Mới đây, cư dân mạng chia sẻ chóng mặt clip dài gần 2 phút quay lại cảnh cô vợ trẻ cầm chổi bắt chồng khoanh tay xin lỗi.
Dù đã gây sốt mạng cách đây khá lâu, nhưng khi được chia sẻ lại, clip vợ cầm roi "dạy" chồng, bắt chồng khoanh tay xin lỗi vẫn tiếp tục được chia sẻ chóng mặt với nhiều ý kiến trái chiều.
|
Clip vợ "dạy" chồng, bắt khoanh tay xin lỗi một lần nữa lại gây bão trên mạng xã hội. |
|
Cô vợ trẻ vênh mặt "dạy" chồng (ảnh cắt từ clip). |
Theo nội dung clip, cô vợ trẻ lên giọng quát chồng “khoanh tay vào xin lỗi đi”, không những thế, cô vợ còn cầm chổi lông gà dí thẳng vào mặt chồng.
Mỗi khi chồng “cãi” lại thì cô vợ lại cầm chiếc chổi vụt vào người để “răn đe”. Thấy vậy, người chồng lên giọng to hơn với cô vợ trẻ, khăng khăng chối cãi và ra vẻ thách thức “đánh đi, đánh chết luôn đi, đánh chết luôn đi cũng được”.
Tuy nhiên, khi cô vợ tỏ vẻ cương quyết “nói câu cuối cùng, có xin lỗi không?” thì người chồng trẻ liền “xuống nước”, "ngoan ngoãn" khoanh tay vào xin lỗi vợ: “Xin lỗi, được chưa?”.
Mặc dù chồng đã mở lời xin lỗi nhưng cô vợ trẻ vẫn chưa bằng lòng bởi thái độ có vẻ “bấp bênh” của chồng nên tiếp tục yêu cầu phải xin lỗi theo cách “tử tế” đầy đủ chủ ngữ và vị ngữ.
Người chồng có mái tóc khá “dân chơi” nhưng vẫn đành “đầu hàng” và khoanh tay chịu thua vợ: “Chồng xin lỗi vợ”.
|
Người chồng to khỏe nhưng vẫn đành chịu thua và khoanh tay xin lỗi vợ. |
Khi người vợ cầm chổi đi khỏi, chàng trai trách móc và nói vọng ra “suốt ngày, chỉ giỏi bắt nạt”. Không buông tha cho chồng, cô vợ trẻ quay lại và tiếp tục lên giọng “thích giỏi bắt nạt không? Ai bắt nạt ai? Tự nguyện hay ai bắt nạt?...” thì người chồng lại phải xuống nước, khoanh tay nói “chồng tự nguyện”.
Sau khi xem xong clip vợ “dạy” chồng này, nhiều cô gái đã tag tên người mình thương vào và cảnh cáo nếu làm chuyện gì sai trái thì cũng sẽ bị “ăn đòn” như vậy. Còn có người thì nhắn nhủ với người đàn ông của mình phải học tập người chồng trong clip luôn biết ngoan ngoãn, nghe lời vợ.
Facebooker Lalle Amy tag tên người mình yêu thương vào và bình luận: “Anh cố gắng được như vậy nha”. “Xem mà học hỏi này”, Ana Nguyen nhắc nhở Nhị Gia Tiểu.
Đối lập với quan điểm của các bạn gái, nhiều chàng trai lại tha thiết cầu xin vợ mình sau này đừng “hổ dữ” như cô vợ trong clip. “Đừng!! Đừng nhá”, Phan Long nói với Quỳnh ViBi.
Còn theo facebook Hungbg Thien, việc "sợ vợ" của người chồng chẳng có gì thiệt thòi mà còn mang lại nhiều cái lợi, bởi theo lý giải hài hước của facebook này thì "sợ vợ sống lâu, đội vợ lên đầu trường sinh bất lão".
