Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 3
 Lượt truy cập: 29344189

 
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP 16.06.2026 05:28
Dân Việt bị TQ bắt cóc làm thịt bán nội tạng!
11.01.2016 00:26

Trung Quốc trở thành nơi xuất khẩu xác chết số một thế giới như thế nào?
CSVN HỢP TÁC ĂN CHIA ĐỂ VIỆT NAM THÀNH NGUỒN CUNG CẤP NỘI TẠNG VÔ TẬN CHO TRUNG CỘNG


alt
Phạm Văn Hiến - Chuyện những thiếu nữ Việt Nam bị lừa bán sang Trung Cộng xảy ra hằng ngày. Biết bao nhiêu đường dây lừa bán những cô gái Việt Nam nhẹ dạ sang TC bị phát hiện và còn biết bao nhiêu đường dây hoạt động trong bóng tối chưa được phát hiện? Thị trường buôn bán gái Việt sang Trung Cộng, kẻ bán người mua tuy âm thầm nhưng rất sôi động. Chính quyền rất khó kiểm soát nhất là đồng bào sắc tộc vùng cao, tiếp giáp với biên giới Việt – Trung thường xuyên xảy ra hàng loạt phụ nữ bị mất tích một cách bí ẩn như trường hợp hơn 100 cô dâu Việt mất tích đã kể trên.
Đặc điểm của những thiếu nữ sắc tộc vùng cao miền Bắc Việt Nam, phần đông sắc đẹp của họ tuy không mặn mà, nhưng ưu điểm của họ là rất dồi dào sức khỏe mà giá cả lại bèo. Những đường dây kinh doanh nội tạng ở Hoa Lục chỉ cần bỏ ra tối đa là 3.000 USD để mua một cô gái Việt miền núi, rồi đưa vào lò mổ nội tạng, họ có thể bán một qủa thận của nạn nhân với giá vài chục ngàn Mỹ kim. Nếu bán được một qủa tim hay lá gan sẽ được giá cao hơn rất nhiều. Sau khi lấy nội tạng, xác chết sẽ bị vất vào lò thiêu hoặc vất xuống biển làm mồi cho cá mập để phi tang.
alt
Thế là xong! Đây là kỹ nghệ “KINH DOANH ĐẪM MÁU” của đường dây mua bán nội tạng tại Hoa Lục, giá mua một cô gái VN chỉ có 3.000 USD, nhưng thu lợi nhuận gắp 10 lần rất dễ phát tài.
Sau đây là những đường dây lừa bán phụ nữ Việt Nam sang TC được phát hiện trong thời gian gần đây. Xin nêu các trường hợp điển hình:
(1) Các thôn bản thuộc xã Đôn Phục (huyện Con Cuông, tỉnh Nghệ An), là vùng đất bị ám ảnh bởi các thiếu nữ đến độ tuổi “trăng tròn” là đột nhiên bị mất tích. Trưởng CA xã tên Vi Uy Tín cho biết tình hình tại địa phương, xã Đôn Phục là một xã nghèo, có 3.722 nhân khẩu và trên 80% là đồng bào dân tộc thiểu số. Anh Tín cho biết, từ năm ngoái cho đến nay, trên địa bàn xã đã có 15 phụ nữ rơi vào diện bị lừa bán sang TQ. Dừng chân tại Trường Trung học Xã Đôn Phục, thầy Trần Viết Nam, Phó hiệu trưởng cho biết 100% học sinh là người dân tộc thiểu số, các em học sinh bỏ học nhiều nhất là học sinh khối lớp 8, lớp 9 vì ở độ tuổi nầy các em có thể đi lao động và bọn xấu chủ yếu lừa gạt những em còn trẻ khỏe mạnh để bán sang TQ.
alt
(2) Thượng tá Nguyễn Thế Nghiệp, trưởng phòng Cảnh sát điều tra tội phạm, CA tỉnh Quảng Nam, cho biết: Cơ quan nầy vừa bắt thêm 4 đối tượng được xem là chân rết trong đường dây buôn bán phụ nữ xuyên quốc gia do vợ chồng Li Xue Liang, SN 1968 (TQ) và Nông Thị Bé SN 1984 (ngụ tại tỉnh Lạng Sơn) cầm đầu. Ngoài ra, đường dây còn có một số đối tượng bị bắt là Lương Thị Mằn (SN 1989), Cụt Văn Yên (SN 1982), Lương Thị Lan (SN 1992) cùng cư ngụ tại huyện Kỳ Sơn, tỉnh Nghệ An và Vi văn Hữu (SN 1993) ngụ tại xã Tà Bhing, huyện Nam Giang, tỉnh Quang Nam. Được biết đây là nhóm đối tượng chuyên lừa các cô gái dân tộc thiểu số ở Quảng Nam đưa sang Hoa Lục bán cho các đầu nậu để bán dâm hay đưa họ vào các lò mổ lấy nội tạng?
(3) Qua số liệu thống kê của CA huyện Bắc Hà, từ năm 2008 trở lại đây, tại xã Bản Phố có 78 phụ nữ mất tích bí ẩn, họ đi khỏi bản làng không rõ nguyên nhân cả năm trời không một tin tức hồi âm. Nhiều khả năng những phụ nữ Bản Phố bị kẻ xấu lợi dụng lòng tin để bị lừa đảo đưa sang bên kia biên giới bán.
alt
