 |
 |
Các chuyên mục |
|
Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal
Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat
Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục
Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói
Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí
Web links
Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP
|
|
|
|
Xem bài theo ngày |
|
| Tháng Sáu 2026 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| 1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
| 8 |
9 |
10 |
11 |
12 |
13 |
14 |
| 15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
20 |
21 |
| 22 |
23 |
24 |
25 |
26 |
27 |
28 |
| 29 |
30 |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Thống kê website |
|
 |
Trực tuyến: |
29 |
 |
Lượt truy cập: |
29342362 |
|
|
|
|
| |
|
 |
 |
|
|
|
Chủ nghĩa bài Trung Quốc
09.07.2015 13:55
Chủ nghĩa bài Trung Quốchay còn gọi làMối lo Hán bành trướng(tiếng Anh: Sinophobia, bắt nguồn từtiếng Hy Lạpcổ:Sinaenghĩa là 'người Trung Quốc' vàφόβος, phoboscó nghĩa là 'sợ hãi') là một sự sợ hãi hoặc sự ác cảm đối với nước Trung Quốc, người Trung Quốc hoặcvăn hóaTrung Quốc.[2]
Sự kì thị này thường nhắm vào những người Trung Quốc chiếm thiểu số sống ở các nước ngoài Trung Quốc và càng bị phức tạp hóa lên bởi các tác động của vấn đề nhập cư, vấn đề phát triển bản sắc dân tộc ở các nước láng giềng, sự chênh lệch giàu nghèo, sự sụp đổ hệ thống triều cống trong quá khứ cũng như mối quan hệ giữa dân tộc thiểu số với dân tộc chiếm đa số.Nam Á[sửa | sửa mã nguồn] Ấn ĐộMối lo Hán bành trướng bắt đầu ở Ấn Độ ngay sau chiến tranh giữa 2 nước này vào năm 1962. Gần đây sự cạnh tranh giữa Ấn Độ và Trung Quốc về mặt kinh tế và quân sự cũng như sự tranh chấp lãnh thổ giữa 2 nước, thêm vào đó là việc Trung Quốc ủng hộ Pakistan tại Kasmir đã làm gia tăng sự chống lại Trung Quốc. Sự ác cảm với Trung Quốc ở các nước Đông Nam Á bắt nguồn từ vấn đề về kinh tế xã hội. Thương nhân Trung Quốc từ bờ biển của Trung Hoa đại lục và người tị nạn cuộc chiến giữa 2 thị tộc Hán và Hẹ năm 1855 đến 1867 đã di cư khắp các quốc gia Đông Nam Á [cần dẫn nguồn] và cuối cùng chiếm đa số dân số củaSingapore, một thiểu số lớn ở Malaysia, Thái Lan, và một số ít (ít hơn 5% tổng dân số) nhóm dân tộc thiểu số ở Indonesia và Philippines. Với một truyền thống kinh doanh và sự tự lực, đã giúp cho người Trung Quốc phát triển thịnh vượng ở các nước này mặc dù có sự phân biệt đối xử. Điều này cho thấy thái độ trung thành của những người di dân và con cháu của họ, thêm vào đó là mối quan hệ trong các cộng đồng người Trung Quốc rất khắng khít là chất xúc tác gây nên thái độ thù ghét Trung Quốc của người dân bản địa. Malaysia, Indonesia và Philippines[sửa | sửa mã nguồn]Tại các quốc gia mà người Trung Quốc chỉ chiếm một số ít nhưng lại gây nên một sự chênh lệch về kinh tế rất đáng kể. Ví dụ, trong năm 1998, người Trung Quốc chỉ làm tăng thêm 1% dân số của Philippines và 3% dân số của Indonesia, nhưng lại kiểm soát đến 40% nền kinh tế tư nhân của Philippines và 70% của nền kinh tế tư nhân Indonesia (các nhà phân tích người Indonesia tin rằng thông cáo này là sai vì hầu hết của cải của Indonesia đã được kiểm soát bởi quân đội)[3]. Tại Malaysia, tỷ lệ sinh thấp ở người Trung Quốc đã làm giảm dân số tương đối của họ từ một nửa xuống còn một phần ba. Một nghiên cứu về Trung Quốc với tên gọi "thiểu số thống trị thị trường" nhấn mạnh rằng "sự thống trị thị trường của người Trung Quốc và sự phẫn uất mãnh liệt của đa số người dân bản địa là đặc trưng của hầu hết các quốc gia hầu ở Đông Nam Á".[4] Nền kinh tế bất đối xứng này đã kích động cảm tính chống Trung Quốc trong những người nghèo chiếm số đông. Đôi khi thái độ chống Trung Quốc đã chuyển sang hình thức bạo động, chẳng hạn như sự cố ngày 13 tháng 5 năm 1969 tại Malaysia và cuộc bạo loạn Jakarta vào tháng 5 năm 1998 tại Indonesia, làm hơn 2.000 người chết chủ yếu là bị những người nổi loạn đốt cháy đến chết trong một trung tâm mua sắm.[5] Trong thời kỳ thuộc địa, một số nạn diệt chủng đã giết chết hàng chục ngàn người Trung Quốc.[6][7][8][9][10] Trong suốt cuộc tàn sát của người Indonesia vào những năm 1965-66 làm hơn 500.000 người thiệt mạng,[11] những người Trung Quốc bị giết còn tài sản của họ thì bị cướp bóc và đốt cháy, đó là kết quả của tư tưởng phân biệt chủng tộc chống lại người Trung Quốc viện cớ là bởi vì Dipa "Amat" Aidit đã đưa đảng Cộng sản Indonesia (PKI) thân với Trung Quốc.[12][13] Tại Philippines, hàng chục người Trung Quốc bị bắt cóc mỗi năm và có thể bị giết chết mà không cần tiền chuộc - cảnh sát Philippines thường thờ ơ đối với các vấn đề về sắc tộc.[14] Việc chống Trung Quốc cũng đã được hợp pháp hóa tại một số quốc gia trong khu vực Đông Nam Á. Luật về chống người Trung Quốc đã có trong hiến pháp của Indonesia cho đến năm 1998. Chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979 đã dẫn dến vụ nạn kiều trong nhóm người Hoa tại Việt Nam và nhiều người Hoa đã trở thành thuyền nhân phải rời khỏi Việt Nam bằng đường biển. Từ 1978 đến 1979, khoảng 450.000 người Hoa đã trở thành thuyền nhân tị nạn hay bị trục xuất qua Trung Quốc bằng đường bộ.[15] Do có một lịch sử chiến tranh lâu dài với nước láng giềng phía Bắc này, và trong việc tranh chấp lãnh thổ gần đây ở Hoàng Sa và Trường Sa, dẫn đến những phản ứng chống lại Trung Quốc của người Việt Nam.[16] Trong khi chính phủ cố gắng để duy trì quan hệ thân thiện với chính phủ Trung Quốc bằng cách kêu gọi giải tán các cuộc biểu tình chống Trung Quốc và kiềm chế những lời chỉ trích liên quan đến Trung Quốc,[17][18] làn sóng chống Trung Quốc đã tăng vọt vào năm 2007 sau khi Trung Quốc thành lập một chính quyền tại các quần đảo đang tranh chấp,[17][18] và vào năm 2009 khi chính phủ Việt Nam cho phép nhà máy sản xuất nhôm Chinalco của Trung Quốc được quyền khai thác mỏ bauxite ở Tây Nguyên,[19][20][21] và khi ngư dân Việt Nam đã bị bắt giữ bởi lực lượng an ninh Trung Quốc trong khi tìm kiếm nơi trú ẩn trong các vùng lãnh thổ tranh chấp.[22] Thêm vào đó, ngày 26 tháng 5 năm 2011, 3 tàu hải giám của Trung Quốc cắt đứt dây cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02 thuộc Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) gần bờ biển Việt Nam đã gây phản ứng bất bình trong cộng đồng người Việt. Người Philippines cùng người Việt biểu tình phản đối Trung QuốcHàng trăm người Philippines và Việt kiều hôm nay tham gia một cuộc biểu tình chung tại thủ đô Manila, yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan dầu 981 ra khỏi thềm lục địa Việt Nam.  | Đám đông tuần hành với nhiều biểu ngữ yêu cầu Trung Quốc rút khỏi vùng biển Hoàng Sa của Việt Nam. Ảnh: AFP |
