và tháng 4 năm 2008 cũng nhận định hành vi tham nhũng của Nguyễn Bá Thanh do một số công dân ở ĐN tố cáo là “có cơ sở và cần xử lý theo quy định pháp luật”.
Trống đánh xuôi kèn thổi ngược! Tháng 5 năm 2007, Thanh tra Chính phủ báo cáo gửi Thủ tướng kết luận Nguyễn Bá Thanh không có liên quan! Tháng 6 năm 2008, Thanh tra Bộ Công an kiến nghị không khởi tố ông Nguyễn Bá Thanh vì không cho việc nhận hối lộ là vi phạm pháp luật! Vài ngày sau, Ủy ban Kiểm tra của Trung ương Đảng đưa ra kết luận tương tự.
Người dân trong nước ai cũng hiểu đây là vụ án bao che cho tham nhũng.
Diễn tiến sự việc
Năm 2007, từ việc “rải truyền đơn và tố cáo sai sự thật nhằm hạ uy tín lãnh đạo Đà Nẵng”, công an thành phố ĐN đã khởi tố các ông Đinh Công Sắt, Nguyễn Phi Duy Linh, tướng Trần Văn Thanh (Chánh Thanh tra của Bộ Công An) và trung tá Dương Ngọc Tiến (trưởng đại diện Báo Công An thành phố HCM tại Hà Nội) với tội danh “lợi dụng các quyền tự do, dân chủ, xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Tuy nhiên, “lãnh đạo Đà Nẵng” là ai, ai bị “hạ uy tín”, ai bị “tố cáo sai” thì không được nói đến. Cho đến khi vụ án được đưa ra xử phúc thẩm, nhân vật bí ẩn bị “tố cáo sai sự thật nhằm hạ uy tín” mới được hé mở. Đó chính là ông Nguyễn Bá Thanh, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, Ủy viên Trung Ương và là Đại biểu Quốc Hội.
Tráo Trở
Trong phiên tòa Phúc Thẩm Tối Cao tại thành phố ĐN ngày 7 tháng 12 năm 2009, thẩm phán được giao xét xử vụ án này có tên là Diệm. Đến phút cuối thì Hội Đồng Xét Xử lại bí mật đổi thành ông Trần Mẫn, chánh tòa phúc thẩm Tòa Án Nhân Dân Tối Cao tại ĐN, mà ngay cả các luật sư cũng không được biết. Ông chủ tọa phiên tòa Trần Mẫn là ai? Theo ông Đỗ Xuân Hiền, nguyên Trưởng ban Kinh tế ĐN, huyện ủy thường vụ ĐN, một người có liên quan trong vụ án thì “Ông Trần Mẫn, em ruột bà Trần Thị Thủy. Bà Trần Thị Thủy là vợ ông Nguyễn Văn Chi, ông Nguyễn Văn Chi là uỷ viên Bộ chính trị, kiêm Trưởng ban Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra Trung ương Đảng là bạn thân của ông Nguyễn Bá Thanh”. Vì vậy mà họ tráo trở! Vì vậy mà họ bao che!