Từ đầu năm 2010 đến nay, Bản Phố có hơn 30 người bị dụ dỗ lừa sang TC bán. Những cô gái nầy được đưa lên Mường Khương, biên giới Xín Mần (Hà Giang), Cửa khẩu Lào Cai… rồi đưa sang Tàu. Thường giá cả mỗi người vào khoảng 10 – 15 triệu đồng (khoảng 750 USD). Giờ đây, gia đình nào có con gái từ 12 đến 18 không dám cho con đi chợ phiên vì sợ bị kẻ xấu lừa gạt, dụ dỗ bán qua Tàu.
(4) Chuyện 8 cô gái tuổi từ 18 – 20 bị những chàng trai họ Sở hào hoa đất Cảng lừa bán sang Tàu làm gái mại dâm bởi chính những người tình của mình. Những chàng trai họ Sở lừa bán bạn gái của mình sang Tàu với giá từ 20 – 25 triệu đồng (khoảng 1.000 USD). Trong đường dây “Họ Sở” chuyên lừa tình các thiếu nữ nhẹ dạ bán sang Tàu đã sa lưới pháp luật gồm những tên lưu manh: Nguyễn Xuân Trường, Vũ Duy Mạnh và Trịnh Văn Cường.
(5) Trao đổi với báo chí mới đây, Trung tá Nguyễn Đức Long, Phó trưởng CA Tp Móng Cái, Quảng Ninh cho biết, từ tháng 7/2014 nghi ngờ đối tượng Ngân Văn Trọng (SN 1995) thường trú tại Bản Sao, Xã Tri Lễ, huyện Quế Phong, tỉnh Nghệ An, thường xuyên qua lại biên giới Việt – Trung có biểu hiện là tội phạm mua bán người. Đến 18 giờ ngày 7/9/2014, phát hiện Ngân Văn Trọng vừa từ Nghệ An ra Móng Cái dẫn theo một nhóm phụ nữ đang dừng chân tại nhà nghỉ Hải Đăng thuộc khu 2, Trần Phú, Móng Cái. Lực lượng CA Tp. Móng Cái đã kịp thời giải thoát cho Tăng Thị Niệm, Mong Thi Thỏa, Kha Thị Diệp và Vi Thị Thuần và tên Ngân Văn Trọng đã sa lưới pháp luật.
Theo Thứ trưởng Y Tế Trung Cộng Huang Jiefu vừa tuyên bố, bắt đầu từ 1/1/2015, chính phủ nước này cho biết sẽ ngưng lấy nội tạng của tử tù, thay vào đó nguồn cung cấp sẽ đến từ những công dân tự nguyện. Hiện tại, 38 trung tâm ghép tạng của TC sẽ ngưng sử dụng nội tạng của tử tù và chuyển sang các nguồn cung cấp khác. Ngành Y tế Trung Cộng sẽ thiếu hụt nội tạng, dẫn đến tình trạng “thắt cổ chai” cung không đủ cầu. Do đó, họ đánh giá Việt Nam là nguồn cung cấp nội tạng vô tận cho kỹ nghệ “KINH DOANH ĐẪM MÁU” giá lại rẻ mạt, mua nội tạng của một cô gái VN qua đường dây buôn bán phụ nữ chỉ trả tối đa 3.000 USD mà thu lợi nhuận tới 87.000 USD làm giàu dễ dàng quá!
Để thỏa mãn nhu cầu cấy ghép nội tạng ngày càng cao, TC xuất hiện nhiều đường dây nuôi người như nuôi thú trong chuồng để lấy nội tạng. Các cô gái Việt Nam bị các đường dây buôn bán phụ nữ đưa sang Hoa Lục sẽ được phân tán và vỗ béo trong các chuồng nuôi người để chờ ngã giá. Nếu được trả đúng giá thì các cô gái nầy bị đưa vào lò mổ nội tạng. Nếu chỉ bán được một quả thận thì nạn nhân được đưa trở lại “CHUỒNG NUÔI NGƯỜI” nghỉ dưỡng để chờ bán nội tạng lứa sau như bán tim, gan thì xác chết của họ sẽ được phi tang bằng nhiều cách, đem chôn hoặc quăng xuống biển nuôi cá mập…
Từ đầu năm 2012 tới nay, trên toàn quốc đã phát hiện hơn 300 vụ mua bán phụ nữ với gần 380 đối tượng, 490 nạn nhân. Hầu như ở địa phương nào cũng xảy ra tình trạng nầy, đặc biệt là ở các tỉnh biên giới Việt – Trung như tỉnh miền núi Lào Cai, có đường biên giới dài gần 200 km, một cửa khẩu quốc tế, 2 cửa khẩu quốc gia và nhiều đường mòn tự phát và đường biên giới bỏ ngõ nên rất khó kiểm soát nạn buôn lậu và nạn buôn người qua đường biên giới là một thách thức nghiêm trọng đối với chính quyền địa phương.
Cần phải làm gì để triệt phá loại tội phạm nghiêm trọng nầy để giữ gìn an ninh trật tự xã hội và làm thế nào phá vỡ các đường dây buôn bán phụ nữ Việt Nam qua biên giới phía Bắc? Đó là nhiệm vụ của chính quyền CHXHCNVN. Riêng tôi, chỉ còn có một cách là xin quý vị độc giả trong và ngoài nước, giúp đỡ bằng cách phát tán bài viết nầy đến mọi tầng lớp đồng bào, đặc biệt đồng bào ở vùng nông thôn và vùng núi xa xôi hẻo lánh miền Bắc, hãy đề cao cảnh giác đừng để bọn buôn người lừa đảo bán qua bên kia biên giới phía Bắc là “TỰ SÁT”.
Xin cám ơn quý Vị
Phạm Văn Hiến
Cựu Hiệu Trưởng Trường Đại Học Đồng Tháp

