Những vụ việc mới nhất
Thông tin mới nhất được truyền thông trong nước loan đi cho biết vào sáng ngày 18 tháng 6, chủ tịch Nghiệp đoàn Nghề cá xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, ông Nguyễn Thanh Hùng báo cáo vào tối 17 tháng 6 lại có thêm một tàu của ngư ngư dân thuộc nghiệp đoàn đánh bắt tại Hoàng Sa bị phía Trung Quốc đánh và cướp tài sản.
Chiếc tàu cá bị nạn mới nhất mang số hiệu QNg 95431 TS của ngư dân Nguyễn Văn Tẫn. Nạn nhân cho biết vào khoảng 7 giờ 30 tối ngày 17 tháng 6 hai tàu Trung Quốc có số hiệu 3010 và 4044 áp sát rồi sang đánh ngư dân Việt Nam, cướp hết tài sản, ngư lưới cụ trên tàu.
Nghiệp đoàn Nghề cá xã Bình Châu cho biết chỉ trong vòng 10 ngày có bốn tàu của ngư dân trong nghiệp đoàn bị phía Trung Quốc chặn, cướp tài sản cũng như tấn công tại ngư trường Hoàng Sa. Hai ngư dân bị vòi rồng của Trung Quốc xịt mạnh đến nổi bị thương ở đầu và chân phải đưa vào bờ cấp cứu.
Không chỉ tàu đánh bắt cá mà tàu cứu nạn đưa ngư dân trong trường hợp khẩn cấp vào bờ chữa trị cũng bị phía Trung Quốc cản trở. Vào cuối tháng 5 vừa qua, Trung tâm Phối hợp Tìm kiếm Cứu nạn Hàng hải Khu vực 2 tại Đà Nẵng khi nhận được tin báo một ngư dân trên tàu QNA 90927 TS bị bệnh nặng cần phải hỗ trợ khẩn cấp, đã điều tàu SAR 412 ra để đưa ngư dân vào chữa trị. Tuy vậy khi tàu này đi qua đảo Tri Tôn chừng 8 hải lý thì bị tàu Trung Quốc xuất hiện phát tín hiệu buộc phải rời khỏi khu vực.
Nghiệp đoàn Nghề cá xã Bình Châu cho biết chỉ trong vòng 10 ngày có bốn tàu của ngư dân trong nghiệp đoàn bị phía Trung Quốc chặn, cướp tài sản cũng như tấn công tại ngư trường Hoàng Sa
Sau khi tàu cứu nạn SAR 412 đưa được ngư dân bị bệnh khẩn cấp lên tàu và quay đầu trở về lại bị tàu hải quân Trung Quốc lao vào áp sát. Đây là hành động vi phạm quy tắc, điều luật về hàng hải khi hai tàu gặp nhau trên biển.
Trước những hành động đó Hội Nghề Cá Việt Nam có lên tiếng phản đối. Tuy nhiên cơ quan chức năng của chính phủ Hà Nội vẫn chưa có tiếng nói chính thức về những vụ việc như thế.
Bị bắt ở xa
Một số ngư dân Việt Nam do bị phía Trung Quốc mạnh tay xua đuổi, bắt bớ, tịch thu hải sản, ngư lưới cụ, tàu thuyền và thậm chí bắt giam… nên đã tìm đường đến những ngư trường xa hơn để đánh bắt.
Tuy nhiên lâu nay có một số tàu thuyền của ngư dân Việt Nam đi vào hải phận của những nước khác như Philipines, Thái Lan, Brunei, Indonesia… đã bị bắt và xử phạt theo luật của họ.
Một viên chức đại sứ quán Việt Nam tại Brunei cho biết hiện nước này đang giữ một tàu cá của ngư dân Quảng Ngãi và thuyền trưởng cũng như thuyền viên bị án tù, trong khi đó có hai thuyền viên ở tuổi vị thành niên cũng sắp hầu tòa:
“ Hôm 11 vừa rồi mới xử xong. Họ lại vào vùng nước của Brunei để đánh cá, câu mực. Gồm 1 tàu và 33 ngư dân. Sau khi tòa xử thì chủ tàu và thuyền trưởng bị phạt 6 tháng tù kể từ ngày bị bắt là 17 tháng 5. Hai mươi chín ngư dân bị 3 tháng tù. Có hai ngư dân vị thành niên hiện đang được lưu trú tại Trung tâm Bảo trợ Trẻ em của Brunei. Ngày 25 tháng 6 họ sẽ đưa ra tòa trẻ vị thành niên để xem xét có được về sớm hay chờ các ngư dân được tha rồi về cùng tàu..”
Ngày 10/6/2015, tàu cá của ngư dân Nguyễn Văn Phú, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn (Quảng Ngãi) bị Trung Quốc phá ngư lưới cụ khi đang đánh bắt ở Hoàng Sa. Ảnh: Tử Trực
Sang ngày 12 tháng 6 tổng thống đảo quốc Palau ở Thái Bình Dương ra lệnh cho đốt 4 tàu cá của Việt Nam vì vào đánh bắt trái phép trong vùng biển của nước này.
Ông Tiêu Viết Là, một ngư dân xã Bình Châu từng bị Trung Quốc bắt giữ khi đi đánh bắt tại Hoàng Sa, và khi được trả về trở bệnh không thể đi biển tiếp. Hai con ông điều khiển chiếc tàu để đi đánh bắt xa quê, nhưng vừa qua bị bắt và đến nay vẫn không rõ ở đâu.
Vào ngày 16 tháng 6 ông Tiêu Viết Là cho biết:
Họ dí thì dì, còn mình làm thì làm; như đợt trước họ tới quần mình miết, mình cũng làm lì thì họ thả. Họ dí chạy, hết dí thì mình vô làm tiếp vậy thôi! Gặp họ thì gặp nhưng ngư trường mình làm ở đó quen rồi; truyền thống của mình rồi. Họ cấm nhưng từ xưa đến giờ Việt Nam chưa có lệnh cấm biển nên mình làm
Một ngư dân Lý Sơn
“ Gần thì làm ăn không có, con tôi thấy người ta đi xa nó cũng đi mà giờ thì mất luôn.”
