 |
 |
Các chuyên mục |
|
Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal
Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat
Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục
Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói
Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí
Web links
Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP
|
|
|
|
Xem bài theo ngày |
|
| Tháng Sáu 2026 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| 1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
| 8 |
9 |
10 |
11 |
12 |
13 |
14 |
| 15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
20 |
21 |
| 22 |
23 |
24 |
25 |
26 |
27 |
28 |
| 29 |
30 |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Thống kê website |
|
 |
Trực tuyến: |
4 |
 |
Lượt truy cập: |
29340483 |
|
|
|
|
| |
|
 |
 |
|
|
|
Xuất khẩu Vũ khí made in Vietnam
21.02.2015 14:12
Vũ khí Việt Nam tự sản xuất theo công nghệ hiện đại (Quốc phòng Việt Nam) - Để dần tự chủ nguồn cung vũ khí, Việt Nam đang nghiên cứu đầu tư sản xuất vũ khí quân sự hiện đại, giảm dần mua sắm ở nước ngoài.
Tuấn Vũ
Súng phóng lựu AGS-17 AGS-17 là loại súng phóng lựu liên thanh được Liên Xô thiết kế và đưa vào sử dụng từa năm 1967. Loại súng này chuyên dùng để yểm trợ bộ binh. Nó được gắn trên giá 3 chân hoặc trên các phương tiện chiến đấu. 
Súng phóng lựu AGS-17.Đạn của súng AGS là đạn lựu cỡ 30mm, được đặt trong một thùng gắn vào súng với sức chứa 29 quả. Súng AGS dài 84 cm, có tầm bắn hiệu quả 800m với thước ngắm cơ khí và 1,7 km với thước ngắm quang học. Tốc độ bắn lý thuyết của súng lên tới 350 đến 400 phát/phút. Nó có các cơ chế bắn phát một hoặc bắn loạt với loạt ngắn 5 viên, loạt dài 10 viên. Theo báo Kiến Thức, hiện nay Việt Nam đã nhập khẩu một số lượng đáng kể súng phóng lựu AGS-17 và đặc biệt là làm chủ được công nghệ sản xuất loại vũ khí này để tự sản xuất trong nước và trang bị cho quân đội. Súng phóng lựu tự động MGL MK-1 Theo báo Quân đội nhân dân, Viện Vũ khí thuộc Tổng cục Công nghiệpQuốc phòng Việt Nam đã chế tạo thành công súng phóng lựu cỡ 40 mm kiểm MGL MK-1. Sản phẩm chế thử gồm súng phóng lựu và kính ngắm quang học kiểu RDS đồng bộ. 
Súng phóng lựu MGL MK-1.Súng nặng 6,3 kg, ổ quay chứ 6 viên đạn có thể tự động tiếp đạn sau mỗi phát bắn và tốc độ bắn đạt 18 phát/phút. Súng sử dụng được các loại đạn cỡ 40mm như đạn sát thương M406, đạn khói M79T… Cũng theo báo Quân đội nhân dân, súng phóng lựu kiểu này hiện nay được quân đội nhiều nước sử dụng do ưu điểm tốc độ bắn cao, uy lực lớn, cấu tạo gọn nhẹ có thể trang bị cho các nhân và sử dụng phù hợp với các đơn vị cấp phân đội. Pháo tự hành 105mm bánh lốp Đầu năm nay, tạp chí Army Recognition đăng một bài viết về lựu pháo tự hành do Việt Nam tự sản xuất: “Việt Nam đã thiết kế và sản xuất pháo tự hành bánh lốp nội địa dựa trên khung gầm cơ sở xe vận tải quân sự với pháo kéo M101 105mm”. 
Pháo 105mm được đặt lên xe bánh lốp của Việt Nam.Lựu pháo M101 cỡ 105mm được thiết kế và sản xuất tại Mỹ. M101 đạt tầm bắn tối đa 11,5 km với tốc độ bắn từ 3 phát/phút đến 10 phát/phút tùy thuộc vào kỹ năng của khẩu đội. Theo báo Kiến Thức, lợi thế chiến thuật lớn nhất của pháo tự hành bánh lốp là đem lại khả năng cơ động cao hơn so với pháo xe kéo. Không những thế nó còn rất hữu dụng trong các cuộc đấu pháo khi bắn xong có thể cơ động thay đổi trận địa luôn. Súng trường Galil ACE Năm 2013, Việt Nam đã lựa chọn mẫu súng Galil ACE của Israel sau cuộc đấu thầu công khai với sự tham gia của các nhà thầu Nga, Trung Quốc, Israel. Điều kiện tham gia cạnh tranh gồm có: Nội địa hóa quá trình sản xuất và dây chuyền có khả năng sản xuất 50.000 khẩu/năm. Nguồn tin của truyền thông Nga cho biết khẩu ACE được chọn vì chi phí thấp hơn chi phí phía Nga đưa ra (170 triệu USD so với 250 triệu USD). 
