Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 3
 Lượt truy cập: 29341962

 
Tin tức - Sự kiện 15.06.2026 20:55
Bác Hồ: Tấm gương hư hỏng cho thiếu nhi phải được thay thếi!
03.05.2015 02:57

NLĐO)- Những tấm pano, áp phích hình Bác Hồ hút thuốc lá quàng khăn đỏ cho thiếu nhi; hình bản đồ Việt Nam không có 2 quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa ở Thanh Hóa đã được thay thế.


Tấm pano Bác Hồ đang hút thuốc trao khăn quàng cho cháu thiếu nhi ở Quảng trường Lam Sơn đã được tháo dỡ, thay thế

Tấm pano Bác Hồ hút thuốc quàng khăn đỏ cho thiếu nhi ở Quảng trường Lam Sơn đã được thay thế

Sau khi Báo Người Lao Động thông tin về việc một số tấm pano, áp phích được treo ở Quảng trường Lam Sơn-Thanh Hóa, tuyên truyền cổ động choNăm du lịch Quốc gia 2015 tại Thanh Hóa, có nhiều tấm làm cẩu thả, phản cảm như hình ảnh Bác Hồ hút thuốc lá quàng khăn đỏ cho thiếu nhi, hình ảnh bản đồ Việt Nam không có 2 quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa của nước ta (ngày 29-4), cơ quan chức năng TP Thanh Hóa đã tiếp thu và cho tháo dỡ những hình ảnh phản cảm này và thay thế những hình ảnh khác.

Theo ghi nhận tại Quảng trường Lam Sơn sáng nay 2-5, những tâm pano, áp phích phản cảm đã không còn, thay thế vào đó là những hình ảnh cổ động, tuyên truyền khác. Tại trung tâm hội nghị 25B, những hình ảnh bản đồ không có 2 quần đảo Hoàng Sa -Trường Sa đã được tháo xuống.

Hình ảnh mới đã được thay thế ở Quảng trường Lam Sơn - Thanh Hóa
Hình ảnh mới đã được thay thế ở Quảng trường Lam Sơn - Thanh Hóa

Trước đó, như Báo Người Lao Động ngày 29-4 đã phản ánh nhằm quảng bá cho Năm du lịch Quốc gia 2015 với chủ đề “Kết nối các di sản thế giới”, trên rất nhiều các tuyến đường lớn, quảng trường, trung tâm hội nghị… ở TP Thanh Hóa (tỉnh Thanh Hóa) những ngày qua có treo rất nhiều băng rôn, pano, áp phích rực rỡ, bắt mắt.

Tuy nhiên, có một số hình ảnh tuyên truyền cổ động gây phản cảm cho người dân và du khách, trong đó đáng chú ý là tấm pano có hình ảnh Bác Hồ hút thuốc lá trong khi quàng khăn đỏ cho một cháu thiếu nhi.

Bản đồ Việt Nam không có quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa, đã được gỡ xuống

Bản đồ Việt Nam không có 2 quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa trước trung tâm hội nghị 25B, đã được gỡ xuống

Tấm pano có chủ đề Kỷ niệm 125 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19-5-1890 – 19-5-2015), phía dưới bức ảnh có ghi một dòng chữ in đậm với nội dung: “Ai yêu nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Minh…”. Ngoài ra, tại đây còn có nhiều tấm pano, áp phích có hình ảnh bản đồ Việt Nam nhưng lại thiếu 2quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam.

Image result for bác hồ hút thuốc Image result for bác hồ hút thuốc

Image result for bác hồ hút thuốc Image result for bác hồ hút thuốc

Đảng chai sạn khiến tôi nhiều hư hỏng

PV Quốc Doanh

Không ít người cho rằng, nhờ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới có cuộc sống của họ (và dân tộc) hôm nay. Nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn trong bài “Đảng là lẽ sống của tôi” có câu “Đảng đã cho tôi lẽ sống niềm tin”; hoặc như ông Đại tá, Phó giáo sư, Tiến sĩ, Nhà giáo ưu tú Trần Đăng Thanh ở Học viện Chính trị Bộ Quốc phòng nói dịp thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam tháng 12-2012, Đảng đã cho ông (và nhiều người) cái sổ hưu.

PV Quốc Doanh tôi là đảng viên lâu năm của Đảng, có được hưởng lợi lộc từ Đảng, từ chế độ do Đảng tạo ra, nhưng không thể nói nhờ có Đảng mới có cuộc sống của tôi. Còn nói nhờ có Đảng, gia đình (cha mẹ) tôi mới có cuộc sống ấm no thì không đúng sự thật.

Dường như có bao nhiêu người nói “ơn Đảng” thì cũng có bấy nhiêu người nói ngược lại, có bao nhiêu lời “ngợi ca Đảng” thì cũng có bấy nhiêu phản bác. Song chẳng hề gì, có ai giúp nhau được mọi mặt đâu, huống chi xã hội. Hôm nay, tôi muốn trình bày vấn đề khác, vì đảng viên lâu năm, được Đảng giáo dục từ nhỏ, Đảng đã làm cho tôi nhiều chai sạn. Cuộc sống dưới bầu trời và giữa cây cỏ tươi xanh, chai sạn cũng có nghĩa hư hỏng.

