Trong những tình huống khác nhau, nước Mỹ cần có lực lượng không quân và hải quân mạnh, có thể vượt qua hệ thống chống tiếp cận và ngăn chặn xâm nhập khu vực (A2/AD) của Trung Quốc, can thiệp dứt khoát trong bất kỳ trường hợp nào.
Hạm đội tàu sân bay tác chiến Mỹ luôn sẵn sàng ứng phó với những tình huống bất ngờ tại Châu Á Thái Bình Dương
Trong nhiều thập kỷ, các lãnh đạo Trung Quốc đã thực hiện hoàn hảo chiến lược của Đặng Tiểu Bình "che giấu năng lực, chờ đợi thời cơ” và thời gian im lặng của Trung Quốc khá dài. Nhưng từ khi ông Tập Cận Bình lên nắm quyền, các nhà hoạch định chính sách Trung Quốc thay vì sử dụng khẩu hiệu đó đã áp dụng một chiến lược quyết đoán hơn, tập trung vào hiện thực hóa "Giấc mơ Trung Hoa” thành siêu cường và sự cần thiết phải "tích cực phấn đấu thực hiện một điều gì đó".
Không ở đâu học thuyết địa chính trị mới này thể hiện rõ ràng bản chất và khả năng gây nguy hiểm hơn là ở Biển Đông với việc tạo ra các tranh chấp cực đoan và đầy bạo lực.
Kể từ khi kết thúc nội chiến Trung Quốc, Bắc Kinh đã chuẩn bị cho việc khống chế toàn bộ vùng nước Biển Đông, bao gồm tất cả các tuyến đường dọc theo biển Việt Nam và Philippines kéo dài đến tận bờ biển Borneo cách đó 1.700 dặm.
Chỉ cần nhìn vào đường “chín đoạn” mà Trung Quốc vẽ trên bản đồ là thấy rõ tham vọng Bắc Kinh, dù căn cứ của những tuyên bố mà Trung Quốc đưa ra hoàn toàn mù mờ về những chứng cứ lịch sử nào đó.
Tất nhiên, Trung Quốc không chỉ tuyên bố chủ quyền đơn thuần trên vùng nước mở mà nhằm đến những “lợi ích cốt lõi” mà Bắc Kinh có thể có được.Trị giá 5.000 tỷ USD thương mại vận tải qua lại Biển Đông mỗi năm, các ngư trường giàu có và nguồn tài nguyên năng lượng tiềm năng vô cùng lớn là điều mà quốc gia này sẵn sàng tranh đấu. Giá trị chiến lược và vị thế quan trọng của khu vực này quá rõ trong mắt của người Trung Quốc.
Đây chính là nguyên nhân của những hành động ngày càng bạo lực và khiêu khích mà Trung Quốc tiến hành ở Biển Đông, là tín hiệu báo động cho các nước láng giềng và Mỹ.
Washington đã kêu gọi tất cả các bên tranh chấp tránh những hành động có thể làm trầm trọng thêm căng thẳng, nhưng Trung Quốc vẫn tiếp tục sử dụng lực lượng hải quân và hải cảnh cũng như lực lượng phi quân sự quấy rối tàu thuyền các quốc gia khác, hạ đặt giàn khoan dầu khổng lồ với một hạm đội tàu đi kèm trong vùng biển tranh chấp, nạo vét, bồi đắp và xây dựng đảo nhân tạo trở thành các tiền đồn quân sự, hình thành những gì mà tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương Mỹ đã gọi là "Vạn lý trường thành cát-Great Wall of Sand" trên Biển Đông.
Những công trình Trung Quốc xây dựng trên các đảo nhân tạo
"Sự tăng trưởng đáng sợ quy mô và năng lực của đội tàu "vỏ trắng" bán quân sự Trung Quốc dẫn đến số lượng tàu của họ lớn hơn tất cả các đội tàu Cảnh sát biển (Coast Guard) của Nhật Bản, Việt Nam, Indonesia, Malaysia và Philippines cộng lại, nếu liên kết với tốc độ nạo vét bồi đắp đầy ấn tượng và quy mô lực lượng cho thấy rằng Trung Quốc sẽ không ngừng các nỗ lực xây dựng đảo nhân tạo trong bất kỳ tình huống nào.
