Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 5
 Lượt truy cập: 29340483

 
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP 15.06.2026 14:42
Valentine Trong Di Sản Chiến Tranh - Những bài thơ Valentine
15.02.2015 18:08

Giao chỉ San Jose
.
Quả thực Hiệp Chủng Quốc là đất nước Phú quý sinh lễ nghĩa. Tháng Hai hàng năm là tháng của Tình yêu, bày tỏ tấm lòng của con người với con người. Tháng Hai, nhà văn gọi là tháng Tình yêu thăng hoa, tháng làm đẹp lại lòng thương yêu đã tàn lụi, làm mới lại mối tơ duyên đã phai màu.

Bây giờ nhập gia tùy tục, người Việt Nam tại Mỹ cũng Happy Valentine, và nhà viết bình luận cũng phải có đề tài về ngày tháng của tình yêu.


Tại sao lại có Valentine vào tháng Hai mỗi năm. Nhiều câu chuyện lịch sử rất mơ hồ truyền tụng từ cả ngàn năm pha trộn giữa nguồn gốc tôn giáo và xã hội. Sau cùng hầu hết các nước Tây phương và Mỹ châu đều mừng lễ hội Valentine. Mời nhau bữa tiệc. Tặng hoa, trao thiệp viết lời yêu thương và giá trị nhất là những lá thư, những lời bày tỏ bằng chử viết gởi cho nhau.


Trong nhiều chuyện Valentine từ thưở xa xưa, người ta có ghi lại một huyền thoại cảm động. Có chàng trai trẻ ở tù đã đem lòng yêu thương cô con gái của viên chúa ngục. Anh chàng tên là Valentine đã tự viết ra một tấm thiệp đầu tiên cho chính mình và ghi hàng chữ FROM YOUR VALENTINE. Thành ngữ này vẫn còn dùng trên các thiệp in bán ra hàng triệu tấm mỗi năm. Trong tấm thiệp còn có bức thư gởi người yêu thầm kín mà người tử tù để lại sau khi chết. Đó là năm 269 trước khi Thiên Chúa ra đời. Từ đó lá thư tình bất diệt của người tù Valentine mở đường cho lời bầy tỏ tình yêu vĩnh cửu tháng Hai, của mùa lễ hội Valentine. Đối với quý vị, câu chuyện đã gợi ra được những kỷ niệm gì?

Trong thế giới về cuộc sống của chúng ta, mỗi người một cảnh, mỗi người mang một mảng đời khác biệt. Những cánh thiệp hồng, những lá thư tình thời học sinh, những bài ca tình thơ của lính. Bài Phượng Hồng tuyệt tác thi sĩ đã viết về cậu học trò có lá thư Valentine ngập ngừng đem tới lại đem về. Rồi những cậu bé lớn lên giữa thời binh lửa. Thư chiến trường đầy vơi nước mắt kéo dài 20 năm với những ngày hạnh phúc quấn khăn tang. Sau cùng, oan nghiệt nhất là thư từ trại tù cải tạo tràn đầy cay đắng trong những kỷ niệm vừa đau thương vừa huy hoàng của một thời đã qua.
Đó là câu chuyện Valentine trong di sản chiến tranh.


Về câu chuyện những cánh thư Valentine của chiến trường Việt Nam thì Asia đã có cảm hứng làm ra một tác phẩm DVD phát hành năm trước.
Tuy nhiên, những câu chuyện mà chúng tôi kể ra sau đây sẽ không bao giờ còn có dịp giới thiệu với bà con Việt Nam.

Cách đây đã lâu vào ngày 6 tháng Hai năm 2005, một cô gái Sài Gòn tên là Hoàng Hoa từ Việt Nam phổ biến cho người Việt hải ngoại qua diễn đàn Thủ Đức một tài liệu làm người đọc vô cùng xúc động. Đó là lá thư tình cảm 20 trang viết tay của chuẩn úy Trần Văn Quý.


Lá thư của anh sĩ quan trẻ tuổi từ chiến trường Kontum chưa hề có nửa mối tình đầu viết cho cha mẹ và cho người chị gái tại Sài Gòn. Thư chưa bao giờ được gởi đi vì người ta chỉ tìm được trong túi quân phục của tử sĩ chết đúng vào ngày 6 tháng Hai năm 1974.
Cô em gái nhỏ của gia đình đã cất giử kỷ vật suốt bao năm để phổ biến vào tháng hai đầy tình cảm.


Tuy nhiên phải là người trong quân ngũ mới thực sự rung động vì những lời ghi lại trong lá thư hồi ký chiến trường của một chàng trai trẻ đi trả nợ binh đao. Chuẩn úy Quý ra trường Thủ Đức vào tháng 10 năm 1973, đã chọn đơn vị về tiểu khu Kontum.
blank
 Ngày 11 tháng 11 năm 1973, được giao chức vụ Trung đội trưởng trung đội 3 đại đội 2 thuộc tiểu đoàn Địa phương Quân Kontum, đóng bên bờ sông Đap La.


Chỉ vừa nhận đơn vị 3 giờ đồng hồ thì đơn vị giải tán, quân số chuyển qua đơn vị khác và anh chàng chuẩn úy Thủ Đức còn ngơ ngác với đầu óc học trò đã trở thành sĩ quan thặng số đi theo tiểu đoàn hành quân, nhưng không có một người lính trong tay.

Và cuộc đời binh nghiệp bắt đầu với những diễn tiến đau thương cười ra nước mắt. Tuy là sĩ quan nhưng vẫn còn lãnh lương trung sĩ theo quy chế sinh viên. Được chia gạo nhưng không có thực phẩm. Chuẩn úy Quý hết sức nhẫn nại, lóc chóc vác súng theo đơn vị như một tân binh thặng số. Từ quan đến lính, chẳng ai quan tâm. Chưa hề có kinh nghiệm nên cũng không chuẩn bị quân trang đi tác chiến trong rừng.