Lúc còn nhỏ, ông bí thư chi bộ cạnh nhà tôi phản bác việc thờ cúng, cho rằng mê tín dị đoan thì tôi bớt linh thiêng cả việc thờ cúng ông bà, tổ tiên. Năm 1975, tôi ở trong đoàn quân giải phóng, “tiếp quản” một đô thị, được Đảng dạy rất kỹ về địch-ta, vùng tạm chiếm và vùng giải phóng, cách mạng và phản cách mạng, đấu tranh giai cấp, hai phe, ba dòng thác cách mạng, v.v. Một lần, tôi ngồi quán uống trái dừa rồi nạo cùi ăn, cùi mỏng nên lòng thòng như bún, mấy thanh niên nam nữ ngồi gần lén nhìn bấm nhau cười. Tôi ngoảnh sang thấy vậy thì mắc cỡ nhưng cũng trợn mắt để đe doạ, họ vội vàng đứng dậy bỏ đi. Tôi thuộc lực lượng cách mạng, lực lượng giải phóng luôn nghĩ ở vị trí cao hơn những người ở “vùng tạm chiếm”. Vào vườn mận chín đỏ đẹp mắt, rất thèm, bà chủ vườn xởi lởi mời ăn trái mận thì tôi thẳng thừng từ chối, lại mời tôi lúc rảnh rỗi quay trở lại thì tôi ừ hự mà trong bụng nhủ thầm: không được để không bị “mua chuộc”.

Thực tâm tôi không muốn vậy nhưng Đảng đã dạy tôi nghĩ vậy. Hồi đó, chẳng phải những người thuộc “hàng ngũ nguỵ quân, nguỵ quyền” phải đi học tập cải tạo? Những người ở đô thị phải đi vùng kinh tế mới để tự cải tạo? Các vị chính uỷ, chính trị viên trong quân đội luôn răn dạy (và đe doạ) chúng tôi, chiến sĩ cách mạng phải luôn cảnh giác với “viên đạn bọc đường”! Cứ chủ nhật hay lễ tết, tôi rất muốn vào nhà dân chơi mà không dám, thi thoảng vào nhà dân là phải tìm hiểu “địch-ta”, “nguỵ quân nguỵ quyền hay cách mạng” rồi nghe đủ thứ giải thích để chứng minh đó là phe ta (từng giúp cách mạng, có người theo cách mạng hoặc người tập kết, v.v) thì rất mệt mỏi.

Sau này, hễ nhớ lại là tôi mắc cỡ với chính mình: kệch cỡm, lố lăng. Trong lúc, vẫn tự nhận là “quân đội từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu” và thực sự trở thành quân đội anh hùng là nhờ vậy nhưng khi có được chính quyền, thì chia nhân dân ra nhiều loại và quân đội (cả công an) chỉ coi trọng nhân dân loại một và lo bảo vệ Đảng, thực chất là bảo vệ những người đang ngồi ở ghế lãnh đạo Đảng.

Tôi đã được khuyến khích phát triển cái tâm lý thấp hèn, bội bạc, chia rẽ dân tộc, đặc quyền đặc lợi. Lúc đó, tôi chưa nhận ra đấy là xấu, chưa nhận ra sự bất bình thường mà tưởng là bình thường, như lẽ hiển nhiên, còn lấy làm hãnh diện, vênh vang. Mỗi lần đi đây đó, ra bến xe bến tàu với giấy công lệnh của quân đội, được đứng vào hàng ưu tiên để mua vé, tự hào lắm. Cho đến khi, một vị chính trị viên tiểu đoàn độc lập, trên đường về phép, bị phát hiện bán giấy công lệnh khống (ông có quyền ký và đóng dấu; giấy công lệnh của quân đội được ưu tiên đi lại trên cả nước) thì tôi bắt đầu suy nghĩ khác.

Trước đó, tôi rất tin lời các vị chính uỷ, chính trị viên, những đại diện trực tiếp của Đảng trong đơn vị quân đội. Nghị quyết Đại hội 4 của Đảng cho rằng, kinh tế nước ta phải xây dựng công nghiệp nặng làm nền tảng để phát triển công nghiệp nhẹ và nông nghiệp. Tôi có đọc một số tài liệu về phe xã hội chủ nghĩa đang tiến tới “phân công quốc tế” để phát huy thế mạnh từng nước, liền phát biểu, nếu xây dựng một nền kinh tế quốc gia “khép kín từ A đến Z” sẽ không đủ khả năng và cũng không phù hợp xu thế thời đại. Một cán bộ chính trị cắt ngang ý kiến của tôi, bảo rằng Nghị quyết Đảng đã chỉ ra thì không được suy nghĩ khác. Tôi im ngay, không dám cãi. Khi nghe câu chuyện truyền miệng về một vị chính uỷ, trong chiến tranh mỗi lần hành quân được lính cáng võng và ông bảo là “cáng chủ nghĩa Mác-Lênin”, tôi nhận xét, nếu vậy xếp ba lô những cuốn sách về chủ nghĩa Mác-Lênin mà đeo sẽ khoẻ hơn, liền bị kiểm điểm và tôi không dám nghĩ tiếp nữa.

Tư tưởng cho rằng Đảng được độc quyền tư duy, Đảng là cách mạng, công cụ của Đảng cũng ở trên nhân dân hình thành trong tôi gần như không cần bàn cãi. Một lần, có vị sĩ quan khoe đã mua được mấy công đất vùng ven đô để làm nhà, chuẩn bị đưa vợ con ở quê lên, tôi băn khoăn: Tại sao phải mua đất? Vì tôi nghĩ, sĩ quan nhiều năm trong quân đội, đánh nhiều trận, chịu đựng hy sinh gian khổ để “giải phóng miền Nam” thì phải được cấp đất. Suy nghĩ của tôi còn có cơ sở thực tế, rất nhiều “cán bộ cách mạng” đã được chia biệt thự, nhà cửa, đất đai ở miền Nam; nhất là sau khi công hữu hoá đất đai, một trưởng ấp cũng có quyền cấp đất; rồi làn sóng vượt biên để lại nhà cửa, đất đai khắp nơi cho “cán bộ cách mạng” kiểm kê chia nhau. Chiếm đoạt (cướp đoạt) của người khác nhưng có tổ chức, do Đảng cầm đầu, tôi thấy là lẽ hiển nhiên của cách mạng.

