 |
 |
Các chuyên mục |
|
Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal
Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat
Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục
Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói
Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí
Web links
Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP
|
|
|
|
Xem bài theo ngày |
|
| Tháng Sáu 2026 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| 1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
| 8 |
9 |
10 |
11 |
12 |
13 |
14 |
| 15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
20 |
21 |
| 22 |
23 |
24 |
25 |
26 |
27 |
28 |
| 29 |
30 |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Thống kê website |
|
 |
Trực tuyến: |
9 |
 |
Lượt truy cập: |
29339835 |
|
|
|
|
| |
|
 |
 |
|
|
|
Thân phận phụ nữ VN thời XHCN bác Hồ
16.12.2014 05:06
Số phận 100 cô dâu Việt mất tích sẽ ra sao?100 cô dâu người Việt mất tích sau khi kết hôn và đều được Wu Meiyu - một phụ nữ đã lấy chồng và sinh sống tại Quzhou 20 năm nay làm mối.
 Ngày cưới của D.Phúc và chàng rể người Trung QuốcĐược biết, ngày 20.11, các cô này đều nói với chồng rằng họ đi ăn cùng những người Việt khác trong vùng. Tuy nhiên, sau đó không ai liên lạc được với họ nữa. Vụ việc 100 cô dâu Việt mất tích bí ẩn đang làm nóng dư luận trong những ngày qua. Sinh mạng hàng trăm con người chưa biết rồi sẽ ra sao? Hiện tại họ đang sống thế nào? Vụ mất tích này liệu có tổ chức nào đứng sau? Điều đáng chú ý nhất là 100 cô dâu này mất tích sau khi kết hôn và đều được Wu Meiyu - một phụ nữ đã lấy chồng và sinh sống tại huyện này (Quzhou) 20 năm nay làm mối. Được biết, ngày 20.11, các cô này đều nói với chồng rằng họ đi ăn cùng những người Việt khác trong vùng. Tuy nhiên, sau đó không ai liên lạc được với họ nữa. Trong số đó, ít nhất một cô dâu đã quay về nhà chồng sau khi biến mất hôm 20.11. Thông tin đáng chú ý nhất từ cô gái này cho thấy, cô "bị ngất" sau bữa ăn. Khi tỉnh dậy, cô thấy mình đang ở trong một ngôi nhà nhỏ cách đó rất xa. Sau khi bỏ trốn, cô đã quay lại Cù Châu và trình báo với cảnh sát. Một quan chức ở địa phương này cho rằng một đường dây có tổ chức có thể đứng sau vụ mất tích hàng loạt trên. Sự việc diễn ra chưa có hồi đáp. Đằng sau đó là hàng loạt những lo lắng từ dư luận và từ phía gia đình của các nạn nhân. Nhiều nguồn tin cho rằng, có thể họ bị bắt cóc? Điều đó có nghĩa họ lại bị bọn buôn người bán thêm một lần nữa. Thân phận họ rồi sẽ ra sao? Hoặc liệu có phải họ cùng nhau bỏ trốn? Nếu trốn thì có hiểm họa nào rình rập tính mạng họ hay không? Nếu trốn không thoát được, nếu bị chồng bắt lại, quay trở về họ sẽ sống ra sao? Chồng và gia đình chồng liệu có bỏ qua khi họ phải bỏ một số tiền không nhỏ để cưới về? Lo lắng cho tính mạng của hàng trăm cô gái này là điều không tránh khỏi bởi trước đó đã có nhiều vụ án đau lòng xảy ra đối với những cô gái Việt khi làm dâu nơi xứ người. Một bi kịch từ việc bỏ trốn bất thành của cô dâu Việt đó là N.T.D.Phúc (23 tuổi, Cần Thơ). Cứ ngỡ lấy chồng ngoại quốc để tìm chốn nương tựa về sau, ai ngờ chị đã phải sống những chuỗi ngày đau đớn, tủi nhục với người chồng Dong Ji Wo ở Trung Quốc. Theo lời bà ngoại của Phúc, những cuộc điện thoại gọi về của Phúc khiến gia đình cô ở Cần Thơ như đứt từng khúc ruột vì biết cô ngày đêm bị bạo hành nơi đất khách quê người. Không chịu được cuộc sống khổ nhục, Phúc đã tự trốn thoát khỏi nhà chồng. Một mình đi bộ lang thang hơn 3h đồng hồ, đến khi trời gần sáng đã bị Cảnh sát Trung Quốc giữ lại và bắt nhốt vì không có giấy tờ tùy thân. Sợ phải ngồi tù, Phúc đành gọi về cho chồng đến chuộc rồi bi kịch cuộc đời cô lại thảm hơn trước. Quay trở về không những chồng mà cả nhà chồng đã hành hạ Phúc, họ nhốt cô vào trong chuồng heo và dùng lửa đốt xung quanh cho đến ngất xỉu. Sau đó, bố mẹ chồng đã đổ nước lên người con dâu cho tỉnh lại và họ lại tiếp tục đánh. Không chỉ những cô dâu Việt ở Trung Quốc bị cuộc sống khổ nhục. Rất nhiều cô dâu trên đất Hàn cũng có hoàn cảnh tương tự, nhiều trường hợp đã phải trả bằng tính mạng. Phải dấn thân sang xứ người làm dâu là điều không phải cô dâu nào cung mong muốn. Sẽ không thể nói hết được lý do tại sao nhu cầu lấy chồng ngoại của một số cô gái ngày một gia tăng, có thể vì muốn đổi đời, có thể bị lừa bán, hoặc có thể do hoàn cảnh phải chấp nhận bán thân... họ có thể chưa lường hết những cạn bẫy đang giăng đầy trước mắt. Giờ phút này, hãy cầu nguyện cho 100 cô gái ấy được bình an! Đỏ - đen lấy chồng xa xứ: Những đứa trẻ “vô thừa nhận” Cháu Kim Su Hwan, vừa lọt lòng mẹ đã mắc chứng bại não bẩm sinh.Hạnh phúc từ những cuộc hôn nhân chóng vánh mang theo ước vọng đổi đời của các cô gái miền Tây là điều gì đó mông lung, được kể lại từ những hồi ức xa lắc ngoài biên giới. Còn bất hạnh, khổ đau và những hệ lụy kéo dài là điều chúng tôi nhìn thấy trước mắt. Gần nhất là những đứa trẻ dù có mẹ, có cha, nhưng trở về Việt Nam lại trở thành những kẻ “vô