 |
 |
Các chuyên mục |
|
Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal
Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat
Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục
Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói
Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí
Web links
Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP
|
|
|
|
Xem bài theo ngày |
|
| Tháng Sáu 2026 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| 1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
| 8 |
9 |
10 |
11 |
12 |
13 |
14 |
| 15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
20 |
21 |
| 22 |
23 |
24 |
25 |
26 |
27 |
28 |
| 29 |
30 |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Thống kê website |
|
 |
Trực tuyến: |
5 |
 |
Lượt truy cập: |
29338738 |
|
|
|
|
| |
|
 |
 |
|
|
|
Công dân CHXHCN Việt Nam nổi tiếng thế giới về tài ăn cắp: Nhật bắt thêm 6 người Việt ăn cắp quần áo Uniqlo
11.09.2014 14:28
Truyền thông Nhật vừa đồng loạt đưa tin về một vụ bắt giữ 6 người Việt cả nam lẫn nữ. Điều tra cho thấy họ đã hơn 100 lần ăn cắp quần áo Uniqlo để mang về bán ở Việt Nam. Quốc nhục thời CS: Số quần áo Uniqlo thu được mà nhóm trên thu giữ được.
Kênh truyền hìnhAsahi hôm qua đăng tải một đoạn phóng sự ngắn, cho biết cảnh sát vừa bắt giữ một nhóm người Việt bao gồm 5 nam, một nữ vì hành vi ăn cắp. Trong số 6 người này có một nam giới tên Bui Ngoc Cuong, nghề nghiệp công nhân và Lam Thi Mi Han, không có việc làm.Những người trên lần lượt bị bắt khi sau khi thực hiện các vụ ăn cắp tại cửa hàng quần áo Uniqlo tại đường Showa-ku, thành phố Nagoya, tỉnh Aichi. Qua khai thác, cảnh sát cho biết họ đã ăn cắp trót lọt hơn 100 lần ở các tỉnh Aichi, Gifu, Mie rồi mang về bán lại ở Việt Nam. Thông tin thêm trên tờ Sanpo cho biết nhóm ăn cắp trên chuyên nhắm tới quần áo, đồ dùng nhãn hiệu Uniqlo. Các làm việc của nhóm này là sau khi ăn cắp từ nhiều cửa hàng ở nhiều khu vực khác nhau, họ sẽ mang bán về Việt Nam thông qua trang mạng xã hội. Điều tra cho thấy tài khoản của người phụ nữ tên Han có nhiều khoản giao dịch với trị giá 10 triệu yen, tương đương khoảng 1,9 tỷ đồng. Những người được CSVN đưa qua Nhật thường là đảng viên hoặc thân nhân, chính họ đã làm cho dân tộc nhục nhã. Hải Phòng nở rộ 'shop Nhật Bản' Thanh Niên online – 13 giờ trướcp các loại đồ tiêu dùng Nhật Bản đã qua sử dụng, nay tại đây lại nở rộ các cửa hàng bán đồ Nhật còn mới. Một khách hàng đang xem xét chiếc tủ lạnh “nội địa” giá 82 triệu - Ảnh: T.H
|
Sau “phong trào” sử dụng đồ điện tử, xe máy, xe đạp cũ do thủy thủ tàu viễn dương mang về những năm 1980 - 1990, người tiêu dùng các nơi khác lại biết đến Hải Phòng nhờ các loại hàng “cắt quai”. Đó là những món đồ tiêu dùng cao cấp như máy ảnh, máy quay, mỹ phẩm cao cấp có dây khóa nhưng được các đạo chích cắt đứt quai đeo để lấy trộm và mang về bán lại cho các cửa hiệu bán lẻ tại Hải Phòng và có giá khá rẻ. Những loại hàng theo diện quà tặng cũng được quy vào dạng này. Tuy nhiên, gần đây do việc đánh thuế “quà tặng, quà biếu” giá rẻ cho hàng Nhật không còn nữa. Người Hải Phòng chuyển sang kinh doanh hàng nội địa từ Nhật Bản gửi về qua đường chính ngạch. Các “shop Nhật” tại Hải Phòng gần như có đủ các chủng loại đồ gia dụng cơ bản như bếp từ, nồi cơm điện, lò nướng, nồi ủ, kệ bếp đa năng, dao, kéo đến cái bấm móng tay đều được cung cấp. Chị em có thể mua được từ lọ thuốc nhỏ mắt, mỹ phẩm trắng da, nước rửa chén bát đến… băng vệ sinh, thậm chí cả bồn vệ sinh có sưởi ấm, phun nước. Tất cả đều là hàng dùng trong nội địa in chữ Nhật, dù có thể “made in China” nhưng đạt tiêu chuẩn Nhật nên rất đắt hàng. Vì vậy, nhiều mặt hàng đồng giá của tập đoàn Daiso, quy ra tiền Việt chỉ dưới 50.000 đồng như bấm móng tay, kéo nhà bếp, nhíp… cũng được bán trên 100.000 đồng. Đặc biệt được ưa chuộng là đồ điện gia dụng dù giá khá cao như nồi cơm điện tử Tiger 1,8 lít 6,5 triệu đồng, bếp từ Hitachi từ 20 - 35 triệu đồng, tủ lạnh Toshiba 5 cửa 420 lít giá 45 triệu đồng (trong khi tủ cùng loại tại các siêu thị điện máy Việt Nam giá 30 triệu đồng)… Nhược điểm lớn nhất của hàng điện tử là không có bảo hành và dùng điện 100 v, nên với những món đồ giá trị lớn thường được cửa hàng tặng kèm nắn dòng. Tại số 52 Dư Hàng, quận Lê Chân, địa chỉ bán hàng Nhật khá nổi tiếng trên mạng, chúng tôi được chủ nhà giới thiệu chiếc tủ lạnh “duy nhất tại Việt Nam” hiệu Mitsubishi màu ánh thép 650 lít, 6 cánh, giá 82 triệu đồng và “đụng” với một khách VIP cũng đến xem tủ. Địa chỉ này cũng quen thuộc với nhiều khách VIP từ Hà Nội do kinh doanh hàng Nhật mới đã gần 30 năm. Giá ở đây cao hơn các nơi khác khoảng 10 - 15% nhưng vẫn rất đông khách do có chế độ bảo hành, bảo trì. Anh Khánh, chủ nhà khoe đã từng có một khách quen nhưng giấu tên đặt một bộ đồ gia dụng, nội thất Nhật trị giá trên 700 triệu đồng để… mừng nhà mới của sếp. Chị Hà, chủ một “shop Nhật Bản” tại phố Quán Nam cho biết: gia đình có nhiều người thân tại Nhật đã thành lập doanh nghiệp, làm đại lý cho nhiều hãng lớn nên hàng về Việt Nam rất phải chăng. Hàng của shop này còn được giao sỉ cho nhiều shop Nhật khác của Hà Nội, Quảng Ninh, Hải Dương. Ngoài ra, ở Hải Phòng còn nhiều địa điểm khác cũng nhận nhập hàng trọn gói cho khách như Shop Nhật 187 Lê Lợi, Japan Vip 115 Đinh Tiên Hoàng, Japan 275 Nguyễn Khuyến… Đa số sản phẩm gia dụng của Nhật dùng rất tốt. Tuy nhiên do không có tiếng Anh nên khách hàng thường gặp khó với một số sản phẩm, chẳng hạn máy ảnh, máy quay Sony nội địa luôn chỉ có tiếng Nhật, mặt khác nhiều người cũng e ngại vì ít shop Nhật có bảo trì, bảo hành. “Không mua thì thôi, chúng tôi không bảo hành”, là câu cửa miệng mà ông Kíp, chủ của Kips shop trên đường Điện Biên Phủ thường nói! Thúy Hồng CHÔM ĐỒ Ở NHẬT VÀ KẺ CẮP TRÊN TRUYỀN HÌNHNguyên tắc trị nước từ ngàn xưa là: Thượng bất chánh, hạ tắc loạn. Ngày nay, đảng CSVN độc tài thống trị, tham nhũng tận răng, mãi quốc cầu vinh, thì ngày nào đảng còn, những hành vi phi pháp của đảng viên, viên chức CSVN tại hải ngoại, làm nhục quốc thể là điều hiển nhiên không thể chối cãi. Mời quý thính giả nghe phần Bình Luận của Việt Nguyễn với tựa đề: "CHÔM ĐỒ Ở NHẬT VÀ KẺ CẮP TRÊN TRUYỀN HÌNH" sẽ được Song Thập trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay. Vào ngày 27/02/2014 vừa qua, báo Sankei của Nhật Bản đưa tin về thực trạng ăn cắp đồ và chuyển về Việt Nam để tiêu thụ. Cục Chống tội Phạm Có Tổ chức thuộc Sở Cảnh sát Tokyo đã ra lệnh bắt một nữ tiếp viên hàng không của Hãng Hàng Không Quốc gia Việt Nam (Vietnam Airlines) vì nghi ngờ vận chuyển hàng trộm cắp từ một đường dây trộm cắp hàng hóa do một phụ nữ người Việt khác khoảng 30 tuổi cầm đầu đã bị cảnh sát bắt giữ. Tuy nhiên cảnh sát nói nữ tiếp viên này đã không còn ở Nhật. Theo mô tả của bài báo thì kiểu ăn trộm đồ là đưa nhiều hàng vào vali trong thời gian rất ngắn rồi bỏ chạy khỏi cửa hàng, đa số là hàng mỹ phẩm Shiseido và quần áo hiệu Uniqlo. Sau đó, nhóm này đóng thùng và chuyển đến khách sạn nơi các tiếp viên hàng không Việt Nam Airline lưu trú gần sân bay Narita. Ở đây các tiếp viên cho hàng vào va-li của mình và đã lợi dụng quá trình kiểm tra hải quan nặng về an ninh như theo dõi súng ngắn và ma túy chứ không nhắm vào quần áo mỹ phẩm, nên các tiếp viên này đã dễ dàng tuồn hàng về nước. Trong một bài khác được đăng cùng ngày, báo Sankei cho biết đồ mỹ phẩm Nhật được bán tại khu vực gần trụ sở chính của Vietnam Airlines ở Hà Nội, với giá thấp hơn giá tại Nhật và thậm chí nhãn ghi giá bằng tiền Yen của Nhật vẫn còn gắn trên sản phẩm bày bán. Báo Sankei đăng lại lời cơ phó của Vietnam Airlines cách đây 5 năm, từng bị kết án cũng vì dính líu vào việc vận chuyển hàng phi pháp là ông Đặng Xuân Hợp khai trước tòa rằng: "Ở Vietnam Airlines lương rất thấp và việc phi hành đoàn chuyển hàng trộm cắp để có thu nhập thêm là chuyện thường xảy ra". Không biết mức lương trung bình của một tiếp viên hàng không là khoảng 15.000 USD/năm giao động tùy theo hãng hàng không có phải là thấp, nhưng nghề này luôn hấp dẫn giới trẻ vì những đặc thù riêng của nó. Cách đây chừng 20 năm, để trở thành tiếp viên hàng không ngoài các tiêu chuẩn nghề nghiệp thì tiêu chí quyết định là lý lịch gia phả ba đời phải đỏ như máu. Tuy nhiên, càng về sau thì cần thêm tiêu chí mới là phải có tiền để lo lót chạy chọt, khoảng vài chục ngàn Dollar Mỹ cho một xuất làm tiếp viên hàng không. Bởi vậy, nên không có gì lạ khi các tiếp viên hàng không thường tham gia các đường dây phạm pháp chỉ sau một thời gian ngắn làm việc, với mục đích thu hồi số tiền phải bỏ ra. Công việc vận chuyển hàng trộm cắp chỉ là một trong những chuỗi hành vi phạm pháp trong ngành hàng không Việt Nam. Đầu năm 2008, hai tiếp viên hàng không của Việt Nam Airlines là Nguyễn Quý Hiển và Nguyễn Hoàng Hương Xuân bị Hải quan Hàn Quốc bắt giữ tại sân bay Incheon khi mang 300.000 USD Mỹ vào nước này. Giữa năm 2008, một nam tiếp viên của Việt Nam Airlines là Nguyễn Hoàng Hải trên chuyến bay từ Đức về Việt Nam cũng đã bị hải quan sân bay Tân Sơn Nhất bắt giữ do vận chuyển trái phép hơn 300.000 euro. Tháng 11/2008, Việt Nam Airlines cũng đã buộc thôi việc phi công Lại Quốc Việt, người bị bắt giữ vì liên quan đến đường dây rửa tiền và ma túy lớn tại Úc. Cũng trong đường dây rửa tiền này, một phi công khác của Việt Nam Airline là Trần Đình Đang cũng bị cơ quan an ninh Úc bắt tại sân bay và bị kết án 4 năm rưỡi tù giam do vận chuyển trái phép tổng cộng 6,5 triệu Úc-kim về Việt Nam. Đây là dẫn chứng vài vụ việc nổi bật, liên quan đến ngành hàng không nói chung và đội ngũ tiếp viên nói riêng về các hoạt động chuyển tiền lậu, buôn ma-túy, vàng đá quý, điện thoại, hàng hóa trộm cắp, v.v... Đã từ lâu, thông qua các chuyến bay quốc tế của Việt Nam Airlines, các quan chức trong guồng máy lãnh đạo cộng sản có cơ hội chuyển tiền tham nhũng ra nước ngoài cất giấu tại các ngân hàng, đặc biệt là Thụy Sĩ. Hoặc lợi dụng vấn đề đầu tư ra nước ngoài để "rửa tiền", sau đó chuyển tiền "sạch" trở lại Việt Nam. Chuyện trộm cắp ở nước ngoài khi bị phát giác là nỗi nhục quốc thể, tuy nhiên, đó chỉ là với người dân. Còn với người cộng sản, hành vi trộm cắp cao cấp như: Tham ô, tham nhũng, chiếm đoạt của công, của tư... hầu như đã quá quen thuộc với họ, vì thế việc trộm cắp hay phạm pháp ở nước ngoài của các quan chức hay con cháu quan chức CSVN, được coi rất bình thường, chẳng có gì phải nhục nhã. Không khó để tìm đọc những bản tin nói về hành vi trộm cắp của các quan chức khi ra nước ngoài. Năm 2005 có bà Võ Thị Hồng Phiếu, tổng giám đốc nhà máy Bia Huế đi công tác ghé qua Thái Lan. Bà đã lấy chiếc kính râm mà quên... trả tiền. Kết cục bà bị tòa án Thái Lan xử phạt 4.000 Bath. Tháng 6/2013 Cơ quan chức năng Singapore bắt giữ một nữ cán bộ của Thành Đoàn thành Hồ, vì phát giác bà trộm cắp trong siêu thị một món đồ trị giá khoảng 300 Dollar Singapore. Vũ Kiều Trinh là con của Tổng giám đốc đài truyền hình Việt Nam sang Thụy Điển ăn cắp hàng trong siêu thị. Sau một tuần bị giam, ngày 16-2-2001, cô ta được tha, sau khi có giấy của bác sĩ xác nhận rằng Kiều Trinh bị bệnh tâm thần từ Việt Nam gửi sang. Chương trình "Văn hóa dân tộc... cộng sản" của Đài truyền hình Việt Nam hằng tuần vẫn xuất hiện gương mặt Kiều Chinh dẫn chương trình. Vậy phải chăng Vũ Kiều Chinh chính là bộ mặt thật của đảng CSVN: Vừa là kẻ cắp, vừa bị tâm thần?!