Việt Nam- nguồn cung cấp nội tạng vô tận cho Trung Quốc

a2

Tờ China Daily cho biết cảnh sát Trung Cộng đang truy tìm hơn 100 cô dâu Việt Nam biến mất không để lại dấu vết cùng với một người môi giới từø hồi tháng 11 ở tỉnh Hà Bắc. Một quan chức địa phương được báo chí trích lời nhận định một đường dây buôn người có tổ chức có thể đứng sau vụ mất tích hàng loạt trên.

Ông Vũ Văn Vinh, Giám đốc Trung tâm Bảo trợ Xã Hội tỉnh Lào Cai, hiện đang cưu mang các cô gái bị lừa bán sang Trung Cộng cho đài VOA Việt Ngữ biết, các vụ mua bán, lừa các cô gái Việt Nam thời gian qua không suy giảm và các nạn nhân chủ yếu không có công ăn việc làm. Ông Vịnh nói: “Môi giới lợi dụng, lừa bán đi. Ngoài chiêu là môi giới việc làm, còn có chuyện lợi dụng tình yêu để lừa bán đi. Số mà bị lừa bán đi có tới phân nửa là bị bán để làm vợ, làm cô dâu. Khi làm dâu thì có hai tình huống xảy ra. Ban đầu khi bị lừa bán như thế, các cô nầy sẽ không chấp nhận các cuộc tình như thế này, nhưng sau một thời gian, bản thân những người mua họ, rất cần cô dâu. Thế rồi sau một thời gian nhất định thì cũng có tình cảm, có tình yêu và thậm chí có cả con cái. Trường hợp đấy, phần lớn không muốn về. Loại thứ hai là trong quá trình hôn nhân ấy, không chấp nhận được, không đồng ý được, hoặc các gia đình đó không chấp nhận cuộc tình đó thì xảy ra tình trạng cô dâu trốn về”.

Theo ông Vĩnh, các vụ mất tích có thể xuất phát từ chuyện các cô gái bị cưỡng ép kết hôn đã khiến họ “nung nấu ý định bỏ trốn”. Ông nầy cho rằng các cơ quan chức năng của VN cần phải vào cuộc để tìm huểu rõ các vụ mất tích này. Trong khi đó, trả lời báo chí trong nước, phía Đại sứ quán VN tại Bắc Kinh cho biết đang phối hợp với công an TC để xác minh vụ việc.

Tình trạng mất cân bằng giới tính do các gia đình chuộng con trai hơn con gái đã khiến nhiều đàn ông nghèo khó ở nông thôn Hoa Lục khó kiếm vợ. Họ phải hướng sang các quốc gia láng giềng, trong đó có VN để tìm vợ và phải trả một khoản tiền môi giới lên tới hơn một chục ngàn Mỹ kim. Chi phí trung bình để kết hôn với một phụ nữ VN khoảng 20.000 Nhân Dân Tệ (tương đương 3.000 USD). Tôi muốn chứng minh ngược lại nhận xét của ông Vũ Văn Vinh, Giám đốc Trung tâm Bảo trợ Xã hội tỉnh Lào Cai, thân phận hơn 100 cô dâu Việt Nam mất tích, họ đi về đâu? Tôi đoan chắc rằng họ đã đi vào lò mỗ nội tạng bên Trung Cộng. Xin hãy đọc tài liệu sau đây:

NUÔI NGƯỜI NHƯ NUÔI THÚ VẬT TRONG CHUỒNG ĐỂ LẤY NỘI TẠNG:

Lần đầu tiên báo chí TC tiết lộ chi tiết về đường dây buôn “THẬN” người gồm 12
thành viên mà trùm băng nhóm là chủ tịch Hội đồng quản tri một công ty dược. “Sự cố” nầy khiến dư luận dân chúng Hoa Lục phẫn nộ, sau khi được phơi bày trên báo Tân Kinh số ra ngày 10/8. Băng nhóm này đã bị Tòa Án Nhân Dân quận Thanh Sơn Hồ ở Giang Tây tuyên án từ 2, 9 và 5 năm tù giam sau hơn một năm bị bắt. Băng nhóm tội phạm này đã kiếm hơn 1,5 triệu NDT (243.600 USD) từ hoạt động mua bán thận trong 2 năm 2011 và 2012.

Trong suốt 2 năm 2011 và 2012, hàng chục quả thận người được đóng trong thùng cấp đông và dán nhãn hàng hài sản gửi bằng đường hàng không từ thành phố Nam Xương (tỉnh Giang Tây) đến Quảng Châu (tỉnh Quảng Đông) để bán cho những bệnh nhân đang cần cấy ghép với giá hàng chục ngàn USD.

Chuyến hàng cuối năm 2012 đã không trót lọt khi hải quan sân bay Quảng Châu phát hiện những kiện hàng đáng ngờ và chặn lại kiểm tra. Mạc Vĩnh Thanh, người trực tiếp gửi những thùng thận và băng nhóm của y lần lượt sa lưới, trong đó trùm băng nhóm là Trần Phùng, chủ tịch Công ty Thương mại Mãnh Gia Địa Quảng Châu.

Thủ đoạn của băng nhóm Trần là đăng quảng cáo tìm người bán thận hoặc cho thận trên Internet với những lời rao sẽ kiếm được nhiều tiền một cách dễ dàng mà không phải chịu đau đớn hay lao động cực nhọc. Lời rao này đã thu hút khoảng 40 thanh niên trong độ tuổi 20-30 đến hang ổ của đường dây nầy ở Nam Xương. Đây chỉ mới phát hiện một đường dây, còn biết bao nhiêu đường dây nữa hoạt động trong bóng tối chưa phát hiện?

NHỮNG ĐƯỜNG DÂY BUÔN BÁN NỘI TẠNG XUYÊN QUỐC GIA:

Một đường dây buôn bán thận vừa được phanh phui đang làm rúng động Campuchia. Vụ việc được hé lộ, hồi tháng 6 năm nay khi Chlay, một thanh niên 18 tuổi ở ngoại ô Nam Vang tới trình báo cảnh sát về việc cậu đã được một phụ nữ môi giới để bán thận cách đây 2 năm. Khi ấy, cậu đã được đưa từ một căn nhà xập xệ ở ngoại ô thủ đô Nam Vang tới một bệnh viện ở quốc gia láng giềng, phẫu thuật cắt bỏ thận và nhận 3.000 USD. Tại căn nhà tồi tàn nơi Chlay sống cùng 9 người thân, cậu kể rằng một người hàng xóm đã thuyết phục cậu cùng hai người anh em khác bán thận cho những người Campuchia giàu có.

Người phụ nữ mà Chlay nhắc tới sau nầy đã bị cảnh sát Nam Vang bắt và khởi tố về tội môi giới cho một đường dây buôn bán nội tạng trái phép. Cha dượng của người phụ nữ nầy cũng bị bắt và cả hai người đang bị tạm giam để chờ ngày ra tòa. Về phần Chlay, với 3.000 USD nhận về, anh vẫn không thoát nợ nần sau hành động dại dột đó. Không những dậy, dù đang ở tuổi thanh niên đang độ sung sức, việc mất một quả thận đã biến anh trở thành một kẻ yếu ớt, không thể lao động nặng nhọc. Theo Tổ chức Y Tế thế giới, trường hợp suy giảm sức khỏe như Chlay khá phổ biến, do những người bán nội tạng không được chăm sóc hậu phẫu thuật tốt.