thừa nhận” trên chính quê hương của mẹ mình…Trong khi đang lang thang ở Tiền Giang, Sóc Trăng - những địa phương có phụ nữ lấy chồng ngoại sớm và nhiều nhất ở Đồng bằng sông Cửu Long để tìm hiểu thông tin về những đứa con lai vô thừa nhận, chúng tôi nhận tin Nguyễn Thị Thanh Ngân, 22 tuổi, nạn nhân mới nhất của “phong trào” lấy chồng Hàn Quốc bị một người đàn ông mới quen sát hại ở đảo Jeju. Nhưng thế vẫn chưa đau lòng bằng những nhận định lặp lại kiểu “đỏ đen” mà chúng tôi nghe được từ người dân địa phương, rằng lấy chồng Hàn Quốc, Đài Loan, tỉ lệ sung sướng và bất hạnh là 50 - 50, thậm chí 70 - 30. Còn lấy chồng Việt Nam, 100% bất hạnh là có thể nhìn thấy trước… Chuyện buồn không đoạn kết Mọi kế sinh nhai đều nhờ cả vào mảnh vườn con con và mấy công ruộng ít ỏi, nên cuộc sống gia đình chị Huỳnh Thị Kiều (SN 1980, ở ấp 8, xã Vị Đông, huyện Vị Thủy, Hậu Giang) bao nhiêu năm cứ luẩn quẩn với hai chữ nghèo, đói. Để giải thoát kiếp nghèo và báo hiếu cha mẹ, chị Kiều quyết định lấy chồng nước ngoài. Năm 2011, chị kết hôn với ông Park Min Kyu (người Hàn Quốc), rồi theo chồng về Hàn Quốc sinh sống, nhưng chỉ 6 tháng sau thì hôn nhân tan vỡ. Ngày chưa lên xe hoa, chị Kiều cứ mơ mộng hình dung khi về bên đó, sẽ có cơ hội đi làm, kiếm nhiều tiền gửi về phụ giúp gia đình. Nhưng qua đến nơi mọi thứ đều trái ngược, khi gia đình chồng bắt chị ở nhà làm nội trợ, không cho giao tiếp với bên ngoài. Đã thế, chị Kiều còn thường xuyên bị chồng đánh đập. Không chịu nổi ấm ức, tủi nhục, tháng 7.2012, chị Kiều trốn về Việt Nam. “Làm việc đầu tắt mặt tối quanh năm với biết bao cơ cực, nhưng toàn bộ tiền bạc đều bị bên nhà chồng giữ hết. Họ đối xử tệ bạc lắm, ngày tui về làm dâu xứ người đâu nghĩ sẽ ra nông nỗi như vầy” - chị Nguyễn Ngọc Huyền Như (khu vực 2, phường Lái Hiếu, thị xã Ngã Bảy, Hậu Giang) kể về cuộc sống đau khổ sau nhiều năm làm dâu ở xứ Đài. Cũng vì nhà nghèo, nợ nần bủa vây, nên sau khi tốt nghiệp THPT, chị Như đã bôn ba lên Sài Gòn tìm việc. Rồi qua mai mối, chị kết duyên cùng một người Đài Loan, được chồng bảo lãnh sang bên đó. Tròn 1 năm, chị Như chỉ được gọi điện về thăm nhà đúng 3 lần. Thậm chí, khi gia đình có người mất, chị Như cũng không được gia đình chồng cho về nước để chịu tang. Vừa kể trên đây là những điển hình trong số hàng ngàn cô gái miền Tây lấy chồng ngoại, rồi rơi vào những tấn bi kịch trong nhiều năm qua. Chỉ riêng tỉnh Hậu Giang, hiện có hơn 10.000 trường hợp kết hôn có yếu tố nước ngoài, nhiều nhất là lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc… Bà Lê Kim Thủy - Phó Chủ tịch Hội LHPN tỉnh Hậu Giang - nhận định: Yêu cầu cơ bản của việc lấy chồng nước ngoài là chị em phải học rành rẽ ngôn ngữ nước bạn, rồi phải tìm hiểu kỹ về phong tục, tập quán, những lễ nghi bên nhà chồng… Đặc biệt, trước khi sang bên đó, các chị em phải nắm thông tin và liên lạc với Đại sứ quán Việt Nam, để khi có chuyện xảy ra họ sẽ can thiệp, giúp đỡ. Tuy nhiên, hầu hết các chị em đều mù tịt những điều vừa nói bởi nhiều lý do, nên chuyện hôn nhân đổ vỡ, hạnh phúc nát tan là điều khó tránh khỏi. Đau xót ngày về… Bị đánh đập, hành hạ, đối xử tệ bạc…, nhưng đó chưa phải là cái kết sau cùng cho những phận người xuất ngoại làm dâu. Ngày chị Hồ Thị Mỹ Ân (ấp 2, xã Hòa An, huyện Phụng Hiệp, tỉnh Hậu Giang) trở về Việt Nam, chị cũng không ngờ hai đứa con của mình sau đó lại trở thành những đứa trẻ “vô thừa nhận” trên chính quê hương. Năm 2006, chị cưới một người chồng Hàn Quốc lớn hơn mình đến mấy chục tuổi. Dù vỡ mộng giàu sang, nhưng được cái chồng vợ thuận hòa, cuộc sống cũng yên bề hạnh phúc. Sau thời gian sống bên Hàn Quốc, chị lần lượt gửi 2 đứa con (trai lớn 6 tuổi, gái nhỏ 4 tuổi) về quê nhờ người thân chăm sóc. Bà Lục Thị Phương, mẹ chị Ân chua xót: “Lúc con Ân mới theo chồng về Hàn Quốc, người ta nói, muốn nhập hộ khẩu bên đó, phải có hộ khẩu bên này, nhưng con tui mới đi 6 tháng, địa phương đã cắt hộ khẩu nó mất tiêu rồi. Hai đứa cháu gửi về đây chỉ kèm theo hai cái hộ chiếu, không tờ giấy lận lưng”. Cũng vì lẽ đó, năm nay, con gái nhỏ chị Ân là cháu Kim Chi In dù đủ tuổi nhưng chưa thể đến trường. “Tui dẫn cháu đến xin học ở trường mẫu giáo Hòa An 2, rồi trường mẫu giáo Hương Sen, nhưng họ đều không nhận vì không có giấy khai sinh” - bà Phương nói. Đau lòng nhất là cháu Kim Su Hwan, vừa lọt lòng mẹ đã mắc chứng bại não bẩm sinh. Hằng tháng, bà Phương phải ra thị trấn nhờ người quen đặt mua thuốc theo toa bác sĩ, các loại sữa dinh dưỡng cũng phải mua theo hướng dẫn, có chế độ uống riêng. “Tiền điều trị cho cháu mỗi tháng phải hơn 10 triệu đồng. Dạo trước, tui có đến UBND xã xin mua thẻ BHYT cho cháu. Họ nhìn hộ chiếu toàn chữ Hàn Quốc rồi lắc đầu vì chẳng biết ghi sao. Không có khai sinh, đứa nhỏ không được đi học, đứa lớn bệnh tật cũng không được hỗ trợ gì. Mọi thứ chỉ biết trông chờ vào số tiền con tui gửi từ Hàn Quốc về”.  | | Cháu Kim Chi In. |
