Theo mạng China Daily ngày 3/9, các quan chức ngoại giao Hàn Quốc ngày 2/9 cho biết họ đang “thẩm tra sự thật” sau khi một trong số những vận động viên trẻ của nước này bị cáo buộc đã chiếu bút laser vào mặt Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường. Trong thông báo đăng trên mạng Weibo, Đại sứ quán Hàn Quốc tại Bắc Kinh nói: “Hành động chiếu bút laser vào nhà lãnh đạo của nước khác thật là khiếm nhã và đáng tiếc. Việc này không nên xảy ra.”
Trước đó, các hình ảnh trên truyền hình cho thấy tại buổi lễ bế mạc Olympic Thanh niên diễn ra ở Nam Kinh, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc hôm 28/8, Thủ tướng Lý Khắc Cường đã trở thành “mục tiêu” bị chiếu bút laser vào mặt khi đang vẫy chào đám đông tại Sân vận động Trung tâm Thể thao Olympictrước 60.000 khán giả. Cư dân mạng Trung Quốc cáo buộc một vận động viên Hàn Quốc đã có hành động mất lịch sự này./.
Thỏa Ước Thành Đô 1990 Vết Dao Trí Mạng Trên Thể Xác Mẹ VN Mường Giang
Phong van Ts Ha Si Phu ve chuyen di Trung cong cua Le Hong AnhSau khi màn kịch “ giàn khoan HD-981 “ đem cắm trong hải phận VN hạ màn, TC ngoài việc chỉ hù dọa được thằng “ đầy tớ bán nước VC “ , thực chất coi như thất bại hoàn toàn, vì đã làm cho thiên hạ khắp năm châu, càng lúc càng thêm khinh ghét và miệt thị, trước thái độ côn đồ, ngông nghênh và không giống ai ngay trong thế kỷ XXI này. Nhưng đắng cay nhất chắc chắn vẫn là TC đã dại dột tạo cớ để Hoa Kỳ công khai trở lại Châu Á /Thái Bình Dương và xây dựng được một thế Liên Minh vững chắc với hầu hết các quốc gia trong vùng, dù có hay không tranh chấp với Tàu Đỏ về vấn đề kinh tế, biên giới và biển đảo, ngoại trừ đảng CSVN, cho đến bây giờ vẫn con đang sống ở cõi trên, chờ Hoa Kỳ mang đô la đến để “ mướn lập liên minh “ chống Tàu.. . Đó là lý do, các cán đảng VC,TC và quan quyền Mỹ suốt hai tháng qua, tới lui Hà Nội, Bắc Kinh, Hoa Thịnh Đốn như con thoi. Rốt cục canh bài phé “ bán nước VN “ đã được Nguyễn Chí Vinh và Lê Hồng Anh, một tên là “ thứ trưởng bộ quốc phòng “, còn tên kia “ cựu bộ trưởng công an, ủy viên bộ chính trị “ cùng mỡ chén, lật ngữa con bài tẫy với lời tuyên bố huỵt toẹt “ đảng ta cương quyết theo Tàu, cùng Tàu chia chát biển Đồng “. Đây cũng là di chúc của ‘ bác hồ, bác duẩn ..Ta đánh Mỹ là đánh cho Nga, Tàu và TC cũng quyết tâm đánh Mỹ cho đến người Việt cuối cùng “. Sang chầu thiên triều kỳ này, ngoài mặt là một sứ gỉa lại được Tập Cận Bình tiếp cận nhưng thực chất là đến Tàu van lạy “ xin nhẹ bớt tay để đảng đàn em được sống còn “. Bởi vậy Lê Hồng Anh ngoài sứ mệnh dâng biểu tấu thỉnh tội của các Thái thú Trong, Sang, Dũng, Hùng ‘ đã không đàn áp thẳng tay dân Việt như Tàu đã làm tại Thiên An Môn năm 1989, nên mới xãy ra các biến cố chống Tàu xâm lăng VN, qua vụ giàn khoan HD-981..”. Anh còn mang công khố QG sang bồi thường thiệt hại cho kẻ cướp (trong khi chúng hằng ngày giết hại và cướp đoạt tài sản của Ngư Dân VN trên Biển Đông, sao không bắt chúng bồi thường ? ). Đã vậy Anh không biết đã đại diện cho ai, tự mình ký kết“ chia biển “ và dẫn thêm 10.000 tên Tàu phù về nước, nói là nhu cầu lao động tại Hà Tĩnh.. Mai mĩa và tội nghiệp nhất cho những người VC ngày nay, qua “ ác tưởng “ cùng nghiên cứu và khai thác biển Đông với giặc, trong lúc chúng đã xâm lăng bờ cõi nước ta. Và sự bán đứng công khái đất nước của VC quã thực là chúng đã không còn coi bất cứ người VN nào ngày nay là “ con người “, cho nên mới cả gan tự tác đem biển đảo của VN chia cho giặc, làm như đây là vật sỡ hữu của tổ tiên giòng họ chúng.. Giữa lúc cả thế giới nói chung và VN nói riêng, hầu hết mọi người đều muốn tống khứlũ “ Tàu phù “ ra khỏi đất nước của họ vì những hành động ngông cuồng, quái thai và côn đồ của chúng càng lúc càng làm cho ai cũng muốn nôn mữa, thì có những kẻ tự xưng là lãnh đạo, đã tìm đủ trăm phương ngàn kế rước giặc về, làm cho đất nước tan hoang như ngày nay. Thảm họa nộ lệ Tàu đã khộng còn là viễn tượng, bài học lịch sử mất nước Việt thời nhà Triệu lại tái diễn. Ngày xưa Triệu Ai Vương và Cù Thị đem nước Nam nạp cho nhà Đông Hán. Ngày nay đảng CS xin Bắc Kinh cho VN thành một khu tự trị thuộc trung ương, qua cái được gọi là thỏa thuận Thành Đo năm 1990. Tất cả như một