Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười một 2017
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30      
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 10
 Lượt truy cập: 9337443

 
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP 18.11.2017 10:01
Putin không thích Cách mạng kiểu Lenin như các lãnh tụ CSVN?
07.11.2017 03:35

Trong tuần đầu tháng 11 năm nay, Tổng thống Vladimir Putin sẽ không cấm nhưng cũng không tham gia và ủng hộ các lễ kỷ niệm Cách mạng Tháng 10 Nga năm 1917 do Đảng Cộng sản tổ chức, dự kiến kéo dài cả tuần.

Putin

Bản quyền hình ảnhALEXANDER NEMENOV
Image captionÔng Putin cùng đại diện Giáo hội Chính Thống và các tôn giáo khác đặt hoa bên tường Điện Kremlin trong ngày lễ kỷ niệm chiến thắng quân Ba Lan năm 1612

Hôm 04/11 năm nay, ông Putin chỉ dự lễ Ngày Thống nhất Quốc gia (National Unity Day), mà chính quyền Nga chọn ra năm 2005 để thay cho lễ Cách mạng Tháng 10, thường được kỷ niệm vào ngày 7/11 theo lịch hiện hành.

Cách mạng Tháng 10 'bi thảm mà chẳng đạt gì'

Bạn giống Obama hay Putin?

Putin cổ vũ huyền thoại Thế chiến Hai

TV Putin: Dân Nga xem đều dù không tin?

Nhân Ngày Thống nhất Quốc gia năm 2017, ông Putin đề cao 'Khoa học kỹ thuật' và đài truyền hình Nga chiếu hình từ đại lễ trong Sân vận động Luzhniki.

Ông Putin cũng tặng huân chương cho Tổng thống Serbia, Tomislav Nikolic, mà ông nói là "bạn thân của nhân dân Nga".

Putin nói gì về Cách mạng 1917?

Quan điểm của Tổng thống Putin có thể thấy qua một phần diễn văn của ông tại Câu lạc bộ thảo luận quốc tế Valdai ở Sochi hôm 19/10/2017:

"Ngày hôm nay, sự bất bình đẳng gia tăng đang làm nảy nở cảm giác bất công, bị tước đoạt trong lòng hàng triệu người và nhiều quốc gia. Kết quả là sự cực đoan hóa, khao khát thay đổi bằng bất kỳ cách gì, kể cả bạo lực.

Điều này đã từng xảy ra ở nhiều nước, và cả ở Nga. Những tiến bộ công nghiệp, công nghệ thành công được đi theo bằng những biến động và nứt gãy cách mạng. Nó xảy ra vì đất nước đã không giải quyết được mâu thuẫn xã hội và vượt qua sự lỗi thời trong xã hội kịp lúc.

Năm 2017 đánh dấu tròn 100 năm cuộc Cách mạng tháng Mười Nga do cố lãnh tụ V. Lenin lãnh đạoBản quyền hình ảnhMLADEN ANTONOV/GETTY
Image captionNăm 2017 đánh dấu tròn 100 năm cuộc Cách mạng tháng Mười Nga do cố lãnh tụ V. Lenin lãnh đạo

Cách mạng luôn là kết quả của sự thiếu trách nhiệm ở cả những người muốn duy trì, đóng băng trật tự lỗi thời mà rõ ràng phải thay đổi, và những người khao khát đẩy nhanh thay đổi, dùng tới cả xung đột trong nước và đấu tranh mang tính phá hủy.

Ngày hôm nay, khi chúng ta quay lại các bài học của thế kỷ trước, tức Cách mạng Nga 1917, chúng ta thấy những kết quả của nó mơ hồ ra sao. Những sự kiện đó mang lại kết quả tiêu cực, và chúng ta cũng phải thừa nhận cả tích cực, đan xen với nhau.

Hãy tự hỏi: ngày xưa đó liệu có thể đi theo con đường tiến hóa thay vì cách mạng? Liệu chúng ta lẽ ra có thể từ từ, tiệm tiến đi tới thay vì phải trả giá là phá hủy nhà nước, và tàn nhẫn tổn thương hàng triệu sinh mạng.

Tuy nhiên, mô hình xã hội và ý thức hệ nói chung không tưởng đó, mà nhà nước mới thành lập cố gắng thực hiện lúc đầu sau cách mạng 1917, đã là đầu máy chuyển hóa mạnh mẽ trên toàn thế giới (điều này là rõ ràng và cũng phải thừa nhận), cái mô hình đó đã khiến người ta phải đánh giá lại các mô hình phát triển, tạo ra cạnh tranh và mâu thuẫn, từ đó có lợi ích mà theo tôi phần lớn do phương Tây được hưởng. Tôi đang không chỉ nói về những chiến thắng địa chính trị sau Chiến tranh Lạnh. Nhiều thành tựu phương Tây của thế kỷ 20 là phản ứng trước thách thức của Liên Xô. Tôi còn đang nói về việc nâng cao chất lượng sống, hình thành giới trung lưu mạnh, cải tổ thị trường lao động và không gian xã hội, thúc đẩy giáo dục, đảm bảo nhân quyền gồm cả quyền cho người thiểu số và phụ nữ, vượt qua phân biệt chủng tộc mà quý vị nhớ đã từng là hành vi xấu hổ ở nhiều nước kể cả Mỹ, chỉ vài thập niên trước đây.

Cách mạng Tháng 10 'bi thảm mà chẳng đạt gì'

Cộng sản, Sa hoàng, cướp biển Vikings và nước Nga

Nga tập trận Zapad-2017 làm láng giềng lo lắng

Theo sau các thay đổi lớn ở đất nước ta và toàn cầu vào đầu thập niên 1990, một cơ hội tuyệt vời đã có để mở ra chương mới trong lịch sử. Đó là giai đoạn sau khi Liên Xô không còn tồn tại.

Không may, sau khi chia nhau di sản địa chính trị của Liên Xô, các đối tác phương Tây của chúng ta tin vào chính nghĩa của họ và tự tuyên bố là người chiến thắng Chiến tranh Lạnh, và bắt đầu công khai can thiệp công việc các nước có chủ quyền, xuất khẩu dân chủ giống như lãnh đạo Liên Xô từng xuất khẩu cách mạng xã hội chủ nghĩa ra thế giới. Chúng ta đối mặt với sự chia lại khu vực ảnh hưởng và sự mở rộng của Nato.

Tự tin quá thì dẫn tới sai lầm. Hậu quả thật không may. Hai thập niên rưỡi đã lãng phí, nhiều cơ hội bỏ lỡ, và gánh nặng của sự nghi ngờ lẫn nhau."

AFPBản quyền hình ảnhAFP
Image captionÔng Putin trong một lần đi xe máy phân khối lớn trên bờ Biển Đen năm 2011 với nhóm có tên Sói Đêm

Ông Putin gần đây cũng nêu quan điểm về Stalin, khi dự lễ khai trương Đài tưởng niệm nạn nhân của Stalin hôm 30/10.

Công trình mang tên Bức tường Đau thương, đặt ở Moscow, tưởng nhớ những người bị Stalin thanh trừng, đặc biệt trong thập niên 1930.

Ngày 30/10 vừa qua cũng là Ngày Nga Tưởng nhớ Nạn nhân Đàn áp Chính trị thời Liên Xô, bắt đầu từ năm 1991.

Tại đây, ông Putin đã có những lời mạnh mẽ ngày 30/10 :

"Đối với tất cả chúng ta, đối với các thế hệ tương lai, điều rất quan trọng là phải biết và ghi nhớ thời kỳ bi thảm này trong lịch sử nước ta, khi toàn bộ các tầng lớp, toàn bộ các dân tộc: công nhân và nông dân, kỹ sư và thuyền trưởng, linh mục, quan chức chính phủ, nhà khoa học và nhà văn hóa bị bức hại nghiêm trọng."

"Quá khứ khủng khiếp này không thể bị xoá nhòa khỏi ký ức quốc gia, không có bất cứ điều gì, không có lợi ích cao cả nào cho nhân dân có thể biện minh cho chuyện đó."

Ông nhấn mạnh: "Đàn áp chính trị là bi kịch cho tất cả nhân dân, cho toàn xã hội, đòn tàn nhẫn với đất nước chúng ta, đến tận gốc rễ, văn hóa, ý thức, khiến chúng ta còn chịu ảnh hưởng cho đến bây giờ."

Nhưng ông cũng kêu gọi hòa giải:

"Chúng ta và con cháu cần nhớ bi kịch của đàn áp, các nguyên nhân, nhưng không có nghĩa là trả đũa nhau, vì chúng ta không thể lại đẩy xã hội đến bờ vực đối đầu nguy hiểm."

Ông Putin dẫn lời vợ của tiểu thuyết gia Aleksandr Solzhenitsyn: "Biết, nhớ, lên án và chỉ khi đó mới tha thứ."

Ngày hoàn toàn khác

Từ nhiều năm qua, Điện Kremlin tránh nói đến Cách mạng Tháng 10, mà như lời phát ngôn viên Dimitry Peskov từng hỏi, "Kỷ niệm để làm gì nữa?".

Hồi năm 2011, khi giữ chức Thủ tướng Nga, ông Putin cùng Tổng thống Dmitry Medvedev chọn ngày 4/11 để đi thăm và đặt hoa trước tượng đài doanh nhân Kuzma Minin và Hoàng thân Dimitry Pozharsky.

