Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười hai 2017
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 11
 Lượt truy cập: 9530927

 
Văn hóa - Giải trí 14.12.2017 01:58
Vì sao Việt Nam không có một triết lý giáo dục?
17.09.2017 04:48


1. Mở bài

Ngày 5-9-2017, các trường học trên cả nước đồng loạt khai giảng năm học mới 2017-2018 với 22 triệu học sinh và sinh viên. Nhiều vấn đề mới được nêu ra như cải cách sách giáo khoa, đưa chương trình nhân quyền vào dạy từ lớp mẫu giáo đến đại học.

Nhưng thật ra, cho đến nay Việt Nam vẫn không có một triết lý giáo dục. Vậy triết lý giáo dục là gì? Và vì sao mà Việt Nam không có triết lý giáo dục?


1. Mở bài

Ngày 5-9-2017, các trường học trên cả nước đồng loạt khai giảng năm học mới 2017-2018 với 22 triệu học sinh và sinh viên. Nhiều vấn đề mới được nêu ra như cải cách sách giáo khoa, đưa chương trình nhân quyền vào dạy từ lớp mẫu giáo đến đại học.

Nhưng thật ra, cho đến nay Việt Nam vẫn không có một triết lý giáo dục. Vậy triết lý giáo dục là gì? Và vì sao mà Việt Nam không có triết lý giáo dục?

2. Triết lý giáo dục là gì?

Triết lý giáo dục là một bộ những nguyên tắc căn bản được chính thức công nhận của ngành giáo dục để đào tạo con người phục vụ cho dân tộc, quốc gia trong hiện tại cũng như trong tương lai. Triết lý giáo dục là một chiến lược lâu dài, vĩnh cửu, vì “lợi ích trăm năm trồng người”. Nhiều quốc gia có những triết lý giáo dục khác nhau.

2.1. Triết lý giáo dục của Việt Nam Cộng Hòa

Nói đơn giản, triết lý giáo dục là một chương trình có mục đích đào tạo con người cho xã hội, cho dân tộc.

Triết lý giáo dục của Việt Nam Cộng Hòa trước 1975 có mục đích đào tạo những con người tự do, sống trong chế độ tự do, dân chủ. Khi xác định được mục đích đào tạo như thế thì tất cả những hoạt động giáo dục phải phục vụ cho mục đích đó. Cụ thể là nội dung giáo dục trong sách giáo khoa, phương pháp giảng dạy, thời khóa biểu, các môn học, đội ngũ thầy cô giáo và những nhà giáo dục. 

Triết lý giáo dục Việt Nam Cộng Hòa dựa trên ba căn bản chính là: Nhân Bản- Dân Tộc-Khai Phóng.

1). Về Nhân Bản

Đối tượng của giáo dục là con người, là học sinh, sinh viên các trường học. Nhà trường không đào tạo con người ra một khuôn mẫu nào cả, mà giúp phát triển khả năng của mỗi cá nhân để họ có kiến thức, biết phân biệt phải trái để tự chọn cho họ con đường tương lai của mỗi người.

“Nhân bản” là tôn trọng con người, đề cao và bảo vệ con người, cụ thể là bảo vệ những quyền tự do căn bản của con người đã được ghi trong Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền ngày 10-12-1948. (Universal Declaration of Human Rights). Tóm tắt như sau. Mọi người sinh ra được bình đẳng. Phải đối xử nhau trên tinh thần bác ái. Không phân biệt màu da, chủng tộc, giới tính, quan điểm chính trị… Mọi người được quyền tự do ngôn luận, hội họp, lập hội… Mọi người được quyền sống, an toàn cá nhân…

Nền Giáo Dục VNCH không đào tạo con người phục vụ cho một tôn giáo hay một đảng phái chính trị nào cả. Tôn giáo và chính trị không được đưa vào nhà trường VNCH.

2). Về Dân Tộc

Nhà trường giáo dục học sinh tôn trọng văn hóa tốt đẹp của dân tộc trong mọi sinh hoạt từ gia đình, nghề nghiệp, xã hội. Bảo đảm sự đoàn kết và sự trường tồn của dân tộc. Giáo dục lòng yêu nước để bảo vệ dân tộc, quốc gia. Không làm tay sai bán nước…

3). Về khai phóng

Không bảo thủ tinh thần dân tộc hẹp hòi mà phải mở rộng cửa đón nhận sự tiến bộ khoa học kỹ thuật của thế giới. Tiếp nhận tinh thần dân chủ, tinh hoa văn hóa của thế giới. Tham gia hợp tác và hội nhập vào sinh hoạt quốc tế.

2.2. Nhà trường Xã hội Chủ nghĩa chỉ đào tạo cán bộ đảng viên

Nền giáo dục quốc gia phải phục vụ cho dân tộc, trái lại nền giáo dục hiện tại chỉ phục vụ cho đảng CSVN mà thôi. Bằng chứng cụ thể là Nghị Quyết 142 của Bộ Chính Trị Đảng, đang được thi thi hành với nội dung như sau:

“Xây dựng một đội ngũ cán bộ khoa học kỹ thuật và quản lý kinh tế, vừa có phẩm chất chính trị tốt, tuyệt đối trung thành với đảng và giai cấp công nhân, có khả năng động viên quần chúng”.

Nghị Quyết 142 nầy chỉ đạo cho ngành giáo dục đào tạo ra những cán bộ, đảng viên có trình độ về khoa học và kinh tế để cai trị quần chúng nhân dân.

Nhưng rất tiếc là cái đảng ôn hoàng dịch lệ nầy ngày nay chỉ còn đại diện cho giai cấp tư bản đỏ, bệ rạc, bất xứng mà thôi. Cho nên NQ 142 nầy không dám tự nhận rằng nó là triết lý giáo dục của VN ngày nay. Nếu bị gọi là một triết lý thì người ta cười thúi đầu cho.

3. Vì sao Việt Nam ngày nay không có một triết lý giáo dục? 

Hồi tháng 9 năm 2007, Học viện Quản lý Giáo dục, thuộc Bộ Giáo dục-Đào tạo, đã tổ chức một cuộc hội thảo về “Triết lý giáo dục Việt Nam”. Sau đó, tạp chí Cộng Sản có bài tường trình là hội nghị không tìm ra được một triết lý giáo dục cho Việt Nam hiện nay.

Ngành giáo dục đào tạo ra những con người để sống và phục vụ xã hội và dân tộc nhất là trong tương lai. Vì thế ngành giáo dục và chính quyền quốc gia phải biết được xã hội và dân tộc trong tương lai là xã hội gì, theo chế độ chính trị nào, thì mới xác định được mục đích đào tạo ra con người trong hiện tại cũng như trong tương lai.

Con người Việt Nam trong tương lai là con người gì? 

Hiện nay Chủ nghĩa Cộng Sản đã chết. Chế độ Cộng Sản đã chết. Con người Cộng Sản cũng đã chết. Chế độ nầy là một xác chết chưa chôn cho nên nhà trường XHCN Việt Nam ngày nay chỉ đào tạo ra những con ma mang vong hồn của những người đã chết, những cái đã chết…

Chủ nghĩa CS đã bị vất vào sọt rác của nhân loại. Chế độ CS đã giết chết trên 100 triệu người vô tội nên đã bị vất vào hố xí. Con người CS đã trở thành những người tư bản đỏ. Đảng CSVN không còn đại diện của giai cấp vô sản mà là một tổ chức tham nhũng, bịp bợm, bê bối, bậy bạ, bết bát, bệ rạc. Nhà nước hiện nay là một xác chết chưa chôn nên chỉ đào tạo ra những con ma vô danh cho tương lai.

Tình trạng nầy khiến cho có nhiều ý kiến là nên thay tên đảng CSVN, thay tên nước VN.

GS TS Nguyễn Đăng Hưng, đã từng giảng dạy trong nước và ngoài nước nhiều chục năm, đã từng tiếp cận với nhiều nền giáo dục trên thế giới, đã nêu nhận xét về nền giáo dục hiện nay như sau: “Cái nền giáo dục Việt Nam nó không còn chỉ là lạc hậu mà còn là lạc đường. Vì lạc đường nên cứ loay hoay mãi mà không có lối ra”.

Chừng nào còn điều 4 Hiến pháp thì bắt buộc ngành giáo dục phải đào tạo con người “vừa hồng vừa chuyên”. Thế nhưng màu hồng không còn nữa mà chỉ còn màu đen, là màu hắc ám, không văn minh, kém văn hóa, lạc hậu. Bảo vệ cái lạc hậu thì làm sao mà dám ngẩng mặt lên nhìn thế giới văn minh hiện nay?

4. Những điểm nổi bật của giáo dục Việt Cộng hiện nay là phương pháp nhồi sọ, đạo đức suy đồi, gian lận thi cử và bạo lực học đường.

4.1. Phương pháp nhồi sọ

1). Nhồi sọ ở lớp mẫu giáo

Ngay từ khi đứa bé vào nhà trẻ, mẫu giáo, thì luôn luôn được nghe cái điệp khúc “Đêm qua em mơ gặp bác Hồ. Râu bác dài, tóc bác bạc phơ. Em âu yếm hôn lên dế bác…”

Mẫu giáo của Việt Nam Cộng Hòa.

Cô giáo và các em ca hát.

“Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng. Xòe đôi cánh, xòe đôi cánh, Bay nhởn nhơ trên bông hồng. Bay nhởn nhơ trên bông hồng. Em ngồi xem, em ngồi xem”.

Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha, cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

Cây tươi nhờ nước nhờ phân. Nhờ người nhổ cỏ vun phân bấy chầy. Trẻ nên nhờ bởi có thầy. Không thầy dạy dỗ đố mầy làm nên.

2). Nhồi sọ ở bậc tiểu học

 

Câu kinh nhật tụng phải thuộc nằm lòng là: “Em quyết tâm học tập tốt, lao động tốt, làm tốt 5 điều bác dạy”. “Ai yêu bác Hồ hơn các em nhi đồng”. “Lần gặp bác Hồ tôi bị…”. “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. “Như có bác Hồ trong nhà thương Chợ Quán. Như có bác Hồ đang ngồi binh xập xám”…

Học sinh phải vào Đội Thiếu Niên Tiền Phong Hồ Chí Minh. Quàng khăn đỏ. 

