Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 3
 Lượt truy cập: 29338631

 
Vietnam News in English 15.06.2026 07:40
Đạo đức bác Hồ: Con giết cha mẹ
03.09.2014 01:09

Truy bắt hung thủ sát hại mẹ đẻ

Sau bữa cơm trưa, Đạt cầm dao truy sát mẹ đẻ, khiến bà tử vong, rồi chém trọng thương chị dâu.

Công an Hà Nội đang truy bắt hung thủ sát hại bà Bùi Thị Tỉnh (67 tuổi, ở thôn Thượng Lộc, xã Thọ Lộc, huyện Phúc Thọ) là Vũ Gia Đạt (36 tuổi), con trai nạn nhân.

Theo điều tra, khoảng 13h ngày 1/9, tại gia đình Đạt mọi người tập trung bàn về việc chia đất. Sau đó, mâu thuẫn xảy ra, trong cơn bực tức Đạt đã cầm dao phay truy sát bà Tỉnh. Đuổi kịp nạn nhân ra khu vườn, Đạt vung dao chém mẹ. Lúc đó, bà Tỉnh giơ tay đỡ, bị nhát chém sâu.

Người thân chuẩn bị đưa bà Tỉnh ra đồng.

Chưa dừng lại, khi bà Tỉnh chạy đến giếng nước, Đạt đuổi kịp, chém nhiều nhát vào vùng đầu khiến nạn nhân tử vong tại chỗ. Lúc này, thấy chị dâu cả từ nhà bên cạnh sang, Đạt vung dao chém 3 nhát vào đầu người phụ nữ này, rồi vứt hung khí lại. Gã bỏ đi bằng xe máy và chở theo hai con. Sau đó, gã để con ở thị xã Sơn Tây cho người thân rồi bỏ trốn.

Đến sáng 2/9, người chị dâu đã qua cơn nguy kịch. Gia đình đang làm các thủ tục để đưa tang bà Tỉnh.

Theo một cán bộ công an xã Thọ Lộc, Đạt lấy vợ từ năm 2000 và hiện có 3 con. Năm 2003, Đạt được gia đình lo tiền sang Malaysia xuất khẩu lao động đến 2006 thì về nước. Sau đó, Đạt còn sang Nga một thời gian và về nước trước năm 2010. Thời gian ở nhà, Đạt có đi học lái xe, thỉnh thoảng được thuê chở khách đi du lịch, lễ.

Mâu thuẫn gia đình nảy sinh thời gian gần đây do bất đồng việc chia đất cho các thành viên trong nhà. Công an xã Thọ Lộc từng vài lần đến để giải quyết tranh chấp. Mảnh đất tổ tiên để lại, bà Tỉnh muốn chia cho Đạt phần lớn, còn lại là của anh trai và người em gái thứ ba.

Đạt cho rằng, em đã đi lấy chồng nên không có phúc phần và không đồng ý chia đất. Tuy nhiên, do vợ chồng con gái khó khăn, bà Tỉnh vẫn giữ nguyên ý định chia đất cho cả người con này. Trước khi xảy ra án mạng, bà Tỉnh mời anh em họ hàng sang nhà để bàn, quyết định chia đất cho anh em Đạt.

“Đạt là thanh niên nóng tính và thường cãi vã với mẹ”, cán bộ công an xã Thọ Lộc cho biết.

Việt Dũng


Sống chiến đấu và học tập theo gương "bác"!!!

Những trò lố và bệnh hoạn của giới trẻ

https://www.youtube.com/watch?v=c9WR06iyyVM


Trúc Giang (Danlambao) - Các cháu bác Hồ phải học tập, lao động, chiến đấu, noi theo gương đạo đức của bác. Chiến đấu của các cháu ngoan luôn luôn ở vị thế bại trận, là bao giờ cũng nằm dưới mấy thằng bần cố nông ngoại bang. Hơn nữa, theo gương đạo đức của bác thì tiêu tùng, cháy túi. Các cháu ngoan bác Hồ đã được giáo dục, tào tạo dưới mái trường XHCN, trau giồi lý tưởng Cộng sản, thế mà còn phô trương thân thể để chạy thoát ra khỏi chế độ, dù phải chịu nhục nhã, một liều, ba bảy cũng liều, thân gái 12 bến nước toàn là bến dơ...

*

1. Cháu ngoan bác Hồ thích lấy chồng ngoại

Tâm sự của một cô dâu Hàn Quốc: “... chúng tôi bị nhìn ngắm, thậm chí còn bị sờ mó như một món hàng. Tôi có quyền nghĩ đây là cơ thể của tôi, tôi nhịn nhục để được thay đổi cuộc đời, nhiều người cứ tưởng rằng cơ thể của tôi thuộc về sở hữu của dân tộc VN. Thế nên, họ đùng đùng nổi giận khi cơ thể của tôi bị người khác dòm ngó, chọn lựa... chúng tôi được sống trong một môi trường văn hóa-xã hội mà ở VN, tôi có nằm mơ cũng không bao giờ thấy được”. (Trần Thị Nguyên)

Cháu ngoan bác Hồ thích lấy chồng ngoại. Đúng!

Thật vậy, các cháu đã được giáo dục đào tạo dưới mái trường XHCN, trên cơ sở“học tập, lao động, chiến đấu theo gương đạo đức của bác Hồ vĩ đại”.

Chính các cháu thuộc thế hệ “quàng khăn đỏ”, đạt danh hiệu “Cháu Ngoan Bác Hồ”, đã từng sinh hoạt trong đội, đoàn để rèn luyện lý tưởng Cộng sản.

Thế là cả một phong trào vùng lên làm cuộc” cách mạng đổi đời”. Cuộc đổi đời lần thứ nhất đưa đến cảnh đồng bào cả nước ăn bo bo dài dài nhai đến trẹo quay hàm. Cuộc đổi đời lần nầy, với hàng trăm, hàng ngàn, hàng chục ngàn cháu ngoan của bác, đã nhận chìm nhân phẩm của người phụ nữ Việt Nam, con cháu Bà Trưng, bà Triệu, xuống tận bùn đen, dưới chân của những thằng bần cố nông Đài Loan, Đại Hàn.


Đó là hình ảnh của từng đợt, hàng hàng lớp lớp thiếu nữ VN, hàng chục, hàng trăm người trần truồng như nhộng, xếp hàng phô trương thân thể để cho mấy thằng mạt rệp Đài Loan, Đại Hàn sờ mó, ngắm nghía, móc ngoặt để chọn vợ như người ta lựa mua món đồ chơi hay mua nô lệ của những thế kỷ trước.

Văn hóa truyền thống ngàn năm của dân tộc là “nghèo cho sạch, rách cho thơm”thế mà thời đại Hồ Chí Minh chả còn cái gì là sạch, là thơm cả.

Cũng chả trách ai được, vì chính “bác” đã chà đạp nhân phẩm phụ nữ, xem phụ nữ như một món đồ chơi để giải quyết sinh lý, chơi chán rồi chuyền xuống cho đàn em hưởng xái nhì, trước khi đem thủ tiêu để chọn món đồ chơi khác. Con rơi, con rớt cả đàn, thì còn trách được ai nữa?

2. Hôn nhân dị tính không có gì đáng trách cả

Hôn nhân phải được đặt trên cơ sở tình yêu, bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau và có mục đích chung là xây dựng hạnh phúc gia đình. Bất cứ người Việt Nam nào, nam hay nữ, kết hôn với người khác chủng tộc như Đài Loan, Đại Hàn, Trung Quốc, Mả Lai... nếu đặt trên cơ sở nầy, thì không có gì đáng phiền trách cả.

Những người đàn ông Đài Loan, Đại Hàn đa số là nông dân, ít học, quá lứa, nghèo rớt mồng tơi... không có khả năng cưới vợ bản xứ, cho nên đi tìm đến thị trường rẻ tiền, ế hàng để làm vua, làm chúa, làm ông trời con, đối với phụ nữ VN. Điều nầy tự bản chất của nó, đã hạ danh dự và nhân phẩm của phụ nữ VN, một thứ đồ chơi rẻ tiền. Thanh niên VN phải bưng khai trầu rượu, cung kính dâng lên cha mẹ vợ để xin cưới con gái, trái lại, nông dân Đài Loan, Hàn quốc chỉ tung ra vài ba triệu đồng VN để mua vợ. Cha mẹ vợ và chàng rễ chưa được gặp mặt nhau lần nào trước khi đám cưới. Ngay cả vợ cũng chưa có đủ thời gian để nhớ rõ mặt mũi chồng ra sao, trong đầu óc chỉ biết đến những con số về tiền bạc mà thôi.

Cái nhục nhã nhất chưa từng có trong lịch sử VN bốn ngàn năm, là việc các cô gái trần truồng đứng xếp hàng với hy vọng được chấm, và được về làm dâu xứ người. 



3. Những lý do đổ vở

Lý do thứ nhất là sự thất vọng.

Những đàn ông nước ngoài được các tổ chức và các ông mai bà mối giới thiệu hàng, nào là gái VN có thân hình đẹp, siêng năng, chịu khó, chiều chồng hết mực... Những thiếu nữ VN thì được cho biết là, chú rể là chủ nông trại, chủ đồn điền, các bà vợ chỉ ở nhà xem phim Hàn quốc, làm đẹp, mỗi tháng chồng cho 300 đô gởi về VN, tha hồ mà mua sắm quần áo hàng hiệu...

Thực tế thì trái lại, làm thất vọng cả hai bên. Giấc mơ đổi đời tiêu tan theo mây khói. Chàng rể thì nợ vay cưới vợ không trả nổi. Ngôn ngữ bất đồng, phong tục tập quán khác nhau thì làm sao mà hiểu nhau để hợp nhau mà tạo dựng hạnh phúc gia đình.

Ở không được, về VN không được, cho nên bi kịch xảy ra.

4. Đài Loan khó, Hàn Quốc dễ

4.1. Đài Loan khó

Theo số liệu của Đài Loan, thì từ thập niên 1990 đã có 100,000 cô dâu VN. Đến năm 2004, chính phủ Đài Loan thắt chặt dịch vụ môi giới, sau những loạt các ông chồng đánh đập, tra tấn và cầm tù các người vợ VN. Quy chế mới bắt buộc những cặp Đài-Việt phải trình diện khi đăng ký kết hôn và phải trải qua các vòng kiểm tra về ngôn ngữ, hiểu biết văn hóa, hiểu biết nhau, về chênh lệch tuổi tác và tình trạng sức khỏe.