Cảnh sát Malaysia đã bắt giữ 3 người Việt Nam chuyên đột nhập vào các cửa hàng để ăn trộm. Cảnh sát Malaysia đã bắt giữ 3 người Việt Nam trong một nhóm tội phạm chuyên đột nhập vào các cửa hàng để ăn trộm, nhật báo The Star (Malaysia) đưa tin ngày 18/8. Camera an ninh tại những cửa hàng bị trộm đã phanh phui hành tung của 3 kẻ trộm người Việt, theo cảnh sát Malaysia. Một quan chức an ninh bang Malacca cho biết 3 người đàn ông, tuổi từ 27 đến 33, được cho là có liên can đến 9 vụ đột nhập vào các cửa hàng từ tháng 5 cho đến nay, làm thất thoát hơn 57.000 USD. The Star dẫn lời ông này cho biết thêm những người Việt này đã bị bắt tại một căn hộ ở bang Malacca, Malaysia. Cảnh sát đã phát hiện rất nhiều đồ nghề như tua vít, máy khoan và một máy cắt kim loại tại đây. “Ba người này đều thất nghiệp, đã thừa nhận thực hiện 9 vụ trộm. Một người trong số họ không có giấy phép thông hành”, quan chức Malaysia cho hay. Quan chức trên nói thêm rằng các điều tra viên Malaysia cũng phát hiện những tên tội phạm này đã đột nhập vào các cửa hàng từ mái nhà hay cửa sổ, rồi sau đó khoan các két sắt đựng tiền và đồ quý giá. Đây không phải là lần đầu tiên xảy ra trường hợp người Việt Nam ở Malaysia bắt giữ vì tội trộm cắp. Hôm 10/7, Sở Lâm nghiệp bang Penang của Malaysia cho biết, cơ quan này đã bắt giữ 13 người Việt Nam sở hữu trái phép 5kg gỗ trầm hương. Những người này bị nghi ngờ ăn cắp số gỗ trầm hương này từ rừng của Malaysia.  | | Những người Việt Nam bị cho là ăn cắp trầm hương bị bắt ở Penang hôm 10/7 – Ảnh: The Star |
Báo The Star dẫn lời giám đốc Sở Lâm nghiệp Penang Rosli Jamaluddin cho biết 13 người Việt Nam này đã bị bắt khi kiểm lâm và cảnh sát Malaysia lục soát một căn nhà ở thị trấn Simpang Ampat (quận Seberang Prai). Cán bộ kiểm lâm Penang đã phát hiện 5 kg gỗ trầm hương cùng những thiết bị được cho là dùng để khai thác trầm hương. Ông Jamaluddin cho biết những nghi can trên có độ tuổi từ 20 đến 45, trong đó có 6 phụ nữ và 7 người đàn ông. Chính quyền Penang sau đó đã đưa toàn bộ 13 nghi can này đến tòa sơ thẩm. Vụ việc đang được điều tra theo Luật lâm nghiệp quốc gia Malaysia ban hành năm 1984. Nếu bị buộc tội, các nghi can trên có thể đối mặt với án tù tối đa 5 năm, phải nộp phạt khoảng 15.696 USD, hoặc có thể bị cả hai hình phạt này. Nhật, Thái, Hàn rêu rao người Việt trộm cắp, ăn tham, xả rác- Một số người Việt ở nước ngoài có hành động xấu như trộm cắp, lấy thức ăn quá nhiều rồi bỏ… khiến hình ảnh Việt Nam đang dần trở nên xấu xí. Một số nước thậm chí đã trưng biển cảnh báo bằng tiếng Việt về tình trạng này. 
Mới đây, tờ Sankei Shimbun của Nhật đã đưa tin, một thành viên phi hành đoàn của Tổng công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) bị tình nghi buôn lậu hàng mỹ phẩm, quần áo ăn cắp và có thể đang tìm cách buôn lậu ra khỏi nước Nhật. Tình trạng người Việt Nam ăn cắp đồ tại Nhật cũng có xu hướng gia tăng. Những câu chuyện về người Việt ăn cắp, như giám đốc một công ty tên tuổi ở TP.HCM, vẫn lấy trộm ô dù trong siêu thị tại Nhật, lan truyền nhanh trên mạng xã hội khiến nhiều người cũng cảm thấy xấu hổ. 
Biển cánh báo tại một siêu thị ở Nhật Bản. Nhiều siêu thị ở Nhật vì thế đã ghi biển “nhắc nhở”, cảnh báo bằng tiếng Việt. Hồi tháng 6/2013, bức ảnh chụp biển cảnh báo hành vi ăn cắp vặt, cụ thể: “Ăn cắp vặt là phạm tội. Nếu ăn cắp vặt thì bị phạt tù dưới 10 năm. Ngay khi phát hiện ăn cắp vặt thì chúng tôi sẽ thông báo cho cảnh sát ngay lập tức. Camera phòng chống tội phạm đang hoạt động. Tăng cường điều tra”, đã được đưa lên mạng. Không chỉ ở Nhật Bản, mà các nước và vùng lãnh thổ khác như Thái Lan, Đài Loan cũng đều có biển cảnh báo về thói trộm cắp vặt của người Việt. 
Cảnh báo ăn cắp của người Việt ở Đài Loan Ngoài ra, một thói quen xấu khác của người Việt Nam trước đây đã từng được cảnh báo qua một bức ảnh chụp tại một nhà hàng buffet (ăn uống tự chọn) ở Thái Lan. Bức ảnh này ghi lại hình ảnh một tấm biển có dòng chữ Việt chưa chuẩn cú pháp, nội dung như sau: “Xin vui lòng ăn bấy nhiêu lấy bấy nhiêu, nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 bath đến 500 bath. Xin cám ơn”. 
Biển tiếng Việt cảnh báo việc lấy thức ăn thừa ở một nhà hàng buffet Thái Lan Nhiều thành viên cho rằng đây không phải là một chuyện hiếm gặp tại các nhà hàng Thái Lan. 
Cảnh báo của người Việt ở khắp nơi 
Bức ảnh tại một nhà hàng ở Singapore là minh chứng đáng buồn cho thói quen ăn uống thiếu văn minh của người Việt. Cư dân mạng cũng lan truyền, bàn tán bức hình chụp tấm biển cấm vứt rác bừa bãi bằng tiếng Việt tại Hàn Quốc. Nội dung ghi trên tấm biển: ‘Khu vực này cấm vứt bỏ rác thải sinh hoạt, nếu như không đúng luật sẽ bị phạt 1 triệu won (khoảng 19 triệu đồng)’. 
Bên dưới tấm biển ghi danh tính người đứng đầu quận Chilgok (tỉnh Gyeongsang, Hàn Quốc) cùng số điện thoại liên lạc. Những lời cảnh cáo được viết bằng tiếng Việt như trên, tại nhiều quốc gia đã khiến không ít người cảm thấy buồn và xấu hổ khi hình ảnh, đất nước mình đang trở nên xấu xí trong mắt người nước ngoài. Khánh Chi(tổng hợp) Nguyên tắc trị nước từ ngàn xưa là: Thượng bất chánh, hạ tắc loạn. Ngày nay, đảng CSVN độc tài thống trị, tham nhũng tận răng, mãi quốc cầu vinh, thì ngày nào đảng còn, những hành vi phi pháp của đảng viên, viên chức CSVN tại hải ngoại, làm nhục quốc thể là điều hiển nhiên không thể chối cãi. Mời quý thính giả nghe phần Bình Luận của Việt Nguyễn với tựa đề: "CHÔM ĐỒ Ở NHẬT VÀ KẺ CẮP TRÊN TRUYỀN HÌNH" sẽ được Song Thập trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.
Vào ngày 27/02/2014 vừa qua, báo Sankei của Nhật Bản đưa tin về thực trạng ăn cắp đồ và chuyển về Việt Nam để tiêu thụ. Cục Chống tội Phạm Có Tổ chức thuộc Sở Cảnh sát Tokyo đã ra lệnh bắt một nữ tiếp viên hàng không của Hãng Hàng Không Quốc gia Việt Nam (Vietnam Airlines) vì nghi ngờ vận chuyển hàng trộm cắp từ một đường dây trộm cắp hàng hóa do một phụ nữ người Việt khác khoảng 30 tuổi cầm đầu đã bị cảnh sát bắt giữ. Tuy nhiên cảnh sát nói nữ tiếp viên này đã không còn ở Nhật. Theo mô tả của bài báo thì kiểu ăn trộm đồ là đưa nhiều hàng vào vali trong thời gian rất ngắn rồi bỏ chạy khỏi cửa hàng, đa số là hàng mỹ phẩm Shiseido và quần áo hiệu Uniqlo. Sau đó, nhóm này đóng thùng và chuyển đến khách sạn nơi các tiếp viên hàng không Việt Nam Airline lưu trú gần sân bay Narita. Ở đây các tiếp viên cho hàng vào va-li của mình và đã lợi dụng quá trình kiểm tra hải quan nặng về an ninh như theo dõi súng ngắn và ma túy chứ không nhắm vào quần áo mỹ phẩm, nên các tiếp viên này đã dễ dàng tuồn hàng về nước. Trong một bài khác được đăng cùng ngày, báo Sankei cho biết đồ mỹ phẩm Nhật được bán tại khu vực gần trụ sở chính của Vietnam Airlines ở Hà Nội, với giá thấp hơn giá tại Nhật và thậm chí nhãn ghi giá bằng tiền Yen của Nhật vẫn còn gắn trên sản phẩm bày bán. Báo Sankei đăng lại lời cơ phó của Vietnam Airlines cách đây 5 năm, từng bị kết án cũng vì dính líu vào việc vận chuyển hàng phi pháp là ông Đặng Xuân Hợp khai trước tòa rằng: "Ở Vietnam Airlines lương rất thấp và việc phi hành đoàn chuyển hàng trộm cắp để có thu nhập thêm là chuyện thường xảy ra".
