
Nhân dân Quảng Nam Đà Nẵng và đồng bào hải ngoại gốc QNĐN thành kính chia buồn cùng tang quyến gia đình ông Nguyễn Bá Thanh và xin cầu chúc linh hồn ông về miền cực lạc, đồng thời cực lực lên án tập đoàn lãnh đạo Mafia CSVN đã âm mưu thâm độc đưa ông ra Hà Nội đế ám hại vì ganh ghét sự cương trực và được lòng dân của ông, đồng thanh kêu gọi toàn dân tẩy chay đảng CSVN, toàn thể đảng viên trả thẻ đảng phản động để về với nhân dân .
Đại diện đồng bào Quảng Nam trong nước: Trân Văn Nam
Đại diện đồng bào Đà Nẵng trong nước: Nguyễn Duy Linh
Đại diện đồng bào Quảng Nam Đà Nẵng hải ngoại: Lê Tấn Hưng
![]()
Lãnh Đạo Đảng CSVN Đều Như Thế
Mạng lưới thông tin truyền thông lề đảng, rầm rộ tuyên truyền về ngày sinh 85 năm của đảng cộng sản Việt Nam. Quan sát khách quan sự kiện lễ kỷ niệm ngày thành lập đảng CSVN và xét đến ngôn ngữ nội dung tuyên truyền có phần nhẹ, ít hằn học hơn khi cộng sản lên án kẻ thù giai cấp, thực dân đế quốc, phát xít...nhưng về phần ca ngợi thành tích, kể lể công lao lãnh đạo tài tình, sáng suốt lại dài hơn, vì đảng phải thêm vào công lao “nếu không có đảng thì không có đổi mới” như ông nguyên tổng bí thư ĐM vui mồm bố láo!
Có lẽ nói đảng CSVN kể lể thành tích, khoe khoang công lao khơi khơi vô bằng, vô chứng như thói quen tuyên giáo, dư luận viên dóc láo, rất dễ bị còm sĩ lề dân lật mặt, thấy mới tin thì thật xấu hổ, chẳng biết dấu mặt vào đâu cho tiện... bởi vì các ngòi bút tự do lề dân, trong đó có kẻ viết bài này, có lẽ không ai có “đạo đức tầm cỡ ”như bác hồ nên không được trùng trùng điệp điệp nhà văn, nhà báo, nhà thơ lề đảng...thổi bong bóng hoặc nâng bi, bảo vệ tư tưởng, đạo đức học tập làm theo và vẽ vời lãnh đạo tài tình sáng suốt như đảng ta.
Để thấy mới tin như các còm sĩ lề dân đòi hỏi dư luận viên trưng dẫn chứng cứ và để thấy mới tin, chúng ta cùng nhau đọc trích đoạn ngẫu nhiên, không chọn lọc từ bài diễn văn của người lãnh đạo giỏi nhất có bằng cấp, địa vị trong đám lộn xộn ít học của đảng CSVN, là ông giáo sư, tiến sĩ ngành xây dựng đảng, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Soi diễn văn của ông bí trọng để xem ông ta nói thế nào về đảng trong cái ngày kỷ niệm 85 năm thành lập đảng CSVN:
“...85 năm qua, dù con đường đi lên có lúc quanh co, phức tạp, dù Đảng ta có lúc phạm khuyết điểm, sai lầm, nhưng do có bản lĩnh vững vàng, thực sự khiêm tốn, cầu thị, đảng ta nghiêm túc tự phê bình, sửa chữa khuyết điểm, được nhân dân tin yêu, ủng hộ, cho nên đảng đã lãnh đạo cách mạng Việt Nam vượt qua mọi khó khăn, thử thách, đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, không một thế lực nào ngăn cản nổi...”(*)
Thú thật, không biết ai khác nghĩ sao nhưng với kẻ viết bài này khi đọc thấy ông Trọng bảo “đảng ta” khiêm tốn, cầu thị... được nhân dân tin yêu, ủng hộ...thì hơi thấy tức cười lẫn buồn cười.