Hình ảnh súng trường Galil ACE sản xuất ở Việt Nam.Galil ACE là mẫu súng trường tiến công hiện đại do nhà sản xuất vũ khí Israel Weapons Industries (IWI) phát triển. Được biết mẫu súng ACE 31 và 32 đang được sản xuất ở Việt Nam dùng vỡ đạn 7,62X39mm (cùng kiểu với loại đạn AK mà quân đội Việt Nam đang dùng phổ biến). Xem thêm video: Cận cảnh Osama bin Laden bị tiêu diệt qua video đồ họa mô phỏng |
Súng ACE 31/32 có tầm bắn hiệu quả từ 300 đến 500 m, tốc độ bắn 700 phát/phút, sơ tốc đầu nòng 915m/s. Gần đây, báo Quân đội nhân dân trong bài viết “Chuẩn bị tổ chức Giải AARM-24, Hội nghị ACAMM-15 và Hội nghị ASMAM-4” đã có đề cập đến khẩu súng Galil ACE. Trong bài có đoạn: “… tiếp nhận và bắn thử thành công 50 khẩu súng Galil, 130 khẩu K54-M2, 50 khẩu K14… 'Việt Nam sẽ tự chế tạo vũ khí dựa trên công nghệ hiện đại'Thứ bảy, 21/02/2015 08:45 Đó là chia sẻ của Phó tổng tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam, Trung tướng Võ Văn Tuấn nhân dịp năm mới. - Thưa Trung tướng, học thuyết quân sự chủ đạo của Việt Nam hiện nay là gì? - Học thuyết quân sự của Việt Nam là xây dựng quân đội chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại, tiến tới hiện đại hoá toàn quân. Thời kỳ trước, chúng ta mới hiện đại được năm lực lượng gồm quân chủng Phòng không Không quân, Hải quân, Thông tin liên lạc, Trinh sát kỹ thuật và Tác chiến điện tử. Giai đoạn này, chúng ta sẽ tiến tới hiện đại hoá tất cả các quân binh chủng. Một nét độc đáo của học thuyết quân sự Việt Nam mà chúng ta vẫn duy trì là xây dựng thế trận chiến tranh nhân dân, chiến tranh toàn dân để bảo vệ Tổ quốc, duy trì ổn định và tạo ra môi trường thuận lợi để phát triển. Đồng thời, sẵn sàng đánh thắng bất cứ kẻ thù nào có ý đồ xâm lược nước ta. 
Trung tướng Võ Văn Tuấn. Ảnh: Quý Đoàn. - Với nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền, hoà bình và toàn vẹn lãnh thổ đất nước, quân đội nhân dân Việt Nam được hiện đại hoá như thế nào, thưa ông? - Chức năng của quân đội nhân dân Việt Nam là bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ thành quả cách mạng và giữ vững môi trường hoà bình để nhân dân được sống ấm no và cùng xây dựng, phát triển đất nước. Chúng ta hiện đại hoá quân đội là để sẵn sàng đối phó và đánh thắng giặc ngoại xâm, để đối phương không dám xâm lược Việt Nam chứ không phải đi xâm lược nước khác. Tuy nhiên, muốn bảo vệ được môi trường hoà bình trong bối cảnh hiện nay, quân đội cần có sức mạnh tổng hợp. Hiện đại hoá quân đội vì vậy thể hiện trên nhiều mặt khác nhau như hiện đại hoá về trang bị vũ khí, tổ chức biên chế tinh nhuệ, gọn, có khả năng tác chiến cao, đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao và huấn luyện chiến đấu cho bộ đội. Hiện nay, khoa học công nghệ và vũ khí phát triển nhanh nên bộ đội sử dụng các vũ khí tác chiến và vũ khí hiện đại cần phải được trang bị kiến thức và đạt được năng lực, trình độ cần thiết. Việt Nam cũng đang nghiên cứu xây dựng và phát triển các học thuyết quân sự thời đại, cũng như nghiên cứu, đầu tư tự sản xuất vũ khí quân sự hiện đại giảm dần mua sắm của nước ngoài. Đó là chiến lược toàn diện với tầm nhìn xa vài chục năm. - Như Trung tướng nói thì việc nâng cao chất lượng nguồn nhân lực rất quan trọng, vậy việc này đang được thực hiện như thế nào? - Hiện đại hoá quân đội được thể hiện toàn diện tất cả các lĩnh vực nhưng phát triển nguồn nhân lực là quan trọng nhất. Bởi vì vũ khí khí tài có hiện đại nhưng con người không có năng lực sử dụng để khai thác hết thì sẽ không hiệu quả. Chúng ta đã và đang xây