4.2. Hàn quốc dễ hơn

Cùng lúc đó, chính sách hôn nhân của Hàn quốc đã mở ra nhiều cơ hội tìm vợ cho đàn ông nông thôn hoặc những người quá lứa, cao tuổi, mà không có khả năng cưới vợ người Hàn quốc. Nắm lấy cơ hội nầy, những tổ chức và cá nhân làm nghề môi giới VN đã chuyển sang thị trường Hàn quốc.
Từ năm 2004 đến 2006, số cặp hôn nhân của năm sau tăng gấp đôi năm trước, cao điểm vào năm 2006, với 10130 cặp Hàn-Việt kết hôn. 

Các cô gái VN chỉ cần biết OK bằng cách gật đầu là xong ngay. Đương nhiên là phải có thông dịch viên để bàn các chi tiết của đám cưới, chủ yếu là về tiền bạc.

Trước kia, Đài Loan yêu cầu các cô gái phải còn trinh, nhưng đàn ông Đại Hàn thì không quan tâm nhiều đến cái ngàn vàng ấy. Vì không chú trọng đến chữ trinh, cho nên nhiều người vợ trẻ VN đã bỏ chồng đi làm dâu xứ củ sâm.

Thường thì báo chí chỉ đăng những vụ bố ráp bắt những tổ chức môi giới bất hợp pháp và một vài trường hợp hy hữu về những thảm cảnh của cô dâu VN ở xứ người, vì thế làn sóng gái Việt mơ có chồng Đại Hàn vẫn tiếp tục gia tăng. Hàn quốc hiện có 137,000 cô dâu người nước ngoài.

Lớp học ngôn ngữ và nấu thức ăn của người Đại Hàn

5. Bi kịch ở Đài Loan

5.1. Vợ Việt bị hành hạ dã man

Đoàn Nhật Linh trong ngày cưới và lúc bị ném ra đường 

Xem mắt, sờ mó, kiểm tra hôm trước, đám cưới hôm sau. Cha mẹ vợ chưa một lần gặp mặt và biết tên chú rể. Thân gái 12 bến nước, toàn là bến dơ.

Theo bản tin của tờ báo Quả Táo, Đài Loan và tờ Newspaper (Singapore) thì ở Đài Loan đang xảy ra một vụ án gây phẫn nộ, mà nạn nhân bị hành hạ, đọa đày còn khổ hơn 12 kiểu khổ hình tra tấn dã man của thời đại các bạo chúa ngày xưa.

Nạn nhân là một cô dâu VN tên Đoàn Nhật Linh, 20 tuổi.

Vào tháng 4 năm 2002, cô Linh theo chồng là Liu Cheng Chi (Lưu Chánh Kỳ) 39 tuổi, về Đài Loan với gương mặt tươi cười rạng rỡ vì gia đình được nở mặt nở mày với bà con, láng giềng. Chú rể không những có nhiều tiền mà còn bảnh trai nữa.

Cô không biết rằng chuyến đi định mệnh đó bắt đầu cho một cuộc sống tủi nhục và đau khổ của đời cô.

Thực tế thì, chồng của Nhật Linh vẫn còn sống chung với người vợ cũ tên là Lin Lee Zhu (Lâm Lệ Như) 34 tuổi. Lưu Chánh Kỳ và Lâm Lệ Như đã có một đứa con gái, nhưng vì Lệ Như không có thể sinh con được nữa, mà Chánh Kỳ thì muốn có đứa con trai để nối dõi tông đường, cặp vợ chồng nầy thực hiện một cuộc ly hôn giả, để Chánh Kỳ sang VN cưới vợ về, hy vọng sẽ có con trai và có người giúp việc không công. Hàng đêm, Lưu cùng 2 vợ ngủ chung một giường. Ban ngày, Nhật Linh phải làm việc như một Osin để phục vụ cho cả nhà. Đêm thì, Linh bị vợ chồng Lưu cưỡng bách chơi trò dâm loạn ba người trên cùng một giường.


Ba tháng sau, vợ chồng Lưu bắt đầu hành hạ Nhật Linh bằng các cực hình.

Tất cả giấy tờ của Nhật Linh, từ hộ chiếu đến giấy cư trú bị Lưu cất giữ và cấm không cho liên lạc với bất cứ ai. Bị giam trong phòng, mỗi ngày một bữa ăn và một lần đi vệ sinh.

Vì ăn chơi trác táng, Lưu bị nhiễm trùng đường tiểu, hắn nghi ngờ Nhật Linh lây bệnh cho hắn, nên vợ chồng thẳng tay dùng các hình thức tra tấn dã man, cưỡng bức Nhật Linh phải ký giấy thú nhận đã từng làm gái mãi dâm, đã bị bệnh và đã truyền bịnh cho hắn.

Linh thường bị trói, bị lấy kim đâm vào 10 đầu ngón tay, rồi nhúng những ngón tay rỉ máu vào nước muối. Hắn còn dùng gậy đánh đập dã man, dùng dao chém vào lưng, rạch thành những vết thương ngang dọc. Thậm chí, còn bắt cô nhắm mắt rồi lấy ná thun bắn vào mắt. Suốt 7 tháng liên tục bị hành hạ, từ một cô gái thanh xuân tràn đầy sức sống, cô gầy gộc chỉ còn da bọc xương, từ 48 kg còn 20 Kg.

Tháng 2 năm 2003, Nhật Linh không còn đi đứng nổi, trên người đầy vết thương rướm máu, vợ chồng Lưu Chánh Kỳ sợ Linh chết, cả hai khiêng cô lên xe, chở đến một bãi vắng, thuộc khu nhà máy phát điện ở Đài Trung (Đài Loan) rồi vất cô xuống.

Sức tàn lực kiệt, nhưng bản năng sinh tồn và những uất hận dồn nén, cô lê lết đến một quán ăn gần đó để xin ăn. Cảnh sát được báo tin, đưa Linh vào bịnh viện cấp cứu. Sau một năm điều trị và chăm sóc đặc biệt, Nhật Linh đã bình phục. 

Nhật Linh thuật lại:

“Sau 7 ngày liên tục, em bị bỏ đói, đến 11 giờ trưa hôm đó, ông ta lấy kéo xởn tóc em, sau đó lôi em lên xe, chở đến một cánh đồng vắng, bỏ em xuống và đưa em một chai thuốc và nói “Uống để chết nhanh, không đau”, rồi hắn hái lá cây cho em ăn. Khoảng hai giờ sau, ông ta quay lại, thấy em nằm im, tưởng em đã chết. Ông ấy lấy lá cây xóa dấu bánh xe rồi bỏ đi.

Em lết đến một quán ăn gần đó, xin cơm của một người phụ nữ rửa chén. Bà ấy cho em một vắt mì, 2 trái quít một lon coca và một cái áo khoát vào người. Em ngồi ăn ngoài đường, khách qua lại tưởng là người ăn xin, họ cho em tất cả 50 đồng Đài Loan. Và em ngất xỉu. Khi tĩnh dậy thì mới biết đang ở bịnh viện.”

Trước cơ quan điều tra, vợ chồng Lưu Chánh Kỳ phủ nhận hoàn toàn những hành vi phạm tội, mà còn giả bịnh tâm thần để chạy tội. Công tố viện đã khởi tố Lưu Chánh Kỳ và Lâm Lệ Như về tội “ngược đãi người khác như nô lệ” với bản án 7 năm tù.

Bà Võ Thị Nguyên, mẹ của Nhật Linh, đang sống ở huyện Long Phú, tỉnh Sóc Trăng nói: “Tôi hối hận lắm. Con đang học lớp 9, bắt con nghỉ học để lấy chồng ngoại, tưởng vậy là thương con, nào ngờ, mẹ đã hại con. Ngày cưới, tôi thấy trong giấy, chú rể ghi tiền cưới là 10 triệu, nhưng trong phong bì chỉ còn có 4.4 triệu, trả tiền thuê xe, thì chỉ còn 4 triệu”. Rốt cuộc cũng chỉ vì tiền.

5.2. Giết vợ Việt để lãnh tiền bảo hiểm

Ngày 27-5-2007, tòa án Đài Loan đã kêu án tù chung thân Lý Thái An đã cấu kết với em trai là Lý Song Toàn, giết người vợ VN là Trần Thị Hồng Sâm để lấy tiền bảo hiểm nhân mạng.

Tóm tắt sự việc: Lý Thái An đã mua bảo hiểm nhân mạng cho vợ VN là Trần Thị Hồng Sâm với giá là 75 triệu tệ Đài Loan (Hơn 2 triệu đôla Mỹ). Thái An dàn cảnh đưa vợ đi bằng đường xe lửa và cho em trai là Lý Song Toàn phá hoại làm cho xe lửa bị trật đường rầy, gây ra tai nạn.

Hồng Sâm được đưa vào bịnh viện Fan Liao vì bị thương nhẹ. Tại bịnh viện, Lý Song Toàn đã bí mật chích một loại nọc rắn độc làm cho Hồng Sâm bị xuất huyết nội và tử vong.

Dựa vào lời khai của y tá, vào những báo cáo của 4 viện Đại học y khoa, của bác sĩ giảo nghiệm tử thi chuyên môn đã kết luận là Trần Thị Hồng Sâm chết vì chất độc chớ không phải do tai nạn gây ra.

Y tá khai rằng Lý Song Toàn cứ lảng vảng bên cạnh bà Hồng Sâm, mặc dù y tá đã yêu cầu anh ta đi ra ngoài. Một nhân chứng là Huang Fu Lai, khai rằng Lý Thái An đã sửa soạn âm mưu từ 6 tháng trước và đã rủ ông tham gia để chia tiền, nhưng ông từ chối.

Sau đó, Huang Fu Lai bị kết án 4 năm tù treo. Lý Song Toàn đã tự tử một ngày sau khi bị truy tố chủ mưu giết người. Người vợ đầu tiên của Lý Thái An cũng là cô dâu Việt Nam đã chết một cách mờ ám. Trần Thị Hồng Sâm là vợ thứ ba.

5.3. Bị điên vì lấy chồng Đài Loan

Bẵng đi 2 năm không liên lạc, ngày nọ, gia đình chồng dẫn cô dâu về VN trả lại cho nhà gái. Từ một cô gái xinh đẹp, Hà biến thành một người xấu xí, già nua, không nói với ai một lời, cô co rúm vào một góc phòng nét sợ hãi hiện trên nét mặt.