Xin hỏi ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chỗ nào chỉ ra “đảng ta” khiêm tốn, cầu thị...khi các ông luôn mồm lếu láo, khoe đảng lãnh đạo “cách mạng” đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác và dựa trên cơ sở khoa học nào, các ông cứ lải nhải rằng, được nhân dân tin yêu ủng hộ. Thế thì ông cùng các ông lãnh đạo đảng CSVN đương quyền, có dám tạo diễn đàn tự do trên báo lề đảng, để cho người dân thảo luận, tranh luận về “đảng lãnh đạo cách mạng đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác” và các ông có dám làm cuộc trưng cầu dân ý có quốc tế giám sát để xác định lòng dân “tin yêu, ủng hộ” đối với đảng của các ông không?
Ở một đoạn khác của diễn văn ông Trọng nói tiếp rằng:
“...Thành quả vĩ đại đó, Đảng ta và nhân dân ta đã phải đổ bao xương máu, gánh chịu biết bao hy sinh. Chỉ riêng cuộc “khủng bố trắng” của thực dân Pháp trong những năm 1931 - 1932, đã có hàng vạn cán bộ, đảng viên và những người yêu nước bị giam cầm, tù đày, giết hại; nhiều đồng chí lãnh đạo xuất sắc của Đảng như: Trần Phú, Ngô Gia Tự, Nguyễn Đức Cảnh, Lê Hồng Phong, Hà Huy Tập, Nguyễn Văn Cừ, Nguyễn Thị Minh Khai...bị sát hại. Trong các nhà tù khét tiếng của địch như Côn Đảo, Sơn La, Hoả Lò, Lao Bảo, Phú Quốc,... giam cầm, tra tấn hết sức dã man những người cộng sản; riêng ở nhà tù Côn Đảo có 793 đồng chí hy sinh; ở Kon Tum có 339 đồng chí bị thủ tiêu.
Trong những năm 1954 - 1959, ở miền Nam có 466.000 đảng viên và những người yêu nước bị bắt giam, 400.000 người bị đưa đi đày và 68.000 người bị giết. Trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ đã có gần 160.000 đảng viên hy sinh...”(*)
Đến thời đại thông tin bùng nổ thì cái mà ông Nguyễn Phú Trọng gọi là thành quả vĩ đại, là công lao của đảng cộng sản mà không thấy nó đích thực là tội trọng đối với quốc gia, dân tộc Việt Nam do các nguyên nhân sau, quả là dễ chết cười:
Một là con số đảng viên bị kẻ thù thực dân sát hại không thấm vào đâu so với con số đảng phái, tổ chức kháng chiến quốc gia, những dân lành vô tội bị đảng cộng sản tàn sát trước, trong, sau cuộc kháng chiến chống Pháp. Tiếp theo sau là theo lệnh quốc tế cộng sản đệ tam, đảng CSVN đẩy thanh niên Việt Nam vào chảo lửa của cái gọi là “chống Mỹ cứu nước”. Sự thật lịch sử đã chỉ ra CSVN không cần khởi động chiến tranh, Việt Nam vẫn giành được độc lập vì Việt Nam đã được phát xít Nhật, thực dân Pháp trao trả độc lập trong thực tế và sự thật chống Mỹ cứu nước, chính là hành động đảng CSVN đánh thuê cho Trung Quốc – Liên Xô.
Hai là con số thống kê chính thức của đảng, nhà nước xác nhận là có 160. 000 đảng viên hy sinh trong cuộc chiến tranh đánh Pháp, đuổi Nhật, chống Mỹ nhưng chiến tranh đã cướp đi nhiều triệu mạng người dân Việt Nam, là tội ác không thể chối cãi của đảng CSVN đối với dân tộc Việt Nam. Cũng như Việt Nam hoàn toàn có thể tránh đuợc tổn thất đó, nếu không có Hồ Chí Minh và đảng CSVN cam tâm làm tay sai cho cộng sản quốc tế. Con số 160. 000 đảng viên cộng sản trong tổng số nhiều triệu sinh mạng Việt Nam hy sinh trong các cuộc chiến tranh có thể tránh được, quả đúng như lời ai đó đã nói “đảng gắn liền với máu thịt nhân dân Việt Nam” là chính xác cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng!
