Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Năm 2018
T2T3T4T5T6T7CN
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 7
 Lượt truy cập: 10436928

 
Tin tức - Sự kiện 21.05.2018 19:24
Người CS khi vào tù mới biết yêu Tự Do: Đinh La Thăng mong “nếu có chết thì là ma tự do
13.01.2018 22:29

Ông Đinh La Thăng mong “nếu có chết thì là ma tự do chứ không phải ma tù”
Dân trí - Cựu Chủ tịch Tập đoàn dầu khí Việt Nam (PVN) gửi lời cảm ơn và xin lỗi đến Đảng, Nhà nước và nhân dân. Đối với bản thân, ông Thăng mong muốn làm sao chấp hành án, trước khi chết được ra tù để được chết tại nhà mình, trong vòng tay người thân. Nếu có chết thì là ma tự do, không phải ma tù.


 >> Ông Đinh La Thăng nhiều lần khóc khi tự bào chữa
 >> Xét xử em trai ông Đinh La Thăng tội “Tham ô tài sản” ngày 24/1 tới
 >> Luật sư cho rằng ông Đinh La Thăng không phạm tội cố ý làm trái...

Trong phần tự bào chữa chiều 13/1, ông Đinh La Thăng gửi lời cảm ơn HĐXX, các luật sư và cơ quan điều tra… trong quá trình tố tụng đã làm việc hết sức khẩn trương, kết luận điều tra, cáo trạng để phiên tòa được nhanh chóng diễn ra.

Ông Đinh La Thăng, cựu Chủ tịch HĐTV PVN. (Ảnh: TTXVN)
Ông Đinh La Thăng, cựu Chủ tịch HĐTV PVN. (Ảnh: TTXVN)

Ông Thăng cảm ơn Đảng, Nhà nước, nhân dân. Cảm ơn nhân dân, những người đã động viên, tin tưởng.

Cảm ơn các cơ quan truyền thông đưa tin về phiên tòa một cách trung thực để làm sao hiểu đúng bản chất vụ án, hành vi của các bị cáo để lên án sai phạm nhưng cũng cảm thông cho các bị cáo. Cái này rất quan trọng vì không chỉ bị cáo mà còn gia đình, đồng chí, đồng nghiệp, bạn bè cũng biết.

Đặc biệt bị cáo hết sức cảm ơn gia đình, trong lúc khó khăn nhất gia đình luôn ở bên cạnh. Bị cáo nhìn thấy chữ viết, chữ ký của vợ bị cáo.

Bị cáo Đinh La Thăng tự bào chữa trong phiên xử ngày 13.1 /// Ảnh: TTXVN

Bị cáo có 2 người cùng phòng, một ông sinh năm 1952, một ông sinh năm 1977. Một ông bị truy tố tội ma túy mà theo anh ấy nói thì chắc chắc sẽ bị mức án cao nhất. Một ông bị tội cưỡng đoạt tài sản. Rất may, các anh ấy hết sức tạo điều kiện, phòng giam mấy mét, lạnh thế này không đủ chỗ nằm. Họ nhường chỗ cho bị cáo nằm, 1 anh phải xuống nằm ở lối đi.

Phòng giam tối mờ mờ, không phân biệt ngày đêm. Bị cáo nhận cáo trạng không đọc được, xin ra phòng hỏi cung nghiên cứu không được. Điều kiện sinh hoạt trong trại cũng được các anh giúp đỡ.” - ông Thăng nói.

Về bản thân, ông Đinh La Thăng đề nghị HĐXX xem xét có mức án phù hợp, nhân văn vì lẽ ra, trong cùng 1 thời điểm, cùng bị truy tố 1 tội danh giờ tách thành 2 vụ án thì bất lợi cho bị cáo.

“Việc xử lý để tạo cơ hội cho cán bộ sửa chữa. Bản thân gia đình bị cáo, bố mắc bệnh hiểm nghèo, có 2 con gái, 1 cháu phát triển không bình thường, rất cần sự chăm sóc của bố mẹ. Khả năng, khi bố bị cáo mất, bị cáo khó có điều kiện gặp bố, cũng như chăm sóc gia đình và chăm sóc con gái. Nếu bị xử 2 vụ, bị cáo không biết có còn sống không để ra tù. Bị cáo chỉ mong muốn HĐXX xem xét để tạo điều kiện cho bị cáo chấp hành hình phạt.

Bản thân bị cáo bị rất nhiều bệnh. Bị cáo chỉ mong muốn làm sao chấp hành án, trước khi chết thì được ra tù để được chết tại nhà mình, trong vòng tay người thân. Bị cáo cũng mong muốn, nếu có chết thì là ma tự do, chứ không phải ma tù.” - ông Thăng trình bày.

Kết lại phần tự bào chữa ông Đinh La Thăng cảm ơn các thẩm phán và HĐXX. “Bị cáo tin rằng HĐXX sẽ có hướng xử lý phiên tòa công tâm khách quan theo đúng tinh thần cải cách tư pháp.

Xin 1 lần nữa, các cơ quan truyền thông đưa tin trung thực khách quan và nhân văn về vụ án này. Bị cáo xin lỗi Đảng, nhân dân và các thế hệ người lao động dầu khí vì sai phạm của mình.”.

Tiến Nguyên

Những lời nói, lập luận “đốt nóng” phiên tòa xử ông Đinh La Thăng

Trong 10 ngày xét xử ông Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh và các đồng phạm, đã có nhiều câu nói rất được chú ý của đại diện HĐXX, Viện Kiểm sát, luật sư cũng như từ các bị cáo.

 >> Ước mơ nhỏ nhoi không thành hiện thực của ông Đinh La Thăng
 >> Viện Kiểm sát: Ông Đinh La Thăng có vai trò chủ mưu, xuyên suốt
 >> Ông Đinh La Thăng xin được tại ngoại

“Ai đời ra công văn yêu cầu chuyển tiền ngay trong ngày”

Bị cáo Vũ Hồng Chương (trái) đối chất với nguyên Phó TGĐ PVN Nguyễn Xuân Sơn về lời khai yêu cầu chuyển tiền ngay trong ngày.
Bị cáo Vũ Hồng Chương (trái) đối chất với nguyên Phó TGĐ PVN Nguyễn Xuân Sơn về lời khai yêu cầu chuyển tiền ngay trong ngày.

Trả lời thẩm vấn của HĐXX, bị cáo Vũ Hồng Chương, nguyên Trưởng Ban QLDA Nhà máy nhiệt điện Thái Bình 2, khai rằng, trong việc tạm ứng tiền, bản thân chịu sức ép ghê gớm. Thậm chí, bị cáo Nguyễn Xuân Sơn - nguyên Phó TGĐ PVN - còn ký công văn yêu cầu bị cáo chuyển tiền ngay trong ngày.

“Tôi không biết, các ông phải chuyển tiền cho PVC vào tuần sau”

Liên quan đến hợp đồng EPC số 33 chưa đủ điều kiện, bị cáo Vũ Hồng Chương khai rằng đã báo với ông Đinh La Thăng về việc này nhưng ông Thăng vẫn lệnh: “Tôi không biết, các ông phải làm sao chuyển tiền tạm ứng cho PVC thực hiện dự án vào tuần sau!”.

“Bị cáo nộp tiền khắc phục hậu quả vì tình anh em”

Trịnh Xuân Thanh: Bị cáo nộp tiền khắc phục hậu quả vì trách nhiệm người đứng đầu và vì tình nghĩa anh em.
Trịnh Xuân Thanh: Bị cáo nộp tiền khắc phục hậu quả vì trách nhiệm người đứng đầu và vì tình nghĩa anh em.

Khi được hỏi về số tiền gia đình bị cáo đã nộp để khắc phục hậu quả, Trịnh Xuân Thanh cho rằng, với trách nhiệm là người đứng đầu và vì... tình nghĩa anh em với bị cáo Nguyễn Anh Minh (nguyên Phó TGĐ PVC), bị cáo đã đề nghị cho bị cáo nộp tiền khắc phục hậu quả, khi các cơ quan tố tụng tìm ra căn nguyên sẽ xử lý sau.

“Bị cáo luôn nhận trách nhiệm người đứng đầu”

Quá trình HĐXX thẩm vấn, ông Thăng luôn nhận trách nhiệm người đứng đầu. Tuy nhiên, cựu Chủ tịch HĐTV PVN cho rằng, theo pháp luật còn có trách nhiệm của HĐTV, trách nhiệm của Chủ tịch HĐTVtheo quy định cũng như các chức danh khác; trách nhiệm của tổng thầu, chủ đầu tư.

Ông Đinh La Thăng: Vốn đổ vào Nhà máy nhiệt điện Thái Bình 2 không thuộc trách nhiệm của HĐTV và Chủ tịch HĐTV.
Ông Đinh La Thăng: Vốn đổ vào Nhà máy nhiệt điện Thái Bình 2 không thuộc trách nhiệm của HĐTV và Chủ tịch HĐTV.

Về nguồn vốn của PVN “đổ vào” dự án Nhà máy nhiệt điện Thái Bình 2, ông Thăng cho biết, số vốn này thuộc trách nhiệm của Tổng Giám đốc và các Phó TGĐ PVN, không thuộc trách nhiệm của HĐTV và Chủ tịch HĐTV.

“Bị cáo từng nói, nếu dự án không giảm 100 triệu USD sẽ từ chức”

Nói về năng lực của PVC, ông Thăng cho rằng, năng lực của đơn vị này đã được kiểm nghiệm qua một số dự án. Có dự án đơn vị này liên danh với Lilama đã mang lại hiệu quả hơn 100 triệu USD như dự án nhiệt điện Nhơn Trạch 2.

“Bị cáo từng nói, nếu dự án không giảm 100 triệu USD sẽ từ chức” - lời ông Thăng.
“Bị cáo từng nói, nếu dự án không giảm 100 triệu USD sẽ từ chức” - lời ông Thăng.

“Dự án đó khi có quyết định đấu thầu quốc tế rồi, bản thân bị cáo đã báo cáo, nếu Chính phủ cho phép, bị cáo tìm nhà thầu trong nước triển khai. Nếu không giảm được 100 triệu USD bị cáo xin từ chức. Thực tế dự án đó đã giảm được trên 100 triệu USD.” - lời ông Thăng.

“Cho tao 4 đồng tiêu Tết”

Trịnh Xuân Thanh bị cáo buộc tham ô 4 tỷ đồng.
Trịnh Xuân Thanh bị cáo buộc tham ô 4 tỷ đồng.

Tại phiên toà, bị cáo Lương Văn Hòa (nguyên Giám đốc Ban ĐHDA Vũng Áng - Quảng Trạch thuộc PVC) khai được Nguyễn Anh Minh gọi điện thoại, yêu cầu chuẩn bị tiền tiêu Tết. Trong điện thoại, Hoà nghe rõ giọng Trịnh Xuân Thanh nói: “Cho tao 4 đồng tiêu Tết”. Bị cáo Hòa hiểu “4 đồng” nghĩa là 4 tỷ đồng. Trong khi đó, Trịnh Xuân Thanh phủ nhận việc trên.

Trịnh Xuân Thanh là điển hình tha hóa, biến chất

Theo đại diện Viện Kiểm sát, Trịnh Xuân Thanh là điển hình tha hóa, biến chất.
Theo đại diện Viện Kiểm sát, Trịnh Xuân Thanh là điển hình tha hóa, biến chất.

Tại bản luận tội, đại diện VKS khẳng định, không chỉ bị cáo Đinh La Thăng phải chịu trách nhiệm trong vụ án này mà còn kéo theo hàng loạt cán bộ lãnh đạo chủ chốt của tập đoàn và các đơn vị thành viên của PVN, trong đó nhiều người có chức sắc, nhiều người từng là các nhà khoa học trong ngành dầu khí, nhiều người từ đây đã tha hóa, biến chất như Trịnh Xuân Thanh là điển hình.

