Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 12
 Lượt truy cập: 29328284

 
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca 13.06.2026 08:37
KHÔN NHÀ DẠI CHỢ! VIỆT NAM TRANG BỊ CÁC TÀU HIỆN ĐẠI CHO HẢI QUÂN ĐỂ LÀM GÌ? Ngư dân sẽ được phong liệt sĩ!
10.08.2014 04:15

Lâu nay, các phương tiện thông tin của nhà nước Việt Nam không ngừng khoe khoang sức mạnh của lực lượng Hải quân Việt Nam, làm cho nhiều người lạc quan nghĩ rằng, một khi được trang bị các phương tiện và vũ khí hiện đại như vậy, Hải quân Việt Nam sẽ là lực lượng trụ cột trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh hải nước ta.

HƯƠNG KHÊ

Chúng ta hãy theo dõi xem Hải quân Việt Nam đã được trang bị như thế nào.

Trước hết nói về các hợp đồng mua tàu ngầm của Nga:

Hợp đồng về việc Nga cung cấp cho Việt Nam 6 chiếc tàu ngầm đã được ký kết năm 2009 trong chuyến thăm của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Moscow, trị giá 2 tỷ USD.

Vào đầu năm 2014, Việt Nam đã tiếp nhận hai chiếc tàu ngầm kilo: Hà Nội (HQ 182) và TP Hồ Chí Minh (HQ 183).

Theo kế hoạch, tàu ngầm HQ 184 Hải Phòng sẽ được đưa về Việt Nam trong tháng 11-2014. Và sau đó là các tàu mang tên Đà Nẵng, Khánh Hòa và Bà Rịa Vũng Tàu cũng sẽ được phía Nga lần lượt hoàn thành và bàn giao cho Việt Nam.

Ngoài ra, Việt Nam (dưới sự hỗ trợ của Nga) đã đóng mới thành công hai tàu tên lửa tấn công nhanh lớp Molniya. Báo điện tử VTC News ngày 5/8/2014 đưa tin:

“Lần đầu tiên trong lịch sử lĩnh vực đóng tàu quân sự VN đã ghi nhận một dấu mốc quan trọng: đóng mới thành công hai tàu tên lửa tấn công nhanh lớp Molniya.

Hai tàu tên lửa tấn công nhanh lớp Molniya HQ 377 và HQ 378 là cặp tàu tên lửa đầu tiên do VN tự đóng mới. Đặc biệt, ngày 28/4/2014, Bộ Quốc phòng đã chủ trì cuộc nghiệm thu bắn tên lửa hai tàu HQ 377 và HQ 378. Và trong những lần bắn thử, các tàu này đã bắn trúng mục tiêu ngay từ những loạt bắn đầu tiên”.

“Nhiều quốc gia rất muốn được sở hữu lớp tàu này bởi nó được trang bị vũ khí, khí tài hiện đại như hệ thống tên lửa chống hạm cận âm Uran-E, tên lửa phòng không vác vai Igla, pháo hạm AK630, pháo hạm AK176 nhằm vào những mục tiêu đối hải”…

Và họ tự hào rằng: “Ngay cả những chuyên gia nước ngoài đi cùng cũng tỏ ra ngạc nhiên và khâm phục khi tàu tên lửa do VN đóng bắn trúng mục tiêu ngay từ loạt đầu mà không phải hiệu chỉnh nhiều lần như nước họ”.

Câu hỏi đặt ra là, Hải Quân Việt Nam được trang bị các loại tàu và vũ khí, cùng trang thiết bị hiện đại để làm gì?

Nhiệm vụ của Quân đội tất cả các nước, kể cả VN, là bảo vệ Tổ quốc. Riêng quân đội VN còn được gắn thêm những danh từ mỹ miều hơn, là “QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN”, “TỪ NHÂN DÂN MÀ RA”, là “BỘ ĐỘI CỤ HỒ”.

Hồ Chí Minh từng viết: “Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng thì tinh thần yêu nước ấy lại sôi nổi. Nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm, khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước”.

Thế nhưng, “khi Tổ quốc bị xâm lăng”, mà cụ thể là giàn khoan Haiyang Shiyou 981 của Trung Quốc xâm phạm lãnh hải nước ta, ngang nhiên tiến hành khoan thăm do dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế của nước ta, tàu TQ đâm chìm tàu cá ngư dân ta, thì các chú “bộ đội cụ hồ” với truyền thống “kẻ thù nào cũng đánh thắng” lại… chẳng thấy đâu! Báo Petro Times ngày 01/8/2014 viết: “Họ đã chọn phương pháp ngoại giao, hòa giải, và không tung lực lượng hải quân ra nơi xảy ra căng thẳng, Không một tàu chiến nào của Lực lượng bảo vệ bờ biển VN giương súng”.

Nói tóm lại là KHÔNG LÓ MẶT RA.

Trong khi đó, họ lại “xúi” ngư dân ra biển làm “lá chắn sống”. Nhà nước có kế hoạch trang bị hàng trăm tàu vỏ sắt cho ngư dân để thay thế tàu vỏ gỗ để chống đâm va của tàu TQ. Những tàu ra Hoàng Sa đánh cá thì được trợ cấp tiền xăng dầu. Tàu ai đi về an toàn thì được cấp giấy khen. Tàu ai bị TQ bắt thì tự lo mà kiếm tiền chuộc. Ai bị đâm chìm, hoặc bị đánh đập, tịch thu ngư cụ và hải sản thì… ráng chịu. Còn các tàu Cảnh sát biển và Kiểm ngư thì đứng xa giàn khoan hàng chục hải lý phát loa “TUYÊN TRUYỀN, VẬN ĐỘNG” tàu TQ rút đi. Và khi những tàu tuyên truyền ấy thấy các tàu TQ đến gần, thì liền “DŨNG CẢM, MƯU TRÍ, LINH HOẠT …LUỒN LÁCH VÀ …BỎ CHẠY”.

Vì vậy, bà con ngư dân của ta đã truyền nhau câu ca:

“Biển Đông dậy sóng

Tàu Cộng tràn vô

Ngư dân bám biển

Hải quân núp bờ

Bao giờ biển lặng gió yên

Hải quân ta sẽ tiến lên hàng đầu”.

Nói về biệt tài tuyên truyền của nhà nước VN, có người đã nhận xét: “VN có cả một bộ máy từ trung ương đến địa phương chuyên theo dõi tư tưởng và suy nghĩ của người dân. Bộ máy này thậm chí còn muốn có mặt trong đầu của dân để kiểm soát tư tưởng trước khi người dân phát biểu. Do đó người dân luôn sống trong cảnh lo sợ”.

Mặc dù TQ đã gây ra biết bao tội ác với nhân dân ta, nhưng kể từ sau hội nghị Thành Đô 1990 đến nay, não trạng của những người CSVN vẫn coi TQ là “anh em, đồng chí”, và được tô điểm bởi giọng điệu lừa bịp MƯỜI SÁU CHỮ VÀNG, BỐN TỐT. Do đó, “dù TQ có bành trướng như thế nào đi nữa, thì họ vẫn là nước XHCN” (phát biểu của TBT Nguyễn Văn Linh sau hội nghị Thành Đô). Điều đó giải thích tại sao, sau khi TQ đã hạ đặt trái phép giàn khoan Haiyang Shiyou 981 xâm phạm lãnh hải nước ta, gây nên làn sóng phẫn nộ tột cùng trong nhân dân cả nước và kiều bào ta ở nước ngoài, thì trong hội nghị Shangri-la tại Singapore, ông Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh vẫn nói: “Quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc về tổng thể đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông và đôi khi cũng có những va chạm gây căng thẳng”.

Điều này giải thích tại sao trong vụ Bauxite ở Tây Nguyên, bất chấp sự phản đối của các nhà khoa học VN, các vị tướng lãnh trong quân đội, các nhân sỹ trí thức và nhân dân, nhà nước VN vẫn cho TQ khai thác, và đến nay hiểm họa về môi trường và lỗ vốn đã rành rành ra đó.

Điều này giải thích tại sao, hơn 1600 chiến sỹ ta hy sinh trong chiến dịch Hà Giang 1979-1984, đem xương máu ra bảo vệ non sông đất nước, vậy mà họ không được vinh danh, cuộc chiến của họ không được nhắc đến trên các phương tiện truyền thông nhà nước. Vì vậy Thiếu tướng Lê Duy Mật – nguyên Phó Tư lệnh, Tham mưu trưởng Quân khu 2 và là Tư lệnh Mặt trận 1979-1984 (Hà Giang) – đã có thư yêu cầu đảng và nhà nước VN phải “giải mã hội nghị Thành Đô và ghi nhận công lao những người đã ngã xuống trong chiến dịch Hà Giang 1979-1984”.

Vậy ai là kẻ thù của nhân dân Việt Nam? Nước Mỹ ư? Những người CSVN vẫn luôn luôn coi Hoa Kỳ là “kẻ thù nguy hiểm nhất”, đe dọa đến sự an nguy của chế độ hiện nay, nhưng trước hành động xâm lăng trắng trợn của TQ với giàn khoan Haiyang Shiyou 981, trong khi Quốc hội VN, và ĐCS VN vẫn “câm như hến”, thì Hoa Kỳ lại là quốc gia phản đối kịch liệt nhất. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ, bà Jen Psaki lên tiếng, sau đó là Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đã tuyên bố đầy cứng rắn tại cuộc họp của các quốc gia Đông Nam Á rằng, Washington sẽ ép đến cùng để các nước phải tự nguyện chấm dứt các hành động làm nghiêm trọng thêm tình hình ở Biển Đông. Tổng thống Mỹ Barack Obama nhấn mạnh cần phải giải quyết một cách hòa bình bất đồng nảy sinh sau khi Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan thăm dò dầu khí tại Biển Đông và tránh leo thang căng thẳng. Gần đây nhất, ngày 10/7, với toàn bộ phiếu thuận, Thượng viện Mỹ đã nhất trí thông qua Nghị quyết về Biển Đông, yêu cầu Trung Quốc quay lại nguyên trạng trước ngày 1/5/2014. Ngoài ra, quân đội Mỹ đã hoàn thành kế hoạch dự phòng để Washington sẽ can thiệp quân sự nếu Trung Quốc tấn công Philippines hay Nhật Bản hoặc tấn công vào Việt Nam.

Hiểm họa TQ vẫn còn đó. Hàng chục vạn người TQ đang có mặt trên đất nước VN được ngụy trang dưới nhiều hình thức, đang là “cái kim trong bọc”, sẽ có ngày lòi ra.

Nhân dân VN không muốn chiến tranh. Nhân dân VN muốn sống hòa bình dưới một nhà nước CỦA DÂN, DO DÂN, VÌ DÂN thực sự. Nhân dân VN không muốn có thứ “ hòa bình hữu nghị …viễn vông”.

Bởi vì :

Suy cho cùng sau mỗi cuộc chiến tranh,

Bên nào thắng thì nhân dân đều bại”.

(Nguyễn Duy)

H.K.

Quân đội Ngư dân liều chết bám biển để bảo vệ ngư trường và chủ quyền

Kể từ ngày 2 tháng Năm 2014, khi Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương HD981 vào định vị khoan tại vị trí có tọa độ 15 độ 29’ vĩ độ bắc, 111 độ 12’ độ kinh đông, cách đảo Lý Sơn, bờ biển Việt Nam khoảng 120 hải lý (tương đương 221 km), nằm trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam.