Ba là sự thật lịch sử khách quan cũng đã chỉ ra rằng:“...Từ năm 1947 các Hội Đồng Chính Phủ và Chính Đảng Pháp đã quyết định không tái lập chế độ thuộc địa tại Á Châu và tán thành nguyện vọng độc lập của nhân dân Việt Nam. Trước đó, năm 1946, Pháp đã trả độc lập cho Syrie và Liban theo chủ trương của Hiến Chương Đại Tây Dương 1941 và Hiến Chương Liên Hiệp Quốc 1945.. Và trong năm 1947, như đã trình bầy, Pháp đã đăng ký Việt Nam là một quốc gia độc lập tại Liên Hiệp Quốc. Tháng 3, 1949, bằng Hiệp Định Elysée, Tổng Thống và Quốc Hội Pháp đã chính thức thừa nhận chủ quyền độc lập và thống nhất của Quốc Gia Việt Nam...”(**)
Bên cạnh kể lể thành tích, công lao đánh đuổi thực dân, đế quốc, phát xít... ông Trọng không quên kể lể công lao đổi mới và ông cũng không lú lẫn để quên đổ thừa cho sự phồn thịnh của nền kinh tế thị trường làm hư hỏng cán bộ, đảng viên CSVN với luận điệu thiếu trí tuệ lẫn không đàng hoàng như sau:
“...Trong điều kiện đảng ta là đảng cầm quyền, hoạt động trong môi trường phát triển kinh tế thị trường, mở cửa hội nhập; cán bộ, đảng viên giữ nhiều trọng trách, hằng ngày, hằng giờ tiếp xúc với hàng và tiền, gắn liền với lợi ích cá nhân, đối mặt với bao cám dỗ, với mặt trái của cơ chế thị trường, chúng ta càng phải chăm lo giữ vững bản chất cách mạng và tính tiên phong của Đảng.
Nếu không nhận thức sâu sắc điều này, nếu cán bộ, đảng viên không tích cực và kiên trì rèn luyện thì rất dễ bị thoái hóa, biến chất. Vấn đề giữ vững bản chất của Đảng - là một Đảng Cộng sản, đảng cách mạng chân chính, hoạt động vì sự nghiệp của giai cấp công nhân, của dân tộc, vì lợi ích của nhân dân, là vấn đề hết sức cơ bản và quan trọng...”(*)
Hiện thực kinh tế thị trường trong các nhà nước dân chủ đa đảng cũng chỉ ra rằng “cán bộ đảng viên, quan chức nhà nước” không chỉ tiếp xúc với hàng, với tiền hàng ngày, hàng giờ mà họ còn sống thở trong môi trường kinh tế thị trường nhưng đội ngũ công nhân viên chức của các nước dân chủ, cũng chẳng cần học tập làm theo đạo đức bác hồ hay kiên trì rèn luyện để tránh suy thoái biến chất mà đội ngũ quan chức cán bộ đảng viên của đảng, nhà nước của các nước dân chủ tiên tiến, quả là đáng ngưỡng mộ bởi họ không mấy ai bi suy thoái biến chất như cán bộ đảng viên CSVN.
Cũng như các đảng phái chính trị hoạt động trong các nhà nước dân chủ, không đảng nào tự xưng là đảng chân chính nhưng mặc nhiên các đảng phái chính trị đều phải hoạt động vì lợi ích của quốc gia, của nhân dân và nếu đảng phái chính trị nào đi ngược với lợi ích của tổ quốc, nhân dân sẽ bị đuổi cổ khỏi quyền lực của dân trao phó, là điều có thật không ai có thể nói xấu hay bao che!
