Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 4
 Lượt truy cập: 29341985

 
15.06.2026 21:01
Ngôi làng Việt Nam trên nước Mỹ tại New Orleans
19.05.2015 00:48

“Người Việt mình đi đến đâu cũng muốn quy tụ lại để có tình làng xóm, tình gia đình với nhau. Ðó là điểm cao quý nhất giúp chúng ta có thể xây dựng 

LÀNG VERSAILLES, NEW ORLEANS

image
“Người Việt mình đi đến đâu cũng muốn quy tụ lại để có tình làng xóm, tình gia đình với nhau. Ðó là điểm cao quý nhất giúp chúng ta có thể xây dựng lại cả một cộng đồng bất kể sự tàn phá khủng khiếp của thiên tai.”

image
Linh Mục Nguyễn Văn Nghiêm, chánh xứ Maria Nữ Vương Việt Nam.
Linh Mục Dominic Nguyễn Văn Nghiêm, chánh xứ giáo xứ Maria Nữ Vương Việt Nam, nói với giọng đầy tự hào khi giới thiệu về cộng đồng người Việt ở “làng” Versailles, phía Ðông thành phố New Orleans, tiểu bang Louisiana, sau gần 40 năm có mặt trên đất Mỹ và chín năm sau cơn bão Katria.
Cái nôi của Công Giáo Việt ở Mỹ
image
“Ðầu tiên chỉ có 11 gia đình Việt Nam đến đây vào năm 1975, rồi lớn dần lên 200 gia đình, và cao điểm nhất là trước bão Katrina với hơn 7,000 gia đình và bây giờ là 1,100 gia đình với hơn 4,000 cư dân.” Linh Mục Nguyễn Văn Nghiêm, một cư dân trưởng thành từ cộng đồng, nhậm chức chánh xứ cách đây bốn năm, bồi hồi điểm lại hành trình của người dân ở “làng” Versailles.
image
Cụ bà Trần Thị Huỳnh, 78 tuổi, một trong những cư dân Việt đầu tiên của làng Versailles.
Ông Trần Cao Toàn, phụ tá Linh Mục Nguyễn Văn Nghiêm, bổ túc thêm: “Người Việt đến đây chỉ trong một thời gian rất ngắn đã thành lập Cộng Ðồng Các Thánh Tử Ðạo Việt Nam vào năm 1976, và đây là cái tên đầu tiên của giáo xứ Maria Nữ Vương Việt Nam.”
Theo ông Toàn, những người Việt đầu tiên và lần lượt sau đó đều là giáo dân từ các cộng đồng Công Giáo ở Việt Nam như Phước Tỉnh, Phú Quốc và các vùng biển miền Nam Việt Nam. “Mà đã xuất thân từ vùng biển, thì không có nghề gì thích hợp với họ bằng nghề đánh bắt cá tôm.”
image
Một góc chợ chồm hổm ở Làng Versailles, với hai bà cụ ngồi bán rau mặc y phục của phụ nữ miền Bắc Việt Nam cách đây vài chục năm.
Từ năm 1975 đến 2005, suốt 30 năm là cả một thời gian dài và cực thịnh của người dân Việt vùng đất này, từ nghề đánh bắt tôm cá, đến các nghề khác như kinh doanh tiệm tạp hóa, mở tiệm nail, nhà hàng, cây xăng…
image
Nhưng, theo ông Toàn, mùa Hè năm 2005, khi cơn bão Katrina đánh vào các tiểu bang miền Nam nước Mỹ, trong đó nặng nhất là New Orleans, đã làm thay đổi toàn bộ đời sống của người dân nơi này.
Ông Trần Cao Toàn nhớ lại, sau Katrina, ngoài thiệt hại về nhà cửa, tài sản thì người dân ở đây mất hết việc làm và người ta bắt đầu bỏ đi.
Cộng đồng Việt ở làng này năm 2005 có tới gần 8,000 người, vậy mà chín năm sau Katrina, cộng đồng cũng chỉ còn hơn một nửa.
image
Cảnh mua bán tấp nập vào mỗi buổi sáng ở chợ chồm hổm.