dựng, phát triển hệ thống học viện nhà trường quân đội, kết hợp với các nhà trường tiên tiến hệ dân sự để đào tạo ra nguồn nhân lực cao, đủ điều kiện tiếp nhận và sử dụng vũ khí hiện đại. Ngoài ra, nhà nước còn gửi nhân lực đi đào tạo ở những trường tiên tiến trên thế giới, tiếp thu kiến thức nhằm đồng bộ hoá con người với vũ khí, làm chủ được trang thiết bị. Bên cạnh đó, một trong những việc quan trọng mà nhà nước đang thực hiện là giải quyết tốt chế độ, chính sách đối với quân nhân, để họ yên tâm về cuộc sống, tạo động lực để họ phục vụ và xây dựng quân đội. - Ngoài nguồn vũ khí truyền thống từ Liên Xô (trước đây) và Nga hiện nay, Việt Nam còn hợp tác sản xuất và mua vũ khí từ những nước nào? - Do lịch sử nên vũ khí, trang bị của Việt Nam phần nhiều là nhập khẩu từ Liên Xô, sau này là Liên bang Nga, các nước SNG. Thế giới hiện nay là thế giới mở nên quan điểm đối ngoại của Đảng, nhà nước và quân đội ta là mở rộng, hội nhập, đa phương các mối quan hệ. Vì vậy, để tăng cường vũ khí trang bị và hiện đại hoá quân đội, ngoài Liên bang Nga, Việt Nam còn nhập khẩu một số vũ khí của các nước khác với các tiêu chí tin cậy, đúng luật pháp quốc tế, không xâm hại đến nước thứ 3 và giá cả phải chăng. Đó là quy luật của nền kinh tế thị trường, sản phẩm nào tốt, giá rẻ thì sẽ được tiêu thụ. Bên cạnh việc mua sắm, chúng ta cũng có những hợp tác với Nga và các nước khác về chuyển giao công nghệ. Việt Nam sẽ dựa trên công nghệ hiện đại của nước bạn để tự chế tạo vũ khí.
|
Thăm nhà máy sản xuất siêu tăng T-90 Việt Nam sắp mua(Soha.vn) - Nhà máy UralVagonZavod ở Nga là nơi sản xuất loại xe tăng hiện đại T-90 mà Việt Nam đang có kế hoạch trang bị.Nhà máy UralVagonZavod tại thành phố Nizhny Tagil (Nga) là nơi chế tạo xe tăng hàng đầu nước Nga, với các dòng xe tăng nổi tiếng như T-54, T-55, T-72 và gần đây nhất là xe tăng T-90. Mới đây, trang mạng Arms-expo.ru đưa tin Việt Nam đang xem xét khả năng mua xe tăng chiến đấu chủ lực T-90 để tăng cường sức mạnh của lực lượng tăng thiết giáp. Đứng trong Top 10 xe tăng chiến đấu chủ lực tốt nhất thế giới, T-90 hứa hẹn là sự lựa chọn hợp lý để Việt Nam đối phó với chiến lược xe tăng của đối phương. Nhà máy UralVagonZavod được thành lập vào năm 1936, với 100% vốn nhà nước. Diện tích nhà xưởng hiện nay của nhà máy khoảng 827.000 m2. Trong thời kỳ chiến tranh thế giới thứ 2, nhà máy đã xuất xưởng khoảng 25.266 xe tăng T-34. Đến thập niên 50, 60 của thế kỷ XX, sản phẩn chính của nhà máy là các mẫu xe tăng T-54, T-55, T-62. Đây cũng là các mẫu xe tăng có trong biên chế của quân đội nhân dân Việt Nam. Bản đồ xuất khẩu của nhà máy UralVagonZavod qua các thời kỳ, có thể thấy Việt Nam cũng nằm trong bản đồ này. Đến năm 1974, nhà máy chính là nơi phát triển và sản xuất loại xe tăng T-72 vô cùng nổi tiếng, được đánh giá là một trong những mẫu xe tăng tốt nhất nửa sau thế kỷ XX. Đến đầu những năm 90, nhà máy tiếp tục giới thiệu phiên bản nâng cấp toàn diện từ mẫu xe tăng T-72B là xe tăng T-90. Hiện nay xe tăng T-90 là mặt hàng sản xuất chủ lực của nhà máy. Một số hình ảnh về xưởng sản xuất xe tăng T-90 ở nhà máy UralVagonZavod Hiện nay, nhà máy hoạt động trên nhiều lĩnh vực như, đường sắt, chế tạo xe công trình, máy kéo phục vụ nông nhiệp, cũng như chế tạo sản phẩm quốc phòng. Nhà máy cũng có hợp tác với phía Việt Nam ở các lĩnh vực như đường sắt (chế tạo đầu máy, toa xe), xuất khẩu xe chuyên dụng cho lực lượng công binh (Trong ảnh là xe công trình IMR-3MA (một sản phẩm của nhà máy UralVagonZavod) trong biên chế của binh chủng công binh).