Ngoài ra trong bài diễn văn kỷ niệm ngày thành lập đảng CSVN, ông Nguyễn Phú Trọng còn kể lể, lập lại những chuyện nhân danh, bịa đặt cũ rích về chủ nghĩa marx – Lenin, về chủ nghĩa xã hội, về tư tuởng Hồ Chí Minh, về truyền thống trung thành với giai cấp... thiếu điều ai cũng thuộc nằm lòng và hầu hết ai cũng biết rõ những điều ông Trọng nói là có vấn đề thiếu thành thật. Nếu không nói là ông Trọng nói láo, vì chính ông cũng biết là đến hết thế kỷ này đã có xã hội chủ nghĩa hoàn chỉnh ở Việt Nam chưa? Thế không biết động lực nào xui khiến ông nói tràng giang đại hải những điều ông tin, ông biết là không đúng với suy nghĩ của ông như đoạn dưới đây:
“...Đó là truyền thống trung thành vô hạn với lợi ích của dân tộc và giai cấp, kiên định mục tiêu, lý tưởng độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội trên cơ sở chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Chỉ có đi theo con đường cách mạng mà Đảng ta và Bác Hồ đã lựa chọn thì cách mạng Việt Nam mới giành được thắng lợi trọn vẹn, đất nước ta mới thật sự được độc lập; dân tộc ta mới thật sự được tự do; nhân dân ta mới có cuộc sống ngày càng ấm no, hạnh phúc...”(*)
Trong buổi lễ trọng đại kỷ niệm ngày thành lập đảng CSVN – ông tổng bí thư Trọng, người đứng đầu đảng được xem là người giỏi nhất trong đám lãnh đạo, có học hàm, học vị giáo sư, tiến sĩ mà phạm phải lỗi nhận thức khá đơn giản, không thể biện minh cho người đứng trên cương vị lãnh đạo của đảng lãnh đạo và chỉ có hai cách giải thích về phát ngôn và hành động của ông Nguyễn Phú Trong như sau:
Một là mặc dù ông mang danh giáo sư, tiến sĩ ngành xây dựng đảng nhưng ông không biết gì về chủ nghĩa xã hội, về chủ nghĩa Marx – Lenin. Ông Trọng cũng không biết Hồ Chí Minh không có tư tưởng nào cả ngoài chủ nghĩa Marx – Lenin nhưng ông vẫn cố nói lấy được là nhờ có bác đảng, toàn dân chọn lựa chủ nghĩa Marx – Lenin nên đất nước, dân tộc Việt Nam mới giành được độc lập, tự do, ấm no, hạnh phúc...
Hai là ông biết rõ chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa Marx – Lenin, tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh đều là thứ rác rưởi, không có nhân dân Việt Nam nào chọn lựa nó cả như chính ông có lần vô tình hay vì lý do ngẫu hứng nào đó buột miệng nói không biết đến hết thế kỷ này đã có xã hội chủ nghĩa hoàn chỉnh chưa? Vậy mà trong những ngày như thế này, ngày thành lập đảng ông lại quay ngoắc 180 độ hô hào chủ nghĩa xã hội là sự lựa chọn đúng đắn của bác đảng, của nhân dân Việt Nam.
Dù kiến thức, nhân cách của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có nằm trong trường hợp một hay trường hợp hai đều không đủ chuẩn đức độ, tài năng lãnh đạo quốc gia, kể cả lãnh đạo một đảng độc quyền lãnh đạo và không phải chỉ có ông trọng là lãnh đạo duy nhất vô nhân cách, kém tài, kém đức nói một đường làm một nẻo mà hầu hết lãnh đạo đời đầu, đời giữa, đời cuối của đảng CSVN đều là như thế, đều cùng một giuộc với nhau.
Đến hôm nay hầu như mọi người Việt Nam, những ai có quan tâm đến đất nước đều nhận ra tất cả lãnh đạo các đời cộng sản không thể hiện được cá tính lãnh đạo trong sáng, đáng kính trọng và không những năng lực lãnh đạo CSVN yếu kém mà họ còn mang thêm thói xấu dối lem lẻm, dối không biết ngượng mồm, nói dối đến độ trơ trẻn, mở mồm ra là biết dối nhưng vẫn cứ nói dối như cách ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thể hiện trong bài diễn văn 85 năm ngày thành lập đảng.
Chính vì lẽ đó, chính vì những kẻ lãnh đạo vô đạo, kém tài nhưng dư thừa lưu manh, dối trá của một đảng lãnh đạo, độc quyền chính trị, là một trong số nguyên nhân khiến cho dân, nước cứ loay hoay trong loạn lạc nhiễu nhương, băng hoại đạo đức lối sống và cứ mãi đắm chìm trong vũng lầy đói nghèo, lạc hậu, chậm tiến...
Trung Quốc và âm mưu thôn tính Việt Nam
Ở vào một vị trí chiến lược trọng yếu trên biển Đông chỉ cách bờ biển Việt Nam khoảng 120-250 hải lý, lại là khu vực có tiềm năng về lượng dầu khí dồi dào, nên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là hai vị trí trên biển Đông có tầm quan trọng về quân sự và kinh tế của Việt Nam. Trong chiến lược thôn tính toàn cầu, Trung Quốc không dễ gì mà bỏ qua cái cơ hội này, biển Đông chính là mục tiêu ưu tiên.