Không biết mức lương trung bình của một tiếp viên hàng không là khoảng 15.000 USD/năm giao động tùy theo hãng hàng không có phải là thấp, nhưng nghề này luôn hấp dẫn giới trẻ vì những đặc thù riêng của nó. Cách đây chừng 20 năm, để trở thành tiếp viên hàng không ngoài các tiêu chuẩn nghề nghiệp thì tiêu chí quyết định là lý lịch gia phả ba đời phải đỏ như máu. Tuy nhiên, càng về sau thì cần thêm tiêu chí mới là phải có tiền để lo lót chạy chọt, khoảng vài chục ngàn Dollar Mỹ cho một xuất làm tiếp viên hàng không. Bởi vậy, nên không có gì lạ khi các tiếp viên hàng không thường tham gia các đường dây phạm pháp chỉ sau một thời gian ngắn làm việc, với mục đích thu hồi số tiền phải bỏ ra. Công việc vận chuyển hàng trộm cắp chỉ là một trong những chuỗi hành vi phạm pháp trong ngành hàng không Việt Nam. Đầu năm 2008, hai tiếp viên hàng không của Việt Nam Airlines là Nguyễn Quý Hiển và Nguyễn Hoàng Hương Xuân bị Hải quan Hàn Quốc bắt giữ tại sân bay Incheon khi mang 300.000 USD Mỹ vào nước này. Giữa năm 2008, một nam tiếp viên của Việt Nam Airlines là Nguyễn Hoàng Hải trên chuyến bay từ Đức về Việt Nam cũng đã bị hải quan sân bay Tân Sơn Nhất bắt giữ do vận chuyển trái phép hơn 300.000 euro. Tháng 11/2008, Việt Nam Airlines cũng đã buộc thôi việc phi công Lại Quốc Việt, người bị bắt giữ vì liên quan đến đường dây rửa tiền và ma túy lớn tại Úc. Cũng trong đường dây rửa tiền này, một phi công khác của Việt Nam Airline là Trần Đình Đang cũng bị cơ quan an ninh Úc bắt tại sân bay và bị kết án 4 năm rưỡi tù giam do vận chuyển trái phép tổng cộng 6,5 triệu Úc-kim về Việt Nam. Đây là dẫn chứng vài vụ việc nổi bật, liên quan đến ngành hàng không nói chung và đội ngũ tiếp viên nói riêng về các hoạt động chuyển tiền lậu, buôn ma-túy, vàng đá quý, điện thoại, hàng hóa trộm cắp, v.v... Đã từ lâu, thông qua các chuyến bay quốc tế của Việt Nam Airlines, các quan chức trong guồng máy lãnh đạo cộng sản có cơ hội chuyển tiền tham nhũng ra nước ngoài cất giấu tại các ngân hàng, đặc biệt là Thụy Sĩ. Hoặc lợi dụng vấn đề đầu tư ra nước ngoài để "rửa tiền", sau đó chuyển tiền "sạch" trở lại Việt Nam.
Chuyện trộm cắp ở nước ngoài khi bị phát giác là nỗi nhục quốc thể, tuy nhiên, đó chỉ là với người dân. Còn với người cộng sản, hành vi trộm cắp cao cấp như: Tham ô, tham nhũng, chiếm đoạt của công, của tư... hầu như đã quá quen thuộc với họ, vì thế việc trộm cắp hay phạm pháp ở nước ngoài của các quan chức hay con cháu quan chức CSVN, được coi rất bình thường, chẳng có gì phải nhục nhã. Không khó để tìm đọc những bản tin nói về hành vi trộm cắp của các quan chức khi ra nước ngoài. Năm 2005 có bà Võ Thị Hồng Phiếu, tổng giám đốc nhà máy Bia Huế đi công tác ghé qua Thái Lan. Bà đã lấy chiếc kính râm mà quên... trả tiền. Kết cục bà bị tòa án Thái Lan xử phạt 4.000 Bath. Tháng 6/2013 Cơ quan chức năng Singapore bắt giữ một nữ cán bộ của Thành Đoàn thành Hồ, vì phát giác bà trộm cắp trong siêu thị một món đồ trị giá khoảng 300 Dollar Singapore. Vũ Kiều Trinh là con của Tổng giám đốc đài truyền hình Việt Nam sang Thụy Điển ăn cắp hàng trong siêu thị. Sau một tuần bị giam, ngày 16-2-2001, cô ta được tha, sau khi có giấy của bác sĩ xác nhận rằng Kiều Trinh bị bệnh tâm thần từ Việt Nam gửi sang.
Chương trình "Văn hóa dân tộc... cộng sản" của Đài truyền hình Việt Nam hằng tuần vẫn xuất hiện gương mặt Kiều Chinh dẫn chương trình. Vậy phải chăng Vũ Kiều Chinh chính là bộ mặt thật của đảng CSVN: Vừa là kẻ cắp, vừa bị tâm thần?!
Việt Nguyễn
Đại biểu nhân dân bị bắt từng được tặng thưởng nhiều danh hiệu cao quýÔng Trương Vĩ Kiến, đại biểu HĐND bị bắt, từng được tặng thưởng nhiều danh hiệu cao quý. Cụ thể, ông Kiến từng được tặng thưởng Huân chương Lao động hạng 3 năm 2006, hạng 2 năm 2010. Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ năm 2003 và 2006, Chiến sĩ thi đua toàn quốc năm 2007, danh hiệu "Doanh nhân Việt tiêu biểu" năm 2006 và nhiều bằng khen, giấy khen của Bộ ngành trung ương và UBND TP.HCM. Thông tin từ HĐND TP.HCM, ông Kiến là Tổng Giám đốc Công ty cổ phần dây cáp điện Tân Cường Thành. Ông là cử nhân chính trị, đại biểu HĐND thành phố khóa 7, được UBMTTQ giới thiệu ứng ửng và trúng cử đại biểu HĐND thành phố khóa VIII (nhiệm kỳ 2011 - 2016), đơn vị bầu cử số 9: Quận 8. Ông Trương Vĩ Kiến sinh ngày 8.2.1965. Quê quán: tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc. Hộ khẩu thường trú tại 430 Nguyễn Trãi, phường 8, quận 5, TP.HCM. Từ tháng năm 1986 đến tháng 12 năm 1992: Ông là Chủ hộ kinh doanh cá thể và sản xuất dây cáp điện ở 428 Nguyễn Trãi, phường 8, quận 5. Từ tháng 12 năm 1992 đến tháng 10 năm 1998: Ông là Giám đốc Doanh nghiệp tư nhân Tân Cường Thành. Từ tháng 11 năm 1998 đến tháng 12 năm 2010: Ông là Tổng đốc Công ty trách nhiệm hữu hạn Tân Cường Thành. Trong thời gian này, ông tham gia học trung cấp chính trị tại Trường Cán bộ thành phố và lớp Đại học chính trị chuyên ngành xây dựng đảng và chính quyền Nhà nước của Học viện Báo chí và Tuyên truyền thuộc Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh. Từ năm 2008, ông là Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị Trường dân lập Song ngữ Vĩnh Xuyên quận 6, thành phố Hồ Chí Minh. Từ tháng năm 2011 đến nay: Ông là Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Dây cáp điện Tân Cường Thành. Trao đổi với Một Thế Giới liên quan đến sự kiện này, một lãnh đạo HĐND thành phố cho biết không nắm thông tin cụ thể. Vị này cho biết hiện cơ quan Công an đang thụ lý điều tra nên từ chối bình luận về việc này. Kiến Giang
Thời gian vừa qua không ít trường hợp người Việt Nam đi ra nước ngoài hoặc sinh sống ở nước ngoài trở thành… kẻ cắp. Hiện tượng lao động Việt Nam ở các nước có nhiều tật xấu như bài bạc, rượu chè, trộm cắp, bỏ trốn đến nỗi nước sở tại phải có những đợt đóng cửa, tạm thời không nhập khẩu lao động Việt Nam, rất đáng suy ngẫm.  Việt nam là thế:Công chức trở thành quan chức,Quan thì tham,Dân gian... Ăn cắp- chuyện phổ biến Thẳng thắn nhìn nhận, tệ ăn cắp hiện nay có thể nói là chuyện phổ biến. Ăn cắp vặt có, ăn cắp của công có và tệ hại nhất hiện nay là ăn cắp của dân tài sản của nhà nước, đó chính là tham nhũng. Tệ tham nhũng là tệ ăn cắp tập thể nguy hiểm nhất hiện nay. Người có chức vụ cao ăn cắp thì làm sao có thể giáo dục được người trẻ, con cháu. Tấm gương xấu cứ treo lồ lộ trước mắt thì không thể giáo dục được ai. Nhìn vào lịch sử có những triều đại được ghi nhận là quang minh, chính trực. Làng trên xóm dưới không có trộm cắp rình mò, nhà nhà đêm đêm không phải đóng cửa. Theo Bộ luật Hồng Đức, tội trộm cắp tài sản là tội phạm có tính chất và mức độ nguy hiểm cao trong các tội phạm xảy ra trong xã hội phong kiến. Sự đánh giá này được thể hiện tại quy định về hình phạt đối với người phạm tội trộm cắp tài sản và cách thức sắp xếp vị trí của các quy định của tội trộm cắp tài sản trong các quy định về tội phạm. Nó chỉ đứng sau các tội xâm phạm an ninh quốc gia và các tội xâm phạm tính mạng, sức khoẻ, danh dự nhân phẩm con người. Một xã hội pháp trị, thực thi nghiêm pháp luật bao giờ cũng là nơi ươm mầm cho đạo đức xã hội phát triển. Một xã hội mà tôn ti trật tự được xác lập thì không có chuyện những tệ nạn hình thành. Điều đau lòng nhất hiện nay không phải đói nghèo sinh đạo tặc như ông bà ta ngày xưa đã tổng kết mà giàu cũng ăn cắp, càng giàu càng ăn cắp. Người ít văn hóa thì ăn cắp vặt người có văn hóa càng cao thì ăn cắp càng tinh vi, và những vụ rất lớn. Tệ “lại quả”, tệ đút lót để được nhận thầu tràn lan, tệ chạy chức, chạy quyền, chạy tội, chạy tuổi… cũng là thứ ăn cắp làm thành thứ “văn hóa” chạy”. Còn ăn cắp lớn nhất hiện nay chính là tệ tham nhũng. Tham nhũng chỉ đích danh là ăn cắp mà như bộ luật Hồng Đức đã xếp. Cái nguy hiểm nhất của tội này hiện nay là người ăn cắp không thấy xấu hổ mà còn vênh vang vì có nhà cao cửa rộng có nhiều tiền và có tiền là có tất cả. Một khi mà tầng lớp trên có vấn đề về đạo đức (vây cánh, lợi ích nhóm, tham ô, trộm cắp, hối lộ), không biết chia sẻ với người nghèo, thì đã phải báo động về vấn đề đạo đức xã hội. Chúng ta đau lòng về những hiện tượng như ăn cắp tiền ủng hộ cho đồng bào nghèo đồng bào khó khăn, những vùng bão lũ. Năm nào cũng vậy mỗi khi có thiên tai lũ lụt là những tấm lòng nhân ái đều hướng đến những người “thất cơ lỡ vận” chắt chiu quyên góp. Và cũng chính ở đó lại xuất hiện tệ ăn cắp. Nhiều người có trách nhiệm đã lợi dụng chia cho người thân, người nhà, hoặc bớt xén làm việc khác. Ngay đến tội giả danh thương binh, chất độc da cam để lấy tiền của nhân dân cũng phổ biến hiện nay thì phải nói tệ ăn cắp lan tràn trong xã hội mà không giáo dục không báo động thì hiểm họa khôn lường. Có người nói đói nghèo sinh đạo tặc đã sợ, nhưng giầu có và tài năng mà cũng đạo tặc, thì đáng sợ hơn nhiều. Những trí tuệ, thay vì nghĩ cách phát triển và đưa quốc gia thành văn minh, tiến bộ, lại tập trung vào tìm cách tham nhũng tìm cách chia tài nguyên và ODA như những vụ tham nhũng vừa qua.