Phiên tòa trái luật
Theo luật sư Cù Huy Hà Vũ thì “Trong vụ án này hoàn toàn không có người bị hại, không có bất kỳ một đơn tố cáo hay lời khai nào của người bị hại, không có bất kỳ đơn tố cáo hay lời khai nào của người bị hại, mà theo pháp luật về hình sự của Việt Nam (thì) tội phạm được xác định bởi người bị hại, vậy, nếu không có người bị hại tức là không có tội phạm. Không có tội phạm thì không thể khởi tố bất kỳ ai và sẽ không có một phiên tòa nào xảy ra”. Ấy vậy mà Tòa ĐN và Tòa Án Nhân Dân Tối Cao lại đưa ra xét xử 3 người với tội danh “xâm phạm lợi ích” của một cá nhân mà cá nhân đó thì lại không được xác định. Chánh án Trần Mẫn thậm chí còn tuyên bố là vụ án không cần bị hại vẫn có thể xét xử những người được coi là tội phạm. Đây là một hành động bất chấp pháp luật. Trong suốt phiên tòa, chánh án Trần Mẫn lại tìm mọi cách để buộc tội phạm nhân. Viện Kiểm sát Tối cao là cơ quan công quyền thừa hành việc khởi tố và truy tố các vụ án. Viện Kiểm sát còn là cơ quan buộc tội nhưng cơ quan này tuyên án vô tội, rồi 5 luật sư bào chữa cho 3 bị cáo cũng tuyên bố vô tội. Chỉ có mình ông chánh án Trần Mẫn là tuyên bố có tội. Chánh án kiêm luôn cả Viện Kiểm sát Tối cao! Phiên tòa này hoàn toàn trái pháp luật và đây là một vi phạm nghiêm trọng Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự của chính chế độ.
Tự tung tự tác
Trong phiên tòa phúc thẩm, khi những luật sư khác phát biểu thì micro của họ được tăng âm thanh cho tiếng nói vang khắp phòng xử, nhưng đến khi luật sư Nguyễn Thị Dương Hà bào chữa cho nhà báo công an Dương Tiến thì chánh tòa phúc thẩm Trần Mẫn lại ra lệnh tắt đi phần tăng âm của micro của luật sư Nguyễn Thị Dương Hà. Thật hết nước nói! Ông chánh án tự tung tự tác, coi pháp đình như nhà của mình, muốn làm gì thì làm! Ông chánh án sợ gì? Ông sợ trong phần trình bày của luật sư bào chữa “tố cáo sai sự thật” có thể “hạ uy tín” của ông Nguyễn Bá Thanh chăng?
Hành động man rợ, bất chấp luật pháp
Ngày 20 tháng 7 năm 2009, hàng ngàn người hiếu kỳ kéo nhau đến pháp đình để nghe toà luận tội các bị cáo, và để xem các cơ quan bảo vệ pháp luật thực thi công lý đã được chứng kiến một sự kiện chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử tư pháp của VN lẫn thế giới: bị cáo Trần Văn Thanh được đưa đến phòng xử bằng xe cứu thương, trên băng ca, ông ta nằm bất động, phải thở bằng bình dưỡng khí và tay đang được chuyền syrum.
Hình ông Trần Văn Thanh được đưa đến tòa bằng xe cứu thương
Source: VnExpressDù đã có đến hai bệnh viện xác nhận ông Thanh bị tai biến xuất huyết não, không đủ sức khỏe để hầu Tòa nhưng Tòa án ĐN không chấp nhận. Hội đồng xét xử vụ án chỉ đồng ý hoãn xử sau khi một Hội đồng giám định y khoa bất thần tiến hành giám định sức khỏe của ông Thanh ngay tại phòng xử, xác nhận ông Thanh đúng là đang trong tình trạng có thể phương hại đến tính mạng.
Việc đưa ông Thanh đến pháp đình trong tình trạng không có khả năng nhận thức như vậy đã bị một luật sư trong nước mô tả là không những trái luật hình sự mà còn vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Trong lịch sử xét xử của các nước trên thế giới thật chưa có trường hợp nào mà bị cáo bị lôi ra toà trong tình trạng bất tỉnh, hôn mê, không biết người ta đang xét xử mình, không biết người ta đang làm gì mình. Phiên xử này không chỉ vi phạm pháp luật mà còn dã man! Thật man rợ! Đó là yếu tố thứ nhất. Yếu tố thứ hai là làm nhục răng đe. Hành động này cốt để cho dân chúng thấy hậu quả của việc chống đối, dám tố cáo sai trái, hàm ý đe dọa người dân, đe dọa những người chống tham nhũng. Mục đích để đừng bao giờ tố cáo tham nhũng nữa bởi tố cáo tham nhũng thì sẽ bị đưa ra xét xử, bị đưa ra bêu riếu trước bàn dân thiên hạ. Một ông thiếu tướng công an và là chánh thanh tra Bộ Công an mà còn bị như vậy, dân khố rách áo ôm thì sao? Ông chánh án đã làm nhục người và phạm điều 121 của bộ Luật Hình Sự của chế độ đề ra. Hành vi của chánh án tòa án nhân dân ĐN là vô cùng nghiêm trọng. Ông đã lợi dụng và lạm dụng cương vị chánh tòa, cương vị thẩm phán, người định đoạt sống chết của người khác, và chà đạp luật pháp.