“Nếu có chết thì là ma tự do, không phải ma tù”

Ông Đinh La Thăng mong muốn nếu có chết thì là ma tự do chứ không phải ma tù.
Ông Đinh La Thăng mong muốn "nếu có chết thì là ma tự do chứ không phải ma tù".

Tự bào chữa trước tòa, cựu Chủ tịch HĐTV PVN nói: “Bản thân bị cáo bị rất nhiều bệnh. Bị cáo chỉ mong muốn làm sao chấp hành án, trước khi chết thì được ra tù để được chết tại nhà mình, trong vòng tay người thân. Bị cáo cũng mong muốn, nếu có chết thì là ma tự do, chứ không phải ma tù.”.

“Thấy rõ mối quan hệ mang tính lợi ích nhóm trong vụ án”

Đại diện VKS luận tội, khẳng định có lợi ích nhóm trong vụ án.
Đại diện VKS luận tội, khẳng định có lợi ích nhóm trong vụ án.

Đại diện VKS cho rằng, xét mối quan hệ cho thấy Vũ Đức Thuận và Trịnh Xuân Thanh đều do ông Đinh La Thăng quyết định trong việc đưa về bổ nhiệm, cất nhắc. Trên cơ sở quan hệ đó, mặc dù biết rõ PVC khó khăn tài chính, không đủ năng lực nhưng để tạo điều kiện cho PVC, ông Đinh La Thăng vẫn chỉ định thầu, chỉ đạo các bị cáo và đối tượng liên quan ở PVPower ký hợp đồng EPC số 33 và tạm ứng tiền trái pháp luật để Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đức Thuận sử dụng trái mục đích, gây thiệt hại cho Nhà nước.

“Qua đó thấy rõ mối quan hệ mang tính lợi ích nhóm trong vụ án.” - đại diện VKS nêu quan điểm.

“Không phải cứ ký bổ nhiệm là có lợi ích nhóm”

Tranh luận với ý kiến của đại diện Viện Kiểm sát cho rằng có lợi ích nhóm từ việc ông Đinh La Thăng ký bổ nhiệm Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đức Thuận, bị cáo Thăng đề nghị VKS, HĐXX xem xét lại vì “không phải cứ ký bổ nhiệm là có lợi ích nhóm”.

Theo ông Thăng, không phải cứ ký bổ nhiệm là có lợi ích nhóm.
Theo ông Thăng, không phải cứ ký bổ nhiệm là có lợi ích nhóm.

Ông Thăng cho rằng, không thể quy hết trách nhiệm cho người ký bổ nhiệm được. “Tất cả những anh ngồi đây, từ anh Thực (bị cáo Phùng Đình Thực - PV) trở xuống đều do bị cáo ký bổ nhiệm. Bị cáo cũng là người được bổ nhiệm. Không phải cứ ký bổ nhiệm là có lợi ích nhóm được.” - bị cáo Thăng nói.

Ông Đinh La Thăng có vai trò chủ mưu, xuyên suốt

Đối đáp với tranh luận của các luật sư, đại diện VKS khẳng định, trong vụ án này, đóng vai trò chủ mưu xuyên suốt là bị cáo Đinh La Thăng, khởi nguồn từ chỉ định thầu. Vai trò của các bị cáo sau là biết nhưng vẫn thực hiện, đó là hành vi cố ý làm trái.

“Cho phép bị cáo sang Đức để chăm sóc vợ con”

Lời cuối cùng trước tòa, Trịnh Xuân Thanh xin được sang Đức để chăm sóc vợ con.
Lời cuối cùng trước tòa, Trịnh Xuân Thanh xin được sang Đức để chăm sóc vợ con.

Trong những lời sau cùng, nói về gia đình, Trịnh Xuân Thanh cho biết, vợ cùng 3 người con nhỏ của bị cáo đang sinh sống tại Đức. Vợ bị cáo không biết tiếng nên nuôi các con rất vất vả.

“Đề nghị HĐXX xem xét sau khi kết thúc vụ án cho phép bị cáo được sang Đức ở để gần và có điều kiện chăm sóc vợ con.” - cựu Chủ tịch HĐQT PVC nói.

Tiến Nguyên

Ước mơ nhỏ nhoi không thành hiện thực của ông Đinh La Thăng

Dân trí Trong lời sau cùng, ông Đinh La Thăng nói đến nhiều món nợ với nhân dân, đồng thời chia sẻ về những ước mơ nhỏ nhoi ông không còn cơ hội để biến thành hiện thực.
 >> Lời sau cùng, ông Đinh La Thăng nói mình nợ nhân dân quá nhiều
 >> Viện Kiểm sát: Ông Đinh La Thăng có vai trò chủ mưu, xuyên suốt

Sáng 17/1, được nói lời sau cùng, ông Đinh La Thăng nghẹn ngào chia sẻ về những “món nợ” của ông với nhân dân.

“Ở ngành GTVT, sau 5 năm là người đứng đầu, bị cáo còn nợ nhân dân tuyến cao tốc đường bộ Bắc - Nam, nợ một sân bay Long Thành, nợ một tuyến đường sắt cao tốc Hà Nội - TPHCM với mong muốn “sáng ăn phở Hà Nội, tối uống cà phê TPHCM”, nợ nhân dân vùng sâu xa hàng nghìn cây cầu dân sinh để họ được an toàn hơn, thuận tiện như những người dân vùng khác.

Ông Đinh La Thăng nói lời sau cùng sáng 17/1. (Ảnh: TTXVN)
Ông Đinh La Thăng nói lời sau cùng sáng 17/1. (Ảnh: TTXVN)

Ở TP.HCM, bị cáo còn nợ người dân khát vọng đưa thành trở lại vị thế của hòn ngọc Viễn Đông; còn nợ nhân dân về một thành phố bình an, không trộm cắp, cướp giật, không có tội phạm ẩn; còn nợ người dân thành phố về khát vọng biến Củ Chi thành một trung tâm hành chính mới, thành đô thị văn minh, hiện đại; còn nợ người dân Cần Giờ khát vọng trở thành Singapore mới của Việt Nam; nợ người dân đang sống ở các khu ổ chuột được đến nơi ở mới hiện đại, sạch sẽ hơn; còn nợ các cháu học sinh chương trình giáo dục hiện đại, không bị quá tải; còn nợ “cháu bé chim cánh cụt” mà bị cáo hứa đến thăm nhưng chưa có điều kiện đến. Bị cáo còn rất nhiều món nợ với người dân.” - cựu Chủ tịch HĐTV PVN chia sẻ.

Đứng trước tòa nói lời cuối cùng và phải đối mặt với án phạt nghiêm khắc, ông Thăng nói xin một lần nữa cúi đầu xin lỗi Đảng, Nhà nước, nhân dân, xin lỗi công nhân ngành dầu khí, ngành GTVT và nhân dân TPHCM.

Theo lời ông Thăng, mọi ước mơ, khát vọng của ông đã khép lại. Khi vào tù rồi, ông mới cảm nhận rõ ràng hơn giá trị lớn lao của 2 chữ “tự do”.

Chia sẻ về những mong ước bình dị của mình, ông Thăng tỏ ra dằn vặt, hối hận vì nhiều điều ước nhỏ nhoi không thể thực hiện được.

“Năm 2012, bị cáo được nhận một bức thư của người nông dân, họ nói: “Ông Thăng ơi, ông cứ quyết liệt vì người dân chúng tôi đi. Nếu ông không làm Bộ trưởng nữa thì về với chúng tôi, chúng tôi bầu ông làm trưởng thôn. Sáng đi làm, tối về uống rượu với chúng tôi...”. Bây giờ, ước mơ nhỏ nhoi đó cũng không thể, bị cáo đành lỡ hẹn với người nông dân ấy.” - ông Thăng nói.

Cựu Chủ tịch HĐTV PVN chia sẻ, ông làm việc không có ngày nghỉ lễ, nghỉ Tết. Vợ bị cáo bao giờ cũng hỏi Tết này anh đi công trường nào chứ không phải hỏi Tết này anh có ở nhà không.

“Rồi khi bị cáo bị kỷ luật, con gái bị cáo nói “Thôi bố ạ, đó là điều không may, nhưng Tết này bố được ở nhà ăn Tết bên gia đình.”. Nhưng đến nay, ước mơ nhỏ nhoi mà mỗi gia đình đều mong muốn ấy, bị cáo cũng không còn cơ hội, vì Tết này không đi công trường nhưng phải vào tù. Các luật sư có nói với bị cáo, hai cháu cứ hỏi sao ông đi công tác lâu về thế, vì các cháu còn nhỏ chưa biết ông bị đi tù.” - ông Thăng nghẹn ngào.

Nói thêm về gia đình, ông Thăng cho biết, bản thân mới biết tin bố mình phải vào viện cấp cứu. Bị cáo bày tỏ mong muốn HĐXX, cơ quan tố tụng xem xét cho thay đổi biện pháp ngăn chặn để ông có điều kiện chăm sóc cho bố.

“Mong HĐXX xem xét cho bị cáo ăn một cái Tết cuối cùng với gia đình, bạn bè, người thân, sau đó bị cáo sẽ chấp hành án phạt tù mà không biết đến bao giờ mới có thể ra được.” - ông Đinh La Thăng nói.

Tiến Nguyên

“Người tử tế” sẽ phải chọn: ma tù hay ma tự do

Hải Âu (Danlambao) - Vở kịch thanh trừng do đảng trưởng cộng sản đạo diễn đang chuyển biến tích cực với tinh thần thành khẩn nhận tội của Đinh La Thăng. Từng là một bí thư thành Hồ quyền lực, từng đưa ra “quả đấm thép” để trấn áp tội phạm bằng sự quyết liệt trên mọi mặt trận, nhưng nay gã họ Đinh đã bị đảng trưởng đóng đinh vào hòm, trở thành một trong những bị cáo của cuộc chiến quyền lực do đảng trưởng công phu dàn dựng dưới chiêu bài mị dân chống tham nhũng.

Sau nhiều ngày chịu sự áp lực rất lớn từ phiên tòa kiểu xã hội chủ nghĩa cộng sản của tổng đảng trưởng, cuối cùng Đinh La Thăng cũng đã nghẹn ngào nói lời “cảm ơn đến cơ quan tố tụng, vì đã đẩy nhanh tiến độ xử lý vụ án một cách nhanh chóng nhất và cũng cảm ơn TAND TP Hà Nội đã có một phiên tòa dân chủ, công khai, đổi mới theo tinh thần Hiến pháp 2013 và tinh thần Bộ luật hình sự 2015”.

Đứng trước phiên xét xử ngày 13/1, Đinh La Thăng đã rất “hiên ngang” nhận mọi trách nhiệm, không đổ lỗi cho cấp dưới, chỉ đỗ tội cho cấp trên là chính phủ -“nhưng bị cáo không tư lợi cá nhân, vì trách nhiệm của mình, vì sự chỉ đạo của Chính phủ, của bị cáo mà có sự nôn nóng”. Từ đó “bị cáo đề nghị HĐXX, Viện KSND có đường lối xử lý công tâm, khách quan trong bối cảnh của thời điểm. Đề nghị HĐXX xem xét với tinh thần thấu tình đạt lý, đúng căn cứ pháp luật và công bằng cho cán bộ dầu khí, không vì tư lợi mà chỉ muốn tập đoàn phát triển nhanh theo đúng kỳ vọng của Chính phủ”.

