Công an xã bồi thường 500.000 đồng vì làm dân bị thương
Ngày 12/6, TAND huyện Bảo Lâm (Lâm Đồng) đã xét xử sơ thẩm vụ kiện dân sự của bà Nguyễn Thị Hồng (ngụ thôn Kim Thanh, xã Lộc Nga, TP Bảo Lộc, Lâm Đồng) cho rằng bị công an xã đấm vào ngực bị thương, đòi bồi thường 35 triệu.
ảnh minh họa
Theo đơn kiện vào tháng 8-2011, Công an xã Tân Lạc có mời bà Hồng đến trụ sở để làm việc về tranh chấp đất đai giữa bà với một hộ dân khác xảy ra trước đó.
Tại đây, Nguyễn Nho Hiền, người trực tiếp làm việc với bà, đã dùng tay đấm vào ngực bà Hồng nhiều lần khiến bà bị chấn thương và thâm tím vùng ngực.
Sau khi vụ việc xảy ra, Công an huyện Bảo Lâm đã kết luận có việc ông Nguyễn Nho Hiền thiếu bình tĩnh khi làm việc với bà Hồng nên đã xảy ra xô xát khiến bà Hồng bị thương, chứ ông Hiền không đánh bà Hồng.
UBND xã Tân Lạc đã tiến hành kiểm điểm ông Hiền và hòa giải, thỏa thuận bồi thường cho bà Hồng số tiền 305.000 đồng (chi phí điều trị có chứng từ).
Tuy nhiên, bà Hồng không đồng ý số tiền bồi thường trên nên khởi kiện yêu cầu UBND xã Tân Lạc (nơi ông Nguyễn Nho Hiền trực thuộc sự quản lý) bồi thường hơn 35 triệu đồng (gồm chi phí điều trị, các ngày công lao động bị ảnh hưởng và tổn thất về tinh thần).
Tại phiên tòa, hội đồng xét xử cho rằng việc bà Hồng đòi bồi thường số tiền trên là không đủ căn cứ vì bà Hồng không có chứng từ, hóa đơn điều trị và không chứng minh được bị tổn thất tinh thần nên chỉ chấp nhận một phần đơn kiện của bà Hồng.
Theo đó, tòa tuyên buộc UBND xã Tân Lạc chỉ phải bồi thường cho bà Hồng số tiền 505.000 đồng (gồm: 305.000 chi phí điều trị và 200.000 cho một ngày công lao động bà Hồng bị mất).
Sau khi phiên tòa kết thúc, bà Hồng cho biết sẽ kháng cáo bản án này bởi số tiền tòa buộc UBND xã phải bồi thường cho bà là không thỏa đáng. Bà bị ông Hiền đánh nên phải nghỉ ở nhà điều trị và phải có người chăm sóc trong 15 ngày.
Đồng thời, theo bà Hồng, vì bị mời lên công an xã làm việc và bị đánh khiến bà rất xấu hổ với lối xóm, đã ảnh hưởng rất lớn về tinh thần nên bà mới yêu cầu UBND xã bồi thường tổn thất tinh thần khoảng 23 triệu đồng.
Thủ đoạn lừa đảo tinh vi của thiếu tá công an
Ngày 17.6.2015 tới đây, TAND TP. Hà Nội sẽ đưa ra xét xử sơ thẩm (lần 2) Ngô Văn Quảng, nguyên thiếu tá Công an Q.Ba Đình và đồng bọn phạm tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản của Báo Thanh Niên và cán bộ, phóng viên Báo Thanh Niên. Đây là vụ án kéo quá dài và gây bức xúc dư luận vì hành vi, thủ đoạn lừa đảo tinh vi của một người mang danh công an nhân dân.
Ngôi nhà 6 tầng xây dựng trên đất lấn chiếm của Báo Thanh Niên vẫn ngang nhiên tồn tại - Ảnh: Ngọc Thắng
Tại phiên xét xử sơ thẩm lần 1 (tháng 1.2013), Toà án Nhân dân TP.Hà Nội đã tuyên bị cáo Ngô Văn Quảng mức án chung thân và buộc trả lại số tiền mà y chiếm đoạt của Báo Thanh Niên cũng như số tiền mà Quảng đang chiếm giữ của cán bộ, phóng viên Báo Thanh Niên. Ngoài ra, những đồng phạm khác trong vụ án như Lê Thu Hà, Nguyễn Hồng Hạnh, Trần Thị Dung Diễm... cũng đã nhận mức án nghiêm khắc và buộc trả lại số tiền mà các bị cáo đã chiếm đoạt. Tuy nhiên, trong phiên phúc thẩm (tháng 6.2013) TAND Tối cao đã trả hồ sơ điều tra lại, yêu cầu làm rõ thêm một số nội dung có liên quan đến một số đối tượng khác.
Từ đó tới nay, cơ quan CSĐT Công an Hà Nội đã tiến hành điều tra bổ sung. Trong quá trình hỏi cung sau này, các bị cáo cũng không thay đổi lời khai bổ sung gì về lời khai của mình trước đây tại Cơ quan CSĐT, không xuất trình thêm tài liệu gì hơn. Còn các đối tượng khác, các nội dung cần làm rõ, Cơ quan CSĐT cũng đã điều tra và có kết luận đúng, sai.
Bịa đặt, vu khống trắng trợn
Năm 1999, UBND TP.Hà Nội quyết định cấp khu đất gần 4.000 m2 thuộc 2 phường Quang Trung và Ô Chợ Dừa, Q.Đống Đa, cho Báo Thanh Niên để xây dựng Nhà khách, Trung tâm kỹ thuật truyền số liệu; làm nhà ở cho cán bộ, phóng viên của báo và đường công cộng. Do hoàn toàn bế tắc trong việc giải phóng mặt bằng, tình trạng lấn chiếm đất ngày một nghiêm trọng, trong khi chính quyền địa phương cũng không có biện pháp nào tỏ ra tích cực để ngăn cản, năm 2005, Báo Thanh Niên đã ký một biên bản thỏa thuận bàn giao đất với các hộ dân do Ngô Văn Quảng, một thiếu tá công an, từng là đội phó, Công an Q.Ba Đình đạo diễn.
Nhưng Quảng đã nuốt lời, không bàn giao đất sạch đúng thời hạn cam kết (18.10.2008), sau khi chiếm đoạt tiền GPMB của BáoThanh Niên và cán bộ, phóng viên Báo Thanh Niên lên tới gần 15 tỉ đồng, trong đó riêng Quảng chiếm đoạt trên 10,2 tỉ đồng.
Cơ quan CSĐT các cấp của Hà Nội đã vào cuộc và xác định thủ đoạn vô cùng tinh vi của Quảng và các đồng phạm. Ngay từ đầu, Quảng đã đưa ra những thông tin (danh sách người có đất) không có thật, sai sự thật nhằm mục đích chiếm đoạt tài sảncủa các cán bộ, phóng viên của báo. Để lập lên bản “danh sách ma” với mục đích chiếm đoạt tiền của Báo Thanh Niên và cán bộ, phóng viên của Báo, Quảng đã lợi dụng cả những người trong gia đình vợ trước, gia đình mẹ vợ tương lai, cả con cô giáo cũ và cả bạn cùng đơn vị..
Có một số bị cáo khác trong vụ án này như Nguyễn Hồng Hạnh, người sống với Quảng như vợ chồng. Hạnh đã dựng lên chuyện Báo Thanh Niên bán đất cho Hạnh để xây nhà 6 tầng trên đường quy hoạch. Thực tế là Báo Thanh Niên không hề có thẩm quyền vì đó là đường đi chung, đang rất cần giải tỏa để lấy đất làm đường. Quảng đã lôi kéo nhiều người bịa đặt, vu khống trắng trợn cán bộ của Báo Thanh Niên bán đất.
Hiện nay, các bị cáo vẫn ngang nhiên sử dụng những toà nhà 5 tầng (Ngô Văn Quảng ), 6 tầng (Nguyễn Hồng Hạnh) trên đất lấn chiếm; nhiều hộ khác cũng cố tình xây trong khu đất tái định cư tại chỗ, khi thực tế, họ không có quyền lợi nếu căn cứ vào hồ sơ họ kê khai. Thực tế, đây là những hành vi xây dựng trái phép quá trắng trợn, thách thức trật tự kỷ cương xây dựng của Thủ đô, lại nằm trong một vụ án lớn, cần sớm được xử lý.
Ngô Văn Quảng và đồng phạm là vụ án đặc biệt phức tạp khi bị can lại chính là một cán bộ công an, có quá nhiều thủ đoạn tinh vi để đối phó với luật pháp khi có dấu hiệu bại lộ. Mặc dù Quảng là một cán bộ cấp tá của công an Q.Ba Đình, song Công an Hà Nội vẫn xử lý nghiêm minh trên tinh thần khách quan "Quân pháp bất vị thân", cũng đã từng mở hướng cho Quảng khắc phục hậu quả, song Quảng vẫn cố tình bộc lộ các hành vi lừa đảo tinh vi, trắng trợn, lôi kéo nhiều người cùng phạm tội.
Theo Cơ quan CSĐT, việc ra quyết định khởi tố, áp dụng biện pháp ngăn chặn đối với Quảng và các đồng phạm là có căn cứ, đúng pháp luật. Các bị can còn lại giữ vai trò giúp sức, thống nhất với Quảng lập hồ sơ đền bù, tạo chứng cứ giả về hồ sơ, kê khai gian dối để nhằm mục đích chiếm đoạt tiền của báo và cán bộ trong cơ quan.
Dư luận trông đợi ở phiên tòa tới đây, các bị cáo cần phải chịu hình phạt nghiêm khắc nhất của tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản - một hành vi quá rõ, không thể chối cãi.
Quang Minh
Nguyên nhân nào khiến giới trẻ bỗng dưng hung hăng khó dạy? Đạo đức bác Hồ và giáo dục XHCN
(GDVN) - Vì sao nạn bạo lực trong nhà trường, vẫn ngang nhiên tồn tại, mỗi ngày tính chất lại man rợ hơn? Nguyên nhân nào làm cho con người càng trở nên hung hãn?
Thời gian gần đây, dư luận đang dậy sóng vì nạn bạo lực học đường liên tục xảy ra trong các trường học khắp trong Nam ngoài Bắc. Hết cảnh học trò cấu xé, giật tóc, ném ghế, lên gối…đến những cái chết thương tâm của hai em học sinh ở Bình Thuận và Tiền Giang mà xuất phát từ những lý do “trời ơi đất hỡi”.
Rất nhiều câu hỏi được đặt ra: Vì sao nạn bạo lực trong nhà trường – Nơi dạy chữ, dạy người vẫn ngang nhiên tồn tại mỗi ngày tính chất lại man rợ hơn? Nguyên nhân nào làm cho con người càng trở nên hung hãn?
Có một số ý kiến cho rằng, giáo dục đạo đức trong trường học đang xuống cấp và bất lực, nhiều người đổ trách nhiệm trực tiếp cho giáo viên vì công tác giáo dục học sinh ở nhà trường chưa đạt hiệu quả…
Nạn bạo lực học đường liên tục xảy ra trong các trường học khắp trong Nam ngoài Bắc. (Ảnh minh hoạ, nguồn Internet)
Vai trò của nhà trường
Không phủ nhận điều này, nhưng đổ hết trách nhiệm cho nhà trường, cho thầy cô giáo là không công bằng. Bất kì thầy cô nào lên lớp cũng dạy dỗ học sinh những điều tốt, dạy những chuẩn mực hành vi đạo đức mà học sinh cần đạt được. Nhưng công tâm nhìn lại, phải thừa nhận một điều học sinh ngày càng hư, khó dạy bảo và ít nghe lời.
Học sinh không còn kính trọng, nể thầy cô như những thế hệ trước, ngay cả thầy cô giáo đang trực tiếp dạy mình, các em cũng có thể chửi lại khi không vừa lòng điều gì đó, ngang nhiên thách thức khi bị thầy cô nhắc nhở nhiều, rủ nhau đánh hội đồng đến mức thầy cô phải nhập viện. Hung hãn hơn, có em còn hùng hổ xông thẳng lên bục giảng đấm đá lại thầy cô…
Đây chính là điều đáng buồn, đáng lo sợ và đáng báo động về việc xuống cấp trầm trọng của đạo đức và cả trong nhận thức của các em học sinh. Khách quan mà nói, một phần lỗi cũng do chúng ta luôn đề cao quá mức “quyền và bổn phận của trẻ em”.
Trước đây, học sinh luôn nghe lời thầy cô giáo, nếu bị vi phạm lỗi, thầy cô có quyền dùng bất kỳ hình phạt nào cũng không bị lên án. Còn nay thì sao? Vài roi vào mông, thậm chí là vài lời la mắng khi trẻ mắc lỗi cũng bị dư luận phản ứng rầm rầm, bị xem là “vi phạm đạo đức nghề nghiệp”.
