Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 7
 Lượt truy cập: 29327759

 
Góc thư giãn 13.06.2026 06:59
TQ di dời giàn khoan sau khi đảng CSVN chấp nhận đầu hàng ?
20.07.2014 03:56

Hoàng Trần (Danlambao) - Phát biểu trong phiên họp chính phủ ngày 16/7, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã lên tiếng “yêu cầu Trung Quốc không tái diễn hành vi hạ đặt trái phép giàn khoan” trong vùng biển Việt Nam.

LM Nguyễn Văn Khải - Trung Cộng Đang Xâm Lược Và Giết Hại Người Việt Nam


Về cơ bản, giới lãnh đạo chóp bu cộng sản đã chấp nhận đầu hàng

Cùng ngày, người phát ngôn bộ ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình cũng nêu tuyên bố “Việt Nam yêu cầu Trung Quốc không đưa giàn khoan Hải Dương-981 quay trở lại hoặc đưa bất cứ giàn khoan nào khác vào hoạt động ở khu vực lô dầu khí 143 của Việt Nam hoặc bất kỳ khu vực nào khác thuộc vùng biển của Việt Nam”.

Di dời giàn khoan do bão?

Các tuyên đố trên được chính phủ nêu ra trong thời điểm phía TQ thông báo giàn khoan 981 đã ''hoàn thành nhiệm vụ”, đồng thời cho di dời giàn khoan cùng đội tàu chiến với lý do mùa mưa bão sắp đến.

Hiện siêu bão Rammasun (Thần Sấm) mạnh cấp 13 sắp đổ bộ vào Biển Đông. Dù là giàn khoan khủng như HD 981 cũng khó có thể chống đỡ nổi với siêu bão Rammasun mà không bị thiệt hại.

Sự kiện giàn khoan Trung Quốc 'chuồn' khỏi Biển Đông tránh bão đã lập tức trở thành đề tài cho bộ máy tuyên truyền cộng sản thi nhau 'nổ' tưng bừng.

Một vị tướng quân đội còn lạc quan phán “Đây là sự thành công về cuộc chiến về pháp lý, về ngoại giao của Nhà nước và Nhân dân Việt Nam”.  

Trên thực tế, nhà cầm quyền CSVN vẫn chưa dám kiện TQ ra tòa án quốc tế, thậm chí đến một nghị quyết phản đối cũng không được quốc hội CSVN ban hành.

“Về cơ bản, Hà Nội đã đầu hàng”

Đó là kết luận của nhà báo nổi tiếng Roger Mitton viết trên The Myanmar Times. Bài báo cho biết, việc TQ đưa giàn khoan 981 vào Biển Đông đã khiến giới lãnh đạo chóp bu CS tỏ ra 'sốc và sợ hãi', đồng thời gây nên sự bất đồng nghiêm trọng trong bộ chính trị.

Trong chuyến thăm Việt Nam, ủy viên quốc vụ viện Trung Quốc Dương Khiết Trì  đã lớn tiếng cảnh báo rằng Việt Nam sẽ hứng chịu tổn thất nặng nều nếu hợp tác với các nước khác, cụ thể là Hoa Kỳ, trong việc chống lại tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc. 

Đồng thời, Dương Khiết Trì cũng ra lệnh cho giới lãnh đạo CSVN không được tham gia cùng Philippines trong nhằm kiện Trung Quốc lên Liên Hiệp Quốc. 

Ngay sau khi Dương Khiết Trì về, bộ chính trị lập tức triệu tập một cuộc họp với những tranh luận nảy lửa.

Sau cùng, nhóm thân Trung Quốc tiếp tục thắng thế. Điều này được thấy rõ khi chuyến đi Mỹ cầu viện của bộ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh bị hoãn vô thời hạn. Mặc dù trước đó, chuyến thăm được dự kiến sẽ diễn ra trong tháng 7.

“Về cơ bản, Hà Nội đã đầu hàng. Sẽ không có thêm các cuộc biểu tình, không có việc kiện lên Liên Hợp Quốc, sẽ không xảy ra các trận diễn tập quân sự với Mỹ và không có chuyện dẫn đầu mặt trận ASEAN thống nhất nhằm chống lại Bắc Kinh”, Roger Mitton viết.


Phạm Chí Dũng: Vì sao Bắc Kinh rút giàn khoan vào thời điểm này?

Hát cho Biển Đông và quyền con người (Vũ Hoàng, phóng viên RFA)


Tàu Trung Quốc hộ tống giàn khoan HD 981- REUTERS /Nguyen Ha Minh
Tàu Trung Quốc hộ tống giàn khoan HD 981- REUTERS /Nguyen Ha Minh

Sau hai tháng hiện diện đầy sóng gió, hôm nay 16/07/2014 Trung Quốc đã cho rút giàn khoan Hải Dương Thạch Du 981 ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam tại Biển Đông, đưa về khu vực đảo Hải Nam. Nhiều người thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng có nhiều ý kiến lo âu về khả năng chế độ bành trướng Bắc Kinh, với tham vọng không hề giấu diếm, sẽ quay trở lại với những chiêu trò mới.

Vì sao Trung Quốc lại rút giàn khoan vào thời điểm này, sớm một tháng so với tuyên bố trước đây là sẽ hoạt động đến ngày 15/8 ? Chúng tôi đã đặt vấn đề này với nhà bình luận Phạm Chí Dũng ở Saigon.
RFI : Thân chào nhà bình luận Phạm Chí Dũng. Anh nhận xét như thế nào về sự kiện Trung Quốc rút giàn khoan Hải Dương Thạch Du 981 ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam tại Biển Đông ? Theo anh, Bắc Kinh đã đạt được những mục đích của họ hay chưa ?
Nhà bình luận Phạm Chí Dũng : Trung Quốc có nhiều mục tiêu và kỳ vọng trong việc đưa giàn khoan Hải Dương 981 xâm lấn vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam ở Biển Đông. Ít nhất là họ gây áp lực với Hà Nội về những mục tiêu chính trị. Thứ hai là gây áp lực về giao thương giữa Trung Quốc và Việt Nam. Họ muốn chiếm lợi thế nhiều hơn nữa trong tương lai, chứ không chỉ xuất siêu 23 đến 24 tỉ đô la một năm. Thứ ba, họ đặt vấn đề về thăm dò, chào thầu dầu khí trên Biển Đông, thậm chí có thể lấn sang cả vùng lãnh hải của Việt Nam.
Thứ tư là về quốc tế : mục tiêu của Trung Quốc là thử phản ứng của người Mỹ và phương Tây, kể cả của người Úc đối với vấn đề này. Nếu phương Tây chấp nhận hình ảnh Trung Quốc đương nhiên ngự trị ở Biển Đông, thì lúc đó Trung Quốc sẽ đi tiếp những bước nữa, thực hiện chiến lược dài hơi là xâm lấn xuống khu vực biển phía Nam và có thể làm cho cả người Úc thiệt thòi.
Đó là khá nhiều mục tiêu của Trung Quốc, chưa kể họ giải quyết vấn đề nội bộ. Từ năm 2011, cứ khi nào « nội Hán », trong lòng Trung Quốc xảy ra những xáo động về xã hội và chính trị bất lợi, thì Bắc Kinh lại hướng dư luận của người Trung Quốc ra Biển Đông.
Tuy vậy, việc giàn khoan Hải Dương 981 rút trước thời hạn 15/08/2014 một tháng, cùng với việc Trung Quốc bất ngờ thả 13 ngư dân Việt Nam, cho thấy một sự thay đổi về cách tính toán, cách nhìn và chiến thuật của Trung Quốc. Nhưng có lẽ nguyên do sâu xa khiến Trung Quốc thay đổi như vậy không phải là do tác động từ phía chính quyền Hà Nội, vì trong thực tế thì Hà Nội đã gần như không tạo ra được một áp lực gì.
Ngay cả lời đề nghị của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sang Trung Quốc đàm phán về vấn đề Biển Đông cũng bị ông Tập Cận Bình từ chối. Quốc hội Việt Nam trong suốt một tháng trời ròng rã họp vào giữa năm nay cũng đã không ra nổi một bản nghị quyết về Biển Đông. Và cũng chưa từng có một động thái gì về phía cơ quan ngoại giao hoặc quốc phòng của Việt Nam để đòi người và tạo ra những ảnh hưởng, tác động quân sự đủ mạnh, để Trung Quốc phải rút giàn khoan Hải Dương 981 hay ít nhất cũng hạn chế sự xuất hiện của tàu bè và máy bay quân sự ở khu vực Biển Đông.
Như vậy lý do còn lại chỉ là áp lực của quốc tế.
RFI : Anh có thể nói rõ hơn về tác động quốc tế ?
Áp lực quốc tế tôi cho là càng ngày càng lớn dần. Và sự xuất hiện của giàn khoan Hải Dương 981 cũng như một số giàn khoan khác của Trung Quốc ở khu vực Biển Đông đã làm cho người Mỹ khá bất ngờ. Có lẽ trước đây họ không nghĩ rằng Trung Quốc lại trở nên một vật cản lớn đến thế đối với chiến lược xoay trục sang châu Á – Thái Bình Dương của nước Mỹ.
Nếu Trung Quốc trở thành một vật cản đủ lớn cho chiến lược xoay trục của Mỹ có thể sẽ thất bại, hoặc ít ra cũng đang gặp những tiền đề cho sự thất bại, về an toàn, an ninh hàng hải của Mỹ tại Biển Đông. Bên cạnh đó còn có thể ảnh hưởng tới dự án kinh đào Kra cắt ngang Malaysia vào năm 2020, và ảnh hưởng đến hàng loạt quốc gia ở khu vực Đông Á như Nhật Bản, Philippines, Hàn Quốc, Malaysia và cả Úc nữa.
Vấn đề này ảnh hưởng tới khu vực Đông Á nói riêng và quốc tế nói chung. Từ khi giàn khoan Hải Dương 981 xuất hiện tại Biển Đông, các nước trong khu vực đã tự động liên kết, xích lại gần nhau, tạo ra một « liên minh quân sự » dù chưa chính thức.
Cuối tháng Tư, khi Tổng thống Barack Obama đặt chân đến Manila, thì giữa hai quốc gia Hoa Kỳ và Philippines đã hình thành ngay một Hiệp ước tương trợ quốc phòng. Đó là điều mà tôi cho là chính giới Hà Nội đặc biệt đang thèm muốn chuyện này nhưng chưa có được !
Khi đã có Hiệp ước tương trợ quốc phòng, Philippines tiếp tục kiện Trung Quốc ra tòa quốc tế, tiếp tục bắt giữ các tàu cá Trung Quốc xâm phạm vùng lãnh hải của mình. Cũng giống như Hàn Quốc đã từng bắt giữ tới năm trăm tàu cá của ngư dân Trung Quốc xâm phạm lãnh hải. Đó là những phản ứng của quốc tế.
Và vừa rồi vào tháng 6/2014, lần đầu tiên trong hai nhiệm kỳ của mình, Tổng thống Barack Obama khi nói chuyện tại trường võ bị lớn nhất của nước Mỹ là West Point, đã đề cập tới khả năng Mỹ điều động binh lực tới khu vực Biển Đông. Hàm ý là Hạm đội 7 có thể hỗ trợ các đồng minh của Mỹ trong khu vực như Nhật Bản, Hàn Quốc, Philippines, và có thể cả Việt Nam nữa.
Vừa qua Thượng viện Mỹ cũng lần đầu thông qua bản nghị quyết số hiệu 412 về vấn đề xung đột Biển Đông, yêu cầu Trung Quốc trở về nguyên trạng thời điểm trước tháng 5/2014. Đây chính là thời điểm mà Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào Biển Đông.
Như vậy là đã có hàng loạt áp lực của quốc tế đối với Trung Quốc. Và ngay đầu tuần này đã diễn ra cuộc viếng thăm Hà Nội của một viên cố vấn đặc biệt Tổng thống Mỹ là ông Evan Medeiros. Điểm nhấn trong cuộc gặp này mặc dù chưa được tiết lộ một cách chính thức, nhưng đã đề cập tới một số vấn đề như nâng tầm quan hệ về quốc phòng giữa hai quốc gia Việt Nam và Hoa Kỳ.
Và nếu không có gì thay đổi, mọi chuyện diễn ra thuận lợi, có thể tháng 9 này ông Chuck Hagel, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ sẽ có chuyến làm việc tại Việt Nam. Sau đó có thể sẽ hướng đến một sự tương trợ - tuy chưa nâng thành mức hiệp ước, nhưng có thể là tương trợ ở một tầm mức nào đó của Hoa Kỳ đối với Việt Nam. Trước mắt là quan hệ giao lưu giữa Hạm đội 7 và Hải quân Việt Nam.
Đó là những điều mà phía Trung Quốc không thể ngờ tới. Việc họ phải rút giàn khoan, vì thấy bất lợi đối với họ. Họ đã làm cho phản ứng của phía Việt Nam lớn hơn những gì mà họ chờ đợi. Thậm chí cả những người như ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng phải thay đổi giọng nói.
Trước đây ông Nguyễn Phú Trọng luôn đề cập tới « 16 chữ vàng, 4 tốt » và quan hệ hữu hảo với Trung Quốc, luôn khuyên cấp dưới cần phải kiên định giữ vững lập trường hòa hiếu với « bạn tốt » Trung Quốc, nhưng gần đây ông đã phải nói tới việc chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất. Có thể ngầm hiểu « tình huống xấu nhất » ở đây, không loại trừ đó là tình huống chiến tranh.
Những phản ứng quốc tế, theo tôi đó là lý do sâu xa làm cho Trung Quốc phải thay đổi thái độ, kể cả thay đổi hành động trong thời gian vừa qua.
RFI : Thưa anh như vậy mặc dù Hồng Lỗi tuyên bố không nên xem đây là một động thái rút lui, nhưng có lẽ trận bão Rammasun sắp thổi tới chỉ là cái cớ ?
Bão Rammasun cấp 12, 13 thật ra không phải là quá lớn. Theo bản thiết kế đầu tiên, giàn khoan Hải Dương 981 cũng như những giàn khoan tương đương có thể chịu được siêu bão cấp 15, 16. Như vậy đây chỉ là cái cớ mà Trung Quốc đưa ra để giữ thể diện khi họ rút giàn khoan. Vì duy trì giàn khoan này ở khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam ở Biển Đông đã không còn hiệu quả như mong muốn của họ nữa.
Họ gây ra những phản ứng về mặt xã hội đối với người Việt Nam, gây ra những phản ứng quốc tế, và đặc biệt phải tính đến vấn đề chi phí của giàn khoan.
Một chuyên gia Singapore đã tính toán, Tổng công ty dầu khí Hải Dương Trung Quốc mỗi ngày đã phải chi ra khoảng 328.000 đô la chỉ để duy trì sự tồn tại của giàn khoan Hải Dương 981, chưa nói tới việc hoạt động. Còn nếu tính luôn cả gần 100 tàu chiến, tàu kiểm ngư, tàu hỗ trợ quân sự của Trung Quốc thường xuyên lởn vởn xung quanh giàn khoan này, thì con số chi phí mỗi ngày có thể lên tới hàng triệu đô la ! Như vậy mỗi tháng Trung Quốc phải chi tới khoảng 30 triệu đô la cho cụm giàn khoan Hải Dương 981.
Đối với một đất nước Trung Quốc, dù có nền kinh tế được coi là đứng thứ nhì thế giới, nhưng giới quan sát phương Tây vẫn phân tích rằng Trung Quốc thực sự ra chỉ là một « nước giàu, dân nghèo » mà thôi. Thu nhập bình quân đầu người vẫn chỉ ở mức trung bình thấp, chứ chưa thể so sánh được với Nhật Bản, Hàn Quốc…Thành thử bất lợi của Trung Quốc vừa qua đã thấy rõ, và đó là lý do mà Bắc Kinh phải rút giàn khoan trước thời hạn một tháng.
RFI Bên cạnh đó, việc duy trì giàn khoan và hàng loạt tàu bảo vệ cũng có nguy cơ gây leo thang xung đột bất ngờ ?
Hoàn toàn có khả năng gây leo thang chiến tranh, trong trường hợp một sự cố xảy ra trên biển chẳng hạn. Chiến lược của cả hai bên là không hành động trước, hoặc không dùng tới vũ khí. Nhưng trong những va chạm thì không ai có thể biết trước được việc gì. Và nếu một trong hai bên nổ súng trước, không biết chuyện gì có thể xảy ra !
Tôi nhớ vào năm 1982 tại quần đảo Islas Malvinas ở châu Mỹ, cuộc chiến giữa Anh và Achentina đã xảy ra cũng vì những lý do được coi là nhỏ nhặt. Một trong hai bên nổ súng trước, dẫn tới một cuộc chiến tranh kéo dài khoảng hai tháng trời. Cuộc chiến tranh tiềm ẩn trong tương lai giữa Trung Quốc và Việt Nam trên biển cũng có thể xảy ra từ những lý do như vậy.
RFI Giàn khoan Trung Quốc có lẽ cũng là sự kiện mà người Việt trong và ngoài nước đều hết sức chú ý…
Có lẽ Bộ Chính trị của Trung Quốc đã quá chủ quan trong việc đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào khu vực đặc quyền kinh tế Việt Nam. Họ không tính trước được phản ứng về mặt xã hội của người Việt. Họ chỉ tính được phản ứng của chính quyền Việt Nam. Và tôi nghĩ rằng có thể họ đã âm thầm nắm được, không chỉ phản ứng mà cả hành vi của một số giới chức trong chính quyền Việt Nam trước sự kiện Hải Dương 981 nói riêng và sự xâm lấn nói chung của Trung Quốc.
Nhưng họ lại không tính được phản ứng của xã hội Việt Nam, mà biểu trưng là hàng loạt cuộc biểu tình ở Hà Nội, Saigon, sau đó lan sang Đồng Nai, Bình Dương và cả Vũng Áng (Hà Tĩnh). Điều đó cho thấy người dân Việt Nam vẫn luôn luôn nung nấu một quá khứ ngàn năm bị Bắc thuộc, và họ không chấp nhận Bắc thuộc thêm một lần nữa ! Họ luôn sợ hãi việc Trung Quốc có thể xâm lấn Việt Nam, gây ra tất cả những khổ nạn cho người Việt. Chính vì vậy đã liên tục diễn ra những làn sóng phản kháng của người Việt Nam.
Cho đến nay, theo một cuộc thăm dò của hãng BBC World Service, có đến hơn 80% - chính xác là 84% người Việt Nam không thiện cảm với Trung Quốc. Nói cách khác, tôi cho là khá nhiều trong số 84% đó ghét Trung Quốc, và qua sự kiện giàn khoan Hải Dương 981 thì họ càng mang mối hằn thù. Điều đó hoàn toàn bất lợi cho Trung Quốc.
Còn về quốc tế, Trung Quốc cũng gặp rất nhiều bất lợi về mặt tâm lý xã hội. Chẳng hạn cũng theo kết quả khảo sát của BBC, ở Hàn Quốc chỉ có 32% là có cái nhìn tích cực đối với Trung Quốc, trong khi 56% mang tư tưởng ngược lại. Ở Nhật Bản, tỉ lệ ủng hộ Trung Quốc xuống tới mức thấp kỷ lục là chỉ có 3% !
Trên toàn châu Á, số người coi Bắc Kinh là nguyên nhân gây ảnh hưởng tiêu cực lên tới 73%. Ngay ở những nước phát triển như Anh, tỉ lệ nhìn Trung Quốc một cách tiêu cực cũng lên tới 49%, ở Úc 47%. Và đặc biệt ở Đức chỉ có 10% người dân Đức nhìn Trung Quốc với cặp mắt tích cực, trong khi đến 76% người Đức ghét cay ghét đắng Trung Quốc. Đó chính là những bất lợi rất lớn, làm cho Trung Quốc trở thành một trong những quốc gia bị thiếu thiện cảm nhất trong thời buổi hiện nay trên thế giới.
Đấy là về mặt xã hội. Còn về mặt kinh tế, Trung Quốc cũng gặp những bất lợi nhất định. Mỗi năm Việt Nam phải nhập siêu từ Trung Quốc từ 23 đển 24 tỉ đô la. Dù con số này chỉ chiếm khoảng 1/20 trên tổng giá trị xuất khẩu của Trung Quốc mà thôi, nhưng cũng sẽ trở nên đáng kể nếu như chiến tranh nổ ra khiến giao thương giữa Việt Nam và Trung Quốc bị ngưng lại hoàn toàn. Không chỉ Việt Nam sẽ thiệt hại khoảng 10% GDP, mà Trung Quốc cũng sẽ bị thiệt từ 15 đến 18 tỉ đô la một năm.
Chuyện thứ hai là hoạt động đấu thầu – và luôn luôn thắng thầu, thắng tới 90% các vụ đấu thầu, đặc biệt trong xây dựng, nhiệt điện của Trung Quốc – sẽ hoàn toàn phá sản.
Thứ ba, các đầu tư nước ngoài của Trung Quốc vào Việt Nam. Tuy rằng chưa phải là lớn so với các nước khác, mới chỉ giá trị khoảng 5 tỉ đô la mà thôi, nhưng sẽ rất khó khăn cho các doanh nghiệp Trung Quốc - đặc biệt là doanh nghiệp sản xuất gia công ngay tại Việt Nam để bán hàng Trung Quốc cho Việt Nam.
Thứ tư nữa là một tháng rưỡi vừa qua, chính Bộ Công thương Việt Nam đã công bố rằng tỉ lệ người Việt dùng hàng Việt tăng hẳn lên so với tỉ lệ người Việt dùng hàng Trung Quốc – khá nhiều trước đây. Có nghĩa là tất cả những hàng hóa mang nhãn mác Trung Quốc, nhập khẩu từ Trung Quốc trở nên khó bán. Có thể chứng kiến điều đó, chuyện thường ngày tại các chợ đầu mối, chợ bán lẻ cũng như tại các siêu thị.
Tâm lý người Việt ngán ngại dùng hàng Trung Quốc, các nhà nhập khẩu ngán ngại nhập khẩu hàng Trung Quốc bây giờ đang trở nên phổ biến. Chưa kể tới một tinh thần dân tộc « không sử dụng hàng Trung Quốc » cũng đang dần lan tỏa hơn. Đó là những thất lợi của Trung Quốc về mặt xã hội và kinh tế.
RFI : Và hình như chính quyền Bắc Kinh cũng quên tính đến một điều là qua sự kiện chấn động vừa rồi, những người thân Trung Quốc bây giờ không dám lớn tiếng như trước ?
Có một luồng dư luận sau khi xảy ra vụ Bình Dương, Đồng Nai, Vũng Áng, cho rằng lực lượng thân Trung Quốc ở Việt Nam như vậy là quá đông, có thể dẫn tới chi phối hoàn toàn chính quyền ! Điều đó cũng đáng ngại thật, nếu nhìn vào hiện tượng ở Bình Dương, Đồng Nai.
Nhưng mà sau đó, khi Trung Quốc phải đột ngột thay đổi một số động thái như gần đây – thả ngư dân Việt Nam và rút giàn khoan Hải Dương 981, cũng như tạm ngưng một số hoạt động xâm lăng gây hấn đối với Việt Nam – có lẽ chúng ta cần nhìn lại vấn đề rằng: mọi chuyện chưa đến nỗi tuyệt vọng đối với dân tộc Việt Nam !
Rằng lực lượng thân Trung Quốc – những người thân Trung Quốc và những người thậm chí được gọi là tay sai của Trung Quốc - chưa quá lớn để có thể lũng đoạn được toàn bộ nền chính trị cũng như nền kinh tế và các vấn đề xã hội ở Việt Nam.
Ngược lại, sự lộ diện khá sớm của những người này thông qua những vụ bạo động ở Bình Dương, Đồng Nai ; về nguyên tắc hoạt động ngầm thì tất cả những người đã bị lộ mặt đều không còn giá trị sử dụng, và sẽ đặt Trung Quốc vào một tình thế là phải xem lại chiến thuật cài người vào Việt Nam trong thời gian tới.
RFI Như vậy theo anh việc đưa giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam là một thất bại của Trung Quốc. Nhưng theo nhận xét của nhiều người, không chỉ giàn khoan Hải Dương này, mà Bắc Kinh sẽ còn đưa nhiều giàn khoan đến vùng biển Việt Nam, có những hành động khiêu khích quyết liệt hơn ?
Sau sự kiện rút giàn khoan Hải Dương 981 trước thời hạn một tháng, tôi cho rằng Trung Quốc sẽ không mạo hiểm đưa nhiều giàn khoan vào khu vực Biển Đông nữa. Tại vì điều đó kém hiệu quả về một số mặt như chúng ta đã phân tích.
Thay vào đó, họ thay đổi chiến thuật. Họ chuyển từ chiến thuật đưa giàn khoan vào khiêu khích ở Biển Đông bằng chiến thuật, theo tôi là có thể bắt người. Chiến thuật bắt người đã được Trung Quốc sử dụng rất phổ biến từ 2002 đến nay.
Mặc dù tới nay chưa có một thông tin đầy đủ, chính xác nào của các cơ quan Việt Nam về việc ngư dân Việt và thường dân Việt bị xâm hại, bắt giữ bởi Trung Quốc, nhưng gần đây rất đáng sửng sốt là thông tin này lại được đưa ra bởi một người mang hai quốc tịch là ông André Menras, có tên Việt Nam là Hồ Cương Quyết.
Ông đã có một thống kê riêng, là từ năm 2002 đến nay đã có tới 2.000 ngư dân Việt Nam trở thành nạn nhân của Trung Quốc. Trong đó đến 30 ngư dân bị chết, 500 ngư dân bị bắt giữ và gần 150 tàu thuyền của Việt Nam bị đánh chìm. Đó là những con số mà các cơ quan Việt Nam chưa bao giờ công bố một cách đầy đủ.
Đây là chiến thuật nằm lòng của Trung Quốc, những tiền lệ trong quá khứ để tạo ra những tiền lệ trong hiện tại và tương lai. Tôi còn cho rằng trong thời gian tới, Trung Quốc không chỉ bẳt người trên biển mà còn trên đất liền. Việt Nam phải hết sức cẩn thận, tỉnh táo và kiên quyết đối phó, trong trường hợp ngư dân bị bắt.
Vừa rồi 13 ngư dân ở Quảng Bình và Quảng Ngãi bị Trung Quốc bắt giữ khi họ đang đánh cá - được coi là trên vùng lãnh hải Việt Nam, mà loanh quanh một thời gian các cơ quan Việt Nam vẫn chỉ đi xác định tọa độ mà thôi, không có một động thái kiên quyết nào cả.
Họ chỉ biết khuyên dân là cứ mưu sinh, bám biển đi, nhưng cuối cùng không ai bảo vệ họ. Chính những người có trách nhiệm bên Kiểm ngư cũng đã trả lời là « chúng tôi không đủ lực lượng để theo dân ». Nếu không phải là Kiểm ngư theo dân thì lực lượng Hải quân của Việt Nam ở đâu ? Bộ Quốc phòng cũng im tiếng. Và cứ diễn ra tình trạng tái đi tái lại là ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc bắt giữ.
Nếu Trung Quốc bắt mà không thả thì sẽ như thế nào ? Đó là điều mà Việt Nam phải tính tới ! Và đó sẽ là những hành động khiêu khích của Trung Quốc trong tương lai – tôi cho là tương lai gần, đối với Việt Nam. Họ có thể bắt người làm con tin để gây áp lực, đổi chác lấy những việc khác.