Cho mình là công dân hạng nhất, ở trên nhiều “loại công dân khác”, theo tôi là loại tư duy quái gở nhất, làm hư hỏng con người nặng nề nhất. Gần đây, tôi đã bất ngờ khi đọc tài liệu về nước mắm Phú Quốc, biết hồi xưa thực dân Pháp đưa người An Nam vào lính viễn dương, biết lính An Nam thèm nước mắm, một vị tướng Pháp đã yêu cầu chuyển nước mắm Phú Quốc cho lính An Nam. Trong quân đội Việt Nam, hầu như chưa bao giờ được quan tâm tìm hiểu và đáp ứng những nhu của người lính tương tự như thế; đừng nói với nhân dân, nhất là “nhân dân hạng dưới”.

Chuyển sang viết báo quốc doanh, chai sạn do Đảng rèn luyện trong tôi càng nghiêm trọng. Một thời kỳ dài, mọi việc Đảng làm được ca ngợi tuyệt đối đúng, những cơ quan của Đảng như Tổ chức, Kiểm tra, Nội chính, Tuyên huấn và cả công cụ của Đảng như Công an, Quân đội, Thanh tra được coi không bao giờ sai, nếu có sai chỉ là “hiện tượng cá biệt không phải bản chất” hoặc “trong khâu thực hiện” và ở “địa phương”. Lúc đó, lấy được kết luận thanh tra, điều tra hay cáo trạng của viện kiểm sát, bản án của toà án là thả sức phóng bút viết theo, thêm mắm muối a dua hết mức, lên án nặng nề những người là đối tượng của các cơ quan ấy, đòi “trừng trị”, “xử lý nghiêm”. Sau này, liên hệ đến oan sai của ông Nguyễn Thanh Chấn và nhiều vụ oan sai khác nữa, thấy báo chí đã tiếp tay oan sai ghê gớm như thế nào. Tình trạng báo chí chai sạn, vô cảm đến hôm nay chưa phải đã hết, cứ đọc những tờ báo của công an, viện kiểm sát, toà án và cả tờ Quân Đội Nhân Dân hay Nhân Dân sẽ thấy, nhà báo cũng tự cho mình cái quyền suy luận quy chụp, kết tội con người (hoặc trào lưu, xu hướng) rất tuỳ tiện, ngạo mạn. Lắm lúc, tôi không khỏi rùng mình: Báo chí quốc doanh đã tiếp tay gây oan sai cho bao nhiêu người? Luật nhân quả nếu có, tội lỗi gây ra mấy đời trả được?

Nghĩ đến luật nhân quả, tôi lại càng rùng mình về những chai sạn Đảng đang gieo cho người khác. Cái ông sĩ quan an ninh của công an đạp vào mặt người biểu tình chống Trung Quốc xâm lược ở Hà Nội hôm 17-7-2011, ảnh vẫn lưu giữ rõ ràng trên mạng. Rồi mấy ông mấy bà trong buổi sáng đầu năm nay, cũng ở Hà Nội, ôm nhau nhảy “xòn xòn đô xòn” trước Tượng đài Lý Thái Tổ, để ngăn cản những người muốn làm lễ tưởng niệm các liệt sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới chống Trung Quốc xâm lược năm 1979. Sự chai sạn đã nghiêm trọng tới mức, chai sạn trước sự tồn vong đất nước. Trời ơi, những hình ảnh ấy lưu giữ gần như vĩnh viễn trên mạng, giữa thế giới, ngàn đời bền hơn tượng đồng bia đá, làm sao gột rửa trong lòng con cháu?

Sự chai sạn trong tình cảm, tư tưởng không dễ nhìn thấy, mà nhìn thấy cũng không dễ sửa được. Xem phim nước ngoài, thấy chàng trai trẻ không dám làm thịt con cá vì sợ thấy máu cá, tôi cũng buồn cho mình vì không bao giờ còn có được tình cảm với muôn loài một cách hồn nhiên như thế. Tôi được Đảng giáo dục từ tuổi thơ tư tưởng đấu tranh giai cấp, bạo lực cách mạng nên nhìn thế giới quen con mắt tìm kiếm kẻ thù, tìm để tiêu diệt hoặc lên án, hết kẻ thù giai cấp đến kẻ thù phá hoại nhiều mặt, khi không còn kẻ thù của phe xã hội chủ nghĩa (vì phe xã hội chủ nghĩa không còn) thì tìm kiếm kẻ thù diễn biến hoà bình, hết diễn biến từ bên ngoài đến tự diễn biến bên trong, v.v. Một cuộc sống luôn tìm kiếm kẻ thù là con người và gồng mình lên để tiêu diệt kẻ thù là con người, chai sạn có khi còn hơn loài thú vật.

Hồi nào, các báo cáo của công an và một số ngành thường khoe phá được bao nhiêu vụ “tư thương lũng đoạn thị trường thương nghiệp xã hội chủ nghĩa”, nay có vị tướng công an khoe đã đánh sập được mấy trăm trang mạng lớn nhỏ. Tự do làm ăn, tự do suy nghĩ của con người cũng trở thành kẻ thù của Đảng, đây là sự chai sạn gây hậu quả nặng nề, có hại dai dẳng cho sự phát triển. “Không có gì quý hơn độc lập và tự do”, câu nói của Hồ Chí Minh, người mà Đảng hô hào học tập mấy năm nay nhưng chỉ hô hào học tập đạo đức, còn tư tưởng Hồ Chí Minh thì Đảng không chịu học.

Không được tự do suy nghĩ và làm ăn, nhiều doanh nhân nói với tôi, không muốn phát triển sản xuất kinh doanh, chỉ làm vừa đủ giàu là nghỉ. Nhiều nhà báo, nhà văn, nhà lý luận trở thành bồi bút, viết nịnh hót cho êm tai lãnh đạo Đảng, chứ không vì cuộc sống, vì chân lý. Bản thân tôi, không muốn làm bồi bút thì cũng phải ở trong vòng bồi bút, nhiễm tư tưởng bồi bút và biết đâu, có những bài bây giờ tưởng không là bồi bút nhưng sau này sẽ rõ ra bồi bút? Đảng viên thường không có khả năng nhìn xa trông rộng, nhờ cậy vào lãnh đạo thì lại bị Đảng chai sạn làm cho hư hỏng thêm.