Nhưng khó khăn lại đến một lần nữa khi năm 2010 xảy ra vụ tràn dầu của dàn khoan trên vịnh Mexico khiến nghề đánh cá tôm đình trệ. Số người mới đến, mà đa số từ Việt Nam, đã không bù được con số người Việt ra đi.
Vẫn theo ông Toàn, “Những người chạy bão Katrina mang theo con cái đến các đô thị lớn như ở tiểu bang Texas. Giới trẻ học hành thành tài và chọn luôn cuộc sống ở đó và người ta không quay lại chốn cũ.”
“Nổi bật nhất của cộng đồng Công Giáo ở đây là nét Công Giáo thuần túy mà người ta mang từ Việt Nam sang hàng chục năm trước.”
image
Theo ông Trần Cao Toàn, nét độc đáo đó là sinh hoạt xưa ở Việt Nam ra sao thì vẫn giữ y nguyên như vậy. Ðiển hình là Tuần Thánh Mùa Chay vẫn còn đầy đủ các nghi thức như ngắm nguyện, các cuộc rước được giữ nguyên thể. Ðây chính là nét hấp dẫn thu hút người Công Giáo ở các nơi khác tìm đến giáo xứ trong các dịp lễ lớn.
image
Chợ Việt Mỹ, ngôi chợ đầu tiên của người Việt Nam tại làng Versailles.
Không “gục ngã”
image
“Nhưng tất cả đã không bỏ đi.” Linh Mục Nguyễn Văn Nghiêm tự hào kể: “Chính người Việt Nam là những người đầu tiên quay trở lại nơi này, xây dựng lại từ hoang tàn đổ nát.”
“Sau 21 năm làm công việc ở các giáo xứ của người Mỹ, tôi mới về đây chịu chức chánh xứ được bốn năm. Cha mẹ và người thân đều ở làng Versailles này. Sự thương yêu, đoàn kết, chính là yếu tố quan trọng giúp chúng ta vượt qua nhiều khó khăn. Tôi cảm nhận được điều này, làm việc tông đồ ở chỗ nào cũng vậy nhưng làm việc và phục vụ cho chính đồng bào mình thì vẫn phấn khởi hơn, tình nghĩa nhiều hơn.”
image
Ông nói tiếp: “Giáo xứ đang có nhiều kế hoạch phát triển trong tương lai rất gần. Kể từ sau Katrina trở lại đây, củng cố và kiến thiết lại nhà thờ là việc ưu tiên vẫn đang tiến hành từng chút một. Ưu tiên nhất vẫn là duy trì các hoạt động như các hội chợ hàng năm để giáo dân tham gia ngày càng đông.”
image
Kenvin Trần, chủ nhà hàng Ðông Phương.
Chỉ tay về mảnh đất rộng lớn phía trước nhà thờ, Linh Mục Nghiêm cho biết, tương lai của giáo xứ là ở đó. “Chúng tôi đang có kế hoạch tiến hành xây dựng từng hạng mục, trên mảnh đất rộng 28 mẫu này sẽ có Ðài Ðức Mẹ Maria và công viên công trình Các Thánh Tử Ðạo Việt Nam.”
Ngôi làng từng “tự túc, tự cấp”
Không giống các cộng đồng người Việt ở các nơi khác, người dân ở đây trong thuở ban đầu ngoài nghề đánh bắt cá tôm, còn mang cả việc trồng trọt từ Việt Nam sang.
image
“Ðất phía sau nhà quá rộng, lại gần các con kênh thoát nước nên bà con mình trồng đủ loại rau trái của người Việt mình. Ban đầu một nhà trồng, rồi thì cả làng trồng, rau ăn không hết thì mang ra đầu làng bán.” Cụ bà Trần Thị Huỳnh, 78 tuổi, vui vẻ kể về công việc trồng rau của mình.
image
Khu đất của giáo xứ Maria Nữ Vương Việt Nam chuẩn bị mở rộng nhà thờ và xây công trình đền thờ Các Thánh Tử Ðạo Việt Nam.