Quyết bám ngư trường
Trong khi đó một ngư dân tại đảo Lý Sơn, không muốn nêu tên, cho biết tàu của ông vào năm ngoái cũng bị Trung Quốc cướp phá phải đưa lên bờ sửa chữa; sau khi sửa xong ông cũng lại cùng các ngư dân khác ra lại vùng biển Hoàng Sa mà theo ông đó là ngư trường truyền thống không thể đi nơi khác được dù có bị xua đuổi, bắt bớt. Ông nói:
“ Họ dí thì dì, còn mình làm thì làm; như đợt trước họ tới quần mình miết, mình cũng làm lì thì họ thả. Họ dí chạy, hết dí thì mình vô làm tiếp vậy thôi! Gặp họ thì gặp nhưng ngư trường mình làm ở đó quen rồi; truyền thống của mình rồi. Họ cấm nhưng từ xưa đến giờ Việt Nam chưa có lệnh cấm biển nên mình làm, chứ giờ làm sao!?
Trường Sa cũng có tàu đi chứ. Một số đi Trường Sa, một số đi Hoàng Sa. Xưa nay thì tàu tôi chuyên Hoàng Sa.”
Hỗ trợ hạn hẹp
Theo người ngư dân Lý Sơn thì mỗi khi có tàu bị nạn về, một số nguồn quỹ, công ty cũng như mạnh thường quân giúp đỡ cho ngư dân không may mắn:
“ Chẳng qua khi bị thiệt hại các mạnh thường quân, cũng như kêu gọi các công ty hỗ trợ, chứ hiện nay Nhà Nước cũng chưa có chính sách hỗ trợ cho ngư dân.”
Đối với Trường Sa thì Nhà nước Việt Nam phải cần đấu tranh cứng rắn hơn nữa; chứ để họ xây dựng ở Trường Sa thì sẽ là thiệt hại cho ngư dân rất lớn. Đó là nói về kinh tế trước mắt, chứ còn phần quốc phòng- an ninh nữa; sẽ rất khó khăn cho ngư dân
Ngư dân Lý Sơn
Thông tin từ các cơ quan chức năng Việt Nam cho biết Bộ Nông nghiệp- Phát triển Nông Thôn có đề ra chương trình hỗ trợ cho ngư dân vay vốn để đóng tàu vỏ sắt có thể chống chịu được những cú va đâm của tàu khác, cũng như tàu có công suất lớn hơn, trang bị tốt hơn để có thể đánh bắt được nhiều hải sản.
Tuy nhiên theo người ngư dân Lý Sơn thì thủ tục rất nhiêu khê không dễ gí vay vốn. Nếu như vay được để đóng tàu xong thì cũng chưa đi đánh bắt hiệu quả để trả lãi vay và trang trải của cuộc sống:
“ Ví dụ đóng một con tàu sắt 10 tỷ thì một năm phải đánh bắt được 6 tỷ. Phải mất 3 tỷ phí tổn, còn chia cho ‘bạn’ chừng 3 tỷ thì chủ tàu còn được 1 tỷ hay hơn 1 tỷ thôi. Mà vay 10 tỷ thì mỗi năm phải trả lãi suất 100 triệu và lãi gốc 1 tỷ. Rồi còn phải sửa chữa tàu nữa. Trong khi đó giá cá ở Việt Nam không ổn định nên ngư dân chẳng mặn mà gì với tàu sắt hết.”
Người ngư dân Lý Sơn bày tỏ mong muốn:
“Đối với Trường Sa thì Nhà nước Việt Nam phải cần đấu tranh cứng rắn hơn nữa; chứ để họ xây dựng ở Trường Sa thì sẽ là thiệt hại cho ngư dân rất lớn. Đó là nói về kinh tế trước mắt, chứ còn phần quốc phòng- an ninh nữa; sẽ rất khó khăn cho ngư dân.”
Theo người này thì lâu nay ngư dân Việt Nam như ông đã chịu thiệt thòi vì ngư trường Hoàng Sa mất vào tay Trung Quốc. Nay Trung Quốc cải tạo, xây dựng tại Trường Sa nếu cứ để như thế thì ngư dân Việt Nam sẽ phải chịu thiệt thòi hơn nữa.
 |
| Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh và Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc Dương Khiết Trì. Ảnh: Chinhphu.vn. |
Đa Chiều ngày 19/6 bình luận, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh thăm Trung Quốc từ 17 đến 19/6 cùng ông Dương Khiết Trì đồng chủ trì hội nghị Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung lần thứ 8. Về nguyên tắc, hội nghị này tổ chức luân lưu mỗi năm một lần ở 2 nước, từ năm 2006 đến nay đã được 8 kỳ và chỉ 2 năm không tổ chức là 2007, 2012.
Đáng chú ý là thời gian diễn ra hội nghị Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt - Trung không cố định. Kỳ họp lần thứ 8 năm nay diễn ra ngay sau khi Phạm Trường Long, Phó Chủ tịch Quân ủy trung ương Trung Quốc vừa kết thúc chuyến thăm Hoa Kỳ. Biển Đông chắc chắn là nội dung đàm phán chủ yếu của 2 nước Trung Mỹ, nhưng kết quả ra sao nay vẫn kín như bưng. Bắc Kinh chọn thời điểm này để hội đàm với Việt Nam khiến người ta phải suy nghĩ, Đa Chiều nhấn mạnh.
Trước đó hoạt động bồi lấp, xây dựng đảo nhân tạo (bất hợp pháp) của Trung Quốc ở Biển Đông làm cho khu vực ngày càng căng thẳng. Tổng thống Philippines hôm 3/6 còn so sánh hành động này của Bắc Kinh ở Biển Đông không khác gì phát xít Đức Hitler, nhưng Việt Nam lại khá "bình tĩnh". Người Việt bày tỏ thái độ thông qua việc phát triển sức mạnh quân sự.