Trả lời phỏng vấn Đài Á Châu Tự Do, luật sư Cù Huy Hà Vũ chỉ trích thậm tệ: “Việc xét xử tướng Thanh một cách man rợ là chưa từng thấy trong thế giới ngày nay. Việc Chánh án Tòa Đà Nẵng Nguyễn Văn Quận buộc đưa ông Thanh ra địa điểm xét xử, dẫu ông đang trong tình trạng hôn mê, có dấu hiệu rất rõ rệt của một cuộc thanh toán, một cuộc trả thù, một kiểu hành xử theo “luật rừng”, không hơn, không kém...”
Trên đây chỉ là một ví dụ điển hình, trên thực tế các cơ quan và cá nhân thi hành pháp luật có những hành xử không những không nhân đạo mà thậm chí còn vi phạm pháp luật, dùng nhục hình, áp bức, lăng mạ người khác. Đó là chuyện rất phổ biến ở VN.
Ý nghĩa của vụ án
Dân chúng nghĩ gì về vụ án? Người dân ai cũng hiểu đây là vụ án bảo vệ tham nhũng, bao che cho tham nhũng. Ai cũng cho rằng phiên toà xử tướng công an Trần Văn Thanh nhằm răng đe người dân, nhằm đe dọa những người chống tham nhũng. Theo luật sư Cù Huy Hà Vũ thì vụ án này “được tạo nên nhằm tiêu diệt tướng Thanh” vì ông Thanh “là viên tướng chống tham nhũng”. Tưởng cũng nên biết tướng Trần Văn Thanh đã từng “chỉ đạo điều tra vụ án tham nhũng liên quan trực tiếp đến ông Nguyễn Bá Thanh lúc đó là chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng và hiện nay là bí thư thành ủy Đà Nẵng”.
Nguyễn Bá Thanh bị tố tham nhũng. Nguyễn Bá Thanh bị tố đã nhận hối lộ của Phạm Minh Thông 4.4 tỉ đồng trong các công trình xây dựng Cầu Sông Hàn và đường Bắc Nam ở ĐN. Ông Đỗ Xuân Hiền, nguyên Trưởng ban Kinh tế và huyện ủy thường vụ ĐN cho biết “Nguyễn Bá Thanh lấy đất của dân, mỗi mét vuông đất đền bù cho dân có 19.500 đ/m² trong khi bản thân ông Nguyễn Bá Thanh lấy của chủ nhà thầu đất là 150.000 đ/m²”. Nếu không nhờ vào tham nhũng đất đai thì Nguyễn Bá Thanh xuất thân là một anh chủ nhiệm hợp tác xã nông nghiệp QNĐN leo lên được cái địa vị hiện nay với khối tài sản kết xù thì tiền ở đâu ra? Ông Nguyễn Bá Thanh không những đã không bị xử tội mà còn leo lên chức ủy viên Trung Ương đảng, bí thư thành ủy, chủ tịch HĐND kiêm trưởng đoàn đại biểu Quốc hội thành phố ĐN. Thật là hết nước nói!