Lấy vợ Bắc kỳ về nó đè đầu cưỡi cổ
Có lần cô ta còn mang cả bức hình chụp ảnh cưới của 2 vợ chồng ra ngoài cổng lấy búa đập nát chỉ vì tôi đưa bố mẹ về quê thăm họ hàng.
Đọc bài của bác về gái bắc kỳ, tôi thấy đúng quá. Trên đời này tôi ghét nhất là con gái bắc kỳ. Sao mà họ chanh chua, đanh đá và có thể ghê gớm như thế cơ chứ.
Vợ cũ của tôi là một cô gái bắc kỳ Hà Nội chính hiệu nhưng vì học hành không đến nơi đến chốn nên cô ta không xin vào được một cơ quan nhà nước nào cả, mà chỉ mở một cửa hàng nhỏ bán hàng trong chợ.
Mới đầu yêu nhau, cô ấy cũng ngọt nhạt, ăn nói lễ phép, dịu dàng, nên tôi rất quý mến. Tôi quê tận Hà Tĩnh lên Hà Nội lập nghiệp, 2 chúng tôi tìm hiểu nhau một thời gian thì tiến tới hôn nhân. Để mua được một ngôi nhà tại Hà Nội đối với tôi là một khó khăn, nhưng sau khi cô ấy động viên và được bố mẹ vợ cho một khoản tiền kha khá, cộng với việc ở quê bố mẹ tôi bán hết nhà cửa đất đai đi, chúng tôi đã mua được một căn nhà khá khang trang tại thủ đô.
Những tưởng cuộc sống vợ chồng từ đây sẽ là chuỗi ngày hạnh phúc khi cô ấy hạ sinh được cháu đích tôn cho nhà tôi. Ai ngờ ở với nhau một thời gian tôi mới ngớ người phát hiện ra cái con người ghê gớm của cô ấy.
Vì ở quê nhà, bố mẹ tôi đã bán hết đất đai nhà cửa nên 2 cụ lên đây ở với chúng tôi. Nhiều lúc cũng sảy ra cãi vã giẵ mẹ chồng và nàng dâu vì cách ăn ở sinh hoạt khác nhau. Đáng nhẽ ra cô ấy là con dâu thì phải nhẫn nhịn, đằng này cứ bố mẹ chồng hay chồng nói được một câu là cô tai phản pháo lại đến 4,5 câu. Trong lúc cãi vã, lúc nào cô ta cũng lôi chuyện bố mẹ cô ta phải cho tiền thì tôi mới mua được cái nhà như thế này, và rằng trong số bạn bè thì cô ta đúng là có số khổ khi vớ phải ông chồng không làm ra tiền, phải cậy nhờ nhà vợ như”chó chui gầm chạn”.

Ảnh minh họa.
Hễ cứ khi nào đuối lý là bắt đầu lắn đùng ra ăn vạ. Có lần cô ta còn mang cả bức hành chụp ảnh cưới của 2 vợ chồng ra ngoài cổng lấy búa đập nát chỉ vì tôi đưa bố mẹ về quê thăm họ hàng.
Quá bực bội, nhiều lần tôi đã mắng cô ấy và cho một cái bạt tai, thế mà cô ta sửng cồ lên, nhảy chồm chồm lên rồi dí gậy vào tay rôi mà thách thức “Đánh đi, đánh đi”. Cú quá tôi mới cho cô ta mấy phát tát. Sau chuyện đó, cô ta quá quát tới mức lên hẳn bệnh viện làm giấy chứng thương rồi ra công an xã trình báo tôi hành hung cô ấy. Cũng vì chuyện này mà tôi bị kỉ luật lê kỉ luật xuống ở cơ quan.
Chưa hết, cứ cãi nhau một tí là cô ta đùng đùng đòi bỏ về nhà bố mẹ đẻ, tính đến giờ cô ta đã xắp xếp, mang hành lý và đồ đạc ra khỏi nhà được 3 lần. Cả 3 lần tôi đều không thèm đẩ động gì đến, cứ để mặc cô ta. Nhưng bố mẹ tôi vốn hiền lành, thấy con cãi nhau là hỏa giải. Đã 2 lần bố tôi phải lên tận nhà cô ta xin lỗi và đón con dâu về vì thương thằng cháu nội mới được một tuổi.