Ai đọc lịch sử nước Mỹ đều biết, sau cuộc nội chiến Nam – Bắc, phía Bắc thắng trận, đã cho xây dựng nghĩa địa chôn cất tất cả những người thiệt mạng trong trận đánh cuối cùng, bất kể họ ở phía nào, Nam hay Bắc, tức là không phân biệt “địch hay ta”. Cái câu “chính quyền của dân, do dân, và vì dân” được Tổng thống Mỹ Lincoln đọc lên trong bài diễn văn chỉ có 272 từ, ở buổi khánh thành nghĩa trang này. Còn lịch sử nước ta, đời Trần đánh quân Nguyên, triều đình phải rời Thăng Long lúc ban đầu thế yếu, sau thắng trận trở về, có vị quan dâng lên một cái tráp đựng bản danh sách những kẻ theo địch mà ông thống kê được. Vua khen thưởng cho người biết đề cao lợi ích dân tộc lúc nước mất nhà tan nhưng liền đó, sai người đốt cái tráp với bản danh sách ấy trước mặt bá quan văn võ. Ý nhà vua rất rõ, đất nước hoà bình rồi, bỏ hết mọi lỗi lầm lúc loạn lạc, muôn dân quên hận thù để đoàn kết xây dựng đất nước. Lãnh đạo có tầm cao nhìn xa hơn quan lại thấp bé, để đất nước yên lành cường thịnh, chứ không khuyến khích sự hẹp hòi, ngu muội thú tính trong mỗi con người nhỏ bé.

Trung Quốc đặt giàn khoan HD 981 vào vùng biển nước ta, tôi hỏi một vị cán bộ cao cấp của Đảng, tại sao không liên minh với Mỹ để chống sự xâm lược của Trung Quốc? Vị này đáp, muốn lắm nhưng đối xử làm sao với hệ thống tượng đài, bia chiến thắng và cả bia căm thù Pháp, Mỹ đã dựng lên khặp nước? Tôi đảng viên thường thêm buồn vô cùng sau câu trả lời, chính chủ trương của Đảng suốt mấy chục năm qua dựng lên vô vàn tượng đài và bia mộ để khoét sâu hận thù Việt-Pháp và Việt-Mỹ để dẫn tới bế tắc chiến lược hôm nay. Cần khẳng định, một số tượng đài và bia mộ là cần thiết nhưng không phải tất cả. Xin hãy tưởng tượng, trong lịch sử mấy nghìn năm của dân tộc, nếu thời nào sau chiến thắng ngoại xâm cũng dựng nhiều tượng đài và bia mộ như mấy chục năm qua, dưới sự lãnh đạo của Đảng, thì liệu đất nước này có còn đất mà sản xuất, sinh sống hay không? Nếu tiền của để dựng đa số tượng đài và bia mộ ấy, được dành phát triển kinh tế, văn hoá, lo cuộc sống cho các gia đình chính sách thì kết quả tốt đẹp hơn nhiều lần. Gia đình chính sách no ấm, lòng cũng khuây khoả nỗi đau quá khứ, sống ân tình hơn với xung quanh.

Không tạo ra được thắng lợi trong xây dựng đất nước, Đảng cứ “ăn mày dĩ vãng” mà đưa dân tộc đi luẩn quẩn. Từ ngày hoà bình, chưa thấy Đảng có quyết sách gì thể hiện tầm nhìn xa của người lãnh đạo, chỉ thấy thỉnh thoảng Đảng đưa đất nước đến tình thế không thể không thay đổi, không thể không thoát ra và thoát ra được là kể lể “thắng lợi lớn”, “bước ngoặt quan trọng”. Giải quyết tình thế cũng chủ yếu bằng kích thích tinh thần tự ái hẹp hòi của một bộ phận dân tộc chứ không phải bằng sự đoàn kết toàn dân tộc, bằng dân chủ và hoà hợp dân tộc, bây giờ “hết bài” là bế tắc. Bây giờ, cái bộ phận được kích thích tinh thần tự ái ấy đã mệt mỏi, chán nản, như bản thân tôi cảm thấy ngột ngạt, không thể kéo dài tình trạng chai sạn hư hỏng thêm nữa. Chai sạn để “đấu tranh giai cấp”, “tiêu diệt kẻ thù” dù phải “hy sinh bản thân mình” chỉ có thể tồn tại trong những trường hợp đặc biệt của cuộc sống, không thể tồn tại lâu dài trong cuộc sống bình thường. Cuộc sống bình thường là phải hồn nhiên và lương thiện từ học hành, làm ăn đến vui chơi, từ trong nhà ra ngoài ngõ, sang hàng xóm và với cả làng nước, thế giới để “tất cả cùng thắng lợi”. Cuộc sống bình thường không chấp nhận vẻ mặt sắt máu, du côn nhìn thiện hạ là muốn “đấu tranh giành thắng lợi tuyệt đối” cho bản thân mình.

Lại cần phải nói rõ điều này, hồi nào hấp dẫn tôi cái chủ nghĩa xã hội để tôi tự nguyện vào Đảng không phải vì Chủ nghĩa Mác-Lênin với “đấu tranh giai cấp” mà chính xác là với “bốn phương vô sản đều là anh em”. Cả thế giới là anh em, hỗ trợ nhau đi lên no ấm, hạnh phúc thì còn gì bằng, phấn đấu cho điều đó là sẵn sàng. Bây giờ thấy rõ đó là mong ước quá xa vời, đã sụp đổ khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, đi tới mục tiêu lý tưởng ấy bằng “đấu tranh giai cấp” và “bạo lực cách mạng” là cực kỳ sai lầm.