Hai từ “chính phủ” nhiều lần được Đinh La Thăng nhắc đến kể từ khi bắt đầu phiên tòa “cố ý làm trái qui định nhà nước” gây thiệt hại 119 tỷ hồ tệ. Vậy chính phủ mà Thăng muốn nói đến là ai? Không khó để trả lời câu hỏi đó, nhưng đó lại là một câu hỏi mà “người tử tế” không muốn có câu trả lời. Bởi lẽ Thăng là một trong những nhân vật quyền lực được giao phó thực hiện đường lối, chủ trương của chính phủ trong “công cuộc đục khoét” những đại dự án dưới thời Nguyễn Tấn Dũng nắm quyền thủ tướng cộng sản Việt Nam.

Một điều chắc chắn là “người tử tế” theo dõi và quan sát rất kỹ “cái lò tôn” của đảng cộng sản từ những ngày đầu khi Nguyễn Phú Trọng ném củi vào lò. Tổng Trọng lú đã có phần thỏa mãn khi bị cáo họ Đinh muốn được là ma tự do chứ không muốn làm ma tù. Cùng lúc đó sức nóng của những khúc củi bị đốt đã ảnh hưởng lớn đến sự an toàn của đồng chí 3X. Sự qui hàng của “ma tự do” khiến giờ đây Nguyễn Tấn Dũng khó có thể ăn ngon ngủ yên khi Đinh La Thăng nói: “bị cáo thấy được, cảm nhận được sự nhân văn sâu sắc của Tổng bí thư”.

Tổng Trọng lú từng nói: “mỗi việc đều có bối cảnh và nguyên nhân của nó. Do đó cần xem xét đánh giá toàn diện với cách nhìn hướng về tương lai để xử lý”. Câu nói ấy cũng có thể xem như thông điệp mà Nguyễn Phú Trọng cảnh báo đồng chí đồng đảng nhưng không phải đồng bọn là Nguyễn Tấn Dũng. Tình hình này xem ra “người tử tế” có thể trở thành “ma tù” nếu những bí mật mà Đinh La Thăng đang nắm giữ được “bật mí”.

Rất có thể những bí mật của “ma tự do” đã được “trao” lại cho Tổng Trọng lú, vấn đề là đảng trưởng cộng sản sẽ chọn “bối cảnh” nào để “xem xét toàn diện” nhằm có hướng “xử lý để người ta sửa sai” hay “đập cho người ta không ngóc đầu lên được”. Đây chính là tư tưởng từ cha già bả chó của đảng cộng sản được Nguyễn Phú Trọng cụ thể hóa nhằm tạo đưa ra hai phương án dành cho Nguyễn Tấn Dũng: Ma tù hay ma tự do?

14.01.2018


Thăng cười, Trọng khoái, Dũng âm u

Đinh La Thăng đầu hàng Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng khó thoát được cái Lò


"Khi Tổng bí thư phát biểu ý này, bị cáo thấy được, cảm nhận được sự nhân văn sâu sắc của Tổng bí thư. Bị cáo thấy rằng đây là tư tưởng của Bác Hồ đã được cụ thể hóa" (Đinh La Thăng).

Tâm tư tha thiết sụt sùi như vậy thì làm sao mà TBT lại không khoái. Cho TBT đi từ tư tưởng của bác Hồ sang hành động thì cách gì mà TBT không sướng. TBT sướng khoái thì sẽ ban cho Thăng một nụ cười. Thăng cười tươi bao nhiêu thì đời cũng Dũng "tử tế" âm u bấy nhiêu.

Trong phần tự bào chữa tại phiên tòa ngày 13/1/2018, Đinh La Thăng đã nâng ngài TBT Nguyễn Phú Trọng vào vị trí cao nhất của pháp luật Việt Nam. Quan tòa muốn phán xét, muốn kết luận điều gì thì phải nhìn lên đầu để thấy TBT:

"Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói, mỗi việc đều có bối cảnh và nguyên nhân của nó. Do đó cần xem xét đánh giá toàn diện với cách nhìn hướng về tương lai để xử lý. Xử lý cán bộ không phải dập cho người ta không ngốc đầu lên được mà xử lý để người ta sửa chữa tiến bộ, để người ta thấy sai". (Đinh La Thăng).

Trong cái gọi là bối cảnh - nguyên nhân, Đinh La Thăng nghẹn ngào nhận lỗi hoàn toàn về cái thiệt hại nhỏ như con thỏ 119 tỷ hồ tệ được đảng đưa ra để nâng cao đánh khẽ trong cuộc xử án lần này; nhưng đã mượn lời TBT để nhắc nhở rằng phải nhìn trong bối cảnh về phát triển PVN từ 2006 đến 2015 trong đó PVN "đã trở thành tập đoàn kinh tế hàng đầu đất nước, tăng trưởng từ 3-7 lần, nộp ngân sách đến 30%. PVN trở thành điểm sáng của nền kinh tế, tham gia bảo vệ chủ quyền biển đảo."

Đinh La Thăng còn nhấn mạnh đến vai trò và công lao của PVN trong chuyện bảo vệ chủ quyền biển đảo: "Có những lúc, giai đoạn 2006-2008, Biển Đông rất phức tạp, có nhiều sự kiện xảy ra: cắt cáp, phá hoại trên biển, thì chúng ta tự làm. Chúng ta bảo vệ chủ quyền quốc gia Việt Nam, chủ quyền biển đảo." (!?)

Lần này, Đinh La Thăng đã không còn dám lôi Bộ Chính trị trong đó có ngài TBT ra để mà đỗ thừa đó là chủ trương của BCT. Thăng đã ngoan ngoãn nhận trách nhiệm về mình và đỗ thừa cho đồng chí đàn anh Nguyễn Tấn Dũng: "Nhưng bị cáo không tư lợi cá nhân, vì trách nhiệm của mình, vì sự chỉ đạo của Chính phủ, của bị cáo mà có nôn nóng."

Sự xuống nước, nâng bi, đầu hàng Nguyễn Phú Trọng và phản bội lại đàn anh Nguyễn Tấn Dũng của Đinh La Thăng xuất phát từ lý do duy nhấtĐinh La Thăng sợ bị thêm một bản chung thân.

"Xin đề nghị HĐXX, đối với bị cáo, sau vụ án này, còn vụ án sau, mong HĐXX xem xét có mức án phù hợp, nhân văn, vì lẽ ra, trong cùng 1 thời điểm, cùng bị truy tố 1 tội danh giờ tách thành 2 vụ án thì bất lợi cho bị cáo". (Đinh La Thăng).

Phát biểu của Đinh La Thăng cho thấy tại bàn thương lượng/hù doạ/khủng bố/vỗ về phe Nguyễn Phú Trọng đã đặt trước mặt của Thăng 2 bản án:

- Một bản án "khoan hồng" với "đề nghị" sơ khởi 15 năm tù. Nếu biết điều, ngoan ngoãn tuân phục và đứng về phe TBT để phản Nguyễn Tấn Dũng thì mọi sự sẽ dừng lại ở đó. "Đề nghị" 15 năm tù của Viện Kiểm sát còn có thể được hạ xuống. 

- Nếu không, 1 vụ án khác sẽ được tiến hành và "đề nghị mức án" sẽ không là 15 năm mà có thể chung thân.

Chính vì vậy mà Đinh La Thăng đã khóc sụt sùi sau khi xin đừng "từ 1 tội danh giờ tách thành 2 vụ án":

"Nếu bị xử 2 vụ, bị cáo không biết có còn sống không để ra tù. Bị cáo chỉ mong muốn HĐXX xem xét để tạo điều kiện cho bị cáo chấp hành hình phạt."

Và Đinh La Thăng lâm ly rằng:

"Việc xử lý để tạo cơ hội cho cán bộ sửa chữa, bản thân gia đình bị cáo, bố mắc bệnh hiểm nghèo, có 2 con gái, 1 cháu phát triển không bình thường, rất cần sự chăm sóc của bố mẹ... Khả năng, khi bố bị cáo mất, bị cáo khó có điều kiện gặp bố, cũng như chăm sóc gia đình và chăm sóc con gái..." Bản thân bị cáo bị rất nhiều bệnh. Bị cáo chỉ mong muốn làm sao chấp hành án, trước khi chết thì được ra tù để được chết tại nhà mình, trong vòng tay người thân. Bị cáo cũng mong muốn, nếu có chết thì là ma tự do, chứ không phải ma tù..."

Nguyễn Phú Trọng đã trao tối hậu thư cho Đinh La Thăng: muốn làm ma tự do hay ma tù?

Con ma Đinh La Thăng chắc chắc sẽ không là con ma tù. Sau màn đầu hàng lâm ly bi đát và nâng bi tổng bí thư đó, con ma rời tòa và lên xe với nụ cười rạng rỡ.



Từ góc xó nào đó, cơn mây đen đang bao phủ cuộc đời âm u của Nguyễn Tấn Dũng.

13.01.2018


Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Đinh La Thăng - Khác biệt giữa một công dân yêu nước và một lãnh đạo cộng sản

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Đinh La Thăng nghẹn ngào, Đinh La Thăng chân thành, Đinh La Thăng hết sức cảm ơn, Đinh La Thăng khai báo thành khẩn, Đinh La Thăng bị cáo rất buồn, Đinh La Thăng lạc giọng, Đinh La Thăng khóc không muốn làm ma tù... (1) Những ngôn từ mà truyền thông lề đảng dùng để diễn tả Thăng trong phiên tòa; thái độ hạ mình, bợ đỡ đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng là tấm gương phản chiếu bản chất đốn mạt và tư cách thấp hèn của một kẻ từng là Bí thư thành phố, Bộ trưởng, UVTƯĐ, UVBCT của đảng cộng sản.

Cũng trước phiên tòa cộng sản, công dân yêu nước Nguyễn Ngọc Như Quỳnh khẳng khái:

"Mỗi người chỉ có một cuộc đời nhưng dù được làm lại con vẫn sẽ làm như vậy và con tin mẹ và các con sẽ không bao giờ phải hối hận mà sẽ tự hào vì con." 

"Tôi mong muốn xây dựng một xã hội và đất nước tốt đẹp. Một quốc gia chỉ tự cường khi nó luôn gắn liền với nền tảng một xã hội mà người dân có tự do và hạnh phúc. Người dân chỉ có tự do và hạnh phúc khi có tự do ngôn luận và quyền tự do biểu đạt những điều mình mong muốn. Tôi mong rằng mọi người sẽ lên tiếng và đấu tranh, vượt qua nỗi sợ hãi của chính bản thân mình để xây dựng một đất nước tươi đẹp hơn." (2)

"Nếu được làm lại từ đầu, tôi vẫn chọn con đường này. Một xã hội phát triển thì phải lắng nghe tiếng nói đa chiều..." (3)

Đó là tiếng nói dõng dạc, là thái độ bất khuất của một phụ nữ có 2 con nhỏ, có mẹ già, ngoại yếu nhưng đã đặt Tổ Quốc Trên Hết, đã đứng thẳng người ngạo nghễ thách thức mọi quy chụp, áp lực, kết án tù đày của bạo quyền.

Đó là tấm gương phản chiếu tư cách, danh dự, ý chí kiên cường và lòng dũng cảm của một công dân yêu nước.

Đinh La Thăng hay bất kỳ một quan chức cộng sản nào đều không xứng đáng đứng bên cạnh Nguyễn Ngọc Như Quỳnh để so sánh. Nhưng sự so sánh buộc phải đưa ra để thấy được ai mới thật sự chiến thắng, kẻ nào mới thất bại và lá cờ chính nghĩa đang nằm trong tay ai.