RFI : Xin chân thành cảm ơn nhà bình luận Phạm Chí Dũng ở Saigon, đã nhận trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ hôm nay.


Nghĩ về bầy đàn Cộng Sản VN

www.ducme.tv -Cà Phê Tối- Tiếng kêu xé lòng của Dân oan Dương Nội, ngày 02.05.2014

http://www.youtube.com/watch?v=u-qKtGJlKj4

Minh Dân (Danlambao) - Tôi nghĩ về việc mình xả một chất thải ra môi trường và hệ lụy của nó?

Tôi nghĩ về việc nhà cầm quyền cứ để dân chúng tự thích nghi và tự mưu sinh theo cách co bóp của cái bao tử chính mình theo hướng kinh tế thị trường định hướng XHCN có can thiệp thô bạo.

Tôi nghĩ về việc một công dân chống bạo lực, bất công, chống hành vi xâm lăng mà không được phép biểu lộ.

Tôi nghĩ về một chế độ lu loa công bằng nhưng nói vậy không phải vậy.

Tôi nghĩ về mức tiền đóng thuế của mình nhưng nó lại là thành quả của chính thể không phải vì dân và thực chất nó là "được ăn được nói được gói mang về".

Cứ thế, một công bộc mệnh danh chính trị, chính quyền tạo tiện nghi cho cuộc sống cá nhân nên đã dẫm lên cơm áo dân đen vơ vét tất cả những gì anh ta tự cho phép có trông chờ vào cơ chế đồng hành.

Cứ thế, anh nông dân làm ruộng không đủ ăn, dừng cuộc chơi và làm một anh lao động tự do an phận hơn là may rủi, nếu không anh ta và gia đình đã kịp chết đói trước khi được công nhận hộ nghèo.

Cứ thế, anh bộ đội, sỹ quan ơn trên mưa móc phục vụ không điều kiện mà không hiểu gì về bổng lộc do đâu mà có.

Cứ thế, ông tiến sỹ, nhà khoa học, anh công chức, cô nghệ sỹ cứ phục vụ cho cái xã hội mà không cần biết về cái chính thể xảo trá mình đang phục vụ.

Tôi đang sống trong thế giới ảo và hơn cả ảo, một thế giới sống bằng ký ức và áp đặt, mệnh danh và càn phá tất cả những gì đi ngược lại nó. Đảng thống trị có hệ thống cả trên Mafia một bậc

Đó là cả một nghệ thuật, nghệ thuật làm vừa lòng người là nghệ thật nói dối, bạn của tôi không thiếu những người treo cờ đỏ 365 ngày/năm, thờ chân dung ông Hồ ngang hàng tổ tiên, thần linh giang sơn.

Cứ thế, họ tung hê học tập lãnh tụ và bức bình phong ngày càng được sơn son thiếp vàng thậm chí còn trở thành một tôn giáo quốc giáo.

Bạn nghĩ đi, một xã hội ảo không có cái gì là thực kể cả cán cân quan tòa, một xã hội cai trị bằng đảng độc và bạo lực kèm điều kiện vật chất rõ ràng.

Bóng đêm, đồng lõa đen tối, chính phủ mệnh danh và hàng triệu bức tượng bán thân ông Hồ, cờ búa đã tạo nên một CHXHCNVN vô hồn chưa biết bao giờ mới đổ vỡ.

Tất cả là bạn phải tự tồn tại và sống như là không muốn chết. Một chính phủ không cần dân nhưng dùng dân như một lối thoát duy nhất.

Những con đường giao thông, các công trình do cộng sản làm nên không phải là như vậy, nó phải được tốt hơn cả trăm lần. 

Chỉ có phường bán nước, vong bản mới coi rẻ dân tộc như thế.

Tôi kính trọng và mang ơn những người tự do trong ngục tù cộng sản.



Đừng tưới nước lên gốc cây rã mục

Cờ Việt cộng là cờ Tàu cộng


(Sau khi đọc bài viết “Những Cơ Hội Bị Bỏ Lỡ cho Một Liên Minh Việt Mỹ” của Gs Tương Lai)

Trần Trung Đạo (Danlambao) - Trong bài viết mới đây Vietnam’s Overdue Alliance With America đăng trong mục Ý Kiến của Nytimes.com và bản tiếng Việt Những Cơ Hội Bị Bỏ Lỡ cho Một Liên Minh Việt Mỹ do Liêm Nguyễn dịch đăng trên nhiều trang web tiếng Việt, giáo sư Tương Lai lấy làm tiếc khi nhiều cơ hội đã bị bỏ qua cho một liên minh Việt Mỹ.

Lần đầu do cơ quan tình báo chiến lược Mỹ OSS (tiền thân của CIA) “giúp huấn luyện và thành lập đơn vị du kích Mỹ-Việt đầu tiên vào cuối năm 1944” và cơ hội khác khi TT Truman không phúc đáp các lá thư của Hồ Chí Minh “bày tỏ lòng ngưỡng mộ của người Việt Nam” đối với “dân tộc Mỹ vì sự đấu tranh cho những lý tưởng cao đẹp của Công lý và Nhân đạo quốc tế, vì những thành tựu kỹ thuật hiện đại mà người Việt Nam cảm thấy bị lôi cuốn”.

Tôi không dám phê bình trình độ chính trị học của giáo sư Tương Lai nhưng sẽ ngạc nhiên nếu ông thật sự tin rằng nếu lúc đó Truman đáp ứng lời kêu gọi của Hồ Chính Minh và quân đội Mỹ, giống như OSS từng làm, yểm trợ Việt Nam để phục hồi nền độc lập, xây dựng đất nước thì Việt Nam đã là một quốc gia dân chủ, tự do chứ đâu phải bị nô lệ trong ý thức hệ CS và bị Trung Cộng đè đầu cưỡi cổ như hiện nay.

Giáo sư Tương Lai bỏ qua mối quan hệ “tuy hai mà một” giữa Hồ Chí Minh và đảng CSTQ như vô số tài liệu cho thấy và cũng không nhắc đến những khả năng gì sẽ xảy ra với liên minh Mỹ Việt sau khi CSTQ có chiếm hết lục địa Trung Hoa năm 1949. Quan điểm của giáo sư Tương Lai cũng có thể gây cho người đọc hiểu lầm rằng Hồ Chí Minh không hẳn là người Cộng Sản và chỉ trở thành người CS khi không có chỗ dựa nào khác trong cuộc chiến chống Thực Dân Pháp mà quên đi sự kiện chính Hồ Chí Minh từ tháng 2 năm 1920 đã “vui mừng đến phát khóc” khi đọc Luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa của Lenin.

Lý do TT Truman không đáp ứng thư của Hồ Chí Minh

Theo tài liệu lưu trữ trong văn khố Mỹ, tổng số gồm 11 lá thư Hồ Chí Minh gởi TT Truman, Ngoại trưởng James Byrnes và Bộ Ngoại Giao Mỹ. Lá thư thứ nhất ký ngày 17 tháng 10 năm 1945 và lá cuối cùng vào ngày 28 tháng Hai năm 1946.

Ngày 12 tháng 9 năm 1946, George M. Abbott, lúc đó là Đệ nhất Tham Vụ Tòa Đại Sứ Mỹ tại Paris đã điện đàm với Hồ Chí Minh. Dĩ nhiên quan tâm hàng đầu của Mỹ vẫn là gốc gác của họ Hồ. Theo báo cáo của George M. Abbott cho đại sứ Mỹ tại Pháp, Hồ Chí Minh không thừa nhận ông ta là Cộng Sản. Không những thế, ông Hồ còn chỉ ra cho George M. Abbott thấy “không một người nào trong nội các của ông ta là Cộng Sản”. Trong thực tế, các chức vụ then chốt gồm Chủ tịch (Hồ Chí Minh), Bộ trưởng Quốc Phòng (Võ Nguyên Giáp), Bộ trưởng Tài Chánh (Lê Văn Hiến), Bộ trưởng Tư Pháp (Vũ Đình Hòe) trong nội các liên hiệp kháng chiến đều do các đảng viên đảng CS hay đảng Dân Chủ nắm giữ.

Khi George M. Abbott hỏi có hay không có một đảng CS tại Việt Nam, Hồ Chí Minh thừa nhận là trước đây có nhưng đã giải tán mấy tháng trước rồi. Dĩ nhiên, như viết trong báo cáo, George M. Abbott cũng biết những câu trả lời của Hồ Chí Minh chỉ là những câu nói dối.

Ngày 12 tháng Ba năm 1947, TT Harry Truman xin quốc hội chuẩn chi ngân sách 400 triệu đô la để viện trợ vũ khi cho chính phủ Cộng Hòa Hy Lạp để đánh bại phiến loạn CS và để giúp hiện đại hóa quân đội Cộng Hòa Thổ Nhĩ Kỳ nhằm đối phó với đe dọa quân sự của Liên Xô. Ngăn chận làn sóng CS trên phạm vi thế giới là trọng tâm của Chủ thuyết Truman (Truman Doctrine). Lẽ ra, những lá thư của Hồ Chí Minh là cơ hội hiếm hoi để Truman đóng nút sự bành trướng của chủ nghĩa CS ở Đông Nam Á qua ngã Trung Quốc. Nhưng không. TT Truman không đáp ứng vì chính phủ Mỹ biết rõ rằng Hồ Chí Minh và đảng CS Việt Nam là một bộ phận Đông Dương của đệ tam quốc tế CS chứ chẳng quốc gia dân tộc gì.

Với đảng CS, việc thay tên đổi họ, từ một người hay thâm chí cả đảng, theo nhu cầu chiến lược mỗi thời kỳ là chuyện bình thường. Đảng CS tổ chức tinh vi và chặt chẽ đến mức dù dùng tên gì vẫn hoạt động thống nhất và tuân chỉ triệt để một cương lĩnh. Từ ngày thành lập cho đến nay, hoạt động dưới nhiều danh xưng (Đảng Cộng sản Đông Dương, Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác ở Đông Dương, đảng Lao động Việt Nam, đảng Nhân dân Cách mạng ở miền Nam, đảng Cộng sản Việt Nam) nhưng hoàn toàn nhất quán về tư tưởng và mục đích cuối cùng là CS hóa toàn cõi Việt Nam như đã khẳng định nhiều lần trong các cương lĩnh đại hội của đảng CSVN. Vào thời điểm 1946, trước khi CSTQ chiếm toàn lục địa Trung Hoa, nếu Mỹ viện trợ Hồ Chí Minh sẽ nhận và nếu Mỹ lên tiếng phản đối Pháp Hồ Chí Minh sẽ cám ơn nhưng chắc chắn không bao giờ có chuyện “giải tán đảng CS” hay thành thật từ bỏ đảng CS.

Niềm tin tuyệt đối vào chủ nghĩa CS đã đóng đinh vào nhận thức của các tầng lớp lãnh đạo CSVN. Cộng sản hóa Việt Nam là canh bạc của đời họ. Dòng lịch sử đầy tang thương của đất nước diễn ra từ đó đến nay qua các đợt khủng bố tiêu diệt các đảng phái Quốc Gia, Cải Cách Ruộng Đất, đày ải nhiều trăm ngàn công nhân viên chức VNCH, đưa đất nước vào ngỏ tối độc tài lạc hậu đã cho thấy nhận định của chính phủ Truman về Hồ Chí Minh và đảng CSVN là đúng.

Năm 1954, vừa chiếm được nửa nước, chưa có một ngày ổn định và đời sống người dân miền Bắc còn quá sức nghèo, trung ương đảng CSVN đã nghĩ đến việc chiếm nửa nước còn lại. Có tổng tuyển cử? Tốt, đảng sẽ chiếm miền Nam mà không tốn nhiều xương máu. Không có tổng tuyển cử? Không sao, đảng vẫn chiếm miền Nam nhưng bằng súng đạn Nga, Tàu. Dù qua phương cách gian lận bầu cử, khủng bố cử tri hay phải “đốt cháy cả dãy Trường Sơn” mục tiêu toàn trị vẫn không thay đổi. Sinh mạng của nhiều triệu người Việt, tương lai bao nhiêu thế hệ Việt Nam, viễn ảnh một Việt Nam nghèo nàn thua sút phần lớn nhân loại không nằm trên bàn tính của Bộ Chính trị Trung ương Đảng CSVN.

Hôm nay, hoàn cảnh chính trị thế giới đã thay đổi. Việt Nam đang đứng trước một đế quốc thực dân mới và lần này là chủ nghĩa bành trướng Trung Cộng. Như người viết đã phân tích trong các bài trước, Trung Cộng muốn Việt Nam:

1. Hoàn toàn lệ thuộc về cơ chế chính trị, tư tưởng.

2. Một phần không thể tách rời trong toàn bộ chiến lược an ninh châu Á của Trung Cộng.

3. Trung Cộng độc chiếm toàn bộ các quyền lợi kinh tế vùng biển Đông bao gồm cả các vùng biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa đang tranh chấp.

Nội dung của mật ước Thành Đô không được công bố, tuy nhiên, các diễn biến kinh tế, chính trị và quốc phòng cho thấy ba điểm nêu trên là ba yêu sách chính mà Trung Cộng đã đưa ra trong các phiên họp vào hai ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990 tại khách sạn Kim Ngưu, Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên.

Về mặt kinh tế chính trị. Khi thỏa hiệp bán nước Thành Đô vừa ký kết xong, ngày 25 tháng 2 năm 1992, Quốc vụ viện Trung Cộng thông qua “Luật Lãnh hải và vùng tiếp giáp” quy định lãnh hải rộng 12 hải lý, áp dụng cho cả bốn quần đảo ở Biển Đông trong đó có quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa). Ba tháng sau đó, Trung Cộng ký hợp đồng khai thác dầu khí với công ty năng lượng Crestone, cho phép công ty này thăm dò khai thác dầu khí trong thềm lục địa Việt Nam và hứa sẽ bảo vệ công ty Creston bằng võ lực. Ngoài ra, Trung Cộng còn ra lịnh cấm đánh cá, thành lập các đơn vị hành chánh cấp huyện tại Hoàng Sa và Trường Sa. 

Về mặt quốc phòng. Việt Nam theo đuổi một chính sách quốc phòng “ba không”: (1) không tham gia các liên minh quân sự, (2) không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào, (3) không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam và không dựa vào nước này để chống nước kia. Đây là một chính sách quốc phòng tự sát vì chỉ có lợi cho Trung Cộng. Việt Nam là một nước nhỏ, và cũng chính vì là một nước nhỏ, những người lãnh đạo lẽ ra phải biết từng bước hội nhập vào cộng đồng nhân loại, biết nâng cao vị thế quốc gia trong bang giao quốc tế, biết linh động trong việc mở rộng các mối quan hệ song phương và đa phương, gần và xa để tạo thế đứng thuận lợi trong hòa bình và chiến lược trong chiến tranh.

Trong thế chiến thứ hai, trong số 20 quốc gia châu Âu tuyên bố trung lập chỉ có 6 quốc gia là không bị lôi kéo vào chiến tranh. Sáu quốc gia này may mắn không phải nhờ Hitler tôn trọng lời tuyên bố mà chỉ vì không nằm trên trục tiến quân của các sư đoàn Panzer Đức, rất tốn kém để chinh phục như trường Thụy Điển hay vì vị thế chính trị có lợi cho khối trục mà không cần đánh chiếm như trường hợp Tây Ban Nha dưới chế độ độc tài Francisco Franco.

Để làm nhẹ áp lực Trung Cộng, Việt Nam cần có liên minh. Vâng, nhưng liên minh được với Mỹ trong vị trí tương xứng với Nam Hàn, Nhật Bản chỉ là giấc mơ ngày. Mỹ có quyền lợi ở vùng Đông Nam Á và Nam Thái Bình Dương? Có. Mỹ có xung đột với Trung Cộng về ảnh hưởng kinh tế chính trị và cả quân sự trong vùng Đông Nam Á và Nam Thái Bình Dương? Có. Mỹ có phê bình, lên án chính sách bá quyền Trung Cộng đối với các nước nhỏ trong vùng Nam Thái Bình Dương? Có. Tuy nhiên, với quan hệ kinh tế tài chánh quá lớn và vô cùng phức tạp giữa hai cường quốc như hiện nay, ngoại trừ xung đột sâu sắc, trầm trọng và trực tiếp về quyền lợi của Mỹ trong khu vực, Mỹ sẽ không can thiệp vào các tranh chấp song phương giữa Trung Cộng và Việt Nam hay Trung Cộng và một quốc gia nào đó của ASEAN. Trung Cộng hiểu được điều đó nên theo đuổi chính sách gặm nhấm từng mảnh nhỏ tài nguyên của Việt Nam, bao vây kinh tế Việt Nam, và tránh né việc quốc tế hóa các xung đột với Việt Nam và các nước trong vùng.

Nỗi sợ lớn nhất của Trung Cộng

Như người viết đã phân tích trong bài Để thắng được Trung Cộng, chính sách tuyên truyền thâm độc và bưng bít thông tin tuyệt đối tại Trung Cộng cho thấy mối lo sợ lớn nhất của lãnh đạo CSTQ là ánh sáng dân chủ. Trung Cộng không ngại mấy chiếc tàu ngầm kilo mà rất lo “sân sau” CSVN trở thành một nước dân chủ. Việt Nam có dân chủ trước Trung Cộng là cách tốt nhất để vô hiệu hóa sự lệ thuộc vào Trung Cộng về mặt cơ chế chính trị và tư tưởng. Độc lập chính trị là tiền đề dẫn đến độc lập chủ quyền lãnh thổ.

Với Trung Cộng, việc giải quyết xung đột lãnh thổ gắn liền với nhu cầu ổn định nội bộ. Theo nghiên cứu của M. Taylor Fravel trong tác phẩm Strong borders, Secure Nation: Cooperation and Conflict in China‘s Territorial Disputes, trong thập niên 1960, lãnh đạo Trung Cộng nhân nhượng lãnh thổ với hàng loạt quốc gia nhỏ như Burma, Nepal, Mongolia, Bắc Hàn, Pakistan và Afghanistan chỉ vì họ cần tập trung vào việc ổn định vùng biên giới phía bắc sau cuộc xâm lăng Tây Tạng và giải quyết nạn đói sau chính sách Bước tiến nhảy vọt đầy thảm họa của Mao.

Con đường giành lại được Hoàng Sa và bảo vệ Trường Sa là con đường dài, đầy kiên nhẫn, khai thác mọi khó khăn, mọi nhược điểm của Trung Cộng, nhưng dù làm gì cũng phải bắt đầu từ độc lập về cơ chế chính trị. Không có con đường nào khác. Như người viết đã nhấn mạnh nhiều lần, một Việt Nam văn minh dân chủ với một nền kinh tế cường thịnh, một hệ thống khoa học kỹ thuật hiện đại là phương pháp hữu hiệu nhất để ngăn chận không những Trung Cộng mà bất cứ một thế lực xâm lăng nào muốn thách thức đến chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam.

