Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 4
 Lượt truy cập: 29340487

 
Vietnam News in English 15.06.2026 14:44
Bài học 'đồng minh' từ năm 1979
15.02.2015 22:07

Gửi cho BBC từ Hoa Kỳ

Người dân xuống đường nhân 35 năm Cuộc chiến Biên giới


Để giải cứu đồng minh Khme Đỏ tại Cam Pu Chia sau khi chế độ diệt chủng của lực lượng này bị quân đội Việt Nam đánh đổ vào ngày 7/1/1979, lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình đã quyết định điều một lực lượng lớn quân đội đánh thẳng vào Việt Nam trong khuôn khổ cái gọi là “chiến tranh hạn chế” hay “dạy cho Việt Nam một bài học” nhằm buộc Việt Nam rút quân khỏi Căm Pu Chia, đúng kế sách “Vây Ngụy cứu Triệu” mà Tôn Tẫn áp dụng 2.500 năm trước.

Khi 300 nghìn quân Trung Quốc đồng loạt tràn qua hơn 1000 km biên giới, phía Việt Nam chỉ có khoảng 70 nghìn quân chủ lực, còn lại là dân quân bởi như đã rõ, đa phần quân chủ lực Việt Nam đang chiến đấu ở Campuchia.

Chính Đặng Tiểu Bình đã nói trong một bài phát biểu: “Lần đánh này vũ khí, quân số đều gấp mấy lần Việt Nam. Chiến đấu ở Cao Bằng chí ít là năm đánh một, sáu đánh một, chiến đấu ở Lạng Sơn, Lào Cai cũng đều gấp mấy lần, thậm chí sáu đánh một, bảy đánh một”. Tất nhiên với so sánh lực lượng quân sự như vậy, Trung Quốc hoàn toàn tin tưởng rằng mưu đồ của họ sẽ thành công.

Thế nhưng ngày 5-3, tức chỉ sau 17 ngày tiến hành chiến tranh, Trung Quốc đã phải tuyên bố chấm dứt cuộc chiến và rút quân khỏi Việt Nam cho dù quân đội Việt Nam vẫn hiện diện ở Căm Pu Chia.

Nguyên nhân thất bại

Phân tích thất bại của Trung Quốc trong cuộc chiến tranh này, người ta thường nêu những nguyên nhân sau:

Thứ nhất, quân đội Việt Nam cộng sản vừa thắng Mỹ và chính quyền Việt Nam Cộng hòa nên kinh nghiệm chiến trường của họ hơn hẳn quân đội Trung Quốc vốn không tham gia cuộc chiến tranh lớn nào kể từ sau chiến tranh Triều Tiên kết thúc vào năm 1953.

Thứ hai, chiến tranh xảy ra ở vùng rừng núi nên quân đội và dân quân Việt Nam đã tận dụng được địa hình hiểm trở để đánh trả hiệu quả, gây thiệt hại lớn cho quân Trung Quốc.

Ở Trung Quốc có nhiều nghĩa trang của các 'anh hùng' trong cuộc chiến chống Việt Nam

Thứ ba, Việt Nam được Liên Xô với tư cách đồng minh quân sự yểm trợ.

Thực vậy, Hiệp ước Hữu nghị và Hợp tác toàn diện được ký giữa hai nước vào ngày 3/11/1978 là một hiệp ước liên minh quân sự vì Hiệp ước có điều khoản “Trong trường hợp một trong hai bên bị tiến công, hoặc bị đe dọa tiến công thì hai bên ký hiệp ước sẽ lập tức trao đổi ý kiến với nhau nhằm loại trừ mối đe dọa đó, và áp dụng những biện pháp thích đáng có hiệu lực để bảo đảm hòa bình và an ninh của hai nước”.

Cũng cần nói thêm rằng Hiệp ước chỉ là cái kết tất yếu của việc Việt Nam “nhất biên đảo”, ngả hẳn sang Liên Xô trong tranh chấp Xô – Trung để đổi lấy sự bảo trợ cả về kinh tế và quân sự của Liên Xô chống lại sự thù địch của Trung Quốc không cam chịu chấp nhận một Việt Nam thống nhất từ 1975.

Vậy nguyên nhân nào là quan trọng nhất?

Trước hết, cho dù Việt Nam có kinh nghiệm chiến trường hơn hẳn Trung Quốc thì với số quân đông gấp bội Trung Quốc có thể dùng chiến thuật “biển người” để lấy lại thế cân bằng chiến trận.

Còn nói quân Việt Nam tận dụng được địa hình rừng núi để gây khó khăn lớn cho quân Trung Quốc thì cũng không hẳn bởi không thể nói quân Trung Quốc không có kinh nghiệm tác chiến nơi địa hình hiểm trở khi giáp giới với Việt Nam cũng là vùng rừng núi.

Bằng chứng là quân Trung Quốc cuối cùng cũng đã chiếm được các thị xã Lào Cai, Cao Bằng và Lạng Sơn là những mục tiêu mà Đặng Tiểu Bình ngay từ đầu đã đề ra.

Do đó, sự yểm trợ quân sự của Liên Xô đóng vai trò quyết định trong việc buộc Trung Quốc chấm dứt chiến tranh xâm lược Việt Nam.

Vai trò của Liên Xô

Trước hết, trong gần một tháng chiến tranh Liên Xô đã cho một số phi đoàn vận tải (An-12 AN-26, MI-8...) không vận 20 nghìn quân Việt Nam cùng các trang thiết bị chiến đấu từ Campuchia trở về miền Bắc Việt Nam để tổ chức phòng thủ và phản công.

Cũng trong giai đoạn này bằng đường biển, Liên Xô đã chuyển đến Việt Nam hơn 400 xe tăng và xe thiết giáp, xe bộ binh cơ giới, 400 khẩu pháo vàsúng cối, 50 tổ hợp pháo phản lực GradBM-21, hơn 100 khẩu pháo phòng không, 400 tổ hợp tên lửa phòng không vác vai và hàng nghìn tên lửa, 800 súng chống tăng RPG-7, 20 máy bay tiêm kích.

Bên cạnh đó, Liên Xô cũng đã tham chiến với việc điều 30 tàu chiến vào biển Đông để ngăn hạm đội Nam Hải của Trung Quốc tập kích Việt Nam.

Không những thế, ngày 22 tháng 2, Tùy viên quân sự Liên Xô tại Việt Nam cảnh cáo: “Liên Xô sẽ thực hiện những điều khoản đã ký kết trong Hiệp ước hữu nghị và hợp tác đã ký với Việt Nam.