Vào khi người Việt trong cũng như ngoài nước xôn xao, phẩn nộ, biểu tình phản đối hành động ngang ngược nước lớn mà chừng như Trung Quốc không cần che dấu nữa, thì ngư dân ở Cù Lao Ré tức huyện đảo Lý Sơn, rồi Thanh Khê Thanh Hà ở Đà Nẵng, cách nơi Trung Quốc thiết đặt dàn khoan dầu không xa, phần nào bình thản hơn bởi họ biết đụng chạm với tàu Trung Quốc là chuyện thường gặp khi ra Trường Sa đánh bắt cá, còn nếu cùng cực lắm thì ngư dân phải đương đầu theo cách mình đã làm bao lâu nay để tồn tại:

Hồi nớ gặp tàu Trung Quốc là ra làm chung với họ rứa đó, nhưng chừ ra làm thì hắn đuổi, hắn đuổi rồi hắn bắt mình rồi thời gian hắn cũng cho mình về. Người Việt Nam mình có cái lì chỗ nớ đó, mà thằng Trung Quốc ni hắn cũng hoành hành cũng giành đất với mình rứa.

Đó là lời ông Trương Văn Trọng ở xóm chài Xuân Hà Thanh Khê, Đà Nẵng, thường được người dân ở đây gọi một cách kính nể là lão ngư của Hoàng Sa vì đã dạy dỗ đào tạo được một đội tàu gia đình chín thuyền với chín con trai và rễ luôn gắn bó với Hoàng Sa Trường Sa như chính bản thân ông đã từng gắn bó với vùng biển mà cha và chú của ông đã bỏ mình dưới những làn sóng dữ:

Hai trăm tám hải lý nhưng mà hắn đem vô tám chục hải lý rồi đó. Địa phận VN mình có hai trăm hải lý chứ mấy, mà chừ có một chiếc tàu VN mình chạy ra, kèm tới cái là hắm ủi móp chiếc tàu luôn. Chừ bữa ni nhà nước đổ dầu rồi cho đồ ăn đồ uống chừ đi ra mười chiếc ngoài nớ

ông Trương Văn Trọng

Rành hết, tôi ở Hoàng Sa liên miên, bám ngư trường đó hoài thôi. Con cháu chừ hắn cũng giữ cái đảo Hoàng Sa Trường Sa, giữ bờ cõi Việt Nam của mình. Nhà nước bây chừ nói là bám biển chừng mô tốt chừng nấy, là còn giữ được cái bở cõi quê hương của mình.

Nhà tui thì gia đình tui bám biển ngư trường là bọn con tui hắn làm có thiện chí lắm, đứa nào đưa nấy ai cũng có khen ngợi, nhà nước cũng khen ngợi.

Chính vì thế mà lão ngư Trương Văn Trọng, dù không còn đi biển, đã theo dõi rất sát tình hình từ hôm 2 tháng Năm đến giờ:

Hai trăm tám hải lý nhưng mà hắn đem vô tám chục hải lý rồi đó. Địa phận Việt Nam mình có hai trăm hải lý chứ mấy, mà chừ có một chiếc tàu Việt Nam mình chạy ra, kèm tới cái là hắm ủi móp chiếc tàu luôn. Chừ bữa ni nhà nước đổ dầu rồi cho đồ ăn đồ uống chừ đi ra mười chiếc ngoài nớ. Đi ra để mà tranh thủ giả như mình làm nghề để mình tranh thủ cái biển của mình đó.

Tàu cá Việt Nam: Đội tàu an toàn trên biển (phường Quảng Tiến, TX Sầm Sơn) vanhoadoisong.vn
Tàu cá Việt Nam: Đội tàu an toàn trên biển (phường Quảng Tiến, TX Sầm Sơn) vanhoadoisong.vn


Trong đội tàu cá mười chiếc, vừa vượt sóng ra Trường Sa ba bốn hôm nay như lời ngư ông Trương Văn Trọng kể, có hai chiếc do hai con trai của ông cầm lái, thuyền trưởng Trương Văn Hay và thuyền trường Trương Văn Minh:

Mình người dân vô tội, mình đi ra hắn cũng dọa nạt mình mà biển mình là mình tranh đấu đã. Còn ông Nguyễn Tấn Dũng là đi qua họp bên ASEAN mấy nước Châu Á mình, nói chuyện để các nước can thiệp giùm chứ còn hắn bành trường hắn hoành hành lắm. Chừ là nói chứ biển mình thì mình làm, dầu cho có chi đi nữa thì cũng phải lo theo đuôi con cá để làm để giữ biển giữ nước chứ không lẽ để cho thằng Trung Quốc mà hắn lọt vô là coi như dân chết hết chứ chi. Ngàn năm Trung Quốc đô hộ là coi như ông bà mình chịu đau khổ từ hồi nớ rồi, nên chi chừ dù chết sống chi đi nữa cũng không để cho hắn vô mô. Chết sống chi đi nữa cũng nhờ các nước can thiệp, không thì đánh, đánh len với hắn rứa thôi.

Mình người dân vô tội, mình đi ra hắn cũng dọa nạt mình mà biển mình là mình tranh đấu đã. Còn ông Nguyễn Tấn Dũng là đi qua họp bên ASEAN mấy nước Châu Á mình, nói chuyện để các nước can thiệp giùm chứ còn hắn bành trường hắn hoành hành lắm.

ngư ông Trương Văn Trọng

Còn ở lại trong bờ là người con thứ ba của gia đình ngư dân này, cũng là thuyền trưởng một tàu thuộc đội tàu cá của gia đình, anh Trương Văn Kinh:

Giờ chừ hắn vô là cách đảo Ré (Lý Sơn) 120 lý này, hắn đang đóng giàn khoan ngoài nớ. Nhà nước điều thì mình cũng phải đi, động viên cho dân mình ra để dành chủ quyền, có tàu chiến rồi tàu kiểm ngư đứng sau lưng hết trơn chớ.

Trong hoàn cảnh nhiều người cho là dầu sôi lửa bỏng này, ngư dân ở bờ biển miền Trung chừng như chỉ biết trông chờ thứ nhất vào chính mình và thứ nhì là vào phản ứng của nhà nước:

Nói chung ngư dân ở đây động viên là họ đi thôi chứ họ không suy nghĩ gì hết. Mình nghĩ mình cũng là một người dân thôi thì mình cũng ra làm bình thường rứa thôi. Ra gặp tụi hắn thì đồng ý cái tiếng thì mình không nói qua nói lại được, lo cặm cờ đó rồi chia nhau ra mà làm thôi.

Được hỏi nếu Trung Quốc cứ cố thủ tại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam thì có phải coi như mình mất biển và mất ngư trường hoạt động không, anh Trương Văn Kinh trả lời:

Khi họ tới dành chủ quyền thì nhà nước mình cũng có biện pháp chứ, chứ làm răng để như rứa được. Hắn điều động dân hắn ra thì mình cũng điều động dân mình ra tới Hoàng Sa Trường Sa chứ.

Anh Trương văn Kinh nói vừa rồi anh cũng có nghe tin mấy chiếc tàu Việt Nam bị hư hại khi tìm cách lại gần vòng đai phòng vệ của tàu Trung Quốc ngoài khơi Trường Sa:

Vừa rồi hư mấy chiếc thì cũng vô Đà Nẵng mình sửa chữa nè, ngày hôm qua chạy tàu ra đó thì cũng thấy sửa chữa xong hết trơn rồi, sửa chữa xong thì chạy ra lại mà.

Giờ chừ hắn vô là cách đảo Ré (Lý Sơn) 120 lý này, hắn đang đóng giàn khoan ngoài nớ. Nhà nước điều thì mình cũng phải đi, động viên cho dân mình ra để dành chủ quyền, có tàu chiến rồi tàu kiểm ngư đứng sau lưng hết trơn chớ.

anh Trương Văn Kinh

Tháng ni là đi gần đây thôi cở năm ba chục lý thôi, còn mấy ông anh thì đi xa khơi một chút. Mùa đông thì len lỏi với tụi hắn miết đó chứ, tụi hắn cũng xua đuổi mình thôi chứ không có xịt nước. Xịt nước là kiểm ngư mình ra xua đuổi thì hắn xịt nước.

Thuyền trưởng Trương Văn Hay, anh của thuyền trưởng Trương Văn Kinh, đang cùng người em Trương Văn Minh thuyền trưởng một tàu cá khác đi theo đội hình mười chiếc ra khơi từ năm ngày nay theo sự điều động của nhà nước, nói với Thanh Trúc rằng bám biển Trường Sa và bảo vệ ngư trường ở đây là chuyện phải làm cho được vì đó là sự sống của gia đình cũng như của bao nhiều cư dân ở xóm chài Xuân Hà, Thanh Khê của Đà Nẵng:

Tàu là nhà, biển cả là quê hương, một năm mười hai tháng phải lam lũ ngoài đại dương hết mười tháng rồi, chỉ có hai tháng ở đất liền thôi.

Anh em của anh chỉ có nghề biển mà sống thôi chứ không còn nghề gì nữa vì chữ nghĩa không có, bằng cấp không có, phải lam lũ dưới biển để nuôi vợ nuôi con.

Bây giờ không làm thì lấy chi trang trải cuộc sống ? Chưa nói tới lúc ra gặp tàu Trung Quốc hắn uy hiếp, dí, đuổi, có thể dùng những hành động này kia…. Tức lắm, có nhiều hồi muốn khóc nhưng mà chẳng biết làm sao bây giờ, tàu chiến của nó lớn quá, nó có vũ khí, mình không biết làm gì đây. Hơn nữa mình cũng biết Hoàng Sa và Trường Sa là chủ quyền của Việt Nam. Hồi xưa ông chú anh, từ năm 1974, đã từng ra giữ đảo rồi, thì bây giờ anh em của bọn anh lúc nào cũng không sợ, lúc nào cũng trong tay một ngọn cờ đi ra Hoàng Sa và Trường Sa. Bọn anh phải né tránh này kia rồi cũng quành lại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa để khai thác để kiếm sản lượng về. Biển Đông là bọn anh chỉ quần ở Hoàng Sa và Trường Sa thì hắn mới có cá, xa đảo là không có cá.

Nếu như các dân tộc miền núi ở những cánh rừng phòng hộ vùng cao là những người đầu tiên gìn giữ bảo vệ biên cương cho đất nước, thì ngư dân tại bở biển miền Trung, đặc biệt dân chài của Thanh Khê, của Cù Lao Ré, của Lý Sơn, cũng chính là những người tiên phong đi bảo vệ ngư trường và lãnh hải của Việt Nam, điển hình những đội tàu mười chiếc của ngư dân đang thay phiên nhau ra khơi, trực chỉ Trường Sa vào lúc này:

Ông cha mình ngày xưa từ Ré đi ra tới Hoàng Sa là hao là xa lắm mà phải ráng đi ra mà giữ. Chừ mình nhớ theo cội nguồn của cha ông để lại con cháu chừ cũng ra bám biển rứa cô nạ.