Những người biểu tình mang theo áp phích ghi dòng chữ: "Việt Nam - Philippines chung tay", "Trung Quốc phải ngừng đe dọa Việt Nam và Philippines", "Chúng tôi ủng hộ Việt Nam", theo AFP. Đám đông còn hô vang: "Hoàng Sa thuộc về Việt Nam", nơi Trung Quốc đang đặt giàn khoan dầu trái phép. Các chính trị gia Philippines cũng tham gia vào cuộc biểu tình ôn hòa này. Một số người còn đeo mai rùa màu xanh bằng bìa carton, hàm ý nhắc đến việc các ngư dân Trung Quốc đánh bắt trái phép rùa biển quý hiếm. Trong tuần, Philippines đã khởi tố hình sự với 9 ngư dân Trung Quốc bị cảnh sát Philippines bắt giữ vì đánh bắt hàng trăm con rùa biển quý hiếm cần được bảo vệ. "Chúng tôi ở đây để phản đối những gì Trung Quốc đang làm với Việt Nam. Chúng tôi cần kêu gọi sự ủng hộ của các bạn bè trong khu vực và quốc tế", Arya Nguyen, một người Việt đang sinh sống tại Philippines nói.  | Những người Philippines đeo mai rùa màu xanh trong cuộc tuần hành cùng người Việt hôm nay tại Manila. Ảnh: AFP |
Janicee Buco, một đại diện của Hội hữu nghị Philippines - Việt Nam bày tỏ: "Nếu Chính phủ Trung Quốc có thể làm điều đó với Việt Nam, thì họ cũng có thể làm vậy với tất cả các nước khác". Hôm 2/5, Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan dầu Hải Dương 981 ở vị trínằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam. Trung Quốc còn điều gần 100 tàu và máy bay đến làm cái gọi là hộ tống giàn khoan này, hung hăng tấn công tàu của cảnh sát biển Việt Nam khi bị ngăn cản. Việt Nam đã sử dụng nhiều kênh ngoại giao và tuân thủ luật pháp quốc tế để phản đối và yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan ra khỏi vùng biển của Việt Nam. Ảnh: Cuộc tuần hành của người Philippines và Việt Nam Khánh Lynh TQ - Campuchia: Ẩn ý sau 'chiêu bài' viện trợ quân sựViệc Bắc Kinh tăng cường đầu tư vào Phnôm Pênh khiến nhiều chuyên gia không khỏi nghi ngờ. Trung Quốc mạnh tay đầu tư Hãng tin Reuters dẫn ý kiến giới phân tích cho rằng cùng với các hợp đồng bán vũ khí và hàng tỷ USD đầu tư, viện trợ quân sựđã góp phần thắt chặt quan hệ giữa Trung Quốc với Campuchia, qua đó mở rộng ảnh hưởng của Bắc Kinh ra toàn khu vực, kể cả ở vùng biển Đông. Theo hãng Reuters, biểu hiện rõ nhất của viện trợ quân sự Trung Quốc cho Campuchia là Học viện Quân sự, được thành lập năm 1999 tại tỉnh Kampong Speu, cách Phnôm Pênh khoảng 80km. Kể từ năm 2009, mỗi năm học viện này tuyển sinh khoảng 200 học viên cho các khóa học kéo dài 4 năm, theo chương trình học do Bộ Quốc phòng Trung Quốc và các cố vấn Trung Quốc đề ra.Đội ngũ giáo viên người Campuchia cũng sẽ chịu sự giám sát của các cố vấn người Trung Quốc này. 
Cố vấn Trung Quốc trao quân hàm cho học viên Campuchia tốt nghiệp Học viện Quân sự vào tháng 3/2012 Một quan chức chính phủ cao cấp Campuchia cho biết các học viên tốt nghiệp từ Học viện Quân sự được giao nắm giữ những vị trí quan trọng, trong đó có chỉ huy các lữ đoàn. Cũng theo nhân vật trên, Bắc Kinh chi trả phần lớn chi phí xây dựng học viện và chi phí hoạt động. Kể từ khi Trung Quốc mạnh tay rót một khoản vốn đầu tư vào cơ sở hạ tầng của ngôi trường này, cho tới nay đã có hơn 70 tòa nhà được xây dựng trên diện tích 148ha. Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia về an ninh Đông Nam Á tại Học viện Quốc phòng Australia, cho rằng học viện quân sự ở Campuchia là nỗ lực đầu tiên của Bắc Kinh nhằm xây dựng một hệ thống các cơ sở quy mô lớn kiểu này ở Đông Nam Á. Ông Thayer nói: 'Đối với Trung Quốc, đây là bước đầu của một chiến lược dài hạn nhằm giành ảnh hưởng trong quân đội Campuchia bằng cách đào tạo quân nhân cho nước này. Trung Quốc chắc chắn sẽ lưu giữ rất kỹ các dữ liệu tình báo về tất cả học viên. Có thể nói rằng tại Đông Nam Á, không có nơi nào Trung Quốc lại có nhiều ảnh hưởng như tại đây'. Trong khi đó, các hợp đồng vũ khí và viện trợ quân sự của Trung Quốc cho Campuchia cũng đang gia tăng đáng kể. Năm 2013, Campuchia đã tiếp nhận 12 trực thăng Harbin Z-9 mua bằng khoản vay 195 triệu USD của Trung Quốc.
Trong năm tới, quân đội Campuchia cũng sẽ tiếp nhận 26 xe tải và 30.000 bộ quân phục từ Trung Quốc. Tuy Trung Quốc tuyên bố những trợ giúp về mặt quân sự cho Campuchia không kèm theo các điều kiện chính trị và không làm tổn hại tới lợi ích của bất kỳ bên thứ ba nào, song giới phân tích chỉ ra điều ngược lại. Viện trợ của Trung Quốc cho Campuchia hiện nay lớn hơn nhiều so với viện trợ của Mỹ. Vào năm 2010, Mỹ đã hủy việc bàn giao 200 xe quân sự cho Campuchia sau khi Phnôm Pênh trục xuất một nhóm người xin tị nạn Duy Ngô Nhĩ về Trung Quốc vào năm 2009. Hai ngày sau vụ trục xuất, Trung Quốc và Campuchia đã ký các hợp đồng trị giá khoảng 850 triệu USD. Tiếp đến, vào năm 2013, Phnôm Pênh đã tuyên bố ngừng một số hợp tác quân sự với Mỹ sau những chỉ trích của các nghị sĩ Mỹ về cuộc bầu cử tại Campuchia. Tuy nhiên, tới năm 2014, Washington đã thông qua khoản viện trợ tài chính và huấn luyện trị giá 1 triệu USD cho Campuchia và 12 sỹ quan quân đội nước này cũng đã được tới Mỹ để tham dự khóa huấn luyện về nhân quyền và 'xây dựng năng lực hải quân'. 