Medvedev và PutinBản quyền hình ảnhAFP
Image captionMedvedev và Putin trước tượng đài kỷ niệm Kuzma Minin và Hoàng thân Dimitry Pozharsky với dòng chữ 'Nước Nga nhớ ơn'

Nằm tại thành phố cổ Nizhny Novgorod, đây là tượng đài ghi công hai nhân vật của Nga chống ngoại xâm: cuộc xâm lăng năm 1612 của quân Ba Lan.

Chính ngày đó, 04/11/1612 được ông Putin chọn làm lễ kỷ niệm lớn, thay cho 07/11.

Năm nay, ông cùng các vị tăng lữ của Chính thống giáo quay lại kỷ niệm vẫn hai nhân vật Kuzma Minin và Dimitry Pozharsky ở một điểm tại chân tường Điện Kremlin.

Nhưng vì sao Putin chọn năm 1612?

Trong lịch sử Ba Lan và châu Âu, cuộc chiến của vua Zygmunt III Waza đánh chiếm Moscow, còn gọi là Chiến tranh Dimitriad, không phải là quan trọng.

Quân Ba Lan tại MoscowBản quyền hình ảnhHULTON ARCHIVE
Image captionMột tranh cổ vẽ lại cảnh quân Ba Lan - Lithuania tiến chiếm Moscow năm 1610 trong cuộc chiến 'Polish-Muscovite War'

Còn có tên là Sigismund, là con của vua Thụy Điển Johan III và Hoàng hậu Ba Lan Katarzyna Jagiellonka, Zygmunt muốn mở rộng bờ cõi sang phía Đông.

Vua Zygmunt đã dùng liên quân với Lithuania và lính đánh thuê Đức, Hungary để tấn công Nga đang suy yếu vì nội loạn.

Trong cuộc chiến 1605-1618, họ chiếm Pskov, bao vây Smolensk, rồi từ năm 1610 đã làm chủ doanh trại Moscow.

Cuộc nổi dậy của dân Moscow năm 1611 có sự hỗ trợ của các nhà buôn và Giáo hội Chính Thống giáo đã đẩy quân Ba Lan ra khỏi thành phố vào năm 1612.

Chiến tranh tạm kết thúc với hòa ước Deulino vào năm 1618 và Nga đã mất nhiều đất đai.

Tuy thế, trong cuộc chiến, lần đầu tiên có sự phối hợp của bốn thành phần dân tộc Nga: người dân, giới doanh nhân, quân đội và tăng lữ để chống ngoại xâm.

Tổng Giám mục Moscow là Germogen bị quân Ba Lan giết chết và sau được Giáo hội Nga phong thánh.

Putin không thích 'cách mạng'

Lenin tại Hà NộiBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM
Image captionGiới trẻ Việt Nam dưới Tượng Lenin ở Hà Nội. Tại Nga, Tổng thống Putin lại muốn thay đổi cái nhìn của nước ông về Lenin

Các yếu tố này là cần thiết để ông Putin tạo ra biểu tượng mới mang tinh thần dân tộc, thay cho chủ nghĩa cộng sản bài trừ tôn giáo của Cách mạng Tháng 10.

Quả vậy, mọi buổi lễ 4/11 đều có mặt các chức sắc của Giáo hội Chính thống giáo Nga.

Lithuania lại nêu lo ngại về Nga

Putin: Bắc Hàn 'thà ăn cỏ còn hơn từ bỏ hạt nhân'

Ông Dzerzhinsky được dựng tượng ở VN là ai?

Tranh cãi về trận Liên Xô đánh Ba Lan

Giáo hội Nga cũng coi Cách mạng Tháng 10 là "đại thảm họa về tâm linh" cho dân tộc Nga, và coi đó là một thử thách "của thời kỳ tàn sát" với đức tin Ki Tô.

Theo Masha Lipman viết trên The New Yorker, ông Putin cũng không can thiệp để ngăn các lễ kỷ niệm Cách mạng Tháng 10 do Đảng Cộng sản Nga chủ xướng.

Nhưng khẩu hiệu của họ, 'Cách mạng sống mãi" là điều ông Putin không thích.

Muốn duy trì ổn định cho quyền lực của mình, ông Putin không ưa lời kêu gọi lật đổ, cách mạng hoặc bất cứ xáo trộn gì đến từ đường phố.

Cách mạng 1917Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionĐội Cận vệ Đỏ thời Cách mạng vô sản năm 1917 - Giáo hội Chính thống Nga nói các đơn vị Bolshevik đã tàn sát nhiều tăng lữ

Hôm 05/11, cảnh sát Nga giải tán biểu tình do nhà hoạt động đối lập Vyacheslav Matsev tổ chức, kêu gọi 'Cách mạng Nhân dân' để 'lật đổ bạo chúa Putin'.

Chừng 380 người đã bị bắt ở Saint Petersburg và Moscow trong ngày.

Trong khi đó, Đảng Cộng sản Nga cáo buộc chính phủ Nga cố tình làm dân chúng thờ ơ với dịp kỷ niệm 100 năm Cách mạng tháng Mười.

Đảng này vừa ra báo cáo "100 năm sau - Cách mạng không bị quên lãng".

Báo cáo nhắc tới một thăm dò toàn quốc hồi tháng Chín.

Theo thăm dò này, 58% người Nga không biết có dịp kỷ niệm 100 năm, và chỉ có 29% biết rõ.

Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Nga Sergei Obukhov nói chính phủ Nga "bịt miệng vấn đề này để người dân bình thường không phải chọn đứng về phe nào".



Với Lê-nin

Thơ Tố Hữu 

Image result

Image result for lenin's house

Nhà Lê-nin, ở Goóc-ky , Tổ phụ CSVN
Khi tôi đến 
Lê-nin như vừa đi 
Người rất bận: 
Ngày ngày 
Vô tận 
Nguời người nối bước trước Krem-lin 
Mong gặp Lê-nin 
Trong một phút giây im lặng 

Lê-nin đi vắng 
Nhưng trong vườn sên đầy nắng 
Chiếc ghế sơn xanh còn ấm hơi Người 
Ba mươi bốn năm xưa 
Ngồi dưới mặt trời 
Viết những dòng 
Ánh sáng 



Bâng khuâng nghe năm tháng 
Đẹp như người con gái nước Nga 
Hôm nay đưa tôi qua những căn nhà 
Kẻ lại từng chương sử đỏ 
Cách mạng tháng Mười 
Đảng Cộng sản Liên Xô từ đó 
Với Lê-nin, làm lại loài người 
Với Lê-nin, làm thế kỷ hai mươi 
Trong đêm tối, mở chân trời hừng hực 
Mẹ ơi, đẻ con ra trong khổ cực 
Mẹ chưa hay từ đó có Liên Xô 
Có Lê-nin hằng che chở con thơ 
Người nhắm mắt khi con vừa bốn tuổi. 
Người đã sống đến giây phút cuối: 
Chiếc gậy cầm tay còn gác cạnh bàn 
Bậc thang nhà còn ấm những lan can 
Và tấm lịch đứng lại ngày 21 
Vẫn tươi sáng một con người: Sê-khốp 

Ôi Lê-nin 
Có thể nào tin 
Thời đại ta đã mất 
Một Con Người đẹp nhất ? 
Vĩnh viễn Lê-nin sống giữa loài người 
Vầng trán mênh mông đôi mắt yêu đời 
Như trái đất vui mùa xuân mới dậy. 
Tôi đã đi 
Giữa mùa hè chín mẩy 
Xi-bê-ri hay Tbi-li-xi 
Đâu đâu tôi cũng thấy 
Lê-nin 
Mỗi công trường xưởng máy 
Lê-nin, ấy là lò thép chảy 
Thành những óc tim, lửa cháy bừng bừng 
Trên thảo nguyên, đồng nội, núi rừng 
Lê-nin, ấy là nguồn điện lực 
Với Xô Viết, làm thiên đường sáng rực! 
Khắp những nẻo đường náo nức tôi đi 
Hiển hiện Lê-nin phơi phới diệu kỳ 
Nhịp sống lớn trên dáng đi bay nhảy 
Những ánh mắt của thiên tài thức dậy... 
Rất tự do, nên rất tự hào. 
Mỗi con người nhấp nhánh một ngôi sao! 



Lê-nin đó 
Muôn triệu lần nảy nở 
Giữa loài ta 
Muôn triệu lần rạng rỡ 
Như mặt trời chói giữa biển bao la 
Lê-nin đó 
Ngời ngời chân lý 
Như những ngày xưa 
Người là đồng chí 
Hồn nhiên giản dị 
Giữa công nông ngồi chật quanh Người 
Rất yêu thương, đôi mắt nheo cười. 
Như những ngày xưa 
Người là chiến sĩ 
Không sợ gian nguy, không giờ phút nghỉ 
Ghét mọi quân thù, ghét mọi nước sơn 
Suốt đời mang tấm áo dạ sờn 
Đôi dày ống gót mòn sỏi đá. 



Đám tang ai 
Đi trong tuyết giá 
Mạc-tư-khoa trắng lạnh 
Muôn nghìn kim 
Đau buốt trái tim 

Tôi vẫn thấy Lê-nin 
Bình thuờng khoẻ mạnh 
Giữa mùa đông nước Nga 
Cùng công nhân đi vác gỗ xây nhà. 
Và chiều nay trước phút vội đi xa 
Người còn nghe 
thánh thót 
Krup-skai-a 
Đọc trang sách 
"Tình yêu cuộc sống".