Nhưng xung đột vẫn có thể giới hạn được, Liên Xô cũng không muốn có một cuộc chiến tranh”.

Như vậy Trung Quốc đã nhận được một cảnh cáo rõ ràng từ phía Liên Xô rằng nếu quân đội của họ không rút khỏi Việt Nam, họ sẽ phải đối mặt với một cuộc tấn công của Liên Xô vào lãnh thổ Trung Quốc, đúng với cái cách Trung Quốc đã tấn công Việt Nam để giải cứu đồng minh Khme Đỏ của nước này ở Cam Pu Chia đang bị quân đội Việt Nam truy diệt.

Ngay ngày hôm sau, 23 tháng 2, Đặng Tiểu Bình nhắc lại tuyên bố về "cuộc chiến tranh hạn chế" và nói sẽ rút quân trong vòng 10 ngày hoặc hơn nhằm ngăn Liên Xô tấn công vào Trung Quốc. Đến ngày 5/3 Trung Quốc chính thức tuyên bố rút quân khỏi Việt Nam.

Để gia tăng áp lực buộc Trung Quốc chấm dứt chiến tranh một cách thực sự, từ 12 đến 26 -3 - 1979, Liên Xô đã tiến hành một cuộc tập trận bắn đạn thật lớn nhất trong lịch sử quân sự thế giới với sự tham gia của các quân khu phía Đông áp biên giới với Trung Quốc, các đơn vị đóng tại Mông Cổ và Hạm đội Thái Bình Dương với tổng quân số lên tới hơn 200.000 quân. Kết quả là ngày 16/3/1979, Trung Quốc về cơ bản đã rút quân khỏi Việt Nam.

Liên minh quân sự

Như vậy, bài học lớn nhất cho Việt Nam từ cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược năm 1979 là Việt Nam buộc phải có liên minh với cường quốc quân sự thì mới bảo vệ được lãnh thổ của mình trước xâm lược của cường quốc quân sự khác.

Bài học này càng trở nên hiển nhiên trong bối cảnh cuộc xâm lược sắp tới của Trung Quốc là nhằm vào quần đảo Trường Sa, tức diễn ra trên biển nơi mà học thuyết “chiến tranh nhân dân” của Việt Nam gắn với địa hình hoàn toàn bị vô hiệu.

Nói cách khác, Việt Nam không thể không khẩn cấp tìm cường quốc quân sự để liên minh trước khi mọi cái trở nên quá muộn. Thực ra trong kịch bản này Việt Nam không có sự lựa chọn nào khác ngoài Mỹ.

Hoa Kỳ hiện là lựa chọn duy nhất của Việt Nam nhằm cân bằng lại với Trung Quốc

Thực vậy, với chiến lược xoay trục quân sự sang châu Á mà Tổng thống Mỹ Obama đưa ra đầu năm 2012 mà tôi gọi là “Obamasia”, Mỹ là cường quốc duy nhất chủ động ngăn chặn bành trướng quân sự của Trung Quốc trong khu vực.

Việc Thượng viện Mỹ ra nghị quyết về Biển Đông theo đó Mỹ chống lại mọi hành vi dùng vũ lực hoặc đe dọa dùng vũ lực để giải quyết tranh chấp trên biển và chủ trương tự do hàng hải là bằng chứng nặng ký nữa về quyết tâm quân sự mới của Mỹ ở thế kỷ XXI.

Thế nhưng liên minh quân sự với Mỹ sẽ không bao giờ thực hiện được chừng nào Việt Nam còn duy trì chế độ độc tài cộng sản.

Điều này có nghĩa để bảo vệ thành công quần đảo Trường Sa nói riêng, lãnh thổ quốc gia nói chung trước xâm lược và đe dọa xâm lược của Trung Quốc, chính quyền Việt Nam không còn con đường nào khác là phải dân chủ hóa chế độ chính trị mà khởi đầu là bảo đảm tự do ngôn luận và các nhân quyền cơ bản khác được ghi trong Hiến pháp song song với việc trả tự do vô điều kiện cho tất cả những người bất đồng chính kiến bị cầm tù để rồi tiến tới tổ chức bầu cử tự do với sự tham gia của nhiều đảng phái, tương tự những gì đã và đang diễn ra tại một nước Đông Nam Á khác vốn có cùng chế độ độc tài là Myanmar.



'Nên coi tiếng nói độc lập là điểm mạnh'

PGS. TS. Jonathan London
Học giả Jonathan London hy vọng rằng từ Tết năm nay, Việt Nam sẽ bước vào một 'giai đoạn mới' với cải thiện tự do, nhân quyền và đất nước 'thực sự văn minh'.

Việt Nam nên thay đổi tư duy để coi báo chí độc lập là 'một điểm mạnh' của quốc gia, theo ý kiến của khách mời tại cuộc Tọa đàm Bàn tròn hôm thứ Năm về chủ đề 'Điều 258 luật hình sự VN và tự do báo chí."

Trao đổi với Bàn tròn Trực tuyến trong tuần áp Tết Nguyên đán của BBC hôm 12/2/2015, Phó Giáo sư, Tiến sỹ Jonathan London, từ Đại học Thành thị Hong Kong, nói:

"Tôi thấy rằng ai ở Việt Nam đều muốn thấy một trật tự xã hội, công lý, minh bạch, văn minh.

"Và Việt Nam, chính quyền phải cố gắng nỗ lực hơn nữa để lấy việc những tiếng nói độc lập là một thế mạnh, không phải là điểm yếu của đất nước và nếu thế, chúng ta đều có lý do để lạc quan về tương lai của Việt Nam."

Bình luận về việc chính quyền Việt Nam mới đây vừa 'tạm thả' hai blogger có tiếng về với gia đình trong dịp Tết, nhưng lại thu hồi thẻ nhà báo với Tổng Biên tập tờ 'Người cao tuổi', đồng thời khởi tố vụ án với tờ báo trực thuộc Trung ương Hội Người Cao tuổi Việt Nam, ông London nói:

"Tôi thấy là Việt Nam hiện nay đang trong một giai đoạn rất phức tạp và có rất nhiều sự kiện cũng thú vị và rất là quan trọng. Nhưng chúng ta có thể khẳng định cái mà rõ ràng nhất ở Việt Nam hiện nay là đất nước chưa có một xu hướng, chưa có một quá trình rõ ràng nào.