Chuyến đi bí mật của Chlay bị phanh phui đã khiến người dân Campuchia không khỏi sốc, vì đây là một trong những vụ buôn bán nội tạng đầu tiên bị phát hiện ở nước nầy. Thế nhưng, điều mà người ta lo ngại là những gì được đưa ra ánh sáng mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm và rất có thể nhiều nạn nhân khác của nạn buôn bán nội tạng trái phép vẫn chưa được phát hiện. Ở châu Á, các câu chuyện tương tự như của Chlay đã xuất hiện từ lâu, nhất là tại các quốc gia đang phát triển như Ấn Độ, Nepal và cả Việt Nam.

THỊ TRƯỜNG BUÔN BÁN NỘI TẠNG TRÊN THẾ GIỚI:

Thận là một trong những bộ phận cơ thể có nhu cầu cần cấy ghép nhiều nhất thế giới. Dưới đây là danh sách 10 quốc gia có giá thận đắt nhất thế giới trên thị trường đen. Thực tế nầy dẫn đến tình trạng buôn bán nội tạng chợ đen tăng lên. Kinh doanh nội tạng chợ đen chiếm 10% nguồn cung cấp cho việc cấy ghép và thu về trên 1,2 tỷ USD.

Kể từ khi nguồn tài trợ nội tạng bị cắt giảm thì danh sách bệnh nhân về thận phải chờ đợi cấy ghép mỗi ngày một dài thêm. Hiện nay, tại Hoa Kỳ có khoảng 120.000 bệnh nhân trong danh sách chờ đợi cấy ghép thận. Năm 2012, có 14.013 người hiến tặng nội tạng, trong khi có 28.052 ca cần cấy ghép thận.

Thực tế này dẫn đến tình trạng buôn bán nội tạng chợ đen tăng lên. Kinh doanh nội tạng tại chợ đen chiếm 10% nguồn cung cấp cho việc cấy ghép và thu trên 1,2 tỷ USD. Một số quốc gia còn có hiện tượng mua bán nội tạng theo thỏa thuận. Giá một ca cấy ghép thận theo giá thị trường chợ đen như sau:

  • Trung Cộng: 87.000 USD.
    • Nam Phi: 100.000 USD
    • Israel: 100.000 USD
    • Serbia: 123.000 USD
    • Kosovo: 135.000 USD
    • New York: 160.000 USD
    • Ukraine: 200.000 USD
    • Moldova: 250.000 USD
    • Singapore: 300.000 USD

NGHỀ KINH DOANH NỘI TANG PHÁT ĐẠT TẠI ĐẠI LỤC:

Nhũng năm gần đây, Đại Lục phát triển mạnh công nghiệp cấy ghép nội tạng, thu hút rất đông người ngoại quốc tìm đến Trung Cộng để điều trị. Tuy nhiên, để đáp ứng nhu cầu đó, có những vấn đề đang gây tranh cãi, như việc kinh doanh nội tạng tử tù. Một cuộc điều tra bí mật của đài BBC mới đây cho thấy việc kinh doanh nội tạng tử tù tại Đại Lục rất phát đạt, thỏa mãn nhu cầu của nhiều bệnh nhân nước ngoài.

Trong vai làm người muốn thay gan cho người cha bị bệnh, phóng viên BBC tên Rupert Wingfield-Hayes tìm đến Bệnh viện Trung Ương 1 Thiên Tân và được cho biết chỉ trong 3 tuần lễ sẽ có ngay lá gan thích hợp với chi phí 94.000 USD, nguồn gốc lá gan được chính bác sĩ giải phẫu trưởng xác nhận là từ một tử tù.

Nước Tàu là nước có nhiều án tử tù cao nhất thế giới, Theo Tổ chức Ân xá Quốc tế, Bộ Y tế TC không phủ nhận việc sử dụng nội tạng tử tù, nhưng cho biết đang xem xét lại cơ chế nầy cùng các quy định liên hệ. Theo một quan chức, tử tù nguyện hiến nội tạng của họ như là “quà tặng cho xã hội”. Tại Hội nghị ghép gan Quốc tế tháng 7/2005, Thứ trưởng Y Tế TC Huang Jiefu cũng thừa nhận phần lớn ca ghép gan ở Hoa Lục là nhờ nguồn tử tù. Trước đó, hồi tháng 3, người phát ngôn Bộ Ngoại Giao TC Quin Gang cho biết: nước nầy có sử dụng nội tạng tử tù, nhưng chỉ trong “rất ít trường hợp” và không ép buộc mà chỉ khi được tử tù đồng ý. Theo BBC, thật khó mà biết được tử tù có thật sự tự nguyện hiến tặng ngay trước khi bị thi hành án hay không?

DU LỊCH HOA LỤC ĐỂ CẤY GHÉP TẠNG:

Ghép tạng là một kỹ nghệ dễ phát tài ở TC. Các số liệu chính thức cho thấy có khoảng 60.000 ca ghép thận, 6.000 ca ghép gan, 250 ca ghép tim được thực hiện ở Hoa Lục từ năm 1993 tới 2006.Theo BBC, trong năm rồi Bệnh viện Trung Ương 1 Thiên Tân đã thực hiện đến 600 ca ghép gan. Còn theo Hội cấy ghép TC đã có 5.000 ca ghép thận và 1.500 ca ghép gan được thực hiện từ năm 2003.