Suy nghĩ về một số cố tật của dân Việt qua một bài báo (Ba Chợ Búa)Trên trang mạng www.sbtn.tv vào ngaỳ 8/8 có đăng một bản tin mang tựa đề: “Dân Việt bị bêu xấu ở các siêu thị”. Đại khái bản tin này nói rằng người Việt hiện nay đang bị cảnh giác ở siêu thị các nước Nhật, Thái, và bây giờ bị bêu xấu ngay tại siêu thị ngay trong nước Việt Nam. Một tờ báo trong nước chỉ ra 5 tật xấu của người VIệt hay diễn ra trong các siêu thị: ăn cắp, tật bới tung hàng hoá, không chịu xếp hàng theo thứ tự, hay ăn thử và nói cười lớn tiếng. Bài báo chỉ nêu lên hiện tượng này, mà không chỉ ra biện pháp để ngăn ngừa, tiêu diệt các thói xấu đó. Muốn ngăn ngừa hậu quả thì phải biết nguyên nhân. Những tật xấu đó có tự bao giờ trong xã hội Việt Nam ngày nay vậy? không ai có thể phủ nhận- kể cả những quan chức của chế độ đương quyền tại Việt Nam- là những hiện tượng đó rộ lên sau khi cả nước bị áp đặt sống theo nền đạo đức xã hội chủ nghĩa! Sự xuống cấp về kinh tế, nghèo khó không phải là nguyên nhân chính, vì người Việt mình vẫn bảo nhau “giấy rách phải giữ lấy lề”, hay “đói cho sạch, rách cho thơm”. Sự sụp đổ toàn diện của nền đạo đức xã hội mới là căn nguyên của vấn đề, mới là một vết thương sâu nặng cho dân tộc. Quyền đi đôi với tiền. Quan chức dùng quyền hạn của mình để kiếm tiền bất chính, vì chức vụ ở Việt Nam cũng được mua bằng tiền. Hiểu theo một nghĩa nào đó, các kiểu kiếm tiền bất chính của những kẻ ở trên đỉnh của xã hội Việt Nam đều là ăn cắp, ăn cướp. Cán bộ hải quan nhận tiền hối lộ là ăn cướp tiền của doanh nghiệp. Công an giao thông nhận tiền mãi lộ thay vì viết giấy phạt là ăn cắp tiền của công quĩ nhà nước. Các nhà thầu xây dựng cố gắng xây dựng công trình kém chất lượng bằng cách ăn bớt vật tư, dùng vật tư dỏm là ăn cắp tiền thuế của tòan dân. Trong một xã hội ăn cắp có hệ thống như vậy, chuyện người dân ăn cắp vặt trong siêu thị chỉ là chuyện bình thường! Cả một xã hội Việt Nam phải sinh tồn trong một môi trường chụp dựt, phi luật pháp. Kẻ thắng trong cuộc chiến làm vua, kẻ thua làm giặc. Nhanh thì còn, chậm thì hết. Những cơ hội làm giàu, kiếm ăn lương thiện ngày càng ít dần, cho nên nhiều người muốn sống lương thiện, tôn trọng luật pháp nhưng sợ không tồn tại nổi. Như vậy thì việc xếp hàng, giữ gìn trật tự trong siêu thị có ý nghĩa, có ích lợi gì? Cả một xã hội Việt Nam hằng ngày phải chứng kiến hành xử phi đạo đức ở khắp mọi nơi. Người lãnh đạo quốc gia nói dối. Sách giáo khoa nói dối. Báo chí nói dối. Lòng tin của con người vào những giá trị đạo đức căn bản rơi rụng dần, trong một xã hội chỉ có tiền là trên hết. Lòng tự trong của con người không còn, thì việc tôn trọng người khác, sống cho có văn minh, đạo đức ở chốn công cộng để làm gì? Trong một xã hội như vậy, con người quên đi những hành vi thể hiện lòng tự trọng, thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng. Hành vi xấu của tập thể lôi kéo dần dần những cá nhân tốt làm xấu giống theo mình. Mới đầu, một số người thấy khó chịu với những hành vi kém văn hóa đó. Nhưng thấy nhiều quá rồi quen, không còn cảm thấy khó chịu nữa. Và đến một ngày nào đó, người này sẽ vô tình làm giống như những người xấu khác mà không hay! Để chữa lành vết thương này, người dân Việt phải mình cùng nhau có ý thức, quyết tâm sửa đổi. Nhà nước Việt Nam phải chịu thay đổi tận gốc rễ, để tạo dựng lại một xã hội trung thực, văn minh. Nếu bắt đầu ngay từ hôm nay, e rằng dân Việt trong nước cũng phải mất nửa thế kỷ để khôi phục lại những giá trị đã bị đánh mất trong xã hội! Nói đến đây, có một số người đang sống trong cộng đồng người Việt ở Mỹ sẽ băn khoăn. Bởi vì một số tật xấu kể trên của người Việt trong nước vẫn còn thấy tại các siêu thị của người Việt mình bên này (ở mức độ ít nghiêm trọng hơn), đặc biệt là ngay trong khu vực Little Saigon, thủ đô của người Việt tị nạn. Đi vào các siêu thị Việt Nam, vẫn thấy những bịch trái cây bị bóc ăn thử, vỏ và hột vứt lăn lóc trên quầy. Vẫn thấy hàng hóa bị khách bới tung, vứt bừa bãi để lựa hàng cho vừa ý. Có người nói thích đi mua trái cây ở chợ Trung Đông, bởi vì trái cây ở đây không bị người mua trước “bấm” thử bầm dập, những người mua sau không dám mua nữa! Tại sao những hành vi kém văn minh này vẫn không mất đi, cho dù chúng ta đang sống ở một xứ sở thuộc hàng văn minh nhất thế giới? Đó là do những người mới sang Mỹ chưa bỏ được các cố tật cũ ở quê nhà, hay tại những thói quen này đã “ăn vào máu” đến độ không bỏ được? Cộng đồng người Việt ở Mỹ chúng ta vẫn có thể giữ cái nhìn lạc quan về vấn đề này. Có nhiều người Mỹ nói rằng cộng đồng người Việt ở Mỹ sẽ là tương lai của cộng đồng người Việt trong nước. Chúng ta đã gởi tiền về để góp phần nuôi sống một nền kinh tế XHCN què quặt trong 30 năm. Chúng ta đã và đang đấu tranh, góp tay với người trong nước đòi hỏi có một chính quyền nước Việt Nam dân chủ, vì dân vì nước thực sự. Và chúng ta cũng phải là mẫu mực của người trong nước về cách hành xử của người công dân trong một xã hội văn minh, tiên tiến. Bắt đầu từ cách đây vài năm, vào dịp tết Nguyên Đán, khi mà người Việt khắp nơi đổ về Little Saigon ăn tết cổ truyền, trên các phương tiện truyền thông tại Little Saigon, người Việt mình nhắc nhở nhau thực hiện nếp sống văn minh, lái xe cẩn thận, nhường đường cho những xe trong khu vực shopping ở trung tâm Little Saigon đi vào lộ chính, tránh tình trạng kẹt đường, kẹt phố xá. Đây là một nét đẹp văn hóa mà cộng đồng chúng ta cần tiếp tục phát huy. Vậy chúng ta cũng có thể nhắc nhở lẫn nhau hành xử có văn hóa trong các siêu thị, để “văn hóa chợ” mãi mãi là một nép đẹp trong truyền thống văn hóa của dân Việt mình… Ba Chợ Búa 
Năm 2009 cựu chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đáng kính đã có một phát biểu chính xác, sáng suốt làm kim chỉ nam cho mọi hành động của người Việt sau này. Đó là: ” Việt nam của mình, thì có khi không muốn tham cũng động lòng tham. Cái người thủ quĩ cứ giữ tiền khư khư, ở quĩ lúc nào cũng có số dư, cho nên lúc bí quá thì em mượn một chút. Mượn không thấy ai đòi hết… thì em mượn thêm. Chứ không phải người Việt nam tham nhũng nhứt thế giới đâu. Nói một hồi thì thấy rằng người Việt Nam tham nhũng nhứt thế giới, không phải vậy!” Như vậy đã rõ, người Việt nam không hề ăn cắp, không hề tham nhũng, chỉ là cầm nhầm mượn lâu quá nên quên. Do vậy hành động dự định truy tố người Việt của Nhật, Thái, Hàn…về chuyện tiếp viên ăn cắp, sinh viên Việt cầm nhầm đồ là hành động vu cáo trắng trợn, xâm phạm nghiêm trọng đến danh dự ‘quốc thể”Việt Nam. Quân đội Việt nam với quân đội Trung Quốc là quân đội của hai đất nước anh em. Hai quân đội đã “xây dựng biên giới hữu nghị, hợp tác cùng phát triển”“ Tổ chức kết nghĩa đồn, trạm hữu nghị, chung tay xây dựng biên giới bình yên tại các khu vực biên giới, cửa khẩu trọng điểm. Nhân rộng mô hình ‘bản kết bản,’ tổ chức các hoạt động giao lưu tại các đơn vị cơ sở của lực lượng biên phòng hai nước. Tăng cường đối ngoại biên phòng, ngoại giao nhân dân. Do vậy tháng 9/2013 Một tướng công an Trung Quốc “thưởng nóng” cho Ðồn Biên Phòng Móng Cái 50 triệu đồng (khoảng $2,500) không có gì phải làm ầm ỉ là “nhục quốc thể “cả. Nói rằng tướng Trung Quốc “không thể có tư cách thực hiện cái gọi là thưởng ‘nóng’ cho một đơn vị của quân đội Việt Nam là sai. Bởi vì đồn biên phòng Móng Cái đã phối hợp tốt với Công An Biên Phòng Trung Quốc bắt được các đối tượng phạm tội người Trung Quốc thì tướng Trung Quốc có quyền thưởng nóng cho “thuộc cấp”chứ không cần phải gởi lời cám ơn sâu sắc. Vụ việc thiếu nữ Việt nam khỏa thân cho trai Hàn tuyển vợ cũng là để thực hiện việc đo đạc “nhân trắc học”.Nhân trắc học là một ngành nghiên cứu phép đo trên cơ thể người và sử dụng toán học để phân tích những kết quả đo được nhằm tìm hiểu những quy luật phát triển của hình thái người. Do vậy dư luận xem đây là việc làm “nhục quốc thể” là sai lầm và làm nhụt đi khát vọng lấy chồng nước ngoài của con gái nước ta. Chuyện ông Vũ Ngọc Hoàng , quan chức cao cấp của ban tuyên giáo TƯ phát biểu cũng không có gì lạ: “Cách đây bốn, năm mươi năm, VNCH và Hàn Quốc có trình độ phát triển tương đương. Sau mấy mươi năm, tôi rà lại tư liệu thì thấy Hàn Quốc hiện có khoảng 90.000 người sống tại VN và VN cũng có 90.000 người sống ở Hàn Quốc. Chỉ khác nhau ở chỗ hầu hết người Hàn Quốc tại VN làm ông chủ, làm quản lý, còn người VN ở Hàn Quốc thì chủ yếu làm ôsin. Nghe mà xót lòng”. Việt nam đâu chỉ làm Osin cho Hàn Quốc mà còn cho cả thế giới. Ở quốc gia giàu có nào chẳng có người giúp việc Việt nam. Nếu người Việt không chịu làm “đầy tớ” lấy đâu kiều hối hàng năm lên đến 11 tỷ để phát triển đất nước? Nhiều du khách người Việt du lịch Thái Lan bằng đường bộ qua cửa khẩu biên giới Poipet (biên giới Campuchia – Thái Lan) đã bị nhân viên làm thủ tục nhập cảnh Thái Lan yêu cầu phải trưng ra số tiền, và thậm chí họ còn bắt xòe ra trước webcam để chụp hình rồi mới được nhập cảnh Thái Lan lâu nay vốn xếp VN vào “nhóm nước xấu xa” vì thế thái độ thô lỗ, xem thường và xúc phạm du khách VN như hiện nay là điều bình thường, không có gì gọi là nhục cả. Dân Việt Nam đứng là rách việc, đụng một tí là kêu “nhục quốc thể”, trong khi các quan đi sứ sang Tàu chịu “trăm cay nghìn đắng” nhưng đâu có bao giờ kêu nhục. Cùng lắm bị báo chí nước sở tại đưa vào mục hài,chọc cười mua vui như chuyện của ngài Giăng Giắc Ê Rô là cùng. Nói tóm lại Việt Nam ta không có cái gọi là nhục quốc thể. Chỉ có dân Nhật ngu ngốc mới bày ra cái trò “harakiri” gì đó để “mổ bụng tự sát” vì cái nhục của ai đâu không phải của mình. Chỉ có mấy đứa hoa hậu đọc sai tên nước , cầm ngược cờ tổ quốc mới mang nhục. Tụi này phải xứng đáng đưa hình lên mặt báo để dư luận ném đá cho chừa cái tội xem thường “nỗi nhục quốc gia”. Fb Dương Hoài Linh
Bằng Cấp hay Bằng Cắp Thằng Mõ
| | Mười năm bác đảng trồng cây, Những rừng danh mộc mỗi ngày hiếm hoi Trăm năm bác đảng trồng người Khỉ trình phương án, đười ươi giảng bài.
Mậu Binh Hà Huyền Chi, “Trồng Người” 
Theo tin tức báo chí Việt Cộng từ trong nước, ở Việt Nam tính đến cuối năm 2006 có gần 15 ngàn tiến sĩ và hơn 16 ngàn thạc sĩ, tức nhiều hơn Mã Lai và Thái Lan là hai quốc gia láng giềng an hưởng thái bình và nền kinh tế phồn thịnh lâu đời. Cũng cần nói rõ cái gì của Việt Cộng (VC) cũng khác người, không giống ai hết vì Việt Cộng là… Việt Cộng. Cho nên, đọc giả đừng nghe bằng “thạc sĩ” của VC mà hoảng sợ. Nó không phải là bằng thạc sĩ của Pháp (agrégé) như thạc sĩ Vũ Quốc Thúc và thạc sĩ Nguyễn Văn Bông, giáo sư đại học luật khoa Sài-gòn trước 1975. Nó là bằng Cao Học ở trong Nam trước 1975 hay bằng Master của Mỹ, bằng Maitrise của Pháp hiện nay, nhưng phẩm chất và giá trị của nó có thể tóm tắt bằng bốn chữ, “bằng cấp Việt Cộng,” hay “bằng cắp Việt Cộng” Người viết sẽ giải thích tại sao có hai chữ “bằng cắp” thay vì “bằng cấp.” Thật sự không ai biết rõ trước khi đoàn quân viễn chinh cộng sản Bắc Việt vào tận Sàigòn, bộ giáo dục và đào tạo Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã in và cấp phát bao nhiêu bằng cấp trên bậc đại học, phó tiến sĩ và tiến sĩ. Đây là một “bí mật quốc gia,” trừ bộ chánh trị không ai được quyền biết. Nhưng người viết tin chắc… không nhiều lắm. Trong mấy năm đầu tíếp thâu và điều hành các trường đại học thuộc Viện Đại Học Sàigòn, Cần Thơ, Huế, người ta chỉ thấy le que mấy ông xưng phó tiến sĩ XHCN tốt nghiệp ở Liên Sô và các quốc gia Đông Âu Cộng sản, và một đội ngũ giáo viên dạy đại học chi viện từ Bắc vô mà trình độ không quá bốn năm học đại ở Hà Nội! Vì không có bằng cấp đúng tiêu chuẩn nên người dạy ở đại học “khiêm nhường” xưng và được gọi là giáo viên thay vì giáo sư như trong Nam trước 1975. Quan chức nhà nước không ai dám khoe bằng như hiện nay vì “trình độ văn hóa” nhiều lắm là ngang với các đồng chí lãnh đạo đảng như Lê Duẫn, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng… “đọc một trang diễn văn đánh máy hai lần mà không biết” (lời cụ Nguyễn Văn Trấn trong “Viết Cho Mẹ và Quốc Hội”). Nhờ đó mà các phụ khảo, giảng viên có bằng master Mỹ còn kẹt lại ở các trường đại học trong Nam trở nên trân châu bảo ngọc của chế độ, nhất là kể từ khi đảng chủ trương đổi mới mà không đổi màu, tức làm kinh tế thị trường (tư bản) theo định hướng xã hội chủ nghĩa (cộng sản), một loại ốc mượn vỏ để sinh tồn.