Sau khi Trung Quốc chiếm đóng hai Quần Đảo Hoàng Sa và Trường Sa, các diễn tiến trong các quan hệ giữa hai nước vẫn diễn ra một cách rất bình thường như không có gì xảy ra. Trung Quốc vẫn tiếp tục giành được nhiều dự án lớn tầm cỡ quốc gia, trong đó có dự án Bauxite Tây Nguyên.
Nguyễn Thanh Giang – Truất phế ngay Nguyễn Phú Trọng và Phùng Quang Thanh
Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quanh Thanh vừa dẫn đầu một đoàn 13 tướng lĩnh sang phụng bái Bắc Triều từ ngày 16 đến ngày 18 tháng 10 năm 2014. Đoàn gồm các ông: Trung tướngBế Xuân Trường– Phó tổng Tham mưu trưởng;Trung tướngLương Cường– Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị; Trung tướngDương Đức Hòa– Tư lệnh Quân khu 2; Trung tướngPhương Minh Hòa– Tư lệnh Quân chủng Phòng không-Không quân; Trung tướngVõ Trọng Việt– Tư lệnh Bộ đội Biên phòng; Trung tướngPhạm Hồng Hương– Tư lệnh Quân khu 3; Chuẩn đô đốcPhạm Hoài Nam– Phó tư lệnh – Tham mưu trưởng Quân chủng Hải quân; Thiếu tướngPhan Văn Tường– Phó tư lệnh Quân khu 1; Trung tướngVũ Văn Hiển–Chánh Văn phòng Bộ Quốc phòng;Thiếu tướngVũ Anh Văn– Tư lệnh Binh chủng Thông tin liên lạc; Thiếu tướngVũ Chiến Thắng– Cục trưởng Cục Đối ngoại – Bộ Quốc phòng; Thiếu tướngNgô Quang Liên– Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng.
Thực tế không biết họ đã bàn thảo với nhau những gì nhưng qua lời khai báo của Phùng Quang Thanh trong bài trả lời phỏng vấn các nhà báo bên lề cuộc họp Quốc hội hôm 20 tháng 10 năm 2014 thì không người Việt Nam nào không khỏi buồn lo, căm tức.
Nhà báo Vũ Đông Hà nhận xét:
“Phùng Quang Thanh đã chính thức hùa theo Bắc Kinh để xem những vùng thuộc chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông không còn là của Việt Nam nữa mà là khu vực chung của các quốc gia cùng khai thác. Ông ta “mượn” Đài Loan, Philippines, Malaysia để biện hộ cho những hành vi xâm lược của Bắc Kinh trên biển Đông. Phùng Quang Thanh đã trở thành người phát ngôn Việt Nam tích cực nhất cho chủ trương tằm ăn dâu của Bắc Kinh: “biến vùng thuộc chủ quyền của Việt Nam thành vùng tranh chấp, biến vùng tranh chấp thành vùng khai thác của Trung Quốc, và sau cùng biến vùng khai thác chính thức thuộc chủ quyền không thể chối cãi của Trung Quốc””.
Mở đầu buổi phỏng vấn, Phùng Quang Thanh tí tởn khoe: “Chúng tôi sang thăm và làm việc thì bạn đón tiếp rất nhiệt tình, trọng thị, chu đáo và rất hữu nghị”.
Cái hoạt cảnh “nhử kẹo” này Thanh chẳng cần khoe thì tướng Nguyễn Trọng Vình, đại sứ lâu năm ở Trung Quốc cũng đã phác họa tử trước: “Chắc hẳn đoàn Bộ trưởng được đón tiếp trọng thị, khoản đãi hậu tình, có quà cáp đáng giá và được nghe những lời đường mật giả dối”.
Trả lời câu hỏi: “Thưa ông, trong các cuộc làm việc, hai bên có bàn về việc phía Trung Quốc đốc thúc nhiều hoạt động xây dựng trên khu vực quần đảo Trường Sa của Việt Nam cũng như chuyện giàn khoan đã xảy ra ít tháng trước không?”Thanh nói:
“Chúng tôi có trao đổi là bây giờ phải giữ nguyên hiện trạng trên biển Đông và phải thực hiện cho đầy đủ DOC. Tinh thần, quan điểm chung là không mở rộng tranh chấp, không cắm mới vào những nơi mà các bên chưa cắm”.