Ở làng quê, xã Trung Nhất, huyện Thốt Nốt, Cần Thơ, Hà được xem là cô gái may mắn hơn những cô khác, là Hà được có tấm chồng ở Đài Bắc, thương vợ hết mực, có cơ nghiệp ổn định.

Hà được đưa vào bịnh viện tâm thần Cần Thơ. Ở bịnh viện nầy, có không ít những cô dâu có chồng ngoại cũng bị tâm thần như Hà. Trong đó, có cô dâu tên Màu.

Bà mẹ Màu còn nhớ rõ, sau một đám cưới tập thể được tổ chức gấp rút ở Sài Gòn, người môi giới đưa cho bà 1 triệu đồng là tiền của gia đình chú rể, sau khi trừ đi các chi phí. 21 ngày sau, bà nhận được điện thoại bảo lên sân bay Tân Sơn Nhất đón con. Lúc tỉnh táo, Màu còn nhớ, chồng lớn hơn cô 20 tuổi, làm nghề gì không biết mà ra đi từ sáng sớm, tối mịt mới về nhà.

Màu ở chung với mẹ chồng và người anh chồng làm nghề ăn xin, mình đầy ghẻ lở. Mỗi bữa ăn, mẹ chồng buộc cô phải uống một thứ thuốc gì màu đen, mùi hăng hắc. Cô không uống thì bị một trận đòn chí tử.

Người vợ cũng không thấy rõ mặt chồng mình. Cô bị nhốt suốt ngày trong phòng. Màu sống 21 ngày như thế và đâm ra hoảng loạn, phát điên.

Gia đình trở nên nghèo túng hơn kể từ khi Màu trở về. Mỗi tháng phải mua 300,000 tiền thuốc cho Màu.

Năm 2003, tưởng rằng con gái hết bịnh, gia đình tháo dây xích buộc chân cô. Một đêm, cô bỏ đi, bảo là lên Cần Thơ làm ăn. Sau đó, người nhà tìm thấy Màu đi lạc ở Đồng Tháp. 8 tháng sau, Màu sanh ra một đứa con không cha. Gia đình đã nghèo mà còn bị rách nát hơn. Đó là hậu quả của một cuộc đổi đời. Biết trách ai đây?

Một ông Đài Loan cưới 2 vợ VN trong 4 ngày.

Hồi tháng tư năm 2004, một người Đài Loan tên Lin Ming Wei nhập cảnh VN với lý do du lịch. Nhưng sau đó, ông nhờ người mai mối tên Huỳnh Thị Nga, trong vòng 4 ngày đã nhanh chóng làm lễ cưới không hôn thú với 2 cô gái VN, cả hai đều 21 tuổi ở huyện Phong Điền, Cần Thơ.

Bị phát hiện, ông Lin Ming Wei bị phạt 10 triệu đồng vì lý do có hành động không đúng với mục đích nhập cảnh.

Câu chuyện gái Việt lấy chồng ngoại kể hoài không hết được. Không hiểu phụ nữ VN ở thế hệ nầy nghĩ gì về hôn nhân? Không hiểu các bậc cha mẹ ở thời đại nầy nghĩ sao về hạnh phúc của con gái?

Đạo đức VN đã đến thời kỳ thật sự bị phá sản!

6. Bi kịch ở Hàn Quốc

6.1. Cái chết của Thạch Thị Hoàng Ngọc 

Cô dâu Việt Nam Thạch Thị Hoàng Ngọc (xấu số) và chồng người Đại Hàn Yang Du Hyo.

Chuyện cô gái Việt lấy chồng ngoại không có gì lạ. Chuyện cô dâu Việt bị hành hạ cũng không có gì lạ vì nó xảy ra hà rầm như cơm bữa.

Chuyện lạ ở đây là câu chuyện thương tâm của một cô gái Việt mới 20 tuổi.

Cuộc mặc cả xảy ra trong 30 phút và sau đó là cuộc hôn nhân vội vã mà hai bên chưa kịp nhớ rõ mặt nhau, bất chấp quá khứ và hiện tại, cho dù người chồng bị khuyết tật hay bịnh tâm thần cũng mặc.

Ngày 9-7-2010, cô dâu VN tên Thạch Thị Hoàng Ngọc, chỉ sau một tuần đặt chân trên đất nhà chồng ở xứ Củ Sâm, thì một tin buồn bay đến tận vùng quê hẻo lánh thuộc huyện Cờ Đỏ, Cần Thơ, tin buồn làm cho gia đình và chòm xóm đều bàng hoàng không ít. Dân chúng huyện Cờ Đỏ xôn xao trước cái chết của người con gái trẻ và ngoan hiền.

Ông Thạch Sang cho biết, Ngọc là đứa con hiếu thảo, vì gia đình quá nghèo nên phải bấm bụng cho con đi, mong cho con được hạnh phúc.

Chị của Ngọc thì lấy chồng Đài Loan, em út thì đang làm thủ tục dể đi lấy chồng Đài.

Trước khi cưới, chú rể có đưa 3.8 triệu, nhưng trừ các chi phí chỉ còn 1.8 triệu. Và sau đó, chú rể Jang Du Hyo có đưa thêm 500 đô la Mỹ.

Tờ Korea Times đưa tin là sở cảnh sát cho biết một phụ nữ VN được tìm thấy đã chết trong nhà chồng vào ngày 8-7-2010.

Cô Thạch Thị Hoàng Ngọc đến Đại Hàn vào ngày 1-7-2010, không biết tiếng Hàn, cũng không biết ông chồng có tiền sử bịnh tâm thần. 5 ngày trước khi đi VN để đón cô dâu, thì Jang đã phải vào bịnh viện. 5 năm trước, Jang đã tấn công cha mẹ mình. Jang đã vào bịnh viện 57 lần để điều trị bịnh tâm thần phân liệt của mình.

Cái chết của cô Thạch Thị Hoàng Ngọc đã dấy lên nhiều nguồn dư luận khác nhau ở Hàn Quốc.

Khi ông bà Thạch Sang đến Hàn Quốc, thì một nghị sĩ là ông Han Sun Kyo đã cùng ông bà đưa xác cô Hoàng Ngọc về quê an táng.

Hội những người Hàn ở Sài Gòn quyên góp được số tiền 20,000 đô la để giúp đỡ gia đình nạn nhân.
Tờ Chosun Ilbo cho biết là gia đình cô Hoàng Ngọc được bồi thường 25,000 đô la.

Tổng thống Lee Myung-bak đã đích thân xin lỗi gia đình nạn nhân trong bài phát biểu trên đài phát thanh quốc gia.

Tòa án Busan đã kết án 12 năm tù cho chú rể Jang Du Hyo. 3 người môi giới bị phạt một năm tù giam.

Sau đó, Đại Hàn đã ban hành những luật lệ mới về việc hôn nhân với người ngoại quốc.

6.2. Cái chết của cô dâu Kim Đồng 

“Chồng con lại đánh con nữa rồi, ba ơi!”

Ông Phạm Hữu Chí, tham tán ngoại giao ở Hàn quốc cho biết, thi thể của cô Lê Thị Kim Đồng đã được hỏa táng. Không có bằng chứng pháp lý để truy cứu hình sự. Và tòa Đại sứ VN ở Hàn Quốc yêu cầu cảnh sát mở cuộc điều tra. Ngày giờ đưa tro cốt về VN chưa được xác định. Hội Hàn Kiều cũng đã chuyển số tiền 88 triệu đồng VN quyên góp cho gia đình cô Kim Đồng ở Cần Thơ. Cô Kim Đồng thiệt mạng sau một cuộc tẩu thoát ra khỏi nhà chồng không thành.

Người dân giơ các tấm biển lên án vụ cô dâu Việt bị chồng Hàn tâm thần sát hại, 
trước cửa Ủy ban Nhân quyền quốc gia ở Seoul, hôm 20/7. Ảnh: Yonhap.

6.3. Cái chết của cô dâu Huỳnh Mai

Cô dâu H. Mai bị chồng hành hạ đến chết

Ngày 15-8-2007, cô Huỳnh Mai, 20 tuổi, đã bị chồng Đại Hàn đánh gảy 18 cái xương sườn, bỏ chết dưới hầm nhà chồng, đã làn chấn động dư luận ở Hàn quốc và cả thế giới nữa.

Lễ trao hài cốt diễn ra tại Sài Gòn. Số tiền quyên góp ủng hộ gia đình Huỳnh Mai gồm 5,000 đô la của tổ chức Thiện Nguyện Nam Hàn, 500 đôla của các cô dâu Việt thương cảm người bạn xấu số. Hội Hàn Kiều ủng hộ 77 triệu đồng VN. 

Đại diện hội Hàn Kiều cho biết, một dự án xây Nhà Văn Hóa Đại Hàn để phục vụ các cô dâu lấy chồng Hàn, sẽ tập trung một tháng để đào tạo kiến thức về văn hóa xã hội, phong tục tập quán Hàn quốc trước khi về nhà chồng.

Cũng được biết là người chồng của Huỳnh Mai đã bị bắt và sẽ đưa ra toà, mà mức án giết người cao nhất là tù chung thân.

6.4. Cô dâu nhảy lầu tự tử

Trần Thị Lan, 22 tuổi, quê ở quận Cái Răng, Cần Thơ. Làm đám cưới với Ha Jang Su, 36 tuổi. Lên máy bay về nhà chồng ngày 11-2-2008.

Lan ở nhà chồng chưa đầy một tháng. Cô đã nhảy từ từng lầu thứ 14 tự tử, đúng vào buổi chiều 30 Tết. Nhà gái có nhận 2 triệu trong ngày cưới.

Trước đó cô Võ Thị Minh Phương kết hôn với người chồng Hàn Quốc tên Kim Yeong Hwa, 47 tuổi, hơn Minh Phương 20 tuổi.

Ngày 23-11-2011 cô ôm hai đứa con, đứa gái 7 tuổi, trai 3 tuổi, từ tầng lầu 18 nhảy xuống tự tử. Cả ba mẹ con đều thiệt mạng.

Chị Bùi Thị Huyền, chị dâu của Phương xót thương em dâu chỉ biết xem hình hai cháu.

7. Tâm sự của một cô dâu Hàn Quốc

Ngày 8-12-2010

“Tôi là một trong 40,000 cô dâu Việt trên xứ Hàn.

Dù trong hay ngoài nước, chúng tôi cũng bị báo chí và dư luận lên án “Ô nhục”, “Món hàng mất giá” khinh rẻ, là những từ ngữ thường dùng để nói về chúng tôi.

