Vấn đề đầu độc bằng phóng xạ và cái chết của ông Nguyễn Bá Thanh (1953 - 2015) - Những điếu văn xúc động lòng người
18.02.2015 04:57
TK Tran
LGT: Nguyễn Bá Thanh, 62 tuổi, một quan chức lớn trong đảng CSVN, vừa từ trần ngày hôm qua 13/02/2015 tại Đà Nẵng, dường như bị "nhiễm độc phóng xạ". Ông Thanh từng nắm chức Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Đà Nẵng trong 7 năm, năm 2003 đuợc đảng CSVN cử làm Bí thư Thành ủy Đà Nẵng. Theo quyết định ngày 28/12/2012 của Bộ chính trị CSVN thành lập Ban Nội chính Trung ương và Ban Kinh tế Trung ương của đảng, Thanh được cử giữ chức Trưởng ban Nội chính Trung ương. Lúc còn ở Đà Nẵng, Nguyễn Bá Thanh đã bị tai tiếng trong vụ án "rút ruột" Cầu Sông Hàn nay lại giữ Trưởng ban Nội chính Trung ương chống tham nhũng khiến dư luận thắc mắc ông Thanh sẽ làm gì được. Tháng 9 năm ngoái, RFA loan báo theo tin một bác sĩ cho biết ông Thanh đã bị "bị nhiễm phóng xạ và cần phải ghép tủy", vì vậy phải sang Mỹ điều trị. Bệnh viện Hoa Kỳ cũng đưa ra kết quả chẩn đoán trùng khớp với chẩn đoán của bệnh viện C Đà Nẵng là nhiễm độc phóng xạ. Ngay đầu năm, trang blog Chân Dung Quyền Lực thông báo ông Nguyễn Bá Thanh sắp về Việt Nam, và đưa ra chính xác ngày giờ về, kèm theo thông tin rằng ông Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc phóng xạ. Tin đồn lan tỏa trở nên phổ biến tại Việt Nam và dư luận càng quan tâm đến trường hợp Nguyễn Bá Thanh. Dưới đây, truờng hợp Nguyễn Bá Thanh được tác giả phân tích trên một số góc nhìn khác.
Diễn Đàn Việt Nam 21
Theo những mô tả được phổ biến trên các phương tiện truyền thông, thì bệnh mà ông Nguyễn Bá Thanh mắc phải là bệnh rối loạn sinh tủy - pancytopenia - khi hồng huyết cầu, tiểu huyết cầu và bạch cầu bị suy giảm trầm trọng. Bệnh này là một bệnh hiếm hoi, không phải là bác sĩ nào cũng gặp trong suốt cuộc đời hành nghề. Theo những thống kê thì tỷ lệ mắc bệnh chỉ là 1-2 phần triệu, nghĩa là trong 1 triệu dân cư chỉ có 1-2 người mắc bệnh. Trong những tháng qua, bệnh của ông được dư luận quan tâm đặc biệt, không hẳn là vì chứng bệnh hiểm nghèo hiếm hoi mà ông mắc phải, mà vì nguyên do gây ra bệnh của ông. Đã có giả thuyết là ông bị đầu độc bằng phóng xạ. Ngày 13.2.2015 ông đã từ trần vì bệnh rối loạn sinh tủy này cùng với suy gan nặng và nhiễm nấm
Quan điểm của nhà nước về nguyên nhân gây bệnh, vai trò của phóng xạ: Trong cuộc gặp gỡ với báo chí ngày 7 tháng 1 vừa qua, ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe trung ương đã thông tin cho báo chí về tình hình sức khỏe của ông Thanh. Ông Quốc Khánh, phó giám đốc viện Huyết học nói rằng, hội chứng rối loạn sinh tủy này trên thế giới chưa ai tìm được nguyên nhân. Nếu tìm được thì đã phòng, chữa được. Phát biểu của ông Khánh là đúng, song không hoàn toàn chính xác. Theo những thống kê quốc tế, thì có đến 70-80% trường hợp bệnh không tìm ra nguyên nhân. Song trong số 20-30% còn lại, người ta biết rằng chứng rối loạn sinh tủy là phản ứng phụ hiếm hoi của việc sử dụng một số thuốc thông dụng có thể nêu ra đây là thuốc chống tê thấp như Indomethacin, Phenylbutazone, Diclofenac, thuốc cường giáp như Carbimazol, Thiouracil, tiểu đường như Tolbutamid, thuốc sốt rét Chloroquin, kháng sinh như Sulfonamide, Cotrimoxazol, Chloramphenicol… Bệnh viêm gan của ông Thanh cũng nằm trong danh sách gây bệnh rối loạn sinh tủy. Có nguyên nhân do di truyền (late onset hereditary bone marrow failure syndromes). Được lưu tâm hơn cả là nguyên nhân do nhiễm phóng xạ. Trong buổi gặp báo chí nói trên, khi phóng viên báo Tuổi Trẻ đặt câu hỏi : căn cứ nảo để ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe trung ương khẳng định ông Bá Thanh không bị đầu độc, thì bị ông Nguyễn Thế Kỷ, phó ban tuyên giáo trung ương vặn ngược lại với cung cách kẻ cả: vậy căn cứ nào nói bị đầu độc?. Ông Phạm Gia Khải, phó trưởng ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe trung ương trả lời câu hỏi này nghiêm chỉnh hơn: Chuyện có đầu độc hay không: làm khoa học phải có chứng cứ....chúng tôi chỉ chấp nhận những giả thuyết có bằng chứng cụ thể.... Đến nay chưa có triệu chứng nhiễm độc ở bất cứ nơi nào trong cơ thể.