Hai đứa cháu của bà Phương không phải là trường hợp cá biệt. Theo Sở Tư pháp Hậu Giang, toàn tỉnh này hiện có trên 200 trường hợp trẻ có yếu tố nước ngoài đang sinh sống tại quê ngoại, trong đó gần 150 trường hợp chưa có giấy khai sinh. Theo quy định, trường hợp trẻ em sinh ra ở nước ngoài, được mẹ là công dân Việt Nam đưa về Việt Nam sinh sống, được áp dụng quy định về đăng ký khai sinh cho con ngoài giá thú khi trẻ em chưa được đăng ký khai sinh ở nước ngoài; mẹ của trẻ em không đăng ký kết hôn. Ngoài ra, trong trường hợp người mẹ khai về người cha, thì người cha phải làm thủ tục nhận con theo quy định của pháp luật. Tuy nhiên, đa phần những trường hợp này trẻ em sinh ra ở nước ngoài đều đã đăng ký khai sinh và có quốc tịch nước ngoài, nên Sở Tư pháp không thể làm thủ tục đăng ký khai sinh được. Khó khăn trên đã khiến cho những quyền lợi tối thiểu mà các em đáng được hưởng gần như là không có. Chị Từ Thị Muội (ấp 8, xã Vị Thắng, huyện Vị Thủy) lấy chồng Hàn Quốc năm 21 tuổi. Năm 2010, chị và con Hong Dae Jun, 7 tuổi, về Việt Nam sinh sống. Hiện tại, Hong Dae Jun đã được nhận vào lớp 1 tại trường tiểu học Vị Thủy 2, nhưng cháu vẫn chưa được làm khai sinh. Ông Châu Phước Đại - Hiệu trưởng Trường tiểu học Vị Thủy 2 - nói: “Các em được nhận vào học, nhưng phải chờ gia đình bổ sung khai sinh. Trong trường hợp không làm được khai sinh, quá trình học của các em chỉ được theo dõi, ghi nhận rồi để đó, chứ nhà trường không dám lập hồ sơ, vì điều này sai với quy định. Nếu các em học tốt vẫn được lên lớp tiếp theo, nhưng cũng chỉ là nhà trường ghi nhận, rồi cho học, chứ trên thực tế không có cơ sở để xác định các em đã lên lớp hay không”. Hiện, Sở Tư pháp Hậu Giang chỉ tư vấn cho những gia đình có mang khai sinh về Việt Nam thì dịch ra tiếng Việt, có chứng thực của cơ quan chuyên môn để tạm thời được đi học. Riêng trường hợp không mang về thì phải đến cơ quan Tổng lãnh sự tại TPHCM để nhờ trích lục lại và xác nhận. Tuy nhiên, với nhiều người, việc tìm lại những giấy tờ kể trên chẳng khác gì mò kim đáy biển. Như trường hợp của chị Trần Thị Thắm (xã Hòa Mỹ, huyện Phụng Hiệp) sau thời gian bị nhà chồng (Đài Loan) đối xử tệ bạc, chị đã cùng con trốn về Việt Nam. Với chị, trốn về được Việt Nam là mừng lắm rồi, chứ dám nghĩ gì đến mang theo giấy tờ có liên quan. Ông Huỳnh Thu - Giám đốc Sở Tư pháp tỉnh Hậu Giang - cho biết, vấn đề này hiện đang rất bức xúc, chúng tôi đang chờ chủ trương từ các bộ để tháo gỡ. Sở Tư pháp đang tạm thời tiếp nhận hồ sơ, xác nhận đã nhận hồ sơ đồng thời gửi về địa phương cho các em có thể đi học. Thế nhưng, đây cũng chỉ là giải pháp tạm thời, bởi thực tế, dù các em có được giải quyết theo trường hợp nào thì cũng phải bổ sung khai sinh để được đi học lâu dài. Ông Bùi Đức Quang - Trưởng phòng Giáo dục tiểu học - Sở GDĐT tỉnh Hậu Giang cho biết thêm: Toàn tỉnh hiện có 169 em có yếu tố nước ngoài đang học ở các trường. Mới đây, UBND tỉnh đã có công văn chỉ đạo, giao 3 ngành: Giáo dục, công an và tư pháp của tỉnh phối hợp, tạo điều kiện thuận lợi cho các trẻ em mang quốc tịch nước ngoài đang sinh sống trên địa bàn được tham gia học tập. “Trước đây, mỗi ngành giải quyết theo các độc lập, lần này có sự chỉ đạo, phối hợp chặt chẽ giữa các bên, hy vọng, vụ việc sẽ nhanh chóng được giải quyết”. Bi kịch người phụ nữ Việt lấy chồng Hàn bị nhân tình mới quen sát hại trong khách sạnVì hoàn cảnh gia đình khó khăn, cô gái gốc Kiên Giang đã nhận lời người đàn ông Hàn Quốc làm dâu xứ lạ chỉ sau một vài tháng quen biết. Nhưng khi vừa qua xứ người được vài ba tháng, chị đã bị nhà chồng đẩy ra đường. Cũng từ đó, chị sống cuộc đời trôi nổi, không người thân thích, không ai nương tựa. Khi đang cô đơn, chị gặp một người đàn ông khác, cùng tâm sự và tìm hiểu nhau. Nhưng khi cả hai cùng nhau vào khách sạn “tâm sự”, chị đã bị người mới quen này sát hại. Hung thủ giết cô gái đã đầu thú và nhận mọi hành vi phạm tội của mình. Công tác đưa nạn nhân về quê nhà để an táng đang gặp nhiều trở ngại vì hoàn cảnh khó khăn của gia đình nạn nhân. Cái kết đau lòng của cô dâu Việt lấy chồng Hàn Quốc Hai ngày nay, dư luận hết sức đau lòng về chuyện cô gái Việt Nam tên là Nguyễn Thị Thanh Ngân (22 tuổi, ngụ quận 4, TP.HCM) chết thảm trong một nhà nghỉ ở miền Tây đảo Jeju, Hàn Quốc. Danh tính hung thủ sau đó được xác định là Kim Hee Cheol (41 tuổi). Sự việc đau lòng xảy ra vào khoảng 3 giờ 30 phút ngày 30/11. Theo thông tin ban đầu, được biết, khoảng vài tháng trước khi xảy ra sự việc, do bạn bè mối lái, Ngân làm quen với Kim. Hai người chuyện trò rồi hẹn hò qua lại, vì lúc này, Ngân đang sống độc thân sau khi ly dị chồng, còn anh chàng họ Kim cũng đang “chăn đơn gối chiếc”. Vào tối ngày 30/11, hai người hẹn hò nhau đi chơi và uống rượu. Sau đó, hai người vào khách sạn “tâm sự”, nhưng khi đang “tâm sự”, họ Kim đã tàn ác siết cổ chị Ngân tới chết.  Điều kỳ lạ, sau khi ra tay với chị Ngân, hung thủ lại bất ngờ “hối lỗi” và gọi điện nhờ người đưa chị đi cấp cứu. Thế nhưng người phụ nữ xấu số này đã trút hơi thở cuối cùng trên đường tới bệnh viện.