Có thể nào đi tới nhân loại đại đồng ấm no hạnh phúc khi giai cấp vô sản toàn thế giới cố kết nhau lại trừ khử hết các giai cấp khác, tiêu diệt sạch những người không cùng phương pháp sắt máu? Chao ôi, đã có nhiều “phong trào cách mạng” chỉ đưa đến kết quả tang thương. Ở nước ta, đó là cải cách ruộng đất, hợp tác hoá, tập đoàn hoá, công hữu hoá, các đợt bài phong, các đợt đánh tư sản và cả đánh văn nghệ sĩ trong vụ án Nhân Văn Giai Phẩm, v.v. Xã hội náo loạn, bất ổn vì những “phong trào cách mạng” như thế, khiến con người ngày càng bị nhào nặn chai sạn, vô cảm, thậm chí mất lý trí đến mức cha con đấu tố nhau, vợ chồng ruồng rẫy nhau, anh em từ mặt nhau.

Đến hôm nay, cái lý tưởng “thế giới đại đồng” vô cùng tốt đẹp ấy vẫn tồn tại, nó là lý tưởng của loài người nhưng không còn là đặc trưng hấp dẫn của chủ nghĩa xã hội nữa mà dường như đã thuộc về chủ nghĩa tư bản với Liên minh Châu Âu và nhiều liên minh khác, điển hình như liên minh Nhật-Mỹ vượt lên hận thù ghê gớm gây ra bởi hai quả bom nguyên tử. Thế giới chuyển biến theo lẽ tự nhiên đi tới tốt đẹp nhanh chóng đến không ngờ như cây xanh tươi ra hoa kết trái, còn Đảng loay hoay với “đấu tranh giai cấp”, với “ba dòng thác cách mạng” đã để vuột mất ngọn cờ “bốn phương vô sản đều là anh em” cũng không ngờ. Không còn lý tưởng hấp dẫn, Đảng tỏ ra hậm hực như có báu vật bị cướp mất, lại loay hoay đi tìm kẻ thù để xả nỗi bực tức, hết kẻ thù rõ mặt đến kẻ thù giấu mặt. Loanh quanh tìm kẻ thù để tiêu diệt trên đất nước, trong nhân dân và trong cả nội bộ, Đảng ngày càng mất phương hướng, làm cho những người kiên trì theo Đảng trở thành ngớ ngẩn, hồ đồ và thêm chai sạn.

Nên giờ này, giữa Trung Quốc và Mỹ (cùng những nước dân chủ văn minh), giữa “đấu tranh giai cấp” với “hợp tác toàn cầu”, Đảng lúng túng không biết đâu là bạn đâu là thù, phải đem hệ thống tượng đài và bia mộ xây dựng mấy chục năm qua ra làm công sự ẩn nấp. Một cuộc ẩn nấp để trốn tránh trách nhiệm, như mọi cuộc ẩn nấp khác lại ra sức lo củng cố hầm hào, thành luỹ, Đảng không ngừng xây dựng thêm nhiều tượng đài, bia mộ, nghĩa trang mà những dịp như ngày 27/7 này, khắp nơi đang chứng kiến. Cái hố chia rẽ dân tộc lẽ ra phải khoả lấp hằng ngày, hằng năm thì Đảng khoét sâu thêm, rộng ra, muốn thoát khỏi cái vòng tròn do mình vạch ra mấy chục năm qua nhưng lại không thoát ra được quán tính hành động mất phương hướng và chai sạn cả tình cảm lẫn lý trí. Không còn tư chất lãnh đạo, một chút cũng không còn, chỉ còn tư chất bám víu, tầm gửi. Vì thế mà giả dối đã trở thành đặc trưng của lãnh đạo thời nay. Giả dối khủng khiếp. Có vị long trọng hô hào chống “ngoại lai” không biết ngượng mồm khi vẫn hô hào “kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin”. Cái chủ nghĩa ấy không phải ngoại lai chắc? Giả dối trong lời nói, hành vi và nghị quyết, giả dối tệ hại nhơn nhơn, tỉnh bơ làm chai sạn, vô cảm, u lì cả cả xã hội. Nhiều đảng viên băn khoăn, hình như lãnh đạo Đảng không được lãnh đạo nước khác tin cậy? Tôi hỏi lại, đảng viên và người dân nước ta có tin cậy không? Bật ti vi lên, thấy mặt đa số lãnh đạo Đảng là tôi chuyển kênh.

Khi tình cảm và tư tưởng con người chai sạn thì xã hội bị chai sạn trên mọi lĩnh vực, mọi ngóc ngách. Kinh khủng nhất là tình trạng dân oan kéo từng đoàn dài từ Bắc đến Nam, lê la ở thủ đô Hà Nội quanh năm, đã trở thành bình thường như một phần không thể thiếu của “xã hội xã hội chủ nghĩa”. Đủ mọi tầng lớp đã có mặt trong đoàn dân oan đi khiếu kiện ấy, đa số do bị cướp đoạt đất đai, cướp đoạt mất cái tư liệu sản xuất chủ yếu để sinh sống của người nông dân. Nhưng bao phận người đau khổ tột cùng ấy lại rất ít còn được truyền thông phản ánh. Vì quá nhiều, vì phản ánh dường như không có kết quả, thậm chí không có người đọc (trừ những người liên quan). Cả xã hội chai sạn ghê gớm như thế! Nguyên nhân gốc rễ ở đâu? Ai cũng có thể chỉ tận mặt: Cái quan điểm “đất đai sở hữu toàn dân” quái gở. Có bà mẹ liệt sĩ gào lên: Đất đai của tổ tiên tôi để lại, tôi không nợ nần gì nhà nước này cả (nếu có nợ nần là nhà nước nợ bà), tại sao ra quyết định thu hồi đất của tôi? Mọi người có thể trả lời bà, trừ Đảng. Chai sạn mất rồi vì thứ lý thuyết học mót không đến nơi đến chốn, Đảng không còn nghe được tiếng nói của đảng viên, nguyện vọng của nhân dân, đã ù lì như vô tri vô giác. Đã không biết lắng nghe tiếng nói của cuộc sống, Đảng lại theo thói quen “tìm kẻ thù”, chăm chăm tính tỷ lệ bao nhiêu phần trăm khiếu kiện đúng và bao nhiêu (cho là) sai hoặc có đúng có sai, và dẫu tỷ lệ đúng luôn áp đảo thì Đảng vẫn không chịu sửa mình mà tiếp tục hô hào “tuyên truyền giáo dục nhân dân”.