Dân chúng ĐN tố cáo những hành vi bất minh, bao che tham nhũng của Nguyễn Bá Thanh nhưng nhờ thế lực trong đảng bảo kê như Nguyễn Văn Chi (trưởng ban kiểm tra đảng), chủ tịch quốc hội Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư Nông Đưc Mạnh, ... nay thế lực bọn tham nhũng còn mạnh hơn đã đánh ngược lại những người chống tham nhũng. Các ông Nguyễn Phi Duy Linh, Dương Tiến và Đinh Công Sắt là những người đấu tranh chống tham nhũng thì nay họ đang bị những lực lượng tham nhũng đó đánh lại và đưa họ ra tòa. Thật là trớ trêu! Người chống tham nhũng thì bị lôi ra toà trừng trị còn người tham nhũng thì lại được bảo vệ. Ấy vậy mà đảng và nhà nước kêu ca tham nhũng là một quốc nạn và kêu gọi mọi người dân chống tham nhũng.
“Đừng nghe những gì Cộng Sản nói mà hãy nhìn những gì Cộng Sản làm”. Thật quả không sai!
Tướng Trần Văn Thanh chánh thanh tra bộ công an tố cáo ông Nguyễn Bá Thanh nhận tiền hối lô. Ông tướng Trần Văn Thanh sống với VC mà ông không hiểu VC, ông muốn chế độ trong sạch để kéo lê thi thể hơi sắp tàn của chế độ cộng nô nhưng ông không biết nhờ tham nhũng những người VC mới có miếng cơm manh áo mới kéo lê cuộc đời tàn trong cơn hấp hối của chế độ .
Ông cũng biết ông Nguyễn Bá Thanh chức vụ cao hơn ông và rất có thế lực trong bộ chính trị, còn ông chỉ là viên tướng của bộ thanh tra làm sao quay nỗi tình thế . Ngay đại tướng Võ Nguyên Giáp là một công thần của chế độ chưa xoay nỗi tình thế, ông chỉ là một viên tướng dưới sự chỉ huy của người khác làm sao ông có khả năng tố tham nhũng một người có thế lực nhiều hơn ông .
Ở VN, không tham nhũng lấy gì mà sống, muốn sống còn và huy động một thế lực lớn phải có tiền . Trong một xã hội xấu xa và bỉ ổi như VN hiện này, đồng tiền là trên hết . Kẻ nào không có tiền là không có quyền vì thế ngay quân đội cũng ra làm kinh tế, chuyện đánh giặc để qua một bên .Ông yêu nước, ông yêu đảng ,ông muốn trong sạch hóa bộ máy nhà nước nhưng ông quên rằng chuyện yêu nước không còn hợp thời với những đảng viên VC nữa . Khi còn nắm quyền không chơi trò đớp chát, tham nhũng, đến khi mất quyền, tiền đâu mà sống nên người cán bộ VC đoán trước chế độ thối nát này sẽ mất cho nên còn cơ hội hốt là phải hốt, hết cơ hội mà không có tiền bạc, chắc chắn điêu linh thống khổ .
Ngay thầy Nhất Hạnh, là một thiền sư nỗi tiếng, lăng xả cùng VC để VC vang danh, bớt tham để cho dân nhờ nhưng vì túi tham không đáy nên VC cũng ra tay đánh phá một cách tàn nhẫn những tăng thân yếu đuối, chỉ mang trong mình một lý tưởng cao cả lánh trần học đạo . Ông sống với VC phải biết thời mà hành xử ngay thiền sư cũng bị lừa huống hồ ông . Ông bị VC đem ra tòa xử với tội dănh mơ hồ và thân ông suốt đời phục vụ cho đảng, cuối cùng cũng nhận một sự tủi nhục như người dân VN mà thôi
Trần Việt Trình
30 tháng 1, 2010
Thêm nhiều tình tiết động trời vụ Bí thư xã ’múa súng’
Theo kết luận của Uỷ ban Kiểm tra Tỉnh uỷ An Giang, ông Lê Văn Lâm, 40 tuổi, Bí thư Đảng ủy xã Mỹ Phú Đông đã 3 lần rút súng doạ bắn người khác trong lúc nhậu say.