Ba mươi chín năm qua, không chỉ đất nước đứng trước ngã ba mà nhiều người Việt quan tâm cho đất nước cũng đang đứng trước ngã ba. Không ít người, dù ngoài miệng lớn tiếng phê bình đảng trong đáy lòng vẫn nghĩ chỉ có đảng CS mới thay đổi được hướng đi của đất nước. Vì thế họ mãi lay hoay, hy vọng, chờ đợi trong mỏi mòn một bình minh không bao giờ đến.

Thay vì tìm cách cứu đảng hãy chung lưng góp sức để đẩy mạnh cuộc cách mạng dân chủ được diễn ra và thành công trong hòa bình, thuận lợi, ít lãng phí tài nguyên dân tộc. Con đường dân chủ có thể làm cho một số người chưa quen cảm thấy bỡ ngỡ lúc ban đầu hay ngay cả gây ít nhiều đau nhức nhưng đó là con đường của thời đại. Hãy đi cùng dân tộc và thời đại. Ý thức hệ CS chưa bao giờ lỗi thời và lạc hậu hơn hôm nay. Đừng hoài công tưới nước vào một gốc cây đang rã mục mà hãy dành để tưới lên những mầm xanh hy vọng của tương lai đất nước.

danlambaovn.blogspot.com



Nghi án sáu chục năm


Trần Gia Phụng (Danlambao) - Cách đây sáu chục năm, trước khi Việt Minh cộng sản tiếp thu Hà Nội (10-10-1954), tại thành phố nầy xảy ra vụ án mạng ông Đỗ Đình Đạo, một nhà hoạt động chính trị nổi tiếng, mà cho đến nay chưa biết ai là thủ phạm, nhưng lại ảnh hưởng lâu dài đến cuộc đời của nữ văn sĩ Thụy An.

1. Nữ văn sĩ Thụy An

Bà Thụy An tên thật là Lưu Thị Yến, sinh ngày 24 tháng 8 năm bính thìn (21-9-1916), con gái đầu của ông Lưu Tiến Ích và bà Phùng Thị Tôn, người làng Hòa Xá, huyện Ứng Hòa, Hà Đông. Bà từ trần tại Sài Gòn ngày 7 tháng 5 năm kỷ tỵ (10-6-1989), thọ 74 tuổi (tuổi ta), pháp danh Nguyên Quy. (Theo tộc phả Bùi tộc Châu Cầu, Phủ Lý, Hà Nam.)

Năm 1934, lúc 18 tuổi, bà kết hôn với ông Bùi Nhung (1907-1987). Bùi Nhung là con cụ Bùi Thức (tiến sĩ Nho học), người Châu Cầu, Phủ Lý, Hà Nam, và là em ông Bùi Kỷ (phó bảng Nho học), và cũng là em bà Bùi Thị Tuất tức bà Trần Trọng Kim. Hai ông bà Bùi Nhung-Thụy An có sáu người con là Bùi An Dương, Bùi Thụy Băng, Bùi Thu Linh (nữ), Bùi Dương Chi, Bùi Ngọc Trinh (nữ) và Bùi Châu Công.

Sau khi sinh người con út, Thụy An sống ly thân với Bùi Nhung, nhưng không ly dị. Lý do vì lúc đó, Bùi Nhung liên hệ tình cảm với bà Lưu Thị Trạch, tên thường gọi là Việt. Bà Trạch hay Việt là em ruột bà Thụy An, nên Thụy An im lặng rút lui, nhường chồng cho em.

Bùi Nhung là nhà văn, nhà giáo, bút hiệu Băng Dương, đã từng làm giám đốc Đài phát thanh Hà Nội năm 1948-1949 và sau đó 1951-1954. Bùi Nhung còn làm giám đốc đài phát thanh Hải Phòng năm 1954, trong thời gian 300 ngày trước khi Hải Phòng bị Việt Minh tiếp thu. (Việt Minh tiếp thu Hải Phòng ngày 13-5-1955.) Trong thời gian nầy, xảy ra vụ án mạng Đỗ Đình Đạo ngày 29-7-1954. Bà Thụy An bị nghi ngờ và bị bắt giữ ở nhà ga xe hỏa gần Hải Phòng. Bùi Nhung biết được, đã đến thăm bà Thụy An.

Bà Thụy An là nữ tiểu thuyết gia duy nhất có tên trong bộ sách Nhà văn hiện đại do Vũ Ngọc Phan biên soạn. Bộ sách nầy gồm 4 quyển, do Tủ sách Tao Đàn, Nxb. Tân Dân ấn hành tại Hà Nội từ năm 1942 đến năm 1945, đánh số trang liên tục, trong đó quyển tư viết về các tiểu thuyết gia. Bộ sách nầy về sau được tái bản nhiều lần. Vũ Ngọc Phan cho rằng tiểu thuyết Một linh hồn (xuất bản 1943) của bà Thụy An là cuốn tiểu thuyết xuất sắc nhất của phụ nữ Việt Nam trước năm 1945.

Ngoài tài làm thơ và viết tiểu thuyết, bà Thụy An còn làm báo, viết phóng sư. Sau khi kết hôn, Thụy An cùng chồng vào Sài Gòn lập ra tuần báo Đàn Bà Mới. Bùi Nhung làm giám đốc chính trị (directeur politique), còn Thụy An làm giám đốc kiêm chủ bút (directrice et rédactrice-en-chef).

Tại Sài Gòn, lúc đầu báo quán Đàn Bà Mới nằm trên đường Leman. (Đường Leman về sau là đường Cao Bá Nhạ, quận 1.) Sau đó, báo quán đổi qua số 43 đường Galliéni. (Đường Galliéni về sau đổi thành đường Trần Hưng Đạo.) Báo Đàn Bà Mới xuất bản hàng tuần vào ngày Thứ Bảy, ra số đầu tiên (số 1) ngày Thứ Bảy 1-12-1934. Khi đổi trụ sở qua đườngGalliéni, Đàn Bà Mới cũng đổi ngày ra là Thứ Hai hằng tuần. Số cuối cùng (số 95) ra ngày Thứ Sáu 4-6-1937.


Năm 1938, bà Thụy An ra Hà Nội, xuất bản tuần báo Đàn Bà, phát hành vào ngày Thứ Sáu hàng tuần, số đầu ra ngày 16-2-1938 và số cuối vào tháng 4-1939. Tòa soạn tuần báo Đàn Bà đặt trên đường Wiélé. (Đường nầy về sau đổi thành đường Tô Hiến Thành.)


Theo bà Bùi Ngọc Trinh, con gái của bà Thụy An, thì Thụy An từng làm Giám đốc Vietnam Press, nhưng theo người cháu của bà Thụy An thì ông biết chắc chắn Thụy An có làm việc cho Vietnam Press, nhưng không rõ chức vụ. (Nói chuyện với ông Quyền tại San Jose ngày 8-7-2014.)

Cũng theo nguồn tin trong gia đình, thì vào năm 1951, Thụy An đưa bốn trong sáu người con, vào sinh sống ở Sài Gòn. Đó là An Dương, Thu Linh, Ngọc Trinh và Châu Công. Hai người còn lại là Thụy Băng và Dương Chi sống với ông Bùi Nhung và bà vợ sau của ông Nhung.

Không được biết do tình trạng gia đình, hay do công việc, Thụy An lúc nầy hay ra vào Sài Gòn - Hà Nội. Theo lời kể của Bùi Thụy Băng, con trai bà Thụy An, thì khoảng nửa tháng trước khi Việt Minh tiếp thu Hà Nội, Thụy An từ Sài Gòn ra Hà Nội. (Thụy Khuê, Nhân văn Giai phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc, Virginia: Nxb. Tiếng Quê Hương, 2012, tr. 179.) Tuy nhiên, Việt Minh tiếp thu Hà Nội ngày 10-10-1954. Nếu nửa tháng trước ngày Việt Minh tiếp thu Hà Nội tức khoảng cuối tháng 9. Trong khi đó, Đỗ Đình Đạo chết ngày 29-7-1954. Lúc đó, Thụy An đã có mặt tại Hà Nội. Vậy Thụy An phải ra Hà Nội trước ngày nầy. Nếu trước nửa tháng thì có thể trước ngày ký kết hiệp định Genève 20-7-1954. Đây là chuyến đi cuối cùng của Thụy An vì sau đó bà mắc nạn và ở lại đất Bắc.

Văn nghiệp bà Thụy An khá phong phú. Bà có thơ đăng trên tạp chí Nam Phong năm 13 tuổi (1929). Bà làm nhiều thơ nhưng không in thành tập. Về tiểu thuyết, ngoài truyện dài Một linh hồn, bà xuất bản hai tập truyện ngắn là Vợ chồng (25 câu chuyện về hạnh phúc gia đình) và Bốn mớ tóc. Bìa sau của tập truyện ngắn Bốn mớ tóc có in dòng quảng cáo: Đón đọc Nhà lãnh tụ, là sách bà Thụy An dự tính sẽ viết về Đỗ Đình Đạo.

Thụy An còn nhiều tác phẩm viết sau năm 1954 ở Bắc Việt Nam và cả trong thời gian ở tù vì vụNhân văn Giai phẩm, chưa được ấn hành. Dầu bị xáo trộn trong gia đình, Thụy An vẫn tiếp tục hoạt động báo chí, sáng tác văn thơ, nhưng bất ngờ bà bị mắc nạn vào nghi án về cái chết của người bạn gia đình là Đỗ Đình Đạo.

2. Đỗ Đình Đạo bị đột tử

Đỗ Đình Đạo sinh ngày 17-7-1911 tại Hà Nội, là con của cụ Đỗ Đình Tiến (bị Việt Minh giết) và cháu nội của Đô thống Đỗ Đình Thuật. Ông gia nhập Đại Việt Dân Chính Đảng do Nguyễn Tường Tam thành lập năm 1938, rồi gia nhập Việt Nam Quốc Dân Đảng.

Năm 1952, thủ tướng chính phủ Quốc Gia Việt Nam là NguyễnVăn Tâm giao cho Đỗ Đình Đạo chỉ huy Đoàn Quân Thứ Lưu Động (Groupe Administratif Mobile en Opération viết tắt là GAMO) ở Bắc Việt. Trước hiệp định Genève, Việt Nam chưa bị chia hai, Ngô Đình Diệm thành lập chính phủ ngày 7-7-1954. Hai ngày sau (7-7-1954), ông Diệm bổ nhiệm Hoàng Cơ Bình làm đại biểu chính phủ tại Bắc Việt kiêm chủ tịch Uỷ ban Bảo vệ Bắc Việt. Uỷ ban nầy còn có Trần Trung Dung làm uỷ viên dân sự và thiếu tướng Nguyễn Văn Vận làm uỷ viên quân sự, chính thức hoạt động ngày 12-7-1954. Hoàng Cơ Bình mời Đỗ Đình Đạo vào Uỷ ban Bảo vệ Bắc Việt, có thể vì ông Đạo đang chỉ huy binh đoàn GAMO, nắm trong tay lực lượng quân sự.

Những người lúc đó ở Hà Nội cũng như ở Hải Phòng, chuẩn bị di cư vào Nam, cho biết là đã được tin Đỗ Đình Đạo bị ám hại vào cuối tháng 7-1954. Trong sách Việt Nam Quốc Dân Đảng, tác giả Hoàng Văn Đào xác định Đỗ Đình Đạo đột ngột từ trần tại nhà số 1 đường Tuyên Quang, Hà Nội tối 29-7-1954. (Hoàng Văn Đào, Việt Nam Quốc Dân Đảng, tái bản kỳ II, Sài Gòn: 1970, tr. 489.)

Đường Tuyên Quang về sau đổi thành đường Cao Bá Quát. Ngôi nhà nầy là nhà của bà Thụy An. Lúc đó, Hà Nội vẫn còn thuộc chính quyền Quốc Gia Việt Nam. Nhà đương cuộc tìm thấy Đỗ Đình Đạo bị đột tử một mình trong nhà bà Thụy An, nên truy tìm bà để mở cuộc điều tra và chận bắt bà tại ga xe lửa nhỏ gần Hải Dương.

Được tin nầy, báo chí Hà Nội liền chạy những bài phóng sự về cái chết của Đỗ Đình Đạo, có tựa đề nóng bỏng, giật gân, nhằm hấp dẫn độc giả: Vụ án vì TÌNH, TIỀN HAY CHÍNH TRỊ? Báo chí còn cho biết bản khám nghiệm pháp y tử thi Đỗ Đình Đạo do bác sĩ Phán ký tên, kết luận rằng ông Đạo bị chết vì chất độc cyanure de mercure. (Theo lời người con ông Đạo.)

Khi Đỗ Đình Đạo bất ngờ từ trần, bà Đỗ Đình Đạo cùng 12 người con đang sinh sống ở Sài Gòn. Được hung tin, bà Đạo ngất xỉu, đau yếu. Chị của ông Đạo cùng người con gái đầu của ông Đạo, lúc đó 22 tuổi, từ Sài Gòn ra Hà Nội, lo việc tang ma cho nạn nhân.

Dựa vào những bài phóng sự trên báo chí, nhiều câu chuyện chung quanh cái chết của Đỗ Đình Đạo được bàn tán, nhất là mối liên hệ giữa Đỗ Đình Đạo với người chủ nhà là Thụy An.

3. Liên hệ giữa Thụy An và Đỗ Đình Đạo

Để thấy rõ mối liênn hệ giữa Thụy An và Đỗ Đình Đạo, trước hết cần chú ý là Đỗ Đình Đạo không phải chỉ là bạn của Thụy An, mà còn là bạn với cả Bùi Nhung, chồng bà Thụy An.

Về phía Thụy An, tuy sống ly thân với Bùi Nhung, nhưng bà không ly dị chồng. Thụy An đã im lặng hy sinh hạnh phúc của mình cho em ruột mình, và vẫn còn thương yêu chồng con nên không đoạn tuyệt chồng mà bà chỉ tự ý sống ly thân, chứ không phải bà ly thân vì phán quyết của tòa án. Đây là sự hy sinh mà ít phụ nữ có thể chịu đựng được.

Về phía Đỗ Đình Đạo, ông là một nhà hoạt động chính trị nổi tiếng, chỉ huy một binh đoàn lớn. Ông giao thiệp rộng, và ông cũng là bạn của Bùi Nhung. Ông không thể tự mình làm hại đến tình bạn và cũng là tình đồng chí với Bùi Nhung. Chắc chắn Đỗ Đình Đạo không dại gì có mối liên hệ bất chính với Thụy An để bị mang tai tiếng, mất bạn bè, mất đồng chí, còn bị giới chính trị, dân chúng và ngay cả binh đoàn GAMO, chê cười, khinh dễ mình, làm suy giảm niềm tin của mọi người.

Đỗ Đình Đạo có vợ và 12 người con. Người con đầu sinh năm 1932 và người con út sinh năm 1954, ngay trước khi Đỗ Đình Đạo qua đời. Đỗ Đình Đạo chăm sóc gia đình, vợ con rất chu đáo. Gia đình ông hạnh phúc. Các con ông Đạo xác nhận ông Đạo là chỗ thân tình với hai ông bà Bùi Nhung và Thụy An, chứ ông không phải là tình nhân của Thụy An.

Trong gia đình Bùi Nhung, người cháu của Bùi Nhung cho biết rằng Thụy An và Bùi Nhung đều là bạn của Đỗ Đình Đạo.Vảo đầu năm 1954, người cháu nầy sống trong nhà của Bùi Nhung ở Ngõ Nhà Đo (Hà Nội). Người nầy thấy Đỗ Đình Đạo thỉnh thoảng đến nhà Bùi Nhung, nhưng để theo dõi tin tức thời sự hơn là chuyện tình cảm. Người nầy khá kính trọng Đỗ Đình Đạo, cũng đã từng gặp gỡ riêng tư và có một lần đi xem hát giải trí ở Hà Nội với Đỗ Đình Đạo.

Như thế, trong thực tế, không hề có liên hệ tình cảm nam nữ giữa Thụy An và Đỗ Đình Đạo. Cũng trong thực tế, những hoạt động cá nhân của hai bên cho thấy đây là mối liên hệ bạn bè và nhất là chính trị lúc bấy giờ. Các con cháu trong gia đình của cả hai bên, lúc đó đã khôn lớn, có người học lớp Đệ tứ (lúc đó học lớp đệ tứ tức lớp 9 là khá lớn tuổi), có người học năm cuối bậc trung học (chuẩn bị thi tú tài), biết quan sát, cũng chẳng thấy có dấu hiệu tình cảm gì giữa hai bên. (Người viết hỏi chuyện riêng biệt con cháu hai bên.)

Ngang đây vấn đề liên hệ bạn bè giữa Thụy An và Đỗ Đình Đạo đã khá rõ ràng, hoàn toàn không có chuyện “quan hệ vợ chồng”(?) như Việt Minh cộng sản tuyên tuyền khi kết án Thụy An và một số sách báo sau nầy viết lại.

4. Nghi án vụ Đỗ Đình Đạo bị đột tử?

Có một câu hỏi mà chắc chắn nhiều người đặt ra là tại sao Đỗ Đình Đạo bị đột tử tối 29-7-1954 tại nhà Thụy An? Lúc đó, Thụy An vừa từ Sài Gòn ra Hà Nội vì mục đích là để kiếm cách cứu Bùi Việt Quốc là con của Bùi Nhung với người vợ sau là Lưu Thị Trạch, em gái bà Thụy An. Bùi Nhung đang làm giám đốc Đài phát Hà Nội. Bùi Việt Quốc bị Việt Minh bắt cóc để áp lực Bùi Nhung không được di chuyển đài Phát thanh Hà Nội xuống Hải Phòng để tiếp tục tiếng nói của chính phủ Quốc Gia Việt Nam trước khi cộng sản tiếp thu Hải Phòng (13-5-1955), rồi mang vào Nam Việt Nam. Ngoài ra, Thụy An còn ra Hà Nội nhằm thông báo cho Đỗ Đình Đạo một số tin tức và diễn tiến chính trị ở Sài Gòn.

Khi Đỗ Đình Đạo bị đột tử trong nhà bà Thụy An, thì thủ tục đầu tiên chính quyền Hà Nội, thuộc chính phủ Quốc Gia Việt Nam, phải tìm chủ nhà để mở cuộc điều tra. Chủ nhà chính là bà Thụy An. Vụ án mới chỉ bắt đầu tiến hành, cuộc điều tra chưa kết thúc, chưa đưa ra xét xử trước tòa án. Đây mới chỉ là nghi án, chưa có kết luận gì cả, nhưng do đề tài báo chí TÌNH, TIỀN HAY CHÍNH TRỊ, nên nhiều dư luận đồn đoán lan truyền.

Một trong những lời đồn đoán quan trọng là người ta nghi ngờ phải chăng Thụy An làm việc cho Việt Minh cộng sản, nên nhận lệnh giết Đỗ Đình Đạo là một lãnh tụ quốc gia? Tuy nhiên, nếu Thụy An theo lệnh của Việt Minh giết Đỗ Đình Đạo, thì sau khi hành động, Thụy An phải tìm đường trốn vào mật khu của Việt Minh để được an toàn. Lúc đó Việt Minh đang bao vây Hà Nội và chờ đợi ngày tiếp thu. Đàng nầy, không có chuyện Thụy An trốn theo Việt Minh.

Ngoài ra, cuộc sống của Thụy An trước cũng như sau khi Việt Minh tiếp thu Hà Nội (10-10-1954), cho thấy rằng trước sau Thụy An chẳng liên lạc gì với Việt Minh, cũng không cộng tác với Việt Minh. Chẳng những thế, Việt Minh còn trù dập và vu cáo Thụy An làm gián điệp cho Pháp trong vụ án Nhân văn Giai phẩm năm 1960.

Sau nầy, chính Thụy An cũng thổ lộ là bà không biết ai giết Đỗ Đình Đạo? Cần chú ý thêm là khi xuất bản tập truyện ngắn Bốn mớ tóc, Thụy An cho in trên bìa sau sách nầy dòng quảng cáo: Đón đọc Nhà lãnh tụ, là sách bà Thụy An dự tính sẽ viết để ca tụng Đỗ Đình Đạo. Như thế, xét cho cùng, nếu không giúp đỡ Đỗ Đình Đạo, người bạn của gia đình, thì Thụy An chẳng có lý do gì để đầu độc Đỗ Đình Đạo. Bà giết ông Đạo để làm gì? Chẳng vì tình, cũng chẳng vì tiền, mà cũng chẳng vì tranh chấp chính trị?

Thực tế, dư luận chung lúc đó cho rằng chính Việt Minh đã ám sát Đỗ Đình Đạo. Việt Minh vốn chủ trương giết tiềm lực, tiêu diệt tất cả những thành phần theo chủ nghĩa dân tộc, có khả năng đối kháng với Việt Minh. Từ năm 1945, nhiều lãnh tụ quốc gia bị Việt Minh thanh toán mà không vết tích như Nguyễn Thế Nghiệp, Nguyễn Ngọc Sơn, Trương Tử Anh, Nguyễn Hữu Thanh (Lý Đông A), Nhượng Tống…

5. Thụy An bỏ trốn

Theo lời bà Thụy An sau nầy kể lại cho người cháu của ông Bùi Nhung, thì ngày 29-7-1954, Đỗ Đình Đạo mượn nhà Thụy An để tổ chức hội họp. Tin trong gia đình bà Thụy An cho biết hôm đó là một cuộc họp chính trị, có người không muốn dùng công sở của chính phủ, cũng không muốn thuê các nhà hàng hay khách sạn vì sợ lộ bí mật, nên ông Đạo mới mượn nhà bà Thụy An để tổ chức hội nghị, tức địa điểm trung lập. (Nói chuyện với ông Q., cháu Bùi Nhung ngày 8-7-2014.)

Cũng tin trong gia đình, Đỗ Đình Đạo bị đột tử tối 29-7-1954, thì sáng ngày hôm sau, Thụy An về nhà. Bà thấy Đỗ Đình Đạo đã chết, nằm ngay ngắn, trên bàn có một bát (tô) miến, mà về sau nhà đương cuộc Hà Nội nói là có chất độc. Bà Thụy An không biết ai đã giết Đỗ Đình Đạo, hay Đỗ Đình Đạo tự sát, nhưng trước tình trạng nầy, bà hoảng sợ bỏ trốn.

Trên chuyến tàu hỏa từ Hà Nội đi Hải Phòng, Thụy An bị bắt tại một nhà ga nhỏ cuối cùng trước khi đến Hải Phòng, và bị tạm giữ ngay tại đó, trong một căn phòng, bên ngoài do một người da đen, bận thường phục canh gác. Vì vậy Thụy An không biết cơ quan nào đã bắt mình: Phòng nhì Pháp, hay sở Liêm phóng (Công an), hoặc Cảnh sát?