Ngoài các vũ khí hiện đại Nga cung cấp cho Việt Nam để nâng cao khả năng phòng thủ ở Biển Đông như chiến đấu cơ Su-30MK2, tàu ngầm Kilo 636MV, tàu hộ vệ mang tên lửa thì Việt Nam còn không ngừng thúc đẩy quan hệ hợp tác quốc phòng với Hoa Kỳ. Trung Quốc lo rằng vì chuyện Biển Đông, Việt Nam rất có thể "hoàn toàn ngả theo Mỹ". Trong khi đó Hoa Kỳ cũng đang ủng hộ nhất định đối với Việt Nam ở Biển Đông, về lâu dài mong muốn Việt Nam trở thành "mắt xích quan trọng" trong chiến lược tái cân bằng châu Á, Đa Chiều bình luận.
Hợp tác giữa 2 quốc gia Việt Nam và Hoa Kỳ vốn dĩ hết sức bình thường, nhưng trong thời điểm Biển Đông căng thẳng (vì chính hành vi leo thang, bất chấp luật pháp của Bắc Kinh) hai nước Việt - Mỹ xích lại gần nhau khiến Trung Nam Hải lo lắng. "Ổn định quan hệ Việt - Trung" là mục tiêu chiến lược của Bắc Kinh, cũng là nhiệm vụ bức thiết của Trung Nam Hải. Tuy nhiên, tư duy thông thường của Trung Quốc không thể "phá giải được chính sách cứng rắn của Việt Nam", Đa Chiều bình luận.
Một Việt Nam như thế nào thì phù hợp với lợi ích của Trung Quốc? Đa Chiều đặt câu hỏi và trả lời, đương nhiên đó là một Việt Nam không hoàn toàn ngả theo Mỹ, chí ít thì cũng trung lập trong quan hệ với Trung Quốc và Hoa Kỳ.
 |
| Đặng Tiểu Bình, kẻ đã từng tuyên bố xấc xược "dạy cho Việt Nam một bài học" khi đi thăm Hoa Kỳ, sau đó xua quân xâm lược 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam gây ra cuộc chiến tranh phi nghĩa, đẫm máu. Ảnh: SCMP. |
Trung Quốc cũng mong làm sao để Việt Nam "không lên tiếng" trước các hành động (phạm pháp) của họ ở Biển Đông để cô lập Philippines. Do đó Bắc Kinh thường truyền đạt thông điệp, chủ trương của họ về Biển Đông thông qua các kỳ họp của Ủy ban Chỉ đạo quan hệ hợp tác Việt Nam - Trung Quốc.
Hội nghị lần thứ 8 tổ chức ngay sau khi Phạm Trường Long đi Mỹ đặt ra dấu hỏi lớn. Chắc chắn Biển Đông là nội dung chủ yếu trên bàn đàm phán Trung - Mỹ, nhưng cho đến nay Trung Quốc vẫn "giấu nhẹm" kết quả đã bàn những gì, thậm chí khiến dư luận phải đặt câu hỏi Bắc Kinh đã đổi chác những gì với người Mỹ trong chuyện Biển Đông?
Nếu như không có sự ủng hộ của Mỹ, Việt Nam "có gan" đến đâu trong bảo vệ yêu sách chủ quyền ở Biển Đông? Đa Chiều đặt câu hỏi. Do đó, trong bối cảnh nghi vấn bao trùm này Bắc Kinh tổ chức hội đàm với Việt Nam dễ "nắm chắc phần thắng"?!
Theo tờ báo của người Hoa hải ngoại này, thủ đoạn ngoại giao tương tự đã được Bắc Kinh sử dụng rất thành công không chỉ 1 lần trong lịch sử. Năm 1958, Mao Trạch Đông đã hạ lệnh pháo kích Kim Môn, Mã Tổ do chính quyền Tưởng Giới Thạch ở Đài Loan kiểm soát chỉ 3 tuần sau khi Tổng bí thư Liên Xô Khrushchev thăm Bắc Kinh.
Động thái này khiến dư luận quốc tế, đặc biệt là "bên thứ 3" tức Hoa Kỳ phải nghĩ rằng hành động phiêu lưu trên của Mao đã được Moscow đồng tình ủng hộ nên "không dám manh động". Trong khi thực tế Khrushchev chẳng biết gì về kế hoạch này của Mao.
Đặng Tiểu Bình cũng lặp lại thủ đoạn này trong cuộc chiến tranh xâm lược 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam năm 1979. Trước khi xua quân xâm lược Việt Nam, Đặng thăm Mỹ và thông báo cho Washington về cái gọi là "dạy cho Việt Nam một bài học", nhưng người Mỹ đã không thể hiện sự ủng hộ một cách rõ ràng.
Tác dụng của Hoa Kỳ trong quyết định này chỉ là chia sẻ tình báo và hợp tác ngoại giao nhưng lại làm cho Liên Xô phải do dự, không biết Đặng có thỏa thuận gì với Mỹ làm tổn hại lợi ích của Liên Xô hay không.
Cả 2 lần Mao và Đặng đều không yêu cầu đối tác giúp mình tiến hành hoạt động quân sự (xâm lược), nhưng đã rất thành công trong việc "lèo lái" dư luận hiểu rằng Bắc Kinh được 1 siêu cường hậu thuẫn, dọa "siêu cường kia" không dám can thiệp, dù là đồng minh của mình đang bị Bắc Kinh đe dọa, bắt nạt. Do đó theo Đa Chiều, việc bố trí kỳ họp thứ 8 Ủy ban Chỉ đạo hợp tác Việt-Trung ngay sau khi Phạm Trường Long đi Mỹ trên thực tế là vì Bắc Kinh muốn dùng Mỹ để hù dọa Việt Nam?!