Chỉ cần lên mạng tìm kiếm là thấy ngay nhiều trung tâm ghép tạng TC đua nhau đáp ứng nhu cầu: chỉ chờ từ 1 đến 4 tuần với chi phí ghép thận khoảng 62.000 USD, ghép tim 140.000 USD. Do nhu cầu thúc đẩy, nhiều người giàu có từ các nước phương Tây, từ Nhật Bản, Hàn Quốc… kéo sang TC để được ghép tạng. Như ở Anh, dù 1/5 dân, khoảng 13 triệu người đã ký giấy hiến tặng sau khi chết, nhưng mỗi năm chỉ có thể ghép được khoảng 3.000 ca trong số hơn 8.000 ca có nhu cầu, do đó Hoa Lục là điểm đến “du lịch ghép tạng” lý tưởng.

Tuy nhiên có vấn đề phức tạp, xác xuất thành công các ca ghép tạng ở TC thường rất thấp. Số liệu chính thức của trung tâm ghép tạng Thiên Tân cho thấy tỷ lệ sống chỉ một năm sau ghép gan chỉ có 50% so với 81% ở Hoa Kỳ. Hồi tháng 2, Nhật phải kiểm tra ít nhất 8 ca là bệnh nhân Nhật sang TC ghép tạng về đã trở bệnh nặng hoặc tử vong vì nhiễm trùng hoặc triệu chứng khác. Quy định của Bộ Y Tế TC mới có hiệu lực từ đầu tháng 7/2006, ngăn cấm buôn bán nội tạng, người hiến tặng phải có văn bản đồng ý và có quyền từ chối ngay trước ca ghép, chỉ cho phép các bệnh viện cao cấp có đủ phương tiện và nhân sự thực hiện…tuy nhiên, quy định này được cho là khó tuân thủ vì số nội tạng hiến tặng không thấm tháp gì với nhu cầu ngày càng cao, càng làm thị trường “NỘI TẠNG CHỢ ĐEN” phát triển mạnh.

Theo Eli Friedman, chuyên gia thận Đại học New York, và Amy Friedman, chuyên gia ghép tạng Đại học Yale, dù việc kinh doanh nội tạng là bất hợp pháp ở phần lớn các nước bị giới y khoa chuyên nghiệp xem là “vô đạo đức”, nhưng nội tạng hiến tặng vẫn được mua bán ở thị trường chợ đen…

Nguyễn Vĩnh Long Hồ (Nguồn Báo Tổ Quốc)



Theo Đài Á châu Tự do, một cơ thể nhựa hóa có thể được bán với giá một triệu đô la. Người ta ước tính rằng Tùy Hồng Cẩm đã bán gần 1.000 mẫu vật cho các nước khác nhau từ năm 2004.
Theo Đài Á châu Tự do, một cơ thể nhựa hóa có thể được bán với giá một triệu đô la. Người ta ước tính rằng Tùy Hồng Cẩm đã bán gần 1.000 mẫu vật cho các nước khác nhau từ năm 2004. Bất chấp sự phản đối của dư luận, triển lãm các thi thể người đã nhựa hóa vẫn tiếp tục được xoay tua tại nhiều nơi trên thế giới với cái cớ là để giúp tìm hiểu thân thể người và kiến thức y học. Rất nhiều người vẫn đang xếp hàng chờ xem mà không biết rằng đằng sau đó có thể chứa đựng những điều hắc ám vô tận. Hầu hết các thi thể có nguồn gốc từ Trung Quốc nhưng không rõ ràng.

Lợi nhuận khổng lồ từ thi thể người chết

Mẫu vật của triển lãm là các thi thể người được xử lý và nhựa hóa, rồi tạo dáng ra nhiều tư thế khác nhau, có thể là đứng, ngồi, cưỡi ngựa, ném bóng, chơi đàn, hút thuốc, đánh bài, đọc báo… Vì lớp da đã bị lột đi, người xem có thể thấy từng thớ cơ, mạch máu, dây thần kinh, bộ não cũng như các cơ quan nội tạng khác. Tất cả các mẫu vật đều là từ người thật.

Một trong những mẫu vật gây chú ý nhất, đó là một người phụ nữ trẻ Trung Quốc đang mang thai 8 tháng với cái bụng bị cắt mở ra, và người ta có thể thấy các cơ quan nội tạng, đặc biệt là cái thai trong bụng.

Hiện có hai triển lãm lớn nhất và cạnh tranh với nhau, đó là “Thế giới cơ thể người” (Body Worlds) thuộc về ông Gunther Von Hagens người Đức, và “Triển lãm cơ thể người” (Bodies…The Exhibition) thuộc công ty của Tùy Hồng Cẩm, Đại học Y Đại Liên, Trung Quốc. Các triển lãm xoay tua tại rất nhiều thành phố trên thế giới, số người tham quan đã lên đến hàng chục triệu người. Riêng số lượt xem “Thế giới cơ thể người” đã thống kê đến con số 40 triệu người, mang về cho công ty của Von Hagens số tiền đến tỷ đô la.

Gunther Von Hagens là người phát minh ra kỹ thuật nhựa hóa các xác chết từ những năm 1977. Vào những năm 1990, ông ta mở rộng việc kinh doanh đến Trung Quốc, nhưng đã vấp phải những rào cản pháp lý và văn hóa. Cho đến tháng 08/1999 thì ông ta mới thành lập được công ty Nhựa hóa Von Hagens tại thành phố Đại Liên, tỉnh Liêu Ninh, sau khi được Bạc Hy Lai, khi đó là thị trưởng Đại Liên chấp thuận.

1208181015341227--ss

NTDTV
Xưởng gia công thi thể (Ảnh: internet)

Khi bắt đầu vào năm 1999, ông Von Hagens thuê người học trò cũ của mình là Tùy Hồng Cẩm làm quản lý, tổ chức sản xuất các thi thể nhựa hóa. Tuy nhiên, Tùy Hồng Cẩm đã qua mặt ông Von Hagens, bắt tay với Premier Exhibitions (một công ty chuyên tổ chức triển lãm lưu động có trụ sở tại Atlanta, Mỹ) để tổ chức những cuộc triển lãm tương tự như thế tại nhiều quốc gia. Như vậy, ông Von Hagens và Tùy Hồng Cẩm trở thành đối thủ cạnh tranh nhau, một người thì có show “Body Worlds”, một người thì có “Bodies… The Exhibition”.