Chết rồi! Ai đã cử Thanh sang Trung Quốc để lạy lục, cầu xin bọn chúng “giữ nguyên hiện trạng” chiếm biển, chiếm đảo của mình?
Chẳng nhẽ Thanh đành cúi đầu dâng bái trước cái hiện trạng biển đảo của ta đã bị xâm lăng, chiếm đoạt rất đau lòng ư?
Chẳng nhẽ Thanh không biết rằng chúng đã chiếm Hoàng Sa và đang tiếp tục lấn chiếm Trường Sa của ta ư?
Từ cuối năm ngoái, Quân đội Trung Quốc đã tiến hành các hoạt động xây dựng và cải tạo đất trên nhiều rạn san hô và đảo nhỏ trong quần đảo Trường Sa. Hình ảnh mà vệ tinh Mỹ thu được gần đây cho thấy các hoạt động của Trung Quốc đã làm tăng diện tích Đá Chữ Thập hơn 11 lần, từ 0,08 km vuông thành 0,96 km vuông. Đá Chữ Thập của ta bị Trung Quốc chiếm đóng phi pháp từ năm 1988 giờ đã trở thành đảo lớn thứ 5 ở Biển Đông sau đảo Phú Lâm, đảo Đông Sa, đảo Linh Côn và đảo Tri Tôn. Trên Đá Chữ Thập Trung Quốc đã xây dựng bãi đậu trực thăng, bến cảng, một tòa nhà hai tầng và một nhà kính 500 mét vuông. Hai trăm binh sĩ Trung Quốc đang đồn trú tại đó. Sau sân bay trên đảo Phú Lâm, Trung Quốc sẽ xây sân bay Đá Chữ Thập.
Đá Chữ Thập được coi có vị trí chiến lược quan trọng ở Biển Đông, cách đảo Trường Sa Lớn của Việt Nam khoảng 110 km.
Nhẽ ra khi đàm phán Thanh phải nói:tạm thờigiữ nguyên hiện trạng, không mở rộng tranh chấp, không làm phức tạp thêm tình hình, Thế cũng đã là nhún lắm rồi. Nhún tạm thời nhưng nhất định sẽ chờ thời cơ đòi lại chủ quyền toàn vẹn.
Trả lời câu hỏi: “Vậy Trung Quốc có đưa ra cam kết hay lời hứa nào về việc giữ nguyên hiện trạng không, thưa ông?” Thanh cho biết:
“Hứa thì bạn không hứa nhưng nói chung hai bên đều thống nhất phải thực hiện DOC – nghĩa là không mở rộng, làm phức tạp thêm tranh chấp. Còn hiện nay trên biển, nói thật là các bên đều có xây dựng. Đài Loan cũng xây dựng, Philippines cũng tiến hành xây dựng đường băng, Malaysia có xây dựng và Việt Nam cũng có hoạt động xây dựng. Đều là tôn tạo, nâng cấp, mở rộng và tạo điều kiện thuận lợi cho nhân dân, cho các lực lượng đóng quân trên đảo để đảm bảo an toàn trong mùa mưa bão, đảm bảo điều kiện sinh hoạt trên đảo”.
Sao lại lập lờ đánh lận con đen như vậy được? Sao lại hùm bà làng địch ta như vậy được! Tất cả như nhau ư? Tất cả đều được quyền tôn tạo để “tạo điều kiện thuận lợi cho nhân dân, cho các lực lượng đóng quân trên đảo” ư? Nhân dân nào? Nhân dân hay thực dân? Lực lượng đóng quân nào? Đóng quân để giữ chủ quyền hay để xâm lăng?
Thượng tướng Nguyễn Văn Rinh, đại biểu Quốc hội tỏ ra tỉnh táo khi ông nói:
“Theo tôi, việc Trung Quốc cơi nới các đảo, xây dựng các công trình ở Trường Sa vừa rồi không phải vì mục đích kinh tế, cũng không phải vì mục đích nhân đạo, mà họ phục vụ mục đích và ý đồ độc chiếm biển Đông”.