"(Người) dân Việt Nam từ lâu đã muốn cùng với chính quyền thực hiện được một đất nước thực sự văn minh, hiện đại, nhưng đến nay vẫn còn những cái như Điều 258, và việc mà thả một người, mà bắt một người khác, thì cho (thấy) rằng đến nay Việt Nam còn chưa thoát được điều kiện mà ràng buộc tiến bộ về phát triển chính trị từ lâu.

"Và tôi nghĩ là đến dịp Tết năm nay, (người) dân Việt Nam hy vọng rằng trong thời gian tới thì cả nước Việt Nam sẽ bước vào một giai đoạn mới, bởi vì việc mà còn những người thực sự yêu nước, nhưng muốn thể hiện những chính kiến của họ, muốn theo lương tâm của họ vẫn gặp những sự cố như thế này là không được và chưa phải là một nước văn minh.

"Và hy vọng trong thời gian tới sẽ có thêm một số thay đổi rõ nét cho Việt Nam có thể tiến tới một đất nước thực sự văn minh và hiện đại. Người ta nghe nói quá nhiều lần rồi," ông London nói với Bàn tròn Thứ Năm tuần này của BBC.

'Không thay đổi bản chất'

Bà Lê Thị Minh Hà
Bà Lê Thị Minh Hà nói việc thả các blogger Nguyễn Quang Lập và Hồng Lê Thọ chỉ là 'thay đổi biện pháp ngăn chặn' chứ không phải là trả tự do trong khi họ 'vô tội'.

Bình luận về sự kiện các blogger là nhà văn Nguyễn Quang Lập (tức Bọ Lập - Quê Choa) và ông Hồng Lê Thọ mới được cơ quan điều tra ở TP. Hồ Chí Minh tạm tha về nhà ngay dịp trước Tết và so sánh với trường hợp của người thân của mình, bàLê Thị Minh Hà, vợ của blogger Ba Sàm - Nguyễn Hữu Vinh, người bị bắt giữ và tạm giam gần một năm nay vì Điều 258 của Bộ Luật Hình sự, nói:

"Trước việc chính quyền cho thay đổi biện pháp ngăn chặn bằng cách là cho blogger Nguyễn Quang Lập và blogger Hồng Lê Thọ được tại ngoại hầu tra, theo tôi, mọi người rất vui mừng, và tôi cũng thấy đối với sức khỏe và đối với các sự việc xảy ra cho hai người này, từ lúc khi mà tôi nghe tin hai người này bị bắt, thì tôi nghĩ rằng một bước nào đấy có thể coi như là một tin vui về sức khỏe đối với gia đình, đối với bạn bè, vì có điều kiện hơn về chăm sóc sức khỏe, về chia sẻ tình cảm.

"Và một phần nào cũng thấy rằng hy vọng có một sự thay đổi, nhưng về bản chất vấn đề thì tôi không thấy như thế. Mà tôi cho rằng là ngay việc bắt hai người này tôi đã thấy cực kỳ vô lý.

"Chứ không vì một cái thay đổi nhỏ mà mọi người quá vui mừng và mọi người quên đi rằng đây là thay đổi biện pháp ngăn chặn, chứ không phải là có một cái gì đấy là ban ơn hay là gia ân với những người này. Tôi cho là về bản chất, nội dung của vấn đề, vẫn chưa có dấu hiệu thay đổi, còn phải chờ thời gian."

Về mong muốn của cá nhân và gia đình, vợ của blogger Ba Sàm - Nguyễn Hữu Vinh nói:

"Còn mong muốn cá nhân của gia đình tôi, bản thân tôi, trên cơ sở tôi đọc bản 'Kết luận điều tra' và 'Kết luận điều tra bổ sung', cũng giống như ngày 06/2 vừa rồi, bên Viện Kiểm sát có ký một công văn, để chuyển hồ sơ 'Đã quyết định truy tố và ra bản cáo trạng' đối với lại anh Nguyễn Hữu Vinh để chuyển sang Tòa án Nhân dân TP. Hà Nội, đề nghị xét xử.

"Thì với nội dung của bản kết luận điều tra và kết luận điều tra bổ sung đối với chồng tôi, tôi cho rằng hoàn toàn không có một căn cứ gì, để có thể quy kết chồng tôi và có thể truy tố chồng tôi hết.

"Vì thế cho nên vào ngày 04/2, tôi đã làm một 'Kiến nghị đình chỉ vụ án' lên Viện Kiểm sát và lên những người lãnh đạo cao cấp nhất của Việt Nam như là ông Trương Tấn Sang, rồi ông Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các cơ quan có liên quan, và Tòa án Nhân dân Tối cao, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối Cao về việc đình chỉ vụ án đối với chồng tôi trên cơ sở về pháp lý và những lý do tôi phân tích từ trước tới nay...

"Tôi cho rằng việc bắt chồng tôi và đề nghị truy tố là hoàn toàn trái pháp luật và tôi không đồng ý với kết luận đấy và với cáo trạng đó, cho nên đương nhiên, bước một, tôi cũng có nguyện vọng là phải thay đổi biện pháp ngăn chặn đối với chồng tôi," bà Minh Hà nói với Bàn tròn của BBC.

'Đòn mạnh vào báo chí'

Đoan Trang
Nhà báo Đoan Trang nói đã 'giận dữ' khi nghe quan điểm của quan chức Bộ Thông tin & Truyền thông về vụ việc ở tòa báo Người Cao Tuổi VN.

Mới đây, sau diễn biến xảy ra với ông Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa và Tờ báoNgười Cao Tuổi Việt Nam, một quan chức thuộc Bộ Thông tin & Truyền thông, ông Lưu Đình Phúc, Phó Cục trưởng Cục Báo chí trong một phỏng vấn trên tờ Vietnamnet đưa ra quan điểm nói rằng "Làm báo như Người cao tuổi không sai mới lạ" và nói thêm rằng:

"Báo chí luôn đi đầu trong đấu tranh chống tiêu cực, tham nhũng. Muốn làm tốt nhiệm vụ này, báo chí phải đưa tin trung thực, khách quan. Nếu đấu tranh chống tham nhũng, tiêu cực mà báo chí lại lợi dụng sự ảnh hưởng của mình để "tham nhũng", tiêu cực thì việc khoác lên danh nghĩa đó đáng bị lên án, xử lý."