Đầu độc bằng phóng xạ: một phương pháp tối ưu của tội ác: Nếu cho rằng ông Thanh bị đầu độc bằng phóng xạ thì trường hợp của ông không phải là đầu tiên và duy nhất trên thế giới. Đầu tháng 11 năm 2006 Alexander Litvinenko, một điệp viên nhị trùng làm việc cho phản gián Nga KGB và đồng thời cho phản gián Anh, xin tỵ nạn chính trị ở Anh, bị giết chết ở London bởi chất phóng xạ Polonium 210, chỉ 3 tuần sau khi ông uống 1 ly trà có hòa chất phóng xạ này. Người ta cho rằng Putin đã ra lệnh giết Litvinenko vì những cáo buộc của ông ta về những tội ác của chế độ Putin. Ngày 28 tháng 10 năm 2004 ông Yasser Arafat, thủ lãnh của Palestine đột nhiên lâm bệnh nặng, sau 1 tuần ông không ăn uống được vì viêm đường ruột. Ông được đưa ngay sang Paris, điều trị ở bệnh viện quân đội Percy. Vài ngày sau đó ông bị hôn mê, thận và gan không còn hoạt động, cuối cùng là chảy máu óc. Ngày 11 tháng 11 năm 2004 ông chết, chỉ quãng 2-3 tuần sau khi có những triệu chứng bệnh tật đầu tiên. Các bác sĩ điều trị không kết luận được về nguyên nhân cái chết của ông. Việc mổ tử thi để giảo nghiệm không được gia đình ông cho phép. Đầu năm 2012 người ta tìm thấy dấu vết của Polonium 210 trong những vật dụng cá nhân của ông còn giữ lại. Từ đó dẫn đến nghi ngờ là ông đã chết vì bị đầu độc bằng phóng xạ . Tháng 10 năm 2013 mộ của ông được cải táng và di cốt của ông được 3 nhóm chuyên gia Pháp, Thụy Sĩ và Nga khảo nghiệm. Kết quả phân chất (8 năm sau khi ông chết) không đồng nhất: Trong khi Thụy Sĩ cho rằng ông Arafat có khả năng (moderately support) nhiễm độc Polonium 210, thì Pháp và Nga không tìm thấy bằng chứng cụ thể. Cuối cùng, tới nay vai trò của Polonium trong cái chết của Arafat vẫn còn là một hoài nghi. Mặt khác, điều này cũng cho thấy là việc điều tra chứng minh tác động của chất độc phóng xạ không hề đơn giản. Trong trường hợp cái chết của Litwinenko các bác sĩ và những điều tra viên trong những ngày đầu tiên đã phải xếp vào loại chết không rõ nguyên nhân. Chỉ sau một thời gian dài mò mẫm người ta mới xác định được nguyên nhân ngộ độc phóng xạ. Điều này khẳng định thêm một lần nữa tính „ưu việt“ của chất độc Polonium 210 là giết người không để dấu vết hay rất khó khăn để tìm ra dấu vết.
Polonium 210 Chất độc phóng xạ Polonium 210 phát ra tia alpha, không mầu sắc, không mùi vị, chỉ cần 1 lượng rất nhỏ (quãng 1-2µg, nghĩa là 1-2 phần triệu gram) tương ứng với 1 năng lượng quãng 10 Gray là đủ để giết một mang người. Polonium210 không cần chuyên chở trong những hộp chì dầy cộm nặng nề lộ liễu dễ gây nghi ngờ như những chất phóng xạ tia gamma binh thường. Cách sử dung lại rất dễ dàng. Khi sử dụng không gây nguy hiểm gì cho kẻ chủ mưu, bởi vì tia phóng xạ alpha chỉ có hiệu năng trong bán kính 5 cm ở ngoài không khí, có thể được chặn đứng bằng 1 tờ giấy. Hiệu năng phá hoạn của nó chỉ được phát huy khi chất độc này lọt vào trong cơ thể .qua đường tiêu hóa/hô hấp hay trực tiếp vào mạch máu. Ở trong cơ thể, tia alpha chỉ có hiệu năng trong bán kính 0,04-0,1mm, song đủ để phá nát các tế bào trên đường đi của nó. Khi Polonium210 còn nằm trong dạ dày nó làm các tế bào niêm mạc (mucosa) bị phá hoại, nạn nhân cảm thấy khó chịu, buồn nôn sau chừng 6-7 tiếng đồng hồ. Khi chất phóng xạ theo đường máu tỏa ra khắp các mô trong cơ thể thì phá hủy các tế bào, nhanh nhất là những tế bào có khả năng phân chia nhanh, ở trong các tủy xương. Từ đó gây ra chứng rối loạn sinh tủy là một biến chứng nguy hiểm sớm đầu tiên. Tủy xương không thể sinh sản được đầy đủ các tế bào máu. Khi làm khám nghiệm sinh học sẽ thấy chỉ số bạch cầu xuống thấp (leucopenie) rất sớm, trong vòng 4-5 ngày, tiểu cầu xuống thấp (thrombopenie) sau chừng 9 ngày. Một khi đã lọt vào trong cơ thể, thì không còn phương pháp nào để trục xuất chất độc này ra khỏi cơ thể, ngoại trừ một phần theo đường bài tiết tự nhiên (phân, nước tiểu) được đưa ra ngoài. Khi đã có rối loạn sinh tủy, tối thiểu là lượng phóng xạ đã phải là 3-5 Gray, thì tiên lương (prognosis) là LD50 (lethal dosis 50), có nghĩa là 50% nạn nhân sẽ phải chết. Nếu bị đầu độc với lượng cao hơn, quãng 10 Gray sẽ có ngay rối loạn đường tiêu hóa và hệ thần kinh, thì tiên lương là LD100, nạn nhân không có hy vọng sống sót.