vòng xoáy lịch sử đã và đang tận diệt dân tộc Việt. Những trang Sử Việt vẫn còn trước mắt mà ai cũng có thể đọc để bi phẩn ngậm ngùi và thương hận, sau khi Nam Việt bị nước Tàu cưỡng chiếm , đổi thành Giao Chỉ Bộ. Từ đó qua mười thế kỷ bị đô hộ, dân tộc ta nội thuộc nhà Hán như một quận huyện và đã trải qua những tháng ngày lầm than tủi nhục, dưới gông cùm nô lệ, bốc lột áp bức, man dã tàn độc, lên rừng chặt quế kiếm ngà voi, xuống biển mò châu đãi ngọc, để giặc mang về bản thổ làm giàu. Sự khổ hận của người nô lệ Việt, dưới gót sắt của đế quốc Hán, đã không có bút mực nào diễn tả cho hết được. Năm 1400 Hồ Quý Ly cướp ngôi nhà Trần, gây cảnh nội chiến, khiến cho đất nước, lần nữa lại rơi vào vòng nô lệ của giặc Mình, từ năm 1414-1427. Cũng may nhờ có Bình Ðịnh Vương Lê Lợi, cầm đầu nghĩa quân cả nước, kháng chiến gian khổ trong mười năm ròng rã, mới đánh đuổi được giặc Minh chạy về Tàu, khôi phục lại non nước Tiên Rồng vào năm 1428 cho tới ngày nay. Ðể nói lên nổi thống khổ của dân tộc Việt, dưới ách bạo tàn , vô nhân đạo của bọn xâm lăng, đế quốc Tàu, qua mười mấy năm chiếm đóng. Nguyễn Trãi đã viết trong “ Bình Ngô Ðại Cáo “: “ Quyết Ðông Hải chi thủy, bất túc dĩ trạc kỳ ô. Khánh Nam Sơn chi trúc, bất túc dĩ thư kỳ ác Ðộc ác thay trúc rừng không ghi hết tội Dơ bẩn thay nước bể không rửa sạch mùi “
Tóm lại sinh mệnh của dân tộc Việt ,qua suốt dòng lịch sử, đã không ngừng tranh đấu chống lại nền thống trị của giặc Tàu, tạo nên bản chất quật cường-bất khuất, mà người Việt coi như một thứ tôn giáo của dân tộc mình. Vì VN bị Bắc thuộc gần 1000 năm, nên sau này nhiều người đã ngộ nhận, cho là ta bị Tàu đồng hóa. Thật sự, qua hai mươi thế kỷ chống giặc Tàu xâm lăng, người Việt đã phát triển được một chiến lược kỳ diệu hữu hiệu. Ðó là vừa cứng rắn bảo vệ đất nước, đồng thời cũng rất mềm dẻo, khôn ngoan, thực tiễn khi chấp nhận đứng trong quỹ đạo của người Tàu, học hỏi những điều hay sự tốt, vừa tránh được phương Bắc kiếm cớ xen ngó nội tình. Cho nên đừng ngạc nhiên, khi thấy nước ta vừa chiến thắng quân xâm lăng, lại phải sang triều cống, thần phục lấy lệ trong cung cách ngoại giao, chính trị. Hành động giao hảo khôn khéo trên của các Ðấng Minh Quân mọi thời trong dòng lịch sử Việt, khác hẳn với sự bưng bợ cầu cạnh và đầu phục kẻ thù cướp nước, mà Hồ Chí Minh cùng đảng CSVN, luôn khua mép, toặc mồm và cuồng điệu, là chính sách đi giây, để cho tình hai nước thắm thiết vững bền, qua kim chỉ nam của thiên triều đã đề ra “ bốn tốt, mười sáu chữ vàng “.. Luận điệu tôi tớ bưng bợ chủ nhân trên, từ năm 1930 cho tới ngày nay vẫn không hề thay đổi, dù VN đã hết chiến tranh và là quốc gia có chủ quyền, độc lập cũng như sức mạnh quân sự, tuy có thua kém giặc Tàu nhưng nếu kết hợp được toàn dân, vẫn dư sức bảo vệ được đất nước, bất cứ lúc nào khi ta bị ngoại xâm như tùng xãy ra trong quá khứ. Mùa thu năm 1945, vừa chiếm được chính quyền, Hồ Chí Minh cùng đảng cọng sản VN, lúc đó đang núp dưới chiêu bài của Mặt Trận Việt Minh, đã tìm đủ mọi cách đưa quân viễn chinh Pháp từ Nam Kỳ, đổ bộ lên miền Bắc. Sự hiện diện của thực dân Pháp lúc đó, đã giúp Việt Minh hợp pháp chính quyền, đang bị sự chống đối mãnh liệt, của các đảng phái quốc gia. Cuối năm 1949, Mao Trạch Ðông chiếm toàn bộ nước Tàu, đuổi Tưởng Giới Thạch chạy ra đảo Ðài Loan. Ngày 10-1-1950, Trung Cộng tức Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc, là nước đầu tiên trên thế giới công nhận Việt Minh . Sau đó, Hồ Chí Minh bí mật sang Tàu xin viện trợ và được đàn anh đáp ứng đầy đủ, từ A iới Z ( kể cả quan tướng chỉ huy trận Ðiện Biên Phủ năm 1954), và sau này qua hai cuộc chiến Ðông Dương từ 1950-1975. Cũng từ đó, VC đã trở thành nô lệ của Trung Cộng, vì viện trợ và nợ nần, nên tất cả các lảnh đạo đảng mọi thời đã bí mật hứa hẹn đủ điều, trong đó có việc cắt đất để đền đáp ơn nghĩa. Làm đầy tớ ngoại bang trắng trợn nhưng ngoài mặt thì đóng kịch, qua các danh từ hoa mỹ “ quan hệ xã hội chủ nghĩa anh em, sông liền sông núi liền núi, môi hở răng lạnh .” để ca tụng sự thắm thiết giữa hai đảng cọng sản quốc tế. Ngày 1-5-1975, sau khi tóm thâu được toàn bộ VN, cọng sản Hà Nội theo Liên Xô, phản lại Trung Cộng tính quịt nợ, nên thù hận giữa