Có nhiều thầy cô bị phụ huynh đánh dằn mặt trên lớp vì tội “dám đánh con ông hả”? Vì lẽ đó, nhiều thầy cô sống nép mình cho an toàn. Đến giờ lên lớp, hết giờ đi ra. Em nào học được thì học, chán học thì thôi, không la mắng, không đòn roi…
Ở trường học hiện nay những biện pháp dùng giáo dục học sinh chưa đủ mạnh, chưa đủ sức răn đe. Vì thế, các em cứ ngang nhiên vi phạm mà không sợ gì cả. Ngày nay, lại có chuyện ngược đời, thầy cô sợ học sinh chứ làm gì có điều ngược lại.
(GDVN) - Không chỉ những học sinh trong trường mới sợ những đại ca học đường mà ngay chính các thầy cô giáo, cũng rất sợ những “đại ca” của lớp, của trường.
Trong tiết học, sợ học sinh quậy làm ảnh hưởng đến giờ học chung của cả lớp, sợ các em nghỉ học thầy cô bị hạ bậc thi đua, sợ học sinh lười học, vi phạm nội quy lớp chủ nhiệm bị tụt hạng nhưng điều mà phần lớn các thầy cô sợ nhất là các em vô lễ, lỡ không kìm nén được, cha mẹ chúng đến trường nhục mạ, kiện thưa thì mệt…Vì vô vàn điều sợ như thế nên cũng ít nhiều kìm hãm sự nhiệt tình hết lòng dạy dỗ của thầy cô với trò.
Những lời giảng, lời dạy của cô thầy cũng chỉ là lý thuyết nhưng sự hình thành và phát triển tính cách của các em phụ thuộc nhiều vào môi trường giáo dục gia đình là chính. Ở nơi đó có những tấm gương “sống” của ba mẹ, của người thân, của mọi người xung quanh đã tác động vào các em rất nhiều.
Vai trò gia đình thì sao?
Việc dạy dỗ của cha mẹ luôn là quan trọng nhất. Cứ nhìn vào đứa bé 3 tuổi ứng xử từ những hành vi nhỏ nhất như biết đưa hai tay nhận vật gì từ người lớn, biết nói lời cám ơn khi được ai đó cho cái gì, biết dạ thưa khi nói chuyện…ta cũng cảm nhận được ba mẹ chúng đã rất chu đáo trong việc dạy dỗ con cái như thế nào.
Ngược lại, có những đứa trẻ dù còn rất nhỏ nhưng đã biết văng tục sau mỗi câu trả lời, đòi gì được nấy, nếu không vừa lòng ai điều gì đó sẵn sàng nổi nóng la hét hay đập phá đồ…
Cách sống của ba mẹ, của mọi người xung quanh cũng ảnh hưởng đến nhân cách của các em rất nhiều. Sống trong gia đình ba mẹ suốt ngày mày tao chí tớ, nóng giận là cầm gậy gộc thậm chí dao rựa để đánh nhau…trẻ cũng dễ bắt chước tính hung hăng từ đó.
Chưa nói đến việc một số phụ huynh dạy dỗ con bằng cách tiêm nhiễm vào đầu chúng những thói hung hãn côn đồ ngay từ nhỏ: “Lần sau nó còn đánh em mày, mày cứ đánh chết nó cho tao, tội vạ đâu tao chịu…”.
Sự hung hãn của lớp trẻ ngày nay trách nhiệm thuộc về ba môi trường giáo dục nhưng gia đình và nhà trường đóng vai trò quan trọng nhất.
Để những đứa trẻ lớn lên thật sự là những người tốt, những con người lương thiện thì trước hết, mỗi người lớn cần phải làm gương, sống gương mẫu từ lời nói đến mọi hành vi.
PHAN TUYẾT
Nơi yên nghỉ của những “thiên thần” mất cuộc sống
Trong những buổi chiều vào các trang mạng đọc tin, có nhiều lần tôi đã phải lặng lẽ, ngồi bất động, rồi nước mắt đã lăn dài chỉ sau mấy dòng chữ. Những dòng chữ mà tôi tin rằng có nhiều bạn đã từng đọc qua. Hoặc giả, là chứng nhân của những dòng chữ ấy. Như thế, theo bạn, quê hương Việt Nam của chúng ta bây giờ ra sao? Ở đó có là yên vui, có là hạnh phúc? Hay sau 40 năm, từ khi những “đôi dép râu giẵm nát đời son trẻ” và những “chiếc mũ tai bèo phủ kín tương lai” tung hoành bá đạo, quê hương ta đã mất dấu, đã hoàn toàn đổi thay?
Đổi từ diện mạo đến con người. Đổi từ hạnh phúc sang đau thương. Đổi từ yêu thương ra thù hận. Từ nụ cười dấu ái ra nước mắt đắng cay? Đổi từ sự trung thành ra phản bội, từ thuần lương ra gian trá, để tất cả cuốn theo dòng thác cách mạng Việt cộng, tạo nên mọi loại tội ác, nhấn chìm cuộc sống hiền lương của xã hội. Để ở đó, nước mắt của những “thiên thần” chưa kịp nhỏ xuống để khóc thương cho một đất nước không còn lẽ sống, không còn nhân bản, đạo nghĩa thì đã phải lìa đời. Ở đó, người chưa kịp cất tiếng khóc cho một Việt Nam đang bị Tàu hóa và lấn chiếm thì đã mất cuộc sống. Ở đó, có biết bao nhiêu là “thiên thần”, có thể là những tài hoa của đất nước, chưa một lần nhìn thấy mặt cha mẹ thì đã bị đẩy vào đáy huyệt trong nền văn hóa của sự chết. Là nền văn hóa không còn lương tri để biết phân biệt thiện ác. Là nền văn hóa chỉ duy có ác tính là tồn tại và lên ngôi với những giáo điều đa trá và bội phản của cộng sản.
Theo đó, bài viết này không phải là mới mẻ. Trái lại chỉ là sự góp nhặt một số câu chuyện, một số bài viết trên các trang mạng mà thôi. Nó được góp nhặt lại để cho thấy xã hội của chúng ta đã bị tàn phá ra sao dưới chế độ cộng sản. Để hỏi bạn xem, chúng ta phải làm gì, ngõ hầu, có thể giảm bớt được phần nào những đau thương. Đau thương như tội ác đang mỗi ngày nhấn chìm, xóa sổ yêu thương ở trên quê hương mến yêu của chúng ta. Đau thương vì ở đó, con người hầu như đang mất dần ý niệm về tội ác!: “Có bầu lần 2 với bạn, T. lại đi phá thai chui để giải quyết "hậu quả" đã được 18 tuần tuổi với suy nghĩ "thai chưa lớn mấy, phá có sao đâu, với lại bọn em còn đi học, (trích)."!.
Cha ông ta, từ xưa quan niệm rằng, đời người là một cuộc sống được chuyển hóa qua bốn gian đoạn: Sinh, Bệnh, Lão, Tử. Và luôn gắn bó với những Hỷ, Nộ, Ái, Ố, Dục. Quả thật, cuộc đời của mỗi người dù dài hay ngắn đều trải qua bốn giai đoạn này. Bệnh tật thì đến với con người nhiều lần trong đời, nhưng không ai có hai lần sinh và hai lần chết! Từ đó, cuộc sinh, sự sống là ân huệ đặc biệt của Tạo Hóa trao ban. Ngày nay, không phải quan niệm của cha ông ta đã sai đi. Nhưng xem ra, nó đã bị làm cho sai đi trong rất rất nhiều trường hợp. Đặc biệt, dưới chế độ cộng sản, khi đời sống con người được tổ chức và điều hành theo thuyết Tam Vô thì chữ sai kia càng lúc càng lớn dần. Nó lớn dần với cấp số cộng theo từng ngày tháng nó tồn tại. Hoặc giả, tăng theo một cấp số nhân đáng sợ hãi. Nhưng còn tồi tệ hơn cả cái cấp số kia là tỷ lệ phá thai gia tăng rất nhanh ở lứa tuổi vị thành niên. Đã thế, nó còn tăng song hành với những loại tội đại ác trong gia đình, trong xã hội và không có bất cứ một dấu hiệu nào cho thấy là nó sẽ đảo chiều hay ngừng lại!.
I. Những chứng từ đau thương của thời đại.
Dưới đây là một số những trích đoạn, ghi nhận thực tế theo nhiều bài viết rải rác trên các trang mạng như Tin Mới (online), "Ở cùng một thành phố, nếu như ngày ngày bác sỹ C. miệt mài trong công việc nạo, vét, phá thai… thì có một phụ nữ nghèo ngày ngày lui tới các phòng khám, xin những thai nhi bị bỏ rơi, bị giết ấy về chôn cất ngay trong mảnh đất nhà mình. Người phụ nữ ấy là bà là Nguyễn thị Nhiệm, 53 tuổi trú tại xóm Đồi Cốc, Sóc Sơn."
Theo những câu chuyện đã đăng tải trên mạng, nghĩa trang này mỗi ngày nhận khoảng 20 thai nhi. Vào những ngày cuối tuần, con số có thể lên đến 50-70 thai nhi một ngày. Theo lời bà Nhiệm “Có lần lên đến đỉnh điểm, 3 cái xe cải tiến đầy thai nhi. Ai nhìn thấy cũng phải xót xa, đứt ruột”! Ngoài việc tự đi thu lượm thai nhi, bà Nhiệm còn tiếp nhận hàng trăm thai nhi từ nhóm Thiện Nguyện đi thu, lượm về từ các phòng nạo, hút thai trên địa bàn Hà Nội. “Những sinh linh vô tội này được bà tắm rửa, khâm liệm với sự phụ giúp của ông Nguyễn văn Thạo, chồng bà. Tất cả cùng được mai táng chung với hàng nghìn thai nhi khác” Cũng theo lời bà và những nhân viên thiện nguyện khác thì: “hầu hết hài nhi vì bị phá bỏ, nên khi về đến đây hầu như tất cả không còn nguyên vẹn. Có cháu bị cắt ra, làm nát ra để đưa ra cho dễ dàng…” Nhưng dù thai nhi có bị bể nát cách nào chăng nữa, khi tẩm liệm, Bà Nhiệm không bao giờ quên đặt cho mỗi một cháu bé một tên Thánh. Đặt một lần và có khi cũng chẳng có dịp gọi lại.
Chuyện được kể là, khi mới khởi đầu, những cuộc chôn cất thai nhi ở Đồi Cốc thường được tổ chức riêng rẽ, hay theo từng nhóm nhỏ. Đến thời gian gần đây, vì nhiều lý do, các thai nhi mang về Đồi Cốc không được chôn cất riêng rẽ. Trái lại, “sau khi đã được tắm rửa và khâm liệm, các thai nhi được bảo quản trong tủ đông lạnh. Tới khi đủ con số 1000, bà Nhiệm mới cho vào các tiểu sành rồi xây một ngôi mộ lớn để mai táng chung một lần.” Theo lời cô Lập, một trong bảy người đàn bà đầu tiên phụ giúp bà Nhiệm làm công việc tắm rửa thai nhi, vừa lau nước mắt vừa kể: "Có trường hợp em lớn, hôm trước mang về một nửa, hôm sau nửa kia mới được mang về. Chúng tôi lại phải ngồi ghép các tay, chân, mặt… các cháu cho đầy đủ rồi mới đem khâm liệm, chôn cất. Các em bốn, năm tháng là thành hình, có tay, có chân đầy đủ, thậm chí phân biệt được trai hay gái rồi. Có em bị tiêm thuốc, người tím đen lại. Có em khi ra phải làm thủ thuật, không còn lành lặn nữa. Đau xót nữa là trường hợp các em bảy, tám tháng, khi về đây vẫn còn nóng hổi, bế trên tay vẫn còn thoi thóp thở, vẫn còn nấc nấc. Nhưng bệnh viện họ đã tiêm thuốc rồi, không cứu được nữa”. Về các trường hợp phá thai được nhận định chung như sau: “Đa số là vì nợ lầm, nhưng dã man hơn, có trường hợp cả bố mẹ đẻ đưa con gái đi phá thai vì sợ ảnh hưởng đến danh dự của gia đình”.