Hình ảnh và những gì được viết về Đinh La Thăng trong quá khứ và hiện tại cũng nói lên được bản chất xảo trá, mị dân của chế độ về một con người với hai hình ảnh. Hình ảnh của một tên lúc đang nắm quyền (và những lãnh đạo cộng sản khác) được tô vẻ, đánh bóng và bơm lên tận mây xanh:


Đối chiếu giữa những hình ảnh, những lời tung hô dành cho Bộ trưởng, Ủy viên Trung ương đảng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Đinh La Thăng và hình ảnh "bị cáo" Đinh La Thăng xin làm ma tự do, đừng bắt làm ma tù lại càng bật rõ ra bản chất của những kẻ coi trời bằng vung khi lên voi và coi cái vung bằng trời khi xuống chó.



Những nhan đề và hình ảnh của báo đảng dành cho Đinh La Thăng xưa và nay cũng bộc lộ bản chất lừa đảo của tuyên giáo đảng, thân phận bút nô của giới truyền thông lề đảng và thói tật được thì cho làm vua, thua thì cho làm giặc của những kẻ mang dòng máu và tâm hồn cộng sản.

Tất cả những kẻ cầm quyền này, bằng bạo lực và quyền thế trong tay đã tước tự do của Mẹ Nấm, đã tìm cách tiêu diệt lòng ái quốc của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, nhưng tất cả - từ Đinh La Thăng trở lên hoặc trở xuống - đều không xứng đáng xách dép cho người phụ nữ Việt Nam này:



Tôi xin được đặt thêm tên cho người phụ nữ kiên cường này, cũng là người em, một người bạn lý tưởng đồng hành một tên khác: Nguyễn Ngọc Kiên Cường và xin được Cám Ơn Em Lòng Can Đảm.

14.01.2018


_________________________________

Chú thích:

(1)


Bảo Giang-Tự Do hay là chết

HNA từ Hà Nội

Câu hỏi lạ lùng và khắc nghiệt làm sao! Tuy thế, nó lại là việc khởi đầu của một hành trình đem đến những đổi thay tốt đẹp cho mọi người. Thật vậy, lịch sử của thế giới, của nhiều quốc gia, cũng như sự trải nghiệm của rất nhiều cá nhân đã chứng minh gía trị sâu sắc của câu hỏi xem ra “ khắc nghiệt” này. Bạn nghĩ sao? Việt Nam ta thế nào?

I. Những lý do để đi tìmTự Do.

Trong những ngày gần đây, nhiều nguồn tin ở trong nước đã làm cho cuộc sống của người Việt ở trong nước và hải ngoại bỗng giao động. Họ bị giao động vì những trò chơi chết người của nhà cầm quyền Việt cộng đang tái diễn với nhân dân Việt Nam, đặc biệt là đối với những người tranh đấu cho nền Thịnh Trị, Hòa Bình, Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, Độc Lập của quê hương còn ở trong nước.

Chuỵện Việt cộng đàn áp và đấu tố nhân dân Việt Nam không phải là mới bắt đầu từ những năm gần đây. Nhưng từ ngày 3-2-1930, ngày Hồ chi Minh và tập đoàn cộng sản được lệnh Tàu, Nga lập chi bộ đảng cộng sản Đông Dương ở Tân Trào thì người dân Việt Nam đã phải nếm mùi máu tanh của cái mã tấu, mùi rỉ xét của cái búa, cái liềm của chúng. Chỉ bất hạnh là, cái nùi máu tanh ấy lại là niễm hãnh diện, là biểu tượng của nền văn hóa Vô Đạo của nhà nước CHXHCNVC hiện tại, nên người Việt Nam không có nhiều phương án để chọn lựa.

a. Phương án một: Tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của cái mã tấu trong tay Hồ chí Minh và đồng bọn. Không còn biết, còn nghe, còn nói gì đến những ngôn từ Độc Lập Tự Do Nhân Quyền Dân Chủ nữa. Nghĩa là “ Nó muốn làm gì thì mặc mẹ nó”, phần mình thì nhắm mắt lại, vô giác, vô cảm. Coi như đời đã chêt ngay từ lúc nhập thế.

b. Phương án hai: Hãy đứng dậy, nắm lấy tay nhau cho ấm mà đi. Đi, đường có xa mấy cũng đến. Chết thì ai cũng một lần chết. Làm con giun cho chúng dày xéo thì cũng chết. Nhưng đi, chưa chắc đã chết. Hơn thế, đứng lên đi là có đổi thay. Chính sự đổi thay sẽ đem đến cho mình và cho đời nhiều ý nghĩa tốp đẹp hơn. Như thế, bạn chọn phương cách nào đây? Đứng lên đi, hay ngồi chờ chết nào?

Sở dĩ có câu hỏi này là vì nhìn về qúa khứ, tính từ ngày Hồ chí Minh thành lập chi bộ cộng sản theo lệnh Tàu đến nay, không có sách vở nào có thể ghi cho đủ, ghi cho hết được danh tính của những người dân Việt bảo vệ chữ Tự Do, Dân Chủ, cũng như bảo vệ nền luân lý đạo đức của quê hương đã bị chúng thủ tiêu, bị giết chết vì cái búa, cái liềm, cái mã tấu của CS. Tệ hơn thế, mỗi một nhân mạng Việt Nam bị tàn xát ấy lại bị CS nhân danh man rợ, bất lương mà khoác cho họ những bản án đầy dối trá như “phản động”, “Việt gian bán nưóc” “ cường hào ác bá”. Xa thì như trường hợp Khái Hưng, Trần Thế Nghiệp, Phạm Quỳnh, Ngô đình Khôi… Gần hơn là 172000 ngàn người dân Việt bị giết trong mùa đấu tố 1953-1956. Ấy là chưa kể đến hàng trăm ngàn người khác bị đưa vào nhà tù, hoặc bị đày lên vùng rừng thiêng nước độc Cao Bắc Lạng, hay trong các trại tù mang tên Cổng Trời, Đầm Đùn, Thanh Hoá. Và điều tệ hại hơn cả là, những bạo ác khủng bố này không có dấu hiệu ngừng lại.

Kế đến, tôi tin rằng tất cả mọi người Việt Nam còn sống hôm nay chưa ai quên được nỗi kinh hoàng đã xảy ra cho Huế vào tết Mậu Thân 1968. Chỉ sau ba mươi ngày tạm chiếm thành phố. Hồ chí Minh, Việt cộng và bọn tay sai như loài thú Hoàng phủ ngọc Tường, Ngọc Phan, thị Trinh, Nguyễn đắc Xuân… đã giết chết hơn 3000 đồng bào vô tội. Phần chúng thì thẳng đường vào vinh quang với bác với đảng?

Rồi trường tiểu học Cai Lậy, chợ búa, nhà thờ, nhà chùa của miền nam đã phạm vào những loại tội gì để Việt cộng nhắm điểm pháo, đặt mìn vào những nơi này? Chẳng lẽ, vì trường học là nơi mở mang trí tuệ cho con người, dạy cho trẻ biết Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín, biết lễ giáo, nhưng đối nghịch với cái vô đạo của CS, nên chúng phải ra tay để tiêu diệt ngay những mầm non của dân tộc Việt? Chẳng lẽ nhà thờ, Chùa chiền là nơi giúp con người sống lương thiện hơn, đạo đức, tử tế hơn. Hoặc gỉa, dạy cho người biết phải quấy, làm lành lánh dữ, nên chúng phải đặt mìn phá chùa, đốt nhà thờ, bắt tu sỹ, tăng ni chăng?

Riêng câu chuyện sau 30-4-1975, phải là câu chuyện để đời, tạo kỳ tích. Bởi vì, cho đến nay, nó còn bám chặt lấy từng người Việt Nam. “ đàn bò vào thành phố” Trịnh công Sơn bảo thế. Và đúng thế, chả có lời nào diễn tả đúng hơn và giá trị hơn một câu ngắn trong bài hát của nhà nhạc sỹ đa tài nhưng bị lắm tiếng bấc, tiếng chì này dành cho họ vào những ngày ấy. Sau những đôi mắt ngơ ngác nhìn cảnh lạ, vật lạ là những ngổ ngáo, những tay nghề chuyên nghiệp hành động. Chúng chia nhau tỏa ra khắp nơi, tận tình tháo gỡ từng tấm tôn của nhà trường, vặn từng con ốc ở nơi công sở đem chuyển về đất bắc làm đồ gia bảo ( chuyện xảy ra từ sau 30.4.1975- 78). Phải nói thật là ngưởi miền nam vô cùng kinh ngạc về cái món nghề tháo gỡ, chôm chỉa của các đoàn đảng viên Việt cộng. Mãi sau này, họ mới vỡ lẽ và bảo nhau. “ thế mới biết, họ hơn hẳn người trong nam ta. Bởi vì phi trộm cắp, dối trá, bất thành đoàn đảng viên Việt cộng”!

Điều này không phải tự tôi viết hoặc đặt điều cho Việt cộng đâu. Câu chuyện trong mìền nam là như thế và hơn thế, nó đã được chứng minh. Vào tháng 10-2006, ( vnexpress.net đưa tin, phỏng vấn) phó chủ tịch của cái gọi là Quốc Hội của nước CHXHCN ở Hà Nội là Trần Quốc Thuận đã công khai lên tiếng các minh rằng:: “ Cơ chế này (chế độ cộng sản) sinh ra nói dối hàng ngày….. Chúng ta đang sống trong một xã hội phải tự nói dối nhau để mà sống.. Nói dối hàng ngày nên thành thói quen, thói quen ấy lập lại nhiều lần thành đạo đức.. . mà cái đạo đức ấy là rất mất đạo đức. Nhưng nó là đạo đức cách mạng!”

Cũng thế, sự bạo tàn, man rợ của cộng sản chính là lý do đẩy hàng triệu người ra khơi trên những chiếc thuyền mong manh để tìm Tự Do sau ngày 40-4-1975. Có nhiều người đến được đến bến bờ tự do, nhưng còn hàng trăm ngàn người mất mạng trên đường đi. Thế nhưng chẳng có mấy người từ bỏ mộng ra đi. Tôi cho rằng, cuộc hành trình này còn là một nỗi đau khó quên của dân tộc vì sự xúc phạm thô bạo đến nhân phẩm của ngưòi Việt, cách riêng của những người bỏ nước đi qua những lời vô trách nhiệm, kém văn hóa, giáo dục của Phạm văn Đồng khi y bảo những ngưòi ra đi là thành phần thuộc diện “ ma cô và đĩ diếm”. Nay nhìn lại, chuyện ấy ra sao?

“ Ma cô, đĩ điếm” là thành phần làm băng hoại xã hội trong mọi phương diện. Trong khi đó, tuy chưa có sách vở hay cuộc nghiên cứu chính thức nào công bố về sự đóng góp làm thay đổi bộ mặt sống, từ vật chất đến tinh thần của Việt Nam hôm nay. Nhưng bất cứ một người nào cũng nhận ra rằng: Chính nhờ đoàn người di tản, vượt biên vượt biển sau ngày 30-4-1975 mà bộ mặt kinh tế và xã hội của Việt Nam đã thoát khỏi cảnh đói rách và được cải thiện trong vài thập niên qua. Hơn thế, thành phần còn giữ được tron vẹn nền văn hóa, đạo đức nhân bản của Việt Nam. Một thành phần nhân phẩm không thể bị Việt cộng làm cho ra hoen ố theo cái gương “ vĩ đại” của Hồ chí Minh.