Từ Phước Tỉnh, bà Huỳnh sang Mỹ cùng với chồng và chín người con vào năm 1980.
Bà Huỳnh nhớ lại những năm tháng khó khăn trong thời gian đầu, “nghề gì cũng làm hết, cứ có việc là làm để có tiền nuôi con. Cá mắm có sẵn, mình chịu khó trồng rau quả, vậy là không tốn tiền chợ, nhờ đó mà nuôi nổi các con nên người.”
Cụ ông mất cách đây ít năm, chín người con nay đều đi làm xa hết, nên niềm vui của bà là chăm sóc những luống rau sau nhà.
“Yếu lắm rồi chú ạ, ốm đau luôn, nên bây giờ cũng chẳng làm gì được nhiều, trồng cho vui và khuây khỏa thôi.”
image
Toàn cảnh khu thương mại của người Việt Nam tại làng Versailles, phía Ðông New Orleans.
Cụ bà Trần Thị Huỳnh cũng như nhiều phụ nữ lớn tuổi khác trong làng làm nghề trồng trọt đã góp phần làm nên ngôi chợ “chồm hổm” chỉ họp nội trong buổi sáng Thứ Bảy hàng tuần.
Ông Trần Văn Nhật, người sáng Thứ Bảy nào cũng ra chợ, kể, “gọi là ‘chồm hổm’ vì cả người bán lẫn người mua đều ngồi theo tư thế đó. Ai có rau gì, trái gì, con tôm con cá mới đánh được đều có thể mang ra bán.”
image
Ông Nhật là một trong những người đâu tiên đến đây trong buổi khai thiên lập địa. Cần cù lao động, chuyển từ nghề sửa máy tàu sang đánh bắt cá tôm, rồi lại sang nghề sửa máy tàu và cuối cùng là ông bỏ hết để làm công việc cho nhà thờ trong suốt 30 năm. Trước khi chính thức “nghỉ hưu” cách đây một năm, ông Nhật từng là chủ tịch Hội Ðồng Giáo Xứ Maria Nữ Vương Việt Nam.
image
Khu thương mại được người Việt sửa lại khang trang sau cơn bão Katrina.
Ông kể: “Từ vài chục quả ớt, năm ba trái bí hay mướp, vài quả cà chua, vài bó rau cải, ít chục con tôm, vài con cá,… là những món hàng quen thuộc ở ngôi chợ này. Người bán cũng vui mà người mua cũng vui, mà không mua không bán gì… cũng vui.”
Ông Nhật cười cho hay, “Thường thì tôi chẳng mua gì cả, mỗi tuần một lần đến đây chỉ là để xem bạn bè, người trong làng ai khỏe ai ốm, ai có chuyện gì vui, buồn mà chia sẻ với nhau.”
Nhưng không chỉ có thế, theo ông Trần Cao Toàn, ngôi chợ này nhiều năm qua đã trở thành nét đặc thù của làng, thu hút không chỉ người Việt mà còn nhiều sắc dân khác.
image
Ông Nguyễn Ðông, một trong những cư dân đầu tiên của làng Versailles.
“Chợ họp ngay trong khuôn viên của khu thương mại của người Việt ở đây, nhưng chẳng ai thấy phiền hà gì cả, tất cả diễn ra chóng vánh chỉ mỗi sáng Thứ Bảy hàng tuần mà ai lỡ bận việc không đến được thì đều nhớ!” Ông Nhật cười cho hay.
Những người thành đạt
Ðến làng Versailles, tinh ý một chút, người ta có thể nhìn thấy những căn nhà của người Việt Nam “nhỉnh” hơn, khang trang hơn các căn nhà khác của cư dân nói chung trong vùng. Ðặc biệt là một khu mới xây dựng cách đây khoảng 10-15 năm với khoảng 100 căn nhà, nhà diện tích nhỏ nhất cũng phải hơn 4,000 sqf.
image
Những căn nhà của người Việt thành đạt trong khu mới ở làng Versailles.