Đươc đằng chân lân đằng đầu, thấy bố mẹ chồng dễ tính là cô tính làm tới. Những lúc chúng tôi cãi nhau cô ta lôi cả bố mẹ tôi vào chửi bới. Nào là “Bố mẹ mày (cô ta xung hô với chồng như thế đấy) không biết dậy mày nên mày mới nhu nhược thế đấy!”, “Bố mẹ anh ăn ở thế nào mà đẻ ra người kém cỏi như anh”…
Lúc ấy, bố mẹ tôi cũng đứng ngay đấy mà cô ta dám nói thế, 2 cụ chẳng biết phải làm sao vì lỡ nói một câu thôi là cô ta sỉa sói các cụ cả ngày.
Đúng là dân chợ búa có khác, cô ta chửi nhà tôi ngoa ngắt không tù nào diễn tả được. Hàng xóm láng giiềng đều lắc đầu ngao ngán vì cô vợ không biết điều của tôi. Đã thế cô ta còn mắc thêm cái tật thích chơi lô đề, không biết bao nhiêu tiền bạc mà tôi tích góp cho con sau này cô ta đều lấy nướng hết vào những con số.
Cứ khi nào bên nhà chồng có việc như lễ tết, giỗ, đám tang là y như rằng cô ta việc cớ con nhỏ, phải ở nhà trông con, hay ốm đau để không phải làm gì. Nhưng cứ khi nào mọi người vào mâm là cô ta xuất hiện, ăn uỗng xong cũng nhấc đít đứng dậy chuồn về thẳng, để khỏi phải dọn dẹp.
Chưa hết, cứ khi nào nhà tôi có khác từ quê lên chơi, là cô ta cũng không hài lòng ra mặt. Nhiều lần, khách đang ngồi uống nước nói chuyện, thế mà cô ta cầm chổi ra quét nhà, rồi nói những câu rất mỉa mai: “Nhà mình hôm nay có cái gì mà bụi thế nhỉ” hay “Chả có tí ý thức gì cả, vào nhà người ta mà cứ đi giầy, không biết bấn sạch là gì à”. Những người khách đó lần sau không dám đến nhà tôi vì sợ cô vợ đanh đá.
Không chịu nổi cô vợ ghê gớm của mình tôi quyết định li dị thì cô ta rủ cả 3 chị em đanh đá xuống, đứng trước cửa nhà tôi chỉu bới. Mặc dù 2 cô chị của cô ta đều là người có học, có người còn là giáo viên hẳn hoi thế mà họ có thể thốt ra những lời chửi bới tục tĩu, xúc phạm danh dự nhà tôi.
Bây giờ tôi mới thực sự hối hận, trước kia khi mới yêu cô ta, có cậu bạn đã nhắc tôi chớ dại mà dây mà gái bắc, không là có ngày nó đè đầu cưỡi cổ, thế mà lúc đấy tôi coi thường không tin lời cậu ta nói. Ngày ấy tôi tưởng con gái bắc kỳ hiền thục nết na, đoan trang, gia giáo như thế nào, chứ như thế này tôi xin vái, xin kiếu, xin chừa cả đời.
(Phụ nữ và Đời sống)
“Nhứt thời vợ dữ trong nhà”
Đứng trước Hội đồng xét xử, anh chồng nói như van: “Đề nghị tòa cho tôi được ly hôn chứ tôi bị cô ấy đánh đập nhiều lắm rồi. Tui chịu hổng nổi nữa rồi”. Nói rồi, anh quay sang, lấm lét nhìn cô vợ..