Giả thuyết về việc ông Bá Thanh chết vì bị đầu độc bằng phóng xạ Trang mạng Chân Dung Quyền Lực (CDQL) đã quả quyết rằng một phó thủ tướng đương nhiệm đã chủ mưu việc đầu độc ông Nguyễn Bá Thanh bằng phóng xạ. Việc đầu độc được cho là vào thời điểm cuối năm 2013, khi ông Thanh đi công tác ở Trung Quốc, rồi được „bạn“ chiêu đãi, đưa đi đây đi đó ăn uống và mua sắm. Ở một thời điểm thích hợp ông đã bị đánh thuốc độc phóng xạ. Từ khi đó sức khỏe ông xuống dốc. Trong khi công tác ở Thụy Điển, ông đã vài lần ngất xỉu. Vào đầu tháng 5-2014 đã được điều trị tại bệnh viện 108 với chuẩn đoán „rối loạn sinh tủy“. Tháng 6 và tháng 7 điều trị tại Singapore và từ tháng 8 tới tháng 1-2015 điều trị tại Mỹ. Ngày 9 tháng 1 năm nay ông được đưa trở lại Việt Nam. Ông đã mất hơn 1 tháng sau đó, vào ngày 13.2.2015 tại Đà Nẵng.
Trang mạng CDQL quyết đoán là các bác sĩ Mỹ đã định bệnh „ Ngộ độc phóng xạ ARS“ và đã thực hiện phẫu thuật ghép tủy. Nay ông Thanh đã mất, vấn đề trách nhiệm về cái chết này lại càng trở nên sôi bỏng. Thông tin của CDQL có khả tín hay không là vấn đề được mổ xẻ ở đây. Chỉ có 2 tình huống có thể đã xẩy ra:
Tình huống thứ nhất: Có âm mưu thực sự muốn giết ông Thanh bằng phóng xạ: Một chi tiết biện minh cho giả thuyết này là yếu tố Trung Quốc. Polonium 210 chỉ sản xuất được ở một số lò nguyên tử trên thế giới, trong đó có lò ở Trung Quốc. Sản xuất ở Nga chiếm tới 95% tổng số sản lượng thế giới. Việc cho rằng người chủ mưu phải nhờ tới nước ngoài để có được Polonium như vậy cũng hợp lý. Song tất cả diễn biến của bệnh ông Thanh lại không „điển hình“, như tiên liệu của 1 cuộc đầu độc kinh điển bằng phóng xạ: Vài tiếng đồng hồ sau khi ăn uống phải chất phóng xạ ở Trung Quốc là ông Thanh đã phải khó chịu nôn mửa. Sau 2-3 tuần là lẽ ra tủy xương đã bị tiêu hủy dẫn tới chứng suy/rối loạn sinh tủy. Chậm lắm là 1-2 tháng sau là nạn nhân chết. Ở trường hợp ngộ độc phóng xạ điển hình như trường hợp điệp viên Litwinenko cái chết tới chỉ trong vòng 3 tuần. Ở trường hơp ông Bá Thanh thì không như vậy. Chứng rối loạn sinh tủy phát sinh 5-6 tháng sau khi ông từ Trung Quốc trở về, và tới nay, hơn 1 năm sau ngày bị „đầu độc“ ông mới mất.