Tôi và nhiều cô dâu khác, không được học hành đến nơi đến chốn, nhưng chúng tôi cũng còn khá hơn những chàng trai trong làng. Tôi rất sợ hãi khi nghĩ đến mình sẽ về sống chung với những thanh niên ít học, rượu chè, cờ bạc, thô lỗ người VN... Tôi cũng không muốn gia đình tôi, với thanh niên trong làng, mãi mãi là một túp lều mà cả đời lao động cũng không có thể làm cho nó khang trang hơn được. Ai sẽ cứu vớt chúng tôi? Lấy chồng Hàn quốc, tôi ngộ ra nhiều điều. Dù cách thức đi đến hôn nhân không tốt, nhưng trong thâm tâm của người chồng, người vợ đều mong muốn được yêu thương.

Trước khi được chấm, chúng tôi bị nhìn ngắm, thậm chí còn bị sờ mó như một món hàng.

Tôi có quyền nghĩ đây là cơ thể của tôi, tôi nhịn nhục để được thay đổi cuộc đời. Nhưng trái lại, nhiều người cứ tưởng rằng cơ thể của tôi thuộc về sở hữu của toàn thể dân tộc VN vậy. Thế nên, họ đùng đùng nổi giận khi cơ thể của tôi bị người khác dòm ngó, chọn lựa.

Thế nhưng, nếu như khi cuộc đời của tôi bị vùi dập bởi thanh niên đồng hương (rượu chè, cờ bạc, thô lỗ) thì mọi người xem đó là chuyện bình thường.

Tôi nghĩ rằng chỉ có 10% cô dâu gặp khó khăn và chừng 200 trường hợp nguy hiểm trong tổng số 150,000 lấy chồng Hàn Quốc hay Đài Loan.

Người Hàn quốc hay Đài Loan không kỳ thị chúng tôi, con cái được no ấm, học hành và có tương lai tươi sáng. Đặc biệt là chúng tôi được sống trong một môi trường văn hóa-xã hội mà ở VN, tôi có nằm mơ cũng không bao giờ thấy được”. (Trần Thị Nguyên)

Biển quảng cáo của trung tâm môi giới về cô dâu Việt Nam 
(Lấy vợ VN trẻ, từ 18 đến 26 tuổi, bảo đảm trinh tiết. 
Nếu trong vòng 1 năm cô dâu bỏ chạy, sẽ đền cho cô dâu khác)

8. Những vụ tìm chồng vẫn tiếp diễn

Trong năm 2009, đã có 7,249 đám cưới Hàn-Việt xảy ra tại VN. Các cô gái vẫn chưa từ bỏ cái mộng làm dâu xứ Kim chi.

Ngày 19-7-2008
Tại khách sạn Diệu Quyên, Phường 9 quận Gò Vấp, 120 cô gái VN xếp hàng cho 7 hoàng tử Đại Hàn chọn vợ.

Ngày 8-12-2008
Ở Quận 8 Sài Gòn, 161 thiếu nữ và 7 đàn ông Đại Hàn bị cảnh sát ập vào bắt tại trận khi các cô đang mặc thời trang của bà Eva.

Ngày 12-2-2009
Tại một ngôi nhà ở quận Bình Chánh, 35 cô gái đang chào hàng cho một ông khách Nam Hàn tên Lee Won Ju, 38 tuổi chọn vợ.

Ngày 7-7-2009
51 cô gái Việt đang được ông tơ bà nguyệt xe duyên cho các hoàng tử Nam Hàn, tại căn nhà số 479/21/11 Hương Lộ 2 Phường Bình Trị Đông, quận Tân Bình thì bị bắt. Những cô gái được tái giáo dục rồi trả về địa phương.

Ngày 26-8-2010
Tại khách sạn Tân Bình, 17 cô gái từ 18 đến 30 đang trình diễn cho các chú Củ Sâm chọn vợ.

9. Thị trường Serbia

Ngày 8-9-2008, ông Zeljko Vasiljevic, bộ trưởng Xã Hội Serbia thông báo là hiện nay đang có 250,000 thanh niên độc thân tại các ngôi làng vùng quê xa xôi hẻo lánh, họ là những nông dân nghèo, ít học, đang có nhu cầu cưới vợ. Chính phủ đang tìm sức sống cho những vùng quê xa xôi nầy. Ông muốn tìm vợ cho họ ở Cam Bốt và VN, bởi vì phụ nữ ở 2 nước nầy biết làm ruộng.
Các ông tơ bà nguyệt VN đang ngắm nghía thị trường nầy.

10. Kết luận

Ai đã gây ra những thảm cảnh thương đau nầy cho những cô gái trẻ Việt Nam? Chính là cộng sản VN! Trước hết, chương trình xuất khẩu cô dâu nầy do đảng và nhà nước CSVN thực hiện để giải quyết nạn thất nghiệp, để xóa đói giảm nghèo. Kế đến là nhà nước đã tạo ra cái hố khoảng cách giàu nghèo quá to lớn, đưa nông dân đến tình trạng te tua rách nát, nghèo đói. Bần cùng sanh đạo tặc.

Sau cùng là chế độ nầy đã làm cho đạo đức dân tộc bị suy đồi đến cùng cực, băng hoại và phá sản.

Đó là sự thất bại của chế độ giáo dục, nói rộng ra là thất bại của “sự nghiệp xây dựng CNXH”. Bởi vì, muốn có CNXH, thì phải có con người XHCN. Đó là những người làm chủ tập thể, mình vì mọi người, mọi người vì mình. Khắc phục khó khăn, phát huy sang kiến, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng, nhưng ngoài Trung Cộng ra.

Các cháu bác Hồ phải học tập, lao động, chiến đấu, noi theo gương đạo đức của bác.

Chiến đấu của các cháu ngoan luôn luôn ở vị thế bại trận, là bao giờ cũng nằm dưới mấy thằng bần cố nông ngoại bang. Hơn nữa, theo gương đạo đức của bác thì tiêu tùng, cháy túi.

Lời tâm sự của một cô dâu ngoại “Chúng tôi đang sống trong một môi trường văn hóa-xã hội mà ở VN, tôi có nằm mơ cũng không bao giờ thấy được” (Trần Thị Nguyên)

Một chứng minh cụ thể là các cháu ngoan bác Hồ đã được giáo dục, tào tạo dưới mái trường XHCN, trau giồi lý tưởng Cộng sản, thế mà còn phô trương thân thể để chạy thoát ra khỏi chế độ, dù phải chịu nhục nhã, một liều, ba bảy cũng liều, thân gái 12 bến nước toàn là bến dơ.






Chuyện di chúc Hồ Chí Minh

Trần Gia Phụng (Danlambao) - Tại Hà Nội, ngày 20-8-2014 vừa qua, Ban tuyên giáo Trung ương đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) tổ chức hội nghị triển khai chỉ thị của Ban bí thư TƯĐCSVN về việc thực hiện kỷ niệm 45 năm di chúc Hồ Chí Minh (HCM), và đưa ra kế hoạch cho toàn quốc thực hiện từ tháng 9 đến tháng 11-2014.

Hồ Chí Minh chết ngày 2-9-1969. Vì ngày 2-9 trùng với ngày lễ lớn của CSVN, nên Bộ chính trị đảng Lao Động lúc đó, do Lê Duẫn đứng đầu, đổi thành ngày 3-9-1969. Khi chết, HCM để lại ba bản di chúc:

1) Di chúc ngày 15-5-1965. 
2) Di chúc bổ sung năm 1968. 
3) Di chúc ngày 10-5-1969. 

Bản di chúc thứ ba còn được Lê Duẫn nhuận sắc, sửa đổi, mới chính thức công bố. Như vậy, đảng viên CS học tập bản di chúc nào, không thấy nói đến? (Toàn bộ các bản di chúc nầy đã được Nxb, Thanh Niên, Tp. HCM ấn hành năm 1990.)Lại thêm một chỉ thị của TƯĐCSVN mập mờ không rõ.

Những điều HCM viết trong các di chúc chỉ là những dặn dò tổng quát, chung chung, không đưa ra chi tiết cụ thể. Vì vậy nếu lãnh đạo CS muốn đảng viên và đoàn viên “quán triệt, học tập, tuyên truyền về nội dung cơ bản cốt lõi trong di chúc HCM”, thì cần nhất là phải tìm hiểu cặn kẽ những tinh hoa “cốt lõi” mà chính HCM đã làm trong đời sống thực tế khi HCM còn sống.

Mở đầu di chúc đầu tiên (15-5-1965), HCM cho biết lý do viết di chúc là phòng khi “đi gặp cụ Các Mác, cụ Lê-nin...” Người Việt chúng ta thường nghĩ rằng chết là về với cha mẹ, ông bà, Phật Chúa. Vì không có tôn giáo, HCM không về với Phật Chúa đã đành, mà HCM cũng không muốn về với cha mẹ ông bà. HCM chỉ muốn về với hai người ngoại quốc xa lạ HCM chưa hề gặp mặt, như là một kẻ không biết cha mẹ là ai, mà người Việt gọi là con vô thừa nhận. Quả thật, khi còn sống, thân phụ của HCM, cụ Nguyễn Sinh Sắc không thừa nhận Nguyễn Sinh Cung tức HCM vì cụ Sắc “không muốn nghe nói đến “đứa con hư” của mình [...] mà các chủ thuyết chẳng những đả phá uy quyền của nhà vua, mà còn đả phá luôn cả uy quyền của người gia trưởng.” (Daniel Hémery, Ho Chi Minh, de l'Indochine au Vietnam, Paris: Nxb. Gallimard, 1990. tr. 134.) Vì không muốn gặp cha mẹ ông bà, nên trong năm điều HCM dạy cho thiếu nhi Việt Nam, không có điều nào HCM khuyên trẻ em phải có hiếu với cha mẹ cả. Như vậy, học tập theo HCM, đi gặp cụ Các Mác, cụ Lê-nin và học tập năm điều HCM dạy, không lẽ các đảng viên và đoàn viên thanh niên CS cũng là những đứa con hoang, một mai khi chết đi, không tìm về với cha mẹ ông bà?