Theo chân Von Hagens và Tùy Hồng Cẩm, nhiều nhà máy nhựa hóa cơ thể đã được mở ra tại Đại Liên, khiến Trung Quốc trở thành nơi xuất khẩu xác chết số một thế giới. Theo Đài Á châu Tự do, một cơ thể nhựa hóa có thể được bán với giá một triệu đô la. Người ta ước tính rằng Tùy Hồng Cẩm đã bán gần 1.000 mẫu vật cho các nước khác nhau từ năm 2004.

Một báo cáo từ Thời báo New York vào năm 2006 cho biết: “Thế giới cơ thể người” của Von Hagens đã thu hút 20 triệu người trên toàn cầu và thu về hơn 200 triệu đô la. Ít nhất 10 nhà máy cơ thể khác của Trung Quốc đã được mở ra để thực hiện đơn đặt hàng triển lãm, chuyển các tử thi được bảo quản đến Nhật Bản, Hàn Quốc và Hoa Kỳ.

Một báo cáo của Tổ chức Thế giới Điều tra cuộc bức hại Pháp Luân Công (WOIPFG) cũng đã khẳng định rằng, thay vì là “những người hiến tự nguyện” hay “những thi thể vô danh”, phần lớn thi thể trong triển lãm là của các học viên Pháp Luân Công đã bị ĐCSTQ giết sau khi lấy đi nội tạng. Như vậy toàn bộ thân xác và nội tạng đều bị buôn bán để thu lại một nguồn lợi nhuận khổng lồ.

Ảnh: HKU
Ảnh: HKU

Những thi thể đến từ đâu?

Từ khi mới bắt đầu triển lãm cho đến nay, nguồn gốc các thi thể được các công ty sử dụng để nhựa hóa vẫn là một bí mật. Các bộ phận thân người hoặc nguyên thi thể nhựa hóa vẫn được đều đặn xuất đi các nơi trên thế giới cho các trường học, bảo tàng, triển lãm… Nhưng cả Tùy Hồng Cẩm lẫn Von Hagens đều không thể cung cấp tài liệu chứng minh các thi thể này là của những người tình nguyện hiến tặng.

Năm 2006, kênh truyền thông NPR đã phát hiện chứng cứ các văn bản không rõ ràng từ lúc một người hiến tặng đã chết đến khi trở thành một cơ thể nhựa hóa. “Tiến sỹ Von Hagens … nói rằng ông ta đã có được chúng [các thi thể] chỉ từ những nguồn tin cậy, tuy nhiên không có người bên ngoài nào xác nhận rằng chúng không phải là từ những người bất đồng chính kiến bị giết trong một nhà tù ở Trung Quốc (trong trường hợp xấu nhất), rồi bị bán đến một trường y thông qua một tay môi giới, và sau đó trưng bày ra công chúng.”

Tùy Hồng Cẩm và Von Hagens cho rằng chỉ các xác vô danh mới được sử dụng. Tuy nhiên, theo Quy định về giải phẫu thi thể do Bộ Y tế Trung Quốc ban hành vào tháng 2/1979, chỉ sau khi một thi thể vẫn vô danh trong ít nhất một tháng, thì nó mới được cho là “vô danh” và được dùng cho nghiên cứu giải phẫu bởi những trường y. Những thi thể này lúc đó không còn phù hợp cho quy trình nhựa hóa vốn yêu cầu xác chết phải còn tươi và không được ướp chất bảo quản.

Ngay từ năm 2006, Thời báo New York cũng đặt nhiều câu hỏi liên quan đến nguồn gốc các thi thể mà ông Von Hagens có được, và ví đây như một “ngành tiểu công nghiệp ngầm man rợ mới xuất hiện ở Trung Quốc.” Nguồn nội tạng và thi thể dễ kiếm, khiến chỉ trong vòng vài năm đã có ít nhất 10 nhà máy thi thể được dựng lên tại Trung Quốc. Các công ty này thường xuyên bận rộn với các đơn hàng đặt cho triển lãm, chuyển đi Nhật Bản, Hàn Quốc và Hoa Kỳ.

Thời báo New York cho biết: “Tại Trung Quốc, xác định được ai kinh doanh cơ thể người và những cơ thể đến từ đâu quả thực không dễ dàng. Các viện bảo tàng, nơi tổ chức những buổi triển lãm cơ thể người tại Trung Quốc nói rằng họ đột nhiên ‘quên’ ai đã cung cấp thi thể, công an thường xuyên thay đổi những câu chuyện về những gì họ đã làm với các thi thể, và thậm chí các trường đại học đã xác nhận và sau đó chối bỏ việc tồn tại những cuộc phẫu thuật bảo quản cơ thể người trong trường của họ.”

Cho đến tháng 5 năm 2008, một thỏa thuận với Tổng chưởng lý New York đã buộc đối tác của Tùy Hồng Cẩm là Premier Exhibitions phải công bố thông tin liên quan đến trách nhiệm và nguồn gốc các thi thể trong triển lãm. Trên website của mình, Premier Exhibitions đã cho rằng các thi thể có nguồn gốc từ “Văn Phòng Công An Trung Quốc”.

Ảnh chụp màn hình website của Pemier Exhibitions về thông tin nguồn gốc các thi thể
Ảnh chụp màn hình website của Premier Exhibitions về thông tin nguồn gốc các thi thể

Nhân chứng kể lại nội tình ghê rợn bên trong công xưởng gia công thi thể Đại Liên

Ông Lý, một nhân chứng đã kể với Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung câu chuyện rùng rợn mà ông đã chứng kiến. Ông cho biết mình từng làm ở công xưởng gia công thi thể người ở Đại Liên trong 1,5 năm. “Xưởng gia công thi thể đó mở ra là có liên quan đến Bạc Hy Lai và người vợ Cốc Khai Lai của hắn. Nếu chỉ bắt Bạc Hy Lai mà không bắt Cốc Khai Lai là có lỗi với những người đã chết.”