Bắc Kinh đang theo đuổi một chiến lược có mục đích rõ ràng, có nguồn lực tốt để hiện thực hóa quyền kiểm soát vùng nước đảo nhân tạo, tiền đề cho hành vi chiếm đoạt chủ quyền và đặt sự thống trị trên toàn bộ vùng Biển Đông.
Trong khi người Mỹ muốn tránh bị lôi cuốn vào tranh chấp lãnh thổ đa phương khu vực, điều đó khiến Trung Quốc ngày càng hành động hung hăng ở Biển Đông, đây là vấn đề bức thiết buộc Mỹ phải triển khai hành động và thể hiện rõ nét quan điểm trong một phản ứng thống nhất, được hỗ trợ bởi sức mạnh quân sự.
Mỹ hoan nghênh sự phát triển kinh tế xã hội của Trung Quốc nhưng người Mỹ phải làm rõ thông qua những tuyên bố và hành động thực tế rằng: việc sử dụng vũ lực và cưỡng đoạt chủ quyền sẽ bị lên án và kiên quyết ngăn chặn.
Những sự kiện gần đây cho thấy Tổng thống cần xuất hiện để xác nhận mức độ nghiêm trọng của tình hình và Bộ Quốc phòng phải xem xét lựa chọn các giải pháp quân sự như là một phần của quan điểm đối ngoại "toàn chính phủ" trong phương pháp tiếp cận tình huống rộng hơn.
Phương pháp này phù hợp trong trường hợp riêng - Trung Quốc - khi họ sử dụng sức mạnh cơ bắp quân sự và bán quân sự theo đuổi các mục tiêu mang tính bá quyền, nhưng các nhà hoạch định chiến lược cần nghiên cứu cẩn thận, sao cho khi sử dụng giải pháp quân sự ngăn chặn các hoạt động của Trung Quốc sẽ không dẫn đến leo thang căng thẳng.
Tàu sân bay USS George Washington tham gia diễn tập Keen Sword 2013
Từ vị thế trung lập, Mỹ nên thể hiện một cách rõ ràng, kiên định quan điểm của mình về tự do hàng hải, giải quyết hòa bình đa phương các tranh chấp bằng cách duy trì sự hiện diện hải quân thường trực trong khu vực, đưa chiến hạm, máy bay của Mỹ đi qua vùng nước và không phận quốc tế mà Bắc Kinh tuyên bố một cách phi pháp là của họ.
Không hành động như vậy, mặc nhiên sẽ là tín hiệu cho rằng người Mỹ đã thừa nhận “đảo nhân tạo” là lãnh thổ của Trung Quốc.
Để duy trì các nỗ lực ngăn chặn Trung Quốc được thường xuyên, liên tục, Washington có thể cần điều chỉnh thế trận và mô hình bố trí lực lượng hải quân toàn cầu, phân bổ lại các nguồn lực bổ sung cho lực lượng hải quân vốn đã quá tải vì các nhiệm vụ khác.
Mỹ cần khuyến khích và ủng hộ các quốc gia trong khu vực vốn quyết liệt phản đối các hành động đơn phương của Trung Quốc, cố gắng hỗ trợ và đảm bảo để các quốc gia đó không tiến hành bất cứ một hành động gây leo thang căng thẳng nào trong những tuyên bố chủ quyền của mình.
Cùng với những hành động kiên quyết này, nước Mỹ nên tiếp tục đa phương hóa vấn đề bằng cách khuyến khích những tổ chức quốc tế và các quốc gia như Nhật Bản (vốn không có yêu sách đối với vùng biển tranh chấp) có những tuyên bố nhằm lôi kéo sự chú ý nhiều hơn về vấn đề Biển Đông.
Diễn tập chung liên quân Mỹ - Philiphines
Chính phủ Mỹ cần hỗ trợ và ủng hộ ASEAN phát triển một mặt trận thống nhất về vấn đề biển Đông, ngay cả những sự khích lệ đó chỉ để nhấn mạnh rằng những tranh chấp trên Biển phải được giải quyết tại tòa án của luật pháp quốc tế, tất cả các bên liên quan và không liên quan phải đi một chặng đường dài hướng tới sự chứng minh cho Trung Quốc hiểu, hành vi cưỡng chế của họ sẽ bị đáp trả bằng những phản ứng kiên quyết và mạnh mẽ.