Những lời anh viết trong thư rất chừng mực và bình thản. Anh kể chuyện xảy ra hàng ngày không hề có một lời than van. Anh không viết một chữ tuyên truyền ồn ào giữa ta và địch. Hết sức từ tốn và đơn giản, anh sĩ quan trẻ viết về những ngày tháng đầu đời quân ngũ để gởi cho chính mình, gởi cho cha mẹ và anh chị. Tác giả không bao giờ nghĩ rằng câu chuyện kể ra sẽ được chúng ta đọc lại hơn 30 năm sau. Tập bút ký dưới hình thức thư nhà tràn đầy yêu thương mà ngày nay chúng ta có thể gọi là Valentine của tình người.

Định mệnh đã đưa những người trai xa lạ đến sống bên nhau và cùng chết bên nhau trong một đơn vị rất tầm thường ở miền núi rừng xa thẳm gọi là Tân Cảnh, Kontum. Họ không phải là thiên thần Mũ Đỏ hay cọp biển Mũ Xanh. Tuyệt đối không có một chút gì là lãng mạn oai hùng.


Từ tháng 10 năm 1973, mặt trận Kontum đã được giải tỏa. Khói lửa trận mùa Hè đỏ lửa 72 đã tạm thời lắng dịu. Các đơn vị tổng trừ bị đã rút về. Chỉ còn lại địa phương quân cấp chi khu ngày đêm chống lại quân du kích và cộng sản địa phương.

Sau một thời gian đeo lon chuẩn úy mà sống như binh nhì, anh sỹ quan Thủ Đức nhận được lính để đóng vai trung đội trưởng. Trung đội của anh sau cùng có được 8 lính, trong đó có 2 lính thượng và 6 lính lao công đào binh vừa được thả từ quân lao Gò Vấp ra. Một ông trung sĩ già làm trung đội phó.

Đó là hoàn cảnh của anh s ĩ quan Sài gòn 20 tuổi chưa hề ra trận, sẽ cầm trung đội 10 người để chiến đấu ở tuyến đầu Kontum, chặn đường Nam tiến của binh đoàn cộng sản.


Chuẩn úy Quý tả cảnh phải chiến đấu với núi rừng, đèo cao dốc thẳm và đói khát giá lạnh. Từ đỉnh đồi 945 thước cao, anh lính học trò chỉ huy lính đào binh ngó về thành phố Kontum mà nhớ Sài gòn. Nơi chân trời xa thẳm có cha mẹ, bạn bè và các cô gái hậu phương anh chưa hề tỏ tình.


Xin đọc một đoạn trong lá thư của chuẩn úy Trần văn Quý “ ... trên đỉnh đồi 949 m nhìn về thành phố Kontum con thấy nhớ nhà làm sao ấy. Ở đây mỗi ngày chỉ viết một trang vừa làm nhật ký vừa làm thư, và cũng là lúc đang suy tư về gia đình. Bây giờ chỉ có cách chờ ngày về dưỡng quân mới bỏ thư được. Chắc sau gần một tháng trời bặt tin ở nhà cũng trông thư con lắm. Nhưng vì chiến cuộc con cũng chẳng biết làm sao hơn, nếu thư liên lạc thường xuyên không được, thì sau ngày hành quân con sẽ gởi về nhà một lá thư dài thế này để bù lại những ngày gởi thư lẻ tẻ”...

Cho đến cuối năm 1973, trung đội 10 người của chuẩn úy Quý chạm súng lần đầu tiên lại là một trận đánh ngắn ngủi và đau thương hết sức. Đại đội cho lệnh chia trung đội làm hai, một nửa tung quân ra tiền thám và một nửa giữ vị trí. Giữa rừng già núi đồi cây cối chằng chịt, ông trung sĩ phó nằm cố thủ với 3 anh lính ba gai. Cậu chuẩn úy với 5 anh lính du côn và lính thượng đi mở đường.

Bỗng nhiên có tiếng súng ầm ì phía trước, một anh lính của trung đội trúng đạn bị thương. Chuẩn úy Quý đứng xững như mơ ngủ. Anh lính thượng đeo máy lao vào bụi rậm. Tay lính xuất thân từ quân lao Gò Vấp la lên, thiếu úy nằm xuống. Rồi chợt nghe xa xa có tiếng của trung sĩ trung đội phó “ Chết rồi, bắn nhầm lính của ta rồi” Chuẩn úy Quý dẫn lính đi một vòng rồi lại về chỗ cũ nên quân ta tưởng chạm địch rồi bắn nhầm. Bút ký kể lại chân thật không hề che dấu và cường điệu. Đây là những tài liệu chính xác nhất của chiến trường.

Cho đến trận sau cùng, theo lời thuật của cô em gái ghi lại như sau:

Name: Hoang Hoa. City: Saigon , Viet Nam / Sent: Sun. February 06/2005/21:02

Anh tôi là cựu sinh viên trường sỹ quan trừ bị Thủ Đức. Anh đã hy sinh tại Kontum ngày 6 tháng 2 năm 1974. Kỷ vật còn lại tấm thẻ bài, vài tấm hình và một bức thư dài chưa kịp gởi, vì suốt thời gian hành quân không thể gửi thư về nhà được, kể cả kỳ tiếp tế vì máy bay có đáp xuống được đâu mà chuyển thư.
Bức thư đó đã được tìm thấy trong túi áo của anh. Chiến hữu cùng đơn vị kể rằng quanh xác anh nằm vương vãi nhiều đôi dép râu. Tay anh còn nắm chốt lựu đạn. Một viên đạn xuyên đùi, nhưng viên xuyên sọ đã cướp đi mạng sống của anh khi tuổi đời chưa đầy 21. Suối Non Nước và đồi Tân Cảnh đã ghi lại dấu chân sau cùng của cố Thiếu Úy Trần Văn Quý.
Anh tôi đã hy sinh cho non sông, xứng đáng là trai nước Việt hào hùng, đem mồ hôi pha máu hồng viết thành sử xanh. Xin cho tôi gởi hình ảnh và bức thư lên trang web Thủ Đức hải ngoại để linh hồn anh được ấm áp bên bạn bè chiến hữu.