Cũng trong bản di chúc năm 1965, nói về đảng CSVN, HCM kêu gọi “một lòng một dạ phục vụ giai cấp, phục vụ nhân dân, phục vụ Tổ quốc”. Khi bổ túc di chúc năm 1968, HCM lập lại điều nầy. Tuy nhiên khi HCM chết ngày 2-9-1969, Lê Duẫn bỏ mấy câu nầy trong di chúc HCM trước khi công bố. (Xin bạn đọc so sánh các bản di chúc). Sở dĩ Lê Duẫn làm thế, vì Lê Duẫn biết HCM đâu có phục vụ tổ quốc, đã bán Hoàng Sa từ lâu cho Mao Trạch Đông. Khi Mao viện trợ cho HCM, HCM biết rằng tại Hội nghị San Francisco vào đầu tháng 9-1951, đại diện Liên Xô theo yêu cầu của Trung Cộng, đã lên tiếng đòi hỏi hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Trung Cộng. Thế mà HCM vẫn làm lơ, mặc nhiên chấp nhận điều nầy, để nhận viện trợ của Trung Cộng. Vì đã thỏa thuận bán Hoàng Sa và Trường Sa cho Mao để đổi lấy viện trợ, HCM để cho Phạm Văn Đồng ký công hàm ngày 14-9-1958 công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Cộng. Học tập và thấm nhuần di chúc HCM về cách phục vụ tổ quốc theo kiểu HCM, đảng CSVN hiện nay tiếp tục sự nghiệp bán nốt tổ quốc Việt Nam cho Trung Cộng

Di chúc HCM còn nhắn nhủ đảng CS phải lo giáo dục đạo đức cách mạng cho đảng viên, cho đoàn viên. Tấm gương điển hình tiên tiến nhất về đạo đức cách mạng của HCM là trong cuộc CCRĐ, HCM giết hại ân nhân Nguyễn Thị Năm để trả ơn. Tấm gương đạo đức cách mạng nữa là vụ lừa bịp thế giới rằng HCM suốt đời sống độc thân, sống giản dị để phục vụ cách mạng, trong khi HCM đi đâu đều có bóng dáng đàn bà ở đó. Đạo đức cách mạng HCM nổi tiếng hơn nữa là vụ giết hại bà Nông Thị Xuân, dù bà nầy đã sinh cho HCM một người con trai để nối giòng. Đạo đức cách mạng HCM còn được lưu danh trong vụ “Tôi mất trinh khi gặp bác Hồ” của một em gái miền Nam. Còn rất nhiều em gái miền Nam khác được gởi ra Bắc học tập, đã được HCM cấy hạt giống đỏ mà không đếm hết. Đảng viên và thanh niên CS mà học tập theo gương đạo đức cách mạng tiên tiến kiểu nầy của HCM, hãy coi chừng sẽ ế vợ, vì có thiếu nữ nào dám lấy chồng đảng viên CS, để rồi bị giết thê thảm như bà Nông Thị Xuân?

Di chúc HCM ngày 15-5-1965 kêu gọi đảng CS phải có “kế hoạch thật tốt để phát triển kinh tế và văn hóa”. Kế hoạch thật tốt của HCM là chính sách kinh tế chỉ huy, quốc hữu hóa toàn bộ công thương nghiệp thành phố và toàn bộ ruộng đất ở nông thôn, vơ vét của cải toàn dân vào tay đảng CSVN như lời Việt bản Quốc tế ca: “Bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình” (câu số 8). Tuy nhiên, chính sách kinh tế chỉ huy nầy đã làm đất nước Việt Nam kiệt quệ, nên mới đẻ ra cái quái thai“kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”. Thò lò cái đuôi XHCN là cái gì vậy?

Trong di chúc công bố năm 1969, HCM rất tự hào về sự lớn mạnh của phong trào cộng sản thế giới. Nếu bây giờ HCM biết được rằng phong trào CS đã sụp đổ tan tành, chủ nghĩa CS bị quăng vào sọt rác ở Liên Xô từ năm 1991, thì có lẽ HCM càng tự hào hơn nữa, vì đảng CS của HCM chưa sụp đổ, nhờ ở Việt Nam nhà tù nhiều hơn trường học, bạo lực cách mạng tàn bạo và tinh vi, thẳng tay đàn áp dân oan kiện tụng, bắt giam những người yêu nước, những người viết blog kêu gọi tự do dân chủ.

Nói chuyện di chúc HCM mà không nói đến tư tưởng HCM là một thiếu sót lớn. Trong Đại hội 2 của đảng Lao Động tức đảng CSVN từ 11 đến 19-2-1951 tại Tuyên Quang, HCM phát biểu: “Về lý luận, đảng Lao Động Việt Nam theo chủ nghĩa Mác-Lênin... lấy tư tưởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam.” (Nguyễn Văn Trấn, Viết cho Mẹ & Quốc hội, Nxb. Văn Nghệ [tái bản], California, 1995, tt. 150-152.) Cũng trong Đại hội nầy, HCM nhiều lần tuyên bố: “Ai đó thì có thể sai, chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông thì không thể sai được.”(Nguyễn Minh Cần, Đảng Cộng Sản Việt Nam qua những biến động trong phong trào cộng sản quốc tế, California: Nxb. Tuổi Xanh, 2001, tr. 63.) Theo HCM, tư tưởng MTĐ là kim chỉ nam không bao giờ sai lầm, có nghĩa là chuyện MTĐ đòi hỏi chủ quyền trên Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam từ năm 1951 cũng không sai lầm. Đảng viên và đoàn viên CSVN học tập như thế, nên đảng CSVN ký hiệp ước nhượng đất, nhượng biển cho Trung Cộng, bắt giam những người yêu nước một cách bất bạo động chống Trung Cộng như Lê Chí Quang, Việt Khang, Bùi Hằng...

Đảng CSVN hô hào thực hiện di chúc HCM, nhưng có một điều quan trọng trong bản di chúc HCM chưa được đảng CSVN thực hiện. Điều đó là trong di chúc ngày 15-5-1965, HCM yêu cầu được hỏa táng sau khi chết, tro xương chôn ở một ngọn đồi vùng Tam Đảo - Ba Vì, và nếu đất nước chưa được thống nhất, thì gởi một ít tro xương cho đồng bào miền Nam. Thế mà khi HCM chết, đảng CSVN không chịu hỏa táng, lại xây cái lăng Ba Đình bự chảng “hoành tráng” để triển lãm xác chết HCM.

Nay lãnh đạo đảng CSVN, tức bộ Chính trị đảng CSVN muốn cho đảng viên học tập, quán triệt cốt lõi di chúc HCM, thì phải tiên phong thực hiện di chúc HCM, thực tế làm gương trước cho mọi người, là hỏa thiêu thi hài của HCM ở Ba Đình, đúng theo yêu cầu trong di chúc HCM, rồi chia tro xương thành hai phần. Một phần chôn ở một ngọn đồi vùng Tam Đảo-Ba Vì theo lời HCM đã viết trong di chúc. Còn phần tro xương kia của HCM thì đem rải ở chỗ Trung Cộng đặt giàn khoan 981 trên Biển Đông mà Trung Cộng đã tạm chiếm của Việt Nam, để HCM được mãn nguyện với sự nghiệp “lấy tư tưởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam”. Có như thế mới thực hiện một cách “tài tình sáng tạo” di chúc HCM.

Nói cho cùng, dầu TƯĐCSVN tốn công tốn sức tuyên truyền tô điểm chuyện di chúc HCM, nhưng ngày nay, thanh niên Việt Nam biết tỏng HCM là ai. “Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó”. (Nguyễn Chí Thiện). Các bạn trẻ ngày nay không thèm học tập di chúc đâu. “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi...” Thôi, “bỏ đi Tám”.



Di chúc Hồ Chí Minh 1968




Con gái 16 tuổi dẫn bạn về nhà cướp tài sản mẹ ruột

(TNO) Ngày 2.9, thông tin từ Cơ quan CSĐT Công an Q.9 cho biết, đã xác định được 2 nghi phạm trong vụ cướp tài sản tại biệt thự ở khu dân cư Khang Điền.

 
Hai nghi phạm Nguyễn Ngọc Phương L. (ảnh phải) và Lại Trần Thanh T. (ảnh trái) - Ảnh cơ quan công an cung cấp

Hai nghi phạm là Lại Trần Thanh T. (16 tuổi, ngụ H.Bình Chánh) và Nguyễn Ngọc Phương L. (16 tuổi, ngụ Q.9) .

Qua điều tra ban đầu của cơ quan công an, bà N.N.P.A. (40 tuổi) có chồng đang làm việc ở nước ngoài. Bà có hai người con, gia đình sống trong một căn biệt thự tại khu dân cư Khang Điền, phường Phước Long B, Q.9.

Theo đó, L. là con gái lớn của bà A., nghỉ học từ khá sớm và thường tụ tập bạn bè ăn chơi. Khoảng 1 giờ sáng 27.8, khi  bà L. đang ngủ ở nhà thì nhận được điện thoại. Đầu dây bên kia, giọng một nam thanh niên tự xưng là Lâm bạn của L. cho biết đang đứng trước cửa nhà, yêu cầu bà mở cửa vì muốn gặp L. có việc gấp nhưng bà A. từ chối.

Bà A. gọi điện đến bảo vệ khu dân cư Khang Điền báo cáo sự việc. Sau đó bảo vệ cùng công an phường đến trước biệt thự của bà A. thì  thấy 3 thanh  niên đang đứng phía trước. Thấy công an, một nam và một nữ trong nhóm này bỏ chạy. Công an đưa người nữ còn lại về làm việc. Người này được xác định là L., con gái của bà A.; công an yêu cầu L. về nhà ngủ.

Đến 5 giờ sáng 27.8, khi bà A. đang ngủ thì nghe tiếng gõ cửa phòng. Bà A. mở cửa phòng thì bất ngờ L. xuất hiện đẩy bà vào phòng, sau đó dùng băng keo trói tay chân bà lại. Cùng lúc hai người khác (gồm 1 nam, 1 nữ) xộc vào dùng vũ lực khống chế, giữ chặt bà A.

Sau đó L. cùng  đồng bọn đã lấy sạch tài sản trong phòng bà A. Theo bà A., số tài sản bị cướp đi trị giá khoảng gần 70 triệu đồng gồm: 1 ĐTDĐ, 1 máy tính bảng, 1 máy quay phim, 1 xe gắn máy hiệu Lead, 800 USD, 1 ví tiền bên trong có khoảng 2,5 triệu đồng và 1 thẻ ATM.

Khi L. cùng đồng bọn tẩu thoát thì người em của L. tình cờ nghe tiếng động thức giấc đã phát hiện cởi trói cho mẹ và đến công an trình báo.

Hiện Công an Q.9 đang tiếp tục xác minh, làm rõ vụ cướp táo tợn này.