12 chiếc Z-9 Trung Quốc bán cho Campuchia bằng chính khoản vay của Trung Quốc Mọi chuyện không dễ dàng Dù 'đầu tư' rất mạnh vào Campuchia song như thế không có nghĩa là Trung Quốc có thể chủ động trong tất cả các vấn đề. Trong chuyến thăm Campuchia của Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe vào tháng 11/2013, Thủ tướng Hun Sen và người đồng cấp Shinzo Abe đã đưa ra một tuyên bố bất thường về hợp tác an ninh hàng hải song phương, nhấn mạnh sự cần thiết phải giải quyết các cuộc xung đột bằng biện pháp hòa bình và phù hợp với luật pháp quốc tế. Hai bên nhất trí tăng cường các mối quan hệ quân sự, với việc các chuyên gia Nhật Bản, gồm cả Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản dự kiến sẽ huấn luyện cho các binh sĩ Campuchia để tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc trong tương lai. Tại Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN-Nhật Bản ở Tokyo tháng 12/2013, Campuchia cũng không phản đối việc đưa vấn đềVùng Nhận dạng Phòng không (ADIZ) của Trung Quốc tại biển Hoa Đông ra thảo luận. Theo Lĩnh Nam/Đất Việt Thế lực chính trị nào đứng đằng sau Campuchia đòi đất Việt Nam?Vụ xô xát ngày 28/6 vừa rồi xem lại ở Đây và Đây, Thợ Cạo thấy nó hoàn toàn không ngẫu nhiên, có vẻ như Trung Quốc đã mượn bàn tay Campuchia để quậy Việt Nam lúc này, một hợp đồng kẻ tung người hứng giữa các phe phái chính trị ở CPC, nó cho thấy chính phủ Hun Sen đã chơi trò 2 mặt. Dẫn lại tin từ BBC: "Trong chưa đầy một tuần Bộ Ngoại giao Campuchia đã gửi ba công hàm phản đối Việt Nam vi phạm đất đai Campuchia. BBC có trong tay ba công hàm đề ngày 12/6, 14/6 và 17/6 nói về các hoạt động đào đất và làm mương thủy lợi của phía Việt Nam mà phía Campuchia nói là ở trên đất của họ. Các công hàm này đều đã được gửi tới Đại sứ quán Việt Nam ở Phnom Penh nhưng chưa có phản hồi. Công hàm mới nhất đề ngày 17/6 nói tỉnh An Giang của Việt Nam từ tháng Tư năm nay đã đào đất xây móng cơ sở quân đội ở đất "thuộc huyện Koh Thom, tỉnh Kandal" của Campuchia. Bộ Ngoại giao Campuchia nói đã phản đối hai lần vào tháng Tư và tháng Sáu mới đây, nhưng tỉnh An Giang vẫn tiếp tục công việc "trái phép". Một lần nữa, phía Campuchia yêu cầu Việt Nam "chấm dứt ngay hoạt động của mình cho tới khi Ủy ban Liên hợp Biên giới cắm xong mốc đường biên" ở khu vực này. Trước đó, Bộ Ngoại giao Campuchia phản đối Việt Nam đào 8 ao mương thủy lợi "sâu trong lãnh thổ Campuchia thuộc tỉnh Ratanakiri". Các khu vực nói trên hiện chưa cắm mốc phân giới được giữa hai bên. Việt Nam và Campuchia đã ký Hiệp ước hoạch định biên giới quốc gia năm 1985 và Hiệp ước bổ sung Hiệp ước hoạch định biên giới quốc gia năm 1985 ký năm 2005. Thế nhưng trên thực tế việc phân giới cắm mốc còn nhiều khó khăn và còn khoảng 20% đường biên chưa cắm mốc. Cáo buộc Việt Nam xâm chiếm đất của Campuchia thường xuyên được các đảng phái chính trị Campuchia sử dụng trong nghị trình của mình. Tuy nhiên điều đáng chú ý là Chính phủ Hun Sen, vốn bị chỉ trích là thân Việt Nam, nay cũng quay sang cáo buộc Việt Nam lấn đất." Cái tổ chức tiền đạo chuyên nghề quậy phá Việt Nam ở trong CPC lẫn biên giới CPC-VN dưới mác NGO mà Thợ cạo từng bóc mẻ: Khmers Kampuchea-Krom Federation là cái chi chi? tiếp”.
Từ nhiều năm nay, tuy tự thừa nhận là quốc gia đang phát triển, Tàu không dấu thái độ hóng hách, kiêu căng do mức phát triển với 2 số liên tục suốt trong thời gian dài. Nhiều nhà phân tách đã không bỏ qua trường hợp nước Tàu để tìm hiểu và dự đoán tương lai. Người ta đang theo dõi thế giới thay đổi sâu xa và khủng hoảng tài chánh sẽ góp phần làm gia tăng ảnh hưởng về tốc độ sự vận hành của thế giới. Sức mạnh kinh tế của những quốc gia kỹ nghệ phát triển xưa đang suy thoái để nhường chỗ cho những nước đang phát triển, trong đó có Tàu đứng đầu. Tình hình này, theo nhiều nhà kinh tế học, sẽ còn kéo dài trong nhiều năm nữa. Tuy nhiên cũng có không ít những nhà kinh tế học khác lại quả quyết sự cầm cự của những quốc gia đang phát triển chống lại tình trạng khủng hoảng chung sẽ không kéo dài được lâu. Trong số những nhà kinh tế này, Ông Nouriel Roubini, nhà chuyên môn dự báo những thảm họa quốc gia, hồi tháng 4 vừa qua, đã lên tiếng nhận xét về mô hình phát triển Trung quốc. Theo ông,«Trung quốc không thể đứng vững được lâu hơn và sẽ sụp đổ, rất có thể sau năm tới 2013». Vì không có một nước nào trên thế giới có thể sản xuất để đem 50% sản lượng nội địa đưa vào đầu tư mà không tạo ra những quá tải đối với khả năng sản xuất và không đẻ ra những tín dụng xấu. Ông Francis Fukuyama, nhà chánh trị học, xã hội học và triết học của Mỹ, tiên đoán một cách quả quyết hơn «Tôi nghĩ cái hệ thống ở Tàu sẽ nổ tung một lúc nào đó» vì theo ông, «tương lai nước Tàu không có gì chắc chắn. Sự cứng rắn của hệ thống chánh trị càng ngày sẽ đụng chạm mạnh với sự nhanh chóng của tin tức qua những mạng xã hội». Mà đụng chạm thì phải bùng vỡ thôi. Như trong năm rồi, tai nạn xe lửa cao tốc xảy ra, nhà cầm quyền Bắc kinh theo thói quen dấu dân chúng, cho chôn dấu tất cả vết tích của vụ việc. Nhưng dân chúng dồn dập đưa tin với cả đầy đủ hình ảnh. Nhà cầm quyền Bắc kinh sau cùng phải thừa nhận sự thật tệ hại đó. Nhà cầm quyền ở Bắc kinh cũng biết rõ những khó khăn và nguy hiểm sanh tử cho chế độ độc tài của họ nên họ nổ lực tìm giải pháp khắc phục để tồn tại. Chúng ta sẽ xem qua những khó khăn và khả năng đối phó để duy trì chế độ độc tài của Bắc Kinh. Trong bài này, chúng ta thử thấy Tàu có phải là một thứ Đế quốc thực dân kiểu mới hay không? Chánh sách đối ngoại của Bắc kinh Chưa bao giờ chỉ trong hai năm mà những trao đổi ngoại thương giữa Tàu và Phi châu gia tăng lên tới 89 %, một kỷ lục mới. Bắc kinh, đồng thời, cũng tuôn hàng hóa, có chất độc nhiều ít không biết, tràn ngập qua Phi châu đen. Mục đính là để thu về nhiên vật liệu cung ứng cho nhu cầu sản xuất của Tàu. Để bảo đảm nguồn năng lượng, Bắc kinh còn đầu tư mạnh vào các nước Phi châu có dự trữ nhiên liệu để khai thác. Khi đẩy mạnh chánh sách này, Bắc Kinh không quên trấn an các quốc gia Phi châu, vốn cựu thuộc địa của Tây phương, là Bắc Kinh không bao giờ muốn thiết lập chế độ thực dân như trước kia. Tại Diễn đàn Hợp tác kỳ 4 giữa Tàu và Phi châu tổ chức ngày 19 tháng 7 tại Bắc kinh, Hu Jintao tuyên bố để xác định chánh sách đối ngoại của Tàu «Tàu là một trong những nước lớn nhứt của thế giới đang phát triển, và Phi châu là một lục địa lớn gồm nhiều quốc gia. Nhân dân Trung hoa và Phi châu thắt chặt những mối quan hệ bình đẳng, thật lòng, hữu nghị và cùng yểm trợ nhau trong sự phát triển chung». Năm 1979, Đặng Tiểu Bình thay đổi đường lối cộng sản hướng về phát triển kinh tế. Ngày nay, nhà cầm quyền ở Bắc Kinh giữ ưu tiên cho tăng trưởng kinh tế. Để bảo đảm nguồn nhiên liệu không