 
Đội Thiếu Niên Tiền Phong HCM * Lần gặp bác Hồ tôi bị…

3). Nhồi sọ ở trung học

 

Luôn luôn học tập theo gương đạo đức của bác Hồ. Phấn đấu để được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, vào đảng Cộng Sản Việt Nam. Nhiệm vụ chính thức được ghi như sau:

“1. Luôn luôn phấn đấu vì lý tưởng của Đảng và Bác Hồ. Tích cực học tập, lao động rèn luyện, tham gia các hoạt động xã hội, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

2. Gương mẫu chấp hành và vận động thanh, thiếu niên thực hiện đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước. Tham gia xây dựng, bảo vệ Đảng và chính quyền. Chấp hành Điều lệ Đoàn và các nghị quyết của Đoàn; tích cực tuyên truyền về tổ chức Đoàn trong thanh niên; sinh hoạt đoàn và đóng đoàn phí đúng quy định.

3. Liên hệ mật thiết với thanh niên, tích cực xây dựng Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, Hội Sinh viên Việt Nam, Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh; giúp đỡ thanh niên và đội viên trở thành đoàn viên”.

4.2. Đạo đức suy đồi cùng cực

1). 21 cô giáo nhan sắc được cử đi tiếp khách hầu rượu cho tiệc liên hoan ở Hồng Lĩnh.

21 cô giáo được cử đi tiếp khách, hầu rượu trong tiệc liên hoan tại thị xã Hồng Lĩnh.

Một văn bản hành chánh của UBND tỉnh Hà Tĩnh nêu rõ tên tuổi của 21 cô giáo xinh đẹp được cử đi tiếp khách, hầu rượu trong một tiệc liên hoan đầu tư kéo dài trong 3 ngày từ 12 đến 14-8-2016.

Sau chương trình ca nhạc “Liên hoan Dân ca Ví dặm Nghệ-Tĩnh”, 21 cô giáo nhan sắc hấp dẫn nầy còn phải cùng quan khách tới một nhà hàng ở thị xã Hồng Lĩnh cùng nhau ăn uống, tiếp bia rượu và hò hát suốt mấy ngày liên hoan của tỉnh.

Sau mấy ngày liên hoan tưng bừng, một số cô giáo không bằng lòng, cho rằng sự việc làm ảnh hưởng đến tư cách và cuộc sống cá nhân của họ. Một vài tờ báo cho biết đó không phải là nhiệm vụ của giáo viên. Việc cử cô giáo đi tiếp khách, hầu rượu cho các đại gia đầu tư là một sỉ nhục, vô đạo lý, không thể chấp nhận được.

Thế nhưng đa số cô giáo trong 21 người đó thì tỏ ra thích thú và hãnh diện.

2). Hiệu trưởng biến trường học làm lầu xanh ở Hà Giang

 
Bị cáo Thúy Hằng trên đường vào tòa 

Thầy trò trước vành móng ngựa

1. Thầy trò mua bán dâm tại trường học.

Sầm Đức Xương, hiệu trưởng trường trung học cấp ba Việt Lâm, huyện Vị Thanh, tỉnh Hà Giang, đã dùng quyền lực đe dọa những nữ sinh nhà nghèo mà học kém để gạ tình. Nếu ưng thuận thì được nhiều tiền và việc học tiến bộ. Trái lại, nếu không, thì bị ở lại lớp.

Nữ sinh bán dâm đầu tiên là Nguyễn Thị Thanh Thúy, đã khai trước tòa hồi năm 2011 là y thị đã có quan hệ tình dục với hiệu trưởng nầy 6 lần, trong đó có 2 lần tại văn phòng hiệu trưởng. Bán trinh giá 3 triệu đồng, bán dâm từ 500 ngàn trở lên. Hiệu trưởng Sầm Đức Xương đã chi trả cho Thanh Thúy 4 triệu 500 ngàn đồng.

2. Thiết lập đường dây gái gọi tại trường học.

Hiệu trưởng Sầm Đức Xương  

Nguyễn Trường Tô, Chủ tịch UBND Hà Giang

Nữ sinh Nguyễn Thị Thanh Thúy lôi kéo Nguyễn Thúy Hằng bán dâm cho hiệu trưởng 3 lần, nhận được 650,000 đồng.

Thầy trò hiệu trưởng nầy mở rộng địa bàn hoạt động bán dâm lên tới cấp tỉnh. Thanh Thúy và Thúy Hằng đã cung cấp tình dục cho những cán bộ lãnh đạo tỉnh, đứng đầu là Chủ Tịch UBND tỉnh là Nguyễn Trường Tô và 16 cán bộ lãnh đạo tỉnh, gồm những giám đốc các sở và ban ngành.

Hai học sinh nầy đứng đầu đường dây gái gọi tại trường cấp ba Việt Lâm. Đã có một “danh sách đen” những cán bộ mua dâm học sinh. Nhớ thuộc lòng số phone của những cán bộ nầy. Dịch vụ bán dâm bằng cell phone.

Do yêu cầu của khách hàng, Thúy Hằng và Thanh Thúy mở rộng thị trường bán dâm đến trường cấp hai trong tỉnh. Hàng chục nữ sinh từ 13 đến 18 tuổi tham gia đường dây gái gọi nầy. Thúy Hằng đã lừa một học sinh 13 tuổi đến khách sạn cho hiệu trưởng Sầm Đức Xương phá trinh.

Vì có liên quan đến Chủ tịch UBND và 16 cán bộ lãnh đạo tỉnh nên các phiên tòa được xử kín. 16 cán bộ có tên trong danh sách đen mua dâm được lọt lưới pháp luật.

Sầm Đức Xương 9 năm tù giam. Nguyễn Thị Thanh Thúy và Nguyễn Thúy Hằng mỗi người 36 tháng tù về tội môi giới mãi dâm.

4.3. Con em bị ảnh hưởng của gia đình và xã hội

 
Hàng trăm người xông vào cướp bia

Con người của chế độ Cộng Sản vô cảm chưa từng thấy trong lịch sử dân tộc

Xe chở bia gặp nạn, hàng trăm người xông vào hôi của.

Lúc 2 giờ trưa ngày 4-12-2013, chiếc xe chở 1,500 thùng bia Tiger do tài xế Hồ Kim Hậu (30 tuổi), bị lật tại vòng xoay Tam Hiệp, Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai. Cả ngàn “thùng bia” đổ xuống đường. Mỗi “thùng” 12 lon. Hàng trăm người hồ hởi xông vào cướp bia. Một phụ nữ hốt được mấy thùng bia, và có người còn đem xe ba gác đến cướp bia. Những người hôi của còn tranh giành nhau, gây gổ nhau.

Tài xế Hồ Kim Hậu van xin, gào khóc thảm thiết. Một số người còn dọa đánh tài xế khi anh ngăn cản họ lấy bia.

 

Chỉ sau khoảng 15 phút, số lượng bia rớt xuống đường bị hốt sạch. Ngay cả tấm bạt phủ xe mà anh Hậu đã mua 6 triệu đồng cũng bị lấy đi trước mặt tài xế.

Anh Hậu cho biết, không ăn, không ngủ được vì sợ bị đuổi việc.

Hoạt cảnh vô cảm nầy chỉ có trong chế độ hiện nay. Lịch sử VN chưa có bao giờ. Vì sao con người Việt Nam lại vô cảm, không còn tình người đến như thế?

Những ông bà cha mẹ như thế thì làm gì có con cháu lương thiện được?.

4.4. Học sinh đua nhau đi phá thai, nạo thai.

Một thống kê cho thấy, 51% học sinh, sinh viên tán thành và cho biết việc trai gái ở thử với nhau trước hôn nhân là việc bình thường. Thiếu nữ vị thành niên đi nạo thai cũng là việc bình thường.

Cơ quan y tế cho biết, mỗi năm VN có 1,400,000 ca nạo thai, trong đó tuổi dưới 18, chiếm 500,000 vụ.

Chỉ riêng 9 tháng đầu trong năm 2006, Nhà Bảo Sanh Từ Dũ, Sài Gòn, đã có 18,821 ca nạo thai cho số trẻ vị thành niên. Ngoài ra nhiều bệnh viện có phụ sản khoa, vẫn tiến hành việc phá thai nên không có thống kê.

15 tuổi nạo thai 2 lần

Bác sĩ Phạm Thị Hồng Minh, giám đốc Trung Tâm Kế Hoạch hóa gia đình, bệnh viện Phụ Sản Trung Ương, cho biết trẻ em từ 15 đến 18, đôi khi đến bác sĩ, thì cái thai đã lớn từ 1ớn từ 13 đến 15 tuần. Cũng có em 15 tuổi mà đã hút thai hai lần, nhưng đáng báo động là nhiều em chỉ có 11, 12 tuổi. Các bác sĩ sản khoa phải phát hoảng về kiến thức phòng tránh thai của các em “tuổi ô mai” hiện nay.

Bác sĩ Nguyễn Xuân Hợi cho biết: “Nhiều bạn trẻ hiện nay, chủ động yêu, chủ động quan hệ tình dục, mà hoàn toàn bị động trong việc mang thai.” Cũng có người phát hiện ra mình có thai khi nó đã quá lớn.

Hiện nay có hơn 42,200 hài nhi bị cha mẹ bỏ rơi, đang an nghĩ tại 2 nghĩa trang bào thai ở Thừa Thiên-Huế.

 
Nghĩa trang bào thai ở Thừa Thiên-Huế

4.5. Bạo lực học đường

Bạo lực học đường bao gồm học trò đánh thầy, cô giáo. Thầy cô giáo mất nết đánh đập học trò, và học trò đánh nhau với học trò. Bạo lực nầy là hậu quả của công an đánh đập dân chúng mà cụ thể là đánh chết người trong đồn “Côn an”. 

1). Học trò đánh thầy cô giáo. Đạo lý ở đâu?

Người Việt Nam có truyền thống tôn sư trọng đạo. Thầy cô giáo được gia đình và xã hội kính trọng, những châm ngôn “không thầy đố mầy làm nên”, “Muốn sang phải bắc cầu kiều, muốn con hay chữ phải yêu kính thầy”. Thế nhưng, ngày nay, một số lớn học sinh không còn kính trọng những người đã đem tâm huyết ra dạy dỗ mình nên người nữa. Nhiều đệ tử đã ra tay hạ gục sư phụ ngay trong lớp học, trên bục giảng.

Đó không phải là những trường hợp hiếm hoi, mà nó phát triển đại trà trong các trường học khắp nơi trong nước.

 
Cô giáo Sương bị học sinh đánh gãy mũi, bất tỉnh

 Một thầy giáo bị học sinh đánh

Ngày 17-3-2009, học sinh Nguyễn Như Thành, lớp 11 trường Tôn Đúc Thắng, Ninh Thuận, bị khởi tố về tội cố ý gây thương tích cho giáo viên Lý Thị Thu Sương, bị đánh gãy xương sống mũi, thương tích 12%. Lý do. Không làm bài tập môn hoá học, bị cô giáo nhắc nhở, Thành ôm cặp bỏ lớp ra ngoài để phục kích tấn công cô giáo.