Chai sạn nguy hiểm khi không còn nghe được ý kiến của người khác, không còn nghe được tiếng kêu than của dân chúng. Biết lắng nghe thì mới phân biệt được phải trái và muốn lắng nghe thì trước hết phải biết tôn trọng con người, đây lại đụng đến điểm yếu chí mạng của Đảng. Lâu rồi, Đảng không biết tôn trọng con người, không biết tôn trọng nguyện vọng, tình cảm, tôn giáo, tín ngưỡng của con người. Đảng tự cho mình đã nắm được học thuyết tiến bộ của nhân loại, có tư tưởng tuyệt đối đúng đắn, có quyền đứng trên nhân dân để “tuyên truyền giáo dục nhân dân”. Mỗi lúc, nhân dân làm được việc gì đó thành công, Đảng cho rằng do Đảng lãnh đạo tài tình sáng suốt, các cơ quan của Đảng giỏi “tuyên truyền giáo dục nhân dân”. Những khi xã hội nảy sinh vấn đề do quá trình phát triển hay do Đảng gây ra, các cơ quan của Đảng đã thành thói quen, nêu giải pháp hàng đầu là “đẩy mạnh tuyên truyền giáo dục nhân dân”.

Bản thân tôi phải rèn luyện nhiều mà vẫn không gột bỏ được hoàn toàn vết chai sạn do Đảng gây nên trong người, mỗi khi nghe ý kiến trái với mình, dẫu đã thấy đúng thì vẫn lợn gợn khó chịu, có chấp nhận cũng gượng gạo, không tự nhiên. Sao mà tôi thèm muốn đến thế cái tâm thế cởi mở, sẵn sàng lắng nghe, vui vẻ chấp nhận những ý kiến khác với suy nghĩ của mình. Sao tôi a dua với Đảng cả những điều sai lại dễ dàng, mà lắng nghe tiếng nói đúng lại khó khăn đến thế! Vì chai sạn, hư hỏng mất rồi. Bao nhiêu năm vênh vang ngỡ mình trong đoàn người tiên phong đưa dân tộc đi đến hạnh phúc, biết đâu đó là quá trình hư hỏng bản thân, đến lúc nhận ra thì mục nát không còn sửa được.

Bây giờ tôi vẫn chưa bỏ được Đảng. Bao nhiêu năm “dưới sự lãnh đạo của Đảng”, tôi đã đánh mất tinh thần độc lập tự do, không quen chịu trách nhiệm, sợ thay đổi. Tôi tâm sự điều này với một ông ngoài 70 tuổi, có năm chục tuổi đảng, thì ông bảo “em chưa nghỉ hưu không bỏ Đảng được”. Tôi hỏi, vậy anh nghỉ hưu đã lâu sao còn sinh hoạt Đảng? Ông lo lắng, sợ ảnh hưởng đến con cháu. Tôi đề nghị, anh hỏi con cháu xem chúng có muốn anh tiếp tục sinh hoạt Đảng hay không? Ông thẫn thờ một lúc, hạ giọng, chắc con cháu không muốn ông tiếp tục sinh hoạt Đảng bởi chẳng được lợi lộc gì, còn thiệt hại nhiều thứ. Nhưng ông vẫn không bỏ được sinh hoạt Đảng, cũng như tôi đã chai sạn vô tích sự mất rồi, phải đợi người lãnh đạo mới, chẳng biết dân tộc đã sinh ra hay chưa?


PV Q. D.



Càng học lại càng hư, càng hỏng - Tại sao?


Việt Hoàng (Danlambao) -Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” đã dược 5 năm và kết quả của nó như thế nào thì như TBT nguyễn Phú Trọng tổng kết và đánh giá như sau tại Hội nghị trung ương 4 khóa 11” Tình trạng suy thoái về tư tưởng đạo đức, tham nhũng lãng phí trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên chưa được đẩy lùi, làm xói mòn lòng tin đối với Đảng” và "một đảng mà giấu khuyết điểm của mình là một đảng hỏng “ Tại sao càng học lại càng kém, càng hỏng cứ như nước đổ đâu vịt vậy.

Nói về cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” cho đến bây giờ kết quả chỉ là con số không, càng học thì trò càng tham, càng suy thoái đạo đức, trò ngoan bị trò hư lôi kéo càng nhiều, mới đầu chỉ có vài con sâu nay nhìn đâu cũng thấy toàn sâu thì đúng là đại họa còn gì.Nhưng cũng là tất nhiên thôi vì trường không ra trường, thầy không ra thầy,trò không ra trò toàn là lũ ăn cướp “danh không chính thì ngôn không thuận sao mà không hư không hỏng.


Xét theo thời gian kể từ bản hiến pháp năm 1946, hiến pháp năm 1959, hiến pháp năm 1980, hiến pháp năm 1992 cho đến nay cần nhận thấy rằng có những khác biệt bản chất về quyền lực của nhà nước, bản hiến pháp năm 1946, và bản hiến pháp năm 1959 đều khẳng định quyền lực nhà nước là của nhân dân 


-Trích dẫn điều 1 trong hiến pháp năm 1946: Tất cả quyền binh trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo.

-Trích dẫn điều 4 trong hiến pháp 1959: Tất cả quyền lực trong nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đều thuộc về nhân dân. Nhân dân sử dụng quyền lực của mình thông qua Quốc hội và Hội đồng Nhân dân các cấp do nhân dân bầu ra và chịu trách nhiệm trước nhân dân. Quốc hội, Hội đồng Nhân dân các cấp và các cơ quan Nhà nước khác đều thực hành nguyên tắc tập trung dân chủ.