Như vậy chuẩn úy Trần Văn Quý sau khi chết đã được truy thăng cố thiếu úy. Gia đình được lãnh lương chuẩn úy suốt 4 tháng từ khi ra trường đến khi tử trận, và thêm tiền tử tuất bằng 12 tháng lương cấp thiếu úy.

Từ khi rời bỏ gia đình Saigon và quân trường Thủ Đức ra đi, anh Quý cứ mong ước và hứa hẹn nhưng chưa hề gởi được 1 đồng bạc tiền lương cho cha mẹ mua quà như đã viết trong thư. Và lá thư Valentine của tình thương gia đình chỉ được trao về cho thân nhân vào tháng 2 năm 1974 cùng với di hài tử sĩ khi anh đã chết sau hai lần nổ súng. Trận đầu tiên đánh nhầm quân ta. Trận thứ hai mới thực sự chạm địch tại chiến trường. Đó là trận cuối cùng gói trọn tình thương trong tấm thiệp Valentine thứ nhất. Lá thư Valentine bi thảm từ chiến trường năm 1974.

Bây giờ xin kể đến chuyện những lá thư Valentine có hậu của Happy Ending.

Từ hơn 20 năm nay chúng ta vẫn nghe nói về chuyện tù cải tạo nhận thư nhà và gởi thư đi từ những miền thượng du Bắc việt. Những lá thư Valentine hết sức cay đắng đó bây giờ ở đâu. Ai là người nhận và ai là người gởi.

blank
Thêm vào đó, khi tù được giải lao từ nơi này đến nơi khác, mỗi khi chuyển trại các anh ném những lá thư xuống bên đường, rơi vào đám dân và hy vọng có người nhặt được gởi về cho gia đình. Khi chuyển trại từ Bắc vào Nam đi ngang qua vùng Saigon , tù cải tạo đã ném xuống cho dân những lá thư hy vọng. Ai là người nhặt được. Ai người tìm đến nhà trao lại. Ngày nay ai còn lưu giữ được những lá thư như thế.

Cuối năm 2008 tôi đã có may mắn gặp được một người con của cựu tù cải tạo đem đến món quà vô giá dành cho viện bảo tàng. Những lá thư từ trại tù miền Bắc gởi về cho gia đình trong Nam , những lá thư từ Sai Gon gởi vào trại tù Yên Bái. Và một lá thư ném xuống đường để nhờ người dân miền Nam vô danh đã đem đến nhà và bây giờ còn lưu lại. Đó là những di vật Valentine huyền diệu nhất của cuộc đời và chúng ta không thể có kỷ vật nào so sánh đươc.

Ông bạn chiến binh cựu tù cải tạo đã gấp và xếp những lá thư hết sức cẩn thận dành cho chúng tôi giữ làm di sản tình yêu trong chiến tranh. Những hàng chữ rất nhỏ trên tờ giấy xám như bầu trời của chế độ tù đày.

Lời lẽ thương yêu của chồng của cha gởi về nhắn nhủ vợ con. Viết sao cho gia đình hiểu được những ẩn ý dưới hàng chữ thân yêu.

Thư con trai 16 tuổi lớn lên trong chế độ cộng sản mang lý lịch ngụy quân đã hứa với người cha tù tội sẽ thay cha lo cho tương lai gia đình.

Thư rơi bỏ trên đường được sản xuất rất nhiều với ghi chú rõ ràng dành cho tấm lòng vô danh nhặt được sẽ đem giao tại nhà. Một trong những thông điệp tình yêu huyền diệu đến tay người nhận.

Tất cả những kỷ vật chúng tôi nhận được do trung tá tù cải tạo gửi đến gồm có chiếc áo tù rách vá nhiều chỗ gấp lại hết sức cẩn thận. Chiếc áo đã sống với người tù Vương Đình Viên Hồng trên 30 năm. Kèm theo là 7 lá thư trao đổi trong gia đình có cả lá thư do ân nhân nhặt được trao về địa chỉ tại Sàigon. Có lá thư đứa con trai của ông, 16 tuổi, Vương Bá Quốc Hùng viết cho cha từ Phú Nhuận ngày 6 tháng 3 năm 1981 với gói quà đầu tiên. Thư gửi cho K 9 HT:AH.118-NT.

blank

Cháu báo tin một vài thân nhân ở nhà ta đã di chuyển về Hà Nội, đến nơi bình yên, con cũng muốn đi nhưng chưa có điều kiện. Đọc thư biết ngay là báo cáo vượt biên thành công.

Đặc biệt lại có 2 sợi giây dù Việt Cộng đã dùng để trói anh bạn tù Lê Đức Thịnh khi xử bắn tại Long Giao 1976. Hai sợi giây này đã được ông Viên Hồng đem theo suốt những năm cải tạo từ Nam ra Bắc và trở về. Tài liệu này sẽ được lưu giữ dưới tiêu đề Valentine từ Yên Bái đến Sàigòn

Những con người Việt Nam trong chiến tranh đã gởi thông điệp Valentine yêu thương cho nhau bằng cả mạng sống, bằng cả cuộc đời tù tội. Cách gởi đã nhiệm màu mà lời thương yêu chân thành còn mầu nhiệm hơn biết bao nhiêu. Đó là chuyện những lá thư tình Valentine của quá khứ.