Rộng hơn, nước Mỹ phải chứng minh với bạn bè và đồng minh rằng: người Mỹ cam kết duy trì một sự cân bằng lực lượng ở châu Á, không cho phép Trung Quốc áp đặt quyền thống trị khu vực hoặc đơn phương đạt được mục tiêu của mình bằng đe dọa sức mạnh và cưỡng chế chủ quyền.
Hậu quả nghiêm trọng của việc bồi đắp đảo nhân tạo và sử dụng lực lượng bán quân sự tiến hành xâm lược trên biển sẽ dẫn đến xung đột vũ trang giữa Trung Quốc và các nước láng giềng, khi đó tình hình có thể vô cùng tồi tệ.
Cho đến thời điểm này, ưu thế quân sự của Mỹ đã ngăn chặn Trung Quốc vượt qua ngưỡng cửa xung đột. Tương lai, nước Mỹ phải duy trì và gia tăng ưu thế vượt trội của mình khi đối mặt với tiến trình hiện đại hóa quân sự nhanh chóng của Trung Quốc.
Trong những tình huống khác nhau, nước Mỹ cần có lực lượng không quân và hải quân mạnh, có thể vượt qua hệ thống chống tiếp cận và ngăn chặn xâm nhập khu vực (A2/AD) của Trung Quốc, can thiệp dứt khoát trong bất kỳ trường hợp nào, nếu Bắc Kinh tiến hành các hoạt động xâm lược chống lại các đồng minh và đối tác của Mỹ.
Các tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông là vấn đề khu vực có tầm quan trọng toàn cầu, các nhà lãnh đạo Mỹ với ưu thế quân sự vượt trội phải kiềm chế được những hành vi của Bắc Kinh hiện tại và không để các tranh chấp khác trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương vượt khỏi tầm kiểm soát.
(* Bài viết của Thượng Nghị sĩ Đảng cộng hòa J. Randy Forbes Chủ tịch Ủy ban quân vụ Hải quân và Phát triển Lực lượng, chủ tịch Tiểu ban Thượng viện về Trung Quốc, đăng trên The National Interest).
Theo VietTimes/PetroTime
Trung Quốc: Cuồng phong kinh tế thổi bùng thách thức chính trịDân trí Giữa lúc chính quyền của Chủ tịch Tập Cận Bình đối diện nhiều thách thức kinh tế, chính trị, việc thị trường chứng khoán hoảng loạn, đồng nhân dân tệ bị phá giá còn thảm kịch Thiên Tân làm lộ những sai phạm trong quản lý, càng khiến tình hình thêm phức tạp.Nhiều nhà đầu tư Trung Quốc lo lắng khi thị trường chứng khoán liên tục giảm điểm (Ảnh: Corbis) Ngày 19/8, trang web của truyền hình trung ương Trung Quốc (CCTV) đăng tải bài viết của tác giả “Guoping”, khẳng định “mức độ khó khăn (trong triển khai cải cách), sức chống đối, sự ngoan cố, dữ dội, phức tạp và thậm chí cả kỳ lạ của những người không chịu thích nghi với cải cách hoặc chống lại nó đã vượt xa mức độ hầu hết mọi người có thể tưởng tượng”. Bài viết với ngôn từ lạ này lại được chính quyền Bắc Kinh phê duyệt, bởi Guoping là bút danh vẫn thường được sử dụng trong các bài viết được hầu hết tin rằng phản ánh quan điểm chính trị của Chủ tịch Tập Cận Bình. Theo CCTV, Gouping là bút danh của một nhóm các nhà bình luận và tuyên truyền hàng đầu của truyền thông nhà nước. Cái được gọi là sự chống đối, như được miêu tả trong bài báo, có thể được nói quá để tạo ảnh hưởng, nhưng những khó khăn và bất đồng là có thật. Các quan chức cấp cao trong chính phủ và đảng Cộng Sản Trung Quốc vẫn chưa tiết lộ gì về những tranh cãi, vốn đang làm dấy lên những đồn đoán về chia rẽ ở thượng tầng. Những ánh mắt dò xét đang dõi theo động thái của Bắc Kinh sau những nỗ lực không thành công, nhằm phục hồi thị trường chứng khoán. Đây là bất ngờ không mấy dễ chịu khi suốt một thập niên qua, nhà đầu tư đã quen với hiệu quả tức thì mỗi khi Trung Quốc quyết định giải cứu thị trường. Những