Hỗn chiến giữa thầy trò

Ngày 17-9-2009, 3 học sinh Nguyễn Duy, Nguyễn Văn Khẩn và Nguyễn Thương, lớp 10 trường Chu Văn An, Gia Lai, bỏ lớp đi nhậu, bị thầy môn Anh văn Lê Văn Lợi ghi tên vắng mặt vào sổ đầu bài. Sau khi chất vấn thầy, Nguyễn Duy cầm viên gạch đánh thầy Lợi. 

Thầy Vịnh dạy môn Toán, cô Hoa môn Văn xông vào can ngăn, cũng bị Duy và Khẩn rượt đánh. Cả ba chạy trối chết. Thấy vậy, nhiều thầy cô khác nhảy vào can thiệp, thế là một trận hỗn chiến giữa thầy trò diễn ra trước mặt các học sinh tràn ra xem.

Ngày 29-9-2009, Hội đồng kỷ luật nhà trường đuổi học 1 năm hai học sinh tên Duy và Khẩn, học sinh tên Thương bị ở lại lớp.

Một thầy giáo bị học sinh đánh trọng thương

Thầy giáo Nguyễn Văn Hải, chủ nhiệm lớp 11 trường Vĩnh Hưng, Tân An, phải nhập viện vì bị học sinh đánh.

Lý do. Học sinh Nguyễn Văn Thoại không thấy tên mình trong danh sách được lên lớp, bèn ra trước cổng trường cầm hung khí chờ sẵn. Khi thầy Hải chạy xe ra cổng thì Thoại dùng gậy triển khai chiêu đả cẩu bổng tấn công tới tấp. Cũng may, nhờ thầy Hải có đội mũ an toàn, nên chỉ bị trọng thương ở thân thể, phải đưa đi cấp cứu, thương tích 12%.

Học sinh hạ gục thầy trên bục giảng, chỉ bị án treo

 
Thầy giáo Lưu Phước Mỹ đã bị học sinh Vũ Hoàng Hiếu đánh phải đi cấp cứu

Ngày 17-7-2010, học sinh Vũ Hoàng Hiếu, lớp 11 trường Ban Mê Thuột, đã ném đá và dùng thanh gỗ có đóng đinh ở đầu, ra tay tới tấp tấn công giáo viên môn toán Lưu Phước Mỹ. Thầy giáo ngã quỵ bất tỉnh trên bục giảng, với thương tích 20%. 

Lý do. Bị thầy nhắc nhở vì không đứng dậy chào thầy trong khi cả lớp nghiêm trang đứng lên.
Toà án xử Vũ Hoàng Hiếu 2 năm tù treo.

Chuyện học trò đánh thầy ngày nay kể ra không hết, nào là học trò thuê du đảng thanh toán thầy, kéo bè xâm nhập vào nhà tấn công thầy giáo…

Nhiều người đặt câu hỏi: “Học trò đánh thầy, cô giáo, đạo lý ở đâu?

2). Nhiều thầy cô giáo mất nết đánh đập học trò

1. Trẻ em bị hành hạ ngay tại nhà trẻ

Bé Nguyễn Anh Đạt, 3 tuổi, ở trường mầm non Thiện Ý, Đà Lạt, bị chết ngạt do cô giáo đặt cháu vào thang máy để dọa cho cháu nín khóc.

Hồi tháng 4 năm 2016, cháu Trần Minh Khoa, 5 tuổi, ở trường mầm non Ngân Hà, Đà Nẵng bị cô giáo đánh thủng màng nhĩ do dùng tay tát mạnh vào mặt và tai. Một phụ huynh ở Quận 3 Sài Gòn cho biết con bà bị đánh nứt xương bàn tay vì cháu cầm viết tay trái.

2. Bé lớp một bị đánh tím mặt vì viết chính tả chậm

 
Hình em bé trên báo DailyMail* Cô giáo Thu Trà hối hận

Chiều ngày 29-3-2016 trên mạng xã hội xuất hiện hình ảnh một bé gái với đôi mắt, gò má và khuôn mặt bị bầm tím. Tin báo chí cho biết bé gái tên Phàn Chung Thủy, 6 tuổi, ở xã Phìn Ngan, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai, viết chính tả chậm nên bị cô giáo Trần Thị Thu Trà đánh đập. Cháu Thủy được đưa vào bệnh viện Đa khoa Bát Xát cấp cứu.

Sự việc được tờ DailyMail (Anh Quốc) đăng lại như sau: “A teacher who beat a six-year-old across the face with a ruler because she made a spell mistake is facing the sack in northern Vietnam. Her teacher, Tran Thi Thu Tra, flew into a rage when she saw the youngster struggling with during a spelling test. The young girl, known o­nly as T. pictured required hospital treatment after being beaten by a reacher”

Bên cạnh hiện tượng học trò đánh thầy nở rộ khắp nơi, thì đội ngũ giáo chức lại xuất hiện những ông thầy bà cô mất nết.

Việc thầy cô giáo ngược đãi học sinh, tuy không nhiều, nhưng đã xảy ra khắp nơi. Từ roi vọt đến bạo hành bằng lời nói, đã diễn ra dưới nhiều hình thức khác nhau. Phụ huynh ghi nhận có những vụ phạt có tính cách vô nhân tính. Vụ phạt độc đáo nhất được tổ chức y chang như đấu tố trong Cải Cách Ruộng Đất của Đảng trước kia. 

Học sinh cả lớp lần lượt tố cáo, lên án, rồi mỗi em lên tát vào mặt bị cáo. Cũng có trường hợp phụ huynh phản ảnh cô giáo dùng chổi chà đánh học sinh.

 
Học trò nằm bệnh viện vì bị thầy giáo đánh

Chào thầy dạy toán bằng tiếng Anh, trò bị đánh.

Ngày 15-3-2017, tại trường trung học Cà Mau, giáo viên Tăng Hùng Cường, dạy môn toán, vào lớp, các em học sinh đứng lên chào thầy bằng tiếng Việt. Một học sinh tên Danh lại chào thầy bằng tiếng Anh “Hello teacher” nên bị thầy dùng thước đánh vào tay và mặt. Học trò ôm cặp ra khỏi lớp. Ban giám hiệu đến giải quyết. Thầy giáo Tăng Hùng Cường cho biết đã uống rượu trước khi lên lớp và đánh học sinh.

Những ông thầy gạ tình lấy điểm, những thầy giáo cưỡng hiếp học sinh chỉ mới 8 tuổi ở lớp 4 đã đăng trên các báo.

3). Học trò đánh nhau

 
Nắm tóc và lột nội y là chiêu sở trường của nữ sinh

1. Màn túm tóc, xé áo đánh nhau của hai nữ sinh

 

Tối hôm 1-11-2014, một clip dài hai phút được tung lên mạng ghi lại hai nữ sinh tỷ thí với nhau như một màn đô vật. Sau vài câu khẩu chiến, hai nữ sinh xông vào nhau, miệng văng tục, tây chân đấm đá kịch liệt. Chung quanh là những bạn đứng xem. Thờ ơ, mà còn cổ vũ nữa. 

Một cô gái bị xé rách áo, lột nội y. Cô gái dùng áo để che ngực nhưng cũng bị giật đi. Để ngực trần. Những người chứng kiến không ai can ngăn cả.

Theo người đăng tải clip thì vụ việc xảy ra ở Bãi Cháy, Quảng Ninh.

2. Nữ sinh Thanh Hóa bị lột áo ngay cửa trường.

 

Giờ tan học. Nữ sinh tên B. lớp 10 trường Thọ Xuân, Thanh Hóa bị ba nữ sinh tấn công, lao vào đấm đá túi bụi. Tay nắm tóc, lột quần áo trước sự chứng kiến của nhiều học sinh khác.

Nhà trường cho rằng vụ việc xảy ra bên ngoài trường học, nên để cho công an thụ lý.

Học sinh đánh nhau xảy ra hà rầm như cơm bữa. Đặc biệt là nữ sinh. Nữ kê tác quái, gà mái đá gà cồ.

4.6. Học sinh gian lận thi cử

 
Thí sinh có ba tay, 1 tay dưới bàn Giấu phao thi vào ngực


Kể từ năm 2015, Việt Nam kết hợp hai kỳ thi tốt nghiệp phổ thông (Xem như tú tài) và tuyển sinh vào đại học được tổ chức cùng một ngày trên toàn quốc. Kỳ thi nầy là một sự kiện rất quan trọng, mở cánh cửa cho học sinh tìm việc làm hoặc được nhận vào đại học. 

Học sinh quyết chiếm cho được mảnh bằng nên hiện tượng gian lận thi cử được phát triển rầm rộ ở khắp nơi trên toàn quốc. Chỗ nào có trường thi thì có nhiều cửa hàng bán phao thi công khai.

1). Phao thi

 
Phao thi nhuộm trắng sân trường sau giờ thi

Phao thi là một dụng cụ gian lận thi cử. Chữ “Phao” bắt nguồn từ phao cứu sinh trên biển, cứu mạng người, không để chết chìm dưới nước. Phao thi ghi những tài liệu để qua mặt các giám thị gác thi, để cứu mạng những học sinh học kém.

Phao thông thường là những mảnh giấy nhỏ nằm trong lòng bàn tay, chữ nhỏ nhưng rất rõ nét. Các nữ thí sinh mặc váy ngắn thì viết tài liệu ở bắp đùi. Nhiều người đặt phao thi vào ngực. Ngày nay, gian lận thi bằng những thiết bị công nghệ cao, lưu trữ tài liệu trong điện thoại di động hoặc thiết bị liên lạc giữa thí sinh và người bên ngoài. Đó là thí sinh cho biết đề thi. Bên ngoài giải đề thi rồi chuyển vào phòng thi.

2). Về phần giám thị coi thi

 
Nhắm mắt làm ngơ Thí sinh nộp lại phao sau giờ thi

Giám thị ngoảnh mặt làm ngơ hoặc nhìn trời hiu quạnh, để cho thí sinh tha hồ quay cóp nhau. Đánh bùa. Cũng có giám thị chép bài của thí sinh nầy rồi chuyền cho thí sinh khác.

Sau giờ thi, phao thi tràn ngập sân trường. Đó là những phao đã sử dụng hoặc không sử dụng được nên phải bỏ. Phao thi đã tồn tại trong nhiều năm qua, chứng tỏ nó còn công dụng.

3). Chợ phao thi

  

Trước ngày thi, chợ phao thi rầm rộ nở ra ở các nơi có trung tâm thi. Công khai bán phao thi mỗi bộ từ 5,000 đ đến 12,000 đồng, đa số là ở những cửa hiệu mang bản photocopy.