1210172221381657--ss
Vợ chồng Bạc Hy Lai và Cốc Khai Lai

Trước đây không lâu, ông Lý ở Seoul, sau khi trông thấy trên tấm áp phích nội dung vạch tội hoạt động mổ cướp nội tạng sống và buôn bán thi thể người của ĐCSTQ đã cho biết: “Đây hoàn toàn là sự thật, tôi chính là nhân chứng, chính tôi phụ trách bộ phận về lá gan. Những tiêu bản này chính là dùng xác người thật. Những chuyện khác tôi không biết, nhưng chuyện này tôi biết, vì năm 2004 tôi bắt đầu làm ở đây được một năm rưỡi. Sau khi Bạc Hy Lai bị bắt thì công xưởng này đóng cửa.”

Người bình thường khó chịu đựng nổi

Ông Lý nói: “Tôi tốt nghiệp trường y, vì thế mới quen được loại công việc này. Toàn bộ những người làm việc ở đây đều tốt nghiệp y khoa, những người bình thường sẽ không đủ dũng cảm để chứng kiến công việc này.”

Ông lý lại nói: “Có thi thể là phụ nữ mang thai, anh biết không? Có xưởng xử lý thi thể, đây là nơi ngâm trước. Con người phải có sự tôn nghiêm, người chết cũng phải có sự tôn nghiêm. Thế mà thi thể người lại quăng vào cái bể nổi lềnh bềnh như heo, trong đó toàn dung dịch formalin. Formalin có tác dụng diệt khuẩn và cố định các bộ phận cơ thể.”

Cơ thể nhựa hóa của một phụ nữ mang thai.
Cơ thể nhựa hóa của một phụ nữ mang thai.

“Trong một bể ngâm một lần khoảng 4 đến 5 thi thể, tiêu bản tốt thì 2 thi thể một bể, không tốt thì 4 hoặc 5 người một bể. Sau khi ngâm một thời gian thì những tiêu bản không còn giống người nữa mà giống như hình nộm plastic, vô sắc vô hồn.”

Có 4 -5 chiếc xe container vận chuyển thi thể mỗi lần

“Một tháng gia công bao nhiêu thi thể? Anh biết chiếc xe container không?”

“Một lần có 4, 5 chiếc, trong xe chứa đầy thi thể. Nếu tôi có cơ hội chụp lén được tôi sẽ cung cấp ảnh cho Đại Kỷ Nguyên.”

Ông Lý cho biết những thi thể này có được một cách mập mờ bất hợp pháp: “Nơi đây người ngoài không thể vào được vì được bảo vệ vô cùng cẩn mật. Chúng tôi không mang được bất cứ thứ gì vào, vì chúng không muốn bị chụp hình, lộ ra ngoài. Sự tồn tại của công xưởng thi thể này là vi phạm nhân quyền!”

Liên quan chặt chẽ với cuộc bức hại các học viênPháp Luân Công?

Ngày 20/6/2015 vừa qua, Tổ chức Thế giới Điều tra Cuộc đàn ápPháp Luân Công (WOIPFG) đã cho công bố kết luận điều tra: “Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới sự chỉ huy của cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân đã giết trên 2 triệu học viên Pháp Luân Công để mổ sống lấy nội tạngtin này được xác thực vào ngày 24 tháng 6 vừa qua trong cuộc điện đàm với một Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị của ĐCSTQ là ông Trương Cao Lệ. Phát ngôn viên của WOIPFG, ông Uông Chí Viễn nói: “Đây là con số vô cùng ghê rợn, nhưng hoàn toàn đáng tin.”

Một báo cáo của Tổ chức Thế giới Điều tra Cuộc đàn áp Pháp Luân Công (WOIPFG) cũng đã khẳng định rằng, thay vì là “những người hiến tự nguyện” hay “những thi thể vô danh”, phần lớn thi thể trong triển lãm là của các học viên Pháp Luân Công đã bị ĐCSTQ giết.

Von Hagens từng nói với các phóng viên rằng sở dĩ ông ta chọn mở một chi nhánh ở Đại Liên, không chỉ bởi giá nhân công rẻ, mà còn bởi sự hỗ trợ tích cực từ các quan chức và nguồn cung cấp thi thể dồi dào. Điều này rất trùng hợp với cuộc bức hại Pháp Luân Công do Giang Trạch Dân phát động vào tháng 07 năm 1999.

Do bản chất ôn hòa của Pháp Luân Công, quyết định đàn áp vô lý này đã gặp phải sự phản kháng mạnh mẽ đối với cuộc bức hại thậm chí ngay cả trong Bộ Chính trị. Để vận động cho chính sách bức hại, ông Giang đã đến thăm thành phố Đại Liên vào tháng 08 năm 1999, và nói với thị trưởng lúc bấy giờ là Bạc Hy Lai: “Hãy cứng rắn với Pháp Luân Công, và ông sẽ có một tương lai tươi sáng.” Theo lệnh của Giang, Bạc đã chỉ đạo những cuộc bắt giữ các học viên đưa vào tù, mở rộng các nhà tù để giam cầm các học viên, và chỉ thị cho công an: “Các người có thể đối xử tệ tùy ý với các học viên Pháp Luân Công, thậm chí khiến họ chết.”

Hai tháng sau, tháng 10 năm 1999, Bạc trở thành tổng Bí thư của Đại Liên. Điều này đã kích thích ông ta nỗ lực tiêu diệt Pháp Luân Công hơn nữa. Từ giữa năm 2000 đến 2004, nhiều nhà tù và trại lao động đã được xây dựng hay được sửa chữa bởi nguồn tiền điều động từ Bắc Kinh. Trong số chúng, Nhà tù Mã Tam Gia và Trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia, tiêu tốn khoảng 500 triệu Nhân dân tệ. Chúng được dùng để giam giữ các học viên ở Liêu Ninh và cả những tỉnh khác. Năm 2012, Bạc trở thành Chủ tịch tỉnh Liêu Ninh.