hai đảng bốc cháy từ đó. Tháng 12-1978, VC sang lật đổ Polpot, vốn là đàn em của Ðặng Tiểu Bình , nên bị Trung Cộng trả đũa, gây cuộc chiến Hoa-Việt, tại biên giới vào tháng 2 và 3-1979, giết chết cả trăm ngàn binh lính của hai phía cũng như đồng bào vô tội. Các tỉnh thượng du Bắc Phần như Lào Kai, Sơn La, Hà Giang, Cao Bằng, Hải Ninh, Lạng Sơn và Tuyên Quang bị Trung Cộng san thành bình địa, cũng như cướp bóc, chiếm đất, để trừ nợ cũ mà Hồ Chí Minh và VC đã vay từ trước tới nay. Tình giao hảo giữa hai đảng coi như rút cầu đóng cửa, trong suốt thời gian từ 1980-1991, khi VC theo hẳn Liên Xô và gia nhập khối kinh tế Ðông Âu, mở các quân cảng Cam Ranh, Ðà Nẳng, Hải Phòng cho Hạm Ðội Liên Xô vào trú đóng, mong dựa lưng chủ mới Nga, chống lại Tàu . Năm 1991 toàn bộ hệ thống xã hội chủ nghĩa suy sụp tại Liên Xô, Ðông Âu và nhiều nước trên thế giới, khiến cho VC vì muốn cứu đảng, nên phải quay về chầu phục chủ cũ là Trung Cộng. Ðể được tha tội cũng như có chỗ dựa lưng, hầu giữ vững đảng và miệng ăn, nên VC đã đem chủ quyền quốc gia dâng bán cho kẻ thù không đội trời chung là giặc Tàu, Và cũng vì “ thà chịu mất nước, chứ không bao giờ để mất đảng “, nên VC đã cả gan, tiến hành cái gọi là “ chính sách bình thường hóa quan hệ với Trung Cộng “ mà mặt thật là chấp nhận đầu hàng giặc.. Không chiỉ như vậy CSVN lúc đó còn tìm đủ mọi cách để xin thiên triều chấp thuận cho VN được trở thành một khu Tự Trị như Tây Tạng hay Tân Cương, trực thuộc quyền lãnh đạo của Bắc Kinh..Tất cả nội dung cuộc họp giữa hai đảng VC và TC,đã được cụ thể hóa bằng “ Thỏa thuận Thành Đô (4/9/1990) “Đây là một thỏa ước mang tính chát phản quốc, với một nội dung hoàn toàn bất lợi cho Việt Nam, mà hậu quả là sự thảm họa ngày nay do giặc Tàu mang đến cho Dân Tộc Việt. Mức độ thảm họa chạy đua với thời gian cho tới giai đoạn cuối cùng là 2020 dứt điểm, xóa tên nước Việt trên bản đồ thế giới, vì đã thành một quận huyện của Trung Cộng, do chính những người tham gia đàm phán Thỏa thuận Thành Đô đã ký bán như đã ký bán hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Cộng năm 1958. Hai mươi bốn năm trôi qua (1990-2014) kẻ từ ngày ký “ Thỏa thuận Thành Đô “, hậu quả nguy hiểm đến mức độ nào, không ai dám hay có thể lường được, kể cả những ai trong đảng CSVN ai từng tham dự còn sống. Bọn phản quốc này (lớp trước cũng như lớp sau), khi nội vụ bị phanh phui đổ bề, bề ngoài giả bộ như không có gì hết hay bị bắt buộc phải lên tiếng thì lại cố viện dẫn hoàn cảnh để thanh minh bào chữa, để mong xóa bài làm lại ván khác khi con tảy đã bị lật ngữa một cách trơ trẽn hãi hùng. Cuối cùng để bịt miệng cả nước, VC lại ra lệnh cấm không được nhắc tới vụ Thành Đô vì đây là bí mật quốc phòng và đời tư lãnh tụ . Tất cả cũng đều do sự lo sợ đảng phải sụp đổ như tại Liên Xô và Đông Âu, khiến cho một số lãnh tụ VC hoảng hốt. khi nghĩ tới hậu quả của cuộc đổi đời (nếu có) sẽ xãy ra cho chúng, với những nợ máu đã gây ra cho đồng bào khắp cả nước. Đó là nguyên nhân chính dẫn tới sự thay đội lập trường một cách đột ngột của bộ chính trị CS tại Hà Nội lúc đó, đã chấp nhận kẻ thùtruyền kiếp TC– từng xâm lăng gây điêu linh tang tóc cho Dân Tộc Việt tại biên giới từ năm 1979-1989, cướp Trường Sa năm 1988, nên đã bị ghi vào Hiến pháp 1980 là : kẻ thù nguy hiểm và truyền kiếp “. Thế nhưng “ kẻ cướpbổng hiên ngang trở thành người “anh em” cùng phe xã hội chủ nghĩa và một thoả thuận bí mật (?) được ký ngày 4/9/1990 tại Thành Đô (Tứ Xuyên), giữa hai đảng VC và TC với Tổng Bí thư Nguyên Văn Linh, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đô Mười, Cố vấn Phạm Văn Đồng (VC) và Tổng Bí thư Giang Trạch Dân cùng Thủ tướng Lý Bằng. (TC). Đây là nỗi bất hạnh và nhục nhã lớn của Dân Tộc Việt, nên khiến cho vận mệnh của đất nước phải lọt vào tay của một chế độ luôn sống trong ảo tưởng về sự bách chiến bách thắng của cái gọi là “ xã hội chủ nghĩa “ mà hiện tại gần như đã tan rã hoàn toàn, dù có còn lại bốn nước là VC,TC, Bắc Hàn và Cu Ba.. Tệ hơn VC còn coi TC như bậc thầy vĩ đại để nương tựa và giữ đảng, nên đã nhắm mắt làm ngơ, trước những tham vọng xâm lăng Việt Nam, từ đất liền ra tới biển đảo, kể cả kinh tế, xã hội, văn hóa...gây cho ta không biết bao nhiêu là