bị gián đọan, Bắc kinh không ngần ngại quan hệ ngoại giao với những chánh quyền độc tài và tham nhũng. Họ còn yểm trợ những chánh quyền này như trước đây các chánh quyền thực dân đã dựng lên và nuôi dưỡng. Vì những chánh quyền này còn thì nguồn cung cấp nhiên liệu còn. Vả lại, xưa nay, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, có gì lạ! Hơn nữa, cộng sản vốn là con đẻ của Đế quốc tư bản. Vào đầu thế kỷ trước, các công ty lớn các nước tư bản thắt chặt mối quan hệ với giới lãnh đạo các nước có tài nguyên thiên nhiên như dầu hỏa, khoáng sản, cao su… Phải chăng thật lòng không muốn giẫm lên những bước chân thực dân cũ mà Hu Jintao đã cho các nước Phi châu quan hệ với Tàu vay 20 tỷ đô-la trong 3 năm để mở mang nông nghiệp, hệ thống hạ tầng cơ sở và xí nghiệp nhỏ. Lúc nào giới chức Bắc Kinh cũng tuyên bố là không hề can thiệp vào nội bộ các quốc gia bạn. Theo dự tính, tới năm 2035, Tàu phải cần 11, 6 triêu thùng dầu / ngày và qua 5 năm sau, mức tiêu thụ sẽ tăng lên bằng Huê Kỳ trong lúc đó, Tàu chỉ có khả năng tự túc nhiên liệu cho ¼ nhu cầu. Nhu cầu nhiên liệu ngày trở thành sanh tử cho giới lãnh đạo Bắc Kinh. Ông Le Yucheng, Thứ trưởng Ngoại giao, không giấu giếm mối lo ngại lớn của nhà cầm quyền «Bổn phận của nước Tàu là bảo đảm một đời sống đàng hoàng cho 1, 3 tỷ người dân của mình. Quí vị có thấy đó là cái thách thức vô cùng lớn không và là cái áp lực vô cùng nặng nề đè lên chánh phủ không. Tôi không thấy có gì khác là đáng kể hơn. Tất cả phần còn lại chỉ phụ thuộc vào cái ưu tiên quốc gia này». Tức vì nhu cầu nhiên vật liệu để phát triển, Tàu phải tăng cường quan hệ ngoại giao với các nước Phi châu, Nam Mỹ, khối cựu Liên-xô và Trung đông. Đó là mục tiêu hàng đầu của chánh sách đối ngoại hiện nay. Mục tiêu ngoại giao này, để bảo đảm nguồn cung cấp không bị gián đoạn vì nội chiến, sự thay đổi chế độ ở đó, được đảng và Chánh phủ, Ngân hàng Nhà nưóc và cả Quân đội yểm trợ. Riêng về nguồn dầu hỏa, Chánh phủ chỉ thị các Công ty Quốc doanh gấp rút đầu tư khai thác các mỏ dầu ở ngoại quốc. Việc đầu tư luôn luôn đi kèm với những khoản cho vay rẻ, giúp xây dựng cơ sở thể thao, giải trí, những bữa chiêu đãi huy hoàng tại Bắc kinh và cả quân sự nữa. Các nước như Angola, Venezuela, Soudan, Zimbabwe đều được hưởng những lợi lạc này khi bắt tay «làm ăn» với Tàu. Họ nhận từ 2 tỷ tới 20 tỷ đô-la vay rẻ hoặc sự yểm trợ quân sự. Như vậy làm sao hiểu được lời tuyên bố của Hu Jintao là Tàu ngày nay không thiết lập chế độ thực dân như Tây phương trước đây khi họ ngày càng can thiệp sâu vào nội tình các nước cung cấp nhiên vật liệu cho họ để bảo vệ quyền lợi của họ nơi đây? Trong mục đích này, Tàu không ngần ngại yểm trợ những chế độ độc tài, tham nhũng vừa quân sự vừa ngoại giao cấp Liên Hiệp quốc. Iran là một trường hợp cụ thể. Với những nước khác, Bắc Kinh chủ trương bắt lấy vài người trong Chánh quyền hoặc cả Chánh quyền bằng mua chuộc. Những người trong Chánh quyền thì giàu nhờ tiền của Tàu nhưng dân chúng thì không hưởng được gì qua cách ngoại giao này. Như ở Angola, người dân chỉ sống không quá 2 đô-la / ngày. Ở Zimbabwe, khi ủng hộ chế độ độc tài đàn áp dân của Robert Mugabe, giúp huấn luyện và tổ chức an ninh để bảo vệ chế độ, Tàu nhằm tậu đất đai trồng trọt và khai thác khoán sản, đá quí. Cách Tàu có mặt ở Phi châu không khác gì họ đang tung hoành ở Việt Nam qua đảng cộng sản Hà Nội. Đảng viên cộng sản giàu có nhờ bán đất đai, khoáng sản cho Tàu trong lúc đó dân chúng Việt nam ngày càng nghèo thêm. Đất nước sẽ không còn của Việt Nam nữa. Tàu có phải Đế quốc thực dân kiểu mới? Tổng thống Nam Phi nhận định rõ «cách ngoại giao của Tàu như vậy không thể tồn tại được về lâu về dài». Theo báo cáo của Ủy Ban Phát triển Âu châu, Tàu đổ xô đầu tư vào Phi châu, khai thác đất đai nông nghiệp, khoáng sản, xây dựng hạ tầng cơ sở, …cho mọi người cảm tưởng Phi châu đang hưởng phúc lợi. Bắc kinh đang giúp vực dậy nền kinh tế Phi châu và Phi châu bắt đầu phát triển. Năm 2005, một nghiên cứu khác đưa ra một hình ảnh Phi châu tương phản. Mười bốn nước sản xuất dầu hỏa và khoáng sản bán cho Tàu có được thặng dư về ngoại thương. Ba mươi nước khác, trái lại, buôn bán bị thua lỗ vì thị trường của họ tràn ngập hàng hóa tiêu dùng rẻ tiền của Tàu, giết chết những nhà sản xuất nội địa. Đây cũng là hình ảnh của Việt Nam ngày nay. Trong trao đổi giữa Tàu và Phi châu, cái hố ngăn cách giữa nước được và nước thua thiệt ngày càng thêm khoét sâu và rộng ra không tránh khỏi gây ra ở đây đó sự bất mãn trong dân chúng. Bản báo cáo kết luận «Với đa số các quốc gia Phi châu, lời tuyên bố của nhà lãnh đạo Bắc Kinh đem lại hi vọng rất lớn, nhưng thực tế chẳng có gì hết vì không tạo ra được những điều kiện phát triển thật sự» nhằm phúc lợi cho dân chúng vốn nghèo đói triền miên của vùng kém mở mang. Khi Tàu tới Phi châu hay những nơi khác chỉ nhằm tìm nguyên vật liệu, ủng hộ những chế độ độc tài tham nhũng địa phương để sai khiến chúng bảo vệ quyền lợi của mình, không nghĩ tới quyền lợi thật sự của dân chúng ở những nơi đó thì cách ứng xử này không thể bênh vực cho Tàu không phải là Đế quốc thực dân giống như các thế lực thực dân Tây phương trước kia. Riêng ở Việt Nam, Tàu kết hợp với đảng cộng sản Hà Nội thành một thế lực thực dân kiểu mới đàn áp, bốc lột nhân dân Việt Nam cực kỳ dã man, cướp của dân tới từng cộng rau muống cuối cùng. Thế lực mới này, không có tên nào khác chính xác hơn để gọi, đó là bọn ngụy Hán. *** Những số liệu và trích dẫn mượn ở tác giả Micheal T. Klare, Le Monde Diplmatique, số 9/2012, Paris Nguyễn văn TrầnTâm lý chống Trung Quốc tại MadagascarTâm lý chống Trung Quốc, xung đột giữa thợ và chủ dẫn đến bạo động hay âm mưu chính trị ? Tình hình vẫn căng thẳng tại nhà máy đường Sucoma, ở Morondava, phía tây Madagascar, sau vụ bạo loạn, đập phá, đụng độ với hiến binh và các vụ thanh toán, trả thù làm 6 người thiệt mạng. Ngày 10/12/2014, nhân viên nhà máy đường Sucoma đã biểu tình, phản đối việc bắt giữ hai lãnh đạo công đoàn của họ, sau các vụ đụng độ với hiến binh, hồi tháng 11, làm hai người Trung Quốc bị thương và gây nhiều thiệt hại vật chất. Cuộc biểu tình lần này lại dẫn đến bạo động dữ dội. Khoảng hai chục lãnh đạo nhà máy, người Trung Quốc, được sơ tán về thủ đô Antananarivo. Nhà cửa, đồ đạc của các nhân viên Trung Quốc bị đập phá, lấy đi. Đụng độ giữa hiến binh và người biểu tình làm 2 người chết và 9 người bị thương. Trong những ngày sau vụ đụng độ hôm 10/12, một bảo vệ và một quân nhân Madagascar đã bị đâm chết ngay tại nhà máy đường, hai hiến binh đi mô tô, ngăn chặn người biểu tình, cũng đã thiệt mạng vì bị một xe tải đâm thẳng vào. Nhà máy đường Sucoma là một doanh nghiệp Nhà nước, được giao cho phía Trung Quốc quản lý vào năm 1997, để tránh bị