BẰNG CẤP HAY BẰNG CẮP? Thế gian biến đổi vũng nên đồi… Trước tháng 4-1975, xã hội miền Nam như một gia đình nề nếp, gia phong từ lâu đời, ai cũng biết tiếng, nghe danh nên không cần phải khoe bằng cấp, chức tước hay tiền của. Hiện tượng… chó nhảy bàn độc thật họa hiếm. Người học hành đỗ đạt không có nhu cầu phải khoe, lòe thiên hạ, trừ một trường hợp duy nhất, ông tiến sĩ Nguyễn Văn H. Giới khoa bảng đại học ở Sàigòn gọi ông là “tiến sĩ hão!” Đi đâu hay làm gì, ông cũng thích khoe cái bằng “tiến sĩ hão” của mình ra. Ông nhờ chuyên viên ngân hàng Phát Triển Nông Nghiệp và Quỹ Phát Triển viết bài để ông đăng báo với tên “Tiến Sĩ Nguyễn Văn H.” Thiên hạ đồn rằng… ông tiến sĩ thi rớt tú tài Tây, không vào đại học Tây được nên sang Thụy Sĩ học đại học và mò lên đậu tiến sĩ kinh tế học. Năm 1970 nhờ một “thủ tục quanh co” ông được nhận làm giáo sư HVQGHC làm ban giảng huấn trường nầy… té ngửa. Rồi ông cũng dạy môn kinh tế học như ai, nhưng sinh viên chẳng hiểu ông nói gì nên ông phải chạy đi làm tổng đốc Quỹ Phát Triển. [Khi tu Thuy Si ve Viet Nam, de co duoc chuc quyen, ong Hao lay ba Cao Thi Nguyet, vo cua tuong Ba Cut, de duoc nhan vao lam cong chuc va cap phat cong xa tai so 2/41 cu xa Cao Thang, thanh pho Saigon, cho den luc doi doi, du ba Nguyet dang tuoi me cua ong Hao nen hai vo chong cung khong the co duoc mun con nao. Voi danh vi Tien Si, ong co xin vao giang day tai Dai Hoc Luat Khoa Saigon va Can Tho, nhung vi la bang cua ong do mot truong dai hoc khong co gia tri o Thuy Si cap nen ong bi tu choi. ong danh hang tuan to chuc yen tiec tai tu dinh tiep dai va lam quen nhung nhan vat then chot cua nen De Nhi Cong Hoa de tu tu tien than, vua qua tu the cua vo la vo tuong Ba Cut, PGHH, vua bang cach lay long cac vi Tong Truong duong thoi]. Dẫu sao thì ông cũng có đi học thiệt (khác với “học giả” hiện nay), bằng thiệt, có đến trường, đến lớp… Còn ông soạn luận án cách nào là điều bí mật, không ai biết. Trình độ văn hóa của ông đáng được thạc sĩ, tiến sĩ VC tôn làm sư phụ. Điều này không thể chối cãi. Nội cái chuyện ông phao tin để đánh lừa mà con cháu của “bậc thầy trí trá” tin nghe cũng đáng bậc “siêu sư phụ” của VC rồi: ông phao tin là ông có công giữ 16 tấn vàng cho chánh phủ cộng sản, không để cho Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu lấy đi. Hồ Chí Minh mà sống cùng thời với ông tiến sĩ chắc phải bắt chước Châu Do ngửa mặt lên trời mà than: thiên sinh Thành, hà sinh Hão! Thời Tổng Thống Clinton, nhiệm kỳ 1, chính “tiến sĩ hão” đã đại diện cho CSVG đi “lịch sự” với bộ trưởng thương mãi Hoa Kỳ Ronald Harmon Brown để xin bãi bõ lệnh cấm vận. Bây giờ trở lại vấn đề: bằng cấp hay bằng cắp XHCN? Theo từ nguyên, bằng là bằng cớ, bằng chứng, cái gì đó để làm bằng, làm chứng việc đã xảy ra, như nhân viên cảnh sát lập vi bằng một tai nạn. Cấp là thứ bậc, trình độ như sĩ quan cấp cao, nhân viên cấp dưới. Vậy bằng cấp là giấy chứng nhận trình độ học thức của một người ở một cấp nào đó: tiểu học, trung học, cử nhân, cao học/ thạc sĩ, tiến sĩ. Giấy chứng nhận này là thành quả của công khó nhọc mài (mòn) quần trên ghế nhà trường, dù thông minh cũng phải thức khuya, dậy sớm chăm lo việc đèn sách. Còn bằng cắp ai cũng biết, không cần phải giải thích dài dòng. Cắp là một hành động lén lút, lấy của người hay của chung làm của mình. Nếu công khai thì không còn là cắp nữa mà là cướp. Người không đi học, không đến trường, không đi thi mà có bằng thì đó đúng là “bằng cắp” rồi. Học lực bổ túc văn hóa lớp 5, viết một câu tiếng Việt không thông mà có bằng cử nhân, thạc sĩ, hay tiến sĩ thì đúng là đoạt… bằng cắp, dù có dấu ấn hay triện son của “bộ giáo dục và in bằng cắp” nhà nước XHCN ta. Thử lấy một trường hợp cụ thể bằng cắp hiện nay ở quê hương… toàn chùm khế ngọt: Ông Lâm Xiếu, giám đốc Sở Bưu Điện An Giang hiện nay. Ông là một đảng viên công thần, xuất thân từ du kích xã. Học chưa hết lớp 5 trường làng, ông theo làm du kích VC. Cách mạng thành công, ông được thưởng công theo học lớp bổ túc văn hóa. Năm nào cũng thi đậu lên lớp dù ít khi đến lớp. Ông được kết nạp vào đảng, làm phó giám đốc, rồi giám đốc Sở Bưu Điện. Trong ba năm liên tiếp, ông đậu ba bằng cắp: cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ. Năm 2006, báo chí (VC) phanh phui trường hợp “bằng cắp” của ông. Ông trả lời tỉnh khô, thật trơn tru, đúng bài bản XHCN: ông không dè ông có nhiều bằng cắp như vậy. Có vài nhân viên thấy ông ăn ở hiền lành, lãnh đạo tốt nên tự động đi thi dùm mà không cho ông biết. Đến bây giờ, nhờ báo chí nói ông mới biết. Rồi nhà nước vẫn để ông yên lành làm… “dám đốc!” Nếu bắt tội ông thì phải cách chức 99 phần trăm giám đốc hiện nay, lấy ai làm “đầy tớ nhân dân?” Nhân dân mà thiếu loại đầy tớ nầy thì lấy ai phục vụ? Đất nước sẽ ra sao? Hơn nữa, ông đâu có tội gì ngoại trừ tội… không hiếu học mà thích bằng cắp! Nguyễn Tấn Dũng cũng xuất thân từ du kích như ông, có học luật ngày nào đâu mà cũng ghi là đậu cử nhân luật và làm thái thú đại diện thiên quốc?
Đó là những con số “bằng cắp thật” do “bộ giáo dục và in bằng cắp” phát ra cho các quan chức giám đốc nhà nước: bằng cắp thật, cấp cho người thật, chỉ có kiến thức là giả thôi. Còn loại bằng giả người thật, bằng thật người giả, hay loại bằng thuê mướn để “tạm dùng” một thời gian (như thuê mướn áo cưới cô dâu, chú rể) thì như lá cây rừng, nước đại dương…, nhiều hơn bằng cắp của Wal*Mart, Viện Đại Học Nhân Dân lớn nhứt thế giới, bán ra. Dưới ánh sáng chủ nghĩa Mác Lê và tư tưởng Hồ Chí Minh, xã hội Việt Nam ngày nay quý chuộng bằng cấp và bằng cắp hơn bất cứ dân tộc nào khác trên thế giới. Khi đăng tên ông giám đốc thì báo chí, cơ quan truyền thông nhà nước luôn luôn phải ghi thêm bằng cấp thạc sĩ, tiến sĩ… như tiến sĩ giám đốc Lê Văn Đực, thạc sĩ giám đốc Nguyễn Văn Mít. Còn giáo sư thì phải có ”học vị” tiến sĩ đi kèm như giáo sư tiến sĩ Phạm Văn Rớt để phân biệt với… giáo sư Lý Chánh Trung hay loại giáo sư chỉ có học hàm mà không có học vị tiến sĩ. Mục đích là để cho thế giới tư bản không dám nghĩ lãnh tụ đảng và nhà nước ta thuộc loại mít đặc. Phóng viên, ký giả nào viết bài đăng báo -- tất cả phóng viên, ký giả đều là quốc doanh, ăn lương nhà nước và viết bài cho 700 tờ báo đảng -- mà quên chi tiết “bằng cắp” là chưa làm tròn thiên chức nhà báo (đời) XHCN; có thể bị kỷ luật vì làm giảm “chất lượng” các đầy tớ của nhân dân anh hùng ta!
HỌC VỊ Xin mở ngoặc để nói về hai chữ “học vị”. Học vị nghĩa là bằng cấp. Thế thôi. “Bằng cấp” là chữ Việt. “Học vị” là tiếng Tàu phát âm Việt theo chủ trương “Việt Trung muôn năm hữu nghị” của bác và đảng! Trước 1975, trong Nam không ai dùng chữ học vị vì nó chứng tỏ tinh thần nô lệ trong cách dùng chữ. Mình có chữ mà không dùng, phải dùng từ Hán Việt để chứng tỏ là đỉnh cao trí tuệ. Mấy ông trí thức khoa bảng miền Bắc XHCN muốn chứng tỏ mình khác người, dùng chữ “học vị” thay bằng cấp cho oai hơn. Trước đây từ “học vị” chỉ dùng cho bằng cấp phó tiến sĩ và tiến sĩ thôi. Bây giờ thời đại đổi mới, mở cửa, dùng thêm cho thạc sĩ và cử nhân. Không ai nói bác Hồ có “học vị tiểu học sơ cấp” (lớp ba trường làng) dù đó là sự thật, trừ phi muốn mất chỗ đội nón. Cho nên cái (mắc) dịch hiện nay ở xã hội Việt Nam là dịch bằng cấp và dịch bằng cắp. Nó nguy hiểm hơn dịch cúm gà. Nó giết mòn lòng tự trọng của cả dân tộc. Người ta tìm mọi cơ hội để trưng bằng cấp và bằng cắp, thiệt giả khó phân biệt. Có khi hàng giả trông lại bén mắt hơn hàng thiệt. Có “học vị” chẳng liên hệ gì đến công việc đang làm nhưng vẫn được trưng khoe ra: · Thạc sĩ Lê Văn Khiên, Giám đốc Nhà Táng Ba Đình, Hà Nội · Tiến sĩ Trần Văn Sai, chuyên đoán (mò) tương lai, tình duyên, gia đạo, làm ăn, lập gia đình, đầu tư, móc ngoặc, vượt biên… · Cử nhân Đặng Thị Giả, chuyên viên tiếp thị, cung cấp hàng dỏm cho các chợ trời từ Nam ra Bắc… · Phó Giáo sư Phó Tiến sĩ Vũ Văn Chơm, Giám đốc Hãng Xe Hàng Quá Tải chạy suốt…
Ngày xưa thì phú quý sinh lễ nghĩa. Nhưng lễ nghĩa đã bị chế độ XHCN và phương cách trồng người của bác Hồ đập phá tan hoang nên không còn mấy ai muốn “sinh lễ nghĩa” cả. Ngày nay đảng viên cán bộ cao cấp đã trở thành đại gia đỏ. Để vượt thoát mặc cảm bần nông thất học, lái heo thiến lợn, phu cạo mủ đồn điền cao su…, các đại gia đỏ ngày nay chơi trò “bằng cắp” như phú ông dốt đặc chơi cây kiểng. Chơi mà không biết trồng, không biết chăm sóc, không biết lịch sử của từng loại cây, ngay cả không cần biết tên cây kiểng. Do đó, giáo dục trở thành buôn chữ, bán bằng; bằng cấp biến thành bằng cắp! Descartes, nhà toán học kiêm triết gia Phú-Lang-Sa trước đây, đã bạo phổi tuyên bố: “Tôi suy nghĩ, vậy tôi hiện hữu.” Câu này không còn hợp với trào lưu duy vật biện chứng pháp đang lộng hành ở đất nước ta. Suy nghĩ làm cho con người nhức đầu, nhức óc, đâu còn sáng suốt làm việc trị nước. Phụ nữ suy nghĩ nhiều quá thì trán nhăn, má lõm, tốn thêm tiền tân trang da mặt. Phải có cái gì cụ thể hơn để chứng minh sự hiện diện của mình và của người khác. Còn gì rõ rệt hơn mảnh bằng dán trên trán? Bằng cấp hay bằng cắp không thành vấn đề, ai có thời giờ “suy nghĩ” để biết thiệt hay giả? Tôi có bằng cấp/bằng cắp, càng to càng có thể. Vậy thì tôi có, tôi hiện hữu. Và ai muốn hiện hữu… như tôi thì phải biết, phải công nhận là… tôi có bằng cấp. Giản đơn như vậy! Riêng có ba ngành “công an tra tấn,” “giải tán biểu tình,” và “khủng bố phá hoại” thì đảng ta vô địch, gồm nhiều nhân tài đỉnh cao trí tuệ, cả thế giới đều biết tiếng. Bộ Giáo Dục và bộ Công An nên phối hợp để lập học vị thạc sĩ và tiến sĩ ba ngành này cho các quốc gia như Miến Điện, Zimbabwe, Sudan, Somalia, Venezuela… gởi người đến học và tu nghiệp. Chắc chắn sẽ thu được nhiều ngoại tệ, đi buôn một vốn bốn lời!