Hồng Thủ
Tàu cộng đẩy dân ta vào vòng nô lệ cũng là ý muốn của “đảng ta”
Võ Phương
Hồi tháng 5-2014, khi giặc Đại Hán ngang nhiên đặt dàn khoan HD 981 lên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt-Nam để thăm dò dầu khí một cách bất hợp pháp, thì chủ tịch ‘đảng ta’ là Nguyễn Phú Trọng xin được yết kiến chủ tịch đảng cộng sản Tàu là Tập cận Bình; nhưng Tập C. Bình đã từ chối, không tiếp. Mới đây, khi biết Nguyễn Phú Trọng sắp sửa đi Mỹ, thì họ Tập lại trải thảm đỏ long trọng đón tiếp, chiêu dụ ông Trọng đến Bắc-Kinh để ve vãn, ký kết một số văn kiện quan trọng nhắm mục đích cột chặt nhóm cầm quyền Hà-Nội vào vòng xoáy của Bắc-Kinh. Hành động ve vãn này còn mang thâm ý, nhắc nhở lãnh đạo nước Mỹ 2 điều: Một là đừng hòng phá vỡ thế liên kết ‘môi hở răng lạnh’ giữa ‘hai đảng cộng sản anh em’ Việt và Tàu đã được Hồ Chí Minh và Mao Trạch Đông ‘dày công xây dựng từ lâu đời’. Hai là Mỹ đừng mang ảo tưởng tách Việt-Nam ra khỏi quỹ đạo của Tàu.
Tháp tùng Nguyễn Phú Trọng đến Bắc-Kinh lần này, có 2 uỷ viên bộ chính trị và 2 uỷ viên trung ương đảng, là những bộ trưởng phải ký kết các văn kiện đã soạn thảo sẵn, bao gồm: Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh, Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh. Bốn bộ trưởng này mang trọng trách rất lớn trong giai đoạn sắp tới, vừa phải ký kết vừa phải lo thi hành những điều khoản đã ghi trong các văn kiện liên hệ; cho thấy chính quyền Hà-Nội vẫn phải làm theo những yêu cầu của chính quyền Bắc-Kinh, không thể cưỡng lại được.
Trong số các quan chức tháp tùng ông Trọng còn có thêm 2 uỷ viên bộ chính trị nữa là: Trưởng ban tuyên giáo trung ương Đinh Thế Huynh và Phó chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân. Ngoài ra, cũng còn phải kể thêm Bí thư trung ương đảng Trần Quốc Vượng và Trưởng ban đối ngoại trung ương Hoàng Bình Quân.
Theo dư luận trong nước, những người đi cùng Nguyễn Phú Trọng sang Bắc Kinh lần này là những nhân vật được đặc biệt chú ý cho việc sắp xếp nhân sự trong kỳ họp đại hội đảng lần thứ 12 sẽ khai diễn vào năm tới. Cũng theo dư luận, thì Đại tướng Phùng Quang Thanh được Bắc Triều chú ý đặc biệt, vì trong số các ủy viên bộ chính trị đảng cộng sản Hà-Nội hiện nay, ông Thanh có tiếng là người lo lắng cho sự an nguy của nước Tàu nhiều nhất. Nghĩa là về mặt ‘nâng bi’ Tàu thì Phùng đại tướng chỉ đứng sau Nguyễn Phú Trọng; nếu ông Trọng nghỉ hưu, thì ông Thanh sẽ là người số 1.
Không ai biết chi tiết nội dung của 7 văn kiện‘thỏa thuận hợp tác’ vừa mới ký kết hôm mồng 7-4-2015 tại đại sảnh đường Bắc-Kinh sẽ tác hại đến nhân dân Việt-Nam ra sao, nhưng chắc chắn phải có lợi cho Tàu Cộng.
Theo Thông Tấn Xã Việt-Nam, 7 thỏa ước đó là:
1. Kế hoạch hợp tác giữa hai đảng cộng sản, giai đoạn 2016-2020.
2. Hiệp định hợp tác dẫn độ.
3. Bản ghi nhớ giữa hai Bộ Quốc phòng về hợp tác trong lĩnh vực gìn giữ hòa bình LHQ.
4. Bản ghi nhớ về việc thành lập Nhóm công tác hợp tác về cơ sở hạ tầng trên bộ” (MOU) giữa Bộ Kế hoạch - Đầu tư Việt Nam và Ủy ban Cải cách và Phát triển quốc gia Trung Cộng.
5. Điều khoản tham chiếu Nhóm công tác hợp tác tài chính tiền tệ giữa Ngân hàng Nhà nước Việt Nam và Ngân hàng Nhân dân TQ
6. Thỏa thuận về các vấn đề về thuế đối với dự án thăm dò chung tài nguyên dầu khí tại vịnh Bắc Bộ giữa hai Bộ Tài chính
7. Bản ghi nhớ về hợp tác làm phim truyền hình chuyên đề giữa Đài Truyền hình Việt Nam và Đài Truyền hình TƯ TQ.
Đấy là những đầu đề, còn những ẩn dụ hoặc chi tiết trong các văn kiện nêu trên như thế nào, thì chưa ai biết. Nhưng nhiều người cho rằng, đây là những kết ước sau cùng trước khi CS Hà-Nội hoàn tất thủ tục bán nước cho giặc Đại Hán, được quy định trong ‘Thỏa-ước Thành Đô’ mà 2 đảng đã ký kết ở Thành Đô - Tứ Xuyên hồi đầu tháng 9-1990.
Mặc dầu hiện nay giặc Tàu vẫn ngang nhiên xây dựng các căn cứ quân sự ở các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa vừa mới cướp được của Việt-Nam, vừa là vùng đang tranh chấp chủ quyền, nhưng ‘đảng ta’ vẫn ngoan ngoãn ‘duy trì đại cục quan hệ’ giữa ‘hai đảng cộng sản anh em’ như không có chuyện gì xảy ra. Như thế đã chứng tỏ sở trường nâng bi Tàu và sợ Tàu của tập đoàn cộng sản Hà-Nội. Bị giặc Tàu ‘chơi cha’ mà không quan chức nào dám lên tiếng!