hỗn loạn trên thị trường Trung Quốc thời gian qua tất nhiên đã khiến giới đầu tư giận dữ, nhưng ông Tập Cận Bình, người đang nỗ lực đẩy mạnh các chính sách cải cách kinh tế theo hướng tự do hóa thị trường, hầu hết không liên quan. Ngày 22/8, lãnh đạo của một sàn giao dịch kim loại hiếm đã bị những nhà đầu tư không được trả tiền bao vây bên ngoài một khách sạn hạng sang ở Thượng Hải, và dẫn giải tới đồn công an sở tại (trước khi được thả). Nhưng chỉ chưa đầy 15% tài sản của các hộ gia đình Trung Quốc đang được đầu tư vào thị trường chứng khoán. Giá cổ phiếu giảm không phải thách thức với hệ thống chính trị, thậm chí cũng không đe dọa hệ thống tài chính. Thay vào đó những hỗn loạn làm gia tăng làm gia tăng những vấn đề cố hữu tại Trung Quốc đó là: cá nhân một số nhà lãnh đạo có tư tưởng cải cách muốn khuyến khích thị trường, đòi hỏi phải trả giá để thay đổi, nhưng toàn thể bộ máy lãnh đạo lại đề cao sự ổn định, và không muốn những biến động bất ngờ về giá. Hệ quả là những tranh luận tới lui liên quan đến những vấn đề then chốt của cải cách, vẫn tiếp diễn bất chấp những khó khăn. Chính quyền Bắc Kinh đã cam kết những cải cách lớn đối với các công ty quốc doanh, cũng như tự do hóa hơn nữa ngành tài chính. Một loạt các bài bình luận gần đây trên tờ Nhân dân nhật báo của đảng Cộng Sản Trung Quốc, đã bác bỏ ý kiến cho rằng thị trường lao dốc là dấu hiệu từ bỏ cải cách, kèm tuyên bố bước tiếp theo phải “cải thiện sự hài lòng của công chúng”. Vấn đề thực sự đó là những hỗn hoàn trên thị trường sẽ làm nảy sinh phản ứng trong hàng ngũ lãnh đạo - và việc này đang diễn ra tại thời điểm đà lao dốc cũng làm tổn hại tới uy tín của chính phủ trong ứng phó các vấn đề kinh tế. Sự chống đối không chỉ bùng phát bởi kinh tế khó khăn, mà phần nhiều do một chính sách tiêu biểu khác của ông Tập Cận Bình: chiến dịch bài trừ tham nhũng. Một bài bình luận khác từng cho thấy đây đang là cuộc đấu giữa chính quyền mới với nhiều lãnh đạo đã về hưu nhưng vẫn muốn bảo vệ những người thân cận. Bài bình luận đó - được đăng tải hôm 10/8, cũng trên chính tờ Nhân dân nhật báo - đã nêu gương những cựu lãnh đạo trước đây, những người một khi về hưu sẽ không còn can dự vào công việc tại cơ quan cũ. Mà như cách dùng từ hình ảnh của Nhân dân nhật báo, họ giống như những ly trà sẽ nguội đi lúc khách ra về. Dù không được nêu thẳng tên, ông Giang Trạch Dân, được nhiều người nhận định là đối tượng bài báo nhắm tới. Dù thôi giữ chức Chủ tịch Trung Quốc năm 2002, ông vẫn duy trì ảnh hưởng tại hậu trường. Vài năm qua, chiến dịch chống tham nhũng của ông Tập đã “trảm” nhiều quan chức từng thân cận với ông Giang, mà đáng chú ý nhất là cựu chủ nhiệm Ủy ban chính pháp Chu Vĩnh Khang và hai cựu phó chủ tịch Quân ủy trung ương Từ Tài Hậu và Quách Bá Hùng. Các vụ điều tra tham nhũng trên cho thấy chiến dịch “đả hổ, diệt ruồi” của ông Tập vẫn chưa hề giảm tốc, đồng thời khẳng định thực tế rằng nó đã diễn ra toàn diện hơn hầu hết nhận định ban đầu của công chúng. Nó cũng tương tự như việc kinh tế Trung Quốc giảm tốc dữ dội hơn dự báo của các nhà kinh tế. Ông Tập đã đặt uy tín chính trị của mình vào khả năng quản lý kinh tế cũng như quyết tâm làm trong sạch bộ máy lãnh đạo. Nhưng cả hai nhiệm vụ này dường đang trở nên khó khăn. Thanh Tùng Theo Economist Kinh tế Trung Quốc loạng choạng, Biển Đông sẽ lặng sóng?