Thật vậy, nếu không có tiếng nói vững mạnh, thành đạt của các cộng đồng của người tỵ nạn ở hải ngoại ảnh hưởng tích cực đến đời sống, văn hóa và xã hội tại Việt Nam. Người ta sẽ không thể tưởng tượng ra được cái nền văn hóa vô đạo của Việt cộng nó còn làm băng hóa xã hội và nền văn hóa nhân bản Việt Nam đến cỡ nào. Hẳn nhiên là nó phải tồi tệ hơn ngày nay rất nhiều lần, dù nó đã ở cuối đường tồi tệ rồi. Và nếu không có hàng tỷ, tỷ đô la của những người Việt ở hải ngoại gởi về, đem về, người ta cũng không thể nhận ra bộ mặt kinh tế quốc dân của Việt Nam bây giờ ra sao? Chắc chắn là nó không được như bây giờ. Nó có thể không khá hơn cái thời toàn quôc ăn bo bo vào những năm 1977-89 là bao. Hoặc nó có thể mang lên bàn cân đo với những cảnh người chết đói như ở bắc Triều Tiên chăng?

Trong khi đó, những kẻ đuổi theo sau lưng họ, là các cấp bộ từ trung trương đến địa phương của đảng cộng sản, xem ra là những người hạnh phúc và anh hùng nhất trên trần gian? Hạnh phúc và anh hùng là vì, sau cuộc rượt đuổi ngắn ngủi bằng súng đạn ấy, các cấp đoàn, đảng, cán bộ, có được tất cả mọi thứ. Từ căn nhà, căn phố và sản vật của người bỏ ra đi biến thành của mình. Ngay đến đôi đũa, cái chén, cái bát, manh quần, manh áo của người ra đi còn để lại cũng được bác đảng tận tình chiếu cố như là một chiến thắng vinh quang, to lớn nhất. Nhưng lại qùy mọp dưới chân của kẻ bá quyền Trung cộng. Đến kinh!

II. Những qủa lừa vĩ đại của Hồ chí Minh

Mục đích của mùa đấu tố 1953-56 là cướp đoạt toàn bộ tài sản của đất nước vào trong tay đảng cộng sản. Nhưng Hồ chí Minh lại ba hoa tuyên bố là chính sách “ cải cách ruộng đất, lấy ruộng lại cho dân cày”. Ai nghe cũng khoái lỗ tai, lại tưởng thật, ngưòi dân nhào vào cuộc đấu tố do Hồ chí Minh và Trường Chinh lãnh đạo. Kết qủa, có hơn 172000 ngàng ngưòi dân bị giết. Sau 1959, thợ cày vẫn trắng tay. Máu dân chảy ngập đồng, xương chất thành gò. Sau này, theo báo cáo và tập san Kinh tế của nhà Nuớc CHXHCNVN in ấn, xác nhận là có hơn 72% số ngưòi bị giết nằm trong diện bị giết oan! Người còn sống mặt không còn chút máu. Hồ chí Minh lại láo lếu bảo rằng đó là thành phần “ trí phú địa hào” phải “đào tận gốc, trốc tận rễ!”. Thực tế, từ đó toàn bộ tài sản của đất nước lọt vào tay đảng cộng sản nắm giữ với toàn quyền sinh sát. Phần Hồ chí Minh sau khi gỉa nhân gỉa nghĩa lên truyền thanh mà nhỏ vài gịot nước mắt, nhận trách nhiệm vì nhầm, vì không biết có nhiều ngươi bị chết oan trong vụ đấu tố là hết trách nhiệm. Chả có tên ma bùn Việt cộng nào bị sử lý vì cái tội giết cả trăm ngàn nhân mạng đồng bào Việt Nam này! Đến khi lau nước mắt chưa khô thì cũng chính Hồ chí Minh tuyên bố cuộc đấu tố này là một chiến thắng long trời lở đất! Thật là kinh khủng!

Đến chuyện chống Mỹ cứu nước mới là kinh dị. Hãy hỏi thử xem, biết bao nhiêu nhân tài vật lực của Việt Nam đã bị Hồ chí Minh và Việt cộng phỉnh gạt và bị chết mất xác trong cuộc chiến tuyên truyền này. Hỏi xem, một cuộc chiến mà Hồ chí Minh từng tuyên đố là đánh cho đến người cuối cùng theo lệnh của Tàu cộng đem lại những gì cho Việt Nam? Có phải là sự kiện Phan văn Khải, thủ tướng Việt cộng được chạm bàn tay vào cái gót dày của đế quốc Mỹ trong công viên ở New York hay không? Thật là nhảm nhí! Hàng trăm ngàn thanh niên miền bắc phải chết trên rừng vì sốt rét, vì bom rơi đạn lạc, hoặc vì đói bệnh. Hàng ngàn, hàng vạn người dân miền bắc, miền nam bị chết oan để đổi lấy một nụ cười của Phan văn Khải khi Y được sờ bàn tay vào cái mũi giày của đế Quốc Mỹ! Ôi đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào, cho dù phải đánh cho đến ngùi cuối cùng, tưởng là vĩ đại thần thánh. Hóa ra chỉ là một mưu đồ thâm độc của Hồ chí Minh, muốn tiêu diệt cho hết mọi phần tử dân tộc Việt Nam để Y mở đường đón rước Tàu cộng tràn sang cho nhanh!

Công hàm bán nước 1958. Đây là một chưng minh rõ nét nhất cho việc tập đoàn CS đả đưa Tàu sang, để Tàu chiếm nước ta. Nhưng bấy nhiêu gian trá chồng lên gián trá, họ vẫn chưa thỏa lòng. Họ còn quyết tâm đưa cả nước vào đường diệt vong. Bị diệt vong vì nền văn hóa vô đạo, nô lệ của cộng sản càng lúc càng phá hủy tận căn nền văn Hóa Nhân Lễ Nghĩa Tri Tín là đạo nghĩa và luân lý của dân tộc. Bị diệt vong vì nền luân lý của tôn giáo bị chúng lên án. Và bị diệt vong vì “ chủ nghĩa cộng sản anh em ảo tưởng ” mà chúng đưa toàn khối dân tộc và đất nước Việt vào tay bành trướng Bắc phương, bằng cách ngăn chặn những tiếng nói yêu nước của ngưòi Việt Nam! Đây mới chính là cái tai họa to lớn nhất cho đất nước.

Rồi nhiều thập niên qua, người dân Việt không có mùa xuân, nhưng đoàn đảng viên Việt cộng thì mỗi lúc một lẫy lừng, trở thành những đại gia đỏ bằng chính những lao khổ và mồ hôi và nước mắt của dân tộc Việt. Lịch sử đang mỗi ngày ghi lại những điều chính xác về cái tập thể này. Kẻ thì bán đất, dâng biển của Tiền Nhân cho ngoại bang để bám lấy quyền lực, để hưởng lợi. Kẻ thì dùng bạo lực mở ra những vùng quy hoạch cưỡng chế để cưóp tài sản, đẩy nhân dân vào cảnh khốn cùng không nhà không cửa, để làm giàu cho phe cánh. Kẻ thì trộm cướp, ăn chặn tiền viện trợ nhân đạo của thế giới rồi tạo ra hối lộ tham nhũng để nợ cho dân. Đã gây ra bấy nhiêu tội ác với dân tộc chúng còn chưa thỏa lòng, lại còn hành hung, bạo ác trên đời sống của lương dân. Đã bán nước, tự nguyện làm những cán cộng nô lệ cho bá quyền Trung cộng, còn vênh vang với cuộc lừa dối vĩ đại qua ngôn từ của Hồ chí Minh là: Độc Lập, Tự Do, Ấm No, Hạnh Phúc!

a Độc Lập

Độc Lập ở đâu khi lần lượt Hoàng Sa, Trường Sa rồi Nam Quan, Bản Giốc, Lão Sơn, bãi biển Tục Lãm, vịnh bắc bộ là đất, biển, đảo của quê hương ta lần lượt bị nhà cầm quyền CS đem dâng cho bành trướng Bắc Kinh như một loại qùa biếu để cầu lấy cuộc bảo hộ từ phương bắc? Và còn tủi nhục nào hơn cho người dân, người chiến sỹ của quê hương khi nằm xuống để bảo vệ lấy phần đất của quê hương trong cuộc chiến 1979 thì không có chỗ chôn thây, nói chi đến một nghĩa trang ghi ơn và vinh danh họ. Trong khi đó, nhà nước Việt cộng xây đài, lập và trang hoàng cả chục “nghĩa trang liệt sỹ” cho những quân cướp cạn ở ngay trên quê hương mình? Như thế là định nghĩa của Độc Lập ư?

b. Tự do

Tự Do ở đâu khi người dân muốn nói lên Sự Thật, Công Lý. Họ đã không được bảo vệ. Trái lại bị nhà nước hành hạ, đấu tố. Điển hình là trường hợp của TGM Kiệt, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, hay bị bỏ tù như LM Nguyễn văn Lý, LS Lê thị Công Nhân, Lê văn Đài, Củ huy hà Vũ, Lê Công Định, Trần huynh Duy Thức, Phạm Hồng Sơn…. Hoặc gỉa là bị bịt miệng như trong trường hợp của Bùi Hằng, Nguyễn chí Đức, cụ bà Hiền Đức, Lê quốc Quân, Nguyễn hữu Vinh… và bao người trẻ khác ăn no đòn của công an nhà nước khi họ thể hiện lòng yêu nước tích cực bắng những lời hô vang: Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam. Thế là Tự Do ư?

c .Ấm No

Ấm No tìm đâu ra khi biết bao nhiêu người dân Việt lang thang, mất nhà, mất nghiệp vì những quy hoạch, cưỡng chế bởi lớp cán bộ có đủ bạo lực ở trong tay. Ấm No ở đâu khi ngưòi dân không có mảnh đất làm nhà thì hàng 100000 mẫu rừng, biển cả được dâng cho những chủ thầu Trung cộng khai thác dài hạn không thuế. Sau 50 năm, những vùng đất thuê ấy thuộc về Tàu hay thuộc về ta, khi những chủ thàu hôm nay và lớp lao công của họ đến từ phương bắc đã có hàng lũ con cháu, chắt được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất ấy. Nó không biêt một chữ tiếng việt, phong tục Việt. Nó sẽ là ngươi Việt Nam hay người Tàu đây? Ấy là chưa kể đến hàng tỷ tỷ đô la tiền vay nợ từ ngoại quốc, nay đã mất cả vốn lẫn lời vì tiền vốn mượn đã chui vào túi của các quan cán tham nhũng chia nhau, và đổ tràn gánh nợ lên những thế hệ mai sau của Việt Nam. Như thế là định nghĩa về Ấm No chăng?

d. Hạnh Phúc

Hạnh Phúc tìm ở đâu ra khi cả một nền Văn Hóa, luân lý, đạo đức của xã hội, của Tôn giáo đặt căn bản trên Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín đã bị cộng sản sói mòn và thay thế bằng cái nền văn hóa bất nhân vô đạo của Hồ chí Minh để xã hội Việt Nam càng ngày càng có hàng loạt những loại tội đại ác như giết cha, giết mẹ, giết người thân, giết bạn bè, giết ngưòi cướp của… khiến mọi ngưòi phải rùng mình kinh sợ. Mà kẻ gây ra tội ác đa phần là cán bộ đảng viên, trẻ vị thành niên, hay kẻ không kiếm được công ăn việc làm, không được giáo dục về đạo nghĩa xã hội? Thử hỏi xem, cả một dân tộc đang bị mất dần nền móng văn hóa đạo đức của mình mà có được hạnh phúc ư?