Về phần hung thủ họ Kim, sau đó gã đã đầu thú. Hiện cơ quan điều tra Hàn Quốc đang tiến hành lấy lời khai hung thủ, thu thập chứng cớ từ hiện trường vụ án, lời khai của các nhân chứng để hoàn tất hồ sơ, thông báo cho Đại sứ quán Việt Nam và gia đình nạn nhân được biết. Phía cảnh sát điều tra Hàn Quốc vẫn đang tiến hành khám nghiệm tử thi để xác định nguyên nhân dẫn đến cái chết của chị Ngân và xác định động cơ giết người của hung thủ họ Kim. Còn về phần nạn nhân, sau khi cơ quan điều tra hoàn tất các bước để hoàn tất hồ sơ vụ án sẽ để cho gia đình đưa chị ngân về an táng theo phong tục quê nhà. Quyết định lấy “chồng ngoại” vì mong gia đình được đổi đời Sau khi hay tin chị Ngân bị sát hại dã man trong một khách sạn ở Hàn Quốc, chúng tôi đã nhanh chóng có mặt tại nhà của nạn nhân để tìm hiểu nội tình sự việc. Tiếp chúng tôi trong căn nhà xập xệ, chỉ vỏn vẹn khoảng 10m2, ông Nguyễn Minh Ngọc (60 tuổi, bố nạn nhân chia sẻ): “Khoảng vào đầu năm 2012, nhờ mai mối, Ngân làm quen với một người Hàn Quốc có tên là Kim Hyunjun (40 tuổi, quốc tịch Hàn Quốc). Ban đầu gia đình tôi vô cùng phản đối, vì qua các phương tiện thông tin đại chúng, chúng tôi biết tới nhiều vụ án mạng mà nạn nhân là cô dâu Việt lấy chồng Hàn. Tôi không muốn con gái lấy chồng quá xa xôi như vậy, thế nhưng tôi không cản được quyết định của con”. Lấy tay lau những giọt nước mắt lăn dài trên gò má, người cha tội nghiệp này cho chúng tôi biết, Ngân và anh chàng kia quen nhau chỉ vỏn vẹn vài tháng, rồi họ quyết định làm đám cưới với nhau. Quyết định đó nhanh đến mức ông Ngọc và cả gia đình ông đều cảm thấy bất ngờ. Một tay chị Ngân và anh chàng kia lo mọi chuyện từ thủ tục đến soạn sửa quà cưới, nhà hàng. Đến khi “mọi chuyện đã rồi”, chị mới thông báo cho gia đình ông Ngọc biết là chị sẽ làm đám cưới với anh chàng họ Kim. Một đám cưới tức tốc, nhanh chóng được diễn ra vào tháng 4/2012. Hai tháng sau, chị Ngân đã được cấp visa và mọi thủ tục cần thiết để “làm dâu xứ người”. Lúc con đi, mọi người trong nhà ông Ngọc ôm nhau khóc nức nở. Vì hơn ai hết, ông biết rằng và mọi thành viên trong gia đình biết rằng, chỉ vì muốn “kéo” mái nhà cũ nát của mình “thoát” khỏi cái chân cầu Rạch Dừa và chị Ngân ngậm ngùi cất bước xa quê nhà. Tấm lòng của bậc làm cha làm mẹ như bị dao cắt khi biết con mình đã quyết định ra đi chỉ vì muốn gia đình đỡ khổ. Nhưng cuộc đời lại không công bằng với người con gái hết mình vì gia đình này. Trước khi đến với Kim, chị đã mắc chứng bệnh ung thư nang buồng trứng dẫn đến vô sinh. Chị cũng đã tâm sự với mọi người và chồng tương lai như thế. Trong một khoảng thời gian dài, chị đi bệnh viện Chợ Rẫy để chữa trị nhưng không hiệu quả. Thế nhưng chàng trai họ Kim vẫn quyết định đi đến hôn nhân với chị. Bởi theo anh ta, ở Việt Nam chưa thể chữa trị được căn bệnh này, nhưng bên Hàn Quốc sẽ chữa trị được!? Sau lễ cưới đơn giản và tuần trăng mật ngắn ngủi, chị Ngân xách vali theo chồng. Ban đầu chị được mọi người trong gia đình chồng chữa trị bệnh tật hết lòng. Nhưng trong vòng nửa năm, bệnh tật không có tín hiệu tốt mà kinh phí chữa trị quá tốn kém, gia đình chồng đã đầu hàng. Muốn có một người cháu để nói dỗi tông đường, có một cục cưng để tạo không khí vui vẻ trong gia đình, vì thế, gia đình đã buộc Kim lấy vợ khác. Thế là Kim và chị Ngân “đứt gánh giữa đường”. Nơi xứ người lại bị đẩy vào cảnh cùng cực như thế, ban đầu chị Ngân cũng không muốn để lộ hoàn cảnh bi đát của mình nên đã giấu gia đình mọi chuyện, nhưng sau gia đình phát hiện ra. “Chúng tôi thương Ngân, muốn đưa em về nước, nhưng đến bữa ăn hàng ngày, chúng tôi vẫn phải chạy vạy, ăn đong, vậy lấy tiền đâu để giúp em về quê cho được”, chị Bùi Thị Minh Hồng (chị gái nạn nhân) ngậm ngùi chia sẻ. 
Chị Hồng cũng cho hay, trước khi cưới, Kim đã biết rằng Ngân vô sinh nhưng vẫn chấp nhận đi đến hôn nhân với nhau. Những tưởng rằng Kim sẽ yêu thương Ngân thực sự và bảo vệ chị khi gặp khó khăn, thì gia đình mới chấp nhận cho chị Ngân ra đi như thế. Không ngờ rằng, chỉ dăm bảy tháng sau khi thề thốt với nhau, Kim đã bỏ mặc chị khi bị gia đình phản đối. Theo lời kể của chị Hồng, thì Ngân cũng như các anh chị em khác trong nhà, đều không được ăn học tử tế. Ngân học đến lớp 7 phải nghỉ học làm những việc vặt kiếm tiền phụ giúp những sinh hoạt của gia đình. Mẹ lại mất sớm vì bệnh ung thư vú nên cuộc sống gia đình ngày càng khó khăn hơn. Ngân phải làm lụng, cùng các anh chị em khác lo lắng chi phí sinh hoạt hằng ngày. Gia đình không đủ điều kiện để đưa thi thể Ngân về quê an táng Trò chuyện với bố nạn nhân trong căn nhà khoảng 10m2 mà có tới 3 thế hệ với hơn 12 con người sinh sống, chúng tôi vô cùng xót xa. Căn nhà “ẩn náu” dưới chân cầu Rạch Dừa này từng là nơi sinh sống của chị Ngân trước khi chị “xuất cảnh” cùng với người chồng bạc nhược. Khi nhận tin con gái bị sát hại ở nơi đất khách quê người, ông Ngọc ngất lên ngất xuống. Căn bệnh thấp khớp và hung tin đó đã khiến cho người cha không thể đứng vững được. “6 giờ sáng hôm qua, khi đang chuẩn bị cho công việc phụ bán quán cơm, nghe tin con bị giết mà đầu óc tôi quay cuồng. Tôi vội chạy ra Đại sứ quán Hàn Quốc để tìm hiểu thực sư câu chuyện. Mặc dù cả người tôi đuối đi nhưng rồi tôi cũng phải gắng gượng để tìm hiểu thủ tục để lo hậu sự cho con gái”, ông Ngọc ngậm ngùi. Cũng theo ông Ngọc, ban đầu, những tưởng khi sự việc xảy ra như vậy, đại sứ quán sẽ giúp đỡ chi phí cho gia đình ông sang qua Hàn Quốc đưa thi hài con gái về, ông đã đăng ký cho cả 3 bố con đi. Nhưng khi biết tin gia đình phải tự túc kinh