Còn chúng ta ở đây, bây giờ, trong mùa Valentine ở xứ sở của thiên đường Mỹ quốc. Xin hãy viết cho nhau những thông điệp đẹp đẽ một lần. Để khỏi phụ lòng con người sáng tạo mở đường viết thiệp tình thương như anh chàng tử tù tên Valentine hơn hai ngàn năm trước. Như thiếu úy Thủ Đức Trần Văn Quý 40 năm xưa trong rừng núi Kontum và như người tù lao cải Vương Đình Viên Hồng viết từ trại tù Yên Bái trong những năm đầu thập niên 80.

Hãy viết lời yêu thương ngay từ San Jose, California cho những người ngồi bên cạnh ta. Một lần. Và xin đừng gửi thông báo cho tôi những lời mắng chửi qua lại giữa anh em làm hư hỏng cả chữ nghĩa tổ tiên ông bà để lại từ ngàn xưa.

Hôm nay, nhân ngày Valentine với ý nghĩa rộng hơn tình yêu đôi lứa, nhân danh tình thương của con người với con người, tác giả xin gửi hoa hồng cho cháu Trần Hoàng Hoa, em gái của cố thiếu úy Thủ Đức Trần Văn Quý, hiện còn ở Sàigòn.

Xin gửi hoa hồng cho người tù cải tạo Vương Đình Viên Hồng ở Virginia và xin gửi hoa hồng cho cháu Vương Bá Quốc Hùng ở San Jose . Cậu bé 16 tuổi ngày xưa ở Phú Nhuận, cũng muốn đi nhưng không có điều kiện. Phải chờ đến khi bố về mới có vé HO bơi thuyền đến bến tự do.   

Happy Valentine cho mọi ngườ



Hoa Hồng Lễ Tình Yêu 
Tân Văn 
Valentine Day
Nàng tên Hồng yêu loài hoa màu đỏ  
Nữ sinh viên còn trong trắng thơ ngây  
Một chiều xuân bỗng có một chàng trai  
Đến tỏ tình với cánh Hồng tươi thắm  
Nàng cảm động mối tình đầu thơ mộng  
Trái tim non nguyền chung thuỷ suốt đời  
Anh là người em yêu mãi anh ơi  
Và trung thành trọn đời em xin hứa  
Vào ngày Lễ Tình Yêu mùa Xuân đó  
Một bó hồng được gởi đến nhà nàng  
Kèm thiệp Tình Yêu viết bởi tay chàng  
Hoa khoe sắc giữa ngày xuân tươi mát 

Rồi quê hương bỗng vang rền súng giặc  
Xếp bút nghiên theo tiếng gọi lên đường  
Ngày tòng chinh chàng từ giã người thương  
Sau những tháng quân trường, ra biên aỉ 
Trước khi lên đường, lòng trai hăng hái  
Chàng dến tìm chủ nhân của tiệm hoa  
Trả trăm lần, trước khi bước đi xa  
Viết trăm thiệp và dặn dò chủ tiệm  
Thời loạn ly, người đi trong chinh chiến  
Hẹn ngày đi, ai hẹn dược ngày về!  
Những chiến công hiển hách với lời thề... 
Rồi chàng hy sinh nơi miền biên aỉ  
Nàng đau đớn muốn chết theo, nhưng ngại  
Không còn ai để nuôi nấng song thân  
Mộ của chàng nàng xây tại đồi thông  
Và đến trồng những hoa hồng tươi thắm  
Cuộc đời trôi với chuỗi ngày cay đắng  
Mùa Xuân sau vẫn trong lửa chiến tranh  
Lể Tình Yêu tiệm hoa gởi đến nàng  
Bó hoa hồng với thiệp yêu chàng viết  
Rằng anh yêu em nhiều hơn năm trước  
Cách âm dương không cách được ân tình  
Nàng đinh ninh chàng đã lỡ đặt tiền  
Trước ngày lên đương đi ra chiến trận  
Nhìn những hoa hồng với bao trân trọng  
Kỷ niệm xưa đầy luyến tiếc, nhớ nhung...  
Nàng nâng niu để bên cạnh chân dung  
Của người chồng chưa bao giờ được cưới  
Nhìn lưu luyến hoa tình yêu lần cuối .  
Nhưng năm sau cũng vào lễ Tình Yêu  
Một chiều xuân, chim hót, gió hiu hiu  
Nàng cô đơn trong một căn nhà nhỏ 
Ôn kỷ niệm với bao nhiêu gắn bó  
Bỗng tai nghe tiếng cửa gõ bên ngoài  
Người giao hoa hồng mang  đến tận tay  
Kèm với thiệp Anh Yêu Em trìu mến  
Nàng sững sờ hỏi người giao hoa đến  
Được trả lời rằng trước lúc lên đường  
Người yêu đặt hoa cho một trăm lần  
Và trăm thiệp Anh Yêu Em mãi mãi  
Nàng mở thiệp có thư tình để lại  
Em yêu ơi một năm đã trôi qua  
Âm dương bây giờ hai đứa cách xa  
Anh hiểu nỗi cô đơn và đau khổ  
Tình của anh vẫn không hề thay đổi  
Không lời nào tả nổi được lòng anh  
Anh muốn em hạnh phúc ở trần gian  
Nên đặt hoa mang tên Em yêu mến  
Mỗi độ Xuân về lễ Tình Yêu đến  
Em cứ ở nhà để đón nhận hoa  
Nhớ những ngày kỷ niệm của đôi ta  
Mỗi bó hoa giao đúng ngày lễ đó  
Chỉ tới khi nào cửa người ta gõ  
Không ai trả lời, họ mới ngưng giao  
Họ đến ba lần nếu chẳng thấy ai  
Thì họ sẽ theo lời anh ghi rõ  
Mang bó hồng lên đỉnh đồi hoa đỏ  
Nơi ta bên nhau như cặp vợ chồng  
Anh yêu Em nên anh thích hoa Hồng. 
.....................  
 Bao nhiêu năm sau cuộc chiến đã tàn 
Có dịp dừng chân bên đồi hoa đỏ 
Đọc chuyện hai người khắc trên đôi mộ 
Tôi chạnh lòng viết nên một bài thơ 
Vào ngày đầu Xuân nhân Lễ Tình Yêu  
 