Được tin vợ bị bắt, Bùi Nhung liền tìm đến thăm. Ông Nhung nói với vợ đại ý rằng ông không đủ thế lực và khả năng để bảo lãnh Thụy An ra khỏi tù. Bà hãy đợi xem thình hình, rồi sẽ liệu định sau. Thụy An liền nhờ Bùi Nhung mua giúp cho bà một chai rượu Tây (Pháp), để bà tặng cho người canh gác, nhằm nhờ ông ta giúp đỡ khi có việc cần. Bùi Nhung làm theo lời vợ yêu cầu. Bà Thụy An tặng chai rượu cho người canh gác. Tối hôm đó, người da đen canh gác uống rượu say. Bà Thụy An lợi dụng cơ hội bỏ trốn. (Toàn bộ câu chuyện về cái chết ông Đạo và bà Thụy An bị bắt, bỏ trốn theo lời bà Thụy An kể lại cho người cháu tên là Q. năm 1988. Ông Q. nói chuyện với người viết tại San Jose ngày 8-7-2014.)

Thụy An kể rằng khi người tây đen đang say sưa, bà xin đi nhà vệ sinh (cầu tiêu), rồi chui xuống lổ hầm nhà vệ sinh và bỏ trốn ra ngoài. Bà đến nhà một người bạn gần đó tắm rửa và thay áo quần, rồi theo xe hỏa trở ngược về Hà Nội.

Thời bấy giờ, loại cầu tiêu phổ thông là cầu tiêu đổ thùng. Cầu tiêu xây cao, phía dưới là một hầm cầu, xây kín 3 phía, còn chừa một phía làm cửa. Trong hầm cầu đặt một cái thùng để đựng chất uế thải. Mỗi tối hay sáng sớm, một người phu đổ thùng đến mở cửa, thay thùng cũ, đặt một thùng khác thế vào. Vì không dội nước, nên cái lỗ cầu thường rộng để khỏi bị dính khi đi cầu. Nhờ vậy, Thụy An mới chui xuống được hầm cầu để bỏ trốn.

Khi chính quyền Quốc Gia Việt Nam di chuyển vào Nam sau hiệp định Genève, hồ sơ vụ việc Đỗ Đình Đạo và Thụy An được Tòa thượng thẩm Hà Nội chuyển vào Tòa thượng thẩm Huế. Trong hồ sơ nầy, đến đoạn Thụy An bỏ trốn, thì người ta ghi rằng bà Thụy An trổ nóc cầu tiêu để thoát thân. (Theo lời kể của ông M. Đ.N. tức giáo sư Nguyễn Hữu Thứ, chánh án Tòa thượng thẩm Huế. Giáo sư Thứ kể cho người viết là ông đã tận mắt đọc lại hồ sơ nầy.)

Như thế là hai nguồn tin riêng biệt (tòa án và Thụy An) đều cho biết rằng Thụy An bỏ trốn sau khi vào cầu tiêu. Chỉ khác nhau là phía tòa án cho rằng Thụy An trổ nóc nhà cầu mà ra, còn Thụy An tự kể là đã chui xuống hầm cầu trốn đi. Thực ra sức vóc phụ nữ thì khó có thể trổ nóc để thoát thân và trước viễn cảnh bị giam cầm, Thụy An phải chấp nhận chui hầm cầu dầu thiếu vệ sinh và hôi hám để bỏ trốn.

Do bị chính quyền Quốc Gia Việt Nam truy nã, Thụy An lo ngại, không dám di cư vào Nam Việt Nam mà đành phải ở lại Bắc Việt Nam, trong khi Bùi Nhung và con cái đều vào Nam. Sau đó, tại Bắc Việt Nam, Thụy An lại bị liên hệ vào một vụ án khác.(Vào Nam Việt Nam, Bùi Nhung xuất bản năm 1965 tập hồi ký Thối nát, về giai đoạn 1945-1954.)

6. Thụy An và vụ án Nhân Văn Giai Phẩm

Sau năm 1954, tại Bắc Việt Nam nhà văn lão thành Phan Khôi chia giới văn nghệ sĩ Hà Nội thành hai thành phần rõ rệt: 1) Nhóm “lãnh đạo văn nghệ” hay những “ông quan văn nghệ”, viết văn theo lệnh của đảng Lao Động (LĐ tức đảng Cộng Sản), được đảng LĐ tin cậy, giao nhiệm vụ chỉ huy, đứng đầu là Tố Hữu. 2) Nhóm “quần chúng văn nghệ” là những thành phần còn lại, yêu tự do dân chủ, không muốn gò bó trong giáo điều và sự quản lý của “lãnh đạo văn nghệ.” Nhóm thứ hai đông đảo hơn, vận động cởi trói văn nghệ. Cao điểm của cuộc vận động là các báo Giai Phẩm vàNhân Văn xuất hiện năm 1956.

Đảng LĐ liền trấn áp, tổ chức học tập, bắt bớ, tù đày những văn nghệ sĩ phản kháng. Thế nhưng vẫn chưa đủ. Thụy An không tham gia và không viết bài cho cả hai báo Giai Phẩm và Nhân Văn, vẫn bị bắt giam tại ngục thất Hỏa lò Hà Nội vì bị cộng sản cho rằng bà tác động mạnh đến hai nhóm nầy. Khi viên công an cộng sản hỏi cung, y nói với bà Thụy An rằng: "Chị có mù đâu mà không thấy chế độ tốt đẹp ra sao, lại không giác ngộ và mất tin tưởng ở chế độ, trong đầu chứa chấp toàn ý tưởng phản động.” Trở về lại phòng giam, Thụy An tự chọc mù một mắt. Cán bộ trai giam hỏi Thụy An lý do vì sao tự chọc mù một mắt, bà trả lời: "Chế độ của các anh nhìn một mắt cũng đã thấy quá nhiều cái xấu xa chịu không nổi rồi, để cả hai mắt chắc tôi không sống nổi." (Thụy An kể chuyện cho người cháu là ông Q.) Đúng là đàn bà dễ có mấy tay!

Ngày 21-1-1960, Thụy An bị Tòa án cộng sản kết tội 15 năm tù giam, vì bị tố cáo là tiếp tay cho cả hai nhóm Giai phẩmvà Nhân văn, và làm gián điệp cho Pháp. Tuy nhiên, theo Thụy An, vụ án nầy chỉ là sự trả thù cá nhân của Tố Hữu mà thôi. Thụy An kể rằng trong một lần gặp nhau ở Hội nhà văn Hà Nội, Tố Hữu nói với Thụy An: "Tôi thấy chị làm thơ cũng khá, sao không đưa cho báo đăng?" Thụy An liền trả lời: “Thơ thì chỉ có một cái chiếu mà anh ngồi hết cả chỗ thì còn đâu ra chỗ mà ngồi. Tôi không thích ngồi ở mép chiếu." Từ đó Tố Hữu để tâm thù ghét và kiếm cơ hội ám hại Thụy An. Đó là nguyên nhân chính đưa đến việc Thụy An bị bộ máy tuyên truyền cộng sản dưới quyền Tố Hữu vu cáo và bà bị truy tố ra tòa án, để cuối cùng lãnh 15 năm tù giam.(Bà Thụy An kể cho ông Q.)

Thụy An ở bị nhà cầm quyền cộng sản giam từ 1960 đến 1973. Sau hiệp định Paris (27-1-1973), bà ra khỏi tù trong dịp mà cộng sản gọi là “Đại xá chính trị phạm”. Bà được cộng sản cho vào sinh sống ở Sài Gòn năm 1977. Lúc đó, một số con của bà đã di tản qua Hoa Kỳ. Bà liên lạc được với các con nhưng chưa có cơ hội gặp lại. Sau đây là thư bà Thụy An gởi cho người con trai đầu là Bùi An Dương: (thủ bút do ông Q. cung cấp)



Kết luận

Trước đây, đã có nhiều sách báo viết về vụ án mạng Đỗ Đình Đạo, nhưng thiếu ý kiến của những người trong cuộc hoặc con cháu của người trong cuộc kể lại. Ngoài các tài liệu cũ, bài viết nầy chẳng những dựa vào những cuộc nói chuyện với con cháu của cả hai bên ông Đỗ Đình Đạo và bà Thụy An, mà còn kiểm chứng thêm với một số thân hữu lớn tuổi đã từng trải qua giai đoạn chuyển tiếp ở Hà Nội và Hải Phòng năm 1954, trước khi di cư vào Nam, đã từng đọc báo hay nghe thuật lại diễn tiến vụ án. Hy vọng bài báo nầy có thể góp thêm vài thông tin mới, ví dụ mối quan hệ giữa Đỗ Đình Đạo và Thụy An là tình bạn trong sáng giữa hai người và hai gia đình, chứ hai người không phải là tình nhân như một số tài liệu trước đây.

Tuy nhiên, cuối cùng vấn đề quan trọng là ai đã sát hại Đỗ Đình Đạo tối 29-7-1954 tại nhà số 1 đường Tuyên Quang, tức đường Cao Bá Quát, thì vẫn chưa có câu trả lời cụ thể, ngoài sự hoài nghi là cái chết của Đỗ Đình Đạo nằm trong kế hoạch giết tiềm lực của Việt Minh cộng sản, thủ tiêu tất cả những ai có khả năng chống lại cộng sản. Như thế, nếu cộng sản còn cầm quyền, thì có thể nghi án nầy sẽ chìm dần theo thời gian mà chẳng bao giờ có phần kết luận.

(Toronto, 16-7-2015)


 

Không bán nước

Bùi Bảo Trúc


Bức ảnh không biết được chụp ở đâu vì background không rõ lắm. Chỉ là những chấm sang xanh đỏ của đèn đêm. Trong hình có hai phụ nữ tóc đen, rõ ràng là người Á Châu. Một người ở gros plan có cầm trong tay một tấm bìa trắng có những chữ viết bằng bút đỏ. Kiểu chữ cho thấy người viết phải là người Việt vì dấu được đánh rõ ràng, đúng chỗ, không phải là người không biết chữ Việt chỉ cố gắng ... vẽ lại những chữ đó một cách vụng về.


Hàng chữ nguyên văn như thế này, “Bán trôn không bán nước.”

Trôn là tiếng ngày nay thấy ít có người dùng nhưng ý nghĩa thì mọi người đều hiểu. Ít người dùng có thể một phần là vì ý nghĩa của nó không thanh tao lắm. Ngay khi dùng nó, người ta cũng dùng để tránh khỏi phải dùng cái tên chỉ bộ phận kia, thô tục hơn nhiều. Trôn là bộ phận dưới cùng của cơ thể con người dùng trong việc bài tiết. Người ta dùng trôn để không phải gọi bộ phận kia bằng đích danh của nó. Cũng có thể để đối với “miệng,” người ta dùng “trôn” chăng?

Câu tục ngữ xuất hiện trong các từ điển tiếng Việt đều ghi rõ là “bán trôn nuôi miệng.”

Nhưng dù gì chăng nữa thì “bán trôn nuôi miệng” cũng là việc làm không tử tế và danh giá bao giờ. Nói thẳng ra, “bán trôn nuôi miệng” là... làm đĩ.

Bán cái bộ phận ấy để nuôi thân thì vừa thảm vừa nhục nhã. Nhục nhã vì phải dùng cái bộ phận ấy ở phía dưới, không sạch sẽ để nuôi cái bộ phận ở trên cao, nơi dùng để ăn, để ăn uống nuôi cơ thể, lại còn là nơi phát ra tiếng nói, là “tú khẩu cẩm tâm,” là lời vàng tiếng ngọc. Ðem bán cái ở dưới để nuôi cái ở trên thì còn gì thảm hơn, nhục nhã hơn?

Những người phải làm công việc ấy không bao giờ được dành cho những sự đối xử tử tế, nếu không nói thẳng ra là bị khinh bỉ, ghê tởm nhất trong xã hội.

Người phụ nữ trong bức ảnh không biết có làm cái nghề bán cái bộ phận ấy hay không. Trông cô có vẻ hiền lành hơn là hình ảnh chúng ta có sẵn trong đầu. Cô có nét mặt không vui. Một tay cầm tấm bìa, tay trái chỉ vào hàng chữ trên tấm bìa. Hàng chữ khẳng định cô có thể bán cái ấy của cô nhưng cô không bán nước.

Chao ôi, cô sẵn sàng nhận cô làm đĩ. Cô nói thẳng ra như vậy. Cô không giấu giếm chuyện làm đĩ của cô. 

Nghề của cô không vinh dự và cao quí gì nhưng cô vẫn sẵn sàng nhận là cô làm việc đó. Cô đem bán cái của cô. Cô không đem bán những thứ không phải của cô, những thứ của dân tộc, của tổ tiên lịch sử để lại. 

Những thứ ấy thì cô không bán. Cô không bán cả mấy ngàn cây số vuông ở gần biên giới miền bắc, không tự động dâng hết đất lại đến biển, nhường quyền khai thác các tài nguyên, quặng mỏ cho nước ngoài, không cho người ngoài ngang nhiên vào sinh sống xây nhà cửa thành phố như những vùng đất hoang vô chủ.

Nhìn cô người ta không thể không nghĩ tới bài thơ của Ðỗ Mục, bài Tần Hoài Dạ Bạc. Ðỗ Mục có vẻ buồn trong bài thơ ông viết trong đêm neo thuyền ở bến sông Tần Hoài:

Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa
Dạ bạc Tần Hoài cận tửu gia
Thương nữ bất tri vong quốc hận
Cách giang do xướng Hậu Ðình Hoa.

Ðời sau, nhiều người cho là Ðỗ Mục quá khe khắt với người thương nữ. Ðâu phải người thương nữ nào cũng thản nhiên vô tình với cảnh mất nước nhà tan. Mà cũng đâu phải những người không phải là thương nữ cũng đều biết đau niềm đau mất nước. 

Người thương nữ trong bức ảnh cầm tấm bìa nhận là cô có làm đĩ thật nhưng việc cô chỉ bán cái trôn của cô. Cô bị đẩy tới việc phải theo nghề làm đĩ vì cái đất nước nằm trong tay cai trị của một bọn chó má tệ lậu hèn với giặc, ác với dân đem biển đảo ngoài khơi, đất đai tiền nhân để lại đem bán hết cho giặc rồi nhâng nhâng nháo nháo khoe giữ nước, với lại dựng nước.

Ðể cô đứng cạnh những thứ như thế thì cô vẫn là người đáng quý trọng hơn nhiều. Trông cô bình thản không mắc cỡ gì về cách kiếm sống của cô chút nào.


Đảng Cộng Sản Tàu chi bộ Việt Nam

Cờ Việt cộng là cờ Tàu cộng

 


Việt cộng đã giao Tổ quốc Việt Nam cho Tàu cộng từ thời Hồ Chí Minh-Thiếu tá Tàu Hồ Quang Thuộc

Không còn nghi ngờ hay đôi chối gì nữa: Việt cộng là phường bán nước cho bọn Tàu cộng!

Việt cộng không chỉ mới lộ tội bán nước cho bọn Tàu từ ngày 01/05/2014- ngày cái giàn khoan cướp biển mà bọn Tàu viết là 海洋石油981, Haiyang Shiyou 981, CNOOC 981, và chúng ta gọi là Hải Dương HD 981 vào cắm sâu trong vùng lãnh hải 200 dặm của nước Việt Nam cách bờ biển Việt Nam khoảng 120 hải lý với hàng trăm tàu chiến và tàu chiến đội lớp tàu hải giám tàu đánh cá; mà Việt cộng đã bán đứng đất nước, đã dâng hiến tổ quốc Việt Nam và làm tôi mọi cho bọn Tàu cộng bắt đầu từ lúc Hồ Chí Minh đột nhiên xuất hiện bên Tàu. Đó là tên Việt Nam của tay gián điệp cao cấp Tàu cộng Thiếu tá Hồ Quang Thuộc, bắt đầu từ thập niên 40. Đảng Cộng Sản Việt Nam đích thực là “Đảng Cộng Sản Tàu chi bộ Việt Nam”.

Hồ Chí Minh có phải là người Việt Nam hay chính là Tàu 100%, mang tên Việt?

Qua những việc làm của Hồ Chí Minh qua cái đảng cộng sản do chính Hồ Chí Minh lập ra, đầu tiên là đảng cộng sản Đông Dương rồi sau đó qua nhiều lần đổi tên, cuối cùng với tên Đảng cộng sản VN sau khi nhuộm đỏ toàn cỏi Việt Nam, nếu Hồ Chí Minh là người Việt mang dòng máu Việt thì Hồ Chí Minh đã không làm những việc tán tận lương tâm sát hại hằng triệu người dân Việt Nam vô tội, làm tay sai cho Tàu cộng đưa hằng triệu người dân Việt Nam vào cuộc chiến nồi da xáo thịt để chiếm toàn bộ đất nước biến thành nước cộng sản chư hầu theo rập khuôn như cộng sản Tàu và từng bước dâng hiến cho bọn bành trướng đại Hán Tàu cộng. Hồ Chí Minh đúng là người Tàu, do Đảng cộng sản Tàu đưa ra thay thế Nguyễn ái Quốc đã bị chết vì bệnh phổi sau khi ra tù và trở về Nga từ Hồng Kông.

Hồ Chí Minh là Hồ Tập Chương, người gốc Đài Loan.

Hồ Tuấn Hùng, giáo sư người Đài Loan từng dạy học hơn 30 năm, tốt nghiệp trường Đại Học Quốc Lập Đài Loan khoa lịch sử, ngày 01/11/2008 đã phát hành quyển sách “Tìm hiểu về cuộc đời Hồ Chí Minh”. Ông này đã khẳng định rằng sau vụ án Hương Cảng năm 1931, Nguyễn Ái Quốc sang Liên Xô nhưng bị lao phổi và chết ở Liên Xô từ năm 1932. Sau đó, Quốc tế Cộng sản phân công Hồ Tập Chương, người Đài Loan cùng hoạt động với Nguyễn Ái Quốc (tên bí danh của Nguyễn Tất Thanh) thay Nguyễn Ái Quốc lãnh đạo cách mạng cộng sản ở Việt Nam. Ông Hồ Tập Chương (Hồ Quang Thuộc?) lấy tên Việt là Hồ Chí Minh.


Trong thời gian gần đây, trong lúc bọn Tàu cộng ngang nhiên mang giàn khoan hải tặc HD981 vào cắm sâu trong vùng lãnh hải Việt Nam, chính đảng cộng sản Tàu đã đưa ra thêm một số tài liệu và hình ảnh không còn chối cải về Hồ Chí Minh thực sự là tên sĩ quan phản gián Tàu cộng với cấp bậc thiếu tá có tên là Hồ Quang Thuộc.Tên này đội lớp Nguyễn Tất Thành bí danh Nguyễn Ái Quốc và cuối cùng với danh xưng Hồ Chí Minh cho đến khi qua đời năm 1969. Xác ướp của Hồ Quang Thục đội lớp Hồ Chí Minh hiện vẫn còn nằm phơi tại khu Ba Đình, chỉ cần xét nghiệm DNA là xác định rỏ trắng đen.

Do đó không lạ gì khi tên thiếu tá Tàu cộng Hồ Quang Thuộc đội lớp tên Việt là Hồ Chí Minh đã kết nạp lớp học trò và tuyên truyền toàn lịch sử Tàu cộng, xóa sạch theo kiểu của vuaTần Thủy Hoàng lịch sử ngàn năm chống bọn xâm lược đại Hán phương Bắc của dân Việt, tôn sùng Mao, Đặng và luôn xem nước Tàu là quê hương của Hồ Chí Minh. Điều vô cùng bất hạnh cho đất nước Việt Nam là tư tưởng Tàu hóa đã bị thế hệ đảng viên cộng sản tiếp nối Hồ Quang Thuộc/Hồ Chí Minh liên tục đầu độc các thế hệ trẻ thanh thiếu niên Việt khiến họ không còn biết gì về lịch sử hào hùng của tổ tiên đã bao lần đánh đuổi bọn đại Hán Tàu giữ gìn toàn vẹn lãnh thổ, nhưng lại đi tôn sùng bọn cướp Tàu cộng cướp nước cướp biển đảo, xem họ là người anh em ruột thịt tình sâu nghĩa nặng môi hở răng lạnh, và xem những hành động hung bạo của bọn Tàu cộng là sự dạy bảo của cha mẹ (Tàu) với những con cộng sản Việt Nam ngổ nghịch hoang đàng như lời nói xấc xược của tên khâm sai Tàu Dương Khiết Trì được các báo Tàu cộng đăng tải sau khi tên này qua Hà Nội vào tháng 06/2014.

Hồ Chí Minh có chữ X màu tắng và dấu chấm đỏ. Nguồn: Quân ủy Trung ương (CPC)

Đảng cộng sản Việt Nam là Đảng cộng sản Tàu chi bộ Việt Nam

Qua những tài liệu được đảng cộng sản Tàu công khai trên báo chí và các cơ quan tuyền thông của họ, và thử nhìn lại những việc làm của Hồ Chí Minh và của đảng cộng sản do Hồ Chí Minh thành lập tại Việt Nam:

1. Kết hợp với các nhóm đấu tranh chống Pháp (Việt Nam cách mạng Đồng Minh Hội) rồi bí mật lần lược trực tiếp thủ tiêu hay gián tiếp tiêu diệt bắng cách bí mật tố giác với thực dân Pháp.

2. Tẩy não những người yêu nước theo đảng cộng sản để họ chỉ còn biết tôn thờ Tàu và Mao, chỉ còn biết quốc tế vô sản và không biết gì về lịch sử bảo vệ tổ quốc của tổ tiên đã trường ký chống lại ý đồ xâm lược và đồng hóa dân tộc Việt. Xem nước Tàu là quê hương của đảng, vì nước này là quê hương của Hồ Quang Thuộc giả danh người Việt Nam.

3. Không chút nuối tiếc khi đẩy dân chúng cả nước vào cuộc chiến tranh để cộng sản nhuộm đỏ cả nước khiến hằng triệu thanh niên và người dân phải phơi thây trên khắp miền đất nước, gây kiệt quệ cho nguyên khí quốc gia.

4. Tệ hại nhất là liên tục đầu độc nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam để họ mù quáng thực hiện giáo điều cộng sản vô nhân và vô thần, chỉ còn biết yêu đảng cộng sản l àm tay sai cho bọn đảng viên cao cấp và bọn lợi ích mà thực chất không hiểu gì về cộng sản và thứ chủ nghĩa phi nhân đã bị toàn thế giới lên án và từ bỏ. Lớp thanh niên hiện nay tại Việt Nam không còn màng gì đến sự tồn vong của đất nước trước những hành động xâm lược của bọn Tàu cộng, và rất nguy hại cho sự tồn vong của dân tộc là lớp thanh niên trẻ ngày nay không biết gì về lịch sử hào hùng ông cha đã bao nhiêu đời anh dũng chống bọn xâm lược phương Bắc, mà trái lại còn tôn thờ bọn cộng sản Tàu đang xâm lược giết hại dân mình ngoài biển Đông, trong đất liền. Họ không mảy may chùn tay với những hành động tàn bạo chứa đầy thù hận sống chết với những người Việt Nam yêu nước quan tâm đến sự tồn vong của đất nước trước hành động ngang nhiên xâm lược bờ cỏi Việt Nam của bọn Tàu cộng và không chịu tùng phục đảng cộng sản. Họ bị bọn cộng sản chóp bu và bọn lợi ích tẩy nảo để chỉ còn biết đảng cộng sản và tình đồng chí quốc tế vô sản không tưởng với bọn xâm lược Tàu, sẳn sàng làm tay sai cho bọn cộng sản chóp bu tại Hà Nội bách hại dân lành. Thí dụ điển hình là hành động côn đồ cướp đất đai tài sản của dân chúng của bọn đảng viên cộng sản liên tục xảy trong khi đó chúng không dám động đến mà còn bảo vệ bọn Tàu cộng đang lộng hành trên khắp nước. Chúng đàn áp dã man và giam cầm và những người Việt yêu nước quan tâm đến sự tồn vong của đất nước trưóc họa xâm luợc của bọn bành trướng đại Hán Tàu cộng.