Bình luận về phát biểu này của ông Phúc, cũng như việc ông Tổng Biên tập tòa báo bị thu hồi thẻ nhà báo, tên miền của Người Cao Tuổi bị Bộ Thông tin & Truyền thông lấy lại, cũng như khởi tố vụ án đối với tờ báo, nhà báo, blogger Đoan Trang, nói với Tọa đàm của BBC:

"Quan điểm của tôi khi đọc bài phỏng vấn của ông Lưu Đình Phúc trên tờ VietnamNet, thì tôi cảm thấy rất là giận dữ. Vì cách nói như vậy nó thể hiện một tư duy, cho thấy một tư duy rất là kém, trình độ, năng lực quản lý, hiểu biết về pháp luật của một người gọi là làm công chức, hay cũng có thể gọi là quan chức, quan chức báo chí ở Việt Nam nó thấp như thế nào.

"Cái việc báo Người Cao Tuổi họ tác nghiệp như thế nào, chủ yếu ông ấy nói rằng cái lỗi của Người Cao Tuổi ở đây là sử dụng bài viết do cộng tác viên, do bạn đọc, độc giả gửi đến, rồi lại ghi là của, do nhóm phóng viên của báo, ông ấy dẫn ra những lỗi này kia, thì tôi muốn nói rằng việc tác nghiệp đó là việc của báo.

"Và không có lý gì một ông công chức lại có thể bình luận về cách tác nghiệp của một tờ báo, dạy các nhà báo cách làm việc, đồng thời lại cài thêm một câu là 'chống tham nhũng' thì phải thế này, thế kia. Cần phải hiểu rằng chống tham nhũng, bản chất của công việc chống tham nhũng là một công việc mà nó khó khăn, rõ ràng trong hoàn cảnh của nhà báo làm, họ lại càng không thể nào có nghiệp vụ được tốt như là Công an ở trong một đất nước 'Công an trị' như là ở Việt Nam.

"Thì nếu như họ có phạm sai lầm, giả dụ là như vậy, thì ngay cả việc sai lầm, sai sót đó của họ cũng xứng đáng được miễn trách nhiệm hình sự. Trong trường hợp này, ông ấy, một khi đã sử dụng đến các cơ quan công quyền, đã sử dụng đến Bộ Công an, đưa vụ việc ra Bộ Công an, gọi là 'hình sự hóa' một sai phạm báo chí, thì đó sẽ là đòn đánh rất là mạnh vào báo chí chống tham nhũng.

"Và các nhà báo sẽ càng khó làm việc, tác nghiệp hơn. Nó chỉ cản trở, chỉ phá thêm nền báo chí Việt Nam, chứ nó không có tác dụng nâng nền báo chí của Việt Nam lên. Ở đây, điều tôi muốn nhấn mạnh nhất là một ông công chức không có tư cách gì để dạy nhà báo phải như thế nào cả," cựu phóng viên và ký giả các tờ VietnamNet và Pháp luật TP.Hồ Chí Minh nói với Bàn tròn Trực tuyến của BBC.

'Chưa tới mức gây lo ngại'

Tọa đàm về báo chí
Nguyễn Hùng của BBC nói ở Anh không có cơ quan nhà nước nào 'quản lý' báo giấy và báo in và như kiểu ở Việt Nam.

Hôm thứ Năm, phóng viên Nguyễn Hùng của BBC Việt ngữ chia sẻ với Tọa đàm Bàn tròn về quản lý báo chí, đặc biệt là 'báo giấy, báo in' ở Anh, trong liên hệ, so sánh với vụ việc mới đây xảy ra với tờ Người Cao Tuổi tại Việt Nam.

Nhà báo Nguyễn Hùng nói: "Nếu mà nói về báo chí, tức là báo in, thì ở Anh không có một cơ quan quản lý nhà nước nào quản lý báo in cả. Tức là báo in thì họ chỉ việc đăng ký là họ có quyền xuất bản.

"Và quản lý báo chí là các báo họ họp lại và họ tự bầu ra Hội để tự quản của họ. Tức là cho tới bây giờ không có một cơ quan nhà nước nào quản lý báo cả...

"Có một cơ quan nhà nước để điều phối Phát thanh và Truyền hình. Tại vì Phát thanh và Truyền hình họ coi là sở hữu sóng công cộng, tức là phải dùng sóng mới phát được.

"Chứ còn báo chỉ việc in, nhà in có thể là nhà in tư nhân, phân phối cũng là phân phối tư nhân và người tiêu thụ cũng là tư nhân cả, nó chẳng liên quan gì đến nhà nước cả, nói thẳng là như vậy.

"Thế thì khi mà dùng đến sóng truyền hình và sóng phát thanh thì cái đó gọi là tài sản công cộng, thì nhà nước cần phải điều phối và anh cần phải có trách nhiệm lớn hơn, tại vì TV có thể đến tới cả chục triệu người.

"Thế còn báo, tôi chẳng thấy báo nào có thể lên tới đến một chục triệu người mua cả.

"Thế đâm ra tôi nói nó hơi hài hước ở cái chỗ là báo Người Cao Tuổi thì lại dính vào những vụ việc như thế này, tại vì báo Người Cao Tuổi phải nói là nó không có tiếng tăm gì nhiều như là Tuổi Trẻ hoặc Thanh Niên.

"Và thậm chí cái trang mạng của họ tôi cũng không nghĩ là nó có cái gì gọi là quá sức hấp dẫn mà để tới cái mức mà người ta cần phải lo ngại.

"Đằng sau này có lẽ nó có những cái uẩn khúc khác hơn là một cái thanh danh của một tờ báo.

"Tại vì nói thẳng ra là báo chí ở Việt Nam, kể cả là có ảnh hưởng tới mức nào đi chăng nữa, thì quyền quyết định cuối cùng về chuyện có làm gì hay không, khởi tố một vụ án hay không hay là khởi tố nhẹ nhàng hay là bắt ai hay không bắt ai.

"Thì cái đó nó lại không phải là báo chí có thể gây sức ép tới mức như vậy, theo quan điểm của tôi," phóng viên Nguyễn Hùng nói tại Bàn tròn hôm 12/2/2015.

Được biết, hôm 11/2/2015, Tổ chức Phóng viên Không biên giới mới công bố một Bảng xếp loại với 180 quốc gia trên thế giới về tự do báo chí (Press Freedmon Index).

Trong bảng xếp hạng này, Việt Nam đứng trong nhóm 10 quốc gia đứng chót bảng, được coi là có thành tích thấp kém nhất, với vị trí 175/180.

Trung Quốc xếp thứ 176 và Bắc Hàn xếp hạng 179 trong bản xếp hạng này.