Nhưng ở đây chúng ta muốn bàn đến việc chủ tịch đảng Nguyễn Phú Trọng sẽ đi Mỹ sau khi đã đi Tàu (ngày 7-4), mang ý nghĩa gì? Washington và Hà-Nội cần gì ở nhau trước thái độ Bắc-Kinh đã và đang hung hăng ở Biển Đông?
- Việc ông Trọng đi Mỹ, ta hãy nghe Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên đại sứ VC tại Bắc-Kinh nói với đài VOA tiếng Việt: “Ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hoàn toàn thân Trung Quốc rồi, không có gì thay đổi đâu, trừ phi sau này có những người khác lên làm Tổng bí thư. Hiện nay ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hoàn toàn ngả về phía Trung Quốc, không có cái gì đứng giữa hai nước đâu. Các nhà lãnh đạo Việt Nam hiện nay thân Trung Quốc quá và sợ Trung Quốc quá nên nó làm cái gì cũng không dám phản đối. Đến Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh cũng lo sợ về chuyện nhân dân Việt-Nam ghét Trung Quốc thế. Ông Nguyễn Phú Trọng cứ đi thôi, nhưng mà đi cũng không có gì thay đổi đâu”.
http://www.voatiengviet.com/content/bao-tq-cong-kich-vn-ngay-sau-chuyen-tham-cua-ong-trong/2718388.html
Và theo tờ Hoàn Cầu Thời Báo thì Bắc-Kinh coi 2015 là “một năm quan trọng để thực thi một loạt các chương trình do ban lãnh đạo đề ra” và “không muốn sự bất đồng về vấn đề lãnh hải với Việt Nam cản trở”. Giữa lúc phái đoàn Nguyễn Phú Trọng đang có mặt ở Bắc-Kinh -- giặc Tàu vẫn ngang nhiên cho tiến hành xây dựng căn cứ quân sự ở Trường Sa, coi đó là ‘ao nhà’ -- đã không dám lên tiếng phản đối, lại còn ký kết 7 thỏa ước. Vì vậy, giặc Tàu khinh rẻ phái đoàn Nguyễn P. Trọng đã đành, nhưng chính phái đoàn ông Trọng đã tự khinh rẻ mình! Hèn!
Cũng trên đài VOA tiếng Việt, ông Dương Danh Dy, Nguyên Tổng lãnh sự VC tại Quảng Châu, nói: “Trung Quốc phải ngang ngược như thế mới là Trung Quốc chứ. Nó phải xỏ xiên, đểu cáng như vậy mới là Trung Quốc chứ. Trung Quốc họ sẵn sàng, họ không từ một thủ đoạn nào để ép mình đâu”.
Những người hiểu biết đôi chút về hoàn cảnh hiện nay, thì họ không trông đợi gì ở chuyến đi Mỹ sắp tới của Nguyễn Phú Trọng, vì biết chắc ông ta không dám tố cáo giặc Tàu -- bạo ngược xâm lăng biển/đảo của Việt-Nam và vi phạm luật pháp quốc tế -- trước chính quyền và quốc hội Mỹ. Đơn giản chỉ vì ông rất nể, sợ giặc Tàu, và vì Tuyên bố chung năm 2011 giữa Hồ Cẩm Đào và Nguyễn Phú Trọng, có đoạn ghi: “Trước khi giải quyết dứt điểm tranh chấp trên biển, hai bên cùng giữ gìn hòa bình, ổn định trên Biển Đông, giữ thái độ bình tĩnh và kiềm chế, không áp dụng hành động làm phức tạp hóa hoặc mở rộng thêm tranh chấp, không để các thế lực thù địch phá hoại quan hệ hai Đảng, hai nước, xử lý các vấn đề nảy sinh với thái độ xây dựng, không để ảnh hưởng tới quan hệ hai đảng, hai nước và hòa bình, ổn định ở Biển Đông”. Thế mà chỉ có ông Trọng cần nhớ để thi hành, chứ giặc Tàu thì không cần biết đến. Cho nên, đến năm 2014 nó mới ngang nhiên đặt dàn khoan HD 981 lên phần biển thuộc chủ quyền của Việt-Nam; và khi toàn dân ta biểu tình phản đối, thì bị ‘đảng ta’ đánh đập, bắt bớ, giam cầm, và buộc tội dân ta là “các thế lực thù địch phá hoại quan hệ hai Đảng, hai nước…” Vậy thì rõ ràng là chủ quyền cuả ta không ở Hà-Nội mà ở Bắc-Kinh, đưa đến ý kiến mới đây cho rằng, Nguyễn Phú Trọng và đoàn tùy tùng đi triều bái Bắc-Kinh ngày 7-4 vừa qua là đểhoàn tất thủ tục bán nước cho giặc Đại Hán -- đã quy định trong Thỏa Ước Thành Đô ngày 3-4 tháng 9-1990 -- không có gì sai. Hai ông Bộ trưởng nổi bật nhất là Phùng Quang Thanh và Trần Đại Quang đứng đầu 2 bộ Quốc phòng và Công an -- đã tham dự và ký kết các văn kiện liên hệ với các bộ trưởng đồng nhiệm của giặc Tàu -- là những đầu sỏ chủ chốt, sẽ lo chuẩn bị chu đáo một kế hoạch quy mô để trấn áp toàn dân ta, nếu xảy ra chuyện chống đối.