Trước hành động cướp biển xâm lược của bọn Tàu cộng với việc mang giàn khoan khổng lồ HD 981 vào chiếm đóng sâu trong vùng biển Việt Nam, lãnh đạo cộng sản tại Việt Nam từ đảng, nhà nước đến quốc hội đều im hơi lặng tiếng, đưa vài chiếc tàu gọi là cảnh sát biển ra chạy vòng vòng lấy lệ cho có, và chơi trò cút bắt với các tàu thuyền của bọn Tàu cộng anh em, đúng như tên đại tướng hèn và nhục Phùng Quang Thanh đã nói trơ trẻn trước cộng đồng thế giới: “chuyện giữa rày rà giữa Tàu và Việt Nam trên biển Đông là chuyện riêng tư trong gia đình”. Trong khi các nước trên thế giới tỏ ra rất quan tâm cụ thể là Thượng Viện Hoa Kỳ vừa ra tuyên cáo lên án hành động côn đồ của bọn Tàu cộng tr ên biển Đông, thì tên đại sứ cộng sản Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc, Lê Hoài Trung (Hoài Trung: mong nhớ Tàu), lại chơi trò xỏ lá lên tiếng mời bọn hải tặc Tàu cộng vào hợp tác khai thác biển Đông. Mời bọn cướp vào cùng sống chung! Chỉ có bọn “Nhớ Tàu” như tên đại sứ Lê Hoài Trung mới mong nhớ, hoài vọng ngày về cố hương Tàu, mời gọi Tàu vào Việt Nam để cha con được trùng phùng chứ dân Việt thị hận bọn sát nhân Tàu cộng và bè lũ sâu tận xương tủy.
Thế hệ thầy trò ngoan/hoang đàng đảng cộng sản chi bộ Việt Nam của cộng sản Tàu

Thế hệ con ngoan/hoang đàng đảng cộng sản chi bộ Việt Nam của cộng sản Tàu

Thế hệ cháu ngoan đi hoang của của Tàu cộng tại Việt Nam

Cộng sản thế hệ con “Lê Nhớ Tàu” nghênh đón cha Tàu cộng vào biển Đông làm thịt ngư dân Việt

Không còn nghi ngờ gì về cái đảng mang tên “đảng cộng sản Việt Nam” đích thực là một chi bộ của đảng cộng sản Tàu. Cần phải gọi là “Đảng cộng sản Tàu chi bộ Việt Nam”. Ngày nào chi bộ của đảng cộng sản Tàu tại Việt Nam còn hiện diện và thống trị đất nước Việt thì Việt Nam sẽ sớm trở thành một tỉnh, quận, huyện của bọn bành trướng đại Hán Tàu cộng và những gì chi bộ của đảng cộng sản Tàu tại Việt Nam đã và đang dâng hiến cho bọn Tàu cộng đều là phi pháp. Khi cái đảng cộng sản chi bộ của Tàu cộng này không còn thống trị đất nước, toàn dân Việt Nam sẽ lấy lại toàn bộ lảnh thổ và biển đảo mà thầy trò con cháu của đảng này dâng hiến cho bọn giặc bành trướng đại Hán Tàu cộng.

Ngày đó đang nhanh chóng đến với hành động yêu nước rất can trường quả cảm của thế hệ trẻ yêu nước tuổi đời chỉ đôi mươi. Dân tộc Việt Nam không bao giờ tuyệt vọng, luôn luôn xuất hiện Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lý Thường kiệt, Lê lợi, Trần Hưng Đạo, Quang Trung Nguyễn Huệ… đánh đuổi xâm lược Tàu phương Bắc cứu nước và dựng nước.


Ngày 19/07/2014




Chụp mũ phản động cũng là lãnh đạo “tài tình” của Cộng Sản Việt Nam.


Le Nguyen (Danlambao) - Thành phần phò đảng, phò chế độ như cán bộ đảng viên, dư luận viên, báo nô, bồi bút... thường có cùng một ngôn ngữ, một luận điệu máy móc giống nhau. Chúng không có phản biện, đúng hơn là không có tinh thần phản biện đúng nghĩa với phản biện, cũng có nghĩa rằng chúng không đủ khả năng lý luận khoa học như một người hiểu biết có văn hóa, chúng không có dẫn chứng thuyết phục, chỉ có tài chửi tục tĩu, bậy bạ là chính nên khó lẩn vào đâu được và không khó để nhận ra chúng là ai? Điểm khác nữa để dễ dàng nhận diện những tên phò đảng ngu lâu là chúng thường học thuộc lòng bài bản của tuyên giáo cộng sản biên soạn, làm nền cho tư duy nhận thức, cho lý luận trong “phản bác, phản biện” đọc ra thấy rất trẻ con và ngu đến độ không ngờ.

Chẳng hạn như khi nghe thấy những người biết chuyện, vạch trần sự thật “bác đạo đức, đảng tài tình” thực chất chỉ là giọng điệu tuyên truyền bịp bợm của cộng sản Việt Nam thì chúng y như những kẻ không não, lồng lộn, tru tréo cho rằng xuyên tạc nói xấu bác đảng:

Để bênh vực cho bác chúng lập luận rằng “... toàn đảng, toàn quân, toàn dân nhớ ơn bác cả đời hy sinh đời sống cá nhân, một lòng vì dân vì nước... cả thế giới đều công nhận bác là danh nhân văn hóa thế giới...” - nhưng chúng không biết hay giả vờ không biết... bác có không ít nhân tình, vợ đủ loại sắc tộc, con rơi con rớt bị lộ và chưa bị lộ là có thật... Danh hiệu danh nhân văn hóa của Hồ Chí Minh... Tất cả chỉ là trò bịa đặt, trò tuyên truyền dối trá của tuyên giáo cộng sản. 

Để bênh vực cho đảng khi bị phơi bày sự thật ngu xuẩn “mênh mông” của đảng thì chúng lải nhải với luận điệu “...đảng không tài tình sao đánh thắng đế quốc thực dân Pháp - Nhật - Mỹ...” - nhưng chúng thực sự không biết hay giả vờ không biết “...Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc...” Phát động chiến tranh đánh chiếm miền nam chỉ là làm theo lệnh “...đánh mỹ tới người Việt Nam cuối cùng...” với vũ khí của Nga – Tàu và của khối cộng sản thế giới là ngu xuẩn, nhục nhã chứ có gì làm vinh dự mà tự hào khoe khoang - nhưng chúng vẫn vô tư tự hào, vẫn lớn lối khoe khoang như những kẻ bại não!

Không những thế, những tên ngu đảng phò chế độ còn đi xa hơn trong việc chứng minh “đảng tài tình..” qua lý luận đảng cộng sản không tài tình sáng suốt thì làm sao thu phục được những trí thức khoa bảng, văn nghệ sĩ... “hàng đầu” lẫn “hàng cuối” có tiếng tăm lẫn không tiếng tăm phục vụ cho đảng, cho chế độ điển hình như:

Thời kháng Pháp gồm các ông triết gia Trần Đức Thảo, luật gia Nguyễn Mạnh Tường, học giả Phan Khôi, chí sĩ Huỳnh Thúc Kháng, nhà văn Tô Hoài, Nguyễn Công Hoan... nhà báo Nguyễn Hữu Đang, nhà thơ Hoàng Cầm, Huy Cận, Xuân Diệu, Chế Lan Viên... nhạc sĩ Văn Cao, Lưu Hữu Phước...

Thời “chống Mỹ cứu nước” có luật sư Nguyễn Hữu Thọ, Trương Như Tảng, Trịnh Đình Thảo... kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát... bác sĩ Dương Huỳnh Hoa, Phùng Văn Cung... nhà báo Ngô Công Đức, Hồ Ngọc Nhuận, Lý Chánh Trung... Sinh viên Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi, Nguyễn Hoàng Trúc...

Tất cả những thành phần trí thức khoa bảng, văn nghệ sĩ... đi theo đảng cộng sản Việt Nam đã nêu tên hay không nêu tên đều không chứng minh được “bác đạo đức, đảng tài tình”. Đến cuối đời không ít người nghe theo đảng đã sáng mắt, sáng lòng hiểu rõ bộ mặt độc ác gian manh, tay sai bán nước cầu vinh của bác đảng. Có người thức tỉnh hối hận, ôm nỗi uất nghẹn, ngậm ngùi xuống tuyền đài. Có người mạnh mẽ lên tiếng tố cáo tội ác cộng sản, vạch trần bộ mặt gian manh, vô đạo đức của bác đảng bị cô lập, khủng bố và chết trong lặng lẽ âm thầm trong niềm u uẩn khôn nguôi.

Đối với những ai sống ở ngoài nước, ngoài vòng kiềm toả của bác đảng không lạ với sự thật “rùng rợn” của cái gọi là “đảng quang vinh, Hồ Chí Minh vĩ đại... bác đạo đức, đảng tài tình...” vì hình ảnh, chữ viết tràn ngập trên các trang mạng xã hội ai cũng có thể tiếp cận được. Thế nhưng đối với những ai sống ở trong nước Việt Nam thì phải cần vượt tường lửa hay vàowww.google truy cập là có thể phá vỡ “huyền thoại” Hồ Chí Minh, “thần thoại’ đảng tài tình và sẽ “tìm ra” những bộ trường thiên tiểu thuyết nhiều hư cấu, thêu dệt, tưởng tượng của lịch sử đảng quang vinh, của cuộc đời Hồ Chí Minh vĩ đại do bộ phận tuyên giáo trung ương đảng cộng sản biên soạn, nhồi nhét vào đầu óc nhiều thế thế hệ người Việt Nam.

Sự thật về bác, đảng có rất nhiều nguồn tư liệu, nhiều bài viết của nhiều nhân chứng trực tiếp lẫn gián tiếp đã chỉ ra nhưng vẫn không mở mắt, không khai thông được những bộ óc ngu tối, cuồng tín cộng sản. Do đó nếu tiếp tục lặp lại những đìều ai cũng biết về quá khứ bác, đảng là việc làm thừa thãi, phí công, thậm chí không cần thiết. 

Thế cho nên trong bài viết này sẽ không lặp lại những hậu quả do bác, đảng gây ra ở quá khứ xa đã có nhiều tác giả bàn đến. Nội dung bài viết này sẽ chỉ trích dẫn, chỉ ra những hậu quả hiện tại đã, đang xảy ra để những người phò đảng, phò chế độ nên đọc và nghiền ngẫm bản đúc kết, rút gọn do Facebooker Hoàng Nguyễn Văn phổ biến trên mạng xã hội để thấy rõ hơn sự lãnh đạo “tài tình” của đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam hiện nay: 

“Làm lãnh đạo đất nước Việt Nam quá dễ, ai chả làm được?

Nhiều người nói làm lãnh đạo rất khó, phải có đầu óc, học hành thế nọ thế kia… Tôi thì thấy làm lãnh đạo ở Việt Nam quá dễ.

Đi vay về làm thì ai chả làm được!?

Khai thác kiệt quệ tài nguyên khoáng sản bán giá rẻ ai chả khai thác được!?

Làm theo kiểu “nói một đằng làm một nẻo” ai chả làm được!?

Làm mà không bị dân giám sát, không công khai minh bạch ai chả làm được!?

Chỉ đạo nhưng cấp dưới không làm theo hoặc làm không ra gì ai chả chỉ đạo được!?

Chống tham nhũng mà càng chống tham nhũng càng mạnh ai chả chống được!?

Làm theo kiểu “vừa đá bóng vừa thổi còi”, “đánh bùn sang ao” ai chả làm được!?

Làm vừa xong đã hỏng ai chả làm được!?

Làm tốn kém gấp nhiều lần thế giới ai chả làm được!? Lát 1 mét vỉa hè hết 1 tỷ VND ai chả lát được!?

Làm sai thì sửa ai chả làm được!?

Thua lỗ thì “khoanh nợ”, “giãn nợ”, “gánh nợ”, “xóa nợ” thì ai chả sản xuất, kinh doanh được!?

Đất nước phát triển cùng với nợ công tăng cao thì ai chả làm được!?

Làm để hàng trăm ngàn doanh nghiệp thua lỗ, phá sản thì ai chả làm được!?

Làm để mất lòng dân thì ai chả làm được!?

Làm để dân oán thán thì ai chả làm được!?

Giá chỉ có tăng không giảm, không theo mặt bằng thế giới, đắt gấp nhiều lần thế giới ai chả làm được!?

Làm để người nghèo mắc bệnh phải nằm nhà chờ chết vì không có tiền để vào bệnh viện chữa trị thì ai chả làm được!?

Làm mà đạo đức xã hội ngày càng bại hoại, con người ngày càng vô cảm, dã man thì ai chả làm được!?

Làm mà để người dân phải tự tử để thoát nghèo thì ai chả làm được!?

Làm để hàng trăm nghìn thạc sĩ, cử nhân thất nghiệp thì ai chả làm được!?

Làm để đánh giày, nhặt rác, osin… cũng được coi là nghề thì ai chả làm được!?

Làm mà đất nước ngày càng tụt hậu so với khu vực và thế giới thì ai chả làm được!?

Làm mà người chết và tật bệnh mỗi năm một tăng cao thì ai chả làm được!?

Nói những điều vô nghĩa, vô tri thì ai chả nói được!?

“Giữ gìn môi trường hòa bình” bằng cách mặc kẻ xâm lược ở trong lãnh thổ của mình thì ai chả “giữ gìn” được!?


Để làm được như vậy đâu có gì khó, cần chi phải lựa chọn, bầu bán!? Những hậu quả sờ sờ không thể chối cãi như thế, liệu đường lối chúng ta đi có “đúng đắn” và “sáng suốt”!?

N.V.H (Fb Hoang Nguyen Van)”.(*)

Có lẽ chỉ ra hành động tàn dân hại nước của bác đảng trong quá khứ xa xôi, chỉ là miếng mồi ngon giúp cho tuyên giáo cộng sản dẫn dắt những kẻ ngu đảng vào luận chứng “...bác không đạo đức sao suốt đời bác không vợ, không con?... Đảng không tài tình sáng suốt thì làm sao đánh thắng Pháp, Mỹ?... Đảng không tài tình sáng suốt thì làm sao lãnh đạo được trí thức khoa bảng, văn nghệ sĩ...nghe theo, làm theo bác đảng?...” 

Ngày nay sự thật đã lộ ra ai cũng biết cộng sản là cú lừa vĩ đại của lịch sử và những người theo cộng sản đa phần bị lừa, bị khủng bố, bị khống chế bởi các thủ đoạn tàn bạo, xảo quyệt của cộng sản chứ hoàn toàn không do sự lãnh đạo tài tình của bác đảng!

Đọc bản đúc kết ngắn gọn của Hoang Nguyen Van về nhiều vụ việc khá hài hước về tài lãnh đạo, dù chưa “kê khai” đầy đủ về sự lãnh đạo “tài tình, sáng suốt” của đảng cộng sản Việt Nam. Thế thì những người phò đảng, phò chế độ có suy nghĩ như thế nào, đây có phải là luận điệu xuyên tạc, nói xấu, chống phá tài lãnh đạo của đảng, nhà nước không? Những hậu quả nghiêm trọng của đảng, nhà nước gây ra do Hoang Nguyen Van đúc kết, ghi lại là sự thật và ai có đầu óc trong sáng đều thấy được, kiểm chứng được. Nó không phải là những cuốn tài liệu, sách vở mang tính hư cấu, giàu tính tiểu thuyết trong kho tàng kinh điển của huyền thoại bác, đảng có trên dưới ¾ thế kỷ. Bản đúc kết của Hoang Nguyen Van rất sống động, rất thực không ai có có thể phủ nhận được tính trung thực của bản đúc kết trí tuệ, đầy tính phản biện trong sáng về cái gọi là “tài tình” cộng đảng Việt thời đương đại.

Ngày nay những ai quan tâm đến Việt Nam sống ngoài nước hoặc những ai sống trong nước Việt Nam chứng kiến tận mắt những hậu quả do đảng lãnh đạo làm ra đều thấy được những việc Hoang Nguyen Van quan sát, đúc kết là sự thật không thể phủ nhận và nó là thực tế của cái gọi là lãnh đạo “tài tình, sáng suốt” của cộng đảng Việt. Do đó để đối phó với phản ứng của người dân về sự lãnh đạo tồi dở, cùng với những vụ việc cụ thể tương tự của lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam hiện nay, những kẻ phò đảng, phò chế độ có những lý lẽ, lập luận cho rằng “...nó biết hết nhưng tại nó không làm... nó không ngu nhưng tại nó không muốn khôn...” và không ít người chống cộng lẫn không chống cộng lọt vào bẫy lý luận của cộng sản Việt Nam.

Đánh giá cộng sản theo bẫy lý luận của cộng sản là mình tự hạ thấp mình và đề cao cộng sản quá đáng! Thật ra cái được đánh giá là “khôn”, là “tài tình sáng suốt!” Có chăng chỉ tồn tại trong thiểu số lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam, còn lại đa số cộng sản thừa hành là ngu dốt, mù quáng chỉ biết làm theo lệnh trên giao, làm máy móc như thế không thể gọi là khôn được? Đích thực của cái được gọi là khôn của thiểu số lãnh đạo đảng cộng sản cũng chỉ là loại “khôn quỷ”, có nghĩa là “khôn” của sự gian manh, xảo quyệt của kẻ đầu trộm đuôi cướp, xây dựng hào quang bằng máu của người khác, bằng chuyên môn giết người cướp của của băng nhóm xã hội đen, không hơn không kém.

Đảng cộng sản Việt Nam và những kẻ phò đảng, phò chế độ dù lẻo lự, môi mép vẫn không thể chứng minh được những việc làm nào là đạo đức của bác, sự lãnh đạo nào là tài tình của đảng, ngoài việc “cãi chày, cãi cối” phủ nhận tất cả những gì liên quan với bác, đảng khác với tài liệu do bộ máy “tuyên giáo” tay sai của đảng cộng sản Việt Nam biên soạn, tàng trữ, phát tán.

Bản đúc kết về tài lãnh đạo của đảng cộng sản của Hoang Nguyen Van cũng không thoát khỏi bị cộng sản quy chụp là tài liệu phản động nói xấu, chống phá sự lãnh đạo “tài tình, sáng suốt”. Có lẽ chụp mũ phản động cho những tiếng nói trung thực về sự lãnh đạo của đảng cũng là một trong nhiều hình ảnh cụ thể “tài tình” của đảng cộng sản Việt Nam và kiểu lãnh đạo “tài tình” như Facebooker Hoang Nguyen Van chỉ ra “...Làm theo kiểu “nói một đằng làm một nẻo” ai chả làm được!?... Làm mà để người dân phải tự tử để thoát nghèo thì ai chả làm được!?... Giữ gìn môi trường hòa bình bằng cách mặc kẻ xâm lược ở trong lãnh thổ của mình thì ai chả “giữ gìn” được!?...” 

Ai cũng biết thế giới văn minh thời đương đại lãnh đạo “tài tình” như thế trong các nước dân chủ tiên tiến thì những người lãnh đạo trách nhiệm của các ban, bộ, ngành... đã từ chức hoặc bị cách chức hay đã vào tù và đảng chính trị cầm quyền không có cơ hội lãnh đạo nhà nước - xã hội để gây ra hậu quả nghiêm trọng, đầy dẫy sai l ầm và tội ác như đảng cộng sản Việt Nam đã, đang làm!





Cục diện mới tại biển Đông


Huỳnh Ngọc Tuấn (Danlambao) - Trung cộng trong hơn 3 thập niên vừa qua phát triển như vũ bão trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, và đang rút ngắn khoảng cách rất nhanh chóng với Hoa kỳ về kinh tế, về công nghệ nhất là công nghệ quốc phòng, họ đã có được những thành tựu vượt bật trong một thời gian ngắn làm ngạc nhiên những nhà phân tích chiến lược trên thế giới, điều này đã làm thay đổi tư duy và lối hành xử của giới lãnh đạo và cả người dân nước này.

Đặng Tiểu Bình hình như đã tiên liệu được sự hãnh tiến của những người lãnh đạo kế thừa sau khi ông ta mất nên đã để lại một lời dặn dò như một cẩm nang cho họ, đó là: Thao quang dưỡng hối. Nhưng những thành tựu to lớn mà người khổng lồ Trung quốc đạt được đã làm cho lớp hậu duệ tự tin quá đáng về sức mạnh của Trung hoa nên họ đã ngang nhiên thách thức Mỹ, một siêu cường đã lãnh đạo thế giới và chi phối Thái bình dương trong nhiều thập kỷ nay kể từ sau Đệ nhị thế chiến kết thúc, Trung cộng không úp mở gì khi “đề nghị” chia hai Thái bình dương với Mỹ.

Lợi dụng quan hệ Nga - Phương Tây khủng hoảng sau một thời gian dài đầy mâu thuẫn và thực sự đổ vỡ khi Nga chiếm Crimea của Ukraina, giờ đây Nga trở thành đồng minh cơ hội của Trung cộng khi cả hai nước cùng có chung một kẻ thù là Mỹ và Phương Tây. Cùng với những điểm nóng đang kìm chân Mỹ khắp nơi trên thế giới từ Afghanistan, Iraq, Syria, Israel- Palestine, Bắc Triều Tiên và Đông bắc Á, cộng với sự cắt giảm ngân sách quốc phòng trong những năm tới Trung cộng tự tin rằng Mỹ không muốn và cũng không có khả năng can dự sâu vào biển Đông.

Ngày 2/5 năm 2014 Trung cộng đưa giàn khoan dầu nước sâu HD 981 vào cắm sâu trong biển Việt Nam và tiến hành xây cất quy mô lớn trên những bãi đá trong quần đảo Trường sa xâm chiếm được của Việt Nam năm 1988. Mục đích của những hành động này là “hiện thực hóa chủ quyền” trên biển Đông được họ “tự khẳng định” trên tấm bản đồ hình chín đoạn mà Trung cộng đã đệ trình cho Liên hiệp quốc năm 2009.

Những hành động ngang tàn và bất chấp luật pháp quốc tế đã biến một nhà nước độc tài cộng sản hiện nguyên hình là một đế quốc đầy tham vọng và sẵn sàng phiêu lưu sau nhiều thập niên ẩn mình chờ thời.