Nếu nhân tài của chế độ CHXHCNVN mà có khả năng thì chỉ cần ¼ số thạc sĩ và tiến sĩ hiện có cũng đủ làm cho nước giàu dân mạnh. Rất tiếc! Năm 2007, nhà nước cộng sản qua Bộ Giáo Dục và Đào Tạo lên kế hoạch “trồng người” khác: Từ nay đến 2020, tức 12 năm nữa, sẽ đào tạo thêm 20,000 tiến sĩ. Xin viết lại bằng chữ “hai chục ngàn tiến sĩ” để độc giả không nghĩ là người viết ghi thừa hai con số không. Hai chục ngàn, không phải 200 hay 2000! 10.000 tiến sĩ đào tạo trong nước và 10.000 tiến sĩ đào tạo ở các nước Tây Phương, đặc biệt là Hoa Kỳ. Nghĩ tới cảnh 10.000 tiến sĩ bằng cấp ngoại quốc về nước làm việc dưới sự lãnh đạo của các tiến sĩ “bằng cắp XHCN”…thật kinh hoàng, như trường hợp thạc sĩ Trần Đức Thảo, giáo sư đại học từ Pháp về chiến khu Việt Bắc năm 1950, phục vụ dưới quyền các đảng viên cán cuốc, cán mai. Rồi đâu cũng vào đó hết! Nhà nước ta “trồng người” như nuôi gà nuôi lợn, nuôi trâu bò công nghiệp! Cứ nuôi ăn đủ tháng, đủ năm, đủ ký thì cho vào lò sát sinh lấy thịt. Đảng và nhà nước quen sử dụng thi nô, nhạc nô, nghệ nô, giáo nô theo đơn đặt hàng nên không thể nào hiểu ý nghĩa của sáng tạo và nghệ thuật. Học lên cấp tiến sĩ là phải có óc sáng tạo và sự sáng tạo không thể ấn định thời gian khi nào có, khi nào thành, và không phải ai cũng có thể nghĩ ra cái mới. Có người chỉ học tới cấp cử nhân hay cao học và dừng lại mà không thể đi xa hơn, trừ phi “đoạt lấy” bằng cắp tiến sĩ XHCNVN! Anh thiến lợn dạo không thể lên kế hoạch mỗi tháng thiến bao nhiêu con heo vì còn phải tùy thuộc vào số heo nuôi và chủ heo có muốn thiến hay không. Ông bác sĩ không thể lập phương án mỗi tháng phải chữa lành bao nhiêu bệnh nhân vì không biết rõ bao nhiêu bệnh nhân đến khám, khám xong có tiền mua thuốc uống không và tình trạng sức khỏe hiện tại. Đảng có thể định mỗi tháng bắt bỏ tù bao nhiêu người vô tội, thả bao nhiêu người vô tội, cướp bao nhiêu mẫu đất của dân… vì những vấn đề này thuộc quyền sinh sát trong tay của đảng. Nhưng vấn đế chất xám và trồng người không phải là chuyên môn của bác, của đảng! Tội nghiệp quá! Thiên hạ chỉ có bốn bồ ngu, sao lại dành trọn hết? Để có thể nghĩ ra cái mới, có óc sáng tạo là cả một quá trình học vấn, được khuyến khích suy nghĩ, tự do suy nghĩ, tìm thấy cái sai trong hiện trạng. Chế độ cộng sản chỉ muốn mọi người “nhứt trí” với đảng, với lãnh tụ đảng dù lãnh tụ là những người ít học, cán mai cán cuốc, chuyên chế về suy tư hơn bất cứ chế độ chính trị nào trong lịch sử loài người, thì làm sao có người dám nghĩ ra cái mới để làm luận án tiến sĩ? Tìm khắp các quốc gia tiên tiến Tây Phương, các trường đại học danh tiếng, không có nơi nào dám bạo phổi định số người lãnh bằng tiến sĩ hàng năm như định mức trâu bò giết thịt. Các bịnh trầm kha của những người được tôi luyện bằng “tư tưởng HCM” là ở chỗ suy nghĩ tầm bậy tầm bạ mà cứ tưởng mình khôn nhất thiên hạ!
TU SĨ VÀ BẰNG CẤP Người không đi tu háo danh, gian dối, lấy không làm có… là những việc làm sai trái thường xảy ra. Bởi đó mà người ta gọi cõi đời là thế gian, trần tục. Nhưng người tu hành mà gian dối, háo danh, khoe khoang, khoe bằng, khoe chức, khoe của… là điều không ai có thể chấp nhận được. Người tu hành bất cứ đạo nào phải là hình ảnh khiêm cung, siêu thoát, đơn giản trong cung cách sống và lời nói. Nếu không, sao xứng đáng gọi là lãnh đạo tinh thần, hướng dẫn đời sống tâm linh? Vậy mà bịnh khoe bằng cấp/bằng cắp vẫn không tha giới tu sĩ Việt Nam trong nước và nhất là ở hải ngoại. Một thượng tọa có bằng Ph. D. chủ lễ cầu siêu cho người chết có gì khác hơn một thượng tọa không có Ph. D.? Sao lại phải khai ra? Đức Phật Thich Ca sau khi xuất gia tu hành đâu còn xưng mình là Thái Tử? Chính cái tâm, cái đức của người tu hành, không phải cấp bằng hay chức tước, mới thật sự quan trọng. Linh mục là chức thánh do Đức KiTô lập nên trước khi thọ hình. Chức này phải cao cả hơn hết ở thế gian, không gì có thể so sánh được. Người ta có thể bỏ tiền ra mua bằng cắp, chạy chọt quan chức nhưng không thể dùng tiền mua chức linh mục. Trong thời gian 15 năm qua ở Việt Nam, có trường hợp gia đình phải cắn răng chi tiền, “lịch sự” với quan chức cộng sản để chi bộ đảng cộng sản chấp thuận cho con em được phong chức linh mục, nhưng đây không phải là mua chức vì ứng cử viên đã hội đủ mọi điều kiện đối với Hội Thánh và giáo quyền: Thế chiến quốc thế Xuân Thu Gặp thời thế thế thời phải thế! Nhưng một số lớn linh mục đã không cảm thấy chức linh mục là chức cao quý nhất nên mới có thêm những tước vị lòng thòng đi kèm, để phân biệt cá nhân mình với các linh mục... tầm thường khác: linh mục nhạc sĩ Nguyễn Văn A, linh mục tiến sĩ Vũ Văn M, linh mục giáo sư tiến sĩ Lê Văn X... Soạn nhạc, viết nhạc thì giáo dân biết mình là nhạc sĩ rồi, cần gì phải xưng danh là “linh mục nhạc sĩ”? Và xưng để làm gì? Bán CD, DVD nhạc? Ở Hoa Kỳ hầu hết các giáo sư đều có bằng Ph. D. Giáo sư mà không có bằng Ph. D. thật là họa hiếm và phải thật giỏi, xem bằng Ph. D. chẳng vào đâu nên không bận tâm đạt lấy, như trường hợp linh mục Henri Nouwen, tác giả hơn 40 quyển sách nổi tiếng. Vậy đâu cần thiết phải xưng danh là “giáo sư tiến sĩ”? Trừ phi muốn phân biệt mình với các “giáo sư” từ Việt Nam chạy sang! Đôi khi chính các ông các bà giáo dân đã tự động gọi nâng các cha cố, các thầy của mình lên khiến các ngài lỗi đức khiêm nhường và bị “tục hóa!” Một vấn đề khác đáng nói là hiện tượng manh nha trong giới tu sĩ VN ở hải ngoại trong mười năm qua là hiện tượng học tiến sĩ hàm thụ online từ một số trường, nhất là các trường hàm thụ ở tiểu bang California. Tiểu bang California có quy chế xin mở trường đại học khá đặc biệt và lỏng lẻo. Vài người có bằng Ph. D. hợp lại là có thể xin mở trường đại học gồm... một thầy, một cô, một chó cái! Các trường này không được các hội nghề nghiệp chuyên môn liên hệ công nhận (accredited). Sinh viên học hàm thụ online, một năm hai lần về trường để ôn tập một tuần. Nhưng học phí thì rất đắc, và khi “tốt nghiệp” chỉ dùng bằng cấp/học vị để treo tường, in trên thiệp mà không tìm được việc làm tương xứng. Nói khác, đây là những trường chuyên phân phát “bằng cắp,” dành cho các sinh viên ngoại quốc thuộc thành phần con ông cháu cha, cô chiêu cậu ấm thích du hí mà không thích học, nhưng lại muốn có... bằng cấp to để về nước lòe thiên hạ và nối nghiệp cha ông! Vậy rõ ràng những trường... học đại này được lập ra không phải vì mục đích giáo dục, và người theo học cũng không phải muốn học mà chỉ muốn có... bằng cắp! Một linh mục VN theo học trường loại này, đỗ bằng “Psych Doc” (Tiến sĩ Tâm Lý Học!), đã ghi hai chữ này khá to sau chức linh mục và tên mình trên các bài viết trên mạng! Nhưng cũng có linh mục tự trọng, đậu bằng cắp loại này không dám khoe! Trong ba năm qua, vài ba linh mục Việt Nam có bằng tiến sĩ họp nhau lại lập chương trình học tiến sĩ hàm thụ về tôn giáo/thần học/mục vụ ở California để giúp các linh mục VN... hiếu học. Chương trình học ba năm, bằng tiếng Việt với học phí hơn 20.000 đô la một năm. Vài giáo xứ, cộng đoàn VN phải... gánh chịu học phí này một cách bất đắc dĩ để linh mục chánh xứ/ quản nhiệm của mình... tu học thêm, để giảng Lời Chúa về phép công bằng cho đúng hơn?! Từ cát bụi hình thành, con người sẽ trở về với bùn đất, cát bụi. Danh vọng, quyền hành, bằng cấp/bằng cắp… không làm đổi thay thân phận con người: chết! Người tu hành há chẳng biết câu “Việc đời thành hay bại, muôn sự cũng là không?” Sao lại thích bon chen giữa chợ đời trần tục, thế gian đầy gian dối? * “Bác hỏi tôi đi học để làm gì?” Câu hỏi này khởi đầu một bài tập đọc trong quyển “Quốc Văn Giáo Khoa Thư” lớp ba mà nhiều đọc giả có học qua, thời 1947-1954. Nếu câu trả lời là: “Tôi đi học để biết đọc, biết viết, biết tính toán... và làm quan để cả họ được nhờ...” thì học tiến sĩ ở đâu, trường nào cũng không thành vấn đề. Nếu mục đích chỉ có vậy thôi thì hà tất phải học đến “học vị tiến sĩ” chi cho mệt xác thân. Và nếu là con cháu đại gia đỏ thì cứ theo nguyên tắc“trước là du hí, sau là online, hàm thụ” để về tiếp nối sự nghiệp cha ông làm lãnh đạo! Dịch ra tiếng Việt thì “tiến sĩ” nào cũng là tiến sĩ. Ph. D. của phái bạch đạo và Ph. D. hay Doctor của phe hắc đạo hàm thụ online đâu khác gì! Có dấu trademark Made in USA mang về Việt Nam là nhứt rồi. Ra Wal*Mart mua mẫu bằng Ph. D., Doctor, Master, Bachelor... rồi viết tên mình vào, về Việt Nam ai biết? So với bằng cắp của nhà nước CHXHCNVN còn đẹp hơn nhiều! “Là người trí thức trước hết là phải biết ngượng” (Nguyễn Văn Lục). Còn biết ngượng là còn muốn hướng về cùng đích Chân, Thiện, Mỹ. Trong xã hội Việt Nam hôm nay, tìm ra ông thạc sĩ, tiến sĩ được nuôi dưỡng bằng “tư tưởng Hồ Chi Minh” biết ngượng quả là điều rất khó. Lãnh tụ đảng, nhà nước, quốc hội, cả bộ chánh trị và trung ương đảng, quan chức, nói khác cả bộ máy cầm quyền thống trị nói láo thật trơn tru, không mắc cỡ thì bảo đàn em dưới trướng “biết ngượng” sao được? Biết ngượng thì sao gọi là… con người mới xã hội chủ nghĩa? Biết ngượng là dấu chỉ của con người trưởng thành, văn minh. Thử hỏi Trần Huy Liệu có biết ngượng khi gia công nặn đẽo “anh hùng liệt sĩ Lê Văn Tám” làm thần tượng cho các cháu ngoan bác Hồ? Với phương cách trồng người của bác và đảng, “khỉ trình luận án, đười ươi giảng bài” thì thành quả “bằng cấp” trở thành “bằng cắp” đâu có chi lạ! Điều lạ là lòng tự trọng của cả một dân tộc bị kẻ cầm quyền cưỡng bức mà chế độ vẫn tiếp tục tồn tại… Thằng Mõ