(2-1958) 


Đời đời nhớ Ông

Bữa trước mẹ cho con xem ảnh 
Ông Stalin bên cạnh nhi đồng 
Áo Ông trắng giữa mây hồng 
Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười 
Stalin! Stalin! 
Yêu biết mấy, nghe con tập nói 
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin! 
Hôm qua loa gọi ngoài đồng 
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao 
Làng trên xóm dưới xôn xao 
Làm sao, Ông đã... làm sao, mất rồi! 
Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi! 
Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không? 
Thương cha, thương mẹ, thương chồng 
Thương mình thương một, thương Ông thương mười 
Yêu con yêu nước yêu nòi 
Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu! 
Ngày xưa khô héo quạnh hiu 
Có người mới có ít nhiều vui tươi 
Ngày xưa đói rách tơi bời 
Có người mới có được nồi cơm no 
Ngày xưa cùm kẹp dày vò 
Có người mới có tự do tháng ngày 
Ngày mai dân có ruộng cày 
Ngày mai độc lập ơn này nhớ ai 
Ơn này nhớ để hai vai 
Một vai ơn Bác một vai ơn Người 
Con còn bé dại con ơi 
Mai sau con nhé trọn đời nhớ Ông! 
Thương Ông mẹ nguyện trong lòng 
Yêu làng, yêu nước, yêu chồng, yêu con 
Ông dù đã khuất không còn 
Chân Ông còn mãi dấu son trên đường 
Trên đường quê sáng tinh sương 
Hôm nay nghi ngút khói hương xóm làng 
Ngàn tay trắng những băng tang 
Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời.


Tố Hữu, (5-1953)

Tố Hữu, những vần thơ khó quên
Phan Kiến Quốc

(LTS: Tác giả Phan Kiến Quốc bây giờ chính là tù nhân lương tâm Phạm Minh Hoàng. Xin trân trọng gửi đến độc giả bài viết vào ngày 30/12/2002 của nhà hoạt động dân chủ này.)
Ngày 9/12/2002, nhà thơ Tố Hữu qua đời. Trong vòng 2 ngày ngắn ngủi, các cơ quan thông tấn đều đăng tải tin này đồng thời có trích đăng vài tác phẩm tiêu biểu. Tuy nhiên trong "70 năm lao động thơ" với trên dưới 300 bài thơ lớn nhỏ, có nhiều bài mà rất ít người biết. Rất ít vì không được phổ biến, nhưng phải nói đúng hơn là nhà nước cũng không muốn nhắc tới và muốn cho nó đi vào quên lãng.
* * *
Trong ngày Tố Hữu mất, báo, đài đều cho đăng bài thơ Từ Ấy sáng tác năm 1938 như một tác phẩm tiêu biểu.
Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim
(...)
Lời thơ nhẹ nhàng, êm ái nhưng sâu sắc. Nhưng trong số trên dưới 300 bài thì thể loại và nội dung này rất hiếm. Nói về nội dung, thì chúng ta có thể chia các tác phẩm của Tố Hữu ra bốn loại: Tình cảm (hiểu là tình cảm lãng mạn), chống Pháp chống Mỹ, ca ngợi chủ nghĩa cộng sản, ca ngợi các lãnh tụ cộng sản mà đặc biệt là Hồ Chí Minh; và dĩ nhiên không phải bài thơ nào cũng êm ái như Từ Ấy, và đây chính là con người Tố Hữu mà nhà nước không muốn người dân biết đến:
(...)
Những quân cướp ruộng cướp nhà
Những quân đè cổ lột da giống nòi
Bọn địa chủ cắm vòi hút máu
Phải vùng lên mà đấu thẳng tay!
Thực dân địa chủ một bầy
Chúng là thú vật ta đây là người.
(...)
(Quang vinh Tổ quốc chúng ta, 8/1955)
Đấu tố, trù dập văn nghệ sĩ đặc biệt là Nhân Văn Giai Phẩm là những cơn ác mộng của đất nước trong thập niên 50. Hơn nửa thế kỷ sau - dù bất thành văn - nhưng chế độ cộng sản cũng ngầm xác nhận đó là những sai lầm của họ. Nhưng từ "ngầm hiểu" đến xin lỗi và phục hồi danh dự cho các nạn nhân còn xa, còn nhiều chuyện phải làm, và chuyện trước tiên là giấu kỹ hoặc "quên đi" những vần thơ sắt máu trên hoặc những lời lẽ thô tục:
(...)
Bọn cướp Mỹ với phường đĩ Diệm
Phải ngừng tay gian hiểm sát nhân
Bắc - Nam ruột thịt tay chân
Nước non không thể phân chia một ngày
(...)
(Chị là người mẹ, 9/1956)
Một trong những cái gai của CS là tôn giáo, đặc biệt là Thiên Chúa Giáo cũng được Tố Hữu liệt vào các đối tượng công kích như một loại "thuốc phiện của dân tộc". Tất cả những căm thù này được gói ghém trong bài Rôm, hoàng hôn mà hầu như không có một cuốn sách nào trích đăng vì nó có nội dung đi ngược lại đường lối "dỗ ngọt" của nhà nước đối với các tôn giáo ngày hôm nay:
(...)
Đức giáo hoàng, trên khung vàng cửa sổ
Sáng chúa nhật, ban phước lành cho con chiên dưới phố
Ngài biết có bao nhiêu nước mắt chúng sinh
Đã đông thành những lầu cao lóng lánh thủy tinh"
Tất cả đồi nho không làm nên một cốc rượu vui
Máu đổ nghìn năm, chưa được tự do một buổi
Lẽ nào nhạc cầu kinh mang phép lạ cho đời"
Và lũ vua thép, vua hơi không phải một lần rửa tội"
(Rôm, hoàng hôn, 3/1972)
* * *
Tuy nhiên khối lượng thơ quan trọng nhất của Tố Hữu được dành để ca tụng ông Hồ Chí Minh (HCM). Đối với ông ta và của cả Đảng CSVN, HCM là vĩ nhân hàng đầu của dân tộc, vượt lên trên cả các bậc tiền bối như Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung... Ta cứ xem cung cách đặt tên thành phố, tên đường hoặc so sánh ngân quỹ để duy tu các lăng tẩm, hình tượng của ông HCM với các di tích lịch sử hoặc cung cách xác định các ngày lễ thì thấy ngay. Đối với Tố Hữu và Đảng CSVN, giòng sử đấu tranh của người Việt chỉ bắt đầu từ khi có Bác, cũng như thế giới chỉ được khai hóa từ khi có Mác:
Thuở Anh chưa ra đời
Trái đất còn nức nở
Nhân loại chửa thành người
Đêm ngàn năm man rợ
Từ khi Anh đứng dậy
Trái đất bắt đầu cười
Và loài người từ đấy
Ca bài ca tháng mười.
(...)
(Bài Ca Tháng Mười, 1950).
(...)
Cảm ơn Người, Hồ Chí Minh vĩ đại
Bốn ngàn năm ta lại là ta.
(Xưa... Nay, 1954)
(...)
Còn non còn nước còn người
Bác Hồ thêm khoẻ, cuộc đời càng vui
(...)
(Việt Bắc, 1954)
Chính vì thế, đối với Tố Hữu, chỉ có chừng 3, 4 nhân vật trên thế giới mới có đủ "cân lượng" ngang với HCM trong đó phải kể đến Stalin. Và trong "quá trình" ca tụng ông Hồ, Tố Hữu đã nhiều lần liên kết tên ông ta với các nhân vật này. Đây chính là một trong những chi tiết mà ngày nay nhà nước Việt Nam cố tình tảng lờ không nhắc đến vì bây giờ thế giới đã biết đến Stalin như một bạo chúa ngang tầm với Hitler, Tần Thủy Hoàng.