Một phóng sự cho biết, chỉ trong 10 phút mà đã có 8 phụ huynh dẫn con em đến mua phao. Người bán quảng cáo: “Các anh chị khỏi phải lo, năm nay Bộ Giáo Dục cho đậu 100% nên giám thị lờ đi để thí sinh đánh bùa vô tư, thoải mái…”

4). Hàng trăm thí sinh bị đình chỉ thi vì phao thi và điện thoại.

Ngày 2-7-2015, trong ngày thi đầu tiên đã có 320 thí sinh bị đình chỉ cuộc thi, chủ yếu là sử dụng phao và điện thoại di động.

5). “Học sinh thi đậu tốt nghiệp 100% không cần dò kết quả”. Hiệu trưởng trường cấp ba Mang Thích, Vĩnh Long, đóng dấu ký tên Nguyễn Văn Bon.

6). Gian lận thi cử nghiêm trọng ở Bắc Giang

Ngày 18-6-2012, hiệu phó trường cấp ba Lý Thường Kiệt, chủ tịch hội đồng thi, cùng 2 thanh tra và 21 giáo viên tham gia giải đề thi rồi chuyển vào các phòng thi. Hiệu phó bị cách chức. 2 thanh tra và 21 giáo viên bị cảnh cáo.

5. Cải cách sách giáo khoa và đưa nhân quyền vào nhà trường

5.1. Cải cách sách giáo khoa

Sách giáo khoa là một trong những phương tiện hỗ trợ để thực hiện mục đích giáo dục. Những phương tiện hỗ trợ gồm có: đội ngũ giáo chức, phương pháp giảng dạy, và những trợ huấn cụ khác.

Khi mục đích của giáo dục CSVN không thay đổi, là đào tạo con người “vừa hồng vừa chuyên” tức là những con người có trình độ khoa học kỹ thuật và kinh tế, trung với Đảng để cai trị nhân dân, thì cho dù có cải cách bất cứ phương tiện hỗ trợ nào đi nữa thì cũng không thay đổi bản chất của giáo dục của Việt Cộng.

5.2. Dạy nhân quyền trong trường học

Việt Cộng dạy nhân quyền thì chẳng khác nào như mụ tú bà kêu gọi bảo vệ trinh tiết phụ nữ, hoặc bọn sơn tặc, hải tặc, địa tặc hô hào bảo vệ tài sản và đất đai của nhân dân.

Khi nào còn điều 4 Hiến pháp, khi nào còn các tổ chức đội Thiếu niên Tiền phong HCM, đoàn Thanh niên Cộng Sản Hồ Chí Minh, và còn chủ trương “Học tập theo gương đạo đức bác Hồ vĩ đại quang vinh muôn năm” thì cho dù có thay đổi bất cứ cái gì trong ngành giáo dục thì cũng chẳng ăn nhậu gì cả.

Từ ngữ bị lợi dụng để lừa bịp là: Độc lập, Tự do, Hạnh phúc. Là “Yêu nước” như Phật giáo Yêu nước, Công giáo Yêu nước, Việt kiều Yêu nước… Yêu nước là yêu XHCN, Yêu XHCN là yêu nước… Sách giáo khoa sử dụng những từ ngữ nầy chỉ để lừa bịp mà thôi.

6. Kết luận

GS Nguyễn Đăng Hưng kết luận: “Thôi đừng loay hoay mãi tốn thì giờ, mà nên nhìn thẳng vào vấn đề đi. Hãy sử dụng chương trình giáo dục Việt Nam đã có từ lâu rồi. Đó là chương trình giáo dục mà GS Hoàng Xuân Hãn đã xây dựng cho chính phủ Trần Trọng Kim từ năm 1945.

GS Hoàng Xuân Hãn đã xây dựng chương trình nầy trong 4 tháng nhưng đó là một chương trình khá chuẩn cho Việt Nam.

Bằng chứng là Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã xây dựng trong 10 năm, mà đã tạo ra những thế hệ con người trí thức của Miền Nam. Xây dựng được ngôi trường tiếng tăm như trường Petrus Trương Vĩnh Ký mà tôi là học sinh. Xây dựng được con người biết quý trọng con người, có tình người. Có ý thức dân tộc, có tình yêu đất nước. Hiểu biết về lịch sử VN và thế giới, và ngay cả những chuyên môn trong khoa học, nên khi ra thế giới không hề thua kém người Mỹ, người Pháp hay người những nước khác.

Hãy lấy chương trình giáo dục của Việt Nam Cộng Hòa mà sử dụng. Đừng loay hoay đi tìm lung tung làm gì”. (Hết trích).

Tóm lại, nội dung phát biểu của GS Nguyễn Đăng Hưng được thu gọn trong triết lý giáo dục VNCH: “Nhân Bản-Dân Tộc-Khai Phóng.

Minnesota ngày 16-9-2017



Thành quả giáo dục xã hội chủ nghĩa

Mai Thanh Truyết (Danlambao) - Bài viết thể hiện hồi ức những ngày ngay sau 30-4-1975. Sau hơn 42 năm qua, những người thuộc lữ đoàn 30-4 lần lượt “phản quốc” chạy sang Mỹ, Pháp, Canada... Một số ít ỏi tiếp tục làm “thân bọt bèo” cho chế độ. Còn lại, người viết biết được một người còn “ngoa ngoe” làm kiểng “câu chuyện Hoàng Sa-Trường Sa”, và một làm “lính kín trí thức” đi đi về về Sài Gòn - Boston. Và thành quả giáo dục xã hội chủ nghĩa ngày hôm nay qua hai hình ảnh ngày khai trường ở phần kết của bài viết. 

Vào thời điểm ngay sau ngày 30/4/1975, tâm trạng người dân hoang mang cực độ. Nhà nhà e dè mỗi khi tiếp xúc hay trao đổi với những người hàng xóm thân thuộc trước kia. Không khí xóm giềng thân mật không còn ứng hợp với câu “bà con xa không bằng láng giềng gần” nữa, đối lại bằng những cặp mắt nghi ngờ, e sợ, nhất là khi thấy bóng dáng một người quen thuộc nhưng trên cánh tay có mang một băng vải đỏ. Đó là hình ảnh tiêu biểu nhất cho những ngày đầu gọi là “cách mạng”.

Chúng tôi, một nhóm giáo chức của trường Đại học Sư phạm Sài Gòn gồm GS Nguyễn Văn Trường, GS Lý Công Cẩn, GS Lê Trọng Vinh (qua đời 1977), GS Trần Kim Nở, GS Trần Văn Tấn (qua đời 2015), và người viết (đã ở khu cư xá 57 Tự Đức từ mấy ngày trước 30/4), đang ngồi với nhau để bàn thảo xem phải hành động như thế nào, trình diện ra sao, vì hôm đó chỉ là ngày thứ hai của “cách mạng”, tức thứ năm ngày 1/5/1975.

Tình cờ GS Nguyễn Hoàng Duyên, một thành viên của Ban Hóa học của trường lái Honda đến. Tôi đề nghị với các GS huynh trưởng để tôi cùng Duyên lên trường xem xét tình hình trước.

Hai anh em đèo nhau trên chiếc Honda dame, mỗi người một tâm trạng bất an, nhưng vẫn không lộ ra. Khi vào khỏi cổng trường, không khí hoàn toàn khác, không còn một không khí quen thuộc như ngày nào. Một cảm giác nặng trĩu nơi tôi khi nhìn thấy một Giảng nghiệm viên thuộc Ban Vạn vật mang băng vải đỏ nơi cánh tay, chận chúng tôi lại, và hỏi với nét mặt lạnh lùng: "Hai anh vào ghi tên trình diện đi".

Bước vào một phòng thí nghiệm hóa học, tôi lại thấy anh Nguyễn Minh Hòa (sau 30/4 được ”xếp” vào vị trí Trưởng khoa Hóa ĐH Sư phạm “Tp HCM” thay thế chỗ của người viết trước ngày đó, vì “người” đã từng tuyên bố là nhờ cách mạng mà vợ tôi mới… mang thai được và tôi có con nối dòng(!). Đã về hưu hiện tại), một giảng nghiệm viên của tôi, cũng mang băng đỏ trên cánh tay hỏi tôi bằng một giọng lạnh lùng, không còn kính trọng như những ngày trước đó. Dĩ nhiên là tôi ghi tên và bước ra ngoài.

Đi lần đến văn phòng Phó Khoa trưởng, cửa mở toang, tôi thấy Ngô Phàn, một sinh viên Ban Lý hóa của trường đã chạy vào bưng hai năm về trước. Phàn hỏi tôi, trên tay cầm khẩu súng lục nhỏ của GS LCC: “Anh có gặp Ô C. không?” Tôi đáp: “GS LCC sẽ vào trình diện sáng nay”.

Quan sát chung quanh sân trường, tôi chỉ thấy vài chị “nhà quê” quấn khăn rằn trên cổ, vẻ mặt thể hiện nét thỏa mãn của kẻ chiến thắng bước qua lại, chỉ chõ các “anh” đeo băng đỏ mà trước đó chỉ vài ngày là những giáo sư của VHCH. Ngoài ra, không thấy bóng dáng của một “cán bộ” hay “bộ đội” từ miền Bắc nào cả. 

Sau đó, Duyên và tôi đi về báo cho các GS đang chờ đợi ở cư xá Tự Đức. Mọi người lên trường trình diện ngay sau khi được chúng tôi thông báo.

1. Một thời không quên

Một tháng sau, mọi sự đi dần vào ổn định, nghĩa là mọi thủ tục kiểm soát, kiểm tra đã hoàn tất, số giáo sư của trường được chia ra làm hai nhóm rõ rệt: 

1- Các giáo sư đeo băng đỏ trong những ngày đầu trở thành các Tổ trưởng và Tổ phó học tập trong đó Tôn Nữ Thị Ninh là một Tổ trưởng sáng giá nhất, và 

2- Số giáo sư còn lại chiếm đa số là Tổ viên.

Chúng tôi bắt đầu chương trình “học tập” tại chỗ với mỗi tổ khoảng trên dưới 20 người, trong đó, ngoài Tổ trưởng, Tổ phó còn có một GS hướng dẫn học tập mới vào từ miền Bắc. Nơi trường Sư phạm, các “giáo sư” đó đến từ trường ĐHSP Vinh, trong đó, “một cháu ngoan của Bác” tên Trần Thanh Đạm làm Hiệu trưởng, “GS” Cao Minh Thì làm Hiệu phó, “GS” Nguyễn Văn Châu và một số “GS” khác như Yến, Thoa…và một số khác tôi không còn nhớ tên. Tuy nhiên, một người Trưởng ban tổ chức mà tôi không bao giờ quên được, đó là Bảy Được, một công an chánh gốc, mà sau này đã hỏi cung tôi cùng với một sĩ quan cấp tá công an là chồng của giáo sư Yến nói trên.