phá sản. Chán nản vì mức lương quá thấp, khoảng 30 euro mỗi tháng, các nhân viên của nhà máy đường Sucoma đã bày tỏ sự bất bình về những ưu tiên giành cho cán bộ Trung Quốc, những hành động lạm quyền, sách nhiễu và sức ép đối với những người lao động địa phương. Từ nhiều tháng nay, họ đòi tăng lương và doanh nghiệp phải ký các hợp đồng lao động theo đúng pháp luật với những người làm việc tạm thời. Một đại diện của người lao động nói với AFP : « Chúng tôi không muốn thấy người Trung Quốc. Chúng tôi không muốn làm việc với người Trung Quốc. Trước mặt ông Bộ trưởng Madagascar, họ hứa hẹn cho chúng tôi nhiều quyền lợi hơn, nhưng họ không bao giờ thực hiện lời hứa ». Ông Bernard Jérôme, một nhân viên của nhà máy Sucoma nói thẳng : « Chúng tôi không muốn làm việc với người Trung Quốc nữa. Chúng tôi đề nghị Nhà nước tìm các đối tác khác. Nếu thay đổi ban quản lý nhà máy, chúng tôi sẵn sàng quay lại làm việc ngay lập tức. Ai cũng được, ngoại trừ người Trung Quốc ». Nhà máy đường Sucoma sử dụng tới 2000 lao động lúc cao điểm – khoảng 700, lúc ít việc. Mâu thuẫn giữa nhân công địa phương và ban quản lý Trung Quốc đã âm ỉ kéo dài, để rồi bùng nổ thành bạo động. Sứ quán Trung Quốc tại Antananarivo tỏ ra ngạc nhiên và cho rằng các yêu sách của người lao động Madagascar bất ngờ trở nên phi lý. Tuy nhiên, đại diện của sứ quán Trung Quốc lại tìm cách giảm nhẹ mức độ chống Trung Quốc của cuộc bạo động và cho rằng có những thế lực chính trị thúc đẩy bạo loạn. Báo Midi Madagascar khẳng định là một quan chức cao cấp thân cận với ông Andry Rajoelina, nguyên là Chủ tịch Cơ quan quyền lực tối cao chuyển tiếp Madagascar (tuơng đương như Tổng thống), đã xúi giục bạo loạn. Chính ông Bernard Jérôme cũng thừa nhận là« có những lãnh đạo chính trị đã khuyến khích những hành động này », nhưng ông không dám nêu tên cụ thể. Một nhân viên khác của nhà máy đường Sucoma, tố cáo ý đồ chính trị làm suy yếu quyền lực của đương kim Tổng thống Hery Rajaonarimampianina : « Người Madabascar giết hại nhau. Có những kẻ trả tiền cho những người Madabascar này giết hại những người Madagascar kia ». Một số quan chức Madagascar, xin giấu tên, khẳng định với AFP là vụ bạo loạn nhắm vào Thủ tướng Roger Kolo, người gốc Morondava. Nhiều đối thủ chính trị muốn gạt bỏ nhân vật này. Chính phủ Madagascar không bình luận gì về những tin đồn ý đồ chính trị và cho mở cuộc điều tra. Tuy nhiên, mức lương quá thấp, nhịp độ lao động căng thẳng, giới chủ ngược đãi nhân viên là cội nguồn của sự bất bình. Tại nhà máy đường Sucoma, từ tháng Tư đến nay, chính phủ Madagascar đã điều động một số lượng lớn hiến binh, gần như tương đương với số nhân viên Trung Quốc làm việc tại Morondava, thế nhưng, lực lượng an ninh vẫn không ngăn cản được bạo động.Châu Phi bất bình giới chủ Trung Quốc“Chúng tôi không muốn làm việc với người Trung Quốc nữa. Chúng tôi đề nghị nhà nước tìm các đối tác khác. Ai cũng được, trừ người Trung Quốc” - đó là ý kiến của đại diện công nhân nhà máy đường Sucoma, ở Morondava, Tây Madagascar. Họ đã thể hiện sự bất bình với giới chủ người Trung Quốc, đỉnh điểm là vụ biểu tình biến thành bạo loạn làm ít nhất 4 người thiệt mạng.
Bạo động xảy ra khi nhân viên nhà máy đường Sucoma, một doanh nghiệp nhà nước được giao cho phía Trung Quốc quản lý, để tránh bị phá sản, tập trung biểu tình, phản đối việc bắt giữ 2 lãnh đạo công đoàn của họ sau các vụ đụng độ với cảnh sát hồi tháng 11. Ông Bernard Jerome, một nhân viên của nhà máy Sucoma, cho biết: “Nhà máy đường Sucoma sử dụng tới 2.000 lao động lúc cao điểm và khoảng 700 lúc ít việc. Mâu thuẫn xuất phát từ việc nhân viên chán nản vì mức lương quá thấp, khoảng 30EUR/tháng. Họ bất bình về những ưu tiên cho cán bộ Trung Quốc, về sự lạm quyền, sách nhiễu và sức ép với người lao động địa phương. Từ nhiều tháng nay, công nhân đòi tăng lương và yêu cầu doanh nghiệp phải ký hợp đồng lao động theo đúng pháp luật với những người làm việc tạm thời”. Đại diện doanh nghiệp Trung Quốc cho rằng đây là sự việc đáng tiếc do những kẻ gây rối kích động với ý đồ xấu, những thế lực chính trị thúc đẩy bạo loạn. Tuy nhiên, nhiều ý kiến cho rằng lý do trên chỉ là cách giảm nhẹ thực tế chống Trung Quốc đang diễn ra tại Madagascar. Chuyện mức lương quá thấp, nhịp độ lao động căng thẳng, giới chủ Trung Quốc ngược đãi nhân viên - cội nguồn của sự bất bình - không chỉ xảy ra tại Madagascar. Một bộ phim tư liệu mới được BBC phát sóng ngày 18-12 cho thấy ngay tại Trung Quốc, tình trạng bóc lột sức lao động cũng đang diễn ra. Bộ phim nói về tình trạng ép công nhân làm việc quá giờ tại các công ty lắp ráp sản phẩm của Công ty Apple tại Trung Quốc. Một trong những công ty bị nêu tên là Pegatron, có trụ sở ở Thượng Hải. Theo chính sách của Apple, công nhân chỉ làm việc 60 giờ/tuần. Trong khi đó, các công ty Trung Quốc bắt công nhân phải làm việc 18 tiếng/ngày, không có ngày nghỉ. Trong khi đó, tại châu Phi, Trung Quốc bị cáo buộc đang thực hiện các chính sách thực dân tại châu lục này. Hồi tháng 2, chuyên gia nghiên cứu động vật, Jane Goodall, bên lề một hội nghị được tổ chức tại Đại học Witz de Johannesburg, Nam Phi, đã tố cáo các công ty Trung Quốc có mặt khắp nơi tại châu Phi để khai thác các tài nguyên mỏ, tìm kiếm các nguồn sừng tê giác, ngà voi. “Trung Quốc đã làm như những gì các cường quốc thực dân đã làm. Họ muốn có nguyên liệu để phục vụ cho tăng trưởng kinh tế, vơ vét tài nguyên thiên nhiên và để cho dân cư nơi đây ngày càng nghèo khổ hơn” - bà Goodall nói.  | Biểu tình phản đối Trung Quốc tại Nicaragua. |
Không những vậy, Trung Quốc còn đưa người của mình sang định cư tại các quốc gia châu Phi theo hình thức đưa người lao động sang làm việc. Điều này khiến người dân địa phương vô cùng bất bình khi lao động Trung Quốc sang lấy hết việc làm của họ. Và không chỉ có ở châu Phi, tâm lý chống Trung Quốc hiện đang xuất hiện ở Mỹ Latin, khu vực Trung Quốc đầu tư nhiều trong thời gian qua. Ngày 14-12, hàng ngàn người dân thủ đô Managua, Nicaragua đã xuống đường biểu tình phản đối dự án kênh đào Nicaragua do Trung Quốc đầu tư trị giá 50 tỷ USD. Người biểu tình cầm biểu ngữ phản đối cho rằng dự án được khởi công vào ngày 22-12-2014 và dự kiến hoàn thành năm 2019 sẽ không đem lại lợi ích gì cho thế hệ con cái họ khi mà kênh đào được quản lý, vận hành bởi chủ đầu tư nước ngoài, lợi nhuận sẽ làm giàu cho người Trung Quốc. |
“Chúng tôi không muốn làm việc với người Trung Quốc nữa. Chúng tôi đề nghị nhà nước tìm các đối tác khác. Ai cũng được, trừ người Trung Quốc” - đó là ý kiến của đại diện công nhân nhà máy đường Sucoma, ở Morondava, Tây Madagascar. Họ đã thể hiện sự bất bình với giới chủ người Trung Quốc, đỉnh điểm là vụ biểu tình biến thành bạo loạn làm ít nhất 4 người thiệt mạng.