Tưởng cũng nên ghi lại đôi dòng về bà Nguyễn thị Nhiệm. Bà là người Công Giáo ở Đồi Cốc. Lúc đầu, khi mới tự làm công việc chôn cất các thai nhi bị vất vào xọt rác, bị bỏ trên lề đường, bờ lau, bụi cỏ, bà Nhiệm gặp phải sự dèm pha của nhiều người trong làng. Khen ít chê nhiều. Đi đâu trong làng cũng thấy người ta bàn tán về câu chuyện của bà: “Họ bảo tôi tâm thần, gàn dở, nên mới làm việc này. Ai đời tự dưng lại vác thêm một cái nghĩa trang về làng, người lành lặn thì không sao, biết đâu có những em bé bố mẹ nhiễm bệnh, hóa ra là mang bệnh về, rồi còn gây ô nhiễm môi trường chung”. Dù biết những người chung quanh chẳng có nhiều thiện cảm với công việc của mình, lại còn phải chuốc lấy những lời lẽ không hay từ những người chung quanh. Nhưng bà kể, "mỗi lần nghĩ tới cái sinh linh bé bỏng bị vứt vào thùng rác, bị thú nuôi tha đi khắp nơi, bà lại không cầm được nước mắt". Rồi vượt lên trên tất cả những lời dị nghị, bà quyết tâm làm thật tốt công việc này.
Mãi sau này, người ta mới nhận ra công việc của bà là một việc làm tử tể, tốt bụng, cần phải làm. Nếu như không muốn nói là đầy tính nhân bản và lòng thương người theo tinh thần của tôn giáo. Những lời ong tiếng ve mất dần, không còn. Thay vào đó là một nhóm những người có lòng nhân hậu trong xóm gặp nhau. Trước tiên, nước mắt họ bắt đầu rơi xuống trên những hình hài vô tri chết đau thương, cô quạnh. Kế đến, họ cùng xắn tay áo lên, phụ làm công việc tắm rửa, chôn cất các thai nhi với bà Nhiệm. Khi làm công việc này, họ không lập hội hè với biên bản gian trá như nhà nước Việt cộng. Trái lại, cùng chung lòng, chung sức bên nhau theo khả năng của mỗi người để xây dựng lại tinh thần nhân nghĩa, đạo hạnh cho đời. Kết quả, một nhóm có tên gọi “Bảo vệ sự Sống” đã ra đời. Họ hoạt động bằng tấm lòng nhân ái, bằng bàn tay, bằng công sức của họ từ ngày này qua ngày khác mà không một đòi hỏi bất cứ một chút lợi nhuận nào, dù nhỏ.
Cũng theo câu chuyện, các bài viết. Lúc đầu nghĩa trang chỉ có một nửa sào ruộng được trích ra từ ruộng đất của bà Nhiệm, đến nay nghĩa trang đã rộng hơn nhưng cũng không thể đáp ứng đủ nhu cầu. Bà cho biết: “Đất của nhà tôi bỏ ra, cộng với số đất của làng cho thêm, tổng diện tích nghĩa trang này hiện rộng ngót 2 sào. Chúng tôi cũng sắp phải cơi nới thêm ra bởi nó đã chật lắm rồi”. Phải đất đã chật lắm rồi và những giọt nước mắt của người không ngừng rơi xuống trên những thai nhi. Ai cũng đau xót, nhưng xem ra công việc tẩm liệm thai nhi của bà mỗi ngày một thêm nhiều hơn. Lý do, nhà nước Việt cộng đã không có bất cứ một phương cách nào để có thể làm giảm bớt số thai nhi bị vất bỏ bên lề đường, bụi cỏ, thùng rác hay cho chạy vào ống cống, bồn cầu. Trái lại, tập thể cộng sản này, ngày càng đẩy mạnh việc thi hành chính sách vô đạo, bất nhân bất nghĩa bằng cách thúc dục mọi giới, mọi cấp, học tập theo gương “đạo đức Hồ chí Minh” là một thứ đạo đức giết vợ đợ con, một thứ đạo đức đặt nền tảng trên cơ sở phản luân lý, phản nhân tính của con người. Với lối giáo dục này, chúng muốn triệt phá đời sống căn bản của các gia đình, lôi trẻ ra khỏi gia đình. Đẩy chúng vào đoàn thiếu nhi “bác hồ”, vào đoàn vào đảng, rồi cùng nhau tiêu diệt nền luân lý và đạo đức xã hội. Kết quả càng ngày càng có nhiều thai nhi phải chết trước khi được sinh ra.
Theo câu chuyện được kể lại, bà Nhiệm không biết đi xe máy nên chồng bà, ông Nguyễn văn Thạo, sau này đã thay vợ đi thu gom các bé về để mai táng. Ông kể: "Mỗi lần đỡ các bé ra khỏi các túi ni lon, bà đều xúc động tới mức chưa thể đem chôn ngay được, cứ đứng lặng người ngắm các bé rồi nước mắt giọt ngắn giọt dài." Tuy nhiên, dù trời nắng trời mưa, thậm chí bão bùng, bà Nhiệm vẫn động viên chồng đi gom các cháu về đều đặn. Bà ngậm ngùi: "Mỗi ngày có hàng bao nhiêu cháu cần được chôn cất, mình mà không đi để các cháu phơi ngoài trời, sương gió, cho chó cắn mèo tha, ruồi bu kiến đậu… tôi không đành lòng". Phần ông Thạo, cũng có tấm lòng thật quảng đại với những thân phận thai nhi xấu số. Ông kể: "Có những đêm ông không ngủ được. Những cái tên ông bà đặt cho trẻ, những hình ảnh của các hài nhi cứ ám ảnh ông. Có những đêm mưa, đêm tăng sao, tôi nghe như có tiếng trẻ con gọi văng vẳng trong tai, tôi ngồi bật dậy, tôi khóc khi nghĩ đến chúng…"
Ở Hà Nội, không phải chỉ có Đồi Cốc, một nghĩa trang mà hôm nay có lẽ con số đã lên đến cả 100,000 thai nhi. Gần đó, xã Liên Châu, Thanh Oai, cũng có một người tên Nguyễn Văn Nho, ông Sinh, cô Ất… nhiều năm qua cũng tự nguyện làm công việc thật lạ đời. Đầu tiên, ông Nho một mình đến các bệnh viện, phòng khám tư để xin xác hài nhi mang về chôn cất. Sau này thêm những người từ tâm thiện nguyện trợ giúp. Sau mấy năm, ngôi mộ ông mới xây ngày nào giờ đã là nơi yên nghỉ cho hàng vạn “thiên thần bè nhỏ” xấu số. Ông bấm ngón tay và bảo "gần 25 nghìn hài nhi được chúng tôi và anh em thiện nguyện đi thu gom khắp các phòng phá thai, bệnh viện trên địa bàn Hà Nội trong 6 năm trời, đưa về chôn cất và hương khói tại một ngôi mộ tập thể. Đây là nơi chôn cất những hài nhi vô tội bị tước đoạt sự sống, quyền làm người từ khi còn trong bụng me". Những con số này làm chúng ta kinh hoàng ư? Thật ra, chỉ là một phần nhỏ trong tổng số những bào thai bị phá bỏ và được những người hảo tâm thu nhặt về để chôn cất mà thôi. Phần lớn, đều được bác sỹ của nhà nước Việt cộng và bệnh viện, cơ sở cạo, nạo hút chính thức do nhà nước này điều hành đã cho giật nước cầu tiêu để đưa thai nhi vào đường cống thải, sau khi đã dùng thủ thuật để phá thai cho các khách hàng
Về đây, nếu gặp, ông Sinh, cô Ất, bạn sẽ được nghe những câu chuyện đứt cả ruột gan: "Có những hôm trời mưa như trút nước, chúng tôi tưởng chừng không thể mang các em về được nơi chôn cất. Chiếc túi nilon màu đen đựng thi thể các em cũng lõng bõng nước mưa…". "Cũng có trường hợp, khi tôi mở túi ra, thì bên trong vẫn có những hài nhi còn thoi thóp thở như đang cố gắng níu lại chút hơi thở yếu đuối, cố gắng để được nhìn thấy ánh sáng mặt trời và hi vọng mình cũng sẽ có cơ hội làm người. Thế nhưng... chúng tôi vẫn chậm, cơn mưa cùng với sự vô tâm của một số người đã cướp đi quyền làm người của các em."
Cách Hà Nội không xa là Nghĩa Thắng, một trong những xã nghèo miền biển thuộc huyện Nghĩa Hưng, Nam Định. Ở đó có xóm đạo nhỏ bé mang tên Quần Vinh. Người dân ở đây làm đủ mọi nghề để kiếm sống. Có nhiều gia đình bươn chải, vật lộn với sóng biển, gió cát để mưu sinh. Nhưng về Quần Vinh, hỏi gia đình ông Bao thì ai cũng biết. Người trong vùng gọi ông bằng cái tên rất đặc biệt "người cứu rỗi những linh hồn". Ông Vũ ngọc Bao, nay đã 60 ngoài, khiêm cung trong công việc bé nhỏ mỗi ngày. Ông kể: "Đời cư dân biển chẳng khác nào con nước ròng, nước lớn. Đối với ngư dân đánh cá, họ phải luôn đối chọi với bão tố ập đến bất cứ lúc nào. Có nhà cũng đã phải bán ghe để tìm nghề khác kiếm sống”. Nhưng vì lý do nào ông bỏ nghề biển, có phải vì ông: "muốn cứu rồi những linh hồn" không? Không. Không phải thế!
Sau nhiều năm lênh đênh trên biển, ông đã từ giã cái thuyền và chuyển sang nghề cải táng mộ. Khi bước vào nghề mới, ông bắt gặp cảnh ngộ, không nguy hiểm như đi biển, mà là đầy nước mắt. Ông nói “tôi thấy những hài nhi xấu số bị bỏ trong những túi nilong, hoặc quấn vải thả xuống nước, nhưng lại không trôi ra biển mà cứ mắc lại, trôi dạt vào bờ sông và cồn cát. Tự nhiên, nước mắt rơi. Vậy là hàng ngày, ông đi gom lại, tự làm nghi thức chôn cất của người Công Giáo cho xác thai nhi và chôn cất em.” Theo ông, những hài nhi này phần nhiều là từ cơ sở nạo phá thai tư nhân, hay của nhà nước tại xã thải ra theo đường ống cống. Nó đã không theo dòng sông trôi ra bể, nhưng lại vướng vào bụi cỏ, bờ cát…
Lúc đầu ông chỉ chôn cất những thai nhi bên bờ lau bụi cỏ, cồn cát. Nhưng về sau, ông đã trực tiếp đến những cơ sở này xin những hài nhi xấu số bị các bà mẹ bỏ rơi, đem về chôn cất ở một góc của nghĩa trang xứ Quần Vinh. Tính đến nay, khoảng 5000 hài nhi xấu số đã được ông khâm liệm, chôn cất. "Tôi gom những hài nhi đó, rồi đi xin những bát hương nhỏ, cho vào đó, gắn xi măng lại, đánh số theo ngày và đem chôn. Những ngày đầu, tôi giấu vợ con và đi chôn vào ban đêm. Nhưng rồi khi làm những nghi thức chôn cất ở một bãi đất trống của nhà dòng thuộc xứ, những người dân xung quanh cũng không đồng ý, vậy là tôi đem về nhà",
Dĩ nhiên, câu chuyện về các nghĩa trang Thai Nhi không phải chỉ có bấy nhiêu. Trái lại chỉ là một phần nhỏ, khá nhỏ trong tổng số thật hiện hữu. Bởi vì, trải đều khắp trên mọi phần đất nước. Không có một nơi nào, tỉnh nào, thành phố nào mà không có những Thai Nhi bị bỏ bên đường cho chó mèo, cắn tha, lôi đi. Không nơi nào mà không có những người dân nhân hậu tốt bụng đem những Hài Nhi ấy vào lòng đất trong nỗi niềm xót thương. Và không một nơi nào trên bình diện cả nước mà không có những phòng nạo, cạo, hút thai của nhà nước cũng như của những tên "phù thuỷ tư", cũng là những nhân viên y tế của nhà nước vô đạo CS làm thêm giờ, thi nhau mọc lên để phục vụ cho công tác giết người.