tổn thất thật to lớn. VN ngày nay đã phải gánh chịu những thảm họa tàn khốc vì cái gọi là “ Thỏa Ước Thành Đô 1990. Từ đó, đảng CSVN coi như lệ thuộc hẵn đảng CSTC về chính trị, nhất là các chóp bụ lãnh đạo và bộ chính trị đều phải là người do Bắc Kinh đề bạt hay chỉ định, mới có thể theo đúng đường hướng do thiên triều đề ra mà thi hành.Do đó ta thấy các thành phần ngoài đảng hay đi chệch hướng đều bị TC loại trừ. Tóm lại muốn sống yên , CSVN phải răm rắp theo đúng phương châm “ bốn tốt, mười sáu chữ vàng “ trong hai lãnh vực song phương và thân phân tớ chủ trong bang giao quốc tế.. Vì hầu hết guồng máy QG do phe thân hay vây cánh của TC nắm giữ, nên chúng đã thẳng tay thao túng làm lũng đoạn nền kinh tế, tài chánh VN, qua các vụ trúng thầu khai thác các dự án xây dự, khại quặng mõ, hợp đồng thương mại, nông nghiệp..mọi thứ hầu như đều nằm gọn trong tay TC. Giặc đã dùng áp lực kinh tế đó, bó buộc người dân VN phải cúi đầu làm nô lệ cho chúng, qua những tên cai tù, an ninh bản xứ mang danh xưng công an, bộ đội nhân dân.. Cuối cùng VN ngày nay là một nhà kho, bãi rác khổng lồ qua danh từ hào nhoáng “ kinh tế thị trường theo định hướng XHCH “ mà thực chất là chỗ để cho TC tống khứ tất cả những thứ rác rưỡi mang nhãn hiệu “ made in China “ bị cả thế giới tẩy chay vì hàng giả, hàng dõm, hàng chứa chất độc..từ giầy dép, quần áo, máy móc, thuốc tây..cho tới thức ăn, thịt, gạo, trái cây và vàng, đô la giả, thuốc phiện..ngày qua ngày đầu độc người bản xứ và thế giới, sau khi đổi thành nhãn hiệu “ made in VN “. Củng lúc, gần như tài nguyên khắp nước VN đã bị TC vơ vét chuyển về Tàu, qua sự đồng lõa và bán đứng của CS Hà Nội.Hỡi ơi chỉ mới từ năm 1990 tới nay, qua thỏa uớc Thành Đô, VC đã tiếp tay giúp TC xây dựng ngay trên đất nước mình, một đạo quân Tàu qua hình thức lao động, hầu như có mặt khắp nước lấy vợ sinh con nói tiếng Hoa và thành Tàu trên đât Việt. Đây cũng chính là mạng lưới gián điệp Tàu tại hải ngoại, trong âm mưu thâu toám VN khi hữu sự, giống như Ukraine tại Hắc Hải trong tương lai gần. Ngày xưa, Hồ Quý Ly, Mạc Ðăng Dung và Chúa Trịnh, chỉ vì trong thế kẹt vạn bắt đắc dĩ, nên bó buộc phải ký dâng đất cho giặc. Thời nhà Nguyễn, Vua Tự Ðức cũng chỉ vì thua kém quân sự, nên buộc lòng phải ký kết những hiệp ước vô lý với kẻ thù. Thực dân Pháp trong thời gian đô hộ nước ta, vì quyền lợi của chúng, cũng cắt nhiều đất của VN cho Tàu tại biên giới, đó là điều không thể tránh được với một quốc gia đã mất chủ quyền. Thời VNCH, chịu mang tiếng là đánh giặc mướn cho Mỹ để kiếm cơm, nhưng qua 20 năm tồn tại, từ TT Diệm tới TT Nguyễn Văn Thiệu, đã không hề bán nhượng hay làm mất một phân đất của tổ tiên, ngoại trừ tháng 1-1974, qua áp lực của Mỹ và bị VC đâm sau lưng, nên để mất quần đảo Hoàng Sa trong máu hận, sau khi Hải Quân VNCH đã tử chiến với giặc Tàu và gây cho chúng nhiều thương vong thiệt hại. Do trên, cả nước phải nặn óc đi tìm động cơ, đã khiến đảng VC phải liều mạng hành động bán nước. Bởi vì trong lúc cầm bút ký vào văn kiện, những chóp bu của đảng từ Nguyễn Văn Linh, Đổ Mười, Phạm Văn Đồng, Lê Ðức Anh, Lê Khả Phiêu, Nông Ðức Mạnh, Trần Ðức Lương và Phan Văn Khải, sau đó đều trở thành tỷ phú đô la, gần như bị bắt buộc, để cố tình bỏ qua những yếu tố lịch sử về Vịnh Bắc Việt, về biên Ðông của VN, đã có tự ngàn năm trước. Tóm lại Trung Cộng và VC đã đồng thuận sử dụng luật rừng khi ký kết, mà bất chấp công lý, luật lệ và những công ước quốc tế, liên quan tới sự phân đinh lãnh hải giữa hai nước, vốn đã có từ lâu đời. Có như vậy, những chóp bu của đảng VC, nói là lương tháng chỉ lãnh có 250 tiền US, nhưng ai cũng được xếp vào hàng tỷ phú thế giới hiện nay. VC vì quyền lợi cá nhân và đảng, đã gây thiệt hại cho quốc gia về lãnh thổ, khiến dân tộc mất danh dự và trên hết là tạo sự bất hạnh cho đồng bào ngư phủ VN, khi phải hành nghề trên biển cả, phải bị giặc Tàu bắn chết, vì tội xâm phản lãnh hải của chính nước mình. Hỡi ôi, chỉ vì muốn được làm nô lệ cho Trung Cộng, đảng VC đã làm mất của VN hơn 11.930 km2 biển. Riêng Hiệp Ðịnh gọi là Hợp Tác Nghề Cá, chưa hề được quốc hội thảo luận, cũng như biểu quyết phê chuẩn, nhưng VC lẫn Trung Cộng vẫn tuyên bố, cùng có hiệu lực như Hiệp Ðịnh