Lê Cầm

Băng nhóm trộm ô tô dùng lựu đạn chống công an

Công an tỉnh Thái Bình vừa bí mật tiếp cận và tiến hành bắt giữ các đối tượng trong băng nhóm tội phạm trộm cắp ôtô liên tỉnh.



Khi lực lượng chức năng vây ráp, nhóm đối tượng trên đã manh động dùng 2 quả lựu đạn ném về phía công an. Rất may lựu đạn bị vô hiệu trước khi phát nổ nên không có thương vong về người, 6 đối tượng bị bắt giữ cùng với tang vật vụ án.

Băng nhóm sở hữu vũ khí nóng

Thiếu tướng Lê Đình Nhường - Giám đốc CA tỉnh Thái Bình cho biết: “Từ tháng 11/2013 - 7/2014, trên địa bàn tỉnh Thái Bình xảy ra hàng loạt vụ trộm cắp ôtô, gây bức xúc và hoang mang trong dư luận. Ban giám đốc CA tỉnh Thái Bình đã chỉ đạo Phòng CSHS lập chuyên án đấu tranh, triệt phá băng nhóm chuyên trộm cắp xe ôtô này”.

 Một đối tượng bị bắt tại cơ quan điều tra.

Quá trình điều tra, các chiến sĩ trinh sát - Phòng CSHS đã làm rõ chân dung băng nhóm tội phạm liên tỉnh hoạt động và ra tay hết sức liều lĩnh. Cơ quan CSĐT xác định, băng nhóm này do Tô Đình Sơn cầm đầu, đều là những tên lưu manh, có nhiều tiền án, tiền sự ở Thái Bình và một số địa phương khác. Các đối tượng quen nhau trong tù và khi được ra khỏi trại giam đã cấu kết với nhau để phạm tội. 

Thủ đoạn hoạt động của bọn chúng thường vào ban đêm, đi thành từng tốp, rình mò những chiếc xe ôtô mà chủ sở hữu chủ quan khóa cửa nhưng không có người trông coi. Sau đó, chúng dùng vam phá khóa cửa xe. Khi lấy được xe, các đối tượng thay BKS, rồi mang đi tiêu thụ ở một số tỉnh khác.

Qua nguồn tin từ các trinh sát, Cơ quan CSĐT công an tỉnh Thái Bình đã làm rõ hành vi phạm tội trộm cắp ôtô và ra lệnh bắt khẩn cấp các đối tượng trong băng nhóm tội phạm do Tô Đình Sơn (30 tuổi, trú tại TP.Thái Bình) cầm đầu.

Sa lưới pháp luật

Một trinh sát thuộc Phòng CSHS Công an tỉnh Thái Bình tham gia phá án kể: “Khi công an thực hiện lệnh bắt khẩn cấp Đỗ Duy Thương (27 tuổi, thôn Đông Thành, xã Bình Minh, huyện Kiến Xương), Phạm Hồng Thái (24 tuổi, thôn Đại An, xã Tự Tân, huyện Vũ Thư), Trương Văn Cường (34 tuổi, thị trấn Thanh Nê, huyện Kiến Xương), chúng đã sử dụng vũ khí nóng chống lại lực lượng công an - ném hai quả lựu đạn về phía công an nhưng bị vô hiệu hóa. Qua khai thác nóng, cơ quan công an đã bắt khẩn cấp Tô Thanh Sơn (30 tuổi, trú TP.Thái Bình, Thái Bình), cầm đầu băng nhóm cùng 2 đối tượng khác.

 Tang vật vụ án.
Khám xét khẩn cấp các đối tượng trong băng nhóm, công an thu giữ nhiều tài liệu, tang vật liên quan đến vụ án và gần 500gr ma túy tổng hợp, 3 ôtô, 2 quả lựu đạn, các công cụ, hóa chất dùng để sản xuất ma túy cùng nhiều vật chứng khác. Đáng chú ý, cơ quan công an còn thu được một số bộ quân phục, ve, hàm của lực lượng công an, quân đội, một số biển kiểm soát ôtô giả màu xanh, giả xe công vụ và biển kiểm soát quân đội. Do đó, không loại trừ băng nhóm này từng giả danh lực lượng vũ trang để thực hiện hành vi phạm tội.

Bước đầu các đối tượng khai nhận đã gây ra 10 vụ trộm cắp ôtô trên địa bàn các tỉnh Thái Bình, Nam Định, Ninh Bình, Hà Nam, Hải Phòng, Nghệ An. Hiện, cơ quan CSĐT Công an tỉnh Thái Bình đã thu hồi được 4 xe ôtô là tài sản bị mất cắp tại địa bàn huyện Đông Hưng, Vũ Thư (TP.Thái Bình) và tiến hành truy tìm số xe ôtô còn lại. Đồng thời mở rộng điều tra vụ án và làm rõ hành vi phạm tội của những đối tượng liên quan để đưa ra truy tố trước pháp luật về hành vi trộm cắp, sử dụng trái phép vũ khí quân dụng và chống người thi hành công vụ và các hành vi phạm tội khác.

Lãnh đạo Bộ Công an khen thưởng nóng

Thượng tướng Lê Quý Vương - Thứ trưởng Bộ CA đã có thư khen gửi CA tỉnh Thái Bình và Nam Định về việc triệt phá băng nhóm tội phạm trộm cắp tài sản, tàng trữ trái phép vũ khí quân dụng, buôn bán, sản xuất trái phép chất ma túy, hoạt động liên tỉnh (Thái Bình, Nam Định, Hải Phòng, Nghệ An, Ninh Bình, Hà Nam), đồng thời quyết định thưởng cho các đơn vị: Phòng PC45, Phòng PA71, CA tỉnh Thái Bình; Phòng PC45, CA tỉnh Nam Định mỗi đơn vị 10.000.000 đồng (mười triệu đồng) trích từ Quỹ Phòng, chống tội phạm Trung ương.



Theo LĐO

Cựu đảng viên tự chặt ngón tay phản đối công an

Dân Oan Nước Tôi - Trần Kim Bằng

Những bà Mẹ Dân Oan miền nam khóc kêu cứu - mất đất, mất nhà


Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2014-08-31
 
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Ngày 12-6-2013 hàng trăm bà con nhân dân tại khu phố Trịnh Nguyễn - phường Châu Khê, TX Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh tập trung phản đối dự án xử lý nước thải tại Từ Sơn, Bắc Ninh.
Ngày 12-6-2013 hàng trăm bà con nhân dân tại khu phố Trịnh Nguyễn - phường Châu Khê, TX Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh tập trung phản đối dự án xử lý nước thải tại Từ Sơn, Bắc Ninh.
 Source Blog danoan2012


Cựu đảng viên cao niên, bà Ngô Thị Đức tại khu phố Trịnh- Nguyễn, Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh hôm qua đã công khai chặt đứt ngón tay trỏ để phản đối việc công an ép buộc bà ký tên nhận tội tham gia gây rối trật tự công cộng.
Đây là vụ việc xảy ra gần một năm qua khi người dân tập trung giữ khu đất thuộc các gia đình thương binh liệt sỹ mà địa phương lấy để làm dự án xử lý nước thải. Người dân phản đối yêu cầu phải dời dự án ra nơi khác vì địa điểm thu hồi đất là quá sát nhà dân.
Bà Ngô thị Đức là một đảng viên trong chi bộ đảng địa phương dám công khai lên tiếng phản đối dự án. Bà bị chi bộ khai trừ ra khỏi đảng vì lý do đó.
Nay tiếp tục bị ép buộc nhận tội cùng người khác gây rối trật tự, bà Ngô thị Đức phải chặt ngón tay để bày tỏ thái độ quyết liệt lên án những việc làm sai trái của chính quyền địa phương. Vào sáng ngày 31 tháng 8, bà Ngô thị Đức cho Đài Á châu Tự do biết như sau:
Họ đã khai trừ hết đảng rồi, kinh tế chính trị mất hết rồi, bây giờ họ còn bắt lên hầu tòa để nhận tội. Tôi bảo tôi không có tội gì hết, tôi chỉ đề nghị xa dân cư thôi.  Trong khi công an đánh dân, đánh người già, trẻ con thì không có tội, trong khi chúng tôi chỉ đề nghị xa dân cư thì lại qui chúng tôi thành tội. Chúng tôi không ăn cắp, không ăn trộm, chỉ giữ ruộng để cấy thôi; thế mà cứ ép buộc chúng tôi lên ký nhận tội’.
Ngày 04/07/2013, bà Đỗ Thị Thiêm, cư dân khu phố Trịnh Nguyễn - thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh - bất ngờ bị tạt axit bị thương  nặng
Ngày 04/07/2013, bà Đỗ Thị Thiêm, cư dân khu phố Trịnh Nguyễn - thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh - bất ngờ bị tạt axit bị thương nặng

Người dân địa phương cho biết, chính quyền địa phương vừa trao giấy triệu tập cho 12 người đến ngày 4 tháng 9 này phải ra tòa để xét xử về tội gây rối trật tự công cộng. Trong số này ngoài bà Ngô thị Đức, còn có một người từng tích cực lên tiếng về dự án xử lý nước thải quá sát khu dân cư tại Từ Sơn là ông Đặng Văn Nhu. Ông cho biết thông tin về việc bị đưa ra tòa và chuyện bà Đức chặt ngón tay để phản đối:
Ngày 4 này họ đưa ra xét xử 12 người, qui vào gây rối trật tự. Hôm qua, họ ép bà Đức quá nên bà Đức chặt ngón tay.
Con trai bà Ngô thị Đức cho biết mọi người đã đưa bà này đi bệnh viện để được nối lại ngón tay trỏ mà bà tự chặt để phản đối chính quyền địa phương, tuy nhiên các bác sĩ tại bệnh viện cho rằng không thể nối lại và nếu tiến hành thực hiện việc đó chỉ làm tốn tiền cho gia đình mà thôi.
Trong vụ việc phản đối dự án xử lý nước thải tại Từ Sơn, Bắc Ninh, còn có một người tích cực đấu tranh là bà Đỗ thị Thiêm. Bà này trở thành nạn nhân bị đối tượng bất hảo tạt acid đến nay vẫn còn phải chữa trị; trong khi đó các hung thủ vẫn chưa được xét xử.
Xin được nhắc lại, chính quyền địa phương tại Từ Sơn, Bắc Ninh đưa ra dự án xây dựng nhà máy xử lý nước thải tại cánh đồng Lỗ Vó- Dạ Cá, khu đất ruộng của hơn 60 hộ dân thuộc diện gia đình thương binh khu phố Trịnh- Nguyễn, phường Châu Khê, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Thủ tướng chính phủ phê duyệt dự án vào ngày 16 tháng 7 năm 2009. Tuy nhiên dân chúng phản đối vì dự án quá gần khu nhà dân sinh sống, mà theo họ sẽ gây hại cho sức khỏe người dân vì môi trường không bảo đảm.
Từ ngày 12 tháng 6 năm ngoái, người dân địa phương ra lập lán ngay tại đồng để giữ đất. Chừng một tuần sau lực lượng chức năng gồm công an và dân quân tràn vào đánh đập người dân trong đó có cả trẻ em, người già, phụ nữ. Tuy vậy người dân vẫn kiên quyết phản đối. Đến tháng 10, cơ quan chức năng đến bắt đi một số người và sau đó tháo giở tất cả lều bạt của người dân để triển khai san lấp và xây dựng dự án bất chấp phản đối của dân chúng địa phương.
Phái viên LHQ không được gặp bất đồng?
Cập nhật: 07:59 GMT - thứ hai, 28 tháng 7, 2014