phí, ông không biết phải làm sao. Ông chia sẻ, một cặp vé khứ hồi và mọi chi phí cho một người một chuyến đi Hàn Quốc khoảng gần 50 triệu đồng. Nếu có số tiền lớn như thế thì đại gia đình ông đã không phải ở trong một căn lều nghiêng đổ thế này, và con gái ông cũng chẳng phải đi lấy chồng ngoại xa xôi. Thế rồi ông cũng phải ngậm ngùi đăng ký cho người con trai thứ hai đi. Nhưng việc gom góp, vay mượn tiền nong vô cùng khó khăn. Một người bà con của ông Ngọc ủng hộ 5 triệu đồng, ông mượn thêm được 5 triệu đồng, số tiền còn lại ông chẳng biết xoay xở ở đâu. Dự định cầm cố căn nhà, nhưng nằm dưới gầm cầu Rạch Dừa này, chẳng ai thèm cầm cố cho mình. “Khi con sống, tôi đã chẳng thể nào lo cho con một cuộc sống đầy đủ, đến cả khi Ngân chết rồi, tôi vẫn bất lực trước cái nghèo”, người cha nghèo khó ấy giàn giụa nước mắt khi nhìn di ảnh của người con gái xấu số Số phận tủi nhục đến hóa điên của cô dâu Việt xứ ĐàiThoát khỏi cảnh tù ngục nhà chồng ở Đài Loan, cô gái 24 tuổi trở về quê Cần Thơ với đau đớn tủi nhục, phát điên và phải vào bệnh viện tâm thần điều trị. Nhà đông anh em, gia cảnh nghèo khó nên Hoa phải nghỉ học sớm để đi làm thuê giúp đỡ gia đình. Thông qua mai mối, cô gái trẻ mang hành lý theo người chồng Đài Loan tới cửa khẩu Móng Cái, Quảng Ninh, vượt biên trái phép sang Trung Quốc rồi đi tàu đến Đài Loan. Thân gái xứ người, phải làm việc cực khổ để phục vụ gia đình chồng, không biết kêu cứu nơi đâu, cô dâu Việt gạt nước mắt bắt đầu chuỗi ngày tủi nhục. Suốt một năm ròng, hàng ngày ngoài việc phải hầu hạ gia đình chồng như nô lệ, Hoa phải làm thêm ở một xưởng may. Tiền bạc làm ra gia đình chồng giữ hết, nếu không làm cô sẽ bị bỏ đói. Hoa có với chồng một con trai. Vừa sinh con được 15 ngày, thân xác còn đau đớn nhưng chồng đã liên tục đòi quan hệ để thỏa mãn nhục dục. Công việc hàng ngày mệt lả, mặc cho cô nài nỉ van xin, mỗi ngày người chồng vẫn không dừng lại thói quen dựng vợ dậy giữa đêm để tra tấn về thể xác. Sau khoảng thời gian dài bị khủng hoảng trầm trọng, Hoa hóa điên. “Cuối tháng 5 năm nay, gia đình chồng đưa tôi đến biên giới Trung Quốc rồi đón xe cho tôi trở về quê nhà. Đứa con trai thì họ giữ lại. Tôi phải vào bệnh viện tâm thần điều trị cho đến nay”, Hoa lúc tỉnh táo nhớ lại.  | Một cô dâu Việt kể lại cuộc hôn nhân đầy sóng gió khiến mình bị tâm thần. Ảnh: Chí Nguyễn. |
Cùng cảnh ngộ với Hoa là trường hợp Thúy Hà, 27 tuổi, ngụ huyện Long Mỹ, Hậu Giang. Hà có thời gian hơn 7 năm sống với gia đình chồng ở Hàn Quốc. Từ khi về nhà chồng, cô luôn tự nhủ phải thật siêng năng, tạo lòng tin ở gia đình chồng mới có cơ hội được về thăm nhà. Cuối năm 2010, cô sinh một con trai và một gái. Những ngày làm dâu nơi đất khách, do chưa biết nấu món ăn Hàn nên nhiều lần Hà bị chồng nổi nóng đá tung mâm cơm, sau đó đánh đập dã man. Quá ức chế với cuộc sống ngột ngạt, Hà sinh ra bệnh quẫn trí, gia đình chồng gửi cô vào bệnh viện tâm thần điều trị. Sau một thời gian, Hà cùng đứa con gái bị "trả" về Việt Nam. Hà vẫn nuôi hy vọng sau khi trị bệnh xong sẽ được quay lại Hàn Quốc để đoàn tụ cùng con trai. "Hiện Hà đã ổn định bệnh tình nhưng nhà chồng thông báo sẽ không cho nó quay trở lại Hàn Quốc. Họ cũng không đồng ý cho cháu trai tôi về nước. Gia đình tôi buồn lắm nhưng không dám cho Hà biết vì sợ nó lại tái phát bệnh tình", mẹ của Hà ngậm ngùi. Không may mắn được quay lại cuộc sống thường ngày như hai cô gái trên, chị Mai (30 tuổi, ngụ thị xã Ngã Bảy, Hậu Giang) còn bi đát hơn gấp trăm lần. Là con duy nhất trong gia đình khó khăn, chị Mai tự trang trải cuộc sống bằng công việc bán cà phê, phụ giúp bố mẹ làm vườn trái cây. Năm ấy mất mùa, gia đình chị vào cảnh trắng tay phải vay mượn nhiều nơi. Cuối năm 2004, chị tình cờ gặp một người môi giới hôn nhân cho các cô gái lấy chồng ngoại quốc. Với hứa hẹn sẽ cho gia đình chị 20 triệu đồng trả nợ, chị Mai gật đầu ưng thuận xuất ngoại lấy chồng Đài Loan - người đàn ông được môi giới giới thiệu là kỹ sư xây dựng giàu có. Không sinh được con trai, chị bị gia đình chồng ngược đãi đến nỗi bị tâm thần rồi đuổi 2 mẹ con về lại quê nhà. Nỗi ám ảnh về người chồng vẫn luôn đeo bám, mỗi khi lên cơn chị Mai la hét chửi bới bằng tiếng nước ngoài, đập phá hết đồ đạc trong nhà. Có lần chị còn bỏ thuốc chuột đầu độc chính cha mẹ ruột. Gia đình đành đưa chị vào trại tâm thần. Mẹ bệnh, không có giấy khai sinh, con gái chị Mai không được đến trường như bạn bè đồng trang lứa mà đi bán vé số dạo phụ giúp ông bà. Thường xuyên phải đến Bệnh viện Tâm thần TP Cần Thơ chữa trị định kỳ, Thủy, 33 tuổi (ngụ quận Thốt Nốt, TP Cần Thơ) chia sẻ, bản thân chị cũng từng rơi vào cảnh bị bạo hành tình dục của người chồng Hàn Quốc, bị áp lực phải sinh con trai. Theo chị, đó là cuộc hôn nhân không tình yêu, rủi ro như một canh bạc. Kể từ khi xuất ngoại, chị Thủy không phụ giúp được cho gia đình thêm đồng nào ngoài số tiền chồng cho trước đó. Bị chồng trả về quê nhà đang lúc phải mang bệnh tâm thần cùng 2 đứa con gái, trong người không còn tài sản gì gọi là quý giá, gia đình chị đành phải bán đi căn nhà đang ở để lo chữa chạy cho chị và nuôi dưỡng 2 đứa cháu. Bác sĩ Ngô Thị Tuyết Mai, Bệnh viện Tâm thần TP Cần Thơ cho biết, sau khi sinh con xong, người phụ nữ thường hay bị áp lực về tâm lý. Giai đoạn này người phụ nữ rất dễ bị mắc bệnh tâm thần nếu bị tác động mạnh. Trong thời gian qua, nhiều bệnh nhân đến viện điều trị sau khi vừa sinh con xong ở nước ngoài thì bị bệnh, cũng có trường hợp bị ngược đãi trong hôn nhân. "Có trường hợp bệnh nhân vừa sinh con không bao lâu thì bị chồng giữ lại đứa con còn người mẹ mắc bệnh tâm thần thì trả về nước. Những ca này điều trị rất khó do chấn động tâm lý quá lớn", bác sĩ Mai phân tích.  | Bác sĩ Ngô Thị Tuyết Mai là người trực tiếp chữa trị cho nhiều trường hợp lấy chồng ngoại quốc bị “trả” về nước do tâm thần. Ảnh: Chí Nguyễn. |