Dĩ nhiên những buổi học tập trên có tính chất giáo điều, diễn ra trong tẻ lạnh vì thái độ bất hợp tác của đa số giáo sư, ngoài những câu hỏi cò mồi của “đám giáo sư đeo băng đỏ”. Tuy nhiên cũng có những giây phút sôi nổi vì các câu hỏi “móc lò” của một số GS trẻ như Duyên và Tuấn làm cho “đám ba mươi” cứng họng, vì họ làm sao có khả năng giải đáp được trong khi chứa trong đầu một tâm thức nô lệ!

Một kỷ niệm tôi còn nhớ đến hôm nay sau 42 năm là buổi đúc kết học tập. Tổ trưởng của tôi là một tiến sĩ cũng tốt nghiệp bên Pháp và là Phó ban Hóa học thời VNCH tên Nguyễn Thị Phương. Trong suốt thời gian “học tập”, Cô Phương thường đi bên cạnh một “nồng cốt” thực sự, có tên Bùi Trân Phượng, con một giáo sư Việt Văn bên Đại học Văn khoa. Cô nầy luôn luôn mặc áo bà ba và quần lãnh đen và cũng “bắt chước” túi xách cán bộ sau lưng, luôn quấn trên cổ một khăn rằn. 

Cô nầy luôn luôn “bên cạnh” “anh” Ba Trực của thành ủy mỗi lần đi họp Tổ của Hội trí thức yêu nước Tp HCM có trụ sở chiếm của Cư xá Phục Hưng cũ đường Nguyễn Thông (Tôi không “có” vào Hội nầy, chỉ “bị bắt buộc” đi họp vì các buổi họp nằm trong chương trình của giao đoạn “học tập chánh trị”). Trong thời gian nầy, Phượng còn là sinh viên, nhưng ở thời điểm hiện tại, Phượng là một “tiến sĩ” làm việc giữa Sài Gòn và Boston…

Tôi được xướng danh đọc bài bài đúc kết học tập đầu tiên. Vì đã chuẩn bị trước, tôi đã nhờ người học trò “ruột” hiện ở Vancouver soạn thảo, ghi lại tất cả những lời “Bác Hồ dạy” “Bác Tôn dạy” cùng các phát biểu của “Chú Duẫn” v.v… Tất cả được học trò tôi đúc kết, ráp nối trên 30 trang giấy…

Và trong suốt buổi đúc kết, tôi là cây đinh trong đó. Tôi đã chiếm hết giờ dành cho Tổ để đúc kết. Do đó, sau khi thảo luận bài đúc kết, vì đã hết giờ cho nên các đồng nghiệp còn lại của tôi được ra về khoan khoái vì đã tránh được nói lên những điều ngược với lòng mình…

Trong suốt những ngày tháng gọi là “học tập”, thỉnh thoảng cũng có những cán bộ cao cấp từ ngoài Bắc vào như Cù Huy Cân, Xuân Diệu, và nhiều người khác… giảng dạy về “thiên đường cộng sản”. 

Một hôm, tại giảng đường của Đại học Khoa học có sức chứa gần 500 người, nhà thơ tình lãng mạn “ngày xưa” Xuân Diệu đăng đàn. Có thể nói, chưa bao giờ tôi có thể hình dung được một cán bộ cao cấp của cộng sản, từng giữ chức Thứ trưởng Văn hóa Bắc Việt có những thái độ và cung cách thiếu văn hóa như thế.

Ông Xuân Diệu, với cái áo sơ mi bỏ ngoài, mang đôi dép lẹp xẹp, vai mang cái bị da cán bộ… chễm chệ ngồi trên cao… tự do phát ngôn. Bên cạnh đó hai chai bia Con Cọp BGI 75cc và một ly lớn. Vừa uống, vừa nói, tay chân “huênh hoang” với luận điệu của kẻ chiến thắng…

Và những câu nói ngày hôm đó là bài học… đầu tiên của tôi sau “cách mạng” như tựa đề của bài viết này và hình ảnh cây cổ thụ minh họa.

Ông ta nói cái gì?

Xin thưa,

Ông ta chê chế độ Việt Nam Cộng Hòa, đặc biệt là giới trí thức miền Nam, giới giáo sư đại học… và ví tất cả như những cây cổ thụ sum suê cành lá… nhưng không có rễ. (Xin các giáo sư có mặt ngày hôm đó, hiện đang ở hải ngoại làm chứng giùm cho tôi, kẻo tôi bị nói oan là bêu xấu chế độ ưu việt bằng triệu lần tư bản).

2. Một thời để nhớ lại và sẽ không bao giờ quên

Sau 42 năm, nghiệm lại câu nói năm xưa“thương cha thương một, thương ông thương mười” của Tố Hữu, người bạn của Xuân Diệu, lòng tôi chùng xuống và cảm thương cho một người lớn lên trong “cách mạng”, được “cách mạng” nuôi dưỡng… cho nên mới có ý so sánh đầy ‘biện chứng” trên.

Bốn mươi hai năm qua, bây giờ cả thế giới mới thực sự thấy rõ hình ảnh Việt Nam ngày nay, hình ảnh nầy đã chứng minh rành rành qua một đất nước tan hoang từ xã hội băng hoại cho đến đạo đức suy đồi, trong đó giáo dục thể hiện tất cả những gì tồi tệ nhất như thầy trò, cô trò… có thể trao thân vì những đổi chác cho một kỳ thi, hay một mãnh bằng, chưa kể những tệ hại khác không cần phải nêu ra đây. Có thể nói, trong lịch sử giáo dục Việt Nam chưa có thời đại nào đưa đến sự đảo lộn luân thường đạo lý như giai đoạn hiện tại của Đất và Nước hôm nay.

Bài học đầu tiên của Xuân Diệu 42 năm về trước về cây cổ thụ cần phải được xem xét lại. 

Kết luận của bài tản mạn nầy cần phải nói cho rốt ráo là “Cây cổ thụ xã hội chủ nghĩa Việt Nam hiện tại là một cây chết khô, không hoa, không lá, không rễ, và thân cây đã mục nát, thậm chí mối và mọt cũng không còn gì có thể gậm nhấm được”.

Và sau hơn 42 năm, hệ thống giáo dục của CSVN đã biến học sinh thành một công cụ cho đảng như suy nghĩ của Phạm Đình Trọng: “Học trò thay vì thích thú mặc bộ đồ mới đón năm học mới như đứa trẻ xênh xang áo mới đón ngày tết lại phải mặc đồng phục đồ lính, đội mũ lính, mang vẻ mặt xung trận, đi ắc ê một, hai, tập những bước đi đầu tiên của rô bốt công cụ, của bầy đàn, muôn người như một, không có cá nhân, không còn cá tính...” trong ngày khai trường cho niên học mới.

Và một tương phản khác của ngày khai trường năm nay 2017 ở một miền núi trên cao nguyên Việt Nam với hình ảnh học trò ngồi chồm hổm trên đôi chân đất trong “lớp học - sân trường lầy lội” dưới trời mưa lâm râm!

Kỷ niệm Ngày “Ô nhục đầu tiên” sau 1975
Kỷ niệm 11/9/2001


Chuyện cờ đỏ và Sử nước Nam!

Bảo Giang (Danlambao) - Lịch sử của một dân tộc không bị trói buộc trong màu cờ hay sắc áo nhất định nào. Bởi vì, Lịch sử là sự ghi nhận nghiêm chỉnh về những sự kiện xảy ra trong quá khứ cũng như trong cuộc sống hiện tại. Đồng thời cũng ghi nhận sự thể hiện của người dân trong cuộc sinh tồn với mảnh đất, nơi họ đã được sinh ra. Theo đó, Lịch sử luôn mang tính thật, khách quan, cố định, vượt thời gian và không gian, không thể thay đổi. Thí dụ, việc Hồ Chí Minh giết hơn 172,000 người Việt Nam trong Mùa Đấu Tố là điều không bao giờ có thể thay đổi được.

“Từ buổi con lên đường xa mẹ
Theo anh em sang Lào, rồi dấn bước vào Trung
Non xanh nước biếc chập chùng
Sớm nắng biển, chiều mưa rừng gian khổ.
……………………
Sao người ta bắt con đốt xóm phá cầu. 
Phải gài mìn gây thương tác, thương đau. 
Khi gài mìn đôi tay con run rẩy. 
Rồi sau đó Con thấy xác người trong máu đỏ chan choà. 
Máu của ai? Máu của đồng bào ta, của những người như mẹ. 
Đêm hôm ấy mắt còn trào lệ. 
Ác mộng về trằn trọc thâu canh…” (bài thơ của Thiếu uý Dũng gởi cho mẹ. Anh là thành viên trong đoàn Sinh Bắc tử Nam.)

Thiếu úy Dũng là ai? Tôi quả thật không biết anh là ai. Chỉ nhân đọc bài thơ của anh mà viết nên đôi dòng về tinh thần của con dân Việt Nam đã sinh ra và lớn lên trong thời chinh chiến. Anh yêu tổ quốc và đồng bào có lẽ còn hơn bản thân mình. Đó là lý do, anh đã xếp bút nghiên mà theo nghiệp đao binh. Anh trở thành một sỹ quan trong đoàn đi B, còn gọi là đoàn “sinh Bắc tử Nam”. Khi lên đường, anh mang theo khát vọng giải phóng cho đồng bào của mình đang phải sống trong cảnh lầm than dưới gót giày Mỹ Ngụy theo lời tuyên truyền của nhà nước VC. Nhưng hỡi ơi! Sự thật là đây. Cảnh sống của miền nam, dẫu chỉ là lần đầu tiên hiện ra trước mặt, nó đã đổi mới đời anh. Và từ chính nơi đây, anh bắt gặp đời sống thật và nó đã tạo nên hình ảnh của Người trong con người của anh.

Câu chuyện tìm được sự thật, tìm ra chân lý sống của anh xem ra đã bắt đầu bằng một câu chuyện khá đơn giản. Sau hơn hai tháng còng lưng đeo nỗi khổ trên đường trèo đồi, lội suối, băng rừng rồi vượt biên giới Lào, xâm nhập vào Nam với mục đích giải phóng cho đồng bào trong khổ nạn bị Mỹ Ngụy bóc lột. Kết quả, lần đầu đơn vị anh được lệnh tạm dừng chân. Khi điểm binh, dù chưa một lần chạm địch, quân số của đơn vị lúc ra đi đã mất quá một phần ba. Lý do, lớp bệnh nằm lại trên đường, lớp ăn bom và lớp “B” quay! Mà lạ làm sao chứ! Cảnh chiến trường ngoài những lúc hứng bom, lãnh đạn pháo và chôn nhau là những khoảng thời gian thật lặng lẽ, cúi mặt xuống, nhịn đói mà đi. Địch chưa nhìn thấy một tên. Làng thôn cũng chẳng có. Ngút tầm mắt vẫn chập chùng rừng cao, núi thẳm.