Image result for stalin's death

Ngày Stalin mất, Tố Hữu lãnh tụ nhà thơ sau nầy là phó thủ tướng, nha thơ vĩ đại bất diệt của CSVN đã nức nở khóc và đã để lại một bài thơ "để đời". Nguyên văn bài Đời Đời Nhớ Ông - trong Tố Hữu tác phẩm do Nhà Xuất Bản Văn Học Hà Nội phát hành năm 1979 như sau:
Bữa trước mẹ cho con xem ảnh
Ông Xta-lin bên cạnh nhi đồng
Áo ông trắng giữa mây hồng
Mắt ông hiền hậu miệng ông mỉm cười
Trên đồng xanh mênh mông
Ông đứng với em nhỏ
Cổ em quàng khăn đỏ
Một niềm tin
Hướng tương lai hai ông cháu cùng nhìn
Xta-lin!
Yêu biết mấy nghe con tập nói
Tiếng con thơ con gọi Xta-lin!
Mồm con thơm sữa xinh xinh
Như con chim của hòa bình trắng trong
Đêm qua loa gọi ngoài đồng
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao!
Làng trên xóm dưới xôn xao
Ngôi sao sáng nhất trời cao băng rồi!
Xta-lin ơi!
Hỡi ơi Ông mất, đất trời biết không"
Thương cha, thương mẹ, thương chồng

 
Thương mình thương một, thương Ông thương mười
Yêu con yêu nước yêu đời
Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu...
Ngày xưa khô héo quạnh hiu
Bây giờ mới có ít nhiều vui tươi
Ngày xưa đói rách tơi bời
Bây giờ mới có được nồi cơm no
Ngày xưa cùm kẹp giày vò
Bây giờ mới có tự do tháng ngày.
Ngày mai dân có ruộng cày
Ngày mai độc lập ơn này nhớ ai"
Ơn này, nhớ để hai vai
Một vai ơn Bác, một vai ơn Người
Con còn bé dại con ơi
Mai sau con nhé, trọn đời nhớ Ông!
Thương Ông, mẹ nguyện trong lòng
Yêu làng yêu nước yêu chồng yêu con
Ông dù đã khuất không còn
Chân Ông còn mãi dấu son trên đường...
Trên đường quê sáng tinh sương
Sáng nay nghi ngút khói hương xóm làng
Ngàn tay trắng những băng tang
Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời.
(Đời Đời Nhớ Ông, 5/1953)
Bài thơ đã nói hết. Thiết tường không còn gì để bình luận về nội dung và tấm lòng của Tố Hữu. Có lẽ cả thế giới mới thấy chỉ có mình Tố Hữu nức nở như vậy. Tuy nhiên ở đây có hai chi tiết cần đề cập: Trước tiên, câu: "tiếng con thơ con gọi Xta-lin" ở một vài bản có chép "tiếng đầu lòng con gọi Xta-lin". Có lẽ lúc làm thơ tình cảm đã lấn hết lý trí, sau này đọc lại thấy "chướng", thấy "gia nô" quá nên sửa lại thành "tiếng con thơ". Nhưng cho dù "tiếng đầu lòng" hay "tiếng con thơ" thì cũng xuất phát từ cái "miệng thơm sữa xinh xinh", cũng không thể là điều bình thường. Chi tiết thứ hai: CS miền Bắc năm 1953 đã bắt cả nước phải để tang Stalin, cũng như năm 1994 để tang Kim Nhật Thành. Đây cũng là một biến cố độc nhất trong lịch sử 5000 năm của dân tộc: bắt cả nước để tang một người ngoại quốc và đều là những tay đồ tể thượng thặng. Điều này đã được Hòa Thượng Thích Quảng Độ vạch trần trong một lá thư gởi cho Đảng CSVN vào khoảng thời gian đó.
Tôn sùng Stalin và HCM hết mực như thế nên chuyện liên kết hai nhân vật này là chuyện bình thường:
(...)
Bác bảo đi, là đi
Bác bảo thắng, là thắng.
Việt Nam có Bác Hồ
Thế giới có Xta-lin
Việt Nam phải tự do
Thế giới phải hòa bình
(...)
(Sáng Tháng Năm, 5/1951)
(...)
Ơi người Anh dũng cảm
Lũy thép sáng ngời ngời
Đây Việt Nam Tháng Tám
Em Liên Xô Tháng Mười
Hoan hô Xta-lin
Đời đời cây đại thọ
Rợp bóng mát hòa bình
Đứng đầu sóng ngọn gió
Hoan hô Hồ Chí Minh
Cây hải đăng mặt biển
Bão táp chẳng rung rinh
Lửa trường kỳ kháng chiến!
(...)
(Bài Ca Tháng Mười, 1950).


Nhưng điều mà Tố Hữu cũng như cả Đảng CSVN không ngờ tới là chỉ sau khi Stalin mất 5 năm, Khrouthchev đã bắt đầu đưa ra ánh sáng những tội ác ghê tởm kinh hồn của Stalin. Người mà Tố Hữu tung hô là "cây đại thọ, là bóng mát hòa bình", người mà Tố Hữu thương hơn cha mẹ, phải "trọn đời nhớ ơn" đã là tên sát nhân của hai triệu người Liên Xô vào các năm 1934-1938 trong các goulag, các trại tập trung, các nhà thương tâm thần, trong đó có cả các đồng chí, các "khai quốc công thần" của Liên Xô như Trostky, Zinoviev, Kamenev. Năm 1961 Khrouthchev lẳng lặng đưa thi hài Stalin ra khỏi lăng Lenin. Đến lúc này Hà Nội mới chưng hửng và từ đó mới hết tung hô. Cũng may trong thập niên 60, chiến tranh ở VN leo thang cường độ cộng thêm tình hình căng thẳng với "bọn xét lại Mốts-cô-va" nên không ai để tâm đến đến cái sự liên kết Stalin-HCM ấy.
Đến ngày hôm nay, càng đọc càng thấy thái độ tung hô này quá lố bịch và còn có vẻ "tô đen" cho thanh danh HCM nên Hà Nội một mặt chỉ đưa các bài thơ tình cảm kiểu Từ Ấy hoặc đấu tranh, hoặc tôn vinh HCM của Tố Hữu vào các sách giáo khoa, còn "Đời Đời Nhớ Ông" thì càng...quên càng tốt. Chính vì lý do ấy mà các sách viết về Tố Hữu hầu như không bao giờ nhắc đến "tiếng đầu lòng Xta-lin" và lại càng tránh cho "cây đại thọ" và "cây hải đăng" mọc cạnh nhau. Trong cuốn Thơ Tố Hữu - Những Lời Bình (Nhà Xuất Bản Văn Hóa Thông Tin Hà Nội - 2002) dày 320 trang, trên dưới 40 nhà văn, nhà thơ nói về thơ Tố Hữu, không ai nhắc gì tới các vần thơ "bất hủ" trên, làm như chúng không có. Trong Nhớ Lại Một Thời (cùng nhà xuất bản) do chính Tố Hữu viết lời tựa cũng thế. Tuy nhiên, tệ hại hơn, có sách đã đăng những bài thơ này nhưng lại vụng về cắt đi những đoạn "tế nhị" như trong bài Bài Ca Tháng Mười, người ta đã cắt đoạn nói về Xtalin; rồi đến bài Sáng Tháng Năm, người bình thơ lại cắt hai câu "Việt Nam có Bác Hồ, Thế giới có Xta-lin" (Thơ Tố Hữu, Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn, Hà Nội 2001). Vào thời điểm ấy chắc chắn Tố Hữu phải biết nhưng không hiểu sao lại không có phản ứng gì, và cuốn sách trên vẫn được bán tại khắp các hiệu sách trong nước. Đây quả là một cung cách ứng xử ấu trĩ, vì chỉ cần chịu khó tìm một tí là người ta thấy ngay nguyên văn của các bài này.

 
Cuốn sách của Hội Nhà Văn kể trên cũng chỉ có một phạm vi phổ biến giới hạn (chỉ phát hành 800 cuốn mà hai năm bán không hết!) nên có vụng về thì cũng chẳng sao. Nhưng ngay cả trên trang web của báo Nhân Dân - là tiếng nói trung ương của Đảng, là những gì chính thống nhất - cũng làm cái việc che đậy ấu trĩ này: cắt mất hai câu "Việt Nam có Bác Hồ, Thế giới có Xta-lin" trong bài Sáng Tháng Năm (www.nhandan.org.vn, mục Các số báo đã ra, ngày 11/12/02, Các tác phẩm tiêu biểu).
* * *
Tuy nhiên, Stalin là chuyện của quá khứ, còn biết bao "vấn đề" trong thơ Tố Hữu còn phải giải quyết. Một trong những vấn đề đó là vụ Ải Nam Quan và hiệp định biên giới mà dư luận gần đây đang xôn xao.


Vào năm 1957, Tố Hữu sáng tác bài Mục Nam Quan (nay CSVN nhường cho TQ anh em vĩ đại) với tiếng thơ bi thương, nhưng cũng rất... xã hội chủ nghĩa:

Image result for mục ải nam quan nay thuộc về TQ
Ai lên ải Bắc ngày xưa ấy
Khóc tiễn cha đi mấy dặm đường
Hôm nay biên giới mùa xuân dậy
Núi trắng hoa mơ cờ đỏ đường
Bài này đã chỉ rành rành hai sự thật hiển nhiên: Ải Nam Quan (mà sau này HCM sửa thành Mục Nam Quan rồi Mục Hữu Nghị), và suối Phi Khanh đánh dấu hình ảnh chia tay bi hùng của cha con Nguyễn Trãi là những di tích lịch sử nằm trên đất nước Việt Nam. Vậy mà sau khi hiệp định biên giới Việt Trung được ký ngày 30/12/1999 với hậu quả là hàng trăm cây số vuông bị mất trong đó có hai di tích lịch sử ngàn đời là Ải Nam Quan (Lạng Sơn) và thác Bản Giốc (Cao Bằng), nhà thơ Tố Hữu, người từng chiêm ngưỡng Ải Nam Quan, người đã vào tù ra khám, từng giữ những chức vụ quan trọng trong guồng máy Đảng và Nhà Nước và đặc biệt là tác giả của những vần thơ với ngôn từ vô cùng oai dũng, bất khuất như dưới đây mà lại câm miệng cúi đầu trước việc bán nước rành rành như thế!
(...)
Ta đi tới không thể gì chia cắt
Mục Nam Quan đến bãi Cà Mau
Trời ta chỉ một trên đầu
Bắc Nam liền một biển
(...)
(Ta đi tới, 8/1954)
(...)
Dù ai chia núi ngăn sông
Cũng không thể cắt được lòng Việt Nam
Chúng ta đã quyết thì làm
Đã đi phải đến hoàn toàn thành công.
(Quang vinh Tổ quốc chúng ta, 8/1955)
Thật là oai phong lẫm liệt. Thật là bừng bừng chính khí. Vào thời điểm ấy Tố Hữu đã 35 tuổi, đã biết vào tù ra khám. Những vần thơ trên chắc hẳn đi từ con tim, ý chí của ông. Chẳng lẽ đến năm 1999 ông lại lú lẫn đến nỗi không còn biết phải trái, không còn nhớ những điều chém đinh chặt sắt ngày xưa" Hay là lại "mũ ni che tai" như đa số các trí thức Việt Nam"
Tố Hữu ơi. Vong hồn ông ở nơi đâu" Bây giờ làm sao ông trả lời với Nguyễn Trãi"!