Cụ bà Trương văn Trọng, mẹ của ba ngư dân, đúng ra là ba thuyển trưởng của ba chiếc tàu cá Trương Văn Hay, Trương Văn Minh và Trương Văn Kinh, nói với Thanh Trúc:

Hắn mà lần vô nữa thì nhà nước phải có biện pháp chứ chả lẽ để rứa răng. Con mình đi rồi thì tới con người khác nữa chứ phải mình con mình đi mô.

Hàng trăm tàu cá của ngư dân Việt Nam đang sẳn sàng ra khơi tiến về Trường Sa để khẳng định chủ quyền và ngư trường của mình, cụ bà Trương Văn Trọng cả quyết:

Quảng Ngãi này, Hội An này, Tam Kỳ rồi Thanh Khê Hà Khê này, An Hải này, không biết bao nhiêu trăm chiếc mà chừ ra lần lần mười chiếc một, có chuyện chi là phải báo để chạy ra thêm. Còn không đụng độ chi thì rứa đó, cứ mười chiếc đi nửa tháng hay mười ngày chi thì vô rồi mười chiếc khác, hai chục chiếc khác. Mỗi một tụ mười chiếc chứ không phải một mình Đà Nẵng ni mười chiếc.

Cứ mười chiếc mười chiếc rứa thì không biết là bao nhiêu chiếc, phải đi ra chống chọi với hắn chứ không lẽ để coi không à?

Mà nếu mất biển, nếu tổ quốc mai này không còn biển, như tựa đề bài hát của nhạc sĩ Trấn Chí Phúc được dùng đệm cho bài hôm nay, thì sẽ ra sao, cụ bà Trương Văn Trọng bày tỏ ý nghĩ đơn giản của mình:

Chết đó cô ơi, đói chết lận đó, hắn chiếm luôn cái đảo thì đói chết chứ làm chi ăn, cũng buồn. Nhưng mà có người nghĩ rằng đời ông đời cha mình không chịu thua mà giờ chừ mình cũng không đến nỗi chi mà phải chịu thua hắn. Nhưng mà họ không lên tiếng lớn, họ chỉ kêu các nước giúp giùm thôi chứ chưa lớn tiếng được với hắn. Hắn mà làm liều quá thì mình cũng phải lớn tiếng thôi.

Trong không khí sôi sục từ những cuộc biểu tình ở Việt Nam nhằm phản đối hành đông ngang ngược của Trung Quốc trên vùng biển nhà , mục Đời Sống Người Việt Khắp Nơi xin tạm kết thúc ở phút này. Thanh Trúc sẽ trở lại cùng quí vị thứ Năm tuần tới.


Ngư dân bị đánh quyết bám biển, không ngại TQ ngang ngược!

(Tin tức thời sự) - Trưa 18/5, tàu cá QNg 90205 TS của ông Nguyễn Văn Quang (53 tuổi, ngụ xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi) vào bờ trong tình trạng tàu bị vỡ cabin...

Như đã đưa tin trước đó, ngay sau khi tàu cá QNg 90205 TS cập bến, hai ngư dân bị lực lượng kiểm ngư của Trung Quốc đánh đập, gây thương tích nặng là Nguyễn Tấn Hải (24 tuổi) và Nguyễn Hiền Lê Anh (20 tuổi) đã được xe cứu thương chuyển đến Bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi cấp cứu.

Được biết, khi mọi người chuyển từ tàu cá sang xe cứu thương, cả hai ngư dân này đều nằm trong tình trạng đau đớn, trên người có nhiều vết bầm đen, sức khỏe yếu.
Bác sĩ Lê Vũ Quang (khoa Cấp cứu, Bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi), cho biết qua siêu âm, chụp X-quang, bước đầu cho thấy cả hai ngư dân Hải và Anh đều bị chấn thương phần mềm.

Hơn 30 người TQ hành hung 2 ngư dân

Chia sẻ với báo Đất Việt xung quanh vụ việc, ngày 19/5, ngư dân Nguyễn Tấn Hải kể lại đêm kinh hoàng: “Khoảng 22h ngày 16/5, trong lúc 12 ngư dân dùng ca nô rời tàu cá QNg 90205 TS cách khoảng vài hải lý để hành nghề lặn đêm tại khu vực vùng biển đảo Phú Lâm (quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam) thì bất ngờ tàu của phía Trung Quốc ập đến. Lúc này trên tàu cá chỉ còn tôi và Lê Anh.

Thấy tàu Trung Quốc, tôi lái thuyền tránh né vì biết có chuyện chẳng lành nhưng tàu tàu Trung Quốc vẫn chạy theo, chặn không cho tàu mình đi.

Lúc đuổi kịp, khoảng hơn 30 người Trung Quốc xông lên tàu hành hung. Họ cầm dùi cui và gậy gỗ đập đánh 2 anh em chúng tôi đến ngất xỉu rồi lấy hết đồ đạc, vật dụng trong thuyền. Họ đông người quá nên chúng tôi cũng không làm gì được”.

Thuyền trưởng Hải và ngư dân Anh đang cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi.
Thuyền trưởng Hải và ngư dân Anh đang cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi.

Anh Hải cho biết thêm: “Mặc dù biết phía Trung Quốc đang có những hành động ngang ngược, hung hãn và sẵn sàng đánh ngư dân của mình  trong mọi hoàn cảnh nhưng chúng tôi chỉ trang bị những vật dụng làm hàng ngày vì mục đích ra khơi của chúng tôi là đánh cá, kiếm sốgg bình thường”.

Nói về sự đụng chạm với tàu Trung Quốc, anh Hải nói: “Mỗi lần ra khơi, tàu mình đi từ 25-30 ngày,  việc đụng độ với tàu Trung Quốc trước đây cũng đã xảy ra nhiều, nhưng lúc ấy họ đuổi mình thôi chứ không hành hung như bây giờ”.

Được biết, hiện tại tình trạng sức khỏe của  anh Hải đang dần hồi phục, còn anh Lê Anh vẫn mê man.

Không bao giờ bỏ biển, không bao giờ sợ Trung Quốc!

Mặc dù bị tấn công và cướp hết ngư cụ làm ăn nhưng các ngư dân vẫn kiên quyết bám biển và mong muốn sức khỏe sớm ổn định để được ra khơi.

Chia sẻ về sự quyết tâm đó, anh Hải tự tin nói: “Sau khi hồi phục tôi vẫn tiếp tục sự nghiệp của mình, tôi không hề sợ và quyết tâm bám biển cho dù kiểm ngư Trung Quốc có chèn ép như nào.

Hơn nữa, đó là công việc hằng ngày của tôi, không thể và sẽ không bao giờ bỏ. Không chỉ riêng tôi, hiện tại trong khu vực có rất nhiều anh em trẻ tuổi hơn cũng có suy nghĩ như vậy. Tất cả chúng tôi vẫn làm với tinh thần bám biển đến cùng,  không rời chủ quyền của mình.”

Anh Bùi Hồng Văn (Phó chủ tịch nghiệp đoàn nghề cá xã Bình Châu) chia sẻ: "Những ngày gần đây, tôi cũng như anh em trong hội luôn theo sát tình hình diễn biến ở biển, để kịp thời phổ biến cho ngư dân trước khi ra khơi đánh bắt. Sự việc xảy ra với tàu cá của ông Quang, chúng  tôi đã xuống thăm hỏi và hỗ trợ cho các ngư dân bị nạn”.

Anh Văn cho biết  thêm về tình hình đánh bắt của các ngư dân trong xã: “Đến giờ này vẫn còn nhiều tàu đang ở Hoàng Sa. Theo chỉ đạo của các cấp chính quyền là phải giữ bình tĩnh và không được manh động  nên các tàu thuyền ở đây chấp hành rất nghiêm chỉnh. 
 
Trước khi ra khơi, tàu mình không trang bị vũ khí gì, chỉ trang bị ngư cụ đánh bắt mà thôi. Trong khi đó, thuyền viên trong xã chủ yếu là người trẻ, các em chỉ mới 19, 20 tuổi. Tuy trẻ nhưng tinh thần bám biển đến cùng rất cao.

Không chỉ vậy,  các chủ tàu còn cho rằng việc ra khơi đánh bắt là đương nhiên. Không bao giờ sợ Trung Quốc, càng không bao giờ có chuyện chờ giàn khoan Trung Quốc rút mình mới ra khơi”.



Quảng Ngãi: Ngư dân trắng tay trở về khi bị Trung Quốc bắt giữ

ANTĐ -Khoảng 12h ngày 17-7, 6 ngư dân trên tàu cá QNg 94912 ở xã Phổ Thạnh, huyện Đức Phổ, Quảng Ngãi, bị Trung Quốc bắt giữ đã về đến nhà an toàn và khoẻ mạnh. Mừng vì cuối cùng được về đến nhà, nhưng toàn bộ con tàu trị giá gần 2 tỷ đồng và số 2 tấn hải sản bắt được vẫn đang bị Trung Quốc thu giữ trái phép.

Vừa về đến Quảng Ngãi, lãnh đạo UBND tỉnh Quảng Ngãi, các ban, ngành đoàn thể đã tổ chức đón tiếp, thăm hỏi động viên 6 ngư dân. Mỗi ngư dân được UBND tỉnh Quảng Ngãi hỗ trợ 1 triệu đồng; huyện Đức Phổ trao 2 triệu đồng; UBMT Tổ quốc Việt Nam tỉnh hỗ trợ 1,5 triệu đồng, Quỹ Hỗ trợ ngư dân 5 triệu đồng; Hội nghề cá tỉnh 2 triệu đồng.

Ông Phạm Trường Thọ - Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi nhấn mạnh: “Chính quyền địa phương, các ngành đoàn thể sẽ tập trung hỗ trợ cho 6 ngư dân và chủ tàu bị Trung Quốc bắt, sớm ổn định cuộc sống, tiếp tục vươn khơi bám biển”.


 Chính quyền địa phương hỗ trợ tiền cho các ngư dân trở về 


Theo thuyền trưởng Võ Tấn Tèo kể lại: “Tàu cá QNg 94912 đánh cá tại vùng biển vịnh Bắc bộ được vài ngày thì bị tàu Trung Quốc ập đến. Lúc này tàu cá đang đánh bắt tại địa điểm 17 độ 30 phút vĩ độ Bắc, 109,42 kinh độ Đông thì bị Trung Quốc vây bắt. Sau đó, ca nô và tàu lớn của Trung Quốc đi kèm, bắt ngư dân cùng với tàu cá đi về hướng đảo Hải Nam. Họ cướp sạch gần 2 tấn cá của chúng tôi đã bắt được trước đó”. 

Theo các ngư dân, Trung Quốc ép ngư dân ký và biên bản đánh bắt ở toạ độ khác với toạ độ lúc bị bắt, hòng để tạo chứng cứ giả ngư dân vị phạm để phạt. Theo các ngư dân, Trung Quốc còn ép ngư dân thừa nhận việc đánh bắt trên vùng biển Trung Quốc, sau đó quay phim một cách ngụy tạo rất tinh vi.

Trong thời gian bị Trung Quốc bắt giữ trên đảo Hải Nam, 6 ngư dân Quảng Ngãi và số ngư dân trên tàu cá ở tỉnh Quảng Bình được cho ăn uống, chăm sóc sức khoẻ khá đầy đủ.