Ông Dương Văn Khương, Quyền Giám đốc Trung tâm Bảo trợ bệnh nhân tâm thần và người vô gia cư, TP Cần Thơ, chia sẻ: “Trung tâm đang nuôi dưỡng và điều trị cho 5 bệnh nhân nữ sau khi lấy chồng ngoại quốc mắc bệnh tâm thần bị gia đình chồng trả về nước. Trong đó có 2 trường hợp bị gia đình bỏ rơi vì quá nghèo, số còn lại lang thang ngoài đường không nơi nương tựa". Theo ông Khương, có trường hợp cả hai mẹ con cùng vào trung tâm vì sau khi bị trả về nước không còn một thứ giấy tờ chứng minh nhân thân nào. Trong khi đó, người mẹ bị bệnh tâm thần còn đứa con thì không nơi nương tựa. Những trường hợp này trung tâm phải tự đặt tên cho họ để mua bảo hiểm điều trị mỗi khi ốm đau nhập viện. Có trường hợp còn đáng thương hơn, sống ở trung tâm cho đến khi chết mà cũng không có người thân nào đến nhận. * Tên nhân vật đã được thay đổi. Chí Nguyễ
KIẾP “VỢ MUA” CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ QUA TAY 3 ĐỜI "CHỒNG"15 năm, chị Phương bị bọn buôn người bán qua tay hết người này đến người khác. Chị kể, có những cuộc “cò kè”, trao đổi “vợ” diễn ra trong nhà nhưng cũng có những cuộc trao đổi diễn ra trên xe và thậm chí diễn ra ngay trong khu rừng hoang vắng. < iframe width="336" height="280" frameborder="0" marginwidth="0" marginheight="0" vspace="0" hspace="0" allowtransparency="true" scrolling="no" allowfullscreen="true" id="aswift_1" name="aswift_1" style="padding: 0px; margin: 0px; border-style: none; left: 0px; position: absolute; top: 0px;">< /iframe>Cuộc sống của chị không khác gì địa ngục trần gian. Chị không biết mình đang ở đâu, không có tiền, không một người thân quen, bất đồng ngôn ngữ khiến chị đành ngậm ngùi chịu kiếp “vợ mua” xứ người. Chị đã định tìm đến cái chết để tự giải thoát. Nhưng rồi nghĩ mẹ già không ai chăm sóc, chị lại gắng gượng sống và nuôi quyết tâm trở về quê hương. 15 năm, 3 đời “chồng” Làm dâu xứ người, cuộc sống của chị Phương vô cùng khó khăn vì bất đồng ngôn ngữ. Ba đời “chồng”, gọi là chồng nhưng chị về sống với 3 người đàn ông nhưng không hề có giấy đăng ký kết hôn. Dù sống trong gia đình nào, họ cũng canh giữ chị giống như một tù nhân. Mỗi cuộc giao kèo, chị không biết mình có giá bao nhiêu nhưng người đầu tiên mua chị với số tiền cao nhất, hai người chồng sau mua chị như một món hàng bị mất giá. Đầu tiên, chị Phương bị bán cho một ông chồng già. Khi về ở cùng, ngoài gã “chồng” này còn có mẹ già và một em trai. Họ nói chuyện với chị bằng hành động nhiều hơn là lời nói vì có nói, chị cũng chẳng hiểu gì. Họ chỉ cho chị cách làm ăn, chị cứ sống lầm lũi như một cỗ máy nhưng cũng có tình cảm của riêng mình. “Tôi nhờ một người Việt Nam nói với gia đình ấy, người tôi thích là người em, không phải người anh nhưng họ bảo không được vì anh trai chưa có vợ thì em trai cũng không được lấy”. Từ đây chị bắt đầu chán nản và quyết tâm bỏ trốn. Vì không hiểu tiếng, không biết đường cũng chẳng có tiền nên cuối cùng, chị bị bắt trở lại. Suốt 1 năm làm dâu, chị dần am tường địa hình và được nhà chồng tin tưởng giao đi chợ mua đồ ăn. Kể từ đó, chị cố bớt xén số tiền đi chợ để tích cóp mong sẽ có ngày trốn thoát về quê. Tích góp dần, sau gần 3 tháng chị đã giấu được một khoản tiền đủ để chạy trốn. Một hôm được giao cho đi chợ từ sáng sớm, nhân lúc người nhà chồng không để ý, chị đã chạy một mạch băng qua nhiều ngọn đồi, khe suối. Chị cứ chạy như thế nhiều ngày liền, mỗi lúc mệt mỏi chỉ dám dừng lại uống chút nước, ăn tạm miếng bánh rồi lại lên đường vì sợ người nhà chồng đuổi theo bắt về. Gặp được một người Việt Nam lấy chồng trong làng, chị Phương lại cầu cứu để bỏ trốn. Nhưng bất hạnh thay, người đó lại là một mụ buôn người khét tiếng trong vùng. Với lời lẽ ngọt nhạt, mụ hứa sẽ “mang xe ô tô đến, cho tôi tiền và dẫn đi lấy một người chồng trẻ” nên chị Phương đã đồng ý. Dù chưa biết cuộc sống trước mắt ra sao nhưng ít nhất chị mong trốn được khỏi nơi này. Nhưng rồi, người phụ nữ buôn người kia lại bán chị vào nhà một người Trung Quốc mất vợ. Cuộc giao dịch lần này diễn ra ngay trên chiếc xe tải chở chị Phương trốn chạy. Nhớ lại người chồng thứ hai, chị Phương kể: “Đêm đầu tiên, tôi không dám ngủ, sợ hãi thu mình một góc giường. Người đàn ông xuống cuối giường, tôi lại chạy lên đầu giường. Cứ như vậy đến sáng. Thế rồi, tôi đã bị người đàn ông đó đánh cho nhừ tử vì tội không biết “chiều chồng”. Chỉ vài ngày sau, gã đàn ông đó đã trả chị lại cho mụ buôn người. Lần ngã giá cuối cùng, mua chị là người chồng bây giờ mà theo chị là người tốt bụng nhất. Mặc dù không có thủ tục cưới xin nhưng họ đã sống với nhau hơn 10 năm, có hai đứa con, một trai, một gái. Thời gian đầu, chị bị giám sát rất kỹ kể cả khi đi chăn trâu, cắt cỏ, kiếm củi vì họ sợ chị bỏ trốn. “Vì không biết tiếng, tôi đành cam chịu làm thân tôi đòi. Ngày nào tôi cũng phải dậy từ 3h sáng nấu cơm ăn rồi đi trồng mía, trưa về cơm nước rồi lại đi làm, tối về nhà lại phục vụ bố mẹ và anh chị nhà chồng, đến 12h đêm mới được đi ngủ”. Đến ngày chị Phương mang bầu đứa con gái, nhà chồng đã để chị được tự do thoải mái hơn. Hai đứa con một gái, một trai lần lượt ra đời, khiến chị Phương phải ý định bỏ trốn khỏi nhà chồng. Thế nhưng, nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ thì vẫn luôn cháy bỏng. 