Hẳn nhiên là không. Bởi vì, đến nay không còn một người Việt Nam Nam nào tin chủ nghĩa cộng sản sẽ giúp dân, cứu nước nũa. Trái lại, mọi người, mọi nhà, mọi tầng lờp trong xã hội đều biết rõ ràng rằng: Đã đến lúc toàn thể dân ta phải biến câu hỏi đầy nghiệt ngã Tự Do hay là Chết này thành cuộc vận động hiện thực. Bởi vì, nếu tiếp tục thụ động như những năm qua, chúng ta và con cháu chúng ta sẽ còn tiếp tục bị cộng sản lừa dối qua hàng ngàn những phương cách, ngôn từ hào nhóang khác. Rồi tất cả sẽ trở thành những qủa bong bóng vô định hướng cho đến lúc bị nỗ tung. Bởi vì, quy luật sống còn của cộng sản là không bao giờ để cho dân chúng có đời sống ổn định. Mà muốn cho dân chúng có đời sống bất ổn định là phải tạo ra những khác biệt trong gian dối và bất công.

III. Đi tìm Tự Do bằng cách nào?

Không có những gợn sóng nhỏ khởi đầu thì không thể tạo nên một cuộc sóng thần. Riêng Boris Yeslsin thì mạnh bạo hơn. Ông bảo: “Cộng sản không thể sửa chửa, nhưng phải đào thải nó”. Chuyện lớn qúa, nên dành cho những ngưòi khác. Cách riêng, ở trong trang giấy hạn hẹp này, tôi đề nghị với bạn một cách thức thật nhỏ bé, thật dễ thi hành, nhưng ít nhất mỗi tuần bạn sẽ có được 15 phút, hay nửa giờ trong không khí hoàn toàn thoái mái với sự tự do của bạn trong tiếng thở với quê hương. Nó như một gợn sóng nhỏ của cuộc khởi đầu.

Ở gần nhà bạn có cái công viên nào không? Ở phường, xã, quân huyện, tỉnh lỵ nào mà chả có công viên công cộng phải không? Nếu có, bạn hãy ra đó, mang theo cho bạn một cái điện thoại cầm tay, hay cái Mp3 trong đó có một bản nhạc mà bạn yêu mến nhất. Thì dụ như: “Dậy mà Đi” của nhạc sỹ Tôn thất Lập. ( Kính xin BBT chỉ cho một đường Link để các bạn trẻ có thể vào tải về). Nếu được, bạn rủ thêm vài ngưòi bạn thân nữa. Ra đó, cùng nhìn trời nhìn đât. Hít thở lấy không khí trong lành, rồi nắm lấy tay nhau mà mở bản nhạc lên mà nghe. Nghe vài ba lần bạn sẽ thấy lòng bạn gần kề với quê hương, Như thế là bạn thở hơi vào quê hương rồi đấy. Và cách riêng là bạn cũng đã có được 15 phút, hay nửa giờ mỗi cuối tuần tuyệt với ròi đấy. Tuần sau, lại rủ bạn cùng đi, nhưng thêm những bản nhạc khác. Thi dụ như “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” của nhạc sỹ Nguyễn đức Qunang, hay “ Lá Đỏ”… lại đến công viên và hát cho nhau nghe. Nếu bạn tiếp tục hành trình này, tôi tin chắc bạn sẽ có cùng một nhịp thở với quê hương, và bạn sẽ thấy quê hương và dân tộc trong vòng tay yêu thương của bạn. Nói cách khác, quê hương là bạn và mọi người sẽ chuyền cho nhau hơi thở quê hương. Bạn thấy phương cách này có thể thực hiện không?

Trường hợp ở gần nhà bạn không có công viên thì ta áp dụng sách của cụ Nguyễn công Trứ, “ tri túc đãi túc, hà thơi túc”. Bạn ra đứng ngay trước cửa nhà hay ngay trong sân trường để mà thưởng thức những giây phút đặc biệt này. Nhưng nhớ, đừng mở nhạc lớn kẻo làm phiền lòng ngưòi khác. Ước mong từ bắc tời nam. Từ trong các làng mạc, xã thôn ra thành thị, mọi người, đặc biệt là bạn trẻ đều tự tìm được những giây phút tự do, êm đềm, đầm ấm và giao hòa với quê hương. Thế là ta đã có cuộc khởi đầu. Khi người người, nhà nhà đã có niềm vui tự tại thì hạnh phúc của quê hương đã là ở trong tầm tay rồi. Mời bạn thử đi. Không bao giờ là qúa trễ đâu.

Tuy thế, cũng có vài điều tôi xin nói trước với bạn nhá. Có thể những lần đầu bạn lẻ loi lắm, chẳng có ai đến với bạn đâu. Nhưng mình đi tìm hơi thở Tự Do mà, sớm muộn cũng có những cánh chim đồng cảm với tâm tình của bạn. Khi nhóm của bạn có 4, 5 người là vui rồi, cứ thế mà giữ lấy niềm vui với nhau, và giữ lấy nhau bằng chân tình. Kế đến, bạn cũng biết, bò vàng nhiều lắm đấy, chúng sẽ dí mũi vào những cuộc găp gỡ của bạn, nên tuyệt đối bạn phãi cảnh giác bạn hữu là không mang theo cờ quạt biễu ngữ băng rôn gì hết. Kẻo lại bị chúng chụp mũ bạn đi biểu tình, làm mất trật tự công cộng thì phiền lắm.

Bạn nhớ đấy, chủ đích của mình chỉ ra bờ hồ, đến công viên, sân nhà thờ, tìm hơi thở trong lành để thư dãn cuối tuần thôi, nên phải tránh xa những kẻ trá hình, mang theo cờ quạt đến rủ rê, hoặc nhập vào nhóm của bạn để mua lấy phiền phức cho bạn. Dĩ nhiên là mình sẽ đón bạn mới, nhưng đường đi rất dài, không thể gây ra phiền phức cho mình và cho người khác được. Mỗi nhóm lý tưởng là có từ 5- 7 người, nhiều hơn thì nên tách ra. Kế đến, công viên rộng lớn lắm, nhóm của bạn cũng không nên gia nhập vào nhóm của các bạn khác để sinh hoạt chung( lâu lâu một lần thì chẳng sao, tuyệt đối không thể thưòng xuyên). Nếu có quen biết thì nên tìm cách trao đổi bạn với nhau hơn là xát nhập lại với nhau. Bởi lẽ, nhóm đông thì vui thật nhưng rất phiền toái và dễ bị bể lắm. Ấy là chưa kẻ đến bò vàng chúi mũi vào. Chúc bạn vui và tìm thêm bằng hữu trong mục đi tìm hơi thở Tự Do trong tình tự của quê hương nhá. Bạn có ý kiến gì không?

Phần tôi, tôi tin rằng, mỗi ngày bạn làm cho chính bạn, dù chỉ là vài cái vươn vai trước nhà như một gợn sóng, và nóí với đất trời rằng: Tôi Muốn Tự Do, Tôi Yêu Nước Tôi, và mỗi tuần bạn làm với bạn hữu của bạn ở công viên, sân truờng, bờ hồ, bạn sẽ thấy sự thay đổi kỳ diệu sẽ đến. Trước hết lòng bạn sẽ vui hơn và kiên tâm hơn trong lý tưởng bạn theo đuổi. Sau là chính bạn đem niềm vui ấy cho người chung quanh và đem vào non nước. Khi đó, sự thay đổi kỳ diệu kia sẽ không dành cho riêng bạn nhưng có thể là cho cả đất nước của chúng ta. Bạn hãy bắt đầu thực hiện và nói cho bằng hữu cùng thực hiện xem sao. Dĩ nhiên, bài báo này cũng sẽ có nhiều bò vàng bò vào đọc, nhưng mình có làm gì sai đâu. Chỉ vươn vai và nói với mây với gió với đất nước cho vừa đủ nghe Tôi Muốn Tự Do, chắc không ai làm hại mình.

Cầu chúc cho hoa Tự Do nở tràn ra khắp non sông Việt. Để nhà Việt Nam mãi là mái ấm Độc Lập của dân Việt. Ở đó, người dân sẽ cùng nhau chung hưởng sự Tự Do, Công Lý, Dân Chủ, Nhân Quyền trong cuộc sống Thái Bình, Ấm No, Hạnh Phúc và Thịnh Vượng, đặt trên nền tảng văn hóa nhân bản Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín của dân tộc, và tôn trọng nền văn hóa đạo đức của các tôn giáo. Để từ đó sự hoàn thiện sẽ triển nở trong tiến trình xây dựng một xã hội trong ổn định và an bình.

Bảo Giang

Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu: “Sống không có tự do là chết”.

Larry Berman – Trần Quốc Việt (Danlambao) lược dịch – “Đối với các ông chúng tôi không hơn gì là chấm nhỏ trên bản đồ thế giới. Nếu các ông muốn từ bỏ cuộc đấu tranh, thì chúng tôi sẽ chiến đấu một mình cho đến khi nào vô phương, và rồi chúng tôi sẽ chết… Đối với chúng tôi, sự chọn lựa là giữa sống và chết. Đối với chúng tôi ký vào hiệp định, mà chẳng khác gì đầu hàng tức sẽ chấp nhận bản án tử hình, vì sống không có tự do là chết. Không, sống như thế còn tệ hơn cả chết!” – Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu.

*

Vào ngày 18 tháng 10, Henry Kissinger bay trực tiếp từ Paris đến Sài Gòn để báo cáo Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu về hiệp định hòa bình. Buổi họp ngày 19 tháng 10 kéo dài gần hai giờ. Sau khi lắng nghe Kissinger thuyết trình, ông Thiệu muốn có bản thảo hiệp định. Ông được trao cho bản tiếng Anh.

Cuộc họp trở nên xấu đi. Đầu tiên, ông Hoàng Đức Nhã, cố vấn cho Tổng thống Thiệu, chỉ được trao cho bản tiếng Anh. Ông Nhã phẫn nộ đáp lại: “Chúng tôi không thể thương lượng số phận của nước mình bằng tiếng nước ngoài!” Ông rất tức giận đòi có bản tiếng Việt. Ông Nhã muốn thấy bản tiếng Việt mà những người cộng sản đã trao cho Kissinger.

Kissinger nói, “À, chúng tôi quên.” Ông Nhã đáp: “Ông muốn nói gì thế, ông quên ư?”. Rồi ông Nhã chế giễu toàn bộ quá trình hội nghị và ông nói với Kissinger, “Ông muốn bảo tôi người Mỹ có thể hiểu tiếng Việt hơn người Việt? Chúng tôi muốn thấy bản tiếng Việt.”

Về sau khi nhận được bản tiếng Việt, ông Nhã mới nhận ra rằng nhân dân Miền Nam được yêu cầu ký vào bàn hiệp định mà tương đương như bản tuyên bố đầu hàng.

Trong buổi họp ấy ông Nhã nhớ lại, “Kissinger nói giải pháp mới này khiến vị thế của Bắc Việt suy yếu hoàn toàn, và ngay cả Lê Đức Thọ còn ôm tôi (tức Kissinger) khóc. Lúc đó tôi nhìn ông ta chăm chú mà lòng rất hoài nghi. Tôi nói, Lê Đức Thọ? Một tay cộng sản già giặn? Mà khóc sao? Rồi tôi nói đùa mà ông ta không thích. Tôi nói: Coi chừng nước mắt cá sấu đấy.”

Sau này, ông Thiệu bảo ông Nhã, “Tôi muốn đấm vào miệng Kissinger.”

Còn John Negroponte, trợ lý cho Kissinger, hồi tưởng lại cuộc họp ấy theo ngôn ngữ ngoại giao:

“Bầu không khí cuộc họp ấy rất căng thẳng và rất khó chịu. Chúng tôi đến Sài Gòn vào tháng 10 năm 1972 mang theo toàn bộ bản hiệp ước kết thúc chiến tranh mà có quan hệ trực tiếp, thật sự quan hệ gần như hoàn toàn đến sự tồn vong quốc gia của họ trong tương lai. Thế mà chúng ta yêu cầu họ ký ngay vào hàng cuối cùng. Vì thế bầu không khí rất căng thẳng, và Tổng thống Thiệu phản đối rất dữ dội bản thảo hiệp định.”