Anh Võ Lành cho biết: “Được vài ngày chúng tôi gặp số anh em ngư dân Quảng Bình cùng chung số phận. Ở bên nhau chúng tôi đùm bọc nhường cơm cho ăn, nhường nước cho uống, áo quần một bộ thì được anh em cho thêm. Tàu bị bắt mà Trung Quốc không cho lấy áo quần về, chỉ còn độc mỗi một bộ trong người. Cũng nhờ anh em ngư dân Quảng Bình nên chúng tôi có bộ quần áo đủ lành lặn mặt về đến quê”. Thời gian bị bắt, các ngư dân cho biết, họ được tiếp xúc với nhân viên ngoại giao Việt Nam và được động viên tinh thần sẽ được về.

Hiện nay hoàn cảnh gia đình 6 ngư dân gặp nhiều khó khăn. Riêng ônh Võ Đạt, chủ tàu QNg 94912, là cha ruột thuyền trưởng Võ Tấn Tèo bị Trung Quốc thu giữ tàu cá. Trong khi đó gia đình đang nợ nần trong việc mua sắm tàu trước đó. Không có tàu đánh bắt hải sản, không thể trả lãi nợ hàng tháng.

Hiện ngành chức năng tỉnh Quảng Ngãi khẩn trương làm việc với 6 ngư dân để xác minh, làm rõ tọa độ khi bị Trung Quốc bắt để tìm biện pháp đấu tranh yêu cầu Trung Quốc tiếp tục thả  cá QNg 94912 đang bị giữ trên đảo Hải Nam của Trung Quốc. 
Thái Thụy

Công nhận liệt sĩ cho ngư dân: Nên hay không?

VN là một quốc gia ven biển có đường bờ biển dài khoảng 3200km và vùng lãnh hải của Việt Nam trải rộng trên 1 triệu km2, với 4.000 hòn đảo lớn nhỏ. Đây là một trong những thế mạnh của kinh tế VN.

Hiện nay tình hình an ninh trên Biển Đông của VN đang bất ổn trước chính sách bành trướng của chính quyền TQ, mọi hoạt động đánh bắt cá của ngư dân VN trên biển luôn bị tàu bè TQ khiêu khích và gây hấn.

Mới đây, trong buổi làm việc với Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân, ông Nguyễn Việt Thắng – Chủ tịch Hội Nghề cá Việt Nam đã có kiến nghị xem xét truy tặng liệt sỹ cho ngư dân tử nạn trên biển. Đây được xem là đề nghị tích cực trong bối cảnh TQ liên tục có các hành động nguy hiểm trên vùng biển của VN.

Ông Nguyễn Văn Tám một ngư dân ở TP. Nha Trang cho biết cho dù gặp phải sự gây hấn của tàu hải giám của TQ, song ông cùng bà con ngư dân vẫn kiên trì bám biển. Theo ông ngoài việc đánh bắt cá, thì ngư dân còn tham gia phong trào mỗi ngư dân là một cột mốc sống trên biển, để bảo vệ chủ quyền biển của tổ quốc.

Từ Nha Trang, ông Nguyễn Văn Tám nói:

“Ngư dân chúng tôi bán cá xong là lại chuẩn bị đi ra biển để bảo vệ biển đảo của mình. Mặc dù gặp rất nhiều khó khăn, nhưng ngư dân chúng tôi vẫn bám biển HS-TS để khẳng định chủ quyền lãnh thổ của VN. Chúng tôi thấy càng đông ngư dân tham gia càng tốt để ủng hộ lực lượng Cảnh sát Biển và Kiểm ngư của mình”

Trả lời câu hỏi đây có phải là chủ trương của chính quyền hay không? Một cán bộ lãnh đạo ở Phú Yên không muốn tiết lộ danh tính cho chúng tôi biết đây là việc làm có tổ chức, trên cơ sở hoàn toàn tự nguyện của ngư dân, với mục đích bảo vệ chủ quyền biển đảo của tổ quốc.

Tôi nghĩ nếu công nhận người ngư dân tử nạn là liệt sĩ thì không khác gì nhà nước đẩy trách nhiệm bảo vệ chủ quyền biển sang cho ngư dân tay không tấc sắt. 
- Ông Nguyễn Anh Tuấn 

Ông nói với chúng tôi:

“Bà con thấy rằng đây là trách nhiệm của ngư dân đối với Đảng và Nhà nước để quyết tâm gìn giữ và bảo vệ chủ quyền. Bà con quyết tâm bám trụ, muốn bám ngư trường đánh bắt truyền thống của mình.”

Bình luận về các sự việc này, ông Nguyễn Anh Tuấn, thành viên của tổ chức XHDS Voice thấy rằng: đây là một vấn đề quan trọng, ông ủng hộ việc vận động ngư dân tham gia đánh bắt và giữ biển trong vùng đặc quyền kinh tế của VN. Nhưng ông không đồng tình việc để ngư dân đánh bắt cá ở các khu vực hiện đang xảy ra xung đột, để đảm bảo sự an toàn cho ngư dân. Theo ông đó là trách nhiệm của nhà nước phải đảm nhận chứ không phải trách nhiệm của các ngư dân.

Từ Philippines, ông Nguyễn Anh Tuấn nói với chúng tôi:

“Tôi phản đối cái việc đó, nhà nước có thể khuyến khích ngư dân đánh bắt xa bờ, đánh bắt trong những vùng kinh tế đặc quyền theo Luật Biển quốc tế 1982. Và nhà nước phải làm hết sức mình, bằng các lực lượng Kiểm Ngư, Cảnh Sát Biển… để bảo vệ tính mạng cho ngư dân, chứ không phải đẩy người dân ra tuyến đầu trong việc tranh chấp với TQ, để rồi biến họ thành nạn nhân”.

Từ Hà Nội, TS. Nguyễn Thanh Giang thấy rằng: do điều kiện bờ biển dài và vùng lãnh hải rất rộng nên các lực lượng Cảnh Sát Biển và Kiểm Ngư khó có thể quản lý và bảo vệ chủ quyền biển một cách có hiệu quả. Theo ông việc để ngư dân thành một lực lượng dân quân tự vệ trên biển là điều cần thiết, đặc biệt là trong bối cảnh tình hình trên Biển Đông hết sức phức tạp.

Từ Hà nội TS. Nguyễn Thanh Giang nói:

“Đánh giặc thì phải có nhiều đạo quân, đạo quân chính quy do quân đội thực hiện, đạo quân bán chính quy thì do Kiểm ngư, Cảnh sát Biển thực hiện và còn có một lực lượng những người ngư phủ sẽ được trang bị vũ khí mà ta vẫn gọi là dân quân tự vệ”

Trong bài “Ngư dân là cột mốc sống bảo vệ chủ quyền biển đảo” của truyền thông nhà nước cho hay, ông Trần Cao Mưu-Tổng thư ký Hội nghề cá VN cho biết: Hội đã đề nghị Chính phủ cần có các chính sách xã hội phù hợp để ngư dân yên tâm đánh bắt xa bờ. Và các cơ quan chức năng đã và đang xem xét lại chính sách bảo hiểm phương tiện cho ngư dân, đặc biệt là bảo hiểm thân thể cho ngư dân khi đánh bắt ở những vùng có tranh chấp.

Theo ông Trần Cao Mưu việc ngư dân đánh bắt xa bờ không đơn thuần chỉ vì mưu sinh, mà họ còn là những chiến sĩ, những cột mốc sống trên biển để bảo vệ chủ quyền của tổ quốc.

Nói về quan điểm của cá nhân đối với việc công nhận liệt sĩ cho ngư dân tham gia trong việc bảo vệ chủ quyền biển đảo và coi ngư dân là các cột mốc sống trên biển. Ông Nguyễn Anh Tuấn thấy rằng việc dùng ngư dân trên các con tàu đánh cá nhỏ, tay không tấc sắt như hiện nay để đối chọi với các tầu Hải giám của TQ là điều không nên, vì nó liên quan đến sinh mạng của ngư dân.

Ông Nguyễn Anh Tuấn nói với chúng tôi:

Để đánh bạt kẻ thù ra khỏi Biển Đông và giữ được Biển Đông của ta thì một khi họ đã là chiến sĩ, là dân quân tự vệ thì ta cần đối xử với họ như chiến sĩ. 
- TS. Nguyễn Thanh Giang 

“Tôi nghĩ nếu công nhận người ngư dân tử nạn là liệt sĩ thì không khác gì nhà nước đẩy trách nhiệm bảo vệ chủ quyền biển sang cho ngư dân tay không tấc sắt. Tôi nghĩ cái điều đó không hợp lý, không phù hợp với đạo lý và trách nhiệm của một nhà nước văn minh”

TS. Nguyễn Thanh Giang thấy rằng: ông đồng tình với việc chính quyền hỗ trợ cho ngư dân về mọi mặt, như việc hỗ trợ cho ngư dân vay vốn đóng tàu lớn, chính sách bảo hiểm phương tiện cho ngư dân, đặc biệt là bảo hiểm thân thể cho ngư dân khi đánh bắt ở những vùng có tranh chấp. Theo ông VN nên có chính sách chuyển một bộ phận ngư dân dưới hình thức dân quân tự vệ, với chủ trương có vũ khí để tự vệ nhằm bảo vệ chủ quyền, chứ tuyệt đối không gây hấn.

TS. Nguyễn Thanh Giang nói:

“Để đánh bạt kẻ thù ra khỏi Biển Đông và giữ được Biển Đông của ta thì một khi họ đã là chiến sĩ, là dân quân tự vệ thì ta cần đối xử với họ như chiến sĩ. Tôi hết sức đồng ý  với chủ trương đối với họ nếu hy sinh thì nên xem là nhưng liệt sĩ anh hùng đã hy sinh vì chủ quyền biển đảo của chúng ta”

Bảo vệ chủ quyền quốc gia là trách nhiệm chung của toàn dân, nhưng mọi nhà nước phải bằng các chính sách phù hợp để khuyến khích nhân dân tham gia. Song tính mạng của người dân là cái quý nhất, không có gì thay thế được và cái đó không cho phép ai được lạm dụng.

Trung Quốc tăng quyền cho quân đội cản ngư dân, gián điệp

(Tin tức 24h) - Quốc hội TQ ban hành luật mới để cho phép quân đội tăng khả năng đối phó với “gián điệp nước ngoài và ngư dân lảng vảng” quanh vùng biển của TQ.

Báo South China Morning Post ngày 2/7 cho biết Ủy ban Thường vụ quốc hội Trung Quốc đã thông qua Luật Bảo vệ các cơ sở quân sự, cấm mọi hoạt động đánh bắt thủy sản và xây dựng công trình dân sự trong những vùng biển hạn chế.

Luật mới cũng trao quyền hạn lớn hơn cho quân đội để ngăn cản ngư dân hay gián điệp xâm nhập vào các vùng biển quân sự và tiếp cận căn cứ ven biển. Trước đó, luật mà Trung Quốc ban hành vào năm 1990 không quy định việc bảo vệ ở các vùng biển hạn chế, sân bay và đài phát thanh.  

Tờ Nhật báo PLA (Trung Quốc) còn dẫn lời một số cố vấn quân sự trong nước khẳng định rằng ngày càng có thêm nhiều các vụ "xâm phạm vô hại" vào các khu vực cấm, chẳng hạn như ngư dân cho tàu đi vào các vùng biển quân sự.