Tân Văn 
ngovantan@yahoo.com

Tặng Người Yêu Dấu Valentine

Tác giả: Tân Văn
Tặng Những Người Ðã Yêu, Ðang Yêu và Sắp Yêu

Ngày Valentine anh tặng em 
Nguyên cuộc đời và cả trái tim 
Một tá hoa hồng màu đỏ thắm 
Nụ hôn ngây ngất lên môi mềm 
Cho dẫu ngàn sao trời lấp lánh 
Đâu bằng huyền ảo ánh mắt em 
Tất cả trân châu trên trần thế 
Làm sao đổi được một trái tim? 
Tiếng em ngọt ngào hơn chim hót 
Tình em son sắt tựa kim cương 
Bàn tay êm hơn nhung huyền diệu 
Làm anh lạc bước cõi thiên đường 
Suối tóc đen huyền, thơm tho quá 
Là mây che phủ ngộp hồn anh 
Má lúm đồng tiền, răng ngà ngọc 
Tạ ơn Tơ Nguyệt mối duyên lành 
Bộ ngực no tròn căng sữa mẹ 
Ngọt ngào, chờ đợi những nụ hôn 
Da trắng mịn màn, hương Ngọc Nữ 
Quyện lấy thân anh, chiếm cả hồn 
Trời Đông băng giá, sao ấm quá? 
Có sưởi nào hơn vòng tay yêu 
Vũ trụ quay cuồng say hạnh phúc 
Anh say khuôn mặt quá diểm kiều 
Lễ Valentine đến tháng hai 
Nhưng ta hành lễ mỗi đêm dài 
Mãi tới răng long đầu bạc trắng 
Chỉ hồng lá thắm chẳng hề phai 
Cho dẫu nói lên vạn tiếng YÊU 
Vẫn không diễn tả được những điều 
Tràn ngập tâm hồn và thể xác 
Trăm năm ngào ngạt sắc hương YÊU 
Tân Văn
Happy Valentine 2004

Cuộc đời bó buộc của các thánh nữ đồng trinh ở Nepal

Những cô gái được chọn để trở thành hóa thân của Nữ thần Trinh tiết phần lớn dành thời gian tuổi trẻ của mình chỉ để ngồi và vì không được phép chạm chân xuống đất nên họ dường như quên cả cách đi.

Nepal vốn được biết đến như vùng đất huyền bí, nơi còn tồn tại khá nhiều tục lệ truyền thống đặc biệt, lạ lẫm với du khách thế giới. Một trong số đó là việc tôn thờ Nữ thần Trinh tiết (Kimari Devi) của gia tộc Newar dòng dõi. Theo truyền thuyết, hóa thân của Durga - nữ thần tối cao trong tín ngưỡng Hindu - là những cô gái trẻ làm nghề thợ kim hoàn. Cho đến khi những cô gái đó đến tuổi dậy thì, họ sẽ được tôn thờ và bảo vệ như một nữ thần bởi hàng ngàn người theo đạo Hindu và cả Phật tử ở Nepal.

4-2449-1423905563.jpg

Các Thánh nữ (Kumari) sẽ được người dân tôn kính và sùng bái. Ảnh:Beforeitsnews.

Để trở thành người được chọn, Kumari tương lai phải trải qua hơn 30 bài kiểm tra khe khắt của những bậc trưởng lão. Một trong những yếu tố ban đầu để được lựa chọn là cô bé đó phải có một chiếc cổ mảnh mai như vỏ ốc xà cừ, đôi mắt dịu dàng của một con bò cái.

Tại bài kiểm tra tiếp theo, cô gái trẻ sẽ phải đi qua một căn phòng tối tăm với những chiếc đầu động vật đáng sợ và một người đàn ông đeo mặt nạ gớm ghiếc nhảy múa. Những phản ứng của cô sẽ được quan sát và ghi chép lại tỉ mỉ. Sau đó, cô bé cũng phải xác định chính xác những đồ vật mà vị thánh nữ tiền nhiệm đã sử dụng, tương tự như trong nghi lễ lựa chọn Phật Sống (Đạt Lai Lạt Ma) ở Tây Tạng.

2-2377-1423905564.jpg

Các Thánh nữ phần lớn giành thời gian để ngồi, và không được chạm chân xuống đất. Ảnh: Beforeitsnews.

Khi đã vượt qua mọi bài kiểm tra cần thiết và chính thức được công nhận, vị Kumari mới cùng gia đình mình sẽ được chuyển tới sinh sống ở một nơi riêng biệt dành cho Thánh nữ, có tên gọi là Kumari Bahal. Tại đây, Thánh nữ sẽ được bảo vệ cẩn thận, chỉ xuất hiện trước công chúng khi có dịp lễ hội. Cô thường được ngồi trên ngai vàng và nhận sự lễ bái thành kính của người dân. Do phong tục của người Nepal, các Thánh nữ không được để chân tiếp xúc với đất - vì người dân nơi đây cho rằng nền đất là thứ bẩn thỉu, không sạch sẽ - nên sẽ được di chuyển bằng cách ngồi xe, kiệu hay trong vòng tay của người thân mọi lúc mọi nơi.

Một Kumari có cuộc sống hoàn toàn khác so với trẻ em cùng tuổi. Cô bé sẽ không đi học và hiếm khi ra khỏi nơi mình sinh sống, không giao tiếp với ai trừ những người thân cận quanh mình cho đến khi xuất hiện kỳ kinh nguyệt đầu tiên. Họ dành phần lớn thời gian ngồi một chỗ nên hầu như Thánh nữ nào cũng gần như quên cả cách đi. Khi đến tuổi dậy thì, Thánh nữ sẽ trải qua một nghi lễ đặc biệt kéo dài 12 ngày gọi là lễ Gufa - nghi lễ chính thức đánh dấu việc kết thúc "nhiệm kỳ" của mình.