Nếu đặt tiền đề rằng chứng „rối loạn sinh tủy“ của ông Thanh phải là do phóng xạ gây ra bởi vì ai đó đã có chứng cớ gì mà hiện nay chưa công bố, thì năng lượng nguyên tử đã dùng chỉ tới mức 3-5 Gray vì „chỉ có“ tủy xương bị tàn phá: Để cố ý giết người thì năng lượng này tương đối thấp. Năng lượng thấp này thường là do tai nạn nguyên tử gây ra. Một khả năng khác là cũng có thể là nguyên nhân cố ý giết người, song lại dùng liều lượng thấp hay dùng chất phóng xạ khác, ít nguy hiểm hơn (như Yttrium90, cũng phát tán tia alpha, vốn được dùng trong Y khoa hạt nhân để chữa phong thấp, dễ mua và rẻ hơn là Polonium210). Dù sao chăng nữa, với một năng lượng nguyên tử 3-5 Gray thì tiên lương bệnh của ông cũng là nghiêm trọng: LD50 (lethal dosis 50). Cái chết hay lẽ sống tương đương ngang ngửa 50% với nhau. Nay cái chết đã thắng thế trên thân xác ông.
Tình huống thứ hai: Bệnh của ông Thanh không liên quan gì tới phóng xạ: Trong thời gian qua trang mạng CDQL đã tung ra công luận một số thông tin vô cùng phong phú với những chứng cớ, hình ảnh, giấy tờ khó lòng chối bỏ về tài sản bất chính của một số quan chức cao cấp nhất nước. Những người bị nêu tên đích danh không thốt nổi nửa lời để chống cự lại những cáo buộc trên. Song, trong trường hợp của ông Thanh thì lại khác. CDQL chỉ khẳng định,mà không nêu lên bất cứ bằng chứng, tư liệu nào chứng minh cho cáo buộc là ông Thanh bị đánh thuốc độc phóng xạ. Nếu hình ảnh chụp ông Thanh gầy gò, rụng hết tóc được chụp vài tuần sau khi ông từ Trung Quốc trở về vào cuối năm 2013 thì hình này minh chứng được cho tác động phóng xạ làm ông rụng hết tóc,làm thân xác ông tiều tụy. Song hình ảnh này lại được chụp ở Mỹ, sau 2-3 lần hóa trị, thì đó chỉ là phản ứng rất bình thường của hóa trị. Người dân chờ đợi CDQL tung ra hình ảnh chụp ông Thanh trước khi ông được chữa trị, trưng ra bản copie các kết quả thử nghiệm và kết luận sau cùng của các bác sĩ Mỹ, ví dụ như nồng độ Polonium210 hay chất phóng xạ khác trong nước tiểu, tủy xương của ông Thanh, ví dụ như báo cáo cytology về những biến dạng hay hư hoại của các tế bào máu trong tủy xương hay kết quả khảo nghiệm chromosome ở các bạch cầu trong máu của ông. Kết quả thử nghiệm máu vào tháng 5-2014 mà ông Phạm gia Khải cho báo chí biết (hồng cầu giảm, tiểu cầu giảm, bạch cầu không rõ ràng) không đưa ra được kết luận cụ thể. Kết quả này cũng không điển hình với biến đổi do phóng xạ gây ra, bởi vì thông thường thì bạch cầu rất nhạy cảm với phóng xạ, sẽ bị phá hủy nhanh chóng và rõ ràng nhất. Lời kết Cho tới ngày ông Thanh mất vẫn chưa có thêm thông tin hay bằng cớ gì mới cho biết là ông Thanh có hay không bị đầu độc bằng phóng xạ. Tất cả cáo buộc từ phía CDQL hay phủ nhận từ phía nhà nước cho tới nay chỉ là những khẳng định chung chung, không bằng chứng. Ông Nguyễn Bá Thanh đã được khám bệnh, trị bệnh nhiều tháng trời ở những bệnh viện hàng đầu ở 3 quốc gia: Việt Nam, Singapore và Mỹ. Tất nhiên là những dữ kiện về bệnh tình của ông không thể thiếu. Kết luận cụ thể về nguyên nhân bệnh của ông từ những bác sĩ chuyên môn hàng đầu thế giới chắc chắn đã có, song tới nay vẫn được giữ kín như một bí mật quốc gia. Ngày 7 tháng 1 vừa qua ông Nguyễn Quốc Triệu, trưởng ban bảo vệ săn sóc sức khỏe trung ương, cho rằng việc không cung cấp thông tin bệnh tình của ông Nguyễn Bá Thanh là do: Trong luật khám chữa bệnh, bệnh nhân có quyền bí mật về bệnh, việc cung cấp thông tin bệnh tật của cán bộ cao cấp phải xin ý kiến của cấp trên. Chính sách giấu kín thông tin trong lãnh vưc sức khỏe của từng cá nhân là phổ thông và đúng ở khắp nơi. Ở phương Tây cũng thế. Song có một điểm khác biệt quan trọng là ở nơi có chế độ dân chủ, người bệnh nhân có quyền cho phép tiết lộ thông tin sức khỏe của mình cho một người thứ ba mà không cần phải xin ý kiến của cấp trên nào. Ở trường hợp có người tố cáo là có kẻ gian đầu độc người khác, như chuyện Bá Thanh, thì không những là có vấn đề sức khỏe của người bệnh mà còn có vấn đề hình sự đối với kẻ gian, còn vấn đề sử dụng pháp luật để ngăn đe trừng trị. Như vậy không thể có chuyện mượn cớ bí mật sức khỏe để bỏ qua việc điều tra được.