“Luật mới sẽ ngăn cản người dân, điển hình như ngư dân sống gần các vùng biển quan trọng, để lộ bí mật nhà nước một cách vô ý”, chuyên gia về hải quân Li Jie tại Bắc Kinh nói.

Sun Qiang, một cố vấn quân sự, nói với nhật báo Quân đội giải phóng Trung Quốc rằng rất nhiều tàu cá hoạt động trong khu vực của tàu hải quân.

Song Xinhui, một cố vấn quân sự khác, nói một số chính phủ nước ngoài xây dựng căn cứ tình báo gần các khu quân sự, nhưng cải trang chúng thành cơ quan du lịch hoặc hợp tác kinh tế, để giám sát hoạt động quân sự Trung Quốc.

Hàng loạt tàu đánh cá Trung Quốc đang hướng về biển Hoa Đông - Ảnh: Reuters
Hàng loạt tàu đánh cá Trung Quốc đang hướng về biển Hoa Đông - Ảnh: Reuters

Khi luật mới có hiệu lực từ 1/8, quân đội sẽ tiến hành những biện pháp khẩn cấp để đối phó với người xâm nhập vùng biển quân sự hoặc chụp ảnh khi chính quyền chưa cho phép.

"Họ có thể bắt giữ những người xâm nhập, chuyển giao cho cơ quan an ninh quốc gia, tịch thu máy ảnh và ngừng truyền dữ liệu", ông Song nói.

Tuy nhiên, bản tin của South China Morning Post không cho biết cụ thể luật mới sẽ được áp dụng ở những vùng biển nào của Trung Quốc.

Trong một diễn biến khác, hôm 28/6, ông Phó Chánh Hoa, Giám đốc Sở Công an Bắc Kinh được Tân Hoa xã dẫn lời khẳng định phải sẵn sàng đối đầu với các cuộc tấn công chết người trong thời gian tới, vì vậy nhân viên công lực ở thủ đô phải mang súng.

Ông Phó Chánh Hoa và cấp trên của ông là Thứ trưởng Bộ Công an Trung Quốc hối thúc cảnh sát thủ đô tăng cường công tác an ninh tại các địa điểm trọng yếu ở thành phố Bắc Kinh, trong đó có đại lộ Tràng An băng ngang trước quảng trường Thiên An Môn.

Trước đó, Nhân Dân nhật báo ngày 28/5 dẫn lời Bộ Công an Trung Quốc cho biết kể từ tháng 3, cảnh sát nước này đã được đào tạo đặc biệt trước khi được trang bị vũ khí.

Cảnh sát Trung Quốc đối mặt với một nhóm khủng bố bằng dao.
Cảnh sát Trung Quốc đối mặt với một nhóm khủng bố bằng dao.

Những ngày gần đây, số lượng đạn dược cung cấp cho lực lượng cảnh sát đặc nhiệm (SWAT) ở Bắc Kinh tăng gấp đôi. Nếu chạm mặt khủng bố, thành viên SWAT được phép bắn chết, khỏi cần bắn chỉ thiên, theo Cục Công an Bắc Kinh. Thực tế vừa qua cho thấy phần lớn các vụ tấn công kết thúc chỉ trong 15 giây sau khi SWAT đến.

Hiện lực lượng an ninh Bắc Kinh đang tiến hành kế hoạch “tuần tra mạng nhện” với 3 lớp: trên bầu trời, tàu điện ngầm và đường phố. Tại các thành phố như Trùng Khánh hay Nghi Xuân thuộc tỉnh Giang Tây, công an tăng cường chốt chặn trên các giao lộ và nơi đông người.

Ngoài ra, nhà chức trách đang ra sức dọn dẹp các tin đồn cũng như những tin nhắn ảnh hưởng đến an ninh quốc gia trên các phần mềm nhắn tin miễn phí như WeChat.

Tàu Cap Anamour mừng 35 năm ngày ra khơi: 11.300 Thuyền Nhân VN đã được cứu vớt
Lm Phạm Văn Tuấn

Vào ngày 09.8.2014 lúc 15g23 con tầu mang tên CAP ANAMUR, do người khởi xướng là đôi vợ chồng Dr. Rupert Neudeck - đã xuất phát từ một cảng của Nhật để tiến ra Biển Đông với chỉ một nhiệm vụ nhân đạo duy nhất nhằm cứu vớt các thuyền nhân tỵ nạn Việt Nam. Thứ bẩy tới này, ngày 09.8.2014 dịp kỷ niệm CAP ANAMUR tròn 35 tuổi, ông Dr. Neudeck đã hồi tưởng diễn tả lại: "Cuộc vượt biên của hàng trăm ngàn người dân Việt Nam trên vùng Biển Đông giống như một đại họa của cơn sóng thần." Tiếp theo ông Dr. Neudeck, vừa mừng sinh nhật thứ 75 của ông vào tháng 5 vừa qua, đã không hề hối tiếc về việc khởi xướng CAP ANAMUR mà còn tự hào khen ngợi các thuyền nhân đến định cư tại Đức đã trở thành "đứa con cưng" của dân tộc Đức. Dịp này ông Dr. Neudeck ước muốn những người Việt Nam và thế hệ nối tiếp hãy tỏ lòng "cám ơn đến những công dân Đức cho một trong những hành động cứu người đẹp nhất trong lịch sử hậu chiến của Đức.".

Ðúng 11.300 thuyền nhân Việt Nam đã được cứu vớt tại Biển Đông do con tàu nhân đạo Cap Anamur quyết định ra khơi từ năm 1979. Chi tiết được ghi lại như sau:

- Cap Anamur 1 ra khơi từ tháng 9.1979 đến tháng 5.1982: cứu vớt 9.507 thuyền nhân.
- Cap Anamur 2 ra khơi từ tháng 3.1986 đến tháng 7.1986: cứu vớt 888 thuyền nhân.
- Cap Anamur 3 ra khơi từ tháng 4.1987 đến tháng 7.1987: cứu vớt 905 thuyền nhân.

Từ năm 1975 cả thế giới đều rất bình thản nhìn về Biển Đông với bao thảm cảnh thuyền nhân bị chết chìm trong lòng biển sâu. Tại Ðức chỉ có một mình thủ hiến của tiểu bang Niedersachsen là ông Dr. Ernst Albrecht động lòng trắc ẩn và đã quyết định đơn phương vào ngày 21.11.1978 đón nhận 800 thuyền nhân của con tàu "Hải Hồng" vào tiểu bang của ông, từ đó nước Ðức mới mở rộng cửa cho người tỵ nạn Việt Nam. Vào dịp lễ Giáng Sinh 1978 khoảng 1.200 người Việt Nam đã mừng lễ Chúa Giáng Sinh đầu tiên trên nước Ðức lúc bấy giờ. Chỉ trong khoảnh khắc này người Ðức tại tiểu bang Niedersachsen đã quyên góp hơn 1 triệu Ðức Mã để giúp đỡ người Việt Nam tỵ nạn hội nhập tốt vào xã hội Ðức.

Thuở ấy mỗi ngày tin tức về người Việt đã nhập cư vào Ðức đều trở thành tin sốt dẻo và gây lên lòng thương cảm nơi người Ðức dành cho những thuyền nhân Việt Nam. Sự việc trên đã đánh động lương tâm nhiều người đang đấu tranh cho Nhân Quyền nổi tiếng lúc đó tại Đức và Pháp. Ở Paris đã có bác sĩ Bernard Kouchner, triết gia Andre Gluecksmann, triết gia Jean-Paul Sartre. Tại Đức có danh hào Heinrich Boell, có Mục sư Heinrich Albert, có nữ thi sĩ Hilde Domin và trong lãnh vực chính trị có ông Dr. Ernst Albrecht - thủ hiến tiểu bang Niedersachsen, và ông Johannes Rau - thủ hiến tiểu bang Nordrhein-Westfalen (sau này là tổng thống Ðức) và còn nhiều vị khác nữa. Lúc ấy cố danh hào Heinrich Boell khuyến khích ông Neudeck rằng: "Bạn Neudeck ơi, chúng ta phải ra tay hành động!" Đó là hiệu lệnh và là viên đá đặt nền móng cho một công cuộc cứu vớt người vượt biển vĩ đại cho đến nay. Ông Dr. Neudeck đánh giá việc ra khơi của Cap Anamur sau 35 năm như sau: đó là "một trong những hành động cứu người đẹp nhất trong lịch sử hậu chiến của Đức." 

Thuở ấy là những người bạn cùng lý tưởng, họ đã khuyến khích và nâng đỡ ông Dr. Rupert Neudeck - người chủ xướng phong trào cứu vớt người Việt tại biển đông - tìm một chiếc tàu để ra khơi. Một con tàu đã được mua lại và được đặt tên là CAP ANAMUR. Nhóm Bác Sĩ Thiện Nguyện Không Biên Giới cũng ra khơi cộng tác chung với ông Dr. Neudeck. Cho đến chuyến ra khơi cuối cùng vào năm 1987 tàu nhân đạo Cap Anamur đã cứu vớt được tất cả 11.300 thuyền nhân và khoảng 35.000 người tỵ nạn đã được chăm sóc y tế trên con tàu này. Con tàu Cap Anamur có thể ra khơi đến Biển Đông trong một thời gian dài là nhờ vào lòng hảo tâm của 10 triệu người Đức đã ủng hộ tài chính. "Đó là một hành động (có một không hai) của một xã hội dân sự Đức thuở bấy giờ", theo ông Dr. Neudek nhận định về sự đóng góp lớn lao này.

Vào ngày 09.8.2014 là dịp để người Việt Nam nói chung và các thuyền nhân nói riêng nhìn lại ơn cứu mạng trên cuộc hành trình vượt biển nguy hiểm và có thể nói lên lòng biết ơn đến Ủy Ban Cap Anamur và đặc biệt ông bà Dr. Rupert Neudeck, là những người ân nhân vĩ đại luôn được khắc ghi thật sâu trong lòng mỗi người Việt Nam đang sống tại Ðức quốc.

Tiếp theo, nhìn lại 35 năm vừa qua chúng ta cũng không được phép quên là biết bao nhiêu gia đình đã được đoàn tụ tại Đức quốc từ những người đã được tàu Cap Anamur cứu vớt. Nhiều người Việt đang hưởng được cuộc sống tự do, dân chủ và phồn thịnh tại Ðức là nhờ vào lòng nhân đạo vô bến bờ của dân tộc Ðức trao tặng cho chúng ta lúc bấy giờ.

Mọi người Viêt Nam chúng ta được mời gọi qua cách này hoặc cách khác hãy nhớ đến các vị ân nhân trong dịp kỷ niệm 35 năm của Cap Anamur, đặc biệt tưởng nhớ - qua một nén hương hoặc một câu kinh - đến những vị ân nhân đã qua đời: danh hào Heinrich Boell, vị chủ tầu hảo tâm Hans Voss, ông Franz Koenig, vị bác sĩ huyền thoại trên tàu Cap Anamur, cũng như vị thuyền trưởng nổi tiếng Rolf Wangnik.