Rồi bất ngờ cũng đến, sau nhiều ngày tránh bom, trốn đạn pháo, đơn vị lạc ra ngoài bìa cánh rừng hoang. Bước đầu ngơ ngác, tưởng là chốn thiên thai của Lưu Nguyễn năm nào. Bởi vì trong tầm mắt kia là đồng ngô, nương sắn và xa xa là những mái nhà ẩn hiện, nằm thanh thản vươn khói trong nắng chiều. Bụng đói, đôi mắt đỏ. Dầu có lệnh cấm cũng chẳng ngăn được những bàn chân bỏ điểm tập trung, nhanh chân thi nhau tràn vào vườn bắp, đưa cánh tay ra chộp lấy vật ngon của lạ. Lúc đầu, họ cho rằng vườn trại là của dân quân ta trồng tỉa để cải thiện, tiếp ứng cho đời sống trong khu chiến. Sự thật lại hoàn toàn khác. Nó chẳng có liên hệ gì với ta. Nó là của người dân địa phương sống trong vùng.

Dũng hoang mang, đứng lại rồi cùng vài người binh tiến đến gần hơn để quan sát. Lạ lùng chưa, không một ai trong họ có cảm giác như vào khu chiến, ở đó có hình ành bọn ngụy quân, ngụy quyền ăn thịt người như lời bác kể, bác viết trong học tập “giấc ngủ mười năm” của Trần Lực (1949). Trái lại là một yên bình, nếu như không muốn nói là thanh bình khi chiều xuống trên nương đồng với bóng dáng của những bà mẹ với đàn con thơ. Ở đó, xem ra chỉ có niềm vui và cuộc sống ấm no của con người. Rõ ràng, khi đứng trước cảnh như mộng này, chẳng ai hỏi, nhưng nếu được chọn, chẳng phải mình Dũng mà là tất cả những người có mặt ở đây, đều khao khát có được một mái tranh như thế mà sống!

Sau buổi chiều đầu đời làm trộm cắp, hái bắp của người dân về để giải quyết cái bệnh đói trên rừng. Đoàn đi "B" của Dũng lần đầu tiên có được tiếng cười nói oang oang. Tiếng cười mà họ đã phải bỏ lại từ lúc lên đường. Phần súng đạn chừng như chẳng còn một ý nghĩa gì trong buổi chiều nay. Tất cả đã bị bỏ quên để nhường chỗ cho một giấc ngủ no. Quá nửa đêm, Dũng bị gọi dậy với khẩu lệnh: “tiến nhanh, đánh gọn, quét sạch bọn Ngụy trong buôn làng trước khi trời sáng”. Lệnh được ban ra, các toán vội vã di hành trong đêm. B40, B41, cối 60 bắn cấp tập, rồi Ak, kèn kiệu, tiếng hô xung phong nổ vang khắp lán. Địch chết bất ngờ, không một tiếng súng bắn trả. Say máu thù, toán quân của Dũng được lệnh tiến lên càn làng.

Khi mặt trời vươn lên, không phải một mình Dũng, mà hầu như tất cả những kẻ chiều hôm trước tràn vào đây bẻ bắp trộm, đều bàng hoàng vì cảnh tan hoang, vườn ngô gãy đổ. Bên cạnh đó là nhà cháy và máu loang bên xác những người mẹ, em bé. Nhưng lạ, không một dấu vết nào của quân Ngụy để lại. Chúng biến đi đâu? Lên trời hay độn xuống hỏa ngục cả rồi?

Nước mắt Dũng tự nhiên lăn chảy trên gò má nhô cao trong lúc liên lạc viên oang oang làm báo cáo đã hoàn thành xuất sắc công tác giải phóng cho thôn làng… Đến khi nhìn sang căn nhà đang bốc cháy, hình ảnh đầu tiên Dũng thấy lại là viên chính trị tiểu đoàn đang ngấu nghiến cái bắp còn sống. Bên cạnh đó là đội anh nuôi tranh thủ cạo lông một con chó bên cái chum đựng nước. Tủi, nhục! Dũng bỏ đi. Lần đầu tiên trong đời anh nghi ngờ về bài học “giải phóng miền nam”, và lời lẽ của Hồ Chí Minh cũng như những động viên từ Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp… khi anh cùng đoàn quân lên đường.

Rồi Dũng gọi thêm vài người cùng đi kiểm tra. Nơi đâu cũng thấy những xác chết và người bị thương. Từ người già tới em bé nếu chưa chết thì đều quằn quại trong đau đớn, chờ chết, bên tiếng gào thét của người còn sống. Nhưng không có một lời đáp trả. Lẽ tự nhiên là thế. Bởi không một ai trong đoàn quân chiến thắng của Dũng có lấy một cái băng hay viên thuốc chạy chữa, băng bó cho họ. Đã đau đớn thế, Dũng còn kinh ngạc vì chẳng thấy một hình bóng hay dấu vết nào của Mỹ Ngụy để lại. Bỗng, một loạt đạn nổ vang từ căn nhà kế bên. Dũng chạy vội đến, anh bắt gặp tại chỗ hai tên quân trong đội của mình vừa bắn chết một người đàn bà trên dưới ba mươi ở ngay trước cửa buồng. Nhìn xác người đàn bà không một mảnh vải che thân còn đang co giật trước mắt, Dũng muốn lên tiếng hỏi, nhưng lại không thể. Bởi lẽ, anh đã hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Nó chính là bài học của Trần Lực, cũng gọi là Hồ Chí Minh, người đã viết về cảnh này trong tác phẩm thời danh “giấc ngu mười năm” của Y, mà Dũng đã được học tập trước khi lên đường. Trong đó, Hồ Chí Minh kể:

“Tháng 10 năm 1947, đội của tôi (Trần Lực) lại được điều đi đánh tại đường số 4. “Người ta nói dân ở gần mặt trận ai cũng hăng. Có gì lạ đâu. Tây nó ác quá. Chúng bắt được đàn bà con gái, thì 7 tuổi đến 70 nó chẳng từ ai. Năm bảy thằng tranh nhau hiếp. Hiếp không chết, thì nó chặt đầu, móc mắt, mổ bụng, rạch trôn. Có khi chúng bắt con trai hiếp mẹ, cha hiếp con gái, cho chúng nó coi và cười. Không nghe thì chúng giết cả nhà.”.

Chuyện xảy ra đúng như thế. Nhưng kẻ giết người trước mắt Dũng không phải là bọn tây, đó chính là Trần Lực và bộ đội của Y. Thật là tủi nhục cho phận người chỉ huy như Dũng trong hoàn cảnh này, anh không thể hỏi lại một câu bởi vì cái lý do được chúng báo: “Báo cáo thủ trưởng, đã từ lâu rồi em chưa nom thấy đàn bà. Đã thế, Nó còn tính cởi truồng ra để lừa … bác!”. “Tiếc gì, nó bị thương rồi thì ta cứ theo khẩu lệnh mà làm, thuốc đâu mà cứu…”

Thực tế là đây, trong khi Bùi Tín lại nhăng cuội trong Mây Mù Thế Kỷ trang 32 như sau: "...Trước nhân dân và cả nước Việt Nam, trước dư luận quốc tế, quả thật là có quá nhiều khó khăn, khi muốn dành cho quân đội ấy (QL/VNCH) những chữ "yêu nước", "chính nghiã" khác với Quân Đội Nhân Dân Việt Nam (Cộng Sản)…" . Bạn hỏi tôi, tại sao ông viết như thế ư? Đơn giản là Bùi Bằng Đoàn trở giáo đâm người Quốc Gia thì ông Tín không thể có con đường nào khác ngoài hai chữ tráo trở!

Chuyện chiến trường xưa là thế. Hết chiến tranh, Dũng không trở về và người ta cứ tưởng là hết đau thương. Kết qủa lại ngàn lần khác! Hoặc giả, nó không nằm trong hoàn cảnh của Việt Nam. Bởi lẽ ở nơi đó, hơn 40 năm sau ngày tàn chinh chiến, lại đến lượt bầy dơi đêm được gọi là “sử gia” Việt cộng tiếp tục mở ra con đường làm bại hoại tinh thần của người Việt Nam hôm nay và ngày mai bằng những dòng nét bất lương trong tập sách gọi là “Lịch Sử Việt Nam” của chúng. Hỏi Dũng xem, việc làm của các “sử da” như Trần Đức Cường, Nguyễn Xuân Dũng… có giống câu chuyện của hai tên bộ đội trên rừng năm xưa không?

Sẽ nhiều người bảo giống, nhiều người cho là không. Tuy thế, hãy nói cho dân tôi biết những người Viết sử ấy là ai, họ sẽ cho biết cuốn sách ấy là gì, viết gì?

Nếu tập thể viết cuốn sách đó là những đảng viên Việt cộng, thì dĩ nhiên nó chỉ có thể có giá trị với VC và nên gọi nó là Lịch sử Việt Nam theo định hướng Việt cộng. Nó tuyệt đối không có chút giá trị gì với người Việt Nam. Bởi lẽ, nó không phải là dòng sử Chân Chính của Việt Nam cho người Việt Nam. Theo đó, Nó không thuộc về con dân Việt Nam và nó càng không thể tồn tại để đầu độc tuổi trẻ Việt Nam ngày mai. Nó là sử Việt cộng. Sử của những kẻ đi giết mướn, đánh thuê cho Tàu. Nó là sử của những kẻ nô lệ đi giết mướn như Lê Duẩn định nghĩa: “ta đánh miền nam là đánh cho Liên Sô, cho Trung quốc…” mà chính Dũng là chứng nhân. Nó sẽ bị đào thải, bị vất vào xọt rác ngay khi chế độ Cộng sản tàn lụi trên phần đất này. Bởi lẽ:

I. Một định nghĩa.

Lịch sử là bước đi của giống nòi, là trí nhớ của dân tộc, xa hơn là hồn thiêng của đất nước. Ở đó là sự sống, sự chết, có chiến tích, có thành quả có thất bại. Tất cả tạo nên cuộc sống thật, nhịp thở chân chính của dân tộc ngày hôm qua, và hôm nay. Lịch sử là sự thật là chân truyền cội rễ của một dân tộc đã sống và đã trải qua thời gian và không gian. Ở đó, Sử không mang tính dối trá lừa đảo của một cá nhân hay một tập thể nào.