Bất chấp tăng trưởng không cân bằng kéo dài trong nhiều năm, Bắc Kinh vẫn theo đuổi định hướng dựa nhiều vào đầu tư để duy trì sức mạnh kinh tế, giữ tăng trưởng ở mức cao. Tỉ lệ nợ trên tổng GDP kể từ 2009 đã chạm mức 300%, mức nguy hiểm đối với một nền kinh tế có mức thu nhập trung bình. Thế nhưng chừng đó vẫn chưa đủ để gây ra một cuộc khủng hoảng tài chính tại Đại lục. Bong bóng bất động sản phình to, với quy mô lớn nhất thế giới, lộ rõ qua hàng loạt những khu đô thị ma không người sinh sống, vậy mà thị trường vẫn không đổ vỡ. Chính sức mạnh kinh tế tưởng như vô đối kia là nền tảng để Trung Quốc theo đuổi một chính sách đối ngoại đầy tham vọng, nhưng rủi ro cao trong vài năm trở lại đây. Nhiều người trong giới tinh anh tại Đại lục nhìn nhận, Mỹ và phần còn lại của thế giới phương Tây đang thoái trào và đà trỗi dậy của Trung Quốc là không gì cản nổi. Ảo tưởng khiến Bắc Kinh thực thi chính sách đối ngoại và an ninh đối nghịch hoàn toàn với những gì từng diễn ra trong giai đoạn nắm quyền cuối cùng của nhà lãnh đạo Đặng Tiểu Bình. Thay vì “giấu mình chờ thời”, Bắc Kinh không ngừng loan báo những cam kết mở rộng sức mạnh kinh tế ra bên ngoài, bắt đầu công khai thách thức trật tự an ninh tại châu Á vốn dĩ bị Mỹ chi phối. Thách thức đang đặt ra cho thế hệ lãnh đạo thứ 5 tại Trung Quốc. (Ảnh:AP) Trên mặt trận kinh tế, Trung Quốc tuyên bố bỏ ra hơn 100 tỉ USD để lập Ngân hàng Phát triển Hạ tầng châu Á (AIIB), Ngân hàng Phát triển mới (NDB) và Quỹ Con đường Tơ lụa mới – một loạt những thể chế và công cụ tài chính nhằm gia tăng ảnh hưởng trên thế giới, cạnh tranh với các thiết chế quốc tế khác như Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB), Ngân hàng Thế giới (WB). Bắc Kinh đặt cược rất lớn vào các nước đang phát triển nhằm khai thác tài nguyên thiên nhiên, xây dựng các dự án hạ tầng quy mô lớn. Trung Quốc đã bơm khoản tín dụng gần 120 tỉ USD tại Mỹ Latinh từ năm 2005 đến nay. Còn ở châu Phi, đầu tư và viện trợ phát triển của nước này hiện cũng đã vượt mốc 100 tỉ USD. Đối mặt với địch thủ được “chống lưng” bởi 4.000 tỉ USD dự trữ ngoại tệ, các đối tác phương Tây chẳng thể làm gì khác ngoài việc oán thán về “ô nhiễm môi trường”, “vi phạm nhân quyền” trong hoạt động đầu tư ra bên ngoài của Bắc Kinh. Thế nhưng bước đi mạnh bạo nhất mà Trung Quốc thực thi dựa trên sức mạnh kinh tế chính là đòi hỏi về chủ quyền lãnh thổ ở Đông Á. Trong khi các lãnh đạo tiền nhiệm thường hay cân nhắc kĩ lưỡng trước mỗi quyết sách về tranh chấp lãnh hải ở Biển Đông, biển Hoa Đông, thì giới lãnh đạo thế hệ thứ 5 hiện nay lại chọn cách tiếp cận thiên về đối đầu, với niềm tin rằng sức mạnh kinh tế và quân sự gia tăng thì Trung Quốc có quyền xem thường lợi ích của Mỹ và các đồng minh tại khu vực. Hệ quả là trong vòng 2 năm trở lại đây, Bắc Kinh liên tiếp đẩy căng thẳng leo thang, cho thiết lập vùng Nhận diện Phòng không (ADIZ) ở biển Hoa Đông