Trong trường hợp không có yếu tố phóng xạ, thì công luận và cá nhân Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc phải được thông tin giải oan, và là cơ hội để ông Phó Thủ Tướng truy tố kẻ vu khống và đòi bồi thường thiệt hại. Trong trường hợp có yếu tố phóng xạ, thì đây là là một tội ác không thể khoan nhượng vì đã có người chết. Gia đình ông Thanh phải khởi tố. Nhà nước phải vào cuộc, điều tra kỹ lưỡng để tìm ra chính xác thủ phạm của vụ đầu độc này. Thủ phạm có phải là ông Nguyễn Xuân Phúc hay không, cũng là nhiệm vụ mà nhà nước phải làm rõ.
Ngành công an Việt Nam, với số lượng nhân sự và phương tiện khổng lồ, vốn nổi tiếng về những vụ giết người, đánh người trong đồn công an hay đàn áp người dân bất đồng chính kiến, không thể bỏ qua cơ hội để phát huy đúng mức chức năng của mình khi làm sáng tỏ vụ án này.
14/02/2015 Nghẹn ngào phút giây tiễn đưa ông Nguyễn Bá Thanh
(TNO) Trưa nay 18.2 (nhằm ngày 30 Tết), hàng ngàn người đã tiễn đưa ông Nguyễn Bá Thanh về an nghỉ tại quê nhà ở xã Hòa Tiến, huyện Hòa Vang, TP.Đà Nẵng. Trước nhà ông Nguyễn Bá Thanh, hàng nghìn người chờ đợi để tiễn biệt ông lần cuối |
Từ sáng sớm, đông đảo người dân Đà Nẵng đã đến trước tư gia ông Nguyễn Bá Thanh nằm trên đường Cách Mạng Tháng 8, quận Cẩm Lệ, TP.Đà Nẵng để tiễn biệt ông. Dọc đường Cách Mạng Tháng 8, QL1A hay đoạn vào xã Hòa Tiến, huyện Hòa Vang, người dân đứng hai bên đường vẫy chào khi xe chở linh cữu ông Nguyễn Bá Thanh đi ngang. Tại khu vực nghĩa trang, mọi người cũng đều xếp hàng từ xa, giữ trật tự nhường đường cho đoàn xe vào con đường vừa thảm nhựa trong vài ngày qua. Sau khi quan tài ông Nguyễn Bá Thanh được hạ đặt vào huyệt mộ, người dân vẫn tiếp tục nán lại rất lâu để được tận tay bốc nắm đất thả vào tiễn đưa ông lần cuối. | | Đoàn xe tang đi vào xã Hòa Tiến, nơi quê hương ông Thanh có rất đông người dân đón chờ | Gia đình ông Thanh xuống xe tiến vào nghĩa trang gia tộc | Gia đình ông Nguyễn Bá Thanh trước giờ hạ quan | Đưa quan tài vào huyệt mộ | Hoàn tất hạ đặt quan tài |
Tin ảnh: Nguyễn Tú (TNO) Trưa nay 18.2 (nhằm ngày 30 Tết), hàng ngàn người đã tiễn đưa ông Nguyễn Bá Thanh về an nghỉ tại quê nhà ở xã Hòa Tiến, huyện Hòa Vang, TP.Đà Nẵng. Trước nhà ông Nguyễn Bá Thanh, hàng nghìn người chờ đợi để tiễn biệt ông lần cuối |
Từ sáng sớm, đông đảo người dân Đà Nẵng đã đến trước tư gia ông Nguyễn Bá Thanh nằm trên đường Cách Mạng Tháng 8, quận Cẩm Lệ, TP.Đà Nẵng để tiễn biệt ông. Dọc đường Cách Mạng Tháng 8, QL1A hay đoạn vào xã Hòa Tiến, huyện Hòa Vang, người dân đứng hai bên đường vẫy chào khi xe chở linh cữu ông Nguyễn Bá Thanh đi ngang. Tại khu vực nghĩa trang, mọi người cũng đều xếp hàng từ xa, giữ trật tự nhường đường cho đoàn xe vào con đường vừa thảm nhựa trong vài ngày qua. Sau khi quan tài ông Nguyễn Bá Thanh được hạ đặt vào huyệt mộ, người dân vẫn tiếp tục nán lại rất lâu để được tận tay bốc nắm đất thả vào tiễn đưa ông lần cuối. | | Đoàn xe tang đi vào xã Hòa Tiến, nơi quê hương ông Thanh có rất đông người dân đón chờ | Gia đình ông Thanh xuống xe tiến vào nghĩa trang gia tộc | Gia đình ông Nguyễn Bá Thanh trước giờ hạ quan | Đưa quan tài vào huyệt mộ | Hoàn tất hạ đặt quan tài |
Tin ảnh: Nguyễn Tú Xúc động bài thơ con gái ông Nguyễn Bá Thanh viết gửi cha