Theo định nghĩa này, một câu hỏi được đặt ra là:

II. Lịch sử có tùy thuộc cờ Vàng hay cờ Đỏ không?

Con đứng ngóng màu cờ Vàng trân qúy…

Mẹ một bóng trên Trường Sơn đợi gió,
Mảnh hình hài như sóng đổ nghiêng nghiêng.
Bờ vai gầy tưởng mẹ choàng khăn đỏ.
Có ai ngờ dòng máu chảy loang loang.
Người ngã xuống uất hận nhìn phương bắc,
Rực một trời khăn đỏ với cờ sao.
Dưới chân đồi máu trào ra cửa miệng,
Cảnh núi rừng cây cỏ cũng tang thương.
Đất đỏ, rừng đỏ như một biển đỏ.
Hôm nay mẹ chết vì mảnh cờ sao.
Bắc Nam, chảy tràn màu đỏ, máu đỏ,
Ngày mai con chết bởi cờ năm sao!….

(còn tiếp)

22-9-2017


Chúng ta có thể làm gì?

Trần Thảo (Danlambao) - Nghe một công ty khai phá sản mà mình vỗ tay reo hò thì chả khác gì có thằng cha nào đó té giếng mà mình còn bồi thêm hòn đá liệng xuống. Chẳng đẹp tí nào! Nhưng thật tình khi nghe hãng Toys Are Us khai phá sản tôi đã cảm thấy vui mừng. Lý do rất đơn giản. Trong cái tiệm bán đồ chơi ấy, bạn thấy có đến 95% hàng hóa từ nhỏ đến lớn đều là hàng nhập từ China.

Cái tên quái vật Tàu cộng hiện nay hầu như nắm toàn bộ đế chế hàng xuất khẩu trên toàn thế giới. Từ máy móc, đồ điện, vải vóc, quần áo, đồ chơi, đồ thể thao, thực phẩm v.v... tất cả hàng hóa khi bạn tìm xem nơi sản xuất của nó thì phần lớn đều là made in China. 

Một Toys Are Us chết ngắt, kéo theo sự giảm sút chút ít về mức bán của hàng Tàu, dĩ nhiên chả thấm gì đối với tổng số lượng hàng hóa Tàu được bán ra mỗi ngày trên toàn thế giới trong nhiều loại cửa hàng. Nhưng đối với tôi, một vết trầy sướt trên thân thể con quái vật đó cũng khiến cho mình thấy thoải mái. 

Tôi biết đó chỉ là sự chống đối có tính cách tiêu cực, nhưng biết làm sao hơn? Khi mà cái tập đoàn CSVN cầm quyền tại đất nước chúng ta tụi nó quá hèn nhát. Chúng chỉ hùng hổ và tàn bạo với những người dân vô tội, không một tấc sắt trong tay. Phụ nữ, trẻ em, cụ già gì chúng cũng chả bao giờ nương tay. Nhưng nghe giặc Tàu lấn đất, lấn biển, bắn giết ngư dân, ngăn cấm khai thác tài nguyên biển thì chúng im thin thít. Từ tổng bí thư cho đến các tướng lãnh mang đầy sao trên ve áo, tất cả đều là những tên giá áo, túi cơm, không dám hó hé một lời chống đối, ngoài những quan ngại này nọ qua cửa miệng của hết cái rô bô Lê Hải Bình trước đây và bây giờ là cái máy thu thanh Lê Thị Thu Hằng. 

Với tình hình đất nước như hiện nay, lũ nội thù CSVN đang không ngừng ra sức phá cho tan tành quê hương gấm vóc, trong khi đó thì ngoại thù Tàu khựa cũng chưa bao giờ hung hãn như hiện nay, quyết thực hiện tham vọng nuốt trọn Việt Nam với sự phối hợp bán nước của tập đoàn CSVN. Chúng ta, những người dân Việt Nam yêu quê hương đất nước, còn có thể làm được gì một cách thực tế để góp phần thay đổi chế độ CSVN nội thù, nối kết lòng dân, cùng chống giặc ngoại thù Tàu cộng, gìn giữ nước nhà? 

Từ đầu năm 2017 cho đến nay, tại Việt Nam đã có những sự kiện đáng chú ý, mà nếu chúng ta theo dõi và nối kết những sự kiện đó lại thì chúng ta có thể hiểu biết rõ ràng chế độ CSVN hiện nay đang ở trong tình trạng như thế nào. 

Trước hết là những vận động và tuyên truyền của nhà nước CSVN, khuyến khích người dân đem đô la Mỹ và vàng ra đầu tư. Cuộc vận động này kéo dài từ đầu năm đến nay với đủ mánh khóe, đủ những lời tuyên truyền có cánh, nhưng người dân Việt Nam trong hơn 40 năm qua đã ăn đủ bánh vẽ, bây giờ ớn tận cổ. Mặc cho những tên láu cá với mác giáo sư, tiến sĩ tài chánh khua môi múa mỏ, người dân cứ cười mỉm chi cọp, bình chân như vại. Chế độ ca múa hồi lâu mà thấy dân như thế rồi cũng nản, giấc mộng ôm 500 tấn vàng của dân về để chi tiêu cho ngân sách quốc gia thì ít mà chủ yếu là bỏ vào túi riêng đã trở nên giấc mộng tàn. Thế là chế độ nghĩ ra chiêu khác, chiêu tăng thuế VAT (Thuế trị giá gia tăng ) và tăng thuế bảo vệ môi trường đánh vào người tiêu thụ xăng dầu. 
Qua diễn đạt của facebooker Nhân Thế Hoàng, chúng ta mới thấy chế độ CSVN bất cố liêm sỉ, nó tính thuế VAT rất là dã man, mà người dân nếu vô tình, không tìm hiểu thì đúng là như con vịt để cho chế độ nhổ lông mà không biết đau:
Thí dụ một chiếc xe từ bên USA là 20000 usd, Nếu tính thuế (đàng hoàng ) sẽ như sau: 

- Thuế nhập khẩu: 50 - 70% của (20000) = 12000 usd

- Thuế tiêu thụ đặc biệt: 40 - 60% của (20000) = 10000 usd

- Thuế VAT 10% của (20000) = 2000 usd.

Như vậy, chưa tính lợi nhuận của doanh nghiệp, người mua phải trả cỡ: 20000 +12000 +10000 + 2000 = 44000 usd. 

Nhưng nhà nước của đỉnh cao "trí tệ" phù phép với cách tính như sau: 

- Thuế nhập khẩu 50 -70 % của (20000) = 12000 usd

- Thuế tiêu thụ đặc biệt: 40 -60 % của (20000 + 12000 ) = 16000 usd

- Thuế VAT 10% của (20000+12000+16000) = 4800 usd.

Như vậy, chưa tính lợi nhuận của doanh nghiệp, người mua phải trả cỡ: 20000 +12000 + 16000 + 4800 = 52800 usd.

Riêng thuế bảo vệ môi trường, thì trong thời gian gần đây giá xăng và giá thuế bảo vệ môi trường có khi gia tăng mỗi ngày khiến cho dân la làng như bọng, nhưng nhà nước cộng sản vì cần tiền, cứ thế mà đè dân ra bắt chung đủ. 

Cũng trong năm nay Thủ tướng Phúc ký sắc lệnh thành lập Tổ Tư vấn kinh tế gồm 15 tiến sĩ, giáo sư với hy vọng vực dậy nền kinh tế èo uột của VN. Nhưng dẫu có tài thánh thì Tổ Tư vấn kinh tế cũng đành ngáp vắn ngáp dài rồi cúi mặt làm thinh. 

Thủ Tướng Phúc lại mặt lì đi gặp đại diện Ngân Hàng Thế Giới (World Bank), yêu cầu WB tìm giùm cho VN những nguồn vốn không cần hoàn trả. Hay nói cho gọn là ông thủ tướng cộng sảnvác bị đi ăn mày. Trong khi đó thì tổng Trọng thậm thụt cho chủ tịch Hội Nhà văn Hữu Thỉnh ra sức kêu gọi hòa giải hòa hợp về mặt văn học giữa quốc nội và hải ngoại. Để làm gì? Dĩ nhiên là mở một cửa khẩu đột phá, làm dịu đi sự oán hận của cộng đồng Việt tị nạn đối với sự tàn bạo và tráo trở của chế độ cộng sản, từ đó thu hút đầu tư cũng như gia tăng lượng kiều hối gửi về trong nước. 

Điều gì đã khiến cho tình trạng tài chánh của CSVN rớt xuống đáy thê thảm như vậy? Có rất nhiều lý do, chỉ xin đưa ra những lý do chính mà hầu như ai cũng biết:

- Tình trạng đục khoét của công: Với 4 triệu rưỡi đảng viên, chỉ cần lấy đại ra con số 100 ngàn kẻ có chức có quyền. Không có đứa nào chịu làm hạm phó, đứa nào cũng là hạm trưởng, lớn ăn theo lớn nhỏ ăn theo nhỏ, làm cho ngân sách quốc gia cạn kiệt. Tổng Trọng làm bộ giương cờ chống tham nhũng thực ra ông ta nhắm vào mục tiêu khác, vì thế quốc nạn tham nhũng bây giờ như bầy sâu lủ hủ trong mọi ngõ ngách cơ quan, vô phương cứu chữa. 

- Tình trạng phe nhóm lợi ích: Tập đoàn cai trị độc tài kết bè kết lũ với nhau, trong công tác khai thác tài nguyên quốc gia chúng chỉ đem về cho ngân sách nhà nước cỡ 3/10 kết quả tài chánh thu lượm được, còn 7/10 chúng chia nhau bỏ vào túi riêng. 

- Với cái quy định ma quỷ "đất đai là tài sản của nhân dân do nhà nước quản lý"những tên quan lớn địa phương tha hồ kết bè ăn chia với nhau trong những phi vụ béo bỡ. Chúng cưỡng chiếm đất đai ruộng vườn của dân hay mua vô với giá rẽ mạt rồi bán lại cho tư bản Tàu hay nước ngoài nào đó với giá cao gấp ngàn lần hơn. Trong vụ này, đặc biệt là ngoài Đà Nẵng, Tàu cộng tung tiền ra tài trợ cho những dự án lớn rồi sau đó những chủ dự án này trả lại vốn cho Tàu khựa bằng những công trình đã được xây dựng. Bằng cách này, Bắc Kinh từ từ làm chủ đất phương nam. Nói chung, mảnh đất tổ tiên để lại bây giờ bị những đảng viên cộng sản phản quốc đem dâng hiến cho tàu cộng, đục khoét công quỹ. 