 
Cái tội này không chỉ riêng Tố Hữu phải gánh, nhưng đây chính là trách nhiệm chung của giới trí thức Việt Nam ngày nay: chúng ta sẽ trả lời như thế nào cho các thế hệ mai sau" Bộ Giáo Dục có toàn quyền không đưa bài thơ Mục Nam Quan này vào sách giáo khoa y như đã che dấu kỹ những "Đời đời nhớ ông, Ta đi tới" nhưng cho đến muôn đời sau Ải Nam Quan và suối Phi Khanh vẫn còn mãi trong tâm tư của chúng ta, các con cháu Nguyễn Trãi, còn mãi như cái tội bán nước của Đảng CSVN.
***
Ngày 13/12/2002, tang lễ Tố Hữu được cử hành trọng thể tại Hà Nội. Đông đủ các lãnh đạo đến dự. Nghiêm trang và long trọng lắm. Tuy nhiên mờ mờ qua những hình thức ấy người ta thấy có một cái gì là lạ. Ngày Tố Hữu mất, không một tờ báo nào đăng hình trên trang bìa, kể cả báo Nhân Dân - trong chế độ cộng sản, đây là một trong những cái tiêu chuẩn, cái "thước đo" sự thăng hoa hay thất sủng của một nhân vật. Các báo chỉ tóm tắt vài hàng tiểu sử, một vài bài viết về kỷ niệm xưa của các bè bạn trong chiến tranh và chỉ đăng ở trang trong - mà đôi khi lại đăng sai. Chôn xong, mọi chuyện đều chấm dứt. Người ta có cảm tưởng như nhà nước không chỉ chôn cái xác Tố Hữu mà còn vĩnh viễn chôn cả "70 năm lao động thơ" vào hố sâu quên lãng.
Trăm năm bia đá thì mòn
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ.

Sài Gòn, 
Phan Kiến Quốc

TỐ HỮU: QUẢ BÍ TRÁI MÙA!

Khi nhà thơ Tố Hữu qua đời, nhiều người làm văn học nghệ thuật đã lên tiếng về Tố Hữu. Từ bên Pháp, Đặng Tiến, qua đài BBC, đã thọc ống đu đủ xum xoe ca tụng chữ “thắm” trong câu “Tháng tám mùa Thu xanh thắm” của Tố Hữu – cứ như một… “đối tượng Đảng” không bằng.

Theo nhà thơ Nguyễn Chí Thiện thì, vì ông Đặng Tiến không hiểu tiếng Việt mới khen nhặng sị chữ “thắm” chứ ngôn ngữ Việt Nam chỉ có “xanh thẫm” chứ làm gì có “xanh thắm”. Còn chữ “mùa Thu xanh thắm” nếu đúng thì đó là tiếng nói nhân dân vẫn nói chứ có gì là nghệ thuật đâu. Cũng theo nhà thơ Nguyễn Chí Thiện thì Tố Hữu là “con chim đầu đàn của một nền văn thơ nô dịch, một nền văn chương viết trong cũi sắt.” Cũng theo nhà thơ Nguyễn Chí Thiện thì cuộc đời Tố Hữu có thể nói là “một chuỗi làm thơ, nhưng là một loại thơ rất ô nhục.” Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đã dẫn chứng những bài vè rất “cao cường” của người dân đã đáp ứng lại với những vần thơ nô dịch của Tố Hữu. Thí dụ như khi Tố Hữu nhố nhăng ca tụng Liên Sô khi “Ga-ga-rỉn bay vào vũ tru” – nói theo cách nói của nhà thơ Bút Tre – có mang theo Phạm Tuân (thay vì trước đó đàn anh Liên Sô mang theo con chó Leika), bằng câu thơ “đôi dép lốp bước lên tàu vũ trụ” thì người dân miền Bắc đã đốp chát bằng mấy câu thơ:

“Phạm Tuân quê ở Thái Bình

Quê hương đói khổ dứt tình bỏ đi

Sao không xin gạo, xin mì

Bay lên vũ trụ làm gì hỡi Tuân?”

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện cũng cho biết trong đời làm thơ Tố Hữu rất mị dân như trong bài thơ “Bầm ơi,” Tố Hữu tỏ ra thương xót những phụ nữ già ở nông thôn đau khổ khi viết những câu thơ:

“Bầm ơi! Có rét không bầm?

Hiu hiu gió núi, lâm thâm mưa phùn

Bầm ra ruộng cấy bầm run

Chân bước dưới bùn, tay hái mạ non.”

Thì người dân trả lời Tố Hữu bằng những câu thơ mỉa mai, cay độc như sau:

“Bầm ơi! Có rét mặc bầm

Volga con cỡi, gà hầm con sơi.

Con đi vui lắm, Bầm ơi

Xin Bầm cứ ở nhà ngồi nhá khoai!”

Và nhà thơ Tố Hữu cũng đã làm thơ ca tụng các Bác Lê, Bác Sít, Bác Mao, Bác Hồ.

Về “sự nghiệp ca tụng Bác Lê, Bác Sít và các Bác khác,” theo Lão Móc thì, nhà thơ Tố Hữu là một con người nghĩa nhân, chung thủy.

Xin quý độc giả đừng có vội mắng “Việt kiều” Lão Móc bắt chước Việt-kiều-yêu-nước Đặng Tiến xum xoe bợ đỡ cai thầu của “nền văn chương cũi sắt” là Tố Hữu để được ông Nguyễn Bá Chung, người đã tự khoe là đã phải đóng tiền hối lộ để được đi du học trong lúc những người cùng lứa tuổi với ông phải đổ mồ hôi và xương máu để bảo vệ chế độ tự do ở miền Nam, vận động với Trung tâm William Joiner để viết “căn cước đỏ” cho người Việt Quốc Gia tỵ nạn Cộng Sản ở giai đoạn 2 – như Việt-kiều-yêu-nước Đặng Tiến.

Lão Móc nói nhà thơ Tố Hữu là một con người nghĩa nhân, chung thủy là có lý do.

Như chúng ta đã biết, Tố Hữu ngoài mấy câu thơ lố bịch:

“Thương cha, thương mẹ, thương chồng

Tương mình thương một, thương ông thương mười”

khóc Sít-ta-lin chết vào năm 1953, còn có mấy câu thơ “nâng bi” Lénin rất nặng mùi nô bộc như:

“… Hôn dùm anh nền đá lát công trường

Nơi yêu dấu Lénin từng dạo bước.”

Ở các quốc gia thuộc Liên Sô cũ trước đây có rất nhiều công trình mang tên Lénin, và dĩ nhiên cũng có rất nhiều tượng của Người được dựng lên khắp chốn. Chuyện đó rất dễ hiểu bới vì Người, theo các sách vở của nhà nước ta, là “cha đẻ của cuộc Cách Mạng Tháng Mười Nga vĩ đại”, là “người sáng lập ra Nhà nước Dân chủ Nhân dân đầu tiên trên thế giới.”

Thành phố lớn thứ hai của Liên Sô mang tên Người. Ở Moscow có quảng trường mang tên Leninsky mà Tố Hữu đã từng đòi hôn… “nơi yêu dấu Lénin từng dạo bước.” Vô số những con đường mang tên Lénin, những cung văn hóa mang tên Lénin, những viện bảo tàng mang tên Lénin, những nhà máy mang tên Lénin, những cây cầu, những phi trường mang tên Lénin… Còn nếu nói về những bức tượng của Người thì nhan nhản khắp nơi, hang cùng, ngõ hẹp nào cũng có.

“… Nếu phải liệt kê đầy đủ các công trình mang tên Người trên toàn Liên Sô, có lẽ phải nhiều quyển sách mới đủ… Chứng tỏ người được toàn dân Liên Sô yêu mến và biết ơn sâu xa…” (Phan Định, Lê-nin và tuổi trẻ, Nhà xuất bản Thanh Niên, Hà Nội, 1981, trang 25, 26).

Vào thời điểm 1981, lúc quyển sách “Lê-nin và tuổi trẻ” của tác giả Phan Định được xuất bản, chỉ riêng một đoạn trên đây đã mang một phần rưỡi sự thật.    

Sự thật là muốn liệt kê hết các công trình mang tên Lénin phải cần đến một quyển tự điển. Đúng. Đó là một sự thật. Còn phân nửa sự thật kia là chuyện toàn dân Liên Sô yêu mến và biết ơn sâu xa. Điều này vào năm 1981 chưa được kiểm chứng rõ ràng, chuyện Người được toàn dân Liên Sô yêu mến và biết ơn tới mức nào chưa ai biết. Làm sao ta có thể biết người khác suy nghĩ điều gì trong đầu, nếu họ không nói ra điều ấy?