(TNO) Trước khi diễn ra lễ truy điệu ông Nguyễn Bá Thanh, tài khoản Facebook của chị Nguyễn Hoài An, con gái ông Thanh, đăng tải bài thơ gửi đến cha mình. Chị Nguyễn Hoài An (thứ ba từ trái sang), con gái của ông Nguyễn Bá Thanh - Ảnh: Diệu Hiền |
Bài thơ cảm động đã thể hiện được tình cảm của con gái dành cho cha. Dưới đây là bài thơ trên Facebook Nguyen Hoai An: “Những con đường ba xây, bé đã đi hết chưa…” Còn mươi hôm là ngày con sinh ra Mà ba đi chưa kịp lời tiễn biệt Ngược thời gian giấc mơ con đã nguyện Về khoảnh khắc ba cho con một hình hài Cuộc đời ba là những chuyến công tác dài Con chào đời mà ba vẫn chưa về kịp Nhưng giây phút đó con biết ba đã nghẹn ngào sung sướng Hạnh phúc lắm ngày con gái rượu ra đời. Tuổi thơ con! Ôi thần tiên tuyệt vời Khi có ba, có má và anh Cảnh Bốn người mình ăn cơm hay chuyện trò lanh lảnh Cảnh chọc con, dí con chạy, khóc nhè! Con vẫn nhớ thói quen ba mỗi khi đi làm về Là hôn lên má con cho bõ ghét Hôn đến khi hai má con đỏ chét Mới chịu bỏ ra vì má la “Anh này!” Ba hay nựng hỏi con “Bé thương ba không hè?” Mua cho anh và con xe ngựa đồ chơi, búp bê, làm bếp Đến nỗi năm 91, tình hình Liên Xô rối rắm Ba vứt hết vali chỉ mang đồ chơi về. Ba - con gái ít tâm sự tỉ tê Mà khuyên dạy con những điều hay lẽ phải Ba thường nói không cần con học giỏi Điều trước tiên là phải biết làm người. Có một điều con luôn tự hào và mỉm cười Là ba yêu và lo cho má con nhiều vô hạn Mặc dù má hay kể ba không phải người lãng mạn Hồi yêu nhau, họ tặng hoa, ba tặng mấy kí thịt bò. Ba lúc nào trước hết cũng lo cho má và hai con Luôn dặn dò anh và con cẩn thận giao thông, tệ nạn “Có chuyện gì ba thần kinh thép, còn chịu được Chớ má tụi bây suy sụp, đổ bệnh liền” Mà con phải công nhận ba hết sức trung kiên Chiến đấu kiên cường hệt như ông bà nội Con người lý tưởng, lạc quan, luôn bước tới Dù cuộc đời ba toàn gian khổ, không an nhàn. Nhưng con biết ba thích rứa phải không ba Ba đâu muốn đời ngồi không mà hưởng thụ Tính chiến đấu, xông pha trong máu đã tụ Dù đời phụ ba, nhưng ba được hưởng lòng dân. Từ nhỏ đến giờ con chưa một lần lên gân To tiếng tôi con ông này ông nọ Mặc dù con chưa từng nói với ba những điều khó Chuyện áp lực là con ba, từ lớp một con ý thức được rồi. Con xin lỗi ba, lúc nhỏ có nhiều khi suy nghĩ tồi Con đã ước giá ba bình thường như người khác Nhưng giờ đây con biết rằng đó là phước Làm con gái ba là phúc đức đời con. Ba biết không, tính con giống ba, ít khi khen, mà toàn chê, phản biện Ba khoe với con những ý tưởng, công trình, bệnh viện Con không khen nhiều mà toàn ý kiến Dù ý con chả được dụng bao giờ Ngoài cuộc đời, tên tuổi ba làm nên bao vần thơ Vì sự nghiệp, nhiều người tôn ba là vĩ đại Nhưng với con, đứa con gái nhỏ dại Ba mãi là ba, một cách rất giản dị và đơn sơ Con yêu ba không vì tiếng tăm ba Không vì ba được người đời tưởng nhớ Con yêu ba vì kiếp này duyên nợ Cho con được làm con gái rượu của ba. Ba hãy ra đi thanh thản nhé ba Như lời ba nói với con vài tháng trước Ba nói rằng ba cũng không nuối tiếc Đà Nẵng chừ đẹp, hai con cũng trưởng thành. Lúc con khóc vì hy vọng mong manh Ba cười nhẹ nhàng, xoa đầu động viên khẽ “Mạnh mẽ lên”, chỉ ba chữ ngắn gọn Nhưng con nguyện mang theo trọn cuộc đời./. Con yêu ba vô cùng. Kiếp sau con vẫn làm con gái của ba ba nhé (Đà Nẵng rạng sáng 16.2) ‘Người nông dân chân chất’ Nguyễn Bá Thanh bị CS Bắc Kỳ ám hại Điếu văn gia tộc Nguyễn Bá sẽ đọc trong lễ tiễn đưa ông Nguyễn Bá Thanh, nguyên Trưởng Ban Nội chính Trung ương, nguyên Bí thư Thành ủy Đà Nẵng vào ngày 18.2.2015 (tức ngày 30 Tết) thể hiện một góc nhìn khác về người con của họ tộc: “Anh luôn là người nông dân chân chất Nguyễn Bá Thanh, người chủ nhiệm hợp tác xã của nhân dân. Người con nhân ái, hiền hòa, mộc mạc của tộc họ, quê hương!”. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng viếng ông Nguyễn Bá Thanh - Ảnh: Diệu Hiền |