Giới lãnh đạo chính trị Mỹ chuyển từ trạng thái thất vọng sang trạng thái bất an sau nhiều thập niên theo đuổi chủ nghĩa thực dụng với hy vọng rằng một khi kinh tế Trung cộng hội nhập với thế giới và phát triển cao, một khi kinh tế Trung cộng bị ràng vào nền kinh tế toàn cầu hóa Trung cộng sẽ trở thành một nhà nước hành xử có trách nhiệm, và Trung cộng sẽ trỗi dậy một cách hòa bình.

Nhưng những gì mà giới hoạch định chính sách tại Washington nhìn thấy hôm nay là một Trung cộng hung hăng và đầy tham vọng, bất chấp đạo lý cả về mặt kinh tế văn hóa và ngoại giao.

Sự nhìn nhận này về phía Mỹ là khá muộn màng.

Sau hơn hai tháng giàn khoan dầu HD 981 hiện diện trong biển Đông của VN, nhà cầm quyền CS Hà nội hoàn toàn bất lực và cũng không hề có được một giải pháp khả thi nào trong tương lai.

Đứng trước hiện tình đất nước bị đe dọa như vậy nhân dân VN từ nông dân, công nhân cho đến thành phần gọi là tinh hoa của đảng như ngồi trên lửa.

Các nhà vận động cho dân chủ và đấu tranh bảo vệ nhân quyền trên cả nước là những người đã nhận diện được mối hiểm họa Trung cộng từ lâu đã đưa ra những kế sách và những đòi hỏi yêu cầu nhà cầm quyền phải thực hiện đó là chấp nhận một chế độ Dân chủ đa đảng để hội tụ lòng người, khai dụng trí tuệ cả dân tộc tìm kế sách chống giặc ngoại xâm.

Để bảo vệ đất nước trước một kẻ thù mạnh một điều hiển nhiên và hợp lý là phải để cho người dân tham gia công việc quốc gia, giới nhân sĩ trí thức dân chủ phải có tiếng nói và quyền lực thực tế. Nhà cầm quyền CSVN đã phớt lờ những yêu sách này tuy họ không thể bác bỏ.

Những đòi hỏi chính đáng đó đã tạo một áp lực vô cùng lớn lên quyền lực của đảng CS và thách thức tính chính danh của nhà cầm quyền làm cho việc biện hộ cho một chế độ độc tài trở nên trơ trẻn và lố bịch...

Trong dư luận xã hội người dân bắt đầu đặt nghi vấn về thực lực và tính khả thi của chế độ và quân đội VC trong việc bảo vệ quốc gia trước sức mạnh vượt trội hàng trăm lần của quân đội Trung cộng. Và như vế kết trong tam đoạn luận, như một tất yếu của suy luận logic người dân VN đồng thuận với nhau rằng để có thể bảo vệ quốc gia VN không thể đơn độc đối đầu với Trung cộng mà phải tìm kiếm một phương thức phòng vệ tập thể. Phương thức đó là liên minh với Hoa kỳ, mà muốn liên minh với Hoa kỳ thì phải dân chủ hóa đất nước.

CSVN thật sự lúng túng với tình thế này vì đơn phương đối đầu với Trung cộng là tự sát và họ không hề muốn, còn liên minh với Hoa kỳ thì mất chế độ.

Chưa bao giờ trong lịch sử CSVN bế tắc như bây giờ vì họ đã đi hết đoạn đường lầm lỗi và trước mặt là hố thẳm... chế độ đang đối diện với nguy cơ sụp đổ nếu tình hình trên biển Đông Trung cộng tiếp tục lấn tới.

Nhưng thật bất ngờ ngày 10/7/ 2014 Thượng viện Hoa kỳ thông qua Nghị quyết về biển Đông với lời lẽ cứng rắn yêu cầu Trung cộng dừng ngay các hành vi gây căng thẳng và rút giàn khoan dầu HD 981 ra khỏi biển Việt nam.

Đây là một diễn biến quan trọng trong cục diện biển Đông, tuy Nghị quyết này không mang tính cưỡng hành nhưng đây là một chỉ dấu cho thấy lập trường của quốc hội Mỹ và có thể biết đâu là một cách “bật đèn xanh” cho Chính phủ Mỹ can dự sâu hơn và quyết liệt hơn vào biển Đông!?

Với Trung cộng điều này làm “phức tạp” thêm tình hình vì từ trước đến nay Trung cộng chủ trương giải quyết song phương vấn đề biển Đông, họ đã nhiều lần minh định rằng Mỹ không phải là một bên tranh chấp không nên và không được can thiệp vào khu vực.

Trong một tầm cao chiến lược, Trung quốc qua lời Tập cận Bình đã khẳng định Á châu của người châu Á! TC muốn loại Mỹ ra khỏi cuộc chơi, ra khỏi khu vực...

Cho nên để tránh tạo cớ cho Mỹ can dự sâu hơn vào biển Đông Trung cộng đã đơn phương rút giàn khoan HD 981 trong ngày 16/7/2014 tức một tuần sau Nghị quyết của Thượng viện Mỹ, chấm dứt hai tháng khủng hoảng.

Trung cộng ý thức được rằng thời điểm này tuy TC đã có một quân đội hùng hậu nhất Châu Á nhưng vẫn chưa thể là đối thủ của Mỹ nên họ không muốn khiêu khích Mỹ, không muốn đối đầu và lôi kéo Mỹ vào xung đột.

Rút giàn khoan dầu HD 981 về Hải nam và đàm phán tay đôi với người “đồng chí anh em” VC là cách khôn ngoan nhất để đẩy Mỹ ra khỏi biển Đông.

Đẩy Mỹ ra khỏi biển Đông là mục tiêu chiến lược của Trung cộng về ngoại giao và quốc phòng, về ngoại giao chủ trương đàm phán song phương, về quốc phòng triển khai chiến thuật và vũ khí “chống tiếp cận”.

Khả năng thứ hai giải thích cho việc Trung cộng đơn phương rút giàn khoan HD 981 ra khỏi vùng biển VN và thả hết ngư dân VN về là Trung cộng và CV đã đạt được sự đồng thuận trong hồ sơ biển Đông qua cuộc họp song phương vừa qua.

Theo Đa Chiều, một tờ báo của người Hoa hải ngoại: “việc Việt Nam không hề yêu cầu dừng cuộc họp này trong tháng 6 bất chấp căng thẳng leo thang trên biển có thể cho thấy rằng Trung Quốc dịch chuyển giàn khoan 981 là một thỏa thuận 2 bên đã đạt được trong cuộc họp cấp chuyên viên hôm 9, 10/7. Cũng theo Đa Chiều, mặt khác mặc dù tháng 5 năm nay Bắc Kinh tạm hoãn phiên họp thứ 6 của tổ chuyên gia 2 nước, sang tháng 6 Việt Nam vẫn phái đại diện sang Bắc Kinh dự họp ủy ban chỉ đạo hỗn hợp song phương cho thấy Việt Nam rất mong "hòa hoãn với Trung Quốc"? (nguồn báo Giáo dục)

Trung cộng và cộng sản Việt Nam tuy bên ngoài có “tranh chấp” về chủ quyền quốc gia nhưng bên trong họ vẫn lấy “đại cục” của hai chế độ làm trọng như lãnh đạo của họ đã nhiều lần nhắc nhở nhau.

Việc Trung cộng rút giàn khoan HD 981 là đáp ứng quyền lợi của cả hai phía TC và VC, về phía TC rút giàn khoan HD 981 là cách loại Mỹ ra khỏi cuộc chơi không để Mỹ can dự sâu hơn vào biển Đông.

Về phía VC giúp đảng CSVN giảm thiểu áp lực đòi hỏi dân chủ hóa đất nước để bảo vệ quốc gia của nhân dân VN.

Mấy ngày qua những lãnh đạo của VC từ Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng cho đến tướng tá, đại biểu quốc hội đã “đăng đàn chém gió” với nhân dân khác hoàn toàn với thái độ tiu nghỉu của họ thời gian trước đây khi giàn khoan HD 981 còn hiện diện trên biển VN.

Bây giờ Trung cộng và cộng sản Việt Nam có thể nói với thế giới và Mỹ rằng “biển Đông vẫn yên tĩnh” và quan hệ của chúng tôi vẫn tốt đẹp, có chăng chỉ là những “xích mích nhỏ trong một gia đình” thôi mà!, đúng như lời ông Đại tướng bộ trưởng quốc phòng VC Phùng quang Thanh trong hội nghị Shangri-la vừa qua!?

Cục diện mới tại biển Đông cho chúng ta và người Mỹ thấy điều gì?.

Đó là giữa Trung cộng và cộng sản Việt Nam có một mối quan hệ sinh tử, vì lý do gì đi nữa Trung cộng cũng không ép VC vào đường cùng để phải sụp đổ, vì ngày nào VC còn tồn tại thì TC còn an tâm là sườn phía nam của họ vẫn được an toàn.

Đây là một yêu cầu và cũng là quyền lợi chiến lược của Trung cộng.

Người Mỹ và cả người Nhật không nên kỳ vọng rằng VC sẽ trở thành đồng minh hay đối tác chiến lược với họ trong việc đối đầu với hiểm họa Trung cộng và người dân Việt cũng phải nhìn nhận rằng chuyện “thoát Trung” chỉ là trò mị dân và chuyện VC thực tâm bảo vệ đất nước chỉ là chuyện hoang đường kể cho đám trẻ ham đọc truyện tranh!

Nhưng cục diện mới tại biển Đông cũng hứa hẹn những thay đổi lớn tại đây vì để bảo vệ quyền lợi quốc gia và an ninh của Mỹ, Nhật và đồng minh buộc lòng Mỹ, Nhật phải điều chỉnh chiến lược, thay đổi cách tiếp cận khu vực và thay đổi cả đối tác chiến lược...

18/7/2014




Những lời tuyên bố của những thằng hề việt cộng

image



Ảnh của Ngoc Bui.


Trung cộng rút giàn khoan: cộng sản Việt Nam trúng mánh?


Phạm Trần (Danlambao) - Bão Thần Sấm (Rammasun) ập vào Biển Đông ngày 15/07 (2014) với sức gió từ 135 đến 150 cây số một giờ hoặc mạnh hơn theo thời gian đã buộc Trung Cộng phải rút giàn khoan Hải Dương 981 ra khỏi vùng tranh chấp với Việt Nam ở Biển Đông, nhưng không bảo đảm Trung Cộng sẽ không trở lại với nhiều gìan khoan khác khi bão đi qua.

Tân Hoa xã (Xinhua) của Trung Cộng loan báo lúc rạng sáng ngày 15/7 (giờ địa phương) rằng: “Tập đoàn Dầu khí Trung Quốc cho biết, hoạt động tác nghiệp khoan thăm dò Dự án phía namđảoTrung Kiến (Việt Nam gọi là Tri Tôn) ngày 15/7 đã hoàn thành tốt đẹp nhiệm vụ theo kếhoạch, đồng thời phát hiện hiển thị dầu khí. Theo quy trình thăm dò và khai thác dầu khí biển sâu, bước tiếp theo sẽ triển khai đánh giá tổng hợp tầng dầu khí đối với tư liệu địa chất và dữ liệu phântích thu được trong hoạt động tác nghiệp khoan thăm dò lần này, đồng thời nghiên cứu xây dựngphương án công tác giai đoạn tới trên cơ sở này.”

Bản tin viết thêm: “Ngày 2/5 năm nay, Tập đoàn Dầu khí Trung Quốc khởi động tác nghiệp khoan thăm dò hai giếng thuộc Dự án phía nam đảo Trung Kiến, ngày 27/5 hoàn thành tác nghiệp khoan thăm dò giếng số 1 phía nam đảo Trung Kiến, ngày 28/5 bắt đầu thực hiện tác nghiệp khoan thămdò giếng số 2 và hoàn thành vào ngày 15/7.”

Qua ngày 16/7 (2014), người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Cộng Hồng Lỗi cho biết: “Giàn khoan Hải Dương 981 theo kế hoạch chuyển về dự án Lăng Thuỷ ở đảo Hải Nam tiếp tục tácnghiệp, chuyển giàn khoan là sắp xếp kế hoạch tác nghiệp trên biển của doanh nghiệp hữu quan, không liên quan với bất cứ nhân tố bên ngoài nào.”

Hồng Lỗi nói như thế để phủ nhận những bàn tán trong dư luận cho rằng cuộc điện đàm giữa Tổng thống Mỹ Barack Obama và Chủ tịch Nhà nước Trung Cộng Tập Cận Bình và Hội nghị 2 ngày tại Bắc Kinh về Chiến lược và quan hệ Kinh tế giữa hai nước Mỹ-Trung đã ảnh hưởng đến quyết định rút gìankhoan của Bắc Kinh.

Tân Hoa Xã nhấn mạnh: “Ông Hồng Lỗi cho biết, điều cần nhấn mạnh là, tác nghiệp kể trên hoàntoàn là công việc trong phạm vi chủ quyền Trung Quốc. Bước tới doanh nghiệp hữu quan sẽnghiên cứu ấn định phương án làm việc cụ thể giai đoạn tới trên cơ sở nghiêm chỉnh phân tích vàđánh giá tư liệu địa chất đã giành được trong tác nghiệp lần này.”

Thêm một lần nữa, Đài Phát thanh Quốc tế Trung Hoa (CRI,China Radio International) còn tái khẳng định chủ quyền của Trung Cộng ở Biển Đông: “Trả lời phỏng vấn phóng viên về hoàn thànhtác nghiệp Dự án phía nam đảo Trung Kiến, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗicho biết, quần đảo Tây Sa là lãnh thổ vốn có của Trung Quốc, doanh nghiệp Trung Quốc tácnghiệp tại vùng biển gần Tây Sa (Hòang Sa) không hề có tranh chấp hoàn toàn là công việc trongphạm vi chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền quản lý của Trung Quốc. Trung Quốc kiên quyếtphản đối Việt Nam quấy nhiễu một cách vô lý hoạt động tác nghiệp của doanh nghiệp Trung Quốc,đồng thời đã áp dụng biện pháp cần thiết đảm bảo an toàn cho hoạt động tác nghiệp.”

Thái độ của Hồng Lỗi không có gì mới mà chỉ lập lại lập trường đã bị Việt Nam bác bỏ nhiều lần đối với chủ quyền mà V iệt Nam nói “không chứng minh được” của Trung Cộng ở quần đảo Hòang Sa.

Tuy vậy, nhà nước Cộng sản Việt Nam đã đón nhận tin rút giàn khoan của Trung Cộng với thái độ“có tính toán” vừa để làm yên lòng dân trong nước, nhưng đồng thời cũng “muốn tỏ thiện chí hòa bình, hữu hảo” không tránh được với láng giếng Trung Cộng.

Theo tin chính thức, tại phiên họp của Chính phủ sáng 16/07 (2014), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã: “Khẳng định Việt Nam luôn kiên quyết đấu tranh bảo vệ chủ quyền thiêng của Tổ quốc bằng sức mạnh tổng hợp và các biện pháp phù hợp với luật pháp quốc tế”, đồng thời “yêu cầu Trung Quốc không tái diễn hành vi hạ đặt trái phép giàn khoan cũng như các hành vi vi phạm chủ quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán trên vùng biển của Việt Nam.”

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình cũng nói thêm: “Nhằm tạo dựng môi trường hòa bình, ổn định ở Biển Đông, Việt Nam yêu cầu Trung Quốc không đưa giàn khoan Hải Dương-981 quay trở lại hoặc đưa bất cứ giàn khoan nào khác vào hoạt động ở khu vực lô dầu khí 143 của Việt Nam hoặc bất kỳ khu vực nào khác thuộc vùng biển của Việt Nam được quy định bởi Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982, tôn trọng quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa Việt Nam.”

Ông Dũng còn được Bản tin của Chính phủ trích dẫn đã nói với Trung Cộng rằng: “Việt Nam luôn đặc biệt coi trọng quan hệ hữu nghị và hợp tác tốt đẹp với Trung Quốc trên cơ sở bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, cùng có lợi và cùng phát triển. Với tinh thần đó, Việt Nam sẵn sàng cùng Trung Quốc và các bên liên quan đàm phán hòa bình, giải quyết các tranh chấp trên Biển Đông theo luật pháp quốc tế.”

Và người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình cũng nói thêm: “Việt Nam mong muốn thông qua đàm phán hữu nghị để giải quyết các tranh chấp, bất đồng ở Biển Đông trên cơ sở luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982.”

Sự thể cả Thủ tướng lẫn Phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao cùng lên tiếng song song về vấn đề tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông chứng tỏ phía nước nhỏ Việt Nam muốn nói chuyện giải quyết tranh chấp lãnh thổ với anh hàng xóm khổng lồ Trung Cộng để ngăn chận Bắc Kinh không gây khó khăn thêm cho Việt Nam bằng cách tiếp tục đặt các giàn khoan tìm kiếm dầu trên vùng biển mà Việt Nam nhận là của mình.

Tuy nhiên, qua lời nói của Phát ngôn viên Trung Cộng Hồng Lỗi trong hai ngày 15 và 16/07 (2014) thì không có dấu hiệu gì cho thấy đề nghị của Việt Nam có thể được Trung Cộng cứu xét.

Cần cảnh giác cao độ

Vì vậy mà một số Tướng lãnh của Việt Nam đã mau chóng cảnh giác phải đề phòng chiến thuật “lùi một tiến hai, ba bước” của Trung Cộng.

Chuẩn đô đốc, Thiếu tướng Lê Kế Lâm – nguyên Giám đốc Học viện Hải quân Việt Nam nói: Đây không phải là cuộc đấu tranh cuối cùng. Bởi thế chúng ta phải hết sức cảnh giác và theo dõi sát sao, đặc biệt đối với chiến sỹ và ngư dân đang ngày đêm bám biển.”

“Lý giải cho điều này, Thiếu tướng Lê Kế Lâm dẫn chứng năm 2012, Trung Quốc cũng nhân cơn bãoGutchol để rút tàu khỏi bãi cạn Scarborough của Philippines và sau đó quay lại, mở rộng phạm vi chiếm cứ.” (PetroTimes, 16/07/2014)

Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, nguyên Tư lệnh quân khu IV, nguyên Đại biểu Quốc hội các khóa VIII, IX, X biểu: “Trung Quốc xưa nay rất mưu mô. Đừng thấy họ di chuyển giàn khoan mà vội vui mừng, đừng ảo tưởng rằng Trung Quốc thôi thực hiện mưu đồ chiếm biển Đông”.

Ông nói: “Đây chỉ là việc làm nhằm xoa dịu dư luận trước sự đấu tranh của Việt Nam và dư luận thế giới phản đối việc xâm phạm vùng biển của nước ta…việc di chuyển giàn khoan Hải Dương 981 về Hải Nam hay đi đâu nữa thì ý đồ xuyên suốt của Trung Quốc là làm chủ, bá quyền ở khu vực biển Hoàng Sa rồi Trường Sa và eo biển Malacca, thực hiện trọn vẹn mưu đồ của cái gọi là đường 9 đoạn, nay là 10 đoạn.” (Theo báo Một Thế Giới, 16/07/2014) 

Trong khi đó, Thiếu tướng, PGS.TS Lê Văn Cương – nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược Bộ Công an nói với phóng viên VTC News rằng: “Giàn khoan Hải Dương 981 có thể chịu được bão mạnh cấp 14, cấp 15 và động đất mạnh tới 8 độ richter. Bởi vậy, việc Trung Quốc rút giàn khoan này hoàn toàn không phải là để tránh cơn bão Rammasun. Trung Quốc cũng không rút giàn khoan do tác động bởi Nghị quyết 412 của Thượng viện Mỹ.” (đòi Trung Cộng rút giàn khoan)

Trả lời câu hỏi: “Nghĩa là việc đưa giàn khoan ra khỏi khu vực hạ đặt trái phép đã nằm trong lộ trình rồi, thưa ông?

Tướng Lê Văn Cương đáp: “Đúng thế. Không phải vì sức ép của Việt Nam và thế giới mà Trung Quốc rút giàn khoan về nước. Việc Trung Quốc rút giàn khoan chỉ là họ thay đổi chiến thuật, thay đổi một phương thức hành động khác để đạt được mục đích của họ. 

Trung Quốc chưa bao giờ từ bỏ ý định độc chiếm biển Đông. Mọi hành động, bước trước, bước sau đều được họ tính toán và lên kế hoạch từ trước.

Sau giai đoạn này, Trung Quốc sẽ tiếp tục có những hành động còn nguy hiểm hơn để chiếm vùng biển nước ta. Cụ thể, Trung Quốc sẽ quay trở lại vùng biển này, nhưng có thể không phải với giàn khoan Hải Dương 981 mà với các giàn khoan nhỏ khác và hàng trăm tàu đánh cá.

Trung Quốc rút giàn khoan này ra khỏi vùng biển nước ta thực chất chỉ là việc kết thúc bước chạy rốt đa (chạy thử), kết thúc một khúc nhạc dạo đầu. Sau khi rút giàn khoan Hải Dương 981, Trung Quốc mới thực sự thực hiện ý đồ chiếm vùng biển nước ta.” 

- Có liên quan gì đến hoạt động xây dựng trên một số đảo ở quần đảo Trường Sa của ta mà họ đã dùng vũ lực chiếm đóng?

Cũng trong cuộc phỏng vấn của TVC News, Tướng Cương còn tiết lộ: “Hiện Trung Quốc sắp hoàn thiện việc xây dựng đảo Gạc Ma và đã lên kế hoạch xây dựng thêm đảo Chữ Thập.

Theo kế hoạch của Trung Quốc, họ sẽ thực hiện việc bơm cát và xây dựng đảo Chữ Thập trong vòng 2 năm sắp tới. Sau khi hoàn thành, Trung Quốc sẽ đưa tới đây vài chục thanh niên nam nữ như một xóm chài, có nhà trẻ, có trạm y tế, có sân bay bến cảng.” 

Hỏi:- Rồi tiếp đó họ sẽ làm gì nữa, thưa Thiếu tướng?

Đáp: “Căn cứ quân sự của Mỹ ở Ấn Độ Dương có cả tàu sân bay, tàu ngầm, tàu chiến. Một hạm đội của Mỹ luôn thường trực tại đây. Theo kế hoạch của Trung Quốc thì họ sẽ xây dựng đảo Chữ Thập lớn gấp 4 lần căn cứ quân sự của Mỹ ở Ấn Độ Dương. 

Sau khi hoàn thành đảo Chữ Thập, cùng với đảo Gạc Ma, Trung Quốc sẽ thiết lập vùng nhận dạng phòng không. Nếu điều này xảy ra, vùng biển Đông sẽ bị Trung Quốc kiểm soát hoàn toàn. 

Việt Nam và các nước trong khu vực đang đứng trước một cuộc đấu tranh nhiều thử thách, nguy hiểm hơn với ý đồ thôn tính biển Đông của Trung Quốc.