Ông Nhã thức khuya để đọc bản dịch tiếng Anh và ông nhận ra rằng có những điểm mà “chúng tôi đã hoàn toàn bác bỏ trong các cuộc mật đàm trước, và chúng tôi đã nghĩ rằng phía Mỹ đã đồng ý với chúng tôi là không nêu ra những vấn đề ấy nữa, nhưng bây giờ chúng tôi thấy rằng những người cộng sản lại nêu ra những vấn đề ấy dưới hình thức này hay hình thức khác.”

Chẳng hạn, bản thảo hiệp định đề cập đến ba quốc gia Đông Dương: Lào, Cambodia và Việt Nam. Như vậy, ngay từ đầu Việt Nam được mô tả như là một nước, chứ không phải hai nước. Nếu thế làm sao quân đội của nước mình rút ra khỏi nước mình được? Từ đấy, ông Nhã hỏi Kissinger chuyện gì đã xảy ra với “bốn quốc gia”. Kissinger đáp là do đánh máy sai. Ông Nhã cười “Tôi biết tẩy các ông rồi. Số “3” không được viết ở đấy. Cái từ “ba” viết ra không phải là con số, nó là từ ba, B- A. Cho nên đây là điều chúng tôi không thích.” 
                                     Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và ông Hoàng Đức Nhã.

Kế tiếp, ông Nhã suy đoán rằng cái gọi là Hội đồng Hòa giải và Hòa hợp Dân tộc thực tế chỉ là một “liên hợp trá hình vì những người cộng sản hơi khôn hơn Hoa Kỳ.” Bản tiếng Anh đề cập đến hội đồng như là “cấu trúc hành chánh” nhưng bản tiếng Việt lại ghi hội đồng là “cơ cấu chánh quyền”, qua đó nên được dịch sang tiếng Anh “cấu trúc chánh quyền”, như thế ám chỉ một cấu trúc từ trung ương đến cơ sở và bao gồm toàn bộ chính quyền từ hành pháp, lập pháp đến tư pháp. Đây là vấn đề chính đối với Miền Nam.

Cuối cùng sau khi trình bày xong, ông Nhã đưa ra 64 điểm cần phải thay đổi.

Cuộc họp diễn ra cực kỳ tranh cãi, nhưng Tổng thống Thiệu vẫn giữ nguyên lập trường. Ông Nhã báo cho Tổng thống Thiệu biết Kissinger đến Sài Gòn để phản bội miền Nam Việt Nam, và vì đây là vấn đề sinh tử cho nên Tổng thống cần nghĩ ra chiến lược nhằm đối phó với Kissinger.

Ông Nhã thuyết phục Tổng thống Thiệu hủy bỏ cuộc họp với Kissinger vào cuối ngày. Kissinger nổi giận, nói với ông Nhã “Tôi là Đặc sứ của Tổng thống Hoa Kỳ. Ông biết không nên đối xử với tôi như kẻ sai vặt. Tôi phải gặp Tổng thống Thiệu tối nay.” Ông Nhã cứng rắn đáp trả: “Đừng cảm thấy bị xúc phạm, tôi không bao giờ coi ông là kẻ sai vặt. Tổng thống không thể tiếp ông vì quả thực có cuộc họp với các tướng lãnh. Cuộc họp sẽ kéo dài bốn giờ.”

Kissinger bấy giờ ắt hẳn nhận thức Tổng thống Thiệu sẽ từ chối ký hiệp định. Cho nên ông rời Sài Gòn sang Cambodia, nơi ông và Thủ tướng Lon Nol nâng ly chúc mừng “hòa bình ở Việt Nam”. Khi ở Phnom Penh, Kissinger khiến Lon Nol có ấn tượng rằng Tổng thống Thiệu chấp thuận hiệp định. Khi biết chuyện, Tổng thống Thiệu lại càng tức giận trước sự trâng tráo của Kissinger.

Hòa bình vẫn còn mờ mịt. Vào ngày 21 tháng Mười Kissinger trở về từ Phnom Penh và đi thẳng đến gặp Tổng thống Thiệu. Trong tâm trạng “căng thẳng và rất khích động”, Tổng thống Thiệu nghĩ bản hiệp định được đưa ra này thậm chí còn tồi tệ hơn hiệp định 1954: “Tôi có quyền nghi ngờ Mỹ đã âm mưu với Liên Xô và Trung Cộng. Vì các ông thừa nhận sự hiện diện của Bắc Việt ở đây, cho nên nhân dân miền Nam cho rằng Hoa Kỳ đã bán đứng họ và Bắc Việt đã thắng cuộc chiến.”

Ông nói tiếp “Tiến sĩ Kissinger nói ngày hôm kia rằng Lê Đức Thọ bật khóc, nhưng tôi có thể đoan chắc với ông ta rằng nhân dân Miền Nam là những người đáng khóc, và người nên khóc là tôi… Nếu Mỹ muốn bỏ rơi nhân dân Miền Nam, đó là quyền của họ!”

Tổng thống Thiệu nói dù chuyện gì xảy ra ông cũng cảm ơn Tổng thống Nixon về tất cả những gì ông ta đã làm cho Miền Nam Việt Nam. Ông biết Nixon phải hành động vì quyền lợi riêng của mình và vì quyền lợi của nhân dân ông ta. Ông cũng phải hành động vì quyền lợi của nhân dân Miền Nam Việt Nam.

Kissinger nói với Tổng thống Thiệu con đường Tổng thống Thiệu đang đi sẽ là con đường tự sát. Tổng thống Thiệu đáp rằng có từ 200.000 đến 300.000 quân Bắc Việt ở miền Nam và Hội đồng Hòa giải và Hòa hợp Dân tộc gồm có ba thành phần. “Nếu chúng tôi chấp nhận văn kiện như hiện nay, chúng tôi sẽ tự sát- và tôi sẽ tự sát.”

Kissinger cố gắng lần cuối cùng để thuyết phục Tổng thống Thiệu. Kissinger nói trong vòng sáu tháng, nếu Tổng thống Thiệu không ký, quốc hội Mỹ sẽ cắt viện trợ. Bất chấp những lời khẩn cầu của Kissinger, ông Thiệu vẫn từ chối ký hiệp định.

Image result for thiêụ  kissinger Image result for thiệu kissinger

Kisinger nói với ông Nhã, “Tổng thống đã chọn con đường tử vì đạo. Nếu chúng tôi phải làm, Hoa Kỳ có thể ký hiệp ước hòa bình riêng với Hà Nội. Còn về phần mình, tôi nhất định không bao giờ đặt chân lại Sài Gòn. Sau vụ này. Đây là thất bại lớn nhất trong nghề nghiệp ngoại giao của tôi!”

“Chúng tôi rất lấy làm tiếc”, Ông Nhã đáp lời, “nhưng ông phải nhớ chúng tôi có cả quốc gia để bảo vệ!”

Tổng thống Thiệu chỉ bản đồ nói, “Đối với các ông chúng tôi không hơn gì là chấm nhỏ trên bản đồ thế giới. Nếu các ông muốn từ bỏ cuộc đấu tranh, thì chúng tôi sẽ chiến đấu một mình cho đến khi nào vô phương, và rồi chúng tôi sẽ chết… Đối với chúng tôi, sự chọn lựa là giữa sống và chết. Đối với chúng tôi ký vào hiệp định, mà chẳng khác gì đầu hàng tức sẽ chấp nhận bản án tử hình, vì sống không có tự do là chết. Không, sống như thế còn tệ hơn cả chết!”

Kissinger trở về Washington vào ngày 23 tháng Mười mà lòng tràn ngập thất vọng.

Ngày 24 tháng Mười Tổng thống Thiệu phát biểu với nhân dân Việt Nam trên hệ thống truyền thanh và truyền hình trong bài diễn văn hai giờ đồng hồ để bàn về hiệp định có thể có trong tương lai. Ông nói lý do chính người cộng sản muốn ngừng bắn là để đuổi tất cả người Mỹ đi nhằm để dễ dàng thôn tính Miền Nam. Ông cảnh cáo về nền hòa bình giả. Ông muốn đồng bào ông biết rằng ông không bao giờ cản trở nền hòa bình nào thật sự lâu dài và ông sẵn sàng từ chức một khi nền hòa bình ấy được bảo đảm.

Ông ngừng nói hai lần để lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán.Image result for hoàng đức nhã

Larry Breman là giáo sư chính trị ở Đại học University of California, Davis. Ông dùng nhiều tài liệu lưu trữ được coi là bí mật trước đây để viết tác phẩm này. Tác phẩm được coi là tác phẩm trung thực nhất bàn về Hiệp định Hòa bình Paris.

Nguồn: Lược dịch từ tác phẩm Không Hòa bình, Không Danh dự (No Peace, No Honor) của giáo sư Larry Berman, chương 9, nhà xuất bản The Free Press, 2001.


Thương chú Thăng ghê... gớm!!!

Tư nghèo (Danlambao) - Nhìn chú Thăng hôm nay, nghĩ đến ngày mai, Trọng lú bị lôi từ dưới ống cống Ba Đình lên, nhân dân cho làm con ma cống; Lúc đó trong nỗi vui tràn trề của cả dân tộc, chắc Tư tui lại... buồn là buồn không tên, thức giấc nửa đêm... mới biết: Chết mẹ! Hết còn gì để chửi!...

*

Đọc những "Lời cuối cho cuộc tình... với đảng" của chú Thăng tại phiên tòa không móng ngựa, Tư tui thấy thiệt là thương chú Thăng dzô dzàng. Nếu Tư là tổng bí lú, Tư tha mẹ nó chú Thăng cho nó bao dung độ lượng như bác Hồ thương dân nghèo, giết cha nó mấy trăm ngàn chủ đất để cho dân nghèo được lùa vào hợp tác xã cày bừa thay trâu.

Mà hổng thương sao được bà con!?

Nghe chú Thăng tỉ tê, tui mới biết được cái loài sản hậu này cũng biết yêu, cũng có hăm hở khát vọng dầm dề tuổi trẻ "...Cách đây đúng 35 năm, khi tốt nghiệp đại học, bị cáo cùng bạn gái, bây giờ là vợ đã lên công tác tại công trường thủy điện Hòa Bình, mang theo những hăm hở của tuổi trẻ, khát vọng chinh phục sông Đà, với tất cả mục tiêu vì dòng điện ngày mai."

Biết là chú bẹt cà na hột, dắt gái xuống sông, học tập bác Hồ, mò... cái gì đó để 2 đứa thành dzợ thành chồng, hai đứa bây khát cái gì đó chớ khát vọng cái giống gì! Nhưng mà cũng thương!

Nhìn cuộc đời của chú Thăng - "hôm nay bị cáo không bao giờ nghĩ mình lại phải đứng trước phiên tòa để nói lời sau cùng. Đây là sự đau xót và bất hạnh đối với bị cáo và gia đình...", lại thiệt là thương! Người ta đang từ tư lệnh gặp ai chửi đó, đụng đâu trảm đó, thấy gì hốt đó, rồi lóc ngóc bò lên ngồi chổng mông ở Bộ chính chị chính em, chui dzìa Sài Gòn làm chúa tể băng đảng Hồ Chí Minh... Vậy mà đùng một cái mở miệng ra không dám xưng "tôi", một điều "bị cáo" hai điều "bị cáo". Thấy chú ấy hơi bị hèn làm Tư tui cũng hơi bị thương!