Than ôi, Đời người như giấc mộng lớn. Chuyện tử sinh là lẽ thường tình. Mà sao vẫn quá đớn đau khi anh ra đi quá vội! Đất nước đang cần anh. Thành phố đang chờ đợi anh. Nhân dân đang mong anh mạnh khỏe trở về. Mọi người đang trông ngóng anh với bao thương yêu, tin tưởng. Sao anh vội ra đi!... Anh Nguyễn Bá Thanh ơi, Người con đặc biệt của quê hương, của hợp tác xã Hòa Nhơn, của nơi chôn nhau cắt rốn Dương Sơn, Hòa Châu, Hòa Tiến, Hòa Vang, là chủ tịch, bí thư thành phố Đà nẵng ơi… Anh là kết tinh của một vùng đất quật cường giữa những cuộc chiến tranh gian khổ. Là người con ưu tú trong công cuộc đổi mới xây dựng đất nước. Là người cha, người chồng nhân ái, người anh thân thương, người bạn chân tình của bà con tộc họ, là niềm tự hào, hãnh diện của quê hương… Mà sao anh lại vội đi để gia đình trống vắng. Để nhân dân mất đi chỗ dựa. Để bạn bè anh em mất đi một tấm chân tình! Anh Thanh ơi, Trước hương linh anh, chúng tôi ngỡ như anh vẫn đang còn đó. Ánh mắt kiên nghị mà rất nhân từ. Phong thái oai hùng mà như một nông dân. Chúng tôi vẫn thấy hình ảnh anh trong những ngày giỗ chạp, khi anh thăm hỏi ông bác, bà cô, khen những cháu con ngoan hiền học giỏi, giúp đỡ người chòm xóm bệnh tật ốm đau. Hình ảnh anh bình dị ngồi chơi cờ với khách ven đường. Hình ảnh anh kêu gọi mọi người giữ gìn thuần phong mỹ tục. Nhắc nhở mọi người đừng quên tổ quên tiên, uống nước thì phải nhớ nguồn. Mà từ đó, tộc họ ta đã dựng xây được một truyền thống tốt đẹp là nâng đỡ người đi trước, khuyến giúp trẻ theo sau Anh Thanh, Dẫu có nói bao nhiêu lời. Dẫu có kể bao nhiêu chuyện. Thì cũng không sao đủ hết những gì tốt đẹp anh đã tiên phong làm, đã mang lại cho quê hương, cho bà con nhân dân Đà Nẵng. Dẫu có rớt bao nhiêu nước mắt cũng không hết niềm đau của họ hàng, của gia đình thương xót anh… Hôm nay, trong giờ phút nghĩa tình, trong khắc giây vĩnh biệt. Nhớ một câu đối mà người anh em trong tộc đã viết tặng anh: KẺ SĨ, ĐÂU MÀNG CHI VƯƠNG BÁ ANH HÙNG, BẤT LUẬN VẪN DANH THANH Anh đâu lụy anh hùng. Anh đâu màng vương bá. Anh luôn là người nông dân chân chất Nguyễn Bá Thanh, người chủ nhiệm hợp tác xã của nhân dân. Người con nhân ái, hiền hòa, mộc mạc của tộc họ, quê hương! Nay chúng tôi, những người anh em Nguyễn Bá, thắp nén hương lòng khóc thương anh. Mong anh yên vui và mỉm cười nơi cõi vĩnh hằng! Ngậm ngùi xin tiễn biệt anh!...
Phẩn uất đau buồn một người yêu nước thương dân có công xây dựng quê hương bi bọn trong Chính Trị Bộ CS sát hại bi thảm, một Việt kiều nghĩ về ông Nguyễn Bá Thanh: Hãy nhìn vào những điều ông làm!Người Mỹ có câu "Action speaks louder than words". Tôi không phải là người Miền Trung đừng nói chi là Đà Nẵng. Tôi không quen biết ông, người con của mảnh đất mộc mạc, chất phát đầy tình người này. Tôi đến Đà Nẵng lần đầu tiên vào năm 2008 tháp tùng với mẹ bọn nhỏ đi tìm mộ chú và kể từ đó tôi đã có tình cảm với mảnh đất này và những con người ở đây.