- Với chủ trương lấy kinh tế quốc doanh làm chủ đạo, mấy chục năm nay những nhà máy đủ loại được xây lên tốn bao công quỹ, nhưng lại chả làm ra đồng bạc nào, nhưng vẫn phải bỏ ra tiền tỉ hàng năm để bảo quản. Những cán bộ "mối chúa" làm láo báo cáo hay, mua những máy móc cũ xì cho công xưởng với giá rẽ, nhưng trong báo cáo kết toán lại ngang nhiên mang giá trên trời của hàng xịn. Cuối cùng thì ai đưa đầu cho chúng báng đây? Người dân đen chứ còn ai vô đây? 

- Bộ máy nhà nước cộng sản càng lúc càng to lớn cồng kềnh, để nuôi sống nó cần một lượng lớn tài chánh, mà chế độ CSVN hiện nay rơi vào tình trạng lấy đỡ chỗ này vá tạm chỗ kia, rồi sẽ đến lúc banh ta lông. 

- Còn một lý do nữa rất quan trọng khiến cho chế độ CSVN bây giờ đang bấn xúc xích, lo lắng trăm bề. Lý do đó liên quan đến chúng ta, những người Việt Nam trong cộng đồng Việt tị nạn trên khắp thế giới. Trong bao nhiêu năm qua, vì tình yêu đối với những người thân còn ở lại quê nhà, chúng ta đã để cho chế độ CSVN coi chúng ta như những con bò sữa mà mặc tình lợi dụng. Chế độ ma quỷ đó đã dùng hằng chục tỉ USD mà chúng ta gửi về hằng năm để nuôi sống cán bộ, công an, an ninh, rồi cũng chính những thành phần chó săn tàn bạo này đã đàn áp, giết chóc anh em, bà con chúng ta. Tình trạng đó đang có chiều hướng đổi thay. Cộng đồng Việt tị nạn đã bắt đầu ý thức được sức mạnh của đồng Đô La. Tại sao ta không dùng sức mạnh của kiều hối để buộc chế độ CSVN phải nhượng bộ cho những yêu sách về tự do, nhân quyền mà dân tộc ta đang thiếu thốn? 

Trong năm 2017, với sáu tháng đầu năm, lượng kiều hối gửi về chỉ vượt qua 3 tỉ, có nghĩa là cho tới cuối năm, tối đa chế độ CSVN chỉ có khoảng 6, 5 tỉ tới 7 tỉ kiều hối được gửi về. Nếu so sánh với những con số 11, 13 tỉ USD được gửi về mỗi năm trước đây thì con số 7 tỉ là một con số khiêm nhường. Đây là lý do chính khiến chế độ CSVN lo lắng và đã bất chấp sự nhục nhã của "nhổ ra rồi liếm lại ", đưa ra những chiêu bài hòa giải hoà hợp với cộng đồng Việt Nam hải ngoại. 

Thưa tất cả các bạn có cùng quan tâm đến vận mệnh của dân tộc và đất nước! 

Trong suốt những năm qua, vì tính chất đặc trưng của dân tộc bị đặt trong gọng kèm của áp bức, bóc lột, bị rình mò, theo dõi và triệt tiêu bởi lực lượng công an, an ninh dày đặc, chúng ta đã đấu tranh trong trạng thái rời rạc, thiếu tổ chức, thiếu lãnh đạo. Đây là yếu điểm của chúng ta, và là điểm then chốt mà chế độ CSVN nhắm tới để triệt hạ. Chúng không bao giờ cho phép một tổ chức hay một nhen nhúm nào được hình thành về hướng này, chúng rất sợ và sẽ dùng tất cả khả năng, thủ đoạn để triệt phá. 

Theo ngu ý của tôi, hiện tại chúng ta không thể nào hình thành một tổ chức đấu tranh với thành phần lãnh đạo. Nhưng nói như thế không có nghĩa là chúng ta "sẽ" không bao giờ có. Khi tình hình của chế độ đi vào chỗ suy yếu, những tên cán bộ, đảng viên không được đảng cung cấp đủ phương tiện để sống thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra, tôi tin tưởng lúc đó là tình trạng bát nháo, tạo điều kiện cho những người đấu tranh kết hợp dễ dàng hơn. 

Vậy công việc mà chúng ta có thể làm được trong lúc này chính là làm cho chế độ càng ngày càng suy yếu. Công việc này không có gì mới, rất cũ là đằng khác,  nhưng bao năm qua chúng ta đã không nghiêm chỉnh thực hiện. 

Thưa các bạn, 

Trong mặt trận tuyên truyền, chúng ta hãy tiếp tục vạch mặt những âm mưu, những chiêu trò xảo trá của chế độ, khiến chúng không cách gì thực hiện được ý đồ. Thí dụ, chúng ta tiếp tục vạch rõ âm mưu dụ dỗ của CSVN nhằm lấy USD và vàng trong dân chúng. Và còn nhiều mặt nữa. 

Bên cạnh đó, việc quan trọng và cần thiết nhất, chính là vận động, tuyên truyền cho những người thân của mình ở khắp nơi trên thế giới, từ nay giới hạn bớt lượng kiều hối gửi về Việt Nam. Chắc chắn một điều là chúng ta không thể nào làm lơ đối với những người thân còn đang sống ở quê nhà, nhưng thay vì gửi 1000 thì chúng ta hãy gửi 500, thay vì gửi 500 thì ta gửi 300. Công tác này vô cùng cần thiết và có đạt được hiệu quả giành phần chủ động về ta hay không, để đẩy chế độ CSVN vào thế thụ động, là cần sự thông cảm, chung tay góp sức của tất cả mọi người. 

Thưa các bạn, 

Tôi chỉ là một cá nhân bình thường. Tôi không hoạt động cho một tổ chức hay đảng phái nào cả. Những gì tôi ghi ra trong bài viết này là những suy nghĩ của một người bận tâm tới vận mệnh nước nhà. Dĩ nhiên là có những thiếu sót. Mong các bạn bổ túc thêm vào những ý hay, để qua đó, dù chúng ta chưa có tổ chức đấu tranh và chưa có cương lĩnh lãnh đạo gì cả, chúng ta vẫn có thể làm những điều thiết thực, góp phần thay đổi chế độ ma quỷ CSVN tại quê nhà, mở ra một thời đại mới cho dân tộc. 

23.09.2017


Cái học ngày nay đã hỏng rồi

NỀN GIÁO DỤC DƯỚI CHẾ ĐỘ CSVN VÀ NHỮNG HỆ LỤY - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=q7GmBd02x2Y
Apr 2, 2014 - Uploaded by KÝ TẾ
NỀN GIÁO DỤC DƯỚI CHẾ ĐỘ CSVN VÀ NHỮNG HỆ LỤY. ... Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích: Giáo Dục Việt Nam Hiện Nay - Phần 1 ...

"Giáo dục...thối nát" - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=_uddNL7MzAI
Sep 10, 2015 - Uploaded by Người Việt Daily News
Nền giáo dục VN hiện nay như thế nào, để cho một học sinh 14 tuổi, ... con cháu chúng tôi sẽ đi về đâu trước bầy quỷ csvn ...
 

Cái Học Ngày Nay Đã Hỏng Rồi (1) - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=_NzQexHaFyc
May 12, 2016 - Uploaded by Người Việt Daily News
Một đất nước được đánh giá cao về việc phục vụ con người, tức là nhân dân thì phải nhìn vào nền giáo dục và y tế. 

Cái học ngày nay đã hỏng rồiChín thằng đi học, tám thằng chơiMột thằng chẳng học làm quan lớnSai thằng có học chạy tơi bời
Cái học ngày nay vậy hỏng rồiTám thằng đi học, bảy thằng lườiHai thằng không học thì vinh hiểnQuyền cao chức trọng đã lên đời

Cái học ngày nay thật hỏng rồiBảy thằng tới lớp, sáu thằng thôiBa chàng thất học thành ông xếpVổ ngực rằng tao tiến sĩ rồi
Cái học ngày nay đã nói rồiSáu thằng xách cặp, năm muốn thôiBốn đứa trèo cao, có chức lớnĐày người ăn học chạy hụt hơi
Cái học ngày nay hỏng quá rồiNăm thằng đang học, bốn xin thôiNăm thằng chẳng học nhờ ơn đảngTham quan, tham nhũng hưởng lộc trời
Cái học ngày nay chuyện cũ rồiBốn em tới lớp, ba em chơiSáu người vô học thành ông chủRủng rỉnh tiền đô hưởng sự đời
Cái học ngày nay hết biết rồiChỉ hai ba đứa tới lớp ngồiNhưng chỉ một thằng còn chăm chỉNhìn tới nhìn lui lại muốn thôi
Cái học thì ai cũng biết rồiKhông danh không thế, thì ôi thôiChẳng quyền chẳng lực, ngồi trơ mỏNằm nhà chỏng cẳng để vợ nuôi.
Thì ra ” Cái học ngày nay đã hỏng rồi…”



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Sau 20 năm, Internet [22.11.2017 10:56]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Dựa thế chồng, vợ cán bộ xã đứng ra làm chủ hụi cướp tiền đân, tuyên bố vỡ hụi, 66 người dân lo mất 6 tỷ đồng [Đã đọc: 43263 lần]
Làm thế nào để trúng số: Người phụ nữ gốc Việt may mắn nhất hành tinh trúng giải $64 triệu của SupperLotto Plus [Đã đọc: 26393 lần]
Chủ quyền Biển Đông : Donald Trump đề xuất làm trọng tài- VN được gì ở APEC? [Đã đọc: 19588 lần]
Gian thương CS tay sai TQ dán nhãn made in Vietnam trên hàng TQ kem chất lượng để lừa dân Việt và thế giới [Đã đọc: 18165 lần]
Người Việt hãy đến mở tiệm ngay: Thành phố Montreal đầu tư 50,000,000$C để chỉnh trang đường S-Hubert trong khu phố VN Montreal [Đã đọc: 16281 lần]
ĐÀ NẴNG KHOÁC LÊN MÌNH “TẤM ÁO” MỚI SẴN SÀNG CHÀO ĐÓN APEC 2017 [Đã đọc: 15389 lần]
Cậu bé mồ côi 15 tuổi bị bà chủ trọ cuồng dâm 57 tuổi thành Hồ dụ đi nhà nghỉ để cưỡng hiếp khiến em nhiễm trùng vùng kín [Đã đọc: 14510 lần]
Bút tích bác Hồ trong Văn khố Nga [Đã đọc: 14299 lần]
Lấy Tây vì tiền: Gái Việt vỡ mộng sau khi lấy chồng Tây [Đã đọc: 14053 lần]
Cảnh sát cơ động CSVN dã man lên gôi học sinh phải đi cấp cứu [Đã đọc: 13718 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.