Cách đây 10 năm, không điều gì hãnh diện cho bằng khi chúng ta lại được nghe ông Dr. Rupert Neudeck nói riêng về người Việt Nam và nhắc đến một chi tiết về người Công Giáo mà ông đã cứu vớt từ biển đông: "Những người thuyền nhân Việt Nam này là nhóm người ngoại quốc ưu tú nhất mà người Đức vẫn từng mơ ước rằng, đó là những đồng hương mới của họ. Sự hội nhập của họ thật là tốt đẹp. Chẳng hạn họ (khoảng 16 ngàn người Công Giáo Việt Nam tại Ðức mà) đã cống hiến cho Giáo Hội Công Giáo Đức được 20 linh mục và 12 nữ tu, là những tu sĩ mà Giáo Hội Công Giáo Đức đang rất cần đến.".

Vị đại ân nhân của con tàu Hải Hồng, ông Dr. Ernst Albrecht - cựu thủ hiến tiểu bang Niedersachsen, đã một lần phát biểu trên tờ báo nổi tiếng "Hannoversche Allgenmeine Zeitung": „Người tỵ nạn Việt Nam chính là quà tặng cho dân tộc Ðức chúng tôi.“

Mời gọi tiếp tay với lý tưởng cứu giúp nhân đạo của CAP ANAMUR

Chương trình cứu vớt Thuyền Nhân Việt Nam của Cap Anamur đã được chấm dứt vào năm 1987, tuy nhiên hội thiện nguyện Cap Anamur vẫn tiếp tục hoạt động cho đến ngày nay nhằm giúp đỡ nhân đạo các nạn nhân chiến tranh và thiên tai tại Philippines, Kenia, Syrien, Ruanda và Kongo. Sau hoạt động của con tàu Cap Anamur ông Dr. Rupert Neudeck đã sáng lập thêm một hội thiện nguyện khác mang danh Hội Mũ Xanh (Grünhelme) để tiếp tục lý tưởng giúp đỡ tha nhân của ông. Ai vào trong trang mạngwww.grünhelme.org và www.cap-anamur.org đều nhìn thấy lời mời gọi các ân nhân đóng góp qua những từ ngữ "Spenden" và "Ihre Spende hilft!". Hiện nay hai hội Thiện Nguyện đang hoạt động cứu trợ nhân đạo tại 60 quốc gia trên thế giới.

Thiết tưởng cách đây 35 năm có đến 10 triệu người Đức đã liên tục đóng góp cho Cap Anamur để có thể ra khơi tại Biển Đông cứu vớt hơn 10 ngàn thuyền nhân Việt Nam, thì lúc này người Việt Nam chúng ta trong tâm tình biết ơn Cap Anamur có thể liên kết thêm với Cap Anamur để lý tưởng nhân đạo cứu người tiếp tục mang đến cho các dân tộc khác. 
Vào ngày 01.8.2014 Văn Phòng Cap Anamur viết thư mừng sinh nhật thứ 35 cũng có nhắc đến việc kêu gọi đóng góp trực tiếp: 
(http://www.cap-anamur.org/projekte/projektberichte/35-jahre-cap-anamur). Với câu kết, chủ tịch Cap Anamur đương thời, ông Werner Strahl nhắc đến "Việc cứu người đã làm cho danh gọi Cap Anamur được mọi người biết đến và được thực hiện mạnh mẽ và điều đó cũng là sức mạnh của tổ chức này. Chúng tôi đã bắt đầu từ 5 € cho đến các vị bác sĩ giải phẫu tình nguyện đi phục vụ ở nước ngoài nửa năm." Và cuối thư số Konto đóng góp trực tiếp cho hội thiện nguyện Cap Anamur được ghi ra.

Tiện nhất, có thể đóng góp bằng o­nline, xin vào trang mạng trao tặng trực tiếp:

1.
http://www.cap-anamur.org/service/jede-spende-hilft
(Trang này có thêm tiếng Anh, Pháp và Tây Ban Nha)
hoặc qua nhà Bank mang tên

Cap Anamur / Deutsche Not-Ärzte e.V.
Kontonummer: 2 222 222
Bankleitzahl: 370 50 198
Sparkasse Köln-Bonn

2. 
http://www.grünhelme.org/?page_id=831
hoặc qua nhà Bank mang tên

Grünhelme e.V. 
Kontonummer: 2000008
Bankleitzahl: 700 700 74
Deutsche Bank München

------------------------------

Xem thêm báo Đức loan tin về việc Cap Anamur mừng 35 năm Ra Khơi

35 JAHRE CAP ANAMUR
http://www.cap-anamur.org/projekte/projektberichte/35-jahre-cap-anamur
01.08.2014 – Office Cap Anamur 

35 Jahre Cap Anamur - Retter auf hoher See
01.08.2014 - WDR 3 
http://www.cap-anamur.org/projekte/medienecho/35-jahre-cap-anamur-retter-auf-hoher-see

Người dân oan có nhiều huân chương chiến công nhất, vừa bị công an đập nát đầu xe, gia tài duy nhất của cụ!

www.ducme.tv -Cà Phê Tối- Tiếng kêu xé lòng của Dân oan Dương Nội, ngày 02.05.2014

http://www.youtube.com/watch?v=u-qKtGJlKj4

Ngoc Nhi Nguyen - Người trong hình là cụ Phàng Sao Vàng, năm nay đã 79t. Cụ là cựu chiến sĩ Điện Biên với hàng chục huân chương chiến công. Cụ đã trở nên nổi tiếng khi cụ xuất hiện bên ngoài tư gia của tướng Võ Nguyên Giáp và đứng nghiêm chào tiễn biệt. Báo chí VN đăng tin và ảnh cụ rầm rộ, nhưng sau đó khi biết cụ là dân oan thường trực ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng, thì tất cả lại im ắng mặc kệ cụ.






Cụ Phàng Sao Vàng là người dân tộc HMong ở bản Suối Vạch, xã Kim Bon, huyện Phù Yên tỉnh Sơn La. Cụ đã phải ăn dề ở dầm tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng nhiều năm để khiếu kiện mà vẫn chưa được giải quyết. Theo đơn của cụ ngày 28/8/2013 thì vụ việc đã “kéo dài 20 năm, 5 tạ đơn, 5 kg dấu đỏ” mà vẫn chưa có kết quả. Cụ nói cụ bị xử oan, bị tù oan những 5 năm. Trong đơn cụ trình bày: Kể từ khi ra tù đến nay, cụ đã viết gần 500 lá gửi từ cấp địa phương đến Trung ương để tố cáo những bất minh, sai trái của cơ quan điều tra, Viện kiểm sát, tòa án các cấp đã cùng nhau kết án ông đi tù 5 năm vô căn cứ nhưng không có phản hồi.


Lúc cụ đến chào tiễn biệt tướng Giáp thì chiếc xe máy của cụ còn nguyên vẹn. Nhưng sau mấy lần bị công an cưỡng bức phải rời khỏi Mai Xuân Thưởng thì xe của cụ bị chúng dùng dùi cui đập vỡ phía đầu xe, khiến cho cụ phải "băng bó" chằng chịt bằng băng keo như đã thấy trong hình!


Thật là khổ cho cụ quá! Hy sinh cả tuổi thanh xuân chiến đấu, trên ngực có bao nhiêu huân chương chiến công thì cụ có 1/2 con số ấy trong tù oan, và có gấp đôi thời gian ấy lê lết kêu oan!! 

Khi nào thì những người dân oan như cụ Phàng Sao Vàng mới được đảng và nhà nước CSVN đối xử tử tế?




Tưởng nhớ quá khứ để mở cửa tương lai! Hay khép lại quá khứ để đóng cửa tương lai?


Âu Dương Thệ (Danlambao) - Nguyên nhân và điều kiện để chính giới biết tưởng nhớ quá khứ và mở cửa tương lai thay vì khép lại quá khứ là đóng cửa tương lai. 

Tâm lí và tri thức khác biệt của hai thái độ và lập trường này: Một bên có lý trí sáng suốt, thức thời và có ý chí dám vượt qua con đường mòn đã sai lầm của lịch sử; còn bên kia thì không dám vượt qua cái bóng của mình chỉ khư khư ôm ấp lấy quá khứ đã hoàn toàn bất cập với thời đại!

Tưởng nhớ quá khứ để mở cửa tương lai 

Ngày Chủ nhật 3.8 tại ngọn núi Hartmannsweilerkopf nằm ở biên giới Pháp-Đức, nơi chôn vùi hàng chục ngàn binh sĩ Pháp-Đức tử thương, hai Tổng thống Pháp-Đức F. Hollande và J. Gauck đã cùng nhau nghiêng mình trước những binh sĩ hai nước đã phải hy sinh đúng 100 năm trước trong Thế chiến thứ nhất. Chính nơi này 100 năm trước đã diễn những trận đánh trận địa chiến giữa hai bên cực kỳ tàn khốc và dã man làm cho hàng chục ngàn binh sĩ hai bên đã bị chôn vùi trong khu vực này. Sự khốc hại và dã man đến nỗi các thế hệ sau đã đặt cho núi này một tên mới là "Núi ăn thịt người"

Trước sự tham dự đông đảo của nhiều giới, đặc biệt là thanh niên Pháp-Đức, Tổng thống Gauck đã nói "Các thế hệ ông cha của chúng ta không thể nghĩ rằng, ngày hôm nay chúng ta lại có thế đứng cạnh bên nhau!" và "cuộc chiến tranh thật là tàn khốc và vô nghĩa!" Hai Tổng thống Pháp-Đức đã cùng nhau ôn lại lịch sử, tưởng nhớ quá khứ, nhìn nhận những sai lầm trong lịch sử của hai bên và lặng lẽ ôm chầm lấy nhau ngay trước tượng đài kỷ niệm. Cảnh tượng này gây xúc động sâu xa không chỉ cho những người có mặt trong buổi lễ mà còn tạo ra xúc cảm mạnh cho hàng triệu người theo dõi qua các kênh truyền hình Pháp, Đức, Âu châu và thế giới.

Hai Tổng thống Pháp và Đức tưởng niệm 100 sau Thế chiến thứ I. 

Ngày hôm sau tại thành phố Lüttich (Bỉ) một buổi lễ tưởng nhớ Thế chiến thứ nhất với sự tham dự của 20 nguyên thủ và 80 phái đoàn của nhiều nước trên thế giới như các Tổng thống Hollande, Gauck, Thủ tướng Anh, Quốc vương Bỉ và Tây Ban Nha... Chính vào ngày này một trăm năm trước vua Đức Wilhelm II. đã bất chấp chính sách trung lập của Bỉ đưa quân Đức xâm chiếm Bỉ và dùng Bỉ mở đường sang đánh Pháp. Thế chiến thứ nhất kéo dài trong 4 năm (1914-18) đã làm thiệt mạng 17 triệu người, trong đó có nhiều triệu thanh niên các nước, nhất là ở Âu châu. 