Khi phóng viên bầy tỏ mối quan ngại sâu sắc qua câu hỏi: “Nhiều chuyên gia nêu ý lo ngại hướng xây dựng của Trung Quốc là để hình hành một căn cứ quân sự tấn công. Điều đó đe dọa mối an ninh hàng hải trong khu vực. Cảnh báo đó có đáng suy nghĩ, lo ngại?” thì Thanh lại cố tình bình thường hóa vấn đề: “Đó là các nhà nghiên cứu dự báo. Đương nhiên bên nào mà tiến hành xây dựng thì đó cũng là một căn cứ quân sự cả”.
Đó là dự báo của các nhà nghiên cứu, còn Thanh thì sao? Có đáng suy nghĩ, lo ngại? hay Thanh cho rằng địch xây căn cứ quân sự trên lảnh thổ mình là chuyện đương nhiên?
Nhảm nhí đến thế là cùng! Mù mờ đến thế là cùng!
Các hãng tin Trung Quốc thì tiết lộ:
“Ngày 17/10, tại Bắc Kinh, Ủy viên Quốc vụ, Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Thường Vạn Toàn đã cho biết: Hai bên đã đạt được ba nhân thức chung nguyên tắc về tiếp tục pháttriểnquan hệ giữa hai quân đội.Một là, thể theo phương châm 16 chữ “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần 4 tốt “Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”, từng bước khôi phục và thúc đẩyquan hệ giữa hai quân độiphát triển lành mạnh. Hai là,tăng cường đoàn kếtgiữa hai quân đội, cung cấp sự bảo đảm vững chắc cho củng cố vị thế cầm quyền của Đảng Cộng sản ở hai nước, bảo vệ sự nghiệp xây dựng Chủ nghĩa xã hội. Ba là, tuân thủ các nhận thức chung quan trọng đạt được giữa Lãnh đạo hai Đảng và hai nước Trung-Việt, phát huy vai trò tích cực vì xử lý thoả đáng vấn đề trên biển, giữ gìn cục diện hoà bình và ổn định”.
Thì ra, họ đến vời nhau chủ yếu là để: “tăng cường đoàn kếtgiữa hai quân đội,cung cấp sự bảo đảm vững chắc cho củng cố vị thế cầm quyền của Đảng Cộng sản ở hai nước”,
Đến nước này thì không thể còn nén chịu mà phải chửi thẳng vào mặt họ: “Chúng mày là lũ gian tặc, là tội đồ dân tộc, nếu chưa treo cổ ngay chúng mày lên được thì nhân dân cũng sẽ đời đời nguyền rủa chúng mày”.
Nếu Thường Vạn Toàn nói sai sự thật thỉ Phùng Quang Thanh phải nghiêm túc cải chính ngay để không bị dư luận khẳng định là thằng phản bội tổ quốc.
Cách đây mấy năm Nguyễn Phú Trọng đã chính thức ngỏ lời mời công an Trung Quốc sang đàn áp nhân dân ta, khi cần (Tìm đọc “Mấy nghi vấn đối với tuyên bố chung Việt Nam- Trung Quốc do ông Nguyễn Phú Trọng ký kết” trong thư viện online “www.nguyenthanhgiang.com”). Có phải nay anh ta, với cương vị Bí thư Quân ủy Trung ương, lại cử Phó Bí thư Quân ủy TW Phùng Quang Thanh mời Trung Quốc chuẩn bị sang chiến đấu với nhân dân Việt Nam để bảo vệ Đảng Cộng Sản Việt Nam!
Rõ ràng họ đang dụ voi về giầy mả tổ, chuẩn bị dâng giang sơn gấm vóc ta cho Tầu. Họ sẵn sàng lấy máu xương nhân dân ta chêm vững ngai vàng thống trị của họ (mà họ nhân danh Đảng).
Báo Quân đội Nhân dân thì đưa tin:
“Chuyến thăm này(củaPhùng Quang Thanh) nhằm tăng cường quan hệ hữu nghị hợp tác toàn diện giữa quân đội hai bên và bàn các biện pháp thúc đẩy quan hệ quốc phòng song phương để duy trì môi trường hòa bình, ổn định, hợp tác hữu nghị giữa nhân dân và Quân đội hai nước”.