Trong lúc đó, từ khi cuộc đàn áp bắt đầu vào năm 1999, các học viên Pháp Luân Công đã đổ về Bắc Kinh để thỉnh nguyện, yêu cầu các lãnh đạo ĐCSTQ dừng cuộc bức hại. Các nhà tù và trại lao động ở Bắc Kinh và những khu vực xung quanh đã quá tải. Họ, đặc biệt là những học viên từ chối tiết lộ danh tính vì không muốn liên lụy đến gia đình và quan chức địa phương, đã nhanh chóng bị chuyển đến các nhà tù và trại lao động ở Đại Liên.

Tùy Hồng Cẩm cũng từng nói rằng một số “thi thể” là đến từ Cục Công an. Ông ta nói sự hỗ trợ từ các quan chức chính phủ đã xây được nhà máy nhựa hóa cơ thể người lớn nhất thế giới. Một quan chức của Phòng 610 (là một lực lượng bí mật đứng ngoài pháp luật, được các nhà hoạt động nhân quyền gọi là “Gestapo của Trung Quốc” chuyên trách đàn áp Pháp Luân Công) Thiên Tân đã xác nhận rằng một số nội tạng và thi thể là của các học viên Pháp Luân Công.

Một bí mật đen tối đang được phanh phui

Von Hagens thừa nhận rằng ban đầu ông đã gặp khó khăn khi trưng bày cơ thể nhựa hóa ở châu Âu, “… nơi mà ông ta bị gọi là Tiến sĩ Tử thần và Tiến sĩ Frankenstein. Báo chí châu Âu thậm chí còn so sánh ông với Josef Mengele, bác sỹ của trại tử thần Đức Quốc xã.” Ông ta cũng nổi tiếng với cá tính kỳ quái không kém những “tác phẩm” xác chết của mình. Sau đó Von Hagens đã đến Trung Quốc, nơi ông ta làm việc với Tùy Hồng Cẩm vì “nhân công rẻ, sinh viên hăm hở, ít hạn chế từ chính quyền và dễ dàng tiếp cận với các thi thể người Trung Quốc.”

Nhưng sự phát triển của ông ta ở Trung Quốc, vốn dựa trên những giới hạn pháp lý lỏng lẻo, bảo vệ nhân quyền yếu kém, và cuộc đàn áp tàn bạo đối với Pháp Luân Công, đã tái định hình nên các doanh nghiệp triển lãm cơ thể người nhựa hóa. Với nỗ lực tham gia của Tùy Hồng Cẩm và những kẻ theo sau khác, sự tàn bạo của chế độ chuyên chế đã được ngụy trang và chuyển thành một dạng thương mại sinh lời.

Tháng 02 năm 2008, Đại hội đồng California đã thông qua điều luật yêu cầu “Thế giới cơ thể người” đưa ra bằng chứng rằng mỗi cơ thể là được hiến tặng với “thông báo đồng ý.” Nữ hội đồng Fiona Ma, người đề xuất điều luật, đã nói với ABC 20/20 rằng:

“Là một người gốc Trung Quốc, tôi không tin rằng bất kỳ gia đình nào sẽ đồng ý cho thân nhân của họ xuất hiện theo cách này.”

Theo thông tin có được từ Đại Kỷ Nguyên, Cốc Khai Lai, vợ của Bạc Hy Lai, đã giữ vai trò chính trong việc chuyển các học viên Pháp Luân Công bị giam cầm thành những nạn nhân nhựa hóa. Đặc biệt hơn, Cốc đã khám phá ra hai cách để sinh lợi từ các học viên bị giam. Nội tạng của họ có thể bị lấy ra và cho các bệnh viện ở tỉnh Liêu Ninh cấy ghép, và thi thể có thể được bán cho các xưởng nhựa hóa.

Nhiều nghi ngờ rằng Cốc và phụ tá là Neil Heywood đã cung cấp cho các nhà máy những cơ thể của các học viên Pháp Luân Công, trong đó phần lớn là cung cấp những xác chết người Trung Quốc đến các xưởng nhựa hóa ở Đại Liên. “Theo nguồn tin, Cốc nắm giữ vai trò quản lý tài chính, quảng cáo trực tuyến quốc nội và hải ngoại, và mở ra những kênh xuất khẩu nội tạng và buôn bán cơ thể người.”

Neil Heywood và Cốc Khai Lai
Neil Heywood và Cốc Khai Lai

Sau khi Heywood bị giết ở Trung Quốc vào năm 2011, Cốc đã bị kết tội giết ông ta vào tháng 08 năm 2012 và bị kết án tử hình treo. Bạc bị kết án chung thân vì tham ô vào năm 2013. Nhưng mối liên quan của họ đối với cuộc bức hại những học viên Pháp Luân Công vô tội, đặc biệt là mổ cướp nội tạng và nhựa hóa cơ thể người, vẫn đang bị che đậy.

Cho dù các thi thể là của các học viên Pháp Luân Công hay bất kỳ ai, thì cũng có quá nhiều mờ ám liên quan đến nguồn gốc của chúng, và nó hoàn toàn trái ngược với niềm tin trong văn hóa truyền thống cũng như sự tôn trọng cần dành cho những người đã qua đời. Người Trung Quốc đặc biệt cấm kỵ “động chạm” đến thi thể người sau khi qua đời. Người chết cần một sự an nghỉ tuyệt đối, khái niệm “chết toàn thây” vẫn còn ảnh hưởng rất mạnh ngay trong xã hội ngày nay. Do đó thật hiếm có người nguyện ý cho hiến tạng, nói chi đến việc cho xác và chịu hàng loạt những công đoạn như ngâm hóa chất, lột da, cắt, xẻ, rồi gò thành đủ loại tư thế kể cả những tư thế tục tĩu mang tính sỉ nhục với người chết…, để cuối cùng trưng bày cho hàng nghìn hàng triệu người kéo đến xem, hoặc bán kiếm tiền cho tư lợi.

Mạnh Lạc  - Báo Đại Kỹ Nguyên, TQ

https://daikynguyenvn.com/trung-quoc/trung-quoc-tro-thanh-noi-xuat-khau-xac-chet-so-mot-the-gioi-nhu-the-nao.html

Xem thêm:



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 364 lần]
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 359 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 350 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 343 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 329 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 292 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 289 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 284 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 283 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 273 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.