Thế chiến thứ nhất kết liễu nhưng chính giới nhiều nước, nhất là một số quốc gia lớn ở Âu châu khi ấy, đã không sáng suốt và đủ ý chí rút ra được bài học đúng-sai trong lịch sử, nên lại sớm rơi vào hận thù, nghi kỵ và tìm cách trả đũa nhau theo những chủ trương dân tộc cực đoan. Cuối cùng lại làm bùng nổ Thế chiến thứ 2 (1939-45) gây ra thiệt hại nhân sự và tàn phá còn khủng khiếp hơn trước. Cả châu Âu chỉ còn là những đống tro tàn, những cảnh di tản và đói rách thảm thương. Mãi khi đó lãnh đạo mới ở nhiều nước, nhất là hai tử thù Pháp-Đức, mới tỉnh ngộ và quyết chí chọn giải pháp hợp tác thay vì đối đầu, từ đó mở màn cho kỷ nguyên hòa bình, phồn vinh và dân chủ suốt gần 7 thập niên ở nhiều nước Tây Âu và từ hơn 20 năm cả nhiều nước cựu CS Đông Âu. Chính họ đã biết tưởng nhớ quá khứ, rút ra những bài học sai lầm, nên đã xây dựng tương lai Âu châu sáng lạn! 

Trong dịp này cả hai Tổng thống Pháp-Đức cũng như nhiều chính khách trong Liên hiệp Âu châu (EU) đã không chỉ cùng nhau tưởng nhớ tới quá khứ. Họ còn nhấn mạnh phải biết rút ra những bài học lịch sử. Đó là hòa bình, phồn vinh, dân chủ và nhân quyền, những thành quả sáng chói của EU ngày hôm nay, không phải tự nhiên mà có; nó là một chuỗi không biết bao nhiêu những cố gắng của các chính quyền và nhân dân các nước xuyên qua nhiều thế hệ. Vì thế các vị đứng đầu EU đã cảnh báo phải biết gìn giữ và bảo vệ những giá trị, không để những khuynh hướng chính trị cực đoan lợi dụng các khó khăn để phân hóa EU, đồng thời cũng không để chủ trương bá quyền của Tổng thống Nga Putin đe dọa hòa bình ở Âu châu và thế giới. 

Vì sao mà hai nước tử thù trong nhiều giai đoạn lịch sử, nhưng từ sau Thế chiến thứ 2 Pháp-Đức và nhiều nước trong EU đã trở thành đồng minh và láng giềng thân hữu với nhau, bình đẳng với nhau giữa các nước lớn với 70-80 triệu dân tới các nước nhỏ chỉ vài trăm ngàn dân? Tại sao họ đã biết gìn giữ hòa bình và cùng nhau chia sẻ sự phồn vinh cũng như hạnh phúc cho cả nửa tỉ người? Các nhà lãnh đạo Pháp, Đức và nhiều nước trong EU sau Thế chiến 2 đã sáng suốt và đủ ý chí rút ra được những bài học đắt giá trong lịch sử và quyết từ bỏ các chủ trương dân tộc cực đoan, lấy những giá trị căn bản của Dân chủ Đa nguyên làm cơ sở chung xây dựng ở từng nước và cũng là cơ sở để cùng nhau hợp tác để kiến tạo hòa bình, kinh tế phồn vinh, nhân phẩm của mọi người được tôn trọng và bình đẳng giữa các nước hội viên, bất kể lớn hay nhỏ. 

Khép lại quá khứ là đóng cửa tương lai! 

Trong lúc đó khi phái đoàn cao cấp CSVN sang Thành Đô (Trung quốc) đầu tháng 9.1990 để xin cầu thân với Bắc kinh, hai bên đã đưa ra tiêu chí "khép lại quá khứ". Nghĩa là đóng cửa lịch sử lại, sai trái không xin lỗi, không được đụng vào; vì thế tuy miệng tuyên bố hợp tác chiến lược toàn diện và bạn bè tin cậy, nhưng thực tình chỉ vì chẳng đặng đừng mới phải chung sống với nhau mà thôi. Đây là cảnh đồng sàng dị mộng, Bắc kinh đưa ra khẩu hiệu hợp tác theo lối "4 tốt" ("đồng chí tốt, bạn bè tốt, láng giềng tốt, đối tác tốt"!!!), nhưng thực tình thì chỉ lợi dụng và chờ thời cơ xâm lấn lãnh thổ và bòn rút tài nguyên của VN theo đúng kiểu thực dân. Còn khi đó Hà nội đang trong cảnh thất thế, thế cô lực tận, để cứu chế độ toàn trị nên phải nhận lại sự đùm bọc của Bắc kinh, như người ngậm bù hòn cay đắng nhưng vẫn khen là ngọt! 

Chính thái độ bất đắc dĩ và bất bình đẳng trong hợp tác, nên từ sau Hội nghị Thành Đô Hà nội đã không được phép và không dám tổ chức kỷ niệm hàng năm các lễ 19.1 (Bắc Kinh chiếm Hoàng sa của VN 19.1.1974) và 17.2 (Chiến tranh biên giới VN-Trung quốc 17.2.1979). Trái với chủ trương cùng nhau tưởng nhớ quá khứ để cùng nhau xây dựng tương lai như Pháp, Đức và nhiều nước EU, Bắc kinh và Hà nội lại chủ trương "khép lại quá khứ" theo cách nói trên, nên chưa có lần nào lãnh đạo hai nước cùng nhau tới thăm viếng và tưởng nhớ tới những binh sĩ hai bên đã bị giết hại, thậm chí đầu năm nay Tập Cận Bình còn dùng đường giây nóng điện thoại ra lệnh Nguyễn Phú Trọng không được tổ chức các lễ kỷ niệm này. Vì thế Hà nội cũng không dám để cả thân nhân, bạn hữu các binh sĩ quá cố tới thắp hương tưởng niệm! Vì không dám thành thực tưởng nhớ quá khứ, nhận ra những sai lầm, nên họ lại nhắm mắt theo vết xe cũ, con đường mòn cũ để cuối cùng bị tắc nghẽn ngoại giao không có tương lai mà đỉnh cao mới là giàn khoan HD-981!

Giàn khoan HD 981 của Trung Quốc

Đối với đồng bào ruột thịt, những người cầm đầu chế độ toàn trị CSVN, xuyên qua nhiều thế hệ, cũng giữ thái độ "khép lại quá khứ", không đủ lý trí và ý chí để dám nhìn thẳng vào lịch sử để nhận ra những sai trái lỗi lầm; nhưng lại chỉ tìm cách tô hồng, bôi son và nếu bất đắc dĩ phải nhận những khuyết điểm thì lại tự bào chữa đổ cho tình thế lúc đó, chứ lãnh đạo luôn luôn đúng đắn! Cho nên suốt chiều dài gần 70 năm cầm quyền hầu như chưa có một người lãnh đạo nào phải bị tù tội vì những sai lầm và tội ác đã gây ra cho nhân dân và đất nước! Điển hình như phong trào "cải cách ruộng đất", "đấu tố địa chủ" theo kiểu Mao do Hồ Chí Minh phát động vào giữa thập niên 50 đã giết hại hàng chục ngàn nông dân. Sau đó tuyên bố "sửa sai", Trường Chinh tuy bị mất chức Tổng bí thư nhưng vẫn giữ ghế Ủy viên Bộ chính trị và sau đó tiếp tục leo lên những vị trí quan trọng khác trong Đảng và Nhà nước! Tiếp đến phong trào "Trăm hoa đua nở" học theo Mao để đàn áp các trí thức và văn nghệ sĩ muốn được suy nghĩ và viết độc lập theo hiểu biết và lương tâm của mình vào cuối thập niên 50, cho tới nay cũng những người cầm đầu trước đây và hiện nay chưa một lần chính thức nhìn nhận sai lầm và xin lỗi những người đã bị tù tội. Cả cuộc dựng đứng và đàn áp nhiều trí thức, sĩ quan và cán bộ cấp cao bị kết tội "Xét lại chống đảng" từ đầu thập niên 60 cho tới nay cũng vẫn im lìm! Tất cả những tội ác và sai lầm khủng khiếp này đều xuất phát từ chủ trương  "khép lại quá khứ", nghĩa là lãnh đạo tìm mọi cách bịt lại những sai lầm, không chịu xin lỗi và cũng không cho ai được khui ra!

Chủ trương "khép lại quá khứ" càng được những người có trách nhiệm của chế độ toàn trị tổ chức tinh vi và xảo quyệt đối với các thành phần nhân dân ở miền Nam sau 1975. Lập ra những"trại cải tạo" từ Bắc-Trung-Nam để giam cầm bóc lột sức lao động, hành hạ tinh thần và thể xác hàng mấy trăm ngàn công chức, binh sĩ của Việt nam Cộng hòa (VNCH) hàng chục năm. Gần 40 năm "chiến thắng" tuyên bố hòa hợp dân tộc, nhưng bên thắng cuộc vẫn không trợ giúp thương binh VNCH, không cho tự do thăm viếng và trùng tu các nghĩa trang quân đội miền Nam. Chính sách trả thù và ngược đãi đã khiến cho mấy triệu người phải bất dĩ làm thuyền nhân vượt Thái Bình Dương tìm tự do, hàng trăm ngàn phải bỏ mình trên biển cả! Nhưng tới nay chưa có một lần giới lãnh đạo toàn trị nhìn nhận đó là những sai lầm và tàn bạo. Ngược lại, những năm đầu thì lại kết án họ là "chạy theo đế quốc", đến khi cần đến "kiều hối" thì lại không ngượng miệng và xỏ xiên ngọt ngào gọi họ là "đồng bào ruột thịt xa ngàn dặm"!

Chiến dịch "đánh đổ tư sản mại bản" do Đỗ Mười cầm đầu mở ra ở miền Nam vào cuối thập niên 70 làm tan nát hệ thống kinh doanh miền Nam, hàng trăm ngàn tư thương và gia đình bị đẩy về những vùng "kinh tế mới" ở những nơi rừng thiêng nước độc, thay vào đó là dựng lên các Doanh nghiệp nhà nước chỉ làm ăn thua lỗ. Chủ trương "kinh tế tập thể" với các hợp tác xã nông nghiệp... ở miền Nam đã dẫn tới nạn đói khủng khiếp ở VN vào thập niên 80. Đây là những sai lầm cực kỳ nguy hiểm trong kinh tế, nhưng chưa bao giờ những người cầm đầu nhìn nhận công khai là sai lầm, quá lắm chỉ âm thầm sửa sai và nói đó là "đổi mới" và còn tự tâng bốc đây là sáng suốt. Không những thế, những người có trách nhiệm như Đỗ Mười chẳng chịu một hình phạt nào mà còn nắm chức Thủ tướng rồi Tổng bí thư để sau đó lại cho tái lập các loại Doanh nghiệp nhà nước kiểu mới như các "tổng công ty và tập đoàn kinh tế nhà nước" dưới thời Nguyễn Tấn Dũng đang trở thành nơi các con ông cháu cha và các nhóm lợi ích trong Đảng đục khoét hàng trăm ngàn tỉ công quĩ từ thuế của dân!

Trong những năm gần đây các hành động xâm lấn biển đảo, bòn rút tài nguyên của bá quyền Bắc kinh ngày càng ngang ngược và nguy hiểm; nên các giới trí thức, văn nghệ sĩ, thanh niên và cả nhiều đảng viên tiến bộ đã công khai tố cáo và tổ chức những cuộc biểu tình phản đối. Đây là những hành động yêu nước đúng đắn, nhưng nhóm cầm đầu hiện nay thay vì ủng hộ lại thẳng tay đàn áp, theo dõi và giam giữ nhiều người. Ngay cả khi Bắc kinh dựng giàn khoan HD 981 từ Nguyễn Phú Trọng tới Nguyễn Tấn Dũng cũng vẫn cấm nhân dân không được tự do biểu lộ lòng yêu nước bằng phương pháp bất bạo động. Đó cũng chỉ vì họ phải tuân lệnh của Bắc kinh là"khép lại quá khứ"!