Quân nhân Trung Quốc phải giảm cân mới được thăng quân hàm

Năm mới đang cận kề nhưng các quân nhân Trung Quốc có thể phải tới phòng tập để cải thiện cân nặng khi chính sách mới yêu cầu họ phải đạt tiêu chuẩn cân nặng và thể lực mới được thăng quân hàm.
0-8834-1423963293.jpg

Các binh sĩ Trung Quốc hành quân. Ảnh minh họa: AFP

Động thái này nhằm mục đích kiểm soát việc béo phì, và đảm bảo rằng 95 % quân nhân đạt cân nặng chuẩn vào năm 2020, Bộ Quốc phòng Trung Quốc ngày 13/2 cho biết.

Theo SCMP, Trung Quốc đang cải thiện sức khỏe, cả về thể chất lẫn tinh thần, cho quân nhân nhằm xây dựng một lực lượng có thể "bắt kịp các yêu cầu của chiến tranh hiện đại, đồng thời đáp ứng tiêu chuẩn để chiến đấu và thắng trận".

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình kêu gọi quân đội nước này cải thiện tính sẵn sàng chiến đấu và khả năng chiến thắng trong cuộc chiến tranh khu vực. Nỗ lực của quân đội nhằm thu hút nhiều tân binh có trình độ học vấn cao để có thể bắt kịp với các loại vũ khí tối tân bị cản trở do sức khỏe của các ứng viên không đạt tiêu chuẩn.

Khoảng 60 % sinh viên đại học trượt bài kiểm tra thể lực của quân đội vì hầu hết đều quá cân nặng, China Daily đưa tin năm 2013. Một báo cáo hồi tháng 2 năm ngoái cho thấy quân nhân Trung Quốc hiện trung bình cao hơn 2 cm và có vòng eo lớn hơn 5 cm so với cách đây 20 năm. Điều này khiến một số binh sĩ không còn chui được vào xe tăng.

Tháng 6 năm ngoái, quân đội nước này phải giảm tiêu chuẩn thể lực để thu hút tân binh có trình độ. Yêu cầu về chiều cao đối với ứng viên nam giảm xuống 2 cm còn 1,6 m và tiêu chuẩn về cân nặng cũng được nới lỏng. Gần 70 % sinh viên Trung Quốc bị cận thị, do đó, nhiều ứng viên cận cũng được nhận.  Bình Minh

Bí Ẩn Cuộc Đời việt gian Lê Duẩn

Cuộc Đời tên Việt Gian Lê Duẩn


Người CS nào cũng có cuộc đời ly kỳ, do họ cố tình che dấu, ngụy trang để hoạt động. Lê Duẩn(1907-1986)từng là Bí thư của đảng CSVN, nhưng là 1 trong những nhân vật lãnh đạo có trình độ học thức kém nhất, chỉ ở bậc Tiểu học. Do đó, ông ta tàn ác đối với đồng bào còn hơn kẻ thù ngoại nhân. Ông là người có tính tình cục mịch như nông dân, tính cọc cằn.

Sau năm 1975, 1 cán bộ cao cấp hỏi ông về chính sách đối đãi với những sĩ quan miền Nam thì Duẩn trả lời bằng cách ra dấu lấy tay quẹt ngang cổ(có nghĩa là giết). Chủ trương tàn bạo, có tính thiếu nhân tính của người lãnh đạo CS, làm cho hàng trăm ngàn sĩ quan cao cấp của QLVNCH phải chết trong các trại cải tạo, phơi thây trong rừng thiêng nước độc, gieo tang tóc đau thương cho gia đình họ. Cuộc đời của Lê Duẩn có nhiều bí ẩn ít ai biết rõ. Tài liệu này được viết dựa. theo những lời kể của người trong cuộc cũng như dựa theo 1 vài tài liệu khác, nhất là do sự giúp đỡ của Xuân Vũ và Dương Đình Lôi, họ đã cho biết những chi tiết sống thực mà chính họ đã chứng kiến.

Lê Duẩn, còn được biết là Lê Văn Duẩn, Lê Văn Nhuận hay anh Ba, người thôn Bích La, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, sinh ngày 7/4/1907 trong 1 gia đình sống bằng nghề đóng quan tài. Chỉ được theo học hết cấp Tiểu học ở Triệu Phong. Năm 18 tuổi, Lê Duẩn xin vào làm cho Sở Hỏa xa Quảng Trị. Theo nhiều người biết thì ban đầu Duẩn làm người "bẻ ghi", cầm cờ hiệu cho xe lửa mỗi khi vào sân ga. Năm 21 tuổi, Duẩn tham gia hoạt động chính trị bí mật chống Pháp, gia nhập "Việt Nam Thanh Niên Đồng Chí Hội", là tiền thân của đảng CSVN.

1 năm sau, khi đảng CSVN được thành lập ở Hong Kong, 3/2/1930, Duẩn được cử làm Ủy viên Xứ ủy Bắc Kỳ. Sau cuộc khởi nghĩa thất bại "Sô Viết Nghệ Tỉnh", Duẩn bị Pháp bắt giam ở Hỏa Lò rồi đày lên nhà tù Sơn La(1931-1936).

Năm 1936, Mặt Trận Bình Dân lên cầm quyền ở Pháp, nới lỏng chế dộ cai trị thuộc địa. Tại Đông Dương, Pháp phóng thích 1 số chính trị phạm. Lê Duẩn được tha trong dịp này. Về Trung Kỳ, Duẩn lại tiếp tục hoạt động. 1 năm sau, Duẩn được cử làm Ủy viên Xứ ủy Trung Kỳ(1937-1939). Sở dĩ Duẩn được tiếp tục tiến cử vào chức vụ cao hơn là nhờ xuất thân từ giai cấp nghèo khổ, ít học, trung kiên. Năm 1939, Duẩn được vào Ban chấp hành Trung ương đảng(Ủy Viên Thường Vụ Lâm Thời Trung ương đảng, 1939-1940),và được phái vào Saigon hoạt động. Bấy giờ đảng viên CS ở miền Nam chỉ có 1 nhúm người. Lúc đó ở Nam Kỳ có Nguyễn Văn Cừ là Tổng bí thư, và Duẩn dưới quyền của Cừ.