1. Đôi vợ chồng đó tuổi chưa quá 30. Anh chồng tên T. (29 tuổi) đầu gần như cạo trọc, để râu ria xồm xoàm trông khá “ngầu”. Cô vợ tên B. (24 tuổi) cao lớn hơn chồng, mặt mũi trông rất nhu mì. Ấy vậy nhưng trước tòa, anh chồng thiệt thà, mềm dẻo bao nhiêu thì cô vợ lại tỏ ra sắc sảo, quyết liệt bấy nhiêu. Cô chối phắt những gì mà chồng và gia đình chồng cho là “bạo hành” với người đầu ấp tay gối.
Quê ở huyện Tây Sơn, họ kết hôn năm 2011, sau đó vào TP Hồ Chí Minh lập nghiệp. T. mở ga-ra trên đất mà cha mẹ đã mua cho. Năm 2013, đôi vợ trẻ có đứa con đầu lòng. Bởi là ông chủ ga-ra nên T. thường phải ra ngoài giao thiệp, và “lai rai” với khách mỗi khi thực hiện xong hợp đồng. Đây chính là nguyên nhân khiến cô vợ trẻ nổi ghen, kình cãi, rồi... “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” với chồng.Trong đơn ly hôn, anh T. chỉ nêu ngắn gọn tính tình không phù hợp và bị vợ bạo hành, nhưng ra đến phiên tòa, trước những câu hỏi của hội đồng xét xử, thì việc anh bị bạo hành ra sao mới được làm sáng tỏ.
Theo lời khai của mẹ anh T. trong phiên tòa phúc thẩm thì con dâu của bà cực kỳ nóng tính và rất dễ bị kích động. Đã nhiều lần B. vác dao rượt chồng chạy cho đến xanh xám mặt mày. Đặc biệt, có lần B. cắn sứt luôn một miếng thịt trên vai chồng. Cũng một vài lần trong cơn kích động, B. “nổi lửa” thiêu vài chiếc xe máy để trong xưởng ga-ra. Khi chính quyền địa phương đến lập biên bản, B. ngang ngạnh không chịu ký. Thậm chí, để “thị uy” chồng, cô vợ này còn dám mang con đặt ngay dưới gầm xe tải (đang đứng), đòi mua thuốc chuột về “suốt” hết nhân viên trong xưởng ga-ra khiến mọi người khiếp vía.
Gia đình hai bên đã nhiều lần khuyên giải B. không nên quá hung dữ, bạo liệt như vậy, song chỉ được vài tháng sau thì B. lại thượng cẳng tay, hạ cẳng chân với chồng. Không chấp nhận con dâu dữ, gia đình T. đã gửi trả con dâu về nhà sui gia ở huyện Tây Sơn; và sau gần 1 năm ly thân, T. làm đơn xin ly hôn vợ. Tuy nhiên, B. không chấp nhận, tìm mọi cách tránh né, không dự các phiên hòa giải ở cấp sơ thẩm. Cấp sơ thẩm xử họ ly hôn, cô kháng cáo.
2. Trong phiên tòa này, anh T. lấm lét nhìn vợ, nói với Hội đồng xét xử: “Đề nghị tòa cho tôi được ly hôn chứ tôi bị cô ấy đánh đập nhiều lắm rồi. Giờ tui chịu hổng nổi nữa”. Ngược lại, B. trước sau vẫn không chịu ly hôn, phủ nhận mọi lời “tố” bạo hành chồng, trừ một lần cô thừa nhận... đánh chồng chỉ vì T. đi dự đám cưới, sau đó hát karaoke về khuya mà không chịu nghe điện thoại của vợ.
Căn cứ thực tế diễn ra tại phiên tòa, những thành viên trong Hội đồng xét xử đều chung nhận định rằng cô vợ này quả thật hung dữ, và tuyên xử cho người chồng được ly hôn.