Vịnh Bắc Bộ vào ngày 30-6-2004, mà hậu quả trước mắt là cảnh dân chúng bị bắn giết dã mang. Một bức ảnh mới nhất từ cơ quan truyền thông Nhật Bản và Ấn Độ, chụp toàn cảnh bãi Gạc Ma (tên quốc tế là Johnson South Reef), nguyên là của VN bị TC cưởng đoạt năm 1988, vào ngày 29/07/2014, là bằng chứng để tố cáo TCđang nổ lực xây dựng các cơ sở dùng làm phòng tuyến quân sự, trong mưu đồ chiếm trọn quần đảo Trường Sa của VN. Bằng chứng xác thực, cộng với hoàn cảnh nguy ngập của nước nhà cũng như lời phán ngạo mạn đầy máu tanh của Tập Cận Bình “ Biển Đông là lãnh thổ của chúng “.Cho nên sông có thể cạn, núi cũng sẽ mòn còn quyết tâm đồng hóa và tiêu diệt VN thì không bao giờ thay đổi ! Xóm Cồn Hạ Uy Di Cuối tháng 8-2014 MƯỜNG GIANG
 
Chuyến đi khôi phục 16 chữ vàng và 4 tốtGia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok 2014-08-31
08312014-vn-peop-wl-rise-up.mp3  Ba điểm thống nhất được công khai sau chuyến làm việc tại Bắc Kinh của ông Lê Hồng Anh, Ủy viên Thường trực Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, khiến dư luận quan ngại. Lý do là Hà Nội không thay đổi gì trong quan hệ với Bắc Kinh sau sự cố giàn khoan Hải Dương 981 mà Trung Quốc hạ đặt trái phép trong vùng biển Việt Nam. Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, là một trong số những người có quan ngại như vừa nêu. Gia Minh có cuộc nói chuyện với ông và trước hết ông đưa ra nhận định về những điều có thể được trao đổi tại Bắc Kinh trong chuyến đi của ông Lê Hồng Anh mà không được báo chí loan tin. Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Tôi chưa biết là có ký kết gì không nhưng theo những thông báo chung thì hai bên đồng ý khôi phục quan hệ Việt- Trung. Nhưng tôi cho rằng thông báo công khai là một chuyện thôi, mà tôi thấy ông Lê Hồng Anh sang Trung Quốc lần này trong khi Trung Quốc vẫn duy trì quan điểm ở Biển Đông. Mặc dù vừa qua (họ) mới rút giàn khoan đi, nhưng vẫn tuyên bố lập trường của Trung Quốc ở Biển Đông không thay đổi. Như thế nghĩa là Trung Quốc vẫn cứ cứng rắn. Thế nhưng ông Lê Hồng Anh lại sang thăm trong thế Việt Nam yếu; (mà trong thế Việt Nam yếu), rất khó thảo luận bình đẳng mà bên có thế mạnh thế nào họ cũng tìm cách áp đặt. Theo tôi, họ có thể nêu ra vấn đề gác tranh chấp, cùng khai thác. Trong thông báo công khai cũng có ý đó rồi. Thứ hai nữa, họ muốn nói thôi không nói đến chuyện trước đây nữa, về tranh chấp trước đây để khỏi thương tổn đến quan hệ hữu nghị giữa hai nước. Thứ ba là họ muốn nói vẫn tiếp tục thực hiện cái ’16 chữ với 4 tốt’. Và có thể họ nêu vấn đề không nên kiện Trung Quốc. Và cũng có thể họ nêu vấn đề đừng quá quan hệ mật thiết với Mỹ. Họ muốn nói vẫn tiếp tục thực hiện cái ’16 chữ với 4 tốt’. Và có thể họ nêu vấn đề không nên kiện Trung Quốc. Và cũng có thể họ nêu vấn đề đừng quá quan hệ mật thiết với Mỹ Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh
Tôi cho rằng trong hội đàm họ có thể nêu những vấn đề như thế. Gia Minh: Như ông nói Việt Nam ở thế yếu và với ba điểm ( thống nhất như thế thì sẽ có những nguy hiểm gì cho Việt Nam trong thời gian sắp tới? Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Tất nhiên, từ trước đến giờ họ luôn âm mưu thôn tính Việt Nam. Ít nhất cũng trói buộc Việt Nam vào sự lệ thuộc của họ như kiểu thuộc địa kiểu mới. Họ vẫn thực hiện thế thôi. Tức là lúc nào Việt Nam cũng đứng trước những nguy hiểm từ Trung Quốc. Gia Minh: Biết như vậy, nhưng theo ông vì sao những vị lãnh đạo Việt Nam, nhất là những vị trong đảng vẫn luôn kiên trì đường lối cũ như thế? Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Điều này tôi không có thẫm quyền để nói gì. Đó là lãnh đạo của chúng tôi mà tôi không đồng ý; tôi không đồng ý quá thân thiện với Trung Quốc, chỉ thân thiện với Trung Quốc. Nhưng đó là quyền của lãnh đạo, tôi biết làm sao được! Họ nắm quyền và họ cứ làm thế. Mà không phải một mình tôi, nhiều người cũng phản đối; nhưng họ nắm quyền họ cứ thực hiện theo con đường của họ thôi. Gia Minh: Như thiếu tướng vừa nói nếu theo đường lối như lâu nay thì Việt Nam luôn đứng trước mối nguy hiểm của Trung Quốc, vậy qua những động thái vừa rồi trong quan hệ với Trung Quốc, việc xây dựng niềm tin với những nước khác, đặc biệt với Hoa Kỳ, thì có thể khiến cho người ta tin tưởng để có thể có những hợp tác có lợi cho Việt Nam không? Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Theo tôi vẫn hợp tác mật thiết hơn nữa với Hoa Kỳ. Đó là lợi ích của cả Việt Nam và của cả Hoa Kỳ. Gia Minh: Như vậy vẫn có bị cản trở trong vấn đề này? Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Tôi đã nói rồi, tổng bí thư của chúng tôi thân Trung Quốc, cho nên vẫn là cản trở khó có thể có quan hệ mật thiết hơn nữa với Hoa Kỳ. Đến một lúc mà đẩy nhân dân đến chân tường, tôi nghĩ có khi phải ‘tức nước, vỡ bờ’ thôi Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh
Gia Minh: Như thiếu tướng nói không chỉ bản thân ông mà nhiều vị khác không đồng ý và hiện nay hình như dư luận dân chúng họ cũng thấy được vấn đề? Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Có thể một bộ phận nhân dân theo dõi tình hình, người ta cũng đồng tình như thế. (Nhưng) đại đa số nông dân ở nông thôn, ở nơi xa xôi họ không có điều kiện cập nhật những tin tức theo ‘lề mạng’, họ chỉ đọc báo của ‘lề phải’ và xem tivi thì không bao giờ thấy được sự thật. Gia Minh: Sự xuất hiện của nhiều nhóm dân sự hiện nay, theo thiếu tướng tác động để giúp cho những người khác nhận thấy vấn đề đang theo chiều hướng ra sao? Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Chiều hướng đó tiếp tục đẩy mạnh, tuy nhiên lãnh đạo cũng tìm mọi cách để cản trở. Nhưng xu hướng tiến bộ người ta vẫn tiếp tục đẩy mạnh hoạt động của người ta. Gia Minh: Nhiều người cho rằng với xu hướng tất yếu như thế, việc cản trở như thế sớm hay muộn gì cũng không thể thành công? Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Đến một lúc mà đẩy nhân dân đến chân tường, tôi nghĩ có khi phải ‘tức nước, vỡ bờ’ thôi. Gia Minh: Hiện nay, mọi người có hướng đến đại hội đảng lần thứ 12 năm 2016 diễn ra trong tình hình có những vụ việc như vụ giàn khoan, đảng đang đứng trước những thách thức. Nhưng rồi qua chuyến đi của ông Lê Hồng Anh thì mọi người thấy những thách thức đó vẫn chưa thể được hóa giải? Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Tôi cũng nghĩ như thế. Gia Minh: Vậy điều trông chở vào đại hội đảng lần thứ 12 này là gì? Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: (Cười) Hiện nay có bao nhiêu góp ý kiến, kể cả tôi góp ý kiến, nhưng tôi tin người ta không nghe đâu. Họ vẫn đi theo con đường mòn của họ thôi. Gia Minh: Và như thiếu tướng vừa nói, làm như thế là dồn nhân dân vào đường cùng? Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Nhưng vấn đề cần có thời gian. Gia Minh: Cần có thời gian để có những điều kiện chín muồi hơn? Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Đúng rồi, phải thời gian lâu chứ không phải là trước mắt đâu! Gia Minh: Chân thành cám ơn thiếu tướng đã giành cho cuộc nói chuyện vừa rồi.
Nghĩ gì qua phiên xử nhóm Bùi Hằng. [RadioCTM] - Trong chương trình phát thanh ngày 31/08/2014, kính mời quý thính giả theo dõi các tiết mục : Hội Luận - Một Thoáng Hương Xưa. (31/08/2014)   [RadioCTM - Thanh Thảo] - Ngày 26 và 27 tháng 8 vừa qua, ông Lê Hồng Anh, Thường trực Ban Bí Thư đảng Cộng sản Việt Nam đã viếng thăm Trung Quốc với vai trò là đặc sứ của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Trong chuyến đi ngắn ngủi này, ông Lê Hồng Anh đã hội đàm với ông Tập Cận Bình chủ tịch nước, ông Lưu Vân Sơn, bí thư ban bí thư trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc để bàn về việc xử lý những vấn đề còn tồn đọng giữa hai nước sau khi xảy ra vụ giàn khoan HD 981. Theo báo chí thì sau khi bàn thảo ông Lê Hồng Anh và ông Lưu Vân Sơn đã nhất trí với 3 nội dung. Thứ nhất là lãnh đạo hai phía tăng cường hơn nữa việc chỉ đạo quan hệ 2 đảng, 2 nước; Thứ hai là hai bên tăng cường giao lưu và tăng cuờmg hợp tác song phương trên mọi lãnh vực; Thứ ba là hai phía tuân thủ các nhận thức chung của lãnh đạo cao cấp 2 đảng, 2 nhà nước. Nếu chuyến đi chỉ nhằm đạt ba nội dung nói trên thì ông Lê Hồng Anh không cần tốn công, tốn tiền để sang Trung Quốc bàn thảo những chuyện mà người ta cho là vô bổ vì hai phía cứ lặp đi lặp lại các sáo ngữ làm người nghe đâm ra chán nản. Để tìm hiểu thêm vấn đề này và liệu xem CSVN có nối lại quan hệ với Trung Quốc hay không, xin mời quý vị theo dõi phần nhận định sau đây của ông Lý Thái Hùng, Tổng bí thư đảng Việt Tân trong chương trình phát thanh hôm nay. (31/08/2014)   [RadioCTM - Bích Huyền] - Trong những năm 1940, có một số lớn những ca khúc yêu nước được sáng tác, hầu hết dựa trên thể hành khúc và nhạc của những ban quân nhạc Pháp. Hầu hết các nhạc sĩ thế hệ đầu của Việt Nam tiếp cận rất hạn chế đối với giáo dục âm nhạc Tây phương. Nhiều người giống như Nguyễn Văn... (31/08/2014)