Nhưng có một điều rất đặc biệt và đáng chú ý cần ghi nhận ngay nơi đây là. Trong số tất cả những người tốt bụng làm công việc tẩm liệm, thu lượm những Hài nhi bị bỏ đi để đem về tắm rửa, tẩm liệm, rồi tìm cho chúng có một nơi an nghỉ thì đã không có bất cứ một người nào ở trong hàng ngũ quan cán, hay là cựu đoàn đảng viên, là cán bộ cộng sản, là những kẻ tham ô, lắm tiền nhiều đất, hoặc giả là thân nhân của họ. Trái lại, chỉ toàn là những người dân nghèo khó mà thôi. Lạ không? Thật ra, chẳng có gì lạ. Trong lòng người dân thì có tình thương mến, tính nhân hậu. Trong lòng đảng viên chỉ có mã tấu và dối trá. Dối trá thì giết người và nhân hậu thì bao che cuộc sống. Đó cũng là lý do tình cờ tôi gặp được một người đang nuôi cô nhi. "Cháu" là cháu ngoại của một viên tướng khá thời danh trong hàng ngũ cán cộng hôm nay. Người mẹ đã “lỡ lầm” trong lúc là một sinh viên theo học tại một trường đại học tại miền Nam, “hai người”, một bên đi làm công tác từ thiện, một bên thì đi phá thai gặp nhau. Cuộc gặp tình cờ nhưng có lẽ là cái duyên sống của đứa trẻ. Kết quả, bà mẹ trẻ nghe lời khuyên nài, giữ lại bào thai. "Cháu" được cứu sống và nay đã hơn 5 tuổi! Bà mẹ trẻ lúc trước thỉnh thoảng có thư thăm hỏi người nuôi cháu. Nhưng đứa trẻ vĩnh viễn là trẻ mồ côi.
Về Nha Trang, miền quê hương cát trắng thơ mộng của một miền Nam trù phú xưa kia với Nhà Thờ Đá, với con đường Độc Lập dẫn ra biển với hàng thùy dương như mộng như mơ, nay đã không còn. Thay vào đó là những ô cắm dùi, rào ngăn chắn, đất đai bờ biền bị chiếm để dành riêng cho các quan cán cộng và những tên quan thày Tầu, Nga trú ngụ. Người dân đã không còn được thả những bước chân thong thả đến bờ thùy dương năm xưa nữa. Nhưng đau xót hơn, cách TP Nha Trang khoảng 10km là một nghĩa trang chôn cuộc sống của những đứa trẻ chưa được sinh ra. Đó là nơi an nghỉ của hơn 10.000 hài nhi xấu số, không có cơ hội làm người. Nhưng để có một nơi tạm dung này cho các em là hoàn toàn nhờ vào lòng từ tâm của anh Tống Phước Phúc! Người đàn ông “kỳ lạ” tên Tống Phước Phúc đã tự bỏ tiền túi ra mua khu đất nằm bên sườn núi để làm nơi trú ngụ cho linh hồn của các hài nhi. Ông Phước kể "Bước qua cái tuổi tứ tuần rồi, tôi nghĩ đến khi chết tôi cũng chỉ làm một việc làm gom xác hài nhi thôi, những hình hài vô tội đó đối với tôi như một duyên phận, giờ muốn dứt ra cũng không được". Đó là lời tâm sự của anh Tống Phước Phúc, số nhà 45, đường Phương Sài, TP.Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa.
Vẫn theo những câu chuyện được viết và kể lại, suốt hơn mười năm nay, anh Phúc không chỉ lặng lẽ đi nhặt xác hài nhi, mà anh còn cưu mang nhiều số phận lỡ làng. Đứng trước 10.250 nấm mộ vô danh là những hài nhi xấu số do chính mình lượm lặt, mang về chôn cất, người thợ hồ nhỏ thó có đôi mắt thật hiền hậu, lặng lẽ đốt lên từng nén nhang như muốn sưởi ấm cho những linh hồn thơ ngây bé bỏng lạnh giá. Sau ánh mắt nhìn xa vắng, anh bặm môi như nuốt nước mắt vào trong lòng, anh tâm sự: “tôi cũng không ngờ số lượng lại tăng nhanh đến thế, mỗi lần chôn thêm một hài nhi là một lần đau đớn dù chẳng phải ruột thịt gì”. Với anh, anh cho rằng, số phận của những Hài Nhi (thai nhi) là vô cùng đen đủi, dẫu như chúng chẳng có một cái tội gì, Có chăng là do xã hội, do tổ chức của nhà nước vô lương đã tạo ra một nền giáo dục vô đạo và đẩy xã hội vào những ngày đen tối. Ở đó con người thật khó mà tránh thoát khỏi kiếp nạn. Nên anh tự bảo lòng là “Hãy yêu thương những linh hồn bé nhỏ bị bỏ rơi kể cả khi chúng đã qua đời, khi chưa được cất một tiếng khóc đã bị vứt bỏ bởi có thể những đứa trẻ tội nghiệp ấy đã gánh thay chúng ta những tai họa ở trần gian, những nặng nợ kiếp người, những hằn thù nhỏ nhen”.
Khi lên cao nguyên, không ai không nghe biết đến nghĩa trang Đồng Nhi, Pleiku. Trong nghĩa trang TP Pleiku, có nghĩa trang Đồng Nhi, tên mà những người thu gom thai nhi đem về đây chôn cất đặt cho khu vực riêng biệt này. Chuyện kể là, ở đây là nơi chôn cất hơn 15.000 hài nhi bị chối bỏ trong mấy năm qua. Tất cả hài nhi ở nghĩa trang Đồng Nhi Pleiku (Gia Lai) có chung số phận là bị cha mẹ chối bỏ. Nhiều thi thể em bé khi được phát hiện đã khô hay bị kiến cắn mất một phần. Hàng nghìn ngôi mộ chỉ gắn mấy dòng chữ ghi tên những nhà hảo tâm đã xây nên nơi yên nghỉ này. Năm 1992, Linh Mục Nguyễn Vân Đông (nhà thờ Thăng Thiên, thành phố Pleiku) lập nên nghĩa trang này để các hài nhi bị vứt bỏ có chốn yên nghỉ. Sau này, sức khỏe yếu, cha Đông bàn giao lại cho nhóm 3 người hảo tâm là anh Phụng, anh Lễ và cụ Tâm. Họ đã gắn bó với công việc này hơn mười năm. Họ đã chung tình thương dành cho các sinh linh nhỏ bé, ngày ngày những con người này cùng nhau đi gom nhặt những thai nhi bị chối bỏ, đem về chôn cất. Ba người tự bỏ tiền cá nhân mua quan quách, vật dụng tẩm liệm cho các cháu. Ôi những tấm lòng vàng hiếm hoi!
Rồi Huế, một cái tên như mộng như mơ. Nào là cầu Tràng Tiền, Cột Vân Lâu! Rồi cung điện của nhiều vua quan cấm đạo xưa, nay xem ra đã lùi cả vào dĩ vãng để nổi bật lên những tên tuổi của những thành ủy viên, hay trung ương CS như những quỷ sứ nhập tràng từ sau Mậu Thân như Nguyễn đắc Xuân, Hoàng phủ ngọc Tường, Ngọc Phan, thị Trinh… để nơi ấy ngoài những mồ chôn tập thể của người dân Việt vào tết Mậu Thân, giờ lại có thêm những bãi tha ma không chủ. Trong đó, không ai ngờ rằng, theo dòng thác cách mạng Việt cộng vươn lên, nay đã có hơn 42.200 hài nhi bị cha mẹ bỏ rơi từ khi chưa lọt lòng hiện đang yên nghỉ tại nghĩa trang bào thai ở Thừa Thiên – Huế. Đó dĩ nhiên là con số được ghi nhận, chôn cất trong nghĩa trang Anh Hài thôi. Ngoài ra là một con số thật lớn, thật kinh khủng khác đã không được đưa về đây, nhưng đã bị trôi dạt theo các đường ống cống, hay chó tha, mèo gặm, hoặc là theo ngày tháng tự vùi theo cát bụi trong những bờ lau bụi cỏ…
“Anh Năng, người trông coi nghĩa trang Anh Hài (Thừa Thiên - Huế) cho biết: “Nghĩa trang ra đời ngày 2/2/1992, do một số linh mục Giáo phận Huế thành lập. Số lượng mỗi ngày một nhiều. Có ngày chôn tới 20 hài nhi vô tội. Để giảm kinh phí và diện tích đất chôn, những người phụ trách quyết định xây một mộ một tuần và hàng chục hài nhi được chôn chung một mộ. Ngày nào anh Năng cũng “hạ sơn”, lặn lội qua đò trên sông Hương rồi về TP Huế dạy thêm môn Anh văn cho học sinh cấp 2 để kiếm thêm thu nhập. Chiều tối về nhà, 'hành trang' của anh thường có xác hài nhi để mang về chôn. Bào thai anh nhận từ những người tình nguyện đi gom hoặc anh tự đi lượm được ở gốc cây, thùng rác..." (theo Nguyên Bình và Cẩm Quyên)
Một bài thơ than khóc, viết trên những ngôi mộ tí xíu vô danh khiến người đọc phải lặng người, và dòng nước mắt rơi!
"Em là thai nhi vô tội Hiện thân là buồn tủi Tình yêu tắt lịm rồi Núi đồi xa xôi Một đêm lạnh trời sương Em vấp ngã nơi đây Em thiếp ngủ không hay Lá rụng che phủ đầy...” (Linh mục Phaolo, 11/4/2008)
Vào miền Nam, quê hương yêu dấu của đồng bào ta cũng không có gì ngoài đau thương và nước mắt. Câu chuyện ở Hố Nai, Biên Hòa, có lẽ chỉ là một chuyện đơn lẻ, rất nhỏ được ghi nhận lại trên các trang mạng, Nó hẳn nhiên không phải là câu chuyện duy nhất của miền Nam. Bởi vì Sài Gòn, miền yêu dấu xưa kia, nay đã được đổi theo tên của một Satăng nhập tràng là Hồ chí Minh với lời dạy bảo các đoàn đảng viên cộng sản là: "đảng viên là ngọc là vàng của đảng…" Theo đó, muốn thành đoàn đảng viên ngọc ngà của đảng thì phải qua kiểm thảo, mà bài kiểm thảo căn bản lại là "phải công khai tuyên bố căm thù bố mẹ và đoạn tuyệt với bố mẹ..." (Đèn cù, trang 74-75). Hồ chí Minh đặt nền móng giáo dục, đào tạo cán bộ, đảng viên CS như thế, xã hội Việt Nam sẽ còn lại gì khi những nhân sự này múa dao, vung liềm búa?
Thử hỏi, với cái định nghĩa này, thì Hồ Quang, tức Hồ chí Minh sẽ là ai đây? Là người, là thần, là quỷ nhập tràng chăng? Với một tập đoàn như thế lãnh đạo đất nước thì chuyện Hố Nai, chỉ là một cuộn bóng mờ trong tổng số những trẻ em mất cuộc đời được ghi nhận mà thôi. Ở đây, Linh Mục Nguyễn văn Tịch (giáo xứ Tây Hải, Hố Nai Biên Hòa) người khởi xướng xây dựng nghĩa trang cho biết, “trong một lần đi thăm người bệnh. Lúc trở về, ngài đã bắt gặp hài nhi chết bỏ bên đường. Ngài đã quyết định đưa em về chôn cất”. Từ đó, một vuông đất nhỏ không quá 200m2 do một số người hiến tặng, hơn bốn năm nay, đã là nơi an nghỉ cho hơn 7500 những “Thiên Thần bé bỏng” sớm mất cuộc sống…
Trên đây là nhiều đoạn viết của nhiều người, tôi trích, tổng hợp, ghi lại từ các bài viết trên các trang mạng (xin lỗi là đã không ghi lại hết quý danh của các tác giả và nơi xuất xứ). Tất cả như là những bằng chứng, những chứng nhân đích thực của “nỗi đau và bất hạnh” của dân tộc Việt Nam trong thời cộng sản. Nó như một chứng liệu xác minh rằng, chính cộng sản là thủ phạm đã tạo nên những oan khiên bất hạnh này cho dân tộc ta. Bởi vì, ở một khía cạnh khác, cùng ngày khi viết về Nghĩa Trang Hài Nhi, tôi mở VNExpress.net, trang mạng thuộc hệ nhà nước cộng sản điều hành và đọc thấy trong mục Pháp Luật của trang mạng này có các tội đại ác liên hệ đến gia đình như sau. (Bản tin Pháp Luật hôm ấy gồm có khoảng 30 bản tin về các loại tội phạm, thì đã có 6 tội phạm trực tiếp có liên hệ trong gia đình). Nó đã là một bằng chứng chắc chắn khác nữa cho thấy, việc học tập và theo gương “đạo đức hồ chí Minh” chính là nguyên do cơ bản tàn phá nền luân lý và đạo đức của xã hội Việt Nam! Xin trích, ghi lại như sau:
1, Người vợ trẻ tử vong sau trận cãi vã. Sau nhiều tiếng cãi nhau của hai vợ chồng trẻ, gia đình mới phát hiện chị Ánh tử vong với nhiều vết thương trên đầu, bên cạnh chiếc ghế gỗ dính đầy máu. Ngày 20/12/2014
2, Tử hình kẻ cầm dao bầu đoạt mạng vợ. Không thuyết phục được vợ quay về, tại nhà mẹ vợ, Quân đã truy đuổi, đâm chết người đàn bà đã sinh cho hắn hai đứa con.