Cho nên, có thể khẳng định, việc Trung Quốc đang dịch chuyển giàn khoan Hải Dương 981 về vùng biển của họ không phải là dấu hiệu đáng mừng. Một cuộc đấu tranh thử thách hơn, nguy hiểm hơn đang đợi chúng ta ở phía trước. Quan hệ Việt – Trung sẽ còn phức tạp hơn trong thời gian tới.”

Ngoài ra Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Vũ Văn Tám cũng đã phản ứng về việc Trung Cộng rút giàn khoan 981: “Tôi nghĩ đây là kết quả của quá trình đấu tranh của ngư dân, của toàn dân tộc Việt Nam cùng với tác động của dư luận và bạn bè yêu chuộng hòa bình trên thế giới. Đây là điều đáng mừng, tuy nhiên chúng ta vẫn phải cảnh giác và tiếp tục đối phó với các hành động mới của Trung Quốc, vì chúng ta biết âm mưu của Trung Quốc là độc chiếm biển Đông. Chúng ta phải kiên quyết thực hiện mọi biện pháp để đảm bảo chủ quyền biển đảo của Tổ quốc” (báo Dân Trí, 16/07/2014) 

Nhận hão – Ăn ảo

Tuy vậy đó đây trong hàng ngũ các viên chức CSVN, vẫn có những tiếng nói lạc quan tếu, vội vàng và chủ quan coi chuyện rút giàn khoan của Trung Cộng là một thắng lợi đáng mừng nên đã đoán ẩu để nhận vơ.

Chẳng hạn như Thiếu tướng Lê Mã Lương cho rằng: “Việc Trung Quốc rút giàn khoan Hải Dương 981 ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam trước dự kiến cho thấy sự sai lầm về chiến lược của họ. Điều thế giới dễ nhận ra nhất đó là sự thất bại của Trung Quốc với mưu đồ trở thành Đế quốc biển.” (Báo Petro Times (Năng Lượng Mới), 15/07/2014)

Ông Lương, nguyên Giám đốc Bảo tàng lịch sử quân sự Việt Nam trả lời Petro Times trước khi có tin giàn khoan Hải Dương 981 di chuyển nên đã nói: “Nếu Trung Quốc rút giàn khoan trước thời gian mà họ đã ngang ngược tuyên bố là 15/8 thì đó không phải là vì cơn bão. Bởi lẽ giàn khoan này đã được thiết kế để chịu đựng “siêu bão”. Cho nên cơn bão chỉ là cái cớ để họ nói với thiên hạ.

Đây là sự thành công về cuộc chiến về pháp lý, về ngoại giao của Nhà nước và Nhân dân Việt Nam.”

Nhận định của Tướng Lê Mã Lương hoàn toàn ngược với khẳng định của Thiếu tướng, PGS.TS Lê Văn Cương đã dẫn chứng ở trên nói rằng: “Không phải vì sức ép của Việt Nam và thế giới mà Trung Quốc rút giàn khoan về nước.”

Tiếp theo là quan điểm của ông Hà Lê, Phó Cục trưởng Cục Kiểm ngư, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (NN&PTNT)

Ông Hà Lê nói với nhiều báo trong nước ngày 16/07 (2014): “Thời gian gần đây, phía Trung Quốc khá bị động. Họ vừa phải đối phó với những phương án đấu tranh của ta trên thực địa khu vực đặt trái phép giàn khoan, vừa lo chống lại với sự phản đối trong dư luận thế giới. Sự bị động của Trung Quốc thể hiện ở chỗ, họ treo băng rôn tiếng Việt kêu gọi hòa bình, hữu nghị; họ thay đổi phương thức cản phá lực lượng chấp pháp của Việt Nam.”

Băng rôn mà ông Hà Lê nói đến xảy ra vào ngày 10/07 (2014) được treo bên hông tầu 2506 của Trung Cộng có dòng chữ: TQ - VN hữu nghị chung sống hòa bình với nhau.

Nhưng cũng chính chiếc tầu này đã săn đuổi gay gắt các tầu Cảnh sát biển của Việt Nam nên nói là “bị động” thì có chủ quan không?

Ông Hà Lê còn đánh giá: “Trung Quốc chẳng qua chỉ đang mượn cớ để rút giàn khoan khỏi vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam. Cơn bão Rammansun (cơn bão lớn đang đổ bộ vàoPhilippines) như vô tình trở thành cơ hội để Trung Quốc rút giàn khoan về.”

Trung cộng được gì?

Dù có lạc quan hay bi quan thì Việt Nam cũng đã bị Trung Cộng kiềm chế không cho lợi dụng vụ gìankhoan để tiến lên trước mặt Bắc Kinh trong cuộc chiến tranh chấp ở Biển Đông.

Vậy “chiến lược biển” tiếp theo của Trung Cộng sau vụ giàn khoan Hải Dương 981 là gì? Thời gian sẽ chứng minh câu nói “bằng mọi cách phải bảo vệ chủ quyền biển là quyền lợi cốt lõi của Trung Quốc” của lãnh tụ Tập Cận Bình, nhưng rõ ràng trong vụ rút giàn khoan 981 Trung Cộng đã chủ động “xì hơi bóng căng” để hóa giải những chỉ trích làm căng thẳng tình trạng lưu thông hàng hải trên Biển Đông.

Thứ hai, quan trọng hơn, là Bắc Kinh đã “phá vỡ được kế họach đe kiện Trung Cộng” ra tòa án Quốc tế của Việt Nam, đồng thời ngăn chận toan tính liên minh giữa Việt Nam với các cường quốc, tiêu biểu là Mỹ và Nhật, để chống lại Trung Cộng.

Như vậy, cuối cùng Việt Nam lại phải quay về vị trí của một nước nhỏ và tiếp tục cô đơn trong cuộc tranh chấp trường kỳ về chủ quyền lãnh thổ và tài nguyên ở Biển Đông với Trung Cộng.

Cũng nhân vụ giàn khoan hải Dương 981 rút lui thì ở Việt Nam đã có hiện tượng “ăn mừng tự sướng” của “một bộ phận truyền thông”, theo lời cảnh giác của mạng báo “Nguyễn Tấn Dũng”.

Tuy chưa bao giờ được coi là “tiếng nói chính thức của Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng” nhưng Báo điện tử này vẫn thường xuyên thông tin về các hoạt động của ông Dũng và quyết định của Chính phủ. Ông Dũng cũng chưa bao giờ cho lệnh triệt phá báo mạng này.

Trong tiết mục “Chủ quyền Biển Đông”, báo này viết vào ngày 16/07 (2014): “Rút giàn khoan không phải vì sợ VN, cũng không phải vì sự lên tiếng của Mỹ mà là theo kế hoạch được tính toán bài bản, lúc này TQ phải rút và lý do thời tiết chỉ là cái cớ, mượn thời cơ – điều này có đáng để một số người dân VN ăn mừng?

Ăn mừng sự kiện rút giàn khoan mà nguyên nhân rút không phải vì sợ VN, mà việc rút giàn khoan của Trung Quốc là có sự tính toán kỹ càng cho lợi ích của Trung Quốc, đồng thời không có cam kết nào đảm bảo rằng TQ sẽ không quay lại chiếm Biển Đông của VN, thì việc ăn mừng lúc này không khác nào thể hiện sự khờ dại, tự tưởng thưởng của một bộ phận truyền thông VN!”

Bài báo hỏi: “Nếu như ngày mai, ngày mốt TQ lại quay lại vùng biển của chúng ta, chúng ta sẽ làm thế nào đuổi TQ ra khỏi lãnh thổ của mình đây? Liệu trước khi ăn mừng, có ai đặt ra câu hỏi này hay không?

Ngôi nhà xây trên cát thì chắc chắn chỉ cần một cơn gió, trận mưa rào đi qua thì công trình cát sẽ trôi sạch. Điều đó cho thấy, nếu như nền tảng không bền vững, nhìn nhận vấn đề không sâu, không tường tận thì chẳng có việc gì được giải quyết triệt để.

Tương tự như vậy, việc ăn mừng giàn khoan rút vì bão thì thật là chưa hiểu thấu bản chất vấn đề!”

Báo mạng “Nguyễn Tấn Dũng” viết tiếp: “TQ tự rút về vì nhiều lý do chiến lược, không chỉ để tránh cơn bão sắp đi qua mà TQ đang có trong tay tài liệu, số liệu về khu vực có thể khai thác dầu khí, đặc biệt là động thái này diễn ra sau cuộc đối thoại Mỹ -Trung, hẳn những thứ đó là nguyên nhân TQ rút giàn khoan và là điều có lợi cho TQ lúc này, vậy mà một số người dân VN đi ăn mừng? Ăn mừng theo kiểu cầu nguyện bão lớn xuất hiện đã hiển linh thì có thể giải quyết được vấn đề nan giải hiện nay hay không?

Cần giải quyết vấn đề từ cái gốc chứ không phải từ cái bóng của nó và cốt yếu là phải làm thế nào để bảo vệ vững chắc lãnh thổ của VN và buộc TQ từ bỏ vĩnh viễn tham vọng bành trướng, gom Biển Đông thành ao nhà mới là quan trọng.

Việc làm trong lúc này thiết nghĩ không phải là ăn mừng trên sức mạnh tưởng tượng mà hãy dồn sức tìm xem bằng cách nào không để giàn khoan TQ tiến vào vùng đặc quyền kinh tế, vùng biển của chúng ta nữa!”

Nhưng ai đã ăn mừng và có một “bộ phận Lãnh đạo” nào đã “tát nước theo mưa” để “ăn mừng” không mà mạng báo này đã cảnh giác: “Chúng ta phải suy nghĩ đến các biện pháp bảo vệ vững chắc đất nước mình, bằng tài năng thật sự, bằng những biện pháp cứng rắn chứ không phải theo kiểu “cầu may”, dựa vào thời tiết như giàn khoan vừa rút?!

Như vậy phải chăng chủ trương đối phó với Trung Cộng ở Biển Đông của Đảng và Nhà nước Việt Nam từ xưa đến nay, nhất là trong thời gian 75 ngày có mặt của giàn khoan 981, hãy còn “mềm xèo”, “nói nhiều làm ít” và chỉ biết “cầu âu” cho nên may mà phen này đã “trúng mánh” nhờ có vụ Trung Cộng rút giàn khoan tránh bão?

(07/2014)



Đại thắng Dàn Khoan


Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Trước đây gần 40 năm, nếu Kách Mạng đã làm nên “Đại thắng Mùa Xuân” quần cho 30 triệu anh em ruột thịt Miền Nam một trận nhừ tử, thì hôm nay “quân ta” lại hiển hách với “Đại thắng Dàn khoan” làm cho quân vừa địch vừa là anh Hai phải chạy đi…“trốn bão Thần Sấm Rammasun”.

Tuy cùng là “đại thắng” cả, nhưng mỗi "đại thắng" mỗi vẽ, như nhan sắc của chị em Thúy Kiều, Thúy Vân; nói đúng hơn: hai “đại thắng” long trời lở đất này của Kách Mạng lại tương phản nhau về mặt chiến thuật.

Về “Đại thắng Muà Xuân” quân ta áp dụng chiến thuật “ôm lai quần địch mà đánh”. Ôm sít sao đến độ ta phải lừa hưu chiến với địch trong ba ngày Tết Mậu Thân 1968 cho đồng bào trong vùng địch tạm chiếm an tâm thắp hương thờ cúng ông bà tổ tiên trong giờ phút linh thiêng chờ đợi suốt 365 ngày đêm, để oánh đòn bất ngờ vào hầu hết thị thành Miền Nam, đặc biệt tại thành phố Huế (nơi có trường Quốc Tử Giám từng cưu mang cha con bác Hồ/sau con trở thành cha già dân tộc, học hành, dù Người phải bỏ ngang việc đèn sách ra đi tìm đường kíu đói vì cha bị đuổi việc do đánh chết người sau một buổi ham chơi xỉn rượu) quân ta đã giết ngay tại chỗ không ít bọn địch Huế, mà còn bắt trọn gói hàng ngàn tên, dẫn đi đập đầu chôn sống.

Đó là về tinh thần, còn về khí tài thì nguồn tiếp tế từ tổ quốc ông nội LêNin, từ người anh em láng giềng 4 Táp 16 cục vàng, từ các nước đồng chí anh em Đông Âu tuồn vô bất tận khiến đến nay sau đại thắng đã 40 năm, ta vẫn còn phải bán dần đất liền biển đảo vẫn trả chưa hết nợ.

Nhờ chiến thuật và khí tài là đỉnh cao chói lọi như thế, nhưng nếu không có sự hy sinh xương máu của quân dân ta thì cũng không thể nào đem đến đại thắng ấy. Nói đến sự hy sinh này cho đầy đủ, thì lấy cả hết trúc trên rừng làm bút và nước dưới biển làm mực cũng chắc gì đã “có khả năng”. Chỉ kể con số nhân mạng thanh niên nam nữ “sinh Bắc tử Nam” đã lên đến hai triệu, chưa nói đến con số bị thương tích tàn phế còn cao gấp bội, còn giang sơn gấm vóc tổ tiên thì tanh bành, cuộc sống thanh bình hạnh phúc của đồng bào Miền Nam nói riêng bổng dưng tan hoang… 

Về thiệt hại, ta gây nên cho địch thì càng không xiết, suốt 20 năm cuộc chiến do bác và đảng dương cao ngọn cờ “Giải Phóng” nhưng “ta đánh Miền Nam là đánh cho ông Liên Xô, đánh cho ông Trung Quốc” mà tên phản động Trịnh Công Sơn dám viết “20 năm nội chiến từng ngày” cho Khánh Ly rên rỉ làm quân ta nghe khoái tỷ phải mới đây muối mặt mời con ca sĩ phản động về Hà Nội hát, trận nào ta cũng thắng địch thua, chỉ có địch chết còn ta thì không thấy báo đài nhắc chi hết; máy bay Mỹ nhiều thế đó nhưng bị quân ta bắn cháy sạch rớt sạch; sản xuất không kịp nên phải điều loại máy bay lên thẳng đang làm giở dang, chưa kịp che chắn, sang VN chiến đâú cứ phơi sườn ra..

Trong khi đó về “Đại thắng Dàn Khoan HD981”, ta chỉ dùng mấy chiếc tàu Chấp Pháp khơi khơi, không chạm đến súng nhưng chỉ dùng loa kêu gọi địch vừa là láng giềng tốt (4Tốt); khi bị tàu anh em xịt nước rượt đuổi là ta tháo chạy là vì ta quyết bảo vệ biển đảo bằng biện pháp hoà bình; có khi bị địch/anh em đuổi, chạy không kịp bị húc hư hại, ta chỉ đem về bến sửa chữa rồi lại xuất quân tiếp; tính đến nay hầu như toàn bộ tàu chấp pháp của ta đều được tưởng thưởng “Chiến thương bội tinh”, có chiếc được thưởng mấy lần luôn. Còn về địch/người anh em thì không như đối với đế quốc Mỹ và quân Ngụy, ta luôn giữ tình đồng chí, tuyệt đối không gây cho họ một thiệt hại nào vì đây chỉ là chuyện hang xóm với nhau làm sao tránh khỏi những xích mích thường tình, không có gì mà phải ầm ỷ lên.

Ta tự vệ một cách hiếu hoà đầy tình nghĩa như thế mà nay Dàn khoan HD 981 của địch/láng giềng tốt phải bỏ chạy, lấy cớ là trốn siêu bão Thần Sấm sắp ập vào Biển Đông. Thật to xác mà hèn nhát khủng. Thua thì bảo là thua, hoặc không thì âm thầm rút lui, ai lại đi ngụy biện cho chúng chửi.

Lịch sử chống ngoại xâm và giải phóng dân tộc một lần nữa lại ghi thêm chiến thắng một cuộc chiến thần thánh chấn động địa cầu. Đó là “Đại thắng Dàn Khoan HD981”.

Toàn đảng toàn dân ta đang ráo riết chuẩn bị lên đài ăn mừng, tuy nhiên việc xuống đường reo hò “Hoàng Sa Trường Sa của VN” là tuyệt đối không được, vì đảng luôn bảo vệ tình hình ổn định, quyết không để bọn phản động lợi dụng hô “đả đảo Trung Quốc xâm lăng”. Phen này ăn hoành tráng (nhớ phân biệt ăn “hoành tráng” với ăn Hoành Thánh Mì) hơn cả “Đại thắng Mùa Xuân” trước đây 40 năm, vì trong cuộc chiến thần thánh vì hoà bình này, chỉ có ta tổn thất, còn địch vô sự, nhưng ta thắng, địch thua chạy đi… trốn bão. 

“Đại thắng Dàn Khoan” sống mãi trong sự nghiệp đảng ta .

Nhưng nhớ ăn mừng sớm trước khi Dàn trở lại Khoan sâu hơn. (Theo Tuổi Trẻ o­nline ngày 17/7 thì HD981 đã đổi hướng vào gần đất liền VN hơn ).




Bão Rammasun và giàn khoan 981: Trung Quốc mở miệng mắc quai


Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - (Đưa giàn khoan 981 vào gần đảo Lý Sơn thì an toàn hơn trước cơn bão mạnh – Nhưng Trung Quốc mở miệng xin phép VN thì mắc quai.)

3 Ngày qua thông tin tràn ngập về giàn khoan 981 của Trung Quốc rút đi, nhất là trên hệ thống truyền thông tuyên truyền “đảng ta” với chiều hướng hân hoan phấn khởi, như mở cờ trong bụng - Nhưng “bé cái lầm”. Thật ra là không phải vậy. 

Đúng là theo ý đồ của TQ khi cơn bảo Rammasu đang hoành hành bên Philippines, TQ có kế hoạch sẽ dịch chuyển 981 về gần đất liền lãnh hải đảo Hải Nam, để trú bão.


Tuy nhiên khi vào biển Đông, dữ liệu vệ tinh thời tiết tiên đoán cho thấy đường đi của bão Rammasun lại trực chỉ đảo Hải Nam nếu 981 về Hải Nam thì hứng trọn cơn bão này nên Bắc Kinh “stop” lại dù 981 đã dịch chuyển vài chục hải lý… Đến đây thì “tam tập lục kế” để tháo chạy tránh cơn bão mạnh chỉ có duy nhất một kế an toàn là kéo vào gần đất liền bờ biển miền trung Việt Nam (ngoài khơi đảo Lý Sơn).

Nhưng mở miệng xin phép Việt Nam thì mắc cái quai “hành xử giang hồ” trước đó nên 981 cứ xà quần trên biển tiến thoái lưỡng nan… như bất định hiện nay. Bắc Kinh hy vọng hoàng lưu bên ngoài tâm bão sẽ ít gây tai họa cho 981 hơn khi về đảo Hải Nam (giàn khoan 981 thiết kế chịu được gió cấp 10). 

Đường đi bão Rammasun trực chỉ Đảo Hải Nam trước khi vào miền Bắc VN 

*

Giàn khoan Hải Dương 981 tiến gần hơn Lý Sơn?

TTO - Sau một ngày theo dõi việc di chuyển của giàn khoan Hải Dương 981, từ 22g tối 16-7 đến 10g30 sáng 17-7, Kiểm ngư Việt Nam đã nhận thấy giàn khoan Hải Dương 981 không còn di chuyển nữa.

Từ tàu kiểm ngư 629 của lực lượng kiểm ngư Việt Nam, PV Đông Hà của báo Tuổi Trẻ vừa cho biết sau một ngày theo dõi việc di chuyển của giàn khoan Hải Dương 981, từ 22g tối 16-7 đến 10g30 sáng 17-7, kiểm ngư VN đã nhận thấy giàn khoan Hải Dương 981 không còn di chuyển nữa.

Vị trí giàn khoan Hải Dương 981 từ 22g tối 16-7 định vị cho đến thời điểm này tại 15 độ 47 phút vĩ Bắc; 111 độ 00 phút 42 giây kinh độ Đông.

Như vậy, trong 25 giờ di chuyển, giàn khoan Hải Dương 981 chỉ chạy “loanh quanh”, rời vị trí ban đầu 35 hải lý về hướng tây tây bắc.

Đặc biệt vị trí mới của giàn khoan chỉ cách đảo Lý Sơn 112 hải lý, gần hơn khoảng 30 hải lý so với vị trí trước khi di chuyển.

Lúc 6g sáng nay 17-7, các tàu kiểm ngư Việt Nam đã triển khai đội hình tiếp cận giàn khoan từ hướng đông nam (phía tây bắc của giàn khoan Hải Dương 981).

Khi tàu Kiểm ngư 926 cách giàn khoan khoảng 9,3 hải lý, ngay lập tức phía Trung Quốc cử hai tàu bảo vệ chạy theo hai hướng, tạo gọng kìm để ngăn cản tàu kiểm ngư Việt Nam.

Đó là tàu hải cảnh số hiệu 2401 và tàu hộ vệ tên lửa số hiệu 169.

Tàu của lực lượng chấp pháp Việt Nam đã cơ động vòng tránh ra xa nhưng tàu hộ vệ tên lửa 169 của Trung Quốc vẫn chạy ngang phía sau đuôi các tàu Việt Nam, chỉ cách chừng 200 m.

Theo quan sát của phóng viên, khẩu pháo trên tàu hộ vệ tên lửa 169 đã được Trung Quốc mở bạt. Tại thực địa, quan sát từ tàu Kiểm ngư 629, phía Trung Quốc đã bố trí 12 tàu bảo vệ vòng ngoài quanh gian khoan.

Trong đó có 2 tàu quân sự, 2 tàu hộ vệ tên lửa 168 và 169, 2 tàu kéo chưa rõ số hiệu và 2 tàu chưa rõ chủng loại.

Thời tiết tại thực địa Hoàng Sa lúc này ngày càng xấu vì ảnh hưởng của bão, gió đã mạnh lên cấp 5, cấp 6. Dù vậy các tàu của lực lượng chấp pháp Việt Nam vẫn kiên trì bám trụ để theo dõi các hoạt động giàn khoan Hải Dương và tàu Trung Quốc trên vùng biển của Việt Nam





Thắng lợi vẻ vang



Dàn khoan ơi, xin tạ ơn người


Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - “Cháy nhà ra mặt chuột”, thế nhưng biển nhà Việt Nam đang mát rượi, chỉ mới có một cái dàn khoan hôi dầu HD 981 made in China kéo vào mà chưa chi đã nổi lềnh bềnh những con chuột chù-người bán nước.

Dàn khoan HD 981 ơi, nghe tin ngươi đang lo chạy bão, rút về Hải Nam trước thời hạn, ta viết vội lời tạ ơn ngươi. “Nhờ” ngươi vào quậy ao nhà ta chôm chỉa, và qua tuyên bố của Bộ Ngoại giao nước ngươi ta mới biết mặt được bầy chuột chù “yêu nước” trong nhà Việt Nam:

Một là:

“Ngày 16/5/1956, trong buổi tiếp Đại biện lâm thời Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam Lý Chí Dân, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa Ung Văn Khiêm trịnh trọng bày tỏ: "Căn cứ vào những tư liệu của Việt Nam và xét về mặt lịch sử, quần đảo Tây Sa và quần đảo Nam Sa là thuộc về lãnh thổ Trung Quốc". Vụ trưởng Vụ châu Á Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Lộc còn giới thiệu cụ thể hơn những tư liệu của phía Việt Nam và chỉ rõ: "Xét từ lịch sử, quần đảo Tây Sa và quần đảo Nam Sa đã thuộc về Trung Quốc ngay từ đời Nhà Tống".