Ông Heiner Bielefeldt là báo cáo viên đặc biệt về tự do tôn giáo của LHQ

Có tin một số nhà hoạt động dân chủ ở TP HCM bị ngăn chặn không cho tiếp xúc với đặc phái viên LHQ về tự do tôn giáo.
Ông Heiner Bielefeldt, báo cáo viên đặc biệt về tự do tôn giáo của LHQ, vừa dẫn đầu một đoàn làm việc vào TP HCM hôm 25/7 để tìm hiểu tình hình sinh hoạt tôn giáo ở thành phố này.
Các bài liên quan
Chủ đề liên quan
Tuy nhiên, nhà báo Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập Việt Nam, nói công an TP HCM và một số địa phương khác đã "ngăn chặn không cho ra khỏi nhà đối với những người đấu tranh dân chủ vào ngày 25/7/2014 và cả một số ngày sau đó" để họ không thể tiếp xúc với đoàn ngoại quốc.
Ông Dũng cho BBC hay những người bị ngăn cản có bản thân ông, các nhà hoạt động khác như bác sỹ Nguyễn Đan Quế, bà Dương Thị Tân (vợ ông Nguyễn Văn Hải tức blogger Điếu Cày), cựu tù nhân chính trị Phạm Bá Hải, và hai mục sư Tin Lành là Nguyễn Hoàng Hoa và Nguyễn Mạnh Hùng.
Những người này đều nằm trong số các chức sắc tôn giáo và nhân chứng mà ông Bielefeldt có kế hoạch gặp gỡ nhằm kiểm chứng việc “Việt Nam chấp nhận các khuyến nghị của Hội đồng Nhân quyền LHQ".
Theo ông Phạm Chí Dũng, những người này "bị công an địa phương ngăn chặn ngay tại nhà riêng" và khi họ "muốn rời khỏi nhà đều bị nhân viên an ninh và cảnh sát xô đẩy bằng hành vi thô bạo và hoàn toàn bất hợp pháp".
Về phần mình, chính phủ Việt Nam không đưa thông tin về các cuộc gặp dự định này. Tuy nhiên, trong quá khứ đã có nhiều cáo buộc về việc nhà chức trách ngăn cản các nhân vật hoạt động dân chủ tiếp xúc với chính giới nước ngoài.
Vi phạm cam kết
Chuyến thăm của đặc phái viên LHQ về tự do tôn giáo là một trong các cam kết của Việt Nam trước Hội đồng Nhân quyết LHQ khi tham gia hội đồng này.
Tuy nhiên, ông Dũng tố cáo rằng "bằng chứng ngăn chặn công dân mới nhất vừa nêu đã cho thấy đối với giới lãnh đạo cao cấp Việt Nam, nói và làm vẫn là hai hành vi khác nhau về bản chất, không chỉ bản chất chính trị mà cả về tư cách chính khách".
Việc này đặc biệt xảy ra ngay trước thềm cuộc đối thoại nhân quyền Việt Nam-Australia sẽ diễn ra vào cuối tháng.
Ông Heiner Bielefeldt đang có chuyến thăm 11 ngày tới Việt Nam bắt đầu từ 21/7.
Trong phát biểu trước chuyến đi, ông nói đây là "cơ hội để tôi trao đổi với Chính phủ, hiểu rõ hơn cách họ bảo vệ và thúc đẩy tự do tôn giáo hoặc tín ngưỡng và chia sẻ kiến thức của tôi về những vấn đề liên quan tới quyền tự do tôn giáo hay tín ngưỡng."
Ông cũng có nhiệm vụ xác định những cản trở hiện hữu hoặc đang tới với việc thực hiện quyền tự do tôn giáo ở Việt Nam và đưa ra những khuyến cáo cụ thể để vượt qua.
Báo cáo về chuyến đi của ông từ chuyến đi sẽ được trình lên Hội đồng Nhân quyền trong năm tới.
  
Khó khăn của đấu tranh bất bạo động
Lê Nguyên Hồng
Gửi cho BBC từ Sydney
Cập nhật: 09:27 GMT - thứ sáu, 29 tháng 8, 2014

Tướng Prayuth Chan-ocha đã trở thành thủ tướng Thái Lan

Trái với dự đoán của người quan tâm, nhận định các cuộc biểu tình của phe ủng hộ cựu thủ tướng Yingluck Shinawatra sẽ bùng phát trên cả nước sau cuộc đảo chính quân sự ngày 22/05/2014 do quân đội Hoàng Gia Thái Lan thực hiện, nhưng cho đến nay, khi thủ lĩnh đảo chính – tướng Prayuth Chan-ocha lên làm thủ tướng, đất nước Thái vẫn khá bình yên.
Nếu đi sâu tìm hiểu, có thể thấy các cuộc biểu tình rầm rộ từ sau cuộc đảo chính năm 2006 (cũng do quân đội thực hiện) lật đổ cựu thủ tướng Thaksin Shinawatra đến trước khi chính phủ của bà Yingluck Shinawatra bị phế truất, đều là những cuộc tranh giành quyền kiểm soát đất nước giữa những phe phái lớn ví dụ như Phe áo đỏ và Phe áo vàng.
Các bài liên quan
Chủ đề liên quan
Mặc dù những cuộc biểu tình kéo dài có làm ảnh hưởng xấu đến hình ảnh và sự phát triển kinh tế của nước Thái, đặc biệt là ngành du lịch, nhưng nói chung Thái Lan vẫn đang phát triển tương đối ổn định.
Quân đội
Người dân sống ở Bangkok và nhất là khách du lịch đều nhận thấy, từ năm 2008 đến nay, ngay cả những lúc các cuộc biểu tình lên đến đỉnh cao của sự căng thẳng, ngoại trừ tại một vài điểm người biểu tình đóng quân, các hoạt động sinh hoạt và thương mại của thủ đô vẫn diễn ra bình thường.
Thái Lan có một thể chế chính trị Quân chủ Lập hiến tương tự như Anh, Hà Lan, Đan Mạch, Na Uy. Bởi vậy mô hình chính trị của họ là đa nguyên đa đảng, tôn trọng quyền đấu tranh ôn hòa của con người bằng việc pháp luật cho phép tự do hoạt động chính trị và lập hội biểu tình. Nhưng sự tự do đó vẫn phải đối mặt với những thách thức vũ lực, một khi nó vượt quágiới hạn sự chịu đựng của quân đội.
Tại Thái Lan, việc áp dụng phương pháp đấu tranh bất bạo động của các phe đối lập có những lúc tưởng như đã thành công hoàn hảo. Nhưng “cái tát” bất thình lình của cuộc đảo chính quân sự ngày 22/05/2014 đã làm cho nhiều người bừng tỉnh.
Thì ra hình thức đấu tranh bất bạo động đã lộ ra những điểm yếu chết người!
Nếu đi sâu nghiên cứu những tài liệu đấu tranh bất bạo động ví dụ như cẩm nang “Từ độc Tài đến Dân chủ” của Tiến Sĩ Gene Sharp thì có thể thấy rằng, phương pháp đấu tranh bất bạo động luôn hứa hẹn sự chiến thắng tuyệt đối cho người đấu tranh. Tuy nhiên, người ta có thể phải nghĩ lại sau vụ đảo chính ngày 22/05/2014 tại Thái Lan.
Bất bạo động
Mahatma Gandhi được ca ngợi vì phương pháp đấu tranh bất bạo động