Nhưng bản hiến pháp năm 1980 và và bản hiến pháp 1992 đã thay đổi cơ bản về bản chất khi quyền lực nhà nước không còn thuộc về nhân dân mà quyền lực nhà nước đã thuộc về Đảng Cộng sản Việt nam. - Trích dẫn điều 4 trong hiến pháp 1980: Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong và bộ tham mưu chiến đấu của giai cấp công nhân Việt Nam, được vũ trang bằng học thuyết Mác - Lênin, là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội; là nhân tố chủ yếu quyết định mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam.

 

Đảng tồn tại và phấn đấu vì lợi ích của giai cấp công nhân và nhân dân Việt Nam.


Các tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp


- Trích dẫn điều 4 trong hiến pháp năm 1992: Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.  


Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật


Lần theo lịch sử đấu tranh dành độc lập dân tộc và thống nhất đất nước trong các giai đoạn nước sôi lửa bóng, hy sinh xương máu nhiều nhất từ trước năm1946 cho đến 1975 khi mà cục diện giữa các thế lực thù địch chưa thể ngã ngũ, đất nước chưa thực sự tự do độc lập thống nhất, khi mọi thành quả của đấu tranh cách mạng mù tít biển khơi thì quyền lực nhà nước mong manh trong hiến pháp được Đảng trao cho nhân dân, để dân tha hồ mơ mộng, hy sinh và cống hiến. Một Đảng lừa dối, lợi dụng nhân dân Đảng đó có thể gọi là đạo đức văn minh được không.


Hiến pháp năm 1980 trở về đây khi đất nước hoàn toàn độc lập, thống nhất thì quyền lực nhà nước thuộc nhân dân lại bị Đảng chiếm đoạt-Nhà nước không phải của nhân dân mà nhà nước thuộc về Đảng. Như vậy Đảng chỉ coi nhân dân là công cụ của Đảng trong tranh đấu dành độc lập, thống nhất đất nước ,một Đảng không phục vụ cho đất nước,cho nhân dân đảng ấy đã bị hư,bị hỏng từ trong bản chất Đảng thì học ai,học gì đi chăng nữa cũng chỉ là dối trá và xảo biện’


Trong chiến tranh đòi hỏi hy sinh xương máu, chịu nhiều mất mát đau thương thì quyền lực thuộc về nhân dân, khi hòa bình xây dựng đất nước, mọi người dân bắt đầu được quyền mưu cầu hạnh phúc ấm no và thịnh vượng thì quyền lực thuộc về Đảng. Một Đảng mà chỉ vơ quyền lợi cho một nhúm Đảng viên của mình, như vậy Đảng đó không thể chính ngôn là một Đảng đạo đức văn minh,là đỉnh cao trí tuệ được mà là một Đảng trấn lột, một Đảng cướp của những kẻ dối trá, lật lọng.


Chính vì vậy mà qua dần năm tháng các Đảng viên, đặc biệt là các Đảng viên cao cấp với quyền lực trong tay càng trở nên tàn ác và tham lam, vô đạo đức, sa hoa, lãng phí, phè phỡn trên sự nghèo hèn của nhân dân mà không có pháp luật trừng trị, Đảng càng tồn tại lâu thì đất nước càng bị tàn phá, bất công phân hóa giàu nghèo càng gia tăng, đạo đức xã hội càng băng hoại…


Một Đảng như vậy thì học Ai? Học cái gì? Học Ông Hồ Chí Minh ư, Tại sao không học ai khác ngoài Ông Hồ Chí Minh vì ông Hồ Chí Minh có biệt tài như Chủ tịch Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Kim Jong IL là được quần chúng nhân dân lao động rất sùng bái và sùng bái đến mù quáng cho nên mặc dù ông mất năm 1969 tức là hơn 40 năm rồi mà Đảng CSVN vẫn cố tô hình vẽ bóng ông như một vị thánh để tất cả người dân VN cứ gập mình mà cúi lậy và các đồng chí trong Đảng với áo khoác của Người, mang danh học trò của Người tự sưng là đạo đức là văn minh vô tư lộng hành tác ai tác quái.Trong cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” ai là học trò, ai là thầy, ai là hư hỏng? Thật dễ trả lời, hơn 3 triệu đảng viên trong Đảng đều là đồng chí cho nên không ai là trò mà cũng chả ai là thầy, các đồng chí cấp cao thì quyền lực cao, lợi lộc lớn,cấp bé thì quyền lợi bé cho nên đoàn kết trong Đảng bao giờ cũng là mục tiêu hàng đầu, mâu thuẫn chỉ phát sinh khi nhóm này, phái kia mâu thuẫn về quyền lực,quyền lợi với nhau và để lấp liếm trước nhân dân họ lại nêu tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh ra để bạo biện cho các cuộc đấu đá, để nghe có vẻ là đạo đức văn minh,nhưng thật ra là vô cùng thối nát và bẩn thỉu. Trong công cuộc học tấm gương HCM ông thầy là một cái xác từ lâu, còn lũ học trò cứ lấy câu này câu nọ của ông ra để tự bảo nhau thế này thế nọ và in thành núi sách phát cho nhau ,mà cuối cùng thì mỗi năm tốn hàng chục tỷ để rồi bán cho bà đồng nát vì có đồng chí nào đọc và học đâu .


Cho nên“Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” chỉ là cái bình phong bên ngoài chứng minh Đảng là Đỉnh cao trí tuệ, và là đạo đức văn minh, che đậy đi cái tội lỗi xấu xa của các đồng chí trong Đảng, và sau cái bình phong ấy các đồng chí Đảng viên cao cấp tha hồ mà tham nhũng suy thoái đao đức, yên tâm có bóng Bác che rồi


Vì vậy càng nói đến tấm gương đạo đức Bác Hồ thì Đảng càng mau hỏng, mau hư và mau đến tự sát.