Trong nghi lễ này, các Kumari sẽ tắm trong dòng sông Bagmati ở Patan, Nepal. Sau đó, cô sẽ mặc váy cưới truyền thống và trùm vải che mặt rồi được đưa ra ngoài để làm nghi lễ tế thần mặt trời. Kết thúc nghi lễ, cô gái bắt đầu cuộc sống của một thường dân, cô sẽ được giao tiếp với thế giới bên ngoài.

Những ngày đầu tiên quay về với cuộc sống bình thường, các Thánh nữ thường rất yếu ớt, rụt rè. Đặc biệt là đôi chân của họ không khỏe mạnh như bạn bè cùng trang lứa. Hầu hết họ phải học cách tập đi lại từ đầu, và thời gian đó có thể kéo dài đến hàng năm.

1-4038-1423905565.jpg

Đối với nhiều Thánh nữ, việc được lựa chọn trở thành Kumari là một giấc mộng dài quá đẹp. Ảnh: Beforeitsnews.

Chanira Bajrachary - một cựu Thánh nữ 19 tuổi - nhớ lại cô đã có một thời kỳ khó khăn. Thậm chí cô không thể đi lại nếu không có sự giúp đỡ của mọi người. Thế giới bên ngoài cũng hoàn toàn xa lạ với cô. Chanira được chọn làm Thánh nữ từ khi 5 tuổi và kết thúc nhiệm kỳ 10 năm sau đó, sau khi cô dậy thì ở tuổi 15. Cô cũng gặp khó khăn trong giao tiếp khi đi học ở trường. Tuy nhiên mọi thứ với Chanira được giải quyết khá ổn thỏa. Cô hòa nhập nhanh với cuộc sống và hiện là sinh viên của đại học ngành quản trị kinh doanh ở Kathmandu. Mơ ước của Thánh nữ sau này sẽ trở thành một nhân viên ngân hàng. "Trước đây, Kumari không được phép kết hôn. Nhưng ngày nay mọi thứ đã thay đổi", Chanira cho biết.

Vì các Thánh nữ luôn phải ở trong nhà hoặc đền thờ, sinh hoạt cũng chịu ảnh hưởng từ những nghi thức truyền thống nghiêm ngặt nên một số tổ chức nhân quyền đã lên án Nepal và coi đây là một hình thức bóc lột trẻ em, khiến họ không có tuổi thơ hoàn hảo. Tuy nhiên quan điểm này không nhận được sự đồng tình của người dân bản địa. Chanira cho biết trở thành Thánh nữ là một giấc mộng đẹp đối với nhiều cô gái, dù sau đó họ có gặp khó khăn khi kết thúc nhiệm kỳ. Với cô, đây là một trong những kỷ niệm đẹp nhất trong đời, là niềm tự hào của cô và cả gia tộc.

Đường đến Nepal:

Nepal là quốc gia nằm ở Nam Á, giáp với Tây Tạng của Trung Quốc và Ấn Độ. Mùa cao điểm đón khách du lịch là mùa thu và xuân. Giá vé máy bay từ các nơi tới sân bay quốc tế ở thành phố Kathmandu phụ thuộc vào thời gian bạn đi trong năm, cao nhất vào mùa cao điểm.

Có các chuyến bay thẳng từ Bangkok tới Kathmandu, với giá vé một chiều vào khoảng 600 USD. Singapore, Hong Kong cũng có chuyến bay tới Nepal.

Tại Nepal, du khách rất dễ dàng để thuê một chiếc ô tô, tuy nhiên bạn nên mặc cả để có được giá cả hợp lý. Nếu thuê xe vào mùa hè, bạn nên chọn chiếc có điều hòa.

Nhiều du khách cũng chọn cho mình cách tới Nepal bằng xe đạp hoặc xe máy, đi từ Ấn Độ sang, tuy nhiên bạn phải trả thêm tiền cho chiếc xe khi qua cửa khẩu. Tại Nepal, bạn có thể dễ dàng tìm bán một chiếc xe bởi nhiều du khách khác lúc nào cũng có nhu cầu mua phương tiện đi lại này.

Anh Minh (theo Beforeitsnews)


Nạn bia rượu ở Việt Nam lên báo Pháp

"Uống rượu là phải say, nếu không say khác gì vứt tiền đi", AFP dẫn lời một thanh niên ở Hà Nội tuyên bố khi được hỏi về tình trạng tiêu thụ bia rượu ngày càng tăng của Việt Nam.
  • “Đột nhập” quán cà phê “sung sướng“


    Những quán cà phê được xây dựng hoành tráng, nằm giữa trung tâm thị trấn, nhưng chỉ phục vụ khách duy nhất một loại nước C2? Điểm "độc" của những quán này là người dùng có thể được miễn phí hoặc phải trả tiền gấp 4-5 lần so với các quán cà phê bình thường khác.


    “Đột nhập” quán cà phê “sung sướng“
    ảnh minh họa

    Để tìm hiểu hình thức kinh doanh "lạ" này, PV đã "mục sở thị" và tìm ra câu trả lời.

    Quán cà phê ’siêu độc’

    Đoạn đường dài hơn 1km, nhưng có đến hàng chục quán cà phê cùng kinh doanh một “mặt hàng” là bán dâm. Nơi đây trở thành khu “chợ tình” công khai, khi các cô gái bán dâm mạnh miệng nói với khách rằng: “Đã dám đến đây thì còn ngại ngần gì nữa. Đến chỉ để uống cà phê thì về nhà uống nước lọc cho đỡ mất tiền”.

    Cung đường mà chúng tôi muốn nhắc đến chính là đường ĐT 747 đoạn đi qua địa bàn thị trấn Thái Hòa (huyện Tân Uyên, tỉnh Bình Dương). Tại đây, nếu khách lạ đi ngang qua, ghé vào uống nước sẽ cảm thấy bất ngờ, bởi dù quán cà phê được xây dựng hoành tráng, nhưng chỉ bán duy nhất nước uống C2.