Trung tâm Trung Quốc nằm ở đâu?Câu hỏi tưởng chừng dư thừa này một lần nữa khẳng định âm mưu bành trướng của Trung Quốc là có thật. Bắc Kinh đương nhiên là trung tâm của Trung Quốc? Không phải vậy, đó chỉ là thủ đô chứ không phải là mốc địa lý nằm ở giữa Trung Quốc. Chính quyền Trung Quốc ngày nay chưa bao giờ công bố trung tâm địa lý của họ nằm ở địa phương nào. Báo Le Figaro (Pháp) ra ngày 22/8 có bài phóng sự dưới tựa đề “Chine: l'empire sans milieu” (Trung Quốc, vương quốc không trung tâm), lý giải tại sao chính quyền Bắc Kinh không công nhận thôn Đổng Gia Lĩnh là trung tâm địa lý của Trung Quốc Thôn Đổng Gia Lĩnh ở huyện Đông Hương thuộc tỉnh Cam Túc, tây bắc Trung Quốc, nằm trên độ cao 2.600m, là địa phương hẻo lánh nhất của tỉnh này. Năm 2000, một ngọn tháp bằng thép cao 20m được chính quyền huyện Đông Hương dựng lên tại đây để đánh dấu đây là trung tâm địa lý của Trung Quốc dựa theo khảo sát của một số nhà địa lý nổi tiếng. Thiết kế của tháp tuân theo đúng chủ trương truyền bá “đoàn kết dân tộc” của Chính phủ Bắc Kinh. Tháp gồm một quả cầu tượng trưng cho trái đất được đặt trên 56 cột, tượng trưng cho 56 dân tộc, đồng thời cũng đặt trên 34 trụ, đại diện cho 34 tỉnh của Trung Quốc.  Tháp Đổng Gia Lĩnh ở Cam Túc, tây bắc Trung Quốc đã bị bỏ hoang Thế nhưng, những người thiết kế công trình này nhanh chóng bị rơi vào quên lãng do sợ chính phủ trừng phạt. Vì ngay sau đó, Bắc Kinh khiển trách chính quyền địa phương rằng họ mới là người có thẩm quyền để ấn định đâu là trung tâm của đất nước. Sau khi dọa sẽ cho phá ngọn tháp, cuối cùng, chính quyền trung ương từ bỏ ý định, với điều kiện Đông Hương phải từ bỏ “danh hiệu” tự xưng này. Sau vụ tháp Đổng Gia Lĩnh, hai ngôi làng khác của tỉnh Cam Túc cũng tự nhận là trung tâm của Trung Quốc đã phải nhanh chóng từ bỏ ý định. Từ đó, ngôi làng bị rơi vào quên lãng. Điều kiện sống của người dân ngày càng khó khăn, cơ sở hạ tầng xuống cấp do nhiều dự án du lịch không phát triển được. Đối với chính quyền trung ương, về mặt địa lý, các ngôi làng trên sẽ không bao giờ là trung tâm của đất nước bởi một lý do quan trọng. Nếu tỉnh Cam Túc là trung tâm, thì Trung Quốc sẽ phải từ bỏ mọi tham vọng bành trướng lãnh thổ tới Đài Loan và trên các biển Hoa Đông và Biển Đông. Le Figaro trích dẫn lời phó giám đốc một cơ quan bản đồ Trung Quốc nói: “Nếu Trung Quốc công nhận một trung tâm chính thức, điều này chỉ gây thêm phiền toái với các nước láng giềng”. Ông cũng khẳng định để xác định trung tâm của đất nước không có gì là khó về mặt khoa học, nhưng cơ quan ông không muốn gặp rắc rối. Vì ngoài các tranh chấp lãnh thổ trên biển, Trung Quốc còn có nhiều bất đồng với Ấn Độ. Nếu tính thêm các phần lãnh thổ ngoài khơi, trung tâm Trung Quốc sẽ phải dời xuống phía nam, về phía thành phố Tây An. Đây là kinh thành của các triều đại Tần, Hán, Đường và nổi tiếng với đội quân đất nung. Vấn đề xác định trung tâm địa lý của Trung Quốc tưởng chừng rất dễ đối với các nhà khoa học địa lý nhưng lại không đơn giản với các chính trị gia ở Bắc Kinh.
Nh.Thạch (Le Figaro)
Có đường băng trên đảo Gạc Ma, chiến đấu cơ Trung Quốc vươn tới toàn miền Nam VNHòn đảo này được Trung Quốc đổ thêm bê tông để biến thành đảo nhân tạo có diện tích bằng 17 sân bóng đá (khoảng 1.700m). Những bức ảnh được Hoàn Cầu thời báo Trung Quốc đăng tải cho thấy công việc xây dựng đang gấp rút diễn ra.
 | | Trung Quốc đang gấp rút xây dựng công trình trên đảo Gạc Ma |
‘Xe cơ giới chạy rầm rập, đất đá chất cao như núi, việc bê tông hóa hòn đảo đang diễn ra khẩn trương’, tờ Kanwa của Canada cho biết.
Toàn bộ hòn đảo có chiều dài 5.000m, rộng 400m, giới phân tích cho rằng Trung Quốc toan tính biến Gạc Ma thành cơ sở không quân.