Bạo động xảy ra khi nhân viên nhà máy đường Sucoma, một doanh nghiệp nhà nước được giao cho phía Trung Quốc quản lý, để tránh bị phá sản, tập trung biểu tình, phản đối việc bắt giữ 2 lãnh đạo công đoàn của họ sau các vụ đụng độ với cảnh sát hồi tháng 11. Ông Bernard Jerome, một nhân viên của nhà máy Sucoma, cho biết: “Nhà máy đường Sucoma sử dụng tới 2.000 lao động lúc cao điểm và khoảng 700 lúc ít việc. Mâu thuẫn xuất phát từ việc nhân viên chán nản vì mức lương quá thấp, khoảng 30EUR/tháng. Họ bất bình về những ưu tiên cho cán bộ Trung Quốc, về sự lạm quyền, sách nhiễu và sức ép với người lao động địa phương. Từ nhiều tháng nay, công nhân đòi tăng lương và yêu cầu doanh nghiệp phải ký hợp đồng lao động theo đúng pháp luật với những người làm việc tạm thời”. Đại diện doanh nghiệp Trung Quốc cho rằng đây là sự việc đáng tiếc do những kẻ gây rối kích động với ý đồ xấu, những thế lực chính trị thúc đẩy bạo loạn. Tuy nhiên, nhiều ý kiến cho rằng lý do trên chỉ là cách giảm nhẹ thực tế chống Trung Quốc đang diễn ra tại Madagascar. Chuyện mức lương quá thấp, nhịp độ lao động căng thẳng, giới chủ Trung Quốc ngược đãi nhân viên - cội nguồn của sự bất bình - không chỉ xảy ra tại Madagascar. Một bộ phim tư liệu mới được BBC phát sóng ngày 18-12 cho thấy ngay tại Trung Quốc, tình trạng bóc lột sức lao động cũng đang diễn ra. Bộ phim nói về tình trạng ép công nhân làm việc quá giờ tại các công ty lắp ráp sản phẩm của Công ty Apple tại Trung Quốc. Một trong những công ty bị nêu tên là Pegatron, có trụ sở ở Thượng Hải. Theo chính sách của Apple, công nhân chỉ làm việc 60 giờ/tuần. Trong khi đó, các công ty Trung Quốc bắt công nhân phải làm việc 18 tiếng/ngày, không có ngày nghỉ. Trong khi đó, tại châu Phi, Trung Quốc bị cáo buộc đang thực hiện các chính sách thực dân tại châu lục này. Hồi tháng 2, chuyên gia nghiên cứu động vật, Jane Goodall, bên lề một hội nghị được tổ chức tại Đại học Witz de Johannesburg, Nam Phi, đã tố cáo các công ty Trung Quốc có mặt khắp nơi tại châu Phi để khai thác các tài nguyên mỏ, tìm kiếm các nguồn sừng tê giác, ngà voi. “Trung Quốc đã làm như những gì các cường quốc thực dân đã làm. Họ muốn có nguyên liệu để phục vụ cho tăng trưởng kinh tế, vơ vét tài nguyên thiên nhiên và để cho dân cư nơi đây ngày càng nghèo khổ hơn” - bà Goodall nói.  | Biểu tình phản đối Trung Quốc tại Nicaragua. |
Không những vậy, Trung Quốc còn đưa người của mình sang định cư tại các quốc gia châu Phi theo hình thức đưa người lao động sang làm việc. Điều này khiến người dân địa phương vô cùng bất bình khi lao động Trung Quốc sang lấy hết việc làm của họ. Và không chỉ có ở châu Phi, tâm lý chống Trung Quốc hiện đang xuất hiện ở Mỹ Latin, khu vực Trung Quốc đầu tư nhiều trong thời gian qua. Ngày 14-12, hàng ngàn người dân thủ đô Managua, Nicaragua đã xuống đường biểu tình phản đối dự án kênh đào Nicaragua do Trung Quốc đầu tư trị giá 50 tỷ USD. Người biểu tình cầm biểu ngữ phản đối cho rằng dự án được khởi công vào ngày 22-12-2014 và dự kiến hoàn thành năm 2019 sẽ không đem lại lợi ích gì cho thế hệ con cái họ khi mà kênh đào được quản lý, vận hành bởi chủ đầu tư nước ngoài, lợi nhuận sẽ làm giàu cho người Trung Quốc. |
Người Tàu Hồng Kông biểu tình phản đối người mua sắm Trung QuốcNLĐO) – Một số người bị thương và ít nhất 13 người khác bị bắt giữ khi cảnh sát phải dùng hơi cay và dùi cui để trấn áp một cuộc biểu tình chống du khách Trung Quốc tại khu Tuen Mun, Hồng Kông hôm 8-2.Trước đó, hàng trăm người Hồng Kông đã tập trung biểu tình tại khu Tuen Mun và hô to “người Trung Quốc hãy rời khỏi đây”. Những người này sau đó tiếp tục tuần hành đến trung tâm thương mại Town Plaza. Tình hình trở nên tồi tệ hơn khi một cặp vợ chồng Trung Quốc ẩu đả với nhóm người biểu tình tại trung tâm thương mại này. Cảnh sát đã dùng dùi cui và bình xịt hơi cay để giải tán đám đông biểu tình. Kết quả 13 người gồm 9 người đàn ông và 4 phụ nữ từ 16 đến 74 tuổi bị bắt giữ. Ngoài ra, một số người khác bị thương, trong đó có một cảnh sát. Những người biểu tình tuần hành trên đường. Ảnh: SCMP Người Hồng Kông phản đối người Trung Quốc tại trạm xe buýt. Ảnh: SCMP Các cửa hàng gần trung tâm thương mại Trend Plaza gần đó phải đóng cửa khi những người biểu tình tìm chỗ tránh cảnh sát và chiếm gần một nửa trung tâm thương mại này. Khoảng 20 giờ (giờ địa phương) một số người biểu tình đã rời trung tâm thương mại. Cuộc đụng độ tại Trung tâm thương mại. Ảnh: SCMP Đây là lần đầu tiên cảnh sát đã sử dụng hơi cay trấn áp người biểu tình kể từ sau các cuộc biểu tình đòi dân chủ hồi năm ngoái. Những người dân sống ở khu TuenMun tỏ ra khó chịu khi ngày càng có nhiều người Trung Quốc đến khu vực này mua sắm quấy nhiễu cuộc sống hàng ngày của họ. Những người Trung Quốc thường đến Hồng Kông bằng tàu hỏa, xe buýt mua hàng loạt sản phẩm từ iPad cho đến sữa bột bởi hàng hóa phong phú, chất lượng và không bị đánh thuế nặng. Một cảnh sát bị thương. Ảnh: SCMP Giám đốc Cơ quan xuất nhập cảnh Hồng Kông Eric Chan Kwok-ki cho biết tình trạng người Trung Quốc ồ ạt kéo sang đặc khu này để mua sắm trước Tết Nguyên đán là chuyện bình thường. Xuân Mai (Theo Standard, SCMP)
Mặt trận mới chống Trung Quốc?Malaysia bất ngờ cứng rắn với Trung Quốc, trái với cách tiếp cận mềm mỏng và ít gây chú ý đối với các tranh chấp trên biển Đông trước đâyQuốc vụ khanh Úc về ngoại giao và thương mại Peter Varghese vừa bác bỏ nhận định rằng Úc, Ấn Độ và Nhật đang hình thành một “mặt trận chống Trung Quốc” sau khi 3 nước này khởi động cuộc đối thoại 3 bên về các vấn đề an ninh, trong đó có tình hình biển Đông. Thông tin này được báo The Hindu đăng hôm 9-6, một ngày sau khi cuộc đối thoại nêu trên diễn ra lần đầu tiên ở New Delhi, sau nhiều năm ngần ngại do sức ép của Trung Quốc. Ông Varghese, đại diện của Úc tại đối thoại, cho biết ông cùng Quốc vụ khanh Ấn Độ phụ trách đối ngoại Subrahmanyam Jaishankar và Thứ trưởng Ngoại giao Nhật Bản Akitaka Saiki đã thảo luận về những lo ngại trước việc Trung Quốc cải tạo đất phi pháp ở biển Đông. “Tốc độ và quy mô cải tạo đất của Trung Quốc đang gây quan ngại trong khu vực. Đây là vấn đề mà chúng tôi và các nước ASEAN đã bày tỏ công khai” - ông Varghese nói. Vị quan chức ngoại giao hàng đầu của Úc này cũng khẳng định các thành viên tại cuộc đối thoại hy vọng Bộ Quy tắc ứng xử ở biển Đông (COC) sẽ được Trung Quốc và ASEAN nhất trí. Dù ông Varghese nhấn mạnh cuộc họpkhông nhằm trực tiếp vào bất cứ nước nào nhưng việc công khai chỉ trích hành động ngang ngược của Bắc Kinh ở biển Đông đã cho thấy hành động dứt khoát và mạnh mẽ của các bên tham gia. Trong khi đó, tại TP Perth - Úc, Ấn Độ và Úc cũng bắt đầu bàn kế hoạch tập trận hải quân song phương lần đầu tiên. Bức ảnh được Bộ trưởng An ninh quốc gia Malaysia Shahidan Kassim khẳng định là tàu Trung Quốc thả neo ở bãi đá Luconia. Ảnh: FACEBOOK Trong một diễn biến khác, Nhật Bản có ý định cử 1 máy bay tuần tra P3-C Orion đến Philippines để tham gia diễn tập tìm kiếm và cứu hộ trong tuần này. Đây là dấu hiệu mới nhất cho thấy Nhật Bản muốn tăng cường quan hệ an ninh với các nước Đông Nam Á trong nỗ lực mở rộng hiện diện quân sự ở biển Đông. Thực tế này đang chứng minh nhận định không lâu trước đó của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter: Hành động của Trung Quốc khiến các nước trong khu vực xích lại gần nhau hơn. Đáng chú ý, Malaysia vốn có cách tiếp cận mềm mỏng và ít gây chú ý đối với các tranh chấp trên biển Đông nhưng hôm 8-6 đã bất ngờ thể hiện thái độ cứng rắn với tuyên bố sẽ phản đối việc một tàu tuần duyên Trung Quốc xâm phạm lãnh hải nước này ở phía Bắc đảo Borneo. “Đó không phải vùng chồng lấn. Chúng tôi sẽ phản đối qua đường ngoại giao” - Bộ trưởng An ninh quốc gia Malaysia Shahidan Kassim cho biết trong cuộc phỏng vấn trên báo The Street Journal. Quan chức này nhấn mạnh rằng Thủ tướng Malaysia Najib Razak sẽ nêu trực tiếp vụ việc với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Tuần trước, bộ trưởng Kassim đăng trên tài khoản Facebook cá nhân một bức ảnh mà ông khẳng định là tàu của Trung Quốc thả neo ở bãi đá Luconia. Đây là vùng đảo đá ngầm và rạn san hô cách đảo Borneo của Malaysia 150 km về phía Bắc, trong khi cách đất liền Trung Quốc tới 2.000 km. Malaysia khẳng định bãi đá này nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của mình. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi ngày 8-6 nói không biết gì về những cáo buộc trên của Malaysia. Tuy nhiên, Tư lệnh Hải quân Malaysia Abdul Aziz Jaafar hôm 9-6 khẳng định tàu Trung Quốc vẫn chưa chịu rời đi và mỗi lần phía Malaysia tìm cách liên lạc đều không nhận được phản hồi. Trong khi đó, Tổng Thư ký Bộ Ngoại giao Malaysia Othman Hashimn hôm 8-6 cho biết COC là một trong những vấn đề mà Hội nghị Quan chức cấp cao ASEAN (SOM ASEAN) hôm 8-6 đề xuất bàn thảo tại Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN lần thứ 48 (AMM 48), dự kiến diễn ra vào tháng 8 ở Kuala Lumpur. Bài học biên giới không thể quên của Nga khi “chơi” với TQ Báo Luận chứng và Sự kiện (AIF) của Nga sau này đã kỳ công tìm ra chiến sĩ Liên Xô đầu tiên nổ súng đáp trả, sau khi Trung Quốc khai hỏa tại “trận chiến biên giới bị lãng quên”.
Nói là bị lãng quên, bởi hầu như nó rất ít khi được nhắc đến trên báo giới Liên Xô và Nga sau này. Không quá nhiều người Nga biết sự thực của cuộc chiến, chứ chưa nói đến người nước ngoài. Cũng là bởi nó bị chìm khuất đằng sau cuộc xung đột diễn ra trước đó ít tháng, vụ Trân Bảo Đảo (hay còn gọi là vụ đảo Damansky), vào đầu tháng 3/1969 với số lượng thương vong khá lớn cho cả hai bên Trung Quốc và Liên Xô. Trong vụ đó, lính Trung Quốc đã bất ngờ tấn công đảo Damansky trên sông Ussuri của Liên Xô và đã bị các chiến sĩ biên phòng Xô viết giáng trả mạnh mẽ và buộc phải rút về bên kia biên giới. Những tưởng sau khi chịu đòn đau ở Damansky vào tháng 3/1969, quân Trung Quốc phải rút ra những bài học cho mình. Nhưng không! Chỉ 5 tháng sau, lại tiếp tục xảy ra một vụ xung đột biên giới khác do Trung Quốc khơi mào. Lần này là ở khu vực biên giới sát hồ Zhalanashkol (hiện thuộc Kazakhstan). Tháng 5 và tháng 6/1969, tình hình biên giới khu vực hồ Zhalanashkol gia tăng căng thẳng. Ngày 12/8, quân báo Liên Xô phát hiện Trung Quốc tập trung khá đông quân và vũ khí áp sát biên giới. Chỉ huy biên phòng quân khu miền Đông yêu cầu phía Trung Quốc cùng ngồi đàm phán nhưng không nhận được phản hồi. Ngày 13/8/1969, 2 tốp lính Trung Quốc (6 và 9 người) vượt qua biên giới Xô-Trung khu vực đồn biên phòng Zhalanashkol khoảng 100 và 400 mét. Đến khoảng 7h sáng, hai tốp lính bắt đầu đào công sự. Phía sau, bên kia biên giới đã tập trung mấy trăm quân. Toán lính Trung Quốc tham gia vụ xung đột vùng hồ Zhalanashkol, 1969. Do không muốn xung đột sẽ dẫn đến đổ máu, trung úy biên phòng Govor dùng loa pin, nói bằng tiếng Nga và tiếng Trung: “Các anh đang xâm phạm biên giới Liên Xô. Hãy lùi lại ngay. Chúng tôi xin cảnh báo”. Nghe cảnh báo như vậy, hai tốp lính Trung Quốc cũng không dừng lại. Từ bên kia biên giới lại điều tiếp một toán 12 lính tiếp tục vượt qua biên giới. Đại tá P. Nikitenko liền lệnh thiếu úy V. Puchkov cùng 2 xe thiết giáp đến chặn đường và dặn kỹ không được nổ súng. Ông tiếp tục yêu cầu toán lính này quay lại bên kia biên giới. Bỏ ngoài tai, 12 lính Trung Quốc vẫn tiếp tục triển khai theo đội hình đi sâu vào lãnh thổ Liên Xô. Các chiến sĩ biên phòng Xô viết tại biên giới với Trung Quốc năm 1969. Trung úy Govor tiếp tục gọi loa cảnh báo lính Trung Quốc. Đáp lại, lính Trung Quốc liền nổ súng. Các chiến sĩ Xô viết ngay lập tức bắn trả. Cuộc chiến bắt đầu. 40 lính Trung Quốc trang bị súng chống tăng liền vượt qua biên giới, chiếm một ngọn đồi. Phía sau, 3 chiếc thiết giáp cũng đã được điều đến tiếp viện. Dưới sự chỉ huy của thượng úy Vadim Olshevsky, 8 chiến sĩ biên phòng với sự hỗ trợ của 2 xe thiết giáp khống chế đường lui khiến quân Trung Quốc co cụm phòng thủ. Đến 9h sáng, các chiến sĩ biên phòng Liên Xô đã đẩy lui được lính Trung Quốc sang bên kia biên giới. Chiến sĩ biên phòng Xô viết. Xét thiệt hại, phía Liên Xô có 2 chiến sĩ hi sinh (binh nhì Vitaly Ryazanov và hạ sĩ Mikail Dulepov), 12 bị thương. Phía Trung Quốc chết 19, 3 bị bắt làm tù binh, 2 trong số đó chết do vết thương quá nặng. Đây là vụ xung đột biên giới lớn thứ hai sau vụ Damansky. Từ đó trở đi, Trung Quốc không còn dám khiêu khích ở vùng biên giới này nữa. Tháng 9/1969, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Liên Xô A.Kosyghin dẫn đầu đoàn đại biểu Liên Xô sang dự Lễ tang