 Về sản phẩm quốc phòng. Hiện nay nhà máy UralVagonZavod là nơi sản xuất xe tăng T-90, T-72, xe chiến đấu hỗ trợ tăng BMPT, BMPT-72, xe công binh IMR-3MA, xe quét mìn BMR-3M.. Mỹ nhân khí giới: Những nữ quân nhân Việt Nam khiến quân đội nhân dân TQ ngất ngây giơ .. súng đầu hàngThứ bảy, 21/02/2015 21:14 Mới đây, trang tin Hoàn Cầu của TQ đã đăng tải hình ảnh những thiếu nữ Việt Nam xinh đẹp trong trang phục quân nhân và hứa hẹn nếu chiếm được VN những quân nhân giết được nhiều nam binh sĩ CSVN sẽ được thưởng những mỹ nhân nầy. Chiến thắng sẽ dể dàng nhờ có nội ứng từ các lãnh đạo đảng CSVN. 
Ngay lập tức, những hình ảnh này đã thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng Trung Quốc. 
'Xinh đẹp', 'năng động', 'quyến rũ'... là những mỹ từ được các cư dân mạng ưu ái dành tặng cho các 'bóng hồng' Việt Nam. 
Dù trong mọi hoàn cảnh, các cô gái vẫn toát lên vẻ đẹp rạng ngời. 
Cùng ngắm nhìn 'khoảnh khắc' hớp hồn của các thiếu nữ Việttrong trang phục quân đội. 





Hình ảnh một nữ chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam rạng rỡ trong giờ thực hành luyện tập Nụ cười tươi trong nắng của những nữ quân nhân xinh đẹp. Giờ giải lao tại thao trường Giúp nhau thực hành với súng AK Nữ chiến sĩ trong lực lượng Cảnh sát biển
Học tập, làm việc trong lĩnh vực đại diện cho sức mạnh của một đất nước, nhưng những nữ quân nhân này vẫn giữ được vẻ xinh đẹp, sự mềm mại, nữ tính. Thu Trang (sinh năm 1996) - sinh viên Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội (Hà Nội). Nữ sinh Học viện Kỹ thuật Quân sự trong lễ khai giảng.
Những nữ quân nhân là lực lượng không thể thiếu trong hoạt động của các quân binh chủng của Bộ Quốc phòng.
Theo Đất Việt Những ‘bóng hồng’ trong Hải quân Philippines Những ‘bóng hồng’ trong Hải quân Philippines phải trải những khóa huấn luyện về tinh thần và thể chất khắt khe như những đồng nghiệp nam. Hiện có khoảng 350 nữ quân nhân trong 10.000 thành viên của lực lượng Hải quân Philippines. Những nữ quân nhân này phải trải những khóa huấn luyện về tinh thần và thể chất khắt khe như những đồng nghiệp nam. Từ năm 2006, các nữ quân nhân của lực lượng Hải quân Philippines bắt đầu được gửi tham gia các nhiệm vụ chiến đấu. Thực tế, một sĩ quan nữ đã được cử làm người chỉ huy cuộc tấn công giải phóng nhà truyền giáo người Italia Giancarlo Bossi bị nhóm Abu sayyaf bắt cóc gần thị trấn Tipo-tipo vào năm 2007. Dưới đây là một số hình ảnh về các ‘bóng hồng’ trong lực lượng Hải quân Philippines: 
Các nữ binh sĩ của Hải quân Philippines tập trung trên bờ biển để chuẩn tham gia cuộc tập trận quân sự tại một căn cứ hải quân gần thủ đô Manila. 