Thế nên ta chỉ tạm cho cái phần sau đoạn viết của tác giả Phan Định chứa được phân nửa sự thật. Nhưng hỡi ơi, nếu phân nửa cái hot dog vẫn là hot dog và người ta có thể sơi nó một cách ngon lành thì phân nửa sự thật lại không thể là sự thật.

Mười năm sau khi tác giả Phan Định bóp trán chế tạo ra lòng yêu mến và biết ơn sâu xa đối với Lénin thì “Tổ quốc Liên Sô” của ông Phan Định tan rã. Người dân của các nước thuộc Liên Sô cũ đã thể hiện lòng yêu mến và biết ơn sâu xa đối với Người bằng cách cho dẹp các bức tượng của Người, xóa tên Người trên hầu hết các nơi, kể cả “thành phố Léningrad rực rỡ tên vàng” cũng chung số phận.

Chuyện xóa tên Người khắp Liên Sô rất tốn tiền. Chỉ riêng trên nước Nga, số phí tổn này ước tính là 275 triệu dollars. Nhưng cho tới bây gờ, người ta mới thấy rằng con số ấy chưa thấm vào đâu. Một cựu công dân Liên Sô, từng được nhà nước Liên Sô phong là Đại kiện tướng Công huân, vô địch thế giới về môn Cờ Vua là Gary Kasparov đã tặng 2 triệu  dollars để góp phần tống tang cái tên Lénin.

*

Chuyện đoán mò, nói ẩu của ngài Phan Định xảy ra đã lâu, năm 1981. Chẳng biết bây giờ tác giả quyển sách “Lê-nin và tuổi trẻ” có còn dám đọc lại những gì mình đã viết hay không. Nhưng Lénin nếu bị hất hủi ngay trên quê hương của Người thì Người vẫn còn một điều an ủi.

-Nè ông Móc, người Việt Nam quả là những con người chung thủy.

-Dĩ nhiên rồi, thưa Bác Lê! Nói về đức tính chung thủy của người Việt Nam chúng tôi thì một quyển sách dày như quyển tự điển cũng không nói hết. Mà tại sao Bác Lê lại biết được là dân tộc chúng tôi chung thủy?

-Tôi đọc trên tờ Sàigòn Giải phóng số Xuân 1993, có một ông Tố Hữu nào đó làm thơ hứa tặng tôi một chậu quất. Thế trái quất nó ra làm sao vậy, ông Móc?

-Trái ấy bên xứ Nga của Bác không có đâu. Ở miền Bắc nước tôi gọi là trái quất, ở miền Nam gọi là trái tắc hoặc trái hạnh, nó giống như trái quýt nhưng nhỏ hơn.

-Thế trái quýt nó ra làm sao?

-Bác hỏi ấm ớ bỏ mẹ! Đâu, bài thơ ấy đâu?

-Đây, sao ông Tố Hữu nói láo quá, hứa tặng một chậu quất mà tôi đợi hoài không thấy.

*

“… Lênin ơi,

Hà Nội vang tiếng pháo mừng Xuân

Con cháu Bác Hồ

Chung thủy, nghĩa nhân.

Xin dâng Người

Bồn quất đỏ Nhật Tân…”

(Tố Hữu 1993)

Thế thì ông Lénin nhận xét sai bét. Rõ ràng là người Việt Nam rất nghĩa nhân và chung thủy. Nhưng không phải giống như ông Tố Hữu nói. Ngay trên đất quê hương của bác Lê mà Bác còn bị đồng hương xem như một thứ của nợ cần xóa cho sạch thì ở Việt Nam ông Tố Hữu vẫn còn cất giọng “… Lênin ơi…”

Đấy là một sự nâng bi quá trễ tràng. Đồng ý là nhà thơ Tố Hữu có biệt tài làm thơ nâng bi. Nhưng phải chọn bi mà nâng chớ. Quả bi Lênin nó vừa cũ vừa xấu, tội gì mà hì hục nâng lên, nâng xuống   

-Thế ông bảo tôi phải nâng cái gì bây giờ. Ao ước ôm hôn má Bác Hồ, ôm hôn “chòm râu mát rượi hòa bình” thì lão Nguyễn Chí Thiện bảo “làm chó gì có hàm râu mát rượi hòa bình,” lão lại hỗn hào bảo “râu của Bác Hồ là râu của con yêu râu xanh…” Mấy chục năm nay tôi làm hàng ngàn bài thơ như thế, có sao đâu?

-Ông đã từng làm tới Phó Thủ Tướng mà chả khôn tí nào. Bên Nga họ đã dẹp Bác Lê, ông lại còn nâng bi Bác, trễ quá rồi. Bi Bác Lê, Bác Sít, Bác Mao, Bác Hồ chả có bi nào ra hồn. Bi nào cũng vừa xấu, vừa hôi, mó vào làm gì. Ông đã về vườn đuổi gà, thời giờ rảnh cũng nhiều, đi theo tôi, tôi chỉ cho mấy cái bi vừa đep, vừa thơm, tha hồ mà nâng.

-Bi nào thế?

-Ông muốn bi sáu bó trở lên thì có Liz Taylor của Mỹ, B.B. của Pháp, Sophia Loren của Ý…, còn nếu muốn bi ba mươi mấy, bốn mươi thì có Chân Trân, Lý Nhược Đồng bên Hồng Kông, Củng Lợi, Chương Tử Di của Trung Hoa lục địa, còn nếu ông muốn trẻ nữa thì…

-Chà, thế cũng đủ rồi. Các bi ấy quả là thơm thật. Nhưng bây giờ tôi quay ra bỏ không nâng bi các Bác nữa thì như thế mất lập trường và thiếu thủy chung! Thế nên tôi quyết tâm nâng bi các Bác đến hơi thở cuối cùng!

*

“Thủy, có khi viết là Thỉ, trong tiếng Hán có nghĩa là ban đầu, trước hết. Chung có nghĩa là chấm dứt, cuối cùng. Thủy chung, hay thỉ chung được giải thích là trước sao, sau vậy. Trước như thế nào thì sau giữ luôn như vậy cho đến cùng, không thay lòng đổi dạ.” (Tự điển Lê Ngọc Trụ – Lê Văn Đức).

Nếu thủy chung là trước sao, sau vậy thì “đồng chí” nhà thơ Tố Hữu, đệ nhất cai thầu của “nền văn nghệ cũi sắt” đúng là một con người chung thủy. Khi còn trẻ “đồng chí” làm thơ ca tụng Bác Lê, Bác Sít; tới tuổi trung niên, “đồng chí” vẫn làm thơ ca tụng Bác Sít, Bác Lê. Quá tuổi cổ lai hy cho tới lúc… hai năm mươi, “đồng chí” vẫn làm thơ ca tụng Bác Lê, Bác Sít. Thế thì “đồng chí” thủy chung quá đi chứ! Thế thì “đồng chí” hơn hẳn các Việt kiều yêu nước ở hải ngoại – những kẻ đã liều chết vượt biển tìm tự do, nay, lại muối mặt tiếp tay với Việt Cộng kêu gọi hòa hợp, hòa giải, kêu gọi dẹp bỏ cờ vàng ba sọc đỏ, xoá bỏ hận thù xây dựng đất nước… để kiếm chút cơm thừa, canh cặn cuối đời!

*  

… Brigite Bardot ơi,

Sàigon vang tiếng pháo mừng Xuân

Lão Móc lang bang,

Xin dâng Nàng

Một khúc thơ ngang…

Đó là bài thơ nâng bi mà Lão Móc sáng tác năm 1993, sau khi đọc bài thơ của nhà thơ lớn Tố Hữu. Năm 1963, tức ba chục năm trước đó, Lão Móc cũng đã từng làm nhiều bài thơ nâng bi B.B., Liz Taylor, Sophia Loren… mặc dù những bài thơ nâng bi bất hủ ấy đã bị tiện nội của Lão Móc phủ phàng đem đi cân ký-lô. Nhưng rõ ràng, Tố Hữu và Lão Móc đều là những người thủy chung đấy chứ?!

LÃO MÓC

Tố Hữu: Nhà thơ Tiên Bi 

Vũ Thế Phan (danlambao)

“Trải qua một cuộc bể dâu”
Câu thơ còn đọng nỗi đau nhân tình.

(Tố Hữu: Bài ca mùa xuân 1961)

Tôi không có ý định tiếp tục có cái nhìn khác…thường về Tố Hữu, nhưng đúng 24 giờ sau khi cho đăng phần 1 bài này, bạn bè cho tôi biết ở VN đã có người «dám» sửa thơ Tố Hữu, nhất là hai câu cuối của bài Vú Em:

Ta thấy nàng nghiêng mình rũ rượi
Gục đầu thổn thức trong bàn tay...
Bạn ơi, nguồn thảm sầu kia bởi
Số phận hay do chế độ này ?

thành:

Ta thấy nàng nghiêng mình rũ rượi
Gục đầu thổn thức trong bàn tay...
Biết chăng ai đó say chằn gối
Có kẻ đêm nay nước mắt đầy.