Chủ tịch Hồ Chí Minh. Trên đường về Moscow, ngày 11/9, đoàn dừng lại Bắc Kinh. Thủ tướng Chu Ân Lai đã đón đoàn tại sân bay. Trong thời gian 3 tiếng rưỡi hội đàm tại sân bay, hai bên Liên Xô và Trung Quốc đã ký thỏa thuận tạm thời về giữ nguyên trạng đường biên giới, chấm dứt xung đột vũ trang và chuyển các đơn vị vũ trang khỏi các khu vực biên giới tranh chấp. Ngày 7/5/1970, Đoàn Chủ tịch Xô viết tối cao Liên Xô ra sắc lệnh số 5095-7 tặng và truy tặng các phần thưởng cao quý cho hơn 30 chiến sĩ đã có chiến công xuất sắc trong việc bảo vệ biên giới quốc gia. Trung úy Puchkov được tặng thưởng Huân chương Lenin. Hai chiến sĩ hy sinh và 3 người khác được tặng thưởng Huân chương Cờ Đỏ. Ngoài ra còn nhiều huân huy chương khác cũng được trao để vinh danh những chiến sĩ quả cảm. Một thời gian dài, Sắc lệnh về tặng thưởng các huân huy chương cho các chiến sĩ tham gia trận đánh bảo vệ biên giới vùng hồ Zhalanashkol được giữ bí mật và rất ít người được biết. Về những người anh hùng của trận chiến 13/8/1969 không để một tấc đất của Tổ quốc Xô viết lọt vào tay quân xâm lấn cho đến ngày nay cũng không nhiều người được biết đến. Báo Luận chứng và Sự kiện (AIF) của Nga sau này đã kỳ công tìm ra được chiến sĩ đầu tiên nổ súng đáp trả, sau khi quân Trung Quốc khai hỏa. Đó là Nikolai Aleksandrovich Ebel. Ông kể lại: “Bạn tôi là Vitaly Ryazanov bị trúng đạn hy sinh ngay loạt đạn đầu. Ngay sau đó, tôi là người đầu tiên của bên ta nổ súng đáp trả“. Bài báo của Luận chứng và sự kiện về sự kiện xung đột biên giới Zhalanashkol. Sau này, Ebel đã bị kiểm điểm “lên bờ xuống ruộng” vì đã nổ súng khi chưa có lệnh, thậm chí có ý kiến đưa anh ra Tòa án binh. nhưng rồi mọi việc cũng được cho qua. Và một điều bí mật nữa sau này mới được tiết lộ: Abel không phải là lính biên phòng. Anh và các đồng đội lính đặc nhiệm (25-30 người) đã được máy bay AN-12 bí mật chở xuống đây đêm 12/8, thay trang phục thành lính biên phòng để đề phòng xảy ra tình huống xấu nhất. Ngày hôm sau 13/8, cuộc xung đột biên giới bắt đầu. Sự cảnh giác lúc nào cũng cần thiết! Tổng thống Putin biến điều TQ lo sợ về Nga-Nhật thành hiện thực |
Theo Soha
VC nuôi ong tay áo: Campuchia công khai ủng hộ Trung Quốc bành trướng Biển ĐôngĐài VOA Hoa Kỳ ngày 25/3 đưa tin, lãnh đạo Campuchia đã công khai tán đồng quan điểm (sai trái) của Trung Quốc rằng vấn đề tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông không thể được giải quyết qua ASEAN. Từ Phnom Penh, Thủ tướng Campuchia Hun Sen cho biết hôm Thứ Tư, tranh chấp Biển Đông “cần được giải quyết bởi các bên bị ảnh hưởng trực tiếp”. “Cuối cùng đó không phải là vấn đề đối với toàn bộ ASEAN. Nó là vấn đề song pương giữa các nước liên quan mà họ cần phải nói chuyện với nhau”, Hun Sen bình luận. Bắc Kinh liên tục chủ trương sẽ chỉ đàm phán tay đôi với từng bên có tranh chấp và từ chối bất kỳ kênh đa phương nào để giải quyết vấn đề Biển Đông. Tuy nhiên, Philippines và Việt Nam liên tục thúc đẩy một cách tiếp cận khu vực và đa phương để giải quyết các tranh chấp đa phương, VOA lưu ý. Mặc dù đây là lần đầu tiên lãnh đạo Campuchia tuyên bố một cách rõ ràng quan điểm của mình về vấn đề này, nhưng ngay từ năm 2012 Phnom Penh đã bị chỉ trích vì theo Bắc Kinh cản đường ASEAN ra tuyên bố chung về Biển Đông trong hội nghị Ngoại trưởng. Nhắc lại chuyện này, Hun Sen tiếp tục bảo vệ hành động của Campuchia với vai trò Chủ tịch luân phiên ASEAN năm 2012. “Sau Campuchia, Brunei cũng không thể tìm thấy giải pháp nào, Myanmar cũng vậy. Bây giờ tôi đang chờ xem liệu Malaysia có thể giải quyết vấn đề hay không. Tôi có thể nói, họ sẽ không làm được gì. Không thể. Nhưng họ chỉ đổ lỗi cho Campuchia rằng Campuchia đã sai. Tôi sẽ chờ đợi để xem toàn bộ các thành viên khác (xử lý Biển Đông như thế nào khi giữ ghế Chủ tịch luân phiên ASEAN)”, ông Hun Sen tuyên bố. Hun Sen đưa ra bình luận (ủng hộ Bắc Kinh bành trướng Biển Đông) này ngay trước thềm hội nghị thượng đỉnh ASEAN lần thứ 26 dự kiến sẽ được tổ chức tại Malaysia từ 24 đến 27/4. Trong một động thái khác có liên quan, tờ The Wall Street Journal hôm nay bình luận, chính việc cắt giảm ngân sách quốc phòng của Mỹ và ấn tượng chung về hoạt động của Hoa Kỳ trong khu vực châu Á – Thái Bình Dương đã không truyền cảm hứng, sự tự tin cho các nước. Trong khi các quốc gia châu Á biết rằng họ phải sống bên cạnh Trung Quốc, vì vậy họ ngần ngại chống lại tham vọng của Trung Quốc (bành trướng lãnh thổ ở BIển Đông), trừ khi họ cảm thấy Washington là đối tác đáng tin cậy. Mỹ sẽ giúp cải thiện môi trường an ninh ở châu Á nếu Washington bắt đầu áp đặt cái giá phải trả cho sự bành trướng của Trung Quốc. Điều này đòi hỏi Hoa Kỳ phải chấp nhận rủi ro lớn hơn trong quan hệ Mỹ – Trung trong khi Bắc Kinh đang tiếp tục có những bước tiến đến sự thống trị khu vực Tây Thái Bình Dương. Washington có thể bắt đầu bằng cách mở rộng hoạt động đào tạo ứng phó với các mối đe dọa ở Biển Đông, nơi Trung Quốc sử dụng lực lượng quân sự, hải cảnh, tàu cá để thách thức các nước khác như Việt Nam và Philippines. Hoa Kỳ cũng có thể phối hợp tuần tra chung với Philippines, Nhật Bản hoặc các đối tác sẵn lòng khác ở Biển Đông. Những cố gắng để làm việc thông qua ASEAN có lẽ là vô ích, The Wall Street Journal bình luận.  Các Thượng nghị sĩ John McCain, Jack Reed, Bob Corker và Bob Menendez tuần qua đã gửi một lá thư cho Bộ trưởng Quốc phòng Ash Carter và Ngoại trưởng John Kerry hối thúc Nhà Trắng không bỏ qua các hành vi bành trướng của Trung Quốc. Các Thượng nghị sĩ Mỹ yêu cầu Nhà Trắng phải có hành động cụ thể để làm chậm hoặc ngăn chặn các hoạt động cải tạo, xây dựng bất hợp pháp của Trung Quốc ở quần đảo Trường Sa (thuộc chủ quyền Việt Nam – PV), tiếp tục công bố thông tin tình báo liên quan thường xuyên hơn, xem lại hợp tác an ninh Mỹ – Trung để khuyến khích Bắc Kinh thay đổi hành vi xấu, đồng thời làm sâu sắc thêm quan hệ đối tác của Mỹ ở châu Á. |
www.youtube.com/watch?v=De1A_ITlyyc Jul 22, 2011 - Uploaded by MrLecongnhan NT Dũng Chấp nhận để mất biển đảo?http://www.youtube.com/watch?v=E1Wjjx3RGq0&feature=channel_video_title.www.youtube.com/watch?v=bl_o9hu22Aw May 12, 2014 - Uploaded by Đặng Hữu Thành CÁC BÀI HÁT CHẾ VỀ TRUNG QUỐC ( Mao Trạch Đông ĐM mầy) .... |
|
Những nội dung khác:
|
|
|
 |
|