3. Cô giáo mầm non bị chồng sát hại. Theo bản án sơ thẩm ngày 18/12 của TAND Hà Nội Thứ tư, 17/12/2014
4. Lão già 67 tuổi truyền nhân đích thực tái hiện hình ảnh Hồ Chí Minh lĩnh án. Câu chuyện của ông này rất gần gũi với câu chuyện của Hồ chí Minh và Nông thị Xuân. Mỗi lần dụ dỗ bé Sen 14 tuổi quan hệ tình dục, bị cáo Lan đều cho đứa trẻ 300.000-400.000 đồng. Sau nhiều lần xâm hại, Y đã khiến bé gái mang bầu, làm mẹ bất đắc dĩ. Chiều 17/12, TAND tỉnh Thừa Thiên - Huế đã mở phiên tòa phúc thẩm tuyên y án 3 năm tù với Kê Thanh Lan (67 tuổi, trú huyện A Lưới). Theo tờ báo, tên này bị kết án, bị phạt nhẹ vì có công với "cách mạng" Việt cộng. Không biết Y có phải là đoàn đảng viên Việt cộng hay không? Chỉ thấy tuyên dương y đã nhận nhiều huân chương (huân chương sao vàng, huân chương Hồ chí Minh?) và nhiều huy chương nên được hưởng án nhẹ. Kinh hãi chưa? Cứ có công với Việt cộng là được hưởng giảm khinh. Tuy thế, nhiều người cho rằng, nếu đem bản án ra so với Hồ chí Minh, Y bị như thế là quá nặng, bởi vì lão chỉ học và làm theo gương “bác” mà bị tù. Khéo mà bị hàm oan?
5. Án chung thân cho đứa cháu nhằm đầu chú gây án. Đoạt mạng chú họ bằng hơn 20 nhát dao, Theo bản án sơ thẩm ngày 17/12 của TAND Hà Nội, Lê Văn Phúc (33 tuổi) là cháu họ của anh Lê Văn Minh (39 tuổi).
6. Con rể nã đạn vào mẹ vợ. Rình lúc mẹ vợ và cậu em đến nhà chơi, nửa đêm Tuấn cầm súng bắn hai người này cùng cô vợ. Công an Hà Nội thông báo đã bắt được Nguyễn Anh Tuấn (36 tuổi), nghi can bắn mẹ vợ cùng 3 người khác trong căn nhà trên phố Bùi Xương Trạch, quận Thanh Xuân.
Một ngày có bấy nhiêu vụ đại án phạm đến gia đinh. Một năm, rồi bốn mươi năm qua đã là bao nhiêu vụ rồi? Còn học tập theo gương Hồ chí Minh nữa hay là thôi?
Bài viết nhỏ, như một nén hương muộn, kính viếng hương hồn các “Thiên Thần Bé Nhỏ” chưa được sinh ra đã mất cuộc sống.
Vẻ đẹp của những "bông hồng thép" làng thể thao Việt
Kình ngư Ánh Viên, VĐV Wushu Dương Thúy Vi, VĐV taekwondo Châu Tuyết Vân, Mỹ nhân trên võ đài Lê Thị Bằng,... là những "bóng hồng thép" của làng thể thao Việt Nam.
Kình ngư Ánh Viên
Giây phút mang "vàng" về cho đoàn thể thao Việt Nam của Ánh Viên.
Cái tên Ánh Viên làm người hâm mộ Việt "dậy sóng" mấy ngày gần đây vì những thành tích đáng nể của mình. VĐV Nguyễn Thị Ánh Viên của Việt Nam gần như không có đối thủ ở khu vực Đông Nam Á. Hầu như tất cả các nội dung mà cô gái miền Tây Đô này thi đấu thì Ánh Viên đều sẽ là ứng viên số một cho tấm HCV. Người hâm mộ gọi Ánh Viên bằng nhiều cái tên đẹp đẽ, trìu mến: "Nàng tiên cá trên đường đua xanh”, “Bông hồng thép trên đấu trường Đông Nam Á”…
Ánh Viên trên đường đua xanh.
Với 8 HCV, 8 kỷ lục SEA Games giành được tại Singapore, Nguyễn Thị Ánh Viên đã đi vào lịch sử SEA Games khi trở thành VĐV có số HCV cá nhân nhiều bậc nhất trong một kỳ Đại hội Thể thao Đông Nam Á. Với HCV cuối cùng giành được trong ngày 11.6, Ánh Viên đã chính thức khép lại SEA Games 28 của bơi lội Việt Nam.
Ánh Viên đã trở thành bông hồng thép trong lòng người hâm mộ.
Cô gái vàng của thể thao Việt Nam với chiều cao 1,73 m, sải tay dài 1,78m, bờ vai to, bàn chân to dường như "lệch chuẩn" với vẻ đẹp của những cô gái thời này. Nhưng bất kỳ ai xem Ánh Viên thi đấu đều bị chinh phục hoàn toản bởi vẻ đẹp toát lên từ nghị lực, tinh thần và nội tâm của một cô gái Việt trên đấu trường quốc tế.
VĐV Wushu Dương Thúy Vi
Hot girl của làng Wushu Việt Nam.
Thúy Vi là vận động viên đã mang về tấm huy chương vàng duy nhất cho đoàn thể thao Việt Nam tại Asian Games 17. Tại Sea Games 27, cô cũng là người mở hàng huy chương vàng của Việt Nam. Mới đây, ngày 7/6, Thúy Vi tiếp tục giành HCV nội dung Thái cực kiếm (Wushu) tại SEA Game 28.
Thúy Vi trên sàn đấu.
Nữ võ sĩ SN 1993 có cá tính mạnh mẽ, quyết đoán. Bên cạnh tài năng, Thúy Vi còn sở hữu những nét duyên dáng khiến cô ngày càng nhận được xem là "hot girl" của wushu Việt Nam.
VĐV taekwondoChâu Tuyết Vân
Video VĐV Châu Tuyết Vân múa quyền cực đẹp:
Hot girl làng võ Châu Tuyết Vân.
Châu Tuyết Vân là một cái tên quá nổi tiếng trong làng taekwondo Việt Nam. Cô gái được người hâm mộ ưu ái đặt cho biệt danh “Hot girl làng võ” ngoài gương mặt khả ái còn sở hữu một bảng thành tích cực kỳ ấn tượng khi đã thâu tóm hầu hết các danh hiệu danh giá từ cấp độ khu vực, châu lục cho tới giải vô địch thế giới.
Mới 24 tuổi nhưng Vân đã có đến 17 năm tập luyện taekwondo, trong đó đỉnh cao là ngôi vô địch thế giới. Tại SEA Games 27, cô cùng các đồng đội Lệ Kim và Thu Ngân mang về tấm huy chương vàng đồng đội nữ đầu tiên cho taekwondo Việt Nam.
Châu Tuyết Vân xinh đẹp rạng ngời trên sàn đấu.
Hôm nay, Taekwondo ra quân tại SEA Games 28, được đặt nhiều kỳ vọng mang về HCV với các nội dung biểu diễn quyền đồng đội nam, đồng đội nữ và đôi nam nữ cùng với hai hạng cân đối kháng. Châu Tuyết Vân và các đồng đội taekwondo mở màn SEA Games ở các nội dung quyền biểu diễn.
Mỹ nhân trên võ đài Lê Thị Bằng
Lê Thị Bằng đã giành huy chương vàng xứng đáng trong Sea Games 28 này.
Lê Thị Bằng, nữ võ sỹ vô địch quốc gia từ năm 2012 đến 2014 và đặc biệt là thành tích giành HCĐ tại Asiad 17 chính là VĐV được kỳ vọng nhất sẽ giành HCV tại SEA Games 28.
Trong trận chung kết quyền Anh hạng dưới 54kg nữ, với những đòn tấn công mạnh mẽ, hiểm hóc, Lê Thị Bằng đã hạ Petecio Nesthy (Philippines) để giành HCV. Bằng nổi tiếng là võ sĩ có độ “lì”- một trong những yếu tố quan trọng nhất của quyền Anh. Độ lì của Bằng đến các thầy cũng phải “khiếp” vì trong các buổi tập, có khi liên tiếp dính đòn đến sưng vêu cả mặt Bằng vẫn thản nhiên như không, lầm lũi thi đấu đến hết giờ.
Lê Thị Bằng được mệnh danh danh là mỹ nhân trên võ đài.
Phan Nguyễn Quỳnh Hương (dance sport)
Phan Nguyễn Quỳnh Hương (SN 1999, tại Hà Nội), hiện là học sinh tại trường THPT Thực nghiệm. 9X được mệnh danh là cô gái vàng của bộ môn dancesport Việt Nam.
Cô gái vàng của dancesport Việt.
Làm quen với dancesport từ năm 6 tuổi, cho đến nay, Quỳnh Hương đã thu về cho mình một bảng thành tích dày đặc với hơn 100 huy chương các loại, gần 40 cúp vàng, bạc tại nhiều quốc gia như Đức, Ý, Đài Loan, Singapore... và 2 lần được phong danh hiệu kiện tướng vào năm 2013 và 2014.Nói về dự định tương lai, Quỳnh Hương cho biết, mục tiêu đầu tiên cô hướng tới vẫn luôn là học tập. Bên cạnh đó, nữ kiện tướng trẻ tuổi sẽ tiếp tục theo đuổi đam mê và thử sức mình tại nhiều cuộc thi trên trường quốc tế.
Quỳnh Hương xinh đẹp rạng ngời ở tuổi 16.
Bảng tổng sắp huy chương SEA Games 28 14/06/15
Ngày thi đấu thứ 9 của SEA Games 28, các tay chèo mang về 4 trong tổng số 8 HC vàng.
Sau ngày buồn hôm qua khi chỉ có 3 HC vàng, đoàn Việt Nam kết thúc ngày thi đấu 14/6 với 8 tấm HC vàng nâng số HC vàng có được lên con số 73, vượt chỉ tiêu đạt 70 HC vàng đề ra trước SEA Games 28.
Đoàn thể thao Việt Nam vẫn đứng thứ 3 trên bảng xếp hạng với 73 HC vàng, 51 HC bạc và 56 HC đồng. Đoàn Thái Lan vươn lên mạnh mẽ vào các ngày thi đấu cuối, giữ ngôi số một với 87 HC vàng, 83 HC bạc và 64 HC đồng. Chủ nhà Singapore xếp thứ hai với 82 HC vàng, 72 HC bạc và 98 HC đồng.
Trong số 8 HC vàng hôm nay, các tay chèo rowing mang về tới 4 tấm HC vàng. Nguyễn Văn Linh mở hàng ngày thi đấu thành công khi về nhất nội dung thuyền nhẹ cá nhân 1000m. Ngay sau đó, hai VĐV nữ là Tạ Thanh Huyền và Phạm Thị Thảo đoạt HC vàng nội dung thuyền nhẹ đôi nữ 1000m. Tiếp đó, cặp đôi nữ Lê Thị An và Phạm Thị Huệ đứng trên bục cao nhất nội dung thuyền đôi nữ 500m. Tấm HC vàng thứ 4 thuộc về các tay chèo nữ Cao Thị Hảo, Phạm Thị Huệ, Trần Thị An và Nguyễn Thị Trinh ở nội dung thuyền nhẹ bốn người.
Các võ sĩ pencak silat lọt vào 6 trận chung kết nhưng chỉ giành được hai tấm HC vàng. Buổi sáng, võ sĩ Diệp Ngọc Vũ Minh ở hạng cân 45 đến 50 kg sau khi đánh bại võ sĩ người Indonesia. Vào buổi chiều, nữ võ sĩ Hoàng Thị Loan cũng vượt qua đối thủ người Indonesia để giành HC vàng hạng cân 55 đến 60 kg.
Võ sĩ taekwondo Hà Thị Nguyên thắng điểm kỷ lục 22-0 trước đối thủ Philippines. Ảnh: HQ.
Hai tấm HC vàng còn lại thuộc về VĐV bắn cung Nguyễn Tiến Cương và VĐV taekwondo Hà Thị Nguyên.
Giang Hoàng (Tổng hợp)
Sức mạnh đoàn kết
Báo chí Trung Quốc lại tiếp tục gây hấn Việt Nam với những bài viết cho rằng Bắc Kinh có thể tấn công thành phố Hồ Chí Minh chỉ trong vòng 1 giờ từ đảo Chữ Thập, nơi họ công khai xâm chiếm của Việt Nam trước đây.
Hành động khiêu khích nước lớn này xảy ra liên tục nói lên điều gì khi Việt Nam luôn luôn nhẫn nại chịu đựng? Mặc Lâm phỏng vấn Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược thuộc Bộ Công an để tìm hiểu thêm quan điểm của một chuyên gia nghiên cứu về Trung Quốc.