Hai câu cuối trong bản gốc là một câu hỏi mang tính khẳng định sâu sắc rất Tố Hữu, tóm tắt nỗi khổ tâm, niềm oán hận của một người mẹ đành lòng bỏ lại đứa con ruột của mình trong đói lạnh để nâng niu bú mớm con của chủ nhân (chứ không phải con của đầy tớ nhân dân). Tôi chịu bài Vú Em không chỉ tại nó hay ở ý tưởng, ở cấu từ rất phù hợp với thời chống Pháp, rồi chống Mỹ-Ngụy kíu nước mà đối với cá nhân tôi, hai câu cuối trong nguyên tác (5-1938) đúng là Một Lời Tiên Tri đã và đang ứng nghiệm thật khít khao vào hiện tình đất nước ta chẳng kém gì “sấm Trạng Trình”.

Bốn câu trong đoạn cuối bài Vú Em, tôi tin sẽ tiếp tục có giá trị tiên tri vào mọi chế độ, mọi xã hội bất luận dưới dạng kinh tế tư bản hoặc dưới dạng kinh tế thị trường còn đuôi hay đứt đuôi. Do đó tôi buộc phải đưa bản scan dưới đây lên để các soạn giả nào đã “dám” sửa thơ Tố Hữu - “nhà thơ hàng đầu của thế kỷ XX”, nên “xét lại” phong cách ca hót của mình.

Vú em, Thơ Tố Hữu - Tác phẩm chọn lọc,
dùng trong nhà trường, trang 26 - nxb Giáo Dục Giải Phóng, 1974)

(Sao Thụy: Hình tượng người phụ nữ trong thơ Tố Hữu)
Hội Liên Hiệp Phụ Nữ VN, 22/10/2009
http://hoilhpn.org.vn/newsdetail.asp?CatId=98&NewsId=12465&lang=VN

Xin nhắc lại, bài Đường Sang Nước Bạn có mặt trong tập Gió Lộng, ấn bản thứ nhất in năm 1961 tại Hà Nội. Tháng 2 năm 1979, tình nghĩa môi răng Việt-Tàu ngủng ngẳng cắn xé nhau toé máu, bài trường thi tuyệt diệu Đường Sang Nước Bạn biến mất trong Gió Lộng được tái bản năm 1980 và các ấn bản kế tiếp cho đến khi Tố Hữu về vườn và qua đời năm 2002. Xưa, trường hợp này văn trên giấy gọi là “đục”, nay văn trên “Nét” gọi là “bóc”. Ngày 18 tháng 5 năm 1979, nhà thơ Phó chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (phó thủ tướng) Tố Hữu có lời tuyên bố trong Đại sứ quán CHXHCN-VN tại Paris: “Nếu nói rằng năm 1975 chúng ta (cs) thắng Mỹ là nói sai. Đúng là năm 1975 chúng ta đã thắng Mỹ và…Trung Quốc.”. (1)

Để “cẩn tắc vô áy náy”, tôi đã chụp hình được sáu nơi có hai câu bị / được sửa đổi nêu trên. Muốn biết gồm những ai khác - ngoài tác giả Sao Thụy, đã bạo gan tẩy rửa Tố Hữu, bạn đọc chỉ việc Gu-gồ “Biết chăng ai đó say chằn gối” là mọi sự sẽ rõ ràng.

Tố Hữu là nhà thơ mang “ơn Đảng đời đời” nên nguyện trọn kiếp:

Vì Đảng” trong mọi tình huống, dẫu hơn ai hết ông đã thấy rõ bộ mặt thật của Đảng Cộng Sản Việt Nam “vĩ đại” nói riêng: Sau 30-04-1975, đặc biệt dúm đảng viên chóp bu “thần thánh trong chiến tranh” như ông hoàn toàn hiện nguyên hình là “quỉ ma trong thời bình”, xem ra còn phàm tục gấp mười mọi phàm tục của dân đen.

Vì Cách Mạng” do đó “sống vì cách mạng, anh em ta, chết vì cách mạng, chẳng phiền hà”, “vui vẻ chết như cày xong thửa ruộng”. Dẫu cái lý tưởng cách mạng Mác Lê-Nin xương chất thành núi, máu chảy thành sông, ông hiểu rõ thực chất chỉ là “dịch chủ tái nô”, xem ra còn tệ lậu, bệ rạc, áp bức hơn hẳn thời thực dân, đế quốc. Vậy mà ông đã chọn cách giữ im lặng đến cuối đời hầu không bị mang tiếng mất… lập trường cộng sản !

Vì lãnh tụ”:

“Hoan hô Xta-lin
Đời đời cây đại thọ
Rợp bóng mát hoà bình
Đứng đầu sóng ngọn gió !

Hoan hô Hồ Chí Minh
Cây hải đăng mặt biển
Bão táp chẳng rung rinh
Lửa trường kỳ kháng chiến !

Việt Nam có Bác Hồ
Thế giới có Xta-lin.
Việt nam phải tự do
Thế giới phải hoà bình !”

(Tố Hữu: Bài ca tháng mười)

Mao Trạch Đông!
Tôi đã thấy: Dáng người cao lồng lộng
Đẹp như một ngọn cờ Hồng
Trên mặt người, mặt đất mênh mông.

(Tố Hữu: Đường sang nước bạn

Rốt cuộc sự thật về các “lãnh tụ vô vàn kính yêu” nêu trên ra sao? Sinh thời ông thấy rõ hơn ai hết: Tất cả chỉ là hào nhoáng của lớp sơn…hồ quảng !

Thời trai tráng Tố Hữu đã chấp nhận:

Đời cách mạng, từ khi tôi đã hiểu
Dấn thân vô là phải chịu tù đày
Là gươm kề tận cổ, súng kề tai
Là thân sống chỉ coi còn một nửa

(Tố Hữu: Trăng trối)

Sống là đây mà chết cũng là đây

(Tố Hữu: Giờ quyết định)

Và cuối năm 2002 lúc chuẩn bị “theo chân Bác” tìm gặp tổ tiên (2) là “cụ Mác, cụ Lê”:

Sống là cho mà chết cũng là cho

(Tố Hữu: Bài thơ cuối cùng)

Tố Hữu tài năng “nhớn” như thế, nhân cách “nhớn” như thế cho nên tôi tự cho phép được miễn bàn qua 2 câu thơ bị / được tác giả Sao Thụy cạo sửa và «bứt giây thần kinh xấu hổ » nắn cục đất thành ông Táo, vì tôi nghĩ không nên cố gượng so sánh hai sự vật quá so le.

thứ nhất:

Người ta lớn bởi vì ngươi quì xuống

(Tố Hữu: Hãy đứng dậy)

thứ hai:

Sự thật vốn không ưa trang trí
Lịch sử thường đi những lối bất ngờ !

(Tố Hữu: Lều cỏ Lê-Nin)

Và tiện thể, xin hỏi 4 câu dưới đây nên sửa, đục ra sao cho mất tính chất Tố Hữu – “nhà thơ hiện thực xã hội chủ nghĩa hàng đầu của thế giới” :

Đứng lên đi, xây dựng cuộc đời chung
Nắm tay sắt quyết đồng tâm lật đổ
Cả chế độ hung tàn gây thống khổ
Và tị hiềm, và gian dối, điêu vong !

(Tố Hữu: Ý Xuân)

Là nhà thơ sớm « lột xác”, sớm hoài bão lý tưởng văn chương hiện thực xã hội chủ nghĩa nên“thơ Tố Hữu chín hẳn lên với những đề tài thơ lấy từ những mẩu đời, mẩu người trong quần chúng”“mang tính thời đại, tính thời sự nóng hổi, có tác dụng phục vụ rất ‘kịp thời’ ”… (2) nhìn từ bàn giấy Văn phòng quản lý văn nghệ rồi cơ quan phó thủ tướng đặc trách kinh tế… Hiện thực xã hội chủ nghĩa, do đó, sẽ chẳng bao giờ được thực hiện !

Tuy từ khi “nhà càng lộng gió thơ càng nhạt” (4), nhưng Tố Hữu rất ham làm thơ nên có nhiều thơ, ít vè ít khẩu hiệu. Hồ Chí Minh “không ham” làm thơ, “không thích nói về mình” nên có ít thơ, nhiều vè, rất nhiều khẩu hiệu nhưng lại được vô số sách vái mình.

Theo chỗ tôi biết, trong lãnh vực thi ca cách mạng VN, Tố Hữu chỉ đứng dưới cơ duy nhất một người, đó là:

Bác Hồ là bậc vĩ nhân
Cho nên sống mãi trong quần chúng ta.

Hy sinh “cúi đầu” ca tụng lãnh tụ để bù lại được hàng hàng lớp lớp phê gia bình giả trong văn đàn XHCN “quì xuống” tán tụng tận mấy xanh mà lịch sử đã và đang xét công tội. Đơn cử vài tư cách nhớn chuyên ngành “vị bề trên”:

Chế Lan Viên: Thơ Tố Hữu, Suy nghĩ và bình luận – Nxb Văn Học, HN 1971

Hoài Thanh: a) Từ Ấy tiếng hát của người thanh niên cộng sản, b) Tình yêu quê hương đất nước trong tập Việt Bắc – Phê Bình và tiểu luận tập 1, Nxb Văn Học, HN 1960.