- Còn việc Washington và Hà-Nội cần gì ở nhau trong lúc giặc Tàu đang hoành hành ở Biển Đông, thì trước hết phải nhìn vào việc xây dựng niềm tin/cậy lẫn nhau qua những hành động cụ thể của cả 2 phía từ khi bang giao 1991. Niềm tin ấy chưa bao giờ được thực sự xây dựng, dù chỉ là tương đối giữa 2 cựu thù. Hà-Nội cũng chưa bao giờ và sẽ chẳng bao giờ đáp ứng yêu cầu cuả Washington vềnhân quyền, vì sức cản trở của Bắc-Kinh không cho phép Hà-Nội làm điều đó. Nếu có chăng, đã hơn 20 năm, chỉ toàn là những ngôn từ ngoại giao khuôn phép ‘sáo rỗng’ giữa VC và Mỹ có tác dụng câu giờ cho Bắc-Kinh tiến hành xây dựng cơ sở quân sự trên các quần đảo ở Biển Đông, xét ra có hại trực tiếp cho nhân dân Việt-Nam, chứ không có hại gì cho Mỹ. Thực tế hiện nay đã cho thấy như thế. Bề nào thì Bắc-Kinh cũng thừa hiểu lẽ ‘tiến/thoái’ và ‘biết điều’ với Washington trước chiến lược ‘xoay trục về Châu Á Thái Bình Dương’ mới đây của Nhà Trắng. Những liên hệ chính trị, kinh tế giữa Mỹ và Tàu vẫn ở mức bình thường kể từ khi dàn khoan HD 981 cắm xuống thềm lục địa Việt-Nam hay trước đó.
http://www.theguardian.com/news/datablog/2013/jun/07/china-us-how-superpowers-compare-datablog
Trong khi chất phế thải và các máy móc cũ của nền công nghiệp lỗi thời từ nước Tàu vẫn tiếp tục đổ vào Việt-Nam, gây ô nhiễm trầm trọng, làm cho dân nghèo điêu đứng, nhưng các ‘đồng chí lãnh đạo của ta’ vẫn cứ mang ơn các ‘đồng chí Trung Quốc vĩ đại’!
https://www.youtube.com/watch?v=ZoFXaEL5Yxk
http://vov.vn/xa-hoi/tac-quoc-lo-1a-do-dan-buc-xuc-phan-doi-nha-may-vinh-tan-2-gay-o-nhiem-394959.vov
Đáng lẽ, trong khi Washington xoay trục về Châu Á Thái Bình Dương, thì cộng sản Hà-Nội cần phải xoay trục về tiền đồ dân tộc mới đúng. Thế nhưng ‘đảng ta’ lại sợ mất miếng đỉnh chung giặc Tàu ban cho bấy lâu nay!
Lời kêu gọi:
Hỡi các ‘đồng chí lãnh đạo đảng và nhà nước’! Xin đừng sì sụp trước mộ phần Sầm Nghi Đống nữa. Hãy bắt chước các em chăn trâu ‘ị’ lên đấy. Và hãy nghe nữ sĩ Hồ Xuân Hương nói đây:
“Ghé mắt trông sang thấy bảng treo
Kìa đền thái thú đứng cheo leo
Ví đây đổi phận làm trai được
Thì sự anh hùng há bấy nhiêu!”
Tháng Tư Đen 2015
Võ Phương
Toàn dân VN có cam tâm làm nô lệ Tàu một lần nữa?
I. GIẤC MƠ HÃI HÙNG!
Buổi sáng giật mình thức dậy sau một cơn mơ, tôi hốt hoảng tự hỏi: mình đang sống dưới ách thống trị của bọn Tàu rồi sao? Người tôi ướt đầm mồ hôi vì cơn ác mộng với những cảnh tàn sát dã man của bọn thống trị phương Bắc, giống như những gì tôi đã học trong sử sách: bọn lính Tàu tra tấn người, lùa dân Việt ra khỏi các ngôi nhà lớn để chúng cướp nhà. Chúng vào các xí nghiệp của dân ta cướp bóc, đốt phá. Người thì chúng lùa lên các vùng rừng núi, chúng cầy xới tan hoang mọi nơi để tìm đồ quý, kho tàng! Rồi phụ nữ thì chúng bắt về Tàu làm nô lệ, thê thiếp, trẻ con thì thất học lang thang. Các sách vở, tài liệu, các di tích lịch sử, văn học, nghệ thuật của ta chúng phá tung và mang ra đốt hết, để đưa sách sử Tàu vào truyền đạt trong các trường học. Chúng quyết tàn phá hết cội nguồn của dân Việt, các di sản văn hóa của nước ta, để hòng đồng hóa dân Việt thành dân Tàu. Đường xá, địa danh của ta, nhất là những tên đường, tên miền đất mang danh các vị anh hùng chống xâm lăng, chúng thay đổi bằng tên Tàu. Cảnh nhà cháy, vườn hoang, chợ búa điêu tàn, nhà thờ, đình chùa đổ nát, và những phố Tàu mọc lên…! Khắp nơi tiếng rên la than khóc, những khuôn mặt lấm lét, lầm lì của người dân bị trị, bên cạnh những khuôn mặt phì nộn, nham nhở, trân tráo của những tên Tàu phù vừa tràn sang VN xâm chiếm…! Ôi kinh khủng biết dường nào! Tôi như bị tê liệt vì chưa qua cơn kinh hòang! Tôi cố định thần lại, và thật may mắn, đây chỉ là một giấc mơ hãi hùng!