Thiếu tướng Lê Văn Cương
Mặc Lâm: Thưa Thiếu tướng báo chí Trung Quốc đang có chiến dịch khiêu khích Việt Nam khi hàng loạt bài viết cho rằng từ đảo Chữ Thập quân đội của họ có thể triển khai tấn công TP-HCM chỉ trong vòng 1 giờ đồng hồ, ông nghĩ thế nào về những luận điệu này và phía sau nó là gì ạ?
Thiếu tướng Lê Văn Cương: Thật ra mà nói thì đây không có vấn đề gì mới. Sách lược của Trung Quốc chưa kể lịch sử 4.000 năm với họ, chỉ kể từ mùng 1 tháng 10 năm 1949 tới giờ và có lẽ mãi mãi về sau cũng thế thôi.
Điều thứ nhất: Trước hết chúng ta phải nhận diện họ là ai cái đã. Nói theo tiếng Nga Trung Quốc họ là ai? (китай, кто ты?) Đến giờ chúng ta vẫn mơ hồ về chuyện này, vẫn bị một cái bóng ý thức hệ nó đè lên lợi ích dân tộc. Bản chất chính quyền Trung Quốc ở Bắc Kinh hiện nay là một chính quyền theo đường lối dân tộc Sô vanh nước lớn chứ không có phần trăm nào cộng sản cả. Làm gì có cái chuyện cộng sản như ông Marx ông Lenin khuyến khích Trung Nam Hải làm cái trò vớ vẩn như vậy được? Điều thứ nhất là phải nhận thức cho rõ.
Điều thứ haibản chất của họ là “mềm nắn rắn buông”. Trong 2.500 năm lịch sử khi Việt Nam đứng vững thì Trung Quốc không dám lấn nhưng khi Việt Nam tỏ ra yếu kém, hèn yếu nhu nhược thì nó lấn. Đấy là quy luật mà không chỉ riêng Việt Nam cả thế giới đều thế cả chỗ nào rắn thì bỏ chỗ nào mềm thì rấn tới.
Tôi có cảm giác rằng lãnh đạo Trung Quốc đã ngửi thấy mùi chúng ta đang lùi và đang lùi thì họ tiến thôi. Không phải bây giờ mà cách đây mười, mười lăm năm đã lùi rồi.Chuyện đe dọa tấn công thành phố Hồ Chí Minh không phải bây giờ mà trước đây họ đã có đưa ra kịch bản đánh và chia đôi Việt Nam từ Nghệ Tỉnh trở ra là một phương án, chia đôi Việt Nam từ Nam Trung Bộ là một phương án và người ta làm rất nhiều rồi chứ không phải bây giờ đâu ạ.
Các phương án ấy chuẩn bị đầy đủ và được tung ra trên báo Hoàn Cầu và các báo khác để thử xem phản ứng của Việt Nam thế nào. Ở Việt Nam còn khối người còn sợ Trung Quốc, đến giờ phút này vẫn sợ. Cho nên đây là đòn gió nếu mà sợ thì nó làm thật, còn không sợ thì họ sẽ tính lại. Cái trò của Trung Quốc là vừa nắn vừa thăm dò nhưng cái này không có gì mới cả đâu ạ, bản chất Trung Quốc là thế rồi. Điều này tôi muốn nói là không có gì mới.
Điều thứ balà chúng ta phải phản đối vì chúng ta không phản đối thì họ tiếp tục. Phản đối có nhiều cách. Tờ Hoàn Cầu là báo của đảng chứ không phải là báo lá cải vì vậy Bộ ngoại giao, Ban Đối ngoại Trung ương Đảng phải gửi công hàm cho Trung Quốc hỏi họ xem tại sao các ông lại có những việc như vậy? Những việc này đi ngược lại tuyên bố của ông Tập Cận Bình đã ký với ông Trương Tấn Sang vào tháng 6 năm 2013. Nó cũng đi ngược lại tuyên bố của ông Lý Khắc Cường ký với ông Nguyễn Tấn Dũng vào tháng 10 năm 2013.
Mấy chuyện này thì phải nói chứ chúng ta im lặng như thế là sao? Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh phải gửi công hàm cho Vương Nghị yêu cầu các ông không nên tung những loại như vậy lên báo chí, làm cho người Việt Nam hiểu sai Trung Quốc và kích động lên chủ nghĩa dân tộc, nó đi ngược lại những điều các ông cam kết. Chúng ta phải phản đối chứ? Tại sao chúng ta không phản đối, thiếu gì cách? Cho nên nếu chúng ta lùi thì họ tiến, cuộc đời chỉ đơn giản như vậy thôi. Có lẽ Trung Quốc đang cảm thấy Việt Nam đang lùi đang sợ họ thì họ lấn chứ có gì đâu!
Khi Việt Nam đứng vững thì họ không làm gì hết. Chín mươi triệu người chứ không phải 9 trăm ngàn người. Chín mươi triệu người là một khối sắt đá bất khả xâm phạm. Nhưng chín mươi triệu người rời rạc thì không bằng 900 ngàn người cố kết với nhau, quan điểm của tôi không có gì mới cả.
Sau 44 năm tôi nghiên cứu Trung Quốc thì cái trò này không có gì. Tôi rất buồn vì không biết tại sao chúng ta không có phản ứng. Bây giờ các nhà khoa học có nói đến đâu.
Mặc Lâm: Thưa Thiếu tướng, về câu hỏi tại sao chúng ta không có bản lĩnh có thể xuất phát từ các vấn đề yếu kém nội tại của chúng ta như vũ khí, kinh tế, tiền bạc và là một nước nhỏ cho nên chính phủ có thể là đang…
Thiếu tướng Lê Văn Cương: Hoàn toàn không phải, hoàn toàn không phải … Anh nhớ rằng năm 938 Ngô Quyền dành độc lập trong trận Bạch Đằng thì lúc ấy sức mạnh nhà Tống là hai mươi mà Việt Nam chỉ có một. Cái trận Như Nguyệt của Lý Thường Kiệt năm 1077 khi ấy phương Bắc là ba mươi mà ta chỉ một. Trận Xương Giang Chí Linh năm 1426 Lê Lợi, Nguyễn Trãi khi ấy triều đại rực rỡ nhất Trung Quốc cũng là ba mươi ba với một nhưng Việt Nam cũng vẫn thắng đấy ạ. Đấy là chưa nói trận nhà Thanh năm 1789 với Nguyễn Huệ đánh không còn cái lai quần, khi ấy nhà Đại Thanh đang ghê gớm lắm ta vẫn thắng cơ mà….cho nên không phải! không phải vì ta thiếu vũ khí, ta thiếu người.
Có lẽ chúng ta thiếu ý chí, có lẽ như vậy. Chính cái này mới quan trọng chứ chạy theo vũ khí thì 1.000 năm nữa Việt Nam vẫn không bì với Trung Quốc được. Phải có ý chí, phải có bản lĩnh chính trị, phải có quyết tâm chính trị. Cái này Trung Quốc mới sợ chứ làm sao trang bị mà đuổi kịp họ? Trung Quốc bây giờ đứng thứ 3 thế giới sau Mỹ và Nga, họ chỉ sợ ý chí của Việt Nam thôi.
Ý chí người dân quy tụ 90 triệu người trong nước và tám tỷ người trên hành tinh này, đấy là sức mạnh vô địch mà Trung Quốc không thể muốn làm gì thì làm được. Chứ còn mấy cái tàu ngầm thì có đủ sức răn đe gì đâu, không ăn thua. Tất nhiên vẫn phải sắm, vẫn phải có máy bay, tàu ngầm tên lửa nhưng những cái này không có ý nghĩa gì cả. Nếu như 90 triệu người mà rời rạc không quy tụ về một mối thì tất cả vũ khí đều chẳng có ý nghĩa gì hết.
Trung Quốc không bao giờ sợ Việt Nam trang bị những loại tàu ngầm tên lửa vớ vẩn ấy. Họ sợ nhất là 90 triệu người này một khối sắt đá.
Mặc Lâm: Xin Thiếu tướng một câu hỏi nữa là một trong các biện pháp đối phó với Trung Quốc thì người trong nước cho rằng Việt Nam nên liên minh với các nước trong khu vực để tạo thành một sức mạnh nhằm đối phó với Trung Quốc hữu hiệu hơn, ông thấy ý tưởng này đưa ra vào thời điểm hiện nay có thích hợp hay không?
Thiếu tướng Lê Văn Cương:
Thật ra mà nói thì thế này, cứ chơi bài ngửa, chỉ liên minh với Mỹ thôi chứ ASEAN như một bị khoai tây chẳng ý nghĩa gì đâu.Nga bây giờ cũng đang khốn nạn đừng hy vọng gì ở Nga nữa, lợi ích của họ là tối thượng. Ấn độ thì ốc mang mình ốc chưa nổi nữa thì làm sao? Duy nhất trên hành tinh này chỉ có mình Mỹ thôi. Mở rộng quan hệ hợp tác với Mỹ mở toang cánh cửa ra. Phải tiến tới quan hệ Mỹ Việt mà trên bạn bè dưới liên minh, cứ nói thẳng như thế.
Trung Quốc phải hiểu thấu người Trung Quốc, Trung Quốc rất sợ Mỹ. Trên hành tinh này Trung Quốc chỉ sợ Mỹ thôi. Bây giờ cho ăn kẹo Bắc Kinh cũng không dám đụng tới Mỹ vì đụng tới Mỹ là tự sát. Bản chất của họ là dọa nạt cưỡng bức những kẻ yếu chứ còn đối với kẻ mạnh như Mỹ thì cho họ ăn kẹo chocolate họ cũng không dám đụng tới Mỹ.
Bây giờ đặt ra cuộc thảo luận nói thẳng như thế này chứ không dấu diếm gì cả. Chúng ta không liên minh với Mỹ để chống Trung Quốc, hoàn toàn không, nhưng cùng tạo một sức mạnh như thế khi cần thiết thì ứng phó với hành động của Trung Quốc. Nói thẳng với Trung Quốc chơi bài ngửa: Việt Nam không liên minh với Mỹ để chống Trung Quốc nhưng chúng tôi cần sức mạnh của Mỹ để răn đe mọi thế lực ngoại bang muốn xâm lược Việt Nam.
Nhà nước phải chơi bài ngửa với người dân, công khai và minh bạch. Với thế giới cũng thế.
Mặc Lâm: Xin cám ơn Thiếu tướng rất nhiều về những bộc bạch này.
Thời XHCN 20% dân số VN bị tâm thần kể cả đảng CSVN:
Cười một mình cũng là bệnh
“Nói đến bệnh tâm thần thường nghĩ ngay đến người điên, la hét, nói lảm nhảm, cười vu vơ, giắt hoa lá lên đầu, tay nhặt lá chân đá ống bơ. Đây là quan niệm sai lầm”, ông La Đức Cương nói.
Theo nhận định của Cục Bảo trợ xã hội, Bộ Lao động Thương binh và Xã hội, hiện nay số dân Việt Nam có dấu hiệu tâm thần chiếm khoảng 10% dân số. Dự kiến đến năm 2020, con số này sẽ còn tăng lên.
Bệnh nhân tâm thần điều trị tại bệnh viện (Ảnh chụp tại BV Tâm thần Trung ương)
Con số vẫn khiêm tốn
Trao đổi với phóng viên, bác sĩ La Đức Cương, Giám đốc Bệnh viện Tâm thần Trung ương cho biết, số liệu 10% dân số Việt Nam bị rối loạn tâm thần (tức cứ 10 người thì có 1 người có dấu hiệu tâm thần) vẫn ít so với con số của Viện đưa ra.
Ông lý giải, theo nghiên cứu của Viện Tâm thần Trung ương, tỷ lệ người có dấu hiệu rối loạn tâm thần trong những năm 2002 tại Việt Nam đã chiếm khoảng 20% dân số. Trong khi đó, quy mô nghiên cứu của Viện còn khiêm tốn nên con số này vẫn chưa phải là con số chuẩn.
Bác sĩ La Đức Cương cho biết, kết luận của Viện Tâm thần Trung ương công bố thông qua khảo sát trên 8 vùng sinh thái của cả nước.
Tuy nhiên, ở Việt Nam so với các nước trên thế giới vẫn còn thấp. Chẳng hạn ở Mỹ, Pháp, số người có dấu hiệu rối loạn tâm thần đều trên 50%. Các nước này nghiên cứu các dấu hiệu tâm thần trong một đời người, còn ở Việt Nam chỉ nghiên cứu tại một thời điểm nhất định.