Hà Minh Đức: Ra Trận, khúc ca chiến đấu - Thực tiễn cách mạng và sáng tạo thơ ca –Nxb Văn Học HN 1977.

Hoàng Trung Thông: Việt Bắc tập thơ tiêu biểu của thơ ca kháng chiến chúng ta - Chặng đường mới của văn học chúng ta, Nxb Văn Học HN 1961.

Mai Quốc Liên: Mấy cảm nghĩ về thơ Tố Hữu những năm 1960, Văn nghệ HN 1969.

Phong Lê: Tố Hữu, Thơ và cách mạng, Nxb Trẻ 2007.

Nếu là con chim chiếc lá
Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không có trả
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình !

(Tố Hữu: Một khúc ca xuân)

Đã có ai đem thơ Hồ Chí Minh – “nhà thơ vĩ đại, danh nhân văn hoá của nhân loại” Nô-Du-Nét-Cô, thơ Tố Hữu – “nhà thơ hàng đầu thế kỷ 20” ra Vịnh, Lẫy, Tập, Nhái, Hát… như đối với Kim Vân Kiều của cụ Nguyễn Du từ hơn trăm năm trở lại đây và mãi mãi sau này? Tôi chưa biết. Tôi có thử “vận dụng sáng tạo” Tố Hữu “vào điều kiện” của nước non:


Chém cha bốn đứa đánh phu

Choa đói choa rét, bay thù chi choa ?

Bay coi Tàu lạ là cha

Sướng chi bay hại nước nhà bà con ?

Liệu hồn bỏ thói du côn

Bằng không đòn lại trả đòn cho coi.


(Tố Hữu: Tiếng hát trên đê)


Lũ bán nước lột da dân nước

Tan mồ cha cũng rước voi giày

Máu đào nhúng đỏ bàn tay

Biết chi đau đớn cỏ cây đồng bào !


(Tố Hữu : 30 năm đời ta có đảng)

Bão ngày mai là gió thổi hôm nay !

Trời chớp giật, tất đến ngày sét đánh !


(Tố Hữu: Thù muôn đời muôn kiếp không tan)

Tựa bài này là Tố Hữu: nhà thơ Tiên Bi. Nguồn hứng Ni Bâng Lãnh Tụ «mênh mông tình dân» của ông cũng như phần chính ông được Ni Bâng thì thiên hạ trong ngoài đều nhẵn mặt chữ rồi, song phần Tiên tri e còn mới, chưa được phổ biến rộng khắp vậy xin tiếp bài này bằng thêm vài câu sấm truyền cho bõ công « khảo kíu»:

Tại sao giới chính trị gia Nga bắt đầu ồ ạt kêu gọi mai táng Lenin cả thế giới chỉ có CSVN tôn thờ?

Những phát ngôn của một số chính trị gia về việc cần thiết chôn cất thi hài Lenin liên quan tới cuộc bầu cử tổng thống sắp tới vào năm 2018, Alexandr Oslon, người đứng đầu Quỹ “Dư luận xã hội” (FOM) nhận định với Sputnik.


Trước đó, hôm thứ Năm, người đứng đầu Chechnya Ramzan Kadyrov đã viết trên kênh Telegram riêng rằng ông ủng hộ việc chôn cất thi hài Vladimir Lenin, người sáng lập Liên Xô, ông gọi đó là quyết định đúng đắn nhất từ góc độ lịch sử.

“Mọi thứ bây giờ sẽ được kích hoạt trong kết nối với cuộc bầu cử tổng thống sắp tới… Các cuộc bầu cử gây ra hiện tượng sốc, có nghĩa là, tinh thần của thời điểm xuất hiện. Tất nhiên, nhiều khả năng chính tinh thần bầu cử này đã chạm đến và kích thích các đảng phái chính trị và các nhóm bao quanh chính trường, bao gồm cả các phương tiện truyền thông”,- Oslon cho biết khi trả lời câu hỏi về những điều liên quan với đỉnh điểm tranh luận tiếp theo về chủ đề này.

Trong trường hợp này, nhà xã hội học cho rằng các cuộc thảo luận về chủ đề liên quan đến một nhóm người thiểu số —  những “người hâm mộ”, tỏ thái độ ủng hộ việc chôn cất  lãnh tụ của cuộc cách mạng hoặc chống lại việc đó. Theo ông, đa số phần lớn xã hội chưa sẵn sàng để đưa ra quyết định về vấn đề này và ưu tiên trì hoãn việc đó trong tương lai.

Chủ tịch Hội đồng quản trị của Quỹ Phát triển xã hội dân sự (FoRGO) Konstantin Kostin nói thêm rằng tỷ lệ giữa những người ủng hộ và những người phản đối việc chôn cất Lenin  là tương đương, và điều đó liên quan với đánh giá của họ về cuộc cách mạng như một sự kiện lịch sử quan trọng hay là một cuộc đảo chính. Ông cũng lưu ý rằng lịch sử nên đoàn kết toàn xã hội, chứ không phải chia rẽ cộng đồng thành những người ủng hộ và đối thủ phản đối.Thư ký báo chí của Tổng thống Nga, ông Dmitry Peskov thông báo hôm thứ Năm: chủ đề chôn cất thi hài Vladimir Lenin không có trong chương trình nghị sự của Điện Kremlin, đây là một vấn đề có tính cộng hưởng rộng rãi trong xã hội, đang xuất hiện một số quan điểm khác nhau.

Nguồn : https://vn.sputniknews.com/opinion/201711024262275-mai-tang-lenin-nga/



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Đêm thủy chung [14.04.2017 11:10]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Mỹ “trượt” nhóm 5 quốc gia danh tiếng nhất thế giới nhường cho Canada [NEW]
Chán đảng khô đoàn thành bảng đỏ [NEW]
NÉT ‘QUÊ MÙA’ CỦA ĐÀ NẴNG NĂM 1991 – 1992 KHI CHƯA CÓ PHONG TRÀO THỊNH VƯỢNG TV QUA ỐNG KÍNH HANS-PETER GRUMPE [NEW]
CSVN chỉ giõi đàn áp đánh giết dân lành, làm kinh tế dở ẹc, hàng Việt thua đứt hàng Thái, Lào, Campuchia
Đàn ông VN bị bạo lực Vợ dữ thời XHCN: Vợ bạo hành chồng nhiều năm mà không biết dẫn đến tử vong
Thấy bác xích lô già yếu, cô gái Tây phương mỹ miều gợi cảm sexy xung phong chở bác đi dạo phố Sài Gòn rồi trả tiền công cho luôn!
Trạm không gian 8,5 tấn của TQ rơi về Trái Đất có thể trúng thủ đô Hà Nội, Việt Nam trong vùng nguy hiểm
Làm thế nào để trúng số: Người phụ nữ gốc Việt may mắn nhất hành tinh trúng giải $64 triệu của SupperLotto Plus
Vừa trở về từ châu Á, Tổng thống Trump cảnh báo cứng rắn Triều Tiên
TS Trần Đình Thiên: “93 triệu người dân phải “nuôi” 2,8 triệu công chức” đảng viên CS, tại sao đất nước không nghèo?
Xả súng tại trường học California, Mỹ, ít nhất 15 người chết, bị thương: Cuộc sống bất an tại Mỹ
Việt kiều ồ ạt đổ tiền về VN cho thân nhân đầu tư chứng khoán sau APEC lời nhiều
Cẩn thận nhóm nữ mỹ nhân thoát y bắt cóc đàn ông
Sư thật Hồ Chí Minh giả!
Chủ quyền Biển Đông : Donald Trump đề xuất làm trọng tài- VN được gì ở APEC?

     Đọc nhiều nhất 
Khinh thường CSVN, các tàu nước ngoài thi nhau giết ngư dân: Cảnh sát Biển Philippines bắn tàu cá 2 ngư dân Việt tử vong [Đã đọc: 35314 lần]
Những cha me miền Tây khốn khó thời đại HCM: Cha mẹ mua “bùa nghe lời” để ép con gái lấy chồng ngoại hoặc bán trinh, làm đĩ [Đã đọc: 25796 lần]
Dựa thế chồng, vợ cán bộ xã đứng ra làm chủ hụi cướp tiền đân, tuyên bố vỡ hụi, 66 người dân lo mất 6 tỷ đồng [Đã đọc: 24282 lần]
Nhục nhã quốc thể: Khinh thường CSVN, Campuchia tước quyền công dân 70.000 người gốc Việt [Đã đọc: 23829 lần]
VN thiên đường XHCN: Quê hương tôi qua những bức ảnh biết nói [Đã đọc: 22516 lần]
Việt Nam: Tham nhũng số 1, Hiếp dâm số 1, Nhân quyền... áp chót thế giới [Đã đọc: 22294 lần]
Đòi hỏi ‘tách đảng’ đang trở thành xu thế ở Việt Nam [Đã đọc: 21712 lần]
VC ảo thuật: Ông Trần Đại Quang hiện nay là giả [Đã đọc: 20915 lần]
Mờ ám thuốc giả trị ung thư vào bệnh viện VN từ hệ thống công ty “ma” của VC tại Canada [Đã đọc: 17472 lần]
‘Đảng không làm được cái gì hay cho đất nước - Người cày có ruộng thời VNCH so với nông dân mất đất thời XHCN [Đã đọc: 17245 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.