và xây “đảo nhân tạo” quy mô lớn ở Biển Đông. Vậy nhưng đầu máy kinh tế Trung Quốc cuối cùng cũng khựng lại và điểm yếu đã lộ ra. Câu hỏi đặt ra hiện nay là: Liệu Bắc Kinh còn có thể theo đuổi chính sách đối ngoại hiếu chiến? Dựa trên lối hành xử của trong quá khứ và môi trường thực tại khắc nghiệt, có thể tạm đưa ra một kết luận: Nếu có điều gì đó tích cực đến từ sự “loạng choạng” củakinh tế Trung Quốc, thì đó chính là việc Bắc Kinh sẽ “dịu” đi về chính sách ngoại giao. Biển Đông sẽ "dịu" hơn khi Trung Quốc gặp khó về kinh tế? Các lãnh đạo tiền bối – từ Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân tới Hồ Cẩm Đào, đều nhận thức rõ về cán cân quyền lực mất cân đối giữa Trung Quốc và phương Tây. Đó là lý do Trung Quốc trong quá khứ thường có những nhượng bộ lớn về đối ngoại một khi điểm yếu về kinh tế phát lộ. Ông Đặng từng không cho phép việc Mỹ bán vũ khí cho Đài Loan cản trở thương mại Mỹ - Trung. Cuối thập kỉ 1990, Chủ tịch Giang Trạch Dân cũng thể hiện sự kiềm chế lớn trong vấn đề Đài Loan, nhằm đổi lấy việc Mỹ ủng hộ Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Trong ngắn hạn, nếu vẫn muốn tăng trưởng dựa trên xuất khẩu sang thị trường phương Tây, Bắc Kinh không thể bám níu chính sách hiếu chiến ở Biển Đông. Suy giảm kinh tế cũng sẽ giới hạn tiềm lực của Trung Quốc trong các dự án kinh tế tham vọng, mạo hiểm ở bên ngoài. Quan trọng nhất, kinh tế tụt dốc tiềm ẩn nguy cơ bất ổn bên trong nội địa, buộc giới lãnh đạo Bắc Kinh phải lựa chọn giữa “vẻ rực rỡ” trên trường quốc tế hay sự ổn định trong nước. Và như thế “trong cái rủi có cái may”: Một người hùng mới nổi ở châu Á cảm cúm sẽ không còn đáng sợ như lúc anh ta cường tráng! Theo Hoài Thanh/National Interest Nhiều nước Đông Nam Á ‘gặp hạn’ vì kinh tế Trung QuốcViệc kinh tế Trung Quốc suy yếu không khỏi khiến người ta lo ngại về ảnh hưởng tiêu cực lên các nền kinh tế khu vực Đông Nam Á. Ảnh minh họaNăm nay, Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) ước tính kinh tế Trung Quốc chỉ tăng trưởng khoảng 6,8%, thấp nhất trong hai thập kỷ. Theo hãng tin DW của Đức, việc kinh tế Trung Quốc suy yếu không khỏi khiến người ta lo ngại về ảnh hưởng tiêu cực lên các nền kinh tế khu vực Đông Nam Á, bởi mối liên hệ chặt chẽ về thương mại và đầu tư giữa Trung Quốc và các nước này. Trong đó, Indonesia, Malaysia và Singpapore được cho là đều chịu tác động nặng nề khi kinh tế Trung Quốc khó khăn. Indonesia Indonesia, nền kinh tế lớn nhất Đông Nam Á, đang gặp khó khi phải đối diện với tình trạng tăng trưởng suy giảm, thất nghiệp tăng cao và thâm hụt ngân sách tăng mạnh. Quý 2 năm nay, kinh tế Indonesia chỉ tăng trưởng 4,6%, thấp nhất từ năm 2009. Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB) đã điều chỉnh giảm dự báo tăng trưởng kinh tế Indonesia năm 2015 xuống mức 5,0% từ mức 5,5% trước đó. Thế nhưng, kinh tế Indonesia khó khăn còn bởi những chính sách ứng phó sai lầm của chính phủ nước này, khi quá bảo hộ các ngành sản xuất trong nước và vì thế đã phản tác dụng. Theo chuyên gia kinh tế trưởng của ADB tại Thượng Hải, các nhà hoạch định chính sách kinh tế Indonesia đã không có kế hoạch điều chỉnh ngân sách phù hợp, dẫn đến nguồn thu giảm, tài chính khó khăn. Doanh nghiệp không được hưởng ưu đãi thuế phù hợp, dẫn đến chính sách cải cách kinh tế của chính phủ cũng không phát huy tác dụng. Malaysia Thời gian gần đây, niềm tin của nhà đầu tư nước ngoài vào kinh tế Malaysia giảm nghiêm trọng. Nền kinh tế phụ thuộc nhiều vào xuất khẩu hàng hóa sang Trung Quốc này đã chịu tác động nặng nề khi giá hàng hóa giảm và tiêu dùng nội địa đi xuống. So với các đồng tiền khác tại châu Á, đồng nội tệ của Malaysia sụt giảm tệ nhất. Tính từ đầu năm 2015 đến nay, đồng Ringgit đã giảm khoảng 15%. Không chỉ đương đầu với các vấn đề kinh tế, Malaysia hiện còn đang gặp khó với những bê bối chính trị nội tại liên quan đến Thủ tướng Najib Razak. Dự trữ ngoại tệ của Malaysia hiện giảm xuống mức 94,5 tỷ USD, thấp nhất 7 năm. Điều này khiến người ta không khỏi hoài nghi về khả năng bảo vệ đồng Ringgit của Malaysia. Sau nhiều tháng chống đỡ với sự sụt giảm của đồng nội tệ mà không thành công, Chính phủ Malaysia mới đây đã phải áp dụng lại chính sách neo tỷ giá đồng Ringgit vào đồng USD, điều nước này từng làm trong thời kỳ khủng hoảng tài chính năm 1997. Singapore Singapore có thể coi như một nền kinh tế “hàn thử biểu” của khu vực Đông Nam Á. Nước này có kinh tế mở, phụ thuộc nhiều vào thương mại, nên thường chịu tác động rất nhanh chóng từ diễn biến bất lợi của kinh tế thế giới. Thế nên dễ hiểu là trong bối cảnh kinh tế Trung Quốc có nhiều khó khăn, kinh tế Singapore cũng tăng trưởng kém đi. Quý vừa qua, kinh tế Singapore suy giảm 4,6% so với quý trước đó, chủ yếu do các yếu tố tác động từ phía Trung Quốc Mỹ tuyên bố đã tiêu diệt ông trùm tin tặc của tổ chức IS
Chỉ huy nhóm tin tặc của IS Junaid Hussain. (Nguồn: telegraph)Theo AFP, ngày 27/8, Mỹ khẳng định tin chắc đã tiêu diệt một tin tặc hàng đầu và kẻ chiêu mộ của Tổ chức Nhà nước Hồi giáo (IS) trong một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái ở Syria trong tuần này. Một quan chức Mỹ cho biết tin tặc Junaid Hussain sinh tại Anh là tuyên truyền viên của IS, được cho là thành viên của nhóm tin tặc "Cyber Caliphate." Mỹ tin tưởng ở mức cao rằng tên này đã bị tiêu diệt trong một cuộc không kích của liên quân tại Syria. Chủ tịch Ủy ban an ninh nội địa Mỹ Michael McCaul cũng xác nhận cái chết của Hussain, đồng thời gọi tên này là “phần tử thánh chiến mạng chóp bu” của IS. Hussain được cho là có liên quan đến một số vụ tấn công mạng nhằm vào các trang web và tài khoản Twitter của nhiều cơ quan Mỹ, trong đó có cả Bộ Chỉ huy Trung tâm. Y cũng bị quy trách nhiệm cho vụ tấn công các tài khoản cá nhân của cựu Thủ tướng Anh Tony Blair