    Dừng xe lại, chúng tôi tấp vào một quán cà phê chòi có tên C.N thuộc khu phố Phước Hải (thị trấn Thái Hòa). Thấy khách lạ vào quán, hai cô gái đang ngồi sẵn trước cửa đứng dậy nở nụ cười duyên với khách. Môt cô tuổi ngoài 20 với trang phục “thiếu vải” đến gần nhẹ nhàng: “Anh qua chòi dưới bóng cây nằm nghỉ cho đỡ mệt. Anh ở đâu, sao em thấy quen quen? Hình như em đã gặp anh ở đâu rồi thì phải?”.

    Chưa vội trả lời cô gái, chúng tôi liếc mắt vào bên trong quán, thấy không có điểm pha chế, cũng chẳng trưng loại nước uống nào. Chúng tôi liền hỏi: "Quán mình không bán nước hả em?".

    Cô nhân viên tiếp lời: “Anh cứ đùa... đã biết còn giả bộ hỏi”. Chẳng cần đợi khách gọi thức uống, cô gái đi vào bên trong lấy ra hai chai C2 bỏ trên bàn cho chúng tôi.

    Một người đồng nghiệp của tôi đi cùng liền gọi nữ tiếp viên lại gần và bắt đầu “diễn”: “Em chiều thằng nhà quê bạn anh cái. Nó bảo anh dẫn nó đến đây “chơi” mà ngại không dám mở miệng, cứ vòng vo tam quốc”. Lúc này, mặt cô gái sáng rực như hoa. Miệng cười tủm tỉm, cô gái giọng miền Tây ngọt ngào: “Em sẵn sàng chiều anh hết lòng, không vui không lấy tiền?”.

    Mại dâm thời bão giá

    Thấy tôi có vẻ ngần ngại, cô gái tiến lại gần hơn. “Anh đẹp trai tên gì vậy? Em tên Vân. Anh mới “đi” lần đầu hả? Em cũng mới từ dưới Hậu Giang lên đây vài hôm. Trước lạ sau quen anh ơi”, cô gái tên Vân mở miệng “dụ” khách.

    Lúc bấy giờ, chúng tôi mạnh dạn đặt vấn đề: “Thế anh phải làm sao để có được em trong lúc này?”, Vân trả lời: “Em bao anh tiền nước rồi, bao luôn cả tiền khách sạn. Anh chỉ cần cho em 300 ngàn đồng. Tuy nhiên, nếu anh có nhu cầu “hàng” khác, tụi em có đầy đủ. Ở đây giá nào cũng có, tùy theo anh chọn lựa”.

    Khi chúng tôi vờ thắc mắc về giá mỗi lượt bán dâm quá cao, một cô tiếp viên đứng cạnh giải thích: “Quán em có giá quy định sẵn là 300 ngàn đồng. Anh đi hết tất cả các quán trên đường này, giá đều như nhau hết. Đến những quán chỉ “mát xa” thôi cũng không có giá dưới 200 ngàn đồng. Nay cái gì cũng lên giá, tụi em mà theo giá cũ chắc mì tôm cũng không đủ mua về ăn”.

    Thấy cô gái bán dâm có vẻ quả quyết, chúng tôi vờ hỏi: “Sao hôm bữa anh qua quán bên kia đường giá có 150 ngàn đồng thôi”. Cô gái ngắt lời: “Anh nói đến quán R.N chứ gì? Quán đấy, toàn mấy bà già “hết đát”, không ai ngó ngàng đến nên hạ giá kiếm cháo ăn đó thôi. Ngoài quán R.N, nếu anh tìm đâu ra quán nào có giá đi khách dưới 300 ngàn đồng, em bao trả ngược lại anh”.

    Theo lời cô gái bán dâm, tất cả các quán kinh doanh cà phê có chứa mại dâm nằm trên đường ĐT 747 này, việc “hành sự” không thực hiện ngay tại quán cà phê. Việc mua bán dâm sẽ được bố trí tại một khách sạn có tên H.M nằm trên địa bàn khu phố Phước Hòa.

    “Tụi em có được hưởng bao nhiêu trong số tiền anh đưa đâu? Em phải chi cho nhà nghỉ H.M hết trơn anh ơi. Nhưng bên đó an toàn lắm anh à. Khỏi phải lo lắng chuyện gì (ý nói cơ quan chức năng - PV)”, gái mại dâm tên Vân lả lơi mồi chài.

    Theo quan sát của chúng tôi, việc mọc nhiều quán cà phê bên đường chỉ là để thể hiện tính công khai, nhằm đánh lừa cơ quan chức năng. Sau khi khách đến quán và thỏa thuận xong giá cả, gái bán dâm sẽ dẫn khách đến một nơi an toàn đã được chuẩn bị từ trước.

    Gái bán dâm công khai ngã giá ngay khi khách vào quán có nhu cầu mua dâm. Thế nhưng tại sao những hình thức mại dâm núp bóng quán cà phê lại có thể qua mặt được chính quyền địa phương? Đặc biệt, đoạn đường ĐT 747 đi ngang qua địa bàn thị trấn Thái Hòa đã được người dân nơi đây gọi là “cung đường sung sướng”. Điều này khẳng định, nạn mại dâm nơi đây trở thành điểm “nóng” và không khó để phát hiện. Tuy nhiên, đến nay những hình thức kinh doanh quán cà phê theo kiểu trá hình vẫn ngang nhiên tồn tại.

    “Từ lâu tôi đã thấy chướng tai, gai mắt với các quán cà phê trên đường ĐT 747. Thế nhưng, để yên thân sinh sống nơi đây, tôi không dám mở miệng góp ý. Báo chí phải lên tiếng phản ánh cho người ta dẹp hết đi, trả lại sự yên lành cho người dân địa phương”, một người dân sống gần quán cà phê mại dâm bức xúc.