Sao Phùng Quang Thanh lại ngồi với Thường Vạn Toàn đểbàn các biện pháp thúc đẩy quan hệ quốc phòng song phương?Có phải Quân đội Trung Quốc sẽ sung sướng được “quốc phòng” Việt Nam và quân đội Việt Nam sẽ phải đổ máu ra mà quốc phòng cho Trung Quốc?
Cầu hòa, cầu thân thì phải cử lãnh đạo Nhà nước, Chính phủ, Ngoại giao… đi đàm phán chứ sao lại cử quân đội đităng cường quan hệhữu nghị hợp tác toàn diệngiữa quân đội hai bên. Ôm chặt lấy nhau thì còn tay nào cầm súng khi cần thiết.
Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh dạy rằng: “Sinh ra bộ Quốc phòng là để bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải quốc gia. Lẽ ra ông Bộ trưởng phải phân biệt rõ bạn, thù, ra sức tăng cường lực lượng quốc phòng về mọi mặt, luôn sẵn sàng chuẩn bị đối phó với tình hình xấu nhất theo tinh thần “lấy ít địch nhiều, lấy nhỏ thắng lớn” như dân tộc ta đã thực hiện”.
Không biết do phản bội tổ quốc hay vì quá non kém, ngu xuẩn mà Nguyễn Phú Trọng lại xuất tướng trong trường hợp này.
Nói về thao lược thì một người đàn bà Việt Nam làm thơ cũng biết khi bí phải ghểnh sỹ, còn tốt đầu phải để dành mà dú dí vô cung.
(Thơ Hồ Xuân Hương: “Thiếp thấy bí, thiếp liền ghểnh sỹ/ Chàng lừa thiếp đang khi thất ý/ Đem tốt đầu dú dí vô cung”).
Đằng nay, họ thấp cơ thua trí đàn bà thế này thì đúng như tướng Nguyễn Trọng Vĩnh lo ngại:“Có một ông Bộ trưởng Quốc phòng như thế thì việc mất biển, đảo và mất nước là khó tránh khỏi”.
Từ nay đến Đại hội ĐCSVN thứ XII còn những hơn một năm nữa. Trong khoảng thời gian này không biết cái cặp đôi Nguyễn Phú Trọng – Phùng Quang Thanh sẽ còn gây biết bao nguy hại cho đất nước.
Chúng tôi khẩn thiết kiến nghị:“Truất phế ngay Nguyễn Phú Trọng và Phùng Quang Thanh”.
Hà Nội 24 tháng 10 năm 2014
Nguyễn Thanh Giang
Số nhà 6, ngõ 235, đường Trung Văn
Quận Nam Từ Liêm – Hà Nội

Các chuyên mục 

" id="vne_slide_image_0" style="margin: 0px; padding: 0px; border: 0px; line-height: 0; max-width: 100%; float: none; cursor: url(http://st.f1.vnecdn.net/responsive/js/utils/slideshow/css/slideshow/images/icons/zoom_cursor.png), auto;">







" id="vne_slide_image_9" style="margin: 0px; padding: 0px; border: 0px; line-height: 0; max-width: 100%; float: none; cursor: url(http://st.f1.vnecdn.net/responsive/js/utils/slideshow/css/slideshow/images/icons/zoom_cursor.png), auto;">
Đôi dép. Tôi nghĩ ông ấy là người đứng đầu thành phố mà còn đi lo cho mình, thế mà mình lại không biết lo cho bản thân, gia đình, rứa là tôi bớt rượu, tu chí làm ăn", ông Đình nói. Con trai ông Đình cũng là một thiếu niên hư được ông Thanh mời lên đối thoại, sau lần đó, thiếu niên này về theo cha đi làm nghề gò sắt, rồi lấy vợ, sinh cho ông Đình đứa cháu kháu khỉnh. "Gia đình tôi mang ơn bác Bá Thanh", ông Đình nói thêm." id="vne_slide_image_10" style="margin: 0px; padding: 0px; border: 0px; line-height: 0; max-width: 100%; float: none; cursor: url(http://st.f1.vnecdn.net/responsive/js/utils/slideshow/css/slideshow/images/icons/zoom_cursor.png), auto;">