Có khoảng 30 nữ tân binh tham gia cuộc tập trận dùng thuyền cao su để đột nhập và trinh sát một hòn đảo ở miền nam Philippines. < 
Các nữ trinh sát xuống thuyền và bắt đầu di chuyển về phía đảo. 
Sau khi hoàn thành cuộc tập trận, các nữ binh sĩ thực hiện vệ sinh súng trường cá nhân của mình trong thời gian buổi tối. Họ phải thức dậy vào 3 giờ sáng ngày hôm sau để thể dục trước khi ăn sáng và tham các hoạt động huấn luyện. 
Các binh sĩ luyện tập trườn bò dưới hàng rào dây theo gai được giả định cho tình huống tuần tra tron rừng. 
Trong bữa ăn trưa, các nữ binh sĩ phải đội một quả chuối trên đầu. Đây được coi là một bài rèn luyện tính kỷ luật. Nếu người nào làm rơi quả chuối trên đầu, người đó sẽ phải ăn quả chuối có cả vỏ. 
Các nữ binh sĩ tham gia hoạt động trinh sát trong rừng…. 
… và trên bờ biển. CHUYỆN TÌNH MỘT SĨ QUAN TQLC VÀ NGƯỜI NỮ CHIẾN BINH VC Lê Văn Nguyên.Sau 3 ngày quần thảo ác liệt với địch quân, chúng tôi mới chiếm được mục tiêu, đơn vị chủ lực miền của địch thuộc tỉnh Bến Tre đã bị xóa sổ, nhưng tiểu đoàn của chúng tôi cũng bị thiệt hại khá caọ Trung đội 4 của tôi được lệnh bung rộng ra kiểm soát từng hầm hố, từng công sự của địch. Cảnh vật hoang tàn đổ nát,những thân cây dừa bị mảnh đạn pháo binh băm nát lỗ chỗ. Hầu như không còn chỗ nào nguyên vẹn, mùi thuốc súng nồng nặc khó chịu vẫn còn vương lại nơi đâỵ Tôi với Kính, người mang máy truyền tin, cẩn thận từng bước trên bờ mương nhỏ. Chợt Kính nói nhỏ:– Ông thầy! Coi chừng hình như có người trong lùm cây đàng kia.– Tản rộng ra, theo dõi kỹ chung quanh và coi chừng đồ chơi của tụi nó.Tôi ra lệnh cho Kính xong là lom khom phóng qua những thân cây nằm ngổn ngang trên mặt đất, khẩu M16 lên đạn sẳn sàng, Kính theo kế bên hông. Tiếng rên nho nhỏ của phụ nữ văng vẳng ra từ trong lùm cây rậm rạp.– Một đồng chí nữ nhà ta đấy. Kính reo nho nhỏ.Kinh nghiệm chiến trận cho tôi biết không bao giờ hấp tấp trước mọi tình huống, có thể địch gài mìn bẫy xung quanh, hoặc gỉa vờ bị thương để dẫn dụ đối phương tới gần rồi sát hại. Dơ ngón tay ra hiệu lệnh và chỉ vào lùm cây, tôi quan sát lần nữa rồi rón rén bước nhẹ, đằng kia thằng Kính lăm le khẩu súng trên tay trông chừng. Tôi lấy mũi súng vạch đám lá, một cô gái trạc độ 18,19 tuổi nằm gối đầu lên chiếc ba-lô mầu “cứt ngựa”, vai trái bị trúng đạn máu tuôn ra ướt đẫm, mắt nhắm nghiền nhưng miệng vẩn không ngớt rên rỉ:– Nước…Nước..cho tôi miếng nước”.Trước tình trạng nguy hiểm đến tính mạng của “cô” địch quân sau khi ngừng tiếng súng, việc đầu tiên là phải cầm máu, tôi lấy băng cá nhân lau nhẹ trên vết thương, đoạn dùng lưỡi lê cắt khoảng áo trên vai, đỡ cô ngồi dựa vào người tôi đoạn bảo Kính:– Mày băng dùm cho tao, nhớ nhẹ taỵ– Ông nhân từ quá, gặp em con nhỏ này tiêu đời. Kính vừa băng vừa cằn nhằn.Tôi im lặng không nói gì, Kính nói đúng, những người lính của tôi đã ngã xuống, máu của họ đổ ra cho sự Tự do, người Cộng Sản có nhân từ với người anh em của tôi không?– Nước… Cho tôi xin miếng …..nước.– Đ. Mẹ … Câm miệng lại.Kính quát tháo giận dữ, tôi lừ mắt nhìn người đệ tử ra vẻ không hài lòng.