Ðiểm nổi bật nhất của khu này là các con đường rộng lớn đều được đặt tên Việt Nam, như “Văn Chu,” “Dominic Lương,” rồi “Tự Do” hay “Sài Gòn”…
Ông Nguyễn Ðông, một trong những cư dân ở khu này, vui vẻ cho biết gia đình ông quyết định mua đất rồi tự xây căn nhà lớn hơn 4,000 sqf trước bão Katrina. Mình tự xây theo ý mình, thích lắm, trước và sau bão nhà cửa còn rẻ, nhưng bây giờ thì đắt hơn rồi.
Ðể có căn nhà trị giá gần nửa triệu đô la đã trả hết nợ ngân hàng và đời sống sung túc hiện nay, cũng như nhiều người dân trong làng, ông Ðông trải qua một thời kỳ gian lao hiếm có.
image
Nhà hàng Ðông Phương, có mặt tại vùng đất này từ năm 1982.
Vượt biên từ Vũng Tàu đến Mỹ năm 1983, bỏ lại vợ và các con ở quê nhà mà mãi 10 năm sau mới đoàn tụ hết. Những năm mới sang, ông làm việc không ngừng nghỉ để quên đi nỗi thương nhớ vợ con. Từ làm thuê ở chợ, ông Ðông chuyển sang vận chuyển và buôn bán lẻ hải sản cho các nhà máy, rồi mở tiệm cầm đồ, tiệm tạp hóa, buôn bán vận chuyển cả xe hơi sang thị trường Việt Nam và Cambodia.
“Tôi từng lái xe 18 bánh vận chuyển cá tôm bán cho các nhà máy. Không hiểu sao lúc ấy mình khỏe thế. Tôi lái liên tục ngày đêm, mỗi ngày chỉ chợp mắt được chừng 1-2 tiếng rồi thức dậy chạy tiếp.”
Thành quả mà ông Ðông gặt hái được là năm người con đều thành đạt, ai cũng có cơ sở thương mại và làm ăn riêng.
image
Bên trong nhà thờ Maria Nữ Vương Việt Nam trong thánh lễ chiều Thứ Bảy hàng tuần.
Người đàn ông có khuôn mặt trẻ hơn cái tuổi 60 của mình kết thúc câu chuyện một cách chân tình: “Tôi hài lòng với cuộc sống của mình hiện tại, và điều quý nhất là vẫn sống và gắn bó với ngôi làng này và đồng bào của mình. Nếu nói một cách chủ quan, thì người Việt mình thành đạt nhanh như vậy chính là nhờ làm ăn cần cù, chăm chỉ, sống tiết kiệm và biết sắp xếp đời sống hợp lý.”
Giới trẻ chuyển hướng cộng đồng
“Tôi biết mình là ai và vì sao lại có mặt ở đây.” Kenvin Trần, với tuổi đời ngoài 20, hiện đang quản lý nhà hàng Ðông Phương ở gần làng Versailes nói về bản thân mình và công việc anh thừa hưởng của gia đình.
Kenvin khẳng định: “Chúng ta là người Việt, nhưng phải hòa nhập vào dòng chính, kinh doanh với người Mỹ, chỉ như thế mới phát triển nhanh hơn và tốt hơn.”
image
Ông Nguyễn Văn Việt, một trong những cư dân đầu tiên của làng Versailles trước căn nhà của mình.
Nhà hàng Ðông Phương do cha mẹ Kenvin Trần mở từ năm 1981. Ban đầu là phục vụ cho người Việt, nhưng lâu dần lượng khách người Mỹ lại đông hơn người Việt.
Chàng trai quản lý nhà hàng này tiết lộ, phở và bánh mì kiểu Việt Nam là hai món người Mỹ rất thích khi đến nhà hàng Ðông Phương.
Hồi trước nhà hàng còn mở cửa buổi tối, nhưng từ sau bão Katrina nhà hàng chỉ bán buổi trưa. Nhưng theo lời chủ nhân, khách đến vẫn đông bởi đồ ăn Việt Nam nóng sốt, ngon miệng nhưng nhẹ nhàng phù hợp với người Mỹ.
image
Giàn mướp trong vườn rau của bà cụ Trần Thị Huỳnh.