Nếu tiếp tục nghe lời tuyên truyền rỉ tai của cái Đảng ăn hại đái nát nầy, Trưởng đảng, Thủ tướng, Chủ tịch cứ rao bán món quà "như lời bác Hồ dạy" để lừa lọc, nói hay vỗ tay dở như hạch thì cái đảng độc tôn cai trị còn ngồi ở Ba Đình ngày nào!?... Một ông thầy thuốc giỏi là biết đem cái lương tri chức nghiệp để cứu giúp bệnh nhân. Một thầy tu giỏi là biết cách lấy hào quang chánh đạo để hoằng dương Phật pháp cảm hóa tín đồ để tự tu thân tề gia. Một linh mục giỏi biết chăm sóc phần hồn lẩn thể xác cho con chiên trong mọi tình huống, sẵn sàng hy sinh để ôm cây thánh giá đứng vững. Một nhà lãnh đạo một nước giỏi là đem lại công bằng, tự do, hạnh phúc cho mọi tầng lớp trong xã hội, không phân biệt giàu nghèo, già trẻ, đặt quyền lợi tối thượng quốc gia lên trên mọi quyền lợi đảng phái cá nhân, gia đình. Trong cái phạm trù sinh hoạt xã hội. Con người ai cũng muốn có cái nhu cầu cần và đủ. Ai cũng muốn có miệng ăn thì có miệng nói. Có tai nghe mắt thấy thì có bàn tay hành động. Nhưng ở trong cái nước độc tài cộng sản, đảng dùng cường quyền bạo lực để cướp đi chức năng làm người. Đảng bắt toàn dân học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Vậy thế nào là tấm gương? Người viết xin đơn cử một vài tiêu biểu sau đây về cái gọi là “tấm gương”. Tội lừa đảo nhân dân: Nói rằng “Không có gì quý hơn độc lập tự do” trong lúc họ Hồ làm tay sai cho cộng sản quốc tế. Ra chỉ thị cho Thủ tướng VC Phạm Văn Đồng ký nhượng đảo cho Trung cộng. Không cho dân được bầu cử ứng cử, tự do báo chí, tự do lập hội, lập đảng. Tội chà đạp phẩm giá con người: Cải Cách Ruộng Đất - Con đấu tố cha, vợ đấu tố chồng, bà con họ hàng làng xóm nghi kỵ nhau. Người ở đợ phản bội quay mặt tố chủ nuôi mình ăn ở lúc nghèo đói. Người điền chủ có đất chia xớt lại bị chính kẻ tá điền bị đảng xúi trở lưng tố cáo vu vơ để quy tội. Ngay cả Trường Chinh cũng đấu tố người sinh ra mình. Ngay cả bà Nguyễn Thị Năm có công nuôi ăn cả đoàn tuỳ tùng Hồ mà cũng không thoát khỏi buá rìu kéo đi mạng sống. Tội triệt hạ trí thức: Bắt chước Mao Trạch Đông coi trí thức như cục phân. Vụ đàn áp Phong trào Nhân Văn Giai Phẩm là một điển hình. Cho tới nay cái vết thương văn hóa vẫn còn in đậm trên từng trang sách vở. Tội lọc lừa ăn cắp vặt và mâu thuẫn: Đánh cắp câu nói của TT Mỹ làm lời tuyên bố trước quốc dân. Tự biên sách ca tụng mình với cái tên Trần Dân Tiên. Tội lưu manh và tham quyền cố vị: Thay họ đổi tên, thay hình đổi dạng như quân cướp để che đậy tội ác ôn côn đồ. Ngồi trên ngai lâu hơn cả thời vua chúa. Ở trên nhà sàn hay dấu mặt trong hang là để đánh lừa dư luận cho là liêm khiết. Làm vua hơn cả vua (24 năm trị vì). Phong kiến hơn cả phong kiến. Tội tự tôn và hổn láo: Bắt dân chúng kể cả người có tuổi ông nội, ông ngoại kêu bằng “bác”, phản lại luân thường đạo lý cổ truyền khi nền móng xã hội phải dựa trên trật tự gia đình, có ông bà có cha có mẹ mới tới con cháu. Kẻ sinh sau đẻ muộn mà dám hổn láo với bậc anh hùng tiền bối như tự so sánh mình với Đức Trần Hưng Đạo. Tội đánh lừa đồng bào: Ngày Tết là ngày thiêng liêng của dân tộc nhưng đã không tuân hành lệnh hưu chiến, xé rào đánh lén làm đồng bào chưa cúng tổ tiên đã phải cuốn gói lên đường theo ông bà. Gửi lời chúc Tết thắng lợi trong lúc năm ngàn đồng bào Huế chết oan khiên tức tưởi trong các hàng trăm cái mồ chôn sống tập thể. Tội tẩy não nhi đồng: Không ai yêu nhi đồng bằng “bác”. Nhờ bác mà trẻ con học căm thù và học nói láo. Hôm nay học bài toán bắn 100 “lính ngụy”. Hôm qua dạy bài cô gái tải đạn cầm súng hạ máy bay, bắt được giặc lái nữa chứ. Mới đẻ ra như chim chưa mở mắt đã “hôm qua em mơ gặp bác Hồ”. Tội bất nhân bất nghĩa: Lấy Nông Thị Xuân có con rồi ra lệnh ngầm cho thuộc hạ giết vợ. Xong đem con cho người khác nuôi. Chưa kể tới những chuyện tình vụng trộm bị khui ra ánh sáng. Tội lạm dụng tình dục,“dê” hơn cả dê: “...Khi đoàn phụ nữ miền Nam vượt Trường Sơn ra thăm Bác, các chị được Bác đón tiếp thân tình. Thấy các chị gầy, xanh, hốc hác, Bác hỏi: “Các cháu kinh nguyệt có đều không? ” Các chị xúc động đến ứa nước mắt. Một chị nhẹ nhàng thưa với Bác như đứa con nói riêng với mẹ: “Thưa Bác! do điều kiện ăn uống, vệ sinh kham khổ, thiếu thốn nên chúng cháu... rất thất thường.” ...Một lát ông Hồ tới. Ông không vội hỏi han gì về thành tích chiến đấu của Hằng. Câu hỏi đầu tiên của vị Chủ tịch nước là: “Cháu có buồn đi tiểu, Bác chỉ chỗ cho mà đi”... Có phải chăng đảng viên học tập tư tưởng và đạo đức “bác” Hồ cho nên mới đàn áp người biểu tình Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam? Cũng học lời “bác” dạy nên chi vừa chiếm miền Nam xong là ra lệnh đốt hết sách vở để còn có chỗ trưng bày sách Trần Dân Tiên. Vừa làm văn hoá vừa tự khen ta. Cũng nhờ học ngồi lì một chỗ như “bác” mà cả nửa thế kỷ nay đảng cha đảng con nối “đuôi” nhau chặt chẽ, không có một ai lạ mặt lọt vào. Chúng đợi chờ thay áo mão quan. Lũ sâu con 3 Ếch Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Thanh Nghị. Con của bọ hung thần Lê Thanh Hải là Lê Trương Hải Hiếu. Nông Đức Tuấn con của Nông Đức Mạnh. Nguyễn Bá Cảnh con của đại ca “bắt hết” Nguyễn Bá Thanh v.v... và v.v... Chúng đã và đang sắp hàng để độc quyền cai trị. Cũng nhờ “bác cùng chúng cháu hành quân” mà núi Trường Sơn trụi lá, hàng triệu thanh niên hai miền làm chốt thí cho ván cờ rước voi vào dày mã tổ. Cũng nhờ học bài CCRĐ mà đảng chế biến Cải Cách Ruộng Đất tân thời bằng cách tùy theo mức độ quan lớn quan nhỏ đua nhau áp bức cướp đất dân nghèo để bán cho tư bản đỏ tư bản trắng. Chỉ có sự khác biệt là “bác” lừa dân giết địa chủ rồi đảng lấy đất, tịch thu của cải nạn nhân. Cũng nhờ cái xấc xược cuả “bác” khi còn sống bây giờ đàn em mới học mà đem ra áp dụng nên chi đưa “bác” vô ngồi bên cạnh Phật tại chùa Bình Dương. Cũng nhờ “bác” lấy chủ nghĩa CS quốc tế mà quên đi chủ nghĩa dân tộc thế cho nên đảng càng cai trị cái mốc biên giới hướng Bắc từ từ kéo xuống mũi Cà Mâu rồi hạ màn gọn gàng thành tỉnh lẻ như Tây Tạng chưa biết chừng. Cũng nhờ “bác” tự khen là tìm chân lý sáng ngời mà cái nôi ru chủ nghĩa Các Mác đã đành đoạn đứt dây té không kịp ngáp sau bao nhiêu năm ngủ gà ngủ gật trên biển máu nhân loại. Cũng nhờ bác mặc áo vô sản không có túi đựng tiền, cho nên đảng viên tha hồ bắt chước bận vét tông ủi láng, kiểu vô sản tân thời, còn thắt mực khô vào cổ, rồi lượn máy bay khoe sắc trên lăng bác. Có tên còn lái cả xe “hàng xịn” đậu trước lăng để mừng ngày bác được đẻ ra. Nhờ ơn bác mà giai cấp công nông rách xơ như mướp. Trai thì đi lao động nước ngoài. Có người trốn trong rừng Pháp, chờ xe tải chở qua Anh để kiếm việc làm bất hợp pháp rồi kiếm tiền về Ba Lê ánh sáng thăm di tích bác để lại dưới gầm sông Seine do tỵ nạn liệng xuống. Nhờ ơn bác mà những kẻ tàn tật, những ông già gân Đài Loan, Đại Hàn, Mã Lai cưới gái trẻ còn nguyên xi mà sung sướng quá đà đến độ bị thượng mã phong còn hà hít. Nhờ ơn bác mà giai cấp nông dân đến hồi tận cùng bằng số. Tay chân đảng hết mở sân golf, tới trung tâm du hí. Cày cuốc bừa là con nhà nông, cùng thi đua tăng gia bỏ ruộng. Ngay cả nghĩa điạ người ta cũng ký giấy bán trước, không cho ai được chôn cất nữa kia mà. Nước người ta khi thấy xe tang chở người chết đi qua phải tỏ thái độ kính cẩn, còn đây mang cả lưới B40 ra mà chắn đường để cướp xác. Được một cái hiện thực, rõ ràng, không ai trong 90 triệu người dân chối cãi là nhờ học tập bác mà có miệng ăn không có lưỡi nói, chỉ có biết vỗ tay mà khỏi nhìn lại sau lưng xem dao mác ngắn dài thế nào. Nhờ học tập bác Đảng cha đảng con đảng cháu một sớm một chiều trở thành những thành phần tư bản đỏ. Học tập tư tưởng ư! Nhưng HCM làm gì có tư tưởng. Mang chủ nghĩa Các Mác Lê Nin, mang cái hành động Stalin, Mao Trạch Đông về áp đặt trên giải đất hình chữ S. Đem cái buá liềm với câu “Lao động là vinh quang” tròng vô cổ dân để kéo. Di chúc còn viết chết theo cụ Mác cụ Nin chứ có về theo ông bà cha mẹ tổ tiên đâu. Đem nhập cảng cái độc tài phi nhân phi nghĩa về trải dài ra từ thôn quê cho đến thành thị. Tư tưởng Mao là hàng triệu người chết trong cuộc cách mạng văn hóa. Tư tưởng Stalin là hàng triệu người Liên Sô bị đày đọa thủ tiêu trong các trại tù. Khi cả thế giới lên án tội ác CS diệt chủng, khi cái đầu tàu Liên bang Sô Viết gãy vụn ra từng mảnh, khi Đông Âu ào ào nối tay nhau như thác đổ làm sập thành trì CS, khi người ta đua nhau vui hưởng sinh khí tự do thì cái đuôi rắn độc VN cố may cái áo mới đặt ra “Định hướng xã hội chủ nghĩa” để lừa đảo đồng bào bằng cách tiếp tục cai trị với cái chủ thuyết ngoại lai và lạc hậu. Điều trớ trêu là khi đảng bắt toàn nước học tập Mao Hồ nhưng con cháu đảng gửi đi du học Mỹ và các nước tự do dân chủ khác. Tại sao không cho học ở Tàu, ở Bắc Hàn, ở Cu Ba ở Nghệ An để mở mang kiến thức như đảng đã dùng 700 tờ báo nhai đi nhai lại cái “giẻ rách chủ nghĩa xã hội”. Vẫn dùng chiêu bài dụ dỗ là của nhân dân do nhân dân và vì dân. Nếu thực sự lo cho dân tại sao đàn áp bắt bớ bỏ tù người yêu nước, trấn lột giết hại người khác quan điểm. Lời nói đi đôi với việc làm có đúng như đảng đề cập hay không trong 69 năm nay? Câu trả lời là một triệu người Bắc di cư vô Nam, ba