Chị Phương kể đã có lần muốn tự tử để tự giải thoát. Ảnh TG Nỗi ám ảnh quá khứ tủi nhục Bà Nguyễn Thị Vân, Tổ trưởng dân phố nơi chị Phương sinh sống cho biết: “Chị Phương là người có hoàn cảnh đặc biệt, không những vậy chị còn là nạn nhân của một vụ buôn bán người sang Trung Quốc. Tôi đã xác nhận cho Phương đúng là người trên địa bàn trước đây nhưng việc nhập hộ khẩu hiện còn vướng mắc. Không có hộ khẩu, Phương không thể làm thủ tục để quay lại Trung Quốc với hai con nhỏ”. Qua 10 năm chung sống, người chồng thứ ba cũng thương yêu chị nhiều hơn. Tuy vậy, lần nào chị ngỏ ý muốn về nhà anh ta cũng gạt phắt đi không thì hứa hẹn năm này qua năm khác. Trước tình hình đó, chị Phương quyết định tự lên kế hoạch về nhà. Cho đến khi chị dứt khoát quyết định sẽ về quê, người chồng miễn cưỡng đồng ý nhưng lại từ chối để vợ mang con đi. Những ngày sau đó, chị nhờ được một đồng hương, mang thư chuyển về quê để mẹ già điện thoại sang. Mười năm xa cách, nghe tiếng mẹ qua điện thoại, chị Phương bật khóc nức nở. Từ đó, chị có thêm động lực để kiếm tiền, nuôi giấc mơ một ngày nào đó sẽ được trở về. Suốt 3 năm, chị đi làm công nhân trong một công ty may mặc, số tiền dù không nhiều nhưng cũng đủ chăm lo gia đình và dành ra một phần làm lộ phí. Đến tháng 7/2013, giấc mơ hồi hương của chị Phương đã thành hiện thực. Ngày mẹ con chị đoàn tụ, cả hai khóc như mưa. Về Việt Nam, thương mẹ già bao nhiêu, chị càng căm phẫn chị họ và gã người tình bấy nhiêu. Quyết tâm vạch mặt hành vi phạm pháp của họ, chị đã viết đơn tố cáo lên cơ quan công an. Sau khi chị Phương quay về Việt Nam, chồng chị vì thương nhớ cũng dẫn con về thăm nhà ngoại. Hiện tại, chồng và con đã quay về Trung Quốc, chỉ riêng chị bị “mắc kẹt” không thể quay về với hai con nhỏ vì vướng mắc thủ tục. Mười lăm năm lưu lạc nơi đất khách quê người, được trở về nhà niềm vui đó nhưng nỗi tủi nhục, đau khổ, cay đắng trong lòng chị không thể vơi bớt. Giờ đây, chị Phương vẫn đang sống trong nỗi lo lắng: “Không biết mọi người họ có sợ mà ghẻ lạnh, hay coi thường tôi không?. Đi đến đâu, tôi cũng bắt gặp những lời dị nghị, đàm tiếu, ánh mắt dò xét xung quanh. Tôi chỉ sợ cuộc đời mình lại đi theo một lối rẽ khác mà mình không mong muốn”, chị Phương tâm sự. Nhắc đến nỗi tủi nhục phải chịu bên xứ người, chị Phương ôm mặt khóc. Chị bảo, hậu quả của trận hành hạ dã man là đến bây giờ chị vẫn bị chứng đau đầu và khớp chân hành hạ. Bệnh tật cộng sức ép từ cuộc sống bên ngoài đã khiến chị nhiều khi mất khả năng kiểm soát hành vi. Nhiều lần, bà con từng thấy người phụ nữ bị lừa bán năm nào… khỏa thân chạy khắp làng. Những lúc ấy, bà Lê Thị Tiến (mẹ chị Phương) lại phải đi theo dìu con về. Tiếp chuyện chúng tôi, bà Tiến nghẹn ngào chia sẻ: “Thời gian Phương mất tích biệt tăm quả là ác mộng với tôi, tôi chỉ có mỗi nó là chỗ dựa. Đau xót, thương con đứt ruột, đứt gan nhưng tôi cũng chẳng biết phải làm sao để tìm con”. Ngày con gái mất tích, bà Tiến gần như phát điên. Bà tìm kiếm khắp nơi, hỏi người đã đưa chị Phương đi chơi nhưng họ đều lắc đầu không biết. Ngày cầm lá thư đầu tiên của con gái, bà biết thủ phạm là ai nhưng nỗi đau khổ càng nhân lên gấp bội. “Những người kia còn gọi tôi là dì mà nỡ lòng làm chuyện thương thiên hại lý như vậy. Chỉ khổ, ngày đi Phương vẫn còn tỉnh táo, hoạt bát mà bây giờ nhiều lúc nó còn không biết mình đang làm gì nữa”, bà Tiến xót xa. Những ngày này, suy nghĩ đi sang Trung Quốc hay ở lại nhà với mẹ cũng khiến chị Phương phải khổ tâm rất nhiều. Bởi lẽ, giờ chị đã có hai đứa con bên đó, làm mẹ chị không nhẫn tâm bỏ lại con mình. “Nhất là những ngày này, các con tôi thường xuyên gọi điện sang nói nhớ mẹ. Nhưng tôi cũng không nỡ bỏ mẹ ở lại đây một mình. Mặc dù có những lúc mẹ con bất đồng quan điểm, tôi vẫn thương bà. Không thương mẹ thì tôi trở cực khổ tìm về Việt Nam để làm gì.