Giám đốc Bệnh viện Tâm thần Trung ương cho rằng, đa số người Việt Nam đọc thông tin này đều nghĩ rằng, cứ 10 người Việt Nam thì có 1 người bị "điên" và phì cười vì điều này phi thực tế. Đại đa số người dân, khi nói đến tâm thần, người ta nghĩ ngay đến bệnh ở trạng thái tiêu cực, không mấy ai nghĩ đến tích cực.
“Nói đến bệnh tâm thần người ta nghĩ ngay đến những người bị điên, những người thường la hét, nói lảm nhảm, cười vu vơ, giắt hoa lá lên đầu, tay nhặt lá chân đá ống bơ. Đây là quan niệm sai lầm”, ông La Đức Cương nói.
Theo ông, chuyên ngành tâm thần dùng thuật ngữ "tâm thần" cho cả 2 trạng thái: bệnh tật (tiêu cực) và khỏe mạnh (tích cực).
Sức khỏe tâm thần một phần song hành với sức khỏe con người, còn bệnh tâm thần chỉ trạng thái không còn bình thường về sức khỏe tâm thần, cần sự chăm sóc y tế. Do đó, những rối loạn tâm thần nếu không được phát hiện sẽ phát triển thành bệnh tâm thần.
Theo bác sĩ La Đức Cương, chuyên ngành tâm thần dùng thuật ngữ "tâm thần" cho cả 2 trạng thái: bệnh tật (tiêu cực) và khỏe mạnh (tích cực)
Viện trưởng Viện Tâm thần Trung ương cho biết, triệu chứng mắc bệnh tâm thần rất đa dạng, từ mất ngủ, suy nhược thần kinh đến loạn thần.
Ngoài những ca tâm thần bẩm sinh (bại não, động kinh), còn có những ca rối loạn tâm thần vì cú sốc tâm lý. Những ca này nếu được can thiệp sớm có thể phục hồi và trở lại cuộc sống bình thường.
Tuy nhiên, dấu hiệu báo trước của một số bệnh tâm thần có thể kể đến như: buồn rầu, bi quan, mất tự tin, cảm thấy bất lực trước công việc hàng ngày, mất ngủ hay rối loạn giấc ngủ, lo âu, bồn chồn đứng ngồi không yên, không chú ý đến vệ sinh cá nhân, từ chối ăn uống.
Ngoài ra, những người cảm xúc không ổn định, khóc cười vô duyên cớ, nói lẩm bẩm một mình, cười một mình, ngại tiếp xúc với mọi người, ngồi một mình trong phòng kín, đập phá đồ đạc hoặc tấn công người khác mà không rõ nguyên nhân, hốt hoảng khi phải đi ra ngoài một mình hoặc không dám đi ra ngoài một mình... cũng báo hiệu biểu hiện tâm thần.
Bên cạnh đó, người thường xuyên nhìn thấy những hình ảnh kỳ lạ có thể giống với thực tế hay không giống với thực tế mà người khác không nhìn thấy cũng có dấu hiệu tâm thần.
Đặc biệt, người có ý nghĩ kỳ lạ, bất thường và có ý định và hành vi tự sát mà không phải do bế tắc trước cuộc sống cũng có dấu hiệu tâm thần.
Thanh thiếu niên dễ mắc tâm thần
TS.BS. Vương Văn Tịnh, Phó Giám đốc Bệnh viện Tâm thần Trung ương cho biết, những người có biểu hiện rối loạn tâm thần tại Việt Nam chủ yếu rơi vào độ tuổi thanh thiếu niên, nhân cách chưa ổn định. Độ tuổi này thường có những thay đổi tâm lý, rối loạn lo âu, rối loạn cảm xúc.
Cũng theo ông Tịnh, tỷ lệ phụ nữ bị trầm cảm sẽ gấp đôi nam giới và những gia đình nghèo khó sẽ dễ mắc bệnh hơn gia đình khá giả. Nhiều người lo lắng về nguồn tài chính chữa bệnh, bỏ công ăn việc làm chăm sóc người thân.
Ngoài ra, nguy cơ mắc các bệnh tâm thần sẽ tăng ở những gia đình vốn ít dành thời gian để chia sẻ những khó khăn cùng nhau. Và nếu lo lắng, căng thẳng quá mức sẽ dẫn đến những rối loạn chuyển hóa và suy nhược cơ thể. Với những người đã mắc bệnh mạn tính như: cao huyết áp, tim mạch, khi gặp thêm cú sốc người thân bị bệnh thì bệnh của họ sẽ nặng hơn.
“Hầu hết người Việt bị rối loạn thần kinh do áp lực xã hội trong lao động, cuộc sống, bạo lực gia đình, không thỏa mãn tình dục... Những người này bị áp lực quá lớn gây tổn thương tâm thần và không ổn định về thần kinh”, TS.BS. Vương Văn Tịnh cho hay.
Đặc biệt, trong xã hội có rất nhiều người bị rối loạn tâm thần mà gia đình không nhận thấy. Hơn nữa, tâm lý giấu bệnh tâm thần ở các gia đình vẫn rất phổ biến. Nhiều gia đình giấu bệnh không muốn nói con em họ bị rối loạn tâm thần vì lo xã hội kỳ thị.
“Họ không nói con họ bị tâm thần vì sợ mang tiếng, không ai lấy, không xin được việc. Nhiều gia đình không đưa vào viện, tự điều trị ở nhà, trừ những trường hợp quá nặng và dễ nhận thấy. Đây cũng là lý do khiến tỷ lệ con số 10% người Việt bị rối loạn tâm thần còn ít”, bác sĩ Vương Văn Tịnh nói.
TS. Tịnh cho rằng, 10% dân số Việt bị rối loạn tâm thần nếu không được quản lý tốt sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến xã hội. Do đó, nếu phát hiện sớm điều trị dễ hơn, mới phát hiện đến điều trị trong thời gian ngắn là hết. Nếu để thời gian khá dài sẽ khó điều trị và ảnh hưởng đến nhiều người.
Thủ đô tan nát: Hiện trường cây đổ ngổn ngang, đè chết người ở Quang Trung- Nguyễn Du do thiên tai
VOV.VN -Tại hiện trường còn có ít nhất 3 xe ô tô gặp nạn bị cây đổ đè.
Cơn mưa dông dữ dội kèm theo tố lốc vào lúc17h10 chiều nay (13/6) đã khiến hàng loạt cây cối trên các tuyến đường bị gãy cành, bật gốc đổ. Ghi nhận của phóng viên tại ngã tư Quang Trung- Nguyễn Du đã có 1 người đi đường bị cây đổ đè chết.
3 cây xà cừ đổ liên tiếp
Ngoài ra, khu vực này có ít nhất 4 cây xà cừ to đường kính người ôm bật gốc, trong đó, 1 cây đổ chắn ngang đường Quang Trung, tiếp đó có liền 3 cây phía hồ Thuyền Quang bật gốc đổ sập xuông ngã tư. Những cây đổ này xuống đường đã đè trúng một nam giới, đi xe máy làm nạn nhân chết tại chỗ.
Tại hiện trường còn có ít nhất 3 xe ô tô gặp nạn bị cây đổ đè. Lực lượng cứu hộ PCCC đang khẩn trương cưa cây khắc phục hậu quả. Có ít nhất 1 cột điện bị cây kéo đổ, dây điện bị kéo đổ, đứt. Tài xế ô tô BKS là 30M-7512 bàng hoảng kể lại: “Khi xe tôi vừa chạy đến mép ngã tư thì cây cối phía trước đổ ụp xuống đường trong lúc đó đi phía trước xe tôi 7-8 m là một xe con 4 chỗ nằm gọn trong khu vực cây đổ. Rất may xe tôi chỉ bị cành cây nhỏ gãy đổ sập xuống đầu xe”.
Cây đổ làm một người đi đường thiệt mạng
Cưa cây cứu xe
Các cây xà cư bật rễ
Lực lượng cứu hộ cưa cây để kéo các xe bị nạn
Cột điện đổ
Tài xế taxi bỏ xe chạy thoát thân
Cây thứ 4 trên đường Quang Trung phía bên kia đường bị đổ
Hiện trường vụ cây đổ khiến 1 người chết tại ngã tư Quang Trung - Nguyễn Du.
Đến 19h, nạn nhân xấu số được đưa ra khỏi hiện trường.
Đỗ Hưng/VO
Nữ sinh xinh đẹp tử vong vì cây đè trong cơn giông ở Hà Nội
Oanh gặp nạn khi đang đi xe đạp điện trên đường Minh Khai. Trước đó ít giờ, cô vẫn đăng tải dòng trạng thái vui vẻ trên trang cá nhân.
Trận mưa giông kèm theo gió giật mạnh chiều 13/6 ở Hà Nội đã khiến nhiều cây xanh bật gốc, bảng biển hiệu quảng cáo và nhiều tài sản khác bị thiệt hại. Ít nhất 10 người bị thương, trong đó có 2 nạn nhân tử vong. Đó là ông Dương Quang Thọ (61 tuổi ở phường Tứ Liên, quận Tây Hồ) đang đi xe máy thì bị cây đè trúng tại ngã tư Quang Trung - Nguyễn Du.
Nạn nhân còn lại là nữ sinh Đào Thị Oanh (21 tuổi, sinh viên trường Đại học Kinh doanh Công nghệ, Hà Nội) bị cây đổ vào người khi đang điều khiển xe đạp điện tới trước số nhà 110 đường Minh Khai (quận Hai Bà Trưng).
Oanh có ngoại hình rất xinh xắn, được nhiều bạn bè quý mến.
Trên Facebook cá nhân, Oanh đăng tải ảnh chụp cùng người yêu đi kèm nhiều tâm sự lúc 13h, sau đó tiếp tục trả lời bình luận của bạn bè tới khoảng hơn 14h. Tới hơn 18h30, bạn bè cô đã chia sẻ nhiều lời chia buồn, xót xa trước sự ra đi quá đột ngột của cô gái trẻ xinh đẹp.
Trong status cuối cùng, cô viết: "Dù chúng ta có nổi cáu, có khó chịu có thể tranh cãi và thậm chí làm tổn thương nhau như chúng ta đã từng nhưng cuối cùng chúng ta vẫn yêu, dù không bên cạnh nhiều nhưng vẫn luôn trân trọng. Cũng đã rất lâu rồi mọi thứ mới có thể trở về đúng vị trí của nó. Happy birthday and happy 20th anniversary".
Status cuối cùng của Oanh được đăng tải lúc 13h.
Dòng tâm sự của Oanh được nhiều bạn trẻ chia sẻ trên mạng xã hội bởi như có dự cảm về tai nạn.
Người bạn được cho là bạn trai của Oanh cũng chia sẻ nỗi đau đớn tột cùng khi bạn gái ra đi đúng vào ngày kỷ niệm tình yêu của hai người.
Chàng trai viết: "Đến bây giờ khi đã đưa em về bên kia thế giới nhưng anh vẫn bàng hoàng lắm. Anh không tin em đã bỏ anh mà đi lặng lẽ như thế. Em nói với anh thế nào? Em sẽ ở bên anh cả đời, đến khi trút hơi thở cuối cùng. Bây giờ em ra đi lặng lẽ như vậy anh biết sống những ngày về sau như thế nào đây. Anh cảm thấy yếu đuối lắm! Nhắm mắt lại hình ảnh cô bé đáng yêu của anh lại hiện lên, quay về với anh đi.
Chiếc bánh sinh nhật em mua cho anh chúng mình còn chưa kịp ăn cơ mà. Anh còn chưa kịp gọi hay nhắn tin cho em để tối đến em sẽ bất ngờ... Sao ngày kỷ niệm 20 tháng mà em không ở bên anh. Tại sao? Bao nhiêu kỷ niệm vui buồn bây giờ anh biết chôn giấu nơi nào. Bây giờ tối tối ai là người đưa anh đi lượn lờ các nẻo đường? Ai là người bóp đầu lúc anh ốm? Ai là người nấu cơm cho anh ăn? Ai sẽ mắng anh những lúc làm sai? Ai là người bên nha những lúc kiệt quệ. Tất cả là em đó, mà sao em để anh bơ vơ như này sao...".
Một trong những người bạn đầu tiên bình luận chia buồn sau tai nạn của Oanh viết: "Mới mấy tiếng trước mày còn up status cơ mà, mày dậy trả lời tao đi". Bạn Chiến... viết: "Sao lại như thế này chị ơi? Thằng em chị hay mắng mỏ đây, lâu lắm không được nghe chị mắng mà sao giờ lại như thế này".
Bạn LN... chia sẻ: "Thanh thản em nhé. Chiều nghe tin chị sốc lắm. Biết giờ này nói em cũng không đọc được nhưng không biết làm gì hơn. Cầu mong ở phương trời kia em sẽ sớm tìm được niềm vui của mình. Tạm biệt em...".