Tháng 8/1939, Đảng CS Liên xô ký hiệp ước thân thiện với kẻ thù Đức Quốc Xã, và coi Pháp không còn là đồng minh nữa. Phản ứng lại, ở Đông Dương, Toàn quyền George de Catroux ra lịnh thanh trừng tất cả đảng viên CS. Ngày 17/1/1940, mật thám bắt được tại trận Nguyễn Văn Cừ(Tổng bí thư đảng đương thời), Võ Đình Hiệu, Vũ Thiên Tân và Duẩn đang hội họp tại con hẻm số 19 đường Nguyễn Tấn Nghiệm, nay là Trần Đình Xu. 2 hôm sau, Lê Hồng Phong và Hà Huy Tập(Uy viên Trung ương đảng)cũng bị tóm ở Phan Thiết. Tuy nhiên, trong dịp này, số người hoạt động chính trị bị bắt, không chỉ CS mà thôi mà còn gồm đủ mọi thành phần, đủ khuynh hướng chính trị và số lượng bị bắt ngày càng đông. Thống đốc Nam Kỳ Veber có lập trại giam mới ở Tà Lài, nằm sâu trong rừng gần Định Quán, khoảng cây số 123 để chứa thêm, sau khi các nhà tù khác đã "quá tải". Đây là chiến dịch "tổng ruồng, vét sạch" của thực dân, đề phòng cuộc khởi nghĩa của người dân bản xứ.

Lúc ấy, Nguyễn Thị Minh Khai(tức Nguyễn Thị Vịnh)cũng bị sa lưới mật thám Pháp(30/7/1940)tại Hóc Môn. Lúc này, Thường vụ Trung ương đảng đang đóng ở miền Nam với Phan Đăng Lưu, Tạ Uyên,...chưa bị bắt. 30/9/1940, họ đồng thanh quyết nghị khởi nghĩa chứ không chịu ngồi yên chờ chết. Kế hoạch nổi dậy nhiều tỉnh cùng 1 lúc gọi là Nam Kỳ Khởi Nghĩa vào cuối năm 1940(22/11/1940).Phan Đăng Lưu được cử ra Bắc xin chỉ thị, tuy nhiên cuộc họp lần thứ 7 của Trung ương đảng ở Bắc Ninh(có Hoàng văn Thụ, Trần Đăng Ninh, Hạ Bá Cang tức Hoàng Quốc Việt...)đã không tán thành.


Theo lịch sử công khai của Đảng thì như thế. Tuy nhiên, có người trong cuộc, biết cái bí ẩn của Nam Kỳ Khởi Nghĩa(22/11/1940).Không phải bỗng nhiên nhóm Thường vụ Trung ương đảng lẫn trốn ở Hóc Môn, Bà Điểm mà Pháp biết được và bắt trọn ổ. Đó chính là miền Bắc "chỉ điểm cho Pháp", vì muốn "đảo chính" Trung ương đảng miền Nam để đem Trung ương đảng ra Bắc Kỳ cho người Bắc lãnh đạo. Họ mượn tay người Pháp để diệt nguội Nam Kỳ. Chính vì lẽ đó, Phan Đăng Lưu bị bắt. Lần lượt, các nhân vật lãnh đạo ở Nam Kỳ bị đưa ra tòa kêu án tử hình. Nguyễn Thị Minh Khai bị bắt trước, cũng bị hành quyết chung(28/8/1941)với Nguyễn Văn Cừ(Tổng bí thư năm 1938), Võ Văn Tần(người Đức Hòa, Tân An, Bí thư Xứ ủy Nam Kỳ),Hà Huy Tập(Ủy viên Trung ương đảng).

Từ đó, ở Bắc, vào đầu tháng 11/1940, tại Hội nghị thứ 7 Ban chấp hành Trung ương đảng CS Đông Dương, Trường Chinh lên làm "Tổng Bí thư Lâm Thời"(thay cho Nguyễn Văn Cừ đã bị bắt cùng Lê Duẩn, Võ Đình Hiệu và Vũ Thiên Tân ngày 17/1/1940 tại Saigon), và đầu não CS dĩ nhiên nằm tại Bắc Kỳ. Các đảng viên Bắc và Trung Kỳ chia nhau nắm giữ các chức vụ then chốt trong kháng chiến cũng như sau khi hòa bình. Đó là chủ trương thầm kín của Hồ Chí Minh. Sau khi Nhật đầu hàng, ở Nam Kỳ, các phần tử trí thức Nam Bộ như Trần Văn Giàu, Nguyễn Văn Trấn, Dương Bạch Mai, Nguyễn Văn Tạo, Huỳnh Văn Tiểng, Ngô Tấn Nhơn, Phạm Ngọc Thạch,...mặc tình thao túng. Họ lập ra Ủy Ban Hành Chánh Kháng Chiến Nam Bộ, có đầu óc địa phương, manh nha muốn tách ra khỏi sự khống chế của nhóm đảng viên Trung và Bắc Kỳ để thành lập 1 quốc gia CS Nam Kỳ. Không ngờ HCM biết thâm ý này nên sai Cao Hồng Lĩnh(tham gia Cách Mạng Thanh Niên Hội từ năm 1926), Hoàng Quốc Việt vào Nam bắt cóc Trần Văn Giàu, Dương Bạch Mai đem về giam lỏng ở Hà Nội.

Trong khi đó, vào tháng 9/1945, sau khi Nhật đầu hàng, thì Duẩn rời khỏi Côn Đảo(bị giam từ 1940-1945). Kế đó ít tháng, Duẩn được HCM gọi ra Hà Nội nhận chỉ thị. Khi cuộc chiến tranh Việt - Pháp lan rộng ở Nam Kỳ, Hồ cử Lê Duẩn với chức vụ Bí Thư Xứ Bộ Nam Kỳ(1946)đi vào Nam. Đi theo Duẩn có Lê Đức Thọ. Hồ muốn Duẩn vào Nam để lãnh đạo cuộc kháng chiến. Những người Trung và Bắc từ trước đến nay sống ở miền Nam như Trần Văn Trà, Võ Quang Anh, Phan Trọng Tuệ, Nguyễn Kim Cương...được Hồ cất nhắc lên cấp chỉ huy. 5 năm sau, 1951, khi Trung Ương Cục Miền Nam(bao gồm Nam Bộ và Cao Miên)được thành lập, Duẩn được cân nhắc lên làm Bí Thư Trung Ương Cục Miền Nam. Từ đó, Duẩn vào Nam ra Bắc như con thoi : nào là "rèn quân, chỉnh cán", nào kiểm thảo,...