Rồi... cái này mới thiệt là thương cha thương một thương ông thương mười nè: Sắp bị vào cái chốn đến buồn đi ỉa cũng đếch cho mà chú ấy cũng hổng thèm quên những món nợ ân tình với nhân dân: nợ tuyến đường bộ cao tốc Bắc-Nam nè; sân bay quốc tế Long Thành nè; tuyến đường sắt cao tốc Hà Nội - Sài Gòn nè; nợ đưa cái hòn ngọc Viễn Đông bị mấy đứa đâm cha chém chú hiếp chị dâu phỏng mất trở về lại với Sài Gòn thay thế cái cục Hồ Chí Minh thúi hoắc nè; Cần Giờ thành Singapore nè; nợ lời hẹn ước đi câu cá nhậu nhẹt với cha nội nông dân phải gió nào đó nè...

Tư tui đọc những thổn thức của chú Thăng mà vừa rưng rưng nước mắt cụ Hồ sau ngày cải cách xác người trên ruộng, vừa muốn ủi mụ vợ ra khỏi mền khi mụ hehehe tới rung giường "mèn ơi, nó mà thanh toán xong mấy cái món nợ này thì nó thành đại tỷ phú và tụi tui không còn cái lai quần để cạp! Tổ cha nó xạo vàng trời!"

Chú Thăng lại làm tui nhớ đến béc Hồ dzô dzàng mến yêu nữa chớ. Những cảm giác thương mến béc tui ra đi tìm đường cứu đói, đến buồn đi ị cũng hổng cho, một ngày trong tù ngồm chôm chĩa thơ bằng ngàn mùa thu lá rụng đi cướp chính quyền... bỗng nhiên như cơn táo bón ùn ùn chạy dzìa!

Thăng ơi! Bác sao cháu vậy! Thương cả 2 bác cháu nhà chú tới mức muốn thổ tả luôn!

Nhân đây, Tư tui cũng xin lỗi chú Thăng và các đồng chí nhà sản là hồi đó đến giờ Tư tui cứ chửi rống lên nhà sản các chú là đồ tam vô. Vô gia đình, vô tổ quốc, vô thần. Bi chừ tui mới biết chú thương cha già như thương chuối ba hương; yêu vợ ở nhà như yêu người mẫu chân dài ở khách sạn 5 sao; cũng biết bày đặt đòi chăm sóc cha già bệnh hoạn và ao ước ăn tết với con dzợ chỉ khi nào sắp thấy cái cửa tù. Bi chừ mới biết mấy chú cũng có chút... thần, sợ làm ma tù, xin được làm ma tự do. May mà cái thèng trung tá côn an Vũ Văn Hiển không ngồi trong tòa. Có nó, nó nhảy đùng lên gào rằng: "Ma tự do cái con cờ ặc cờ ệt gì đó là chú thành con Ma Cụ Hồ ngay!

Rốt cuộc, chỉ còn một thứ "vô" là các chú nhất định không ba sạo, kiên quyết giữ gìn, bảo vệ sự thật cho đúng lập trường của đảng: Vô Tổ quốc!

Nghĩ tới những ngày tháng sắp tới mà Tư tui rung rung tơ lòng cho chú Thăng. Tư tui cả đời bị bác làm hành, đảng làm tỏi, côn đồ lôi lên bờ, côn an đạp xuống ruộng, bầm dập quen rồi nên tỉnh queo, bị đói riết hết thèm ăn, nghèo miết nên mang giày ngứa cẳng, mặc áo thấy hôi nách, khó chịu bỏ mẹ. Ngược lại, chú Thăng quen ăn ngon mặc đẹp, ra toà mà còn bôi cái giống gì đó lên đầu, tóc bóng như mỡ heo. Chú lại quen thói hét ra lửa, đụng ai đạp đó... chừng nào vào tù phải kính, bẩm, lụ khụ cong mẹ cái lưng. Mới mấy tháng trước, tụi quan tòa, chánh án, giám sát gì đó gặp chú là đầu tụi nó thiếu điều cạp được đất, bây giờ chú lẩy bẩy trước mặt tụi nó. Chừng nào vào gặp đám cai tù của bác Lú thì chú Thăng chỉ có nước xón trong quần. Hổng thương chú thì thương ai bi giờ!

Vậy cho nên: Thôi bác Lú, tha cho nó đi. Mấy trăm ngàn tỉ bạc lẻ đó hổng bằng 1 góc cái tượng vàng Hồ Chí Minh mà tụi Tàu tặng bác, chưa kể tới một đống trương mục to tổ bố ở nước ngoài mà cha Tập thưởng công cho bác. Chú Thăng đã tha thiết muốn điếc con ráy rằng "Dù bất kỳ hoàn cảnh nào, bị cáo luôn trung thành với Đảng, với Tổ quốc, nhân dân, tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, của Nhà nước, của Tổng bí thư, Ban chấp hành TƯ... Cuối cùng bị cáo xin cảm ơn Đảng, Nhà nước, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng..." thì còn con mẹ gì nữa mà hổng chịu tha cho nó!

Bác Lú cũng nhớ lời Thăng - "hôm nay bị cáo không bao giờ nghĩ mình lại phải đứng trước phiên tòa để nói lời sau cùng. Đây là sự đau xót và bất hạnh đối với bị cáo và gia đình..." Câu này hay! Mấy năm nữa ra tòa nhớ cọp dê xài lại nghe.

*

Thưa quan viên hai họ,

Tới đây thì Tư tui đóng cửa để thú nhận với bà con trong nhà một điều: Tư tui "thương" bao nhiêu thì lại "sướng" bấy nhiêu. Tại sao "sướng" thì bà con chắc cũng hiểu - viết ra tốn giấy rồi lại bị chửi cho là "biết rồi khổ lắm nói mãi".

Điều thú nhận thứ hai là Tư tui nghèo, biết đất nước khổ đau, đồng bào khổ cực nhưng Tư tui thấy đời mình sướng muốn chết luôn. Sướng là vì:

Dưới sự lãnh đạo quang dzinh của đẻng, Tư tui hổng có mẹ gì để làm. Cho nên ngày ngày Tư tui chỉ biết chĩa mõm lên trời sung sướng ra rả chửi cả nhà tụi nó. Béc Hù tui hổng tha, Chú Lú tui hổng chừa. Bà con nói chửi tụi nó thì làm được gì!? Thì... kệ cha nó chứ. Tụi nó cũng có làm được gì Tư tui đây nà!? Dzậy là đủ sướng rồi!

Nhìn chú Thăng hôm nay, nghĩ đến ngày mai, Trọng lú bị lôi từ dưới ống cống Ba Đình lên, nhân dân cho làm con ma cống; Lúc đó, trong nỗi vui tràn trề của cả dân tộc, chắc Tư tui lại... buồn là buồn không tên, thức giấc nửa đêm... mới biết: Chết mẹ! Hết còn gì để chửi!

18.01.2018




TỰ DO HAY LÀ CHẾT

Trần Mạnh Hảo

Thơ Trần Mạnh Hảo.

Nếu có thể đổi bộ xiêm y của tôi 
Để lấy vòm trời 
Dù trong giây phút ?

– Bộ lông ngươi có thật 
Còn vòm trời là ảo ảnh mà thôi 
Thà ở trong lồng cho ta nhốt chơi !

– Nếu có thể đổi đôi mắt
Để lấy trời xanh ?

– Ta chúa ghét mộng mơ 
Nếu mà ngươi mù mắt 
Thì trời kia dù có cũng vu vơ !

– Nếu có thể được 
Tôi xin đổi tiếng hót 
Lấy một thoáng trời cao ?

– Nhảm nào 
Nếu mà ngươi không có tiếng hót 
Thì ta nhốt ngươi làm gì ?
Từ đó con chim biếng hót, biếng ăn 
Nó chiêm ngưỡng trời xanh tuyệt vọng 
Khi chim không còn sự sống 
Chiếc lồng ném chim xuống

Một con mèo vồ liền 
Kìa trận gió ào đến 
Và lông chim bay lên !

Đến lúc này con chim tội nghiệp
Mới đạt được vòm trời

Xin gió mang những chiếc lông chim này bay qua cái chết
Tự do không có thật trong đời
Phải có một chiếc lồng chim kia mới biết 
Giá của xiêm y mình, của tiếng hót, của con ngươi !

chim hạc bay

Sài Gòn 1981

Trần Mạnh Hảo



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Du Khách Trung Quốc tiểu tiện làm hàng nghìn cá chết- Du khách TQ qua VN ăn quit nhà hàng còn hành hung [NEW]
Biển Đông: Mỹ lên án Bắc Kinh cho oanh tạc cơ hạ cánh xuống Hoàng Sa trong khi VN im lặng- Nổ súng tại Mỹ chết 10 người
Báo động đỏ: Người mẫu ảnh khỏa thân tố họa sĩ body painting nổi tiếng hiếp dâm giữa thành phố mang tên Bác...
Nhờ chiến lược “Trung Quốc quyết tâm đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng” mà được vị trí đệ nhị siêu cường ngày nay
Study leaks China-Backed Dam in Cambodia Would Destroy Mekong on Vietnam side VC keeps it secret from people
Hãy Trả Lại Tên Cho Sài Gòn
Cướp của giết người từ Bắc tới Nam, thêm 2 hiệp sĩ bị đâm chết tại thành Hồ
Dâm đảng ấu dâm không bị tù thời đại HCM
Cán bộ CS ngày nay giàu lên bằng tham nhũng
Sức khỏe quý hơn Vàng
Đại học ''mac''Mỹ cấp bằng tiến sĩ danh dự cho nông dân Việt
Đại học Ma của Mỹ cấp bằng Tiến sĩ danh dự cho nông dân CHXHCN Việt Nam
Cái bắt tay lịch sử của Triều Tiên là tấm gương cho CSVN học tập, làm theo
Hiện tượng Thích Chân Quang: Trung Quốc là anh, Việt Nam là em… em phải lễ phép với anh, Lý Thường Kiệt vô lễ
Hiện tượng Thích Chân Quang: Trung Quốc là anh, Việt Nam là em… em phải lễ phép với anh, Lý Thường Kiệt vô lễ

     Đọc nhiều nhất 
Hồ Chí Minh có phải là Nguyễn Ái Quốc? [Đã đọc: 1114 lần]
Tượng Tần Thủy Hoàng bị quật ngã khiến Trung Quốc hoang mang lo sụp đổ đế quốc Tàu Cộng [Đã đọc: 1086 lần]
Hiện tượng Thích Chân Quang: Trung Quốc là anh, Việt Nam là em… em phải lễ phép với anh, Lý Thường Kiệt vô lễ [Đã đọc: 1016 lần]
Ỷ thế đảng viên CS phụ huynh bắt cô giáo có bầu quỳ xin lỗi: Môi trường giáo dục đang rất lộn xộn thời đại HCM! [Đã đọc: 980 lần]
Khoa học quân sự VN: Xe bọc thép Made in Vietnam bán đồng nát: Xót lòng… [Đã đọc: 971 lần]
Thủ tướng Canada, Tom Cruise lọt top 10 đẹp trai nhất hành tinh [Đã đọc: 964 lần]
Trung Quốc: Người Việt không được “chết nhanh” mà phải chết “từ từ”nhờ sự hợp tác của CSVN [Đã đọc: 946 lần]
Khủng bố Canada: Xe tông người đi bộ ở Toronto, 9 chết 15 trọng thương [Đã đọc: 899 lần]
VC TÀN PHÁ MÔI TRƯỜNG VN: HƠN 3 KM BIỂN ĐÀ NẴNG ĐỔI MÀU SẪM VÀ BỐC MÙI HÔI [Đã đọc: 887 lần]
Cháy nhà máy Đài Loan có nhiều lao động Việt Nam, 5 lính cứu hỏa hy sinh [Đã đọc: 861 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.