Dường như chiến thuật và chiến lược của Mahatma Gandhi – người được cho là phát minh ra phương pháp đấu tranh bất bạo động đầu tiên trên thế giới – Liên Hiệp Quốc đã phải chọn ngày sinh của ông (22/10/1869) là Ngày quốc Tế đấu Tranh bất Bạo động, cũng có thể sẽ chưa hoàn toàn đúng trong mọi trường hợp.
Không những ở Ấn Độ thời Gandhi, mà Nam Phi thời Nelson Mandela, họ đã thành công nhờ sự nỗ lực đấu tranh phi bạo lực, nhưng cũng phải nhờ vào sự mệt mỏi của nước Anh trong việc cai trị các thuộc địa và phong trào đòi trả độc lập cho các quốc gia bị đô hộ trên toàn thế giới sau Thế Chiến II.
Tại Nam Phi, nhiều người cho rằng Nelson Mandela đã thành công nhờ phương pháp đấu tranh bất bạo động. Thực ra, ban đầu lý do ông bị bắt và lãnh án tù chung thân chính là vì lãnh đạo một số hoạt động đấu tranh võ trang.
Tại Chile, người dân đã hạ bệ được nhà độc tài Pinochet bằng con đường tranh cử công bằng. Nhưng nếu như không nhờ các hoạt động võ trang mạnh mẽ của phe đối kháng, đặc biệt là vụ ám sát hụt giết chết một số cận vệ và làm Pinochet bị thương năm 1986; thì chưa chắc y đã chịu chấp nhận tổng tuyển cử.
Rõ ràng là tại Nam Phi và Chile, áp lực từ các hoạt động võ trang của phe đối kháng đã có những tác dụng nhất định.
Chúng ta phản đối cách đấu tranh dùng bạo lực. Ngày nay quốc tế cũng không ủng hộ đấu tranh bằng bạo lực. Thậm chí có thể những người phản kháng cứng rắn bằng bom mìn, súng đạn, sẽ bị coi là thành phần khủng bố. Vì vậy chuyện kết hợp đấu tranh bạo lực và ôn hòa cùng lúc là khó thực hiện.
Vậy vấn đề ở đây của phương pháp đấu tranh bất bạo động là gì?
"Hai điều kiện tiên quyết cần để một phong trào phản kháng ôn hòa có thể thành công là: Khi sự tức giận của người dân đã lên đến đỉnh điểm và nhà cầm quyền đã thực sự suy yếu."
Hai điều kiện tiên quyết cần để một phong trào phản kháng ôn hòa có thể thành công là: Khi sự tức giận của người dân đã lên đến đỉnh điểm và nhà cầm quyền đã thực sự suy yếu – đó gần như là một chân lý!
Nhưng đối với Thái Lan, mặc dù bộ phận người dân ủng hộ phe anh em nhà Thacksin có thể đã rất tức giận, nhưng mối đe dọa từ sức mạnh vũ lực của quân đội đã làm họ phải do dự, cân nhắc: Trước và sau 12 cuộc đảo chính do quân đội thực hiện từ năm 1932 đến nay, đã có những bài học bằng máu của hàng ngàn sinh mạng trong các cuộc biểu tình ví dụ như cuộc biểu tình của học sinh sinh viên tháng 3 năm 1976 tại khu vực Tượng đài Chiến thắng Anusawari.
Nhớ lại sự kiện Thiên An Môn hay gần đây là các cuộc đàn áp đẫm máu ở Tân Cương, Tây Tạng (Trung Quốc), để giải tỏa bế tắc, người phản kháng đã buộc phải chuyển sang sử dụng bạo lực. Đó rõ ràng là những thất bại của phương pháp đấu tranh ôn hòa.
Đối với thực tiễn Việt Nam, nhìn vào hai yếu tố quan trọng để phương pháp đấu tranh bất bạo động có thể thành công, những câu hỏi đặt ra là: Hiện nay người dân đã tức giận hay chưa? Và thể chế Cộng sản đã thực sự suy yếu hay chưa?
Yếu tố người dân tức giận đã có, nhưng công bằng mà nói, đó chỉ là những phản ứng từ một bộ phận nào đó những người có nhận thức đúng, bộ phận dân oan, bộ phận những cán bộ nhà nước bị thất sủng mà thôi.
Về yếu tố chính thể suy yếu đã có, nhưng đó chỉ là sự suy yếu về “chính trị chủ nghĩa” vì lý tưởng Cộng sản đã không còn. Nhưng từ nhiều năm nay hệ thống chính trị cầm quyền ở Việt Nam đã kịp thời biến tướng dù rằng trên danh nghĩa họ vẫn là những người Cộng Sản.
Cho tới hôm nay công an và nhất là quân đội vẫn thuộc quyền kiểm soát của họ, ràng buộc chắc chắn với chế độ bằng hiến pháp, bằng những đãi ngộ dành riêng cho giới lãnh đạo quân đội và công an (quân đội và công an thậm chí còn dám vươn ra nắm giữ một số mảng phát triển kinh tế thị trường).
"Nếu kinh tế Việt Nam sụp đổ như Argentina năm nào, thì sẽ có hai cường quốc tranh nhau trợ giúp, đó là Hoa Kỳ và Trung Quốc, nhằm biến Việt Nam thành đồng minh chắc chắn của họ."
Điều đặc biệt là nền kinh tế Việt Nam mặc dù nạn tham nhũng tràn lan, với những vụ việc thất thoát ngân sách cực lớn tới hàng tỉ USD; nhưng vẫn chưa có bất cứ dấu hiệu nào thể hiện sự sụp đổ của nó.
Một yếu tố khác mà chế độ cầm quyền Cộng sản có lợi thế là: Nếu kinh tế Việt Nam sụp đổ như Argentina năm nào, thì sẽ có hai cường quốc tranh nhau trợ giúp, đó là Hoa Kỳ và Trung Quốc, nhằm biến Việt Nam thành đồng minh chắc chắn của họ.
Trở lại với điểm yếu của việc đấu tranh bằng phương pháp bất bạo động. Nhiều người khi tiếp nhận phương pháp này có thể đã reo lên: A, nó đây rồi!… Nhưng sự thật thành công của phương pháp ấy chỉ thuộc về họ 50% mà thôi, còn lại là phải phụ thuộc vào những yếu tố khác, họ buộc phải chấp nhận đóng vai “bắc nước chờ gạo người” – đó là những yếu tố ví dụ như quân đội không còn phục tùng nhà cầm quyền, hoặc quân đội không đảo chính như Thái Lan.
Lịch sử đã cho thấy, trên thế giới này, sức mạnh bạo lực vẫn ngự trị ở đỉnh cao: Pinochet của Chile, Gaddafi của Libya chẳng hạn – đều lên nắm quyền nhờ đảo chính quân sự. Và điều chắc chắn rằng, một khi quân đội đã đoạt quyền thì họ sẽ không nhả quyền lực ra một cách dễ dàng, đôi khi họ còn là hiện thân của sự độc tài ở mức cao hơn.
Đối với những gì đang diễn ra ở Afghanistan, Iraq, Syria, Ukraine, kinh hoàng nhất hiện nay là sự tàn bạo của Phiến quân Hồi giáo IS; hiện tượng bạo lực vẫn đang leo thang và ngự trị. Chúng ta thấy bóng ma bạo lực vẫn đang là nỗi ám ảnh khủng khiếp đối với loài người.
Chẳng có ai dám phản kháng ôn hòa với những kẻ đã mất tính người giống như Phiến quân Hồi giáo IS, bạo lực rồi sẽ phải đối mặt với bạo lực mà thôi. Đó chính là những thách thức đôi khi là không thể vượt qua của phương pháp đấu tranh bất bạo động.

Cô gái gốc Việt vô địch thể dục dụng cụ Đức

Ngày 24.8, tại Giải Vô địch thể dục dụng cụ Ðức diễn ra ở Stuttgart, vận động viên Bùi Kim đã giành danh hiệu Vô địch nội dung thi hỗn hợp với 56,55 điểm. Bùi Kim có bố là người Lào, mẹ là người Việt, sinh năm 1989 tại T-bingen.


Bùi Kim biểu diễn trên cầu thăng bằng.
Bùi Kim biểu diễn trên cầu thăng bằng.

Huấn luyện viên trưởng Ulla Koch nói đùa với ý khen ngợi học trò của mình đã giữ được trình độ ổn định từ hơn 10 năm qua: “Kim là người đã đến từ thế kỷ trước”. Bà đánh giá cao Bùi Kim không chỉ là tấm gương cho các vận động viên trẻ, mà ở nghị lực của Kim, bất chấp việc đang bận học đại học, mà vẫn nâng cao được thành tích của mình.

Mới ngày 20.8 vừa qua, Bùi Kim đã vượt qua cuộc thi vấn đáp cho học vị cử nhân ngành sinh vật học kỹ thuật một cách xuất sắc và đang viết phần cuối luận văn tốt nghiệp đại học. Bùi Kim nói: “Giờ đây, trước tiên tôi muốn tập trung hoàn toàn vào Giải vô địch. Nhưng tôi nghĩ rằng, chậm nhất tới cuối năm tôi sẽ tốt nghiệp đại học”. Tuy nhiên, tới giờ Kim vẫn chưa quyết định có học tiếp cao học (Master) hay không.

Bùi Kim xuất hiện lần đầu trên diễn đàn quốc tế tại Giải vô địch thế giới vào năm 2005 ở Melbourne, Úc. Mặc dù chưa vào được chung kết, nhưng vận động viên 16 tuổi khi đó đã được HLV trưởng Ulla Koch chú ý và khen ngợi vì có được thành tích khá cao. Cho tới nay, cô gái trẻ đó đã trở thành một vận động viên thể dục dụng cụ có kinh nghiệm, kiên trì theo đuổi con đường đi của mình, vượt qua những khó khăn, thậm chí coi khủng hoảng là cơ hội của mình.

Bùi Kim không bao giờ than vãn, phàn nàn, buồn chán, kể cả khi cảm thấy bị đối xử không công bằng tại Giải vô địch thế giới năm 2007 ở Stutt- gart, hoặc ở Olympic năm 2008 ở Bắc Kinh. Kim luôn tái xuất mạnh mẽ hơn, giàu nghị lực hơn. Khi bị chấn thương ở đầu gối đầu năm 2010, không thể luyện tập được, Kim tập trung vào học đại học.

Nhằm không bị trắng tay sau khi kết thúc con đường công danh sự nghiệp của một vận động viên vốn ngắn ngủi, Kim học đại học ngành Sinh vật học kỹ thuật tại Đại học Tổng hợp Stuttgart. Kim tranh thủ thời gian để làm việc nhiều trong phòng thí nghiệm, thực tập nhiều và viết bài kiểm tra. Vì vậy, sau những tháng chuyên tâm học tập và chữa vết thương, Kim lại có thể chuyên tâm luyện tập thể dục dụng cụ.

Cho tới nay, Bùi Kim đã giành nhiều huy chương tại các giải thi đấu ở Đức và quốc tế. Năm 2004, Bùi Kim lần đầu tiên được chú ý tới khi đứng ở vị trí thứ 5 trong một giải cup thế giới (Cup DTB). Năm 2006, lần đầu tiên Bùi Kim đoạt danh hiệu Vô địch Đức ở bộ môn biểu diễn thể dục trên sàn, ngoài ra giành vị trí thứ hai trong nhảy cầu, trên cầu thăng bằng và trong thi hỗn hợp...

Năm 2009 là năm thành công nhất của Bùi Kim: Tại Giải vô địch thể dục dụng cụ Đức, Bùi Kim đoạt 5 huy chương, trong đó có 3 Huy chương Vàng trong các môn thi đấu hỗn hợp, biểu diễn trên sàn và trong nhảy cầu, Huy chương Bạc trên xà lệch và Huy chương Đồng trên cầu thăng bằng. Tại Giải vô địch thể dục dụng cụ Châu Âu năm 2011 ở Berlin, lần đầu tiên Bùi Kim đoạt danh hiệu quốc tế với Huy chương Đồng ở bộ môn xà lệch.

HLV trưởng Ulla Koch tỏ ý tin tưởng rằng, Bùi Kim và đồng đội sẽ làm “nên chuyện” ở Giải vô địch thế giới vào tháng 10 tới.



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
100 cách làm giàu [10.03.2025 21:06]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 354 lần]
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 350 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 341 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 338 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 323 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 284 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 281 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 274 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 274 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 266 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.