 

Việt Hoàng


Đoàn Chữ thập đỏ CSVN co giò bỏ về sau động đất ở Nepal!

Mới đây, dư luận xôn xao trước thông tin đoàn công tác của Hội chữ thập đỏ Việt Nam qua Nepal học cách ứng phó với động đất, nhưng ngay khi gặp động đất thật, đoàn lại quay về nước, trong khi nhiều công dân Việt vẫn đang mắc kẹt tại Nepal.
Thờ ơ trước việc nhân đạo hay cần tỉnh táo để cứu hộ?
 
Theo thông tin được đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng, đoàn Chữ thập đỏ Việt Nam gồm 10 người sang Nepal từ ngày 19/4 để học tập kinh nghiệm, nâng cao kỹ năng phòng ngừa, ứng phó với thảm họa động đất của Nepal. Theo lịch trình, ngày 26/4, đoàn sẽ về nước, nhưng trận động đất mạnh 7,8 độ richter hôm 25/4 đã khiến lịch trình của đoàn bị thay đổi.
 
Trưa 28/4, họ là những người Việt đầu tiên gặp nạn ở Nepal trở về nước an toàn. Trước thông tin đoàn Chữ thập đỏ Việt Nam bỏ về sau động đất, trên nhiều diễn đàn và trang cá nhân có rất nhiều ý kiến trái chiều. Một bên chất vấn, những người này sang Nepal để học cách ứng phó với động đất từ kinh nghiệm của nước bạn, và với tinh thần “chữ thập đỏ”, họ nên là những người Việt cuối cùng rời nước bạn, sau khi đã giúp đỡ bạn khắc phục hậu quả của trận động đất 7,8 độ richter ở Nepal. 
 
Cô gái Việt nổi tiếng vì sống sót qua bão tuyết ở Nepal hồi năm ngoái, Võ Thị Mỹ Linh cũng chia sẻ quan điểm về vấn đề này trên trang cá nhân. Chia sẻ những câu chuyện về sự xông xáo của các tình nguyện viên quốc tế, những người bạn của Linh đang mắc kẹt tại Nepal sau động đất và tích cực giúp đỡ nước chủ nhà, cô gái trẻ có phần không đồng tình với sự trở về vội vã của đoàn Chữ thập đỏ Việt Nam. 
 
Một người dùng mạng có nick Nguyen Duy Minh cũng phân tích: “Cứu giúp người trong hoạn nạn là việc đương nhiên của bất cứ ai có tình thương với đồng loại. Trong thảm cảnh ở Nepal như thế, chắc chắn việc cứu giúp các nạn nhân không phải là việc chỉ dành cho những nhân viên cứu hộ chuyên nghiệp hay những người chính thức được giao nhiệm vụ. Bất cứ ai làm được gì trực tiếp hay gián tiếp giúp các nạn nhân đều hợp với đạo làm người”.
 
Bạn Thuy Vinh Nguyen cũng chất vấn: “Ít nhất mục đích ở đây là đi học hỏi, không giúp được gì hay không có khả năng giúp thì cũng ở đó mà quan sát cách người ta ứng phó mà rút kinh nghiệm cho đất nước sau này chứ?
 
đoàn Chữ thập đỏ Việt Nam bỏ về sau động đất
Cảnh tan hoang sau trận động đất kinh hoàng ở Nepal.
 Theo ông Thái, khi động đất xảy ra, “đoàn của Hội chữ thập đỏ Việt Nam ở trong khách sạn, anh em đã ngay lập tức mặc áo chữ thập đỏ và liên hệ quản lý khách sạn, hướng dẫn khách du lịch chạy ra ngoài sân theo tinh thần “chữ thập đỏ”. Ai không kịp chạy ra sân thì được hướng dẫn chạy ra những vị trí góc tường để có xảy ra vấn đề gì thì người còn an toàn. Bảo anh em bỏ bạn về là không đúng”.
 
Phát biểu về lý do đoàn Việt Nam trở về trong khi ở nước bạn, tình trạng động đất vẫn còn xảy ra, vị này cho hay: do không có phương tiện, không có cơ sở vật chất, không có liên lạc… nên đoàn không thể tham gia cứu trợ được. “Bản thân anh em trong đoàn chỉ quyên góp được một khoản tiền để ủng hộ anh em Nepal. Cũng có thành viên Hội chữ thập đỏ Nepal khi nhận được đề nghị của thành viên Việt Nam là ở lại, họ có bảo mình về nước để vận động ủng hộ đất nước Nepal vì còn lâu mới khắc phục được hậu quả này”.
 
đoàn Chữ thập đỏ Việt Nam bỏ về sau động đất
Ông Nguyễn Xuân Duy, 1 trong 10 người thuộc đoàn Chữ thập đỏ Việt Nam bỏ về sau động đất.
 
Trả lời phỏng vấn VTV sau khi trở về Việt Nam, ông Nguyễn Xuân Duy, điều phối viên chương trình Hội chữ thập đỏ Na Uy tại Việt Nam và ông Vũ Ngọc Kiên, cán bộ dự án “Quản lý rủi ro thảm họa dựa vào cộng đồng” cũng chia sẻ những ký ức kinh hoàng về trận động đất cũng như cho rằng, mình đã học hỏi được kinh nghiệm thực tế quý báu trong sự cố này. Cũng theo VTV, đoàn không ở lại Nepal vì 2 lý do. Một là, đoàn đã cố gắng liên hệ với đoàn Chữ thập đỏ Nepal, nhưng họ đang phải giải quyết quá nhiều việc nên không thể làm việc với đoàn Việt Nam; hai là, chuyến đi của đoàn Việt Nam là phối hợp với phía Na uy tổ chức nên mọi hành trình phải tuân thủ chặt chẽ kế hoạch chung. 



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Chúc Mừng Năm Mới 2026 [01.01.2026 19:26]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 364 lần]
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 357 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 349 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 342 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 329 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 291 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 289 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 280 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 279 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 271 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.