 ảnh minh họaTôi hãnh diện và mơ ước rằng một ngày nào đất nước Việt Nam mọi nơi sẽ phát triển, sạch đẹp và có lãnh đạo như Đà Nẵng. Cứ thế, mỗi lần về Việt Nam tuy không có nhiều thời gian nhưng tôi vẫn ghé thăm mộ chú và ghé thăm Đà Nẵng cho dù chỉ một đêm. Mỗi lần ghé thăm Đà Nẵng tôi hiểu thêm vì sao người Đà Nẵng nặng tình, nặng nghĩa với người con vừa về lòng đất mẹ, ông Nguyễn Bá Thanh. Tôi tìm hiểu về lịch sử của ông và nghe đi nghe lại những bài đọc diễn văn của ông, tôi cảm nhận được thêm ông là người dám nói, dám làm và sống hết lòng vì dân, vì nước. Được lòng dân, mất lòng quan là chuyện thường tình nhưng sống vì dân khi có lựa chọn như ông Nguyễn Bá Thanh là điều rất hiếm hoi. Sống bao lâu không quan trọng, làm được gì cho đời khi ta có mặt nói lên tất cả. Dĩ nhiên ai cũng sẽ nói thánh nói tướng, lực bất tòng tâm vv... nhưng hãy nhìn vào những điều ông Nguyễn Bá Thanh đã làm được cho mảnh đất và người dân Đà Nẵng thể hiện được con người của ông. Mỗi chế độ hoặc triều đại nào cũng có người tốt, kẻ xấu và nhân vô thập toàn, nhưng nếu chúng ta làm điều tốt nhiều hơn thì những điều khác được xem như "nắm muối" bỏ biển. Những gì người dân Đà Nẵng biểu hiện cho ông, họ không ngại đường xa, thời khắc quan trọng của đất trời, họ đến xếp hàng trật tự, nghiêm túc cả ngày trời trong nắng, trong nước mắt để nói lời chia tay lần cuối là điều càng hiếm hoi của người dân đối với lãnh đạo Việt Nam. Hùm chết để da, người ta chết để tiếng, di sản của con người là tất cả. Ông đã ra đi nhưng đã để lại dấu ấn cho đời, để lại tấm gương sáng cho hậu thế. Trước thềm năm mới, trong giờ phút linh thiêng trời đất giao thừa, đất trời hòa hợp và cả nước đang tràn ngập không khí vui nhộn của Tết thì người Đà Nẵng năm nay sẽ có cái Tết khó quên và không trọn vẹn. Khi họ thắp hương cho đất trời, cho tổ tiên thì họ sẽ thắp thêm một nén hương cho ấm lòng kẻ ở miền xa, người đã sống trọn tình, trọn nghĩa với dân và tuy con tim nóng của ông đã ngừng đập nhưng hình ảnh, tiếng nói, lập trường và lý tưởng của ông sẽ sống mãi trong tiềm thức và tất cả con tim của người Đà Nẵng. Xin chào tạm biệt người anh mình chưa gặp, chưa quen biết nhưng thân thương hơn bao giờ hết. Gởi đến anh bài thơ từ người em. KÍNH ANH!
Tôi với anh không máu mủ ruột rà, không đồng hương, đồng môn, đồng nghiệp Anh và tôi chẳng nợ công nợ tội, chẳng nợ tình, nợ bạc, nợ nhân Mà sao? Anh bỏ đi, tôi bồi hồi thương xót Kẻ trên này người nơi ấy. Lạnh không? Nhớ! Cái bữa trên sân gôn, tôi gặn hỏi đôi lời: Sau những chiện này, anh thấy họ ra ren? Anh khẩy cười cười, khẳng khái tâm tư: Zô thì tốt còn không zề cuốc đất. Lồm cho xong mấy việc thiện ở đời! (cuốc đất = chơi golf) Anh nỡ nào! Bỏ dỡ việc ra đi, để Đà Nẵng ngày đầu xuân u uất Nhớ khi xưa! Đà Nẵng bé tỳ ti Muốn qua bên ni Hàn, phải lòng zòng, xa lơ xa lắc Xóm khổ. Nhà chồ. Đường cong. Ngỏ hẹp Lỡ nhớ người yêu bên tê, phải hò hẹn chổ Bến phà. (Chia nữa quảng đường, kẻo về khuya mẹ mắng) Ấy thế mà! Dưới tay anh bỗng thay da lột xác Phố xá xênh xang, hàn nối đôi bờ Gái “Quận boa” bỗng như hoa như ngọc. Nước sông Hàn xanh thẳm giữa lòng dân. Thiên hạ ác tâm bảo anh tham nhũng Kẻ độc địa mồm: làm được cứ ăn!!! Miệng thế gian, ôi trách chấp làm gì? Ăn là nuốt, là moi cơm người khác, là bòn xương, là lóc thịt dân nghèo Anh đâu phải hạng người như rứa, chỉ là chia cắt bánh: phân, cho. Dẫu biết rằng!
Ai đó làm quan cả làng được hưởng Đối đãi người này, bỏ sót người kia
Nhưng!
Nhiều lắm em thơ, giàu chữ, nghèo tiền Nhiều lắm chị khó, bầu mang, tình lỡ Nhiều lắm anh say, đánh vợ do bần Nhiều lắm cụ già, một đời lam lũ Cũng nhờ anh mà cuộc sống ấm dần. Thoát cái cảnh: “bần hàn sinh đạo tặc” Anh ra đi!
Đà Nẵng tiếc thương, lòng dân xoắn lại Cái tết đến gần, chợt cứ ngỡ xa xôi Định mệnh ở đời, anh về nơi cực lạc Xin hãy yên lòng. Đà Nẵng mãi còn anh. Trần Hoàng. |
|