Năm 1997 ông Lâm tổ chức nhậu với một số cán bộ xã sau đó kéo họ về phòng nghỉ ở xã nhậu tiếp. Một số người do quá say xin về và hẹn dịp khác nhưng ông Lâm không chịu liền rút súng ra doạ nếu ai không uống rượu tiếp với ông sẽ bị bắn.
Đến năm 2006 một lần nữa ông Lâm nhậu với vài người ở xã Cần Đăng (huyện Châu Thành, An Giang) do cãi vã ông với ông G, ông lại dọa sẽ lấy súng bắn ông G.
 |
| Với một bản lý lịch đen nhưng ông Lâm vẫn "thăng quan tiến chức" |
Ngày 7/4/2009, ông Lâm đến nhà một Đảng viên xã Mỹ Hội Đông nhậu. Khi ông Lâm say người này liền dìu ông Lâm về phòng nghỉ ở xã. Tại đây ông Lâm nhớ chuyện làm ăn chia tiền không sòng phẳng với cán bộ này nên chửi tục và rút khẩu súng carbin để ở đầu giường lên đạn, chĩa súng vào đầu hăm bắn. Rất may là có hai cán bộ xã đội đang trực gần đó nghe tiếng súng lên đạn nên giật mình chạy qua kịp giật lấy khẩu súng và đưa về giữ trong xã đội. Điều đáng nói, khẩu súng mà ông Lâm cất giữ và sử dụng lâu nay không có trong sổ quản lý của xã Mỹ Phú Đông. Hiện nay khẩu súng này đang được Công an huyện Thoại Sơn quản lý.
Theo tìm hiểu của chúng tôi năm 1983, ông Lâm được bổ nhiệm làm Phó công an xã Cần Đăng và được kết nạp Đảng chính thức lần một. Cũng năm 1983, Lâm lên làm Phó Bí thư chi bộ xã, kiêm Trưởng công xã Cần Đăng, huyện Châu Thành. Năm 1988, ông đã bị khai trừ ra khỏi Đảng và bị 18 tháng tù giam về tội lợi dụng chức quyền bắt giữ người trái pháp luật.
Nhưng lạ một điều ngay sau khi ra tù, năm 1990 ông Lâm được nhận làm cán bộ Thanh tra Nhà nước huyện Thoại Sơn. Năm 1991 Lâm sang làm cán bộ Ban Tư tưởng tổ chức huyện ủy Thoại Sơn, năm 1992 được bổ nhiệm làm Phó Chủ tịch UBND xã Tây Phú, huyện Thoại Sơn lúc chưa là đảng viên. Đến năm 1993 được kết nạp Đảng chính thức lần hai và lên làm chức Chủ tịch UBND xã Mỹ Phú Đông. Từ năm 1995 cho đến nay ông Lâm được bổ nhiệm làm Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐND xã Mỹ Phú Đông.
Đến ngày 7/ 4/2009 khi ông Lâm dùng súng đe dọa bắn người gây xôn xao dư luận, Ban Thường vụ Tỉnh ủy An Giang đã vào cuộc và phát hiện ông Lâm không trung thực khai báo trong lý lịch từng bị án 18 tháng tù giam và bị khai trừ Đảng. Tháng 11/2009 Ban Thường vụ Tỉnh ủy An Giang quyết định khai trừ ông Lâm ra khỏi Đảng. Đến ngày 1-3-2010, Ban Thường vụ Tỉnh ủy An Giang, chính thức ban hành quyết định số 765-QĐ/TU thi hành kỷ luật khai trừ Đảng đối với ông Lê Văn Lâm.
Hiện dư luận địa phương rất bất bình, không hiểu vì sao một huyện uỷ viên, bí thư xã tàng trữ vũ khí trái phép, nhậu say nhiều lần rút súng đòi bắn người nhưng nhiều năm liền vẫn ung dung tự tại và làm bí thư xã.