Rất nhiều bạn bè trên Facebook dù không quen biết cũng để lại nhiều tâm sự chia sẻ về tai nạn của Oanh, trong số đó có nhiều bình luận tiếc thương khi cô ra đi còn rất trẻ cùng một tình yêu đẹp vẫn còn dang dở.
Tùng Dươngtổng hợV.VN
NGHỊ QUYẾT CỦA QUỐC HỘI LIÊN BANG HOA KỲ CÔNG NHẬN
THÁNG TƯ ĐEN VÀ VINH DANH CÁC CHIẾN SĨ VIỆT-MỸ NHÂN
TƯỞNG NIỆM 40 NĂM NGÀY QUỐC HẬN
Friday, May 08, 2015
Văn phòng Quốc Hội Liên Bang Hoa Kỳ từ Thủ Đô Washington D.C. hôm nay đã gởi đến Hội Người Việt Cao Niên Vùng Vịnh Cựu Kim Sơn và Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc California nguyên văn Bản Nghị Quyết Công Nhận Tháng Tư Đen và vinh danh tưởng niệm các chiến sĩ VNCH cùng các chiến binh Hoa Kỳ đã hy sinh cao cả trong cuộc chiến tranh chống csVN để bảo vệ tự do, dân chủ trước ngày 30-4-1975.
Bản Nghị Quyết ký ngày 30-4-2015 do Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ ZOE LOFGREN ký tên. Bà là thành viên cao cấp trong Ủy Ban Điều Hành Quốc Hội, kiêm Trưởng các Tiểu Ban Giám Sát và Tiểu Ban Chính Sách về Di Trú và Thực thi pháp luật ... (xem tiếp)
Đô đốc PLA: Tàu chiến Trung Quốc "có quyền" đâm tàu Nhật Bản tại Biển Đông
Một khi Nhật Bản đưa tàu chiến tới biển Đông để can thiệp vào tranh chấp lãnh thổ, tàu chiến Trung Quốc "được quyền" đáp trả. Đó là lời tuyên bố của một đô đốc thuộc lực lượng hải quân Trung Quốc.
Tàu sân bay Liêu Ninh trở lại căn cứ ở Thanh Đảo sau khi chạy thử nghiệm tại Biển Đông
Thừa nhận rằng Nhật Bản có khả năng lên kế hoạch đưa lực lượng hải quân tới Biển Đông, Đô đốc Li Jie của Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA) nói rằng tàu chiến nước này có quyền đâm tàu Nhật Bản tại khu vực tranh chấp. Phát biểu này đã được tờ Hoàn cầu Thời báo của Trung Quốc dẫn lại.
Theo tin tức từ hãng Kyodo News, Nhật Bản đang xem xét xem khi nào và làm thế nào để can thiệp vào các tranh chấp lãnh thổ phức tạp tại Biển Đông - nơi Trung Quốc đòi yêu sách với hầu hết khu vực bất chấp mẫu thuẫn với các nước láng giềng. Chính phủ Nhật Bản tuyên bố Biển Đông là vấn đề quan trọng với lợi ích quốc gia của Nhật Bản khi Diet được xem xét lại là hiệp ước an ninh và hợp tác lẫn nhau của nước này với Mỹ. Nhật Bản có thể sẽ hỗ trợ hậu cần cho hải quân Mỹ hoạt động tại khu vực.
Li Jie nói với tờ Hoàn cầu Thời báo rằng Nhật Bản sẽ không có rào cản kỹ thuật trong việc đưa tàu chiến và máy bay tới Biển Đông. Chiến đấu cơ chống ngầm P-3C và các máy bay cảnh báo sớm E-2C, E-767 của Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản có thể trực tiếp bay từ Nhật tới khu vực. Trong khi đó, máy bay tiếp dầu KC-767J có thể mở rộng phạm vi hoạt động của các chiến đấu cơ như F-15J và F-2. Các tàu chiến của Nhật Bản, trong đó có tàu khu trục trực thăng Izumo được thiết kế hoàn hảo cho các hoạt động tại Biển Đông, ông Li cho biết.
Dù vậy, Nhật Bản sẽ phải đối mặt với áp lực ngoại giao từ các nước Đông Nam Á nếu họ thể hiện tham vọng chính trị mạnh mẽ tại khu vực, ông Li nhấn mạnh.
Vị đô đốc Trung Quốc này cũng cảnh báo rằng các chính trị gia Nhật Bản cần suy nghĩ cẩn thận về việc đưa máy bay và tàu chiến tới Biển Đông bởi Trung Quốc không chỉ phản đối thông qua các kênh ngoại giao. Các tàu chiến Trung Quốc có quyền đâm các tàu xâm nhập vào vùng biển này. Lời ông Li ám chỉ sự phân biệt giữa vùng biển quốc tế và vùng lãnh hải có thể sẽ không được Bắc Kinh công nhận.
Bảo Linh (Theo Wantchinatimes)
Hai tướng Pháp nói về biển Đông
PL)- Trung Quốc có tham vọng đẩy lùi sự hiện diện của Mỹ ở châu Á ngoài giới hạn của Tây và Đông Thái Bình Dương.
Từ trước đến nay các phương tiện truyền thông của Pháp thường ít chú ý đến khu vực biển Đông. Tuy nhiên, sau khi Trung Quốc gia tăng tôn tạo các đảo nhân tạo trên biển Đông, các nhà nghiên cứu của Pháp bắt đầu lên tiếng.
Chiến lược đánh dấu chủ quyền
Trả lời trang tin Atlantico, tướng không quân Jean-Vincent Brisset (Giám đốc Viện Nghiên cứu Các quan hệ quốc tế và chiến lược) và PGS Valérie Niquet (Giám đốc Trung tâm châu Á thuộc Viện Quan hệ quốc tế Pháp) khẳng định cần phải ngăn chặn Trung Quốc.
. Chiến lược chiếm đất của Trung Quốc tiếp tục trong vùng biển quốc tế với xây cảng, đường băng và các cơ sở hạ tầng khác. Chiến lược này hình thành như thế nào?
+ Valérie Niquet: Từ cuối những năm 2000, Trung Quốc đã củng cố đáng kể yêu sách chủ quyền. Năm 2009, Trung Quốc bắt đầu nói đến lợi ích sống còn trên biển, đồng thời gia tăng các rắc rối và hành vi xâm nhập ở biển Đông. Mục tiêu hướng tới là Philippines và Việt Nam.
Từ năm này Trung Quốc cũng phát triển chiến lược mới. Trung Quốc gia tăng xây dựng các đảo nhân tạo vì nhiều mục đích: Đánh dấu chủ quyền, củng cố yêu sách trên biển Đông, đưa cảnh sát biển và tàu cá Trung Quốc đến các vị trí củng cố sự hiện diện nhằm áp đặt quan điểm trên biển Đông.
+ Jean-Vincent Brisset: Trung Quốc đã có ý đồ thiết lập chủ quyền với viễn ảnh lâu dài. Ý đồ hiện nay liên quan đến hàng hải nhưng sắp tới có nguy cơ trở thành ý đồ trên đất liền vì Trung Quốc vẫn duy trì các yêu sách trên đất liền với hầu hết nước láng giềng.
Ngày quốc khánh Philippines (12-6), người dân biểu tình trước đại sứ quán Trung Quốc ở Manila yêu cầu Trung Quốc ngừng gây hấn. Ảnh: AP
Chủ tịch Tập Cận Bình đang đối phó khó khăn với các vấn đề lãnh đạo. Ông ấy phải vận dụng các kỹ thuật cổ điển bao gồm chủ nghĩa dân tộc, đấu tranh chống tham nhũng và tố cáo kẻ thù Nhật. Các chiêu này luôn được sử dụng trong lịch sử Trung Quốc.
. Các mục tiêu cụ thể trong chiến lược nêu trên của Trung Quốc là gì?
+ Valérie Niquet: Trung Quốc rao giảng về kiểm soát các tuyến đường biển, các lợi ích trên biển như đánh cá hay các nguồn năng lượng (với nhiều nghi ngờ rằng không có thật). Thực ra về sâu xa, Trung Quốc nhắm đến một mục đích chủ yếu: Củng cố uy tín của Trung Quốc và khẳng định quyền lực của chế độ cầm quyền.
+ Jean-Vincent Brisset: Có chiến lược bên ngoài và mục đích nội tại. Ở Trung Quốc, tình hình bất bình đẳng gia tăng, tiêu dùng nội địa không phát triển như mong muốn. Chính phủ đang muốn khắc phục hậu quả bất ổn tiềm tàng từ tình hình bất bình đẳng trong nước bằng chiến lược bên ngoài như thế.
Tham vọng tái lập các chư hầu
. Bành trướng của Trung Quốc có thể phát triển đến đâu? Khủng hoảng mới xảy ra có thể đe dọa sự cân bằng hiện nay giữa hai cường quốc Mỹ và Trung Quốc hay không?
+ Valérie Niquet: Cần nhớ các cường quốc không ở thế cân bằng. Trung Quốc còn lâu mới bằng Mỹ, kể cả về quân sự dù Trung Quốc đã đạt được nhiều tiến bộ lớn trong lĩnh vực này. Nhiều năm nay Trung Quốc phát triển và tránh liên can đến Mỹ. Mỹ ngoài chính sách trục xoay còn muốn phát tín hiệu mạnh đến Trung Quốc để chặn lại chiến lược của Trung Quốc.
Bành trướng của Trung Quốc có thể vượt quá biển Đông một cách khó khăn. Nếu để Trung Quốc phát triển năng lực quân sự và chiến lược nêu trên mà không có phản ứng, Trung Quốc sẽ có tham vọng vượt xa hơn, đẩy lùi sự hiện diện của Mỹ ở châu Á ngoài giới hạn của Tây Thái Bình Dương và Đông Thái Bình Dương. Đó là điều mà chủ tịch Tập Cận Bình muốn ám chỉ khi giải thích Thái Bình Dương đủ rộng cho hai cường quốc.
+ Jean-Vincent Brisset: Trung Quốcbiện minh cho ý đồ bành trướng bằng các dẫn chứng lịch sử vô căn cứ. Chừng nào Trung Quốc có thể tiến xa hơn nữa thì Trung Quốc sẽ cố thử. Phải hiểu rằng trong nội bộ đất nước Trung Quốc có thái độ đồng thuận sâu xa về sự thống trị của Trung Quốc trong khu vực. Đó là một đất nước Trung Nguyên tái lập với hào quang và các chư hầu chầu chực.
40% các tuyến đường biển thương mại đi qua biển Đông. Một phần thương mại thế giới phụ thuộc vào tình hình ổn định biển Đông. Xung đột xảy ra trong khu vực này đầu tiên sẽ tác động ngay đến thương mại quốc tế và tình hình cung ứng mà Trung Quốc với vai trò công xưởng thế giới đang chiếm giữ gần như độc quyền. Nhưng về lâu dài, xung đột sẽ dẫn đến hậu quả cô lập một quốc gia Trung Quốc không thể nào đồng điệu với các nước.
Các yêu sách của Trung Quốc hoàn toàn phi pháp
Trung Quốc đòi 80%-90% diện tích biển Đông, nghĩa là bằng với diện tích Địa Trung Hải. Các yêu sách của Trung Quốc phát triển từ năm 1947. Bản đồ của Trung Quốc xác định chủ quyền bằng chín đoạn rồi từ năm 2013 là 10 đoạn bao trùm luôn Đài Loan.
Ngay tại Trung Quốc cũng có nhiều cách diễn giải khác nhau. Có trường phái bênh vực cho quan điểm vùng biển lịch sử. Quan điểm này không có bất kỳ giá trị nào đối với Công ước của LHQ về Luật Biển. Một trường phái khác bênh vực cho vùng biển chủ quyền. Lập luận này cũng không chính đáng. Dù vậy Trung Quốc vẫn xây dựng các công trình ở quần đảo Trường Sa.
Về quyền của máy bay tuần tra Mỹ bay trên các đảo do Trung Quốc bồi đắp, quyền đó hoàn toàn hợp pháp. Đó là không phận thuộc vùng biển quốc tế mà Trung Quốc đang cố chiếm đoạt. Biển Đông phải để ngỏ. Mỹ, Nhật và các nước trong khu vực đều đang đấu tranh điều đó. Vấn đề là Trung Quốc có nguy cơ lập vùng nhận dạng phòng không như đã làm trên biển Hoa Đông.
Tướng về hưuDANIEL SCHAEFFER, đã từng làm tùy viên quân sự ở Thái Lan (1986-1989), Việt Nam (1991-1995) và Trung Quốc (1997-2000).