    Chưa phát hiện trường hợp nào

    Trao đổi với chúng tôi, một cán bộ UBND thị trấn Thái Hòa cho biết: “Tổ kiểm tra liên ngành của địa phương thường xuyên đến các cơ sở kinh doanh để kiểm tra. Tại các quán cà phê trên địa bàn, từ đầu năm 2014 đến nay, tổ kiểm tra chưa phát hiện trường hợp nào mua bán dâm trong quán cà phê”.




1.jpg

Việt Nam mỗi năm tiêu thụ khoảng 3 tỷ lít bia, đứng thứ ba châu Á và thứ nhất Đông Nam Á. Ảnh minh họa: AFP

Chỉ chưa đầy nửa đôla một cốc, Việt Nam là một trong những quốc gia có giá bia rẻ nhất thế giới. Trong những năm gần đây, lượng tiêu thụ đồ uống có cồn của Việt Nam tăng nhanh vào bậc nhất thế giới.

Người Việt Nam trước kia chủ yếu thưởng thức những ly bia, chén rượu của họ tại các quán nhỏ ven đường. Tuy nhiên, nền kinh tế phát triển nhanh đã mang đến những lựa chọn mới cho người dân ở quốc gia không có khái niệm cụ thể về chứng nghiện rượu này, theo AFP.

Các quán bar chủ yếu vẫn là nơi người nước ngoài và một bộ phận dân cư có thu nhập cao thường lui tới. Một số câu lạc bộ bia sang trọng hơn mọc lên thời gian gần đây đang trở thành điểm đến mới cho giới trẻ.

"Uống rượu là phải say. Nếu không say thì khác gì vứt tiền đi", AFP dẫn lời anh Vo Van Bao, 21 tuổi, nói bên ngoài một quán bia khá nổi tiếng mà anh thường đến cùng bạn bè mỗi thứ năm hàng tuần.

Chủ cửa hàng khẳng định anh mở quán chỉ nhằm mục đích tạo một không gian thân thiện cho đối tượng khách hàng là các gia đình. "Tôi mong muốn mọi người, các khách hàng, đến câu lạc bộ bia của tôi, thưởng thức chút đồ ăn, uống một chút bia, vui vẻ với bạn bè rồi ra về", anh nói. Dẫu vậy, trong khu vệ sinh của quán, vẫn có hẳn một khu vực để khách hàng nôn mỗi khi say xỉn.

Việt Nam là nước tiêu thụ bia đứng đầu Đông Nam Á và xếp thứ ba ở châu Á, chỉ sau Nhật Bản và Trung Quốc, theo số liệu mà ngành công bố. Trong 10 năm qua, tỷ lệ người uống bia ở Việt Nam tăng 200%.

Việt Nam vẫn chưa lọt vào top 100 toàn cầu nếu xét về lượng bia rượu tiêu thụ tính theo đầu người, còn kém xa các nước như Nga, Anh và Pháp, theo số liệu của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO). Nhưng ông Phuong Nam Nguyen, quan chức của WHO tại Việt Nam, thì cho rằng con số này không phản ánh đúng thực trạng bởi chỉ chưa đầy 2% phụ nữ Việt Nam uống bia rượu. Điều này có nghĩa, một phần tư nam giới đang tiêu thụ bia ở mức "gây nguy hiểm", tức là trên 6 cốc một lần, theo nghiên cứu của WHO.

"Đó là một thách thức nghiêm trọng về sức khỏe đối với Việt Nam", ông Phuong nói. "Có rất nhiều hệ lụy kèm theo, như vấn đề bệnh tật, tai nạn giao thông, hay bạo lực gia đình".

60% các vụ bạo hành gia đình ở Việt Nam có liên quan đến bia rượu, theo một nghiên cứu của chính phủ. Bên cạnh đó, việc tiêu thụ bia rượu quá mức còn dẫn tới sự gia tăng của các loại bệnh nguy hiểm như ung thư, xơ gan hay tiểu đường.

Số liệu thống kê cho thấy, chỉ tính riêng ở Hà Nội, lượng bia rượu tiêu thụ trong dịp Tết đã đạt gần 200 triệu lít.

Uống bia rượu trở thành một phần văn hóa của Việt Nam. Người dân ở đây thường có câu "nam vô tửu như kỳ vô phong", ý nói đàn ông không biết uống bia rượu thì không làm được việc gì. "Tư tưởng này đã ăn sâu vào văn hóa của chúng tôi nên sẽ tốn rất nhiều thời gian để thay đổi nó", ông Phuong cho biết.

Người dân Việt Nam tiêu thụ khoảng ba tỷ lít bia mỗi năm. Vì thế buôn bán, sản xuất bia rượu là một ngành kinh doanh lớn mạnh. Hầu hết các tỉnh thành lớn đều có hãng bia riêng.

Vào giờ nghỉ trưa hôm 11/2, ông Nguyen Van Thanh, kiến trúc sư xây dựng, 42 tuổi, lại tụ tập cùng bạn bè tại một quán bia. Khoảng 10 chai bia rỗng nằm la liệt quanh bàn ăn của họ. "Tôi uống mỗi ngày, hôm thì bia, hôm lại rượu mạnh. Tôi biết làm vậy không tốt cho sức khỏe nhưng khó mà từ bỏ thói quen đó được", ông chia sẻ.

"Nhiều khi tôi bắt buộc phải uống mới có thể hoàn thành công việc. Khó lòng mà từ chối khi bạn được mời tới một bữa nhậu. Chúng tôi vẫn bảo nhau rằng, không rượu thì còn gì là tiệc", ông Thanh nói.

Vũ Hoàng (theo AFP)




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 361 lần]
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 354 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 346 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 340 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 327 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 288 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 284 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 276 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 275 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 268 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.