Năm 1954, sau khi Hà Nội và Pháp ký Hiệp định Geneva, thì Duẩn được cài ở lại miền Nam, nằm vùng tại 1 căn nhà đường Phan Đình Phùng thuộc khu Bàn Cờ. Duẩn có cấp tốc ra Bắc để nhận chỉ thị lo việc tập kết, ém người và cán bộ ở lại miền Nam, để phát động cuộc chiến tranh mới. Duẩn sử dụng thông hành của 1 thương gia Tàu, do người vợ tên là LKD giới thiệu. Bà này là vợ hờ, theo kiểu già nhân ngải non vợ chồng. Duẩn lợi dụng bà này vì bà là vợ 1 thương gia giàu có, vừa làm cán bộ kinh tài cho CS, mà lại được cảnh "cơm no bò cỡi". Với thông hành hợp pháp, Duẩn đi đường bộ qua Phnom Penh, rồi đáp máy bay của Hàng không Pháp đi Côn Minh, thủ phủ tỉnh Vân Nam, Trung Quốc. Tới đây, Duẩn đổi máy bay về Hà Nộị Lãnh chỉ thị xong, Duẩn lại đội lốt 1 sĩ quan liên lạc của Bắc Việt, tháp tùng máy bay của Ủy Hội Kiểm Soát Đình Chiến, trở về Saigon. Sau đó, Duẩn lén về Phụng Hiệp, rồi bí mật trốn ra mật khu ở Cà Mau. Tại nhà thờ Huyện Sử, Duẩn chủ trì 1 phiên họp cán bộ cao cấp của Trung Ương Cục Miền Nam và ra lịnh : - Phân tán, chôn vũ khí, máy móc.

- Moi móc những súng đạn phế thải của các công binh xưởng phát ra cho các cán binh CS tập kết cầm theo "làm cảnh", để chứng tỏ cho mọi người và Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến rằng họ nghiêm chỉnh thi hành Hiệp định Geneva.

Chuyến tàu cuối cùng chậm chạp rời cửa sông Ông Đốc. 2 bên bờ, dân chúng tụ tập để tiễn chân thân nhân tập kết. Mọi người nhìn thấy rõ ràng Bí Thư Lê Duẩn đứng trên bong tàu Bilixki, đưa tay vẫy đồng bào... Khuya hôm đó, khi tàu Bilixki vừa ra khơi, Lê Duẩn xuống 1 chiếc ca nô trở lại bờ. Người tổ chức bí mật việc này là Võ Văn Kiệt, lúc đó làm Bí Thư Tỉnh Ủy Bạc Liêu. Duẩn được cài vào 1 gia đình ở Cà Mau để chờ đợi. Mấy tháng sau, Duẩn lại lén lút về Saigon ăn ở với người vợ hờ vừa kể trên. Đây là 1 người đàn bà lẳng lơ, vóc cao lớn, thân hình hấp dẫn, là đàn em của Mã Thị Chu(dược sĩ, có nhà thuốc Tây ở Cần Thơ), là 1 đại gian thương Chợ Lớn. Bà này có với Lê Duẩn 1 đứa con. Khi Lê Duẩn có lịnh ra Bắc(đầu năm 1957, sau khi Trường Chinh bị thất sủng, và chính phủ VNCH từ chối tổng tuyển cử),chính bà này lái xe đưa Duẩn qua Phnom Penh, để đáp phi cơ ra Hà Nội. Nhưng thực ra, từ đây Duẩn đi thẳng qua Hong Kong, Quảng Châu, rồi đổi máy bay khác về Hà Nội.

Nói thêm về tuyến đường này. Kể từ năm 1960, cán bộ cao cấp CS từ Nam VN muốn ra Bắc, họ sử dụng đường bay Phnom Penh - Quảng Châu do hãng Hàng không Air Azur của Pháp khai thác. Trước khi ra mắt Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời ở miền Nam, đại diện CS là Trần Bửu Kiếm cũng qua Phnom Penh rồi đáp máy bay đi Algeria, Cuba, báo tin trước. Khi VC vừa công bố làm lễ ra mắt Chính Phủ trên thì trên đài phát thanh của Algeria, Cuba, người ta nghe tiếng 2 chính phủ này "nhìn nhận" tân chính phủ ấy tức thì. Chuyến về, Trần Bửu Kiếm về thẳng Quảng Châu, qua Hà Nội để đánh lạc hướng tình báo Mỹ. Lần đó, Kiếm về Cục R(Trung Ương Cục Miền Nam)báo cáo diễn tiến Hoà đàm Paris. Khi cuộc chiến miền Nam trở nên ác liệt, Trịnh Đình Thảo, Lâm Văn Tết(Lực Lượng Liên Minh Dân Tộc, Dân Chủ và Hoà Bình)từ Cục R được đưa ra Bắc lánh nạn, cũng sử dụng đường bay nói trên. Sau đó họ được đưa về Đồ Sơn "nghỉ dưỡng".

Trở lại năm 1948. Duẩn và Thọ tới chủ trì 1 phiên họp của đại biểu Phụ Nữ Cứu Quốc Nam Bộ, họp tại mật khu ở Cà Mau. Duẩn gặp 1 cô gái xinh đẹp, có học thức, đang giữ chức Chủ tịch Ban chấp hành Phụ nữ tỉnh Cần Thơ, thì Duẩn mê ngay. Cần nhắc lại, lúc đó Duẩn đã 42 tuổi và có mấy đời vợ ở ngoài Bắc. Người vợ thứ nhứt được Duẩn cưới hồi 20 tuổi, ở quê nhà Quảng Trị, tênCao Thị Khê. Vì bà vợ này mà Duẩn cất nhắc em ruột bà ta là Cao Xuân Diệm(bí danh Dương Thông), làm Cục trưởng Cục An ninh Nội chính, lúc đó mới cấp Đại tá, sau này lên Trung tướng. 1 người vợ khác của Lê Duẩn làVõ Thị Sảnh, con ông Võ Văn Kính, người Quảng Nam. Ông Kính là công nhân hỏa xa, đồng nghiệp với Duẩn ở Quang Trị. Bà Sảnh gia nhập đảng CS năm 1948, xâm nhập vào hàng ngũ Việt Nam Quốc Dân Đảng để báo cáo cho Trần Văn Trà, lúc đó làm Tư lịnh Quân khu 4.