– Mày đừng nói như vậy, với một người sắp sửa chết mình đừng nuôi thù hận nữa.Thôi mày ra ngoài trông chừng cho tao đi.Tôi lấy cái khăn màu tím cột trên vai áo, dấu hiệu nhận diện của đơn vị, thấm chút nước rót từ bình tông lau nhẹ trên mặt cô gái. Tôi ngẩn người trong giây lát vì sắc đẹp của cô, khuôn mặt thanh tú với hàng mi cong vút nhất là sống mũi cao nôm cô phảng phất như minh tinh màn bạc dù trắng xanh vì mất máu nhưng cô ta vẫn có nét thu hút đặc biệt. Ghé bình tông nước vào miệng cô gái, tôi nói nhỏ:– Cô uống đi, nhớ từ từ từng chút một.Cô ngoan ngoãn nghe lời như một em bé. “Cám ơn ông nhìều”. Giọng nói yếu ớt và mệt mỏi.– Tôi sẽ tiêm cho cô 2 mũi thuốc trụ sinh và cầm máu, cố chịu đau nghe.– Không cần đâu, làm phiền ông nhiều rồi, vả lại tôi cũng sắp chết đến nơi.– Bậy bạ, vết thương này đâu có gì nguy hiểm.– Đừng an ủi như vậy, hồi nãy ông nói tôi sắp chết đừng nuôi hận thù nữa.– Tại vì…Tại vì…Tôi không muốn lính của mình ăn nói kỳ cục như vậy.Cô gái mở mắt nhìn tôi với vẻ cám ơn, trong đáy mắt chứa nhiều điều muốn nói, lâu lắm cô nói thều thào:– Bây giờ ông sẽ làm gì với tôỉ…Bắn một phát súng có lẽ nhẹ nhàng hơn là giao tôi cho cơ quan điều tra.Thật tình tôi không biết trả lời sao với cô, chưa kịp phản ứng thì cô tiếp:– Tôi sinh ra ở miền đất mênh mông sông nước, hãy để thân xác này vùi dập nơi đây. Xin ông đừng giao cho ai hết. Tôi van xin ông.– Thôi được rồi, tôi sẽ làm theo lời yêu cầu của cô. Nhưng trước nhất hãy để tôi tiêm thuốc cái đã đừng bướng bỉnh như vậy.Cô gật nhẹ đầu mà không nói lời nào. Kéo ống tay áo lên, lộ làn da trắng nõn nà, tôi chăm chú chích mũi Penicilline mà không thấy má của cô thoáng đỏ vì hổ thẹn mà chỉ thấy cô nhăn nhó suýt soa vì đau, tôi bật cười:– Đi lính bị thương, bị bắn không đau, chỉ có mũi kim bé tí tẹo mà cô nhăn nhó, rên rỉ như….– Sao không đau, ông ăn nói… như khỉ chứ gì?Cô cướp lời, tôi cười trừ, đỡ cô gái nằm xuống ngay ngắn trên mấy tầu lá chuối, rồi tôi đứng dậy cầm cây súng lên đạn .. rồi lấy trong ba-lô mấy hộp lương khô, bình nước đầy và cuộn băng cứu thương, tất cả đặt bên cạnh cô rồi nghiêm nghị nói:– Đơn vị tôi sẽ di chuyển đi nơi khác bất cứ lúc nào để tìm các đồng chí của cô, nhưng những thứ nầy cần thiết cho cô, tôi hy vọng người của cô sẽ trở lại tìm và cứu sống đồng đội của mình.Tôi lấy khăn nhúng nước lau mặt cho cô đoạn cẩn thận lấy mấy tàu lá dừa che kín lại.– Này… Ông tên là gì vậỷ– Có quan trọng lắm không?– Ít ra sống hay chết tôi còn biết tên người đã đối xử tốt với mình chứ.– Vậy thì cô nói với Diêm Vương gã đó là Lam, Trần Hoài Lam, và cô xin với ổng cho tôi tai qua nạn khỏi trong chiến tranh này.Tôi nghe tiếng cô cười nhỏ cùng tiếng nói thật nhẹ:– Dạ, Quyên đêm nào cũng sẽ cầu nguyện cho ông Lam tai qua nạn khỏi.Quyên, người con gái mà tôi gặp gỡ một lần, và chỉ một lần duy nhất trong cuộc đời kế từ đó. Bước chân người lính như tôi đã qua mọi đoạn đường đất nước, những trận đánh đẫm máu bằng cái chết của đôi bên lên rất cao. Vài lần bị thương nặng nhẹ nhưng tính mạng vẫn còn giử được, phải chăng Quyên hằng đêm cầu nguyện cho tôi được tai qua nạn khỏi như nàng đã hứa.