< iframe width="336" height="280" src="http://www.youtube.com/embed/8GGz2MwkPlE" frameborder="0" marginwidth="0" marginheight="0" vspace="0" hspace="0" allowtransparency="true" scrolling="no" allowfullscreen="true" id="aswift_1" name="aswift_1" style="padding: 0px; margin: 0px; border-style: none; left: 0px; position: absolute; top: 0px;">< /iframe>
Hệ lụy từ làm dâu xứ người |
| | | Nhiều cô gái dự tuyển lấy chồng Hàn với hy vọng đổi đời. | | Vốn xưa nay, chuyện phụ nữ Việt Nam lấy chồng ngoại quốc không còn xa lạ. Sướng hay khổ là phúc phận của mỗi người, cũng như những cặp vợ chồng thuần Việt ở xứ ta vậy thôi... Không phải cuộc hôn nhân ngoại quốc nào cũng có kết cục xấu. Tuy nhiên, khi hiện tượng này gần như trở thành trào lưu, khi người phụ nữ quyết định chọn tấm chồng không xuất phát từ tình yêu, khi cuộc sống có quá nhiều khác biệt... sự rủi ro trong canh bạc cuộc đời mà họ tự lựa chọn, càng dễ xảy ra. | NỖI ĐAU TỪ TRÀO LƯU CHỒNG NGOẠI Trong nhịp sống hối hả, thỉnh thoảng lại xảy ra một vụ việc đau lòng từ những số phận làm dâu xứ lạ, làm cả xã hội bàng hoàng. Nhiều người vẫn nhớ, cách đây bốn năm, một người phụ nữ Việt đã cùng quẫn chọn cách kết thúc đời mình bằng cái chết bi thảm vào đúng ngày 30 Tết. Đó là người phụ nữ 22 tuổi, mới theo chồng về Hàn Quốc chưa đầy một tháng. Năm ngoái, một phụ nữ ở Hàm Tân (Bình Thuận) bị chồng người Hàn Quốc giết vì lý do thật ẩm ương: vợ ông nói tiếng Hàn quá kém, trong lần cãi vã không đi đến đâu vì bất đồng ngôn ngữ! Hầu hết những cuộc hôn nhân này đều được kết nối chóng vánh từ các công ty môi giới. Những người phụ nữ tìm đến cái chết thì đã nhìn thấy, đo đếm được. Trên thực tế, con số phụ nữ bị bạo hành về thể xác và tinh thần hiện vẫn đang phải chịu đựng ở đâu đó nơi xứ người không ai có thể thống kê, ước tính được là bao nhiêu. Bà Nguyễn Thị Tuyết Loan, Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh Hậu Giang cho biết, tính sơ bộ, riêng ở Hậu Giang từ đầu năm đến nay có khoảng 1.000 phụ nữ lấy chồng nước ngoài, trong đó, 70% là Hàn Quốc. Tân Lộc, một cù lao nhỏ nằm trên sông Hậu, thuộc huyện Thốt Nốt (Cần Thơ) có tỷ lệ phụ nữ kết hôn với người nước ngoài, phổ biến là Hàn Quốc, Đài Loan (Trung Quốc) được cho là nhiều nhất trong cả nước. Không thể phủ nhận được, cù lao Tân Lộc giờ đây đã mang hơi hướng thị thành bởi nhà cao tầng, bởi tiện nghi trong sinh hoạt... từ các gia đình có con gái lấy chồng ngoại quốc. Tuy nhiên, sự đánh đổi nào cũng có cái giá của nó. Trong câu chuyện hôm nay, nam thanh niên những vùng này trở nên khó khăn hơn trong việc tìm bạn đời. Những số phận, những câu chuyện về cuộc sống khi bị đồng tiền chi phối trở nên nghiệt ngã hơn bao giờ hết... Những vụ việc phụ nữ Việt bỏ thân ở xứ người vừa qua cho thấy có rất nhiều vấn đề còn tồn tại trong hôn nhân có yếu tố ngoại quốc, đặc biệt những cuộc hôn nhân theo kiểu mai mối. ĐỪNG ĐÁNH CƯỢC SỐ PHẬN “Trào lưu” phụ nữ nông thôn nghèo, ít được học hành lấy chồng nước ngoài với mục đích tìm cơ hội đổi đời diễn ra trên thực tế không ít, đã gây ra những hệ lụy xấu cho xã hội. Bạo hành gia đình ở đâu cũng có. Làm thế nào để phòng tránh và đặc biệt, khi đã xảy ra, nạn nhân cần chuẩn bị cho mình có những kỹ năng cần thiết để tự bảo vệ. Thạc sĩ Lê Thị Bích Ngọc, người tham vấn tâm lý cho dự án Ngôi nhà bình yên thuộc Trung tâm Phụ nữ và Phát triển (Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam) sau nhiều năm tiếp xúc với các đối tượng nạn nhân, đúc kết: Bạo lực trong gia đình khi đã để xảy ra một lần sẽ có lần sau, lần sau nữa, theo quy luật sẽ phát triển mạnh hơn lên cả về tần suất và mức độ. Người phụ nữ bị bạo hành tùy mức độ, dễ rơi vào tình trạng bế tắc, cùng quẫn. Tuy nhiên, họ còn có nhiều mối ràng buộc, nhiều lý do để không thể tự giải thoát khỏi cuộc hôn nhân. Với những cuộc hôn nhân có yếu tố nước ngoài, phụ nữ gặp khó khăn hơn nhiều lần vì sự bất đồng trong ngôn ngữ, văn hóa, phong tục tập quán. Trong hoàn cảnh phải sống trong một cộng đồng khác biệt, bản thân không có chỗ dựa, không có thu nhập, dễ dẫn đến những hành động cực đoan, cùng quẫn như một số trường hợp đáng tiếc đã từng xảy ra. Tại hội nghị về hôn nhân và gia đình có yếu tố nước ngoài diễn ra ở Cần Thơ hồi tháng 4 vừa qua, ông Đinh Trung Tụng - Thứ trưởng Bộ Tư pháp cho rằng, nhiều cô dâu người Việt lấy chồng nước ngoài, chủ yếu là người Đài Loan và Hàn Quốc, nhằm có chỗ dựa kinh tế, hay tìm cửa để xuất ngoại đổi đời, thường khó có được kết quả tốt đẹp. Các công ty môi giới kết hôn với người nước ngoài mọc lên ở nhiều nơi tại thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh miền Đông, Tây Nam Bộ. Bất chấp pháp luật, bất chấp danh dự và thuần phong mỹ tục vốn có của người Việt, chúng lôi kéo những dụ dỗ người dân nhằm kiếm lợi bất chính. Chính mục đích sai lệch rằng lấy chồng nước ngoài để giúp bản thân và gia đình thoát nghèo, nhiều phụ nữ đã đưa mình vào con đường không lối thoát. Cộng đồng người Việt ở nước ngoài, các tổ chức, đoàn hội phụ nữ cũng cần hoạt động mạnh mẽ hơn, phối hợp chặt chẽ hơn với chính quyền sở tại để bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho người dân Việt đang sinh sống ở đó. Những cô gái nông thôn nghèo, ít có cơ hội học hành, muốn có một tấm chồng đủ vững chãi để nương tựa. Mong muốn của họ là chính đáng. Nhưng để đạt được điều đó, với hành trang khiêm tốn của họ, với cách tiếp cận của họ, chẳng khác nào đem cuộc đời mình ra đánh bạc. Phụ nữ Việt xưa nay vốn giỏi giang trong thu vén gia đình. Trước khi chấp nhận đánh đổi, người trong cuộc cần trang bị thêm cho mình những “vũ khí” cần thiết để tự bảo vệ cuộc sống cho bản thân và gia đình mình.
< iframe width="336" height="280" src="http://www.youtube.com/embed/8GGz2MwkPlE" frameborder="0" marginwidth="0" marginheight="0" vspace="0" hspace="0" allowtransparency="true" scrolling="no" allowfullscreen="true" id="aswift_1" name="aswift_1" style="padding: 0px; margin: 0px; border-style: none; left: 0px; position: absolute; top: 0px;">< /iframe>*
|
|
|
Những nội dung khác:
|
|
|
 |
|