Tất cả những tội ác và sai lầm khủng khiếp và triền miên suốt mấy thập kỷ vừa qua, như trình bày ở trên, từ trong đối ngoại tới kinh tế và nội trị đều qui vào một mối: Chế độ độc đảng áp dụng chủ nghĩa Marx-Lenin theo thế giới đại đồng đã bị thực tế phủ nhận hoàn toàn và trở thành viển vông hoang tưởng. Nhưng những người đang nắm vận mệnh đất nước lại không có lý trí và ý chí nhận ra những sai lầm nguy hại này, họ vẫn chủ trương "khép lại quá khứ" và đẩy đất nước vào một tương lai đen tối!

Sự khác biệt căn bản giữa "tưởng nhớ quá khứ" và "khép lại quá khứ"

Như đã định nghĩa ở phần đầu, "tưởng nhớ quá khứ" và "khép lại quá khứ" vừa là chủ trương chính trị vừa là thái độ tâm lý của những người lãnh đạo của từng nước. Nhưng hai việc này hoàn toàn trái ngược nhau như ngày với đêm, trắng với đen. Trong khi "tưởng nhớ quá khứ"đòi hỏi khả năng lý trí sáng suốt và ý chí muốn thay đổi thực sự của những người nắm trọng trách, đồng thời đòi hỏi xã hội đó phải có những cơ chế cởi mở, trong đó đảng cầm quyền chỉ là một thành phần của xã hội mà thôi. Bên cạnh đó còn có các chính đảng đối lập, báo chí độc lập và các tổ chức xã hội dân sự được tự do thành lập và hoạt động theo lãnh vực nghề nghiệp của mình. Xã hội đó còn có cơ chế phân quyền độc lập giữa lập pháp, hành pháp và tư pháp. Tất cả các cơ chế tổ chức này tạo thành một hệ thống chính trị, kinh tế, văn hóa, giáo dục và xã hội tạo ra những cuộc đối thoại, tranh luận, phản biện công khai và thường xuyên không chỉ trong nghị trường mà cả trong báo chí và các tổ chức dân sự khác. Nhờ thế xã hội đó trở nên thông thoáng, có những cơ chế và tổ chức vừa kiểm soát lẫn nhau, nhưng đồng thời cũng là động lực thúc đẩy cạnh tranh vươn tới tương lai tốt hơn không chỉ trong chính trị mà cả trong kinh tế...Chính xã hội mở này giúp cho dư luận thấy rõ và thấy sớm đâu là những đồng thuận được đa số ủng hộ, đâu là những chủ trương mị dân, quá khích và phiêu lưu. Những cuộc tranh luận công khai, thẳng thắn và cởi mở giúp cho các giới trưởng thành về chính trị, các chính đảng luôn luôn phải chịu những thử thách và quyết định của dư luận nhất là trong các mùa tranh cử quan trọng. Khiến cho thủ lãnh chính đảng cầm quyền không thể tự thần thánh hóa mình, không thể dễ dàng đánh lừa cử tri, không thể im lặng trước những bức xúc của nhân dân và càng không thể dấu diếm các sai lầm theo kiểu "khép lại quá khứ" được!

Cả hai điều kiện - một chính giới có lý trí sáng suốt và có ý chí muốn thay đổi thực sự và xã hội cởi mở - đã có ở một số nước Âu châu từ sau Thế chiến 2, đặc biệt Pháp và Đức, từng là cựu tử thù. Khi ấy cả Tổng thống Pháp De Gaulle và Thủ tướng Đức Adenauer cùng các cộng sự chính đã sớm nhận ra là: Không thể xây dựng một tương lai mới cho châu Âu trên nền tảng hòa bình, phồn vinh và dân chủ mà lại không dám nhìn thẳng vào quá khứ; vì "khép lại quá khứ", tránh không nhìn nhận lỗi lầm là giúp cho chủ trương phục thù của các bên có thể trỗi dậy trở lại và đe dọa hòa bình! Khi đó nếu Đức và Pháp không hòa thuận lại với nhau thì có thể nguy cơ Hồng quân Liên xô khi ấy có thể nhuộm đỏ không chỉ ở Đông Âu mà cả toàn Âu châu, trong đó cả Pháp lẫn Đức. Vì thế chính phủ Đức đã công khai nhìn nhận những sai lầm của chế độ độc tài Hitler và tuyên bố muốn cùng Pháp và các nước Tây Âu xây dựng một liên minh chính trị, kinh tế mới, dựa trên các nền tảng tin cậy và dân chủ. Chủ trương thức thời và khôn ngoan này đã được dư luận đa số ở Pháp, Đức và một số nước Tây Âu triệt để ủng hộ. Các thế hệ tiếp theo trong chính giới Pháp, Đức... đã thấy rõ những lợi ích rõ ràng của chính sách "mở cửa tương lai" bằng cách "tưởng nhớ quá khứ"!

Chính vì sáng suốt và khôn ngoan nên giới lãnh đạo mới ở Tây Âu sau Thế chiến hai đã dám "tưởng nhớ quá khứ" nhận ra những sai lầm và biết dùng ý chí để vượt qua tâm lý của bóng tối hận thù và chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Chính nó đã "mở cửa tương lai" cho một EU dân chủ, nhân quyền, phồn vinh và hòa bình từ trên nửa thế kỷ nay!

Trái lại, vì không sáng suốt và không đủ ý chí nên những người cầm đầu CSVN đã chủ trương"khép lại quá khứ", đóng cửa quá khứ, không dám nhìn nhận những sai lầm và đã bỏ lỡ nhiều cơ hội để có thể mở cửa tương lai tươi sáng cho VN. Vì vậy sau gần 70 năm nắm quyền nhưng hận thù và chia rẽ vẫn ngự trị, bộ máy công an mật vụ đàn áp nhân dân càng được tăng cường; vẫn ngoan cố duy trì hệ thống Doanh nghiệp nhà nước làm kinh tế tụt hậu, nợ công chồng chất, tham nhũng như rươi. Trong khi ấy, vì giữ mục tiêu đảng trước nước sau nên những người cầm đầu chế độ toàn trị lại cứ tiếp tục nhắm mắt cúi đầu quì gối trước Bắc kinh, mở cửa cho phương Bắc thực hiện các chủ trương bành trướng và vơ vét tài nguyên của VN, đang đe dọa chủ quyền và độc lập của đất nước! Vì thế tương lai của dân tộc đang rất đen tối!

Gần đây nhiều đảng viên tiến bộ có tên tuổi và biết quí tự trọng đã lên tiếng báo nguy về những sai lầm cả trong đường lối đối ngoại với Trung quốc và các chính sách phản dân chủ với nhân dân đang đẩy đất nước vào một tương lai đen tối, có thể dẫn tới mất chủ quyền và độc lập.Nguyên nhân của nó là do những người đứng đầu chế độ toàn trị vẫn theo con đường mòn "khép lại quá khứ" cả với nhân dân và với bên ngoài, không đủ sáng suốt và ý chí để nhận ra những sai lầm để dám thay đổi triệt để. Đây là những lời cảnh báo chính xác và có động cơ trong sáng. Vì thế nhiều đảng viên tiến bộ và nhiều giới ủng hộ.

Cuộc vận động chính trị mới rất cương quyết và kiên trì của nhiều giới, đi đầu là trí thức và thanh niên, cho một nước VN dân chủ mới đang được sự hưởng ứng nhiệt tình của nhiều đảng viên tiến bộ và biết quí tự trọng. Trọng tâm của nó là làm thay đổi tương quan lực lượng giữa dân chủ-tiến bộ và độc tài-bảo thù, với mục tiêu trong sáng là mở cửa tương lai cho VN đặt trên những giá trị nền tảng phù hợp với văn minh thời đại là đoàn kết, dân chủ, độc lập, phồn vinh và hòa bình, sánh vai bình đẳng với các dân tộc văn minh khác!

8. 8. 2014

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
Địa chỉ: dcvapt@gmail.com
Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam





Văn hoá quân sự những điều chưa biết


Vận Mệnh (Danlambao) - Đọc hướng dẫn về cách đối xử với tù phiến cộng của Quận đội Việt Nam Cộng hòa thì chúng ta thấy ở đó thể hiện tinh thần rất nhân bản, rất nhân văn ngay cả khi đó là quân thù.

Vì những người đứng đầu, những người soạn thảo ra những điều đó đều hiểu rất rõ quân thù của họ chính là đồng bào ruột thịt, cùng chung máu mủ Âu Cơ - Lạc Long Quân. Bởi họ cũng chỉ là dâ...n thường, họ sống dưới chế độ Chủ nghĩa Cộng sản thì làm sao họ biết được những toan tính của cấp trên, làm sao họ biết được nền văn minh dân chủ của thế giới, làm sao họ có được quyền đề cử ra người mà cho là có đức, có tài để bầu làm lãnh đạo. Họ chỉ biết nghe theo lệnh của cấp trên, chỉ đâu thì đánh, chỉ ai thì giết. Họ chỉ biết một điều là ở miền Nam có quân Mỹ, Mỹ là kẻ thù, bất kể người nào làm cho Mỹ cũng là kẻ thù của dân tộc, phải xây xác họ để đổi lấy vinh quang và giàu mạnh.



Rất dễ để thấy cái tàn bạo, cái độc ác, rất dễ cảm nhận nỗi đau khổ nếu như bạn nhìn, bạn đọc báo thấy những người bị Công an nhân dân dùng nhục hình để tra khảo đến chết. Đó là những bề nổi, đó là những công dân đang mang quốc tịch Việt Nam, đang sống trong một xã hội được cho là “Xây dựng con người chủ nghĩa xã hội, con người hiện đại, con người tiến bộ” mà đã bị đối xử một cách vô nhân đạo như thế thì nghĩ xem những tảng băng chìm nó thế nào. Có thể cho là Công an và Quân đội là khác nhau, nhưng ở Việt Nam hiện tại thì Công an và Quận đội đều do đảng Cộng sản lãnh đạo.

Ngẫm nghĩ thật đáng xấu hổ, ngậm ngùi khi lâu lâu phải nghe các em học sinh cất vang “đường vinh quang xây xác quân thù” vào mỗi sáng thứ 2 hàng tuần.

Không biết đến bao giờ thì những con người tôn thờ chế độ Chủ nghĩa Cộng sản, tư tưởng Hồ Chí Minh mới bắt đầu xây dựng được tinh thần nhân ái của người Việt Nam.

Còn đối với người dân, phụ huynh học sinh chúng ta thì sao? Nếu bạn là người có trái tim nhân ái, nếu bạn không dám đứng ra để lên tiếng yêu cầu nhà trường không bắt học sinh hát Quốc ca thì bạn có thể nói với con bạn đừng hát bài Tiến quân ca của Văn Cao, hoặc đừng hát đoạn “đường vinh quang xây xác quân thù” đó chính là hành động mà bạn đang giáo dục, nuôi dưỡng tâm hồn, định hướng cho con bạn trở thành người nhân ái.

09/8/2014

Trân quý và đồng hành.






 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 340 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 336 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 324 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 322 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 316 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 276 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 268 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 262 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 259 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 252 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.