Người Mỹ đang rất thích đồ ăn Việt Nam, cả khu vực New Orleans này có hơn chục nhà hàng Việt Nam mà nhà hàng nào cũng đông khách.
Theo anh: “Dù vẫn thích sống gần cộng đồng Việt mình, vì chúng ta là người Việt, nhưng làm ăn kinh doanh, thì không thể chỉ nhắm vào khách hàng là người Việt được.”
Và những người trẻ tuổi trong cộng đồng này cũng đang theo hướng suy nghĩ tương tự chủ nhà hàng trẻ tuổi này.
“Thế hệ thứ hai đang tiến xa hơn và suy nghĩ rất khác thế hệ cha mẹ mình.” Ông Nguyễn Ðông nhận xét.
“Tôi có bốn đứa con, nhưng không cháu nào làm ăn ở khu vực này cả, tất cả đều bung ra, tìm hướng đi mới vì cách thức làm ăn của thế hệ thứ nhất đã không còn phù hợp.”
image
Rất nhiều vườn ra như thế này phía sau mỗi căn nhà của người Việt ở làng Versailles.
Còn theo ông Trần Cao Toàn, người Việt mình ở thế hệ thứ hai đa số có học vấn cao, hầu hết đều qua đại học, và những người có bằng kỹ sư, bác sĩ, hay dược sĩ thì hầu như nhà nào cũng có.
Những người trẻ của thế hệ đã và đang bước đi rất xa, rất tự tin để bước vào dòng chủ lưu của đời sống của người Mỹ. Nhưng như lời của Linh Mục Dominic Nguyễn Văn Nghiêm, cái “gốc” của họ là ở đây, “cho dù không về sống trong cộng đồng, tấm lòng họ sẽ hướng về đây, như hướng về cái nôi đầu tiên của ông bà, cha mẹ họ, mà tôi cảm nhận được trong mỗi thánh lễ ở nhà thờ vào cuối tuần ở giáo xứ này!”.
Khôi Nguyên

theo nguồn BM



Cộng đồng người Việt ở New Orleans 10 năm sau cơn bão Katrina

Hòa Ái, phóng viên RFA2015-05-18
_DSC3284.JPG
Vào tháng 8 năm 2005, cơn bão Katrina đã quét qua thành phố New Orleans, bang Louisiana và biến nơi đây trở thành 1 thành phố chết. Dân chúng địa phương, trong đó có cộng đồng người Việt, đã bỏ thành phố đi nơi khác sinh sống. Tuy nhiên, không bao lâu sau những người Việt lại lần lượt trở về gầy dựng lại từ con số 0 và đang ổn định cuộc sống. Sự hồi phục của cộng đồng người Việt ở New Orleans được cộng đồng địa phương cho là một “Phép lạ”. Vậy "Phép lạ" nào đã giúp cho cộng đồng người Việt ở đây sau cơn bão lịch sử này?
Thành phố New Orleans, nơi dòng sông Mississippi chảy qua, vẫn còn nhiều vết tích do cơn bão lịch sử Katrina để lại dù thời gian đã tròn một thập niên, những con đường bị lún sụp, các ngôi nhà bị hư hỏng, nhiều khu chung cư hoang phế…Khu chung cư Versailles Arms I nằm trong số hiện vẫn còn bỏ trống, không được sửa sang, bao bọc bởi hàng rào chắn khiến nhiều người Việt bùi ngùi xúc động mỗi khi có dịp đi ngang qua.
Khu chung cư bị bỏ hoang này là nơi lưu trú của 11 gia đình người Việt đầu tiên đặt chân đến thành phố New Orleans, hồi tháng 7 năm 1975. Những người Việt một chữ tiếng Anh bẻ đôi cũng không biết đã chọn nơi đây làm quê hương thứ 2 của mình trong hành trình cuộc đời lưu vong xa xứ.