Hai là:

“Ngày 4/9/1958, Chính phủ Trung Quốc ra tuyên bố, tuyên bố chiều rộng của lãnh hải Trung Quốc là 12 hải lý, dứt khoát nêu rõ: "Quy định này áp dụng cho tất cả mọi lãnh thổ của nước Cộng hoa Nhân dân Trung Hoa, trong đó bao gồm quần đảo Tây Sa". Ngày 6/9, trên trang nhất của "Báo Nhân Dân"-cơ quan Trung ương của Đảng Lao động Việt Nam đã đăng toàn văn bản tuyên bố lãnh hải của Chính phủ Trung Quốc. Ngày 14/9, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Phạm Văn Đồng đã gửi Công hàm cho Thủ tướng Quốc vụ viện Trung Quốc Chu Ân Lai, trịnh trọng bày tỏ: "Chính phủ Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa công nhận và tán thành tuyên bố về quyết định lãnh hải công bố ngày 4/9/1958 của Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa", "Chính phủ Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng quyết định này".

Ba là:

“Ngày 9/5/1965, Chính phủ Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã ra tuyên bố về việc Chính phủ Mỹ lập "khu tác chiến" của quân Mỹ tại Việt Nam, chỉ rõ: "Việc Tổng thống Mỹ Giôn-xơn xác định toàn cõi Việt Nam và vùng ngoài bờ biển Việt Nam rộng khoảng 100 hải lý cùng một bộ phận lãnh hải thuộc quần đảo Tây Sa của nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoà là khu tác chiến của lực lượng vũ trang Mỹ", đây là đe dọa trực tiếp "đối với an ninh của Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và nước láng giềng”

Bốn là:

“Tập "Bản đồ Thế giới" do Cục Đo đạc và Bản đồ Phủ Thủ tướng Việt Nam in ấn xuất bản tháng 5/1972 đã ghi chú quần đảo Tây Sa bằng tên gọi Trung Quốc.”

Năm là:

“Trong sách giáo khoa "Địa lý" lớp 9 Trung học phổ thông do Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam xuất bản, có bài giới thiệu "Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa" viết: "Từ các đảo Nam Sa, Tây Sa đến đảo Hải Nam, đảo Đài Loan, các đảo Bành Hồ, quần đảo Châu Sơn..., các đảo này có hình vòng cung, tạo thành bức 'Trường Thành' bảo vệ Trung Quốc đại lục".

Ngoài ra, ta còn phải cảm ơn “nhờ” ngươi vào quậy ngoài biển khơi mà trên đất liền VN ta mới “cộm lên” những con chuột chù cỡ Đại tướng (Phùng Quang Thanh), cỡ Tổng bí thư đảng CSVN (Trọng Lú), cỡ Chủ tịch QH (Hùng Hói) vân vân… 

Dàn khoan ơi, nếu tình hình không thay đổi, ngươi đi rồi ngươi sẽ trở lại; khi đó người sẽ quậy bạo hơn và những mặt chuột chù-người CS sẽ nổi bạo hơn, lềnh bềnh như kít nước lụt.

Dàn khoan ơi, người đến rồi đi, hay đi rồi trở lại quậy tiếp, ta vẫn xin tạ ơn người. Vì trước khi đuổi người ra khỏi ao nhà ta, ta phải đập đầu hết ráo đám chuột chù này.





Battlefield Vietnam - Part 01: Dien Bien Phu The Legacy

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)



       
TƯỜNG THUẬT TRỰC TIẾP:

Tại cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Sài Gòn, nhiều biểu ngữ đòi trả tự do cho người yêu nước công khai xuất hiện cùng với những tiếng hô vang dội 'Tự do cho người yêu nước' - 'Tự do'
Cập nhật lúc 10:30 phút:
Hà Nội: Đoàn người đang tiến về bờ hồ Hoàn Kiếm.

Ảnh CTV DLB
Cập nhật lúc 10:15 phút:
Hà Nội: Đoàn biểu tình đang tuần hành tiến về khu vực Nhà Hát Lớn, vừa đi vừa hô vang các khẩu hiệu yêu nước.
Sài Gòn: Đoàn biểu tình đang tiếp tục tuần hành qua nhiều ngả đường tại khu vực trung tâm thành phố. Vào lúc cao điểm, số lượng người tham gia biểu tình lên đến hơn 2000 người.
 Lúc 09:30 phút sáng: Tại Sài Gòn, sau khi bị hàng rào an ninh dày đặc ngăn chặn tiếp cận tòa Tổng lãnh sự quán Trung Quốc, đoàn biểu tình đã quay ngược lại tuần hành hướng về khu vực nhà văn hóa Thanh Niên. Nhiều khẩu hiệu và tiếng hô 'Tự do cho người yêu nước' vang lên trong cuộc biểu tình.
 Không khí biểu tình sục sôi lòng yêu nước tại Sài Gòn (Video: CTV Danlambao)

Blogger Paulo Thành Nguyễn với biểu ngữ Tự do cho người yêu nước (CTV DLB)




Blogger Mẹ Nấm (áo nâu giữa) từ Nha Trang đã đến với Sài Gòn (CTV DLB)

Blogger Trịnh Kim Tiến bị an ninh chặn ở nhà

Đà Nẵng: Đặc biệt, trong không khí cả nước sục sôi lòng yêu nước, người dân Đà Nẵng cũng đã bất ngờ xuống đường tham gia một cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược.

Người dân Đà Nẵng tuần hành phản đối TQ xâm lược 
trong sự giám sát chặt chẽ của công an (Ảnh: FB Lê Hùng)
Các bạn trẻ tại Đà Nẵng biểu tình chống TQ trong ngày 11.5.2014 (Clip CTV Danlambao)
Tại Hà Nội, không khí biểu tình đang hết sức sôi động.

Biểu tình Hà Nội. Ảnh: CTV Danlambao

 Nhà giáo Nguyễn Thượng Long (ThuyngaHanam FB)

Tin cập nhật lúc 09 giờ 00 sáng: Cuộc biểu tình yêu nước chống Trung Quốc xâm lược đã bùng nổ tại hai đầu cầu Hà Nội và Sài Gòn.
Tại Hà Nội: Ước tính có khoảng 1000 người đã tập trung hô khẩu hiệu trước đại sứ quán Trung Quốc.


Biểu tình tại Hà Nội (Ảnh: FB Lê Anh Hùng)
Sài Gòn: Khoảng 500 người dân đã cùng nhau tuần hành, vừa đi vừa hô vang các khẩu hiệu phản đối Trung Quốc xâm lược.

Đoàn biểu tình tại Sài Gòn tuần hành qua nhiều ngả đường

Cảnh sát cơ động dàn quân tại khu vực ngã tư Nguyễn Đình Chiểu - Hai Bà Trương 
ngăn không cho đoàn biểu tình tiến về tòa tổng lãnh sự quán Trung Quốc

Tòa tổng lãnh sự quán Trung Quốc được bảo vệ 
bởi 2 lớp hàng rào an ninh (Ảnh: CTV Danlambao)

Tin cập nhật lúc 08 giờ sáng:

Hà Nội: Nhiều biểu ngữ với nội dung phản đối Trung Quốc xâm lược đã được giơ cao. Không khí tại khu vức trước Đại sứ quán Trung Quốc hiện đang rất nóng bỏng.

Sài Gòn: Chị Trần Ngọc Anh, dân oan Bà Rịa - Vũng Tàu đã bị công an bắt cóc khi đang trên đường đến địa điểm biểu tình.
Những người biểu tình tập trung trước khu vực Nhà văn hóa Thanh Niên (CTV DLB)

Tin cập nhật lúc 07 giờ sáng:
Sài Gòn: Theo tin từ CTV Của Chúng Tôi thì hầu hết các ngã tư và giao lộ dẫn đến địa điểm biểu tình là Nhà văn hóa Thanh Niên đều có sẵn công an sắc phục chốt chặn. Nhiều hàng rào thép cũng đã được chuẩn bị sẵn tại góc đường.



Khu vực trước cổng nhà văn hóa Thanh Niên (Số 4 Phạm Ngọc Thạch) 
và nhiều hàng rào thép đã được dựng sẵn tại góc đường 
Alexandre de Rhodes và Phạm Ngọc Thạch. Photo - Danlambao

Tại điểm nóng Nhà văn hóa Thanh Niên, lực lượng an ninh đủ thành phần cũng xuất hiện rải rác. Theo quan sát, phía đối diện là tòa nhà của Đoàn thành niên Cộng Sản Hồ Chí Minh nhiều khả năng sẽ là nơi công an đặt đầu não chỉ huy.

Sát khu vực nhà văn hóa Thanh Niên, tại ngã tư Phạm Ngọc Thạch - Nguyễn Thị Minh Khai, xuất hiện khoảng 20 người mặc áo thanh niên xung phong và trật tự đô thị đứng ngồi la liệt
Cách đó không xa, khu vực tòa Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc được dựng sẵn nhiều lớp hàng rào sắt, kẽm gai. Đây là một hình ảnh hết sức phản cảm ngay trước mặt tiền của tòa nhà có lối kiến trúc quái dị giữa Sài Gòn.
Hà Nội:
An ninh quanh khu vực đại sứ quán Trung Quốc cũng đã được thắt chặt. Tuy nhiên, đông đảo những người biểu tình yêu nước đã bắt đầu xuất hiện.

Hàng rào dựng sẵn gần khu vực đại sứ quán TQ

5h00 sáng 11.5.2014
Quá nửa khuya, blogger Nguyễn Hoàng Vi gửi lời nhắn ngắn đến anh em: "em đã thoát được! em muốn ngủ sớm nhưng cứ nôn nao không ngủ được".
Trên FB Trần Ngọc Anh cho biết an ninh và công an giả dạng côn đồ bám sát theo dõi đường đi nước bước của từng thành viên Phong Trào Liên Đới Dân Oan Tranh Đấu. Tối qua, các dân oan đã phân tán đi nhiều nơi Sài Gòn tìm chỗ nghỉ qua đêm chờ sáng mai xuống đường.
Blogger Hồ Nhật Thành đang trên đường "lẫn trốn" đã tâm tình cùng bạn bè: "Tôi biết những người yêu nước không theo định hướng XHCN như tôi sẽ bị ngăn cản đến cuộc biểu tình vào ngày mai. Tôi biết dù có thể thoát được vòng vây an ninh thì vẫn có khả năng bị đàn áp tại điểm biểu tình. Chúng tôi biết có thể sẽ bị bắt, bị đánh, bị sỉ nhục nhưng chúng tôi không lùi bước, bởi một Đất nước không thể có tự do khi không có những con người dám trả giá cho điều đó. Trung Quốc xem thường chúng ta không phải vì chúng ta là nước nhỏ mà vì sự im lặng bao lâu nay của chúng ta khiến họ nghĩ chúng ta ươn hèn!"
Từ Nha Trang, blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, SeaFree Phạm Văn Hải cũng đã lặn và các "anh" đang xôn xao đi tìm. Peter Lâm Bùi và Bạch Hồng Quyền cũng đã tạm thời tự do đâu đó trong đêm Sài Gòn. Từ Hà Nội, blogger Gió Lang Thang cũng đã biến từ mấy ngày trước và đang tiến về Sài Gòn.
Tin cho biết Ls Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung đã bị "mời" và khuyến cáo không được tham gia biểu tình.

Blogger Miu Mạnh Mẽ cũng được các anh "ưu ái" đến chơi trò hèn và Miu rất là Mạnh Mẽ gửi ngay thông điệp trên FB của Miu:
"GỬI MẤY ANH AN NINH CHƠI TRÒ HÈN
Không biết các anh các chú có cha mẹ hay không nhưng các anh có vẻ rất thích kích động và hù dọa đối với gia đình người khác. Trời nhân quả có mắt hết đó các anh, các anh làm gia đình người khác xào xáo, gia đình gây gỗ cãi nhau, làm mẹ của tôi và bạn tôi lo lắng khóc vì con thì sau này gia đình các anh cũng sẽ lãnh hậu quả tương tự thôi. Muốn tôi không đi đâu ngày mai thì làm ơn gọi đt nói chuyện trực tiếp với tôi. Tôi cũng có số đt mà, tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm việc tôi làm, cha mẹ tôi hoàn toàn không liên quan dính líu đến việc làm cá nhân tôi nên đừng có lợi dụng tình thương của họ. Các anh đang vi phạm trắng trợn đến quyền tự do đi lại và quyền riêng tư cá nhân của tôi. Tôi nguyền rủa tên công an nào gọi đt hăm dọa mẹ tôi để mẹ tôi lo lắng và khóc trước mặt tôi hôm nay, tên đó sẽ nhận lại nỗi đau đớn gấp 100 lần mà tôi đang cảm nhận này."
Một số bạn khác chưa "thoát" được và thông báo an ninh vẫn còn ngồi trước cửa nhà suốt đêm như đã mấy ngày qua. Một số thành viên trong MLBVN bị bao vây.
Blogger Trịnh Kim Tiến hiện đang bị cầm tù lòng yêu nước. 4 giờ sáng nằm trằn trọc biết mình đang khó thoát ra để biểu tình được đã gửi lời nhắn với bạn bè: "mình bị canh từ hôm qua tới nay á!". Người ta dựng barrier bằng người trước nhà để ngăn chận người thiếu nữ yêu nước đãnói lên những điều này vài giờ trước đó:

"Chúng tôi biểu tình để khẳng định lại quyền công dân của mình, để tìm lại danh dự một Quốc gia đang bị chà đạp, khẳng định với cả thế giới này, người dân Việt Nam không yếu hèn, chúng tôi yêu nước Việt... Chỉ khi chúng ta dám mở miệng lên tiếng bảo vệ đất nước mình thì thế giới mới có thể nghe thấy đứng về phía chúng ta. Khi nhà bạn bị cướp, bạn không lên tiếng thì đừng mong có thằng hàng xóm nào nhảy vào bắt cướp phụ. Chúng tôi không chống lại các anh, chúng tôi cũng không chống lại Nhà nước này nếu nó chịu yêu nước một cách chân chính. Chúng tôi chống Trung Quốc và chúng tôi muốn yêu cầu những người lãnh đạo phải có trách nhiệm với nhân dân, với đất nước. 

Nhắn với mấy anh an ninh đang phải làm những nhiệm vụ quái gở dưới nhà tôi và nhà các bạn tôi.

Cậu mình là bộ đội cũ, hôm qua ghé thăm thấy mình được mấy anh an ninh "bảo vệ" cả ngày ở dưới, ổng chửi đổng "an ninh đéo ra biển Đông mà canh giữ, ở đó canh con đàn bà làm gì!". Mình thì thấy tội nhiều hơn, cả ngày nắng nôi, tối đến không được về nhà ăn cơm với gia đình, chơi với con cái mà phải ngồi đó canh chừng mình. Các anh không thể từ bỏ công việc "lý tưởng" để yêu nước một cách tự do như mình và mình cũng không thể vì các anh mà yêu nước một cách có định hướng..."

Blogger Hoàng Dũng CĐVN cũng bị 4 công an ngăn chận, không cho ra khỏi nhà. Bên cạnh đó là blogger Châu Văn Thi, nhạc sỹ Tuấn Khanh bị mấy tên "mặt lạ như quân Thanh" canh gác kỹ càng.
Nói chung tại Sài Gòn, nơi hang ổ của trùm mafia Lê Thanh Hải, yêu nước thật lòng xem ra "bị khó" hơn ở Hà Nội.
Từ Hải Phòng, blogger Phạm Thanh Nghiên cho biết nhà nước đã phải huy động thêm một dàn an ninh mật vụ, lưu manh côn đồ bao vây tư gia của chị từ hai ngày trước. "Các anh đã không đủ tự tin trong việc dùng luật cộng sản bỏ tù tôi. Cụ thể là dùng án quản chế để biến tư thất của tôi thành lao thất. Vì thế, phải huy động thêm một dàn an ninh mật vụ, lưu manh côn đồ bao vây tư gia của tôi hai ngày trước khi có cuộc biểu tình vào sáng 11.5." Tuy nhiên, cũng theo Phạm Thanh Nghiên người ta chỉ có thể giam cầm được thân xác, không ai có thể bỏ tù được lòng yêu nước. Và Nghiên đã chứng minh bằng hành động. Trước cổng nhà, hàng chữ này được viết lên như lời ngỏ của một người tù đang bị quản chế được đồng hành yêu nước với mọi người:

Photo - Danlambao
Một bạn trẻ khác, một nữ thành viên trẻ tuổi của Chúng Tôi, khuya hôm qua đã bắt đầu chuẩn bị "đồ nghề " rất "teen" nhưng đầy đủ những thông điệp:
Photo - Danlambao

Trước đó, vào lúc 19h00 thứ Bảy tại nhà thờ Thái Hà, các thành viên No-U Hà Nội đã cùng với hàng ngàn giáo dân tham dự thánh lễ và cầu nguyện cho sự an nguy của tổ quốc. Trong bài giảng, Lm Nguyễn Ngọc Nam Phong đã nói rằng "bảo vệ Tổ quốc là ơn gọi và là trách nhiệm của mỗi người giáo dân chúng ta" và ngài đã cầu nguyện "cho các vị lãnh đạo sớm nhận ra những điều đúng đắn để dìu dắt đất nước đến sự vinh quang của tự do", đồng thời kêu gọi mọi người "không quên anh Ba Sàm, anh Điếu Cày và nhiều người khác đã lên tiếng trước sự bành trướng của Bắc Kinh". 
Bài hát “Triệu con tim một tiếng nói” được cất lên. Hàng nghìn ngọn nến được thắp sáng. Và lời hô “Hoàng  Sa - Trường Sa - Việt Nam” và “Đả đảo Trung Quốc xâm lược” vang dội khắp thánh đường.

Photo - Danlambao
Photo - Danlambao

Vào lúc 22h15 tối thứ bảy Sài Gòn, anh Nguyễn Ngọc Già, một ngòi bút thường xuyên của các trang  Lề Dân nhắn tin barrier đã được dựng lên ở số 4 Duy Tân, đối diện là Thành đoàn HCM, ngã tư Hai Bà Trưng - Điện Biên Phủ, lãnh sự quán mới lẫn cũ của Trung cộng, Diamond Plaza.
Hai giờ sáng, một phóng viên trong nguồn tiết lộ cho biết đã có chỉ thị chính thức CẤM báo chí đưa tin về biểu tình ngoài luồng ngày 11/5/2014.
9h sáng chủ nhật, 11/5/2014 tại Hà Nội, tại Sài Gòn, ở số 46 Hoàng Diệu, ở Số 4 Phạm Ngọc Thạch lòng yêu nước và tiếng nói bảo vệ chủ quyền sẽ trỗi lên, khát vọng đòi tự do cho những người yêu nước sẽ được cất cao, và trách nhiệm của nhà nước sẽ được đòi hỏi. 
Cho dù những barrier bằng sắt và những barrier bằng thịt đã được dựng lên trong bóng tối đêm khuya.

Xấu hổ, đau lòng và buồn tủi


Mai Tú Ân/FB Mai Tu An

Thế là chuyện lạ đã xảy ra...Quốc Hội Hoa Kỳ đã nhất trí thông qua Nghị Quyết về biển Đông, yêu cầu Trung Quốc quay về nguyên trạng trước ngày 1/5/2014, tức là yêu cầu TC rút giàn khoan 981, một việc mà Quốc Hội Việt Nam đã không dám làm, đã không thể làm và thực sự đã không làm...

Tại sao một việc mà để giúp ích cho chính Dân Tộc Việt Nam chúng ta thì bên ngoài làm được, còn ta thì Không ?

Phải chăng lòng người dân Mỹ phẫn uất với hành động ngang ngược của TC, mà qua các đại biểu của họ ở Quốc Hội Hoa Kỳ đã tỏ thái độ bằng một Nghị Quyết chính thức, với số thuận 100% yêu cầu TQ rút giàn khoan khỏi lãnh hải VN, còn lòng dân Việt Nam ta thì Không ?

Phải chăng chỉ có người dân Mỹ, qua Quốc Hội của họ là phẫn nộ với hành động của TQ, còn lòng phẫn nộ của dân Việt Nam, qua Quốc Hội của mình thì Không ?

Phải chăng các ông Nghị Hoa Kỳ có trách nhiệm hay quyền lợi gì ở VN, còn các ông Nghị của chúng ta thì Không ?

Phải chăng chúng ta đang ở tình trang không có gì quan trọng lắm, chẳng có gì liên quan đến vận mệnh Quốc Gia nên Quốc Hội Mỹ thì lên tiếng còn Quốc Hội ta thì Không ?

Phải chăng qua trường hợp chưa bao giờ xảy ra, chưa từng có, và không bao giờ nên có này thì giờ đây Quốc Hội Hoa Kỳ đã trở thành Quốc Hội Việt Nam, còn Quốc Hội Việt Nam thì trở thành Quốc Hội của Ai, cho Ai và vì Ai...

Không có câu trả lời từ cơ quan quyền lực cao nhất của ý nguyện người dân VN, cũng như không có câu trả lời từ những vị đại biểu, đại diện cho dân, và được người dân VN "bầu" lên...Giống như từ xưa tới giờ, từ giờ tới mai sau thì câu trả lời vẫn là một khoảng không im thin thít, của gần 500 con người Giả Điếc Thời Đại, Mũ Ni Che Tai...

Không hiểu với động thái vừa rồi của Quốc Hội Hoa Kỳ thì có nhiều người nữa,, trong cái gọi là Quốc Hội Việt Nam có cảm thấy xấu hổ không, có thấy đau lòng và buồn tủi như người dân Việt Nam chúng tôi hay không ? Chúng tôi không cần câu trả lời, vì chúng tôi biết sẽ không có câu trả lời ấy. 

Chúng tôi chỉ thấy xấu hổ, thấy đau lòng và buồn tủi vì chúng tôi là dân của một nước có chủ quyền, có Chính Phủ và có một Quốc Hội như Quốc Hội nước Việt Nam này, để chúng tôi nói lên một điều mà lẽ ra chúng tôi không bao giờ phải nói trong lúc vận mệnh của dân tộc đang bị thử thách lúc này : "Cám ơn Quốc Hội Hoa Kỳ, cám ơn nhân dân Hoa Kỳ"

11/7/2014
MTA



Tiếp tục cập nhật...
 







Ảnh của Ngoc Bui.

Thật là kinh hoàng!
Nhà hàng tàu tại China Town ở Boston :  Heila restaurant o Boston  bán thức ăn đã nấu rồi mà các con sâu hoặc con lãi còn sống và bò ra từ trong ống rau và trong seafood hoặc nấm. 
Xin mời quí vị vào video clip dưới đây xem:
WARNING_SEAFOOD 
IN CHINESE RESTAURANT
  XIN MỞ ÂM THANH !       Mời vô đây :   Michelle Nguyen | Facebook



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 339 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 334 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 323 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 321 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 314 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 275 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 268 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 262 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 259 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 252 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.