Khi vào Nam, Duẩn tuyên bố là minh chưa vợ vì còn "mãi lo làm cách mạng". Thương hại đồng chí Duẩn, tới tuổi này(42)mà chưa vợ, nhiều cán bộ muốn kiếm vợ cho Lê Duẩn để ông ta an tâm lo việc nước. CôĐỗ Thị Thúy Ngalà con 1 đại điền chủ quê ở Thác Lác, cháu gọi Đỗ Hữu Vị bằng chú ruột, và gọi Đỗ Hữu Phương, người giàu nhất Nam Kỳ hồi đầu thế kỷ 20, bằng ông nội. Số là năm 1900, Toàn quyền Doumer có dịp vào Saigon, không biết Phương nịnh hót thế nào mà Doumer đã cấp cho Phương cả ngàn mẫu ruộng ở Thác Lác.

Đến năm 1945, số đất ấy chỉ còn vài trăm mẫu, do 1 người con của Phương quản lý. Như vậy cô Nga xuất thân từ giai cấp địa chủ, kẻ thù không đội trời chung với CS.

Nhắc lại, lúc đó Nguyễn Văn Trấn(tác giả "Viết cho Mẹ và Quốc hội")vừ đổi xuống miền Tây, mới hơn 30 tuổi. Trấn sanh vào ngày 21/3/1914 tại Chợ Đệm(làng Tân Kiên), huyện Bình Chánh, tỉnh Long An, đang giữ 2 chức vụ quan trọng : Bí Thư Khu Ủy, Chính Ủy Kiêm Tư Lịnh Khu 9, uy quyền tột bực. Trấn lại có học(Trường Tiểu học Phú Lâm, Trung học Petrus Ký, tốt nghiệp Trung học, làm báo), khá điển trai, là đối tượng của các cô gái đẹp ở Saigon mới vô khu kháng chiến. Trấn bắt tình với cô Đỗ Thị Thúy Nga, 1 mối tình qua đường vì Trấn đã có vợ con hẳn hoi. Mối tình vụng trộm này không kéo dài được vì bà vợ của Trấn ghen.

Để cứu vãn danh dự và để lấy lòng anh Ba Duẩn, Trấn liền giới thiệu cô Nga cho Duẩn. Thấy Nga, Duẩn rất thích. Nhưng, Duẩn vóc dáng cục mịch, ăn nói cộc lốc như "dùi đục chấm mắm nêm", lại già hơn, gấp đôi tuổi cô Nga, nên Nga từ chối thẳng thừng. Duẩn kêu vài cán bộ thân tín giữ những chức vụ quan trọng tới họp mật. Bà Lê Đoàn, Chủ tịch Ban chấp hành Hộ Phụ Nữ Cứu Quốc Nam Bộ, được lịnh anh Ba tới "động viên" cô Nga ưng anh Ba. Anh Ba tuy lớn tuổi nhưng chưa vợ con vì mãi lo việc cách mạng. Rồi Hà Huy Tập(Ủy viên Trung ương đảng),cũng được Duẩn giao nhiệm vụ vận động Thúy Nga. Chưa hết, giáo sư Đặng Minh Trứ, Chủ tịch Ủy Ban Hành Chánh Kháng Chiến tỉnh Cần Thơ, nhận lịnh Duẩn đến thẳng tư gia của cô Nga để "vận động" song thân của cô. Tất cả đều là công dã tràng, vì cô Nga từng là nữ sinh tường đầm, nói tiếng Pháp như gió, không chịu làm vợ 1 anh nhà quê thất học. 1 người từng ở trong hàng ngũ kháng chiến kể lại rằng, khi mọi cuộc "vận động" bế tắc, Duẩn liền dùng bạo lực. Duẩn cho lịnh mời cô Nga với tư cách đại biểu Cứu Quốc Cần Thơ, đến họp tại 1 ngôi nhà giữa rừng, bên bờ sông Trẹm, chỗ giáp ranh U Minh Thượng và U Minh Hạ. Đêm ấy trời mưa, chuyện gì xảy ra không rõ, sáng chỉ thấy cô Nga mặt mày sưng húp vì khóc suốt đêm qua. Ván đã đóng thuyền, cô Nga miễn cưỡng làm vợ bé của Lê Duẩn.

Từ đó, đảng ra lịnh cấm bất cứ ai bàn tán về việc "đồng chí Ba Duẩn cưới vợ". Năm 1955, cô Nga theo đoàn quân tập kết ra Bắc. Duẩn cho dấu cô Nga với 2 con trong 1 biệt thự trên đường Hùng Vương. Không hiểu do ai báo cáo, bà vợ cả Đỗ Thị Khê tìm tới đánh ghen. Cô Nga chỉ biết ôm mặt khóc. Duẩn dàn xếp dấu Nga ở Hải Phòng, cũng bị vợ lớn tìm tới chửi bới, khiến Nga đòi tự tử. Duẩn báo cáo việc lem nhem với Hồ. Hồ gợi ý đưa Nga qua Trung Quốc tỵ nạn vợ lớn, với danh nghĩa theo học chính trị tại Thiên Tân. Mỗi năm, Hồ cho Duẩn mượn chiếc máy bay riêng, ẩn số BH 195(có nghĩa là Bác Hồ 19/5)qua Thiên Tân thăm vợ. Mỗi lần đi, Duẩn có đem theo đứa con gái lớn con bà vợ cả là Lê Thị Hồng, để cô này thăm tình nhân là 1 Thiếu úy đẹp trai, quê ở Cái Tàu, Bạc Liêu. Viên Thiếu úy này đang học trường quân sự Cáp Nhĩ Tân. Về sau, nghe đâu cô này học bên Liên Xô và lấy chồng người Liên Xô.

Xưa nay, lấy vợ lấy chồng là chuyện bình thường, nhưng có vợ rồi mà còn muốn có vợ bé...lại còn làm việc bất chính để chiếm đoạt. Hồ Chí Minh luôn luôn răn đe đảng viên phải có "đạo đức cách mạng, đời công, đời tư phải trong sáng..." Thật ra, lời giáo dục ấy chỉ là tuyên truyền, áp dụng cho đảng viên cắc ké. Các Ủy viên Trung ương đảng, Bộ chính trị, ai cũng lấy vợ hai, vợ ba, dựa vào quyền lực để ép duyên, hoặc dùng thủ đoạn để lấy gái tơ cỡ tuổi con mình, như Lê Đức Thọ, Võ Quang Anh(Tham mưu trưởng Khu 9),Trần Văn Trà, Hà Huy Giáp, Văn Tiến Dũng, Hoàng Văn Hoan,...




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
100 cách làm giàu [10.03.2025 21:06]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 361 lần]
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 354 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 346 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 340 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 327 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 288 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 284 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 276 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 275 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 268 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.