Khi bão xong thì ở đây hoàn toàn tê liệt. Lý do là không có điện, không có an ninh, nhất là thực phẩm, điều kiện sống bình thường đều không có. - Ông Trần Hữu PhúcTiểu bang Lousiana là vựa hải sản cũng như vựa lúa của Hoa Kỳ và thành phố New Orleans, một thành phố thịnh vượng đông đúc dân cư, có lịch sử lâu đời về cảng biển, ngư nghiệp, công thương nghiệp và du lịch thu hút không chỉ 11 gia đình người Việt mà tiếng lành đồn xa ngày càng có nhiều người Việt khác tìm đến sinh sống.
Khởi đầu từ công việc “cạy sò” vào năm 1975 và xuyên suốt 30 năm cộng đồng người Việt ở New Orleans với gần 10 ngàn người gầy dựng nên cơ nghiệp ổn định qua các ngành nghề đánh bắt tôm cá, kinh doanh nhà hàng, tiệm nails, cây xăng…Các tập đoàn lớn như NASA, Lockheed Martin hay công ty chế biến cà phê Folgers đều có sự góp mặt của nhân viên gốc Việt.
Thế nhưng cơn bão cấp 5 Katrina tấn công hồi tháng 8 năm 2005 biến thành phố New Orleans thành biển nước. Mọi thứ bị phá hủy sau 1 tháng ngập lụt, hàng trăm ngàn người phải di tản ra khõi thành phố trong thời gian dài. 1 cư dân ở khu vực West Bank, mạn Tây thành phố New Orleans nhớ lại thời điểm kinh hoàng đó:

“Cơn bão Katrina xảy đến Lousiana và New Orleans nói riêng thật khủng khiếp. Thời gian đó tôi đang ở VN. Tôi không thể liên lạc được với người con gái cùng 2 đứa con nhỏ và gia đình mà trong phần tin tức thế giới ở VN hồi đó tôi theo dõi được thì người ta mô tả là cơn hồng thủy thứ 2 xảy ra ở New Orleans. Khoảng sau 2 tuần, tôi mới liên lạc được với cháu thì mình cảm thấy gần như đó là một “Phép lạ” dành cho những người còn lại.”.
Trở về
Mặc dù New Orleans trở thành vùng đất chết như mô tả nhưng người Việt là một trong những nhóm người đầu tiên trở lại. Ngôi làng VN ở Versailles, mạn Đông thành phố bị ảnh hưởng nặng nề nhất đã xuất hiện bóng dáng người về chỉ vài ngày sau khi nước rút. Ông Trần Hữu Phúc, Phó Chủ tịch Cộng đồng người Việt làng Versailles cho biết:
_DSC3266-400.jpg_DSC3266-400.jpgNhà thờ Maria Nữ Vương Việt Nam ở làng Việt Nam Versailles, mạn đông thành phố New Orleans. Photo by HoaAi/RFA“Khi bão xong thì ở đây hoàn toàn tê liệt. Lý do là không có điện, không có an ninh, nhất là thực phẩm, điều kiện sống bình thường đều không có. Tuy nhiên, sau đó thì 1-2 gia đình về, từ từ thì 5-10 gia đình. Một số người về lủi thủi coi nhà, sửa nhà. Một thời gian sau thì một số ít người nữa mới về lai rai, nghe tin có cộng đồng ở đây thì họ về hơi đông hơn. Đa số là về sửa nhà, khoảng 2-3 giờ chiều vắng thì họ đi. Họ phải đi chổ khác ăn, ngủ rồi ban ngày họ trở lại”.
Cộng đồng nguời Việt ở thành phố New Orleans có 3 khu cộng đoàn ở mạn Tây và làng VN-Versailles với khoảng hơn 5 ngàn người Việt ở mạn Đông với nét đặc trưng tín đồ Thiên Chúa giáo chiếm tỉ lệ hơn 90 phần trăm. Giáo hội Công Giáo ở New Orleans đóng vai trò quan trọng trong mọi thông tin liên lạc để giúp gầy dựng lại cộng đồng. Khuôn viên Giáo xứ Maria Nữ Vương Việt Nam là nơi dựng lều tạm cho khoảng gần 300 giáo dân nương náu trong lúc cùng nhau sửa lại nhà cửa hồi tháng 10 năm 2005. Các cơ quan chính phủ cũng như tổ chức từ thiện đến giúp cho thực phẩm, nước uống, quần áo…Chỉ sau 1 tháng, làng VN Versailles đã có điện, nước và bắt đầu hồi sinh.