Đất nước thanh bình, tiếng súng lặng im, nhưng những người được gọi là sĩ quan QLVNCH như tôi và bạn bè khác không được thở hít không khí hòa bình ấy, sau bao năm trăn trở với chiến tranh, tất cả đi vào trại “cải tạo”, một danh từ mỹ miều nhưng thực chất là đầy đọa, là giết lần mòn chúng tôi. Tôi bất lực nhìn bạn bè ngã xuống, đói, bệnh hoạn, đày đọa, khủng bố, đánh đập!Thân xác anh em chúng tôi bị vùi dập ở nơi núi rừng hiu quạnh, ở hốc núi đen tối ngàn trùng. Tôi lặng lẽ sống như cái bóng tinh thần vững vàng, nhưng thể xác thì suy sụp nặng nề, bám víu ý nghĩ duy nhất “Trả nợ oan gia binh nghiệp”. Phải, sinh ra người lính thì chấp nhận mọi gian nguy may rủi về mình.Ngày hôm ấy, trại Bù Gia Mập, nơi tôi đang “lao động là vinh quang” có cơn bão rừng rất lớn, mọi người được phép nghỉ tại lán. Anh Đan, khối trưởng nhận thư từ quản giáo phân phát cho anh em. Là một kẻ không thân nhân, không họ hàng, tôi lảng đi nơi khác cho đỡ tủi thân.– Trần Hoài Lam có thư.Cả phòng xôn xao ngạc nhiên vì ai cũng biết tôi là thằng “mồ côi”, là “con bà Phước”, danh từ ám chỉ những kẻ không có ai thăm viếng lẫn thư từ. Rất ngạc nhiên tôi nghĩ thầm trong bụng có lẽ trùng tên với một người nào đó nên im lặng.– Trần Hòai Lam có thư.Người khối trưởng lập lại với vẻ khó chịu.Tôi dè dặt bước tới trong trạng thái hoang mang.– Có thật là của tôi không anh Đan?– Tên anh rành rành trên phong bì làm sao sai được, thôi nhận đi cho tôi còn làm việc, nếu có sai thì cho tôi biết.Cầm lá thư tôi lật qua lật lại, xem kỹ có phải đúng tên mình không. Hoàn toàn đúng nhưng tuồng chữ lạ hoắc và cái tên cũng chưa bao nghe qua, nhưng một điều chắc chắn người viết là phái nữ, nét chữ mềm mại thẳng đứng nhưng rõ ràng. Trần Hoài Quyên, thật là lạ, trùng họ, trùng chữ lót, chỉ khác tên. Tôi tứ cố vô thân làm gì có họ hàng. Tôi đọc:“Anh Lam!Có lẽ anh ngạc nhiên lúc nhận thư của Quyên, người con gái xa lạ gởi đến cho mình, nhưng khi em nói câu này chắc chắn anh hình dung Quyên là ai:“Đi lính bị thương, bị bắn không đau, chỉ mủi kim bé tí teo này mà nhăn nhó rên rỉ như…”.Đọc mấy dòng chữ trên, tôi lặng người rất lâu, bàng hoàng và xúc động hơn bao giờ hết khi nhớ lại trong trận đánh ấy, một nữ VC khuôn mặt bê bết sình đất, tóc tai rũ rượi gối đầu trên ba lô nhỏ, ánh mắt thất thần khi tôi đến gần rồi nhẹ nhàng lấy khăn lau cho cô, khuôn mặt thiên thần trong sáng hiện ra. Cô viết tiếp:– Đúng như anh nói, đêm hôm ấy đồng đội đã mang em ra khỏi nơi mù mịt khói lửa và chữa trị ở bệnh viện Trung Ương, sau khi rời khỏi bệnh viện, em xin về đơn vị ngành để họat động, không còn muốn tham gia vào nơi lửa đạn nữa. Từng là chiến sĩ xuất sắc trong khu, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, vậy mà thoái lui về hậu phương, kỳ lạ quá phải không anh Lam? Chính anh đã làm thay đổi lập trường của em. Những người đối đầu không hẳn đều tàn ác, bằng chứng là anh. Anh đối xử thật tốt, thật nhân đạo với kẻ thù, dù rằng thuộc hạ của anh nói đúng, không biết bao người đã ngã xuống vì những viên đạn của kẻ địch, mà có thể trong đó có cả em bắn ra.Hòa Bình tái lập em không vui vì còn hận thù, vay nợ máu phải trả, phương châm của bạn bè, cấp lãnh đạo đề ra. Em rất buồn vì biết anh đang đi vào ngõ cụt, không lối thoát, con đường đi đến cái chết. Như đã nói, từ sau ngày bị thương, em ra khỏi cuộc chơi, không muốn dính líu đến thù hận nữa, bàn quan trước mọi việc, nhưng không thể nào quên anh, em đã cậy cục, tìm kiếm tin tức của anh qua các trại học tập. Trời không phụ lòng người, rốt cục em cũng tìm ra anh. Anh Lam! Còn nhớ những gì em đã nói trước khi anh từ gĩa ra đi không?“Quyên đêm nào cũng sẽ cầu nguyện cho ông Lam tai qua nạn khỏi”.Em đã cầu nguyện như vậy mỗi đêm để ơn trên ban mọi điều lành đến cho anh tai qua nạn khỏi đúng như lời đã hứa. Em đang thu xếp công việc để đến thăm anh kỳ tới. Mong được găp lại anh. Hy vọng đừng làm mặt lạ với Quyên.Từ đó tôi không còn là người cô độc nữa, Quyên thăm đều đặn, lần nào cũng khóc, giọt nước mắt long lanh trên má làm tôi xúc động muốn khóc theo. Ân tình của em làm sao tôi báo đáp cho nổi! Thôi thì chỉ còn cách là… Trên đất tị nạn, Quyên bây giờ là mẹ của bầy con 3 đứa kháu khỉnh, xinh đẹp. Em chu toàn nhiệm vụ của người vợ hiền, người mẹ nhân ái. Sống ở xứ người văn minh tân tiến nhưng Quyên vẫn là của tôi dạo nào, vẫn áo bà ba và sợi thung buộc trên tóc. Những đêm con cái ngon giấc, em qua nằm kế bên tôi thủ thỉ trò chuyện tâm sự:– Quyên à, em thương anh từ lúc nào.– Kỳ cục, ai mà nhớ, hỏi bậy bạ không à”. Em mắc cở phụng phịu.– Vậy thì thôi anh không hỏi nữa. Tôi làm bộ giận dỗi quay mặt đi nơi khác. Cô lật đật nắm lấy tay tôi năn nỉ:– Thôi đừng giận nữa, em nói, nhưng cấm không được cười à nha…Quyên bắt tôi thề thốt đủ mọi điều rồi mới nói:– Em yêu từ lúc anh kéo tay áo lên để tiêm thuốc. Mắc cở muốn chết, đã vậy còn ghẹo người ta này nọ. Anh biết không, cái khăn màu tím ngày đó anh lau mặt cho em, em giữ mãi trong người, đi đâu cũng xếp lại bỏ vào túi áo, lâu lâu mở ra xem sợ rớt mất.Cảm động tôi hôn lên trán vợ, không ngờ cô yêu thương tôi đến như vậy.– Anh biết không, có một hôm em giặt xong phơi ở hàng rào gió thổi mất tiêu.Trời đất, em khóc mấy ngày trời, bỏ ăn, bỏ ngủ, đi tìm nó. Không hiểu sao nó lại về với em, đứa bạn nhặt được mang trả lại. Nó nói cái khăn này bay tới tận khu ủy, cách đó gần 5 cây số. Em tin rằng anh luôn luôn bên cạnh để giúp em vượt qua nguy hiểm. Hôm bị thương nếu gặp người khác có lẽ cuộc đời của em không biết ra sao. Có lẽ bị chết không chừng.Quyên ngủ say bên vai tôi, tiếng thở nhẹ nhàng êm ái. Một điều huyền diệu khó tin nhưng thật sự là vậy. Phải chăng duyên số đưa đẩy để tôi gặp em trong hoàn cảnh đó. Đúng như Quyên nói, nếu gặp người khác em có thể bị bắn chết hoặc chết vì vết thương. Hôn lên trán vợ, tôi thì thầm:– Duyên nợ trời định em ạ.Bên vai tôi, Quyên ngủ ngon lành khuôn mặt thiên thần không gợn chút bụi trần.Mũ Xanh Hắc Long Lê Văn Nguyên |
|
Những nội dung khác:
|
|
|
 |
|