II. GIẤC MƠ CÓ THỂ THÀNH HIỆN THỰC!
Tôi tần ngần suy nghĩ: “Nếu đây là sự thật thì sao? Quân Tàu chẳng đang ồ ạt tiến vào biển của ta với hàng trăm tàu thuyền, hàng ngàn binh lính và vũ khí, chúng chẳng đang giết hại ngư dân của ta sao?Nếu cứ tình hình này thì đất nước ta bị quân xâm lược chiếm cứ chẳng mấy chốc, trong khi nhà cầm quyền CS thì một mặt im lặng trước quân thù, một mặt bắt bớ trấn áp người biểu tình chống ngoại xâm! Họ lại còn rước ma về dày mồ, cho quân Tàu vào khai thác quặng mỏ, giao cảng biển, giao đất cho chúng lập trang trại trồng các cây độc hại cung cấp cho dân mình, cho chúng thành lập các công ty, xí nghiệp, giao cho chúng các công trình xây dựng lớn. Các đường xá cầu cống chúng làm bậy lấy tiền rồi bỏ dở dang, hay chưa làm xong đã hư hỏng! Nhà cầm quyền còn cho phép chúng lập các phố Tàu ở khắp nơi từ Nam chí Bắc! Sản phẩm Tàu tràn ngập thị trường VN với đầy độc hại, nhằm mục đích đầu độc dân Việt từ trẻ con đến người lớn. Ác hiểm nhất là chính quyền CS đã giao cho Tàu khai thác bauxite ở vùng Tây Nguyên, địa điểm chiến lược trọng yếu của ta, để chúng đem quân yểm sẵn, chờ ngày thôn tính nước ta! Ôi nói sao cho siết những cảnh chiếm cứ, gặm nhấm đất nước ta từ trong đất liền đến ngoài biển đảo, mà kẻ cõng rắn cắn gà nhà chính là đảng CS VN, do những tên đầu sỏ phản dân hại nước, chúng mưu lợi riêng bằng cách bán rẻ quê hương cho quan thày là Tàu Cộng. Chính bọn dã tâm này đã tự đầu thú tội bán nước khi chúng định đưa ra bản án “chống Trung Quốc” để gán cho hai sinh viên yêu nước Nguyên Kha và Phương Uyên trong phiên xử của chúng tại Long An vừa qua, sau đó nhờ sự tranh đấu của LS, chúng đổi thành tội “làm ảnh hưởng xấu tới nước bạn TQ” với 16 năm tù giam, và 6 năm quản chế cho hai nhà ái quốc trẻ này. CS đã tự lột mặt nạ phản quốc của chúng! Tại sao dân ta lại có thể làm ngơ cho chúng?
III. CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ ĐỂ CỨU MÌNH VÀ CỨU ĐẤT NƯỚC?
Những bài nhạc mang nặng tình nước non của các tác giả nổi tiếng như Phạm Duy, Trịnh Công Sơn… như “Nhà Việt Nam”, “Việt Nam minh châu trời Đông”,“Con đường Cái Quan”,”Nối vòng tay lớn”, “Một Mẹ Trăm Con”, “Gia tài của Mẹ” v.v…, tất cả chúng ta đã từng nghe rất nhiều lần và đã thấm nhập vào tim mọi người một tình yêu nước sâu sa nồng nàn, tình huynh đệ một nhà của con dân Việt. Những trang sử hào hùng của tiền nhân bao đời chống ngoại xâm, qua các thời đại lịch sử mà chúng ta đã học, đã in sâu trong tâm khảm mọi người hình ảnh về một nước Việt oai hùng, từng làm cho chúng ta hãnh diện ngửng cao đầu.Thế nhưng trong hiện tình nguy nan của đất nước, của cả dân tộc, có được bao người lên tiếng? Có bao người ý thức được rằng chúng ta đang sắp rơi vào ách nô lệ của Tàu một lần nữa? Có ai đủ thức tỉnh và quyết tâm chống kẻ nội chiếm, quân ngoại xâm? Hơn 90 triệu dân VN có cam lòng, có muốn cho chúng ta và muôn đời sau, con cháu của chúng ta phải sống lầm than trong cũi sắt của giặc phương Bắc nữa không? Tôi bỗng nhận ra sự vô tâm, sự thờ ơ của mình trước vận mệnh đất nước! Tôi đã làm gì khi nhà sắp sập, khi ách nô lệ đã lăm le chụp trên đầu?
Những anh hùng của thời đại chúng ta không thiếu: đó là những nhà trí thức, cả luật sư, bác sĩ, kỹ sư, giáo sư…, và những thanh niên nam nữ, kể cả học sinh, sinh viên, và cả những cụ già, những dân oan, họ đã xuống đường, đã viết báo, gửi kiến nghị, và họ đã can đảm họp lại từng nhóm đi biểu tình đòi công lý, sự thật, nhất là chống ngoại xâm. Nhưng được mấy người tham gia, trong khi những người khác cứ bình chân như vại, lo việc làm ăn, hoặc thản nhiên nhìn đoàn biểu tình bị bọn tà quyền trấn áp, bắt bớ, giam cầm và hành hạ! Rất nhiều người trong chúng ta cũng hận thù bọn bán nước, căm ghét quân xâm lược, nhưng vì quá thủ thân, nhút nhát, ngồi chờ “sung rụng” để mình hưởng, chờ người khác hy sinh cho mình hưởng tự do no ấm ư? Ai sẽ làm việc đó cho ta, nếu ta cứ đứng yên cho những người khác bị bọn bán nước tỉa dần để tiêu diệt? Nếu chúng ta cứ để cho một số nhỏ người yêu nước bị bắt dần, bị triệt tiêu dần, thì cuối cùng rồi sẽ đến chúng ta phải vào rọ, phải bị tiễu trừ để tránh hậu họa cho chúng! Nếu khi quân thù đã vào nhà, liệu chúng ta có còn được sống yên ổn trong ngôi nhà của chúng ta? Chúng ta có thể giữ được tài sản của mình? Có thể bảo vệ được ruộng vườn, mồ mả cha ông?Chúng có để yên cho ta làm ăn sinh sống, làm giàu, hay là “giấc mơ hãi hùng” như trên của tôi sẽ được hiện thực?Nhưng nếu toàn dân chúng ta đồng tâm nhất trí, nhất loạt vùng lên ở khắp nơi, mọi tỉnh, thì bọn nội xâm sẽ không thể nào đủ lực lượng để trấn áp chúng ta, mà ngược lại, với số đông áp đảo, chúng ta sẽ dồn chúng vào để khống chế và trừng trị cái tội phản quốc hại dân của chúng, như bà con nông dân Quỳnh Lưu mới đây, trong vụ xử các thanh niên yêu nước, họ đã bắt nhốt một số tên côn đồ theo đóm ăn tàn, và tra khảo để chúng phải khai ra nguồn gốc đâm thuê chém mướn của chúng!