Bà Theresa Nguyễn, chủ nhân vựa hải sản Theresa Seafood Inc., chia sẻ rằng với niềm tin Ơn trên nâng đỡ và cộng đồng bảo bọc nên bà quyết định trở về lại New Orleans. Bà Theresa Nguyễn kể về những ngày bắt đầu lại từ 2 bàn tay trắng:
“Khi tôi về đây thì nó bình địa không còn một cái gì, rất là chán nản. Tôi mua 50 cái bảng đi cắm các con đường thông báo mở lại (business). Trước khi đi cắm bảng, tôi liên lạc với nhiều cơ quan. Coast Guard hàng ngày mang cho tôi 500 gallon nước. Cha Michael Nam cho tôi mượn cái máy đèn để chạy băng chuyền. Những ngư dân đến bán tôm đã giúp tôi lên tôm. Và tôi nhờ hãng cho tôi mượn chiếc xe 18 bánh, hàng ngày chở đá xuống để cho tôi làm kiếm sống qua ngày. Tôi làm từ từ rồi sửa sang lại. Rất là khó khăn và rất là cực trong bước đầu. Tiền bạc không có, ngư dân cho tôi thiếu. Tôi đi bán, lấy tiền rồi mới trả lại cho họ sau”.
Bà Theresa Nguyễn là hình ảnh của hàng ngàn người Việt đã trở lại New Orleans sau khi cơn bão Katrina quét qua. Chỉ trong vòng 10 năm, các hoạt động thương mại của người Việt ở đây dần hồi phục và phát triển.
Dân chúng ở đây rất hài hòa. Họ đi làm về, tận hưởng đồ ăn rau tươi, cá tươi. Cuộc sống của người Việt mình thích êm đềm nên họ thích về đây.- Ông Trần Hữu PhúcMột thập niên thoắt đã trôi qua, 4 cộng đoàn người Việt với khoảng gần 6000 người thuộc 1200 gia đình sống quần cư ở New Orleans. Những dãy phố bề thế, các ngôi nhà khang trang trồng cây ăn quả và rau hữu cơ ở sân vườn. Từ một dây mướp, hạt bầu, hột giống khổ qua… được gieo xuống trong những giờ phút giải khuây đơm bông kết trái dư dật không những cho bữa ăn hàng ngày của gia đình mà còn san sẻ cho hàng xóm và còn bày bán ở chợ chồm hổm mỗi sáng sớm thứ Bảy như là một dịp thăm hỏi nhau, cùng ôn lại cái thú chợ quê trong ký ức cũng như còn cung cấp nguồn rau tươi cho các vùng lân cận ở bang Mississippi và Alabama.
Ông Trần Hữu Phúc giải thích nguyên nhân chính yếu thành phố New Orleans vẫn là vùng đất lành chim đậu cho nhiều người Việt vì:
“Họ thích sống cảnh giống VN mình. Dân chúng ở đây rất hài hòa. Họ đi làm về, tận hưởng đồ ăn rau tươi, cá tươi. Cuộc sống của người Việt mình thích êm đềm nên họ thích về đây”.
Cùng với sự hồi sinh của thành phố New Orleans, cộng đồng địa phương đánh giá sự trỗi dậy của cộng đồng người Việt như có phép nhiệm mầu. Từ những người Việt đầu tiên được cư dân địa phương đặt cho những cái tên mỹ miều của các ngôi sao điện ảnh lừng danh như Marilyn Monroe hay Clint Eastwood vì họ không nói được tên của mình cho đến cựu Dân biểu Liên bang Cao Quang Ánh làm rạng danh cho cộng đồng người Việt không chỉ ở New Orleans mà cả toàn nước Mỹ.




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận



Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 364 lần]
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 357 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 349 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 342 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 329 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 291 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 289 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 280 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 279 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 271 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.