triệu người bỏ quê hương đi lưu lạc tứ xứ. Có độc lập hay không khi mốc biên giới càng gần về Hà Nội. Trung Cộng đưa giàn khoan sâu vào lãnh hải VN. Có tự do hay không khi đảng sử dụng báo chí là công cụ tuyên truyền. Có vì dân hay không khi Trung Cộng giết ngư dân đánh cá thì nhà nước dùng quân đội công an đánh đập dân hơn là đưa ra Hoàng Sa Trường Sa để bảo vệ sinh hoạt. Có phải nhân dân đóng thuế nuôi lính để đảng dùng bao bọc ngôi vua tân thời trong cái phủ Ba Đình mà thôi. Nhờ học tập bác về Mác Lê mà có lần trưởng đảng mang tên Trọng Lú đi Cu Ba rao giảng xong, định đi Ba Tây thì bị từ chối giờ phút chót vì sợ lây hủi. Chẳng đi được cũng may không thì bị mấy nàng buôn dưới nuôi trên đón đường mời mọc “cái ấy” để phải thử thời vận mà mang tiếng là “chơi” với tư bản giãy chết thì nguy to. Đảng có trọn quyền ăn cướp. Dĩ nhiên đảng có trọn quyền học tập. Nhưng nếu đảng còn một chút gì là “người” mà là người Việt Nam, đảng phải chấm dứt cái trò bắt dân “học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh” vừa có tính cách ngu dân, vừa phản khoa học không có lợi cho tuổi trẻ. Những tên đánh giặc thuê núp bóng trong nội bộ đảng, chính họ là kẻ làm sống dậy hình tượng Lê Nin, Stalin trong khi thế giới vứt vào thùng có nắp đậy. Chính họ là kẻ tiếp tay Bắc phương hãm hại lòng yêu nước của con dân Việt. Nếu không là như thế tại sao học tập tư tưởng của kẻ đã từng là tay chân của Trung Cộng vốn lại là kẻ không có chút gì gọi là đạo đức cả. Dùng lớp son để đánh bóng cho một kẻ đem gông cùm tròng cổ dân là một tội ác và sai lầm nghiêm trọng cho các thế hệ tương lai. Đảng không đủ khả năng lèo lái con thuyền thì nên cởi áo lột vỏ. Để mất nước thì đừng trách người dân kêu đích danh là đảng trâu ngựa. Ngay cả chuyện Trung Cộng cấm ngư dân VN đánh cá trong hải phận Việt Nam đảng cũng phớt lờ đi rồi giao cho Người phát ngôn viên lải nhải chống bằng miệng cho có lệ. Nội lo chỗ cho dân bủa lưới cũng không được. Đảng chỉ được tài đưa công an đi đục phá tường nhà thờ Thái Hà, bẻ thánh giá Đồng Chiêm, đạp đổ chuông trống Bát Nhã. Chỉ có tài chia phiên nhau đi hải ngoại nói bà xàm về chuyện phân hoá nội bộ nước khác. Chỉ có biết mánh mung mang gạo cho Cu ba để được đứng trước bục gỗ mà kể chuyện thức với ngủ canh gác hoà bình. Người Bình Dương ngủ thì Cu ba thức ngỏng dậy. Cu ba ngủ thì người Bình Dương mở mắt nhìn xem ai là ăn cướp gạo dân đem sang tặng ai là ăn mày. Chỉ có tài đi mua vũ khí để lấy tiền bỏ túi. Đem súng đạn, dùi cui giao công an đánh đuổi dân oan khiếu kiện. Mang xe vòi rồng đi giật quan tài. Từ đó ra Hoàng Sa chưa tới gang tay trong bản đồ sao không thấy bóng dáng Quân đội nhân dân, Công an nhân dân. Máy bay lên thẳng đâu? Tàu ngầm đâu? Tiến nhanh tiến mạnh với kẻ cướp biển đi chớ! Mất một phần lãnh thổ là mất nước đã đành. Còn mang cái tội lớn với tổ tiên đã đổ bao nhiêu máu xương gìn giữ. Chuyện đại sự đảng không lo. Đảng trung ương để cho điạ phương Lý Sơn giải quyết chuyện ngư dân chuyển đổi việc làm vì bị Tàu cộng cấm đánh cá. Nhưng cái mặt mẹt Ba Đình lo thay nhau đi thăm cử tri với lại tiếp đãi quan khách nước ngoài rồi chờ thuận buồm xuôi gió xuất du mang theo bị ăn mày quốc tế. Như kẻ trôi sông lạc chợ, đảng quờ quạng trong đêm tối không thấy lối đi cho mình bước, bèn chui đầu vào thùng rác lượm cái lon phế thải “ngậy mùi” rồi cọ rửa sơn phết làm của gia bảo. Khư khư ôm cái bánh 4 tốt, 16 chữ vàng. Khi biển mất đất vùi trong tay kẻ mà đảng Hồ gọi là “môi hở răng lạnh” mới tá hoả tam tinh đi cầu cứu “Mỹ cút” dọn đường cung cấp hải cẩu bổ thận hoàn. Có phải đó là một bộ phận “Xã hội chủ nghĩa định hướng”? Có phải đó là chân lý sáng ngời? Chỉ có đảng mới đủ chức năng “đỉnh cao trí tuệ” trả lời. Chỉ có đảng chạy cả chân trước chân sau tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc trong thực tại sinh hoạt cuộc đời mới phân định làn ranh giữa người và súc vật. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, người viết xin phép mượn lời nhà báo Đoan Trang sau đây: “Nhà cháu xin lấy vài cái ví dụ (hơi thô sơ một tí) thế này: Dưới sự lãnh đạo của Đảng, xây cầu thì khó chứ phá cầu rất dễ. Làm quy hoạch kiến trúc tổng thể cho thật văn minh, tạo ra những công trình xứng tầm khu vực và thế giới thì khó, chứ giải tỏa mặt bằng, cưỡng chế đất đai, rất dễ. Trong chính sách kinh tế, Đảng phát triển kinh tế sao mà khó khăn, loay ha loay hoay, chứ cải tạo tư sản, vơ vét tài nguyên, dùng cơ sở hạ tầng như phá, thì nhanh ghê lắm. Ở cái nền kinh tế theo định hướng XHCN của Đảng, các doanh nghiệp xây dựng uy tín, tạo ra những thương hiệu nổi tiếng thì trật cà trật vuột, chứ phá hoại, làm hỏng, làm mất thương hiệu và uy tín, thì là chuyện bình thường, rất thường. Trong đời sống chính trị cũng vậy. Đảng xây dựng lòng tin, tình yêu nước, trách nhiệm cộng đồng trong dân chúng thì khó khăn, có thể nói thẳng ra là không làm được; chứ Đảng phá hoại lòng tin, tình yêu nước, tinh thần đoàn kết tương thân tương ái của dân hết sức thành thục. Thế cho nên chẳng lạ, khi dưới sự lãnh đạo của Đảng, xã hội dân sự không ngóc đầu lên được, mà các phong trào đối kháng, chống cộng, thì thất bại liểng xiểng suốt hàng chục năm nay. Bởi vì Đảng không xây mà chỉ chủ trương phá, mà lại phá quá giỏi. Cái gì có chữ “phá”, Đảng làm đều giỏi cả: phá tư sản, phá kinh tế, phá rừng, phá núi, phá đường, phá thương hiệu, phá uy tín, đương nhiên là cả “phá án” luôn, trong đó có phần “phá phản động”. Theo báo nhà nước: “Nhân 69 năm Cách mạng Tháng Tám, Quốc khánh 2-9 và 45 năm thực hiện Di chúc của Bác Hồ, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang có bài viết ôn lại truyền thống hào hùng của dân tộc cũng như những thời cơ, thách thức đặt ra hiện nay. Chủ tịch nước khẳng định, gần 70 năm qua, nhân dân ta đã vượt qua biết bao khó khăn, thử thách để xây dựng, phát triển đất nước, nâng cao đời sống nhân dân, như lời Bác Hồ dạy: nước được độc lập mà dân không được hưởng tự do, hạnh phúc thì độc lập cũng không có ý nghĩa gì. Đồng thời, nhân dân ta cũng đã phải hy sinh biết bao xương máu, đánh bại mọi kẻ thù xâm lược để bảo vệ nền độc lập tự do, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc”. Làm bậc phụ huynh. Nên hay không nên dạy cho con cái học tập tư tưởng đạo đức của kẻ bán trời không mời thiên lôi? Một tập đoàn ăn cướp mượn tay Quân đội nhân dân, Công an nhân dân xiềng xích chân dân, bịt miệng dân để vinh thân phì già mặc cho nước nhà nghiêng ngửa. Nếu tiếp tục nghe lời tuyên truyền rỉ tai của cái Đảng ăn hại đái nát nầy, Trưởng đảng, Thủ tướng, Chủ tịch cứ rao bán món quà "như lời bác Hồ dạy" để lừa lọc, nói hay vỗ tay dở như hạch thì cái đảng độc tôn cai trị còn ngồi ở Ba Đình ngày nào!? Và con đường tỉnh lẻ cho Trung Cộng tới gần chừng đó. Dân Việt sẽ lầm than khốn khổ chịu kiếp lưu vong trên mảnh đất của Tổ tiên mình như người Tây Tạng, Tân Cương. Lê Hải Lăng Dụ bé gái 12 tuổi bằng đĩa trứng chiên VnExpress.net – 23 giờ trướcLâm để đĩa trứng chiên ngoài chòi rẫy, dụ bé gái hàng xóm đi lấy về ăn rồi cưỡng bức đứa trẻ.
Ngày 10/9, TAND tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu tuyên phạt án 11 năm tù với Trần Công Sơn Lâm (20 tuổi, trú tại xã Long Tân, huyện Đất Đỏ) về tội Hiếp dâm trẻ em. 
| Lâm lúc bị bắt giữ. Ảnh: Xuân Mai. |
Theo cáo trạng, 19h ngày 31/3, Lâm qua nhà hàng xóm mượn bật lửa về cho vợ nấu cơm thì thấy ba chị em bé Thảo (12 tuổi) ngồi ăn cơm chỉ với một đĩa muối ớt. Lâm thấy tội nên chạy về nhà kêu vợ chiên trứng và lấy đậu hũ mang sang cho mấy đứa trẻ. Giữa đường Lâm nảy sinh ý đồ xấu nên mang đĩa trứng để ngoài chòi rẫy của anh rể gần nhà, chỉ cầm đĩa đậu hũ sang. Anh ta sau đó gọi Thảo cùng mình đi lấy trứng chiên. Ra đến chòi rẫy, Lâm đã giở trò đồi bại với bé gái 12 tuổi. Đợi lâu không thấy chị về, em của Thảo đi tìm thì chứng kiến toàn bộ sự việc và bị Lâm đuổi về. Chỉ đến khi nghe tiếng gọi của vợ vọng lại, Lâm mới buông tha nạn nhân. Ba ngày sau, em của Thảo kể lại sự việc với gia đình và Lâm bị bắt. Xuân Mai Bảo vệ đâm thủng bụng phó tổng giám đốcCho rằng bị sếp coi thường, ông lão bảo vệ lâu năm tại công ty trả thù bằng hai nhát đâm trong lúc đưa báo.Theo bản án sơ thẩm ngày 11/9 của TAND Hà Nội, ông Nguyễn Tất Đan (61 tuổi, có 8 tiền án, tiền sự) làm bảo vệ tại Công ty Cổ phần xây dựng và phát triển nông thôn. Quá trình làm việc, ông Đan cho rằng Phó tổng giám đốc Nguyễn Ngọc Châu (38 tuổi) có thái độ coi thường mình là bảo vệ nên nảy sinh ý định trả thù. Sáng 7/4, nhân việc sếp Châu yêu cầu dồn xe để lấy chỗ để ôtô, bị cáo Đan thực hiện kế hoạch. Ông ta vào phòng bảo vệ lấy con dao bấm giấu vào túi. Lợi dụng việc đưa báo vào buổi sáng, bị cáo vào phòng làm việc của Phó tổng giám đốc Châu. Một tay đưa báo, một tay bị cáo đâm dao vào bụng ông sếp. 
| Bị cáo Đan tại toà. |
Khi ông Châu kêu to: “Em có làm gì anh đâu mà lại đâm em”, bị cáo rút dao đâm tiếp nhát thứ hai trúng bắp tay. Nghe tiếng kêu cứu, một số nhân viên chạy đến can thiệp, đưa ông Châu đi cấp cứu. Nạn nhân may mắn thoát chết song bị thương tổn 72% sức khỏe. Tại phiên tòa hôm nay, ông Châu không đề nghị bồi thường dân sự do thấy hoàn cảnh bị cáo Đan khó khăn. HĐXX tuyên phạt bị cáo Đan án tù chung thân về tội Giết người. Việt Dũng |
|
|
Những nội dung khác:
|
|
|
 |
|