Hỡi toàn thể bà con dân Việt, không phân biệt tuổi tác, giai tầng xã hội hay tôn giáo, mọi thành phần dân tộc, kể cả các đảng viên CS đã đặt lý tưởng sai lầm nơi đảng CS vô thần, vô gia đình, vô tổ quốc, các chiến sĩ quân đội, công an còn lương tri, xin hãy vì đất nước, vì dân tộc, vì bản thân chúng ta và gia đình, con cháu chúng ta, hãy cùng đồng tâm nhất trí, sát cánh bên nhau để cùng xuống đường, cùng hành động chống quân NỘI CHIẾM và NGOẠI XÂM, kẻ thù của dân tộc ta! Các nhà thờ, các chùa chiền hãy gióng hồi chuông cấp báo TỔ QUỐC LÂM NGUY, để mọi người dân ý thức. Hãy liên tục tổ chức các Thánh Lễ, các buổi cầu nguyện cho Tổ Quốc, cho dân tộc, cho những người yêu nước đang bị trấn áp, tù đầy, cho bà con dân oan. Sau buổi lễ hay cầu nguyện, bà con giáo dân, tín đồ quy tụ ngoài sân nhà thờ, chùa chiền, dương cao biểu ngữ, đòi cho bằng được quyền TỰ DO, DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN từ tay bọn gian ác nội thù cướp nước và bán nước! Trong khuôn viên chùa, nhà thờ thì bọn quỷ dữ khó xông vào đàn áp. Cuộc tụ tập là rất tự nhiên, chúng không thể cấm cản, và chỉ trong vài chục phút chúng ta dương biểu ngữ rồi tụng niệm, đọc kinh, kéo chuông, đánh trống trong khi cổng chùa, nhà thờ đóng lại, thì chúng không thể đem xe hay vũ khí vào. Chúng chưa kịp huy động lực lượng, thì chúng ta đã xong việc, và tự động giải tán. Hình ảnh đó chúng ta thu và đưa lên internet, đưa ra các nước và Liên Hiệp Quốc để xin cứu giúp. Chúng ta làm trong ôn hòa, trật tự là điều được quyền, và buộc bọn tà quyền phải tôn trọng. Cuối cùng:
-Nếu ta không tự cứu, sẽ không ai cứu ta!
- Nếu ta không đoàn kết bảo vệ Tổ Quốc và bảo vệ nhau, chúng ta sẽ bị bọn bán nước và quân ngoại xâm liên kết lại để tiêu giệt chúng ta! Chúng sẽ chia nhỏ chúng ta để bẻ gẫy, như rút từng cây đũa riêng lẻ để bẻ cho hết, thay vì cả bó chúng sẽ không thể bẻ!
-Nếu chúng ta không chống nội thù và ngoại xâm lúc này, khi chúng đã chiếm nước ta, tràn vào nhà ta, thì chúng ta sẽ không còn cơ hội để chống lại chúng. Lúc đó muốn đuổi giặc, chúng ta sẽ phải vào rừng lập bưng biền, nhưng vào thời nay, phương tiện di chuyển, máy móc rà soát tối tân, vũ khí hiện đại, thì rừng núi cũng không che chở bảo vệ được ta, và chúng ta sẽ phải oằn mình dưới gót chân kẻ xâm lược! Sẽ có biết bao máu đổ, đầu rơi do quân xâm lăng tàn bạo, mà chúng ta vẫn không dễ gì lấy lại được giang sơn! Tại sao bây giờ ta đang có thế, có lực, ta lại ngồi yên nhìn kẻ phản bội bán nước, và chờ quân Tàu đến đè đầu đè cổ chúng ta?
-Nếu chúng ta cùng đứng lên lúc này, chúng ta sẽ có chính nghĩa, và nếu tà quyền đàn áp mạnh mẽ chúng ta, thì quốc tế sẽ ủng hộ chúng ta, trợ giúp chúng ta đánh lại chúng vì chúng là thiểu số, là bất chính, như các nước Ả Rập dân nổi dậy chống độc tài đã được quốc tế hỗ trợ để lật đổ bạo quyền.
-Nếu chúng ta đồng tâm nhất trí giệt thù trong giặc ngoài, dành lại giang sơn và quyền làm chủ đất nước, thì Trời sẽ giúp ta, Tiền Nhân sẽ hộ phù ta, để khó khăn nào ta cũng vượt qua, kẻ thù nào ta cũng đánh thắng!
Hồi tưởng lại về nguồn gốc dân tộc Việt, với quá trình dựng nước và giữ nước của Tiền Nhân, mường tượng lại thực trạng dân tình, đất nước trong thời gian ngàn năm Bắc thuộc, và nhìn rõ hiện tình đất nước đang lâm nguy, toàn dân ta phải làm gì cho Tổ Quốc và cho ta cùng con cháu mai sau, không thì chúng ta sẽ là những hậu duệ tồi tàn của tổ tiên ta, chúng ta tự chà đạp lên những giòng sử oai hùng của dân tộc, và chúng ta sẽ tự giết mình và con cháu mình muôn đời! Sẽ không bao giờ chúng ta còn được nghe, được hát những bài ca tình tự quê hương, không còn được học những trang sử oai hùng Việt Nam, và những nơi tôn thờ các anh hùng, danh nhân lịch sử của ta sẽ bị quân Tàu tàn phá hết, để MỘT KIẾP NÔ LỆ LẦM THAN BẮT ĐẦU cho toàn dân Việt, vì quân Tàu càng ngày càng bạo tàn, tham lam, gian ác, đến cả thế giới đều kinh sợ chúng!
Gương Phương Uyên và Nguyên Kha đó, gương của những Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Trần Anh Kim, Điếu Cày, Tạ Phong Tần…, và các thanh niên Công Giáo đang trong tù đầy CS vì yêu nước thương nòi đó, chúng ta ươn hèn đến thế sao? Chúng ta phản bội những người vì nước, vì ta sao? Chúng ta đành lòng xóa bỏ tên Việt Nam trong bản đồ thế giới sao? Và chúng ta cam tâm làm nô lệ cho bọn Tàu gian ác tàn bạo lần nữa sao?
CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ ĐI CHỨ, KẺO SẼ MUỘN MÀNG VÀ KHÔNG CÒN CƠ HỘI NỮA!
Tiếng Quốc Kêu