vào năm 2012 và công bố thông tin liên lạc lên mạng./. Ông Kim Jong-un “trảm tướng” sau đàm phán với Hàn Quốc(NLĐO) - Lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un cách chức hàng loạt thành viên cấp cao trong Quân ủy Trung ương thuộc Đảng Lao động vì “đánh giá sai Hàn Quốc”.Theo tin của hãng thông tấn KCNA (Triều Tiên) hôm 28-8, trong một cuộc họp của Đảng Lao động cầm quyền, lãnh đạo Kim đã “ca ngợi thỏa thuận” sau cuộc đàm phán với Hàn Quốc ở làng biên giới Bàn Môn Điếm là “cột mốc quan trọng đặt quan hệ liên Triều trở lại đúng hướng”. Tại cuộc họp này, ông cũng cách chức một số thành viên Quân ủy Trung ương. Dù KCNA không nêu lý do nhưng các nhà phân tích cho rằng số tướng lĩnh nói trên mất ghế vì “đánh giá sai về Hàn Quốc” và phải chịu trách nhiệm về cuộc đối đầu suýt vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Lãnh đạo CHDCND Triều Tiên Kim Jong-un (giữa) trong một chuyến thị sát. Ảnh: Reuters Bộ Thống nhất Hàn Quốc ngày 28-8 cho biết Hội Chữ thập đỏ nước này đã đề xuất tổ chức cuộc đàm phán cấp chuyên viên với bên đồng cấp Triều Tiên vào ngày 7-9 tới về việc nối lại cuộc đoàn tụ các gia đình bị ly tán do cuộc Chiến tranh Triều Tiên 1950-1953. Trước đó, Seoul rải loa tuyên truyền dọc biên giới ở tỉnh Gyeonggi để phản đối vụ Bình Nhưỡng đặt mìn ở khu vực phi quân sự (DMZ) làm 2 binh sĩ Hàn Quốc đứt chân hôm 4-8. Triều Tiên được cho là đáp trả bằng cách bắn pháo vào vị trí đặt loa nhưng không gây thiệt hại hoặc thương vong. Tiếp đến, Hàn Quốc nã hàng chục quả đạn pháo về phía Triều Tiên để “cảnh cáo”. Hai bên chấp thuận gặp nhau tại làng đình chiến Bàn Môn Điếm để giải quyết mâu thuẫn hôm 22-8 và thu được kết quả khả quan. Seoul đồng ý rút hệ thống loa về nước sau khi Bình Nhưỡng “bày tỏ hối tiếc” về vụ nổ mìn ở DMZ - được xem như một lời xin lỗi gián tiếp. Giới chức Hàn Quốc hy vọng thỏa thuận này sẽ giúp cải thiện quan hệ liên Triều dù trên thực tế, 2 miền Nam, Bắc Triều Tiên vẫn đang trong tình trạng chiến tranh. Người phát ngôn Bộ Thống nhất Hàn Quốc Jeong Joon Hee phát biểu sáng 28-8: "Chúng tôi đánh giá cao phát ngôn của Triều Tiên cho rằng thỏa thuận ngày 25-8 đã làm giảm căng thẳng quân sự, là cơ hội quan trọng để xây dựng niềm tin và hòa giải quan hệ hai miền. Chúng tôi hy vọng Triều Tiên tuân thủ thỏa thuận". Ông Kim Jong-un thị sát lược lượng Không quân và Phòng không tại sân bay Kalma hồi tháng 7-2015. Ảnh: Reuters Cũng trong cuộc họp vừa nêu, lãnh đạo Kim ra lệnh cho binh lính giúp đỡ người dân ở một thành phố vừa bị lũ lụt tàn phá. Reuters mô tả hành động này là “dấu hiệu ông Kim muốn cho người dân thấy sự quan tâm của mình đối với nền kinh tế đất nước”. Kể từ khi lên nắm quyền thay cha, ông Kim Jong-il, vào cuối năm 2011, lãnh đạo Kim cam kết phục hồi kinh tế và tăng mức sống cho người dân trên bán đảo song song với chương trình phát triển hạt nhân gây tranh cãi. P.Nghĩa (Theo AP) |