Theo tính toán của Hoàn Cầu thời báo, đảo Gạc Ma cách TP.HCM 830km; cách Manila 890km; cách eo biển Malacca, cửa ngõ Biển Đông khoảng 1.500km. Nếu Trung Quốc cho xây đường băng dài 2.000m trên đảo Gạc Ma, các chiến đấu cơ Su-30; J-10; J-11 sẽ có khả năng tác chiến vươn tới tận Malacca.
Thậm chí toàn bộ miền Nam Việt Nam cũng nằm trong phạm vi tấn công của các chiến đấu cơ này.
Theo Hoàn Cầu thời báo, Trung Quốc đang tập trung xây dựng nhiều công trình ở phía Tây đảo Gạc Ma, có chiều dài lên đến 4.04km.
 | | Mô hình xây dựng đảo Hoàng Sa trong tương lai (Trung Quốc chiếm đóng trái phép từ năm 1974 đến nay) |
Trong khi đó, phía Đông Bắc sẽ được xây thành cảng, cung cấp khả năng ra vào cho tàu khu trục hạm cỡ lớn. Đài Loan cũng sẽ chịu uy hiếp nhất định từ phía đảo Gạc Ma, bởi nơi này cách đảo Ba Bình do Đài Loan chiếm đóng trái phép của Việt Nam khoảng 72km.
Tờ Kanwa nhận định với năng lực tác chiến hiện nay, Trung Quốc có thể ‘dễ dàng chiếm đảo Ba Bình’, bắt giữ toàn bộ quân nhân Đài Loan trên đảo để ra điều kiện đàm phán với Đài Bắc.
Trung Quốc cũng đang xây dựng, kiên cố hóa đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam mà nước này xâm chiếm trái phép năm 1974.
Theo tờ Want China Times của Đài Loan, khi hai hòn đảo này được xây dựng xong, Trung Quốc hoàn toàn có thể lắp đặt radar tầm xa, sóng vô tuyến và các thiết bị giám sát trên không, trên biển.
Toàn bộ các quốc gia Đông Nam Á, cho đến tận Singapore đều nằm trong tầm kiểm soát của radar Trung Quốc.
Trong khi Mỹ tuyên bố ‘xoay trục sang châu Á’, động thái mới này của Trung Quốc được cho là sẽ tạo áp lực đáng kể lên hạm đội Thái Bình Dương nổi tiếng của Mỹ.
Tờ Want China Times nhận xét, việc xây các căn cứ quân sự ở đảo Phú Lâm (Hoàng Sa) và đảo Gạc Ma (Trường Sa) sẽ giúp quân đội Trung Quốc tiến thêm 850km trên Biển Đông.
Tờ báo này cho rằng ngay khi hải quân Mỹ qua eo biển Malacca vào Biển Đông, mọi động tĩnh sẽ khó lọt qua hệ thống radar Trung Quốc bố trí ở hai đảo nêu trên.
Tờ Want China Times dẫn nguồn tin Bộ Quốc phòng Đài Loan cho biết, từ nhiều năm qua, Trung Quốc đã cài đặt nhiều thiết bị dò sóng âm tàu ngầm, do thám tín hiệu tàu chiến ở nhiều điểm đảo trên Biển Đông.
Trung Quốc cũng xây nhiều trạm radar có khả năng phát hiện tàu chiến và các hoạt động chuyển quân của Mỹ, Việt Nam và Malaysia.
Tờ báo của Đài Loan nói Trung Quốc cũng đang lên kế hoạch xây đảo nhân tạo trên nền một số đảo san hô mà nước này chiếm đóng trái phép, nhưng số lượng đảo là bao nhiêu thì không được Want China Times tiết lộ.
Theo trang tin quân sự Trung Quốc Chinamil, Bắc Kinh cũng đang xúc tiến xây dựng các công trình trên đảo đá Chữ Thập ở Trường Sa (Trung Quốc gọi là đảo Vĩnh Thử).
Hiện tại, Trung Quốc đã cho xây dựng đảo nhân tạo rộng 90m2 ở đảo đá Chữ Thập, có sân bay trực thăng, radar, thiết bị giám sát vô tuyến, cung cấp chỗ neo đậu cho tàu khu trục hạm cỡ nhỏ.
Đời Mồ Côi
Em sinh ra đã không hề biết mẹ Hàng ngày Em theo chị để ăn xin Ngày đầu đường đêm ghế đá công viên Sống lay lắt nhờ đồng tiền thiên hạ.
Nhiều khi đói sữa thay bằng nước lã Hai chị em vật vã dạ cồn cào Dế ve Sầu nướng lót dạ đêm thâu Mong trời sáng xin cơm thừa hàng quán.
Cha chết sớm mẹ bị người ta bán Sang bên Tàu vào động bán dâm Nhà cửa ruộng nương Đảng qui hoạch chẳng bồi thường Nghe người nói cán bộ phường chia chác
Mình sống được nhờ tấm lòng cô bác Nín đi nào chị sẽ hát ầu ơ Mất mẹ cha đời đói rét bơ vơ Đừng khóc nữa em thơ xin hãy hiểu.
Chuyện xui xẻo đẩy đưa đời cô lựu Chị bị tông xe nằm ngất bên đường Khi mọi người đưa chị đến nhà thương Chị đã chết từ trên đường nhập viện.
Kẻ tông chị là đảng viên say xỉn Sợ liên quan chúng đã biến vào đêm Hết họ hàng giờ chỉ còn mình em Nên ánh mắt mới buồn lên đến thế.
Anh xin lỗi mấy tháng rổi mới kể Chỉ mong sao ánh mắt bé vơi buồn Trẻ ăn mày không được đảng yêu thương Nhưng còn có những trại cô nhi viện
Uyển Thi
Đây là thời đại siêu xa lộ tin tức, đâu phải chúng muốn làm gì thì làm.Linh Nguyên
Vinh danh cờ Vàng trên khắp nước Mỹ
|