Một thành viên trong Hội đồng xét xử hóm hỉnh nhận xét: “Có lẽ anh chồng để bộ râu trông “quằm xừ” dữ dằn như vậy cốt để dọa vợ, nhưng bất thành”. Nữ thẩm phán chủ tọa phiên tòa cho biết thêm: “Kết thúc phiên tòa, chúng tôi đã phải dặn cảnh sát hỗ trợ tư pháp phải để ý canh chừng cho đến khi họ ra khỏi tòa án, đề phòng cô vợ ấy hành động bất thường”. Việc đề phòng này kể ra cũng không phải là thừa bởi chừng hai tuần trước, ở huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước, sau phiên tòa xử ly hôn, do kình cãi chi đó, cô vợ đã rút dao đâm chết tại chỗ người đàn ông vừa ly hôn xong.
3. Nữ thẩm phán, chủ tọa phiên tòa kể, đây là “ca” vợ dữ thứ hai chị gặp trong hơn 20 năm ngồi ghế thẩm phán xử các phiên tòa ly hôn. “Ca” trước là vụ ly hôn chia tài sản xảy ra đã khá lâu ở một xã biển thuộc huyện Hoài Nhơn.
Nữ thẩm phán này kể lại: “Hôm ấy, đoàn chúng tôi xuống định giá tài sản chung (để phân chia tài sản-PV) ở phía nhà chồng của cô ấy. Giữa một đám đông người thân gồm cha mẹ, anh em và họ hàng phía chồng, cô vợ ấy cưỡi xe máy xuống dưới đó một mình để chứng kiến việc thẩm định tài sản. Thấy cô ấy từ đằng xa, phía nhà chồng xì xầm to nhỏ, gọi cô ấy là con nọ con kia, nhưng lạ thay cô ấy đi đến đâu thì mọi người đều dạt ra đến ấy, tiếng xì xầm cũng nhỏ lại...
Sau khi định giá xong, lúc đoàn định giá lên ô tô chuẩn bị về, tôi thấy cô ấy đang dắt bộ xe máy, lốp xe đã bị ai đó đâm thủng. Lúc này, tôi mới nói với anh cán bộ tư pháp xã: “Coi bộ cô ấy dũng cảm quá, phía chồng đông áp đảo như vậy, mà vẫn xăm xăm, oai dũng tiến vào cứ như đi vào chốn không người”. Đến lúc này anh cán bộ mới nói: “Ôi chị ơi, cô ấy là con võ sư có tiếng ở đây đấy. Đã thượng đài nhiều bận rồi. Thắng hết, chưa thua trận nào cả”.
Quá tò mò, trong khi tiến hành các thủ tục ly hôn, tôi đã hỏi thăm cô ấy: “Bộ em có võ hả”. -”Dạ”. “Có đánh chồng thiệt không?”. “Cũng vài lần thôi ạ”. Nói rồi, cô ấy kể ban đầu người chồng ra vẻ hiếp đáp, định đánh vợ nên cô ấy mới tự vệ. Chẳng cần làm gì nhiều, chỉ vài miếng là anh chồng đo ván nằm thẳng ở dưới giường, không gượng dậy nổi nữa. Vài lần vậy, anh chồng không dám “động thủ” với vợ nữa. Phía nhà chồng dù không ưng bụng cô con dâu này nhưng có nói hành nói tỏi gì thì cũng chỉ đứng xa xa mà nói.
4.Tôi đem chuyện vợ dữ kể lại cho một chánh án huyện nọ, cứ ngỡ rằng anh sẽ bênh vực cho phái mạnh, ngờ đâu đúc kết từ kinh nghiệm thực tế xét xử, anh nhận xét: “Vợ dữ xuất phát từ nhiều nguyên do, trong đó, không loại trừ nguyên nhân từ phía người chồng: bê tha nhậu nhẹt, hay ra ngoài giao dịch làm ăn, rồi sinh chuyện “lòng thòng””. Tuy nhiên, với những hành động mà cô vợ trẻ ở huyện Tây Sơn đã thể hiện, thì anh chỉ biết lắc đầu: “Bó tay”!
Theo NGUYỄN SƠN